Trước ngày cưới, bạn trai tôi nói rằng mẹ anh ấy đang ốm, bảo tôi cùng anh về chăm sóc bà.
Tôi không chút do dự, lập tức lên xe đi cùng anh.
Nhưng khi xe đang chạy trên cao tốc, anh ta nhận được một cuộc gọi từ người yêu cũ.
Anh ta nhíu mày, vẻ mặt đầy mâu thuẫn và đau khổ:
“Tinh thần của Thanh Thanh không ổn, anh phải đến an ủi cô ấy. Em xuống xe đi, mẹ giao cho em chăm, coi như tập quen với vai trò con dâu trước.”
Thế là anh ta bỏ mặc tôi bên lề đường.
Nhưng lạ thay, tôi chẳng hề tức giận.
Dù sao, ngay cả mẹ ruột anh ta còn chẳng màng, chỉ để chạy đến bên người yêu cũ.
Là “người yêu cũ tiếp theo”, tôi còn tư cách gì mà trách cứ nữa đây?
01
Khi Chu Diệu Minh nhận được cuộc gọi của Lục Thanh Thanh, anh ta đang lái xe đưa tôi đi thăm mẹ ruột.
Anh ta đeo tai nghe, tôi không nghe rõ họ nói gì.
Nhưng suốt cuộc trò chuyện, anh ta vừa trấn an đối phương vừa lén quan sát tôi, cuối cùng hít sâu một hơi rồi hạ quyết tâm:
“Đừng khóc, anh đến ngay.”
“Không sao, cô ấy sẽ hiểu.”
Cúp máy, anh ta tấp xe vào lề đường, nhẹ giọng nói với tôi:
“Tinh thần của Thanh Thanh không tốt, anh phải đến an ủi cô ấy.”
Tôi bình thản hỏi lại: “Anh đã nghĩ kỹ chưa?”
Khuôn mặt anh thoáng hiện chút khó chịu:
“Thanh Thanh vừa mất người thân, em thông cảm đi.”
Tôi hỏi lại lần nữa: “Anh thật sự muốn bỏ tôi lại đây à?”
Anh ta càng mất kiên nhẫn hơn:
“Em trưởng thành chút đi, xuống xe đi.”
Tôi bật cười, đáp: “Được thôi.”
Thấy tôi nghe lời, anh ta như trút được gánh nặng, còn đổi tư thế ngồi, dường như định dỗ dành tôi thêm vài câu.
Nhưng tôi đã mở cửa xe và bước xuống.
Anh ta thở dài, hạ kính xe xuống, giọng “ân cần”:
“Chăm sóc mẹ giúp anh nhé, tranh thủ thể hiện tốt để bà sớm chấp nhận em.”
Nói xong, anh ta nhấn ga, bỏ đi mất.
Tôi bắt một chuyến xe công nghệ, quay về căn hộ của Chu Diệu Minh thu dọn đồ đạc.
Tôi vốn có chỗ ở riêng, chỉ thỉnh thoảng qua đây, nên dọn cũng nhanh.
Khi đang sắp xếp, tôi nhận được cuộc gọi từ bệnh viện, báo rằng tiền viện phí dự trữ của bà Mạnh Lệ đã hết, cần người đóng tiếp.
Bà Mạnh Lệ là mẹ của Chu Diệu Minh, vốn là khách quen ở bệnh viện. Trước đây có lần tôi giúp anh ta thanh toán, thế là về sau việc này mặc nhiên trở thành trách nhiệm của tôi.
Chu Diệu Minh không phải không trả, nhưng lần nào cũng lấy lý do bận rộn, trì hoãn mãi mới chuyển tiền, thậm chí còn cố làm tròn số để bớt vài đồng lẻ.
Lần này, tôi trực tiếp đưa số của anh ta cho bệnh viện, dặn họ gọi thẳng cho anh mà đòi, đồng thời nói rõ: “Tôi và anh ta không còn liên quan gì nữa.”
Tôi suy nghĩ một lát, vẫn gọi cho anh để thông báo.
Nhưng gọi mãi anh ta không nghe.
Không lâu sau, tôi phát hiện mình đã bị chặn số.
Không sao cả.
Tôi dùng số khác nhắn tin cuối cùng:
“Viện phí của mẹ anh, anh tự lo. Còn nữa, chúng ta chia tay đi.”
Từ nay về sau, mọi việc liên quan đến Chu Diệu Minh… đều không còn là chuyện của tôi.
02
Hôm sau, tôi đến công ty sớm để nộp đơn xin nghỉ việc.
Mấy năm trước, Chu Diệu Minh bảo tôi cùng anh ta khởi nghiệp, nhưng lại chỉ cho tôi danh phận “trợ lý” không chính thức.
Anh ta nói, mọi thứ của anh đều là của tôi, mỗi tháng sẽ cho tôi đủ tiền tiêu, nên không cần quan tâm cổ phần hay chức vụ, lương cũng không cần cao, như thế còn tránh được thuế thu nhập cá nhân.
Khi đó, tôi vẫn còn yêu anh ta, nên chấp nhận bỏ công việc triển vọng để đến giúp anh. Nhưng những lời đó khiến tôi cảm thấy có gì đó không ổn.
Tôi từng nói rõ:
“Tôi nhận lương vì công sức mình bỏ ra, nộp thuế là chuyện bình thường. Tôi có khả năng làm việc, còn trẻ, sao lại nhận tiền tiêu vặt từ anh?”
“Hơn nữa, danh không chính thì ngôn không thuận. Trợ lý riêng của giám đốc mà đi đàm phán khắp nơi, người ta sẽ nhìn thế nào? Công ty anh là doanh nghiệp nghiêm túc, đâu phải xưởng nhỏ.”
Chu Diệu Minh mặt sầm lại, nhưng cuối cùng vẫn phải chiều theo ý tôi, cấp chức vụ và mức lương phù hợp.
Anh ta quả thật có năng lực, công ty phát triển nhanh, từ một văn phòng nhỏ thành ba tầng trong tòa cao ốc sầm uất.
Nhưng tất cả giờ chẳng liên quan đến tôi nữa.
Sau khi chia tay, tôi không thể tiếp tục ở lại.
Tôi không ngờ khi bước vào phòng làm việc của Chu Diệu Minh, lại thấy Lục Thanh Thanh ở đó.
Chưa kịp nói gì, anh ta đã nghiêm mặt trách:
“Hôm qua em làm cái gì vậy? Anh bảo em đến chăm mẹ anh trước cơ mà! May mà anh nhờ Tiểu Trần đi rồi!”
Lúc này tôi chưa kịp đóng cửa, đúng lúc Tiểu Trần đi ngang qua, nghe vậy thì cứng đờ, rồi lặng lẽ rút lui.
Tiểu Trần là trợ lý của Chu Diệu Minh, thường xuyên bị sai làm việc riêng mà không được thêm tiền. Tôi từng khuyên anh ta đừng quá đáng, nhưng anh chỉ miễn cưỡng tăng lương chút ít.
Tôi đóng cửa, mỉm cười lạnh lùng:
“Tôi gọi báo rồi, nhưng lúc đó anh đang cùng Lục Thanh Thanh tận hưởng thế giới hai người nên đã chặn số tôi rồi mà.”
Lục Thanh Thanh nghe vậy, không vui nói:
“Tôi biết hôm qua tôi làm phiền hai người là không đúng. Nhưng tôi và anh Diệu Minh trong sạch, cô không thể vu khống như thế.”
Chu Diệu Minh cau mặt:
“Dung Mẫn, em đừng nói bừa. Anh chỉ đến an ủi Thanh Thanh, đừng nghĩ bậy.”
Tôi nhướng mày:
“An ủi đến mức hôm nay còn đưa thẳng cô ấy đến công ty?”
Anh ta nghẹn lời, rồi nói cứng:
“Thanh Thanh muốn tìm việc, anh đưa cô ấy đến. Từ hôm nay, cô ấy sẽ ngồi vào vị trí của em, còn em làm phó.”
Tôi ngẩn người:
“Hả?”
Anh ta vẫn bình thản:
“Thanh Thanh cần kinh nghiệm, còn em thì yên tâm, chế độ không đổi.”
Lục Thanh Thanh tỏ vẻ kiên cường:
“Tôi không ở lại lâu đâu, cô đừng lo.”
Tôi cười nhạt:
“Vậy công việc ai làm?”
Chu Diệu Minh thoáng chột dạ:
“Thanh Thanh chưa quen môi trường trong nước, em giúp cô ấy một chút.”
Lục Thanh Thanh giả vờ rộng lượng:
“Thôi vậy, yêu cầu của tôi cũng hơi quá thật.”
“Khoan đã!”
Chu Diệu Minh vội giữ cô ta lại, rồi quay sang tôi:
“Dung Mẫn, em hiểu chuyện chút đi, chuyện hôm qua anh còn chưa tính với em đâu.”
Tôi mỉm cười: “Đủ rồi, hai người đừng diễn nữa. Tôi nghỉ việc.”
Hết chương 1, chương 2 dưới phần bình luậ,,n, Cho em xin một bình luận để viết hay hơn ạ
Dung Mẫn mỉm cười: “Đủ rồi, hai người đừng diễn nữa. Tôi nghỉ việc.”
Lục Thanh Thanh cũng thoáng bất ngờ, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ mặt lo lắng: “Chị Dung Mẫn, chị đừng nóng giận vì em mà bỏ việc chứ…”
Dung Mẫn chỉ nhìn Chu Diệu Minh, nụ cười trên môi càng thêm lạnh lẽo. Anh ta vẫn luôn nghĩ mọi thứ phải theo ý mình, vẫn nghĩ Dung Mẫn không thể thiếu anh ta và công ty này.
“Anh nghĩ tôi đùa sao?” Dung Mẫn lạnh nhạt nói, “Đơn xin nghỉ việc của tôi đã được chuẩn bị sẵn từ sáng nay rồi.”
Chu Diệu Minh thoáng bối rối, nhưng lập tức quay lại vẻ mặt hống hách: “Em nghĩ em là ai mà đòi nghỉ việc là nghỉ? Công sức của em bỏ vào đây là bao nhiêu? Em nghĩ em rời đi thì công ty này sẽ sụp đổ sao?”
“Công ty có sụp đổ hay không, không còn là chuyện của Dung Mẫn.” Cô nhấn mạnh tên mình, “Còn công sức tôi bỏ ra, tôi đã nhận được lương xứng đáng rồi, anh không cần bận tâm.”
Cô quay người, dứt khoát bước ra khỏi phòng làm việc của Chu Diệu Minh, để lại anh ta và Lục Thanh Thanh đang đứng như trời trồng.
Dung Mẫn đến phòng nhân sự, hoàn tất các thủ tục nghỉ việc một cách nhanh chóng. Cô đã chuẩn bị sẵn sàng, mọi giấy tờ đều đầy đủ. Ánh mắt của các đồng nghiệp nhìn Dung Mẫn đầy sự tò mò và tiếc nuối. Nhiều người biết cô là cánh tay phải đắc lực của Chu Diệu Minh, không hiểu tại sao lại đột ngột ra đi.
Một nhân viên trẻ tuổi đến gần, nói nhỏ: “Chị Dung Mẫn, chị nghỉ việc thật ạ? Có cần em giúp gì không?”
Cô trả lại thẻ ra vào, chìa khóa văn phòng, và mọi tài sản của công ty. Mọi thứ diễn ra trôi chảy, không có một chút do dự hay hối tiếc nào hiện lên trên nét mặt Dung Mẫn. Khi hoàn tất xong xuôi, cô bước ra khỏi khu văn phòng, lòng cảm thấy nhẹ nhõm đến lạ.
Bước ra khỏi tòa cao ốc sầm uất, nơi cô đã dành gần như toàn bộ tuổi trẻ và tâm huyết để xây dựng cùng Chu Diệu Minh, Dung Mẫn hít một hơi thật sâu. Nắng sớm tháng tư ấm áp chạm vào má, xua đi những u ám của mấy ngày qua. Vừa có cảm giác giải thoát, cô cũng cảm thấy một chút tiếc nuối mơ hồ cho những năm tháng đã qua. Nhưng rồi, sự tiếc nuối ấy nhanh chóng tan biến.
Dung Mẫn mỉm cười, bước đi vững vàng trên vỉa hè đông đúc, lẩm bẩm trong đầu: “Cuộc đời mình, cuối cùng cũng đã thuộc về mình.”
Cánh cửa phòng làm việc vừa khép lại sau lưng Dung Mẫn, không khí trong căn phòng bỗng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Chu Diệu Minh vẫn đứng sững, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi Dung Mẫn vừa đứng. Khuôn mặt anh ta vặn vẹo trong cơn thịnh nộ.
Lục Thanh Thanh, sau một thoáng bất ngờ, khẽ nhếch mép. Cô ta lập tức tiến lại gần, đặt tay lên cánh tay Chu Diệu Minh, giọng nói tỏ vẻ lo lắng: “Anh Minh, anh đừng giận quá, chị Dung Mẫn chắc chỉ nói đùa thôi.” Ánh mắt cô ta lướt qua vẻ mặt giận dữ của Chu Diệu Minh, không giấu được một tia đắc ý chợt lóe lên rồi vụt tắt.
Chu Diệu Minh hất tay Lục Thanh Thanh ra, đấm mạnh xuống bàn, tiếng động khô khốc vang vọng. “Đùa sao? Con tiện nhân này dám bỏ đi thật à, nó nghĩ mình là ai chứ?” Anh ta gầm lên, giọng nói khản đặc vì tức giận, không thể tin được rằng có kẻ dám chống lại ý mình.
Cánh cửa căn hộ nhỏ khẽ khép lại sau lưng, cắt đứt hoàn toàn những âm thanh ồn ã của thành phố. Dung Mẫn đặt chiếc túi xách xuống sàn, đôi mắt lướt qua căn phòng đơn giản, gọn gàng nhưng trống vắng. Không còn những nội thất đắt tiền, không còn sự xa hoa giả tạo, chỉ có một không gian thật sự là của riêng cô. Cô hít một hơi sâu, mùi sơn mới phảng phất cùng một chút bụi công nghiệp xộc thẳng vào cánh mũi, nhắc nhở cô về sự khởi đầu.
Không để bản thân chìm đắm quá lâu trong cảm xúc, Dung Mẫn tiến thẳng đến chiếc bàn làm việc đơn sơ, bật máy tính xách tay. Màn hình vừa sáng lên, cô lập tức mở trình duyệt, gõ vào thanh tìm kiếm những từ khóa quen thuộc: “Tuyển dụng”, “việc làm”, “phó phòng Marketing”. Từng dòng tin tuyển dụng hiện ra, tràn ngập đủ mọi lĩnh vực, mọi vị trí. Dung Mẫn đọc lướt qua, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Nét kiên quyết in hằn trên gương mặt cô, đôi mắt vẫn ánh lên sự mệt mỏi nhưng ngọn lửa quyết tâm đã bùng cháy trở lại.
“Mình sẽ làm lại từ đầu và tốt hơn,” Dung Mẫn thì thầm, giọng nói chắc nịch như lời thề. Cô siết chặt tay, nhìn thẳng vào màn hình máy tính, nơi những cơ hội mới đang chờ đợi. Đó không chỉ là lời tự nhủ mà còn là lời tuyên chiến với số phận, với những kẻ đã coi thường và vứt bỏ cô.
Mấy ngày sau, không khí tại Công ty của Chu Diệu Minh căng như dây đàn. Trong phòng họp, những bản báo cáo số liệu sụt giảm, những hợp đồng bị trì hoãn chất chồng trên bàn. Chu Diệu Minh ngồi ở ghế chủ tọa, gương mặt đăm chiêu, bàn tay liên tục day thái dương. Tiểu Trần, trợ lý của anh, đang báo cáo về dự án hợp tác với đối tác nước ngoài vừa gặp vấn đề nghiêm trọng.
“Bên phía đối tác yêu cầu tạm dừng đàm phán, họ nói rằng chưa cảm thấy an tâm về kế hoạch Marketing mới của chúng ta,” Tiểu Trần cẩn trọng nói, ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía Lục Thanh Thanh.
Lục Thanh Thanh, giờ đây đã ngồi vào vị trí Trưởng phòng Marketing từng thuộc về Dung Mẫn, cố gắng giải thích. “Em đã liên hệ đối tác, nhưng họ nói cần thêm thời gian để xem xét lại… có lẽ do thị trường chung đang khó khăn,” cô nói, giọng thiếu tự tin, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhưng đôi tay dưới gầm bàn đã siết chặt vào nhau. Mắt cô tránh nhìn Chu Diệu Minh, thay vào đó lướt qua các tài liệu mà bản thân cũng không hiểu rõ. Cô không có chút kinh nghiệm nào trong việc xử lý các dự án tầm cỡ như thế này.
Chu Diệu Minh khẽ nhíu mày. Anh nhớ lại cách Dung Mẫn từng xử lý những tình huống tương tự, luôn dứt khoát và hiệu quả, cô luôn biết cách xoa dịu đối tác và đưa ra giải pháp trong vòng một nốt nhạc. Giờ đây, mọi thứ lại chậm chạp, rối ren. Không chỉ dự án này, mà mấy ngày qua, các đầu việc quan trọng khác cũng liên tục gặp trục trặc nhỏ, rồi lớn dần. Chu Diệu Minh bắt đầu cảm thấy lo lắng thật sự. Anh đã quá chủ quan khi tin tưởng vào lời đề nghị của mẹ về việc thay thế vị trí của Dung Mẫn bằng Lục Thanh Thanh.
“Vậy kế hoạch tiếp theo của cô là gì?” Chu Diệu Minh hỏi, giọng trầm đục, không che giấu sự thất vọng. Anh cần một giải pháp, không phải những lời biện minh.
Lục Thanh Thanh ngập ngừng. “Em… em sẽ cố gắng sắp xếp một buổi gặp mặt trực tiếp để thuyết phục họ, và xem xét lại toàn bộ chiến lược…” Cô nói, những lời lẽ rỗng tuếch không hề có một chút trọng lượng nào.
Chu Diệu Minh nhìn cô gái đang lúng túng, rồi nhìn chồng tài liệu chất đống trên bàn làm việc của mình, những con số đỏ báo động cứ nhảy múa trước mắt anh. Một cảm giác bất lực và lo sợ bao trùm. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề thốt ra từ tận đáy lòng. “Sao lại ra nông nỗi này?” anh lẩm bẩm, âm lượng chỉ đủ cho chính mình nghe thấy, nhưng ẩn chứa sự lo lắng tột độ cho vận mệnh công ty.
Chu Diệu Minh đang ngồi trong văn phòng sang trọng của mình, vẻ mặt vẫn còn chút bực bội từ những sự việc đã qua. Điện thoại của anh chợt reo vang, màn hình hiển thị một số lạ. Anh nhíu mày, bấm nút nghe.
“Alo?” Chu Diệu Minh lạnh nhạt đáp.
Đầu dây bên kia là một giọng nữ chuyên nghiệp, vang lên rõ ràng: “Chào anh Chu Diệu Minh. Chúng tôi gọi từ Bệnh viện. Anh Chu, tiền viện phí của bà Mạnh Lệ đã hết hạn thanh toán. Cô Dung Mẫn bảo chúng tôi liên hệ với anh để thanh toán khoản này.”
Mặt Chu Diệu Minh biến sắc ngay lập tức. Anh gần như đứng bật dậy. “Cái gì? Dung Mẫn bảo… liên hệ với tôi?” Giọng anh tràn đầy sự khó tin, pha lẫn tức giận.
“Vâng, cô ấy nói là đã không còn khả năng chi trả và chuyển trách nhiệm thanh toán lại cho anh,” nhân viên bệnh viện bình tĩnh xác nhận, không hề biết đến sóng gió đang nổi lên trong lòng người đàn ông.
Một cảm giác bị sỉ nhục và phản bội xộc thẳng vào Chu Diệu Minh. Dung Mẫn, người mà anh vừa bỏ lại trên cao tốc, người mà anh cho rằng sẽ phải cầu xin, lại dám đẩy gánh nặng này trở lại cho anh? Hơn nữa, cô ta còn thông báo cho Bệnh viện rằng cô “không còn khả năng chi trả” như thể anh là người duy nhất có trách nhiệm.
“Cô ta… nói vậy sao?” Chu Diệu Minh siết chặt điện thoại, khớp ngón tay trắng bệch. Đầu anh ong lên. Chắc chắn cô ta đang cố tình làm bẽ mặt anh!
“Dạ đúng ạ. Tổng số tiền là…” nhân viên bệnh viện tiếp tục thông báo chi tiết.
Chu Diệu Minh không còn nghe rõ những con số. Tâm trí anh ngập tràn hình ảnh Dung Mẫn với nụ cười tự mãn, như thể cô đã tính toán hết mọi thứ. Một kế hoạch trả đũa? Không thể nào. Anh đã nghĩ cô ta yếu đuối, dễ bị tổn thương, vậy mà giờ đây, cô lại dám giáng một đòn bất ngờ như vậy. Anh sẽ phải đối phó với chuyện này như thế nào đây? Mẹ anh đang ở Bệnh viện, và anh không thể để bà bị cắt giảm điều trị chỉ vì tiền viện phí.
Anh gằn giọng: “Được rồi, tôi biết rồi. Tôi sẽ xử lý.” Anh cúp máy cái “rụp”, tiếng vọng nặng nề trong văn phòng trống. Mắt Chu Diệu Minh tóe lửa. Dung Mẫn, cô đã dám chơi đùa với anh sao?
Chu Diệu Minh hít một hơi thật sâu, cố nén cơn giận dữ đang bốc lên ngùn ngụt. Anh không thể tin Dung Mẫn lại dám giáng một đòn bất ngờ như vậy vào anh, ngay sau khi anh đã vứt bỏ cô không thương tiếc. Cô ta đang thách thức anh, chắc chắn rồi! Anh cần phải đối mặt với cô ta, phải làm rõ mọi chuyện. Hoặc ít nhất, anh phải cho cô ta biết cô ta đã phạm sai lầm lớn đến mức nào.
Anh mở điện thoại, tìm đến số của Dung Mẫn. Ngón tay anh khựng lại một chút, rồi dứt khoát bấm gọi. Tiếng tút tút kéo dài, rồi đột ngột chuyển sang giọng tổng đài quen thuộc: “Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau.” Anh nhíu mày. Không liên lạc được? Hay là…
Chu Diệu Minh gọi lại. Lần này, sau vài tiếng tút tút, một giọng nói tự động vang lên, thông báo rằng số máy đã bị chặn. “Cái gì?” Anh gần như gầm lên. Cô ta dám chặn số của anh?
Cơn giận bùng lên như lửa đổ thêm dầu. Chu Diệu Minh vội vàng lấy chiếc điện thoại thứ hai, một chiếc điện thoại phụ chuyên dùng cho công việc, nhập số của Dung Mẫn và gọi lại. Anh hi vọng đây chỉ là sự cố với số cá nhân của anh. Nhưng kết quả vẫn y hệt, vẫn là giọng tổng đài lạnh lùng báo rằng số đã bị chặn. Anh thử thêm một số điện thoại khác nữa, mượn từ Tiểu Trần sau khi quát mắng cô bé phải đưa ngay lập tức. Nhưng rồi, ba lần, bốn lần, đều chỉ nhận lại một câu trả lời duy nhất: “Số máy quý khách vừa gọi đã bị chặn.”
Cả người Chu Diệu Minh run lên vì tức giận và sự bất lực chưa từng có. Anh chưa bao giờ bị ai đó từ chối, bị ai đó cắt đứt mọi liên lạc một cách phũ phàng như vậy. Dung Mẫn, người mà anh nghĩ đã hoàn toàn nằm trong lòng bàn tay anh, lại dám làm điều này? Cô ta không chỉ dám đẩy gánh nặng viện phí về phía anh mà còn phong tỏa mọi con đường anh có thể tiếp cận cô ta. Đây không phải là sự yếu đuối hay tổn thương mà anh dự đoán. Đây là một sự trả đũa lạnh lùng, có tính toán.
Anh ném mạnh chiếc điện thoại đang cầm xuống bàn làm việc, tạo ra một tiếng động chát chúa. Chiếc điện thoại nảy lên một cái rồi nằm im lìm giữa đống tài liệu. Chu Diệu Minh đứng bật dậy, đôi mắt đỏ ngầu, hơi thở dồn dập.
“Chặn số mình luôn à? Con khốn! Nó nghĩ nó là ai?”
Dung Mẫn ngồi một mình ở góc quán cà phê quen thuộc, nơi cô và Chu Diệu Minh từng hẹn hò, từng chia sẻ những câu chuyện về công việc và tương lai. Tách cà phê đã nguội dần trên bàn, hơi nước đã tan đi tự lúc nào. Cô nhìn ra ngoài cửa kính, dòng người hối hả qua lại, không ai bận tâm đến thế giới nhỏ bé của cô. Sự bình yên giả tạo bao trùm, nhưng trong lòng cô là một dòng chảy ngầm của những cảm xúc phức tạp. Cô đã không còn làm việc ở công ty của Chu Diệu Minh. Cuộc đời cô đã rẽ sang một lối khác, bất ngờ và đầy biến động.
Đột nhiên, một bóng người lướt qua bàn cô, rồi khựng lại. Dung Mẫn hơi ngẩng đầu. Đó là Tiểu Trần, trợ lý cũ của Chu Diệu Minh. Anh ta trông có vẻ tiều tụy hơn hẳn, cặp kính trễ xuống sống mũi, và trên tay đang ôm một tập hồ sơ xin việc khá dày cộp. Vừa thấy Dung Mẫn, ánh mắt Tiểu Trần lộ rõ vẻ lo lắng, bối rối, nhưng cũng xen lẫn chút ngạc nhiên và nhẹ nhõm.
Tiểu Trần do dự bước tới, đôi mắt đảo nhanh một lượt quanh quán cà phê vắng người. Anh ta đứng đối diện bàn của Dung Mẫn, nuốt khan một tiếng.
Dung Mẫn không trả lời ngay. Cô nhìn thẳng vào mắt Tiểu Trần, ánh nhìn sắc như dao, như đang muốn dò xét điều gì đó. Một nụ cười mỏng manh, ẩn chứa sự mỉa mai, khẽ xuất hiện trên môi cô. Cô đã đoán trước được những câu hỏi như thế này, nhưng không ngờ lại đến từ Tiểu Trần, người vốn luôn trung thành với Chu Diệu Minh.
“Sao? Cậu Chu Diệu Minh cho cậu đi điều tra tôi sao?” Dung Mẫn hỏi lại, giọng điệu lạnh lùng, không chút cảm xúc. Cô nhấp một ngụm cà phê đã nguội, vị đắng lan tỏa trong miệng.
Tiểu Trần giật mình, vội vàng xua tay. “Không… không phải đâu ạ, chị Dung Mẫn. Em chỉ… tình cờ gặp chị ở đây thôi. Em… em thật sự lo lắng cho chị.”
Anh ta siết chặt tập hồ sơ trong tay, cúi đầu xuống, như thể muốn tránh né ánh mắt của Dung Mẫn. “Thật ra… thật ra em cũng đã… nghỉ việc rồi.”
Lời nói của Tiểu Trần khiến Dung Mẫn hơi bất ngờ. Cô khẽ nhíu mày, nhìn tập hồ sơ xin việc trên tay anh ta. Chuyện gì đang xảy ra ở công ty của Chu Diệu Minh vậy?
Dung Mẫn nhìn Tiểu Trần, ánh mắt xoáy sâu như thể muốn đọc thấu mọi suy nghĩ. Sự ngạc nhiên thoáng qua rồi vụt tắt, thay vào đó là vẻ bình thản đến lạnh lùng.
Tiểu Trần thấy Dung Mẫn không trả lời, ánh mắt cô đầy vẻ dò xét, anh ta càng thêm lúng túng. Anh ta nuốt khan, đưa tay đẩy gọng kính đã trễ xuống.
“Dạ, thật ra… sau khi chị Dung Mẫn nghỉ, Chu Diệu Minh đã đưa Lục Thanh Thanh lên thay thế vị trí của chị,” Tiểu Trần ngập ngừng, giọng nói nhỏ dần. “Anh ấy nói… nói là Lục Thanh Thanh sẽ giúp công ty vượt qua giai đoạn khó khăn, nhưng mà…”
Anh ta ngừng lại, liếc nhìn Dung Mẫn rồi thở dài một tiếng nặng nề. “Nhưng mà, Lục Thanh Thanh hoàn toàn không có năng lực. Cô ta chỉ biết nghe lời Chu Diệu Minh răm rắp, làm việc thì không có đầu óc, các dự án lớn nhỏ đều bị đình trệ. Khách hàng bắt đầu phàn nàn, có người còn đòi hủy hợp đồng.”
Dung Mẫn vẫn giữ nguyên vẻ mặt không cảm xúc, nhưng trong ánh mắt cô có một tia sắc lạnh.
“Công ty bây giờ như một mớ bòng bong,” Tiểu Trần tiếp tục, giọng đầy vẻ chán nản. “Doanh số sụt giảm nghiêm trọng, các đối tác cũng dần mất niềm tin. Chu Diệu Minh thì ngày nào cũng ở lại công ty đến khuya, mặt mày phờ phạc, gầy rộc cả đi. Anh ấy phải tự mình chạy đôn chạy đáo khắp nơi để cứu vãn tình hình, nhưng mọi thứ cứ rối tung lên.”
Anh ta dừng lại, nhìn thẳng vào Dung Mẫn, như thể muốn trút bỏ gánh nặng. “Áp lực khủng khiếp lắm chị ạ. Em thấy Chu Diệu Minh đang đứng trên bờ vực, có lẽ anh ấy không thể chống đỡ nổi nữa.”
Dung Mẫn nhấp một ngụm cà phê, vị đắng vẫn còn vương vấn trên đầu lưỡi. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhẽo, không hề chứa đựng chút bất ngờ hay thương cảm. Trong đôi mắt cô, chỉ còn lại sự thấu hiểu lạnh lùng.
“Chị biết mà,” Dung Mẫn thản nhiên nói, đặt tách cà phê xuống. Giọng cô đều đều, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang sức nặng của sự phán xét. “Tham thì thâm thôi.”