Trước ngày cưới, bị bạn trai bỏ giữa đường vì tình cũ… Cái kết choáng váng!

Trước ngày cưới, bạn trai tôi nói rằng mẹ anh ấy đang ốm, bảo tôi cùng anh về chăm sóc bà.

Tôi không chút do dự, lập tức lên xe đi cùng anh.

Nhưng khi xe đang chạy trên cao tốc, anh ta nhận được một cuộc gọi từ người yêu cũ.

Anh ta nhíu mày, vẻ mặt đầy mâu thuẫn và đau khổ:

“Tinh thần của Thanh Thanh không ổn, anh phải đến an ủi cô ấy. Em xuống xe đi, mẹ giao cho em chăm, coi như tập quen với vai trò con dâu trước.”

Thế là anh ta bỏ mặc tôi bên lề đường.

Nhưng lạ thay, tôi chẳng hề tức giận.

Dù sao, ngay cả mẹ ruột anh ta còn chẳng màng, chỉ để chạy đến bên người yêu cũ.

Là “người yêu cũ tiếp theo”, tôi còn tư cách gì mà trách cứ nữa đây?

01

Khi Chu Diệu Minh nhận được cuộc gọi của Lục Thanh Thanh, anh ta đang lái xe đưa tôi đi thăm mẹ ruột.

Anh ta đeo tai nghe, tôi không nghe rõ họ nói gì.

Nhưng suốt cuộc trò chuyện, anh ta vừa trấn an đối phương vừa lén quan sát tôi, cuối cùng hít sâu một hơi rồi hạ quyết tâm:

“Đừng khóc, anh đến ngay.”

“Không sao, cô ấy sẽ hiểu.”

Cúp máy, anh ta tấp xe vào lề đường, nhẹ giọng nói với tôi:

“Tinh thần của Thanh Thanh không tốt, anh phải đến an ủi cô ấy.”

Tôi bình thản hỏi lại: “Anh đã nghĩ kỹ chưa?”

Khuôn mặt anh thoáng hiện chút khó chịu:

“Thanh Thanh vừa mất người thân, em thông cảm đi.”

Tôi hỏi lại lần nữa: “Anh thật sự muốn bỏ tôi lại đây à?”

Anh ta càng mất kiên nhẫn hơn:

“Em trưởng thành chút đi, xuống xe đi.”

Tôi bật cười, đáp: “Được thôi.”

Thấy tôi nghe lời, anh ta như trút được gánh nặng, còn đổi tư thế ngồi, dường như định dỗ dành tôi thêm vài câu.

Nhưng tôi đã mở cửa xe và bước xuống.

Anh ta thở dài, hạ kính xe xuống, giọng “ân cần”:

“Chăm sóc mẹ giúp anh nhé, tranh thủ thể hiện tốt để bà sớm chấp nhận em.”

Nói xong, anh ta nhấn ga, bỏ đi mất.

Tôi bắt một chuyến xe công nghệ, quay về căn hộ của Chu Diệu Minh thu dọn đồ đạc.

Tôi vốn có chỗ ở riêng, chỉ thỉnh thoảng qua đây, nên dọn cũng nhanh.

Khi đang sắp xếp, tôi nhận được cuộc gọi từ bệnh viện, báo rằng tiền viện phí dự trữ của bà Mạnh Lệ đã hết, cần người đóng tiếp.

Bà Mạnh Lệ là mẹ của Chu Diệu Minh, vốn là khách quen ở bệnh viện. Trước đây có lần tôi giúp anh ta thanh toán, thế là về sau việc này mặc nhiên trở thành trách nhiệm của tôi.

Chu Diệu Minh không phải không trả, nhưng lần nào cũng lấy lý do bận rộn, trì hoãn mãi mới chuyển tiền, thậm chí còn cố làm tròn số để bớt vài đồng lẻ.

Lần này, tôi trực tiếp đưa số của anh ta cho bệnh viện, dặn họ gọi thẳng cho anh mà đòi, đồng thời nói rõ: “Tôi và anh ta không còn liên quan gì nữa.”

Tôi suy nghĩ một lát, vẫn gọi cho anh để thông báo.

Nhưng gọi mãi anh ta không nghe.

Không lâu sau, tôi phát hiện mình đã bị chặn số.

Không sao cả.

Tôi dùng số khác nhắn tin cuối cùng:

“Viện phí của mẹ anh, anh tự lo. Còn nữa, chúng ta chia tay đi.”

Từ nay về sau, mọi việc liên quan đến Chu Diệu Minh… đều không còn là chuyện của tôi.

02

Hôm sau, tôi đến công ty sớm để nộp đơn xin nghỉ việc.

Mấy năm trước, Chu Diệu Minh bảo tôi cùng anh ta khởi nghiệp, nhưng lại chỉ cho tôi danh phận “trợ lý” không chính thức.

Anh ta nói, mọi thứ của anh đều là của tôi, mỗi tháng sẽ cho tôi đủ tiền tiêu, nên không cần quan tâm cổ phần hay chức vụ, lương cũng không cần cao, như thế còn tránh được thuế thu nhập cá nhân.

Khi đó, tôi vẫn còn yêu anh ta, nên chấp nhận bỏ công việc triển vọng để đến giúp anh. Nhưng những lời đó khiến tôi cảm thấy có gì đó không ổn.

Tôi từng nói rõ:

“Tôi nhận lương vì công sức mình bỏ ra, nộp thuế là chuyện bình thường. Tôi có khả năng làm việc, còn trẻ, sao lại nhận tiền tiêu vặt từ anh?”

“Hơn nữa, danh không chính thì ngôn không thuận. Trợ lý riêng của giám đốc mà đi đàm phán khắp nơi, người ta sẽ nhìn thế nào? Công ty anh là doanh nghiệp nghiêm túc, đâu phải xưởng nhỏ.”

Chu Diệu Minh mặt sầm lại, nhưng cuối cùng vẫn phải chiều theo ý tôi, cấp chức vụ và mức lương phù hợp.

Anh ta quả thật có năng lực, công ty phát triển nhanh, từ một văn phòng nhỏ thành ba tầng trong tòa cao ốc sầm uất.

Nhưng tất cả giờ chẳng liên quan đến tôi nữa.

Sau khi chia tay, tôi không thể tiếp tục ở lại.

Tôi không ngờ khi bước vào phòng làm việc của Chu Diệu Minh, lại thấy Lục Thanh Thanh ở đó.

Chưa kịp nói gì, anh ta đã nghiêm mặt trách:

“Hôm qua em làm cái gì vậy? Anh bảo em đến chăm mẹ anh trước cơ mà! May mà anh nhờ Tiểu Trần đi rồi!”

Lúc này tôi chưa kịp đóng cửa, đúng lúc Tiểu Trần đi ngang qua, nghe vậy thì cứng đờ, rồi lặng lẽ rút lui.

Tiểu Trần là trợ lý của Chu Diệu Minh, thường xuyên bị sai làm việc riêng mà không được thêm tiền. Tôi từng khuyên anh ta đừng quá đáng, nhưng anh chỉ miễn cưỡng tăng lương chút ít.

Tôi đóng cửa, mỉm cười lạnh lùng:

“Tôi gọi báo rồi, nhưng lúc đó anh đang cùng Lục Thanh Thanh tận hưởng thế giới hai người nên đã chặn số tôi rồi mà.”

Lục Thanh Thanh nghe vậy, không vui nói:

“Tôi biết hôm qua tôi làm phiền hai người là không đúng. Nhưng tôi và anh Diệu Minh trong sạch, cô không thể vu khống như thế.”

Chu Diệu Minh cau mặt:

“Dung Mẫn, em đừng nói bừa. Anh chỉ đến an ủi Thanh Thanh, đừng nghĩ bậy.”

Tôi nhướng mày:

“An ủi đến mức hôm nay còn đưa thẳng cô ấy đến công ty?”

Anh ta nghẹn lời, rồi nói cứng:

“Thanh Thanh muốn tìm việc, anh đưa cô ấy đến. Từ hôm nay, cô ấy sẽ ngồi vào vị trí của em, còn em làm phó.”

Tôi ngẩn người:

“Hả?”

Anh ta vẫn bình thản:

“Thanh Thanh cần kinh nghiệm, còn em thì yên tâm, chế độ không đổi.”

Lục Thanh Thanh tỏ vẻ kiên cường:

“Tôi không ở lại lâu đâu, cô đừng lo.”

Tôi cười nhạt:

“Vậy công việc ai làm?”

Chu Diệu Minh thoáng chột dạ:

“Thanh Thanh chưa quen môi trường trong nước, em giúp cô ấy một chút.”

Lục Thanh Thanh giả vờ rộng lượng:

“Thôi vậy, yêu cầu của tôi cũng hơi quá thật.”

“Khoan đã!”

Chu Diệu Minh vội giữ cô ta lại, rồi quay sang tôi:

“Dung Mẫn, em hiểu chuyện chút đi, chuyện hôm qua anh còn chưa tính với em đâu.”

Tôi mỉm cười: “Đủ rồi, hai người đừng diễn nữa. Tôi nghỉ việc.”

Hết chương 1, chương 2 dưới phần bình luậ,,n, Cho em xin một bình luận để viết hay hơn ạ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Trước ngày cưới, bị bạn trai bỏ giữa đường vì tình cũ… Cái kết choáng váng!

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt