Ngày ăn hỏi, cả nhà gái ra đón rước nhà trai bằng chiêng trống và ngựa trắng, nhưng vừa đến cổng thì trưởng đoàn nhà trai bỗng lăn đùng ra ng;/ất giữa sân, đúng 1 tiếng sau nhà gái nhận tin đ-ộng t-rời phải h;/ủy đám cưới gấp…
Tôi là bố của Linh – một cô gái Hà Nội ngoan ngoãn, học cao hiểu rộng. Nó đem lòng yêu một chàng trai tên Phong – con nhà làm ăn lớn, gốc gác gốc Mường ở vùng núi phía Bắc. Hai đứa quen nhau trong một dự án cộng đồng và quyết định tiến tới hôn nhân chỉ sau 6 tháng.
Phía nhà trai cực kỳ trọng lễ nghĩa. Họ tuyên bố sẽ mang lễ ăn hỏi theo nghi thức truyền thống cổ của dòng họ Mường Đăng, một tộc người nổi tiếng với những lễ cưới kỳ bí từ trăm năm trước.
Chúng tôi, nhà gái, ban đầu lo lắng, nhưng vì nể trọng gia đình nhà trai — nhất là ông Dũng, chú ruột Phong và cũng là trưởng đoàn ăn hỏi, người gìn giữ nghi thức cổ của họ — nên đồng ý.
Sáng ngày ăn hỏi, đúng 7 giờ, cả xóm chúng tôi chấn động bởi âm thanh chiêng trống dập dồn, tiếng tù và vang vọng, kéo theo một đoàn người mặc áo chàm dài, tay mang tráp đỏ, phía sau là một con ngựa trắng tinh, phủ khăn điều — dẫn đầu là ông Dũng, mặc áo lễ cổ truyền, tay cầm gậy ngà, mặt nghiêm nghị như đang dự tang lễ chứ không phải đi cưới vợ cho cháu.
Cả nhà tôi ùa ra cổng. Người dân xung quanh kéo đến xem đông như hội. Ai cũng trầm trồ:
“Chưa bao giờ thấy lễ ăn hỏi nào hoành tráng, kỳ lạ như thế này…”
Nhưng đúng khoảnh khắc đoàn vừa đặt chân vào sân, ông Dũng – trưởng đoàn – bỗng khựng lại, mắt trợn ngược, miệng ú ớ… rồi lăn đùng ra giữa sân gạch, bất tỉnh!
Không ai kịp phản ứng. Cả đoàn nhà trai lập tức tán loạn. Một người rút điện thoại gọi ai đó, gấp gáp nói:
“Báo cho bà cụ… nghi lễ bị lỗi rồi! Có chuyện rồi!”
Họ không cho ai chạm vào ông Dũng. Hơn 20 phút sau, một cụ bà gần 90 tuổi trong họ nhà trai, chống gậy run rẩy tới nơi. Bà cụ vừa nhìn ông Dũng đang nằm giữa sân, vừa liếc qua phía bà-n th-ờ gia tiên nhà tôi, thì mặt tái mét. Miệng lẩm bẩm… đọc ttiếpduwowis bình luận👇👇
…Miệng lẩm bẩm những tiếng Mường cổ khô khốc, khó hiểu, nghe như lời nguyền rủa hay một lời cảnh báo bí ẩn. Khuôn mặt Bà cụ trắng bệch, nhăn nhúm lại vì kinh hãi tột độ. Đôi mắt hằn những vết chân chim của thời gian, nhưng giờ đây lại mở to, dán chặt vào bàn thờ gia tiên nhà gái, như thể nhìn thấy một điều gì đó khủng khiếp ẩn sau bức màn nhung đỏ, một thứ mà chỉ riêng bà mới có thể thấu tỏ.
Ông bố đứng cạnh đó, tim đập thình thịch, một luồng khí lạnh buốt đột ngột chạy dọc sống lưng. Toàn thân Ông bố cứng đờ. Một dự cảm chẳng lành, nặng trĩu và u ám, ập đến, bóp nghẹt lồng ngực Ông bố. Ông bố nhìn theo ánh mắt đầy sợ hãi của Bà cụ, nhưng chỉ thấy chiếc bàn thờ quen thuộc, trang nghiêm với di ảnh của ông bà, tổ tiên. Rốt cuộc, Bà cụ đang nhìn thấy điều gì? Và điều gì đã khiến một người phụ nữ gần đất xa trời lại kinh hãi đến tột cùng như vậy? Cả không gian bỗng chốc chùng xuống, nặng nề, khiến mọi tiếng xì xào bàn tán của hàng xóm xung quanh cũng phải im bặt.
Giữa không khí đặc quánh sự sợ hãi, một người phụ nữ trung niên trong đoàn nhà trai, dáng người mảnh dẻ trong bộ áo chàm truyền thống, chậm rãi tiến lại gần Ông bố. Bà hạ giọng, nét mặt đầy lo lắng, ghé sát vào tai Ông bố thì thầm, từng câu chữ như một lưỡi dao sắc lạnh cứa vào sự bình yên giả tạo của buổi lễ.
“Thưa ông… Bà cụ đang niệm lời khấn của tổ tiên Mường Đăng của chúng tôi đấy ạ,” người phụ nữ nói, giọng run run. “Đó là lời cảnh báo về một điềm cực xấu… liên quan đến sự bất kính với bàn thờ gia tiên.”
Mỗi từ bà thốt ra như một nhát búa giáng mạnh vào tim Ông bố. Ông bố tái mét, cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng còn kinh khủng hơn cả lúc nãy. Ông bố quay sang nhìn người phụ nữ, đôi mắt đầy vẻ hoang mang tột độ, cố gắng tìm kiếm sự giải thích rõ ràng hơn, nhưng chỉ nhận lại được cái lắc đầu ái ngại. Không chỉ Ông bố, mà Linh, và những người thân trong gia đình nhà gái đang đứng gần đó, cũng đã nghe loáng thoáng được những lời kia. Khuôn mặt họ từ ngỡ ngàng chuyển sang trắng bệch. Một điềm cực xấu? Bất kính với bàn thờ? Điều gì đang xảy ra vậy?
Cả nhà gái bỗng chốc như bị một luồng điện xẹt ngang. Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên, không còn là sự tò mò nữa mà là sự sợ hãi xen lẫn phẫn nộ. Họ nhìn về phía Bà cụ vẫn đang lẩm bẩm, rồi lại nhìn về bàn thờ gia tiên quen thuộc. Dưới ánh sáng vàng vọt của đèn cầy, bàn thờ vẫn trang nghiêm, nhưng giờ đây lại mang một vẻ gì đó u ám, bí ẩn, như thể đang che giấu một bí mật kinh hoàng. Sự hoang mang, lo sợ lan nhanh như một đám cháy, nuốt chửng niềm vui của ngày ăn hỏi.
Ông bố tái mét mặt, quay phắt sang người phụ nữ trung niên, hai tay ông run rẩy nắm chặt vạt áo bà, giọng nói đứt quãng, nghẹn ứ.
“Điềm xấu… gì? Cô nói rõ hơn đi! Bàn thờ gia tiên của chúng tôi có lỗi gì sao?” Ông bố thốt lên, từng chữ như bị bóp nghẹt bởi nỗi sợ hãi tột cùng. Tim ông như có ai bóp nghẹt, một linh tính lạnh lẽo, đáng sợ chạy dọc sống lưng, mách bảo có điều chẳng lành đang sắp giáng xuống đầu đứa con gái bé bỏng của mình, Linh. Cô gái Hà Nội đang đứng ngay cạnh, nghe rõ từng lời của bố, đôi mắt Linh mở to kinh hoàng, cô cũng nhìn chằm chằm vào người phụ nữ kia, cầu xin một lời giải thích.
Người phụ nữ kia né tránh ánh mắt của Ông bố và Linh, bà cúi gằm mặt, không dám đối diện với sự tuyệt vọng đang dâng trào trong gia đình nhà gái. Bà chỉ khẽ lắc đầu, miệng mấp máy muốn nói nhưng rồi lại thôi, như thể có một gánh nặng vô hình đang đè nén khiến bà không thể thốt nên lời. Ánh mắt bà lướt qua bàn thờ gia tiên nhà gái, dừng lại ở đó một thoáng, rồi lại nhanh chóng quay đi, như thể sợ hãi điều gì đó vô hình.
Cả không gian như chìm trong một sự im lặng chết chóc, chỉ còn tiếng Bà cụ vẫn lầm bầm những câu khấn cổ xưa, mỗi từ như một tiếng chuông báo tử vang vọng trong tâm trí Ông bố. Ông bố cảm thấy lạnh buốt đến tận xương tủy, một cảm giác bất lực bao trùm lấy ông. Linh cũng vậy, cô cảm thấy chân tay mình rã rời, niềm hạnh phúc của ngày ăn hỏi tan biến, nhường chỗ cho nỗi sợ hãi tột cùng.
Bà cụ, người nãy giờ vẫn lầm bầm những câu khấn cổ xưa, đột ngột ngưng bặt. Ánh mắt đục ngầu của bà đảo qua một lượt, như thể vừa trấn tĩnh được một phần nhỏ trong cơn hoảng loạn tột độ. Tay bà run rẩy vươn ra, ngón trỏ khẳng khiu chậm rãi chỉ thẳng vào một góc trên bàn thờ gia tiên nhà gái, nơi có một vật gì đó nhỏ bé, lạ lẫm nằm lẫn giữa những đồ thờ cúng quen thuộc.
“Có vật lạ… bị bỏ trên bàn thờ,” giọng bà khàn đặc, nghe như tiếng đá nghiền, vang lên đầy ghê rợn trong không gian tĩnh mịch. Ông bố và Linh, nín thở dõi theo, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Bà cụ hít một hơi sâu, đôi vai gầy guộc run lên bần bật, khuôn mặt nhăn nheo giờ đây càng hằn rõ vẻ sợ hãi và tuyệt vọng tột cùng. “Tổ tiên không chấp thuận… lễ nghi đã bị phá vỡ nghiêm trọng!”
Ông bố và Linh còn chưa kịp định thần sau lời phán đầy kinh hãi của bà cụ thì một tiếng la thất thanh vang lên từ sân. Mọi ánh mắt đổ dồn xuống. Ông Dũng, trưởng đoàn ăn hỏi, người vẫn còn đứng vững chãi khi nãy, giờ đây đã nằm bất tỉnh nhân sự trên sân gạch nhà gái, khuôn mặt tái mét, môi tím ngắt. Đoàn nhà trai lập tức nhốn nháo. Một y tá trẻ tuổi, mặc đồng phục trắng, từ trong đoàn nhanh chóng lao tới. Cô quỳ xuống, kiểm tra mạch, sờ trán và lắng nghe nhịp thở của ông Dũng. Vài giây trôi qua, khuôn mặt cô y tá lộ rõ vẻ bối rối, rồi lắc đầu.
“Không phải bệnh thông thường…” cô nói, giọng nhỏ nhưng đủ để những người đứng gần nghe thấy, “dường như là do chấn động tinh thần quá lớn hoặc bị phản vệ.”
Cả đoàn nhà trai xôn xao, vẻ lo lắng tột độ hiện rõ trên từng gương mặt. Phong, với khuôn mặt trắng bệch, chạy đến, quỳ xuống bên cạnh chú ruột. Linh và Ông bố cũng định bước tới gần để xem xét tình hình, nhưng ngay lập tức, vài người đàn ông cao lớn trong đoàn nhà trai chặn họ lại.
“Xin lỗi, xin phép đừng chạm vào.” Một người đàn ông nói, giọng điệu cương quyết, ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ hướng về phía Ông bố và Linh.
Đoàn nhà trai vây kín lấy Ông Dũng, tạo thành một vòng tròn bất khả xâm phạm, như thể muốn ngăn cách tuyệt đối với bất kỳ ai từ phía nhà gái. Họ cẩn thận đỡ ông Dũng, nhưng tuyệt nhiên không cho phép bất kỳ sự giúp đỡ hay động chạm nào từ phía gia đình Linh. Sự căng thẳng trong không khí càng lúc càng tăng cao, không còn là buổi lễ ăn hỏi mà biến thành một cuộc đối đầu ngầm.
Linh đứng sững sờ một lúc, nhưng rồi nỗi sợ hãi và hoang mang dâng trào. Cô không thể chịu đựng thêm cảnh tượng hỗn loạn và sự xa cách lạnh lùng từ đoàn nhà trai. Với khuôn mặt tái mét, môi run rẩy, cô lao nhanh về phía Phong. Những người đàn ông ban nãy đã chặn Ông bố và Linh dường như lùi lại một chút, không muốn gây thêm căng thẳng khi cô gái sắp trở thành dâu của họ quá hoảng loạn.
Linh sà vào lòng Phong, nước mắt chực trào. Cô siết chặt lấy anh, giọng lắp bắp, nghẹn ngào: “Phong ơi, chuyện gì… chuyện gì đang xảy ra vậy? Chú Dũng… sao lại thế? Bố anh… có phải… có phải ông ấy cũng…”
Phong ôm chặt lấy Linh, nhưng cơ thể anh run lên bần bật. Ánh mắt anh không còn sự mạnh mẽ thường ngày, chỉ còn lại sự bất lực và nỗi hoang mang tột độ. Anh nhìn cô, đôi mắt đỏ hoe, miệng há ra định nói rồi lại khép lại. Dường như có một khối uất nghẹn lớn đang mắc kẹt trong cổ họng anh, không cho phép anh thốt ra bất kỳ lời giải thích nào về bi kịch vừa ập đến. Khuôn mặt anh trắng bệch, đôi tay bất giác siết chặt lấy eo Linh, như muốn níu giữ điều gì đó sắp vỡ tan. Anh không thể nói, không thể giải thích, chỉ biết dùng cái ôm run rẩy ấy để truyền tải toàn bộ nỗi đau đớn và bế tắc của mình.
Trong khi Linh và Phong vẫn ôm chặt lấy nhau giữa không khí nặng nề, những người còn lại trong Đoàn nhà trai bắt đầu xích lại gần, đôi mắt họ chứa đựng sự hoang mang tột độ. Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên, như những đốm lửa nhỏ chập chờn trong bóng tối.
“Chắc là nghi lễ có vấn đề rồi,” một người đàn ông mặc áo chàm thì thầm, liếc nhìn về phía chiếc tráp đỏ và gậy ngà còn nằm trên mặt đất.
Người khác lập tức tiếp lời, giọng run rẩy: “Tôi đã bảo rồi, cái đất Hà Nội này làm sao tổ tiên chấp thuận được… Lỗi rồi! Nghi lễ bị lỗi!”
Những lời bàn tán ngày càng lớn, như một làn sóng sợ hãi lan khắp Sân gạch nhà gái. “Đây rõ ràng là điềm báo,” một người phụ nữ lớn tuổi hơn, gương mặt tái mét vì sợ hãi, nói gần như hét lên. “Sự nổi giận của tổ tiên đấy! Chắc chắn là do điềm báo từ tổ tiên rồi, không thể làm khác được!”
Tất cả nhìn nhau, ánh mắt chất chứa nỗi kinh hoàng và sự căng thẳng tột độ, như thể một tai họa lớn hơn đang chực chờ ập đến.
Đoàn nhà trai xôn xao không ngừng, những lời bàn tán về điềm gở và sự nổi giận của tổ tiên cứ thế lớn dần, như một lời nguyền đang hiện hữu giữa Sân gạch nhà gái. Linh và Phong vẫn ôm nhau, nhưng bàn tay Phong run rẩy, còn Linh thì cảm thấy toàn thân lạnh toát.
Bỗng, Bà cụ, người lớn tuổi nhất trong họ nhà trai, người mà từ đầu buổi lễ đã quan sát với ánh mắt dò xét, bước thẳng tới giữa sân. Sắc mặt cụ tái nhợt, đôi mắt gần 90 năm cuộc đời ánh lên sự mệt mỏi và một nỗi đau thẳm sâu. Mọi tiếng xì xào lập tức im bặt. Bà cụ đứng đối diện Ông bố, ánh mắt xuyên thẳng qua sự ngỡ ngàng của ông.
“Ông thông gia…” Giọng cụ run rẩy, nhưng mỗi từ thốt ra đều nặng trĩu và rõ ràng, “Tôi xin lỗi phải nói điều này…”
Ông bố, tay chân cứng đờ, chỉ có thể gật đầu một cách vô thức. Linh và Phong tách nhau ra, nín thở nhìn về phía Bà cụ.
Bà cụ hít một hơi thật sâu, ánh mắt lại liếc nhanh về phía Bàn thờ gia tiên nhà gái, nơi mà trước đó cụ đã tái mặt khi nhìn thấy. “Vì nghi lễ đã bị phá vỡ bởi vật lạ trên bàn thờ… và điềm báo này quá nặng nề…” Cụ ngừng lại, nuốt khan, nước mắt bắt đầu chực trào. “Hôn nhân này… e rằng không thành!”
Một câu nói, nhưng như một tiếng sét đánh ngang tai, xé toạc không khí vốn đã căng như dây đàn. Cả sân gạch nhà gái như chết lặng. Những tiếng thở dốc, tiếng nuốt khan vang lên rõ mồn một. Ông bố đứng như trời trồng, gương mặt trắng bệch không còn chút máu. Một tin động trời giáng xuống, trực tiếp đẩy gia đình nhà gái vào vực sâu hoang mang và tuyệt vọng. Linh ngã khuỵu xuống, cảm giác như thế giới quanh mình vừa sụp đổ.
Ông bố vẫn đứng như trời trồng giây lát, nhưng rồi, như một dòng điện chạy qua, cơn giận bùng lên trong ông. Khuôn mặt trắng bệch nhanh chóng chuyển sang đỏ gay, đôi mắt trừng trừng nhìn Bà cụ. Ông không thể để chuyện này xảy ra. Linh, đứa con gái bé bỏng của ông, đang nằm đó, tan nát.
“Không thể chấp nhận được!” Ông bố gằn giọng, giọng nói vỡ òa giữa sự tuyệt vọng và phẫn nộ. Ông lao tới, bước dồn dập về phía Bà cụ, chỉ còn cách cụ vài bước chân. “Chuyện tình cảm của con tôi không thể bị chi phối bởi những hủ tục mê tín vớ vẩn như vậy!”
Ông bố cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng lồng ngực ông phập phồng, hơi thở nặng nhọc. Ông nắm chặt tay, muốn xông tới túm lấy Bà cụ mà lay cho tỉnh ngộ, nhưng lý trí cuối cùng cũng giữ ông lại. Tuyệt vọng len lỏi vào từng tế bào khi ông nhìn thấy Linh đang cố gắng gượng dậy, đôi mắt đỏ hoe ngước nhìn ông như cầu cứu. “Con bé không làm gì sai cả! Gia đình tôi không làm gì sai cả! Tại sao lại phải chịu đựng điều vô lý này?” Ông quay lại nhìn Phong, ánh mắt đầy trách móc. Phong đứng đó, vẫn ôm Linh, nhưng gương mặt tái mét, không nói nên lời.
Bà cụ lùi lại một bước, đôi mắt buồn rười rượi, không hề nao núng trước cơn thịnh nộ của Ông bố. Đoàn nhà trai bắt đầu xì xào trở lại, nhưng không ai dám can thiệp trực tiếp. Không khí đặc quánh sự giận dữ, nỗi đau và một sự bất lực đến tột cùng.
Phong lúc này mới buông Linh ra, anh tiến lên một bước, đứng giữa Ông bố và Bà cụ. Gương mặt anh vẫn tái nhợt nhưng ánh mắt hiện rõ sự giằng xé dữ dội. Một bên là Linh, tình yêu của đời anh, một bên là gia tộc Mường Đăng với những tín ngưỡng ăn sâu vào máu thịt. Anh hít một hơi thật sâu, cố nén lại nỗi sợ hãi đang dâng trào.
“Xin mọi người bình tĩnh,” Phong nói, giọng anh lạc đi một chút nhưng vẫn cố giữ vẻ kiên định, “chúng ta sẽ tìm cách giải quyết hợp lý nhất!”
Lời nói của Phong lọt thỏm giữa không khí căng như dây đàn. Ông bố vẫn trừng trừng nhìn Bà cụ, cơn giận chưa hề nguôi ngoai. Ông chỉ thấy lời nói đó thật vô nghĩa trước nỗi đau của con gái mình. Bà cụ khẽ thở dài, dường như đã lường trước được sự việc sẽ đi đến nước này. Đoàn nhà trai vẫn giữ im lặng, nhưng những ánh mắt dè dặt, lo lắng đã chuyển sang đầy nghi ngại và cả sự kiên quyết. Không một ai trong số họ tỏ ra bị thuyết phục.
Phong đứng đó, lời nói của anh lạc giọng nhưng sự kiên định vẫn hiện hữu trên gương mặt tái nhợt. Nhưng không một ai trong đoàn nhà trai bị thuyết phục. Sự im lặng của họ còn nặng nề hơn mọi lời la hét. Ánh mắt Bà cụ khẽ cụp xuống, dường như đã lường trước điều gì. Ông bố vẫn trừng trừng nhìn Bà cụ, bàn tay siết chặt, cơn giận chưa hề nguôi ngoai.
Bất chợt, một bóng người đàn ông trung niên, mặc áo chàm truyền thống thêu hoa văn tinh xảo, chậm rãi bước lên từ phía sau đoàn nhà trai. Ông ta có vẻ ngoài uy nghi, mái tóc hoa râm được búi cao gọn gàng, ánh mắt sắc sảo nhưng đầy vẻ trầm tư. Dù không phải Ông Dũng, nhưng khí chất toát ra từ ông ta còn nặng nề hơn nhiều. Ông là Ông Trưởng tộc, người gìn giữ những giá trị cổ xưa nhất của dòng họ Mường Đăng.
Mọi ánh mắt đổ dồn vào Ông Trưởng tộc. Không khí chợt đặc quánh lại, đến mức tiếng thở cũng trở nên khó nhọc. Ông Trưởng tộc điềm tĩnh tiến đến trước mặt Bà cụ, cúi đầu thật thấp, một cử chỉ vừa tôn kính vừa đầy ý nghĩa.
“Thưa cụ,” Ông Trưởng tộc nói, giọng ông trầm ấm nhưng vang vọng, không một chút dao động, “theo lời truyền dạy của tổ tiên Mường Đăng, nghi lễ đã bị lỗi nặng không thể cứu vãn.”
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Linh. Cô nhìn Ông bố, rồi lại nhìn Phong, trái tim đập thình thịch. Ông bố nghiến răng, cơn giận bùng lên như muốn xé toạc không gian. Phong run rẩy, anh biết lời nói này có ý nghĩa gì.
Ông Trưởng tộc ngẩng đầu lên, ánh mắt quét qua Ông bố, Linh và Phong, rồi dừng lại ở Bà cụ. “Vì vậy,” ông ta tiếp lời, từng chữ như đóng đinh vào không khí, “hôn sự này… không thể tiếp tục!”
Giọng Ông Trưởng tộc dứt khoát, không thể lay chuyển. Cả căn nhà như chìm vào một sự im lặng chết chóc.
Linh cảm thấy như có một nhát dao sắc lẹm đâm thẳng vào tim. Hai chân cô chùn xuống, cô chỉ còn biết bấu víu vào cánh tay Phong. Nước mắt không thể kìm nén, trào ra như suối, làm nhòe đi tất cả. Cô nhìn Phong, đôi mắt đỏ hoe, những lời cầu xin bật ra trong hơi thở đứt quãng.
“Phong… anh… anh có tin vào những chuyện này không?” Linh nức nở, giọng cô lạc đi trong tiếng khóc. Cô nắm chặt tay Phong, xiết mạnh đến nỗi móng tay hằn vào da thịt anh. “Tình yêu của chúng ta… chẳng lẽ không đủ lớn để vượt qua tất cả sao?”
Phong đứng đó, người cứng đờ như pho tượng. Anh muốn nói điều gì đó, muốn ôm Linh vào lòng, nhưng những lời nói của Ông Trưởng tộc và ánh mắt lạnh lùng của đoàn nhà trai như những gông xiềng vô hình trói chặt anh. Anh chỉ có thể nhìn Linh, ánh mắt đầy đau đớn và bất lực.
Ông bố, vẫn đứng sững sờ, cơn giận bỗng chốc hóa thành sự tủi hổ và thương xót tột cùng khi nhìn thấy con gái mình vật vã. Bà cụ khẽ thở dài, khuôn mặt già nua ánh lên vẻ u buồn khôn tả, đôi mắt cụ lại liếc nhanh về phía bàn thờ gia tiên nhà gái, như thể có một điều bí ẩn nào đó cụ vẫn chưa nói ra.
Linh lảo đảo lùi lại, nhìn chằm chằm vào Phong, vào Ông Trưởng tộc, vào tất cả những gương mặt lạnh lùng kia. Trái tim cô tan nát, không thể nào tin nổi những gì đang diễn ra trước mắt. Lễ ăn hỏi biến thành lễ chia ly chỉ trong chớp mắt.
Linh lùi lại, đôi mắt cô dại đi vì đau khổ, nhìn chằm chằm vào Phong. Anh không thể chịu đựng thêm nữa. Một sợi dây vô hình nào đó trong lòng anh đứt phựt. Bất chấp những ánh mắt lạnh lùng, dò xét từ đoàn nhà trai, Phong lao tới, vòng tay ôm Linh thật chặt. Cơ thể cô mềm nhũn, ngả vào lòng anh. Nước mắt Phong, kìm nén bấy lâu, giờ đây cũng lưng tròng, mặn chát. Anh vùi mặt vào tóc cô, thì thầm những lời cay đắng mà anh buộc phải nói ra.
“Anh xin lỗi Linh… anh xin lỗi em vô cùng,” Phong nghẹn ngào, giọng anh lạc đi vì nỗi đau xé lòng. “Nhưng anh không thể… không thể làm trái lời tổ tiên. Gia tộc anh… không thể gánh chịu tai họa khủng khiếp được!”
Từng lời anh nói ra như những nhát dao cứa vào tim cả hai. Anh ôm cô càng chặt hơn, như thể muốn giữ lại chút tình cảm cuối cùng trước khi mọi thứ vỡ vụn. Linh run rẩy trong vòng tay anh, cô cảm nhận được sự giằng xé tột độ trong con người Phong. Anh đang đau đớn như bị xé làm đôi, buộc phải lựa chọn giữa tình yêu sâu đậm dành cho cô và trách nhiệm nặng nề với gia tộc, với những lời nguyền và tai ương mà họ tin là có thật.
Ông bố đứng sững sờ nhìn cảnh tượng trước mắt, ruột gan ông như bị lửa đốt. Nỗi uất hận dâng lên nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng sự bất lực và thương xót con gái. Ông Dũng và đoàn nhà trai đứng đó, khuôn mặt đanh lại, ánh mắt nhìn Phong đầy vẻ nghiêm khắc, như một lời nhắc nhở vô hình về những gì anh sắp làm. Bà cụ khẽ chớp mắt, một giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo, nhưng bà vẫn giữ im lặng.
Phong từ từ buông Linh ra, từng ngón tay anh dường như níu kéo một sợi tơ mong manh, nhưng rồi cũng đành vụt khỏi. Đôi mắt anh đỏ hoe, nhìn cô lần cuối cùng, khắc khoải một nỗi đau không thể diễn tả. Linh chỉ đứng đó, cả cơ thể cô rệu rã, đôi mắt vô hồn nhìn theo anh như nhìn một phần linh hồn mình đang rời đi.
Không một lời nói thêm, Ông Dũng quay sang đoàn nhà trai, ánh mắt ông sắc lạnh và đầy dứt khoát. Ngay lập tức, một bầu không khí u ám bao trùm. Những tiếng chiêng trống, tù và từng rộn ràng hân hoan phút chốc im bặt một cách ghê rợn. Tiếng động duy nhất còn lại là tiếng chân người xáo động và tiếng đồ lễ được thu dọn vội vã. Những chiếc tráp đỏ, gậy ngà, những vật phẩm tượng trưng cho nghi lễ cổ truyền của dòng họ Mường Đăng, giờ đây được gom lại một cách lạnh lùng, gấp gáp.
Bà cụ, với khuôn mặt vẫn còn vương những giọt nước mắt, chỉ khẽ thở dài, lặng lẽ đi theo sau. Đoàn nhà trai, trong những bộ áo chàm truyền thống, giờ đây không còn vẻ oai nghiêm, rực rỡ mà chỉ như một đoàn người đang chạy trốn khỏi một tai họa vô hình. Họ di chuyển nhanh chóng, không một lời chào hay lời giải thích, bước qua cổng và biến mất sau lưng con ngựa trắng đang đứng chờ sẵn. Cả khu vườn nhà gái ở Hà Nội bỗng trở nên trống trải, lạnh lẽo đến đáng sợ.
Ông bố đứng sững sờ trên sân gạch nhà gái, nhìn theo bóng lưng những người vừa rời đi. Toàn bộ ước mơ, niềm hy vọng của ông dành cho con gái đã vỡ tan tành chỉ trong vài phút ngắn ngủi. Không khí tang thương bao trùm căn nhà, như thể vừa có một đám tang chứ không phải một đám cưới bị hủy bỏ. Linh vẫn đứng đó, bất động, cả thế giới của cô như đang sụp đổ.
Người dân xung quanh, những hàng xóm hiếu kỳ từng háo hức chứng kiến lễ ăn hỏi độc đáo, giờ đây chỉ còn biết nhìn nhau bàng hoàng, xì xào to nhỏ rồi tiếc nuối ra về. Tiếng bàn tán xôn xao về “tin động trời” mà chẳng ai biết rõ, về “nghi thức Mường Đăng” kỳ bí, và về cái kết cục bất ngờ, đau đớn cho cô gái Hà Nội khiến không khí càng thêm nặng nề. Căn nhà của ông bố bỗng chốc trở nên im ắng đến rợn người, chỉ còn lại nỗi đau và sự sụp đổ.
Ông bố bừng tỉnh khỏi cơn choáng váng. Nỗi đau của chính ông chợt lùi lại, nhường chỗ cho hình ảnh con gái Linh đứng bất động như một bức tượng đá. Trái tim ông thắt lại, như bị bóp nghẹt. Ông lao đến, vòng tay ôm chặt lấy Linh, kéo cô vào lòng.
Giây phút đó, như một đập nước vỡ òa, Linh sụp đổ. Cô không còn đứng vững, cơ thể mềm nhũn trong vòng tay cha. Những tiếng nức nở bật ra, không ngừng, không dứt, nghẹn ngào đến mức cô gần như ngất lịm đi. Từng tiếng khóc xé lòng của con gái ghim sâu vào tâm can ông, rách nát từng chút hy vọng cuối cùng.
Ông bố siết chặt vòng tay, cố gắng truyền cho con hơi ấm và sức mạnh cuối cùng. Ông vỗ về tấm lưng gầy của Linh, cảm nhận từng đợt run rẩy, từng cơn nấc đau đớn. Nước mắt ông cũng lặng lẽ chảy dài, mặn chát trên gò má. “Chỉ vì một nghi lễ cổ truyền… mà tình yêu tươi đẹp của con tôi tan vỡ sao?” Ông tự nhủ trong vô vọng, giọng nói nghẹn lại nơi cổ họng. Một cảm giác bất lực đến tột cùng bao trùm lấy ông, xót xa khôn nguôi cho số phận nghiệt ngã của con gái mình. Căn nhà gái ở Hà Nội chìm trong tiếng khóc bi ai, tang thương hơn cả một đám tang.
Tiếng nức nở của Linh dần yếu ớt, cuối cùng chỉ còn là những tiếng thở dài nặng nhọc trong vòng tay của Ông bố. Thời gian trôi qua, màn đêm buông xuống, nuốt chửng những âm thanh bi thương còn vương lại trong căn nhà. Linh đã được đưa vào phòng, kiệt sức sau cú sốc quá lớn, chìm vào giấc ngủ mê man. Căn nhà gái ở Hà Nội giờ đây chỉ còn lại sự im lặng đến đáng sợ.
Ông bố đứng lặng trước bàn thờ gia tiên. Ánh đèn lờ mờ hắt bóng ông lên bức tường trắng, một bóng hình cô độc và mệt mỏi. Nơi từng đặt “vật lạ” giờ trống hoác, lạnh lẽo. Đoàn nhà trai, sau biến cố kinh hoàng và tin động trời, đã thu dọn đồ đạc, mang theo “bằng chứng” không lời về một nghi lễ thất bại, về một mối duyên đã định sẵn phải đứt gánh. Ông Dũng, sau khi hồi tỉnh, với vẻ mặt tái mét, đã không dám ngẩng đầu nhìn ai, chỉ lặng lẽ ra hiệu cho đoàn người rút lui trong sự ngỡ ngàng và căm phẫn của nhà gái. “Vật lạ” đó, thứ đã gây nên tai họa, đã được gói ghém cẩn thận, như một thứ tài liệu mật, bị cuốn đi cùng với những chiếc tráp đỏ giờ đây như những cỗ quan tài chứa đựng hy vọng đã chết. Ông bố nhắm mắt lại, cố xua đi hình ảnh đôi mắt trống rỗng của Linh, nhưng vô vọng. “Cái gì đã xảy ra?” Ông tự hỏi, không phải là câu hỏi về hành động, mà là câu hỏi về bản chất của một hủ tục có thể tàn phá cuộc đời con người như thế. Sức mạnh đáng sợ của những bí ẩn cổ xưa, của một truyền thống được gìn giữ qua bao thế hệ, giờ đây đã giáng một đòn chí mạng vào tình yêu trong sáng của con gái ông. Ông nhìn lên di ảnh tổ tiên, khẽ thở dài, tự hỏi liệu ông có lỗi khi đã không nhận ra được những dấu hiệu, hay liệu có điều gì đó vượt quá tầm kiểm soát của con người, một định mệnh nghiệt ngã đã an bài. Linh, cô gái ngây thơ, đã phải trả một cái giá quá đắt, một cái giá cho tình yêu bị nguyền rủa bởi những lời nguyền thầm lặng, bởi những luật lệ vô hình của một thế giới mà ông chưa từng hiểu thấu.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, ông bố nhận ra, dù cuộc sống có thể bất công và đầy rẫy những biến cố không thể lường trước, nhưng điều quan trọng nhất không phải là sự đổ vỡ của một mối tình, mà là cách người ta đứng dậy sau nỗi đau. Linh sẽ cần thời gian, cần sự chữa lành, và ông, người cha, sẽ luôn ở đó để nâng đỡ con gái mình. Nỗi đau này, dù sâu sắc đến đâu, cũng sẽ là một bài học đắt giá về sự dung hòa giữa truyền thống và hiện đại, giữa những gì thuộc về quá khứ và những ước mơ của tuổi trẻ. Có lẽ, hạnh phúc không phải là một đích đến cố định, mà là một hành trình tìm kiếm sự bình yên trong tâm hồn, chấp nhận những mất mát và bước tiếp với niềm tin vào tương lai. Rồi một ngày, Linh sẽ tìm thấy được một tình yêu đích thực, không bị ràng buộc bởi những hủ tục hà khắc, một tình yêu được xây dựng trên sự thấu hiểu, tôn trọng và tự do. Ông bố tin rằng, sau cơn mưa, trời lại sáng, và dù vết sẹo lòng có thể còn đó, nhưng trái tim Linh rồi sẽ lại đập những nhịp đập yêu thương, mạnh mẽ và tự do hơn bao giờ hết. Ông khẽ chạm tay lên chiếc bàn thờ trống trải, như một lời hứa thầm lặng với con gái, rằng cuộc sống vẫn còn đó bao điều tốt đẹp đang chờ đợi.

