Tự mãn đuổi vợ hiền, chồng tái mặt nghe vợ nói câu này!

Vừa đu///ổi vợ con ra khỏi nhà thì t//ái m//ặt nghe cô ấy nói: “Đ////àn b///à có tiề//n, có con thì cần gì chồng tồ///i”…

Tôi từng nghĩ mình là người đàn ông trụ cột, có quyền quyết định mọi thứ trong gia đình. Tôi từng nghĩ vợ tôi, Hiền – người phụ nữ hiền lành, ít nói và luôn nh/ún như/ờng – sẽ mãi ở đó, cam chịu và chấp nhận mọi điều tôi áp đặt.

Chúng tôi cưới nhau khi tôi mới bắt đầu kinh doanh còn cô ấy là giáo viên mầm non. Những ngày đầu, vợ chồng tay trắng gây dựng, Hiền vừa đi dạy, vừa chăm con, vừa hỗ trợ tôi sổ sách, hóa đơn. Nhưng khi công việc của tôi khấm khá hơn, tôi bắt đầu thay đổi. T//ự m//ãn, c//ao ng//ạo, và quan trọng nhất – tôi dần quên m/ất người đã cùng mình vượt qua những năm tháng kh/ó k//hăn nhất.

Tôi bắt đầu đi sớm về khuya, dần có những mối qu///an h///ệ ngoài luồng. Tôi không còn nhìn vợ với ánh mắt biết ơn như xưa, thay vào đó là sự ch/án chư/ờng, kh/ó chị/u mỗi khi cô ấy nói điều gì khiến tôi không hài lòng.

Hiền vẫn im lặng chịu đựng. Cho đến một buổi tối mưa gió, cô ấy mang cơm lên phòng làm việc cho tôi. Tôi g/ạt đi, c/áu kỉn/h:

– Em đừng làm ph/iền nữa được không? Chăm con cho tử tế đi, anh b/ận!

Cô ấy nhìn tôi, không nói gì, chỉ lặng lẽ quay đi. Tôi không biết, đó là lần cuối cùng cô ấy chủ động quan tâm tôi như thế.

Một tuần sau, trong lúc mẹ tôi đến chơi và phà/n n/àn đủ điều về vợ, tôi không kiềm được b//ực t//ức, lớ/n tiếng:

– Nếu cô cảm thấy sống ở đây là k/hổ s/ở vậy thì dọn đi đi. Nhà này tôi đứng tên, cô không thích thì cứ ra khỏi đây, tôi không giữ!

Hiền đứng lặng giữa phòng khách, con trai ba tuổi ôm chân mẹ ngơ ngác. Không một giọt nước mắt, cô ấy gật đầu, dắt con vào thu dọn đồ.

Tôi tưởng cô ấy sẽ kh/óc ló/c, níu kéo. Nhưng không. Trước khi đi, cô ấy chỉ nhìn tôi, nói bằng giọng bình thản đến lạ/nh người:

– Đàn ông như anh, m/ất vợ con mà không biết tiế//c, cũng chẳng đáng để tôi quay lại. Phụ nữ có tiền, có con rồi thì cần gì giữ một người chồng không xứng?

Tôi sữ/ng s/ờ. Câu nói ấy như gá/o nướ/c lạ/nh t/ạt vào mặt tôi.

Những ngày sau đó, căn nhà rộng thênh thang trở nên vắng lặng đến đá/ng s/ợ. Không còn tiếng c/on gọi ba, không còn tiếng bước chân quen thuộc của vợ nơi bếp. Tôi bắt đầu thấy nhớ, nhưng lại không đủ dũng khí để gọi.

Tôi vẫn nghĩ cô ấy sẽ sớm quay về. Nhưng rồi, tin tức về Hiền khiến tôi ch//ết lặ/ng…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Tự mãn đuổi vợ hiền, chồng tái mặt nghe vợ nói câu này!

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt