Từng ruồng rẫy vợ vô dụng, 6 năm sau tôi run rẩy cúi đầu trước cô ấy!

Tôi từng bất chấp điều tiếng để l;;y h;;ôn cô vợ vô dụng, 6 năm sau gặp lại cô ấy trong căn nhà cũ, tôi run rẩy đứng không vững…

Tôi từng có một người vợ tên Thảo. Cô ấy không giỏi kiếm tiền, không khéo ăn nói, không có “khí chất” như tôi vẫn thích ở phụ nữ. Ngày đó tôi lao vào kiếm tiền, sắp được cất nhắc chức trưởng phòng, giao thiệp rộng, còn Thảo thì chỉ quanh quẩn nội trợ, bếp núc con cái, trồng vài chậu rau, đọc vài cuốn sách cũ. Cô ấy với tôi là người phụ nữ không có giá trị.

Có lần tôi đưa Thảo đi ăn cùng bạn bè, cô ấy lúng túng chả biết giao lưu với mọi người, tôi thì cười ngượng. Vợ người ta biết đỡ đần kinh tế cho chồng, chăm sóc sắc đẹp, biết cách “giữ chồng”, còn vợ tôi chỉ loanh quanh với bữa cơm và bỉm sữa. Tôi dần khó chịu với mọi điều nhỏ nhặt Thảo làm. Và rồi tôi ngo/ại tìn/h như một cái cớ để trốn khỏi cuộc sống tẻ nhạt.

Khi Thảo phát hiện, cô ấy không níu kéo, chỉ hỏi một câu: “Anh có từng thật lòng nghĩ… em là người kém cỏi, hay chỉ là anh chưa bao giờ chịu nhìn em kỹ?”.

Tôi đã không trả lời, chẹp miệng ngán ngẩm. Tôi ký đơn ly hô//n trong im lặng, mang theo cảm giác chiến thắng mơ hồ như thể vừa thoát được khỏi gánh nặng vô hình.

Nào ngờ 6 năm sau, tôi mới là kẻ phải cúi đầu… 👇 ĐỌC TIẾP PHẦN 2 DƯỚI BÌNH LUẬN

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Từng ruồng rẫy vợ vô dụng, 6 năm sau tôi run rẩy cúi đầu trước cô ấy!

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt