Dù sao cũng là cha con mà làm vậy 👊 👊 😢
Ông Tư với dáng vẻ khắc khổ, tấm lưng còng, đứng run rẩy trước cánh cổng sắt đồ sộ, sơn đen bóng loáng của căn biệt thự sang trọng. Chiếc áo sơ mi bạc màu và quần tây cũ kỹ càng khiến ông trở nên lạc lõng giữa khung cảnh xa hoa. Cánh cổng im lìm, không một tiếng động, những song sắt lạnh lẽo như một bức tường vô hình ngăn cách ông với thế giới bên trong, tạo cảm giác lạnh lẽo và tuyệt vọng bao trùm lấy người cha già. Ông Tư khẽ đưa tay bấu chặt vào bụng, cảm thấy dạ dày cồn cào, quặn thắt vì đói, một cơn buồn nôn khó chịu trào lên cổ họng. Đôi mắt trũng sâu của ông vô hồn nhìn xuyên qua những song sắt, hy vọng một bóng người quen thuộc sẽ xuất hiện. Thế nhưng, chỉ có sự im lặng chết chóc đáp lại.
Bỗng, một khe hở nhỏ xuất hiện nơi cánh cổng sắt. Tiếng kẽo kẹt khô khốc phá tan sự tĩnh mịch, và từ bên trong, Tùng, người con trai mà Ông Tư hằng mong mỏi, hiện ra. Gương mặt anh ta lạnh lùng như tượng đá, đôi mắt vô cảm quét qua dáng vẻ tiều tụy của Ông Tư. Tùng không nói một lời, chỉ đứng đó, chặn ngang lối đi.
Ông Tư, với hơi thở dồn dập, vội vàng tiến lại gần, đôi tay gầy guộc chắp vào nhau run rẩy. “Con… con cho cha vào nhà một đêm được không, Tùng? Ngoài trời lạnh quá, cha đói…” Giọng Ông Tư nghẹn lại, đầy van nài. Đôi mắt trũng sâu ngấn nước, khẩn khoản nhìn thẳng vào Người con, hy vọng tìm thấy chút tình người.
Tùng nhếch mép, một nụ cười khẩy thoáng qua. Anh ta không hề dao động trước sự cầu xin thảm thiết ấy. “Tôi đã nói rồi, ông đừng đến đây làm phiền,” Tùng đáp, giọng nói sắc lạnh như dao, không chút biểu cảm. “Tôi không có bổn phận phải nuôi ông!” Anh ta nhấn mạnh từng chữ cuối cùng, như muốn đóng sập cánh cửa hy vọng cuối cùng của Ông Tư.
Tùng không đợi Ông Tư phản ứng, bàn tay anh ta dứt khoát đẩy mạnh cánh cổng sắt. Tiếng kim loại va vào nhau “RẦM!” một tiếng khô khốc, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của đêm. Âm thanh ấy chát chúa như một lưỡi dao sắc bén cắt vào lồng ngực Ông Tư.
Người cha chết lặng. Đôi mắt trũng sâu của ông ngấn lệ, vô hồn nhìn chằm chằm vào cánh cửa sắt đã đóng kín, lạnh lẽo và vô cảm. Nó như một bức tường ngăn cách giữa ông và thế giới bên trong, một thế giới mà lẽ ra ông phải thuộc về. Cảm giác bị ruồng bỏ, bị chối bỏ tột cùng dâng lên, bóp nghẹt trái tim đã cằn cỗi của Ông Tư. Ông đứng đó, cô độc và tuyệt vọng, giữa cái lạnh buốt của đêm tối.
Ông Tư đứng thêm một lúc lâu, đôi chân như hóa đá. Gió đêm buốt giá táp vào mặt, nhưng ông chẳng còn cảm nhận được cái lạnh bên ngoài. Lồng ngực ông quặn thắt, nỗi đau bị ruồng bỏ như những gai nhọn đâm vào da thịt. Mãi đến khi cơ thể không chịu nổi sự câm lặng tuyệt vọng, Ông Tư mới lê từng bước nặng nề trên con đường làng vắng hoe.
Mỗi bước đi là một sự chật vật. Cơ thể gầy gò của Ông Tư run lên bần bật, không chỉ vì cái lạnh thấu xương mà còn vì cơn đói cồn cào hành hạ từ chiều. Bụng ông réo lên từng hồi, nhưng dường như tất cả đều vô nghĩa trước nỗi đau trong tâm can. Ông Tư ngước nhìn bầu trời đen kịt, không một ánh sao, trống rỗng và tăm tối như chính lòng mình.
Ông Tư thì thào, giọng khàn đặc, lẫn trong tiếng gió: “Tùng… sao con lại có thể…?”
Nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má gầy guộc của Ông Tư, hòa lẫn vào cái lạnh của đêm. Trong đầu ông, thước phim cuộc đời như tua lại. Ông đã dành trọn cả đời, bán mặt cho đất bán lưng cho trời, chỉ mong cho Tùng có được một cuộc sống ấm êm. Từng đồng tiền chắt chiu, từng giọt mồ hôi rơi xuống đều vì thằng con. Ông chấp nhận bị hàng xóm dị nghị, cười chê vì bao bọc Tùng, bảo vệ nó khỏi mọi lời dèm pha. Tất cả đều là tình thương vô bờ bến của một người cha. Vậy mà, giờ đây, chính đứa con trai ruột lại nhẫn tâm đóng sập cánh cửa, đẩy ông ra đường giữa đêm khuya giá lạnh.
Nỗi đau đớn tột cùng, pha lẫn sự hoài nghi và phẫn uất, dâng trào trong lòng Ông Tư. Ông không thể tin nổi, không thể chấp nhận sự thật tàn nhẫn này. Lẽ nào tình phụ tử lại mỏng manh đến thế? Lẽ nào tất cả sự hy sinh của ông chỉ đổi lại sự bạc bẽo? Trái tim đã cằn cỗi của Ông Tư quặn thắt lại, cảm giác như bị ai đó bóp nghẹt, không một tia hy vọng.
Ông Tư cứ thế lê bước, bóng lưng gầy gò khuất dần trong màn đêm lạnh lẽo, hằn lên nỗi tuyệt vọng không nói nên lời. Con đường làng vắng tanh, chỉ còn tiếng gió rít qua những hàng tre xào xạc như tiếng thở dài của đất trời.
Phía xa, ánh đèn xe máy lập lòe, dần tiến lại gần. Đó là Bà Ba, người hàng xóm sống cách nhà Ông Tư vài căn, vừa đi chợ phiên về khuya. Chiếc giỏ xe đầy ắp rau củ, cá tôm còn tươi rói. Bà Ba chạy xe chậm rãi, đôi mắt quen thuộc với từng ngõ ngách của làng. Khi đi ngang qua con hẻm dẫn vào nhà Ông Tư, bà chợt khựng lại, đôi mắt nheo lại trong bóng tối.
Bà Ba thấy lờ mờ một bóng người đang đứng sững trước cổng nhà Tùng – con trai Ông Tư. Rồi cánh cửa khép lại cái rầm. Bóng người đó loạng choạng quay đi, dáng vẻ thất thểu đến đáng thương. Dù khoảng cách khá xa và ánh đèn đường mờ nhạt, nhưng Bà Ba vẫn nhận ra hình dáng quen thuộc ấy. Là Ông Tư.
Bà Ba chết lặng, tay vô thức siết chặt tay lái. Bà nhìn theo bóng Ông Tư khuất dần vào màn đêm, rồi lại đưa mắt nhìn về phía căn nhà tối đèn của Tùng. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Bà Ba. Bà không cần phải nghe thấy, cũng không cần phải đến gần, chỉ cái cách Ông Tư quay lưng đi, cái cách cánh cửa kia đóng sập lại, đã đủ để kể một câu chuyện bi ai.
Bà Ba lắc đầu ngao ngán, thở dài một tiếng nặng nề. Nỗi xót xa dâng lên trong lòng khi bà nghĩ về hoàn cảnh của Ông Tư. “Cha mẹ nuôi con biển hồ lai láng, con nuôi cha mẹ kể tháng kể ngày…” Bà thì thầm, giọng nói tan vào gió đêm. “Thật là nghiệt ngã!” Bà Ba khẽ rùng mình, tăng ga, bỏ lại phía sau khung cảnh đau lòng ấy cùng sự trăn trở khôn nguôi.
Ông Tư lê từng bước nặng nề, cơ thể rã rời như cây khô giữa bão. Màn đêm đặc quánh nuốt chửng bóng lưng gầy gò, nhưng không thể che lấp đi sự tan nát trong đôi mắt lão. Đứng trước cánh cửa đóng sầm của chính con trai mình, trái tim Ông Tư như bị ai bóp nghẹt. Khung cảnh ấy, khoảnh khắc ấy, như một nhát dao chí mạng, cắt đứt sợi dây hy vọng cuối cùng.
Trong cõi tuyệt vọng tột cùng, những ký ức chợt ùa về, rõ mồn một như mới hôm qua. Ông Tư nhắm nghiền mắt, thấy Tùng của ngày xưa, một cậu bé gầy gò nhưng đôi mắt sáng ngời, luôn miệng hỏi bài, luôn chạy sà vào lòng cha mỗi khi Ông Tư đi làm về. “Cha ơi, con được điểm mười môn Toán!” – Tiếng Tùng reo vang, khuôn mặt rạng rỡ niềm tự hào. Ông Tư nhớ những đêm khuya, ánh đèn dầu leo lét, Tùng ngồi cặm cụi bên sách vở, không một lời than vãn. “Con sẽ học thật giỏi để sau này lo cho cha,” Tùng từng hứa, đôi mắt trong veo nhìn Ông Tư đầy kính trọng.
Những lời hứa ấy, những ánh mắt ấy, là động lực để Ông Tư dầm mưa dãi nắng, bán mặt cho đất, bán lưng cho trời. Ông Tư nhớ mình đã làm lụng cật lực thế nào, từ sáng sớm tinh mơ đến khi trời sập tối, mong sao có đủ tiền cho Tùng ăn học không thua kém ai. Rồi đến khi Tùng đậu đại học, niềm tự hào vỡ òa biến thành gánh nặng cơm áo gạo tiền. Cánh tay run rẩy Ông Tư ký vào giấy tờ bán đi mảnh đất hương hỏa, mảnh đất cha ông để lại, miếng đất duy nhất có giá trị mà gia đình đang sở hữu. “Con cứ yên tâm học hành, tương lai của con là trên hết,” Ông Tư nghẹn ngào nói với Tùng, khi bàn tay chai sạn nắm chặt tay con. Lão đã làm tất cả, đổi cả gia tài lẫn sức khỏe, chỉ mong Tùng có được một tương lai tươi sáng, để con không phải sống cuộc đời lam lũ như mình. “Con tôi sẽ thành đạt, con tôi sẽ không bao giờ quên ơn,” Ông Tư từng tin tưởng tuyệt đối. Nhưng giờ đây, những hình ảnh rực rỡ của quá khứ chỉ càng khoét sâu thêm nỗi đau đớn đến xé lòng. Đứa con mà lão đã dâng hiến tất cả, nay lại nhẫn tâm đóng sập cánh cửa trước mặt lão.
Ánh đèn chùm pha lê lấp lánh đổ xuống căn phòng khách rộng lớn, phô bày sự xa hoa trong từng món đồ nội thất. Tùng ngồi vắt chân trên chiếc sofa bọc da Ý, tay lướt nhẹ trên màn hình máy tính bảng, vẻ mặt thờ ơ. Cạnh anh, Lan, vợ anh, nhấp một ngụm trà nóng từ tách sứ mỏng tang, đôi mắt sắc lạnh quét qua khung cửa sổ lớn nhìn ra cổng. Bên ngoài, màn đêm vẫn đặc quánh, nuốt chửng mọi thứ.
“Ông ấy vẫn còn đứng đấy sao?” Lan hỏi, giọng điệu xen lẫn sự chán ghét và một chút khó chịu. “Nước mắt nước mũi lấm lem chắc lại định làm trò gì đây.”
Tùng không ngẩng đầu, chỉ khẽ nhún vai. “Ai biết được. Kệ ông ấy đi.”
Lan đặt tách trà xuống bàn kính, tiếng va chạm khô khốc. Cô ta quay hẳn người sang nhìn Tùng, vẻ mặt không giấu nổi sự khinh thường. “Anh nói vậy là sao? Cứ để ông ấy ở ngoài đó mãi à? Lại định chờ chúng ta mở cửa van xin à?”
Tùng cuối cùng cũng đặt máy tính bảng xuống, liếc nhìn vợ bằng ánh mắt lạnh nhạt. “Chứ em muốn anh làm gì? Đem ông ấy vào đây rồi tiếp tục chịu đựng đủ thứ chuyện ông ấy gây ra sao?”
Lan thở hắt ra, gằn giọng: “Cứ để ông ấy ở ngoài đi anh, nhà mình làm sao nuôi ông ấy mãi được. Bao nhiêu năm ông ấy đã gây ra đủ chuyện rồi! Từ cái chuyện đánh bạc, nợ nần, đến cái lúc bán cả đất đai, nhà cửa chỉ để đưa cho mấy ông chú nhậu nhẹt. Có bao giờ ông ấy nghĩ cho anh một chút chưa?” Cô ta dừng lại, nhếch mép. “Giờ thì hết giá trị lợi dụng rồi, bám víu gì nữa? Để ông ấy tự lo liệu đi, đó là bài học ông ấy phải trả.”
Tùng im lặng một lúc, ánh mắt anh ta lướt qua những bức tranh đắt tiền trên tường, rồi dừng lại ở gương mặt kiêu sa của Lan. Một nụ cười nhạt nhếch mép anh ta. “Phải, em nói đúng. Nhà mình không thể nuôi ông ấy mãi được.” Giọng Tùng vang lên đều đều, không một chút xâm chiếm của cảm xúc. “Ông ấy đã tự lựa chọn con đường của mình.” Anh ta đưa tay với lấy chiếc điều khiển, bật một bản nhạc không lời du dương, như muốn nhấn chìm đi bất cứ sự vấn vương nào còn sót lại.
Màn đêm buốt giá, từng cơn gió rít qua như những lưỡi dao sắc lạnh, quất vào tấm thân gầy gò của Người cha. Ông đã đứng đó, ngoài cổng biệt thự, biết bao lâu. Nước mắt đã khô cạn, chỉ còn lại sự tuyệt vọng đóng băng trong đôi mắt trũng sâu. Giờ đây, sức lực cuối cùng cũng cạn kiệt. Chân ông loạng choạng, từng bước nặng nề như đeo chì. Một cơn chóng mặt đột ngột ập đến, kéo theo là cảm giác buồn nôn quặn thắt.
Người cha mất thăng bằng, đổ sụp xuống vệ đường đất đá gồ ghề. Cú ngã mạnh khiến ông đau điếng, như có hàng ngàn mũi kim châm vào xương cốt. Chiếc gậy tre mục nát, người bạn đồng hành bấy lâu nay, cũng văng ra xa, lăn lông lốc vào bụi cây. Ông cố gắng gượng dậy, nhưng tứ chi như không còn nghe theo lời ông nữa.
Rồi, một cơn ho dữ dội bỗng trỗi dậy, xé toạc lồng ngực Người cha. Ông ho khan, tiếng ho nghe não nề, đứt quãng, như thể từng hơi thở cuối cùng đang bị rút cạn. Họng ông khô khốc, nóng rát, mỗi tiếng ho lại khiến ông nghẹt thở hơn. Đôi mắt Người cha lờ mờ nhìn lên bầu trời đen kịt, không một ánh sao. Ông đưa tay lên ôm ngực, cố gắng hít lấy từng ngụm khí mỏng manh. Cả cơ thể ông run rẩy dữ dội, một luồng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, không phải cái lạnh của đêm đông, mà là cái lạnh thấu xương của cái chết đang cận kề.
Ông ho đến đỏ mặt tía tai, nước mắt giàn giụa, không phải vì đau đớn thể xác, mà vì sự cô độc và nỗi hối hận muộn màng. Trong làn sương mờ của cơn sốt, Người cha mơ hồ nhìn thấy hình ảnh của Người con lúc nhỏ, đôi mắt sáng ngời, chạy đến ôm lấy ông. Nhưng hình ảnh ấy nhanh chóng tan biến, thay vào đó là gương mặt lạnh lùng, xa lạ của Người con trong căn biệt thự ấm áp.
Người cha cố gắng với lấy chiếc gậy tre, tay ông run rẩy bám víu vào khoảng không vô định. Cảm giác nghẹt thở mỗi lúc một tăng, lồng ngực như bị tảng đá đè nặng. Ông nhắm nghiền mắt lại, một tiếng thở dài thườn thượt thoát ra. Ông biết, đây có lẽ là kết thúc. Cuộc đời ông, với tất cả những sai lầm và cả tình yêu thương bị bỏ rơi, sắp sửa khép lại bên vệ đường vắng lặng này.
Chiếc xe máy phân khối lớn của Minh chợt khựng lại, tiếng phanh rít lên chói tai xé tan màn đêm tĩnh mịch. Phía sau, Vy, Lan và Hoàng cũng vội vàng dừng xe, ánh đèn pha cắt ngang bóng tối. Minh, với vẻ mặt nhăn nhó vì khó chịu, toan càu nhàu thì Vy đã vội chỉ tay về phía vệ đường.
VY
(Giọng hốt hoảng)
Kìa, Minh! Có người nằm ở đó!
Ánh đèn pha của chiếc xe máy chiếu thẳng vào thân hình co quắp của Người cha. Ông nằm bất động, chiếc gậy tre văng xa, cơ thể run rẩy từng hồi trong cơn rét cắt da cắt thịt.
HOÀNG
(Nhíu mày)
Trời đất, khuya khoắt thế này… Để tôi xem sao.
Cả nhóm vội vàng dựng xe, chạy đến bên Người cha. Minh đi trước, quỳ xuống, nhẹ nhàng lay vai ông.
MINH
(Giọng lo lắng)
Bác ơi! Bác có sao không ạ? Bác ơi!
Người cha khẽ rên ư ử, đôi mắt lờ mờ hé mở, nhìn thấy những gương mặt trẻ trung đang cúi xuống. Hơi thở ông vẫn hổn hển, đứt quãng.
LAN
(Vội vàng cởi chiếc áo khoác của mình đắp cho Người cha)
Bác lạnh run cả rồi! Bác bị làm sao thế này ạ?
Người cha cố gắng cử động môi, nhưng lời nói cứ nghẹn lại trong cổ họng. Vy nhanh chóng lấy chai nước suối trong ba lô ra, cẩn thận đỡ ông dậy một chút.
VY
(Đưa chai nước cho ông)
Bác uống chút nước đi ạ. Bác cứ từ từ nói.
Người cha uống từng ngụm nhỏ, đôi tay run rẩy bám víu vào chai nước. Hơi ấm của nước giúp ông lấy lại chút sức lực. Ông nhìn lũ trẻ, ánh mắt chứa đầy sự tủi thân và đau đớn.
NGƯỜI CHA
(Giọng yếu ớt, đứt quãng)
Ta… ta bị con trai đuổi ra khỏi nhà… Nó… nó không cho ta vào…
Nghe đến đây, cả nhóm bạn trẻ chết lặng. Hoàng, vốn ít nói, cũng phải nhíu mày, nắm chặt tay.
HOÀNG
(Phẫn nộ)
Cái gì cơ? Đuổi cha ruột ra khỏi nhà trong đêm thế này ư?
MINH
(Ánh mắt bùng lên sự giận dữ)
Không thể tin được! Sao lại có người con bất hiếu đến vậy chứ! Bác ở đâu? Cháu đưa bác về!
NGƯỜI CHA
(Lắc đầu yếu ớt, chỉ tay về phía biệt thự cách đó không xa)
Chính là căn biệt thự kia… Con ta… ta đã cho nó tất cả… giờ thì nó…
Nước mắt Người cha lại trào ra, lăn dài trên gò má gầy gò. Lời ông nói run rẩy, hòa lẫn với tiếng nấc nghẹn ngào. Cả nhóm bạn nhìn theo hướng tay ông chỉ, rồi nhìn lại căn biệt thự sang trọng, nguy nga dưới ánh đèn đường mờ ảo. Sự tức giận dâng lên trong lòng họ.
LAN
(Siết chặt tay, ánh mắt căm phẫn)
Thật không thể chấp nhận được! Cháu chưa bao giờ thấy ai ác độc như vậy! Bác trai ơi, bác cứ yên tâm, chúng cháu sẽ không để yên chuyện này đâu!
CẢNH 1: BÊN NGOÀI BIỆT THỰ NHÀ TÙNG – ĐÊM
Minh dìu Người cha đứng dậy. Người cha vẫn còn run rẩy, nhưng ánh mắt đã ánh lên chút hy vọng mong manh. Hoàng và Lan đi phía sau, ánh mắt kiên quyết.
VY
(Giọng dứt khoát)
Chúng ta sẽ đưa bác về đó. Em muốn xem cái người con đó mặt mũi thế nào!
MINH
(Gật đầu)
Đúng vậy. Ít nhất cũng phải nói chuyện cho ra nhẽ. Bác trai, bác có muốn về nhà không?
NGƯỜI CHA
(Ngập ngừng)
Ta… ta sợ… nhưng…
(Ông nhìn về phía căn biệt thự, nỗi đau xen lẫn một chút khao khát)
Ta chỉ muốn biết… sao nó lại nỡ đối xử với ta như vậy…
VY
(Lấy điện thoại ra, lướt nhanh vài thao tác)
Bác đừng lo, có chúng cháu đây rồi. Cứ để bọn cháu lo.
(Thầm nghĩ: “Cần phải có bằng chứng.”)
Cả nhóm dìu Người cha chậm rãi tiến về phía cánh cổng sắt lớn của biệt thự. Ánh đèn vàng hắt ra từ bên trong càng làm nổi bật vẻ sang trọng, đối lập hoàn toàn với hình ảnh Người cha tiều tụy. Minh nhấn chuông cửa. Tiếng chuông vang vọng trong đêm tĩnh mịch. Một lúc sau, cánh cửa mở hé.
TÙNG (NGƯỜI CON)
(Giọng khó chịu, ngái ngủ)
Ai đấy? Giờ này còn làm phiền!
Khi nhìn thấy Người cha và nhóm bạn, Tùng nhíu mày, vẻ mặt biến sắc. Hắn khoác vội chiếc áo ngủ lụa, tóc tai bù xù nhưng ánh mắt vẫn đầy vẻ khinh miệt.
TÙNG
(Ánh mắt lạnh lùng quét qua Người cha, dừng lại ở nhóm bạn trẻ)
Mấy đứa kia là ai? Còn ông…
(Hắn quay sang Người cha, giọng gằn lên)
Tôi đã nói là ông đi rồi cơ mà! Sao còn vác mặt về đây? Muốn làm loạn hả?
NGƯỜI CHA
(Yếu ớt, nước mắt lưng tròng)
Tùng à… con… con cho ta vào đi… trời lạnh quá…
MINH
(Bước tới, chắn trước Người cha)
Anh Tùng! Sao anh có thể nói chuyện với cha mình như vậy? Bác trai đã lớn tuổi rồi, anh đuổi bác ra khỏi nhà lúc nửa đêm, bây giờ còn…
TÙNG
(Cười khẩy, cắt ngang lời Minh)
Mấy đứa ranh con biết cái gì mà xen vào chuyện gia đình người khác? Ông ta nợ tôi nhiều lắm, giờ thì hết giá trị lợi dụng rồi.
(Hắn định đẩy Người cha ra)
Đi đi! Biến ngay khỏi đây!
VY
(Đứng cách đó một chút, điện thoại đã được đặt ở chế độ quay, giấu kín sau lưng)
(Thầm nghĩ: “Đúng lúc!”)
Tùng giơ tay đẩy Người cha. Người cha lảo đảo suýt ngã. Tùng không thèm nhìn lại, thẳng tay đóng sập cánh cổng sắt lại. TIẾNG CỔNG KÊU RẦM làm rung động cả khoảng sân.
HOÀNG
(Bước tới định giữ cổng nhưng không kịp. Nắm chặt tay)
Mẹ kiếp! Thằng khốn nạn!
LAN
(Vội đỡ Người cha)
Bác trai! Bác có sao không?
Người cha đứng lặng trước cánh cổng sắt lạnh lùng, đôi vai gầy gò run rẩy. Ánh đèn hắt ra từ bên trong dường như càng xa cách.
VY
(Giọng run run vì phẫn nộ, nhưng tay vẫn giữ chặt điện thoại)
Không sao rồi bác ơi. Để cháu…
(Cô lùi lại một chút, nhanh chóng truy cập mạng xã hội)
Chuyện này… phải cho tất cả mọi người biết!
Minh và Hoàng nhìn cảnh cổng đóng sập, rồi nhìn Người cha đang cúi đầu. Sự phẫn nộ dâng lên tột cùng.
CẢNH 2: TRÊN CÁC NỀN TẢNG MẠNG XÃ HỘI – ĐÊM
Video do Vy quay được tải lên một cách nhanh chóng. Đoạn clip ngắn ghi lại cảnh Tùng đóng sập cửa, ánh mắt khinh miệt và những lời lẽ cay nghiệt hướng về Người cha già yếu. Kèm theo đó là dòng chú thích ngắn gọn, đầy phẫn nộ: “Con trai đuổi cha ruột ra đường lúc nửa đêm! Đây là sự thật về căn biệt thự sang trọng!”
Video lan truyền với tốc độ chóng mặt. Chỉ trong vài phút, lượt xem đã lên đến hàng ngàn. Chia sẻ, bình luận bùng nổ như một cơn bão.
BÌNH LUẬN 1 (Tên người dùng ẩn danh)
“Trời ơi không thể tin nổi! Quá bất hiếu! Con người mà còn thua cả súc vật!”
BÌNH LUẬN 2 (Tên người dùng ẩn danh)
“Nhìn ông cụ tội nghiệp quá! Nhìn cái mặt thằng con kìa, đúng là đồ máu lạnh!”
BÌNH LUẬN 3 (Tên người dùng ẩn danh)
“Biệt thự to thế mà không có chỗ cho cha già. Đúng là giàu mà vô phúc!”
BÌNH LUẬN 4 (Tên người dùng ẩn danh)
“Phải truy lùng danh tính thằng này! Đồ con trời đánh!”
Bình luận ác ý, phẫn nộ và những lời chửi rủa đổ ập xuống video. Tên tuổi của Tùng và căn biệt thự nhanh chóng bị cư dân mạng “soi” ra. Làn sóng chỉ trích mạnh mẽ lan rộng khắp các trang mạng xã hội. Biệt thự sang trọng giờ đây trở thành biểu tượng của sự bất hiếu và vô tâm.
Vy nhìn vào màn hình điện thoại, lòng vừa đau xót cho Người cha, vừa hả hê vì hành động của Tùng đã bị phơi bày. Minh, Lan, Hoàng đứng bên cạnh, theo dõi từng dòng bình luận, sự tức giận dần chuyển thành một cảm giác công lý đang được thực thi. Người cha vẫn còn đứng đó, nhìn vào màn đêm, không biết rằng cuộc đời mình vừa rẽ sang một bước ngoặt đầy sóng gió nhưng cũng đầy hy vọng.
CẢNH 1: BÊN TRONG BIỆT THỰ NHÀ TÙNG – RẠNG SÁNG
Tùng và Lan đang ngủ say trên chiếc giường king-size êm ái. Bỗng dưng, cả hai chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường đồng loạt rung lên bần bật, ánh sáng xanh lè từ màn hình liên tục nhấp nháy, báo hiệu vô số thông báo và cuộc gọi đến. Tiếng chuông báo tin nhắn, cuộc gọi tới tấp, dồn dập cắt ngang giấc ngủ yên bình của họ.
LAN
(Ngái ngủ, khó chịu quay mình)
Anh Tùng… cái gì vậy? Giờ này ai gọi điện dữ vậy? Lại quên tắt chuông báo thức à?
TÙNG (NGƯỜI CON)
(Cũng lồm cồm ngồi dậy, mắt còn nhắm nghiền)
Anh cũng không biết… chắc là nhầm số thôi…
(Hắn với lấy chiếc iPhone đời mới của mình, định tắt máy. Nhưng khi nhìn lướt qua màn hình, hắn giật mình. Hàng loạt cuộc gọi nhỡ từ những số lạ, tin nhắn từ đủ các ứng dụng mạng xã hội cứ dồn dập hiện lên.)
Khoan đã… Cái gì thế này?
Tùng nhíu mày, mở vội một tin nhắn. Ánh sáng xanh từ màn hình điện thoại hắt lên khuôn mặt hắn, từng đường nét bỗng trở nên trắng bệch, lộ rõ vẻ bàng hoàng. Hàng loạt tin nhắn chửi rủa, những lời lẽ cay nghiệt, thậm chí là đe dọa, tràn ngập màn hình.
TÙNG
(Đôi mắt mở to, giọng run rẩy, gần như không thể tin nổi)
Cái quái gì đây…?
Lan thấy chồng có vẻ bất thường, tò mò giật lấy chiếc điện thoại khác của Tùng. Cô lướt qua các tin nhắn, rồi mở một đường link mà nhiều người gửi. Video bắt đầu chạy. Hình ảnh Tùng đóng sập cổng biệt thự, ánh mắt khinh miệt, những lời lẽ cay nghiệt của hắn và cảnh Người cha già yếu lảo đảo suýt ngã hiện rõ mồn một. Bên dưới là hàng nghìn bình luận phẫn nộ, chửi rủa không ngừng nghỉ.
LAN
(Mắt trợn tròn, bàn tay giữ điện thoại run bắn lên, giọng thét lên thất thanh)
Ôi trời đất ơi! Tùng! Anh xem cái gì đây?! Là anh! Anh đuổi ông ấy ra khỏi nhà!
(Cô ngẩng đầu nhìn Tùng, khuôn mặt vốn trang điểm kỹ càng giờ đây tái mét, lớp son môi nhòe đi.)
Anh làm cái trò gì vậy hả? Ai đã quay cái này?
TÙNG
(Giật lại điện thoại từ tay vợ, cuống cuồng lướt qua các bình luận, mồ hôi lấm tấm trên trán)
Anh… anh không biết! Sao cái video này lại có trên mạng xã hội? Ai đã quay? Anh có thấy ai đâu!
(Điện thoại trong tay hắn không ngừng rung lên, báo hiệu những cuộc gọi và tin nhắn mới.)
Mấy cái đứa đó… bọn chúng dám quay lén! Dám tung lên mạng!
LAN
(Đứng phắt dậy, đi đi lại lại trong phòng ngủ rộng lớn, hai tay ôm lấy đầu, vẻ hoảng loạn tột độ)
Soi! Người ta soi ra hết rồi kìa! Biệt thự này, tên anh… Trời ơi, anh nhìn đi! “Thằng con bất hiếu!”, “Đồ máu lạnh!”, “Phải tẩy chay!”…
(Cô đột ngột dừng lại, quay phắt sang Tùng, ánh mắt đầy vẻ trách móc và giận dữ.)
Anh giải quyết đi chứ! Anh làm cái gì vậy? Giờ thì danh tiếng của anh, công việc của anh…
TÙNG
(Giọng đầy hoảng loạn, cố gắng giữ bình tĩnh nhưng thất bại)
Anh đang nghĩ đây! Nhưng mà…
(Hắn cố gắng gọi cho vài số quen biết, nhưng đều không nghe máy, hoặc chỉ nhận được những tiếng thở dài khó hiểu từ đầu dây bên kia rồi cúp máy.)
Không ai bắt máy! Báo chí, truyền thông… chắc chắn họ sẽ nhào vô!
LAN
(Nước mắt bắt đầu chảy dài, gương mặt cô đầy vẻ tuyệt vọng)
Anh làm sao mà giải quyết được hả? Anh xem đi, bây giờ tất cả mọi người đều biết rồi! Em… em phải làm sao đây? Gia đình nhà em sẽ nghĩ gì? Bạn bè em…
(Cô bỗng khựng lại, ánh mắt tràn ngập nỗi sợ hãi tột cùng.)
Công ty của anh… họ sẽ sa thải anh mất! Chuyện này… chuyện này sẽ hủy hoại tất cả!
TÙNG
(Khuôn mặt trắng bệch, hắn gằn lên, tức giận vì lời buộc tội của vợ nhưng cũng sợ hãi không kém)
Em nghĩ anh muốn vậy sao?! Anh cũng đang lo đây! Anh làm sao biết được chuyện này lại ra nông nỗi này?! Đám nhóc ranh đó… bọn chúng dám chơi trò này với anh!
LAN
(Bất ngờ đẩy Tùng một cái thật mạnh, khiến hắn lảo đảo. Nước mắt giàn giụa, cô chỉ tay vào mặt chồng.)
Đám nhóc ranh gì mà đám nhóc ranh! Là anh! Là anh không dứt khoát! Anh đuổi ông ấy đi, anh làm sao lại không dứt điểm? Anh cứ để dây dưa… bây giờ thì hay rồi! Ông ấy bị đuổi, còn chúng ta thì bị cả xã hội lên án! Anh là đồ vô tích sự!
TÙNG
(Khuôn mặt hắn biến dạng vì tức giận, sợ hãi và bất lực. Hắn quay người, nhìn ra cửa sổ lớn, ánh mắt vô định. Từ bên ngoài, tiếng còi xe cảnh sát (?) hoặc xe ô tô nào đó bất ngờ vang lên một tiếng dài, rồi tắt hẳn. Tiếng chó sủa văng vẳng từ xa vọng lại, nghe thật não nề.)
(Thầm nghĩ: “Không! Không thể nào! Mọi thứ sụp đổ rồi sao?”)
Lan ngồi sụp xuống giường, hai tay ôm mặt nức nở thành tiếng. Điện thoại của Tùng tiếp tục rung lên không ngừng nghỉ, nhưng giờ đây mỗi tiếng rung đều như một nhát dao đâm vào trái tim hắn. Hắn không dám nhìn vào nó nữa. Căn biệt thự sang trọng bỗng trở nên lạnh lẽo và ngột ngạt hơn bao giờ hết, như một chiếc lồng giam nhốt lấy nỗi sợ hãi tột cùng của hai vợ chồng.
CẢNH 2: BÊN TRONG BIỆT THỰ NHÀ TÙNG – SÁNG HÔM SAU
Ánh nắng ban mai xuyên qua tấm rèm cửa dày cộp, nhưng không thể xua đi không khí u ám, ngột ngạt trong căn phòng ngủ sang trọng. Lan vẫn ngồi sụp trên giường, đôi mắt sưng húp vì khóc. Tùng đứng bên cửa sổ, bàn tay siết chặt thành nắm đấm, vẻ mặt trắng bệch và ánh mắt vô hồn. Hắn không còn dám nhìn vào chiếc điện thoại vẫn rung lên không ngừng trên bàn.
Tiếng chuông cửa dồn dập, vang vọng khắp căn biệt thự, phá tan sự tĩnh lặng đáng sợ. Tiếng chuông kéo dài hơn bình thường, như thể người nhấn chuông đang cố ý gây áp lực.
LAN
(Giọng yếu ớt, đầy sợ hãi)
Ai nữa vậy anh…?
Tùng không đáp. Hắn biết, mọi chuyện không thể tệ hơn được nữa. Hắn miễn cưỡng bước ra khỏi phòng ngủ, tiếng chuông vẫn không dứt. Lan co rúm lại trên giường, hai tay ôm chặt đầu.
Tùng xuống đến cửa chính, ngần ngừ một lúc rồi mở chốt. Đứng trước mặt hắn là một người đàn ông trung niên, vóc dáng gầy gò nhưng ánh mắt sắc như dao cau, khuôn mặt khắc khổ và đầy vẻ giận dữ. Đó là Chú Sáu, một người họ hàng xa của Tùng, vốn là người rất mực kính trọng Người cha.
CHÚ SÁU
(Giọng nói rền rĩ, lạnh lùng, không chút cảm xúc)
Mày biết tao là ai không, Tùng?
Tùng nhận ra người trước mặt, sắc mặt càng thêm tái mét. Hắn lí nhí.
TÙNG
(Giọng lí nhí)
Chú Sáu… chú đến đây làm gì vậy ạ?
CHÚ SÁU
(Ánh mắt Chú Sáu quét qua căn biệt thự lộng lẫy, rồi dừng lại trên khuôn mặt hốc hác của Tùng. Giọng chú Sáu bỗng cao hơn, vang vọng khắp sảnh chính.)
Làm gì à? Mày làm ra chuyện tày đình, để cho cả thiên hạ người ta cười vào mặt dòng họ, mày còn hỏi tao đến làm gì?
TÙNG
(Cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng giọng hắn run run)
Chú Sáu… chú nghe người ta nói lung tung thôi… sự thật không phải như vậy đâu ạ.
CHÚ SÁU
(Cười khẩy, một nụ cười đầy chua chát và khinh miệt. Chú Sáu lôi chiếc điện thoại cũ kỹ ra, giơ màn hình trước mặt Tùng. Trên đó là đoạn video Tùng đóng sập cổng, Người cha lảo đảo suýt ngã.)
Mày xem đi! Cái này là lung tung hả? Hay là mày nghĩ cả thế giới này đều mù hết, đều bịa đặt hết, chỉ có mình mày là đúng?
Tùng lùi lại một bước, tránh ánh mắt của Chú Sáu. Hắn cúi gằm mặt xuống, không dám đối diện.
CHÚ SÁU
(Tiến lại gần Tùng, giọng điệu từ lạnh lùng chuyển sang gay gắt, đầy chất vấn.)
Mày làm vậy rồi sau này con cái mày sẽ đối xử với mày ra sao? Mày có nghĩ đến hậu quả không? Ông ấy là cha mày đấy! Là người đã nuôi mày khôn lớn! Mày ăn học thành tài, sống trong nhung lụa như thế này là nhờ ai? Mày nhìn lại bản thân mình đi! Mày có còn là con người nữa không?
Những lời nói của Chú Sáu như những nhát dao đâm thẳng vào tim Tùng, không chỉ vì sự thật cay đắng mà còn vì nỗi sợ hãi về tương lai, về những gì hắn đang phải đối mặt. Lan, từ trên lầu, nghe thấy tiếng cãi vã, lén lút nhìn xuống. Cô thấy rõ khuôn mặt biến dạng vì giận dữ của Chú Sáu và vẻ mặt thất thần của Tùng.
TÙNG
(Hắn cố gắng ngẩng đầu, định biện minh, nhưng cổ họng nghẹn ứ. Hắn muốn nói rằng mình cũng là nạn nhân, rằng mình không có ý như vậy, nhưng mọi lời lẽ đều trở nên vô nghĩa trước ánh mắt căm ghét của Chú Sáu.)
Chú… cháu…
CHÚ SÁU
(Chỉ tay vào mặt Tùng, giọng nói run lên vì phẫn nộ.)
Mày đừng có “chú cháu” với tao! Tao không có đứa cháu nào bất hiếu, bạc bẽo như mày! Mày nhớ cho kỹ, cái nhân cái quả không bỏ sót một ai đâu! Cứ đợi mà xem, rồi có ngày mày sẽ phải hối hận!
Nói rồi, Chú Sáu quay lưng bước đi, không thèm nhìn lại. Tiếng cửa cổng sắt đóng sầm lại một lần nữa, nhưng lần này là tiếng đóng cửa lạnh lẽo của sự khinh miệt và tuyệt vọng. Tùng đứng bất động giữa sảnh, hai vai hắn chùng xuống, toàn thân run rẩy. Hắn ngước nhìn lên cầu thang, ánh mắt chạm vào ánh mắt Lan. Trong mắt cô giờ đây không chỉ là sợ hãi, mà còn là một sự thất vọng sâu sắc.
CẢNH 3: BÊN TRONG BIỆT THỰ NHÀ TÙNG – ÍT PHÚT SAU
Tùng vẫn đứng trân trân giữa sảnh, ánh mắt vô định. Tiếng cổng sắt đóng lại đã tắt hẳn, nhưng dư âm của những lời mắng chửi vẫn văng vẳng bên tai hắn. Hắn cảm thấy cả căn biệt thự rộng lớn bỗng chốc trở nên trống rỗng và lạnh lẽo đến lạ thường. Lan từ từ bước xuống cầu thang, từng bước chân nặng nề như thể đang mang theo cả gánh nặng của sự thật phũ phàng. Cô dừng lại cách Tùng vài bước, ánh mắt thất thần nhìn vào chồng mình. Không còn là sợ hãi, mà là một nỗi thất vọng đến tận cùng.
LAN
(Giọng khàn đặc, đầy đau đớn)
Anh nói đi… rốt cuộc là tại sao? Tại sao anh lại làm như vậy với Người cha…?
Tùng giật mình, như chợt tỉnh khỏi cơn mê. Hắn ngước lên nhìn Lan, ánh mắt vẫn còn hoảng loạn nhưng rồi nhanh chóng biến thành vẻ bực bội, khó chịu. Hắn không muốn đối diện với ánh mắt ấy.
TÙNG
(Giọng hắn bỗng trở nên gắt gỏng, pha chút bất cần)
Em còn hỏi tại sao? Tại ông ấy tự gây chuyện thôi! Ông ấy cứ làm loạn lên, cứ nghĩ mình là trung tâm của mọi thứ!
LAN
(Đau đớn lắc đầu)
Gây chuyện gì chứ? Ông ấy là cha anh mà!
TÙNG
(Hắn xoa trán, thở dài thườn thượt, cố gắng tìm kiếm sự đồng cảm nhưng vẻ mặt lại đầy bướng bỉnh. Ánh mắt hắn lảng tránh ánh nhìn của Lan, không hề có chút hối lỗi nào.)
Em không hiểu đâu! Ông ấy lúc nào cũng như vậy. Ông ấy cứ gây chuyện, làm ảnh hưởng đến công việc của anh, làm ảnh hưởng đến danh dự của gia đình mình! Anh không muốn ông ấy làm ảnh hưởng đến gia đình mình nữa! Đến con cái của chúng ta nữa! Em có hiểu không? Anh làm tất cả cũng chỉ vì muốn bảo vệ cái gia đình này thôi!
Lan nhìn Tùng, khuôn mặt cô trắng bệch. Cô nhận ra, trong lời nói của hắn, không hề có một chút hối hận, chỉ có sự bướng bỉnh và một niềm tin mù quáng vào hành động của mình. Hắn thực sự tin rằng mình đã đúng. Tùng nhìn lại Lan, đôi mắt sắc lạnh, như muốn khẳng định rằng mọi lời biện minh của hắn là sự thật hiển nhiên.
CẢNH 1: BỆNH VIỆN – KHOẢNG KHẮC SAU KHI NGƯỜI CHA ĐƯỢC ĐƯA VÀO
Tiếng xe cấp cứu rít lên, xé toang sự tĩnh lặng của màn đêm. Cánh cửa phòng cấp cứu mở bật, các y bác sĩ lập tức lao tới. Hai thanh niên trẻ, mặt tái nhợt vì lo lắng, vội vàng đẩy chiếc cáng có Người cha đang nằm lên, chạy theo. Người cha, cơ thể gầy gò, xanh xao, run rẩy từng cơn dù đã được đắp chăn. Ông ho khù khụ, yếu ớt, mỗi hơi thở đều nặng nhọc như thể đang phải cố gắng hết sức để níu kéo sự sống. Ánh mắt ông lờ đờ, chìm khuất trong hốc mắt sâu hoắm.
MỘT BÁC SĨ (NAM, KHOẢNG 40 TUỔI)
(Giọng dứt khoát, ra lệnh)
Kiểm tra dấu hiệu sinh tồn! Khẩn trương!
Y TÁ (NỮ, KHOẢNG 25 TUỔI)
(Vừa thao tác, vừa báo cáo)
Huyết áp thấp, nhịp tim yếu, nhiệt độ hạ!
BÁC SĨ
(Nghiêm trọng nhìn Người cha)
Ông ấy bị sao thế này? Tình trạng rất tệ!
THANH NIÊN 1 (Tên: HÙNG)
(Hớt hải, cố gắng kìm nén sự sợ hãi)
Chúng cháu… chúng cháu tìm thấy ông ấy ở ven đường. Ông ấy kiệt sức, lạnh run người… không ăn uống gì mấy ngày rồi ạ.
Bác sĩ gật đầu, ra hiệu cho y tá tiếp tục các bước cấp cứu. Người cha được nhanh chóng chuyển vào một phòng riêng, các thiết bị y tế được gắn vào người ông. Các bác sĩ và y tá làm việc khẩn trương, nét mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ căng thẳng.
MỘT BÁC SĨ KHÁC (NỮ, KHOẢNG 30 TUỔI)
(Sau khi kiểm tra sơ bộ và xem các chỉ số trên màn hình)
Tình trạng suy kiệt trầm trọng do suy dinh dưỡng kéo dài. Viêm phổi cấp tính, rất nặng! Nhiễm lạnh nặng.
BÁC SĨ NAM
(Nghiêm nghị)
Cần phải theo dõi sát sao, truyền dịch và thuốc kháng sinh liều cao ngay lập tức. Tình trạng sức khỏe của Người cha rất đáng báo động. Rất nguy hiểm!
Hùng và một thanh niên khác (Tên: ANH) đứng ngoài cửa phòng cấp cứu, nhìn vào qua tấm kính. Họ không nói gì, chỉ trao đổi ánh mắt nặng trĩu. Trái tim họ như thắt lại khi nhìn thấy Người cha nằm bất động, yếu ớt trên giường bệnh, giữa vòng vây của máy móc và dây truyền.
ANH
(Giọng khẽ, đủ nghe)
Không biết ông ấy có qua khỏi không… Nhìn ông ấy thế này, tội quá.
HÙNG
(Ánh mắt đau đáu, nắm chặt tay)
Ông ấy phải sống! Ít nhất là để thấy công lý được thực thi!
CẢNH 2: HÀNH LANG BỆNH VIỆN – VÀI GIỜ SAU
Áp lực từ những cuộc điện thoại liên tục, những lời chỉ trích công khai trên mạng xã hội, và cả ánh mắt trách móc của họ hàng đã dồn Tùng vào chân tường. Anh ta miễn cưỡng điều khiển chiếc xe hạng sang của mình đến bệnh viện. Khi Tùng bước vào sảnh, ánh mắt anh ta lướt qua những người xa lạ đang thì thầm, dường như họ đều biết chuyện và đang phán xét. Tùng nuốt khan, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản.
Tùng đi dọc hành lang quen thuộc, nơi không khí đặc quánh mùi thuốc sát trùng. Anh ta nhìn thấy Hùng và Anh vẫn còn đó, đứng tựa vào tường, vẻ mặt mệt mỏi và lo lắng. Khi thấy Tùng, Hùng lập tức ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc như dao găm thẳng vào anh ta. Anh cũng quay lại, vẻ mặt lạnh lùng không kém.
Tùng quay mặt đi, lảng tránh ánh mắt họ. Anh ta tiến về phía cánh cửa phòng bệnh, nơi cha mình đang nằm. Qua tấm kính nhỏ, Tùng nhìn thấy Người cha. Ông nằm bất động trên giường, cơ thể gầy gò đến đáng sợ, chìm nghỉm trong chiếc chăn trắng. Những đường dây truyền dịch, máy đo nhịp tim chằng chịt trên người ông, báo hiệu từng nhịp đập yếu ớt. Chiếc máy thở hoạt động đều đều, tạo ra âm thanh nhẹ nhưng nặng nề, như mỗi hơi thở là một cuộc chiến.
Tùng đứng sững lại. Anh ta nhìn chằm chằm vào Người cha, ánh mắt thoáng chùn xuống. Khuôn mặt nhăn nheo, xanh xao của Người cha, đôi môi khô nứt, và mái tóc bạc trắng xơ xác hiện rõ mồn một. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng Tùng. Hình ảnh Người cha mạnh mẽ ngày xưa, Người cha từng cõng anh đi khắp xóm, Người cha từng thức trắng đêm bên giường khi anh ốm, vụt qua tâm trí. Một làn sóng hối hận mơ hồ, yếu ớt len lỏi trong Tùng. Anh ta siết chặt nắm tay.
Nhưng ngay lập tức, cái tôi cao ngạo và sĩ diện của Tùng trỗi dậy, bóp nghẹt mọi cảm xúc mềm yếu. Anh ta không thể để mình yếu lòng, không thể để Hùng và Anh thấy điều đó. Họ sẽ nghĩ anh ta hối hận, sẽ cười nhạo anh ta.
Tùng hít một hơi thật sâu, gồng mình lên. Khuôn mặt anh ta trở nên cứng đờ, ánh mắt sắc lạnh như cũ.
TÙNG
(Giọng khẽ, đầy vẻ miễn cưỡng)
Tình hình thế nào rồi? Ông ta… có sao không?
Hùng không trả lời ngay. Anh ta nhìn Tùng với vẻ khinh bỉ tột cùng.
HÙNG
(Giọng lạnh tanh, gằn từng chữ)
Ông ấy là cha của anh. Anh ta là sao? Anh còn có thể thốt ra những lời đó sao?
Tùng nhếch mép, cố gắng che giấu sự lung lay trong lòng.
TÙNG
(Giọng cố tỏ vẻ bất cần)
Vậy thì sao? Tôi đến đây là vì muốn xem ông ta còn sống hay chết, để khỏi mang tiếng bạc bẽo với dư luận mà thôi. Chứ cái loại cha như ông ta…
(Anh ta liếc nhìn Người cha qua tấm kính, lời nói nửa vời bị nghẹn lại, nhưng ánh mắt vẫn cố chấp giữ vẻ khinh miệt.)
Anh bước đến gần, chắn tầm nhìn của Tùng khỏi Người cha.
ANH
(Giọng trầm, cảnh cáo)
Tôi không quan tâm anh đến đây vì lý do gì. Nhưng tốt nhất, anh nên giữ mồm giữ miệng. Ở đây không phải chỗ cho những lời lẽ vô ơn đó.
Tùng nheo mắt nhìn Anh, đôi môi mím chặt. Anh ta cảm thấy tức giận vì thái độ của hai người thanh niên này, nhưng đồng thời, sâu thẳm bên trong, một nỗi lo lắng vô hình đang cào xé. Anh ta quay lưng lại, dựa vào tường, cố tỏ ra không quan tâm, nhưng ánh mắt vẫn lén lút liếc về phía phòng bệnh.
CẢNH 3: PHÒNG BỆNH – NGAY SAU ĐÓ
Tùng vẫn đứng dựa lưng vào tường, cố giữ vẻ ngoài bất cần nhưng ánh mắt không ngừng lén lút quét về phía phòng bệnh. Hùng và Anh vẫn đứng đó, theo dõi Tùng với ánh mắt cảnh giác.
Bên trong phòng, trên chiếc giường trắng tinh, Người cha khẽ cựa mình. Một tiếng động nhỏ, gần như không thể nghe thấy, nhưng Tùng, với mọi giác quan đang căng lên một cách vô thức, đã nhận ra. Anh ta nín thở, hai mắt dán chặt vào Người cha.
Từ từ, rất chậm rãi, đôi mắt đã nhắm chặt bấy lâu nay của Người cha hé mở. Đồng tử run rẩy, chật vật thích nghi với ánh sáng yếu ớt của căn phòng. Ánh mắt Người cha mờ mịt lướt qua trần nhà, qua các thiết bị y tế, rồi dừng lại. Nó chạm vào Tùng.
Đó không phải là ánh mắt giận dữ, trách móc mà Tùng đã từng thấy, cũng không phải là cái nhìn đầy đau khổ mà anh ta từng tưởng tượng. Trong đôi mắt trũng sâu vì bệnh tật ấy, chỉ còn lại một nỗi buồn sâu thẳm, thăm thẳm, như một biển hồ không đáy nuốt chửng mọi sự oán giận. Nỗi buồn đó không chỉ dành cho riêng Tùng, mà là nỗi buồn của một cuộc đời, của những ước mơ tan vỡ, của một tình phụ tử bị chà đạp.
Tùng đứng sững. Toàn thân anh ta như bị đóng băng, trái tim bị bóp nghẹt. Một tảng đá vô hình đè nặng lên lồng ngực anh ta, khiến Tùng nghẹt thở. Anh ta cố hít một hơi, nhưng phổi như không khí, chỉ thấy một nỗi đau xé lòng chạy dọc các thớ thịt. Ánh mắt của Người cha, cái nhìn không lời trách cứ ấy, như một nhát dao đâm thẳng vào tận cùng linh hồn anh ta.
Mọi vẻ cao ngạo, mọi sự bất cần mà Tùng dày công xây dựng bỗng sụp đổ tan tành. Anh ta nhìn lại Người cha, nhìn thấy khuôn mặt gầy gò, đôi môi khô nứt khẽ mấp máy không thành tiếng. Một hình ảnh loáng qua trong đầu Tùng: Người cha gầy gò nhưng mạnh mẽ, đôi vai rộng cõng anh đi qua những con đường làng bụi bặm; Người cha thức trắng đêm bên giường khi anh sốt cao, đôi mắt thâm quầng nhưng tràn đầy yêu thương. Những ký ức ngọt ngào, tưởng chừng đã bị chôn vùi dưới lớp bùn của sự tham lam và ích kỷ, bỗng trỗi dậy mạnh mẽ, cào xé tâm can Tùng.
Tùng cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự hối hận đang nuốt chửng anh ta. Anh ta bắt đầu nhận ra. Nhận ra hậu quả nặng nề từ hành động của mình, không phải là sự chỉ trích từ dư luận, không phải là ánh mắt khinh miệt của Hùng và Anh, mà là cái giá phải trả cho sự bạc bẽo: chính là nỗi đau đớn không lời trong đôi mắt cha mình. Anh ta đã làm gì? Anh ta đã vứt bỏ tình yêu thương vô điều kiện, đã chà đạp lên những hy sinh thầm lặng, đã đẩy Người cha của mình đến bờ vực của sự sống và cái chết.
Hùng và Anh cũng đã nhận ra Người cha tỉnh. Họ lập tức bước đến gần cửa kính, ánh mắt đầy xúc động và lo lắng. Nhưng khi họ nhìn thấy biểu cảm trên gương mặt Tùng – sự sụp đổ hoàn toàn của vẻ ngoài lạnh lùng, sự hoảng loạn và đau đớn đang hiện rõ – họ im lặng. Họ nhìn nhau, rồi lại nhìn Tùng, một thoáng ngạc nhiên xen lẫn một chút thỏa mãn mơ hồ. Nhưng sự thỏa mãn đó nhanh chóng tan biến, thay vào đó là một nỗi buồn chung, khi họ nhìn vào hình bóng Người cha yếu ớt.
Tùng cảm thấy mọi thứ quay cuồng. Giọng nói của Anh, của Hùng, của chính anh ta trong những lời lẽ vô ơn ngày trước, cứ văng vẳng bên tai, như những mũi kim châm thẳng vào tim. Anh ta đã làm tổn thương cha mình quá nhiều. Đứng đó, trước cánh cửa phòng bệnh, Tùng đột nhiên cảm thấy cô đơn đến cùng cực, như bị cả thế giới ruồng bỏ, và chính anh ta là kẻ đáng bị ruồng bỏ nhất. Giờ đây, chỉ còn lại sự thật trần trụi, lạnh lẽo của lương tâm đang cắn rứt. Tùng gục đầu xuống, hai bàn tay siết chặt thành nắm đấm, run rẩy.
***
Trong dòng chảy hối hả của cuộc sống, giữa bộn bề lo toan và những cám dỗ vật chất, đôi khi chúng ta dễ dàng đánh mất đi những giá trị cốt lõi nhất: tình yêu thương gia đình. Câu chuyện về Người cha và Tùng là một lời nhắc nhở sâu sắc về sự mong manh của hạnh phúc và cái giá phải trả cho sự vô tâm, bạc bẽo. Có những lúc, ta mải miết chạy theo những thứ phù phiếm, quên đi gốc rễ, quên đi những người đã hy sinh cả cuộc đời để nuôi dưỡng ta. Chỉ đến khi đứng trước vực sâu của sự mất mát, ta mới chợt bàng hoàng nhận ra, những điều ta đã đánh đổi là quá lớn.
Hối hận, dù muộn màng, vẫn là một khởi đầu. Nó không thể xóa nhòa những vết thương đã gây ra, nhưng nó có thể mở ra một con đường mới cho sự hàn gắn, cho sự trưởng thành. Có lẽ, trong mỗi chúng ta, đều ẩn chứa một Tùng, một Người cha, và cả những Hùng, những Anh, những người làm chứng cho bi kịch và hy vọng. Điều quan trọng là chúng ta có dám đối mặt với sự thật, dám thừa nhận lỗi lầm và bắt đầu hành trình chuộc lỗi hay không. Bởi lẽ, tình yêu thương, lòng bao dung và sự tha thứ luôn là ngọn hải đăng dẫn lối, ngay cả trong những đêm tối tăm nhất của cuộc đời.

