“Gặp lại chồng cũ m;ù và con gái hát rong sau 16 năm, nữ tỷ phú khóc như mưa…Giữa phố xá ồn ào của Sài Gòn, người phụ nữ mặc bộ vest hàng hiệu bước xuống từ chiếc xe sang. Ánh mắt cô rơi vào một cô bé đang ôm cây đàn guitar cũ, hát bằng giọng run run. Bên cạnh là người đàn ông ngồi bệt xuống lề đường, đôi mắt trắng đục vô hồn. Bản nhạc vang lên khiến cô như nghẹt thở… “Ngày em đi, anh đứng nhìn theo bóng em…” – bài hát năm xưa họ cùng viết khi còn yêu nhau. Nước mắt cô rơi, không phải vì âm nhạc… mà bởi cô đã nhận ra – đó là chồng cũ và con gái mình.
Ngọc – một nữ doanh nhân thành đạt, được vinh danh trên tạp chí Forbes Việt Nam với biệt danh “Nữ hoàng bất động sản” – vừa hoàn tất hợp đồng bạc tỷ ở trung tâm thành phố. Cuộc sống của cô tưởng chừng như đã đạt đỉnh cao, nhưng trong lòng lại trống rỗng.
16 năm trước, cô từng có một gia đình nhỏ ở một vùng quê nghèo. Chồng cô – Quân – là một nhạc sĩ mù đam mê âm nhạc. Họ sống nghèo nhưng hạnh phúc. Ngày Ngọc mang thai, gia đình bắt đầu lâm vào khốn khó. Quân không kiếm ra tiền, bệnh tình đôi mắt của anh nặng thêm, còn cô thì bị gia đình chồng ép nghỉ học để lo cho chồng con.
Nhưng Ngọc là một cô gái có khát vọng. Cô không chịu đầu hàng số phận. Trong một lần có cơ hội lên Sài Gòn làm việc, cô chấp nhận xa gia đình, gửi con gái cho mẹ chồng trông. Nhưng sóng gió dồn dập – Quân bất ngờ mất thị lực hoàn toàn sau một tai nạn, còn mẹ chồng thì gửi bé My – con gái cô – cho người quen nuôi rồi bỏ đi biệt tích.
Ngọc trở về, không tìm được chồng con. Cô suy sụp. Sau đó, cô biết được rằng Quân nghĩ cô đã bỏ đi theo người đàn ông khác. Hận thù và hiểu lầm chồng chất. Không ai tìm ai nữa.
Ngọc chọn cách đi lên từ tay trắng. Cô lao vào công việc, từ một nhân viên bán hàng dần trở thành chủ một chuỗi bất động sản. Nhưng mỗi đêm, cô đều lặng lẽ ôm bức ảnh cũ – nơi cô, Quân và con gái nhỏ cười bên nhau.
Hôm đó, khi đang cùng thư ký đi khảo sát dự án ở quận 1, Ngọc bất ngờ bị tiếng hát quen thuộc níu chân. Giọng
ca non nớt của cô bé ấy khiến tim cô như thắt lại:
“…Ngày em đi, anh đứng nhìn theo bóng em,
Dù đôi mắt anh chẳng còn thấy được gì…”
Tim Ngọc đập thình thịch. Đó là ca khúc Quân viết tặng cô, chưa từng công bố. Chỉ có hai người biết. Cô nhìn về phía âm thanh phát ra: một cô bé khoảng 15, ôm cây đàn, bên cạnh là một người đàn ông ngồi lặng lẽ, khuôn mặt khắc khổ, ánh mắt vô hồn.
Ngọc bước lại gần. Cô bé ngước lên – đôi mắt to, sáng, sống mũi cao, khuôn miệng nhỏ nhắn… Rồi quay sang người đàn ông: tóc bạc lốm đốm, làn da rám nắng, nhưng dáng dấp ấy – không thể nhầm lẫn.
Là anh… Quân.
Và nếu như cô không nhầm… Cô bé ấy chính là con gái mình.
Ngọc lùi lại, tay bấu chặt lấy túi xách, toàn thân run lên. Cô không dám bước tới. Không biết họ còn nhận ra cô không? Có còn oán giận cô không?
Quân không nhìn thấy cô. Nhưng dường như anh cảm nhận được điều gì đó, đôi tay lần mò về phía không khí, nhẹ nhàng hỏi con gái:
– My à… Có phải… có người đang khóc không?
Cô bé nhìn sang. Và ánh mắt chạm ánh mắt Ngọc.
– Ba… Có một cô… đang nhìn ba… và khóc.
– Là… ai vậy con?… xem thêm tại bình luận”
“Quân hơi nghiêng đầu, đôi mắt đục mờ hướng về phía giọng nói của Ngọc nhưng không thể nhìn thấy gì. Anh khẽ hỏi:
“Là… ai vậy con?”
Bé My quay lại nhìn Ngọc, rồi nhìn Quân, giọng non nớt pha chút tò mò:
“Dạ… Cô ấy… đẹp lắm ba. Mặc bộ đồ màu đen, nhìn sang trọng y như mấy cô chú hay đi xe hơi đắt tiền ở trên ti vi đó ba.”
My dừng lại một chút, quan sát Ngọc kỹ hơn.
“Cô ấy có… có một cái túi xách nhỏ xíu à, mà con thấy lấp lánh lắm.” Cô bé thêm vào.
Ngọc đứng đó, nghẹn ngào nhìn con gái đang mô tả mình cho người chồng cũ. Mỗi lời My nói như một nhát dao cứa vào tim cô. Cô giàu có, thành đạt, nhưng con gái lại nhận ra cô qua bộ đồ hàng hiệu và chiếc túi xách đắt tiền, chứ không phải qua khuôn mặt hay dáng hình quen thuộc.
My tiếp tục, giọng hơi lo lắng:
“Nhưng mà… cô ấy khóc nhiều lắm ba. Mắt đỏ hoe luôn. Lúc nãy con hát, tự nhiên thấy cô ấy đứng đó, nước mắt chảy xuống… Cô ấy có vẻ buồn lắm ba.”
Quân ngồi đó, cơ thể hơi khựng lại khi nghe My mô tả. Khuôn mặt khắc khổ, vô hồn của anh chợt hiện lên một nét gì đó khó gọi tên – sự ngạc nhiên, một chút tò mò, và cả sự hoang mang. Đôi bàn tay mù lòa của anh đang đặt trên cây đàn cũ bỗng khẽ cử động, ngón tay run run vuốt ve phím đàn như thể đang cố cảm nhận một thứ gì đó vô hình trong không khí.
Ngọc thấy cử chỉ đó của Quân, tim cô như bị bóp nghẹt. Anh không thể nhìn thấy, nhưng anh cảm nhận được sự hiện diện của cô, cảm nhận được tiếng khóc của cô.
My vẫn nhìn chăm chú vào Ngọc, chờ đợi xem cô sẽ làm gì.
“Ba ơi…” My lại gọi Quân, giọng nhỏ dần. “Cô ấy vẫn đứng đó nhìn mình kìa…”
Quân không trả lời ngay. Anh vẫn giữ nguyên tư thế, bàn tay ngừng cử động trên phím đàn. Có vẻ như anh đang chìm vào suy nghĩ, cố gắng kết nối những gì My vừa mô tả với một ký ức nào đó đã chôn vùi từ rất lâu.
Ngọc cắn chặt môi, nước mắt vẫn rơi. Cô biết, giây phút đối mặt này đã đến rồi. Cô không thể lùi lại được nữa.”
“Quân im lặng một lúc, như đang lọc lại từng lời bé My nói trong tâm trí. Đôi tai anh thính nhạy hơn nhờ thị giác bị tước đoạt. Anh không chỉ nghe tiếng My, mà còn lắng nghe cả những âm thanh khác trong không khí. Một tiếng nức nở rất khẽ, rất nhỏ, như đang cố gắng kìm nén, lọt vào tai anh. Trái tim Quân chợt thắt lại.
Anh hướng đôi mắt vô hồn về phía có tiếng khóc, dù chẳng thể nhìn thấy gì. Giọng anh trầm xuống, pha lẫn chút run rẩy không che giấu được.
“Cô ấy trông thế nào nữa con?” Quân hỏi, ngón tay vẫn vuốt nhẹ phím đàn. “Giọng nói… giọng nói của cô ấy có quen không?”
My nghiêng đầu nhìn Ngọc, rồi lại nhìn Quân. “Dạ… giọng cô ấy nhỏ lắm ba. Lúc nãy cô ấy khóc… nên con không nghe rõ nói gì hết. Chỉ nghe tiếng… nghe tiếng cô ấy nức nở thôi.”
Tiếng nức nở. Quân bỗng thấy lồng ngực mình nóng ran. Cái âm thanh ấy… nó quen thuộc đến rợn người. Quen thuộc như những đêm trăng sáng trên vùng quê nghèo 16 năm trước, khi anh ngồi đánh đàn hát cho cô ấy nghe, và cô ấy thường lặng lẽ khóc khi bài hát kết thúc.
My thấy ba im lặng, lại lay nhẹ tay ba. “Ba ơi? Ba có sao không?”
Quân không trả lời con gái ngay. Anh như chìm vào một dòng xoáy ký ức. Khuôn mặt người phụ nữ thành đạt, sang trọng qua lời tả của My, kết hợp với tiếng nức nở khe khẽ trong không khí, và cái cảm giác quen thuộc đột ngột ùa về như một cơn sóng dữ… Tất cả như mảnh ghép rời rạc chợt khớp lại một cách tàn nhẫn. Không thể nào… Không thể nào là cô ấy được. Cô ấy đã đi rồi. Đi rất lâu rồi. Nhưng cái cảm giác này…
Ngọc đứng đó, nhìn khuôn mặt Quân đang biến sắc. Cô biết, anh đã cảm nhận được điều gì đó. Cái cách anh im lặng, cái cách ngón tay anh dừng lại trên phím đàn, và đặc biệt là sự run rẩy trong câu hỏi về giọng nói của cô… Quân không nhìn thấy cô, nhưng trái tim anh, ký ức của anh, dường như đang nhận ra sự hiện diện này. Nhận ra tiếng khóc mà cô đã cố gắng che giấu.
Cảm giác quen thuộc đó dội về, mạnh mẽ như thể 16 năm chưa hề trôi qua. Quân hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tức. Anh vẫn mù lòa, nhưng linh cảm của anh, hay đúng hơn là nỗi ám ảnh của anh, đang gào thét về một khả năng không thể tin được.
Anh cố gắng xua tan cái suy nghĩ điên rồ ấy ra khỏi đầu, nhưng tiếng nức nở kia, dù rất khẽ, vẫn văng vẳng bên tai anh, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về quá khứ.”
“Quân cố gắng xua tan cái suy nghĩ điên rồ ấy ra khỏi đầu, nhưng tiếng nức nở kia, dù rất khẽ, vẫn văng vẳng bên tai anh, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về quá khứ.
Ngọc đứng đó, nhìn khuôn mặt Quân đang biến sắc. Cô biết, anh đã cảm nhận được điều gì đó. Cái cách anh im lặng, cái cách ngón tay anh dừng lại trên phím đàn, và đặc biệt là sự run rẩy trong câu hỏi về giọng nói của cô… Quân không nhìn thấy cô, nhưng trái tim anh, ký ức của anh, dường như đang nhận ra sự hiện diện này. Nhận ra tiếng khóc mà cô đã cố gắng che giấu.
Ngọc không thể chịu đựng được nữa. Mười sáu năm. Mười sáu năm cô đã cố gắng trở nên mạnh mẽ, lạnh lùng. Nhưng giờ đây, đứng trước người đàn ông cô đã từng yêu hơn cả sinh mệnh, đứng trước đứa con gái bé bỏng cô vừa biết sự tồn tại, nghe anh hỏi về ‘cô gái’ đã khóc kia, như thể cô là một người xa lạ…
Ngọc cảm thấy lồng ngực mình như bị siết chặt, nghẹt thở. Mọi lớp vỏ bọc kiên cố cô dày công xây dựng suốt bao năm tan vỡ vụn. Nước mắt trào ra, nóng hổi, làm nhòe đi hình ảnh khắc khổ của Quân đang ngồi đó. Cô cố gắng che miệng, cố gắng kìm lại thứ cảm xúc đang chực vỡ tung. Nhưng không được.
Một tiếng nấc bật ra khỏi cổ họng Ngọc, lớn và rõ ràng, mang theo tất cả nỗi đau, sự hối hận và khao khát dồn nén suốt mười sáu năm.
Quân và bé My đang ngồi bên cây đàn, giật mình cùng lúc. Bé My ngẩng đầu nhìn về phía tiếng nấc vừa vang lên. Quân, dù không thấy gì, lập tức quay đầu về hướng đó, đôi mắt vô hồn mở to. Gương mặt anh tái đi, biểu cảm kinh ngạc tột độ. Tiếng nấc ấy… anh không thể nhầm được. Không bao giờ.”
“Nghe tiếng nấc đó, Quân sững người. Toàn thân anh như bị đóng băng tại chỗ. Bàn tay đang đặt hờ trên phím đàn run run rồi co chặt lại, những ngón tay bấu vào mép ghế. Trái tim anh đập điên loạn trong lồng ngực, như muốn thoát ra ngoài. Tiếng nấc ấy… không thể nào nhầm được. Dù chỉ là một âm thanh nhỏ bé, dù thời gian đã tàn phá tất cả, dù anh đã cố gắng quên đi, nó vẫn khắc sâu trong tâm trí anh, ám ảnh anh suốt mười sáu năm dài đằng đẵng. Đó là âm thanh anh đã nghe thấy, đã nhớ, đã oán hận suốt 16 năm qua. Giọng khóc ấy… giọng của người con gái đã bỏ anh lại phía sau, mang theo cả thế giới của anh mà đi.
Bé My ngồi bên cạnh, cảm nhận được sự căng thẳng tột độ từ người cha, lặng lẽ nhìn gương mặt trắng bệch của Quân.
Quân nuốt khan. Giọng nói anh bật ra đầy khó khăn, khô khốc, lẫn lộn giữa nỗi đau quá khứ, sự hoài nghi tột cùng và một tia hy vọng nhỏ nhoi gần như không thể tin nổi. Anh hướng đôi mắt vô hồn về phía tiếng nấc vừa vang lên, nơi anh cảm nhận được sự hiện diện vô hình.
“”Ngọc…?”” Anh khẽ thốt lên, giọng đầy run rẩy, vừa như gọi tên, vừa như đang tự hỏi chính mình, vừa như đang cầu xin một lời xác nhận, hay một sự phủ nhận.”
“Ngọc không kìm được nữa, cảm xúc mãnh liệt như một cơn sóng vỗ ào ạt, nhấn chìm mọi phòng vệ cô đã dày công xây dựng suốt mười sáu năm qua. Đôi chân như có ma lực tự kéo đi, cô tiến lại một bước, khoảng cách giờ đây chỉ còn vài mét. Nước mắt vẫn không ngừng tuôn rơi, nhòe nhoẹt cả tầm nhìn. Giọng cô bật ra, run rẩy, đứt quãng vì xúc động và nghẹn ngào, mang theo cả nỗi đau, sự hối hận và tình yêu chôn sâu bấy lâu.
“”Quân… là em…”” Cô khó khăn thốt lên từng tiếng một, như thể đang cố nhặt nhạnh lại những mảnh vỡ của quá khứ. “”Ngọc đây…””
Bé My ngồi bên cạnh Quân, đôi mắt tròn xoe ngước nhìn người phụ nữ xa lạ trước mặt. Cô bé cảm nhận được luồng điện căng thẳng đang bao trùm không khí, thấy sự đông cứng đến đáng sợ của ba mình. My nhìn người phụ nữ với gương mặt đẫm lệ, rồi lại nhìn sang ba, bối rối và khó hiểu. Ba vừa gọi tên cô ấy là Ngọc? Người phụ nữ này là ai?”
“””…Ngọc đây…””
Âm thanh tưởng chừng chỉ tồn tại trong những giấc mơ vụn vỡ, trong những nốt nhạc buồn thảm của mười sáu năm qua, giờ đây vang lên ngay trước mặt. Quân, người vẫn đang ngồi dựa vào ghế với cây đàn trên tay, giật nảy mình. Cả cơ thể anh căng cứng lại. Phản xạ tự nhiên khiến anh bật đứng dậy, chiếc đàn suýt rơi xuống đất. Khuôn mặt anh vẫn hướng về phía âm thanh vừa phát ra, nhưng đôi mắt, vô hồn và trống rỗng vì bóng tối vĩnh cửu, không thể nhìn thấy hình bóng người phụ nữ ấy. Đôi tay mù lòa của anh run rẩy nắm chặt thành ghế.
Ngọc không chờ đợi thêm một giây nào nữa. Nước mắt vẫn tuôn như suối, cô lao nhanh về phía anh, như một con thuyền nhỏ tìm thấy bến đỗ sau bão tố. Cô ôm chầm lấy thân hình gầy gò, quen thuộc mà xa lạ ấy, vùi mặt vào lồng ngực anh, khóc nức nở, bật thành tiếng. Tiếng khóc vừa là sự giải thoát, vừa là nỗi đau chất chứa bấy lâu.
Quân vẫn còn đang trong trạng thái sốc nặng nề. Cảm giác ấm áp, thân thuộc đến nghẹt thở của vòng tay ấy, mùi hương đã khắc sâu vào ký ức, tiếng khóc quen thuộc… Tất cả như một cú sốc điện xuyên thẳng qua tâm trí anh. Đôi tay anh vẫn bối rối, lúng túng không biết đặt vào đâu. Nâng lên rồi hạ xuống, không dám đáp lại cái ôm tưởng chừng như chỉ có trong giấc mơ. Anh không thể tin được. Đây là thật sao?
Bé My đứng ngay bên cạnh ba, hoàn toàn bối rối và sợ hãi. Cảnh tượng này quá sức chịu đựng đối với một cô bé mười sáu tuổi. Ba cô, người vốn ít khi bộc lộ cảm xúc mạnh mẽ, giờ đây cứng đờ như tượng. Người phụ nữ lạ mặt vừa khóc lóc gọi tên ba rồi lao đến ôm chầm lấy ông. My cảm nhận được sự rung động dữ dội phát ra từ ba. Cô bé không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết rằng không khí xung quanh thật đáng sợ và ngột ngạt. Cô đứng yên, đôi mắt mở to, sợ hãi nhìn cảnh tượng đẫm nước mắt trước mắt mình.”
“Ngọc nức nở trong vòng tay Quân một lúc lâu. Hơi ấm, mùi hương, tất cả đều quá thật, không còn là giấc mơ. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm lại những tiếng nấc. Rồi, như sực nhớ ra điều gì đó, Ngọc từ từ buông Quân ra. Nước mắt vẫn còn đọng trên khóe mi, cô quay đầu nhìn về phía bé My đang đứng sững sờ bên cạnh ba. Ánh mắt cô tràn đầy yêu thương, xen lẫn sự hối hận và đau đớn khôn tả. My của cô, con gái bé bỏng mà cô đã rời đi mười sáu năm trước, giờ đây đã lớn bằng này. My vẫn là cô bé ngày nào, với đôi mắt to tròn ngơ ngác. Nhưng trong ánh mắt ấy, Ngọc không thấy sự quen thuộc, chỉ có vẻ dè dặt, sợ hãi.
My lùi lại một chút, như để giữ khoảng cách an toàn với người phụ nữ lạ đang khóc lóc ôm ba mình. Cô bé nhìn Ngọc một cách đầy cảnh giác, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Khuôn mặt người phụ nữ này vừa xa lạ, vừa có nét gì đó… quen thuộc đến khó tả, nhưng My không thể lý giải được. Cô bé nhìn sang Quân, người ba mù lòa mà cô yêu quý. Quân vẫn đang đứng yên, đôi tay mù lòa khẽ nắm vào không khí, khuôn mặt tái nhợt như vẫn chưa hết bàng hoàng.
Giọng nói bé My khẽ vang lên, nhỏ bé nhưng lại như một nhát dao cứa vào trái tim Ngọc và Quân.
“”Ba ơi…”” My gọi, giọng run run. Cô bé chỉ tay về phía Ngọc, “”Ai vậy ba?… Sao cô ấy khóc… và ôm ba?”””
“Quân đứng sững, đôi tay vừa buông Ngọc run rẩy trong không khí. Giọng nói non nớt của My như một nhát dao sắc lẹm xuyên qua màng nhĩ anh, cứa thẳng vào tim gan. Anh hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tức bởi muôn vàn cảm xúc lẫn lộn. Anh đưa bàn tay mù lòa mò mẫm, tìm đến vai My. Cảm nhận bờ vai bé nhỏ của con gái, Quân khẽ siết lại. Giọng anh nghẹn ngào, đứt quãng, như cố gắng vượt qua một khối u mắc kẹt trong cổ họng.
“”My à…”” Quân thì thầm, giọng run lên. “”Đây là… mẹ con…””
My mở to đôi mắt ngơ ngác, nhìn chằm chằm vào Quân, rồi lại nhìn sang người phụ nữ lạ đang đứng đó, nước mắt vẫn còn trên má. Cô bé không hiểu. Mẹ? Mẹ của con?
Quân cố nuốt nước bọt, giọng anh bật ra từng chữ nặng trịch.
“”Mẹ của con… đã trở về rồi…””
My đứng bất động, đôi chân bé nhỏ như bị đóng băng xuống sàn nhà lát đá cẩm thạch sang trọng của Quận 1, Sài Gòn. Khuôn mặt cô bé tái đi, sự ngơ ngác ban nãy vụt tắt, thay vào đó là một nỗi sợ hãi và bàng hoàng tột độ. Mẹ? Người phụ nữ này… là mẹ? Người mẹ mà ba cô bé chưa từng nhắc đến? Người mẹ mà bà nội từng nói đã bỏ đi rất lâu rồi?
Ngọc nghe Quân nói, trái tim cô như vỡ vụn. Cô nhìn khuôn mặt bé nhỏ của con gái, nhìn sự hoảng loạn trong đôi mắt ấy, sự xa lạ ấy. Con bé không nhận ra cô. Con bé… sợ cô. Nước mắt Ngọc lại trào ra như suối, mặn chát. Mười sáu năm, mười sáu năm đằng đẵng xa cách, đã biến cô thành người xa lạ trong mắt chính con gái mình. Cô đưa tay run rẩy về phía My, muốn ôm lấy con, muốn giải thích, muốn nói cô yêu con biết nhường nào.
Nhưng My không tiến lại. Trái lại, cô bé lùi thêm một bước nữa, ánh mắt đầy cảnh giác nhìn Ngọc, như nhìn một kẻ xâm nhập nguy hiểm.
“”Mẹ…?”” My lặp lại, giọng nói nhỏ xíu gần như không nghe thấy, nhưng lại vang vọng đau đớn trong không gian im lặng. “”Thật không ba? Cô ấy… là mẹ con?””
Quân gật đầu, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt hốc hác. Anh muốn ôm cả Ngọc và My vào lòng, muốn hàn gắn vết thương lòng của cả ba người, nhưng anh biết, mọi chuyện không hề đơn giản như vậy. Mười sáu năm… Mười sáu năm là một vực sâu không dễ gì lấp đầy.”
“My đứng bất động, đôi chân bé nhỏ như bị đóng băng xuống sàn nhà lát đá cẩm thạch sang trọng của Quận 1, Sài Gòn. Khuôn mặt cô bé tái đi, sự ngơ ngác ban nãy vụt tắt, thay vào đó là một nỗi sợ hãi và bàng hoàng tột độ. Mẹ? Người phụ nữ này… là mẹ? Người mẹ mà ba cô bé chưa từng nhắc đến? Người mẹ mà bà nội từng nói đã bỏ đi rất lâu rồi?
Ngọc nghe Quân nói, trái tim cô như vỡ vụn. Cô nhìn khuôn mặt bé nhỏ của con gái, nhìn sự hoảng loạn trong đôi mắt ấy, sự xa lạ ấy. Con bé không nhận ra cô. Con bé… sợ cô. Nước mắt Ngọc lại trào ra như suối, mặn chát. Mười sáu năm, mười sáu năm đằng đẵng xa cách, đã biến cô thành người xa lạ trong mắt chính con gái mình. Cô đưa tay run rẩy về phía My, muốn ôm lấy con, muốn giải thích, muốn nói cô yêu con biết nhường nào.
Nhưng My không tiến lại. Trái lại, cô bé lùi thêm một bước nữa, ánh mắt đầy cảnh giác nhìn Ngọc, như nhìn một kẻ xâm nhập nguy hiểm.
“”Mẹ…?”” My lặp lại, giọng nói nhỏ xíu gần như không nghe thấy, nhưng lại vang vọng đau đớn trong không gian im lặng. “”Thật không ba? Cô ấy… là mẹ con?””
Quân gật đầu, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt hốc hác. Anh muốn ôm cả Ngọc và My vào lòng, muốn hàn gắn vết thương lòng của cả ba người, nhưng anh biết, mọi chuyện không hề đơn giản như vậy. Mười sáu năm… Mười sáu năm là một vực sâu không dễ gì lấp đầy.
My nhìn chằm chằm vào Ngọc. Cái tên “”mẹ”” cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô bé, va đập mạnh mẽ vào những hình dung mờ ảo về người phụ nữ đã sinh ra mình, được ba kể lại bằng vài ba câu rời rạc. Mẹ? Người phụ nữ xinh đẹp lộng lẫy đang đứng trước mặt, với bộ đồ sang trọng và ánh mắt đầy nước mắt? Cô bé cảm thấy bối rối tột độ. Nỗi sợ hãi ban đầu dần nhường chỗ cho sự khó hiểu và một chút… tò mò. Cô bé chưa từng thấy mẹ. Đây là lần đầu tiên. Một khao khát thầm kín, bị chôn vùi bấy lâu, đột nhiên trỗi dậy. Cô bé muốn biết. Muốn biết về người phụ nữ này. Người phụ nữ được gọi là mẹ của mình. My vẫn giữ khoảng cách, ánh mắt đầy thăm dò, cố gắng tìm kiếm một nét gì đó quen thuộc, một sợi dây liên kết vô hình giữa người lạ này và cái từ thiêng liêng ấy. Cô bé nhìn Ngọc, rồi lại nhìn Quân, muốn xác nhận thêm lần nữa. Liệu đây có phải là sự thật? Hay chỉ là một giấc mơ kỳ lạ giữa lòng Sài Gòn hoa lệ?”
“Ngọc nhẹ nhàng buông Quân ra, trái tim đau thắt nhìn sự sợ hãi và xa lạ trong đôi mắt con gái. Cô quỳ sụp xuống nền nhà mát lạnh, cố gắng đưa khuôn mặt mình ngang tầm mắt My. Nước mắt vẫn tuôn rơi, làm nhòe đi hình ảnh bé bỏng ấy. Cô đưa bàn tay run rẩy ra, những ngón tay thon dài, từng lướt trên các hợp đồng bạc tỷ, giờ đây run rẩy muốn chạm vào mái tóc đen mượt của con.
“”My… Con gái của mẹ…”” Giọng Ngọc vỡ òa, nghẹn ngào. “”Mẹ đây rồi… Mẹ đã về với con rồi…””
Cô chìa tay ra, khoảng cách chỉ còn vài centimet, nhưng dường như là cả một vực thẳm mười sáu năm. My vẫn đứng im, đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm vào bàn tay đang run rẩy của Ngọc, nhìn khuôn mặt xinh đẹp nhưng đầy nước mắt kia. Sự sợ hãi ban đầu vẫn còn đó, nhưng đã trộn lẫn với một thứ cảm xúc mới, sự tò mò và do dự. Mẹ? Người phụ nữ trong những giấc mơ không rõ ràng của cô bé? Người mẹ mà ba luôn cất giấu trong trái tim?
“”Mẹ xin lỗi con… Mẹ xin lỗi vì đã xa con lâu như vậy…”” Ngọc thều thào, mỗi lời nói như cứa vào tim. Cô muốn ôm con thật chặt, muốn bù đắp tất cả, nhưng bàn tay cô chỉ dám lơ lửng trong không khí.
My vẫn đứng bất động như pho tượng, nhưng ánh mắt cô bé không còn hoàn toàn né tránh nữa. Cô bé nhìn Ngọc, rồi lại liếc nhìn Quân đang đứng bên cạnh, như tìm kiếm sự xác nhận, sự cho phép vô hình. Cô bé cảm thấy một luồng cảm xúc lẫn lộn, vừa sợ hãi một người lạ mặt quá xinh đẹp, vừa có một thôi thúc khó hiểu muốn tiến lại gần hơn. Là sợi dây liên kết máu mủ chăng? Hay chỉ là sự bối rối trước một tình huống quá sức tưởng tượng? My chìm trong mớ cảm xúc hỗn độn ấy, không lùi thêm bước nào, nhưng cũng không tiến lại gần. Sự do dự hiện rõ trên khuôn mặt non nớt.”
“My nhìn bàn tay chìa ra của Ngọc, rồi lại nhìn lên khuôn mặt đẫm lệ, xinh đẹp nhưng xa lạ đó. Đôi mắt to tròn của cô bé vẫn giữ nguyên sự tò mò xen lẫn sợ hãi, nhưng sự xa cách dường như đã thu hẹp lại một chút. My khẽ liếc nhìn Quân lần nữa, khuôn mặt ba hiền hậu, đôi mắt dù không thấy gì nhưng vẫn hướng về phía cô bé, một sự hiện diện trấn an quen thuộc. Cô bé hít một hơi thật sâu, như lấy hết can đảm. Bàn tay nhỏ bé, non nớt khẽ nhúc nhích.
My chậm rãi đưa bàn tay mình ra, không chạm vào tay Ngọc, chỉ lơ lửng phía trên. Giọng nói non nớt của cô bé vang lên, nhỏ nhẹ nhưng lại mang một sức nặng khủng khiếp, chất chứa nỗi đau và sự trống vắng của mười sáu năm cuộc đời: “”Mẹ… Mẹ đi đâu suốt… Mẹ bỏ con… sao?””
Từng câu hỏi nhỏ bé ấy như những nhát dao đâm thẳng vào tim Ngọc. Bàn tay cô lơ lửng giữa không trung run rẩy dữ dội hơn. Nước mắt tuôn rơi không ngừng, làm nhòe đi hình ảnh con gái trước mắt. “”My… Mẹ… Mẹ xin lỗi…”” Ngọc nghẹn ngào, không thể nói thành lời trọn vẹn. Cô chỉ biết đưa tay muốn ôm lấy đứa con mà cô đã khao khát được gặp suốt mười sáu năm.
Quân đứng đó, đôi mắt mù lòa nhưng trái tim thì cảm nhận rõ ràng từng nhịp đập đau đớn của vợ cũ, từng rung động yếu ớt trong giọng nói của con gái. Anh biết, đây là khoảnh khắc không ai có thể can thiệp. Đây là lúc máu thịt lên tiếng. My không lùi lại, dù bàn tay Ngọc chưa chạm vào cô bé. Cô bé vẫn đứng đó, chờ đợi câu trả lời cho những câu hỏi đã làm nghẹn lại trái tim non nớt bấy lâu nay. Sự chờ đợi đầy mong manh, đầy nước mắt.”
Từng câu hỏi nhỏ bé ấy như những nhát dao đâm thẳng vào tim Ngọc. Bàn tay cô lơ lửng giữa không trung run rẩy dữ dội hơn. Nước mắt tuôn rơi không ngừng, làm nhòe đi hình ảnh con gái trước mắt. “My… Mẹ… Mẹ xin lỗi…” Ngọc nghẹn ngào, không thể nói thành lời trọn vẹn. Cô chỉ biết đưa tay muốn ôm lấy đứa con mà cô đã khao khát được gặp suốt mười sáu năm. Quân đứng đó, đôi mắt mù lòa nhưng trái tim thì cảm nhận rõ ràng từng nhịp đập đau đớn của vợ cũ, từng rung động yếu ớt trong giọng nói của con gái. Anh biết, đây là khoảnh khắc không ai có thể can thiệp. Đây là lúc máu thịt lên tiếng. My không lùi lại, dù bàn tay Ngọc chưa chạm vào cô bé. Cô bé vẫn đứng đó, chờ đợi câu trả lời cho những câu hỏi đã làm nghẹn lại trái tim non nớt bấy lâu nay. Sự chờ đợi đầy mong manh, đầy nước mắt. Quân nghe rõ tiếng nấc nghẹn của Ngọc và câu hỏi của con gái. Đôi mày anh cau lại, nỗi đau và sự uất hận của mười sáu năm trước đột ngột dội về, sắc lạnh và cay đắng như chưa từng nguôi ngoai. Anh không thể đứng yên nhìn cảnh tượng này thêm nữa. Anh ngắt lời My, giọng nói khô khốc, đầy gai góc: “My! Đừng hỏi nữa con!” Anh xoay người, hướng khuôn mặt mù lòa về phía Ngọc. “Em… em còn mặt mũi hỏi đi đâu à?” Giọng Quân nâng cao, chất chứa sự căm giận. “Em đi đâu? Em đi theo người khác chứ gì! Em bỏ mặc hai cha con tôi…”
“Ngọc bật khóc nức nở hơn nữa, tiếng nấc nghẹn xé lòng. Cô đưa hai tay lên ôm lấy mặt, nước mắt chảy qua kẽ tay. Quân nghe tiếng khóc của cô, trái tim anh như bị bóp nghẹt nhưng nỗi uất hận vẫn lấn át tất cả. My đứng đó, ánh mắt bối rối nhìn mẹ, rồi lại nhìn cha. Quân vẫn giữ khuôn mặt hướng về Ngọc, đôi mắt mù lòa nhưng như đang xuyên thẳng vào tâm can cô. Giọng anh vẫn còn vương sự cay nghiệt của lời buộc tội vừa rồi.
“”Em nói đi! Nói xem em đi đâu?”” Quân lặp lại, giọng trầm xuống đầy đe dọa.
Ngọc bỏ tay xuống, khuôn mặt nhòe nhoẹt nước mắt. Cô vội vàng lắc đầu lia lịa, giọng nói gấp gáp, đứt quãng vì nghẹn ngào, cố gắng giải thích trong vô vọng.
“”Không! Không… không phải vậy Quân!”” Cô thốt lên, tiếng nói run rẩy. “”Em… em lên Sài Gòn làm việc… Em chỉ muốn kiếm tiền… Kiếm thật nhiều tiền… để mình thoát khỏi cái nghèo đó…””
Cô dừng lại, hít một hơi thật sâu, ngực đau thắt.
“”Rồi… rồi tai nạn của anh…”” Ngọc nói, giọng nhỏ dần, tràn đầy xót xa. “”Em… em nhận được tin… Em điên cuồng tìm cách về…””
Nước mắt lại tuôn ra như suối.
“”Nhưng khi em về… Mẹ… mẹ gửi con đi!”” Ngọc nhìn về phía My, giọng đầy tuyệt vọng. “”Mẹ nói… mẹ nói không nuôi được… Mẹ gửi con đi rồi!””
Cô quay lại nhìn Quân, dù biết anh không thấy gì, ánh mắt cô vẫn cầu xin sự thấu hiểu.
“”Em trở về không tìm thấy ai cả! Không thấy anh, không thấy con… Em tìm khắp nơi… Em nghĩ… em nghĩ anh hận em…”” Ngọc nói, giọng nghẹn lại ở cổ họng. “”Anh hận em đã bỏ đi… Anh không muốn gặp em nữa…””
Cô lùi lại một bước, cả người run rẩy. My đứng bất động, lắng nghe từng lời mẹ nói, đôi mắt to tròn đẫm nước. Quân vẫn đứng đó, im lặng một cách đáng sợ, chỉ có tiếng thở dồn dập của anh là vang vọng trong căn phòng. Lời giải thích của Ngọc, đầy đau đớn và tuyệt vọng, lơ lửng trong không khí, chờ đợi một phán quyết từ người đàn ông mù lòa đã chịu đựng nỗi đau mất mát suốt mười sáu năm.”
“””Mẹ nói… mẹ gửi con đi… cho một người họ hàng xa ở tỉnh khác…”” Ngọc nghẹn ngào kể tiếp, giọng run rẩy. “”Em… em không tin. Em hỏi cụ thể là ai, ở đâu, mẹ nhất định không nói. Mẹ bảo… mẹ bảo chỉ gửi tạm thôi… đợi khi nào em về kiếm được tiền, mẹ sẽ đón con về.””
Cô dừng lại, lắc đầu lia lịa trong nỗi tuyệt vọng của ký ức. “”Nhưng rồi… rồi mẹ đi. Mẹ bỏ đi biệt tích. Em tìm khắp nơi… hỏi tất cả hàng xóm láng giềng… không ai biết mẹ đi đâu. Không ai biết mẹ gửi My cho ai.””
Nước mắt lại tuôn rơi như mưa. “”Em điên cuồng tìm kiếm! Em chạy khắp các huyện lân cận… hỏi những người thân quen xa của gia đình… nhưng không có tin tức gì cả. Cứ như… cứ như cả mẹ và con đều biến mất khỏi cuộc đời em vậy!””
Ngọc đưa tay ôm ngực, như để xoa dịu nỗi đau âm ỉ suốt mười sáu năm. “”Rồi… rồi tin đồn đến tai em. Họ nói… họ nói anh không chịu nổi cú sốc tai nạn… không muốn gặp ai nữa… và anh… anh nghĩ em đã bỏ đi theo người khác… nên anh… anh cắt đứt liên lạc với tất cả mọi người… kể cả với em.””
Giọng cô nhỏ dần, đầy chua xót. “”Em tin điều đó… Em nghĩ anh hận em… hận em đã bỏ đi khi anh gặp khó khăn… Em nghĩ anh không muốn gặp em nữa… nên em… em đã không còn đủ can đảm để tìm anh nữa…””
My nhìn mẹ, đôi môi nhỏ mím chặt, nước mắt lặng lẽ rơi. Quân vẫn đứng yên, khuôn mặt vô hồn của người mù, đôi mắt vô định không nhìn về phía nào. Nhưng trong cái tĩnh lặng đáng sợ đó, có một dòng xoáy dữ dội đang cuộn trào. Những mảnh ghép tàn khốc, méo mó, giờ đây đang lao vào nhau, tạo thành một bức tranh khác biệt hoàn toàn với những gì anh đã tin tưởng suốt mười sáu năm qua. Sự thật, đau đớn và tàn khốc, đang dần hiện hình qua lời kể đứt quãng, đầy nước mắt của người phụ nữ trước mặt.”
“Và rồi… em đã sống những mười sáu năm trời trong cái vòng xoáy đau đớn đó. Mười sáu năm không một đêm ngủ yên giấc. Lúc nào cũng dằn vặt, tự trách mình. Em đã là người vợ tệ bạc, người mẹ vô trách nhiệm khi bỏ đi lúc gia đình khó khăn nhất. Em tin là anh hận em, mẹ hận em, và con… con chắc cũng không biết em là ai.””
Giọng Ngọc vẫn run rẩy, nhưng đã thêm vào đó sự kiệt sức của một người đã gồng gánh quá lâu. “”Em lao vào làm việc như một kẻ điên. Ngày đêm. Không có ngày nghỉ. Em muốn kiếm thật nhiều tiền. Em nghĩ, chỉ khi nào em đủ giàu, em mới có cơ hội tìm lại mọi người, mới đủ bản lĩnh để đối diện với anh, với mẹ… và với con.””
Cô hít một hơi thật sâu, cố nén tiếng nấc. “”Cái mác ‘Nữ hoàng bất động sản’, cái tên Ngọc trên Forbes Việt Nam… tất cả chỉ là vỏ bọc. Bên trong rỗng tuếch. Đêm nào cũng vậy, khi chỉ còn một mình, em lại lôi bức ảnh cũ ra.””
Ngọc đưa tay lên ngực, nơi cô vẫn luôn giữ một vật gì đó. “”Em ôm nó… khóc như một đứa trẻ. Khóc cho bản thân mình, khóc cho cuộc hôn nhân tan vỡ, và khóc vì không biết con bé giờ này đang ở đâu, sống ra sao.””
Cô ngước nhìn Quân, đôi mắt đẫm lệ nhưng kiên định. “”Em đã sống trong địa ngục suốt mười sáu năm qua, Quân ạ. Địa ngục không có anh, không có con. Chỉ có nỗi ám ảnh và sự cô đơn giày vò.””
My siết chặt tay lại, nước mắt lăn dài trên má. Em cảm nhận được ngọn lửa đau thương đang cháy bỏng trong từng lời nói của người phụ nữ này. Đó không phải là sự giả tạo hay lời biện minh. Đó là nỗi đau thật sự, sự dằn vặt thật sự.
Quân vẫn đứng im lìm, như một bức tượng tạc từ đá. Nhưng bên trong anh, cơn bão cảm xúc đang cuộn lên dữ dội. Sự tức giận nguội lạnh dần, thay vào đó là sự bàng hoàng và một thứ gì đó rất giống với… nỗi xót xa. Nếu lời Ngọc là thật, nếu cô không bỏ đi theo người khác, nếu cô cũng đau khổ và tìm kiếm suốt từng ấy năm… vậy thì ai mới là người đã đẩy họ vào bi kịch này? Ai đã chia cắt một gia đình, tạo ra mười sáu năm địa ngục cho cả hai người? Anh cảm thấy lạnh sống lưng. Sự thật đang phơi bày, và nó tàn khốc hơn bất cứ điều gì anh từng tưởng tượng.”
“Ngọc nhìn Quân và My, ánh mắt đầy khẩn khoản. Giọng cô mềm đi, tan chảy trong không gian tĩnh lặng của Quận 1. “”Em xin lỗi… Mẹ xin lỗi… Những lời đó không đủ để nói hết những gì em đã gây ra.””
Cô bước chân run rẩy tiến lại gần hơn, nhưng rồi dừng lại, sợ làm tan biến khoảnh khắc mong manh này. “”Bây giờ em đã trở về rồi. Em sẽ không đi đâu nữa. Sẽ không bao giờ nữa.””
Ngọc nuốt khan, nhìn sâu vào khoảng không nơi cô biết đôi mắt anh đang hướng về. “”Chúng ta… chúng ta bắt đầu lại được không? Em biết là khó, rất khó. Nhưng em cầu xin anh, vì con… và cả vì những gì chúng ta đã từng có.”” Cô đưa tay như muốn chạm vào anh, nhưng lại ngập ngừng. “”Em sẽ bù đắp tất cả. Bù đắp cho anh, bù đắp cho con. Thời gian đã mất, em sẽ dùng cả đời này để tìm lại.””
Quân vẫn im lặng, như một bức tượng. Đôi mắt anh, giờ chỉ là hai điểm đen không tiêu cự, hướng về phía tiếng nói của người phụ nữ đã rời bỏ anh mười sáu năm trước. Bên trong anh, cảm xúc cuộn trào như sóng thần. Nỗi hận thù xưa cũ đang giao tranh dữ dội với sự bàng hoàng trước sự thật tàn khốc và một tia hy vọng nhỏ nhoi vừa nhen nhóm từ lời thú nhận của cô. Anh không biết phải tin vào điều gì nữa. Toàn bộ thế giới anh từng nghĩ mình hiểu rõ đang sụp đổ.
My nhìn người phụ nữ mà em vừa biết là mẹ, rồi nhìn người đàn ông là bố em. Nước mắt vẫn còn đọng lại trên má, nhưng giờ đây không còn là sự sợ hãi hay đau khổ. Đôi mắt non nớt của em long lanh, chứa đựng một tia sáng nhỏ nhoi, mong manh như đốm lửa trong đêm tối. My nắm chặt vạt áo mẹ hơn một chút, rồi lại ngước nhìn bố. Em không hiểu hết câu chuyện phức tạp của người lớn, nhưng em cảm nhận được nỗi đau của mẹ, và sự giằng xé trong lòng bố. Em chỉ biết, giờ đây, cả bố và mẹ đều đang ở đây, cùng một chỗ với em.
Không gian Quận 1 chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió nhẹ nhàng lùa qua kẽ lá. Ánh hoàng hôn bắt đầu nhuộm màu cam đỏ lên khung cảnh đường phố tấp nập phía dưới. Đối với ba người đứng đó, thời gian như ngừng lại. Mười sáu năm chia ly, mười sáu năm đau khổ và tìm kiếm, giờ đây đọng lại trong khoảnh khắc đối diện đầy mong manh này. My nhẹ nhàng buông vạt áo mẹ, rụt rè đưa tay chạm vào tay bố. Em không nói gì, chỉ đơn giản là đứng giữa hai người, như một nhịp cầu vô hình kết nối những tâm hồn đã tổn thương. Có lẽ, em chính là câu trả lời cho câu hỏi của mẹ, câu trả lời mà Quân đang vật lộn tìm kiếm trong bóng tối của mình. Câu chuyện này không chỉ là về tình yêu và sự phản bội, không chỉ là về sự giàu có và những toan tính. Nó là bài học về sự mất mát, về gánh nặng của quá khứ, và quan trọng hơn hết, là về khả năng của lòng người trong việc tha thứ và hàn gắn những vết thương sâu sắc nhất. Nhìn My, cả Ngọc và Quân đều hiểu rằng, tương lai của con bé là điều quan trọng nhất. Con đường phía trước để hàn gắn vẫn còn dài, đầy rẫy khó khăn và có thể là cả những tổn thương mới. Nhưng ít nhất, sau mười sáu năm lạc lối trong địa ngục của riêng mình, cuối cùng họ đã tìm thấy nhau, tìm thấy lý do để hy vọng vào một sự khởi đầu mới. Một khởi đầu có thể không thể xóa nhòa quá khứ tàn khốc, nhưng có thể xây dựng một tương lai khác, bình yên hơn cho My, và có thể, cho chính họ. Ba người đứng đó, đối diện với nhau, đối diện với quá khứ, và cùng nhìn về phía chân trời nhuộm nắng chiều, nơi một tia hy vọng nhỏ nhoi vừa được thắp lên.”

