Vào viện đẻ gặp bồ chồng đỡ đẻ… cái kết lạnh người

Đ/a:u đ/ớn xách làn vào viện đ::ẻ mới tá hỏa biết người đỡ đ:ẻ là b//ồ của chồng. Trong lúc mơ màng cô nghe thấy cô ta đang thì thầm với chồng mình: “Từ nay hai đứa mình tha hồ mà h/ú h:/í nhé, chị t:a mới sinh còn lâu mới làm ăn gì được”. Sinh xong cô nhịn đau âm thầm lênh một kế hoạch…”Chị ơi, cố lên một chút nữa thôi!” – giọng nữ hộ sinh vang lên giữa căn phòng trắng muốt.

Mồ hôi đ;ầm đ;;ìa, tay cô s/iết chặt vào ga giường, từng cơn đ/au th/ắt bụng khiến cô gần như ng;ất l;ịm. Nhưng điều đau đớn nhất không phải ở đây. Là ở khoảnh khắc cô thấy ánh mắt chồng mình trao cho người nữ hộ sinh ấy – dịu dàng, tha thiết… như thể cả thế giới chỉ còn hai người họ.

Chưa hết, khi cơn đau khiến cô lịm dần, tai cô bất ngờ nghe thấy tiếng thì thầm đầy nh//ục nh//ã:

“Từ nay hai đứa mình tha hồ h/ú h/í nhé, chị ta mới sinh còn lâu mới làm ăn gì được.”

Người thì thầm chính là nữ hộ sinh kia. Người đàn bà đang “đ;ỡ đ;ẻ” cho cô… chính là b//ồ của chồng cô.

Thảo, 30 tuổi, nhân viên marketing của một công ty nội thất, lấy chồng là Minh – một bác sĩ ngoại khoa nổi tiếng ở bệnh viện tỉnh. Họ yêu nhau từ thời đại học, vượt qua bao gian khổ mới đến được với nhau. Cuộc hôn nhân 5 năm của họ tưởng như không thể lung lay – Thảo tin tưởng Minh tuyệt đối.

Khi có bầu, Minh tỏ ra chăm sóc, lo lắng cho cô hết mực. Anh đi làm về đều nấu ăn, xoa bóp chân tay, thậm chí thức cả đêm chỉ để theo dõi từng cơn ốm nghén của vợ. Ai nhìn vào cũng ghen tị với hạnh phúc ấy.

Chỉ có một điều khiến Thảo áy náy: từ tháng thứ 7 trở đi, Minh thường xuyên viện lý do “trực đêm”, “ca cấp cứu” để không về nhà. Cô từng hỏi, anh chỉ cười nhẹ:

“Em sinh xong sẽ hiểu. Anh phải chuẩn bị lên trưởng khoa. Cạnh tranh dữ lắm.”

Cô gật đầu, tự trấn an. Có lẽ mình nghĩ nhiều do hormone thay đổi khi mang th;ai.

Ngày Thảo trở dạ, trời mưa tầm tã. Cô gọi Minh, anh nói đang trực nhưng đã dặn đồng nghiệp chuẩn bị mọi thứ, bảo cô cứ vào viện trước. Minh còn nói:

“Anh gọi một nữ hộ sinh tên Hương – rất có tâm, cũng là bạn thân anh. Cô ấy sẽ chăm sóc em cẩn thận.”

Thảo lờ mờ nhận ra cái tên “Hương” hơi quen… Nhưng giữa cơn đau co thắt dồn dập, cô chẳng thể nghĩ nhiều.

Cô được đưa vào phòng chờ sinh, nơi một người phụ nữ mặc đồng phục y tế màu xanh nhạt tiến đến. Gương mặt cô ta xinh đẹp, sắc sảo, mái tóc buộc gọn sau gáy, đôi mắt lạnh lùng lướt qua Thảo rồi mỉm cười:

“Chào chị, tôi là Hương, sẽ theo dõi và đỡ sinh cho chị hôm nay.”

Lúc ấy, trong lòng Thảo thoáng một cảm giác lạ lùng – lạnh gáy như có linh cảm chẳng lành.

Cơn đau chuyển dạ kéo dài khiến Thảo kiệt sức. Cô không rõ bao lâu đã trôi qua, chỉ nhớ rằng trong một khoảnh khắc lịm đi vì mê man, cô nghe thấy tiếng nói thì thầm từ phía cuối giường:

“Từ nay hai đứa mình tha hồ mà h/ú/ h/í nhé, chị ta mới sinh còn lâu mới làm ăn gì được.”

Giọng phụ nữ đầy kh;inh kh;ỉnh, quyện với tiếng cười khe khẽ – và giọng nam quen thuộc đáp lại bằng một tiếng “ừ” trầm thấp.

Tim Thảo như ng;ừng đ;ập.

Cô muốn gào lên. Nhưng cơ thể cô rã rời, cổ họng khô khốc, mí mắt nặng trĩu. Cô không biết là mơ hay thực – nhưng từng chữ cứa sâu vào tâm trí.

Phải chăng… chồng cô đang ng;oại t;ình? Với chính người phụ nữ đang đỡ đẻ cho cô?

Sau gần 10 tiếng đau đớn, Thảo hạ sinh một bé gái kháu khỉnh. Mọi người vỗ tay chúc mừng. Minh cũng xuất hiện, cười rạng rỡ, ôm lấy con gái. Nhưng ánh mắt anh không nhìn cô – không thật sự nhìn.

Hương vẫn đứng đó, nhẹ nhàng lau mặt bé, rồi quay lại nhìn Minh. Chỉ trong một giây – Thảo thấy rõ – ánh mắt họ trao nhau như một cặp tình nhân.

Cô cắn chặt răng. Không thể vạch trần lúc này. Cô còn yếu. Con mới chào đời. Nếu bây giờ cô nổi giận, ai sẽ tin cô?

Thảo quyết định im lặng. Nhưng bên trong, cô đang lên kế hoạch…

Thảo nằm trong phòng hậu sản, đêm đầu tiên sau khi sinh. Không còn tiếng rên đau, không còn ánh đèn chói chang, chỉ còn tiếng thở nhẹ của con gái bên cạnh. Nhưng tâm trí cô không thể yên.

Câu nói kia – “Từ nay tha hồ h//ú h//í nhé…” – cứ như d//ao c//ứa vào t;im. Cô không dám chắc đó là sự thật, nhưng nếu đúng thì…

Sáng hôm sau, Minh đến, mang theo sữa và cháo. Anh tỏ ra bình thường, thậm chí còn hôn nhẹ lên trán cô. Nhưng Thảo đã không còn cảm giác an toàn trong vòng tay đó.

“Hương đâu rồi?” – cô hỏi nhẹ nhàng, mắt vẫn nhìn ra cửa sổ… Xem thêm tại bình luận

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Vào viện đẻ gặp bồ chồng đỡ đẻ… cái kết lạnh người

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt