Về quê thấy mẹ khổ sở dù gửi tiền đều: Lời mẹ nói khiến anh TÁ HỎA!

Về quê sau 3 năm, thấy mẹ sống kh-ổ s-ở dù mình vẫn gửi tiền đều. Anh s-ững người khi nghe mẹ nói một câu…
Sáng hôm ấy, ga tàu đông nghịt. Anh kéo vali, tay xách túi quà, vai đeo balô, trong lòng rộn ràng như đứa trẻ sắp được nghỉ học. Chuyến tàu chạy chậm dần, qua những cánh đồng lúa xanh, những con trâu gặm cỏ bên bờ ruộng. Cảnh vật thân thuộc ấy khiến anh bồi hồi. Đã lâu lắm rồi, anh không để mình chậm lại để nhìn quê hương như thế.
Khi tàu dừng ở ga, Quân hít một hơi thật sâu. Không khí quê có mùi đất, mùi khói bếp và cả mùi cỏ dại sau mưa. Anh gọi taxi về nhà, con đường làng nhỏ hẹp, hai bên là hàng rào dâm bụt, tiếng gà gáy xa xa.
Nhưng khi xe dừng lại trước căn nhà cũ, Quân ch-ết lặ-ng. Mái tôn bạc màu lỗ chỗ những vết rỉ, tường loang rêu, cánh cửa gỗ xệ xuống một bên. Sân gạch nứt toác, cỏ mọc chen giữa những khe gạch. Anh đứng im vài giây, cảm giác tội lỗi dâng lên, rồi vội bước vào.
Bên trong, căn nhà im lặng đến rợn. Trên bếp, nồi cháo ăn liền vẫn còn n-óng, mùi k-hét thoảng trong không khí. Cái tủ lạnh cũ mở ra, chỉ có chai nước và ít rau héo. Giữa gian nhà là chiếc ghế gỗ sứt chân, trên bàn có chén muối vừng và gói mì chưa mở.
Bà Lành từ buồng bước ra, dáng gầy guộc, tóc bạc trắng. Thấy con, bà cười, nụ cười vừa mừng vừa ngượng ngập. “Con về rồi à? Mẹ tưởng con không kịp chuyến tàu.” Giọng bà r-un ru-n, còn mắt thì sáng hẳn lên.
Quân đặt túi quà xuống, bước đến đỡ mẹ. “Sao nhà d-ột n-át thế này hả mẹ? Con gửi tiền đều mà, mẹ không sửa à?”…👇XEM TIẾP TRUYỆN NGẮN DƯỚI BÌNH LUẬN

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Về quê thấy mẹ khổ sở dù gửi tiền đều: Lời mẹ nói khiến anh TÁ HỎA!

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt