Khi biết tin, bạn trai tôi lập tức nắm tay tôi đưa về nhà anh, dự định sẽ thưa chuyện với gia đình để bàn bạc hôn sự.
Trên đường đi, cả hai chúng tôi đều mường tượng đến một tương lai rực rỡ, nơi có tiếng cười trẻ thơ và căn nhà ngập tràn hạnh phúc.
Nhưng mọi thứ vụn vỡ từ khoảnh khắc cánh cửa nhà anh mở ra, và người chào đón chúng tôi lại là một cô gái trẻ với nụ cười tươi rói.
“Trí Khang, anh về rồi à?”
Khi ánh mắt cô ấy chạm vào tôi, biểu cảm khựng lại trong tích tắc. Song ngay sau đó, cô ta đã nhanh chóng lấy lại vẻ tự nhiên, còn thành thạo rút từ tủ ra một đôi dép và đặt trước mặt tôi.
“Sao anh không báo trước một tiếng? Ở nhà không chuẩn bị gì cả. Chú dì ơi, Trí Khang về rồi này!”
Bố mẹ anh nghe thấy liền vội vã bước ra, gương mặt tràn đầy ân cần hỏi han con trai. Còn tôi, giống như một cái bóng đứng bên cạnh, bị hoàn toàn phớt lờ.
Tôi biết rõ, họ chưa bao giờ thích tôi. Tôi là người từ nơi khác đến, không có gia thế, chẳng đem lại gì cho tương lai của Trí Khang. Nhưng dù đã lường trước, việc lần đầu về ra mắt lại bị đối xử như không tồn tại khiến lòng tôi chùng xuống.
Bảy năm quen biết, năm năm yêu nhau, tôi đã không ngừng cố gắng để được đứng vững bên cạnh anh, để có thể trở thành người con dâu xứng đáng trong mắt bố mẹ anh. Tôi nỗ lực không ngơi nghỉ, hiện tại đã là quản lý phòng ban, mức lương còn cao hơn cả Trí Khang. Thậm chí, tôi vừa nhận được lời mời làm việc từ tập đoàn DL – nơi mà anh luôn mơ ước được đầu quân.
“Như Như, anh cũng không hiểu sao cô ấy lại có mặt ở đây.” Trí Khang vẫn nắm chặt tay tôi, vừa ngồi xuống đã vội giải thích.
Tôi gật đầu, cố giữ bình thản.
Tôi biết cô gái đó – Tịnh Kỳ. Người được bố mẹ Trí Khang xem là hình mẫu con dâu lý tưởng, từng được sắp đặt hẹn hò với anh. Trí Khang đã giấu tôi để đi ăn cùng cô ấy một lần. Khi tôi phát hiện, chúng tôi cãi nhau lớn và đó cũng là lần đầu tiên tôi nói lời chia tay.
Anh từng khóc rất nhiều, van nài tôi ở lại, nói rằng anh chỉ gặp cô ấy vì bị gia đình ép buộc. Anh khẳng định, người anh yêu là tôi, và chuyện kết hôn chỉ có thể với tôi mà thôi.
Khi ấy, tôi tin anh.
Nhưng bây giờ, nhìn Tịnh Kỳ vui vẻ phụ giúp trong bếp, nói cười thân mật với mẹ anh như mẹ chồng – nàng dâu lâu năm, tôi cảm thấy lòng mình có gì đó không yên.
Bữa cơm được dọn ra, Trí Khang nắm tay tôi, hít sâu một hơi, định lên tiếng:
“Bố mẹ, con có chuyện muốn nói…”
“Khoan đã,” bố anh ngắt lời, “mẹ con có chuyện quan trọng hơn cần nói trước.”
Mẹ anh liếc sang phía Tịnh Kỳ, ánh mắt như đã sắp đặt sẵn điều gì đó. Tịnh Kỳ thì cúi đầu, vẻ ngượng ngùng hiện rõ trên gò má.
“Kỳ Kỳ đang mang thai.” Mẹ Trí Khang thốt lên rồi nhìn sang anh với ánh mắt trách móc giả tạo. “Sao chuyện quan trọng như vậy mà con không nói với bố mẹ? May mà Kỳ Kỳ là người biết điều, cái gì cũng tâm sự với chúng ta.”
Câu nói ấy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào giữa bữa ăn.
Trí Khang thoáng sững người, “Cô ấy mang thai… thì có liên quan gì đến nhà mình?”
“Trí Khang,” Tịnh Kỳ đứng dậy, đỏ mặt, khẽ nói, “Lần trước em đưa anh về nhà…”
“Đừng nhắc đến chuyện đó nữa.” Trí Khang vội ngắt lời, giọng đột nhiên đầy bối rối. Rồi như chợt nhận ra điều gì, anh quay sang nhìn tôi, mắt hoảng hốt.
“Như Như, em nghe anh nói… không như em nghĩ đâu… chuyện hôm đó chỉ là một tai nạn… chỉ là một lần ngoài ý muốn…”
Tôi nhìn anh, rồi nhìn qua bố mẹ anh, lòng chợt se lại. Từ lúc đặt chân vào nhà này, tôi đã là người vô hình. Giờ phút này, ánh mắt tôi càng thêm lạnh lẽo, còn giọng nói của Trí Khang thì càng lúc càng run rẩy.
“Như Như, anh chỉ yêu mình em. Em đừng nhìn anh như vậy, anh… anh thật sự sợ.”
“Trí Khang!” Bố anh đập bàn quát lớn, “Con có còn là đàn ông nữa không? Người đang mang thai là Kỳ Kỳ, con phải có trách nhiệm với con bé!”
Mẹ anh cũng bồi thêm ánh mắt đầy khinh miệt: “Tôi đã nói rồi, người ngoài tỉnh chẳng thể tin được. Ngoài cái mặt tạm được, biết quyến rũ đàn ông thì chẳng còn gì đáng nói. Đồ mê hoặc con trai tôi…”
Lời nói chưa dứt, tôi đã cảm thấy cổ họng nghèn nghẹn, bụng dưới quặn lên, tôi khom người sang một bên nôn khan.
“Như Như, em không sao chứ?” Trí Khang lo lắng đỡ lưng tôi, vội vàng đưa nước ấm, “Súc miệng đi, em sẽ thấy dễ chịu hơn.”
Tôi hất tay anh ra. Chiếc cốc rơi xuống đất vỡ tan, vang lên âm thanh sắc lạnh.
“Trí Khang,” tôi chậm rãi lên tiếng, giọng điềm tĩnh lạ thường, “giữa chúng ta… kết thúc rồi.”
Tôi cầm túi xách, chuẩn bị bước đi.
“Không, Như Như, đừng đi, nghe anh giải thích đã!” Trí Khang giữ chặt tay tôi, giọng đầy van xin.
“Cứ để nó đi!” Mẹ anh bật dậy, gằn giọng, “Lần đầu đến nhà mà đã đập phá đồ đạc, cô ta tưởng mình là ai chứ? Chưa vào nhà đã hỗn láo thế này…”
“Mẹ, đừng nói nữa.” Trí Khang quay sang nhìn mẹ, vẻ mặt van nài, rồi thốt lên: “Như Như… cô ấy cũng đang mang thai.”
Không khí trong phòng bỗng ngưng lại.
“Cái gì?” Mẹ anh sững người.
Hết chương 1, chương 2 dưới phần bình luận, bấm like và để lại 1 chấm để nhận thông báo ↧
Mẹ Trí Khang đứng chết trân, gương mặt bà ta từ kinh ngạc biến thành méo mó vì tức giận. Ánh mắt sắc lạnh như dao găm xoáy thẳng vào Như Như, chất chứa sự căm ghét đến tột độ. Bà ta không kìm được nữa, bật ra tiếng quát chói tai, vang vọng khắp Nhà Trí Khang.
“Cô nói gì? Cô cũng mang thai? Đừng hòng lừa gạt gia đình tôi!” Bà ta chỉ thẳng ngón tay vào Như Như, run rẩy vì phẫn nộ. “Mấy cái trò vờ vĩnh này tôi đã thấy nhiều rồi. Chắc cô ta nghe lỏm được chuyện của Tịnh Kỳ nên mới bày trò ra đó mà. Trí Khang, con không thấy cô ta đang cố tình làm hỏng chuyện của con với Kỳ Kỳ sao?”
Trí Khang vội vàng giữ chặt lấy tay Như Như, cố gắng trấn an cô. “Mẹ, mẹ hiểu lầm rồi. Như Như không nói dối đâu. Con và Như Như… chúng con cũng đã có con rồi.” Anh quay sang nhìn Như Như, ánh mắt đầy sự cầu khẩn.
Bố Trí Khang nãy giờ im lặng quan sát, lúc này cũng chau mày. “Trí Khang, con nói vậy là sao? Có con? Chuyện này có liên quan gì đến Tịnh Kỳ và đứa bé của nó?”
Tịnh Kỳ, đang đứng nép mình bên cạnh Mẹ Trí Khang, đột nhiên bật khóc nức nở. “Dì… con không biết… con thật sự không biết. Anh Trí Khang… anh ấy… đã nói sẽ chịu trách nhiệm với con và con của chúng ta mà.” Cô ta đưa tay ôm bụng, vẻ mặt yếu ớt đáng thương.
Mẹ Trí Khang càng thêm điên tiết. Bà ta gạt phắt tay Trí Khang ra khỏi Như Như, lao tới định tát Như Như nhưng Trí Khang đã kịp thời chặn lại.
“Con tránh ra!” Mẹ Trí Khang hét lên với Trí Khang. “Con xem con rước về loại người gì. Đã phá đám hạnh phúc gia đình người khác, giờ còn định dùng cái chiêu trò mang thai để níu kéo ư? Cô không biết xấu hổ à?”
Như Như lạnh lùng nhìn thẳng vào Mẹ Trí Khang, không một chút nao núng. Cảm giác đau đớn trong bụng vẫn còn âm ỉ, nhưng nỗi uất hận đã lấn át tất cả. Cô siết chặt túi xách trong tay, thầm nhủ mình không thể yếu đuối lúc này. Nước mắt không rơi, nhưng đôi mắt cô đỏ hoe vì kiềm nén.
Trí Khang vẫn đứng chắn giữa Như Như và mẹ anh, giọng run rẩy. “Mẹ, mẹ bình tĩnh lại đi. Con và Như Như đã có kế hoạch từ trước, chỉ là chưa kịp nói với bố mẹ thôi.”
Mẹ Trí Khang bật cười khẩy, giọng đầy khinh bỉ. “Kế hoạch? Kế hoạch làm sao lọt được vào tai chúng tôi? Con bé Tịnh Kỳ là người đàng hoàng, có gia thế, còn cô ta thì sao? Thứ gì cũng không có, còn định dùng cái bụng để trói buộc con trai tôi à?”
Như Như khẽ nhếch môi, nụ cười méo mó. “Bác gái, có vẻ bác hiểu lầm rồi. Tôi không cần dùng cái bụng này để trói buộc ai cả. Tôi chỉ đến đây để nói rõ ràng mọi chuyện, và tiện thể, kết thúc một mối quan hệ mà tôi nghĩ đã không còn giá trị.” Cô nhìn thẳng vào Trí Khang, ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương. Trí Khang sững sờ, đôi tay đang giữ cô cũng dần buông lỏng.
Trí Khang sững sờ, đôi tay đang giữ cô cũng dần buông lỏng. Bố Trí Khang chứng kiến toàn bộ, khuôn mặt ông thoáng bàng hoàng, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh hơn Mẹ Trí Khang. Ông nhìn chằm chằm Trí Khang, ánh mắt sắc lạnh như muốn xuyên thấu.
“Trí Khang, rốt cuộc là chuyện gì đây?” Bố Trí Khang lên tiếng, giọng nói trầm và nặng trĩu, từng chữ như đè nặng lên vai Trí Khang. “Con nói cho bố nghe rõ ràng, ngay lập tức!”
Trí Khang giật mình, lúng túng quay đầu nhìn bố. Anh ta biết không thể trốn tránh thêm được nữa. Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra trên trán, Trí Khang liếc nhanh sang Như Như, người vẫn đứng đó với vẻ mặt lạnh nhạt, không chút cảm xúc. Anh ta lại nhìn về phía Tịnh Kỳ đang thút thít bên Mẹ Trí Khang. Căn phòng im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng nức nở yếu ớt của Tịnh Kỳ và tiếng thở dốc của Mẹ Trí Khang. Ánh mắt Bố Trí Khang vẫn dán chặt vào anh, không cho phép anh trốn tránh.
Trí Khang lúng túng, ánh mắt hoảng loạn liếc nhanh về phía Như Như, khẽ nuốt nước bọt. Anh ta muốn nói điều gì đó để trấn an cô, để cầu xin một sự thông cảm, nhưng Như Như vẫn đứng đó với vẻ mặt lạnh nhạt đến đáng sợ, đôi mắt cô không nhìn anh mà chỉ lướt qua Tịnh Kỳ một cách sắc lạnh. Trí Khang cảm thấy có một tảng băng vừa đè nặng lên trái tim mình.
Anh ta quay phắt lại Bố Trí Khang, miệng lắp bắp cố tìm lời. Mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo. Anh ta biết, không có lời giải thích nào có thể cứu vãn được tình hình thảm hại này.
“Bố mẹ, con… con sẽ giải thích tất cả.” Trí Khang cố gắng nói, nhưng giọng anh ta run rẩy, yếu ớt đến mức nghe như một lời van xin vô vọng. Anh ta nhận ra bản thân đang quay cuồng trong một mớ bòng bong không lối thoát.
Mẹ Trí Khang giận tím mặt, bà siết chặt tay Tịnh Kỳ, kéo cô gái đang nức nở vào lòng. “Giải thích? Con định giải thích cái gì đây, Trí Khang? Con nhìn xem, con đã làm ra chuyện gì?” Giọng bà the thé, đầy sự phẫn nộ và thất vọng. “Con định chối bỏ đứa con của Tịnh Kỳ sao? Hay con định nói rằng con gái nhà người ta tự nhiên đến đây làm loạn?”
Bố Trí Khang vẫn giữ vẻ mặt lạnh như tiền, ánh mắt ông dán chặt vào Trí Khang, không một chút biểu cảm. Ông không nói thêm lời nào, chỉ nhìn con trai như đang chờ đợi một phép màu từ lời giải thích ấy. Nhưng trong thâm tâm ông, niềm tin vào con trai đã vụn vỡ tan tành.
Trí Khang cảm thấy lồng ngực mình bị bóp nghẹt. Anh ta biết mọi lời giải thích lúc này đều vô nghĩa, nhưng anh ta vẫn phải thử. Anh ta lại nhìn sang Như Như, hy vọng nhận được một tín hiệu nào đó, một chút động viên. Nhưng Như Như vẫn bất động, đôi mắt sắc lạnh khiến anh ta rụt rè. Cô chỉ đứng đó, như thể mọi chuyện đang xảy ra không hề liên quan đến mình, nhưng ánh mắt sâu thẳm ấy lại ẩn chứa một sự kiên định đến đáng sợ, khiến Trí Khang càng thêm hoảng loạn.