“Người đàn ông mặc đồ thợ xây đến trước cổng biệt thự thì bị vệ sĩ canh gác không cho vào, 30 phút sau tất cả người ở trong nhà ch/ết lặng khi biết được ông lại là…
Buổi sáng mùa hè nắng gắt, tại cổng căn biệt thự sang trọng nằm giữa khu nhà giàu nổi tiếng, một người đàn ông mặc bộ đồ thợ xây lấm lem đất cát xuất hiện, lưng đeo túi vải cũ sờn, tay cầm mũ bảo hộ.
Vừa bước tới, hai gã vệ sĩ áo đen lập tức chắn đường.
– “Đi chỗ khác! Ở đây không nhận thợ vặt.”
Người đàn ông không nói gì, chỉ lấy trong túi ra một mảnh giấy nhàu, giơ lên. Một vệ sĩ giằng lấy xem rồi cười khẩy, vo tròn ném xuống đất.
– “Thứ này mà cũng đòi gặp ông chủ? Bi-ế-n đi!”
Gã đàn ông vẫn không nhúc nhích, chỉ nhìn thẳng vào cánh cổng sắt nặng trịch phía sau như đang đợi ai. Một lát sau, bị đẩy mạnh ra lề đường, ông chỉ khẽ gật đầu, nói nhỏ:
– “Tôi sẽ quay lại. Trong vòng 30 phút thôi.”
Nửa tiếng sau, bên trong căn biệt thự đang diễn ra tiệc mừng sinh nhật 70 tuổi của ông Trịnh – Chủ tịch tập đoàn Trịnh Gia, đế chế bất động sản lẫy lừng. Cả dòng họ đều tề tựu, nào con cháu, dâu rể, người thân quen, truyền thông rình rang. Bài phát biểu ông Trịnh đang đọc dở thì một quản gia hớt hải chạy vào thì thầm gì đó vào tai ông.
Chỉ vài giây sau, sắc mặt ông Trịnh tái xanh. Ông đứng hình, tay run rẩy, miệng lắp bắp:
– “Ông ấy… đang ở đâu?”
Cả hội trường nín lặng, không ai hiểu chuyện gì. Ông Trịnh gạt mọi người sang bên, bước nhanh ra cửa trong ánh mắt hoang mang của đám con cháu.
Khi ông già vừa đến cổng, người đàn ông mặc đồ thợ xây vẫn đứng đó. Cả hai nhìn nhau. Hóa ra người đàn ông này chính là… 👇👇”
Khi ông già vừa đến cổng, Người Đàn Ông Thợ Xây vẫn đứng đó. Cả hai nhìn nhau. Thời gian như ngừng lại. Ánh nắng hè gay gắt dường như cũng chùng xuống, rọi thẳng vào khuôn mặt lấm lem của Người Đàn Ông Thợ Xây, và khuôn mặt tái xanh của Ông Trịnh.
Ánh mắt Ông Trịnh từ sự hoang mang ban đầu chuyển sang kinh ngạc tột độ, rồi như bị một luồng điện giật ngang qua, toàn thân ông cứng đờ. Đôi mắt già nua của ông mở to, không thể tin vào những gì mình đang thấy. Mọi tiếng ồn ào từ bữa tiệc phía sau dường như tan biến hết. Chỉ còn lại sự im lặng đến đáng sợ giữa hai người đàn ông.
Ông Trịnh lùi lại một bước, tay run rẩy đưa lên che miệng, như muốn ngăn một tiếng thốt ra. Cổ họng ông khô khốc, giọng nói lắp bắp khó nhọc thoát ra khỏi kẽ răng:
– “Em… em trai… sao… sao em lại ra nông nỗi này?”
Sự hổ thẹn và nỗi sốc dữ dội ập đến, khiến chủ tịch tập đoàn Trịnh Gia lẫy lừng đứng không vững. Trước mắt ông, người em trai mà ông tưởng chừng đã biến mất khỏi cuộc đời này, lại đang đứng đây trong bộ dạng của một Người Đàn Ông Thợ Xây lấm lem, cũ kỹ.
Trái ngược với sự suy sụp của Ông Trịnh, Người Đàn Ông Thợ Xây vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến lạ thường. Ánh mắt ông ta nhìn thẳng vào Ông Trịnh, không có hờn giận, không có oán trách, chỉ phảng phất một nỗi ưu tư sâu thẳm, như thể đã quen với mọi biến cố của cuộc đời. Một nụ cười nhẹ, đầy ẩn ý, thoáng qua khóe môi lấm bụi của ông. Ông Trịnh cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt.
Ông Trịnh cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt. Sự xấu hổ và nỗi day dứt tột cùng biến thành một hành động dứt khoát. Ông chủ tịch bất ngờ vươn tay, túm lấy cánh tay lấm lem của Người Đàn Ông Thợ Xây, kéo mạnh ông ta vào bên trong căn biệt thự, mặc kệ ánh mắt tò mò và đầy dò xét của đám Vệ sĩ đang đứng sững sờ, cũng như hàng chục Con cháu, dâu rể, người thân quen đang tụ tập ở khu vực sảnh. Toàn bộ sự chú ý của ông dồn vào người em trai mà ông tưởng chừng đã mất đi vĩnh viễn.
Khi đã ở bên trong, dưới ánh đèn chùm lấp lánh của Hội trường, Ông Trịnh đột ngột quay người, dùng giọng nói run rẩy nhưng đầy quyền lực mà hiếm ai từng thấy, nói lớn với tất cả mọi người đang dõi theo:
– “Đây… đây là em trai ta! Trịnh Hùng! Người em trai ta đã mất tích nhiều năm!”
Một tiếng nổ lớn như vừa vang lên trong đầu những người chứng kiến. Ông Trịnh gằn giọng, ánh mắt tóe lửa nhìn thẳng vào người Vệ sĩ vừa rồi đã ngăn cản Người Đàn Ông Thợ Xây.
– “Sao các ngươi dám đối xử với cậu ấy như vậy? Đây là Trịnh Hùng, em trai ruột của Trịnh Gia, người mà ta đã tìm kiếm suốt bao nhiêu năm qua!”
Từng lời nói của Ông Trịnh như những nhát búa giáng mạnh vào không khí tĩnh lặng của căn biệt thự. Đám Vệ sĩ đứng chết lặng, mặt cắt không còn một giọt máu. Những Con cháu, dâu rể, người thân quen trong nhà đều chấn động, những khuôn mặt đang cười nói bỗng hóa đá vì kinh ngạc tột độ. Một Người Đàn Ông Thợ Xây lấm lem, cũ kỹ lại là em trai ruột của Chủ tịch tập đoàn Trịnh Gia lẫy lừng? Ai cũng không thể tin vào tai mình, chỉ biết nhìn chằm chằm vào Người Đàn Ông Thợ Xây đứng cạnh Ông Trịnh, với vẻ mặt bình thản đến đáng sợ. Một bầu không khí hoảng sợ, hỗn loạn bao trùm toàn bộ buổi tiệc sinh nhật.
Bầu không khí hoảng sợ và hỗn loạn vẫn bao trùm toàn bộ buổi tiệc sinh nhật. Ông Trịnh, dù lồng ngực vẫn đập thình thịch, cố gắng lấy lại vẻ bình tĩnh, một vẻ bình tĩnh gượng gạo đến đáng thương. Ông khẽ siết chặt tay Người Đàn Ông Thợ Xây, kéo ông ấy từ sảnh lên khu vực sân khấu đã được chuẩn bị sẵn cho buổi lễ. Ánh đèn chùm vẫn lấp lánh, nhưng giờ đây chúng chỉ càng làm lộ rõ sự căng thẳng, ngột ngạt đang bao trùm khắp “Hội trường”.
Một Quản gia nhanh chóng đưa micro cho Ông Trịnh. Cầm micro trong tay, Ông Trịnh đưa mắt nhìn khắp lượt những “Con cháu, dâu rể, người thân quen” đang đứng chết lặng bên dưới. Những khuôn mặt trước đó còn rạng rỡ tươi cười chúc tụng, giờ đây đều biến sắc, chuyển từ ngạc nhiên tột độ sang lo lắng tột cùng. Các Vệ sĩ vẫn còn đứng đơ như tượng, mặt cắt không còn giọt máu sau lời mắng của Ông Trịnh.
Ông Trịnh hắng giọng, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Giọng ông vẫn còn đôi chút run rẩy, nhưng đã cố gắng trở nên dứt khoát hơn.
– Có chút chuyện ngoài ý muốn, xin lỗi mọi người… Xin lỗi vì sự bất tiện này!
Ông Trịnh ngừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Người Đàn Ông Thợ Xây, người vẫn đứng đó, bình thản đến lạ thường giữa tâm bão, với bộ đồ thợ xây lấm lem làm nổi bật sự đối lập đến choáng váng với sự xa hoa của căn biệt thự.
Dưới sảnh, khách khứa bắt đầu xì xào bàn tán. Những tiếng thì thầm lan nhanh như lửa cháy, xen lẫn tiếng hít hà và những ánh mắt nghi ngờ.
– Chuyện gì vậy? Sao lại có người thợ xây vào đây?
– Em trai ông Trịnh á? Không thể nào…
– Thế này thì Trịnh Gia sẽ giải thích ra sao?
“Con cháu, dâu rể, người thân quen” trong “Trịnh Gia” thì mặt mũi tái mét, không còn một giọt máu. Họ nhìn nhau, cố gắng tìm kiếm một câu trả lời, một lời trấn an, nhưng chỉ thấy trong ánh mắt đối phương toàn là nỗi sợ hãi và sự bàng hoàng. Một bầu không khí nặng nề, bí bách bao trùm căn biệt thự, hoàn toàn dập tắt đi vẻ tưng bừng, huyên náo của buổi tiệc sinh nhật 70 tuổi chỉ vài phút trước. Ông Trịnh nuốt khan, chuẩn bị cho lời tuyên bố tiếp theo, mà ông biết chắc sẽ còn gây chấn động hơn nữa.
Ông Trịnh nuốt khan, chuẩn bị cho lời tuyên bố tiếp theo, mà ông biết chắc sẽ còn gây chấn động hơn nữa. Ông siết chặt micro, ánh mắt đầy sự phức tạp dừng lại trên Người Đàn Ông Thợ Xây.
– Người đàn ông này… chính là em trai tôi, Trịnh Hùng.
Một làn sóng kinh ngạc trào dâng, mạnh hơn bất cứ tiếng xì xào nào trước đó. Nhiều người há hốc mồm, không dám tin vào tai mình. Con cháu Trịnh Gia đứng chết trân, đầu óc quay cuồng.
Ông Trịnh tiếp tục, giọng nói trở nên nặng trĩu hơn, xen lẫn nỗi chua xót.
– Khoảng chục năm về trước, Trịnh Hùng gặp một vụ tai nạn xe thảm khốc. Chúng tôi đã tìm kiếm khắp nơi nhưng không có tin tức gì. Chúng tôi đã nghĩ… đã nghĩ rằng em ấy không còn…
Ông Trịnh ngừng lại, hít một hơi sâu, kìm nén cảm xúc. Người Đàn Ông Thợ Xây vẫn đứng đó, ánh mắt bình thản, không biểu lộ quá nhiều.
– Vụ tai nạn đó khiến Trịnh Hùng mất trí nhớ hoàn toàn. Em ấy đã sống lang thang, làm đủ nghề nặng nhọc để kiếm sống… Mãi cho đến ngày hôm nay, em ấy mới tìm về được.
Ông Trịnh nhìn khắp lượt các vị khách, ánh mắt chứa đựng sự hối lỗi sâu sắc.
– Tôi thành thật xin lỗi mọi người vì sự việc không hay này. Xin lỗi vì đã để một người không minh mẫn như em ấy gây ra sự hiểu lầm. Em trai tôi đã trải qua nhiều biến cố… nay mới trở về…
Lời nói của Ông Trịnh như một tiếng sét đánh ngang tai, xé tan mọi suy đoán và nghi ngờ trong đám đông. Sự bất ngờ lan tỏa, nhường chỗ cho cảm giác thương xót và tò mò không dứt. Những tiếng thì thầm rộ lên, không còn là những lời trách móc mà là sự ngạc nhiên đến sững sờ.
– Trời đất ơi, mất trí nhớ á? Thật tội nghiệp!
– Trịnh Hùng của Trịnh Gia mà lại phải sống lang thang sao?
– Chắc chắn là có uẩn khúc gì đây rồi…
Dưới sảnh, “Con cháu, dâu rể, người thân quen” của “Trịnh Gia” nhìn nhau bằng ánh mắt hỗn loạn, xen lẫn chút hoang mang không thể che giấu. Họ bắt đầu cảm thấy lo sợ về vị trí của mình trong đế chế “Tập đoàn Trịnh Gia” lẫy lừng. Ánh mắt họ đổ dồn về Người Đàn Ông Thợ Xây, một sự pha trộn giữa cảnh giác và sự đánh giá lại. Ông ta không còn là một kẻ đột nhập đáng sợ, mà giờ đây là một mối đe dọa tiềm tàng, một ẩn số có thể đảo lộn mọi thứ.
Trong khi đám đông con cháu vẫn đang cố gắng tiêu hóa cú sốc, Trịnh Hoàng, con trai trưởng của Ông Trịnh, đã không thể kìm nén sự phẫn nộ đang cuộn trào trong lòng. Khuôn mặt hắn tối sầm lại, một làn sóng giận dữ dâng lên khi hắn nhớ lại cảnh tượng hai gã Vệ sĩ đã sỉ nhục Người Đàn Ông Thợ Xây ngay trước cổng, mà giờ đây đã được xác nhận là chú ruột mình.
Trịnh Hoàng lập tức rời khỏi sảnh tiệc, sải bước nhanh chóng về phía lối ra. Hắn cần tìm hai gã Vệ sĩ đó ngay lập tức. Hắn tìm thấy chúng đang nép mình ở một góc khuất gần cổng, cố gắng tránh xa ánh mắt dò xét của những vị khách khác.
Trịnh Hoàng lao đến, giọng hắn gằn lên đầy uy lực.
– Hai người! Lại đây mau!
Hai gã Vệ sĩ giật mình, tái mặt, run rẩy bước lại gần.
– Dạ, cậu Trịnh Hoàng…
Trịnh Hoàng gầm lên, cắt ngang lời họ, từng chữ như đâm thẳng vào tai chúng.
– Các người dám làm vậy với chú ta sao? Dám sỉ nhục chính người trong gia tộc Trịnh Gia này, ngay trước cổng biệt thự ư?
Hắn tóm lấy cổ áo một gã Vệ sĩ, ánh mắt tóe lửa, gằn từng tiếng.
– Các người nghĩ mình là ai mà dám làm vậy? Cút khỏi đây ngay lập tức! Tôi đuổi việc cả hai!
Hai gã Vệ sĩ mặt cắt không còn một giọt máu, run rẩy tột độ.
– Cậu Hoàng, chúng tôi… chúng tôi không biết… chúng tôi xin lỗi…
Trịnh Hoàng không lắng nghe. Cơn giận của hắn bùng lên dữ dội, một phần vì hắn cảm thấy thể diện của gia tộc bị chà đạp, một phần khác vì hắn muốn thể hiện sự trung thành và trách nhiệm của mình trước mặt cha, Ông Trịnh. Hắn cần chứng tỏ mình xứng đáng với vị trí con trưởng của Trịnh Gia. Hắn đẩy mạnh gã Vệ sĩ ra, chỉ tay ra cổng.
– Biến đi! Đừng để tôi nhìn thấy mặt các người ở đây nữa!
Hai gã Vệ sĩ nhìn nhau tuyệt vọng, không dám nói thêm lời nào, vội vã chạy đi, sợ hãi trước cơn thịnh nộ của Trịnh Hoàng. Trịnh Hoàng vẫn đứng đó, lồng ngực phập phồng, ánh mắt quét qua không gian như muốn tìm thêm thứ gì đó để trút giận, vừa để lấy lòng cha, vừa để giữ thể diện gia tộc.
Trịnh Hoàng vẫn đứng đó, lồng ngực phập phồng, ánh mắt quét qua không gian như muốn tìm thêm thứ gì đó để trút giận, vừa để lấy lòng cha, vừa để giữ thể diện gia tộc. Đúng lúc ấy, Người Đàn Ông Thợ Xây, mà giờ đây đã được mọi người biết đến với cái tên Trịnh Hùng, nhẹ nhàng tiến đến. Gương mặt ông bình thản đến lạ thường, hoàn toàn đối lập với sự tức giận đang sôi sục của Trịnh Hoàng.
Trịnh Hùng khẽ đặt tay lên cánh tay Trịnh Hoàng, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng đầy kiên quyết, như muốn ngăn cản Trịnh Hoàng làm lớn chuyện hơn nữa. Trịnh Hoàng giật mình quay lại, ánh mắt vẫn còn hằn lên sự tức tối.
Ánh mắt Trịnh Hùng sau đó lướt qua đám đông con cháu và những người thân quen đang xì xào bàn tán, rồi dừng lại ở Ông Trịnh. Ông khẽ gật đầu, ra hiệu cho Ông Trịnh, hướng ánh nhìn về phía thư phòng. Ông Trịnh, với vẻ mặt trầm tư, hiểu ý anh trai mình ngay lập tức.
Trịnh Hùng quay lại nhìn Trịnh Hoàng, giọng nói của ông nhẹ bẫng nhưng chứa đựng một sự đanh thép đến kỳ lạ.
– Đừng làm lớn chuyện. Tôi muốn nói chuyện riêng với anh.
Trịnh Hoàng sững sờ. Hắn nhìn chằm chằm vào người chú ruột vừa xuất hiện của mình, không khỏi ngạc nhiên trước thái độ điềm tĩnh và yêu cầu bất ngờ này. Hắn đã nghĩ chú mình sẽ nổi giận, sẽ đòi lại công bằng, nhưng không, mọi thứ lại diễn ra quá khác.
Những vị khách, từ con cháu đến dâu rể và những người thân quen, đều im bặt, tò mò nhìn Trịnh Hùng. Họ thì thầm to nhỏ, ánh mắt đầy nghi hoặc, hoàn toàn không thể đoán được ý đồ thực sự của Người Đàn Ông Thợ Xây này. Có vẻ như ông không chỉ đơn thuần là muốn được nhận lại thân phận mà còn có một mục đích khác lớn hơn. Không khí trong hội trường đột ngột trở nên căng thẳng và khó hiểu hơn bao giờ hết.
Trịnh Hùng gật đầu nhẹ, ánh mắt kiên định nhìn Ông Trịnh, rồi cùng ông rời khỏi hội trường náo nhiệt. Trịnh Hoàng, còn đang đứng sững sờ, định bước theo nhưng lại lưỡng lự, ánh mắt căm tức nhìn theo bóng lưng Trịnh Hùng khuất dần. Các vị khách vẫn thì thầm, không khí căng thẳng bao trùm.
Ông Trịnh và Trịnh Hùng bước vào thư phòng rộng lớn, sang trọng. Căn phòng ngập tràn sách cổ, đồ trang trí đắt tiền, và một mùi hương gỗ thoang thoảng. Cánh cửa nặng nề khép lại, cắt đứt hoàn toàn âm thanh ồn ào từ bên ngoài. Ông Trịnh, với bước chân nặng trĩu, chậm rãi tiến về phía chiếc bàn làm việc lớn, rồi quay lại nhìn Trịnh Hùng, đôi mắt đã mờ đi vì tuổi tác giờ đây lại ánh lên sự day dứt và cả một chút sợ hãi. Trịnh Hùng vẫn đứng thẳng, cơ thể lấm lem bộ đồ thợ xây như lạc lõng giữa không gian xa hoa, nhưng khí chất ông toát ra lại không hề bị lu mờ.
Ông Trịnh nuốt khan, giọng nói nghẹn ngào phá vỡ sự im lặng.
– Hùng, em đã ở đâu suốt ngần ấy năm?
Ông Trịnh đặt tay lên ngực, trái tim như bị bóp chặt.
– Anh đã tìm em… tìm rất lâu rồi. Anh đã gửi người đi khắp nơi, báo cảnh sát, thậm chí còn nhờ thám tử tư. Nhưng rồi… mọi hy vọng cứ thế lụi tàn. Anh xin lỗi… Anh đã không tìm kiếm em kỹ càng hơn. Anh đã nghĩ… em đã không còn nữa.
Nước mắt bắt đầu lăn dài trên gò má nhăn nheo của Ông Trịnh. Ông tiến lại gần Trịnh Hùng, hai tay run rẩy đưa ra như muốn chạm vào em trai mình, nhưng lại chững lại giữa không trung.
– Anh xin lỗi, Hùng. Anh xin lỗi vì tất cả. Em phải chịu khổ suốt ngần ấy năm, trong khi anh lại sống trong nhung lụa… Anh thật sự ân hận.
Ông Trịnh cúi đầu, vai run lên bần bật. Cả cuộc đời ông chưa bao giờ cảm thấy yếu đuối đến vậy. Trịnh Hùng vẫn đứng đó, bất động. Gương mặt ông điềm tĩnh một cách đáng sợ, không hề có một chút cảm xúc nào lộ rõ, tựa như một bức tượng được tạc từ đá. Đôi mắt sâu thẳm của ông nhìn chằm chằm vào người anh trai đang gục ngã, ẩn chứa một điều gì đó sâu kín, một kế hoạch, một nỗi đau hay một sự tính toán mà không ai có thể đoán được. Căn phòng chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng thở dốc và tiếng nức nở đầy thống khổ của Ông Trịnh.
Trịnh Hùng khẽ nhấc tay, một cử chỉ đơn giản nhưng đủ sức chặn đứng dòng nước mắt và lời xin lỗi đang tuôn trào của Ông Trịnh. Giọng ông trầm ấm, nhưng lạnh lẽo đến tận xương tủy, vang lên đều đều trong căn phòng.
“Đủ rồi, anh Trịnh.” Trịnh Hùng nói, không một chút biểu cảm trên gương mặt lấm lem. “Những lời xin lỗi đó, bây giờ chẳng còn ý nghĩa gì nữa.”
Ông Trịnh ngẩng phắt dậy, đôi mắt đỏ hoe ngạc nhiên nhìn em trai.
“Hùng, em… em nói gì vậy? Em không nhận ra anh sao? Hay em vẫn còn giận anh?” Ông Trịnh lắp bắp, nỗi ân hận xen lẫn một tia hy vọng mong manh.
Trịnh Hùng lắc đầu, một nụ cười nhếch mép ẩn hiện trên khóe môi. Nụ cười ấy không mang vẻ vui vẻ, mà khắc khoải như một vết sẹo cũ vừa bị chạm tới.
“Tôi không mất trí nhớ, anh Trịnh.” Trịnh Hùng tuyên bố, mỗi từ như một nhát dao găm thẳng vào tim Ông Trịnh. “Tôi nhớ rất rõ. Rõ từng chi tiết nhỏ nhất. Về quá khứ, về những gì đã xảy ra, và cả về những người đã làm tôi phải chịu đựng.”
Ông Trịnh lùi lại một bước, toàn thân cứng đờ. Khuôn mặt nhăn nheo của ông tái mét đi, nỗi ân hận vụt tắt, thay vào đó là sự bàng hoàng và một nỗi sợ hãi tột cùng bắt đầu len lỏi. Hóa ra, Trịnh Hùng không hề mất trí. Hắn quay lại, nhưng không phải để đoàn tụ, mà vì một lý do khác.
“Em… em nói thật sao?” Ông Trịnh thì thào, giọng lạc đi. “Vậy tại sao… tại sao em lại không về sớm hơn? Tại sao em lại giả vờ như vậy?”
Trịnh Hùng không trả lời trực tiếp. Anh ta thong thả đưa tay vào trong chiếc túi vải cũ kỹ, bạc màu vẫn còn mang theo những vết bẩn khó phai của xi măng và bụi đường. Từ bên trong, Trịnh Hùng rút ra một xấp tài liệu đã ố vàng, nhàu nát theo năm tháng, được kẹp cẩn thận bằng một chiếc ghim sắt đã han gỉ. Tờ giấy đầu tiên, dù cũ kỹ, vẫn hiện rõ một con dấu đỏ mờ ảo và dòng chữ viết tay đã phai màu.
Trịnh Hùng chậm rãi mở tập tài liệu, ánh mắt lạnh lùng như băng nhìn thẳng vào Ông Trịnh, từng lời nói như nhát búa đóng vào khối đá im lìm.
“Tôi không mất trí nhớ, anh Trịnh.” Anh ta nhắc lại, nhấn mạnh từng chữ. “Tôi quay lại là vì… món nợ này.”
Trịnh Hùng đưa tập tài liệu về phía Ông Trịnh, cánh tay rắn chắc không hề run rẩy. Ông Trịnh nhìn tập giấy trong tay Trịnh Hùng, rồi lại nhìn vào đôi mắt sâu không đáy của em trai, sự bàng hoàng đã chuyển thành nỗi lo lắng tột độ. Ông biết, cuộc gặp gỡ này, không phải là một sự hàn gắn. Đây là một cuộc thanh toán. Và cái giá phải trả có thể là thứ mà Ông Trịnh không bao giờ tưởng tượng nổi.
Trịnh Hùng không đợi Ông Trịnh trả lời. Anh ta chậm rãi đặt tập tài liệu dày cộp xuống mặt bàn gỗ mun bóng loáng, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng chói tai trong không gian tĩnh mịch. Bụi thời gian dường như vẫn còn vương vấn trên những trang giấy ố vàng, nhưng những con chữ in đậm và các con dấu mờ ảo bên trong lại mang sức nặng của một lời phán quyết. Tập tài liệu được kẹp chặt bằng một chiếc ghim sắt đã han gỉ, như nhắc nhở về một quá khứ xa xăm chưa bao giờ được chôn vùi.
Ông Trịnh nuốt khan, tầm mắt dán chặt vào tập giấy, cố gắng đọc những dòng chữ viết tay đã phai màu trên bìa nhưng nỗi sợ hãi đã làm nhòe đi tất cả. Ông không thể nhìn rõ, chỉ cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo đang bao trùm lấy mình.
“Anh Trịnh,” Trịnh Hùng lên tiếng, giọng nói trầm và lạnh lùng như băng giá của mùa đông. Anh ta không nhìn vào Ông Trịnh, mà nhìn thẳng vào tập tài liệu, như thể đang đối diện với một đoạn ký ức tăm tối. “Anh còn nhớ… phi vụ Đất Vàng 15 năm trước chứ?”
Ông Trịnh giật nảy mình, toàn thân cứng đờ. Cái tên “Đất Vàng” như một luồng điện giật chạy dọc sống lưng, đánh thẳng vào tâm trí ông. Khuôn mặt nhăn nheo của ông Trịnh lập tức tái mét, sự hoảng loạn hiện rõ trong đôi mắt đã mờ đục. Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra trên trán, chảy dọc thái dương và thấm ướt cổ áo sơ mi lụa đắt tiền. Ông Trịnh run rẩy lùi lại một bước, hai tay vịn chặt vào thành ghế sofa.
Trịnh Hùng cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lạnh như dao găm xuyên thấu tâm can Ông Trịnh. “Khi đó, anh đã ném tôi vào ngục tối, buộc tôi phải gánh mọi tội lỗi thay cho anh. Tôi đã phải trả giá.”
Câu nói cuối cùng của Trịnh Hùng như một lưỡi hái vô hình, cắt đứt mọi hy vọng mong manh cuối cùng của Ông Trịnh. Ông lảo đảo, những ký ức kinh hoàng ùa về, rõ ràng hơn bao giờ hết. Sự sợ hãi tột cùng khiến Ông Trịnh không thể thốt nên lời. Ông biết, “Đất Vàng” là vết nhơ lớn nhất trong sự nghiệp của mình, một phi vụ làm ăn bẩn thỉu đã bị che đậy một cách hoàn hảo, cho đến tận bây giờ. Trịnh Hùng đã không quên. Và anh ta quay lại, không chỉ để đòi món nợ, mà còn để đòi lại cả cuộc đời đã bị đánh cắp.
Bên ngoài thư phòng, không khí nặng trĩu. Trịnh Hoàng, con trai trưởng của Ông Trịnh, áp sát tai vào cánh cửa gỗ mun chạm khắc tinh xảo, cố gắng lọc ra từng âm thanh lọt qua. Khuôn mặt anh ta căng thẳng, đôi mắt đảo liên tục, biểu lộ sự lo lắng tột độ. Phía sau Trịnh Hoàng, những người con khác, dâu rể, và cả một vài người thân quen cũng đứng tụm lại, mỗi người một vẻ hoang mang, thấp thỏm. Họ thì thầm to nhỏ, nhưng âm thanh yếu ớt của họ nhanh chóng bị nuốt chửng bởi sự im lặng đáng sợ đang bao trùm hành lang.
“Chuyện gì vậy?” Trịnh Hoàng khẽ lẩm bẩm, giọng nói gần như một tiếng rên. Anh ta quay sang nhìn em gái, Trịnh Lan, người đang cắn môi đến bật máu. “Chú ấy về đây liệu có tốt lành không?”
Trịnh Lan chỉ lắc đầu, gương mặt tái nhợt. Cô ta đã chứng kiến Ông Trịnh lao vào thư phòng với Trịnh Hùng, và thái độ lạnh lùng của người chú đã khiến cô linh cảm điều chẳng lành.
Trong khi đó, từ bên trong thư phòng, tiếng nói của Trịnh Hùng chợt vang lên, rõ ràng hơn một chút, dù vẫn bị cánh cửa làm méo mó. Chỉ nghe được vài từ rời rạc nhưng đầy uy lực, mang theo sự đe dọa không thể che giấu. Những người bên ngoài càng thêm nơm nớp. Họ biết, sự xuất hiện của Trịnh Hùng đột ngột như vậy, sau bao nhiêu năm biệt tăm, chắc chắn không phải là một chuyến thăm xã giao. Nó là điềm báo cho một cơn bão lớn sắp ập đến.
Sự bất an lan tỏa như một làn sóng lạnh lẽo, thấm sâu vào từng ngóc ngách của căn biệt thự sang trọng. Tương lai của tập đoàn Trịnh Gia, một đế chế bất động sản lẫy lừng, bỗng trở nên mong manh hơn bao giờ hết. Mỗi ánh mắt, mỗi cử chỉ của Trịnh Hoàng và những người anh em đều chứa đựng một nỗi sợ hãi chung: Liệu gia sản cả đời của cha họ có còn đứng vững, hay sẽ sụp đổ trước những bí mật kinh hoàng của quá khứ? Họ chỉ có thể đứng đó, lắng nghe trong tuyệt vọng, cảm nhận sự căng thẳng đang siết chặt lồng ngực mình.
Trịnh Hùng đứng thẳng, ánh mắt sắc như dao găm, xuyên thẳng vào Ông Trịnh đang ngồi đối diện. Không còn vẻ tiều tụy của người thợ xây lấm lem, anh giờ đây là một đối thủ kiên quyết, đầy sức mạnh.
“Im lặng?” Trịnh Hùng nhếch môi, giọng nói vang lên đầy mỉa mai, không còn chút kính trọng. “Tôi có thể im lặng, nhưng không phải miễn phí.”
Ông Trịnh giật mình, sắc mặt tái mét. Ông ta biết, cái giá Trịnh Hùng đưa ra chắc chắn không hề nhỏ. Ông nghiến răng, cố giữ bình tĩnh.
“Anh muốn gì?” Ông Trịnh gằn giọng, cố nén sự tức giận đang trào dâng.
Trịnh Hùng không vòng vo. “Thứ nhất, công khai toàn bộ sự thật về chuyện năm xưa. Tất cả mọi người phải biết Trịnh Gia đã gây ra những gì.” Anh ta dừng lại, để câu nói thấm vào không khí nặng nĩu. “Thứ hai, tôi muốn một phần tài sản đáng kể trong tập đoàn. Coi như là sự đền bù cho tất cả những gì anh đã cướp đi của tôi, của mẹ tôi, của cả gia đình tôi!”
Ông Trịnh trợn mắt. “Anh điên rồi! Công khai sự thật? Một phần tài sản? Anh đang mơ à?” Cả người ông ta run lên vì phẫn nộ. “Điều đó sẽ hủy hoại Trịnh Gia! Hủy hoại tất cả!”
Trịnh Hùng cười khẩy. “Hủy hoại? Hay là trả giá cho những gì đã làm? Tôi chỉ cần công lý và phần của tôi, anh Trịnh.” Giọng anh ta kiên quyết, không một chút dao động. “Đó là điều kiện duy nhất. Anh có 30 phút để suy nghĩ.”
Bên ngoài thư phòng, Trịnh Hoàng và những người khác chết lặng. Những lời Trịnh Hùng vừa nói như sấm sét đánh thẳng vào tai họ. Công khai sự thật? Một phần tài sản? Trịnh Hoàng cảm thấy đầu óc quay cuồng. Anh ta biết rõ những bí mật đen tối của gia đình và giờ đây, chúng đang bị Trịnh Hùng lôi ra ánh sáng, đe dọa nuốt chửng tất cả.
Trịnh Lan che miệng, nước mắt lưng tròng. Cô ta chưa bao giờ nghĩ mọi chuyện lại có thể đi xa đến mức này. Tập đoàn Trịnh Gia, cái tên mà họ đã tự hào bấy lâu nay, đang đứng trước bờ vực sụp đổ chỉ vì một người đàn ông trở về từ quá khứ.
Họ nhìn nhau, trong mắt mỗi người đều là sự hoảng loạn và nỗi sợ hãi tột độ. Ông Trịnh đang đứng trước một lựa chọn không thể khó khăn hơn: danh tiếng và quyền lực của cả một đế chế, hay là chấp nhận chia sẻ để đổi lấy sự im lặng của một người đàn ông đã mất tất cả?
Ông Trịnh nhìn Trịnh Hùng, ánh mắt vừa phẫn nộ vừa sợ hãi. Lời đề nghị của Trịnh Hùng quá sức tưởng tượng, nó sẽ xé toạc mọi thứ. Ông ta cố gắng trấn tĩnh, nặn ra một nụ cười gượng gạo.
“Hùng à, anh biết em đã chịu nhiều khổ cực,” Ông Trịnh bắt đầu, giọng cố tỏ ra mềm mỏng. “Nhưng chuyện công khai sự thật… nó sẽ hủy hoại tất cả những gì chúng ta đã xây dựng. Tập đoàn Trịnh Gia không chỉ là của riêng anh, mà còn là của cả dòng họ, là công sức bao nhiêu năm trời.”
Trịnh Hùng lạnh lùng nhìn thẳng. “Đó không phải là vấn đề của tôi.”
Ông Trịnh vội vàng vẫy tay, khuôn mặt căng thẳng. “Được, được rồi! Anh biết em có nỗi khổ riêng. Tài sản… em muốn một phần tài sản đúng không? Anh có thể cho em, một khoản lớn hơn gấp nhiều lần những gì em tưởng tượng! Hay là… em muốn một vị trí cao trong tập đoàn? Giám đốc, phó chủ tịch? Em sẽ có quyền hành, có danh tiếng, có tất cả!” Ông ta vừa nói vừa nhìn dò xét Trịnh Hùng, hy vọng ánh mắt anh ta sẽ dao động.
Trịnh Hùng bật cười khẩy, tiếng cười vang lên khô khốc, đầy khinh miệt. “Quyền hành? Danh tiếng? Ông nghĩ những thứ đó có thể bù đắp cho cuộc đời đã mất của mẹ tôi, cho tuổi thơ của tôi, cho những năm tháng tôi phải sống như một người không nhà cửa sao?” Anh lắc đầu, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. “Tôi không cần những thứ đó. Tôi chỉ cần sự thật được phơi bày và công lý được thực thi.”
Ông Trịnh đứng bật dậy, mồ hôi lấm tấm trên trán. Sự kiên quyết của Trịnh Hùng khiến ông ta bắt đầu mất kiểm soát. “Hùng, em muốn gì anh cũng cho! Bất cứ thứ gì! Tiền bạc, địa vị, cả một căn biệt thự sang trọng, anh sẽ cho em tất cả! Nhưng xin em, đừng làm chuyện này lớn chuyện! Đừng hủy hoại Trịnh Gia!” Ông Trịnh bước tới, gần như quỳ gối, hai tay nắm chặt lấy cánh tay Trịnh Hùng, ánh mắt cầu khẩn đến đáng thương. “Anh van em, Hùng! Xin em!”
Trịnh Hùng giật tay ra, lùi lại một bước. Khuôn mặt anh vô cảm, không một chút biểu lộ của sự mềm lòng. Anh nhìn Ông Trịnh đang hoảng loạn, gương mặt nhăn nhúm vì sợ hãi, và cảm thấy một sự thỏa mãn lạnh lẽo.
“Đã quá muộn rồi, Ông Trịnh,” Trịnh Hùng nói, giọng đều đều nhưng đầy sức nặng. “Không có gì có thể đổi lấy những gì đã mất. Lựa chọn là của ông. 30 phút vẫn còn đang trôi.”
Ông Trịnh lảo đảo lùi lại, nhìn Trịnh Hùng như nhìn một bóng ma. Cả người ông ta run lên bần bật, hơi thở hổn hển. Ông ta biết, Trịnh Hùng không hề nói đùa. Đế chế của ông ta đang sụp đổ.
Bên ngoài thư phòng, Trịnh Hoàng và Trịnh Lan nín thở lắng nghe những lời cầu xin tuyệt vọng của Ông Trịnh. Sự im lặng sau những lời cuối cùng của Trịnh Hùng nặng nề bao trùm không khí, một điềm báo ớn lạnh về sự diệt vong. Họ trao nhau ánh mắt sợ hãi tột độ, hiểu rằng những nỗ lực mặc cả của cha mình đã thất bại thảm hại. Cuộc khủng hoảng đang ngày càng sâu sắc, và dường như không còn lối thoát nào.
Bên trong căn biệt thự, không khí tại sảnh tiệc vẫn nặng nề như có một tảng đá đè nén. Vài người con cháu của Ông Trịnh, vốn đã hoài nghi từ lúc Trịnh Hùng xuất hiện với vẻ ngoài bất cần và những lời lẽ khó hiểu, nay càng thêm chột dạ sau khi nghe phong thanh những lời lẽ căng thẳng vọng ra từ thư phòng. Trịnh Hoàng và Trịnh Lan, mặt tái mét, vội vàng tránh đi như không muốn ai nhìn thấy nỗi hoảng sợ tột cùng trong mắt họ.
Tại một góc khuất gần cửa sổ, nơi ánh nắng chiều cố gắng len lỏi vào, một người cháu tên Long thì thầm với em họ mình, Ly. Anh vừa lén nhìn theo bóng Trịnh Hùng đang thản nhiên đi về phía ban công, dù sắc mặt có chút trầm tư.
“Chú Hùng… có vẻ quá tỉnh táo cho một người mất trí nhớ,” Long nói khẽ, ánh mắt đầy dò xét. Ly nhíu mày, gật đầu đồng tình. Cô nhớ lại những lần chú Hùng đã đối đáp, ánh mắt sắc lẹm, không hề có chút ngây ngô hay lú lẫn của một người vừa thoát khỏi cái chết và mất trí nhớ như lời Ông Trịnh đã giải thích qua loa.
“Không những tỉnh táo,” Ly ghé sát tai Long, “mà còn… mưu mô nữa. Anh không thấy sao? Ông Trịnh trông như sắp ngất đến nơi. Rõ ràng là chú ấy đang ép buộc điều gì đó rất khủng khiếp.”
Tiếng xì xào bắt đầu lan ra. Một người con gái khác của Ông Trịnh, tên Mai, với gương mặt phẫn nộ, bước đến gần họ. “Đáng lẽ phải đuổi thẳng cổ tên đó đi từ đầu! Nhìn cái cách ông ta nói chuyện với bố kìa! Một người mất trí nhớ thì làm sao có thể uy hiếp được Chủ tịch Trịnh Gia?”
Long thở dài, anh lắc đầu. “Em không hiểu à, chị Mai? Vấn đề không phải là chú ấy có mất trí nhớ hay không, mà là… chú ấy đang nắm giữ bí mật gì khiến Ông Trịnh phải sợ hãi đến vậy.”
Một người cháu khác, tên Hải, với vẻ mặt lo lắng, chen vào. “Tôi đã nói rồi, cái vụ mất trí nhớ này chỉ là màn kịch thôi. Nhớ không? Cái lần chú ấy nhìn tôi, ánh mắt như muốn xuyên thủng vậy. Làm gì có người mất trí nhớ nào lại có ánh mắt đó.”
Những lời nói thì thầm ngày càng lớn dần, pha lẫn sự ngờ vực và cả nỗi sợ hãi. Nỗi lo lắng ban đầu về sức khỏe của Ông Trịnh giờ đã chuyển thành sự hoài nghi sâu sắc về Trịnh Hùng, và quan trọng hơn là về chính Ông Trịnh. Những vết nứt đầu tiên trong bức tường đoàn kết của gia đình Trịnh Gia bắt đầu nhen nhóm. Họ trao nhau ánh mắt nghi ngại, không còn là những người thân cùng chung một dòng máu mà là những kẻ đang đứng trước một vực thẳm bí ẩn, nơi mỗi người có thể trở thành đối thủ của nhau. Rõ ràng, một bí mật lớn đang được che đậy, và Trịnh Hùng chính là chìa khóa.
Trịnh Hùng quay lại, đối mặt với Ông Trịnh, ánh mắt sắc lạnh như những nhát dao găm thẳng vào tâm can đối phương. Khuôn mặt Ông Trịnh đã trắng bệch, mồ hôi lấm tấm trên trán, và ông ta lùi lại một bước, như thể muốn trốn tránh.
“Anh Trịnh à,” Trịnh Hùng bắt đầu, giọng nói trầm đục, vang vọng một nỗi đau đã bị nén chặt suốt nhiều năm. “Anh còn nhớ tôi không? Kẻ mà anh đã ném vào ngục tối, kẻ mà anh đã cướp đi tất cả chỉ để che đậy cái phi vụ bẩn thỉu của mình.”
Ông Trịnh nuốt khan, cố gắng nói điều gì đó nhưng cổ họng ông ta như bị chặn lại. Ông ta chỉ có thể lắp bắp những âm thanh không rõ nghĩa.
Trịnh Hùng khẽ cười, một nụ cười đầy cay đắng và khinh miệt. “Anh nghĩ tôi đã chết, phải không? Hay ít nhất là mất trí, để anh có thể tiếp tục cuộc sống xa hoa này, xây dựng đế chế trên đống tro tàn của người khác.”
Anh bước thêm một bước, khiến Ông Trịnh giật mình. “Tôi đã phải chịu tù tội oan uổng, anh Trịnh ạ. Những ngày tháng mục ruỗng trong song sắt không phải là điều tôi đáng phải nhận. Tôi mất hết. Sự nghiệp của một kỹ sư xây dựng đầy nhiệt huyết, gia đình ấm êm với vợ và đứa con thơ… tất cả tan nát, chỉ vì anh.”
Ông Trịnh cúi gằm mặt, không dám đối diện với ánh mắt rực lửa của Trịnh Hùng. Ông ta biết, những lời này đều là sự thật.
“Anh nghĩ tôi về đây để đòi tiền?” Trịnh Hùng hỏi, giọng nói cất lên như một tiếng gầm gừ, từng chữ như được khắc vào không khí. “Anh nghĩ tôi thèm khát những đồng tiền bẩn thỉu của anh sao? Không.”
Anh lắc đầu, ánh mắt quét qua khuôn mặt hoảng loạn của Ông Trịnh. “Tôi không về để đòi tiền. Tiền bạc không thể mua lại những gì tôi đã mất. Tôi về đây để lấy lại danh dự của tôi, để phơi bày sự thật đã bị anh chôn vùi dưới lòng đất bấy lâu nay.”
Những lời nói của Trịnh Hùng như một lưỡi kiếm sắc bén, xé toạc lớp vỏ bọc đạo mạo của Ông Trịnh, để lộ ra tội lỗi sâu thẳm bên trong.
“Anh đã đánh cắp cả cuộc đời của tôi, anh Trịnh à,” Trịnh Hùng gằn từng tiếng, giọng nói tràn ngập sự căm phẫn và nỗi đau không thể xóa nhòa. “Tôi về đây để lấy lại những gì thuộc về tôi.”
Ông Trịnh đứng chết lặng, miệng há hốc. Mọi lời bào chữa, mọi lời nói dối đều tan biến trước sự thật trần trụi. Nỗi sợ hãi và tội lỗi đè nặng lên ông ta, khiến ông ta không thốt nên lời. Khuôn mặt ông Trịnh biến dạng, tái xanh, như thể sắp ngã quỵ.
Ông Trịnh vẫn đứng đó, thân thể run rẩy. Ánh mắt Trịnh Hùng như thiêu đốt, và từng lời của em trai cứ xoáy sâu vào tâm can ông ta, tái hiện lại những tội lỗi đã ngủ yên. Những hình ảnh về cuộc đời của Trịnh Hùng, về sự nghiệp bị hủy hoại, về gia đình tan nát cứ hiện rõ mồn một. Ông Trịnh đã cố gắng xây dựng một đế chế, nhưng giờ đây, nó đang đứng trên bờ vực sụp đổ bởi chính những hạt mầm tội ác ông ta đã gieo trồng. Một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội diễn ra trong tâm trí Ông Trịnh. Niềm kiêu hãnh của một Chủ tịch tập đoàn, sự sợ hãi bị phơi bày, và nỗi ân hận muộn màng giằng xé ông ta. Ông ta muốn phản bác, muốn chối bỏ, nhưng lời nói nghẹn ứ nơi cổ họng. Khuôn mặt Ông Trịnh giờ đây không còn vẻ tự mãn, thay vào đó là sự tuyệt vọng và nỗi kinh hoàng hiện rõ. Ông ta nhìn Trịnh Hùng, ánh mắt từ từ chuyển từ hoảng loạn sang một sự cam chịu đau đớn.
Trịnh Hùng vẫn đứng im lặng, đôi mắt không rời khỏi Ông Trịnh, chờ đợi phán quyết cuối cùng. Anh ta biết, thời khắc này đã được chờ đợi quá lâu.
Ông Trịnh hít một hơi thật sâu, như thể đang cố gắng nuốt trôi hàng tấn đá. Cả người ông ta đổ sụp xuống một chút, vai trùng xuống.
“Được rồi, Hùng,” Ông Trịnh thì thầm, giọng nói khản đặc, yếu ớt, như hơi thở cuối cùng của một con thú bị thương. Ông ta ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Trịnh Hùng, ánh mắt đầy sự mệt mỏi và thất bại. “Anh… anh sẽ làm theo yêu cầu của em.”
Trịnh Hùng không nói gì, chỉ khẽ nhướn mày, chờ đợi.
Ông Trịnh thở dài một tiếng nặng nề, như trút bỏ gánh nặng của cả cuộc đời. “Tất cả… tất cả những gì em muốn. Danh dự, sự thật… anh sẽ phơi bày tất cả.”
Bên ngoài căn biệt thự sang trọng, nơi tiếng nhạc đã tắt hẳn, một sự tĩnh lặng đến ghê người bao trùm không gian. Con cháu, dâu rể, và những người thân quen đang nín thở, không biết điều gì đang diễn ra bên trong. Họ chỉ cảm nhận được một luồng không khí căng thẳng đang lan tỏa, báo hiệu một biến cố lớn sắp ập đến. Cả căn biệt thự, và cả thế giới của Ông Trịnh, dường như đang chờ đợi phán quyết cuối cùng.
Cánh cửa thư phòng chậm rãi mở ra, như một tấm màn sân khấu đang hé lộ cảnh diễn cuối cùng của một vở kịch dài. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía đó, nín thở chờ đợi.
Ông Trịnh bước ra trước, thân thể ông ta vẫn còn chút loạng choạng, nhưng từng bước đi đã vững vàng hơn đôi chút so với khi ông ta vào trong. Khuôn mặt Ông Trịnh vẫn hằn rõ những nếp nhăn của mệt mỏi, của đêm dài thức trắng hay sự dày vò nội tâm, nhưng đôi mắt đã không còn vẻ hoảng loạn hay tuyệt vọng. Thay vào đó, một sự thanh thản lạ lùng hiện hữu, như thể ông ta vừa trút bỏ được một gánh nặng khổng lồ đã đè nén suốt bao năm. Ông ta nhìn thẳng vào đám đông đang chờ đợi, nhưng ánh mắt không còn mang theo vẻ uy quyền hay tự mãn thường thấy.
Ngay sau Ông Trịnh là Trịnh Hùng. Anh ta bước đi điềm tĩnh, ánh mắt quét một lượt qua con cháu, dâu rể, và những người thân quen đang căng thẳng chờ đợi bên trong căn biệt thự. Một nụ cười nhẹ, gần như không thể nhận ra, lướt qua khóe môi anh ta, ẩn chứa vô vàn ý nghĩa – sự chiến thắng, sự hả hê, hay đơn giản chỉ là sự khởi đầu của một điều gì đó lớn hơn. Anh biết, đây chỉ mới là bước đầu tiên.
Trịnh Hùng dừng lại, ánh mắt sắc lẹm nhìn về phía các Vệ sĩ đang đứng canh gác cổng căn biệt thự sang trọng, tay vẫn lăm lăm bộ đàm.
“Các anh cứ làm việc đi,” Trịnh Hùng cất giọng, không quá lớn nhưng đủ để mọi người xung quanh nghe thấy rõ ràng trong không gian tĩnh lặng, “Không sao cả.”
Lời nói của Trịnh Hùng như một làn sóng điện chạy qua đám đông. Sự bất ngờ hiện rõ trên từng khuôn mặt. Họ đã chuẩn bị cho một cuộc cãi vã ồn ào, một sự đổ vỡ. Thay vào đó là một sự bình tĩnh đáng sợ. Tò mò trỗi dậy mạnh mẽ. Cái gì đã xảy ra bên trong căn thư phòng? Một cuộc chiến ngầm đã kết thúc? Hay đây chỉ là khúc dạo đầu cho một màn kịch lớn hơn, công khai hơn sắp sửa diễn ra ngay tại tiệc sinh nhật 70 tuổi của Ông Trịnh? Không khí căng thẳng không hề tan biến, mà chuyển hóa thành một sự chờ đợi, một cảm giác về một biến cố lớn lao hơn sắp sửa diễn ra.
Tiếng nhạc vẫn chưa vang lên, nhưng không khí nặng nề của sự chờ đợi đã biến thành một luồng điện ngầm, chạy dọc theo từng dây thần kinh của những người có mặt. Họ không biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo, nhưng cảm giác về một sự thay đổi lớn đã rõ ràng hơn bao giờ hết. Ông Trịnh, bước đi chậm rãi giữa những người con, cháu, ánh mắt từ từ lướt qua từng gương mặt quen thuộc. Không còn sự kiêu hãnh hay vẻ tự mãn của một đế vương bất động sản. Chỉ còn lại một sự mệt mỏi sâu sắc, nhưng ẩn sâu trong đó là một tia sáng của sự giải thoát. Có lẽ, gánh nặng của quá khứ, của những sai lầm đã đeo bám ông ta suốt nhiều thập kỷ, giờ đây đã được cởi bỏ, dù phải trả giá bằng cả danh dự.
Trịnh Hùng vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn theo anh trai. Trong ánh mắt anh không còn sự hận thù cháy bỏng như những gì đã bộc lộ trong thư phòng, mà thay vào đó là một sự thanh thản, pha lẫn chút u hoài. Anh đã đấu tranh không phải để phá hủy, mà để hàn gắn, để mang sự thật ra ánh sáng. Cuộc chiến này, đối với Trịnh Hùng, chưa bao giờ là về tiền bạc hay quyền lực, mà là về công lý và danh dự đã bị vùi lấp. Có những vết sẹo sẽ không bao giờ lành, nhưng ít nhất, chúng có thể được phơi bày ra để được chữa lành theo một cách nào đó. Cuộc đời vốn dĩ là một chuỗi những lựa chọn và hệ quả. Giờ đây, một chương mới đã mở ra, không chỉ cho riêng Ông Trịnh và Trịnh Hùng, mà còn cho cả gia tộc Trịnh Gia, một gia tộc sẽ phải đối mặt với chính sự thật của mình, và tìm cách xây dựng lại, từ những đổ vỡ. Bình minh đã lên, và dù nắng hè vẫn gay gắt, nó mang theo một làn gió của sự thay đổi, của những khởi đầu mới, dù đầy gian nan.

