“Về nhà sau ca trực muộn, vợ sữ//ng s///ờ thấy chồng ô//m b///ồ ngủ tít, cô lẳng lặng lấy ghế ngồi chờ và cái kết hả dạ…
Lan bước vào nhà, đôi giày cao gót gõ nhẹ trên sàn gỗ. Đồng hồ chỉ mười giờ tối, nhưng không gian im ắng lạ thường. Cô vừa kết thúc ca trực muộn tại bệnh viện, mệt mỏi nhưng vẫn cố giữ nụ cười. Hôm nay là kỷ niệm mười năm ngày cưới, và cô đã chuẩn bị một món quà đặc biệt cho chồng – một chiếc đồng hồ khắc tên hai người. Nhưng sự im lặng trong ngôi nhà khiến cô khựng lại. Không tiếng tivi, không tiếng chồng gọi từ phòng bếp, chỉ có một linh cảm k/ỳ l/ạ len lỏi trong lòng.
Cô đặt túi xách xuống, cởi áo khoác, và bước nhẹ lên cầu thang. Cửa phòng ngủ khép hờ, ánh đèn vàng hắt ra yếu ớt. Lan đẩy cửa, và cảnh tượng trước mắt khiến tim cô như ngừng đập. Chồng cô, Nam, đang nằm trên giường, ôm chặt một người phụ nữ lạ…
Cảnh tượng ấy đóng băng mọi giác quan của Lan. Đôi mắt cô trợn trừng, đồng tử giãn ra vì sốc. Chiếc đồng hồ kỷ niệm mười năm ngày cưới, món quà cô đã chuẩn bị bằng cả trái tim, trượt khỏi bàn tay run rẩy, rơi xuống sàn gỗ kêu ‘choang’ một tiếng, vỡ tan thành nhiều mảnh. Âm thanh nhỏ bé ấy xé toạc không gian tĩnh lặng, như tiếng vỡ vụn của chính cuộc hôn nhân mà Lan từng tin tưởng.
Tim Lan như bị bóp nghẹt, từng nhịp đập đau đớn đến tận cùng. Đầu óc cô quay cuồng, mọi thứ xung quanh trở nên mờ ảo. Lan cố gắng chớp mắt, ước gì đây chỉ là một cơn ác mộng kinh hoàng, một ảo ảnh do sự mệt mỏi sau ca trực dài gây ra. Nhưng không, sự thật nghiệt ngã phơi bày trước mắt, lạnh lùng và tàn nhẫn. Một cơn đau xé ruột xé gan ập đến, dữ dội hơn bất kỳ vết thương thể xác nào mà một bác sĩ như Lan từng chứng kiến. Lan chết lặng, đứng như một pho tượng giữa ngưỡng cửa, cảm thấy cả thế giới đang sụp đổ dưới chân mình.
Lan đứng sững sờ, nhưng rồi từng giác quan của Lan dần lấy lại sự kiểm soát. Đôi mắt Lan từ từ quét qua căn phòng ngủ đang chìm trong ánh đèn vàng yếu ớt, như một thám tử tỉ mỉ ghi nhận từng mảnh chứng cứ. Chiếc áo sơ mi quen thuộc của Nam vắt hờ trên ghế, nhưng cạnh đó là một chiếc váy ren đen trễ nải, vương vãi trên sàn gỗ. Mùi hương nồng nàn, ngọt gắt lạ lẫm xộc vào khứu giác Lan, không phải mùi xà phòng tắm của Lan, càng không phải mùi nước hoa Lan vẫn thường dùng. Đó là mùi của sự phản bội, mùi của một người phụ nữ khác đã ngang nhiên bước vào lãnh thổ của Lan.
Nỗi đau đớn tột cùng trong Lan không còn chỉ là sự tê liệt. Nó bắt đầu chuyển hóa, từng chút một, thành một ngọn lửa giận dữ bùng lên dữ dội. Trái tim Lan đập thình thịch trong lồng ngực, không phải vì sợ hãi, mà vì căm phẫn. Lan muốn gào lên, muốn xông vào kéo Nam và người phụ nữ lạ kia dậy, muốn xé toạc tấm màn dối trá đang bao phủ ngôi nhà này. Nhưng một phần lý trí của Lan vẫn kiên cường níu giữ. Lan siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, cảm nhận sự đau rát để kìm nén bản thân. Lan sẽ không đánh thức họ ngay lập tức. Sự trả thù, hay ít nhất là một màn đối chất, cần được lên kế hoạch, cần được thực hiện vào đúng thời điểm, với sự lạnh lùng và tàn nhẫn nhất định. Nỗi giận dữ bùng cháy, nỗi đau quặn thắt, tất cả bị Lan nghiến răng kìm nén, chờ đợi thời khắc thích hợp.
Lan lùi lại từng bước nhỏ, nhón gót chân trên sàn gỗ, cố gắng đến mức tối đa để không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Từng thớ cơ trên người Lan căng cứng, trái tim đập thình thịch như muốn vỡ tung, nhưng Lan vẫn giữ được sự kiểm soát đáng kinh ngạc. Bàn tay Lan vươn tới, nắm chặt tay nắm cửa phòng ngủ, xoay nhẹ rồi từ từ khép cánh cửa lại. Một tiếng “cạch” rất nhỏ, gần như không nghe thấy, vang lên trong không gian tĩnh mịch, cắt đứt ánh đèn vàng yếu ớt hắt ra từ bên trong.
Bóng tối bao trùm hành lang khi Lan quay lưng. Hơi thở Lan dồn dập, nặng nhọc. Lan bắt đầu di chuyển xuống cầu thang, từng bước chân như đeo chì, nhưng Lan ép mình phải thật nhẹ nhàng, như một bóng ma đang ẩn nấp trong chính ngôi nhà của mình. Đôi mắt Lan vẫn sắc lạnh, quét qua từng góc khuất.
Xuống đến phòng khách, Lan đặt chiếc túi xách, món quà sinh nhật chưa kịp trao, và chiếc áo khoác của mình lên chiếc sofa. Lan kéo một chiếc ghế đơn ra giữa phòng, đối diện trực tiếp với cầu thang và căn phòng ngủ đang chứa đựng sự dối trá. Lan ngồi xuống, lưng thẳng tắp, hai tay đặt lên đùi, ánh mắt kiên định nhìn lên phía trên. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng sự bình tĩnh như một lớp băng mỏng đang dần bao phủ lấy ngọn lửa căm phẫn bên trong Lan. Lan cần quan sát. Lan cần bình tĩnh. Lan sẽ không hành động bốc đồng. Lan cần một kế hoạch, một màn kịch hoàn hảo hơn cho vở diễn của Nam.
Lan ngồi đó, một bóng hình nhỏ bé trong căn phòng khách tối om, đôi mắt Lan vẫn không rời khỏi chiếc cầu thang dẫn lên căn phòng ngủ đang chứa đựng sự phản bội. Nước mắt bắt đầu tuôn rơi, nóng hổi và không ngừng, nhưng Lan không hề phát ra một tiếng nấc, một âm thanh nào. Hơi thở Lan vẫn nặng nhọc, giờ đây nó hòa lẫn với vị mặn chát của nước mắt đang lăn dài trên má.
Mười năm… Mười năm hạnh phúc, mười năm xây dựng tổ ấm, mười năm Nam từng thề non hẹn biển. Kỷ niệm ngày cưới đầu tiên, chuyến du lịch biển lãng mạn, bức ảnh cưới hai người vẫn treo trang trọng trên tường phòng khách. Những câu nói yêu thương, những cái ôm siết chặt mỗi khi Lan tan ca muộn ở Bệnh viện. Tất cả hiện về như một thước phim quay chậm, từng khung hình được phủ một lớp bụi thời gian lấp lánh, nhưng giờ đây, mỗi khung hình ấy lại như những mũi dao sắc lẹm cứa vào trái tim Lan. Nụ cười của Nam, ánh mắt trìu mến của Nam, vòng tay ấm áp của Nam… tất cả đều là giả dối?
Lan cố gắng hít thở thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình đang bị bóp nghẹt. Sự bình tĩnh ban đầu đã bị nỗi đau tột cùng xé toạc. Tuyệt vọng len lỏi, bủa vây Lan, nhưng Lan không cho phép mình gục ngã hoàn toàn. Lan không hiểu. Lan đã làm gì sai? Tại sao Nam lại đối xử với Lan như vậy? Hàng vạn câu hỏi không lời đáp cứ xoáy sâu trong tâm trí Lan.
Lan nhìn vào chiếc đồng hồ trên cổ tay mình, chiếc đồng hồ Nam tặng kỷ niệm năm năm ngày cưới. Rồi ánh mắt Lan lại chuyển đến chiếc túi xách đang đặt trên sofa, nơi chiếc đồng hồ khắc tên hai người, món quà kỷ niệm mười năm của Lan dành cho Nam, đang nằm im lìm. Sự đối lập giữa quá khứ và hiện tại, giữa tình yêu và sự phản bội, khiến Lan như chết lặng.
Lan nhắm mắt lại, cố gắng đẩy lùi những hình ảnh đau đớn, nhưng chúng vẫn cứ hiện rõ mồn một. Lan cần suy nghĩ, cần phân tích mọi thứ một cách tỉnh táo. Kế hoạch. Lan cần một kế hoạch. Một kế hoạch đủ tàn nhẫn để Nam phải trả giá cho sự dối trá này. Lan mở mắt, nhìn chằm chằm vào bóng tối, khuôn mặt Lan đẫm nước mắt nhưng ánh mắt đã ánh lên một tia lửa lạnh lẽo. Lan im lặng, chờ đợi.
Lan vẫn ngồi yên trong bóng tối, thời gian trôi qua nặng nề như chì. Vài tiếng đồng hồ sau, khi kim đồng hồ trên tường nhà bếp điểm gần ba giờ sáng, một tiếng động nhẹ nhàng vọng xuống từ Phòng ngủ, xuyên qua lớp cửa gỗ không đóng kín. Lan lập tức ngẩng đầu, đôi mắt sắc lạnh ghim chặt vào phía cầu thang. Cô vẫn ở đó, bất động.
Trên lầu, bên trong căn Phòng ngủ đang tràn ngập ánh đèn vàng yếu ớt hắt ra từ khe cửa, Người phụ nữ lạ khẽ rên một tiếng, thân hình cô ta cựa quậy trên chiếc giường trắng. Lông mày Người phụ nữ lạ nhíu lại, dường như vừa tỉnh giấc từ một giấc ngủ sâu. Cô ta hé mắt, nhìn quanh căn phòng một cách mơ màng, rồi ánh mắt dừng lại ở Nam đang nằm ngủ say bên cạnh.
“Nam… Nam ơi…” Người phụ nữ lạ khẽ gọi, giọng nói lí nhí, gần như thầm thì, yếu ớt. Cô ta đưa tay chạm nhẹ vào vai Nam, cố gắng lay nhẹ anh dậy. “Anh… anh còn ngủ à?”
Lan ở dưới nhà, môi mím chặt, xương quai hàm siết lại. Cô không bỏ sót bất kỳ âm thanh nào. Người phụ nữ lạ đang cố gắng đánh thức Nam dậy, hay chỉ đơn thuần kiểm tra xem anh ta còn ngủ để tiếp tục trò đùa của họ? Dù là gì, Lan biết, màn kịch đã sắp đến hồi gay cấn. Cô chờ đợi.
Nam khẽ rên một tiếng, thân hình cựa quậy trên giường. Anh ta khẽ hé mắt, nhìn quanh Phòng ngủ một cách mơ màng, rồi ánh mắt dừng lại ở Người phụ nữ lạ đang tựa sát vào mình. Một nụ cười nhẹ nở trên môi Nam. Anh ta không nói gì, chỉ đơn thuần đưa tay ôm chặt lấy Người phụ nữ lạ hơn. Cánh tay Nam siết nhẹ qua eo cô ta, kéo cô ta sát vào lòng. Anh vùi mặt vào mái tóc cô, hít lấy mùi hương còn vương vấn.
“Em… dậy rồi à?” Nam thì thầm, giọng nói đặc quánh hơi men và cơn ngái ngủ. Anh vuốt nhẹ lưng Người phụ nữ lạ, dường như đang tận hưởng từng khoảnh khắc bình yên đó, hoàn toàn không hay biết Lan đang ở ngay dưới nhà, nghe rõ mồn một từng tiếng động, từng lời nói vọng xuống từ trên lầu. Nam nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm từ Người phụ nữ lạ, trái tim anh ta dường như đang chìm đắm trong sự yên bình giả tạo ấy.
Người phụ nữ lạ khẽ cựa mình trong vòng tay Nam, ánh mắt vô tình lướt qua chiếc đồng hồ treo tường trong Phòng ngủ. Kim giờ đã gần chỉ vào số mười. Một luồng lo lắng đột ngột chạy dọc sống lưng cô. Cô ta nhanh chóng liếc nhìn về phía cửa phòng ngủ, cảm giác bất an dâng lên mạnh mẽ. Nam vẫn còn đang vùi mặt vào tóc cô, chưa hay biết gì.
“Anh à,” Người phụ nữ lạ khẽ thì thầm, giọng nói mang theo sự sợ hãi và lo lắng, “muộn rồi đấy. Lan… cô ấy về bây giờ thì chết.”
Cô ta khẽ đẩy Nam ra một chút, đôi mắt mở to nhìn anh, hiện rõ sự hoảng loạn. Hơi ấm từ cơ thể Nam bỗng trở nên ngột ngạt. Cô ta cảm thấy lồng ngực mình siết chặt lại, như có một điềm báo chẳng lành đang cận kề.
Nam bật cười nhạt, ánh mắt lướt qua vẻ hoảng loạn của Người phụ nữ lạ, dường như cảm thấy cô thật ngây thơ. Anh ta đưa tay xoa nhẹ lên mái tóc mềm của cô, động tác đầy vẻ bao dung nhưng cũng ẩn chứa sự khinh thị.
“Em yên tâm,” Nam khẽ thì thầm, giọng nói trầm thấp, đầy vẻ tự tin và chắc chắn, “vợ anh trực đêm nay mà. Sáng mai cô ấy mới về.”
Đoạn, anh ta cúi xuống, hôn nhẹ lên trán Người phụ nữ lạ, một nụ hôn chớp nhoáng nhưng đầy thân mật, như một lời cam đoan vô hình. Hành động của Nam chẳng những trấn an cô ta mà còn phơi bày sự coi thường rõ rệt của anh ta đối với sự vắng mặt của Lan. Trong tâm trí Nam, việc Lan đang ở Bệnh viện làm nhiệm vụ chỉ là một cơ hội vàng, một sự sắp đặt hoàn hảo để anh ta có thể tự do bên tình nhân mà không phải lo lắng bất cứ điều gì. Người phụ nữ lạ, nghe những lời đó, dường như trút được gánh nặng trong lòng, nhưng nét lo âu vẫn còn vương vấn trên đôi mắt cô ta, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định.
Lan đứng chết lặng dưới chân cầu thang, đôi mắt mở to, vô hồn nhìn vào khoảng không tối tăm của phòng khách. Từng lời Nam vừa thốt ra, rõ ràng mồn một, như những mũi dao lạnh ngắt găm thẳng vào tim Lan. “Vợ anh trực đêm nay mà. Sáng mai cô ấy mới về.” Giọng điệu thờ ơ, pha lẫn sự tự mãn của Nam vang vọng, xé nát từng mảnh hy vọng mỏng manh còn sót lại trong Lan.
Cả cơ thể Lan run lên bần bật. Nước mắt không chảy, chỉ có một thứ cảm xúc hỗn độn, nóng rực dâng trào từ sâu thẳm. Ghê tởm. Khinh bỉ. Và một nỗi đau xé lòng đến tột cùng. Cô nín thở, giữ chặt lấy chiếc hộp quà kỷ niệm mười năm ngày cưới, như thể đó là thứ duy nhất níu giữ cô không sụp đổ hoàn toàn.
Nam không chỉ lừa dối cô, anh ta còn coi thường cô, coi thường tình yêu, coi thường cuộc hôn nhân này đến mức rẻ mạt. Anh ta xem sự hy sinh, sự vất vả của cô ở Bệnh viện như một cơ hội vàng để tự do ân ái với kẻ khác. Hóa ra, suốt bấy lâu nay, cô đã sống trong một vở kịch do Nam dựng lên.
Bàn tay Lan nắm chặt lại, móng tay đâm sâu vào da thịt. Sự sốc, nỗi đau tột cùng dần nhường chỗ cho một ngọn lửa phẫn nộ bùng cháy. Cô không còn là người phụ nữ yếu đuối, cam chịu nữa. Trong đôi mắt Lan, một ánh nhìn lạnh lẽo, kiên quyết bắt đầu lóe lên. Một quyết định sắc như dao găm đã hình thành rõ rệt trong tâm trí cô. Nam, anh ta sẽ phải trả giá.
Lan, với ánh mắt sắc lạnh, đã hoàn toàn lột xác. Cô đứng đó, như một cái bóng giữa khoảng không nhập nhoạng của phòng khách, dõi theo từng động thái nhỏ nhất từ căn phòng ngủ nơi ánh đèn vàng yếu ớt hắt ra.
Trong phòng, Người phụ nữ lạ bắt đầu lật tung đống quần áo vương vãi trên sàn. Cô ta làm mọi thứ một cách vội vã, động tác hấp tấp, gần như sợ hãi. Cô ta kéo vội chiếc váy vào người, tóc tai còn rối bời, vẻ mặt hiện rõ sự lo lắng. Ánh mắt cô ta liên tục liếc nhìn về phía cửa sổ, như thể sợ hãi ánh bình minh sắp sửa hé rạng. Một ý nghĩ duy nhất hiện rõ trong tâm trí cô ta: “Phải rời khỏi đây trước khi trời sáng.”
Trên chiếc giường, Nam khẽ cựa mình. Anh ta lười biếng vươn vai, một nụ cười thỏa mãn còn vương trên môi. Ánh mắt Nam lướt qua thân hình vội vã của Người phụ nữ lạ, rồi đứng dậy. Anh ta không hề vội vàng, từng bước chân chậm rãi.
“Em chuẩn bị xong rồi à?” Nam hỏi, giọng điệu vẫn còn ngái ngủ nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự khinh khỉnh. “Sớm thế.”
Người phụ nữ lạ không trả lời, chỉ gật đầu lia lịa, cố gắng cài nút áo một cách vụng về.
Nam bước tới, đưa tay ra chỉnh lại cổ áo cho cô ta, nhưng ánh mắt anh ta không có chút dịu dàng nào, chỉ là một sự tính toán lạnh lùng. “Về cẩn thận nhé. Anh sẽ tiễn em ra đến cổng.”
Lan siết chặt bàn tay, những móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay đến mức đau điếng, nhưng cô không hề cảm thấy gì. Từng cử chỉ, từng lời nói của Nam, như những nhát dao cứa vào vết thương lòng cô. Cô nhìn thấy rõ sự thản nhiên của Nam, sự hèn hạ của kẻ lừa dối, và sự vội vã, hèn mọn của Người phụ nữ lạ. Nỗi căm hờn cuộn trào, biến thành một quyết tâm sắt đá. Cô sẽ không để mọi chuyện kết thúc đơn giản như vậy.
Nam quay người, đi về phía cửa phòng ngủ, Người phụ nữ lạ vội vàng đi theo sau. Ánh đèn vàng yếu ớt từ phòng ngủ vẫn hắt ra, tạo thành một vệt sáng mờ ảo trên sàn gỗ tối màu của hành lang. Cả hai rón rén từng bước, như thể sợ làm vỡ tan bầu không khí tĩnh lặng đến đáng sợ của ngôi nhà. Nam khẽ ra hiệu cho Người phụ nữ lạ đi trước, rồi anh ta theo sau, cố gắng không để phát ra bất kỳ tiếng động nào.
Lan đứng im lìm trong bóng tối, như một pho tượng. Cô nhìn thấy rõ Nam và Người phụ nữ lạ đang cố gắng lén lút rời đi. Trái tim cô đập thình thịch, nhưng khuôn mặt Lan vẫn lạnh lùng, vô cảm.
Người phụ nữ lạ dè dặt đặt chân xuống bậc thang đầu tiên, đôi giày cao gót của cô ta không tạo ra bất cứ âm thanh nào nhờ sự cẩn trọng hết mực. Nam bước theo sát phía sau, cánh tay anh ta khẽ chạm vào lưng cô ta như một sự trấn an. Họ cứ thế lén lút bước xuống từng bậc một, không khí căng thẳng đến nghẹt thở.
Khi còn cách bậc cuối cùng vài bước, Người phụ nữ lạ quay đầu lại, thì thầm: “Cảm ơn anh. Em… em đi đây.”
Nam gật đầu nhẹ, giọng anh ta cũng hạ thấp hết mức: “Ừm. Về cẩn thận.”
Vừa khi cả hai đặt chân xuống bậc cuối cùng, ánh đèn phòng khách đột ngột BẬT SÁNG rực rỡ, chiếu thẳng vào khuôn mặt họ. Nam và Người phụ nữ lạ giật bắn mình, tim đập thót lại. Khuôn mặt Nam biến sắc, từ vẻ thản nhiên ban nãy chuyển sang kinh hãi tột độ. Người phụ nữ lạ thì tái mét, cô ta vội vã đưa tay che miệng, đôi mắt mở to đầy hoảng loạn. Cả hai đứng chết trân giữa căn phòng khách sáng choang, như những con thú bị dồn vào chân tường. Lan vẫn đứng đó, một nụ cười nhếch mép lạnh lẽo bắt đầu nở trên môi cô.
Nam và Người phụ nữ lạ đứng chết trân, ánh mắt kinh hoàng quét khắp căn phòng khách. Họ tìm kiếm Lan, người vừa bật đèn, và rồi chết đứng khi nhận ra Lan không đứng như họ nghĩ. Thay vào đó, Lan đang an tọa trên chiếc ghế sofa đối diện, đôi mắt lạnh lẽo như băng nhìn thẳng vào họ. Nụ cười nhếch mép vẫn còn vương trên môi Lan, nhưng giờ đây nó mang một vẻ mỉa mai đến tột cùng, xuyên thấu vào tâm can của cả hai người.
Ánh mắt Nam và Người phụ nữ lạ từ từ dịch chuyển, vô thức theo một vật thể đang nằm chỏng chơ trên bàn trà. Chiếc đồng hồ kỷ niệm mười năm ngày cưới của Lan và Nam đã vỡ tan tành, những mảnh kính vương vãi như những giọt nước mắt đóng băng. Kim đồng hồ chỉ đúng mười giờ tối, thời khắc định mệnh.
Nam đột nhiên cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Anh ta sững sờ, không thể nói lên lời. Người phụ nữ lạ run rẩy, cô ta gần như ngã quỵ xuống sàn. Họ đã bị Lan tóm gọn một cách không thể tàn nhẫn hơn. Cảm giác bối rối, sợ hãi dâng lên đến tột độ.
Lan chậm rãi đứng dậy, động tác nhẹ nhàng nhưng đầy uy quyền, như một nữ hoàng đang chuẩn bị phán quyết. Từng bước chân cô tiến lại gần bàn trà, âm thanh nhẹ nhàng của giày cao gót như tiếng vọng từ vực sâu. Khuôn mặt Lan không còn biểu cảm nào ngoài sự lạnh lẽo, nhưng đôi mắt cô lại ẩn chứa một nỗi đau thấu trời, cháy bỏng. Giọng nói Lan vang lên, run rẩy nhưng lại sắc bén như dao cứa, mang theo sức nặng của tất cả những cảm xúc bị dồn nén:
“Anh Nam, chúc mừng kỷ niệm 10 năm ngày cưới của chúng ta!”
Lời nói của Lan như một nhát dao đâm thẳng vào tim Nam và Người phụ nữ lạ. Cả hai chấn động, mặt cắt không còn một giọt máu. Sự hoảng sợ tột độ hiện rõ trên gương mặt Nam, còn Người phụ nữ lạ thì muốn tan biến vào không khí. Họ đứng đó, co rúm, bất lực trước người phụ nữ đang đứng sừng sững trước mặt họ, vừa mạnh mẽ, vừa tan nát.
Nam giật bắn người. Lời chúc mừng của Lan như một tia sét đánh thẳng vào anh ta, khiến mọi sự giả dối sụp đổ tan tành. Toàn thân Nam run rẩy bần bật, mọi lời biện minh đều nghẹn cứng nơi cổ họng. Anh ta nhìn Lan, ánh mắt kinh hoàng quét qua khuôn mặt cô, tìm kiếm một tia mềm lòng nhưng chỉ thấy sự lạnh lẽo. Người phụ nữ lạ bên cạnh thì đã cúi gằm mặt, co rúm lại như muốn tan biến.
Nam lắp bắp, cố gắng tìm lời biện minh, dù biết rằng không có từ ngữ nào có thể cứu vãn tình thế này. Anh ta hít một hơi thật sâu, từng bước chân nặng trĩu tiến lại gần Lan. Bàn tay anh ta rụt rè đưa ra, định chạm vào tay Lan, mong muốn níu kéo một sợi dây kết nối mong manh.
“Lan… em…” Nam khản giọng, bàn tay anh ta chỉ còn cách tay Lan vài phân.
Lan giật phắt lại, như chạm phải lửa, ánh mắt cô tóe ra sự ghê tởm và khinh bỉ không thể che giấu. Cô lùi nhanh một bước, tạo ra khoảng cách rõ rệt, tuyệt đối tránh né bất kỳ cái chạm nào từ anh ta. Khuôn mặt Lan vẫn băng giá, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt cô là sự tổn thương và ghê tởm tột cùng.
“Sao em lại ở đây?” Nam hỏi, giọng nói đầy sợ hãi và lúng túng, một câu hỏi gần như vô nghĩa trong hoàn cảnh này, xuất phát từ sự hoảng loạn. “Anh có thể… anh có thể giải thích mà…”
Lan chỉ nhìn Nam chằm chằm, không nói một lời. Sự im lặng của cô còn nặng nề hơn mọi lời trách móc. Cô xoay nhẹ người, né tránh cái nhìn cầu xin của Nam, phớt lờ mọi nỗ lực tuyệt vọng của anh ta. Mọi cử chỉ của Lan đều toát lên sự cự tuyệt và khinh miệt rõ ràng, khiến Nam cảm thấy như bị dìm chết trong sự tuyệt vọng.
Nam định nói thêm, những lời ngụy biện lại sắp tuôn ra khỏi miệng, anh ta cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng mong manh.
“Lan… anh…” Nam bắt đầu, giọng run rẩy, ánh mắt cầu xin.
Lan ngắt lời Nam đột ngột, giọng nói lạnh như băng cắt ngang không khí. Cô không nhìn vào mặt Nam nữa, mà chậm rãi, dứt khoát đưa ngón tay chỉ thẳng vào chiếc đồng hồ khắc tên hai người, giờ đã vỡ nát trên sàn nhà, những mảnh kính phản chiếu ánh đèn vàng yếu ớt.
“Không cần giải thích.” Lan nói, từng chữ như đóng đinh vào trái tim Nam. Khuôn mặt cô vẫn băng giá, nhưng ẩn sâu trong đôi mắt là một nỗi đau không thể tả. “Tất cả đã quá rõ ràng rồi.”
Ánh mắt Lan xoay chuyển, không chút do dự, quét thẳng về phía Người phụ nữ lạ đang co rúm lại trong góc phòng. Ánh nhìn sắc lạnh, đầy khinh miệt của Lan khiến cô ta giật mình, run rẩy hơn.
“Cô cũng không cần phải trốn nữa.” Lan tiếp tục, giọng nói vang vọng trong căn phòng ngột ngạt. Người phụ nữ lạ cúi gằm mặt, xấu hổ đến mức muốn chôn mình xuống đất, toàn thân co lại.
Cuối cùng, ánh mắt Lan dừng lại, nhìn thẳng vào Nam. Đôi mắt cô giờ đây không còn sự lạnh lẽo hay ghê tởm đơn thuần, mà pha lẫn một nỗi đau thấu tận tâm can, một sự kiên quyết tột độ.
“Hôm nay,” Lan nói, giọng cô tuy run nhẹ nhưng vẫn kiên định đến đáng sợ, “kỷ niệm 10 năm ngày cưới của chúng ta…”
Nam cứng đờ người, trái tim anh ta như bị bóp nghẹt. Anh ta cố gắng thở, nhưng lồng ngực chỉ tràn ngập sự tuyệt vọng.
“…Và cũng là ngày kết thúc của cuộc hôn nhân này.” Lan dứt khoát tuyên bố, mỗi chữ như một nhát dao chí mạng. Sự đau đớn xé nát tâm can Lan, nhưng cô không cho phép mình gục ngã, vẫn đứng đó, mạnh mẽ và kiên quyết đối diện với sự thật tàn khốc. Nam như bị sét đánh, anh ta tuyệt vọng đến cùng cực, mọi hy vọng sụp đổ tan tành. Người phụ nữ lạ bên cạnh thì hoảng sợ tột độ, hai tay run rẩy ôm lấy mặt.
Lan không đợi phản ứng của họ. Cô xoay người, bước đi kiên quyết, không một chút do dự, như thể căn phòng này không còn giữ được cô nữa. Ánh đèn vàng yếu ớt hắt ra từ phòng ngủ vẫn bao trùm lấy không gian im lặng đến đáng sợ của ngôi nhà. Nam sững sờ nhìn theo, mọi hy vọng tan biến trong khoảnh khắc. Người phụ nữ lạ vẫn ôm mặt, không dám ngẩng đầu.
Lan tiến về phía tủ lạnh trong bếp, mỗi bước chân đều vang lên rõ ràng trên sàn gỗ, mang theo một sự lạnh lùng đến tột độ. Cô mở cửa tủ lạnh, động tác dứt khoát. Bên trong, một chai rượu vang đỏ đã được ướp lạnh, chuẩn bị cho kỷ niệm mười năm ngày cưới, vẫn nằm đó, như một minh chứng cho sự phản bội tàn nhẫn. Lan lấy chai rượu ra, cùng với hai chiếc ly thủy tinh sáng bóng, đặt xuống bàn bếp.
Cô không nhìn về phía Nam hay Người phụ nữ lạ, mà chậm rãi rót đầy một ly rượu. Chất lỏng đỏ thẫm sóng sánh dưới ánh đèn, đẹp đẽ một cách bi thương. Lan cầm ly rượu lên, nâng cao trước mặt, ánh mắt cô sắc lạnh nhưng đầy bi ai, như thể đang nhìn vào một bức tượng vô tri.
“Cạn ly cho sự thật.” Lan nói, giọng cô vang lên khô khốc, mỗi từ như một nhát dao cứa vào không khí. Nam như bị đóng đinh tại chỗ, anh ta nhìn chằm chằm vào Lan, đôi mắt tràn ngập sự hối hận và tuyệt vọng. Người phụ nữ lạ vẫn đứng hình, không thể nhúc nhích.
Lan không uống. Cô nhìn ly rượu một giây, sau đó, cô dứt khoát hất mạnh ly rượu còn lại từ trong chai, đổ ào xuống sàn gỗ. Chất lỏng đỏ tươi lan ra nhanh chóng, loang lổ trên nền gỗ, như máu tươi, như một vết thương không thể lành, tượng trưng cho sự đổ vỡ không thể cứu vãn của cuộc hôn nhân mười năm. Tiếng rượu chảy trên sàn nghe rõ mồn một trong sự im lặng chết chóc.
Hành động của Lan quyết liệt và dứt khoát đến mức kinh ngạc. Nam nhìn cảnh tượng đó, trái tim anh ta như ngừng đập, mọi thứ sụp đổ hoàn toàn. Sự hối hận như một con thú dữ gặm nhấm tâm can anh ta. Người phụ nữ lạ đứng hình, đôi mắt mở to trong sợ hãi và kinh hoàng, không thể tin vào những gì mình đang chứng kiến. Lan quay người lại, đối mặt với Nam và Người phụ nữ lạ, ánh mắt cô giờ đây chỉ còn sự lạnh lẽo và kiên định. Cô không nói thêm lời nào, nhưng cái nhìn của cô đủ để đóng lại mọi cánh cửa.
Lan không đợi thêm một giây nào nữa. Ánh mắt lạnh lẽo của cô lướt qua Nam và Người phụ nữ lạ lần cuối, rồi Lan dứt khoát xoay người lại, hướng thẳng ra phía cửa chính. Mỗi bước chân của cô trên sàn gỗ đều vang lên rõ ràng, không một chút do dự, như thể cô đang bước ra khỏi một nhà tù đã giam cầm mình quá lâu. Nam nhìn theo bóng lưng Lan, đôi mắt anh ta tràn ngập sự tuyệt vọng, muốn gọi tên cô nhưng cổ họng lại nghẹn ứ. Người phụ nữ lạ vẫn run rẩy, bất động, không dám ngẩng đầu lên.
Lan bước qua phòng khách, nơi từng là tổ ấm của họ, nơi chất chứa biết bao kỷ niệm, giờ đây chỉ còn là một không gian trống rỗng, lạnh lẽo. Cô không ngoảnh đầu lại dù chỉ một lần, mặc cho trái tim cô đang đau như cắt, như hàng ngàn mảnh vỡ găm sâu vào da thịt. Nhưng mỗi bước chân cô đi, sự đau đớn đó lại biến thành một sức mạnh vô hình, một sự kiên định chưa từng có. Cô mở cửa chính, tiếng cạch khẽ vang lên trong màn đêm, rồi bước ra ngoài, đóng sập cánh cửa lại sau lưng.
Bên ngoài, màn đêm đã buông xuống. Không khí se lạnh của buổi tối cuối thu bao trùm lấy Lan, nhưng cô không cảm thấy lạnh. Một chiếc taxi vừa đi ngang qua. Lan giơ tay vẫy, chiếc xe phanh gấp lại bên lề đường. Cô nhanh chóng mở cửa, bước vào trong, không ngoảnh lại nhìn căn nhà một lần nào nữa. Căn nhà đó, với ánh đèn vàng yếu ớt hắt ra từ phòng ngủ – nơi khởi đầu của mọi bi kịch – giờ đây chỉ còn là một ký ức đau buồn, một dấu chấm hết cho cuộc hôn nhân mười năm đã tan vỡ. Lan ngồi tựa lưng vào ghế, khép mắt lại. Nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má, nhưng trên gương mặt cô, sự buồn bã đó lại xen lẫn một nét kiên định lạ thường. Cô không còn là người phụ nữ yếu đuối, cam chịu nữa.
Chiếc taxi lướt đi trong màn đêm, mang Lan rời xa căn nhà, rời xa những tổn thương và sự phản bội. Lan mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ, những ánh đèn đường lướt qua nhanh như thước phim cuộc đời cô. Mười năm, một quãng thời gian đủ dài để xây dựng, và cũng đủ nhanh để mọi thứ sụp đổ chỉ trong một đêm. Cô đã từng tin vào tình yêu, vào mái ấm, vào người đàn ông cô chọn làm chồng. Giờ đây, mọi thứ tan biến như bong bóng xà phòng.
Không còn giận dữ, không còn oán trách, chỉ còn lại một nỗi buồn sâu thẳm và một sự nhẹ nhõm đến lạ thường. Có lẽ, sự thật luôn đau đớn, nhưng nó giải thoát con người khỏi những dối trá, những ảo ảnh đẹp đẽ nhưng rỗng tuếch. Lan nhận ra, cuộc sống này không phải lúc nào cũng trải đầy hoa hồng, và đôi khi, để tìm thấy bình yên, người ta phải chấp nhận buông bỏ những gì đã từng là tất cả. Nước mắt vẫn rơi, nhưng giờ đây là những giọt nước mắt của sự giải thoát, của một chương mới sắp mở ra. Cô không cần một tình yêu hoàn hảo hay một cuộc hôn nhân không tì vết. Thứ cô cần là sự chân thành, sự tôn trọng và trên hết là sự bình yên trong tâm hồn. Con đường phía trước có thể còn nhiều chông gai, nhưng Lan tin rằng, với sự kiên cường và lòng tự trọng, cô sẽ vượt qua. Bình minh rồi sẽ đến, mang theo hy vọng và những khởi đầu mới, giống như cách màn đêm buông xuống chỉ để nhường chỗ cho ánh sáng mặt trời rạng rỡ. Cô sẽ học cách chữa lành, học cách yêu thương bản thân mình một lần nữa, và tìm thấy hạnh phúc theo cách riêng của cô.

