Chương 2
“Thịnh Hạ, cả đời này, em cũng chỉ đến thế mà thôi.”
Cố Hoài đã sai rồi.
Tôi luôn là người có nghị lực.
Khi theo đuổi anh ta, tôi có thể đi tàu điện ngầm khắp cả thành phố.
Khi quyết định rời đi, tôi cũng có thể cả đêm không ngủ.
Nhớ lại những việc anh ta đã làm với tôi, một ngàn lần, sợ rằng sau khi tỉnh dậy lại quên mất.
Khi trời vừa sáng, Cố Hoài thức dậy nhận một cuộc gọi.
Là Từ Thanh Ninh gọi đến.
Tôi biết, cô ấy đang mời Cố Hoài trên đường đi làm, ghé qua nhà cô ấy ăn sáng.
Cố Hoài nhẹ nhàng mặc quần áo, nói: “Chờ tôi.”
Cánh cửa nhẹ nhàng đóng lại.
Tôi mở mắt, lặng lẽ lấy ra máy quay từ ngăn kéo.
Ghi lại từng chi tiết chuyện đã xảy ra ngày hôm qua.
Để nhắc nhở bản thân, nhất định phải rời đi.
Trong quá trình đó, tôi bất ngờ tìm thấy video trước đây.
Hóa ra, đây không phải lần đầu tiên tôi phát hiện Cố Hoài ngoại tình.
Vào ngày sinh nhật tôi, Cố Hoài cùng Từ Thanh Ninh đến khoa sản bệnh viện, đơn thuốc có ghi axit folic, còn có một phiếu kiểm tra thai.
Ngày kỷ niệm của chúng tôi, tôi phát hiện trong xe Cố Hoài có một phiếu đặt bàn nhà hàng năm sao, và hai vé xem phim rạp riêng, phim tên là “Mập mờ”.
Cùng ngày đó, tôi đối diện máy quay, mắt đỏ hoe nói: “Tôi có thai rồi, nhưng tôi không muốn nói với Cố Hoài.”
Máy quay dừng lại ở một tấm phiếu siêu âm.
Nhưng tối qua, để làm vừa lòng Từ Thanh Ninh, Cố Hoài để mặc cô ta ép tôi uống rượu.
Một cơn đau nhói từ tim lan tỏa dần, dần trở thành đau thấu tâm can.
Khiến tôi run rẩy toàn thân.
Tôi đột nhiên rất muốn nói rõ với Cố Hoài, không thể chờ đợi thêm nữa.
Vì vậy tôi chạy đến công ty anh ta.
Khi mở cửa văn phòng, tiếng khóc nức nở của Từ Thanh Ninh vang lên từ bên trong.
“Em hối hận rồi, Cố Hoài.”
Cố Hoài nói: “Bệnh của Thịnh Hạ vẫn chưa khỏi.”
“Em biết, nhưng em không muốn đợi nữa, người em yêu rõ ràng đang ở ngay trước mặt, nhưng em phải nhịn…”
“Câm miệng.”
Giọng lạnh lùng đột ngột của Cố Hoài làm tôi giật mình, “Từ Thanh Ninh, sau này đừng nói những lời như vậy trước mặt tôi!”
Thư ký chạy đến chặn tôi lại, “Thịnh tiểu thư, Cố tổng có khách, không tiện vào, cô ra ngoài đợi chút được không?”
“Được.” Tôi đổi ý, một mình đi thất thểu ra sảnh.
Rút ra thỏi son đắt tiền mà Cố Hoài tặng, bắt đầu vẽ lên bảng thông báo.
Vài phút sau, thư ký hét lên, chạy đến ôm lấy tôi.
“Thịnh tiểu thư, cô đang làm gì vậy?”
Trên bảng thông báo to lớn, hình ảnh của hai người họ bị tôi khoanh tròn.
Bên cạnh bằng son đỏ tôi viết bốn chữ: Tiện nam tra nữ.
Từ Thanh Ninh vừa bước ra, thấy cảnh này.
Mặt cô ấy trắng bệch, rút khăn giấy lau điên cuồng.
“Thịnh Hạ, cô muốn làm gì?”
Tôi nhếch môi cười, “Cô nói xem tôi muốn làm gì? Cô này, tiểu tam.”
Hai chữ cuối, tôi nghiến răng nghiến lợi, cố tình nói chậm và rõ.
Mặt Từ Thanh Ninh biến sắc, quay lại hét lên với mọi người xung quanh:
“Còn đứng đó làm gì, mau lau đi!”
Những người ở đây đều nghe lời cô ấy, dường như đã ngầm chấp nhận thân phận của cô ấy.
Khi Từ Thanh Ninh quay đầu lại lần nữa, tôi chú ý thấy chiếc kẹp tóc quen thuộc trên đầu cô ấy.
Là chiếc tôi để lại ở văn phòng Cố Hoài lần trước.
Cô ấy rõ ràng đã tắm, tóc vẫn còn ướt.
Tôi giơ tay định kéo chiếc kẹp tóc đó.
Từ Thanh Ninh như bị giật mình, hét lên, xoay người đẩy mạnh tôi.
Lực đẩy lớn làm lưng tôi va vào bàn, kéo theo tập tài liệu và máy in rơi xuống đất.
Tôi ngã ngồi trong đống lộn xộn, ngơ ngác.
Vài giây sau, cơn đau âm ỉ từ bụng dưới truyền đến.
Tôi đau đớn run rẩy, được người tốt đỡ đứng lên.
Trong cảnh hỗn loạn.
Từ Thanh Ninh nhíu mày, tiến đến gần tai tôi:
“Đừng phát điên, tôi cảnh cáo cô, tôi không phải tiểu tam —”
Cô ấy giữ chặt cổ tay tôi, giọng điệu mạnh mẽ:
“Thịnh Hạ, ngay bây giờ xin lỗi tôi, trước mặt toàn bộ đồng nghiệp công ty!”
Khi bị lời nói vô sỉ của cô ấy làm tức giận đến run rẩy, tôi bỗng cảm thấy dòng nhiệt chảy ra từ giữa hai chân.
Còn Từ Thanh Ninh đột nhiên thay đổi thái độ, bắt đầu khóc lóc cầu xin tôi,
“Thịnh Hạ, tha cho tôi đi, tôi cầu xin cô…”
“Tôi và Cố tổng thực sự trong sạch, cầu xin cô, đừng làm khổ tôi nữa.”
Một bàn tay phía sau lúc này chặt chẽ nắm lấy cổ tay tôi.
Lực mạnh kéo tôi qua.
Cố Hoài đẩy tôi vào tường, nghiến răng hỏi: “Thịnh Hạ, tôi đã nói chưa, không được làm hại người khác?”
Đây là lần đầu tiên Cố Hoài nổi giận với tôi.
Tiếng khóc nức nở của Từ Thanh Ninh giống như một con mèo nhỏ, đầy uất ức.
Anh ta lạnh mặt, quét qua tất cả mọi người có mặt.
“Tôi và Từ tiểu thư không có bất kỳ quan hệ phi đạo đức nào. Nếu còn ai lan truyền tin đồn, tôi sẽ không tiếc bất cứ giá nào, truy cứu trách nhiệm pháp lý.”
Nhìn xem, anh ta cuối cùng cũng nóng lòng rồi.
Tí tách.
Một giọt máu rơi xuống chân tôi.
Thư ký của Cố Hoài kêu lên: “Cố tổng, Thịnh tiểu thư, cô ấy, cô ấy chảy máu rồi.”
Cố Hoài cúi đầu, thấy vết máu dài trên chân tôi.
Anh ta ngạc nhiên nhìn tôi.
Tôi nở nụ cười khó coi, nói: “Cố Hoài, Từ Thanh Ninh làm mất con của chúng ta, anh nói xem, cô ta có đáng chết không?”
Xung quanh vang lên tiếng xì xào.
“Cô ấy sao lại…”
“Là không nhịn được à?”
Tôi lúc này mới nhận ra, không chỉ là máu.
Máu hòa với chất lỏng không rõ, chảy xuống đùi tôi, xuống đất.
Có lẽ đây là lần tôi nhục nhã nhất trong đời.
“Xin lỗi, tôi không cố ý…”
Từ Thanh Ninh mặt đầy hoảng loạn, “Vừa rồi tôi tưởng cô ấy định—”
Cố Hoài không để ý đến cô ấy, rút khăn tay, ngồi xổm xuống.
Cúi đầu nắm lấy cổ chân tôi.
“Đừng động, để tôi lau sạch.”
Rất nhanh, bộ đồ lịch sự của anh ta đã bị vấy bẩn khá nhiều.
Tay nắm cổ chân tôi cũng ướt nhẹp.
“Cố tổng…” Từ Thanh Ninh lên tiếng.
“Cút!”
Cố Hoài đột nhiên gầm lên, làm tôi giật mình, “Tất cả cút đi.”
Từ Thanh Ninh sụt sịt, quay người chạy ra ngoài.
Mọi người cũng dần dần giải tán.
Tôi đứng yên tại chỗ, “Cố Hoài, nếu anh thấy tôi làm mất mặt anh, thì cứ nói thẳng.”
Anh ta cúi đầu, gân xanh trên trán giật giật.
Cuối cùng chỉ nói: “Hạ Hạ, chúng ta đến bệnh viện.”
“Còn Từ Thanh Ninh thì sao?”
“Cô muốn thế nào cũng được.”
Chiếc xe lặng lẽ lướt đi trên đường, không gian đặc quánh sự im lặng đến nghẹt thở. Thịnh Hạ ngồi bất động ở ghế phụ, đôi mắt vô hồn nhìn ra ngoài cửa sổ, cảnh vật lướt qua như một thước phim quay chậm vô nghĩa. Cơn đau thể xác từ bụng dưới lan tỏa, nhưng nỗi đau tinh thần còn dữ dội hơn, giằng xé cô không ngừng. Mỗi nhịp tim đập là một lần hồi tưởng lại những khoảnh khắc kinh hoàng vừa diễn ra trong văn phòng.
Cố Hoài gò bó hai tay trên vô lăng, gương mặt căng thẳng tột độ. Anh ta thỉnh thoảng liếc nhìn Thịnh Hạ qua kính chiếu hậu, ánh mắt đầy hối hận và lo lắng, nhưng trong cái nhìn ấy còn ẩn chứa một sự phòng thủ, một sự né tránh. Anh ta biết mình đã gây ra chuyện gì, biết vết máu đỏ thẫm trên chân vợ đã nói lên tất cả, nhưng lời xin lỗi hay một lời giải thích nào đó dường như quá sức với anh ta lúc này.
Trong đầu Thịnh Hạ, hình ảnh Từ Thanh Ninh và chiếc kẹp tóc quen thuộc vẫn ám ảnh. Lời nói trơ trẽn của cô ta, sự tức giận tột cùng của Cố Hoài, tất cả hòa quyện vào nhau tạo thành một màn kịch bi đát. Cô nhớ lại lời Cố Hoài gầm lên “Cút!” khiến Từ Thanh Ninh sợ hãi bỏ đi. Anh ta đã xua đuổi cả thế giới chỉ để lau sạch những vết bẩn trên chân cô. Một hành động có vẻ quan tâm, nhưng lại càng khiến Thịnh Hạ thêm lạnh lẽo.
Cô đã từng tin anh ta. Từng yêu anh ta điên cuồng đến mức chấp nhận mọi thứ. Giờ đây, tất cả những gì còn lại là sự tan vỡ và một nỗi trống rỗng vô biên. Chiếc máy quay vẫn nằm trong túi xách, một vật chứng cho sự ngu ngốc của chính mình. Cô đã quay lại tất cả, để rồi chính những thước phim ấy giờ đây lại là vết dao cứa vào tim cô.
Cố Hoài khẽ ho, cố gắng phá vỡ bầu không khí ngột ngạt. “Hạ Hạ, em thấy đỡ hơn chưa?”
Thịnh Hạ không trả lời. Cô đưa tay nhẹ nhàng đặt lên bụng, nơi cơn đau vẫn âm ỉ. Cô có thai, và bây giờ thì đứa bé đã không còn. Tất cả là do Từ Thanh Ninh. Nhưng tại sao? Tại sao Cố Hoài lại không hề lên tiếng bảo vệ cô? Lời tuyên bố “Tôi và Từ tiểu thư không có bất kỳ quan hệ phi đạo đức nào” như một cái tát vào mặt cô, xua tan mọi hy vọng còn sót lại. Anh ta vẫn đang cố gắng bảo vệ danh tiếng của “tiểu tam” kia, ngay cả khi vợ mình đang chảy máu trên sàn.
“Chúng ta đến bệnh viện,” Cố Hoài lặp lại, giọng anh ta giờ đây nghe có phần gấp gáp, như thể anh ta chỉ muốn nhanh chóng đưa cô đi và quên đi tất cả những gì vừa xảy ra.
Thịnh Hạ quay đầu lại, nhìn thẳng vào mắt Cố Hoài. Ánh mắt cô không còn là sự đau khổ hay tuyệt vọng, mà là một sự lạnh lẽo đến thấu xương. “Anh nói xem, Từ Thanh Ninh làm mất con của chúng ta, cô ta có đáng chết không?”
Cố Hoài im lặng. Anh ta biết, một khi Thịnh Hạ đã nói vậy, có nghĩa là cô không còn gì để mất. Mối quan hệ của họ đã đi đến hồi kết, một hồi kết bi thảm và đẫm máu. Chiếc xe vẫn lao đi, mang theo hai con người mang đầy những vết thương lòng, trên con đường đến bệnh viện, nơi mọi sự thật sẽ dần được phơi bày.
Chiếc xe lao vun vút trên đường, hướng về phía bệnh viện. Không gian bên trong ngột ngạt như bị hút cạn không khí. Thịnh Hạ vẫn giữ nguyên tư thế, ánh mắt dán chặt vào khoảng không vô định ngoài cửa kính. Cơn đau âm ỉ nơi bụng dưới không ngừng nhắc nhở cô về sự thật nghiệt ngã. Bên cạnh, Cố Hoài gò bó hai tay trên vô lăng, gương mặt căng như dây đàn. Anh ta liếc nhìn Thịnh Hạ qua kính chiếu hậu, một thoáng hối hận vụt qua, nhưng nhanh chóng bị che lấp bởi vẻ phòng thủ.
Thịnh Hạ đưa tay lên xoa nhẹ bụng. Cô có thai. Đứa bé đó, con của cô và Cố Hoài, giờ đây đã mất. Tất cả là do Từ Thanh Ninh. Nhưng tại sao Cố Hoài lại im lặng? Lời nói “Tôi và Từ tiểu thư không có bất kỳ quan hệ phi đạo đức nào” vẫn văng vẳng bên tai cô, một lời nói dối trơ trẽn, một nhát dao cứa vào trái tim tan vỡ. Anh ta vẫn đang bảo vệ cho con hồ ly đó, ngay cả khi vợ mình đang đối mặt với mất mát tột cùng.
“Chúng ta đến bệnh viện,” Cố Hoài gằn giọng, như muốn đẩy nhanh mọi thứ.
Thịnh Hạ quay phắt đầu lại, đôi mắt cô giờ đây lạnh lẽo đến thấu xương, nhìn thẳng vào Cố Hoài. “Anh nói xem, Từ Thanh Ninh làm mất con của chúng ta, cô ta có đáng chết không?”
Cố Hoài cứng họng. Anh ta biết, lời nói của Thịnh Hạ không còn là sự tức giận nhất thời, mà là lời tuyên án. Mối quan hệ của họ đã kết thúc, bằng một bi kịch đẫm máu.
***
**CẢNH TIẾP THEO**
**NỘI DUNG:** PHÒNG CẤP CỨU – BỆNH VIỆN
**THỜI GIAN:** Vài giờ sau đó
**BỐI CẢNH:** Khoa cấp cứu bệnh viện. Không khí căng thẳng bao trùm. Tiếng máy móc y tế kêu tít tít đều đặn, xen lẫn tiếng bước chân vội vã của các y tá.
**NHÂN VẬT:**
* Thịnh Hạ
* Cố Hoài
* Bác sĩ (nam, khoảng 50 tuổi, gương mặt khắc khổ)
**(BẮT ĐẦU CẢNH)**
**NGOẠI CẢNH. KHOA CẤP CỨU BỆNH VIỆN – NGÀY**
Thịnh Hạ nằm trên giường bệnh, gương mặt trắng bệch, đôi mắt mở trừng nhìn lên trần nhà. Cố Hoài đứng bên cạnh, bàn tay nắm chặt thành nắm đấm, cố gắng kìm nén cảm xúc. Anh ta đã làm thủ tục, chờ đợi trong bất lực.
Một bác sĩ bước ra từ phòng cấp cứu, gương mặt lộ rõ vẻ ái ngại. Ông nhìn Cố Hoài, rồi khẽ lắc đầu.
> Rất tiếc, bệnh nhân… thai nhi đã không giữ được.
Câu nói của bác sĩ như một nhát búa tạ giáng xuống. Thịnh Hạ như hóa đá. Thế giới xung quanh cô bỗng chốc sụp đổ. Tim cô tan nát, đau đớn đến không thở nổi. Nước mắt bắt đầu tuôn dài trên gò má, nhưng cô không phát ra bất kỳ tiếng động nào, chỉ có sự câm lặng đến nghẹt thở. Cô đã mất con.
Cố Hoài đứng sững sờ. Đôi tay anh ta run rẩy, nắm chặt đến mức trắng bệch. Ánh mắt anh ta nhìn Thịnh Hạ, rồi lại nhìn bác sĩ, như không tin vào tai mình. Sự thật tàn khốc đã đè nặng lên vai anh ta.
> (Thì thầm, giọng lạc đi)
> Không… không thể nào…
Cô đưa tay lên bụng, nơi lẽ ra đang có một sinh linh bé bỏng đang lớn dần. Giờ đây, chỉ còn lại sự trống rỗng và nỗi đau tột cùng.
Cố Hoài tiến lại gần, muốn nắm lấy tay Thịnh Hạ, nhưng cô co rúm lại, né tránh.
> Hạ Hạ… anh xin lỗi…
Giọng Cố Hoài nghẹn lại, đầy sự hối hận. Nhưng đối với Thịnh Hạ lúc này, lời xin lỗi của anh ta chỉ còn là tiếng vọng xa vời. Cô nhìn anh ta, ánh mắt đầy oán hận và tuyệt vọng.
> Anh… anh xin lỗi sao? Anh có biết anh đã lấy đi cái gì của tôi không?
Nước mắt cô tuôn rơi như thác lũ. Cơn đau thể xác và tinh thần hòa quyện vào nhau, nhấn chìm cô trong vực sâu của tuyệt vọng.
**FADE OUT.**
**NỘI DUNG:** PHÒNG BỆNH – BỆNH VIỆN
**THỜI GIAN:** Vài giờ sau đó
**BỐI CẢNH:** Một phòng bệnh riêng tại bệnh viện. Ánh đèn trắng nhợt nhạt, không khí tĩnh lặng đến ngột ngạt. Cố Hoài đang ngồi cạnh giường bệnh, vẻ mặt hốc hác, đôi mắt đỏ hoe. Thịnh Hạ nằm đó, quay mặt vào tường, tấm lưng gầy gò rung lên từng hồi.
**NHÂN VẬT:**
* Thịnh Hạ
* Cố Hoài
**(BẮT ĐẦU CẢNH)**
**NGOẠI CẢNH. PHÒNG BỆNH RIÊNG – NGÀY**
Cố Hoài cẩn trọng đưa tay về phía Thịnh Hạ, cố gắng nắm lấy bàn tay cô. Nhưng ngay khi ngón tay anh ta chạm vào, Thịnh Hạ giật phắt lại như bị bỏng. Cô vẫn giữ nguyên tư thế, không một tiếng động, chỉ có sự lạnh lẽo tỏa ra từ cơ thể cô.
> (Thì thầm, giọng đứt quãng)
> Anh xin lỗi, Hạ Hạ… Anh không cố ý…
Âm thanh của anh ta lạc lõng trong không gian tĩnh mịch, chỉ càng làm tăng thêm sự trống rỗng. Thịnh Hạ vẫn không phản ứng, đôi mắt cô nhìn chằm chằm vào bức tường trắng xóa. Nỗi đau tột cùng, sự ghê tởm và thất vọng khiến cô không thể nào đối diện với anh ta, không muốn nhìn thấy gương mặt kẻ đã gây ra bi kịch này. Toàn bộ thế giới của cô đã sụp đổ, chỉ còn lại sự hoang tàn và đau đớn.
Cố Hoài nhìn bàn tay mình, rồi lại nhìn tấm lưng của Thịnh Hạ. Anh ta muốn nói gì đó, nhưng cổ họng nghẹn lại, không thể phát ra thành lời. Anh ta nhận ra, lời xin lỗi lúc này là vô nghĩa. Mọi thứ đã quá muộn.
**FADE OUT.**
# KẾT THÚC KỊCH BẢN PHẦN TRƯỚC #
**NGOẠI CẢNH. PHÒNG BỆNH RIÊNG – NGÀY**
Cố Hoài cúi đầu, lòng nặng trĩu. Anh ta biết mình đã thực sự mất đi sự tin tưởng của Thịnh Hạ. Ánh mắt lạnh băng của cô, giọng nói yếu ớt nhưng kiên quyết vẫn vang vọng trong tâm trí anh ta. “Anh ra ngoài đi. Tôi không muốn nhìn thấy anh.”
Thịnh Hạ vẫn quay mặt vào tường, tấm lưng gầy gò rung lên từng hồi. Nước mắt cô đã cạn, chỉ còn lại một khoảng trống rỗng mênh mông. Sự phản bội quá lớn, nỗi đau mất mát quá tàn khốc đã bóp nghẹt trái tim cô. Cô không còn sức lực để khóc, không còn lý do để đấu tranh. Thế giới của cô đã vỡ vụn, và người đàn ông đứng trước mặt cô chính là kẻ đã cầm búa đập nát nó.
Cố Hoài đứng lặng một lúc lâu, cảm giác bất lực bao trùm lấy anh ta. Anh ta đã cố gắng níu kéo, đã cố gắng giải thích, nhưng tất cả đều vô ích. Thịnh Hạ đã hoàn toàn đóng sập cánh cửa trái tim mình lại. Anh ta nhìn Thịnh Hạ, rồi lại nhìn bàn tay mình, bàn tay đã từng nắm lấy bàn tay cô, đã từng ôm lấy cô. Giờ đây, nó lạnh lẽo và trống rỗng.
Anh ta biết mình không còn gì để nói. Lời xin lỗi lúc này chỉ như những viên sỏi ném vào vực sâu, không tạo ra tiếng động. Sự hiện diện của anh ta chỉ càng làm tăng thêm sự đau đớn cho cô.
Thở dài một tiếng, Cố Hoài quay người, bước ra khỏi phòng bệnh. Tiếng cửa phòng đóng lại một cách nhẹ nhàng, nhưng trong tim Thịnh Hạ, nó vang lên như tiếng sét của sự chấm dứt.
**FADE OUT.**
NGOẠI CẢNH. PHÒNG BỆNH RIÊNG – NGÀY
Cửa phòng bệnh khẽ mở. Từ Thanh Ninh xuất hiện, tay ôm giỏ trái cây, trên môi nở nụ cười giả tạo lo lắng. Cô ta tiến đến giường bệnh, nơi Thịnh Hạ đang nằm đó, ánh mắt nhìn trừng trừng vô định.
TỪ THANH NINH
(Giọng nức nở)
Thịnh Hạ, tôi thực sự xin lỗi. Tôi không ngờ mọi chuyện lại ra nông nỗi này… Tôi xin lỗi cô rất nhiều.
Thịnh Hạ quay đầu nhìn Từ Thanh Ninh. Ánh mắt cô giờ đây không còn sự trống rỗng mà thay vào đó là một ngọn lửa căm ghét và khinh bỉ tột độ. Cô nhìn Từ Thanh Ninh từ đầu đến chân, như thể đang nhìn một con gián bẩn thỉu.
THỊNH HẠ
(Giọng lạnh như băng)
Cô đến đây làm gì? Gặp tôi đã đủ làm bẩn mắt cô chưa? Hay cô muốn xem tôi chết thế nào?
Từ Thanh Ninh hơi giật mình, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ mặt đáng thương. Cô ta đặt giỏ trái cây xuống bàn, rồi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh giường.
TỪ THANH NINH
Tôi đến để xin lỗi. Tôi không cố ý làm chuyện đó. Mọi thứ… nó xảy ra quá nhanh.
THỊNH HẠ
(Cười khẩy)
Quá nhanh? Cô nghĩ tôi là kẻ ngốc sao? Cô và Cố Hoài đã lên kế hoạch hết rồi đúng không? Cô đẩy tôi ngã, để tôi mất đi đứa con này. Cô thành công rồi đấy!
Nước mắt Từ Thanh Ninh lưng tròng, nhưng Thịnh Hạ nhìn thấy rõ trong đôi mắt ấy không hề có chút hối hận nào, chỉ có sự đắc ý và thỏa mãn.
TỪ THANH NINH
Không, Thịnh Hạ. Tôi không có ý đó. Tôi chỉ… tôi quá sợ hãi.
THỊNH HẠ
Sợ hãi cái gì? Sợ tôi phát hiện ra bộ mặt thật của hai người? Sợ tôi sẽ đòi lại tất cả? Cô nghĩ cô có thể lừa dối tôi mãi sao?
Thịnh Hạ cố gắng ngồi dậy, cơn đau từ vết thương vẫn còn âm ỉ. Cô nhìn chằm chằm vào Từ Thanh Ninh, mỗi lời nói ra đều như những nhát dao cứa vào tim kẻ đối diện.
THỊNH HẠ
Cô cứ nghĩ cô thông minh lắm đúng không? Cô cứ nghĩ cô là người chiến thắng? Cô nhầm rồi. Cái thai đó… là bằng chứng rõ ràng nhất cho sự đê tiện của cô. Và tôi sẽ không để cô yên đâu.
Từ Thanh Ninh tái mặt. Cô ta biết, Thịnh Hạ không phải là người dễ dàng bỏ qua. Cuộc chiến này, có lẽ chỉ mới bắt đầu.
NGOẠI CẢNH. HÀNH LANG VĂN PHÒNG CỐ HOÀI – NGÀY
Thịnh Hạ, với gương mặt hốc hác nhưng đôi mắt rực lửa, vừa bước ra khỏi phòng của Cố Hoài thì nhìn thấy Từ Thanh Ninh. Từ Thanh Ninh vừa định bước vào phòng thì Thịnh Hạ đã bị Cố Hoài kéo lại. Anh ta lạnh lùng chặn trước mặt Từ Thanh Ninh, giọng kiên quyết, thậm chí có phần tàn nhẫn:
CỐ HOÀI
(Lạnh lùng)
Cô về đi. Đừng gây thêm chuyện ở đây nữa.
Từ Thanh Ninh sửng sốt, không ngờ Cố Hoài lại có thái độ gay gắt như vậy. Cô ta nhìn Cố Hoài, rồi lại liếc sang Thịnh Hạ, gương mặt đầy vẻ bối rối.
TỪ THANH NINH
(Lắp bắp)
Anh… Anh Hoài?
CỐ HOÀI
(Ánh mắt không nhìn Từ Thanh Ninh, chỉ nhìn Thịnh Hạ)
Chuyện giữa tôi và cô ta, cô không cần quan tâm. Nhưng cô có biết đây là đâu không? Đây là công ty của tôi. Cô ồn ào ở đây, không khác gì đang tự hủy hoại mình.
Thịnh Hạ nhìn Cố Hoài, tim cô thắt lại. Cô đã nghĩ anh ta ít nhất sẽ có một chút chút gì đó gọi là “chồng” đối với cô, nhưng không, trước mặt cô, anh ta lại đối xử với nhân tình của mình một cách tàn nhẫn như vậy, chỉ để bảo vệ danh tiếng công ty, hay chỉ để đẩy cô ra xa hơn?
THỊNH HẠ
(Giọng nghẹn lại)
Anh… anh nói gì vậy? Em là vợ anh mà!
CỐ HOÀI
(Nhếch mép cười khinh bỉ)
Vợ? Cô tự coi mình là vợ thì cứ tự coi đi. Còn ở đây, cô chỉ là một kẻ gây rối. Cút về đi.
Từ Thanh Ninh nhìn thấy cảnh này, dù sốc vì thái độ của Cố Hoài, nhưng trong lòng lại dâng lên một tia đắc ý. Cô ta lấy lại vẻ mặt “vô tội”, nhìn Thịnh Hạ với ánh mắt thương hại giả tạo.
TỪ THANH NINH
Thịnh Hạ… em không nên ở đây. Anh Hoài nói đúng. Chúng ta về nhà đi…
Cố Hoài nghe vậy, quay phắt lại nhìn Từ Thanh Ninh, ánh mắt lộ rõ sự bực tức.
CỐ HOÀI
Tôi nói cô về! Cô không nghe thấy sao? Cô còn ở đây làm gì? Muốn bị người ta nhìn thấy, bị bàn tán sao?
Lời nói của Cố Hoài như những nhát dao cứa vào tim Thịnh Hạ. Cô nhìn chằm chằm vào anh ta, muốn hét lên, muốn khóc, nhưng chỉ có thể đứng đó, run rẩy. Từ Thanh Ninh nhìn thấy cơ hội, vội vàng tiến lại gần Cố Hoài, đặt tay lên cánh tay anh ta.
TỪ THANH NINH
Anh đừng giận, anh Hoài. Em xin lỗi. Em đi ngay đây.
Cô ta liếc nhìn Thịnh Hạ một cái đầy thách thức, rồi lùi lại, đi về phía cửa. Cố Hoài không thèm nhìn theo, chỉ quay lại nhìn Thịnh Hạ, đôi mắt lạnh lẽo.
CỐ HOÀI
Cô còn muốn gì nữa? Cô đã làm đủ rồi. Đừng cố tình gây chuyện nữa.
Thịnh Hạ nhìn Cố Hoài. Cô đã hiểu. Trong mắt anh ta, cô chỉ là một gánh nặng, một kẻ phá đám. Cô chỉ là kẻ thừa thãi. Trong lòng cô, một sự căm hận sâu sắc bắt đầu trỗi dậy, mạnh mẽ hơn cả nỗi đau thể xác. Cô quay lưng lại, bước đi, để lại Cố Hoài đứng đó, ánh mắt nhìn theo cô với một vẻ phức tạp, có chút bực bội, có chút gì đó khó tả.
NGOẠI CẢNH. PHÒNG BỆNH VIỆN – ĐÊM
Ánh đèn vàng vọt hắt hiu lên gương mặt nhợt nhạt của Thịnh Hạ. Cô nằm đó, một mình, trong căn phòng bệnh lạnh lẽo. Giấc ngủ lẩn tránh cô, thay vào đó là một dòng hồi ức cuộn trào như cơn sóng dữ. Những hình ảnh vụn vỡ thi nhau hiện về: nụ cười giả tạo của Từ Thanh Ninh, ánh mắt lạnh lùng của Cố Hoài, cái thai trong bụng cô giờ chỉ còn là một chấm máu khô trên giấy tờ. Nỗi đau ban đầu giờ đây hóa thành một ngọn lửa căm phẫn cháy âm ỉ trong lồng ngực.
Thịnh Hạ siết chặt hai tay. Những ngón tay gầy guộc cào vào lòng bàn tay, cố gắng giữ mình không gào thét. Cô nhớ lại cách Cố Hoài nói cô là “kẻ gây rối”, cách anh ta thẳng thừng đuổi cô ra khỏi văn phòng như một thứ gì đó dơ bẩn. Cô nhớ ánh mắt thách thức của Từ Thanh Ninh khi cô ta cố tình vuốt ve bụng mình. Tất cả những điều đó, giờ đây, không còn khiến cô đau đớn tột cùng, mà thay vào đó là một sự căm ghét sục sôi.
Cô không muốn yếu đuối nữa. Không bao giờ nữa.
Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Thịnh Hạ. Cô bật dậy, dù cơ thể còn rã rời. Cô nhìn quanh phòng bệnh, tìm kiếm. Cuối cùng, ánh mắt cô dừng lại ở chiếc túi xách đặt trên bàn cạnh giường. Cô vươn tay, lục lọi bên trong. Chiếc máy quay. Đúng vậy, cô đã nghĩ đến việc ghi lại mọi thứ, nhưng rồi lại bỏ dở. Bây giờ, nó không chỉ là công cụ ghi lại, nó sẽ là vũ khí của cô.
Cô cầm lấy chiếc máy quay, đôi mắt ánh lên một tia kiên định lạ thường. Cô nhìn chằm chằm vào nó, như thể đang nhìn thấy hình ảnh của Cố Hoài và Từ Thanh Ninh trong đó. Cô thầm nhủ: “Ta sẽ không bao giờ để các người yên.”
Bàn tay Thịnh Hạ bắt đầu chuyển động, không còn run rẩy vì sợ hãi hay đau đớn, mà vì một kế hoạch đang dần hình thành. Cô lục tìm trong trí nhớ, sắp xếp lại từng mảnh ghép của sự thật. Những bằng chứng cô thu thập được: tờ giấy xét nghiệm thai kỳ của Từ Thanh Ninh, vé xem phim tại rạp riêng, phiếu đặt bàn nhà hàng năm sao, chiếc kẹp tóc trên người Từ Thanh Ninh, thậm chí cả vết máu và chất lỏng không rõ trên sàn văn phòng. Tất cả sẽ được sử dụng.
Cô nhớ lại chiếc xe của Cố Hoài, nơi cô tìm thấy những bằng chứng đầu tiên. Cô nhớ lại ngày sinh nhật của mình, ngày mà Cố Hoài và Từ Thanh Ninh lại đến khoa sản. Cô nhớ lại ngày kỷ niệm của họ, ngày mà cô phát hiện ra sự phản bội trong chiếc xe đó. Mỗi ngày đó, mỗi địa điểm đó, mỗi vật chứng đó, giờ đây đều là những mũi dao nhọn hoắt hướng về phía Cố Hoài và Từ Thanh Ninh.
Thịnh Hạ đặt chiếc máy quay xuống. Cô đứng dậy, tiến đến bàn làm việc trong phòng bệnh. Cô tìm thấy một cây bút. Không phải bút bi, mà là một cây son môi đắt tiền màu đỏ thẫm, thứ mà cô từng dùng. Cô mở nắp, và với một sự chính xác lạnh lùng, cô bắt đầu viết lên tấm bảng thông báo trắng tinh trên tường.
“TIỆN NAM TRA NỮ.”
Dòng chữ hiện lên rõ ràng, sắc nét, như lời tuyên án. Ánh mắt Thịnh Hạ nhìn chằm chằm vào dòng chữ, một nụ cười nhạt nhòa nở trên môi. Cô đã không còn là Thịnh Hạ yếu đuối của ngày hôm qua. Cô là một chiến binh, đang chuẩn bị cho cuộc chiến lớn nhất đời mình. Cô sẽ không bao giờ để bất kỳ ai xem thường mình nữa. Kế hoạch đã bắt đầu.
NGOẠI CẢNH. BỆNH VIỆN – TRONG PHÒNG BỆNH – BAN NGÀY
Thịnh Hạ xuất viện, bước ra khỏi phòng bệnh. Ánh nắng ban ngày có phần chói chang sau nhiều ngày trong bóng tối. Cơ thể cô vẫn còn yếu ớt, nhưng ánh mắt lại lộ rõ sự kiên định lạ thường. Cô mang theo chiếc túi xách chứa chiếc máy quay và những vật dụng cần thiết.
NGOẠI CẢNH. QUÁN CAFE SANG TRỌNG – NGÀY
Thịnh Hạ ngồi đối diện với một người đàn ông tầm 30 tuổi, phong thái điềm đạm, ánh mắt sắc sảo. Đó là Minh, người bạn thân duy nhất cô tin tưởng, làm trong lĩnh vực điều tra. Minh nhấp một ngụm cà phê, lắng nghe Thịnh Hạ trình bày.
MINH
(Giọng điềm tĩnh)
Cậu đã quyết định rồi sao?
THỊNH HẠ
(Giọng kiên quyết, hơi khàn)
Em không còn lựa chọn nào khác, Minh à. Anh ta đã vượt quá giới hạn. Em cần tất cả bằng chứng.
Thịnh Hạ lấy từ túi ra một tập tài liệu dày cộp, đặt lên bàn.
THỊNH HẠ
Đây là những gì em thu thập được. Tờ giấy xét nghiệm thai kỳ của Từ Thanh Ninh, phiếu kiểm tra thai của cô ta ở khoa sản bệnh viện hôm sinh nhật em.
Minh lật giở các giấy tờ. Ánh mắt anh tập trung vào từng con số, từng dòng chữ.
THỊNH HẠ
Và đây là vé xem phim tại rạp riêng, cùng phiếu đặt bàn nhà hàng năm sao. Chúng hẹn hò ngay đêm kỷ niệm của em và Cố Hoài. Em còn tìm thấy chiếc kẹp tóc của em trên người Từ Thanh Ninh ở văn phòng Cố Hoài.
Minh gật đầu, ghi chú lại.
MINH
Ngoài những thứ này, cậu còn nghi ngờ điều gì nữa không?
THỊNH HẠ
Giao dịch tài chính. Em muốn anh điều tra tất cả các khoản tiền Cố Hoài đã chi cho cô ta. Những khoản chi bất thường, những lần chuyển khoản lớn. Có thể có cả những cuộc gặp gỡ bí mật ở đâu đó. Anh ta có một căn hộ chung cư hạng sang mà em chưa từng biết đến.
Minh gấp lại tập tài liệu, nhìn thẳng vào mắt Thịnh Hạ.
MINH
Được rồi. Tớ sẽ làm hết sức. Nhưng Thịnh Hạ, cậu phải chuẩn bị tâm lý. Nếu những gì cậu nghi ngờ là sự thật, nó sẽ rất tàn khốc.
THỊNH HẠ
(Cười nhạt, nụ cười không chạm đến mắt)
Em đã trải qua rồi, Minh. Giờ đến lượt họ.
Thịnh Hạ nhìn ra cửa sổ, ánh mắt xa xăm. Cô không còn vẻ yếu đuối của ngày nào. Thay vào đó là một ngọn lửa hận thù đang âm ỉ, sẵn sàng bùng cháy.
HÌNH ẢNH DỪNG LẠI TRÊN GƯƠNG MẶT QUYẾT TÂM CỦA THỊNH HẠ.
CHUYỂN CẢNH.
NGOẠI CẢNH. NHÀ RIÊNG CỦA THỊNH HẠ – HOÀNG HÔN
Thịnh Hạ về đến nhà. Căn biệt thự sang trọng giờ đây mang một vẻ tĩnh mịch đến rợn người, tương phản hoàn toàn với cơn bão cảm xúc đang gào thét bên trong cô. Cô bước đi vững chãi hơn, dù đôi vai vẫn còn hơi trĩu nặng. Bên hông chiếc túi xách là chiếc máy quay cô vẫn luôn mang theo, giờ đây nó đã ghi lại tất cả những đau đớn, những sự thật phũ phàng.
Trước mặt Thịnh Hạ là Cố Hoài. Anh ta đang ngồi trên chiếc sofa bọc da đắt tiền, dáng vẻ ung dung như mọi ngày, tay lật giở tờ báo, hoàn toàn không biết chuyện gì sắp xảy ra. Ánh hoàng hôn đổ xuống, nhuộm vàng căn phòng, tạo nên một khung cảnh tưởng chừng êm đềm, nhưng lại ẩn chứa một luồng điện lạnh lẽo.
Thịnh Hạ đặt một tập tài liệu dày cộp lên chiếc bàn kính. Tiếng va chạm khô khốc vang lên, phá tan sự im lặng. Cố Hoài ngước lên, ánh mắt ngạc nhiên, rồi dần chuyển sang bối rối.
Thịnh Hạ quay lại, đối diện với anh ta. Khuôn mặt cô không còn biểu lộ cảm xúc gì, ánh mắt nhìn thẳng vào Cố Hoài, như nhìn một người xa lạ. Giọng cô vang lên, đều đều, không một chút dao động, nhưng lại mang theo sức nặng của ngàn cân.
THỊNH HẠ
(Giọng đều đều, lạnh lùng)
Chúng ta ly hôn đi, Cố Hoài.
Cố Hoài sững sờ. Tờ báo trên tay anh đột nhiên trượt xuống, rơi sàn nhà kêu lạch cạch. Đôi mắt anh mở to, lắp bắp không thành lời. Không khí trong phòng như ngưng đọng lại.
CỐ HOÀI
(Giọng run rẩy)
Em… em nói gì cơ?
Thịnh Hạ không trả lời. Cô chỉ lặng lẽ nhìn anh ta, ánh mắt không một chút thương hại hay hối tiếc. Chiếc máy quay trong túi xách vẫn đang hoạt động, ghi lại khoảnh khắc vỡ vụn của Cố Hoài.
CHUYỂN CẢNH.
Cố Hoài vẫn sững sờ, cố gắng gượng dậy.
CỐ HOÀI
(Giọng lắp bắp)
Em… em không thể làm vậy. Hạ Hạ, chúng ta có thể nói chuyện. Anh xin em, Hạ Hạ. Đừng ly hôn. Anh yêu em, anh sẽ thay đổi. Anh hứa!
Anh ta quỳ sụp xuống chân Thịnh Hạ, bàn tay run rẩy cố gắng nắm lấy vạt váy cô. Thịnh Hạ nhìn xuống Cố Hoài, nụ cười mỉa mai trên môi càng lúc càng sâu. Ánh mắt cô giờ đây lạnh lẽo như băng giá, hoàn toàn xa lạ với người đàn ông đang van xin dưới chân mình.
THỊNH HẠ
(Giọng sắc như dao cạo, không một chút cảm xúc)
Tình yêu của anh chỉ là lời nói suông. Anh đã tự tay phá hủy tất cả rồi.
Cô giật chân về, Cố Hoài lảo đảo.
CỐ HOÀI
(Tuyệt vọng)
Anh sai rồi. Anh thật sự sai rồi. Anh sẽ sửa chữa mọi thứ! Anh sẽ không bao giờ gặp lại cô ta nữa!
THỊNH HẠ
(Nhếch mép)
Không gặp cô ta? Vậy những tấm vé xem phim tại rạp riêng này, hay những buổi hẹn hò năm sao này là sao? Chẳng lẽ anh còn muốn tôi tin anh?
Thịnh Hạ đưa tay vào túi xách, lấy ra tập tài liệu đã chuẩn bị sẵn, ném mạnh vào người Cố Hoài. Tiếng giấy xé rách vang lên, như xé nát trái tim cô.
THỊNH HẠ
Anh xem đi. Những bằng chứng về sự phản bội của anh. Chiếc kẹp tóc của tôi ở văn phòng anh, lại xuất hiện trên người cô ta. Phiếu kiểm tra thai, axít folic… Anh và cô ta đã đi đến đâu rồi?
Cố Hoài ôm chặt tập tài liệu, mặt cắt không còn giọt máu.
CỐ HOÀI
(Thều thào)
Anh…
Thịnh Hạ quay lưng lại, ánh mắt nhìn ra cửa sổ.
THỊNH HẠ
Hãy dọn đồ và rời khỏi đây. Tôi không muốn nhìn thấy anh nữa. Chúng ta, kết thúc ở đây.
Một cơn gió lạnh lùa vào phòng. Cố Hoài quỳ sụp xuống sàn nhà, ôm mặt khóc nức nở. Thịnh Hạ vẫn đứng đó, bóng lưng mảnh mai gồng mình chịu đựng. Chiếc máy quay vẫn lặng lẽ ghi lại tất cả.
CHUYỂN CẢNH.
Cố Hoài run rẩy nhặt tập tài liệu, từng trang giấy xộc xệch như giọt nước mắt đã trực chờ tuôn rơi. Thịnh Hạ đứng nhìn, đôi mắt cô đã khô cạn, chỉ còn lại sự lạnh lẽo bao trùm.
THỊNH HẠ
(Giọng nói đều đều, như đọc một bản án)
Anh nghĩ tôi sẽ vĩnh viễn không biết sao? Anh nghĩ tôi sẽ ngu ngốc đến mức nào? Cái ngăn kéo cuối cùng trong bàn làm việc của anh… nó chứa đựng nhiều hơn là những giấy tờ anh vẫn giấu giếm.
Thịnh Hạ quay người, bước đến chiếc máy quay vẫn đang lặng lẽ ghi lại. Cô đưa tay mở nắp ngăn kéo cuối cùng trên bàn làm việc của Cố Hoài. Bên trong, ngoài những tập tài liệu kinh doanh, còn có một chiếc hộp nhỏ đã cũ. Cô mở nó ra, để lộ ra bên trong là một chiếc điện thoại cũ và một chiếc USB.
THỊNH HẠ
(Giọng cô chợt khàn đi, nhưng vẫn giữ vẻ kiên định)
Đây là thứ tôi tìm thấy cách đây rất lâu. Một mối nghi ngờ âm ỉ trong lòng, một cảm giác bất an luôn bám riết. Nhưng vì anh, vì gia đình này, tôi đã cố gắng phớt lờ nó.
Cô cầm lấy chiếc điện thoại cũ, màn hình mờ nhạt hiển thị một loạt ảnh. Là Cố Hoài và Từ Thanh Ninh. Họ tay trong tay tại rạp riêng, dưới tấm áp phích phim “Mập mờ”. Là những tin nhắn mùi mẫn, những lời hứa hẹn dành cho nhau. Rồi cô chuyển sang chiếc USB, cắm vào laptop đặt trên bàn.
Một đoạn video quay lén hiện lên. Cố Hoài và Từ Thanh Ninh bước ra từ phòng khám sản bệnh viện. Từ Thanh Ninh đang ôm bụng, mặt cô ta lộ rõ vẻ lo lắng, còn Cố Hoài thì vội vàng đỡ lấy, gương mặt đầy sự quan tâm.
THỊNH HẠ
(Nhìn thẳng vào Cố Hoài, giọng đầy sự khinh bỉ)
Ngày sinh nhật tôi. Anh ta nói bận họp. Còn đây, ngày mà anh nói chúng ta kỷ niệm 10 năm ngày cưới. Anh ta lại đưa cô ta đến khoa sản. Anh ta còn chuẩn bị vé xem phim tại rạp riêng cho hai người. Anh ta còn muaaxit folic cho cô ta. Anh ta định cùng cô ta xây dựng một gia đình mới sao?
Cô giật mạnh chiếc kẹp tóc trên mái tóc mình, thứ mà cô đã lấy từ chiếc ghế trong văn phòng Cố Hoài hôm trước.
THỊNH HẠ
Và đây. Chiếc kẹp tóc này. Nó là của tôi. Tôi làm mất nó trong văn phòng anh cách đây vài tháng. Vậy mà nó lại xuất hiện trên đầu cô ta. Anh ta còn đưa cô ta vào chính nơi làm việc của anh, nơi tôi từng đặt trọn niềm tin.
Cố Hoài ngã quỵ xuống sàn, đầu óc quay cuồng. Hình ảnh, tin nhắn, video… tất cả đổ ập vào anh ta như một cơn sóng thần.
THỊNH HẠ
(Đưa tập tài liệu chứa những phiếu đặt bàn nhà hàng năm sao lên)
Còn đây. Những bữa ăn xa hoa. Những buổi hẹn hò bí mật. Anh nghĩ tôi không biết gì sao? Anh nghĩ tôi chỉ là một con ngốc để anh lừa dối sao?
Cô đứng thẳng người, ánh mắt quét qua chiếc máy quay.
THỊNH HẠ
Những thứ này. Tôi sẽ công khai tất cả. Lên mạng xã hội. Để cả thế giới biết bộ mặt thật của anh. Để tất cả biết người đàn ông tôi từng yêu thương, người đàn ông tôi từng tin tưởng, là kẻ phản bội tồi tệ nhất.
Cô dùng thỏi son đắt tiền của mình, trên bảng thông báo nơi sảnh chính của công ty, cô viết lên đó dòng chữ lớn, đầy phẫn uất: “TIỆN NAM TRA NỮ”.
Rồi Thịnh Hạ quay lại, ánh mắt nhìn Cố Hoài như nhìn một kẻ xa lạ.
THỊNH HẠ
Cút ra khỏi đây. Tôi không muốn thấy anh nữa.
Cố Hoài ngước lên nhìn Thịnh Hạ, khuôn mặt thất thần. Anh ta cố gắng với tay, nhưng bàn tay anh ta chạm vào khoảng không lạnh lẽo.
CHUYỂN CẢNH.
Màn hình máy quay vẫn đang lặng lẽ ghi lại. Thịnh Hạ, với ánh mắt lạnh lẽo như băng, nhìn thẳng vào Cố Hoài đang quỵ dưới sàn. Cố Hoài run rẩy, từng chút một cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể anh ta như không còn sức lực. Tiếng điện thoại của Thịnh Hạ vang lên inh ỏi, một giọng nói quen thuộc nhưng giờ đây lại như tiếng dao cứa vào tim Cố Hoài.
THỊNH HẠ
(Cầm điện thoại lên, giọng hơi run nhưng kiên quyết)
Đó là bạn của Từ Thanh Ninh. Cô ta vừa gọi. Cảnh sát đã vào cuộc. Báo chí thì đang chờ sẵn bên ngoài. Cố Hoài. Anh nghĩ anh có thể trốn thoát sao?
Cố Hoài ngẩng đầu lên, gương mặt anh ta biến sắc. Anh ta nhìn Thịnh Hạ, rồi nhìn ra phía cửa sổ văn phòng. Phía bên ngoài, đám đông phóng viên và những người tò mò đã tụ tập ngày càng đông. Tiếng máy ảnh lách tách, tiếng xì xào bàn tán vọng vào trong.
Từ ngoài hành lang, Thư ký Cố Hoài vội vã chạy vào, vẻ mặt hoảng loạn.
THƯ KÝ CỐ HOÀI
(Thở hổn hển)
Tổng giám đốc, mọi chuyện… mọi chuyện đã quá sức kiểm soát rồi. Cổ phiếu của chúng ta đang lao dốc. Đối tác lớn nhất… họ vừa hủy toàn bộ hợp đồng. Truyền thông… họ đang tung tin về chuyện ngoại tình, về vụ sảy thai… tất cả mọi thứ…
Thư ký Cố Hoài lắp bắp, không dám nhìn thẳng vào Cố Hoài hay Thịnh Hạ.
CỐ HOÀI
(Giọng khàn đặc, như một lời thú tội muộn màng)
Thịnh Hạ… anh xin lỗi. Anh…
THỊNH HẠ
(Ngắt lời, giọng đầy cay đắng)
Xin lỗi sao? Anh xin lỗi cho sự ngu dốt của tôi hay sự phản bội của anh? Những thứ này… (Thịnh Hạ giơ tập tài liệu và chiếc điện thoại cũ lên) …đã vạch trần bộ mặt thật của anh rồi.
Trong lúc đó, tại khoa sản bệnh viện, một nhân viên y tế đang xem lại hồ sơ bệnh án. Một nụ cười mỉa mai nở trên môi. Cô ta nhớ lại ngày “sinh nhật của Thịnh Hạ”, khi Cố Hoài và Từ Thanh Ninh lén lút đến đây.
Tại sảnh chính của công ty, hàng trăm đồng nghiệp đang xôn xao bàn tán, chỉ trỏ vào bảng thông báo với dòng chữ “TIỆN NAM TRA NỮ” được viết bằng son. Một vài người tỏ ra hả hê, số khác thì ái ngại, nhưng tất cả đều không khỏi kinh ngạc trước hành động của Thịnh Hạ.
Thịnh Hạ quay lưng lại với Cố Hoài, bước về phía cửa. Cô dừng lại, ánh mắt quét qua chiếc máy quay vẫn đang ghi hình.
THỊNH HẠ
(Nói với máy quay, giọng trầm lắng nhưng đầy sức mạnh)
Tôi sẽ không để chuyện này dừng lại ở đây. Cái ác rồi sẽ bị trừng trị.
Cô bước ra khỏi văn phòng, để lại Cố Hoài một mình với sự đổ nát và sự khinh bỉ của thế giới. Tiếng đám đông bên ngoài càng lúc càng lớn. Cánh cửa văn phòng đóng sầm lại.
CHUYỂN CẢNH.
Căn phòng văn phòng giờ đây chỉ còn lại sự tĩnh lặng rợn người sau những gì đã xảy ra. Thịnh Hạ đứng đó, nhìn chằm chằm vào chiếc máy quay vẫn đang hoạt động. Cố Hoài, dáng vẻ tiều tụy, không dám ngẩng lên nhìn vợ. Tiếng ồn ào bên ngoài vọng vào như một bản cáo trạng chung thân.
THỊNH HẠ
(Nói với máy quay, giọng trầm lắng nhưng đầy sức mạnh)
Tôi sẽ không để chuyện này dừng lại ở đây. Cái ác rồi sẽ bị trừng trị.
Cô bước ra khỏi văn phòng, để lại Cố Hoài một mình với sự đổ nát và sự khinh bỉ của thế giới. Tiếng đám đông bên ngoài càng lúc càng lớn. Cánh cửa văn phòng đóng sầm lại.
NGOẠI CẢNH. SẢNH CÔNG TY – BAN NGÀY.
Hàng trăm đồng nghiệp của Cố Hoài đang xôn xao bàn tán. Ánh mắt họ đổ dồn về phía bảng thông báo lớn ở sảnh chính. Dòng chữ “TIỆN NAM TRA NỮ” viết bằng son đỏ rực nổi bật trên nền trắng. Vài người mỉm cười hả hê, số khác thì lắc đầu ngao ngán. Sự kiện “sảy thai chấn động” của Thịnh Hạ giờ đây đã trở thành chủ đề nóng hổi, lan truyền với tốc độ chóng mặt trên mạng xã hội.
TIẾNG TAY CHƠI ĐIỆN THOẠI ẦM ẦM.
Cảnh quay chuyển sang màn hình điện thoại của Từ Thanh Ninh. Cô ta đang gào khóc, nước mắt nhòe nhoẹt.
TỪ THANH NINH
(Qua điện thoại, giọng nức nở)
Thịnh Hạ ơi, làm ơn tha cho em… Em sai rồi… Anh ta lừa em… Anh ta nói anh ta sẽ bỏ vợ vì em… Tất cả là lỗi của anh ta, anh ta đã ép em…
Bên cạnh cô ta, một vài người bạn đang cố gắng an ủi, nhưng vẻ mặt họ cũng đầy lo lắng. Tin tức về scandal của Cố Hoài và Từ Thanh Ninh đã lan tràn khắp các mặt báo, các trang tin giải trí. Hình ảnh của Từ Thanh Ninh bị bêu rếu, bị tấn công bởi cộng đồng mạng. Cô ta bị gọi là “tiểu tam giật chồng”, “kẻ thứ ba đáng khinh bỉ”.
CHUYỂN CẢNH. VĂN PHÒNG CÔNG TY CỐ HOÀI – BUỔI CHIỀU.
Thư ký Cố Hoài, khuôn mặt phờ phạc, đang cố gắng dọn dẹp mớ hỗn độn. Anh ta nhặt lên một chiếc kẹp tóc lấp lánh rơi ra từ dưới bàn làm việc của Cố Hoài. Chiếc kẹp tóc này rất giống với chiếc mà Từ Thanh Ninh thường đeo. Anh ta nhìn nó, rồi thở dài ngao ngán.
THƯ KÝ CỐ HOÀI
(Lẩm bẩm một mình)
Cô ta thật liều lĩnh…
TẬP TRUNG VÀO MÀN HÌNH ĐIỆN THOẠI CỦA THỊNH HẠ.
Thịnh Hạ ngồi một mình trong căn hộ, ánh mắt trống rỗng. Chiếc điện thoại trên tay vẫn hiển thị cuộc gọi nhỡ từ Từ Thanh Ninh. Cô ta nghe những lời van xin, cầu cứu tuyệt vọng đó, nhưng trái tim Thịnh Hạ giờ đây đã chai sạn. Nước mắt đã cạn khô từ lâu.
THỊNH HẠ
(Nhìn vào điện thoại, giọng nói lạnh lẽo, không một chút cảm xúc)
Lừa dối? Ép buộc? Đó là những gì cô ta nói với anh ta khi nhìn thấy tôi ngã gục trong chính văn phòng của anh ta sao? Cô ta đã bao giờ nghĩ đến hậu quả của việc mình làm chưa?
Cảnh quay zoom vào chiếc điện thoại. Trên màn hình hiện lên những tin nhắn, những bài báo lá cải với dòng tít giật gân: “TIỂU TAM KHỦNG HOẢNG: TỪ THANH NINH BỊ NÉM ĐÁ, MẤT HẾT HỢP ĐỒNG QUẢNG CÁO”, “THỊNH HẠ TRẢ THÙ LỘNG: VẠCH TRẦN BỘ MẶT THẬT CỦA CỐ HOÀI VÀ TÌNH NHÂN”, “PHONG BÌA BÁO NGƯỜI NỔI TIẾNG: NẠN NHÂN HAY THỦ PHẠM?”.
Từ Thanh Ninh càng ngày càng hoảng loạn. Cô ta bắt đầu nhận được những lời đe dọa, những tin nhắn với nội dung khiếm nhã. Sự nghiệp của cô ta tan thành mây khói. Tất cả các hợp đồng quảng cáo lớn đều bị hủy bỏ. Cô ta gọi điện cho Cố Hoài, nhưng anh ta không bắt máy.
CHUYỂN CẢNH. NGOẠI CẢNH. ĐƯỜNG PHỐ VẮNG VẺ – ĐÊM.
Từ Thanh Ninh, trong bộ dạng luộm thuộm, vội vã bước đi trên con phố vắng. Cô ta liên tục nhìn ngó xung quanh, sợ hãi. Nỗi ám ảnh và sự tuyệt vọng khiến cô ta dường như phát điên.
TỪ THANH NINH
(Thì thầm với chính mình)
Không thể như thế này được… Mình phải làm gì đây? Cố Hoài… Anh ở đâu?
Bất chợt, một chiếc xe sang trọng dừng lại bên cạnh cô ta. Cửa xe mở ra. Thịnh Hạ ngồi trong xe, vẻ mặt bình thản nhưng ánh mắt đầy quyền lực.
THỊNH HẠ
(Giọng lạnh như băng)
Lên xe đi. Tôi đưa cô đến một nơi.
Từ Thanh Ninh nhìn Thịnh Hạ với ánh mắt vừa sợ hãi, vừa hy vọng. Cô ta không còn lựa chọn nào khác. Cô ta run rẩy mở cửa bước vào xe.
CHUYỂN CẢNH.
XE HƠI – ĐÊM
Từ Thanh Ninh run rẩy ngồi vào ghế phụ. Thịnh Hạ đóng cửa xe, ánh mắt quét qua gương chiếu hậu. Cô lái xe đi, để lại con phố vắng phía sau.
Bên trong xe, không khí căng thẳng bao trùm. Từ Thanh Ninh siết chặt hai tay, đôi mắt nhìn trân trối về phía trước.
TỪ THANH NINH
(Giọng run run)
Chị muốn đưa tôi đi đâu?
THỊNH HẠ
(Giọng đều đều, ánh mắt không rời con đường)
Đến nơi mọi chuyện bắt đầu.
Xe chạy qua những con phố quen thuộc, rồi dần đi vào khu vực ít người qua lại hơn. Từ Thanh Ninh ngày càng hoảng sợ. Cô ta nhìn Thịnh Hạ, muốn nói gì đó nhưng cổ họng nghẹn lại.
TỪ THANH NINH
Chị… chị sẽ không làm gì tôi chứ?
THỊNH HẠ
(Bật cười khẩy, một nụ cười không chút vui vẻ)
Cô nghĩ tôi sẽ làm gì cô? Cô đã tự hủy hoại mình rồi. Tôi chỉ đang đưa cô đến nơi cô thuộc về.
Chiếc xe rẽ vào một con đường nhỏ, dẫn đến một khu đất bỏ hoang. Bên trong khu đất là một ngôi nhà cũ kỹ, đã bị bỏ hoang từ lâu.
THỊNH HẠ
Xuống xe đi.
Từ Thanh Ninh lưỡng lự, nhưng dưới ánh mắt lạnh lùng của Thịnh Hạ, cô ta đành phải mở cửa bước ra.
Bên ngoài, gió đêm thổi mạnh, mang theo hơi lạnh thấu xương. Khung cảnh tiêu điều, hoang vắng.
TỪ THANH NINH
Đây là đâu vậy?
THỊNH HẠ
(Chỉ tay về phía ngôi nhà cũ)
Đây là nơi Cố Hoài đã đưa tôi đến lần đầu tiên. Anh ta nói đây là nơi hai ta sẽ xây dựng tương lai. Anh ta đã nói rất nhiều lời ngọt ngào.
Thịnh Hạ tiến lại gần ngôi nhà, ánh mắt cô dường như lướt qua những mảnh vỡ của quá khứ. Từ Thanh Ninh lẽo đẽo theo sau, sợ hãi nhìn xung quanh.
THỊNH HẠ
Anh ta đã nói, anh ta yêu tôi. Anh ta sẽ không bao giờ phản bội tôi. Cô tin không?
Từ Thanh Ninh không trả lời. Cô ta biết mình không có quyền nói.
THỊNH HẠ
(Quay phắt lại nhìn Từ Thanh Ninh, ánh mắt sắc như dao)
Cô đã cướp đi tất cả của tôi. Anh ta, đứa con của tôi, tương lai của tôi. Cô tưởng tôi sẽ dễ dàng bỏ qua sao?
Bất chợt, Thịnh Hạ rút ra một vật gì đó trong túi áo khoác. Đó là chiếc máy quay nhỏ.
THỊNH HẠ
Mọi thứ đã được ghi lại rồi. Lời thú nhận của cô, mọi sự thật. Cô sẽ không bao giờ trốn thoát được đâu.
Từ Thanh Ninh hoảng loạn. Cô ta nhìn chằm chằm vào chiếc máy quay, rồi nhìn Thịnh Hạ với vẻ mặt tuyệt vọng.
TỪ THANH NINH
Không… làm ơn… Thịnh Hạ…
Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên từ phía xa. Cả hai cùng quay đầu nhìn.
Một chiếc xe khác đang lao tới với tốc độ cao. Thịnh Hạ nhận ra chiếc xe đó. Đó là xe của Cố Hoài.
Cố Hoài lao ra khỏi xe, dáng vẻ bơ phờ, quần áo xộc xệch. Anh ta chạy thẳng về phía Thịnh Hạ, đôi mắt đỏ hoe.
CỐ HOÀI
Hạ Hạ! Hạ Hạ!
Anh ta lao tới, quỳ sụp xuống trước mặt Thịnh Hạ, hai tay níu lấy vạt áo cô. Nước mắt chảy dài trên khuôn mặt nhơ nhuốc.
CỐ HOÀI
(Giọng nức nở, khẩn thiết)
Hạ Hạ, em tha cho anh. Anh biết lỗi rồi. Anh không thể sống thiếu em. Tất cả là lỗi của anh, anh đã sai.
Thịnh Hạ nhìn Cố Hoài, ánh mắt cô lạnh lẽo, trống rỗng. Cô nhìn anh ta như nhìn một kẻ xa lạ, không còn chút tình cảm nào.
THỊNH HẠ
(Giọng nói trầm thấp, không một chút cảm xúc)
Quá muộn rồi, Cố Hoài.
Cô gạt tay anh ta ra, bước chậm rãi về phía xe của mình. Cố Hoài tuyệt vọng, cố gắng níu giữ.
CỐ HOÀI
Không! Hạ Hạ! Đừng bỏ anh!
Thịnh Hạ không quay đầu lại. Cô bước vào xe, đóng sập cửa lại. Cô nhìn Cố Hoài qua lớp kính xe, ánh mắt anh ta đầy thống khổ, nhưng trái tim cô đã hoàn toàn nguội lạnh. Từ Thanh Ninh đứng lặng lẽ bên cạnh, nhìn hai người họ với vẻ mặt hoang mang.
Thịnh Hạ nhấn ga, chiếc xe từ từ lùi lại rồi lao đi, bỏ lại Cố Hoài một mình quỳ gối giữa đêm tối lạnh lẽo, bên cạnh Từ Thanh Ninh hoang mang tột độ. Anh ta giờ đây đã mất tất cả, chỉ còn lại sự hối hận và đống đổ nát do chính mình tạo ra.
NGOẠI CẢNH – TRƯỚC NHÀ CŨ – ĐÊM
Chiếc xe của Thịnh Hạ lao đi trong đêm tối, để lại Cố Hoài bơ vơ, quỳ gối giữa cảnh hoang tàn. Từ Thanh Ninh đứng đó, dường như hoàn toàn choáng váng trước màn kịch vừa diễn ra. Màn đêm nuốt chửng Cố Hoài, chỉ còn lại tiếng gió rít qua những tán cây trơ trọi. Từ Thanh Ninh cảm thấy một nỗi sợ hãi lạnh lẽo bám lấy cô. Cô nhìn xung quanh, rồi nhìn lại nơi chiếc xe Thịnh Hạ vừa khuất dạng, đôi mắt cô đầy hoang mang và tuyệt vọng.
NỘI CẢNH – VĂN PHÒNG CÔNG TY CỐ HOÀI – NGÀY HÔM SAU
Không khí trong văn phòng của Cố Hoài hôm nay căng thẳng hơn bao giờ hết. Các đồng nghiệp công ty xôn xao bàn tán, ánh mắt họ thỉnh thoảng lại liếc về phía bàn làm việc của Cố Hoài, nơi giờ đây trống vắng một cách kỳ lạ. Từ Thanh Ninh bước vào, trông cô ta xanh xao và mệt mỏi, nhưng ánh mắt lại ánh lên một tia cố chấp. Cô ta đi thẳng đến bàn của Cố Hoài, tìm kiếm gì đó.
Bỗng nhiên, một tiếng hét thất thanh vang lên từ phía sau.
ĐỒNG NGHIỆP CÔNG TY (O.S.)
Trời ơi! Chuyện gì đây?
Từ Thanh Ninh giật mình quay lại. Trước mặt cô là một bảng thông báo lớn, nơi mọi người thường dán các thông báo quan trọng của công ty. Giờ đây, trên đó là một dòng chữ nguệch ngoạc, được viết bằng thứ gì đó màu đỏ rực, nổi bật trên nền trắng: “TIỆN NAM TRA NỮ”.
Từ Thanh Ninh trợn tròn mắt, cô ta nhận ra màu đỏ đó. Đó là màu son đắt tiền của chính cô ta, thứ mà cô ta luôn mang theo bên mình. Cô ta nhìn xuống tay mình, rồi lại nhìn lên bảng. Một cảm giác tội lỗi xen lẫn sợ hãi dâng lên trong lòng.
CÙNG LÚC, THỊNH HẠ ĐÃ RỜI KHỎI VĂN PHÒNG CÔNG TY CỐ HOÀI. CÔ ĐỨNG BÊN NGOÀI, NHÌN LẠI CÁNH CỬA VĂN PHÒNG VỚI MỘT VẺ MẶT THÀNH THẬT. TRONG TAY CÔ LÀ CHIẾC VALI NHỎ. THỊNH HẠ CÚI XUỐNG, BỎ LẠI CHIẾC GHẾ NGÃ NGHIÊNG CỦA MÌNH. ÁNH MẮT CÔ QUÉT QUA MỘT VẬT NHỎ RƠI DƯỚI SÀN: MỘT CHIẾC KẸP TÓC TINH XẢO. THỊNH HẠ NHẬN RA NGAY ĐÓ LÀ CỦA TỪ THANH NINH. CÔ LƯỢM LÊN, NHƯNG KHÔNG PHẢI ĐỂ TRẢ LẠI. CÔ ĐỂ NÓ VÀO TÚI.
THỊNH HẠ
(Nói với chính mình, giọng đều đều nhưng đầy quyết tâm)
Mọi thứ đã xong.
Cô bước đi, bóng dáng nhỏ bé của cô khuất dần sau cánh cửa kính lớn. Ánh mắt cô không một chút do dự, không một lời từ biệt. Cô đã hoàn tất mọi thứ, giải thoát chính mình khỏi cái lồng son đã trở thành địa ngục.
NGOẠI CẢNH – ĐƯỜNG PHỐ – NGÀY
Thịnh Hạ bước ra khỏi công ty Cố Hoài. Cô nhìn trời, hít một hơi thật sâu bầu không khí trong lành của buổi sáng, một cảm giác bình yên lạ lùng len lỏi vào tâm hồn. Cô siết chặt chiếc vali nhỏ trong tay. Bên trong vali là những giấy tờ quan trọng, là bản kế hoạch mới, là tương lai mà cô tự tay mình sẽ kiến tạo. Cô không còn là Thịnh Hạ của ngày xưa, người phụ nữ cam chịu và yếu đuối. Cô là Thịnh Hạ của hiện tại, người phụ nữ mạnh mẽ, đã tìm lại được chính mình.
Cô bước đi trên con đường rộng, bỏ lại phía sau những gì đã thuộc về quá khứ. Cô ngước nhìn bầu trời xanh ngắt, nở một nụ cười nhẹ. Nụ cười ấy không còn sự cay đắng, chỉ còn lại sự thanh thản và niềm tin vào tương lai. Chiếc vali trong tay cô, như một lời tuyên ngôn, về một khởi đầu mới, một cuộc đời mới, không có Cố Hoài và cũng không có Từ Thanh Ninh. Thịnh Hạ, giờ đây, là của riêng mình.
NGOẠI CẢNH – NHÀ GA TÀU ĐÊM – ĐÊM
Chuyến tàu đêm chầm chậm lăn bánh, mang theo Thịnh Hạ rời xa thành phố đầy những ám ảnh. Cô ngồi bên cửa sổ, nhìn cảnh vật lướt qua như những thước phim tua nhanh. Những ánh đèn vàng vọt, những ngôi nhà im lìm, tất cả hòa quyện vào màn đêm, tạo nên một bức tranh tĩnh lặng. Khuôn mặt Thịnh Hạ giờ đây hoàn toàn khác. Đôi mắt cô không còn gợn chút u buồn, hay vương vấn bóng hình của sự thù hận. Thay vào đó là một vẻ bình yên đến lạ thường, một sự thanh thản mà cô đã đánh đổi bằng tất cả những gì mình có. Cô đã hoàn toàn giải thoát cho bản thân khỏi sợi dây ràng buộc đầy đau khổ với Cố Hoài và Từ Thanh Ninh. Trên tay cô là chiếc vali nhỏ, biểu tượng cho một cuộc hành trình mới, một chương mới trong cuộc đời mà cô sẽ tự tay mình viết nên, mạnh mẽ, độc lập và rạng rỡ. Tiếng bánh xe tàu rít lên, như đang tiễn đưa quá khứ và chào đón tương lai.
NỘI CẢNH – TRONG TÀU ĐÊM – ĐÊM
Thịnh Hạ khẽ mỉm cười khi nhìn chính mình phản chiếu trong ô cửa kính tối đen. Hình ảnh ấy không còn là một người phụ nữ cam chịu, bi lụy, mà là một chiến binh đã vượt qua mọi giông bão. Cô nhớ lại mọi thứ đã xảy ra, từ những bằng chứng ngoại tình trong xe Cố Hoài, đến chiếc kẹp tóc của Từ Thanh Ninh rơi trên sàn văn phòng. Tất cả đều đã khép lại. Cô không còn muốn níu giữ hay trả thù. Cô chỉ muốn bước đi, tìm lại chính mình. Chiếc vali bên cạnh cô chứa đựng tất cả những gì cô cần cho một khởi đầu mới: những giấy tờ quan trọng, bản kế hoạch kinh doanh đã ấp ủ bấy lâu, và một trái tim đã thôi không còn tổn thương.
Thịnh Hạ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Không khí trên tàu có mùi hơi kim loại đặc trưng, nhưng đối với cô lúc này, nó lại mang một sự trong lành khó tả. Cô có thể cảm nhận được sự thay đổi đang diễn ra bên trong mình. Cái gai trong tim đã được nhổ bỏ, những vết thương lòng dần lành lại. Cô không còn là người vợ bị phản bội, mà là một người phụ nữ tự do, quyết định số phận của chính mình. Cảnh vật bên ngoài cửa sổ dần mờ đi khi tàu đi sâu vào màn đêm, nhưng trong tâm trí Thịnh Hạ, một bức tranh tươi sáng về tương lai đang dần hiện rõ. Cô biết rằng con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng, nhưng cô tin vào sức mạnh của chính mình.
Ngoại cảnh – Thành phố – Sáng hôm sau
Ánh nắng ban mai chiếu rọi trên những tòa nhà cao tầng, báo hiệu một ngày mới. Nhưng với Thịnh Hạ, đó là sự khởi đầu của một cuộc đời mới. Cô đã đến ga tàu đích đến, mang theo chiếc vali và một trái tim tràn đầy hy vọng. Bước chân cô rảo bước trên con đường rộng lớn, không còn vướng bận bởi những oán hận hay tiếc nuối. Cô ngước nhìn bầu trời xanh ngắt, nở một nụ cười nhẹ. Nụ cười ấy không còn sự cay đắng, chỉ còn lại sự thanh thản và niềm tin vào tương lai. Cô không còn là Thịnh Hạ của ngày xưa, người phụ nữ yếu đuối, mà là Thịnh Hạ của hiện tại, người phụ nữ mạnh mẽ, đã tìm lại được chính mình.
Thịnh Hạ dừng lại trước một quán cà phê nhỏ xinh, nơi cô đã từng mơ ước được mở một ngày nào đó. Cô bước vào, gọi một tách cà phê và lấy ra cuốn sổ tay đã cũ. Trên trang đầu tiên, cô viết nguệch ngoạc dòng chữ: “Chương mới – Cuộc đời của Thịnh Hạ”. Rồi cô mỉm cười, ánh mắt lấp lánh niềm vui và sự quyết tâm. Cô đã sẵn sàng để bắt đầu. Cuộc đời của cô giờ đây hoàn toàn thuộc về cô.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

