Thu bình tĩnh đặt bản hợp đồng và các bằng chứng nhỏ lên giữa bàn. Ánh mắt cô sắc lạnh, nhìn thẳng vào Người ấy và Thầy trừ vong, khiến không khí trong phòng trở nên ngột ngạt. Tiếng chuông camera bật lên, ghi lại khoảnh khắc này. Cô cất giọng kiên định, pha chút lạnh lẽo:
THU
Tôi muốn tất cả phải rõ ràng.
Người ấy, vốn đang quay lưng lại, khẽ giật mình rồi quay đầu lại. Khuôn mặt anh ta thoáng chút bối rối, nhưng nhanh chóng bị che giấu. Thầy trừ vong, với bộ dạng đạo mạo thường ngày, giờ đây lại có vẻ hơi luống cuống.
THU (tiếp)
(Giọng Thu trầm lại, đầy mỉa mai)
Ba mươi lăm triệu cho mỗi lần giải hạn. Nghe có vẻ… đắt giá nhỉ? Nhưng mà, vì gia đình, tôi đã không ngần ngại.
Cô cầm lấy một tờ hóa đơn đã bị xé đôi, cẩn thận ghép lại.
THU (tiếp)
Cái này… em tìm thấy nó trong thùng rác. Cứ tưởng là anh vứt đi rồi chứ.
Người ấy nhìn tờ hóa đơn, ánh mắt anh ta dao động. Thầy trừ vong cố gắng giữ vẻ bình tĩnh.
THẦY TRỪ VONG
Cô Thu, tôi không hiểu cô đang ám chỉ điều gì. Mọi chuyện tôi làm đều vì muốn tốt cho gia đình cô.
THU
(Cười nhạt)
Tốt cho gia đình tôi? Hay tốt cho túi tiền của ngài?
Thu lấy ra một chiếc áo khoác, đưa lên mũi ngửi.
THU (tiếp)
Còn cái mùi này… em nhớ nó không phải là mùi nước xả vải em vẫn dùng. Mùi này… quen lắm.
Ánh mắt Thu quét qua Người ấy, rồi dừng lại trên Thầy trừ vong. Cô biết, kẻ đứng sau tất cả mới là kẻ đáng sợ nhất, kẻ đã dàn dựng nên vở kịch này.
THU (tiếp)
Cuộc gọi lúc nửa đêm, cái tên được lưu bằng ký hiệu vô nghĩa trên điện thoại của anh. Tất cả đều là bằng chứng. Bằng chứng cho thấy, không có tà ma nào cả. Chỉ có con người. Những con người độc ác.
Cô nhìn thẳng vào Người ấy, ánh mắt đầy thất vọng và đau đớn.
THU (tiếp)
Anh đã lừa dối tôi, lừa dối cả gia đình này. Vì cái gì?
Người ấy cúi gằm mặt, không dám đáp lời. Không khí trong phòng càng thêm nặng nề. Tiếng thở nặng nhọc của cả ba vang vọng trong sự im lặng. Từ ngoài hành lang, tiếng người nói chuyện xa dần, như muốn bỏ lại cô một mình đối mặt với sự thật phũ phàng này.
Người ấy cúi gằm mặt, bàn tay phải run rẩy, vô thức siết chặt lấy mép bàn. Căn phòng giờ đây chỉ còn lại tiếng thở nặng nhọc và âm thanh vang vọng từ chiếc camera đang ghi hình. Thu đứng đó, ánh mắt vẫn không rời khỏi anh ta, vẻ thất vọng dần biến thành sự lạnh lùng đến đáng sợ. Cô nhìn lướt qua Thầy trừ vong, kẻ vẫn đang cố gắng giữ vẻ bình tĩnh giả tạo, nhưng ánh mắt luôn lảng tránh, không dám đối diện trực tiếp.
Từ ngoài hành lang, một giọng nói hơi khàn của người phụ nữ lớn tuổi vang lên, xen ngang bầu không khí căng thẳng.
NGƯỜI THÂN
(Giọng cố gắng xoa dịu)
Có chuyện gì mà căng thẳng thế Thu, sao con lại làm lớn chuyện thế này? Có gì thì cứ từ từ nói.
Người ấy lập tức ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy cầu xin hướng về phía người thân, như tìm kiếm một sự giải vây. Thầy trừ vong cũng nhanh chóng gật đầu phụ họa.
THẦY TRỪ VONG
Đúng vậy, cô Thu. Có lẽ có sự hiểu lầm nào đó. Tôi tin rằng gia đình chúng ta có thể giải quyết mọi chuyện trong hòa bình.
Thu quay sang nhìn người thân lớn tuổi, nụ cười mỉa mai thoáng qua trên môi. Cô biết, họ là một phần của vở kịch này, những người đồng lõa trong sự lừa dối.
THU
(Giọng Thu trầm xuống, nhưng đầy quyền lực)
Hòa bình? Ngài nói là hòa bình? Với những bản hợp đồng giả mạo, những lời dối trá để moi tiền từ gia đình tôi? Ngài muốn tôi im lặng để các người tiếp tục vơ vét sao?
Cô tiến lại gần Người ấy, ánh mắt không còn một chút ấm áp nào.
THU (tiếp)
Anh nhìn tôi đi. Anh nhìn vào mắt tôi và nói đi. Anh đã làm gì với 35 triệu mỗi lần giải hạn? Anh đã mang nó đi đâu? Hay anh đã đưa tất cả cho cái gọi là “Thầy trừ vong” này để hắn ta vui vẻ?
Người ấy tái mặt, hai tay anh ta run lên rõ rệt. Anh ta cố gắng né tránh ánh mắt của Thu, quay mặt đi, nhưng bàn tay siết chặt lấy mép bàn lại càng lộ rõ sự bối rối và tội lỗi.
THU (tiếp)
(Thu ghé sát vào tai Người ấy, giọng thì thầm đầy đe dọa)
Anh có nhớ chiếc điện thoại cũ của anh không? Cái anh vẫn dùng để lưu số của em. Cái anh vẫn hay để ở đầu giường. Em đã lục tung nó lên rồi. Những đoạn ghi âm đó… nó rất rõ ràng. Tiếng anh nói chuyện với hắn ta… về việc làm sao để ‘thuyết phục’ em tin.
Một tiếng nức nở nhỏ phát ra từ phía Người ấy. Thu lùi lại, ánh mắt cô quét qua khuôn mặt của những người thân đang có mặt, những người đang cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhưng không giấu được sự lo lắng. Cô biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Kẻ đứng sau màn kịch này, kẻ đã bày ra tất cả, còn đáng sợ hơn cả Người ấy và Thầy trừ vong.
THU (tiếp)
Kẻ giật dây. Tôi biết là có kẻ đứng sau tất cả chuyện này. Và tôi sẽ không để các người thoát đâu.
Cô dừng lại, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố nhấp nháy, xa xôi và lạnh lẽo. Cô biết, cuộc chiến này còn rất dài.
Thu không đáp lời. Cô chỉ đưa chiếc áo vương mùi lạ và hóa đơn bị xé đôi về phía người chồng. Giọng cô trầm lại, mỗi chữ như được nung chảy trong lửa giận và sự khinh bỉ.
THU
(Chỉ vào chiếc áo)
Chiếc áo này, anh giải thích đi. Và đây là hóa đơn, lẽ ra nó không nên bị xé nát như thế này.
Người ấy chết lặng. Anh ta nhìn Thu, rồi nhìn xuống chiếc áo, rồi nhìn vào tờ hóa đơn nhàu nĩ. Tay anh ta run rẩy, không dám chạm vào bất cứ thứ gì. Kẻ giật dây, ẩn mình đâu đó trong bóng tối, hẳn đang quan sát với một nụ cười đắc thắng.
THẦY TRỪ VONG
(Giọng cố gắng làm dịu)
Cô Thu, có lẽ mọi chuyện không như cô nghĩ. Chiếc áo đó… có lẽ là của ai đó vô tình để lại thôi. Còn hóa đơn… anh ấy có thể làm mất và vô ý xé nó.
Thu bật cười. Một tiếng cười khô khốc, vang vọng trong căn phòng. Cô quay sang nhìn Thầy trừ vong, ánh mắt sắc như dao.
THU
Vô tình? Anh ta làm mất và vô ý xé nát một tờ hóa đơn liên quan đến số tiền 35 triệu đồng? Ngài nghĩ tôi là một đứa trẻ lên ba sao? Hay là ngài nghĩ tôi ngu ngốc đến mức không phân biệt được mùi hương trên chiếc áo này? Một mùi hương… rất quen thuộc. Mùi hương của một cô gái trẻ.
Cô tiến lại gần Người ấy, hơi thở cô phả vào mặt anh ta.
THU (tiếp)
Anh nhớ chứ? Cuộc gọi lúc nửa đêm của anh. Những tin nhắn bí mật. Những lần anh ra ngoài mà không nói rõ với em. Tất cả đều để làm gì? Để anh ta, Thầy trừ vong này, có thể tiếp tục vơ vét tiền của gia đình em?
Người ấy lắp bắp, nhưng không thốt nên lời. Anh ta nhìn về phía người thân, ánh mắt cầu xin, nhưng tất cả đều quay đi, giả vờ như không thấy. Họ là những người đồng lõa, những con rối trong tay kẻ giật dây.
THU (tiếp)
Tôi biết, có kẻ đứng sau tất cả chuyện này. Một kẻ thông minh, xảo quyệt. Kẻ đã dùng các người, dùng cả anh, để moi tiền từ tôi. Kẻ đã làm giả bản hợp đồng, khiến tôi tin vào những chuyện hoang đường. Nhưng tôi sẽ không để các người tiếp tục nữa.
Thu rút điện thoại ra, mở một tệp tin. Cô đưa nó lên cho Người ấy xem.
THU (tiếp)
Anh nhớ cái điện thoại cũ của anh chứ? Cái mà anh vẫn hay dùng để lưu số em? Em đã lục tung nó lên rồi. Đoạn ghi âm này… rất rõ ràng. Tiếng anh nói chuyện với Thầy trừ vong về cách “thuyết phục” em chi tiền. Về việc làm sao để giữ bí mật.
Người ấy tái mặt. Anh ta nhìn vào màn hình điện thoại, nơi có tên lưu bằng một ký hiệu vô nghĩa. Anh ta biết mình đã bị theo dõi. Anh ta biết mọi chuyện đã vỡ lở.
Thu lùi lại, nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh đèn thành phố lung linh, xa xôi, như một thế giới hoàn toàn khác. Cô biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến. Kẻ giật dây vẫn còn đó, ẩn mình, chờ đợi. Nhưng Thu đã sẵn sàng. Cô sẽ không để ai đó lợi dụng mình nữa. Cô sẽ phơi bày tất cả sự thật, dù cái giá phải trả là gì. Tiếng camera vẫn lạch cạch ghi lại tất cả, chứng kiến khoảnh khắc sự thật bắt đầu hé lộ.
Thu lùi lại, nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh đèn thành phố lung linh, xa xôi, như một thế giới hoàn toàn khác. Cô biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến. Kẻ giật dây vẫn còn đó, ẩn mình, chờ đợi. Nhưng Thu đã sẵn sàng. Cô sẽ không để ai đó lợi dụng mình nữa. Cô sẽ phơi bày tất cả sự thật, dù cái giá phải trả là gì. Tiếng camera vẫn lạch cạch ghi lại tất cả, chứng kiến khoảnh khắc sự thật bắt đầu hé lộ.
NGƯỜI ẤY
(Lắp bắp, mồ hôi lấm tấm trên trán)
Anh… anh có thể giải thích…
THU
(Giọng lạnh băng)
Giải thích gì? Giải thích việc anh thông đồng với Thầy trừ vong để lừa gạt tôi? Giải thích mùi hương trên chiếc áo này? Hay giải thích vì sao anh lại dám dùng số tiền 35 triệu đồng mà tôi vất vả kiếm được để làm những chuyện bẩn thỉu như vậy?
Người ấy đưa tay lên lau mồ hôi, đôi mắt đảo liên hồi. Anh ta nhìn những người thân, những người đang đứng nép mình ở góc phòng, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra. Họ là những kẻ đồng lõa, những kẻ đã quay lưng lại với cô.
NGƯỜI ẤY
(Giọng run rẩy)
Không… không phải vậy đâu Thu. Thầy trừ vong… ông ấy… ông ấy nói…
THẦY TRỪ VONG
(Cố gắng giữ bình tĩnh)
Cô Thu, tôi nghĩ cô đang hiểu lầm. Tôi chỉ giúp gia đình giải trừ nghiệp chướng, mong mọi chuyện tốt đẹp hơn thôi. Còn chiếc áo đó, có thể là…
THU
(Ngắt lời, giọng đanh thép)
Đủ rồi! Tôi không muốn nghe bất kỳ lời biện minh nào nữa. Chiếc điện thoại này, đoạn ghi âm này, nó đã nói lên tất cả. Cái tên được lưu bằng ký hiệu vô nghĩa kia, anh nghĩ nó có thể che giấu được điều gì? Anh ta biết, tôi đã biết.
Thu chỉ tay vào màn hình điện thoại. Người ấy nhìn vào đó, khuôn mặt trắng bệch. Anh ta nhận ra cái tên được mã hóa, thứ mà anh ta từng nghĩ sẽ không bao giờ bị phát hiện.
THU (tiếp)
Anh ta, kẻ giật dây đứng sau tất cả, đã dùng anh, dùng cả gia đình anh, để moi tiền từ tôi. Anh ta đã làm giả bản hợp đồng, khiến tôi tin vào những chuyện hoang đường. Nhưng bây giờ, tất cả đã kết thúc.
Một thoáng im lặng bao trùm căn phòng. Những người xung quanh, những nhân chứng im lặng, bắt đầu xì xào. Sự chột dạ và tội lỗi hiện rõ trên khuôn mặt Người ấy, khiến mọi nghi ngờ càng trở nên rõ ràng.
THẦY TRỪ VONG
(Nuốt nước bọt)
Cô Thu, chúng ta có thể nói chuyện riêng…
THU
(Bước lại gần, ánh mắt sắc như dao)
Nói chuyện gì? Nói chuyện về cái giá 35 triệu cho mỗi lần “giải hạn” sao? Hay nói chuyện về bản hợp đồng đầy dối trá mà anh ta đã đưa cho tôi? Tôi sẽ không để anh ta tiếp tục nữa. Tôi sẽ phơi bày tất cả.
Thu nhìn thẳng vào Thầy trừ vong, rồi lại nhìn về phía Người ấy. Ánh mắt cô đầy sự phán xét và quyết tâm. Cô biết cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu, nhưng cô đã sẵn sàng đối mặt. Tiếng camera vẫn đều đặn ghi lại, chứng kiến khoảnh khắc sự thật dần hé lộ, đẩy mọi thứ đến một hồi kết không thể đảo ngược.
Thu tiếp tục, giọng cô lạnh lùng nhưng đầy sức nặng: “Và đây, cuộc gọi lúc nửa đêm, cái tên được lưu bằng ký hiệu vô nghĩa. Tất cả những chi tiết rời rạc này, đều hướng về một người.” Ánh mắt cô sắc như dao, dứt khoát hướng về ‘th
ây”.
THẦY TRỪ VONG (Cười khẩy, giọng cố nặn ra vẻ ôn hòa)
Cô Thu, cô đừng để những chuyện vặt vãnh này làm hỏng hòa khí. Việc giải hạn của cô là vì gia đình, cô quên rồi sao?
THU
(Ánh mắt không rời, giọng lạnh băng)
Vì gia đình? Thế tại sao ‘người ấy’ lại nói với tôi rằng chi tiết về cuộc gọi đó, về cái tên được mã hóa đó, lại trùng khớp với… anh?
Thầy trừ vong ho khan, đôi mắt liếc nhanh về phía ‘Người ấy’ đang đứng cúi gằm mặt ở góc phòng, vai hơi run lên. Một vài người thân khác trong căn phòng im bặt, mặt tái mét. Tiếng thở dài khe khẽ vang lên từ phía họ.
THẦY TRỪ VONG
(Giọng bắt đầu có chút gắt gỏng)
Đó là những lời lẽ hồ đồ. Cô bị ám ảnh rồi. Tôi đây chỉ là người giúp cô giải trừ tà khí, mang lại bình an cho gia đình. 35 triệu mỗi lần, đó là cái giá cho sự an tâm của cô. Cô không muốn tiếp tục sao?
THU
(Bật cười, một nụ cười đầy cay đắng)
An tâm? Hay là anh muốn tôi tiếp tục đưa tiền cho anh để anh lo cho ‘người ấy’ sao? Cái hợp đồng tôi tìm thấy trong hộc tủ của ‘người ấy’, cái hóa đơn bị xé đôi, tất cả đều chỉ đến một người.
Cô bước nhanh về phía ‘Người ấy’, tay chìa ra một chiếc điện thoại cũ.
THU
Đây, đoạn ghi âm này. ‘Người ấy’ gọi cho tôi lúc nửa đêm, giọng hoảng loạn. Nói rằng tôi đã phát hiện ra. Phát hiện ra điều gì? Phát hiện ra rằng tôi đã bị anh ta và ‘thầy trừ vong’ lừa dối suốt bao lâu nay?
Camera bật lên từ góc phòng, ánh đèn chiếu thẳng vào Thầy trừ vong. Hắn giật mình, đưa tay lên che mặt. Tiếng nói chuyện bên ngoài hành lang bỗng im bặt. Những người xung quanh, những người trước đó còn tỏ ra hả hê hay thờ ơ, giờ đây đều nhìn chằm chằm vào Thầy trừ vong với ánh mắt kinh hoàng và nghi ngờ. Thành phố ngoài cửa sổ vẫn sáng đèn, nhưng không khí bên trong căn phòng đặc quánh sự tra khảo và phơi bày.
THẦY TRỪ VONG
(Nắm chặt tay, giọng run run)
Cô… cô không có quyền…
THU
(Ngắt lời)
Tôi có quyền. Quyền của một người bị lừa dối. Quyền của một người bị tước đoạt tiền bạc và niềm tin. Anh ta không chỉ lừa tôi, mà còn kéo theo cả gia đình tôi vào cái âm mưu bẩn thỉu này. Chiếc áo anh ta mặc hôm đó, vương mùi hương lạ. Mùi hương mà tôi từng ngửi thấy khi…
Thu dừng lại, ánh mắt liếc nhanh về phía những người thân đang co rúm lại. Nụ cười mỉa mai nở trên môi cô.
THU
…khi ‘người ấy’ làm việc ở tiệm spa kia. Phải không? Kẻ giật dây đâu rồi? Ra đây đi. Đừng trốn sau lưng những kẻ hèn hạ này nữa.
THU
(Thu cắt ngang lời hắn, ánh mắt rực lửa và chất vấn)
Việc giải hạn 35 triệu/lần đó, là ai đã xúi giục tôi? Ai đã nói rằng nếu không làm, gia đình tôi sẽ gặp tai ương?
Thu đưa ra một tờ giấy, thứ mà cô đã cẩn thận giữ gìn. Trên đó ghi rõ các khoản chi “khủng” và những lời hứa hẹn đầy mê hoặc của “thầy”. Cô đặt tờ giấy lên bàn, tiếng va chạm khô khốc vang lên giữa sự im lặng ngột ngạt.
THU
Và đây, cái “bản hợp đồng” mà tôi tìm thấy trong hộc tủ của ‘người ấy’. Nó đã bị xé đôi, nhưng tôi vẫn có thể ghép lại được. Hóa đơn này, ai đã ký? Ai đã nhận tiền?
Cô nhặt mảnh hóa đơn bị xé lên, một cái tên được ghi rõ ràng bằng thứ ký hiệu vô nghĩa, chỉ có kẻ đứng sau mới hiểu. “Người ấy” đứng đó, không dám ngẩng đầu lên. Vai hắn run lên, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên một tia thách thức.
THU
(Tiếp tục, giọng gay gắt)
Và còn cả đây nữa, chiếc điện thoại cũ này. Tôi đã ghi âm lại cuộc gọi lúc nửa đêm của ‘người ấy’. Giọng hắn hoảng loạn, lắp bắp. ‘Mày đã phát hiện ra rồi à? Đừng làm ồn ào mọi chuyện lên.’ Phát hiện ra điều gì? Phát hiện ra rằng tôi đã bị các người lừa dối bao lâu nay ư?
Cô chỉ tay về phía ‘Người ấy’, rồi lại quay sang những người thân đang co rúm lại. Họ nhìn cô với ánh mắt sợ hãi, một số thì hoang mang, một số thì cố tỏ ra vô tội.
THU
Cái áo anh ta mặc hôm đó, anh còn nhớ không? Vương mùi hương lạ. Mùi hương mà tôi từng ngửi thấy khi ‘người ấy’ làm việc ở tiệm spa kia. Phải không?
Cô nheo mắt, nhìn sâu vào đôi mắt của Thầy trừ vong, rồi liếc sang những người thân. Cô biết, tất cả đều có liên quan.
THU
(Tiếng cười mỉa mai vang lên)
Kẻ giật dây đâu rồi? Ra đây đi. Đừng trốn sau lưng những kẻ hèn hạ này nữa. Tôi biết anh đang ở đâu. Anh đang theo dõi chúng ta, đúng không?
Trong căn phòng, không khí càng thêm ngột ngạt. Tiếng camera bật lên từ góc phòng, ánh đèn chiếu thẳng vào Thầy trừ vong. Hắn giật mình, đưa tay lên che mặt. Tiếng nói chuyện bên ngoài hành lang bỗng im bặt. Những người xung quanh, những người trước đó còn tỏ ra hả hê hay thờ ơ, giờ đây đều nhìn chằm chằm vào Thầy trừ vong với ánh mắt kinh hoàng và nghi ngờ. Thành phố ngoài cửa sổ vẫn sáng đèn, nhưng không khí bên trong căn phòng đặc quánh sự tra khảo và phơi bày.
THẦY TRỪ VONG
(Nắm chặt tay, giọng run run)
Cô… cô không có quyền…
THU
(Ngắt lời)
Tôi có quyền. Quyền của một người bị lừa dối. Quyền của một người bị tước đoạt tiền bạc và niềm tin. Anh ta không chỉ lừa tôi, mà còn kéo theo cả gia đình tôi vào cái âm mưu bẩn thỉu này. Giờ thì, kẻ giật dây, ngươi sẽ giải thích thế nào đây?
Bên ngoài căn phòng, tiếng xì xào bàn tán bắt đầu nổi lên. Những người chứng kiến nhìn nhau, ánh mắt họ pha lẫn sự kinh ngạc, nghi ngờ và cả một chút dè chừng. Họ đã từng quen biết “thầy” này, thậm chí còn tin tưởng và kính nể. Giờ đây, chứng kiến cảnh tượng phơi bày sự thật trần trụi, họ bắt đầu rúng động.
Một vài người thân cũ của Thu, những người trước đó im lặng né tránh ánh mắt dò xét, giờ đây lại lên tiếng. Giọng họ cố tỏ ra nhẹ nhàng, khuyên nhủ, nhưng ẩn chứa một sự khó chịu rõ rệt.
NGƯỜI THÂN 1
(Giọng điệu giả lả)
Thu à, con đừng làm lớn chuyện lên nữa con. Chỉ tội cho cả nhà thôi! Chuyện gì cũng có thể giải quyết được mà, phải không “thầy”?
“Thầy trừ vong” vẫn im lặng, ánh mắt nhìn xuống đất, nhưng khóe miệng lại khẽ nhếch lên một nụ cười mỉa mai. Hắn biết mình đang ở thế khó, nhưng vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh giả tạo.
THU
(Giọng Thu cao hơn, tràn đầy sự phẫn nộ)
Tội cho cả nhà ư? Ai đã đẩy cả nhà tôi vào cảnh nợ nần, khốn đốn này? Ai đã nhồi vào đầu tôi những lời dối trá, những nỗi sợ hãi để vơ vét tiền bạc của tôi?
Thu quay sang “Người ấy”, ánh mắt cô chạm vào ánh mắt hắn một thoáng. Vẫn là sự né tránh quen thuộc, nhưng lần này, nó còn lộ rõ vẻ tội lỗi hơn.
THU
Còn anh, anh có nghĩ đến “tội cho cả nhà” không? Anh có nghĩ đến những ngày tháng chúng ta cùng nhau xây dựng, cùng nhau tin tưởng? Anh đã phản bội tất cả. Anh đã biến tôi thành con rối trong tay kẻ khác.
Những người xung quanh, vốn chỉ là những người hàng xóm hiếu kỳ, giờ đây lại bị cuốn vào câu chuyện. Họ thì thầm với nhau, chỉ trỏ và bàn tán về “thầy” và “người ấy”. Những lời đồn đại về sự giả dối, về những lần “giải hạn” tốn kém bắt đầu lan truyền như cháy rừng.
Căn phòng giờ đây trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Ánh đèn từ camera vẫn chiếu thẳng vào “thầy trừ vong”, như một lời tố cáo không ngừng. Không khí căng thẳng đến mức có thể cảm nhận được bằng mắt thường. “Kẻ giật dây” vẫn lẩn trốn trong bóng tối, nhưng sự hiện diện của hắn dường như phủ bóng lên tất cả mọi người.
Thu mỉm cười lạnh lẽo, rút ra một chiếc điện thoại cũ từ trong ngăn kéo. Cô đặt nó lên bàn, vẻ mặt điềm tĩnh đến đáng sợ.
THU
Nếu vậy, hãy để sự thật tự nói lên.
Thu nhấn nút phát. Tiếng nói rè rè, nhưng rõ ràng của một người đàn ông vang lên từ chiếc điện thoại. Đó là giọng của “Thầy trừ vong”.
GIỌNG THẦY TRỪ VONG (TỪ ĐIỆN THOẠI)
(Giọng thì thầm, bí hiểm)
Ba mươi lăm triệu cho một lần giải hạn,
GIỌNG THẦY TRỪ VONG (TỪ ĐIỆN THOẠI)
(Giọng thì thầm, bí hiểm)
Ba mươi lăm triệu cho một lần giải hạn, quá hời.
Một giọng nói khác vang lên, trầm ấm hơn, đầy quyền lực. Đó là giọng của “Người ấy”.
GIỌNG NGƯỜI ẤY (TỪ ĐIỆN THOẠI)
Ông làm cẩn thận vào. Cứ làm như vậy, nó ngu lắm, sẽ tin thôi.
Thu sững sờ, đôi mắt mở to không tin vào tai mình. Tiếng rè rè của đoạn ghi âm vẫn tiếp tục, giờ đây có thêm tiếng thở dài uể oải của “Người ấy” xen lẫn với tiếng thì thầm của “Thầy trừ vong”.
GIỌNG THẦY TRỪ VONG (TỪ ĐIỆN THOẠI)
Yên tâm, tôi đã dàn xếp hết rồi. Cái bản hợp đồng kia là bằng chứng thép, tôi sẽ cho nó ký vào.
GIỌNG NGƯỜI ẤY (TỪ ĐIỆN THOẠI)
Nhưng lỡ cô ta làm ầm lên thì sao? Cái con bé này đôi khi cũng lì lắm.
GIỌNG THẦY TRỪ VONG (TỪ ĐIỆN THOẠI)
Đừng lo. Cái áo này… tôi đã dùng thủ thuật, cho nó ám mùi lạ vào. Mùi này chỉ người nhạy cảm mới nhận ra. Khi cô ta ngửi thấy, chắc chắn sẽ nghĩ là có “cô hồn” vương vào. Lần này, tôi sẽ “giải hạn” cho cô ta cả gốc lẫn ngọn, lấy của nó 35 triệu, chia đôi.
Giọng “Người ấy” vang lên một tiếng cười khẩy.
GIỌNG NGƯỜI ẤY (TỪ ĐIỆN THOẠI)
Tuyệt. Cứ làm đúng kế hoạch. Ba mươi lăm triệu, em lấy mười tám, ông lấy mười bảy. Lần này là đủ để em trang trải rồi.
Trong căn phòng, Thu run rẩy. Nước mắt cô rơi lã chã trên khuôn mặt nhợt nhạt. Cô nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại cũ, nơi tiếng nói của người mình từng yêu thương giờ đây đã biến thành lưỡi dao sắc bén nhất đâm vào tim cô. Tiếng động cơ xe máy ngoài hành lang vọng vào, rồi xa dần. Có lẽ “Thầy trừ vong” đã rời đi.
Thu từ từ đưa tay chạm vào chiếc điện thoại. Cô nhìn “Người ấy” đang đứng sững sờ, khuôn mặt trắng bệch.
THU
(Giọng run run, nhưng đầy kiên quyết)
Giờ thì anh còn gì để nói nữa không?
“Người ấy” nuốt khan, không thể thốt nên lời. Ánh mắt anh ta lén nhìn ra cửa sổ, nơi thành phố vẫn lấp lánh ánh đèn đêm, như một thế giới khác hoàn toàn với mớ hỗn độn đang diễn ra trong căn phòng. Hóa đơn bị xé đôi trên bàn, chiếc điện thoại cũ với đoạn ghi âm, chiếc áo vương mùi lạ… tất cả đều là bằng chứng không thể chối cãi. Kẻ giật dây, “Người ấy”, “Thầy trừ vong”, tất cả đã lộ diện.
THU
(Giọng run run, nhưng đầy kiên quyết)
Giờ thì anh còn gì để nói nữa không?
Người ấy nuốt khan, không thể thốt nên lời. Ánh mắt anh ta lén nhìn ra cửa sổ, nơi thành phố vẫn lấp lánh ánh đèn đêm, như một thế giới khác hoàn toàn với mớ hỗn độn đang diễn ra trong căn phòng. Hóa đơn bị xé đôi trên bàn, chiếc điện thoại cũ với đoạn ghi âm, chiếc áo vương mùi lạ… tất cả đều là bằng chứng không thể chối cãi. Kẻ giật dây, Người ấy, Thầy trừ vong, tất cả đã lộ diện.
Không khí trong phòng như đông đặc lại, một sự im lặng chết chóc bao trùm. Những người thân, những kẻ từng bênh vực Thầy trừ vong giờ đây mặt cắt không còn giọt máu, ánh mắt trốn tránh Thu. Họ đứng im như tượng, đôi môi mấp máy không thành tiếng. Lời nói của họ về sự linh thiêng, về lời nguyền giờ đây như những lời sỉ vả chính bản thân họ.
Người ấy ngã khụy xuống chiếc ghế sofa, không dám nhìn thẳng vào Thu. Lưng anh ta cong lại, đôi vai run lên bần bật. Tiếng nấc nghẹn ngào thoát ra từ cổ họng, nghe thật thảm hại. Anh ta cố gắng tìm một lời giải thích, một sự bào chữa nào đó nhưng tất cả đều vô nghĩa. Đoạn ghi âm vẫn văng vẳng trong tâm trí Thu, như một bản cáo trạng không thể xóa bỏ.
Thu chậm rãi tiến lại gần chiếc bàn, nhặt mảnh hóa đơn bị xé đôi lên. Những con số, những ngày tháng hiện lên rõ mồn một. Cô quay sang nhìn Người ấy, ánh mắt không còn một chút tình cảm nào, chỉ còn lại sự lạnh lẽo và thất vọng tột cùng.
THU
(Giọng bình tĩnh đến đáng sợ)
Ba mươi lăm triệu cho một lần giải hạn. Anh nói xem, tôi có nên cười hay nên khóc đây?
Người ấy ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu.
NGƯỜI ẤY
(Giọng khản đặc)
Thu… anh xin lỗi…
THU
Xin lỗi? Anh nghĩ một lời xin lỗi là đủ để xóa đi tất cả sao? Đủ để bù đắp cho những gì anh đã làm với em, với lòng tin của em sao?
Những người xung quanh bắt đầu xì xào, ánh mắt đổ dồn về phía họ. Họ không còn đứng về phía Thầy trừ vong nữa, mà đứng nhìn với thái độ hả hê, xen lẫn chút thương hại cho Thu. Họ đã chứng kiến đủ, nghe đủ để hiểu ra bộ mặt thật của kẻ đã lừa dối họ bấy lâu nay.
Thu ném mảnh hóa đơn xuống sàn nhà. Cô nhìn thẳng vào mắt Người ấy, ánh mắt đầy quyết đoán.
THU
Anh nên cảm ơn tôi. Ít ra, tôi đã giúp anh nhìn thấy bộ mặt thật của mình trước khi mọi chuyện đi quá xa.
Thu quay người lại, bước nhanh ra khỏi căn phòng, bỏ lại phía sau tiếng nấc nghẹn và sự im lặng chết chóc. Tiếng bước chân cô vang vọng trên hành lang, rồi hòa vào tiếng đóng cửa đầy dứt khoát. Ngoài cửa sổ, thành phố vẫn lấp lánh, nhưng với Thu, nó giờ đây đã trở nên xa lạ và lạnh lẽo hơn bao giờ hết.
THU
(Giọng bình tĩnh đến đáng sợ)
Ba mươi lăm triệu cho một lần giải hạn. Anh nói xem, tôi có nên cười hay nên khóc đây?
Người ấy ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu.
NGƯỜI ẤY
(Giọng khản đặc)
Thu… anh xin lỗi…
THU
Xin lỗi? Anh nghĩ một lời xin lỗi là đủ để xóa đi tất cả sao? Đủ để bù đắp cho những gì anh đã làm với em, với lòng tin của em sao?
Những người xung quanh bắt đầu xì xào, ánh mắt đổ dồn về phía họ. Họ không còn đứng về phía Thầy trừ vong nữa, mà đứng nhìn với thái độ hả hê, xen lẫn chút thương hại cho Thu. Họ đã chứng kiến đủ, nghe đủ để hiểu ra bộ mặt thật của kẻ đã lừa dối họ bấy lâu nay.
Thu ném mảnh hóa đơn xuống sàn nhà. Cô nhìn thẳng vào mắt Người ấy, ánh mắt đầy quyết đoán.
THU
Anh nên cảm ơn tôi. Ít ra, tôi đã giúp anh nhìn thấy bộ mặt thật của mình trước khi mọi chuyện đi quá xa.
Thu quay người lại, bước nhanh ra khỏi căn phòng, bỏ lại phía sau tiếng nấc nghẹn và sự im lặng chết chóc. Tiếng bước chân cô vang vọng trên hành lang, rồi hòa vào tiếng đóng cửa đầy dứt khoát. Ngoài cửa sổ, thành phố vẫn lấp lánh, nhưng với Thu, nó giờ đây đã trở nên xa lạ và lạnh lẽo hơn bao giờ hết.
Cánh cửa phòng bật mở, Thầy trừ vong lao ra ngoài, faces tái mét. Hắn cố gắng giật lấy chiếc điện thoại trên tay Thu.
THẦY TRỪ VONG
(Hoảng loạn tột độ, giọng lạc đi vì sợ hãi)
Trả đây! Đó là điện thoại của tôi!
Thu siết chặt chiếc điện thoại, giọng đầy thách thức.
THU
Anh muốn lấy lại đoạn ghi âm này ư? Đoạn ghi âm phơi bày mọi thủ đoạn lừa đảo của anh sao?
Thầy trừ vong run rẩy, đôi mắt đảo lia lịa nhìn xung quanh như tìm kiếm sự cứu giúp. Hắn biết mình đã thua. Hắn biết bí mật đã bị phơi bày trước mặt tất cả mọi người.
THẦY TRỪ VONG
(Hét lớn, giọng tuyệt vọng)
Đây là dàn dựng! Là giả mạo! Cô Thu đang vu khống tôi! Mọi người ơi, đừng tin cô ta!
Những người thân của Người ấy, những kẻ từng tin tưởng mù quáng vào Thầy trừ vong, giờ đây đứng im như những pho tượng. Họ đã nhìn thấy, đã nghe thấy tất cả. Hóa đơn bị xé đôi, bản hợp đồng mập mờ, cuộc gọi lúc nửa đêm, tất cả đều là bằng chứng không thể chối cãi. Chiếc áo vương mùi lạ mà Thầy trừ vong thường mặc, giờ đây như một lời tuyên án.
Người ấy, với bộ dạng thảm hại, vẫn còn quỳ gục trên sàn. Hắn không dám ngẩng đầu lên nhìn Thu, cũng không dám nhìn vào ánh mắt của những người xung quanh. Lời nói dối trá đã sụp đổ hoàn toàn.
Thu từ từ nhặt chiếc điện thoại lên. Cô nhìn thẳng vào Thầy trừ vong, ánh mắt sắc như dao.
THU
Vu khống sao? Vậy bản hợp đồng anh ký với Người ấy thì sao? Chiếc điện thoại này có toàn bộ đoạn ghi âm anh nhận tiền, hướng dẫn Người ấy cách làm giả lời nguyền. Anh còn muốn tôi cho anh xem hóa đơn 35 triệu mà anh đã “giải hạn” cho gia đình tôi nữa không?
Thầy trừ vong lùi lại một bước, vai run lên bần bật. Hắn nhìn thấy sự tuyệt vọng trong mắt những người xung quanh, sự phẫn nộ thay vì tin tưởng. Hắn đã mất tất cả.
THẦY TRỪ VONG
(Lắp bắp)
Không… không thể nào…
Thu bật camera trên điện thoại lên, màn hình chiếu thẳng vào mặt Thầy trừ vong.
THU
Và giờ, tôi sẽ phát trực tiếp cảnh này cho cả làng xem. Xem vị “thầy trừ vong” vĩ đại của chúng ta đang van xin như thế nào.
Thầy trừ vong hoảng loạn cực độ, hắn lao tới định giật lấy điện thoại.
THẦY TRỪ VONG
(Gào thét)
Dừng lại! Đừng!
Nhưng Thu đã nhanh hơn. Cô đưa chiếc điện thoại lên cao.
THU
(Giọng vang vọng)
Mọi người ơi, đây là bộ mặt thật của kẻ đã lừa dối các người bao lâu nay!
Tiếng người nói chuyện ngoài hành lang bắt đầu vang lên rõ hơn, sự chú ý của mọi người đổ dồn vào căn phòng. Vụ việc đã vỡ lở.
Thu siết chặt chiếc điện thoại cũ trong tay. Camera vẫn bật, hướng về phía Thầy trừ vong đang tái mét mặt. Lời thách thức của cô vang vọng trong căn phòng, nhưng giờ đây, nó không còn là tiếng vọng của sự tức giận hay bất lực, mà là sự khải hoàn của chân lý.
THU
(Giọng bình tĩnh nhưng đầy uy lực)
Anh muốn tôi dừng lại ư? Vậy thì anh nên nói cho tôi biết, cái gì đã khiến anh cùng “Người ấy” và những kẻ khác đồng lõa lên một kế hoạch tàn độc đến vậy. Cái gì đã khiến họ biến tình thân thành con dao đâm sau lưng tôi?
Thu nhấn mạnh từng lời, cô lia mắt nhìn quanh căn phòng. Những người xung quanh, vốn từng là những người tin tưởng mù quáng, giờ đây nhìn Thầy trừ vong với ánh mắt phán xét. Họ đã chứng kiến tất cả, từ hóa đơn bị xé đôi, bản hợp đồng đầy mờ ám, đến cả chiếc áo vương mùi lạ của hắn.
Thu đưa chiếc điện thoại lên cao hơn, màn hình sáng rực như một ngọn đuốc soi rọi bóng tối.
THU
Tôi có một đoạn ghi âm nữa. Lần này, không phải của anh, Thầy trừ vong ạ. Mà là của một người… mà tôi từng gọi là gia đình.
Thu chuyển camera, hướng nó về phía những người thân của Người ấy. Họ đứng đó, im lặng, mặt cắt không còn giọt máu.
THU
(Giọng có chút run, nhưng kiên định)
Nghe đây, mọi người. Nghe cái thứ tình thân mà các người vẫn rêu rao là gì.
Cô bấm nút phát. Một giọng nói lạnh lùng, đầy toan tính vang lên từ chiếc điện thoại cũ, phủi sạch mọi hy vọng chối cãi.
GIỌNG NGƯỜI THÂN (O.S)
(Giọng lạnh lùng, xa lạ)
Chỉ cần làm cho nó suy sụp tinh thần, thì mọi thứ sẽ về tay mình một cách dễ dàng. Cô ta không còn minh mẫn thì có đòi lại được gì nữa đâu.
Cả căn phòng chìm trong sự im lặng chết chóc. Giọng nói đó như một nhát dao chí mạng, cứa vào trái tim của Thu. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má cô, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi màn hình điện thoại, như đang cố gắng níu giữ chút gì đó mong manh.
Người ấy ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào màn hình. Hắn nhận ra giọng nói đó. Đó là giọng của…
THU
(Nhìn thẳng vào Người ấy, giọng chất chứa sự cay đắng)
Anh nghe rõ chưa? Giờ thì anh có còn gì để biện minh cho hành động của mình nữa không? Anh là con tốt thí, hay là đồng phạm?
Thầy trừ vong lùi lại, bóng dáng nhỏ bé của hắn run rẩy trong ánh sáng yếu ớt từ chiếc điện thoại. Hắn biết, đây là hồi kết. Mọi nỗ lực cứu vãn giờ đây đều trở nên vô nghĩa.
Thu chậm rãi tắt camera. Cô thở sâu, cố gắng trấn tĩnh lại. Giờ là lúc để giải quyết tận gốc rễ vấn đề. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ. Thành phố vẫn tấp nập, nhưng với Thu, nó giờ đây chỉ là một phông nền cho câu chuyện bi hài của chính cô.
THU
(Nhìn Người ấy, rồi nhìn về phía những người thân đang đứng sững sờ)
Mọi chuyện chưa kết thúc đâu. Chúng ta còn rất nhiều việc phải làm.
Thu quay người lại, bước ra khỏi căn phòng. Tiếng bước chân cô vang vọng ngoài hành lang, rồi dần xa đi, hòa vào tiếng người nói chuyện rì rầm, xen lẫn tiếng thở dài. Phía sau cánh cửa đóng lại, dư âm của lời nói lạnh lùng kia vẫn còn đọng lại, báo hiệu một cuộc chiến mới, một cuộc đối đầu với những kẻ đã nhẫn tâm hãm hại cô.
Thu bước ra khỏi căn phòng, cánh cửa đóng lại sau lưng cô mang theo tiếng nói lạnh lùng của kẻ thân yêu và sự im lặng chết chóc của những kẻ đồng lõa. Tiếng bước chân Thu vọng lại trên hành lang vắng vẻ, từng nhịp đều mang theo sự phẫn nộ tích tụ và quyết tâm không lay chuyển. Cô dừng lại, dựa lưng vào bức tường lạnh lẽo, cố gắng hít thở sâu để lấy lại bình tĩnh. Ánh mắt cô lướt qua những cánh cửa khép hờ, nơi những cuộc nói chuyện rì rầm dần xa, những lời thú nhận thầm lặng, những ánh mắt trốn tránh.
Ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao xa vời, hoàn toàn không liên quan đến tấn bi kịch đang diễn ra trong cuộc đời cô. Thu siết chặt chiếc điện thoại. Màn hình vẫn còn sáng, phản chiếu khuôn mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt kiên định của cô. Đoạn ghi âm kia, giọng nói tàn nhẫn kia, nó sẽ là bằng chứng không thể chối cãi.
“Thầy trừ vong” run rẩy lùi vào góc phòng, ánh mắt van xin hướng về phía Thu. Hắn biết, giờ đây mọi lời lẽ bào chữa đều trở nên vô nghĩa. 35 triệu/lần giải hạn, những hóa đơn bị xé đôi, bản hợp đồng mờ ám, chiếc áo vương mùi lạ, cuộc gọi lúc nửa đêm, tên hắn lưu bằng ký hiệu vô nghĩa – tất cả đều là những mảnh ghép đã ghép lại bức tranh tội ác của hắn. Hắn đã sai lầm khi nghĩ rằng có thể qua mặt được Thu.
Rồi đến “Người ấy”, người từng được Thu gọi bằng hai tiếng “chồng” (hoặc “người yêu” tùy ngữ cảnh). Đôi mắt hắn đỏ ngầu, chứa đựng sự sợ hãi, hối hận, và có lẽ, cả sự khinh bỉ dành cho chính bản thân mình. Hắn là con tốt thí, hay là đồng phạm, điều đó giờ không còn quan trọng nữa. Hành động của hắn, sự đồng lõa của hắn, tất cả đã bị phơi bày trước ánh sáng.
Những người thân, những người từng vỗ về, an ủi Thu, giờ đây đứng sững sờ. Mặt nạ của họ đã rơi xuống, để lộ bản chất tham lam, đê hèn. Họ đã phủ nhận, đã chối cãi, nhưng đoạn ghi âm kia đã tố cáo họ một cách không thương tiếc. Họ đã nhẫn tâm biến tình thân thành công cụ để đạt được mục đích.
Thu nhìn lên bầu trời đêm, nơi những ánh đèn thành phố vẫn sáng rực. Cô biết, cuộc chiến này vẫn chưa kết thúc. Vẫn còn “Kẻ giật dây” ẩn mình trong bóng tối, và vẫn còn những âm mưu đen tối chưa được phơi bày. Nhưng ít nhất, những kẻ lừa dối xung quanh cô đã phải đối mặt với sự thật. Mặt nạ của chúng đã vỡ vụn, để lại đằng sau chỉ là sự trống rỗng và nỗi nhục nhã.
Thu quay người lại, bước đi dứt khoát. Tiếng bước chân cô giờ đây không còn sự chần chừ hay hoang mang, mà là sự vững vàng của một chiến binh đã chiến thắng. Cô đã nhìn thấy rõ bản chất của những kẻ mình từng tin tưởng. Giờ đây, cô chỉ còn một mình đối mặt với phần còn lại của cuộc chiến, với sự tỉnh táo và sức mạnh mới tìm thấy từ chính sự phản bội tàn khốc này.
Thu bước ra khỏi căn phòng, cánh cửa đóng lại sau lưng cô mang theo tiếng nói lạnh lùng của “Người ấy” và sự im lặng chết chóc của “Người thân”. Tiếng bước chân Thu vọng lại trên hành lang vắng vẻ, từng nhịp đều mang theo sự phẫn nộ tích tụ và quyết tâm không lay chuyển. Cô dừng lại, dựa lưng vào bức tường lạnh lẽo, cố gắng hít thở sâu để lấy lại bình tĩnh. Ánh mắt cô lướt qua những cánh cửa khép hờ, nơi những cuộc nói chuyện rì rầm dần xa, những lời thú nhận thầm lặng, những ánh mắt trốn tránh.
Ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao xa vời, hoàn toàn không liên quan đến tấn bi kịch đang diễn ra trong cuộc đời cô. Thu siết chặt chiếc điện thoại. Màn hình vẫn còn sáng, phản chiếu khuôn mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt kiên định của cô. Đoạn ghi âm kia, giọng nói tàn nhẫn kia, nó sẽ là bằng chứng không thể chối cãi.
“Thầy trừ vong” run rẩy lùi vào góc phòng, ánh mắt van xin hướng về phía Thu. Hắn biết, giờ đây mọi lời lẽ bào chữa đều trở nên vô nghĩa. 35 triệu/lần giải hạn, những hóa đơn bị xé đôi, bản hợp đồng mờ ám, chiếc áo vương mùi lạ, cuộc gọi lúc nửa đêm, tên hắn lưu bằng ký hiệu vô nghĩa – tất cả đều là những mảnh ghép đã ghép lại bức tranh tội ác của hắn. Hắn đã sai lầm khi nghĩ rằng có thể qua mặt được Thu.
Rồi đến “Người ấy”, người từng được Thu gọi bằng hai tiếng “chồng”. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, chứa đựng sự sợ hãi, hối hận, và có lẽ, cả sự khinh bỉ dành cho chính bản thân mình. Hắn là con tốt thí, hay là đồng phạm, điều đó giờ không còn quan trọng nữa. Hành động của hắn, sự đồng lõa của hắn, tất cả đã bị phơi bày trước ánh sáng.
Những “Người thân”, những người từng vỗ về, an ủi Thu, giờ đây đứng sững sờ. Mặt nạ của họ đã rơi xuống, để lộ bản chất tham lam, đê hèn. Họ đã phủ nhận, đã chối cãi, nhưng đoạn ghi âm kia đã tố cáo họ một cách không thương tiếc. Họ đã nhẫn tâm biến tình thân thành công cụ để đạt được mục đích.
Thu nhìn lên bầu trời đêm, nơi những ánh đèn thành phố vẫn sáng rực. Cô biết, cuộc chiến này vẫn chưa kết thúc. Vẫn còn “Kẻ giật dây” ẩn mình trong bóng tối, và vẫn còn những âm mưu đen tối chưa được phơi bày. Nhưng ít nhất, những kẻ lừa dối xung quanh cô đã phải đối mặt với sự thật. Mặt nạ của chúng đã vỡ vụn, để lại đằng sau chỉ là sự trống rỗng và nỗi nhục nhã.
Thu quay người lại, bước đi dứt khoát. Tiếng bước chân cô giờ đây không còn sự chần chừ hay hoang mang, mà là sự vững vàng của một chiến binh đã chiến thắng. Cô đã nhìn thấy rõ bản chất của những kẻ mình từng tin tưởng. Giờ đây, cô chỉ còn một mình đối mặt với phần còn lại của cuộc chiến, với sự tỉnh táo và sức mạnh mới tìm thấy từ chính sự phản bội tàn khốc này. Thu đứng lại giữa hành lang, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt đang cúi gằm. Cô không còn cảm thấy đau đớn mà thay vào đó là sự giải thoát, cùng với một nỗi buồn sâu thẳm vì sự phản bội cay đắng. Cô ngẩng cao đầu, giọng nói vang vọng, át đi mọi âm thanh khẽ khàng còn sót lại.
THU
Giờ thì, ai sẽ là người phải trả giá cho tất cả những gì đã gây ra?
“Thầy trừ vong” bật dậy, lảo đảo như người say, cố gắng tìm một lối thoát vô hình. “Người ấy” co rúm lại, ánh mắt né tránh mọi ánh nhìn. “Người thân” đứng sững như tượng đá, khuôn mặt tái mét. “Những người xung quanh” thì thầm to nhỏ, ánh mắt phức tạp nhìn Thu rồi lại nhìn những kẻ kia. Camera an ninh bật lên, ghi lại khoảnh khắc mọi sự thật trần trụi. Tiếng điện thoại rung lên trong túi Thu, một cuộc gọi lúc nửa đêm, mà cô chưa bao giờ muốn nhớ đến. Bản hợp đồng vẫn nằm im trong tay cô, những lời hứa hẹn giả dối giờ đây chỉ còn là tro tàn. Chiếc áo vương mùi lạ, giờ đây nó giống như mùi của sự mục ruỗng, thối rữa. Thu đưa tay lên, vuốt ve màn hình điện thoại cũ, nơi đoạn ghi âm đang chờ được kích hoạt. Từng ký hiệu vô nghĩa trên danh bạ của “Kẻ giật dây” giờ đây hiện lên rõ ràng trong tâm trí cô.
Thu bước ra khỏi căn phòng, ánh nắng yếu ớt hắt qua khung cửa sổ, vẽ nên một vệt sáng mờ ảo trên sàn nhà. Cơn mưa đêm qua đã tạnh, để lại phía sau bầu trời trong xanh hơn, dù vẫn còn vương vấn chút u ám của màn đêm. Cô không ngoảnh lại. Hình ảnh “Người ấy” đang sụp đổ, “Thầy trừ vong” quỳ gối van xin, và “Người thân” với những khuôn mặt biến sắc vì sợ hãi, giờ đây đã trở thành quá khứ. Tiếng bước chân Thu dứt khoát trên hành lang, không còn chút chần chừ hay yếu đuối nào. Cô đã đi qua giông bão, và giờ đây, ánh mắt cô hướng về phía trước, nơi thành phố lấp lánh dưới ánh nắng ban mai.
Thu dừng lại, tựa lưng vào bức tường lạnh lẽo, cố gắng hít một hơi thật sâu. Mùi hương lạ trên chiếc áo cũ của “Người ấy” vẫn còn vương vấn đâu đây, nhưng giờ đây nó chỉ như một lời nhắc nhở về sự mục ruỗng ẩn giấu. Cô siết chặt chiếc điện thoại cũ trong tay. Màn hình vẫn còn sáng, hiện lên đoạn ghi âm mà cô đã cất giữ bấy lâu nay. Giọng nói tàn nhẫn ấy, những lời hứa hẹn giả dối trong bản hợp đồng mờ ám, những hóa đơn bị xé đôi, tất cả đều đã được phơi bày. “Thầy trừ vong” run rẩy, ánh mắt van xin, cố gắng tìm kiếm một lối thoát vô hình. Hắn biết, 35 triệu cho mỗi lần giải hạn giờ đây không còn là con số ám ảnh, mà là bằng chứng tố cáo tội ác của hắn.
“Người ấy”, người từng là cả thế giới của Thu, giờ đây co rúm lại, ánh mắt đỏ ngầu vì sợ hãi và hối hận. Dù là con tốt thí hay đồng phạm, hành động của hắn đã bị phơi bày. “Người thân”, những người từng che chở, giờ đây đứng sững sờ, mặt nạ tham lam và đê hèn đã rơi xuống. Lời nói dối của họ đã bị đoạn ghi âm kia vạch trần không thương tiếc. Những người xung quanh, cả làng, lặng lẽ quan sát, ánh mắt phức tạp dõi theo. Camera an ninh trên trần nhà vẫn âm thầm ghi lại mọi khoảnh khắc. Tiếng điện thoại rung lên trong túi Thu, một cuộc gọi lúc nửa đêm mà cô ước gì mình chưa bao giờ nhận được. Tên của “Kẻ giật dây” lưu trong danh bạ bằng những ký hiệu vô nghĩa, giờ đây hiện rõ trong tâm trí Thu, như một lời thách thức.
Thu ngẩng cao đầu, giọng nói vang vọng, át đi mọi âm thanh khẽ khàng còn sót lại.
THU
Giờ thì, ai sẽ là người phải trả giá cho tất cả những gì đã gây ra?
“Thầy trừ vong” lảo đảo, cố gắng tìm đường thoát. “Người ấy” tránh né mọi ánh nhìn. “Người thân” đứng sững như tượng đá. “Những người xung quanh” thì thầm to nhỏ. Khoảnh khắc đó, mọi sự thật trần trụi đã hiện diện. Thu quay người, bước đi dứt khoát. Tiếng bước chân cô giờ đây là nhịp điệu của sự kiên cường, của một chiến binh đã chiến thắng. Cô đã nhìn thấy rõ bản chất của những kẻ mình từng tin tưởng. Giờ đây, cô chỉ còn một mình đối mặt với phần còn lại của cuộc chiến, với sự tỉnh táo và sức mạnh mới tìm thấy từ chính sự phản bội tàn khốc này. Thu đứng lại giữa hành lang, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt đang cúi gằm. Cô không còn cảm thấy đau đớn mà thay vào đó là sự giải thoát, cùng với một nỗi buồn sâu thẳm vì sự phản bội cay đắng. Cô ngẩng cao đầu, giọng nói vang vọng, át đi mọi âm thanh khẽ khàng còn sót lại.
THU
Giờ thì, ai sẽ là người phải trả giá cho tất cả những gì đã gây ra?
“Thầy trừ vong” bật dậy, lảo đảo như người say, cố gắng tìm một lối thoát vô hình. “Người ấy” co rúm lại, ánh mắt né tránh mọi ánh nhìn. “Người thân” đứng sững như tượng đá, khuôn mặt tái mét. “Những người xung quanh” thì thầm to nhỏ, ánh mắt phức tạp nhìn Thu rồi lại nhìn những kẻ kia. Camera an ninh bật lên, ghi lại khoảnh khắc mọi sự thật trần trụi. Tiếng điện thoại rung lên trong túi Thu, một cuộc gọi lúc nửa đêm, mà cô chưa bao giờ muốn nhớ đến. Bản hợp đồng vẫn nằm im trong tay cô, những lời hứa hẹn giả dối giờ đây chỉ còn là tro tàn. Chiếc áo vương mùi lạ, giờ đây nó giống như mùi của sự mục ruỗng, thối rữa. Thu đưa tay lên, vuốt ve màn hình điện thoại cũ, nơi đoạn ghi âm đang chờ được kích hoạt. Từng ký hiệu vô nghĩa trên danh bạ của “Kẻ giật dây” giờ đây hiện lên rõ ràng trong tâm trí cô.
Cuộc đời đôi khi giống như một cơn bão, cuốn đi tất cả những gì ta yêu thương, để lại phía sau sự đổ nát và hoang tàn. Nhưng cũng chính trong cơn bão ấy, con người mới nhận ra sức mạnh tiềm ẩn của mình. Thu đã mất đi niềm tin, đã trải qua những nỗi đau tưởng chừng không thể vượt qua. Cô đã nhìn thấy rõ bộ mặt thật của những người mình từng tin tưởng, những người đã biến tình thân thành công cụ trục lợi. Sự phản bội ấy cay đắng, nhưng nó cũng là bài học quý giá, là động lực để cô đứng dậy. Cô đã không còn là người phụ nữ yếu đuối ngày nào, mà là một chiến binh kiên cường, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Ánh nắng ban mai giờ đây không còn là vẻ đẹp mong manh, mà là tia hy vọng, là lời hứa về một tương lai tươi sáng hơn, dù con đường phía trước còn nhiều chông gai. Cô sẽ không bao giờ quên đi những gì đã xảy ra, nhưng cô cũng sẽ không để quá khứ định đoạt tương lai của mình. Thu, với ánh mắt hướng về phía chân trời, đã sẵn sàng cho một khởi đầu mới, một cuộc sống mà cô tự tay mình kiến tạo, không còn phụ thuộc vào bất kỳ ai.