Con ốm cần tiền hết cách tôi tìm gặp chồng cũ, anh n/ém chiếc áo rách rồi đuổi tôi về, tôi kiểm tra thì ch;ết s;ững khi thấy…Cơn mưa mùa hạ như trút nước, rơi ào ào xuống mái tôn căn phòng trọ cũ nát, nơi mẹ con tôi sống tạm bợ suốt gần một năm qua. Thằng Bi – con trai tôi – nằm co ro trong chiếc chăn mỏng, người nóng hầm hập. Mỗi lần nó ho lên, lòng tôi lại như bị ai bóp nghẹt.
“Viêm phổi rồi, cần nhập viện gấp, chị chuẩn bị viện phí đi.” – bác sĩ ở phòng khám tư lắc đầu sau khi xem phim chụp. “Chậm trễ là nguy hiểm tính mạng đấy.”
Viện phí. Hai từ ấy như nhát dao đâm vào lòng tôi. Tôi làm giúp việc theo giờ, thu nhập bấp bênh, tiền tích góp đã cạn sau những tháng chạy chữa cho con. Tôi không còn người thân, bạn bè cũng nghèo khó. Tôi đã mượn tất cả những nơi có thể mượn, giờ không còn ai để gọi nữa.
Chỉ còn… một người.
Tôi ngồi trước cổng căn nhà cũ quen thuộc mà tay run lên vì lạnh và vì cả nỗi xấu hổ. Đây là nhà của anh – chồng cũ tôi – người tôi từng yêu tha thiết, người từng hứa sẽ cùng tôi đi đến hết đời. Nhưng đời không như mơ. Cuộc hôn nhân của chúng tôi tan vỡ sau 5 năm, phần vì nghèo khổ, phần vì tôi không thể chịu nổi sự vô tâm ngày một lớn của anh. Ly hôn xong, tôi mang theo đứa con chưa tròn 3 tuổi, dắt díu nhau vào Sài Gòn mưu sinh. Anh gần như biệt tăm kể từ đó.
Tôi nhấn chuông. Một lát sau, cánh cửa bật mở. Anh đứng đó, vẫn vóc dáng cao gầy, ánh mắt lạnh lẽo hơn xưa.
– Cô đến đây làm gì? – giọng anh hờ hững, như thể tôi là người dưng.
Tôi nén cơn tủi thân, cúi đầu:
– Con mình ốm nặng. Em… em không còn cách nào nữa. Em xin anh, nếu có thể… giúp con một lần.
Anh im lặng. Một lát sau, anh quay đi, vào trong nhà. Tôi nghe tiếng sột soạt, rồi anh quay lại, ném ra ngoài một chiếc áo khoác cũ sờn.
– Cầm cái này mà đi. Tôi chẳng có gì cho cô đâu. Đừng bao giờ quay lại nữa.
Chiếc áo văng xuống đất, ướt nhẹp trong mưa. Anh đóng cửa cái rầm, không thèm nhìn tôi thêm một lần nào nữa.
Tôi đứng chết lặng, nước mưa hòa với nước mắt… (Còn tiếp tại bình luận)
Vy đứng chết lặng dưới mưa, nước mắt hòa cùng nước mưa. Thành phố Hồ Chí Minh về đêm lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Mưa tạt vào mặt Vy, lạnh buốt thấu xương. Cô từ từ cúi xuống, những ngón tay run rẩy chạm vào chiếc áo khoác rách nằm trong vũng nước đục ngầu. Chiếc áo cũ sờn, ướt sũng, dính đầy bụi bẩn, chẳng khác nào số phận Vy lúc này. Lòng cô đầy sự tủi nhục, xót xa như bị hàng ngàn mũi kim châm. Vy thì thầm trong tuyệt vọng, tiếng nói lạc đi trong tiếng mưa: “Con ơi, mẹ phải làm sao đây?” Vy siết chặt chiếc áo cũ kỹ, lạnh lẽo vào lòng, hơi ấm duy nhất cô cảm nhận được là nhiệt độ cơ thể mình đang dần hạ xuống. Chiếc áo vừa là sự khinh miệt của Anh Hoàng, vừa là bằng chứng cho sự bế tắc tận cùng của cô.
Vy ôm chặt chiếc áo khoác cũ sờn vào lòng, từng thớ vải ẩm ướt lạnh ngắt bám vào da thịt. Mùi mốc cũ, pha lẫn mùi thuốc lá nhàn nhạt quen thuộc từ Anh Hoàng xộc vào mũi Vy, gợi lên một nỗi cay đắng khó tả. Bàn tay Vy vô thức vuốt ve túi áo khoác đã sờn rách, bỗng nhiên, những ngón tay cô chạm vào một vật gì đó cứng cộm, hình chữ nhật nằm sâu bên trong. Tim Vy như ngừng đập. Một tia hy vọng mong manh, nhỏ bé đến vô cùng, chợt lóe lên trong đầu Vy giữa đêm mưa lạnh lẽo và tuyệt vọng. Vy vội vàng đưa tay vào sâu trong túi, các ngón tay luồn lách, khó khăn móc lấy vật đó ra. Lòng Vy bồn chồn khôn tả, một cảm giác ngờ vực lẫn lộn với sự khao khát bất chợt trỗi dậy, rằng đây có thể là một lối thoát.
Vy khẽ đưa các ngón tay luồn lách vào sâu trong túi áo khoác, cuối cùng cũng móc được vật đó ra. Lòng Vy bồn chồn, bàn tay run rẩy mở mảnh giấy nhàu nát. Mắt cô mở to kinh ngạc, không tin vào những gì mình đang thấy. Bên trong, một gói tiền nhỏ, những tờ polyme xanh đỏ đã cũ sờn, được buộc gọn gàng bằng một sợi dây chun mỏng manh. Cô chết lặng. Vy bàng hoàng nhìn chằm chằm vào xấp tiền, đôi mắt ngấn nước vì lạnh và tuyệt vọng giờ đây lại giãn ra vì một cú sốc không tưởng. Cổ họng Vy nghẹn ứ, thốt lên trong sự bàng hoàng: “Tiền… sao lại có tiền trong đây?” Cô Vy run rẩy, những ngón tay như hóa đá, cứ thế giữ chặt gói tiền. Một cảm giác khó tả dâng lên, vừa mừng rỡ đến tột cùng, vừa hoang mang khó hiểu. Cô nhìn gói tiền, rồi lại nhìn ra màn đêm mưa lạnh, cố gắng lý giải sự việc.
Vy vẫn đứng đó, ngón tay như hóa đá ôm chặt gói tiền. Mưa vẫn rơi tí tách, nhưng cảm giác lạnh giá giờ đây dường như bị lấn át bởi một thứ cảm xúc hỗn độn hơn. Vy cẩn thận mở gói tiền, đôi bàn tay run rẩy bắt đầu đếm từng tờ polyme dưới ánh đèn đường leo lét hắt xuống. Mỗi tờ bạc xanh đỏ cũ sờn trong tay cô lúc này không còn là những mảnh giấy vô tri, mà là những tia sáng nhỏ nhoi, le lói xé toạc màn đêm tuyệt vọng đang bao trùm lấy cuộc đời cô.
Cô Vy đếm đi đếm lại, từng con số nhảy múa trong đầu. Cứ như thế, cô sững sờ nhận ra, đây không phải là một số tiền nhỏ. Nó là một khoản tiền khá lớn, đủ để trang trải viện phí ban đầu cho Thằng Bi. Một dòng cảm xúc vừa mừng rỡ, vừa bàng hoàng khó tả dâng lên nghẹn ứ nơi cổ họng Vy. Nước mắt cô lưng tròng, không phải vì lạnh mà vì một cú sốc không tưởng. Cô Vy ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đen kịt, rồi lại cúi xuống nhìn chằm chằm vào xấp tiền trong tay.
Một câu hỏi bật ra khỏi môi Vy, khẽ khàng nhưng đầy chua chát: “Anh ấy… thật sao?” Cô thì thầm, giọng run rẩy, khó tin vào hành động của người đàn ông đã từng lạnh nhạt ném chiếc áo khoác cũ sờn này ra trong cơn mưa. Vy ôm chặt số tiền vào lòng, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa lẫn với mưa lạnh. Cô không biết nên vui hay nên buồn, nên biết ơn hay nên phẫn nộ. Tất cả những cảm xúc đó cứ thế đan xen, rối bời trong tâm trí cô giữa đêm Sài Gòn mưa tầm tã.
Vy vẫn ôm chặt gói tiền vào lòng, đôi mắt vẫn đờ đẫn nhìn xuống. Lúc này, cô cảm nhận thấy một vật gì đó cộm nhẹ giữa những tờ tiền. Vy nới lỏng tay, thận trọng gạt từng tờ polyme sang một bên. Ngay phía dưới, là một mảnh giấy nhỏ, nhàu nát, màu ố vàng vì ẩm ướt. Tim Vy đập thình thịch trong lồng ngực. Cô dùng hai ngón tay run rẩy nhặt mảnh giấy lên, đôi mắt nheo lại cố gắng nhìn rõ trong ánh đèn đường lờ mờ. Mảnh giấy đã bị nhàu nát nhiều lần, nhưng dòng chữ viết tay nguệch ngoạc bằng mực xanh vẫn còn rõ ràng.
Vy hít một hơi thật sâu, rồi từ từ mở mảnh giấy ra. Từng chữ cái nhảy múa trước mắt Vy, hiện rõ mồn một.
“Cầm lấy mà lo cho con. Đừng để nó khổ vì người lớn.”
Vy chết lặng. Mảnh giấy rơi khỏi tay cô, lọt thỏm vào vũng nước mưa. Cả thế giới xung quanh Vy dường như ngừng lại. Dòng chữ tuy ngắn ngủi nhưng lại chứa đựng một sức nặng khủng khiếp, xuyên thẳng vào trái tim Vy. ‘Con’ – Thằng Bi. ‘Người lớn’ – là ai? Là Vy đã không đủ sức lo cho con? Hay là Anh Hoàng đã vô tâm bấy lâu nay? Hay là cả hai, những người lớn đã khiến Thằng Bi phải chịu khổ?
Nước mắt Vy lại trào ra, nhưng lần này không phải vì cái lạnh cắt da hay nỗi tủi nhục bị chồng cũ hắt hủi như lúc ban đầu. Lần này, là sự bối rối tột độ và một cảm giác cảm động đến nghẹn lời, xen lẫn chút cay đắng không thể gọi tên. Vy quỳ sụp xuống vỉa hè lạnh giá, mặc cho mưa vẫn xối xả, ôm lấy khuôn mặt đẫm lệ. Cô không hiểu. Người đàn ông vừa lạnh lùng ném áo khoác cũ sờn ra trong cơn mưa, lại có thể là người đã để lại những lời này? Hay đây không phải là của Anh Hoàng? Tất cả những suy nghĩ đó xoáy vào tâm trí Vy, khiến cô đau đớn đến tận cùng.
Vy vẫn quỳ sụp trên vỉa hè lạnh giá, từng hạt mưa xối xả làm ướt đẫm mái tóc và chiếc áo khoác cũ sờn mà Anh Hoàng đã ném ra. Cô run rẩy, đôi mắt đỏ hoe cố gắng nhìn rõ mảnh giấy ố vàng nằm trong vũng nước. ‘Cầm lấy mà lo cho con. Đừng để nó khổ vì người lớn.’ Dòng chữ như khắc sâu vào tâm trí Vy. Con… Thằng Bi. Phải, chỉ có thể là Thằng Bi. Người lớn… là Anh Hoàng? Là cô? Hay là cả hai?
Vy khẽ đưa tay nhặt lại mảnh giấy, cẩn thận miết phẳng nó trong lòng bàn tay. Cô nhìn chằm chằm vào những tờ tiền polyme nhàu nát còn lại trong túi áo. Một suy nghĩ chợt lóe lên, như một tia sét đánh thẳng vào sự ngờ vực đang bao trùm tâm trí Vy. Anh Hoàng… anh ta đã biết. Anh ta biết Thằng Bi ốm. Anh ta biết cô sẽ đến.
Cái cách Anh Hoàng ném chiếc áo cũ ra khỏi cổng, thái độ hờ hững đến lạnh lùng, giọng điệu cay nghiệt… tất cả đều là vỏ bọc. Nếu anh ta thực sự vô tâm, sao lại có mảnh giấy này? Sao lại có tiền trong túi áo, một số tiền không hề nhỏ mà Vy ước tính đủ cho chi phí nhập viện của Thằng Bi?
Vy siết chặt nắm tiền, lòng trào dâng một cảm giác hối hận đến tận cùng. Cô đã hiểu lầm Anh Hoàng. Cô đã vội vàng kết luận anh là kẻ bạc bẽo, vô trách nhiệm. Nhưng những hành động tưởng chừng tàn nhẫn ấy, lại ẩn chứa một sự quan tâm thầm lặng, khó hiểu.
Vy ngước nhìn lên cánh cổng biệt thự đóng kín, nơi Anh Hoàng đã khuất dạng. Nước mắt không còn chảy vì tủi thân hay tức giận nữa, mà vì một sự bối rối sâu sắc. Người đàn ông đó, sau 5 năm ly hôn, sau bao lời cay nghiệt và sự lạnh nhạt, vẫn dõi theo cuộc sống của mẹ con cô sao?
Vy thì thầm trong màn mưa, giọng nghẹn ngào: “Anh ấy… vẫn quan tâm đến con mình sao?” Câu hỏi không có lời đáp, cứ thế xoáy sâu vào trái tim Vy, gieo mầm cho một thứ cảm xúc phức tạp, khó gọi tên. Cô đứng dậy, đôi chân vẫn còn run rẩy, ôm chặt lấy gói tiền và chiếc áo ướt sũng. Giờ đây, mọi ưu tiên chỉ còn là Thằng Bi. Cô phải đưa con đi viện. Ngay lập tức.
Mưa vẫn xối xả, nhưng Vy không còn cảm thấy cái lạnh tê tái của những hạt nước thấm vào da thịt nữa. Cơn sốc và sự tủi hờn ban đầu đã tan biến, nhường chỗ cho một sự hiểu biết mới, chua chát. Cô đứng đó, thân người ướt sũng, đôi mắt chăm chú nhìn lên cánh cổng sắt lạnh lẽo vừa đóng sập. Khuôn mặt Anh Hoàng, vẻ mặt lạnh lùng và những lời lẽ gai góc của anh ta, giờ đây hiện lên trong tâm trí Vy với một ý nghĩa khác.
Một dòng suy nghĩ chợt xoẹt qua đầu Vy: có lẽ Anh Hoàng đã phải che giấu. Anh ta cố tình tạo ra vỏ bọc vô tâm, sự lạnh lùng đó, có thể là để tránh những rắc rối cá nhân của chính mình. Những rắc rối mà Vy, một người vợ cũ đã ly hôn 5 năm, không có quyền hay không thể biết đến. Dù sao đi nữa, số tiền trong tay đã chứng minh cho sự quan tâm khó hiểu đó.
Vy siết chặt nắm tiền, cảm nhận sự ẩm ướt của tờ bạc cũ kỹ. Nước mưa vẫn chảy dài trên má, lẫn với nước mắt nhưng không còn là nước mắt của uất ức. Một suy nghĩ giản đơn, nhưng mạnh mẽ, nảy nở trong lòng Vy, như một lời tự trấn an, như một sự chấp nhận khắc nghiệt của số phận. “Anh ấy vẫn là bố của Bi.”
Chỉ cần Thằng Bi được cứu. Mọi thứ khác, bây giờ, không còn quan trọng nữa. Vy thở hắt ra, một hơi thở nặng trĩu nhưng cũng đầy quyết tâm. Cô quay người, bước đi trong màn mưa, hướng về phía con đường lớn, nơi Vy phải tìm cách đưa con đến bệnh viện.
Vy siết chặt chiếc áo khoác cũ sờn trong tay còn lại, cùng nắm tiền ẩm ướt, không mảy may chần chừ thêm. Cô lao đi như một mũi tên xuyên qua màn mưa nặng hạt, bước chân vội vã và dồn dập, bỏ mặc những vũng nước bắn tung tóe. Hơi thở dốc lên từng chập, nhưng trong mỗi hơi thở đều chất chứa một niềm hy vọng mãnh liệt, cháy bỏng. Cô không còn nghĩ đến cái lạnh hay sự tủi nhục, tâm trí Vy chỉ có hình ảnh Thằng Bi đang nằm trong phòng cấp cứu.
Chạy được một đoạn, thấy ánh đèn vàng của một chiếc taxi vừa bật sáng, Vy vội vàng vẫy tay gọi. Chiếc xe phanh kít lại ngay sát vỉa hè. Cô mở cửa sau, tựa hồ như ném mình vào ghế, giọng nói gấp gáp, hơi đứt quãng vì thở dốc, nghẹn ngào thốt lên:
“Đi… đi bệnh viện Nhi đồng… càng nhanh càng tốt, bác tài ơi! Con tôi… con tôi đang nguy kịch!”
Người tài xế, thấy vẻ mặt hoảng hốt và thân hình ướt sũng của Vy, lập tức hiểu được tình hình khẩn cấp. Anh ta không nói gì, chỉ gật đầu một cái, rồi lập tức nhấn ga, chiếc taxi vọt đi, rẽ nước vun vút trên đường. Vy tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại. Nỗi lo lắng vẫn còn đó, quặn thắt trong lồng ngực, nhưng giờ đây, nó được sưởi ấm bởi một niềm hy vọng mong manh, vừa được nhen nhóm. Tiền đã có, chỉ cần kịp thời.
Chiếc taxi vừa dừng kít trước cổng bệnh viện Nhi đồng, Vy đã vội vã mở cửa, bế xốc Thằng Bi trong vòng tay. Thân hình bé nhỏ của con trai vẫn nóng hầm hập, đôi mắt nhắm nghiền khiến tim cô thắt lại. Vy lao vào sảnh cấp cứu, giọng lạc đi vì hốt hoảng:
“Bác sĩ! Cứu con tôi với! Cháu bị viêm phổi nặng, sốt cao…”
Ngay lập tức, các y tá và bác sĩ đã có mặt. Họ nhanh chóng tiếp nhận Thằng Bi, đặt cậu bé lên cáng và đẩy vào phòng cấp cứu. Vy chạy theo, nhưng một y tá nhẹ nhàng chặn lại:
“Chị chờ bên ngoài nhé, bác sĩ sẽ làm hết sức.”
Cửa phòng cấp cứu đóng sập lại, như một bức tường ngăn cách Vy với đứa con bé bỏng của mình. Cô đứng đó, nhìn cánh cửa lạnh lẽo, lòng như lửa đốt. Sau vài phút, một y tá khác xuất hiện, đưa cho Vy tờ giấy làm thủ tục và thông báo về khoản tiền tạm ứng viện phí ban đầu. Vy run rẩy lấy ra số tiền ẩm ướt trong túi, nhanh chóng hoàn tất mọi thủ tục cần thiết. Cảm giác nhẹ nhõm thoáng qua khi cô nhận ra mình đã có đủ tiền, nhưng ngay lập tức, nỗi sợ hãi lại xâm chiếm, nặng trĩu.
Vy lê bước đến một chiếc ghế trống ở hành lang, ngồi sụp xuống. Cả người cô rã rời, mệt mỏi cùng cực. Áo khoác của Anh Hoàng vẫn còn trong tay, chiếc áo đã trở thành thứ cứu cánh duy nhất trong đêm mưa bão tố ấy. Mọi chuyện vừa xảy ra như một cơn ác mộng. Cô tựa đầu vào bức tường lạnh lẽo, nước mắt không còn nữa, chỉ còn lại sự trống rỗng và một nỗi lo đến tột cùng. Thời gian trôi qua thật chậm, mỗi giây mỗi phút đều là một cực hình.
Mãi đến khi cánh cửa phòng cấp cứu từ từ mở ra, một vị Bác sĩ bước ra. Vy lập tức bật dậy, lảo đảo chạy tới, ánh mắt đầy van nài:
“Bác sĩ, con tôi… Thằng Bi sao rồi ạ?”
Vị Bác sĩ nhìn Vy, nét mặt lộ vẻ mệt mỏi nhưng giọng nói lại mang theo sự trấn an:
“May mà chị đưa cháu đến kịp, tình trạng đã ổn định hơn rồi. Chúng tôi đã xử lý kịp thời.”
Vy đứng sững, câu nói của vị Bác sĩ như một dòng nước mát dội thẳng vào tâm can đang khô cháy của cô. Một làn sóng nhẹ nhõm dâng trào, lan khắp cơ thể, khiến hai chân cô như nhũn ra. Thằng Bi đã an toàn. Niềm hy vọng mong manh giờ đây đã hóa thành sự thật. Tuy nhiên, đằng sau niềm vui vỡ òa đó, cảm giác bàng hoàng, kinh hoàng về những gì vừa trải qua vẫn còn nguyên vẹn, len lỏi trong từng tế bào của Vy. Cô thầm thì: “Thằng Bi… con tôi…”
Vy đứng sững, câu nói của vị Bác sĩ như một dòng nước mát dội thẳng vào tâm can đang khô cháy của cô. Một làn sóng nhẹ nhõm dâng trào, lan khắp cơ thể, khiến hai chân cô như nhũn ra. Thằng Bi đã an toàn. Niềm hy vọng mong manh giờ đây đã hóa thành sự thật. Tuy nhiên, đằng sau niềm vui vỡ òa đó, cảm giác bàng hoàng, kinh hoàng về những gì vừa trải qua vẫn còn nguyên vẹn, len lỏi trong từng tế bào của Vy. Cô thầm thì: “Thằng Bi… con tôi…”
Vy bước đi như người mất hồn, theo hướng Bác sĩ chỉ dẫn đến phòng hồi sức. Cửa phòng bệnh đóng hờ, cô nhẹ nhàng hé nhìn qua ô cửa kính nhỏ. Thằng Bi nằm im lìm trên giường, gương mặt xanh xao nhưng nhịp thở đã đều đặn. Một y tá đang kiểm tra máy móc. Nhìn con trai, trái tim Vy mềm nhũn. Cô tựa đầu vào bức tường lạnh lẽo bên ngoài, chiếc áo khoác của Anh Hoàng vẫn còn siết chặt trong tay. Mùi hương nam tính nhàn nhạt còn vương lại trên tấm vải sờn cũ, đột nhiên khơi gợi những mảnh ký ức đã ngủ yên.
Năm năm. Khoảng cách địa lý, khoảng cách về lòng người. Ngày ấy, Vy đã yêu Anh Hoàng say đắm, một tình yêu nồng nhiệt của tuổi trẻ. Anh Hoàng khi ấy, chưa phải là người đàn ông lạnh lùng, xa cách như bây giờ. Anh của ngày xưa ấm áp, chân thành, luôn nắm tay Vy đi qua những con phố Sài Gòn đông đúc, hứa hẹn về một tổ ấm nhỏ tràn ngập tiếng cười. “Em yên tâm, có Anh Hoàng ở đây, sẽ không ai bắt nạt em, sẽ không ai làm em phải khổ đâu,” anh từng thì thầm, ôm cô vào lòng khi hoàng hôn buông xuống cầu Ánh Sao. Vy đã tin. Tin tuyệt đối.
Nhưng rồi, lời hứa ấy đã tan biến như bọt biển. Những hiểu lầm chồng chất, bắt đầu từ những lần Anh Hoàng vắng nhà triền miên vì công việc, những cuộc gọi nhỡ không lời giải thích, rồi đỉnh điểm là trận cãi vã kinh hoàng khi cô phát hiện anh đã giấu cô đầu tư vào một phi vụ mạo hiểm mà cô cảnh báo là không thể. Vy đã cho rằng anh tham lam, bất chấp, không còn đặt gia đình lên hàng đầu. Còn anh thì cho rằng cô không tin tưởng, kìm hãm sự nghiệp của anh. Sự đổ vỡ diễn ra quá nhanh, quá đau đớn, để lại vết sẹo không thể xóa nhòa. Sau cuộc ly hôn đầy nước mắt, Vy bế Thằng Bi ra đi, cắt đứt mọi liên lạc, từ chối mọi sự giúp đỡ từ Anh Hoàng. Cô tự nhủ sẽ không bao giờ nhìn mặt người đàn ông bạc bẽo ấy nữa.
Vậy mà, đêm nay, trong cơn hoạn nạn tột cùng, chính chiếc áo khoác bị anh ném ra trong mưa lại là thứ duy nhất sưởi ấm cô, và số tiền ít ỏi anh đưa lại là chìa khóa cứu sống Thằng Bi. Vy nhắm mắt, một dòng nước mắt lăn dài trên má. Giữa bệnh viện lạnh lẽo, giữa sự sống và cái chết cận kề của con trai, Vy không khỏi tự hỏi: “Liệu có phải mình đã quá vội vàng đánh giá anh ấy không? Có phải trong tất cả những hiểu lầm đó, mình cũng có lỗi, mình cũng đã không cho anh ấy cơ hội để giải thích?”
Giữa bệnh viện lạnh lẽo, giữa sự sống và cái chết cận kề của con trai, Vy không khỏi tự hỏi: “Liệu có phải mình đã quá vội vàng đánh giá anh ấy không? Có phải trong tất cả những hiểu lầm đó, mình cũng có lỗi, mình cũng đã không cho anh ấy cơ hội để giải thích?”
Vy mở mắt, ánh nhìn rơi vào chiếc áo khoác sờn cũ đang siết chặt trong tay. Một quyết định cứng rắn bỗng hình thành trong đầu cô. Không thể cứ thế này được. Cô không thể chấp nhận sự lạnh lùng của Anh Hoàng, cũng không thể cứ mãi chìm đắm trong những ký ức đau khổ mà không hiểu rõ ngọn ngành. Nhìn qua ô cửa kính, Thằng Bi vẫn ngủ yên, hơi thở đều đặn. Sự nhẹ nhõm dâng lên, nhưng đồng thời, một khát khao mãnh liệt muốn làm rõ mọi chuyện cũng trỗi dậy. Vy đứng thẳng người, bàn tay siết chặt chiếc áo khoác như một vật báu. “Tôi sẽ quay lại,” Vy thầm thì, giọng kiên quyết. “Không phải để xin tiền, mà để cảm ơn, và để hiểu rõ. Chắc chắn có điều gì đó đằng sau ánh mắt và lời nói của anh.”
Sáng hôm sau, sau khi đã chắc chắn Thằng Bi ổn định và được sự chăm sóc của y tá, Vy bước ra khỏi bệnh viện. Nắng Sài Gòn vẫn gay gắt như mọi khi, nhưng lòng Vy không còn trống rỗng nữa. Chiếc áo khoác đã được Vy gấp gọn, cẩn thận đặt trong túi xách. Cô gọi một chuyến xe ôm, thẳng tiến về khu biệt thự cao cấp mà năm năm nay cô chưa từng dám đặt chân đến. Mỗi vòng bánh xe quay là một nhịp đập thúc giục trong tim Vy. Hơi thở cô trở nên gấp gáp khi chiếc xe dừng lại trước cổng biệt thự của Anh Hoàng. Cánh cổng sắt cao lớn, chạm khắc tinh xảo, dường như cao hơn, lạnh lùng hơn trong ký ức của Vy.
Vy hít một hơi thật sâu, ngẩng cao đầu bước đến. Cô bấm chuông. Một tiếng *ding-dong* vang vọng, phá tan sự tĩnh lặng của buổi sớm. Vài giây trôi qua, cánh cửa hé mở. Một người giúp việc đứng đó, ánh mắt ngạc nhiên khi thấy Vy.
“Cô tìm ai?” người giúp việc hỏi, giọng điệu khách sáo.
“Tôi muốn gặp Anh Hoàng,” Vy nói, giọng bình tĩnh nhưng bên trong là một trận cuồng phong. “Nói với anh ấy là Vy đến.”
Người giúp việc lưỡng lự, rồi quay vào trong. Chỉ vài phút sau, Anh Hoàng xuất hiện. Anh vẫn mặc bộ đồ ngủ, mái tóc hơi rối, nhưng gương mặt vẫn mang vẻ thờ ơ, lạnh nhạt quen thuộc. Ánh mắt anh chạm vào Vy, không một chút cảm xúc.
“Cô đến đây làm gì?” Anh Hoàng hỏi, giọng đều đều như không có chuyện gì xảy ra.
Vy nhìn thẳng vào mắt Anh Hoàng, cố gắng tìm kiếm một tia sáng, một dấu hiệu nào đó khác với vẻ ngoài lạnh lùng của anh. “Tôi đến để cảm ơn,” Vy nói, giọng cứng rắn. “Cảm ơn vì số tiền anh đã đưa, nó đã cứu Thằng Bi.”
Anh Hoàng nhướng mày, một cái nhếch mép khó thấy thoáng qua. “Không có gì. Tôi đã nói rồi, tôi không muốn nợ nần ai.”
“Không muốn nợ nần?” Vy bật cười khẩy, chua chát. “Hay là không muốn bị ràng buộc bởi bất kỳ điều gì liên quan đến mẹ con tôi?” Cô bước đến gần hơn một bước, ánh mắt sắc như dao găm. “Tôi biết anh không phải là người vô tâm đến vậy. Đêm qua, khi anh ném chiếc áo khoác ra, và cả khi anh đưa tiền, tôi cảm nhận được điều gì đó khác. Hãy nói cho tôi biết đi, Anh Hoàng. Rốt cuộc là có chuyện gì?”
Anh Hoàng lùi lại một bước, ánh mắt thoáng dao động, nhưng chỉ trong chốc lát. Anh nhanh chóng khôi phục vẻ mặt lạnh lùng. “Cô nói gì tôi không hiểu. Chuyện gì có thể xảy ra chứ? Chúng ta đã ly hôn năm năm rồi, không còn liên quan gì đến nhau.”
“Không liên quan?” Vy nhếch mép, không chịu bỏ cuộc. “Nếu không liên quan, tại sao anh lại xuất hiện? Tại sao anh lại giúp tôi? Anh Hoàng, tôi biết anh đang che giấu điều gì đó. Tôi sẽ không đi cho đến khi anh nói ra sự thật.”
Anh Hoàng thở dài, quay mặt đi. “Cô Vy, làm ơn đừng gây rối nữa. Tôi không có gì để nói với cô.”
“Gây rối?” Vy giơ tay chỉ vào anh. “Anh nghĩ tôi muốn đến đây sao? Anh nghĩ tôi muốn thấy cái cảnh anh sống trong nhung lụa còn con trai anh phải vật lộn với cái chết sao? Nhưng tôi cần sự thật. Tôi tin rằng có một lý do, một bí mật gì đó đằng sau tất cả những hành động lạnh lùng của anh.” Vy nhìn chằm chằm vào tấm lưng của Anh Hoàng, trái tim cô đập thình thịch. Cô sẽ không bỏ cuộc. Lần này, cô phải tìm ra sự thật.
Vy đứng trước cánh cổng sắt cao lớn, ánh nắng ban mai lấp lánh trên những song sắt lạnh lẽo. Mưa đã tạnh hẳn, để lại không khí trong lành nhưng lòng Vy vẫn nặng trĩu. Trái tim cô đập thình thịch, một phần vì hồi hộp, một phần vì lo lắng. Cô đã không rời đi trong vô vọng đêm qua. Cô đã dành cả đêm để suy nghĩ, để tin rằng Anh Hoàng đang che giấu điều gì đó.
Vy hít một hơi thật sâu, ngẩng cao đầu, đưa tay nhấn chuông. Tiếng *ding-dong* quen thuộc lại vang lên, lần này không còn sự bất ngờ của người giúp việc. Vy chờ đợi, tay nắm chặt quai túi xách. Vài giây trôi qua, cánh cửa chính từ từ hé mở.
Anh Hoàng xuất hiện. Anh vẫn mặc bộ đồ ở nhà, có lẽ còn chưa kịp thay đồ đi làm. Gương mặt anh vẫn giữ vẻ lạnh lùng đến đáng sợ, nhưng Vy nhận ra một điều khác: đôi mắt anh có phần quầng thâm, mệt mỏi hơn đêm qua. Dường như anh cũng không ngủ ngon.
“Cô còn muốn gì nữa?” Anh Hoàng hỏi, giọng cộc lốc, không chút thiện cảm nào dành cho Vy. Anh không mời cô vào, chỉ đứng chắn ngang cửa, như một bức tường vững chắc.
Vy không nao núng. Cô nhìn thẳng vào ánh mắt mệt mỏi của Anh Hoàng. “Tôi muốn câu trả lời,” Vy nói, giọng điệu kiên quyết không kém. “Tôi đã nói rồi, tôi sẽ không đi cho đến khi anh nói ra sự thật. Tại sao anh lại làm vậy? Tại sao anh lại giả vờ vô tâm?”
Anh Hoàng nhếch môi, một nụ cười mỉa mai thoáng qua. “Sự thật gì chứ? Cô nghĩ tôi rảnh đến mức phải chơi trò ú tim với cô sao? Tôi đã đưa tiền, cô đã cứu con trai cô. Vậy là đủ. Chúng ta không còn gì để nói.”
“Không đủ!” Vy bước thêm một bước, đẩy nhẹ cánh cửa nhưng Anh Hoàng vẫn đứng yên không nhúc nhích. “Anh không hiểu sao? Tôi không cần tiền của anh nữa! Tôi cần hiểu tại sao anh lại cư xử như vậy! Chiếc áo khoác đó… hành động của anh… nó không khớp với một người vô tâm.” Vy chỉ tay vào ngực Anh Hoàng, ánh mắt rực cháy. “Anh đang che giấu điều gì?”
Anh Hoàng nhìn xuống bàn tay của Vy đang chỉ vào mình, rồi lại nhìn vào đôi mắt đầy thách thức của cô. Một tia cảm xúc phức tạp, khó đoán lướt qua ánh nhìn anh, nhưng nó nhanh chóng bị che giấu bởi sự lạnh nhạt quen thuộc. “Cô đang nói những chuyện hoang đường gì vậy, Vy? Nếu cô đến đây để làm ầm ĩ, thì xin lỗi, cô đã nhầm địa chỉ.” Anh Hoàng nói, giọng nói bắt đầu có chút căng thẳng, khác hẳn vẻ thờ ơ ban đầu.
Vy không buông tha. “Hoang đường? Hay là anh không dám đối mặt với chính mình? Anh Hoàng, tôi biết anh. Chúng ta đã sống với nhau bao nhiêu năm. Anh không phải là một người máu lạnh.”
“Đủ rồi!” Anh Hoàng đột ngột ngắt lời Vy, giọng anh trầm xuống, đầy vẻ đe dọa. “Cô muốn tôi phải làm gì? Mở lòng ra kể lể mọi thứ cho cô nghe sao? Cô nghĩ mình là ai? Cô đã bỏ đi năm năm trước. Bây giờ cô quay lại, đòi hỏi cái gì?” Ánh mắt anh xoáy sâu vào Vy, khiến cô cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Sự mệt mỏi trong mắt anh dường như biến thành một sự tức giận bị kìm nén.
Vy lùi lại một bước nhỏ, nhưng ý chí của cô thì không. “Tôi đòi hỏi sự thật. Chỉ vậy thôi.” Cô nhìn Anh Hoàng, gương mặt cô tái đi nhưng vẫn giữ sự kiên định. Cô không thể hiểu được sự giằng xé trong ánh mắt anh. Có phải đó là sự giận dữ? Hay là nỗi đau?
Anh Hoàng cười khẩy, một nụ cười đầy cay đắng. “Sự thật? Sự thật là gì, hả Vy? Sự thật là cô chỉ nhớ đến tôi khi gặp khó khăn, khi không còn đường lui. Sự thật là tôi không muốn bất kỳ sự liên hệ nào với quá khứ đó nữa.” Anh nói, mỗi lời như một nhát dao. “Bây giờ, cô có thể đi được rồi.” Anh bắt đầu đẩy nhẹ cánh cửa, ý muốn đóng lại.
Vy vội vàng đưa tay chặn cửa. “Không! Tôi sẽ không đi! Tôi sẽ đứng đây cho đến khi anh nói ra!” Cô không thể để anh thoát được lần nữa. Có quá nhiều điều cô cần biết.
Vy vẫn giữ tay chặn cánh cửa đang cố đóng. Ánh mắt cô vẫn nhìn thẳng vào Anh Hoàng, nhưng giọng nói, dù vẫn kiên quyết, lại có một sự thay đổi tinh tế. Cô từ từ rút chiếc áo khoác cũ sờn từ trong túi xách ra, chiếc áo đã được giặt sạch sẽ và khô ráo. Vy nhẹ nhàng đặt chiếc áo vào tay Anh Hoàng.
VY
(Giọng khẽ khàng nhưng kiên quyết)
Cảm ơn anh. Chiếc áo này… và cả số tiền đó. Em đã dùng nó để cứu Bi. Thằng bé ổn rồi. Em chỉ muốn biết… tại sao anh lại làm vậy? Tại sao anh lại làm tất cả những điều đó, nhưng lại giả vờ vô tâm đến thế?
Anh Hoàng nhìn chiếc áo khoác cũ trong tay mình, rồi lại nhìn vào Vy. Vẻ mặt anh cứng đờ, không một chút biểu cảm. Sự tức giận trong mắt anh đã nhường chỗ cho một sự mệt mỏi đến cùng cực. Anh không trả lời ngay. Ánh mắt anh lạc về phía cánh cổng sắt cao lớn, nơi nắng ban mai vẫn đang lấp lánh trên những song sắt lạnh lẽo. Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực anh, mang theo cả sự mệt mỏi và một nỗi chua chát sâu kín. Anh quay lại nhìn Vy, đôi mắt anh đỏ hoe, chất chứa sự dằn vặt và một nỗi đau âm ỉ.
ANH HOÀNG
(Giọng đầy chua chát, gần như thì thầm, từng chữ như bị xé ra)
Vì nó là con tôi.
Anh Hoàng nuốt khan, đôi mắt anh cụp xuống, tránh né ánh nhìn của Vy. Anh lùi một bước, nhường lối cho Vy, sau đó khẽ khàng đóng cánh cửa chính lại, nhưng không khóa. Vy vẫn đứng đó, ngạc nhiên nhìn người đàn ông trước mặt, cảm giác khó tin dâng trào.
VY
(Giọng khẽ như gió thoảng)
Anh nói… vì nó là con anh? Vậy sao anh lại…
Anh Hoàng quay lưng lại với Vy, bước đến sofa, rồi ngồi phịch xuống, cả người như mất hết sức lực. Anh đưa tay day day thái dương, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra. Anh Hoàng vẫn không quay lại nhìn Vy, nhưng từng lời nói của anh vang lên, chất chứa nỗi chua xót, tủi nhục.
ANH HOÀNG
(Giọng khàn đặc, từng chữ như bị bóp nghẹt)
Năm năm qua, tôi đâu có sung sướng như cô nghĩ. Sau khi ly hôn… công việc của tôi gặp khó khăn. Rồi phá sản… Cả sự nghiệp tôi gây dựng… nó sụp đổ.
Vy sững sờ. Cô chưa bao giờ nghĩ một người đàn ông thành đạt như Anh Hoàng lại có thể rơi vào hoàn cảnh như vậy. Mọi hình ảnh về cuộc sống xa hoa mà cô từng mường tượng về anh bỗng chốc tan biến.
ANH HOÀNG
(Tiếp tục, giọng trầm đục)
Tôi đã phải vật lộn từng ngày để sống. Để có tiền duy trì cái vỏ bọc này… tôi thậm chí đã phải bán đi chiếc đồng hồ mà cô tặng lúc mới cưới. Món kỷ niệm duy nhất còn lại…
Anh Hoàng cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Vy. Đôi mắt anh đỏ hoe, nhưng không phải vì giận dữ, mà vì sự dằn vặt và nỗi đau âm ỉ mà anh đã chôn giấu bấy lâu.
ANH HOÀNG
Tôi không muốn cô thương hại. Càng không muốn cô trách móc. Tôi không muốn cô nghĩ tôi yếu đuối, Vy à. Tôi… tôi đã muốn giữ lấy chút sĩ diện cuối cùng của mình.
Giọng anh chùng xuống, những lời thú nhận cuối cùng như bị kéo lê ra khỏi sâu thẳm lồng ngực. Vy nhìn Anh Hoàng, gương mặt cô tràn ngập sự bàng hoàng, xen lẫn một nỗi xót xa khó tả. Nước mắt bắt đầu lưng tròng, nhưng không phải cho cô, mà cho người đàn ông đang ngồi trước mặt, người đã giấu đi một bí mật quá lớn. Cô nhận ra sự lạnh lùng, vô tâm của anh bấy lâu nay, tất cả chỉ là một lớp vỏ bọc đầy đau đớn.
Vy không thể thốt nên lời ngay lập tức. Cô nuốt nước bọt, cảm giác cổ họng mình khô khốc. Mọi sự phẫn nộ, oán trách bấy lâu nay trong lòng Vy tan biến. Thay vào đó là một nỗi xót xa, một sự thấu hiểu muộn màng. Vy nhìn Anh Hoàng, giờ đây anh không còn là người đàn ông lạnh lùng, xa cách như trước nữa. Trong mắt Vy, anh chỉ là một người đàn ông kiệt sức, oằn mình gánh vác những bí mật nặng nề. Vẻ mệt mỏi hằn sâu trên gương mặt Anh Hoàng, những nếp nhăn đuôi mắt rõ hơn, bờ vai như nặng trĩu.
VY
(Giọng run run, nghẹn ngào)
Em… em thật sự xin lỗi. Em đã quá hồ đồ. Em đã hiểu lầm anh.
Anh Hoàng ngẩng đầu lên, đôi mắt anh vẫn đỏ hoe, nhưng không còn sự giằng xé dữ dội như trước. Anh nhìn Vy, một ánh nhìn chứa đựng sự mệt mỏi, cam chịu.
VY
(Nước mắt bắt đầu chảy thành dòng, nhưng không phải vì tủi thân, mà vì sự đồng cảm sâu sắc)
Anh vẫn… vẫn luôn là người cha tốt của Thằng Bi. Em đã sai khi nghĩ anh vô tâm.
Vy bước đến gần hơn, cô muốn nói thêm, muốn an ủi, nhưng những lời nói cứ nghẹn lại nơi cổ họng. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, mang theo tất cả sự hối hận và thấu hiểu muộn màng của Vy. Lần đầu tiên sau bao năm, họ nhìn nhau không bằng sự oán trách hay căm ghét, mà bằng một nỗi đau chung, một sự kết nối đã bị chôn vùi. Anh Hoàng vẫn ngồi đó, lặng lẽ nhìn Vy, đôi môi anh mím chặt. Không có lời phản bác, không có sự giận dữ, chỉ còn lại sự im lặng nặng nề bao trùm căn phòng.
Vy nhìn Anh Hoàng, đôi mắt đẫm lệ nhưng không còn vương chút oán trách. Giữa họ là một không gian im lặng, nhưng không phải sự im lặng của xa cách, mà là sự thấu hiểu vừa được kiến tạo. Anh Hoàng chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt anh nhìn Vy, không còn sự lạnh lùng che giấu, chỉ còn lại sự mệt mỏi đã được giãi bày. Anh khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhỏ bé, đủ để Vy biết rằng anh đã nghe, đã hiểu, và chấp nhận sự hối lỗi của cô.
VY
(Giọng khẽ như thì thầm, nức nở)
Em sẽ… sẽ chăm sóc Thằng Bi thật tốt. Anh đừng lo.
Anh Hoàng vẫn im lặng, nhưng bờ vai anh như trút được gánh nặng vô hình. Anh đưa tay lên che mắt một lúc, rồi hạ xuống, đôi mắt anh đã bình ổn hơn, dù vẫn còn chút vương vấn của đau khổ.
Sau giây phút đó, không ai nói thêm lời nào nữa. Vy không hỏi về những bí mật khác, Anh Hoàng cũng không giải thích gì thêm. Cuộc gặp gỡ kết thúc trong một sự tĩnh lặng đến lạ lùng, không còn giông bão, không còn những lời lẽ cay nghiệt. Vy bước ra khỏi biệt thự của Anh Hoàng, mang theo không chỉ sự nhẹ nhõm vì con trai mình có thể được cứu, mà còn là một nhận thức sâu sắc về tình người. Cô nhìn lại ngôi nhà, nơi từng là tổ ấm, rồi thành địa ngục của những hiểu lầm, và giờ đây, nó trở thành nơi cô tìm thấy một phần sự thật, dù muộn màng. Tình yêu giữa Vy và Anh Hoàng, đúng là đã chết từ lâu, không thể hồi sinh. Họ sẽ không bao giờ quay lại với nhau, không thể vá lành những vết rạn nứt quá sâu. Nhưng một sợi dây liên kết khác đã được thắt chặt: sự thấu hiểu và tôn trọng dành cho nhau với tư cách là cha và mẹ của Thằng Bi. Vy nhận ra, đôi khi, chúng ta phán xét quá vội vàng về người khác, đặc biệt là khi nỗi đau và sự tổn thương che mờ lý trí. Anh Hoàng, dưới vẻ ngoài lạnh lùng, vô tâm mà cô từng nghĩ, vẫn luôn là một người cha yêu thương con hết mực, dù cách thể hiện của anh có khác thường, có phần khó hiểu. Sự tử tế và tình cha con đó, dù đôi khi bị che giấu bởi những áp lực cuộc sống, bởi những quyết định sai lầm, hay chỉ đơn giản là bởi một vỏ bọc cứng rắn để tự bảo vệ, vẫn luôn hiện hữu. Vy hiểu rằng cuộc sống không chỉ có tình yêu đôi lứa mà còn có những mối quan hệ bền chặt hơn, sâu sắc hơn, như tình cảm gia đình, tình mẫu tử, tình phụ tử. Con đường phía trước của Vy vẫn còn nhiều gian khó, nhưng cô tin rằng, với sự thấu hiểu này, cô sẽ mạnh mẽ hơn để đối mặt, để chăm sóc Thằng Bi, và để sống một cuộc đời trọn vẹn hơn. Cô bước đi, bóng dáng cô dần khuất sau những hàng cây, lòng mang theo một sự bình yên lạ lùng, như thể một gánh nặng vô hình đã được trút bỏ, nhường chỗ cho niềm tin vào những điều tốt đẹp vẫn còn sót lại trong cuộc đời này.

