Vợ cũ “gửi trả” cặp song sinh cho đại gia, sáng hôm sau chồng mang 500 tỷ đòi… con!

Sau khi về nước, tôi đóng gói cặp song sinh gửi cho chồng cũ, ngày hôm sau anh ta mang 500 tỷ đến chặn cửa.

Việc đầu tiên tôi làm ngay ngày về nước chính là “đóng gói” cặp song sinh, gửi thẳng đến trước cửa nhà chồng cũ.

“Giống của anh, tôi đã nuôi suốt năm năm rồi, giờ đến lượt anh đấy. Nuôi thử hai tháng xem sao!”

Tôi để lại lời nhắn cực gắt, ngay đêm đó liền đổi số điện thoại, cứ ngỡ sẽ được yên thân.

Thế nhưng sáng hôm sau, cả gia đình chồng cũ cùng dàn vệ sĩ hai mươi người và tấm séc trị giá năm trăm tỷ đã tìm đến tận nhà mẹ đẻ tôi.

Anh ta đạp tung cánh cửa lớn, đôi mắt đỏ ngầu ép sát tôi vào góc tường: “Cô dám âm thầm sinh con cho tôi?!”

1

Không khí ở thành phố A ẩm ướt và dính dấp, giống như một tấm lưới bủa vây không cách nào thoát ra được.

Đã năm năm rồi, mùi vị nơi đây vẫn chẳng hề thay đổi.

Tòa nhà chọc trời của tập đoàn Lục Thị đ/ âm thẳng vào tầng mây, những bức tường kính phản chiếu ánh sáng xám xịt từ bầu trời, lạnh lẽo và vô cảm.

Tôi dắt tay Tô Tinh Thần và Tô Nguyệt Lượng, đứng trước cửa xoay của tòa nhà.

Tinh Thần diện một bộ vest nhỏ, gương mặt nhỏ nhắn căng ra đầy nghiêm túc, trông chẳng khác nào một phiên bản thu nhỏ đúc từ một khuôn với Lục Cảnh Thâm. Nguyệt Lượng thì xinh xắn như một búp bê bằng sứ trong chiếc váy công chúa màu hồng, đôi mắt to tròn đen láy đang tò mò quan sát mọi thứ xung quanh.

“Mẹ ơi, đây là công ty của người đàn ông không trách nhiệm kia ạ?” Tinh Thần ngước đầu hỏi tôi, giọng điệu có sự trầm ổn già dặn vượt xa lứa tuổi.

Tôi cúi người, chỉnh lại cổ áo hơi lệch cho thằng bé.

“Đúng vậy, đây là nơi làm việc của ‘nhà tài trợ’ đã cung cấp cho chúng ta bộ gen ưu tú này.”

Giọng tôi bình thản, không chút gợn sóng. Thế nhưng trái tim trong lồng ngực lại như bị một bàn tay vô hình siết chặt, đau đến mức khiến tôi gần như nghẹt thở.

Năm năm, hơn một nghìn tám trăm ngày đêm.

Tôi từ một thiên kim tiểu thư được cưng chiều hết mực, đã trở thành một bà mẹ đơn thân tự mình gánh vác mọi thứ, từ thay tã, cho con bú đến việc đưa con đi khám bệnh.

Còn anh ta, Lục Cảnh Thâm, vẫn cứ là thiên chi kiêu tử cao cao tại thượng như ngày nào.

Dựa vào cái gì chứ?

“Mẹ ơi, mẹ đừng buồn.” Nguyệt Lượng đưa bàn tay nhỏ nhắn mềm mại xoa xoa má tôi.

“Con với anh trai sẽ giúp mẹ dạy cho ông ta một bài học.”

Tôi nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, hôn nhẹ lên gương mặt nhỏ nhắn của con bé.

“Được, mẹ chờ tin tốt của hai đứa.”

Tôi nhét chiếc ba lô vào lòng Tinh Thần, bên trong là quần áo thay và đồ dùng hàng ngày của hai đứa trẻ.

“Vào đi con, lên thẳng tầng thượng. Nói với lễ tân là hai đứa đến tìm Lục Cảnh Thâm.”

Tinh Thần trịnh trọng gật đầu, nắm chặt tay em gái. Thằng bé như một người đàn ông thực thụ, hiên ngang bước vào cánh cửa xoay – biểu tượng của quyền lực và sự giàu sang ấy.

Tôi đứng nhìn bóng lưng nhỏ bé của hai đứa trẻ cho đến khi chúng hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt.

Quay người, tôi rời đi, không một chút luyến tiếc.

Tôi bẻ gãy thẻ SIM, ném thẳng vào thùng rác bên lề đường.

Lục Cảnh Thâm, món nợ năm năm này, chúng ta cứ từ từ mà tính.

Tôi quay về không phải để cùng anh “gương vỡ lại lành”.

Tôi về để đòi nợ.

Cùng lúc đó, tại văn phòng Chủ tịch trên tầng cao nhất của tập đoàn Lục Thị.

Lục Cảnh Thâm vừa kết thúc cuộc họp video xuyên quốc gia, chân mày anh ta nhíu chặt, tay khẽ day sống mũi đầy mệt mỏi.

Trợ lý đặc biệt gõ cửa bước vào, vẻ mặt vô cùng kỳ quái.

“Lục tổng, lễ tân bên dưới báo là… có hai đứa trẻ chỉ đích danh muốn gặp ngài.”

Lục Cảnh Thâm ngay cả đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên, giọng lạnh thấu xương:

“Hôm nay tôi không tiếp bất cứ ai, bảo chúng cút đi.”

“Nhưng mà… chúng nói, chúng là ‘giống’ của ngài.” Giọng anh trợ lý run bần bật.

Động tác của Lục Cảnh Thâm khựng lại.

Anh ta ngẩng đầu, ánh mắt sắc lẹm như d/ ao cạo:

“Cậu nói cái gì?”

Vài phút sau, khi Lục Cảnh Thâm nhìn thấy hai đứa trẻ trong phòng khách, anh cảm thấy thế giới quan của mình hoàn toàn bị đảo lộn.

Thằng bé kia, trông cứ như được tạc ra từ chính khuôn mặt của anh vậy. Từ đôi mắt, sống mũi cho đến cánh môi, không một nét nào là không giống. Ngay cả cái khí chất cao ngạo và xa cách thiên bẩm đó cũng đúc cùng một khuôn mà ra.

Bé gái bên cạnh thì lại giống Tô Vãn hơn, đặc biệt là đôi mắt ấy, vừa trong veo vừa quật cường.

“Cháu tên là gì?” Lục Cảnh Thâm nghe thấy giọng nói của chính mình khản đặc đến đáng sợ.

Tô Tinh Thần hất cằm, không hề sợ hãi mà nhìn thẳng vào mắt anh:

“Cháu là Tô Tinh Thần, đây là em gái cháu – Tô Nguyệt Lượng.”

“Mẹ cháu tên là Tô Vãn.”

“Mẹ nói chú là bố của tụi cháu, bảo tụi cháu đến tìm chú, để chú nuôi thử hai tháng xem sao.”

Tô Vãn.

Cái tên mà anh đã cố tình phong tỏa tận sâu trong ký ức suốt năm năm qua, lúc này đây giống như một quả bom, n/ ổ tung vang dội trong tâm trí anh.

Cách để đọc full truyện ( Chắc chắn đọc được ạ )

Bước 1 : Lai bài viết

Bước 2 : Để lại một lời nhận xét góp ý , sau đó tìm tất cả các bình luận sẽ thấy linh đọc ạ.

Linh đọc full sẽ có FULL sau 30 PHÚT TUI CÓ LIN NGAY BỘ NÀY NHA

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Vợ cũ “gửi trả” cặp song sinh cho đại gia, sáng hôm sau chồng mang 500 tỷ đòi… con!

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt