Sau khi về nước, tôi đóng gói cặp song sinh gửi cho chồng cũ, ngày hôm sau anh ta mang 500 tỷ đến chặn cửa.
Việc đầu tiên tôi làm ngay ngày về nước chính là “đóng gói” cặp song sinh, gửi thẳng đến trước cửa nhà chồng cũ.
“Giống của anh, tôi đã nuôi suốt năm năm rồi, giờ đến lượt anh đấy. Nuôi thử hai tháng xem sao!”
Tôi để lại lời nhắn cực gắt, ngay đêm đó liền đổi số điện thoại, cứ ngỡ sẽ được yên thân.
Thế nhưng sáng hôm sau, cả gia đình chồng cũ cùng dàn vệ sĩ hai mươi người và tấm séc trị giá năm trăm tỷ đã tìm đến tận nhà mẹ đẻ tôi.
Anh ta đạp tung cánh cửa lớn, đôi mắt đỏ ngầu ép sát tôi vào góc tường: “Cô dám âm thầm sinh con cho tôi?!”
1
Không khí ở thành phố A ẩm ướt và dính dấp, giống như một tấm lưới bủa vây không cách nào thoát ra được.
Đã năm năm rồi, mùi vị nơi đây vẫn chẳng hề thay đổi.
Tòa nhà chọc trời của tập đoàn Lục Thị đ/ âm thẳng vào tầng mây, những bức tường kính phản chiếu ánh sáng xám xịt từ bầu trời, lạnh lẽo và vô cảm.
Tôi dắt tay Tô Tinh Thần và Tô Nguyệt Lượng, đứng trước cửa xoay của tòa nhà.
Tinh Thần diện một bộ vest nhỏ, gương mặt nhỏ nhắn căng ra đầy nghiêm túc, trông chẳng khác nào một phiên bản thu nhỏ đúc từ một khuôn với Lục Cảnh Thâm. Nguyệt Lượng thì xinh xắn như một búp bê bằng sứ trong chiếc váy công chúa màu hồng, đôi mắt to tròn đen láy đang tò mò quan sát mọi thứ xung quanh.
“Mẹ ơi, đây là công ty của người đàn ông không trách nhiệm kia ạ?” Tinh Thần ngước đầu hỏi tôi, giọng điệu có sự trầm ổn già dặn vượt xa lứa tuổi.
Tôi cúi người, chỉnh lại cổ áo hơi lệch cho thằng bé.
“Đúng vậy, đây là nơi làm việc của ‘nhà tài trợ’ đã cung cấp cho chúng ta bộ gen ưu tú này.”
Giọng tôi bình thản, không chút gợn sóng. Thế nhưng trái tim trong lồng ngực lại như bị một bàn tay vô hình siết chặt, đau đến mức khiến tôi gần như nghẹt thở.
Năm năm, hơn một nghìn tám trăm ngày đêm.
Tôi từ một thiên kim tiểu thư được cưng chiều hết mực, đã trở thành một bà mẹ đơn thân tự mình gánh vác mọi thứ, từ thay tã, cho con bú đến việc đưa con đi khám bệnh.
Còn anh ta, Lục Cảnh Thâm, vẫn cứ là thiên chi kiêu tử cao cao tại thượng như ngày nào.
Dựa vào cái gì chứ?
“Mẹ ơi, mẹ đừng buồn.” Nguyệt Lượng đưa bàn tay nhỏ nhắn mềm mại xoa xoa má tôi.
“Con với anh trai sẽ giúp mẹ dạy cho ông ta một bài học.”
Tôi nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, hôn nhẹ lên gương mặt nhỏ nhắn của con bé.
“Được, mẹ chờ tin tốt của hai đứa.”
Tôi nhét chiếc ba lô vào lòng Tinh Thần, bên trong là quần áo thay và đồ dùng hàng ngày của hai đứa trẻ.
“Vào đi con, lên thẳng tầng thượng. Nói với lễ tân là hai đứa đến tìm Lục Cảnh Thâm.”
Tinh Thần trịnh trọng gật đầu, nắm chặt tay em gái. Thằng bé như một người đàn ông thực thụ, hiên ngang bước vào cánh cửa xoay – biểu tượng của quyền lực và sự giàu sang ấy.
Tôi đứng nhìn bóng lưng nhỏ bé của hai đứa trẻ cho đến khi chúng hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt.
Quay người, tôi rời đi, không một chút luyến tiếc.
Tôi bẻ gãy thẻ SIM, ném thẳng vào thùng rác bên lề đường.
Lục Cảnh Thâm, món nợ năm năm này, chúng ta cứ từ từ mà tính.
Tôi quay về không phải để cùng anh “gương vỡ lại lành”.
Tôi về để đòi nợ.
Cùng lúc đó, tại văn phòng Chủ tịch trên tầng cao nhất của tập đoàn Lục Thị.
Lục Cảnh Thâm vừa kết thúc cuộc họp video xuyên quốc gia, chân mày anh ta nhíu chặt, tay khẽ day sống mũi đầy mệt mỏi.
Trợ lý đặc biệt gõ cửa bước vào, vẻ mặt vô cùng kỳ quái.
“Lục tổng, lễ tân bên dưới báo là… có hai đứa trẻ chỉ đích danh muốn gặp ngài.”
Lục Cảnh Thâm ngay cả đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên, giọng lạnh thấu xương:
“Hôm nay tôi không tiếp bất cứ ai, bảo chúng cút đi.”
“Nhưng mà… chúng nói, chúng là ‘giống’ của ngài.” Giọng anh trợ lý run bần bật.
Động tác của Lục Cảnh Thâm khựng lại.
Anh ta ngẩng đầu, ánh mắt sắc lẹm như d/ ao cạo:
“Cậu nói cái gì?”
Vài phút sau, khi Lục Cảnh Thâm nhìn thấy hai đứa trẻ trong phòng khách, anh cảm thấy thế giới quan của mình hoàn toàn bị đảo lộn.
Thằng bé kia, trông cứ như được tạc ra từ chính khuôn mặt của anh vậy. Từ đôi mắt, sống mũi cho đến cánh môi, không một nét nào là không giống. Ngay cả cái khí chất cao ngạo và xa cách thiên bẩm đó cũng đúc cùng một khuôn mà ra.
Bé gái bên cạnh thì lại giống Tô Vãn hơn, đặc biệt là đôi mắt ấy, vừa trong veo vừa quật cường.
“Cháu tên là gì?” Lục Cảnh Thâm nghe thấy giọng nói của chính mình khản đặc đến đáng sợ.
Tô Tinh Thần hất cằm, không hề sợ hãi mà nhìn thẳng vào mắt anh:
“Cháu là Tô Tinh Thần, đây là em gái cháu – Tô Nguyệt Lượng.”
“Mẹ cháu tên là Tô Vãn.”
“Mẹ nói chú là bố của tụi cháu, bảo tụi cháu đến tìm chú, để chú nuôi thử hai tháng xem sao.”
Tô Vãn.
Cái tên mà anh đã cố tình phong tỏa tận sâu trong ký ức suốt năm năm qua, lúc này đây giống như một quả bom, n/ ổ tung vang dội trong tâm trí anh.
Cách để đọc full truyện ( Chắc chắn đọc được ạ )
Bước 1 : Lai bài viết
Bước 2 : Để lại một lời nhận xét góp ý , sau đó tìm tất cả các bình luận sẽ thấy linh đọc ạ.
Linh đọc full sẽ có FULL sau 30 PHÚT TUI CÓ LIN NGAY BỘ NÀY NHA
Tô Vãn.
Cái tên mà anh đã cố tình phong tỏa tận sâu trong ký ức suốt năm năm qua, lúc này đây giống như một quả bom, n/ổ tung vang dội trong tâm trí anh.
Lục Cảnh Thâm sững sờ nhìn hai đứa trẻ trước mặt. Tô Tinh Thần với gương mặt lạnh lùng, trầm tĩnh đến đáng sợ, mỗi đường nét trên khuôn mặt thằng bé đều là bản sao thu nhỏ của anh. Còn Tô Nguyệt Lượng, với đôi mắt to tròn, trong veo và kiên cường kia, chính là đôi mắt của Tô Vãn.
Những mảnh ký ức vụn vỡ liên tục lướt qua trong đầu anh như một thước phim quay chậm. Hình ảnh chính anh lúc nhỏ, một cậu bé ngang bướng và đầy kiêu ngạo, rồi hình ảnh Tô Vãn của năm năm về trước, vừa ngọt ngào vừa mạnh mẽ. Chúng hòa quyện, chồng chéo lên nhau trong hình hài hai đứa trẻ này.
Anh lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc đến mức chính anh cũng không nhận ra: “Tô Vãn… Cô ấy đã trở về?”
Một cảm giác hỗn loạn bủa vây Lục Cảnh Thâm. Sự ngạc nhiên tột độ, vì anh chưa bao giờ nghĩ Tô Vãn sẽ quay lại, càng không ngờ cô lại giấu anh sinh con. Một cơn giận dữ bùng lên, bùng cháy dữ dội như ngọn lửa thiêu đốt tâm can. Cô ta dám bỏ đi, dám biến mất khỏi cuộc đời anh, rồi giờ lại ngang nhiên vứt hai đứa trẻ này đến như thể một món đồ vật? Nhưng xen lẫn trong đó, sâu thẳm bên trong, lại là một tia vui mừng khó hiểu, mong manh như sợi tơ nhện. Cô ấy đã trở về. Mang theo hai đứa con của anh.
Anh siết chặt hai bàn tay, móng tay đâm vào lòng bàn tay đến đau rát. Không thể nào. Chắc chắn là có sự nhầm lẫn. Anh đã từng có một thỏa thuận với cô ta, một thỏa thuận rõ ràng và rành mạch.
“Các người… là con của Tô Vãn?” Lục Cảnh Thâm hỏi lại, giọng anh đã lấy lại được vẻ lạnh lùng thường ngày, nhưng đáy mắt vẫn ẩn chứa sự chấn động.
Tô Tinh Thần nhướn mày, bình thản đáp: “Chẳng phải cháu đã nói rồi sao? Cháu là Tô Tinh Thần, em gái cháu là Tô Nguyệt Lượng. Mẹ cháu là Tô Vãn, và mẹ nói chú là bố của tụi cháu.” Thằng bé ngừng lại một chút, rồi lại bổ sung với giọng điệu thách thức: “Nếu chú không tin, chúng ta có thể làm xét nghiệm ADN. Nhưng mẹ cháu bảo, không cần thiết. Bởi vì tụi cháu giống chú y hệt.”
Tô Nguyệt Lượng đứng bên cạnh, nắm chặt vạt áo của anh trai, đôi mắt to tròn long lanh nhìn Lục Cảnh Thâm, ánh mắt tràn đầy sự đánh giá. Cô bé bĩu môi: “Chú đúng là người đàn ông không trách nhiệm, còn muốn phủ nhận.”
Những lời nói non nớt nhưng đầy sắc bén của hai đứa trẻ như những mũi dao nhỏ đâm thẳng vào tim Lục Cảnh Thâm. Sự tức giận trong anh càng dâng cao, nhưng đồng thời, một cảm giác tội lỗi khó tả cũng trỗi dậy. Không trách nhiệm? Cô ta đã dạy chúng những gì trong suốt năm năm qua?
“Trợ lý đặc biệt!” Lục Cảnh Thâm gằn giọng, ánh mắt quét qua Trợ lý đặc biệt đang đứng như trời trồng bên cạnh. “Lập tức liên hệ với Tô Vãn. Cho dù có lật tung cả thành phố A này lên, cũng phải tìm ra cô ta ngay lập tức!”
Trợ lý đặc biệt giật mình, vội vàng cúi đầu: “Vâng, Lục tổng!” Anh ta lập tức rút điện thoại ra, bắt đầu thao tác.
Lục Cảnh Thâm lại nhìn Tô Tinh Thần và Tô Nguyệt Lượng. Anh ta muốn hỏi chúng rất nhiều điều, nhưng cổ họng lại như bị tắc nghẹn. Năm năm qua, Tô Vãn đã làm gì, sống như thế nào? Tại sao cô ta lại giấu anh về sự tồn tại của hai đứa trẻ này? Và mục đích của việc cô ta gửi chúng đến đây là gì?
“Tô Vãn… Cô ta muốn gì?” Anh lẩm bẩm, không phải hỏi hai đứa trẻ, mà là tự hỏi chính mình.
Tô Tinh Thần nghe thấy, bỗng nhiên nở một nụ cười nhếch mép, gần như giống hệt nụ cười của Lục Cảnh Thâm. “Mẹ cháu nói, đây là món nợ của chú. Nuôi thử hai tháng xem sao.”
Tấm séc năm trăm tỷ vẫn nằm trong túi áo của Lục Cảnh Thâm, như một lời nhắc nhở mỉa mai. Giờ đây, anh ta không còn muốn “giải quyết” bằng tiền nữa. Anh ta muốn tìm Tô Vãn. Ngay lập tức.
Lục Cảnh Thâm hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Dù cho cơn bão giận dữ đang gào thét trong lòng, anh vẫn ép mình phải giữ một vẻ ngoài bình thản. Anh biết, nếu muốn có được thông tin, anh không thể để lộ sự mất kiểm soát.
Anh nhìn thẳng vào Tô Tinh Thần, giọng nói trầm ổn nhưng ẩn chứa một áp lực vô hình: “Mẹ cháu ở đâu? Làm sao để liên lạc với cô ta?”
Tô Tinh Thần vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh đến lạ thường, đôi mắt đen láy nhìn lại Lục Cảnh Thâm không chút e ngại. Thằng bé khoanh tay trước ngực, dáng vẻ ra dáng một tiểu đại nhân: “Mẹ cháu đã nói rất rõ ràng rồi. Chú phải nuôi tụi cháu hai tháng. Sau đó, mẹ cháu sẽ quay lại.”
“Hai tháng?” Lục Cảnh Thâm nhíu mày. Anh không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Cô ta ngang nhiên vứt hai đứa con lại, rồi đưa ra một “thời hạn” như thể anh là một người làm thuê? “Vậy trong hai tháng đó, cô ta sẽ đi đâu? Làm gì? Tại sao không trực tiếp đối mặt với tôi?”
Tô Nguyệt Lượng, vẫn đứng nép sát anh trai, bỗng nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt trong veo nhìn Lục Cảnh Thâm: “Mẹ cháu nói, chú không xứng để biết mẹ cháu đi đâu.”
Những lời nói ngây thơ nhưng đầy gai nhọn của cô bé càng châm ngòi cho sự bực bội trong lòng Lục Cảnh Thâm. Không xứng? Anh siết chặt hai nắm đấm dưới bàn làm việc, xương khớp kêu răng rắc. Tô Vãn, cô ta lại dám thách thức anh đến mức này?
Tô Tinh Thần bổ sung, giọng nói lạnh lùng: “Mẹ cháu đã bẻ sim điện thoại rồi. Hiện tại, không ai có thể liên lạc được với mẹ cháu.” Thằng bé dừng lại, như để nhấn mạnh thêm sự bế tắc của Lục Cảnh Thâm. “Chú chỉ có thể đợi.”
Lục Cảnh Thâm cảm thấy một cơn giận dữ không thể kiềm chế đang dâng lên cuồn cuộn. Bẻ sim? Cô ta cắt đứt mọi liên lạc, đẩy toàn bộ trách nhiệm sang cho anh, rồi còn đưa ra cái “hạn chót” hai tháng? Nuôi thử hai tháng xem sao? Cô ta coi anh là gì, coi hai đứa trẻ là gì? Một sự bực bội xen lẫn cảm giác bị thách thức mãnh liệt bùng cháy trong anh. Tô Vãn vẫn là Tô Vãn của năm năm về trước, ngang bướng, mạnh mẽ, và luôn tìm cách khiến anh phát điên. Nhưng lần này, cô ta còn quá đáng hơn gấp bội.
Một nụ cười khẩy lạnh lẽo hiện lên trên môi Lục Cảnh Thâm. Được thôi, Tô Vãn. Cô muốn chơi trò này, tôi sẽ chơi cùng cô. Anh thề sẽ tìm ra cô, và buộc cô phải trả giá cho sự tùy tiện này. Nhưng sâu thẳm trong suy nghĩ, một phần nào đó của anh lại đang âm thầm phấn khích. Cô ấy đã trở lại. Và cô ấy mang theo hai đứa con của anh.
Lục Cảnh Thâm vẫn đứng bất động một lát, nụ cười trên môi tắt ngấm. Anh ta nhìn hai đứa trẻ trước mặt, như thể đang tìm kiếm hình bóng của Tô Vãn trong đôi mắt trong veo của chúng. Chợt, một luồng khí lạnh lướt qua, như muốn nhắc nhở anh về những gì đã xảy ra. Anh quay lưng lại, bước đến bên cửa sổ kính lớn của văn phòng Chủ tịch, nơi có thể nhìn bao quát cả Thành phố A xám xịt dưới cơn mưa ẩm ướt. Tòa nhà Tập đoàn Lục Thị chọc trời như một cột mốc giữa trời và đất, nhưng trong lòng Lục Cảnh Thâm lúc này, chỉ có một hố sâu thăm thẳm.
Năm năm. Một khoảng thời gian tưởng chừng đủ dài để xóa nhòa mọi thứ, nhưng chỉ cần một cái tên – Tô Vãn – mọi ký ức lại ùa về như thác lũ. Anh nhớ về Tô Vãn của năm năm về trước, một thiên kim tiểu thư đúng nghĩa: kiêu ngạo, bướng bỉnh, luôn ngẩng cao đầu nhưng ẩn sâu bên trong là một trái tim yếu đuối, dễ tổn thương. Cô đã từng là ánh sáng rực rỡ nhất trong cuộc đời anh, rồi lại biến mất như một cơn ác mộng.
Họ đã từng có một tình yêu cuồng nhiệt, mãnh liệt. Rồi những hiểu lầm, những lời nói vô tình, những biến cố không thể hóa giải đã xé toạc họ ra. Anh nhớ lại đêm định mệnh đó, Tô Vãn đã đứng dưới mưa, đôi mắt đỏ hoe, những lời tuyệt vọng thốt ra từ khóe môi run rẩy. Anh đã không tin cô. Anh đã đẩy cô đi. Giờ đây, chỉ còn lại sự hối tiếc gặm nhấm tâm can.
“Tô Vãn… cô quay lại để làm gì?” Anh lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc. Ánh mắt anh xoáy sâu vào màn mưa, như thể có thể xuyên thấu thời gian và không gian để tìm thấy cô. Hối tiếc vì những gì đã mất, tức giận vì sự chia ly đầy đau khổ, và cả sự căm phẫn khi cô ta dám bỏ đi không một lời từ biệt, rồi giờ đây, ngang nhiên gửi trả con cho anh như một món đồ chơi. Nuôi thử hai tháng? Cô ta coi thường anh đến mức nào?
Lục Cảnh Thâm siết chặt nắm tay, xương khớp kêu răng rắc. Sự hỗn loạn trong lòng anh càng lúc càng lớn. Cô ta đã thay đổi. Không còn là cô gái yếu đuối, dễ vỡ năm nào. Cô ta đã trở lại, mạnh mẽ hơn, lạnh lùng hơn, và mang theo hai đứa con của anh. Anh phải tìm ra cô, phải đối mặt với cô, và buộc cô phải giải thích tất cả. Cái “món nợ năm năm” này, Tô Vãn, cô sẽ phải trả. Anh thề.
Lục Cảnh Thâm quay phắt khỏi cửa sổ, ánh mắt lạnh lẽo như băng. Sự hỗn loạn trong lòng anh đã hóa thành một quyết tâm sắt đá. Anh rút điện thoại, ngón tay lướt nhanh trên màn hình và ấn gọi.
“Alo, Chủ tịch Lục.” Giọng Trợ lý đặc biệt vang lên ngay lập tức, đầy cung kính.
“Tìm Tô Vãn,” Lục Cảnh Thâm ra lệnh, giọng nói khàn đặc nhưng mạnh mẽ, từng chữ như đóng đinh vào không khí. “Bằng mọi giá.”
Đầu dây bên kia im lặng một giây, như thể trợ lý đang cố gắng xử lý mệnh lệnh bất ngờ này. “Cô Tô Vãn sao, thưa Chủ tịch?”
“Không để lộ bất kỳ dấu vết nào của hai đứa trẻ,” Lục Cảnh Thâm tiếp tục, không cho đối phương cơ hội hỏi thêm. “Cấm tiệt bất cứ tin tức nào về chúng được đưa ra ngoài. Hoàn toàn tuyệt mật.”
Trợ lý đặc biệt liền hiểu ra sự nghiêm trọng của vấn đề. “Vâng, Chủ tịch. Tôi đã rõ. Có thông tin gì thêm về cô ấy không ạ?”
Lục Cảnh Thâm siết chặt điện thoại, đôi mắt tóe lửa. “Dù cô ta trốn ở đâu, cũng phải tìm ra! Sử dụng tất cả các nguồn lực. Tôi cần biết cô ta đang làm gì, sống ở đâu, gặp gỡ ai. Nhanh nhất có thể.”
“Vâng, Chủ tịch. Tôi sẽ bắt đầu ngay.” Trợ lý đáp gọn lỏn, biết rõ đây không phải lúc để dò hỏi.
Kết thúc cuộc gọi, Lục Cảnh Thâm ném điện thoại xuống bàn. Anh đi đến chiếc ghế da đen sang trọng, ngồi xuống, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn bằng gỗ mun. Tô Vãn, cô nghĩ cô có thể trốn sao? Anh nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện. Anh sẽ tìm ra cô, đối mặt với cô, và buộc cô phải trả lời cho tất cả những gì đã xảy ra trong năm năm qua. Món nợ này, anh sẽ không để cô dễ dàng thoát khỏi.
Tô Vãn khẽ hít sâu, cảm nhận luồng không khí ẩm ướt quen thuộc của Thành phố A. Chiếc SIM điện thoại vừa bị bẻ gãy đã nằm gọn trong thùng rác công cộng cách đó vài mét, như một sợi dây vô hình cuối cùng bị cắt đứt. Một cảm giác nhẹ nhõm nhất thời, xen lẫn chút bỡ ngỡ, lan tỏa khắp cơ thể Tô Vãn. Cô ngẩng đầu, nhìn lên bầu trời xám xịt, rồi lại cúi xuống, đôi chân vô thức bước đi trên vỉa hè lát gạch quen thuộc.
Tô Vãn đi dọc các con phố, mắt cô lướt qua từng cửa hàng, từng biển hiệu mới mẻ. Thành phố A đã thay đổi quá nhiều sau năm năm. Những tòa nhà chọc trời vươn lên kiêu hãnh, những trung tâm thương mại lấp lánh ánh đèn thay thế các cửa tiệm cũ kỹ. Từng góc phố, từng hàng cây đều mang một dáng vẻ khác lạ, hiện đại hơn, nhưng cũng lạnh lùng hơn. Tô Vãn cảm thấy một nỗi cay đắng dâng lên trong lòng. Năm năm, một khoảng thời gian đủ dài để cô thay đổi tất cả, và cũng đủ để nơi này lột xác.
Tô Vãn dừng lại trước một màn hình quảng cáo khổng lồ, nơi hình ảnh một tập đoàn lớn đang lấp lánh. Lục Thị. Cái tên đó như một lưỡi dao cứa vào tâm trí Tô Vãn. Nụ cười chế giễu hiện lên trên môi Tô Vãn. Hắn ta vẫn cứ phô trương sự giàu có và quyền lực, trong khi cô đã phải vật lộn nơi xứ người, ôm hai đứa con nhỏ trong tuyệt vọng.
“Lục Cảnh Thâm, anh nghĩ có thể dùng 500 tỷ để mua đứt món nợ này sao?” Tô Vãn lẩm bẩm, giọng nói khẽ khàng nhưng chất chứa sự lạnh lẽo. Cô biết rõ anh ta sẽ tìm mình, sẽ lật tung cả thành phố này để truy lùng. Nhưng Tô Vãn cũng đã tính toán tất cả. Chiếc SIM điện thoại cũ đã bị hủy, mọi dấu vết liên lạc đã được xóa bỏ. Cô không muốn anh ta tìm thấy cô dễ dàng như vậy.
Trong ánh mắt Tô Vãn, một ngọn lửa hy vọng, hay đúng hơn là sự báo thù, bùng cháy dữ dội. Món nợ năm năm không phải là tiền, mà là sự công bằng, là những gì anh ta đã nợ mẹ con cô. Kế hoạch của Tô Vãn mới chỉ bắt đầu. Anh ta muốn chơi trò mèo vờn chuột sao? Tô Vãn sẽ cho anh ta thấy, con chuột này đã trưởng thành và trở nên vô cùng nguy hiểm. Bước chân của Tô Vãn trở nên dứt khoát hơn, hòa vào dòng người đông đúc trên phố, bóng lưng cô khuất dần nhưng ý chí thì kiên định hơn bao giờ hết.
Trong Văn phòng Chủ tịch Lục Thị trên tầng cao nhất của tòa nhà chọc trời, không khí nặng nề đến nghẹt thở. Lục Cảnh Thâm đứng tựa vào cửa sổ kính khổng lồ, dõi mắt xuống Thành phố A ẩm ướt, dính dấp đang rải rác những đốm đèn. Vẻ mặt anh lạnh như băng, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt đó là ngọn lửa giận dữ đang âm ỉ. Hơn một ngày trôi qua kể từ khi Tô Vãn đưa hai đứa trẻ đến, rồi biến mất không dấu vết.
Cánh cửa khẽ mở, Trợ lý đặc biệt bước vào, cúi đầu cung kính. Gương mặt anh ta lộ rõ vẻ căng thẳng, thậm chí có chút sợ hãi. Lục Cảnh Thâm không quay lại, chỉ lạnh lùng cất tiếng: “Sao rồi?”
“Thưa Chủ tịch,” Trợ lý đặc biệt nuốt khan, “chúng tôi… không tìm thấy bất kỳ thông tin nào về Tô Vãn ạ.”
Lục Cảnh Thâm siết chặt tay. “Không tìm thấy? Một người sống sờ sờ lại có thể bốc hơi sao?” Giọng anh trầm thấp, mang theo áp lực kinh người.
Trợ lý đặc biệt run rẩy trình bày: “Chúng tôi đã kiểm tra số điện thoại cũ Tô Vãn từng dùng, nhưng nó đã bị hủy hoàn toàn. Hồ sơ hộ chiếu không có bất kỳ giao dịch xuất nhập cảnh nào gần đây. Tất cả các tài khoản ngân hàng, thẻ tín dụng, giao dịch tài chính đều trống rỗng, không một chút hoạt động nào trong vòng năm năm qua.”
“Năm năm qua?” Lục Cảnh Thâm đột ngột quay lại, đôi mắt sắc như dao găm xuyên thấu Trợ lý đặc biệt. “Có nghĩa là cô ta đã biến mất khỏi mọi hệ thống sao?” Anh không thể tin nổi. Một người phụ nữ đã sinh con cho anh, lại có thể xóa sạch mọi dấu vết đến vậy. Điều này cho thấy sự chuẩn bị kỹ lưỡng, một quyết tâm đáng sợ.
Trợ lý đặc biệt gật đầu đầy lo sợ. “Vâng, thưa Chủ tịch. Dường như Tô Vãn… chưa bao giờ tồn tại trong các hệ thống chính thức của quốc gia chúng ta suốt năm năm qua.”
Một tiếng “RẦM!” vang lên. Lục Cảnh Thâm đấm mạnh xuống mặt bàn làm việc bằng gỗ mun, khiến những tập tài liệu lẫn cây bút máy quý giá nhảy dựng. Cơn giận dữ bùng nổ trong lồng ngực anh. Anh đã bị chơi xỏ. Bị một người phụ nữ mà anh từng cho là yếu đuối qua mặt.
“Cô ta… cô ta dám chơi trò mèo vờn chuột với tôi à?” Giọng Lục Cảnh Thâm khản đặc, mỗi chữ tuôn ra như những mảnh băng lạnh giá, mang theo sự tức giận tột độ và một quyết tâm sắt đá. Tô Vãn. Cô ta thật sự nghĩ rằng anh sẽ bỏ cuộc ư? Anh sẽ lật tung cả Thành phố A này lên để tìm ra cô ta. Anh sẽ khiến Tô Vãn phải hối hận vì đã dám trêu đùa với lửa.
Lục Cảnh Thâm siết chặt nắm đấm, hằn học nhìn ra ngoài cửa sổ kính. Thành phố A vẫn ẩm ướt, nhưng không khí trong văn phòng anh ta lạnh lẽo hơn gấp bội. Mất tích. Tô Vãn dám biến mất như một bóng ma, để lại hai đứa trẻ và lời thách thức. Anh ta hít một hơi thật sâu, cố gắng nén cơn giận dữ đang chực trào. Hiện tại, anh ta có một “món nợ” khác phải giải quyết.
“Chuẩn bị xe đi.” Lục Cảnh Thâm cất giọng lạnh lùng, “Đưa hai đứa nhỏ về biệt thự.”
Trợ lý đặc biệt hơi sững sờ, nhưng lập tức cúi đầu. “Vâng, thưa Chủ tịch.”
Chiếc Maybach đen bóng lướt đi trên đường phố Thành phố A. Không khí trong xe đặc quánh. Lục Cảnh Thâm ngồi ở ghế sau, ánh mắt sắc như dao cau lướt qua hai đứa trẻ đang ngồi bên cạnh. Tô Tinh Thần, gương mặt non nớt nhưng ánh mắt đã ánh lên vẻ kiên định, im lặng ngồi thẳng, bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy tay Tô Nguyệt Lượng. Tô Nguyệt Lượng thì thỉnh thoảng lại ngước đôi mắt tròn xoe lên nhìn Lục Cảnh Thâm, khóe môi hé mở một nụ cười hồn nhiên, tựa như không hề nhận ra sự căng thẳng bao trùm.
“Con đói không?” Tô Tinh Thần khẽ hỏi Tô Nguyệt Lượng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy vẻ che chở.
Tô Nguyệt Lượng lắc đầu, sau đó lại gật đầu. “Có một chút.”
“Vậy chờ về đến nhà, anh sẽ bảo người ta chuẩn bị đồ ăn cho em.” Tô Tinh Thần dịu dàng nói, rồi quay sang nhìn Lục Cảnh Thâm. “Chú… Lục Cảnh Thâm, nhà chú có nhiều đồ ăn ngon không ạ?”
Lục Cảnh Thâm giật mình. “Chú”? Thái độ của Tô Tinh Thần quá điềm tĩnh, không một chút sợ hãi hay lo lắng. Cậu bé không gọi anh ta là “ba”, không thắc mắc về mẹ. Ánh mắt Lục Cảnh Thâm nheo lại, quan sát kỹ lưỡng. Thằng bé này… giống anh ta đến lạ. Cái dáng vẻ điềm tĩnh, sự thông minh lấp lánh trong đôi mắt đen láy. Và cách nó che chở em gái, ra dáng một người anh cả, khiến anh ta không khỏi liên tưởng đến chính mình khi còn bé.
Tô Nguyệt Lượng bỗng nhoẻn miệng cười với Lục Cảnh Thâm, nụ cười ngọt ngào như thiên thần. Con bé giơ bàn tay nhỏ xíu lên vẫy vẫy. “Chú ơi, chú có giống ba không ạ?”
Lục Cảnh Thâm cứng người. “Ba”? Anh ta nhìn sâu vào đôi mắt long lanh của Tô Nguyệt Lượng, trái tim bất giác chệch một nhịp. Con bé này… đôi mắt to tròn, cái mũi nhỏ nhắn, cả khóe miệng cười lên cũng giống hệt anh ta. Lục Cảnh Thâm có cảm giác như đang nhìn thấy một phiên bản thu nhỏ của chính mình, nhưng lại mang theo vẻ ngây thơ, đáng yêu mà anh ta chưa từng có.
Anh ta chợt nhận ra, hai đứa trẻ này không chỉ thông minh mà còn mang quá nhiều nét của anh ta – không chỉ vẻ ngoài, mà còn cả khí chất tiềm ẩn. Một cảm giác lạ lẫm và phức tạp trỗi dậy trong lòng Lục Cảnh Thâm. Đó không phải là tình yêu cha con như người ta vẫn nói, mà là một sự nhận diện bản năng, một sự ràng buộc không thể chối cãi đang bắt đầu nhen nhóm. Cơn giận dữ với Tô Vãn vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nó bị trộn lẫn bởi một sự tò mò và một cảm xúc hỗn độn, vừa khó chịu vừa không thể phủ nhận.
Tô Vãn đứng trước một khu chung cư cũ kỹ, rêu phong bám đầy những bức tường loang lổ. Mùi ẩm mốc và bụi bặm xộc thẳng vào mũi cô, nhưng đôi mắt Tô Vãn vẫn sắc lạnh, không chút dao động. Đây là nơi cô đã chọn, một căn hộ nhỏ nằm khuất sau những con hẻm chằng chịt của Thành phố A, đủ để cô ẩn mình và bắt đầu kế hoạch của mình.
Cô đẩy cánh cửa sắt rỉ sét, tiếng kẽo kẹt vang lên chói tai. Căn hộ bên trong chỉ vỏn vẹn hai mươi mét vuông, đồ đạc cũ kỹ và đơn sơ. Tô Vãn không quan tâm. Điều cô cần là một nơi trú ẩn, một bàn làm việc, và kết nối internet. Nhanh chóng đặt chiếc ba lô xuống góc phòng, cô lấy ra một chiếc laptop đã chuẩn bị sẵn, cắm sạc và mở máy.
Ngay lập tức, màn hình sáng lên, phản chiếu ánh mắt đầy kiên định của Tô Vãn. Cô gõ phím thoăn thoắt, truy cập vào một diễn đàn kín, bắt đầu tìm kiếm. Tập đoàn Lục Thị, cái tên đã từng là cả thế giới của cô, giờ đây chỉ là mục tiêu đầu tiên trong danh sách cần phải phá vỡ. Cô đào sâu vào báo cáo tài chính, các dự án gần đây, và đặc biệt là những đối thủ đang cạnh tranh khốc liệt với Lục Cảnh Thâm. Ai là kẻ yếu thế nhất? Ai đang bị chèn ép? Ai có thể trở thành đồng minh tiềm năng?
Tô Vãn không bỏ sót một chi tiết nào. Cô lướt qua các bài báo cũ, những tin đồn chưa được xác thực, và cả những thông tin nội bộ bị rò rỉ. Từng mảnh ghép về Lục Thị và thế lực của Lục Cảnh Thâm dần hiện rõ trong đầu cô, như một bức tranh chiến lược phức tạp. Món nợ năm năm trước, sự đau khổ mà anh ta gây ra cho cô, không chỉ là nỗi đau của riêng cô mà còn là động lực để cô trở lại, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
“Lục Cảnh Thâm, anh nghĩ tôi vẫn là Tô Vãn yếu đuối ngày xưa sao?” Cô khẽ thì thầm, ngón tay dừng lại trên màn hình hiển thị khuôn mặt Lục Cảnh Thâm trong một bài phỏng vấn. Ánh mắt cô lóe lên tia lạnh lẽo. “Anh đã nhầm. Từ giờ trở đi, tôi sẽ không bao giờ để mình yếu thế nữa.”
Cô tiếp tục thu thập dữ liệu, vẽ sơ đồ các mối quan hệ, phân tích điểm mạnh, điểm yếu. Mỗi cú nhấp chuột, mỗi dòng chú thích đều mang theo sự quyết tâm sắt đá. Cuộc chiến này, cô sẽ không để thua. Đây mới chỉ là khởi đầu.
Lục Cảnh Thâm đang ngồi trong văn phòng Chủ tịch Lục Thị, tầm nhìn bao quát Thành phố A ẩm ướt. Anh ta không tài nào tập trung vào chồng tài liệu trước mặt. Mấy ngày qua, hình ảnh Tô Vãn, ánh mắt kiên định và lời nhắn thách thức của cô cứ lởn vởn trong đầu anh. Đặc biệt là sự xuất hiện của Tô Tinh Thần và Tô Nguyệt Lượng, hai đứa trẻ là con của anh, mà anh không hề hay biết trong suốt 5 năm.
Lục Cảnh Thâm siết chặt cốc cà phê. Cô ta đã trải qua những gì suốt 5 năm qua? Tại sao lại không hề cầu cứu anh dù chỉ một lời? Kể cả khi anh đưa tấm séc 500 tỷ, Tô Vãn cũng thẳng thừng từ chối, thậm chí còn bẻ gãy SIM điện thoại để cắt đứt liên lạc. Sự độc lập đến mức lạnh lùng của Tô Vãn khiến anh vừa tức giận vừa tò mò đến điên dại. Anh cần phải biết. Tất cả mọi thứ.
Anh bấm nút gọi nội bộ. “Trợ lý đặc biệt, vào đây!”
“Vâng, Chủ tịch.” Trợ lý đặc biệt nhanh chóng có mặt, đứng nghiêm túc.
Lục Cảnh Thâm ngẩng đầu, ánh mắt sắc lạnh. “Anh hãy tìm cho tôi đội thám tử tư hàng đầu. Tôi muốn họ điều tra kỹ lưỡng về Tô Vãn.”
“Điều tra… về Tô Vãn?” Trợ lý đặc biệt hơi ngạc nhiên.
“Đúng vậy. Toàn bộ quá trình sinh sống của cô ta trong 5 năm qua. Từ khi cô ta rời đi cho đến tận bây giờ. Tôi muốn biết cô ta đã sống ở đâu, làm gì, đã trải qua những khó khăn gì mà lại không hề cầu cứu bất kỳ ai, đặc biệt là tôi.” Giọng Lục Cảnh Thâm trầm xuống, pha lẫn sự ra lệnh và một nỗi ám ảnh khó tả.
“Vâng, tôi sẽ sắp xếp ngay lập tức, Chủ tịch.” Trợ lý đặc biệt ghi lại lời dặn dò, cảm nhận được sự nghiêm trọng trong lời nói của sếp.
Lục Cảnh Thâm gật đầu, ánh mắt lại hướng về phía cửa sổ. Năm năm. Một khoảng thời gian dài đằng đẵng đủ để một người phụ nữ thay đổi hoàn toàn. Anh muốn biết chính xác điều gì đã biến Tô Vãn thành người phụ nữ sắt đá, đầy hận thù như hiện tại, người đã dám thách thức anh bằng cách gửi lại hai đứa con với lời nhắn ‘Nuôi thử hai tháng xem sao’. Sự thật về quá khứ của Tô Vãn, anh nhất định phải tìm ra.
Mấy ngày sau, bầu trời Thành phố A vẫn giăng mắc một màu xám xịt, ẩm ướt, nhưng không khí trong văn phòng Chủ tịch Lục Thị lại nặng nề hơn gấp bội. Lục Cảnh Thâm ngồi trước bàn làm việc, ánh mắt mệt mỏi hướng ra ngoài cửa sổ. Tiếng gõ cửa vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Lục Cảnh Thâm.
“Vào đi,” Lục Cảnh Thâm nói, giọng điệu trầm đục.
Trợ lý đặc biệt bước vào, trên tay cầm một tập hồ sơ dày cộm cùng vài tấm ảnh. Nét mặt của anh ta lộ rõ vẻ nghiêm trọng.
“Chủ tịch, đây là báo cáo từ đội thám tử tư mà ngài yêu cầu. Họ đã theo dõi Tô Vãn ở nước ngoài suốt năm năm qua.” Trợ lý đặc biệt đặt tập tài liệu xuống bàn, gương mặt ẩn chứa một sự thương cảm khó nói thành lời.
Lục Cảnh Thâm không nói gì, chỉ ra hiệu cho Trợ lý đặc biệt đặt xuống và rời đi. Anh ta lập tức vươn tay, cầm lấy tập hồ sơ. Từng trang giấy hé mở, hé lộ một phần quá khứ mà Lục Cảnh Thâm chưa bao giờ hình dung tới. Hình ảnh đầu tiên là một tấm ảnh chụp vội Tô Vãn trong bộ đồng phục phục vụ tại một quán ăn nhỏ, nụ cười gượng gạo và đôi mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi. Lục Cảnh Thâm nắm chặt bàn tay, cổ họng anh ta nghẹn lại.
Lục Cảnh Thâm lật nhanh từng trang. Báo cáo chi tiết từng công việc mà Tô Vãn đã làm: phục vụ bàn, rửa chén thuê, công nhân xưởng may, nhân viên dọn dẹp… Tất cả đều là những công việc nặng nhọc, lương thấp và không có tương lai. Cô đã phải làm việc không ngừng nghỉ, từ sáng sớm đến tận khuya, chỉ để kiếm đủ tiền trang trải cuộc sống và nuôi hai đứa con nhỏ. Lời kể của thám tử còn ghi rõ, Tô Vãn thường xuyên ăn mì gói, mặc quần áo cũ, tiết kiệm từng đồng xu để đảm bảo Tô Tinh Thần và Tô Nguyệt Lượng có đủ sữa, đủ ăn.
Trái tim Lục Cảnh Thâm như bị bóp nghẹt. Anh ta nhìn chằm chằm vào những bức ảnh. Trong một tấm ảnh khác, Tô Vãn đang bế Tô Nguyệt Lượng trên tay, Tô Tinh Thần thì bám víu vào chân cô. Gương mặt Tô Vãn hốc hác, gầy guộc đến đáng sợ, đôi mắt sâu hoắm với quầng thâm rõ rệt, mái tóc xơ xác. Không còn là cô gái kiêu kỳ, rực rỡ năm nào, mà là một người phụ nữ đã bị cuộc đời vắt kiệt sức lực, chỉ còn lại sự chai sạn và vẻ kiên cường đến cùng cực.
Mỗi chi tiết, mỗi tấm ảnh như một nhát dao đâm thẳng vào lồng ngực Lục Cảnh Thâm. Hối hận. Sự hối hận như một con sóng dữ dội xô vào tâm trí Lục Cảnh Thâm, nhấn chìm anh ta trong một biển cảm xúc hỗn loạn. Tức giận. Lục Cảnh Thâm tức giận chính bản thân mình, tức giận vì sự vô tâm, ngu ngốc của bản thân đã đẩy Tô Vãn vào hoàn cảnh khốn cùng như vậy. Anh ta đã từng nghĩ Tô Vãn rời đi vì tiền bạc, vì muốn một cuộc sống tốt hơn, nhưng sự thật lại tàn khốc đến mức này.
Lục Cảnh Thâm siết chặt tập hồ sơ, các khớp ngón tay trắng bệch. Rất lâu sau đó, anh ta mới hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Tô Vãn, Tô Vãn của anh, đã chịu đựng quá nhiều.
Vào một buổi chiều u ám khác, khi Lục Cảnh Thâm vẫn đang chìm trong sự dằn vặt khôn nguôi, điện thoại của anh ta vang lên. Đầu dây bên kia là giọng nói của Trợ lý đặc biệt, gấp gáp và đầy vẻ bất ngờ.
“Chủ tịch, chúng tôi vừa nhận được tin. Tô Vãn… cô ấy đã về nước,” Trợ lý đặc biệt báo cáo, giọng đầy vẻ lưỡng lự. “Cô ấy đang ở nhà mẹ đẻ của mình.”
Mọi suy nghĩ trong đầu Lục Cảnh Thâm bỗng chốc dừng lại. Tô Vãn đã về. Vừa hay, sau những gì anh ta vừa đọc được, sự trở về này như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí anh. Mắt Lục Cảnh Thâm lóe lên một tia sáng phức tạp – vừa mừng rỡ, vừa đau đớn, lại vừa xen lẫn sự tức giận vẫn còn âm ỉ. Anh ta không nói một lời, chỉ dập máy.
Không chần chừ một giây phút nào, Lục Cảnh Thâm đứng phắt dậy. Anh ta với tay lấy chiếc áo khoác, động tác dứt khoát như thể muốn gạt bỏ mọi sự nghi ngờ. Anh bước nhanh về phía két sắt bí mật trong văn phòng, mở ra, lấy ra một tập tài liệu. Bên trong là một tấm séc, mệnh giá 500 tỷ đồng, số tiền mà anh đã chuẩn bị để “giải quyết” mọi chuyện theo cách của mình sau khi Tô Vãn gửi con đến. Giờ đây, tờ séc này lại mang một ý nghĩa khác, nặng trĩu hơn. Nó không chỉ là tiền bồi thường, mà còn là sự chuộc lỗi, là gánh nặng của năm năm đau khổ mà anh đã vô tình gây ra.
Lục Cảnh Thâm phóng xe ra khỏi Tập đoàn Lục Thị như một mũi tên. Chiếc siêu xe lướt đi vun vút trên những con đường ẩm ướt của Thành phố A, bỏ lại phía sau những tòa nhà chọc trời và ánh đèn đường mờ ảo. Gương mặt Lục Cảnh Thâm căng thẳng, đường nét sắc lạnh. Trong đầu anh ta giờ đây chỉ có một hình ảnh duy nhất: Tô Vãn.
Đến trước căn nhà nhỏ quen thuộc của mẹ đẻ Tô Vãn, Lục Cảnh Thâm phanh xe gấp, tạo ra một tiếng rít chói tai. Anh ta bước xuống xe, tấm séc 500 tỷ được kẹp chặt trong tay, như một vũ khí, hay một lá chắn, hay có lẽ là cả hai. Ánh mắt Lục Cảnh Thâm nhìn chằm chằm vào cánh cửa, lòng anh ta sôi sục những cảm xúc lẫn lộn. Anh muốn trả lại cô những gì cô đã mất, muốn bù đắp cho những đau khổ mà cô phải chịu đựng. Nhưng hơn hết, anh ta muốn một lời giải thích. Anh muốn chất vấn Tô Vãn, muốn biết vì sao cô lại rời đi không một lời từ biệt, vì sao cô lại giữ bí mật về sự tồn tại của Tô Tinh Thần và Tô Nguyệt Lượng suốt năm năm trời.
Lục Cảnh Thâm không gõ cửa. Anh ta nắm chặt tay nắm, và không chút do dự, đẩy mạnh cánh cửa. Cánh cửa bật mở, phơi bày một khoảng trống im lặng bên trong. Anh ta bước vào, ánh mắt quét nhanh khắp căn phòng, tìm kiếm bóng dáng người phụ nữ đã ám ảnh anh suốt bao nhiêu năm. Căn nhà vắng lặng, chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa, nhưng Lục Cảnh Thâm biết, Tô Vãn đang ở đây. Anh ta cảm nhận được sự hiện diện của cô, gần gũi đến mức khiến lồng ngực anh đau nhói.
…Anh ta bước vào, ánh mắt quét nhanh khắp căn phòng, tìm kiếm bóng dáng người phụ nữ đã ám ảnh anh suốt bao nhiêu năm. Căn nhà vắng lặng, chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa, nhưng Lục Cảnh Thâm biết, Tô Vãn đang ở đây. Anh ta cảm nhận được sự hiện diện của cô, gần gũi đến mức khiến lồng ngực anh đau nhói. Đột nhiên, ánh mắt Lục Cảnh Thâm dừng lại ở góc phòng khách. Tô Vãn đang đứng đó, gương mặt trắng bệch, đôi mắt mở to nhìn anh với vẻ bàng hoàng. Một làn sóng giận dữ cuộn trào trong anh, mạnh mẽ đến mức anh ta không còn kiểm soát được bản thân. Lục Cảnh Thâm không đi, mà lao tới, như một mũi tên xé gió. Chiếc séc 500 tỷ trong tay anh ta nhàu nát. Lục Cảnh Thâm không một lời nói, đôi mắt đỏ ngầu như muốn bốc lửa, gằn từng bước chân nặng nề. Tô Vãn lùi lại, va vào bức tường lạnh lẽo phía sau. Lục Cảnh Thâm lập tức ép sát Tô Vãn vào góc tường, một tay giữ chặt vai cô, hơi thở phả vào mặt cô mang theo mùi nguy hiểm.
“Cô dám âm thầm sinh con cho tôi rồi giờ còn bỏ trốn như vậy?!” Lục Cảnh Thâm gằn giọng, mỗi chữ thốt ra đều nặng trĩu căm phẫn và đau đớn.
Tô Vãn không chút sợ hãi, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào Lục Cảnh Thâm, không hề né tránh. Cô nhẹ nhàng cong môi, nụ cười khẩy mỉa mai đến gai người. Lục Cảnh Thâm, với bàn tay vẫn giữ chặt vai Tô Vãn, cảm nhận được sự chai sạn đến lạnh lùng từ người phụ nữ trước mặt, cơn giận trong anh càng dâng cao.
“Cô nghĩ tôi sẽ tin lời cô sao? Sinh con cho tôi rồi biến mất, giờ lại xuất hiện và đưa chúng cho tôi, cô muốn gì?” Lục Cảnh Thâm nghiến răng, sự kiên nhẫn gần như đã cạn kiệt. Anh muốn biết động cơ thực sự của cô, muốn hiểu tại sao cô lại trở về sau năm năm im hơi lặng tiếng.
Tô Vãn ngước lên, ánh mắt đầy khinh thường chiếu thẳng vào anh. Cô cười khẩy, giọng nói vang lên rõ ràng, sắc lạnh như những nhát dao. “Anh muốn biết à? Vậy thì tôi nói cho anh biết.” Tô Vãn đẩy nhẹ vai anh ra, dù không thoát khỏi được kìm kẹp nhưng hành động đó đủ để thể hiện sự bất cần. “Tôi quay về không phải để gương vỡ lại lành, càng không phải vì những thứ thấp hèn như tiền bạc mà anh vẫn luôn cho rằng có thể giải quyết được mọi chuyện.”
Nụ cười trên môi Tô Vãn càng sâu hơn, mang theo chút thách thức. “Tôi trở về là để đòi lại món nợ anh đã gây ra suốt năm năm qua.” Cô nhấn mạnh từng chữ, khiến Lục Cảnh Thâm giật mình. “Và tôi cam đoan với anh, đây không phải là món nợ tiền bạc, Lục Cảnh Thâm.” Sự căm phẫn và quyết tâm lóe lên trong đáy mắt cô, rõ ràng hơn bất cứ lời giải thích nào.
Lục Cảnh Thâm siết chặt hơn vai Tô Vãn, đôi mắt sâu thẳm hằn lên tia tức giận và hoài nghi. Anh không thể tin những gì cô vừa nói, một món nợ không phải tiền bạc, rốt cuộc là gì? Sự khó hiểu và phẫn nộ đan xen khiến anh mất kiên nhẫn. Đúng lúc không khí trong phòng căng như dây đàn, một bóng dáng nhỏ bé từ phía sau Tô Vãn chậm rãi bước ra.
Tô Tinh Thần, tay nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn của Tô Nguyệt Lượng, đôi mắt đen láy lộ rõ sự cảnh giác và kiên định. Cậu bé không một chút sợ hãi, thẳng thừng nhìn vào Lục Cảnh Thâm, đôi chân nhỏ bé vững vàng đứng chắn trước mẹ mình. Tô Nguyệt Lượng nép sát vào anh trai, đôi mắt to tròn long lanh nhìn Lục Cảnh Thâm với vẻ sợ sệt nhưng cũng đầy tò mò.
Giọng nói non nớt của Tô Tinh Thần vang lên rõ ràng giữa sự tĩnh lặng đến đáng sợ của căn phòng. “Chú nợ mẹ cháu, chú phải trả lại cho mẹ sự công bằng.”
Từng lời nói của cậu bé như một nhát dao đâm thẳng vào Lục Cảnh Thâm, khiến anh sững sờ. Bàn tay đang giữ Tô Vãn vô thức buông lỏng. Lục Cảnh Thâm trân trân nhìn Tô Tinh Thần, mọi suy nghĩ, mọi cơn giận dữ trong anh như bị đóng băng. Anh không ngờ rằng hai đứa trẻ lại có mặt ở đây, và càng không thể tin được lời nói đầy chất vấn, đòi hỏi sự công bằng đó lại thốt ra từ miệng con trai mình. Cả thế giới dường như dừng lại, chỉ còn lại ánh mắt kiên quyết của đứa trẻ và sự bàng hoàng đến tột độ của người đàn ông.
Lục Cảnh Thâm đứng bất động, ánh mắt anh đảo qua hai sinh linh bé nhỏ đang đứng chắn trước Tô Vãn, rồi dừng lại trên khuôn mặt người phụ nữ từng đầu ấp tay gối. Sự bàng hoàng, nghi ngờ, và một cảm giác choáng váng khó tả lướt qua trong tâm trí anh. Năm năm… hai đứa trẻ này… Không thể nào… Anh không dám tin vào mắt mình. Toàn bộ cơ thể anh như bị hút cạn sức lực, và rồi, một cơn giận dữ lạnh lẽng trào dâng. Nợ công bằng? Tô Vãn đã dùng chính con của anh để đánh vào điểm yếu của anh?
Anh liếc nhìn Tô Vãn, ánh mắt phức tạp như thể muốn xuyên thấu cô. Hàng loạt câu hỏi không lời gào thét trong lòng anh: Cô đã giấu anh suốt năm năm qua? Cô đã làm gì? Tại sao? Tất cả sự kiên nhẫn trong anh đã cạn kiệt. Lục Cảnh Thâm dứt khoát rút từ trong túi áo vest ra một tấm séc, xòe ra trước mặt Tô Vãn. Đó là tấm séc 500 tỷ, con số đủ sức khiến bất kỳ ai cũng phải run rẩy. Nhưng anh không đặt nó xuống. Anh vứt mạnh tấm séc xuống sàn nhà lát gạch lạnh lẽo, tờ giấy trắng bay lượn rồi nằm chỏng chơ giữa họ.
Giọng anh khàn đặc, đầy uy quyền và không thể lay chuyển, vang vọng trong căn phòng đang căng như dây đàn. “Được, tôi sẽ trả món nợ này.” Anh nghiến răng, từng chữ như được nặn ra từ kẽ răng. “Nhưng cô phải biết, Tô Vãn, tôi sẽ không bao giờ để hai đứa trẻ rời xa mình nữa!” Anh tuyên bố, đôi mắt đen sâu thẳm găm chặt vào Tô Vãn, hứa hẹn một cuộc chiến tranh giành không khoan nhượng. Tô Tinh Thần và Tô Nguyệt Lượng vẫn đứng đó, đôi mắt to tròn nhìn cảnh tượng trước mắt, không hiểu hết nhưng cảm nhận được sự căng thẳng bao trùm.
Lục Cảnh Thâm vừa dứt lời, tấm séc 500 tỷ nằm chỏng chơ trên sàn nhà lát gạch. Tô Vãn nhìn nó, rồi lại ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt Lục Cảnh Thâm, một tia khinh miệt thoáng qua trong ánh mắt sắc lạnh của cô. Không chút do dự, Tô Vãn chậm rãi cúi xuống, nhặt tấm séc lên. Không chút run rẩy, cô xé nó làm đôi, rồi lại làm tư, từng mảnh nhỏ rơi lả tả xuống sàn nhà lạnh lẽo. Âm thanh giấy rách khô khốc như tiếng trái tim Lục Cảnh Thâm đang vỡ vụn, vang vọng trong không gian tĩnh lặng, đầy căng thẳng.
“Tiền không phải thứ tôi muốn,” Tô Vãn lạnh lùng đáp trả, giọng nói vang lên rõ ràng, dứt khoát. Cô giữ ánh mắt sắc bén đối mặt với Lục Cảnh Thâm. “Còn việc hai đứa trẻ sẽ ở đâu… đó là chuyện chúng ta sẽ từ từ tính toán.”
Cô quay lưng, sải bước dứt khoát về phía cửa, không hề ngoảnh lại. Bóng lưng Tô Vãn mảnh mai nhưng kiên cường, như một lời tuyên bố không thể lay chuyển, một sự khẳng định về ý chí sắt đá của cô. Lục Cảnh Thâm đứng chôn chân tại chỗ, đôi mắt anh dán chặt vào những mảnh giấy trắng vụn vặt trên sàn nhà, vào bóng lưng đang xa dần của Tô Vãn. Cả thế giới như sụp đổ trước mắt anh.
Hành động quyết liệt của Tô Vãn, tấm séc 500 tỷ bị xé vụn, không chỉ xé nát một tờ giấy mà còn xé toang tấm màn che phủ ảo tưởng của Lục Cảnh Thâm. Anh đứng đó, bất động, đôi mắt dán chặt vào những mảnh vụn trắng xóa, như chính mối quan hệ của họ đã tàn lụi. Khoảnh khắc ấy, anh không chỉ mất đi số tiền, mà mất đi quyền kiểm soát, mất đi hình ảnh uy quyền mà anh luôn tự mãn. Sự ngạo mạn của anh bị đánh thẳng vào. Anh chợt nhận ra, món nợ Tô Vãn nhắc đến không phải là tiền bạc, mà là một thứ gì đó lớn lao hơn nhiều, một vết thương sâu sắc đã bị anh chôn vùi dưới lớp bụi thời gian và sự thờ ơ của chính mình suốt năm năm qua.
Tô Tinh Thần và Tô Nguyệt Lượng, hai đứa trẻ với đôi mắt thơ ngây, đứng nép vào nhau, dường như cảm nhận được sự tan vỡ nhưng không thể hiểu hết chiều sâu của nó. Chúng chỉ biết rằng, mẹ chúng đã từ chối thứ gì đó và đang quay lưng bỏ đi. Bóng lưng Tô Vãn dần khuất sau cánh cửa, mang theo không chỉ sự cứng rắn mà còn là nỗi đau thầm kín của một người phụ nữ đã phải gồng mình, chiến đấu một mình trong suốt năm năm đằng đẵng. Cô không tìm kiếm sự giàu sang, mà tìm kiếm sự công bằng, một lời giải thích cho những vết sẹo tinh thần không thể xóa nhòa. Hành động của cô, dẫu có vẻ tàn nhẫn trong mắt người ngoài, lại là một sự giải thoát, một cách cô đòi lại danh dự và khẳng định giá trị bản thân. Thành phố A vẫn ẩm ướt, dính dấp, như chính những cảm xúc hỗn độn đang bao trùm căn phòng này. Giờ đây, cuộc chiến mới chỉ thực sự bắt đầu, một cuộc chiến không có tấm séc nào có thể mua chuộc, một cuộc chiến mà trái tim, lý trí và lẽ phải sẽ là trọng tài cuối cùng. Họ, Lục Cảnh Thâm và Tô Vãn, sẽ phải đối mặt với nhau không chỉ vì hai đứa con ruột thịt, mà còn vì những gì đã mất, và những gì cần được hàn gắn sau một thời gian dài bị bỏ quên.

