“Bố tôi tái hôn sau 5 năm mẹ tôi bỏ đi, 12 năm sau mẹ tôi trở về đòi nối lại tình xưa, bố tôi vội đồng ý nhưng mẹ kế tôi thì sao bây giờ
Mưa trút xuống như muốn cuốn trôi cả thành phố. Tôi đứng bên cửa sổ, nhìn những giọt nước lăn dài trên kính, mờ mịt như ký ức về mẹ ruột – người mà tôi đã không gặp từ khi vừa tròn mười tuổi. Đêm ấy, cách đây mười hai năm, mẹ rời đi không một lời từ biệt, bỏ lại tôi và bố trong căn nhà lạnh lẽo giữa cơn bão tài chính. Bố tôi, từng là một doanh nhân thành đạt, mất tất cả sau một vụ đầu tư thất bại. Mẹ, với ánh mắt lạnh lùng, chỉ để lại một mẩu giấy: “Tôi không thể sống thế này.” Từ đó, tôi không còn tin vào những lời hứa hẹn mãi mãi.
Năm tôi mười lăm tuổi, bố tái hôn. Mẹ kế, cô Lan, bước vào cuộc đời chúng tôi như một làn gió mới. Cô không cố gắng thay thế mẹ ruột, cũng không tỏ ra quá vồn vã. Cô chỉ lặng lẽ chăm sóc, nấu những bữa cơm nóng hổi, và lắng nghe tôi kể về những giấc mơ tuổi trẻ. Dần dần, tôi gọi cô là “mẹ” mà không chút gượng ép. Bố tôi, nhờ sự động viên của cô Lan, vực dậy từ đống tr:o tàn, xây dựng lại sự nghiệp. Giờ đây, ở tuổi năm mươi, bố sở hữu một công ty nhỏ nhưng ổn định, và căn nhà chúng tôi ở không còn là nơi chỉ có nỗi buồn.
Đêm nay, khi tôi hai mươi hai tuổi, chuông cửa reo giữa cơn mưa. Bố mở cửa, và tôi nghe một giọng nói quen thuộc mà xa xôi: “Anh Tùng, là em… Mai đây.” Tôi s:ững người, tim đập thình thịch. Mẹ ruột tôi, người đã bỏ đi mười hai năm trước, giờ đứng đó, ướt sũng, với nụ cười nhạt trên môi. Cô ấy vẫn đẹp, nhưng ánh mắt không còn sự kiêu hãnh ngày xưa. “Cho em vào được không?” cô ấy hỏi, giọng run run. Bố nhìn cô ấy, không nói gì, rồi mở rộng cửa.
Bố tôi, với vẻ điềm tĩnh lạ lùng, chỉ gật đầu. “Mai, em về đây là tốt. Nhưng em cần thời gian, và chúng tôi cũng vậy.” Mẹ gật đầu lia lịa, như thể sợ bố sẽ đu:;ổi đi. Cô Lan, mẹ kế của tôi, lặng lẽ mang thêm một chiếc chăn, đắp cho mẹ. “Chị ở lại đây đêm nay, ngoài trời lạnh lắm,” cô Lan nói, giọng dịu dàng nhưng tôi nhận ra một tia cảnh giác
trong mắt cô.
Những ngày sau, mẹ ở lại nhà chúng tôi. Cô cố gắng gần gũi tôi, hỏi han về việc học, về bạn bè, nhưng mỗi lời cô nói chỉ khiến tôi thêm xa cách. Tôi không thể quên hình ảnh mẹ rời đi, bỏ lại tôi trong căn phòng trống với con búp bê rá:-ch. Nhưng điều kỳ lạ là bố tôi lại tỏ ra thân thiện với mẹ. Ông thường trò chuyện, thậm chí còn đưa mẹ đi ăn tối một lần. Cô Lan, dù vẫn chu đáo, bắt đầu ít nói hơn. Tôi lo lắng, sợ rằng bố sẽ bị mẹ thuyết phục, sẽ quên đi những năm tháng cô Lan đã ở bên ông.
Rồi một tối, mọi thứ thay đổi. Mẹ gọi cả gia đình vào phòng khách, tuyên bố rằng cô muốn trở lại với bố, muốn “xây dựng lại tổ ấm”. Bố tôi, vẫn với vẻ điềm tĩnh ấy, đứng dậy, lấy từ ngăn kéo một tập tài liệu dày. “Mai, em nói đúng. Đây là gia đình của anh. Nhưng em cần biết một điều.”
Ông đặt tập tài liệu trước mặt mẹ………………….”
“Không khí trong phòng khách đặc quánh lại, tưởng như có thể cắt ra thành từng mảnh. Mẹ ruột tôi, bà Mai, nhìn tập tài liệu với ánh mắt không giấu nổi vẻ đắc thắng. Một nụ cười tự mãn khẽ nhếch trên môi bà, tin chắc rằng bên trong là tờ đơn ly hôn mà bà hằng mong đợi. Trái lại, mẹ kế tôi, cô Lan, hai bàn tay đan chặt vào nhau, khuôn mặt tái đi vì lo lắng. Cô cúi đầu, dường như đã sẵn sàng chấp nhận phán quyết tàn nhẫn nhất.
Bố tôi, ông Tùng, không vội vàng. Ông từ tốn đặt tay lên bìa tập tài liệu, ánh mắt lướt qua gương mặt từng người một. Ánh mắt ông dừng lại ở bà Mai lâu hơn một chút, một cái nhìn sâu thẳm, khó đoán. Rồi, trong sự im lặng đến nghẹt thở, ông chậm rãi mở nó ra. Tiếng bìa giấy cọ vào nhau nghe sao mà gai người.
Bà Mai gần như nín thở, cơ thể khẽ rướn về phía trước. Nhưng thứ bố tôi rút ra không phải một tờ giấy mỏng manh. Đó là một xấp tài liệu dày cộp, với những con dấu đỏ chót và những dòng chữ pháp lý trang trọng. Bà Mai khựng lại, nụ cười trên môi đông cứng. “”Đây… đây là gì?”” – bà ta thốt lên, giọng bắt đầu có chút hoang mang.
Bố tôi không trả lời ngay. Ông lật từng trang, để cho bà Mai và cả cô Lan thấy rõ những dòng tiêu đề: “GIẤY CHỨNG NHẬN QUYỀN SỞ HỮU NHÀ Ở VÀ QUYỀN SỬ DỤNG ĐẤT Ở”, “GIẤY CHỨNG NHẬN ĐĂNG KÝ DOANH NGHIỆP”. Cuối cùng, ông ngước lên, nhìn thẳng vào mắt bà Mai, giọng nói trầm và rõ ràng, từng chữ một như nhát búa gõ vào không gian. “”Mai à, tất cả tài sản này, công ty này, căn nhà này… đều đứng tên Lan.””
Một khoảng lặng chết chóc bao trùm. Cô Lan sững sờ, đôi mắt mở to hết cỡ, hết nhìn vào chồng rồi lại nhìn vào xấp giấy tờ, đôi môi mấp máy không nói nên lời. Cô hoàn toàn không biết gì về chuyện này. Sự bất ngờ hiện rõ trên gương mặt cô, thuần khiết và không chút giả tạo.
Nhưng người sốc nhất chính là mẹ ruột tôi. Sắc mặt bà ta thay đổi chóng mặt, từ đỏ bừng vì đắc thắng chuyển sang trắng bệch vì không tin, rồi tái xám đi vì tuyệt vọng. “”Không… không thể nào! Anh nói dối! Anh Tùng, sao anh có thể làm thế với em?”” – bà ta gần như hét lên, giọng lạc đi vì phẫn uất và sụp đổ.”
“Bố tôi không hề nao núng trước tiếng thét của bà Mai. Ông chỉ nhìn bà ta, ánh mắt lạnh lẽo như băng, như thể đang nhìn một người hoàn toàn xa lạ. Sự bình tĩnh đến đáng sợ của ông khiến những lời buộc tội của bà Mai nghẹn lại trong cổ họng.
Cơn điên cuồng trong mắt bà Mai chợt tắt, thay vào đó là một tia nhận thức cay độc. Bà ta hiểu rồi. Ông Tùng không nói dối. Nhưng bà không thể chấp nhận sự thật rằng ông đã hoàn toàn gạt bỏ mình. Không, phải có một lý do khác. Ánh mắt bà ta lia như dao cạo từ khuôn mặt lạnh lùng của bố tôi sang gương mặt bàng hoàng, vô tội của cô Lan. Và rồi, một nụ cười méo mó, đầy thù hận hiện lên. Bà ta đã tìm ra “”thủ phạm”” cho sự thất bại của mình.
Bà Mai đứng bật dậy, một ngón tay xương xẩu chỉ thẳng vào mặt mẹ kế tôi, người vẫn đang sững sờ trên ghế.
“”Hóa ra là vậy! Cô đã tính toán cả rồi!”” Giọng bà ta rít lên, ánh mắt long sòng sọc. “”Anh Tùng, anh bị cô ta lừa rồi, cô ta chỉ là một kẻ đào mỏ!””
Lời tố cáo cay độc vang lên như một tiếng sét giữa căn phòng. Tôi thấy cô Lan giật nảy mình, ngẩng lên, đôi mắt ngấn nước nhìn bà Mai, rồi lại nhìn bố tôi như tìm kiếm một sự bảo vệ.
Nhưng bố tôi không nói một lời nào. Sự im lặng của ông còn đáng sợ hơn cả ngàn lời mắng nhiếc. Trong đôi mắt ông, sự tức giận đã tan biến, chỉ còn lại một nỗi thất vọng vô biên, một sự ghẻ lạnh đến tận xương tủy dành cho người phụ nữ đã từng là vợ mình. Trước ánh mắt đó và sự hằn học của bà Mai, cô Lan chỉ biết cúi gằm mặt xuống, hai bờ vai run lên bần bật. Nước mắt bắt đầu lã chã rơi xuống mu bàn tay đang siết chặt của cô. Tiếng khóc nấc nghẹn ngào, cố kìm nén của cô khiến không khí càng thêm nặng nề.”
“Tiếng khóc nấc của cô Lan như những mũi kim châm vào không khí đặc quánh. Bà Mai, hả hê với chiến thắng vừa giành được, khoanh tay trước ngực, nhếch mép cười khinh bỉ. Bà ta đang tận hưởng sự sụp đổ của kẻ thù.
Bỗng, một tiếng “”cạch”” khô khốc vang lên. Không lớn, nhưng đủ để cắt đứt mọi âm thanh khác.
Bố tôi đã đập nhẹ tay xuống mặt bàn gỗ. Cả người ông toát ra một luồng khí lạnh lẽo, áp bức. Ông chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt không còn sự thất vọng mà giờ đây là một ngọn lửa giận dữ âm ỉ, hướng thẳng về phía bà Mai.
“”Đủ rồi, Mai!”” Giọng ông đanh lại, từng chữ một như được ném vào mặt bà ta. “”Em không có tư cách nói Lan như vậy.””
Nụ cười trên môi bà Mai đông cứng lại. Bà ta sững sờ, không tin nổi vào tai mình.
Bố tôi không cho bà ta cơ hội phản ứng. Ông quay sang nhìn cô Lan, ánh mắt giận dữ lập tức dịu lại, thay vào đó là sự xót xa và áy náy. “”Anh xin lỗi,”” ông nói khẽ, rồi quay lại đối mặt với bà Mai, giọng nói giờ đây chứa đầy sự thật trần trụi.
“”Em hỏi ai đã vực anh dậy từ đống tro tàn ư? Em muốn biết ai đã ở bên anh khi công ty phá sản, khi anh không còn một xu dính túi ư?”” Ông Tùng ngừng lại một nhịp, để cho sự im lặng nhấn chìm căn phòng. “”Để anh nói cho em biết. Là cô ấy.””
Ngón tay ông chỉ về phía cô Lan, người đang ngẩng lên nhìn ông, đôi mắt đẫm lệ đầy kinh ngạc.
“”Chính cô Lan đã dùng toàn bộ tiền tiết kiệm mà cô ấy tích cóp bao năm. Chưa đủ, cô ấy còn bán cả mảnh đất hương hỏa duy nhất mà cha mẹ để lại,”” bố tôi nói, giọng bắt đầu run lên. “”Cô ấy đưa tất cả cho anh, một kẻ trắng tay, để anh có vốn gầy dựng lại công ty.””
Sự thật như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt bà Mai. Khuôn mặt bà ta trắng bệch, từ kinh ngạc chuyển sang hoảng hốt rồi đến không thể tin nổi. Bà ta lảo đảo, lắp bắp: “”Không… không thể nào… Anh nói dối…””
“”Nói dối?”” Bố tôi cười một tiếng chua chát, nỗi đau của quá khứ dường như hiện về trong đôi mắt ông. “”Khi anh không có gì, khi anh mất tất cả, khi em bỏ đi với lá thư đó,”” ông hất hàm về phía tập tài liệu, “”chính cô ấy đã ở bên.””
Giọng ông nghẹn lại, lồng ngực phập phồng vì xúc động. “”Cô ấy chưa bao giờ đòi hỏi một điều gì. Vậy em lấy tư cách gì để gọi cô ấy là kẻ đào mỏ?”””
“Từng lời của bố như những nhát búa tạ giáng xuống, đập tan tành sự tự tin và vẻ kiêu ngạo của bà Mai. Bà ta lảo đảo lùi lại một bước, ánh mắt hoảng loạn nhìn chằm chằm vào cô Lan, rồi lại nhìn bố tôi, miệng lắp bắp không thành lời.
“”Không… không thể nào… Anh… anh vì cô ta mà bịa chuyện lừa tôi?”” Bà Mai gào lên, giọng nói giờ đây không còn sự hả hê mà chỉ có sự cay cú và hoang mang tột độ.
Cô Lan, người nãy giờ vẫn im lặng cúi đầu, giờ đây ngước lên nhìn chồng, đôi mắt sưng mọng ngập tràn sự cảm động và biết ơn. Bố tôi đã không để cô một mình. Ông đã đứng ra bảo vệ cô. Nhưng nỗi oan ức và sự tổn thương vẫn còn đó, hằn sâu trong ánh mắt.
Chính lúc ấy, tôi không thể chịu đựng được nữa.
Một tiếng “”két”” chói tai vang lên khi tôi đẩy mạnh chiếc ghế ra sau và đứng bật dậy. Mọi ánh mắt trong phòng lập tức đổ dồn về phía tôi. Bố tôi ngạc nhiên. Cô Lan lo lắng. Còn bà Mai, bà ta nhìn tôi, trong mắt ánh lên một tia hy vọng mong manh, có lẽ bà ta nghĩ đứa con gái ruột này sẽ đứng về phía mình.
Nhưng bà ta đã lầm.
Tôi bước ra khỏi chỗ ngồi, điềm tĩnh tiến lại gần, đứng đối diện với người đã sinh ra mình. Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đang kinh ngạc của bà Mai.
“”Mẹ à,”” tôi cất tiếng, giọng nói lạnh lùng đến mức chính tôi cũng ngạc nhiên. “”Mẹ vừa hỏi ai có tư cách ở trong căn nhà này đúng không?””
Tôi không cho bà ta cơ hội trả lời.
“”Vậy mẹ có biết, 7 năm qua, ai là người ở bên con mỗi ngày không?”” Tôi hỏi, giọng đanh lại. “”Ai là người thức trắng đêm bên giường bệnh khi con sốt cao li bì? Ai là người kiên nhẫn dạy con nấu những món ăn đầu tiên, dù con vụng về làm hỏng bao nhiêu mẻ bột? Ai là người ôm con vào lòng an ủi khi con thất tình lần đầu?””
Mỗi câu hỏi của tôi như một mũi dao vô hình đâm thẳng vào tim bà Mai. Khuôn mặt bà ta trắng bệch, đôi môi run rẩy. Bà ta muốn nói gì đó, nhưng không một âm thanh nào thoát ra được.
Tôi hít một hơi thật sâu, dồn nén tất cả cảm xúc bị chôn giấu suốt bao năm, rồi chỉ tay về phía cô Lan đang sững sờ.
“”Người mẹ mà con biết, người mẹ mà con thương yêu, là người phụ nữ đang đứng ở kia.”” Giọng tôi dứt khoát, không một chút do dự. “”Không phải người đã nhẫn tâm vứt bỏ con mình lại bằng một mảnh giấy rồi biến mất suốt 12 năm.””
Lời nói cuối cùng như một bản án tử hình, đánh sập hoàn toàn chút hy vọng cuối cùng của bà Mai. Bà ta sững người, toàn thân cứng lại như một pho tượng. Cú đòn này, đến từ chính đứa con gái ruột, là đòn chí mạng mà bà ta không bao giờ ngờ tới.”
“Không khí trong phòng khách như đông đặc lại. Từng chữ cuối cùng của tôi như một nhát búa vô hình, đánh sập hoàn toàn bức tường kiêu ngạo mà bà Mai đã cố công xây dựng. Bờ vai bà ta sụp xuống, đôi chân không còn chút sức lực nào, cả người lảo đảo như sắp ngã quỵ. Cô Lan vội bước tới định đỡ, nhưng bố tôi đã khẽ lắc đầu, ánh mắt ra hiệu cho cô dừng lại.
Và rồi, bà Mai bật khóc.
Không phải là những giọt nước mắt hờn dỗi hay tủi thân, mà là tiếng khóc nức nở, vỡ vụn của một kẻ đã thua cuộc hoàn toàn. Bà Mai khuỵu xuống sàn nhà lạnh lẽo, hai tay ôm mặt, tiếng khóc của bà xé tan sự im lặng đến ngột ngạt. Lớp trang điểm đắt tiền nhoè đi, để lộ ra gương mặt mệt mỏi, hốc hác và đầy tuyệt vọng.
“”Mẹ… mẹ biết…”” Bà ta nấc lên từng tiếng, ngước đôi mắt đẫm lệ, đỏ ngầu nhìn tôi. “”Mẹ biết mẹ đã sai… sai rất nhiều…””
Cảnh tượng thảm hại này khiến tôi có chút không quen, nhưng sự lạnh lẽo trong lòng vẫn không hề tan biến. Bố tôi vẫn đứng yên, khuôn mặt điềm tĩnh đến đáng sợ.
Bà Mai bò lết vài bước trên sàn, cố gắng tiến lại gần chỗ bố tôi và tôi đang đứng. Giọng bà ta lạc đi trong nước mắt.
“”12 năm… các người có biết 12 năm qua mẹ đã sống thế nào không?”” Bà ta gào lên, tay đập xuống sàn nhà. “”Mẹ không có một ngày sung sướng! Mẹ bị người ta lừa gạt, mất hết tất cả tiền bạc. Mẹ phải làm đủ thứ nghề để sống, từ rửa bát trong quán ăn dầu mỡ cho đến dọn dẹp thuê cho người ta. Không có một đêm nào mẹ được ngủ ngon giấc!””
Bà kể lể về những tháng ngày bôn ba nơi xứ người, về những lần bị đối xử tệ bạc, về nỗi cô đơn gặm nhấm mỗi đêm. Từng lời nói đều nhuốm đầy sự đau khổ và vất vả, như thể bà ta là nạn nhân đáng thương nhất trên đời này.
Trong một khoảnh khắc, trái tim tôi khẽ nhói lên. Nhưng rồi hình ảnh cô Lan dịu dàng, hình ảnh bố Tùng trầm lặng gồng gánh gia đình suốt bao năm lại hiện về, dập tắt ngay lập tức chút thương cảm vừa nhen nhóm.
Bà Mai nhìn thẳng vào tôi, rồi lại nhìn sang bố, ánh mắt giờ đây chỉ còn sự khẩn cầu và van xin.
“”Mẹ biết mẹ sai, nhưng lúc đó mẹ không còn lựa chọn nào khác. Công ty phá sản, nợ nần chồng chất… mẹ sợ hãi… mẹ thực sự đã rất sợ hãi.”” Bà ta nắm lấy gấu quần của bố tôi, giọng nài nỉ. “”Mẹ chỉ muốn về đây để bù đắp… để được nhìn thấy con, nhìn thấy anh… Xin hai người hãy cho mẹ một cơ hội…””
Sự hối hận tột cùng hiện rõ trên gương mặt bà. Toàn bộ căn phòng chìm vào sự im lặng sau lời thú tội và cầu xin đầy nước mắt ấy. Cô Lan bối rối nhìn chồng, còn tôi thì nhìn bố, chờ đợi phản ứng của ông.
Bố Tùng, người đàn ông đã chứng kiến tất cả, vẫn không hề thay đổi sắc mặt. Ông chỉ im lặng nhìn người vợ cũ đang quằn quại dưới sàn, ánh mắt sâu thẳm, khó dò, không ai đoán được ông đang nghĩ gì.”
“Tiếng nấc của bà Mai dần nhỏ lại, chỉ còn là những tiếng thút thít đứt quãng, ai oán vang lên trong không gian tĩnh lặng đến đáng sợ. Cả tôi và bố đều như hóa đá, chìm trong những dòng suy nghĩ của riêng mình, chờ đợi một phán quyết cuối cùng từ người đàn ông trụ cột của gia đình.
Nhưng người phá vỡ sự im lặng ngột ngạt này lại không phải bố tôi.
Giữa sự im lặng đặc quánh ấy, cô Lan là người duy nhất cử động. Cô không nhìn bà Mai, cũng không nhìn bố Tùng. Cô lặng lẽ quay người, bước về phía bếp. Từng bước chân của cô đều nhẹ nhàng, không gây ra một tiếng động, nhưng trong hoàn cảnh này, nó lại thu hút toàn bộ sự chú ý. Tôi nín thở dõi theo, trong đầu dấy lên một câu hỏi: “”Cô ấy định làm gì?””. Một tia hả hê trả đũa? Hay một lời xua đuổi phũ phàng?
Nhưng tất cả những gì chúng tôi nghe thấy chỉ là tiếng vòi nước chảy khẽ, rồi tiếng ly thuỷ tinh đặt nhẹ xuống bàn đá. Vài giây sau, cô Lan quay trở lại phòng khách, trên tay là một ly nước ấm đang bốc hơi nhẹ.
Cô từ từ đi đến trước mặt bà Mai, người vẫn đang ngồi bệt dưới sàn, thảm hại và rệu rã. Cô Lan nhẹ nhàng ngồi xổm xuống, đưa ly nước về phía bà ta. Cử chỉ của cô không có một chút thương hại, cũng chẳng hề có sự hả hê của kẻ chiến thắng. Nó chỉ đơn thuần là một sự quan tâm, bình thản và chân thành đến lạ.
“”Chuyện đã qua rồi.”” Giọng cô Lan vang lên, nhỏ nhưng đủ rõ trong căn phòng im ắng. “”Chị uống chút nước cho bình tĩnh lại.””
Tôi sững sờ. Toàn bộ cơ thể như đông cứng lại. Trong bất cứ kịch bản nào mà tôi có thể tưởng tượng, cô Lan sẽ là người lạnh lùng nhất, hả hê nhất. Nhưng không. Hành động này, lời nói này, nó hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của tôi.
Bà Mai ngẩng phắt lên, đôi mắt sưng húp, đỏ ngầu nhìn cô Lan với vẻ không thể tin nổi. Tiếng khóc của bà ta nghẹn lại trong cổ họng. Sự tử tế bất ngờ đến từ chính “”tình địch”” của mình dường như còn có sức sát thương lớn hơn vạn lời chì chiết.
Tôi liếc nhìn sang bố. Bức tường băng giá trên gương mặt ông dường như đã xuất hiện một vết nứt. Ánh mắt sắt đá của bố tôi lần đầu tiên dao động. Ông nhìn cô Lan, không phải bằng ánh mắt của một người chồng nhìn vợ, mà là của một người đàn ông đang nhìn thấy điểm tựa ấm áp và vững chắc nhất của đời mình. Một sự cảm động và biết ơn sâu sắc lặng lẽ lan toả trong ánh nhìn của ông.
Cả phòng khách một lần nữa chìm vào im lặng. Nhưng sự im lặng lần này không còn ngột ngạt hay căng thẳng nữa. Nó nặng trĩu bởi một thứ cảm xúc phức tạp, bởi sự ngỡ ngàng, sự cảm động, và có lẽ, là cả một chút xấu hổ len lỏi trong tâm can người phụ nữ đang quỳ dưới sàn.”
“Ly nước ấm trong tay bà Mai khẽ run lên, hơi nóng phả vào gương mặt thất thần của bà. Một tia hy vọng le lói, yếu ớt nhen nhóm trong đôi mắt sưng húp. Sự tử tế của cô Lan, ánh mắt dao động của ông Tùng… có lẽ nào, cánh cửa quá khứ vẫn chưa hoàn toàn khép lại?
Nhưng chính ông Tùng là người đã dập tắt tia hy vọng mỏng manh đó.
Ông thở dài một hơi, một cái thở dài nặng trĩu như trút bỏ gánh nặng của cả mười hai năm đằng đẵng. Vẻ mặt cảm động khi nhìn cô Lan đã biến mất, thay vào đó là một sự quyết đoán lạnh lùng. Ông không nói một lời, lặng lẽ đi về phía chiếc tủ gỗ cuối phòng, nơi đặt một chiếc két sắt nhỏ.
Tiếng lách cách khô khốc của ổ khóa vang lên, cắt đứt sự im lặng một cách tàn nhẫn. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía ông. Bà Mai nín thở, ly nước trong tay như sắp tuột khỏi những ngón tay bủn rủn.
Ông Tùng lấy ra không phải là một tập ảnh cũ, cũng chẳng phải một kỷ vật xưa. Thứ ông cầm trên tay là một cuốn sổ bìa cứng màu xanh sẫm. Ông quay lại, bước tới và đặt nó lên chiếc bàn cà phê, ngay trước mặt bà Mai, tạo ra một tiếng “”cộp”” dứt khoát.
Đó là một cuốn sổ tiết kiệm.
“”Mai,”” giọng ông Tùng vang lên, không một chút gợn sóng, bình thản đến đáng sợ. “”Đây là một khoản tiền.””
Ông dừng lại một giây, để từng lời của mình thấm sâu vào tâm can người phụ nữ đối diện.
“”Coi như là chút tình nghĩa cuối cùng. Em hãy nhận lấy, tìm một nơi ở mới và bắt đầu lại.””
Từng chữ, từng lời như những nhát dao vô hình, đâm thẳng vào trái tim đang cố gắng nhen nhóm hy vọng của bà Mai. Gương mặt bà trắng bệch, đôi môi mấp máy nhưng không thể thốt nên lời. Bà nhìn chằm chằm vào cuốn sổ, rồi lại ngước lên nhìn ông Tùng, ánh mắt đầy vẻ van xin và không thể tin nổi.
Nhưng ông Tùng không hề né tránh. Ánh mắt ông dời từ bà Mai, lướt qua tôi, rồi dừng lại thật lâu trên gương mặt bình thản của cô Lan. Ông khẽ đưa tay, đặt lên vai cô Lan một cách trân trọng và vững chãi.
“”Gia đình hiện tại của anh là đây,”” ông nói, giọng đanh lại, rành rọt và dứt khoát. “”Với Lan và con gái anh.””
Câu nói cuối cùng như một bản tuyên án, một bức tường thành không thể nào xuyên thủng, chính thức đóng sập cánh cửa quá khứ ngay trước mặt bà Mai. Cuốn sổ tiết kiệm nằm đó, lạnh lẽo và xa cách, trở thành vật chứng cho sự đoạn tuyệt phũ phàng nhất.”
“Sự im lặng đặc quánh lại, tưởng như có thể cắt ra thành từng mảnh. Cuốn sổ tiết kiệm nằm trên bàn như một vật thể lạ, một lời phán quyết lạnh lùng. Không khí trong phòng nặng nề đến mức tôi gần như nín thở.
Và rồi, sự tĩnh lặng vỡ tan bởi một tiếng “”Bốp!””.
Bà Mai, với một sức lực không ai ngờ tới, đã gạt phắt cuốn sổ tiết kiệm bay khỏi mặt bàn. Nó rơi xuống tấm thảm, mở tung ra những con số vô hồn. Nước mắt mà bà đã cố kìm nén bỗng trào ra như vỡ đê.
“”Em không cần! Em không cần tiền!”” giọng bà lạc đi, ánh mắt nhìn ông Tùng đầy tuyệt vọng. “”Em chỉ cần gia đình! Em chỉ cần gia đình mình thôi!””
Ông Tùng không hề nao núng. Vẻ mặt ông càng trở nên sắt lại. Sự kiên nhẫn của ông dường như đã cạn kiệt. Ông không nói gì, chỉ đứng đó, bàn tay vẫn đặt trên vai cô Lan như một lời khẳng định không thể lay chuyển.
Nhận thấy sự vô vọng khi nhìn vào người đàn ông từng là của mình, ánh mắt điên cuồng của bà Mai đột ngột lia về phía tôi. Trái tim tôi thót lại, một dự cảm chẳng lành xâm chiếm.
Và rồi, một hành động không ai ngờ tới đã xảy ra. Bà Mai khuỵu xuống, hai đầu gối va mạnh xuống sàn nhà tạo thành một tiếng “”sầm”” khô khốc. Bà quỳ rạp trước mặt tôi.
Toàn thân tôi cứng đờ. Tôi sững sờ nhìn người phụ nữ đang ngước lên, gương mặt đẫm nước mắt, vươn những ngón tay run rẩy về phía tôi.
“”Con gái…”” giọng bà nức nở, van lơn. “”Tha thứ cho mẹ đi con. Mẹ biết mẹ đã sai, mẹ sai rồi…””
Bà bò lên một chút, cố gắng níu lấy gấu quần tôi. “”Mẹ xin con, hãy nói với bố cho mẹ ở lại. Một góc nhà thôi cũng được. Mẹ sẽ làm tất cả mọi việc. Mẹ xin con mà…””
Hành động này khiến tôi hoàn toàn bối rối. Trong một thoáng, một cảm giác thương hại le lói trong lòng tôi. Nhưng nó nhanh chóng bị sự khó xử và cả một cõi phẫn uất âm ỉ suốt mười hai năm đè bẹp. Người phụ nữ này đang biến tôi thành trung tâm của một vở kịch bi lụy, đẩy tôi vào thế không thể nào xoay xở.
Mọi ánh mắt trong phòng giờ đây đều dồn về phía tôi. Ánh mắt van lơn của mẹ ruột, ánh mắt sắt đá của bố, và cả ánh nhìn ái ngại, phức tạp của cô Lan. Sức nặng của quá khứ và hiện tại đổ dồn lên vai tôi, buộc tôi phải đưa ra một lựa chọn ngay tại đây, ngay lúc này.”
“Toàn thân cô gái trẻ như hóa đá. Hơi thở tắc nghẹn trong lồng ngực, tâm trí trống rỗng. Trước mặt cô, người đàn bà mang danh mẹ ruột đang quỳ sụp, gương mặt đẫm nước mắt van lơn. Một cảm giác thương hại nhói lên, nhưng ký ức cay đắng của mười hai năm bị bỏ rơi nhanh chóng dâng lên như một cơn lũ, nhấn chìm tất cả.
Vô thức, ánh mắt cô tìm đến ông Tùng và cô Lan như một người sắp chết đuối vớ được cọc. Ánh mắt ấy không phải là sự dò hỏi, mà là một lời cầu cứu tuyệt vọng: “”Làm ơn, hãy cứu con ra khỏi tình huống này.””
Cô Lan đứng bên cạnh, bàn tay siết chặt lại vì lo lắng. Cô thương đứa con gái riêng của chồng, trái tim cô cũng quặn thắt khi thấy cô bé bị đẩy vào tình thế khó xử đến tàn nhẫn. Cô muốn bước tới, nhưng cái nắm tay siết chặt của ông Tùng đã giữ cô lại.
Bà Mai, nhận thấy sự dao động và ánh mắt cầu cứu của con gái, liền bám víu vào tia hy vọng mong manh đó. Bà ta càng khóc to hơn, giọng điệu càng thêm bi thảm.
“”Con ơi, chỉ cần con gật đầu thôi… Bố sẽ nghe lời con mà. Mẹ biết bố còn thương con lắm. Con nói một tiếng thôi, nhé con? Mẹ sẽ làm trâu làm ngựa để báo đáp con…””
Lời nói của bà Mai như những mũi kim châm thẳng vào mớ cảm xúc hỗn loạn của cô gái. Sự thương hại ban đầu nhanh chóng biến thành cảm giác bị dồn ép đến ngạt thở. Người đàn bà này không chỉ muốn quay về, bà ta còn đang dùng chính cô làm vũ khí để chống lại bố.
Và rồi, cô gái làm một việc mà không ai ngờ tới. Cô không đỡ bà Mai dậy. Cô cũng không nói một lời nào. Cô chỉ lẳng lặng lùi lại một bước, rồi một bước nữa. Gấu quần của cô tuột ra khỏi những ngón tay đang run rẩy của bà Mai.
Một khoảng trống nhỏ được tạo ra giữa hai người. Một khoảng trống lạnh lẽo và dứt khoát.
Hành động đó còn mạnh hơn bất kỳ lời nói nào. Nụ cười cầu khẩn trên môi bà Mai cứng lại, nước mắt dường như cũng ngừng chảy trong giây lát. Bà ta sững sờ nhìn khoảng cách vừa được tạo ra, một sự thật phũ phàng mà bà không muốn chấp nhận.
Đúng lúc này, ông Tùng di chuyển. Ông bước tới, đứng chắn hoàn toàn trước mặt con gái, tạo thành một tấm khiên vững chãi. Ánh mắt ông lạnh như băng, không còn một chút cảm xúc nào khi nhìn thẳng vào người vợ cũ đang quỳ dưới sàn.
“”Đủ rồi đấy, Mai. Vở kịch của cô nên kết thúc ở đây.””
Giọng ông không lớn, nhưng đầy uy lực, khiến cả căn phòng như chìm xuống.
“”Cô đã từng bỏ rơi nó một lần. Cô không có tư cách bắt nó phải lựa chọn thêm một lần nào nữa.”” Ông Tùng nói, từng chữ rành rọt, như một nhát búa đóng thẳng vào hy vọng của bà Mai. “”Về đi. Và đừng bao giờ xuất hiện trước mặt con bé nữa.”””
“Từng lời của ông Tùng như những nhát dao vô hình, đâm nát chút hy vọng cuối cùng của bà Mai. Bà ta sững sờ, quỳ chết trân trên sàn, gương mặt trắng bệch không còn một giọt máu. Sự tuyệt tình của người đàn ông từng đầu ấp tay gối khiến bà ta không còn sức để khóc lóc, van xin.
Đứng sau lưng bố, cô gái trẻ thở phào một cách nặng nhọc. Bức tường vững chãi của bố đã che chắn cho cô, nhưng nhìn người đàn bà thảm hại dưới sàn, một cảm giác xót xa khó tả vẫn len lỏi trong lòng.
Không khí đặc quánh lại, căng như dây đàn. Và chính trong khoảnh khắc tưởng như đã định đoạt ấy, cô Lan nhẹ nhàng gỡ tay mình ra khỏi bàn tay đang siết chặt của ông Tùng.
Bỏ qua ánh nhìn kinh ngạc của chồng, cô bước tới, vượt qua tấm lưng của ông Tùng và dừng lại ngay trước mặt bà Mai. Cô từ từ cúi người xuống, đôi bàn tay ấm áp của cô chạm vào cánh tay lạnh ngắt của bà Mai.
“”Chị, đứng dậy đã,”” giọng cô dịu dàng.
Bà Mai ngẩng phắt lên, đôi mắt đẫm lệ mở to, nhìn cô Lan như không thể tin nổi. Người mà bà cho là tình địch, người đang chiếm giữ vị trí của bà, lại là người duy nhất đưa tay về phía bà.
Cô Lan đỡ bà Mai đứng dậy, dù thân hình người đàn bà kia vẫn còn run rẩy. Rồi cô quay lại, nhìn thẳng vào ông Tùng, ánh mắt kiên định. “”Anh à, hay là… cứ để chị Mai ở lại đây một thời gian.””
Giọng cô Lan vẫn nhỏ nhẹ nhưng vang vọng khắp căn phòng, khiến cả ông Tùng lẫn cô con gái riêng của ông phải choáng váng.
“”Dù sao chị ấy cũng không có nơi nào để đi,”” cô tiếp tục, ánh mắt không hề nao núng. “”Chúng ta cho chị ấy và cả chúng ta một cơ hội.””
Cả ông Tùng và cô con gái đều sững sờ. Lời đề nghị của cô Lan như một tiếng sét đánh ngang tai. Ông Tùng nhíu mày, sự lạnh lùng trên gương mặt ông vỡ ra, thay bằng một vẻ kinh ngạc khó tin. Còn cô gái trẻ, cô nhìn người mẹ kế của mình, người đã chăm sóc cô suốt bảy năm, và trong một thoáng, cô không còn nhận ra người phụ nữ nhân hậu này nữa. Trong đầu cô chỉ có một câu hỏi duy nhất: Tại sao?”
“Sự im lặng bao trùm lấy căn phòng, nặng nề đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập thình thịch của từng người. Ông Tùng là người đầu tiên phá vỡ nó. Gương mặt ông cứng lại, sự kinh ngạc ban đầu nhanh chóng nhường chỗ cho vẻ lạnh lùng vốn có.
“”Em có biết mình đang nói gì không, Lan?”” Giọng ông Tùng trầm xuống, mang theo một sự cảnh cáo rõ rệt.
Cô Lan không hề nao núng. Cô vẫn giữ lấy cánh tay bà Mai, ánh mắt nhìn thẳng vào chồng, kiên định. “”Em biết. Em biết rõ mình đang làm gì. Anh nhìn chị ấy xem, dù quá khứ có thế nào, bây giờ chị ấy cũng không còn nơi nào để đi. Lẽ nào chúng ta lại đẩy chị ấy ra đường vào lúc này?””
Cô con gái đứng chết lặng. Lời lẽ của mẹ kế nghe thật nhân văn, thật cao thượng, nhưng sao cô lại cảm thấy có gì đó không đúng. Cô nhìn sang bà Mai, bắt gặp ánh mắt người mẹ ruột vụt lên một tia hy vọng le lói, rồi nhanh chóng cúi xuống, tiếp tục đóng vai đáng thương.
Ông Tùng nhíu chặt mày, cuộc giằng co nội tâm hiện rõ trên từng đường nét căng thẳng trên gương mặt ông. Ông nhìn người vợ hiện tại, người đã cùng ông đi qua những ngày tăm tối nhất, ánh mắt cô vẫn tha thiết, bao dung. Cuối cùng, ông thở hắt ra một tiếng, sự bất lực pha lẫn bực dọc.
“”Tùy em,”” ông Tùng gằn giọng, rồi quay sang bà Mai với ánh mắt sắc như dao. “”Nhưng cô nghe cho rõ đây. Cô sẽ ở phòng dành cho khách, và đừng bao giờ bước chân vào phòng ngủ của chúng tôi. Mọi chuyện trong nhà này, Lan là người quyết định. Cô chỉ là một người ở trọ.””
Nói rồi, ông không nhìn ai nữa, quay người bước thẳng lên lầu. Tiếng đóng cửa vang lên một tiếng “”sầm”” đầy dứt khoát, để lại một khoảng không gian ngột ngạt.
Những ngày sau đó, đúng như lời cô Lan nói, bà Mai được ở lại. Nhưng căn nhà vốn đã tìm lại được sự ấm cúng, nay lại chìm trong một sự im lặng kỳ quái. Bữa ăn không còn tiếng cười nói, chỉ có tiếng bát đũa va vào nhau khe khẽ.
Bà Mai, có lẽ để lấy lòng, cố gắng tỏ ra hữu ích. Bà dậy sớm, loay hoay trong bếp định chuẩn bị bữa sáng. Nhưng người phụ nữ đã quen sống hưởng thụ suốt mười hai năm qua nay lóng ngóng như gà mắc tóc. Tiếng xoong chảo va vào nhau loảng xoảng, món trứng chiên thì cháy khét, món canh thì mặn chát.
Cô Lan vẫn giữ vẻ bình tĩnh. Cô nhẹ nhàng dọn dẹp bãi chiến trường của bà Mai, không một lời trách móc. “”Chị cứ để đó em làm cho. Chị mới về, cứ nghỉ ngơi đi.””
Thái độ của cô Lan càng hoàn hảo, cô con gái lại càng thấy bất an. Cô để ý thấy mẹ kế của mình bắt đầu có những đêm trằn trọc. Có lần, nửa đêm thức giấc đi uống nước, cô thấy ánh đèn phòng đọc sách còn sáng. Hé cửa nhìn vào, cô thấy cô Lan ngồi một mình trên ghế, tay xoa nhẹ hai bên thái dương, gương mặt vốn luôn hiền hậu, thanh thản giờ đây hằn lên một nét mệt mỏi không thể che giấu. Cô không đọc sách, cũng không làm gì cả, chỉ ngồi đó, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định.
Sự bao dung này, nó đang bào mòn mẹ kế của cô.
Một buổi tối khác, khi đang xem TV ở phòng khách, cô con gái thấy bà Mai bưng một đĩa hoa quả đã gọt sẵn, đi về phía phòng làm việc của bố.
“”Anh Tùng, em mang cho anh ít hoa quả,”” giọng bà Mai ngọt ngào đến mức gai người.
Cánh cửa phòng làm việc mở ra. Ông Tùng không nói gì, chỉ lẳng lặng nhận lấy đĩa hoa quả. Nhưng khi bà Mai định len vào trong, ông đã giơ tay chặn lại, ánh mắt lạnh băng. “”Cảm ơn. Cô về phòng đi.””
Cánh cửa đóng lại ngay trước mặt bà Mai, không một chút nể nang. Bà ta đứng sững một lúc, nụ cười trên môi đông cứng lại, rồi biến thành một vẻ hằn học khi quay lưng bước đi. Vừa đúng lúc đó, cô Lan từ trên lầu đi xuống, tay cầm một chiếc chăn mỏng. Hai người phụ nữ chạm mặt nhau ngay hành lang.
“”Trời trở lạnh, tôi mang cho chị cái chăn,”” cô Lan nói nhẹ nhàng, chìa chiếc chăn về phía bà Mai.
Bà Mai nhìn chiếc chăn, rồi lại nhìn gương mặt điềm tĩnh của cô Lan. Một nụ cười kỳ lạ chợt nở trên môi bà ta. “”Cô tốt thật đấy. Tốt đến mức khiến người ta phải tự hỏi, cô đang toan tính điều gì.”””
“Trước lời mỉa mai đầy khiêu khích, cô Lan không hề tức giận. Cô chỉ nhìn bà Mai, một ánh nhìn vừa thương hại vừa kiên định. “”Tôi không toan tính gì cả, chị Mai. Tôi chỉ làm những gì tôi cho là đúng. Mong chị cũng vậy.””
Nói rồi, cô quay người bước về phòng, để lại bà Mai đứng sững với vẻ mặt hậm hực vì màn khiêu khích thất bại. Toan tính của bà ta đã không thể chọc thủng được lớp vỏ bọc bình tĩnh của cô Lan, điều đó chỉ càng khiến bà ta thêm tức tối.
Sự hiện diện của bà Mai như một đám mây u ám lơ lửng trên nóc nhà. Cô con gái ngày càng cảnh giác, cô để ý mọi hành tung của người mẹ ruột. Và rồi, điều cô lo sợ nhất cũng đã đến.
Một buổi trưa, khi đi ngang qua phòng làm việc của bố, cô nghe có tiếng sột soạt rất nhỏ bên trong. Cánh cửa chỉ khép hờ. Linh cảm có chuyện không lành, cô rón rén bước lại gần, ghé mắt nhìn qua khe cửa.
Bên trong, bà Mai đang lúi húi bên kệ sách của bố. Bà ta không đọc sách, mà đang dùng tay lật giở từng chồng tài liệu, đôi mắt láo liên tìm kiếm thứ gì đó. Dáng vẻ lén lút, vụng trộm của bà ta khiến máu trong người cô con gái sôi lên.
Không do dự thêm một giây, cô đẩy mạnh cửa bước vào. “”Bà đang làm gì ở đây?””
Tiếng động bất ngờ khiến bà Mai giật bắn mình, vội vàng rụt tay lại như phải bỏng. Thấy cô con gái đứng sừng sững ở cửa với ánh mắt căm phẫn, mặt bà ta biến sắc, lúng túng ra mặt. Bà ta giấu vội một vật gì đó ra sau lưng.
“”Tôi… tôi chỉ vào dọn dẹp giúp bố cô thôi,”” bà ta lắp bắp, ánh mắt né tránh.
Cô con gái nhếch mép cười lạnh. “”Dọn dẹp? Phòng này mẹ Lan sáng nào cũng lau dọn sạch sẽ. Tay bà đang giấu cái gì sau lưng?””
Cô bước tới, ánh mắt sắc lẹm, không cho bà ta một lối thoát. “”Đưa đây cho tôi!””
Biết không thể chối cãi, bà Mai đành hậm hực đưa ra một chiếc hộp gỗ nhỏ, cũ kỹ. Vẻ mặt bà ta vừa cam chịu vừa cay cú.
Cô con gái giật lấy chiếc hộp, mở bật nắp. Bên trong là vài tấm ảnh đen trắng đã ố vàng, chụp bố và bà ta thời còn trẻ, trông họ đã từng rất hạnh phúc. Nhưng thứ khiến cô sững người lại là một lá thư viết dở nằm dưới đáy hộp.
Nét chữ quen thuộc của bà Mai hiện ra, khoe khoang với một người bạn nào đó: “”…Mày ơi, mọi chuyện đang tiến triển tốt lắm. Lão Tùng vẫn ngu ngốc như xưa, còn con vợ mới của lão thì đúng là loại thánh nữ giả tạo. Cứ tưởng bao dung là hay à? Chẳng mấy chốc nữa, tao sẽ lấy lại tất cả những gì vốn thuộc về tao, cả lão Tùng và cả cái gia sản này. Mày cứ chờ tin vui…””
Từng con chữ như những mũi dao đâm thẳng vào tim cô. Hóa ra, không có sự hối hận nào cả. Không có sự quay về trong đau khổ. Tất cả chỉ là một vở kịch được tính toán kỹ lưỡng. Bàn tay cô siết chặt lá thư, đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Sự căm phẫn và ghê tởm dâng lên trong lòng cô, thay thế cho chút thương cảm cuối cùng. Vở kịch này, đã đến lúc phải hạ màn.”
“Không một lời nào nữa, cô con gái quay gót, sải bước ra khỏi phòng làm việc. Từng bước chân của cô nện xuống sàn gỗ nặng trĩu, mang theo sức nặng của sự phẫn nộ và ghê tởm. Bà Mai sững sờ trong giây lát rồi bừng tỉnh, nỗi hoảng loạn bao trùm lấy tâm trí. Bà ta vội vàng lao theo, miệng lắp bắp gọi con gái nhưng âm thanh nghẹn lại trong cổ họng.
Phòng khách, nơi ông Tùng và cô Lan đang ngồi uống trà, không khí yên bình bỗng bị xé toạc bởi sự xuất hiện của cô con gái. Gương mặt cô đanh lại, đôi mắt rực lửa căm hờn. Cô đi thẳng tới bàn trà, không thèm liếc nhìn mẹ kế hay bố một cái. Bàn tay đang run lên vì giận dữ của cô vung lên, ném thẳng lá thư nhàu nát lên mặt bàn kính, tạo ra một tiếng “cạch” khô khốc.
Cô quay phắt người lại, đối diện với bà Mai vừa chạy tới cửa, ánh mắt sắc như dao găm thẳng vào người đàn bà đang tái mét mặt mày.
“Bù đắp là đây sao?” Giọng cô lạnh buốt, vang vọng khắp phòng khách. “Hay đây mới là mục đích thật sự của mẹ?”
Từng lời nói như một cái tát trời giáng khiến bà Mai lảo đảo. Bà ta há miệng định chối cãi, nhưng khi nhìn thấy bằng chứng không thể chối cãi nằm trên bàn và ánh mắt không chút dung thứ của con gái, mọi lời lẽ đều trở nên vô nghĩa. Bà ta đứng chết trân, gương mặt trắng bệch không còn một giọt máu.
Sự việc đột ngột khiến ông Tùng và cô Lan sững sờ. Ông Tùng nhíu mày, nhìn con gái rồi lại nhìn vẻ mặt hoảng loạn của vợ cũ. Sự điềm tĩnh thường ngày của ông bắt đầu xuất hiện những vết rạn. Ông từ tốn vươn tay, nhặt lá thư lên.
Cô Lan lo lắng nhìn chồng, rồi lại nhìn cô con gái đang run lên vì uất nghẹn. Cô nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô gái như một lời an ủi thầm lặng.
Không gian chìm vào im lặng đến ngạt thở, chỉ còn tiếng giấy sột soạt khi ông Tùng mở lá thư ra đọc. Ban đầu, vẻ mặt ông vẫn bình thản, nhưng càng đọc, đôi lông mày càng siết chặt lại. Sự ngạc nhiên nhanh chóng bị thay thế bởi nỗi thất vọng tột cùng, và rồi đông cứng lại thành một vẻ lạnh như băng. Hơi thở của ông trở nên nặng nề. Xong xuôi, ông đặt lá thư xuống bàn, sự điềm tĩnh khó đoán ngày nào đã biến mất, chỉ còn lại một vực sâu lạnh lẽo trong ánh mắt. Ông ngẩng lên, nhìn thẳng vào bà Mai, ánh mắt khiến bà ta run rẩy đến tận cùng xương tủy. Cơn thịnh nộ âm thầm của người đàn ông này còn đáng sợ hơn vạn lần những lời la hét.”
“Tiếng nói của ông Tùng vang lên, không lớn nhưng đủ sức đóng băng cả không gian. Nó lạnh lẽo, sắc bén và chứa đầy sự miệt thị không hề che giấu.
“”Vậy ra đây là lí do cô quay về.””
Câu nói không phải là một câu hỏi, mà là một lời khẳng định đanh thép. Bà Mai giật nảy mình, như thể bị một dòng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Bà ta lắp bắp, cố gắng vớt vát chút hy vọng cuối cùng.
“”Anh… anh Tùng… không phải như vậy đâu… Anh nghe em giải thích…””
“”Đủ rồi.””
Ông Tùng ngắt lời, giọng nói không một chút gợn sóng. Ông chậm rãi đứng dậy, sự điềm tĩnh của ông lúc này còn đáng sợ hơn cả một cơn thịnh nộ. Ông không thèm liếc nhìn người đàn bà đang sụp đổ trước mặt mình, mà đi thẳng về phía phòng làm việc. Từng bước chân của ông đều đặn, chắc nịch, như đang giẫm nát chút tình nghĩa cuối cùng.
Bà Mai chết lặng nhìn theo, trái tim chìm xuống vực sâu. Cô con gái đứng đó, khoanh tay trước ngực, ánh mắt không rời khỏi bóng lưng của bố. Trong lòng cô là một mớ cảm xúc hỗn độn, vừa hả hê vì bộ mặt thật của mẹ ruột bị phơi bày, vừa đau đớn cho chính sự ngây thơ đã từng tồn tại của mình. Cô Lan lặng lẽ bước đến, đặt tay lên vai chồng, truyền cho ông một sự ủng hộ thầm lặng.
Vài giây sau, ông Tùng quay trở ra. Trên tay ông là cuốn sổ tiết kiệm mà ông định đưa cho bà Mai lúc trước, nhưng bây giờ, bên cạnh nó còn có thêm một cọc tiền mặt dày cộp.
Không khí trong phòng khách đặc quánh lại. Bà Mai nín thở, đôi mắt dán chặt vào số tiền trên tay ông Tùng, hy vọng và nỗi sợ hãi cùng lúc dâng trào.
Nhưng ông Tùng không đưa nó cho bà. Ông bước tới, nơi bà Mai đang đứng hóa đá. Ông nhặt chiếc túi xách hàng hiệu của bà ta lên, mở khóa kéo một cách thản nhiên, rồi đặt cả cuốn sổ và cọc tiền vào bên trong. Một hành động lạnh lùng và đầy sỉ nhục.
Ông đóng túi lại, đặt nó vào tay bà Mai vẫn đang run rẩy.
“”Mai, tôi đã cho cô cơ hội. Nhưng cô đã tự mình đánh mất nó.””
Ông nhìn thẳng vào mắt bà ta, sự lạnh lẽo trong ánh mắt ông như muốn xuyên thủng tâm can người đối diện.
“”Bây giờ thì đi đi.””
Giọng ông không còn chút do dự nào, chỉ có sự dứt khoát lạnh lùng, như một bản án cuối cùng không thể kháng cáo. Từng chữ một như những nhát dao vô hình, cắt đứt hoàn toàn mọi sợi dây liên lạc, mọi ảo tưởng về một cuộc đoàn tụ. Bà Mai lảo đảo lùi lại một bước, gương mặt trắng bệch, thất thần. Cuối cùng, bà ta quay người, lê những bước chân vô hồn ra khỏi cánh cửa đã từng mở ra chào đón mình. Cánh cửa gỗ nặng nề đóng sập lại sau lưng bà, âm thanh khô khốc vang lên, đặt dấu chấm hết cho một màn kịch vụng về.”
“Không một ai trong căn phòng nhúc nhích. Bầu không khí đặc quánh lại, tưởng như có thể dùng dao cắt ra được. Bà Mai đứng chôn chân tại chỗ, gương mặt cắt không còn một giọt máu. Chiếc túi xách trong tay bà ta lúc này nặng trĩu, không phải vì tiền, mà vì sự sỉ nhục và thất bại ê chề. Lời nói của ông Tùng vẫn còn vang vọng trong tâm trí bà ta, lạnh lẽo và tàn nhẫn, dập tắt mọi hy vọng cuối cùng.
Bà ta lảo đảo quay người, mỗi bước chân như đi trên than hồng, lê về phía cánh cửa. Toàn bộ sự kiêu ngạo, vẻ tự tin giả tạo mà bà ta khoác lên mình khi bước vào đây giờ đã tan biến như bọt biển, chỉ còn lại một dáng vẻ thảm hại và rệu rã.
Ông Tùng không thèm nhìn theo, ông quay lưng lại, hướng mặt về phía cửa sổ, dường như cảnh tượng này không còn đáng để ông bận tâm. Cô Lan nhẹ nhàng bước tới, vòng tay qua ôm lấy chồng từ phía sau, một cử chỉ an ủi không lời nhưng đủ nói lên tất cả. Họ là một gia đình, một khối thống nhất không thể phá vỡ.
Chỉ còn tôi là đứng đó, khoanh tay trước ngực, mắt không rời khỏi bóng lưng còng xuống của người đàn bà từng là mẹ mình. Tôi thấy bà ta run rẩy, thấy sự thất bại hiện rõ trong từng cử động.
Khi tay bà ta vừa chạm vào nắm đấm cửa, bà ta khựng lại.
Bà ta quay đầu lại, không nhìn bố tôi, không nhìn cô Lan, mà nhìn thẳng vào tôi. Ánh mắt đó, một sự pha trộn kỳ lạ và đau đớn. Có sự hối hận muộn màng, có nỗi xót xa cho chính bản thân, nhưng len lỏi trong đó, tôi còn thấy cả sự oán trách. Như thể chính tôi là người đã đẩy bà ta vào bước đường cùng này. Như thể sự tồn tại của tôi và gia đình hạnh phúc này là một lời nhắc nhở cay đắng về những gì bà ta đã đánh mất.
Tôi không né tránh. Tôi đứng yên, lạnh lùng đón nhận ánh nhìn đó. Trong khoảnh khắc, mọi ký ức, mọi tổn thương của mười hai năm qua vụt qua trong đầu. Lá thư nguệch ngoạc. Những đêm khóc một mình. Sự tủi thân khi nhìn bạn bè có mẹ. Tất cả cuộn lại thành một bức tường băng giá, ngăn cách tôi khỏi bất kỳ sự thương cảm nào.
Bà Mai dường như hiểu rằng mọi thứ đã thật sự kết thúc. Không còn lời nào để nói, không còn cơ hội nào để níu kéo. Bà ta mím chặt đôi môi đã tái nhợt, quay đi, dứt khoát mở cửa rồi bước ra ngoài.
Cánh cửa gỗ nặng nề từ từ khép lại, tiếng “”cạch”” khô khốc của chốt cửa vang lên, nhỏ nhưng đủ để cắt đứt mọi thứ. Nó không chỉ đóng lại một không gian, mà còn đóng lại mãi mãi một chương cũ kỹ, đau thương và mục nát của cuộc đời tôi. Chương sách mang tên “”mẹ ruột””.”
“Tiếng “”cạch”” khô khốc của chốt cửa vang lên, cắt đứt sợi dây căng thẳng cuối cùng trong phòng khách. Bầu không khí nặng trịch như được rút cạn. Sự im lặng bây giờ không còn là sự nín thở chờ đợi, mà là sự tĩnh lặng mênh mông của một cơn bão vừa tan. Bờ vai tôi, vốn gồng cứng từ lúc bà Mai xuất hiện, cuối cùng cũng từ từ thả lỏng. Mọi thứ đã thực sự kết thúc rồi.
Bố Tùng quay người lại từ phía cửa sổ. Gương mặt ông không còn vẻ lạnh lùng, sắt đá như lúc đối mặt với người vợ cũ, mà là một sự mệt mỏi và trút bỏ. Ánh mắt ông lướt qua cô Lan, rồi dừng lại ở tôi, một ánh nhìn chan chứa sự áy náy và yêu thương sâu sắc.
Ông không nói gì, chỉ lặng lẽ bước đến. Vòng tay rộng và vững chãi của ông dang ra, ôm lấy cả cô Lan và tôi vào lòng. Cái ôm không quá siết, nhưng đủ chặt để tôi cảm nhận được sự run rẩy kìm nén của ông, và cả hơi ấm thân thuộc của cô Lan bên cạnh. Nó giống như một bến cảng an toàn sau chuyến hải trình dài đầy sóng gió.
Ông Tùng hít một hơi thật sâu, giọng khàn đi.
“”Xin lỗi hai mẹ con. Từ giờ, sẽ không ai có thể làm phiền gia đình chúng ta nữa.””
Lời xin lỗi không chỉ dành cho những gì vừa xảy ra, mà dường như còn cho cả mười hai năm dài đằng đẵng mà bố đã để tôi một mình đối diện với vết thương lòng. Cô Lan không đáp, chỉ ngước lên nhìn bố, khoé mắt lấp lánh nước, rồi một nụ cười nhẹ nhõm và mãn nguyện nở trên môi. Nụ cười đó đẹp như nắng sớm sau mưa.
Tôi cũng không nói. Tôi chỉ từ từ tựa đầu vào vai bố, hít hà mùi hương quen thuộc mà tôi đã từng nghĩ mình sẽ không bao giờ có lại được. Mọi phòng bị, mọi gai góc tôi dựng lên suốt mười hai năm qua dường như tan chảy trong khoảnh khắc này. Lần đầu tiên sau một khoảng thời gian dài đằng đẵng, tôi cảm thấy gia đình mình thật sự trọn vẹn và bình yên.
Cơn bão đi qua, để lại một khoảng lặng quý giá. Chúng tôi cứ đứng ôm nhau như thế một lúc lâu, không ai nói thêm lời nào, chỉ có nhịp thở đều đều của ba người hòa vào nhau, tạo thành một bản nhạc của sự đoàn tụ. Ánh nắng hoàng hôn bắt đầu len qua khung cửa sổ, nhuộm vàng cả căn phòng, xóa đi những góc khuất lạnh lẽo. Ngôi nhà này, tổ ấm này, chưa bao giờ ấm áp và bình yên đến thế. Quá khứ giống như một bóng ma dai dẳng, và ngày hôm nay, chính bố, bằng sự dứt khoát của mình, đã xua tan nó đi mãi mãi. Sự trở về của bà Mai, trớ trêu thay, lại trở thành chất xúc tác cuối cùng để hàn gắn hoàn toàn những rạn nứt vô hình trong gia đình tôi. Nó buộc chúng tôi phải đối diện với nỗi đau, để rồi nhận ra rằng thứ chúng tôi có được ở hiện tại đáng giá hơn bất kỳ sự níu kéo nào từ quá khứ. Nhìn nụ cười của cô Lan, cảm nhận vòng tay của bố, tôi hiểu rằng nhà không nhất thiết phải là nơi ta sinh ra, mà là nơi có những người yêu thương ta vô điều kiện, sẵn sàng che chở ta trước mọi giông bão. Mười hai năm tổn thương đã được chữa lành bằng bảy năm vun đắp và một cái ôm của hiện tại. Chương sách cũ kỹ đã được đóng lại, và một chương mới, với tựa đề “”Gia đình””, đang được mở ra, với những trang giấy trắng tinh, chờ đợi chúng tôi cùng nhau viết nên những ngày tháng hạnh phúc.”

