Tôi lái xe đưa chồng ra sân bay để đi công tác. Ngay khi anh ấy xuống xe, con trai 5 tuổi thì thầm với tôi “Mẹ ơi… con thấy bố…” Tôi lập tức tấp xe vào lề đường và chạy vào sân bay và rồi không dám tin vào mắt mình… Sáng hôm đó, tôi lái xe đưa Hoàng — chồng tôi — ra sân bay để đi công tác ba ngày. Con trai tôi, bé Nam, 5 tuổ;/i, ngồi ghế sau ôm balô khủng long, vừa ngủ gật vừa lẩm bẩm hát mấy câu vu vơ. Trời còn sớm, đường vắng, mọi thứ bình thường đến mức tôi không nghĩ sẽ có chuyện gì xảy ra. Xe vừa dừng ở làn trả khách, Hoàng mở cửa, cúi xuống hôn nhẹ lên trán Nam: “Ở nhà ngoan nhé con trai, bố về sẽ mua lego.” Nam không cười. Con chỉ nhìn bố chằm chằm. Hoàng kéo vali đi được vài bước thì Nam bỗng níu tay áo tôi, thì thầm, giọng rất nhỏ: “Mẹ ơi… con thấy bố…” Tôi quay xuống: “Con thấy bố làm sao?” Nam lắc đầu, mắt tròn xoe, giọng run run: “Con thấy bố đi cùng cô hôm trước… cô hay đến nhà mình lúc bố bảo con vào phòng.” Tim tôi đập hụt một nhịp. Tôi nhìn qua kính chắn gió. Hoàng đang đứng ở cửa sảnh, điện thoại áp sát tai, vẻ mặt căng thẳng. “Mẹ ơi… bố không đi công tác đâu,” Nam nói tiếp, giọng ngây thơ nhưng dứt khoát, Tôi tấp xe vào lề không suy nghĩ. “Ngồi yên trong xe, khóa cửa lại, nghe chưa?” Tôi nói, giọng mình còn run hơn con. Tôi chạy vào sân bay. Giữa sảnh đông người, tôi nhìn thấy Hoàng rất nhanh. Nhưng anh ta lại đang… 👇👇
đứng cười nói thân mật với Cô nhân tình, tay khẽ vuốt nhẹ vai người phụ nữ đó. Nụ cười của Hoàng rạng rỡ, khác hẳn vẻ mặt căng thẳng khi đứng ở cửa sảnh sân bay gọi điện lúc nãy.
Cô nhân tình cười duyên dáng, ngả người sát vào Hoàng, giọng ngọt xớt vang lên giữa tiếng loa thông báo chuyến bay: “Đi công tác ba ngày nhớ nhắn tin cho em nha anh Hoàng.”
Người vợ sững sờ, tim đập thình thịch dội vào lồng ngực đến mức cô suýt ngạt thở. Chân run rẩy, cô vội bám lấy tay vịn thang cuốn gần đó, khớp gối yếu ớt đến mức suýt ngã sấp xuống đất. Mắt trừng trừng dán chặt vào hai bóng người kia, không chớp một cái, đồng tử giãn ra vì sốc. Người vợ thầm nghĩ: “Nam nói đúng. Hắn không đi công tác.”
Người vợ đột ngột rời tay khỏi lan can thang cuốn, lao thẳng về phía Hoàng với tốc độ nhanh đến mức người đi lại xung quanh sảnh sân bay đều ngoái nhìn. Đôi giày cao gót gõ lanh canh trên nền đá hoa cương, cô vọt tới trước mặt Hoàng trước khi anh kịp nhận ra, tay phải chộp mạnh lấy cổ tay Hoàng siết chặt đến mức anh nhăn mặt, tay trái giật phắt chiếc vali xách tay trên tay trái anh ta. Chiếc vali rơi xuống đất, khóa bật tung, mấy gói đồ vệ sinh cá nhân, áo sơ mi nhăn nhúm lăn lốc ra ngoài dưới chân khách qua lại.
Người vợ hét lên, giọng khản đặc rách rời vì kích động: “Hoàng! Anh giải thích đi, cô ta là ai? Bao nhiêu lần bảo tôi đi công tác?”
Hoàng mặt tái mét, môi mấp máy liên tục, lắp bắp không nói nên lời, tay chân luống cuống chới với giữa đám đông người tò mò dừng lại nhìn.
Cô nhân tình sững sờ lùi lại vài bước, gót giày vấp vào chân vali rơi xuống đất suýt ngã, tay che miệng run rẩy, đôi mắt trợn trừng đầy sợ hãi, ánh nhìn láo liên lẩn tránh giữa Người vợ và Hoàng.
Hoàng bật người lùi lại nửa bước, tay trái vung lên đẩynhẹ Người vợ ra, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh giữa ánh mắt dò xét của đám đông đang tụ tập xung quanh. Hoàng hơi cúi người định với tới chiếc vali rơi dưới chân, đống đồ vệ sinh cá nhân và áo sơ mi nhăn nhúm vẫn nằm lăn lóc trên nền đá hoa cương, nhưng Người vợ nhanh như chớp giậm mạnh gót giày xuống mu bàn tay trái Hoàng.
Hoàng rít lên một tiếng đau đớn, rút tay lại ôm chặt lấy cổ tay, mặt Hoàng nhăn nhó tái mét. Hoàng ghé sát tai Người vợ, giọng thì thầm gắt gỏng nhưng vẫn đủ lọt vào tai Cô nhân tình đang đứng cách đó mấy bước, run rẩy che miệng: “Bà điên rồi! Tụ tập đông người nhục mặt tôi lắm không? Về nhà nói chuyện!”
Người vợ khẽ nhếch môi, nụ cười nhạt đầy cay đắng. Khóe mắt Người vợ ửng đỏ, nước mắt chực trào nhưng Người vợ cắn chặt môi dưới, cố gắng nén lại những giọt mặn đang rớt ngược vào trong cổ họng. Ánh mắt Người vợ nhìn thẳng vào Hoàng, đầy vẻ thách thức, không chút sợ hãi trước đám đông đang xì xào bàn tán.
Cô nhân tình đứng cách đó mấy bước, run rẩy che miệng từ nãy đến giờ, thấy tình hình căng thẳng quá liền lén lút xoay người, cố gắng lùi dần về phía cửa ra sảnh chờ, chân bước khẽ như sợ làm ồn thì bị Người vợ phát hiện.
Chỉ trong tích tắc, Người vợ đã rời khỏi bên cạnh Hoàng, vài bước chạy vút tới, tay phải đưa nhanh như chớp, siết chặt lấy cổ tay mảnh khảnh của Cô nhân tình, kéo ngược bà ta lại gần mình.
Cô nhân tình giật mình, suýt rơi cả túi xách đang ôm trên ngực, mặt tái xanh nhìn Người vợ, môi run bần bật không nói nên lời.
Người vợ nhíu mày, giọng vang lên sắc lạnh, đủ để cả đám đông đang đứng vây quanh nghe rõ: “Cô đừng đi, mọi người ở đây đều nhìn thấy rồi, cô nói đi, anh ta nói gì với cô? Bao lâu rồi?”
Cô nhân tình run rẩy càng dữ, ánh mắt hoảng loạn liên tục liếc về phía Hoàng, tròng trành nước mắt cầu cứu. Hoàng lúc này vẫn ôm chặt cổ tay trái đang đau nhức, mặt đỏ bừng vì xấu hổ, cúi gằm mặt xuống đống áo sơ mi nhăn nhúm và đồ vệ sinh nằm lăn lóc dưới chân, kiên quyết không dám ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt bà ta, càng không dám lên tiếng đỡ lời. Trong lòng Hoàng sôi sục sự hổ thẹn, chỉ mong có khe hở nào đó để chui xuống cho rồi.
Người vợ buông tay cô nhân tình, bàn tay còn vương chút lực đẩy khiến cô nhân tình lùi lại va vào cột trụ sảnh sân bay. Người vợ quay ngoắt sang Hoàng, ngón tay siết chặt lấy cổ áo sơ mi Hoàng, vải vóc nhăn nhúm dưới lực bóp.
Hoàng trợn mắt, mặt tái mét, tay buông thõng chiếc điện thoại vẫn sáng màn hình cuộc gọi dở dang. Chiếc điện thoại rơi bịch xuống nền đá cẩm thạch, màn hình vỡ toác một góc nhưng vẫn reo chuông đều đặn.
Nam đứng cách đó vài bước, tay ôm chặt balô hình khủng long, mắt tròn xoe nhìn bố mẹ và người phụ nữ lạ, môi hơi mấp máy hát vu vơ câu nhạc thiếu nhi.
Người vợ gằn giọng, mắt đỏ hoe nhưng ánh nhìn sắc lạnh như dao cạo: “Hồi trước cô ta đến nhà, anh bảo Nam vào phòng, rồi anh làm gì với cô ta hả?”
Hoàng mặt trắng bệch, lắp bắp: “Bà… bà điên rồi, tôi với cô ấy chỉ là bạn bè thôi!”
Cô nhân tình chỉnh lại tà áo, bước tới đứng cạnh Hoàng, gật gù nhẹ, giọng nhỏ nhẹ nhưng đủ vang vọng giữa sảnh sân bay vắng người: “Chị đừng hiểu lầm, tôi với Hoàng thật sự chỉ là bạn cũ. Mấy lần ghé nhà chị chỉ là uống chút trà, hàn huyên chuyện cũ, có làm gì sai trái đâu mà chị phải làm cái cảnh này?”
Người vợ thầm nghĩ, móng tay găm sâu vào lòng bàn tay đến bật máu: “Nói dối trắng trợn, mùi nước hoa cô ta dùng đúng bằng mùi vương trên gối tôi tuần trước.”
Hoàng liếc nhanh sang Nam, đứa trẻ vẫn nhìn chằm chằm vào mình, không chớp mắt, thầm nuốt khan: “Phải giữ bình tĩnh, đừng để con thấy.”
Người vợ bật cười nhạt, má vẫn ửng đỏ vì giận dữ, mắt lướt qua Cô nhân tình đang đứng kề sát Hoàng, rồi dừng lại ở Nam – Nam vẫn ôm chặt balô hình khủng long, đôi mắt tròn xoe không rời bố mẹ. Người vợ thầm nghĩ: “Nam đã nhìn thấy hết.” Rồi Người vợ lục chiếc ví da nhỏ trong túi xách, móng tay dài găm vào khe kéo khóa, lôi vội chiếc điện thoại ra.
Người vợ mở nhanh ứng dụng camera, chĩa thẳng ống kính vào mặt Hoàng và Cô nhân tình. Đèn flash nháy nhẹ một cái, ánh sáng trắng xóa lướt qua gương mặt tái mét của Hoàng.
Nam môi vẫn mấp máy hát vu vơ bài nhạc thiếu nhi, tay siết chặt dây đeo balô khủng long. Nam nhìn ống kính điện thoại của Người vợ, rồi nhìn sang Cô nhân tình đứng cạnh Hoàng, bỗng ngước lên nhìn Người vợ, gật đầu nhẹ.
Người vợ giọng vang rõ giữa sảnh sân bay vắng người, mắt vẫn không rời ống kính: “Đây, Nam nhìn thấy cô này hôm trước, giờ mọi người đều thấy rồi, anh còn chối được không?”
Hoàng trợn mắt, máu dồn lên thái dương, tay bật dậy định với lấy điện thoại của Người vợ. Hoàng giật phắt chiếc điện thoại khỏi tay Người vợ, lực mạnh khiến móng tay Người vợ bị cạp trầy máu, rồi ném thẳng xuống nền đá cẩm thạch.
Tiếng “Rắc” vang lên chát chúa. Màn hình điện thoại vỡ vụn thành từng mảnh sắc nhọn, ánh sáng màn hình tắt ngấm. Người vợ đứng sững người, tay vẫn giơ ngang ngực trong tư thế vừa bị giật đồ, mắt mở to tròn không tin nhìn mảnh vỡ dưới đất, mặt bỗng tái đi vì sốc.
Máu từ móng tay trầy nhỏ giọt xuống nền đá, Người vợ vẫn đứng sững, tay giơ ngang ngực, mắt dán chặt vào chiếc điện thoại vỡ nát dưới chân. Màn hình đen xì, mảnh kính văng tứ tung, ánh sáng sảnh sân bay lạnh lẽo phản chiếu trên bề mặt nứt nẻ.
Hoàng hơi thở phì phò, tay vẫn nắm chặt bên hông, liếc nhìn chiếc điện thoại rồi quay sang Cô nhân tình đang run rẩy ôm lấy cánh tay mình, mặt trắng bệch.
Tiếng bước chân vội vã vang lên từ phía cuối sảnh. Một bảo vệ sân bay mặc đồng phục, đeo bộ đàm trên vai chạy tới, tay giơ ra hiệu ngăn hai bên xích lại gần nhau.
Bảo vệ sân bay đứng giữa Người vợ và Hoàng, giọng nghiêm nghị, vang rõ giữa không gian vắng vẻ: “Mọi người bình tĩnh, ra đây nói chuyện, không gây rối trật tự sân bay chứ!”
Người vợ hậm hực bặm chặt môi, ánh mắt sắc lạnh lướt qua Hoàng rồi dừng lại ở Cô nhân tình, không thèm bật lại lời nào, quay người đi theo bảo vệ ra khu vực ghế chờ trống vắng hơn. Cô bước đi thẳng tắp, vai cứng đờ, gót giày gõ lanh canh từng bước trên nền đá.
Hoàng cúi gằm mặt, mắt dán xuống sàn nhà, cổ áo sơ mi nhăn nhúm từ lúc giằng co điện thoại vẫn chưa chỉnh lại. Hắn đi sau Người vợ, dắt dép lê lết, thỉnh thoảng ngẩng mắt nhìn bóng vợ phía trước rồi lại cúi gằm mặt, vẻ mặt hỗn độn giữa hối lỗi và xấu hổ.
Cô nhân tình kéo tay áo sơ mi che miệng, nước mắt cứ thế chảy dài, vội vàng dùng mu bàn tay lau vội, đôi mắt sưng húp đỏ hoe. Cô đi sát bên Hoàng, chân run run từng bước, thỉnh thoảng liếc nhìn bóng Người vợ phía trước, toàn thân căng cứng vì sợ hãi.
Khu vực ghế chờ vắng vẻ nằm khuất sau cột trụ lớn, ánh đèn vàng nhạt leo lét, không một bóng người. Bảo vệ sân bay dừng lại cách họ vài mét, khoanh tay đứng gác, để họ tự giải quyết.
Người vợ kéo một chiếc ghế nhựa, ngồi phịch xuống, lòng bàn tay trầy xước còn rớm máu nhẹ đặt lên đùi. Người vợ không thèm liếc nhìn hai người đứng phía trước, mắt đăm đắm nhìn xuống nền đá lạnh lẽo.
Hoàng đứng khép nép, tay vuốt cổ áo sơ mi nhăn nhúm, thỉnh thoảng liếc sang Cô nhân tình đang ôm chặt lấy cánh tay hắn, mặt trắng bệch. Hắn hắng giọng, giọng run rẩy: “Tôi… tôi quen cô ấy được 6 tháng rồi. Chuyến công tác 3 ngày này… là tôi nói dối. Tôi không đi đâu cả.”
Người vợ bật cười, tiếng cười lạnh lùng, sắc lẹm vang lên giữa không gian tĩnh mịch. Nước mắt bất ngờ trào ra, lăn dài trên gò má, Người vợ không thèm lau.
Hoàng thấy vậy, vội vàng bước lên một bước, giơ tay ra như muốn nắm lấy tay Người vợ nhưng lại thu lại ngay: “Tôi biết tôi sai, nhưng bà cũng đừng làm to chuyện, chúng ta về nhà nói chuyện, Nam còn ở trong xe!”
Nói đến Nam, hình ảnh cậu bé 5 tuổi ôm balô hình khủng long, ngồi gật gù trong xe khóa chặt chợt lướt qua tâm trí Hoàng. Sáng sớm hôm nay, hắn vừa hôn nhẹ lên trán Nam, hứa sẽ mua bộ lego yêu thích cho con khi đi công tác về, mà Nam chỉ nhìn chằm chằm vào hắn, không hề mỉm cười, môi bấm chặt như thể đã biết hết mọi chuyện.
Người vợ ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn thẳng vào Hoàng, giọng lạnh tanh: “Anh còn nhớ Nam? Anh còn biết có con trai à?”
Người vợ đứng dậy, gót giày lại gõ lanh canh trên nền đá, bước thẳng về phía cửa sổ nhìn ra bãi đỗ xe, nơi chiếc xe hơi của gia đình đang đậu. Nam vẫn ngồi yên trong đó như lời Người vợ dặn sáng nay, balô hình khủng long để bên cạnh, thỉnh thoảng ngẩng lên nhìn về phía sảnh sân bay, ngủ gật hát những câu vu vơ.
Người vợ quay lưng lại khỏi ô cửa kính, đôi mắt đỏ rực giờ đây nhìn Cô nhân tình bằng ánh nhìn lạnh ghim, sắc lẹm. Cô chậm rãi bước lại phía trước, đôi giày cao gót gõ lanh canh từng tiếng nặng nề trên nền đá.
Hoàng thấy vậy vội đứng chắn trước mặt Cô nhân tình, giọng lắp bắp: “Bà bình tĩnh… đừng làm khó cô ấy. Mọi chuyện là do tôi, tôi xin bà…”
Người vợ không thèm để ý đến hắn, ánh mắt xuyên thấu qua vai Hoàng, dán chặt vào khuôn mặt tái mét của Cô nhân tình. Cô hỏi, giọng nhỏ nhưng vang vọng trong khoảng không tĩnh lặng: “Anh ta hứa gì với em mà ngang nhiên kéo nhau vào chốn sân bay lúc tinh mơ thế này?”
Cô nhân tình run rẩy, đôi mắt long lanh nước đầy vẻ oan trái, tay vẫn bám chặt lấy cánh tay Hoàng như cái phao cứu sinh. “Chị… chị đừng nhìn em như vậy. Anh ấy bảo… anh ấy bảo sẽ ly hôn với chị để cưới em!”
Hoàng mặt xanh xám, định mở miệng phủ nhận nhưng ánh mắt sắc lạnh của Người vợ khiến hắn khựng lại, cúi gầm mặt xuống.
Cô nhân tình lại càng lồng lộn hơn, giọng khóc thét lên: “Anh ấy nói gia đình anh ấy không hạnh phúc, nói chị là người lạnh lùng, vô cảm! Anh ấy hứa sau chuyến đi này sẽ về làm thủ tục ly hôn. Chị đừng trách em, em không biết anh ấy đã có con! Em thề là em không biết!”
Nghe đến đây, Người vợ khựng lại. Tim cô thắt lại từng cơn đau nhói, như có ai đó bóp nghẹt trái tim. Cô nhìn Nam qua ô cửa kính một lần nữa – cậu bé 5 tuổi ôm balô khủng long, ngồi ngủ gật giữa ghế sau. Sáng nay, khi Hoàng hôn lên trán con, ánh mắt Nam nhìn bố không chút cười, lạnh lùng và xa cách. Hóa ra, đứa trẻ ấy đã cảm nhận được sự phản bội này rồi sao?
Người vợ quay lại, nhìn thẳng vào Hoàng. Trong mắt cô giờ đây không còn là sự giận dữ, mà là sự bàng hoàng của một người nhìn thấy quái vật. Cô nhìn hắn như nhìn một người dưng, một kẻ thù vừa hãm hại đời mình.
“Ly hôn?” Người vợ lặp lại, giọng run rẩy nhưng lạnh lùng đến rợn người. “Anh nói với ả ta là sẽ ly hôn, rồi anh lừa cả con trai mình rằng đi công tác để mua Lego? Hoàng, anh đúng là một kẻ hèn nhát nhất tôi từng biết.”
Hoàng lùi lại, vẻ mặt hoảng loạn khi thấy ánh mắt vô hồn của vợ. Hắn biết, mọi thứ đã kết thúc.
Người vợ không buồn liếc nhìn Hoàng thêm lần nào. Cô lùi lại một bước, tay mân mê khóa túi xách, ngón tay run rẩy mò đến chiếc sim điện thoại dự phòng nằm sâu trong ngăn túi, rút nó ra. Chiếc sim nhỏ xíu lạnh ngắt trong đầu ngón tay cô, giống như cái lạnh thấu xương đang chạy dọc sống lưng.
Cô lắp vội chiếc sim vào khe điện thoại, bấm số chị gái, áp máy vào tai. Giọng cô run rẩy, từng chữ bật ra đứt quãng nhưng cố gắng giữ cho ngữ điệu không sụp đổ: “Chị ơi, qua sân bay đón Nam giúp em, xe em đỗ ở làn trả khách, khóa cửa đấy, chìa khóa em để dưới tấm thảm chân.”
Đầu dây bên kia chị gái hỏi vội vã: “Sao thế em? Nam có sao không? Mày ở đâu mà giọng kỳ vậy?”
Người vợ nuốt ngược cơn nghẹn họng, mắt hướng về phía Hoàng, thấy hắn đang giơ tay định bước tới, mặt đỏ bừng, miệng lắp bắp: “Bà đừng làm thế… đứa trẻ ở một mình trong xe, nguy hiểm lắm! Bà để tôi gọi bảo vệ đưa bé vào, bà đừng gọi chị gái…”
Hai bảo vệ sân bay lập tức bước tới, một người giữ chặt cánh tay Hoàng, người kia đứng chắn giữa hắn và Người vợ, giọng nhắc nhở gắt: “Ông này bình tĩnh, khu vực sảnh chờ không được gây ồn ào, cản trở người khác.”
Hoàng giãy giụa, cố gắng thoát khỏi cái tay rắn chắc của bảo vệ, ánh mắt nhìn về phía ô cửa kính, nơi chiếc xe của gia đình đỗ ở làn trả khách, Nam vẫn đang ôm balô hình khủng long ngủ gật bên trong. Hắn hét lên, giọng thất thanh: “Bà ta điên rồi! Bà ấy bỏ con trai mình một mình trong xe! Các anh thả tôi ra, tôi phải sang đó đón con!”
Người vợ vẫn nghe điện thoại, chị gái bên kia đã đáp: “Em yên tâm, chị đang ở gần đấy, 15 phút nữa chị có mặt. Mày xử lý xong việc gì thì về nhà luôn nhé, chị đợi mày.”
Người vợ thở phào nhẹ nhõm, giọng vẫn run nhưng đã bình tĩnh hơn một chút: “Cảm ơn chị, em xử lý xong sẽ về ngay. Chị nhớ khóa cửa xe lại nhé, chìa khóa để nguyên dưới thảm nhé.”
Cô cúp máy, nhìn thẳng vào Hoàng đang bị bảo vệ giữ chặt, mặt mày nhăn nhó vì tức giận và lo lắng. Cô nói, giọng lạnh tanh như băng giá: “Anh định ngăn cản tôi gọi người đón con trai mình? Anh còn mặt mũi nào lo cho con, khi sáng nay anh hôn trán nó, nó nhìn anh không chút cười, lạnh lùng như nhìn người dưng? Anh hứa đi công tác mua Lego cho nó, rồi giờ lại muốn bỏ mặc con một mình? Hoàng, anh đừng có giả bộ làm cha tốt nữa, ghê tởm lắm.”
Hoàng khựng lại, cổ họng nghẹn đắng, lời bào chữa chết lặng trong miệng. Bảo vệ siết chặt tay hắn hơn, nhắc nhở lần nữa: “Ông này im lặng, nếu còn gây rối sẽ mời ra ngoài làm việc.”
Người vợ không nói thêm lời nào, xoay người bước về phía cửa sảnh, hướng về phía chiếc xe đỗ ở làn trả khách. Cơn gió sân bay lùa qua tóc cô, mang theo hơi lạnh của buổi sớm mai, nhưng cô biết mình phải giữ bình tĩnh. Mọi chuyện giữa cô và Hoàng, chưa kết thúc đâu.
Người vợ dừng bước khi vừa ra tới khu vực làn trả khách. Cô không vội lên xe, mà từ từ xoay người, đôi mắt thẳng tắp nhìn về phía cửa sảnh nơi Hoàng vẫn đang bị bảo vệ giữ chặt. Gió sân bay lùa qua tóc cô, nhưng ánh mắt cô còn lạnh hơn cả băng giá.
Hoàng thở hổn hển, vùng vẫy định thoát khỏi cánh tay rắn chắc của bảo vệ. Hắn nhìn thấy Người vợ quay lại, trong lòng bùng lên hy vọng mong manh.
Người vợ rút từ trong túi xách một tờ giấy gấp lại, mấy bước tiến nhanh đến gần khu vực có sự giám sát của bảo vệ, nhưng vẫn giữ khoảng cách an toàn với Hoàng. Cô giơ cao tờ giấy, giọng nói lạnh lùng, dứt khoát vang lên giữa không gian ồn ào: “Anh ký ly hôn ngay, nhà cửa tài sản tôi để hết cho anh, tôi chỉ đưa Nam đi, không bao giờ gặp lại anh nữa.”
Hoàng trợn trừng mắt, mặt mày tái nhợt, hắn không tin nổi vào những gì vừa nghe thấy. “Bà điên rồi! Tôi sai rồi, bà tha cho tôi vì Nam đi mà! Bé Nam cần bố, bà không thể… bà không thể bỏ tôi thế này được!”
Hắn gào thét, giọng thất thanh đầy vẻ hoảng loạn, chân vẫn cố đá lia lịa về phía trước nhưng bị bảo vệ chặn đứng. “Tôi từ chối ký! Tôi là chồng bà, là cha của Nam! Các anh thấy không, cô ấy đang tước đoạt quyền làm cha của tôi! Bà ta điên rồi!”
Người vợ đứng lặng, nhìn hắn van xin mà không một chút dao động. Cô thầm nghĩ: “Giờ mới biết sợ thì muộn rồi, Hoàng à.”
Một bóng người từ phía sau cột trụ sảnh chờ khẽ bước ra. Cô nhân tình đứng đó, tay siết chặt quai túi xách, trân trân nhìn cảnh tượng trước mắt. Cô ta sững sờ đến mức quên cả thở, không ngờ mọi chuyện lại đổ vỡ nhanh chóng và quyết liệt đến thế. Trong khoảnh khắc này, cô ta chỉ là một kẻ đứng xem bất lực trước sự sụp đổ của người đàn ông từng hứa hẹn đủ điều.
Hoàng nhìn thấy bóng dáng cô nhân tình, càng thêm hoảng loạn, hắn hét lên: “Bà nhìn xem! Bà bỏ rơi chồng con để đi với kẻ khác à? Bà trả giá cho tôi đi! Tôi sẽ không bao giờ ký đơn ly hôn này đâu!”
Người vợ nhếch mép cười, nụ cười đầy mỉa mai rồi khẽ gật đầu về phía tờ đơn, sau đó lạnh lùng quay lưng, hướng thẳng về phía chiếc xe nơi Nam đang ngủ gật, sẵn sàng chấm dứt hoàn toàn cuộc hôn nhân đầy nhơ nhớp này.
Hoàng trân trân nhìn bóng Người vợ khuất dần sau cánh cửa kính sảnh, ngực thắt lại. Hoàng vẫn bị bảo vệ giữ chặt ở cửa ra, chiếc điện thoại vẫn áp sát tai, vẻ mặt căng thẳng chưa kịp tan biến.
Đột nhiên, một bóng người lao tới trước mặt Hoàng. Cô nhân tình mặt đỏ bừng, mắt rực lửa giận dữ, tay siết chặt quai túi xách đến nỗi đốt ngón tay trắng bệch. Cô nhân tình vừa chứng kiến toàn bộ cảnh tượng: Người vợ đưa đơn ly hôn, Hoàng gào thét giữ con, và cái tên Nam – đứa bé 5 tuổi ôm balô khủng long ngủ gật trong xe – chính là con trai của Hoàng và Người vợ.
Cô nhân tình chỉ tay thẳng vào mặt Hoàng, giọng the thé vang khắp khu vực sảnh: “Anh đúng là đồ lừa đảo! Anh bảo đã ly hôn rồi, hóa ra còn vợ con, tôi không bao giờ gặp lại anh nữa!”
Hoàng trợn trừng mắt, phản ứng ngay lập tức: “Em nghe anh giải thích! Chuyện đó không phải như em nghĩ!” Hoàng vùng vẫy thoát khỏi tay bảo vệ, chồm người về phía trước định nắm lấy cổ tay Cô nhân tình, nhưng Cô nhân tình đã xoay người, giày cao gót gõ lanh canh trên nền gạch, bước đi dứt khoát không ngoảnh lại.
“Đừng chạm vào tôi!” Cô nhân tình quát lên, tốc độ bước chân nhanh dần, hòa vào dòng người qua lại ở sảnh sân bay rồi khuất hẳn sau góc cột trụ.
Hoàng đứng sững người tại chỗ, cánh tay vẫn giơ ra phía không trung, run rẩy. Chiếc điện thoại rơi xuống đất, màn hình vỡ nát nhưng Hoàng không buồn nhặt. Gương mặt Hoàng lúc này trắng bệch, đầy vẻ hối hận, nhìn theo hướng Cô nhân tình biến mất mà không nói nên lời. Hoàng thầm nghĩ: “Tất cả đều mất hết rồi.”
Hoàng vẫn đứng sững tại chỗ, đôi chân như đổ đá, mắt dán chặt vào bóng Người vợ vừa xuất hiện ở vỉa hè khu vực trả khách sân bay, lưng quay về phía Hoàng.
Người vợ thao tác nhanh trên màn hình điện thoại, gọi xong xe taxi, ngẩng đầu nhìn chiếc xe màu xanh lướt đến, dừng sát lề. Người vợ mở cửa sau, thả chiếc túi xách nhỏ vào ghế, rồi dừng bước khi bảo vệ mặc đồng phục xanh, chính là người vừa giữ chặt Hoàng lúc nãy, bước đến giơ tay định ngăn.
Người vợ quay đi, không thèm ngoái lại nhìn Hoàng dù biết Hoàng đang nhìn mình. Người vợ mỉm cười nhẹ với bảo vệ, giọng vững vàng: “Cảm ơn anh, chuyện này tôi tự giải quyết được, Hoàng không dám làm gì tôi đâu.”
Bảo vệ nhíu mày, liếc nhìn Hoàng đang đứng cách đó chừng mười mét, gương mặt trắng bệch, tay vẫn run rẩy, rồi gật đầu lùi lại.
Người vợ hít một hơi thật sâu, cảm giác thắt nghẹt trong lồng ngực suốt bao ngày qua bỗng chốc tan biến. Đau, nhưng là nỗi đau rũ bỏ gánh nặng, ánh mắt Người vợ kiên định, đầy quyết tâm bắt đầu cuộc sống mới cho mình và Nam. Người vợ leo lên xe taxi, nói với tài xế: “Về khu đô thị Thanh Xuân, giúp tôi nhé, tôi cần về nhà lấy đồ đạc cho mình và Nam.”
Chiếc taxi lăn bánh, hòa vào dòng phương tiện nườm nượp trên đường vành đai. Hoàng đứng nhìn bóng xe đi xa, càng lúc càng nhỏ dần cho đến khi khuất hẳn sau góc rẽ. Chân Hoàng khuỵu xuống, gục đầu vào đầu gối, vai run bần bật. Tiếng khóc nghẹn ngào của Hoàng vang lên giữa không gian ồn ào của sân bay, nhưng Người vợ đã đi xa, không còn nghe thấy nữa, cũng chẳng còn quan tâm.
Chiếc taxi chở Người vợ lăn bánh qua vài con phố, dừng lại trước cổng khu đô thị Thanh Xuân. Người vợ trả tiền xe, bước xuống, tay xách túi xách nhỏ, mắt quét qua hiên nhà quen thuộc, cảm giác nhẹ nhõm lần đầu tiên sau bao ngày.
Người vợ mở cửa chính, bước vào phòng khách, thấy Nam đang ngồi bệt trên thảm, balô hình khủng long đặt cạnh. Người vợ cúi xuống hôn trán Nam, lấy điện thoại bấm số chị gái. “Chị ơi, sang nhà em đón Nam giúp em nhé. Em có chút việc bận phải đi ngay, chút nữa về đưa cháu đi ăn kem.”
Chị gái Người vợ đáp qua điện thoại, bảo sang ngay trong mười phút. Người vợ vội vã thu dọn quần áo của mình và Nam vào vali, dặn Nam: “Nam ngoan, ngồi đây đợi dì nhé, mẹ đi giải quyết việc quan trọng, chút nữa về đón con.”
Nam nhìn Người vợ, tay siết chặt dây đeo balô khủng long, gật đầu nhỏ. “Mẹ đi nhanh nhé, con đợi mẹ.”
Tiếng còi xe vang lên ngoài cổng. Chị gái Người vợ bước vào, nhìn vali đồ đạc, nhíu mày: “Em định đi đâu vậy? Có chuyện gì sao?”
Người vợ lắc đầu, mỉm cười nhẹ: “Chị cứ đưa Nam về nhà chị đợi nhé, em xong việc sẽ sang đón.” Người vợ vỗ vai chị gái, cầm túi xách chạy vội ra cửa, không kịp nghe câu hỏi vội vã của chị.
Nam chạy theo ra đến cửa, tay vẫn ôm chặt balô khủng long. Chị gái Người vợ gọi Nam, dang tay ôm cậu bé vào lòng. Nam ngẩng đầu, mắt long lanh: “Dì ơi, mẹ đâu rồi? Mẹ đi đâu thế?”
Chị gái Người vợ vuốt tóc Nam, giọng dỗ dành: “Mẹ có chút việc bận, giải quyết xong sẽ về ngay thôi. Nam ngoan nào.”
Chị gái Người vợ cầm tay Nam dẫn ra chiếc xe ô tô đang đỗ ngoài đường, mở cửa sau cho Nam ngồi vào. Nam vẫn ôm chặt balô khủng long, ngồi ngoan ngoãn, mắt nhìn chằm chằm về phía cửa nhà, chờ đợi Người vợ xuất hiện.
Chị gái Người vợ ngồi vào ghế lái, quay lại nhìn Nam, mỉm cười: “Nam ngoan, mẹ có chút việc bận, chút nữa về đưa con đi ăn kem nhé.”
Nam gật đầu, tay siết chặt hơn dây đeo balô khủng long, mắt vẫn dán chặt vào cửa nhà, chờ đợi mẹ trong xe.
Chiếc xe khởi động, lăn bánh rời khỏi cổng nhà Người vợ, Nam vẫn áp mặt vào kính cửa sổ sau, mắt dán chặt vào cánh cửa chính đóng im lìm. Chị gái Người vợ liếc qua gương chiếu hậu, thấy cậu bé ngồi bất động, tay siết chặt dây đeo balô hình khủng long, bèn vặn nhỏ đài radio phát bản nhạc thiếu nhi êm ái.
Nam chớp mắt liên tục, ngủ gật hát những câu vu vơ như thói quen mỗi khi buồn ngủ, giọng lí nhí vang lên trong khoang xe yên tĩnh. Chị gái Người vợ thở dài, lái xe về nhà mình, thỉnh thoảng lại nhìn qua gương xem Nam có ngủ thiếp đi chưa.
Gần một tiếng sau, Người vợ mới gọi điện thoại cho chị gái, giọng nhẹ nhõm: “Chị ơi, em xong việc rồi, đang sang đón Nam nhé.” Chị gái Người vợ nhìn Nam đang ngủ gật trên ghế sofa, đáp: “Nam đang ngủ nè, em sang luôn đi.”
Người vợ bước vào nhà chị gái, nhìn Nam đang ôm balô khủng long ngủ say, nụ cười nhẹ nhõm lại nở trên môi. Cô ngồi xuống cạnh, lấy từ túi xách ra phong bì giấy dày — bên trong là đơn ly hôn Hoàng đã ký tên đầy đủ, chữ ký còn hơi lem mực vì anh ta vội vã ký ở quán cà phê sân bay sáng nay, trước khi chạy vào cửa sảnh đáp chuyến bay công tác ba ngày.
Nam tỉnh dậy khi Người vợ nhẹ nhàng bế cậu lên, dụi mắt, nhận ra mẹ, liền quàng tay qua cổ Người vợ, balô khủng long đập nhẹ vào lưng cô. “Mẹ về rồi.” Cậu bé lẩm bẩm, gục đầu vào vai Người vợ. Người vợ hôn nhẹ lên trán con, bế cậu lên xe, lái về nhà riêng.
Tối hôm đó, sau khi Nam đánh răng, thay đồ ngủ, leo lên giường ôm chặt balô khủng long, Người vợ ngồi xuống cạnh giường con. Đèn ngủ tỏa ánh sáng vàng ấm áp lên gương mặt ngủ say của Nam, lồng ngực cậu bé phập phồng đều đặn, khóe môi hơi nhếch — chắc cậu đang mơ về bộ lego bố hứa mua khi đi công tác về.
Người vợ lấy phong bì đơn ly hôn từ túi xách, mở ra, nhìn chữ ký của Hoàng ở góc dưới. Căng thẳng tích tụ suốt bao tháng qua bỗng chốc tan biến, vai cô thư giãn hẳn, một nụ cười nhẹ nhõm nở trên môi. Dù phía trước vẫn còn chông chênh, nhưng cô tin tương lai của hai mẹ con sẽ tốt đẹp hơn.
Người vợ cúi xuống, thì thầm vào tai Nam đang ngủ: “Con yên tâm, từ nay bố không bao giờ làm mẹ và con buồn nữa đâu.”
Gió đêm len lỏi qua khe cửa sổ, mang theo hương hoa sứ thoảng qua nhà. Người vợ gập lại đơn ly hôn, cất vào ngăn kéo tủ đầu giường, ngồi nhìn Nam ngủ thêm phút chốc. Cô nhớ lại những năm tháng vợ chồng hạnh phúc lúc mới cưới, nhớ lúc Nam chào đời, Hoàng bế con với nụ cười rạng rỡ, rồi cả những đêm cô phát hiện tin nhắn của cô nhân tình gửi cho chồng, cả những lần cô nhân tình ngang nhiên đến nhà khi Hoàng bảo Nam vào phòng. Tất cả giờ đây đều đã lùi lại phía sau, như những hạt bụi bay lơ lửng rồi tan đi trong gió.
Cô không hề trách móc, cũng chẳng oán hận. Cuộc hôn nhân này vốn dĩ đã rạn nứt từ lâu, níu giữ chỉ thêm tổn thương cho cả ba người. Cô hiểu rằng, buông bỏ không phải là thất bại, mà là can đảm để bắt đầu lại. Phía trước có thể còn nhiều khó khăn, việc nuôi dạy Nam một mình sẽ vất vả, nhưng cô có đôi tay, có nghị lực, và quan trọng nhất là có Nam luôn bên cạnh.
Đèn ngủ nhấp nháy ánh vàng, Nam trở mình, ôm chặt balô khủng long hơn, môi mấp máy gọi “mẹ”. Người vợ vuốt nhẹ tóc con, cảm giác bình yên giờ đây trọn vẹn hơn bao giờ hết. Dù chông chênh, nhưng đây là lựa chọn đúng đắn nhất. Tương lai không cần quá xa xôi, chỉ cần mỗi ngày thức dậy, thấy Nam cười, thấy bản thân được sống lành mạnh, không còn lo âu chờ đợi tiếng chuông điện thoại của chồng, là đủ.

