Gần như trắng tay ở tuổi xế chiều, người đàn ông 50 tuổi nhường lại căn biệt thự 10 tỷ sau khi ly hôn để ra thuê trọ. Khi đang loay hoay trong nỗi tan vỡ, ông bất ngờ nhận một tin tức định mệnh, mở ra một khúc ngoặt không ngờ.
Hùng ngước nhìn trần nhà, nơi những vết rạn nứt chằng chịt như tấm lưới giăng mắc, giam cầm những mảng ký ức vụn vỡ. Tuổi năm mươi, cái tuổi mà người ta thường được bao bọc bởi sự ấm áp của gia đình, Hùng lại đối mặt với một khoảng trống mênh mông, lạnh lẽo đến th:ấu xư:ơng. Tờ đơn ly hôn, mỏng manh như cánh bướm đêm nhưng nặng trĩu hơn cả ngàn tạ chì, vừa được ký kết, chính thức đặt dấu chấm hết cho ba thập kỷ chung sống với Linh.
“Anh đi đi. Căn nhà này, em và Mai sẽ ở. Anh cũng biết rõ đó là điều tốt nhất cho con bé mà, phải không?” Giọng Linh, người đàn bà từng là cả thế giới của Hùng, giờ đây vang lên đầy xa cách, như thể cô ấy đang nói chuyện với một người xa lạ. Hùng cảm thấy lồng ngực mình quặn thắt, một nỗi chua xót dâng lên đến tận cuống họng. Ông đã cố gắng, đã vun đắp, đã hy sinh tất cả cho ngôi nhà mười tỷ này, từng viên gạch, từng kỷ niệm đều mang dấu ấn của ông.
Ông gật đầu, cố nén một tiếng thở dài. “Ừ, được thôi. Nhà cửa, tài sản, anh đều nhường lại hết cho hai mẹ con. Chỉ cần Mai được yên ổn là anh mãn nguyện.” Lời nói của Hùng thốt ra đầy khó khăn, mỗi chữ như bị xách lên từ vực sâu tâm hồn. Ông nhìn Linh, tìm kiếm một chút bận tâm, một chút áy náy trong ánh mắt cô ấy, nhưng chỉ thấy một sự trống rỗng đến đáng sợ. Mọi thứ đã kết thúc thật rồi.
Chiều hôm ấy, Hùng lặng lẽ xách chiếc túi du lịch sờn cũ, bên trong vỏn vẹn vài bộ quần áo và tấm ảnh gia đình đã úa màu. Ông bước ra khỏi cánh cửa gỗ sồi quen thuộc, không quay đầu lại. Phía sau lưng ông, căn nhà vẫn đứng đó, kiên cố và vững chãi, nhưng đã không còn là tổ ấm của ông nữa. Hùng cảm thấy mình như một chiếc lá lìa cành giữa mùa đông khắc nghiệt, bị gió cuốn đi vô định, không biết sẽ đậu lại nơi đâu. Nỗi cô đơn bỗng chốc trở thành người bạn đồng hành, bám riết lấy ông.
Căn phòng trọ chật chội, vỏn vẹn mười lăm mét vuông, nằm khuất sâu trong một con hẻm nhỏ với những bức tường cũ kỹ, ám đầy mùi ẩm mốc. Đó là tất cả những gì còn lại của ông, sau một cuộc hôn nhân dài đằng đẵng. Mùi thu:ố:c lá và không khí tù túng làm Hùng cảm thấy khó thở. Ông đặt chiếc túi xuống sàn, ngồi thụp xuống mép giường, nhìn trân trối vào bức tường bong tróc, nơi những mảng vữa rơi lả tả như những giọt nước mắt lặng thầm.
Đêm đầu tiên trong căn phòng mới, Hùng không chợp mắt được. Ông trở mình liên tục, đầu óc quay cuồng với những mảnh ký ức như thước phim quay chậm. Tiếng cười giòn tan của Mai lúc bé thơ, hình ảnh Linh e ấp trong chiếc váy cưới trắng tinh. Tất cả những khoảnh khắc đẹp đẽ ấy giờ đây chỉ còn là tàn tro. Một dòng nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má nhăn nheo, mặn chát và cay đắng, thấm vào chiếc gối đã bạc màu.
Một tuần trôi qua nhanh chóng trong sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Hùng cố gắng thích nghi với cuộc sống mới, với những bữa cơm nguội lạnh và những buổi tối dài vô tận. Ông vùi đầu vào công việc ở xưởng gỗ của mình, nơi tiếng bào, tiếng đục và mùi gỗ trầm ấm mang lại chút an ủi hiếm hoi. Những ngón tay ông chai sạn vì lao động, đôi mắt hằn sâu những quầng thâm mệt mỏi, nhưng ông vẫn gồng mình đứng dậy, bởi ông biết, mình không được phép gục ngã.
Vào một buổi chiều đầy nắng, khi Hùng đang nhâm nhi tách cà phê đen ở quán cóc đầu hẻm, điện thoại ông reo vang. Đó là số của bác Ba, hàng xóm cũ của ông, giọng bác ấy r:un r:un, đầy vẻ bồn chồn. “Hùng à, bác có chuyện này muốn nói với cháu, nhưng cháu phải thật bình tĩnh nhé.” Một cảm giác bất an ập đến, khiến trái tim Hùng đập loạn xạ trong lồng ngực.
“Dạ, bác cứ nói đi ạ,” Giọng Hùng khô khốc, mỗi chữ nói ra đều như mắc kẹt nơi cổ họng. Bác Ba hắng giọng, rồi ngập ngừng:
ĐỌC TIẾP CÂU CHUYỆN TẠI PHẦN BÌNH LUẬN👇👇👇
“…Hùng à,” Giọng Bác Ba đột ngột trở nên rõ ràng hơn, như thể ông đã quyết định phải nói ra bằng được, “Bác vừa nhận được giấy tờ từ luật sư. Cháu… cháu là người thừa kế duy nhất của ông nội cháu.”
Hùng cứng đờ người, chiếc tách cà phê đen đang cầm trên tay suýt chút nữa thì rơi xuống. Ông nheo mắt, cố gắng nắm bắt từng lời. Người thừa kế? Ông nội? Ông nội Hùng đã mất từ rất lâu rồi, một người ông mà Hùng chỉ nhớ mang máng qua vài câu chuyện của cha. Hùng cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự bất ngờ quá lớn.
“Bác nói gì cơ?” Hùng thốt lên, giọng lạc đi.
Bác Ba hắng giọng, không để ý đến sự hoang mang của Hùng. “Ông ấy để lại cho cháu một mảnh đất ở vùng núi… và một gia tài lớn, Hùng ạ. Rất lớn.”
“Gia tài lớn?” Hùng lẩm bẩm, mắt mở to, nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt. Tim Hùng đập thình thịch như trống dồn, cảm giác như có hàng ngàn con sóng đang cuộn trào trong lồng ngực ông. Mảnh đất ở vùng núi, gia tài lớn… những từ ngữ ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu Hùng, tạo thành một mớ hỗn độn không thể tin nổi. Hùng nghĩ, đây chắc chắn là một trò đùa, một giấc mơ hoang đường nào đó. Làm sao có thể? Một người đàn ông vừa mất đi tất cả, giờ lại nghe được tin tức động trời đến vậy. Ông không dám tin vào tai mình. Hùng bỗng cảm thấy đầu óc quay cuồng, mọi thứ xung quanh ông dường như nhòe đi.
Hùng vẫn còn choáng váng sau cuộc gọi từ Bác Ba. Những lời nói của ông hàng xóm cứ văng vẳng trong đầu Hùng, một gia tài lớn, ông nội. Ông lắc đầu nguầy nguậy, cố xua đi cái cảm giác siêu thực ấy. Hùng rời quán cóc đầu hẻm, lang thang như một cái bóng. Dù trong lòng đầy hoài nghi, nhưng một tia hy vọng mong manh, nhỏ bé đến đáng thương, đã len lỏi vào tâm trí Hùng, níu kéo ông phải đi gặp vị luật sư mà Bác Ba đã nói.
Sáng hôm sau, Hùng tìm đến văn phòng luật sư theo địa chỉ được cung cấp. Cánh cửa kính nặng nề mở ra, đưa Hùng vào một không gian trang trọng, đối lập hoàn toàn với căn phòng trọ 15 mét vuông cũ kỹ, ẩm mốc mà ông đang tá túc. Hùng ngồi xuống chiếc ghế da êm ái, cảm thấy mình lạc lõng giữa sự sang trọng xa lạ.
Một người đàn ông trung niên, mặc vest lịch sự, với cặp kính dày cộp, xuất hiện. Ông ta không để Hùng đợi lâu.
“Chào ông Hùng,” vị luật sư nói, giọng trầm ấm nhưng đầy uy quyền, “Tôi là luật sư Hoàng, người phụ trách hồ sơ của ông nội ông.”
Hùng chỉ gật đầu, lòng nặng trĩu. Ông vẫn chưa thể tin đây là sự thật.
Luật sư Hoàng trịnh trọng mở một chiếc cặp da, lấy ra những xấp giấy tờ dày cộp, đặt cẩn thận trước mặt Hùng. Hùng nhìn chằm chằm vào những dòng chữ, những con số, đầu óc ông như muốn nổ tung.
“Thưa ông Hùng,” Luật sư Hoàng tiếp lời, gọng kính ánh lên dưới ánh đèn, “ông nội ông, người mà ông nghĩ đã mất từ lâu, thực chất đã âm thầm gây dựng một khối tài sản lớn. Ông ấy đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng cho việc thừa kế này.”
Hùng nghe đến đây thì hoàn toàn chết lặng. Ông cố gắng hít thở thật sâu, nhưng lồng ngực như bị thắt chặt. Khối tài sản lớn? Ông nội? Mọi thứ dường như quá sức tưởng tượng, quá sức chịu đựng đối với một người đàn ông vừa mất đi tất cả chỉ cách đây một tuần. Hùng cảm thấy choáng váng, không gian như quay cuồng xung quanh ông. Ông bám chặt lấy thành bàn, cố gắng giữ cho mình không ngã quỵ.
LUẬT SƯ HOÀNG (giọng nghiêm nghị, tay chỉ vào một tài liệu)
Đây không chỉ là tiền mặt hay bất động sản thông thường, thưa ông Hùng. Ông nội ông đã để lại một di sản phức tạp hơn nhiều.
Hùng nhíu mày, cố gắng tập trung qua màn sương mờ mịt trong đầu.
LUẬT SƯ HOÀNG
Cụ thể, đó là quyền sở hữu một mỏ đá quý tiềm năng, nằm sâu trong vùng núi hẻo lánh. Và kèm theo đó là một công ty khai thác nhỏ, đã bị lãng quên từ rất lâu. Ông nội ông đã mua lại nó cách đây nhiều thập kỷ, với tầm nhìn xa mà ít ai có được.
Hùng chớp mắt. Mỏ đá quý? Công ty khai thác? Những từ ngữ đó nghe xa lạ, gần như hư ảo đối với một người thợ mộc vừa mất hết cơ nghiệp. Một nụ cười chua chát méo mó trên môi Hùng. Ông đã trải qua ba thập kỷ chung sống, vun đắp một căn biệt thự 10 tỷ, giờ lại trắng tay trong căn phòng trọ 15 mét vuông. Ông ngờ vực, liệu đây có phải là trò đùa tàn nhẫn của số phận, một sự trêu ngươi cay đắng?
HÙNG (khó khăn)
Luật sư… ông có chắc không? Tất cả những thứ này… nó quá sức tưởng tượng. Tôi… tôi vừa mất tất cả. Liệu đây có phải là một sự nhầm lẫn? Hay… hay là một trò đùa?
Luật sư Hoàng im lặng, ánh mắt ông ta đặt xuyên qua cặp kính dày cộp, không một chút biểu cảm mỉa mai hay đùa cợt. Sự nghiêm túc trong ánh nhìn của luật sư khiến Hùng phải nuốt khan.
LUẬT SƯ HOÀNG (giọng dứt khoát, trầm tĩnh nhưng đầy trọng lượng)
Đây là sự thật, ông Hùng. Hoàn toàn là sự thật. Tất cả giấy tờ pháp lý đều đã được chuẩn bị kỹ lưỡng. Ông nội ông đã dành cả đời để che giấu và bảo vệ khối tài sản này, chỉ chờ đến thời điểm thích hợp để chuyển giao cho người thừa kế duy nhất.
Hùng nhìn chằm chằm vào những xấp tài liệu, vào khuôn mặt luật sư Hoàng. Tim ông đập thình thịch trong lồng ngực. Ngờ vực vẫn còn đó, nhưng sự kiên định trong giọng nói của luật sư, sự lạnh lùng của những con số trên giấy tờ, bắt đầu gặm nhấm sự hoài nghi của Hùng. Một tia sáng nhỏ, yếu ớt bắt đầu le lói trong tâm trí ông, xuyên qua đám mây u ám của sự tuyệt vọng. Liệu… liệu có thật không?
Nỗi hoài nghi lớn hơn hy vọng, gặm nhấm Hùng không ngơi nghỉ. Ông không thể nào chấp nhận một “mỏ đá quý” có thể rơi từ trên trời xuống, đặc biệt là khi cuộc đời ông vừa lật nhào thảm hại. Ông quyết định. Hùng phải tự mình đến đó, tận mắt chứng kiến. Chỉ có vậy, ông mới có thể tin, hoặc dứt khoát vứt bỏ cái hy vọng hão huyền này.
Sáng hôm sau, Hùng thuê một chiếc xe máy cũ, bắt đầu hành trình đến vùng núi hẻo lánh mà Luật sư Hoàng đã chỉ. Con đường ngày càng hẹp, gập ghềnh và lổn nhổn đá sỏi, len lỏi qua những vách núi dựng đứng. Cảnh vật hai bên đường hoang sơ đến nao lòng: cây cối um tùm, những cánh rừng già rậm rạp và âm u, không một bóng người qua lại. Hùng cảm thấy một sự rờn rợn, một điềm báo chẳng lành. Đây không phải là nơi của sự thịnh vượng hay tài sản.
Sau gần nửa ngày trời vật lộn với con đường đất đá, cuối cùng Hùng cũng đến được nơi được đánh dấu trên bản đồ. Trước mắt ông là một quang cảnh đổ nát thê lương. Cái gọi là “công ty khai thác nhỏ” giờ chỉ còn là vài ba căn nhà gỗ mục nát, mái tôn hoen gỉ, xiêu vẹo như sắp đổ. Máy móc cũ kỹ nằm im lìm giữa cỏ dại, rỉ sét loang lổ. Xa hơn một chút, cái “mỏ đá quý tiềm năng” chỉ là một hố sâu thăm thẳm, với những vách đá loang lổ màu xám xịt, không hề lấp lánh như Hùng đã từng tưởng tượng.
Hùng bước xuống xe, bụi đất bám đầy quần áo. Ông đứng lặng lẽ giữa khung cảnh hoang tàn, nhìn quanh một lượt. Gió núi rít qua tai, mang theo mùi ẩm mốc của đất đá và sự cô quạnh. Mắt ông đảo qua những tảng đá xám xịt, vô tri. Không một chút dấu hiệu của thứ gì gọi là “đá quý”. Những gì ông thấy chỉ là sự bỏ hoang, sự mục nát của một nơi từng có lẽ đã có người qua lại, nhưng giờ thì hoàn toàn bị lãng quên.
Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực Hùng. Tia hy vọng mong manh vừa le lói trong ông đã vụt tắt hoàn toàn. Thay vào đó là một cảm giác thất vọng nặng nề, xen lẫn chút cay đắng. Vậy ra, tất cả chỉ là một giấc mơ hão huyền, một trò đùa nghiệt ngã của số phận. Ông đã phải trải qua ba thập kỷ chung sống để rồi trắng tay, và giờ đây, ngay cả cái gọi là di sản cũng chỉ là một đống đổ nát vô giá trị này.
Hùng đứng đó một lúc lâu, cảm giác tê dại lan khắp cơ thể. Bao nhiêu hy vọng mong manh giờ tan biến thành tro bụi. Ông thở dài, quay người định lên xe trở về. Nhưng rồi, một suy nghĩ lóe lên. Dù sao cũng đã đến tận đây, hay là cứ đi thêm một vòng nữa, kiểm tra kỹ hơn một chút? Chẳng mất gì.
Ông bước chậm rãi về phía rìa hố mỏ, nơi những vách đá xám xịt dựng đứng. Gió vẫn rít mạnh, thổi tung những mảnh lá khô và bụi đất. Đôi mắt Hùng vô thức quét qua từng khe nứt, từng mảng rêu phong bám trên đá. Chẳng có gì. Chỉ là đá. Đá và đất. Một lần nữa, sự thật phũ phàng lại đập vào mắt ông.
Ông đi đến một khu vực có vẻ là rìa của vách núi, nơi cỏ dại mọc um tùm che khuất những phiến đá lởm chởm. Chân ông bước hụt, một tảng đá dưới chân lung lay rồi văng ra. Hùng mất thăng bằng, cả người chới với. Ông cố gắng bám víu vào vách đá nhưng tay trượt dài trên lớp rêu ẩm ướt. Một tiếng “rầm” vang lên khi Hùng trượt xuống một triền dốc nhỏ, va vào một bụi cây rậm rạp.
Cú ngã khiến Hùng choáng váng. Khi ông cố gắng gượng dậy, tay ông chạm phải một khoảng không khí lạnh lẽo. Hùng giật mình, nhìn kỹ hơn. Phía sau bụi cây và một mảng đá lớn mà ông vừa va phải, có một khe nứt sâu hoắm, gần như bị che lấp hoàn toàn. Một luồng gió ẩm từ bên trong thổi ra.
Tò mò và có chút rùng mình, Hùng vén những bụi cây sang một bên. Một lối vào hang động nhỏ hiện ra, tối đen và ẩm ướt. Hùng ngập ngừng một lát, rồi lấy điện thoại ra bật đèn pin. Ánh sáng yếu ớt rọi vào bên trong, và ngay lập tức, đôi mắt Hùng mở lớn.
Không còn là màu xám xịt vô hồn. Trước mắt Hùng là một thế giới hoàn toàn khác. Những mạch đá sáng lấp lánh như được dát vàng, bạc, và những viên đá nhỏ đủ màu sắc phản chiếu ánh đèn, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo đến khó tin. Chúng nằm im lìm, chưa từng được chạm tới, ẩn mình khỏi thế giới bên ngoài. Hùng sững sờ, tim ông đập thình thịch trong lồng ngực. Đây là… đá quý? Thật sao?
Hùng bước thêm vài bước vào bên trong, hít thở thật sâu. Mùi đất đá ẩm mốc hòa quyện với một mùi khoáng chất lạ lẫm. Điện thoại của ông rung lên liên tục, nhưng Hùng không hề hay biết. Ánh mắt ông dán chặt vào những gì đang lấp lánh xung quanh. Rồi, Hùng thấy một vật gì đó nhỏ bé nằm dưới chân một phiến đá lớn.
Đó là một cuốn sổ cũ, bìa da đã sờn rách, ố vàng theo thời gian. Cuốn sổ dường như đã nằm ở đây rất lâu, lẫn vào những mảnh đá vụn. Hùng khẽ cúi xuống nhặt lên. Tay ông run run mở ra. Dòng chữ viết tay ngay trang đầu tiên khiến Hùng đứng hình: “Nhật ký khai thác của Nguyễn Văn Toàn – Ông nội Hùng.”
Hùng ngỡ ngàng, toàn thân như bị điện giật. Ông nội… Cuốn sổ của ông nội. Vậy ra, tất cả những chuyện này, không phải là vô tình. Không phải là trò đùa của số phận. Tim ông đập mạnh đến mức Hùng có thể nghe rõ tiếng nó dội vào tai, nhanh hơn bao giờ hết. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà là vì một sự thật kinh hoàng vừa hé mở.
Hùng vẫn đứng đó, tay run run giữ chặt cuốn sổ cũ. Cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà là vì một sự thật kinh hoàng vừa hé mở. Hùng cẩn thận, gần như thành kính, mở trang bìa đã sờn rách của cuốn sổ. Mùi giấy cũ, mùi thời gian xộc vào mũi, đánh thức những ký ức xa xăm.
Từng nét chữ viết tay, nắn nót nhưng đã mờ đi theo năm tháng, hiện ra trước mắt Hùng. Đó là những ghi chép tỉ mỉ, đầy đủ từ vị trí địa lý chính xác của mỏ đá, ước tính trữ lượng, cho đến cả cách thức khai thác số đá quý quý hiếm. Hùng lật từng trang, mắt ông căng ra cố gắng đọc những dòng chữ nhỏ li ti. Mỗi thông tin đều như một tia sáng, thắp lên hy vọng tưởng chừng đã tắt lịm trong ông, xua đi những u ám của cuộc đời khốn khó.
Rồi, ở một trang cuối cùng, có một đoạn văn được đóng khung cẩn thận, như một lời di chúc. Hùng đưa điện thoại lại gần hơn, ánh đèn pin chiếu rõ dòng chữ đã ố vàng, nhưng từng nét vẫn hiện lên đầy mạnh mẽ:
“Tài sản này, ta để lại cho Hùng, đứa cháu trai duy nhất có lòng thiện lương.”
Hùng đọc đi đọc lại câu nói đó. Toàn thân ông như hóa đá, nhưng bên trong, một dòng cảm xúc ấm áp đột ngột trào dâng. Nước mắt Hùng lặng lẽ lăn dài trên gò má sạm nắng, hòa cùng bụi đất bám trên mặt. Ông khẽ siết chặt cuốn sổ vào lòng, cảm nhận từng hơi ấm, từng lời nhắn nhủ từ người ông nội đã khuất. Tình yêu thương và sự tin tưởng mà ông nội dành cho Hùng, dù qua bao nhiêu năm tháng, vẫn vẹn nguyên, sống động đến lạ thường. Đó không chỉ là tài sản, mà còn là một di sản tinh thần vô giá. Hùng nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi nữa thấm ướt trang giấy, mang theo bao nỗi niềm chất chứa. Ông đã không còn cô độc.
Hùng giữ chặt cuốn sổ cũ và một mẫu đá nhỏ vừa nhặt được từ mỏ. Bàn tay ông vẫn run lên vì xúc động và sự choáng váng khi khám phá ra bí mật của ông nội. Đêm đó, Hùng không ngủ. Ông cứ mân mê viên đá xám xịt, thô kệch trong lòng bàn tay, không tài nào tin nổi vận may đã ập đến. Sáng sớm hôm sau, ông vội vã bắt chuyến xe sớm nhất trở về thành phố. Hùng không dám chậm trễ thêm một phút giây nào, nỗi khao khát được kiểm chứng sự thật cháy bỏng trong lòng ông.
Sau vài giờ tìm kiếm, Hùng dừng chân trước một viện nghiên cứu đá quý có tiếng. Cửa kính mờ đục, biển hiệu cũ kỹ nhưng lại mang một vẻ đáng tin cậy. Bên trong, một người đàn ông lớn tuổi, đeo kính lão, mái tóc bạc phơ đang cặm cụi dưới ánh đèn kính hiển vi. Ông là Tiến sĩ Khoa, một chuyên gia địa chất đầu ngành, người đã dành cả đời mình cho đá quý.
Hùng rụt rè đặt mẫu đá lên bàn, đẩy nhẹ về phía Tiến sĩ Khoa. “Chào ông, tôi muốn nhờ ông kiểm định mẫu đá này.”
Tiến sĩ Khoa không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, đưa mắt nhìn Hùng một lượt rồi tập trung vào mẫu đá. Ông cẩn thận cầm viên đá, đưa lên ánh sáng, rồi đặt xuống kính hiển vi. Hùng đứng thẳng người, hai tay siết chặt, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Từng phút trôi qua như dài vô tận. Tiến sĩ Khoa hết đưa mẫu đá vào máy phân tích quang phổ, lại soi chiếu bằng tia X. Khuôn mặt ông dần biến sắc, từ sự điềm tĩnh ban đầu chuyển sang ngạc nhiên tột độ, rồi đến kinh ngạc không thể che giấu.
Cuối cùng, Tiến sĩ Khoa ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Hùng, nhưng giọng ông lại có chút run rẩy: “Anh Hùng… anh có biết anh đang sở hữu thứ gì không?”
Hùng nuốt khan. “Tôi… tôi không rõ. Chỉ là một tảng đá tôi nhặt được.”
Tiến sĩ Khoa lắc đầu, nở một nụ cười khó tin. “Đây không phải là một tảng đá bình thường. Đây là beryl hồng, hay còn gọi là morganite, nhưng với độ tinh khiết và màu sắc hoàn hảo đến mức đáng kinh ngạc. Tôi dám khẳng định, đây là loại đá quý hiếm bậc nhất thế giới, cực kỳ khó tìm thấy trong tự nhiên. Giá trị thị trường của nó… nó có thể lên tới hàng chục triệu đô la Mỹ.”
Hùng cứng đờ người. Hàng chục triệu đô la Mỹ? Ông đứng như trời trồng, đầu óc quay cuồng. “Hàng… hàng chục triệu?”
“Đúng vậy,” Tiến sĩ Khoa tiếp lời, ánh mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ. “Giá trị của nó… có thể gấp hàng chục, thậm chí hàng trăm lần một căn biệt thự triệu đô. Anh Hùng, anh đang đứng trên một kho báu khổng lồ.”
Căn biệt thự mười tỷ. Căn nhà mà ông đã nhường lại cho Linh và Mai chỉ vì một tờ đơn ly hôn oan nghiệt. Giờ đây, ông đang nắm giữ thứ có giá trị gấp hàng chục lần căn nhà đó. Hùng cảm thấy như đang lơ lửng giữa không trung, không còn cảm nhận được trọng lực. Một giấc mơ. Một giấc mơ có thật, nhưng lại quá đỗi hoang đường. Cả cuộc đời ông chưa từng nghĩ đến ngày này.
Hùng đứng sững, ngọn lửa khao khát bùng cháy trong lồng ngực. Không phải chỉ là một khoản tiền, mà là một cơ hội để ông lấy lại tất cả, để chứng minh giá trị của mình. Ông gật đầu với Tiến sĩ Khoa, bàn tay siết chặt mẫu đá quý như một lời thề.
Ngay sau đó, Hùng bắt đầu hành động. Ông không còn là người đàn ông bất lực, chán chường trong căn phòng trọ ẩm mốc nữa. Cuộc gọi đầu tiên là cho luật sư. Các giấy tờ chứng minh quyền sở hữu mỏ đá của ông nội được gấp rút hoàn tất. Rồi ông liên hệ với những người quen cũ, những chuyên gia đầu ngành trong lĩnh vực khai thác và địa chất mà ông từng biết khi còn làm ăn thưở trước. Những người đã từng xa lánh ông khi ông trắng tay, nay bỗng nhiệt tình hơn hẳn khi nghe Hùng nhắc đến một dự án lớn.
Hùng dồn hết số tiền ít ỏi còn lại cùng với khoản ứng trước từ một nhà đầu tư chiến lược – người mà ông đã thuyết phục bằng chính những phân tích của Tiến sĩ Khoa và bản thân mẫu đá quý – để thuê một đội ngũ chuyên nghiệp. Ông yêu cầu những người giỏi nhất, những kỹ sư có kinh nghiệm và uy tín. Tiền không còn là vấn đề. Ông biết mình đang đứng trên một kho báu, và ông cần những người xứng đáng để khai thác nó.
Các thiết bị máy móc hiện đại bắt đầu được vận chuyển đến khu vực mỏ đá hoang tàn ngày nào. Tiếng máy móc gầm rú phá tan sự tĩnh lặng của núi rừng, báo hiệu một sự hồi sinh mạnh mẽ. Hùng đích thân giám sát từng khâu, từ việc khảo sát địa chất chi tiết, lập bản đồ khai thác, đến việc thiết kế quy trình xử lý đá quý tinh vi. Ông áp dụng tất cả những kinh nghiệm quý báu mà ông đã tích lũy từ những ngày tháng vật lộn ở `Xưởng gỗ`. Từng chi tiết nhỏ nhất, từ quản lý nhân sự, tối ưu hóa quy trình, đến đối phó với những vấn đề phát sinh, đều được Hùng xử lý một cách rành mạch, dứt khoát.
Hùng làm việc không ngừng nghỉ. Buổi sáng, ông có mặt tại mỏ đá từ sớm, chỉ đạo công nhân, kiểm tra tiến độ. Buổi chiều, ông họp với các kỹ sư, chuyên gia, thảo luận về kế hoạch và chiến lược. Đêm đến, ông ngồi một mình trong văn phòng tạm bợ, nghiên cứu tài liệu, vẽ sơ đồ, đôi khi chỉ là để ngắm nghía lại viên đá morganite lấp lánh trên bàn. Ánh mắt ông tràn đầy quyết tâm, một sự tự tin chưa từng có tỏa ra từ dáng vẻ của người đàn ông đã từng gục ngã, nhưng giờ đây đang nắm giữ vận mệnh của mình. Ông không còn là Hùng của những ngày thất bại, mà là một ông chủ mỏ đá đầy tham vọng và quyền lực. Một chương mới trong cuộc đời Hùng đã bắt đầu.
Linh ngồi trong quán cà phê sang trọng, điện thoại đặt úp trên bàn, giữa những tiếng cười nói rôm rả của hội bạn thân. Cô nhấp một ngụm trà đào, thỉnh thoảng xen vào vài câu chuyện phiếm. Không gian sang trọng của quán cà phê gần `Căn biệt thự 10 tỷ` mà cô đang sống trái ngược hoàn toàn với những gì `Hùng` đang trải qua.
“Mấy bà có nghe tin gì chưa?” Minh Anh, cô bạn thân từ thuở đại học, hạ giọng bí hiểm, “Nghe đâu có một ‘đại gia bí ẩn’ vừa thâu tóm một mỏ đá quý cực lớn ở vùng núi phía Bắc đấy.”
“Mỏ đá quý á?” Quỳnh Hoa, người luôn cập nhật mọi xu hướng, tròn mắt. “Ghê vậy sao? Ai mà ‘bí ẩn’ thế? Nghe bảo đầu tư bạc tỷ, toàn máy móc tối tân nhập từ nước ngoài về không à. Làm ăn lớn thật!”
Linh chỉ lắng nghe, lòng tò mò trỗi dậy một chút. Cô không quá quan tâm đến chuyện làm ăn của giới thượng lưu, nhưng cụm từ “mỏ đá quý” có gì đó quen thuộc, lảng vảng trong trí nhớ cô.
Minh Anh tiếp lời, hào hứng: “Mà cái lạ là khu vực đó trước giờ hoang tàn, chẳng ai ngó ngàng. Tự dưng bây giờ lại rầm rộ khai thác. Nghe nói còn tìm thấy đá Morganite nữa cơ. Có người đồn là đá siêu đẹp, siêu hiếm, giá trị còn hơn cả kim cương thường.”
Linh đang định đưa ly trà lên môi thì khựng lại. Morganite. Cái tên đó như một tiếng sét đánh ngang tai, xé tan mọi suy nghĩ thờ ơ của cô. `Hùng`… ông ấy đã từng nói về loại đá đó, về một mỏ đá quý của ông nội ở vùng núi, về giấc mơ vực dậy sự nghiệp từ chính nơi đó. Những lời Hùng từng nói, tưởng chừng như là ảo tưởng của một người đàn ông thất bại, giờ lại ùa về.
Tim Linh đập nhanh hơn. Cô nhớ lại cái dáng vẻ tiều tụy của `Hùng` khi ông rời khỏi `Căn biệt thự 10 tỷ` chỉ với `Chiếc túi du lịch sờn cũ`. Làm sao một người như vậy có thể…
“Mà công nhận người này tài thật,” Quỳnh Hoa cảm thán, “chỉ trong thời gian ngắn đã biến cái mỏ hoang thành một dự án tầm cỡ quốc gia. Đúng là ‘đại gia’ có khác, làm gì cũng phải bí mật, cho nó sang.”
“Bí mật?” Linh buột miệng, giọng cô hơi khàn. Cô cảm thấy một sự trùng hợp đến rợn người. Không thể nào là ngẫu nhiên được. Mỏ đá quý, Morganite, vùng núi đó… và cái sự “bí ẩn” không lộ mặt.
Khuôn mặt Linh dần biến sắc. Từ sự tò mò ban đầu, cô chuyển sang lo lắng tột độ. Một cảm giác bất an len lỏi trong lòng, đẩy lùi mọi sự bình thản. Liệu cái tin tức về “đại gia bí ẩn” này có liên quan đến `Hùng` không? Nếu đúng là ông ấy, thì chuyện gì sẽ xảy ra? Linh đặt mạnh ly trà xuống bàn, ánh mắt trống rỗng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi dòng xe cộ vẫn hối hả lướt qua.
Linh vội vã đứng dậy, xin phép bạn bè rồi tìm một góc khuất trong quán cà phê. Cô lục tìm trong danh bạ, ngón tay run rẩy dừng lại ở cái tên `Hùng`. Linh hít một hơi thật sâu, cố nén lại sự hỗn loạn trong lòng, rồi ấn gọi. Tiếng chuông kéo dài, như thách thức sự kiên nhẫn của cô.
Bên đầu dây bên kia, `Hùng` đang ngồi tại `Xưởng gỗ`, tỉ mỉ mài một miếng gỗ theo khuôn mẫu. Tiếng điện thoại reo lên, một số lạ. Ông nhíu mày, đặt miếng gỗ xuống và nghe máy.
“Alo?” Giọng `Hùng` trầm đục, không chút cảm xúc, như đang nói chuyện với một người lạ.
Linh nghe thấy giọng Hùng, sự ngần ngại ban đầu biến mất, thay vào đó là một vẻ ngọt ngào giả tạo. “Anh `Hùng` à, dạo này anh sao rồi? Em nhớ anh và `Mai` lắm.” Giọng cô đầy vẻ quan tâm, khác hẳn cái vẻ lạnh lùng và khinh miệt khi họ ly hôn. Cô đang cố gắng dò xét.
`Hùng` im lặng một nhịp, không đáp lại sự thay đổi giọng điệu đột ngột của Linh. Ông thản nhiên nhìn ra ngoài cửa xưởng, nơi nắng chiều đã bắt đầu ngả vàng. “Bình thường.” Ông đáp gọn lỏn, không chút biểu cảm, như thể câu hỏi của Linh chẳng có gì đáng để bận tâm.
Linh sững người. Cô đã mong đợi một chút gì đó từ Hùng, một sự ngạc nhiên, một câu hỏi ngược lại, thậm chí là một lời trách móc. Nhưng không, chỉ là một từ “Bình thường” rỗng tuếch. Cảm giác bối rối dâng lên trong lòng Linh. Cô cố gắng giữ giọng điệu. “Anh… anh vẫn khỏe chứ? Em nghe nói dạo này anh làm việc vất vả lắm.” Linh tiếp tục thăm dò, ánh mắt liếc nhìn xung quanh, sợ ai đó nghe thấy.
`Hùng` khẽ nhếch mép, một nụ cười kín đáo mà Linh không thể nhìn thấy. “Ổn.” Ông lại đáp. Ông chẳng muốn cung cấp thêm bất cứ thông tin nào. Cái sự lạnh nhạt, điềm tĩnh đến đáng sợ của Hùng khiến Linh không khỏi hoảng hốt. Cô cảm thấy như mình đang nói chuyện với một bức tường. Kế hoạch ban đầu của cô đã hoàn toàn đổ bể. Linh bỗng cảm thấy một dự cảm không lành.
“Anh `Hùng` này…” Linh hít một hơi sâu, giọng điệu trở nên ngọt ngào đến khó tin, “Em nghĩ mình nên gặp nhau một buổi để ‘hàn huyên chuyện cũ’ đi. Từ ngày chia tay, em cứ thấy thiếu thiếu gì đó… Em lo cho anh lắm.” Cô cố gắng tạo ra vẻ đáng thương, ánh mắt lướt nhanh về phía những người bạn đang ngồi cách đó không xa.
`Hùng` im lặng một nhịp, đặt chiếc điện thoại xuống bàn. Một nụ cười mỉa mai, không ai nhìn thấy, thoáng hiện trên môi ông. “Cũng được thôi.” Ông đáp gọn lỏn, giọng vẫn đều đều, không chút hứng thú. “Cô muốn gặp lúc nào?”
Linh gần như không tin vào tai mình. Kế hoạch đã thành công một nửa. “Vậy… tối nay đi anh? Em mời anh một bữa, coi như bù đắp những ngày qua mình không gặp mặt.” Cô vội vã đề nghị, muốn nắm quyền kiểm soát.
“Không cần đâu.” `Hùng` ngắt lời, giọng nói dứt khoát. “Để tôi chọn địa điểm.” Ông nói, rồi đọc tên một nhà hàng sang trọng bậc nhất thành phố, nơi mà Linh hiếm khi dám đặt chân vào. “Tám giờ tối nay. Cô đến đi.”
Linh sững sờ. Cô đã định chọn một quán ăn bình dân để dễ bề thăm dò, nhưng `Hùng` lại chọn nơi này. Nụ cười trên môi cô cứng lại, nhưng nhanh chóng được thay bằng vẻ hào hứng giả tạo. “Dạ, vâng… Em sẽ đến đúng giờ.”
Tám giờ tối. Linh bước vào nhà hàng lộng lẫy, ánh đèn pha lê phản chiếu lấp lánh trên sàn đá cẩm thạch. Cô tìm thấy `Hùng` đang ngồi ở một bàn khuất trong góc, vẻ mặt điềm tĩnh, nhâm nhi ly rượu vang đỏ. `Hùng` vẫn ăn mặc đơn giản, nhưng toát ra vẻ tự tin lạ thường.
“Anh `Hùng`!” Linh bước đến, cố gắng nở nụ cười tươi nhất có thể. “Ôi, nhà hàng này sang trọng thật đấy, anh à. Chắc anh vẫn làm ăn phát đạt lắm nhỉ? Em thấy anh vẫn phong độ như ngày nào.” Cô ngồi xuống đối diện `Hùng`, ánh mắt không ngừng dò xét.
`Hùng` chỉ khẽ gật đầu, không đáp lại lời khen. “Cứ gọi món đi.” Ông nói, giọng vẫn trầm đục.
Trong lúc chờ đợi món ăn, Linh bắt đầu cuộc tấn công thăm dò của mình. “Mà này anh `Hùng`, nói thật chứ, từ ngày anh đi, `căn biệt thự 10 tỷ` đó rộng quá trời. `Mai` nó cũng lớn rồi, muốn có không gian riêng. Em đang định sửa sang lại vài thứ, mà không biết anh có lời khuyên gì không?” Linh nhìn chằm chằm vào `Hùng`, chờ đợi phản ứng. Cô muốn biết ông có còn quan tâm đến căn nhà đó, hay cuộc sống hiện tại của ông có đủ để ông nghĩ đến nó không.
`Hùng` nhấp một ngụm rượu, ánh mắt lướt qua Linh, một tia lạnh lùng khó nhận ra. “Cô là chủ sở hữu, cô tự quyết định thôi.” Ông đáp, giọng không chút cảm xúc, như đang nói về một căn nhà xa lạ nào đó.
Linh hơi chột dạ. Cô tiếp tục. “Nhưng… em nhớ ngày xưa anh rất tâm huyết với ngôi nhà đó mà. Tiền bạc cũng tốn kém lắm. Mà anh dạo này sống thế nào? Công việc ở `Xưởng gỗ` có vất vả lắm không?” Cô cố gắng gợi lại những ký ức về sự vất vả của `Hùng`, để rồi dò hỏi về hiện tại. Ánh mắt cô sắc lẹm, soi mói từng cử chỉ của ông.
`Hùng` đặt ly rượu xuống, nhìn thẳng vào mắt Linh. “Sống tốt. Đủ ăn đủ mặc là được.” Ông lại đáp, vẫn giữ vẻ bí ẩn, không hé lộ một chút thông tin nào về cuộc sống của mình.
Linh nghiến răng trong lòng. Cái vẻ điềm tĩnh đến đáng sợ của `Hùng` khiến cô càng thêm bối rối. Cô cần biết chính xác tình hình của ông, nhưng `Hùng` như một bức tường vững chắc, không thể xuyên thủng. “Em thấy anh vẫn giữ vẻ bí ẩn như ngày nào.” Linh thốt ra, không giấu nổi sự khó chịu. “Em tưởng ly hôn rồi, anh sẽ cởi mở hơn chứ.”
`Hùng` khẽ nhếch mép, một nụ cười gần như vô hình thoáng qua khóe môi. Ông đặt ly rượu xuống, chậm rãi gật đầu. “Có lẽ vậy.” `Hùng` đáp, giọng vẫn bình thản. “Tôi có công việc mới, cũng bận rộn hơn trước.” Ông không nói thêm bất cứ điều gì về bản chất của công việc đó, không một chi tiết nhỏ nào được hé lộ.
Linh nhíu mày, cô không thể moi thêm bất cứ thông tin nào từ `Hùng`. Cái sự bình tĩnh đến lạnh lùng của ông khiến cô thấy khó chịu. “À… vậy à?” Linh cố gắng kéo lại cuộc trò chuyện. “Thế còn `căn biệt thự 10 tỷ` đó… em hỏi thật anh đấy. Anh có định quay về không? `Mai` nó cũng hay hỏi về anh lắm.” Cô nhấn nhá từ “quay về”, cố tình gợi ý về một sự hòa giải, trong khi ánh mắt vẫn dán chặt vào `Hùng`, chờ đợi một chút dao động.
`Hùng` nhìn thẳng vào mắt Linh, ánh mắt ông sâu thẳm, không chút cảm xúc. Nụ cười trên môi ông tắt hẳn. “Không cần.” Ông đáp, giọng dứt khoát như một nhát dao. “Căn nhà đó giờ là của em và `Mai`, anh đã nói rồi.” Từng lời nói của `Hùng` như đóng băng không khí xung quanh, ghim chặt Linh vào ghế.
Linh cứng họng. Câu nói đó của `Hùng` không chỉ là một lời tuyên bố, mà còn là một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mọi toan tính của cô. Mọi hy vọng về việc `Hùng` còn vương vấn, còn muốn quay về ngôi nhà đó tan biến. Cái vẻ điềm tĩnh, tự tin của ông, cùng với lời nói dứt khoát về căn nhà, khiến Linh cảm thấy bẽ bàng tột độ. Khuôn mặt cô tái mét, mọi lời định nói đều mắc kẹt trong cổ họng. Một cảm giác hối hận trào dâng, pha lẫn với sự thất vọng và một chút sợ hãi khó hiểu. Linh cúi gằm mặt xuống, tránh ánh mắt của `Hùng`, những ngón tay cô siết chặt lấy nhau dưới gầm bàn.
Vài tháng sau, không khí ảm đạm của `căn phòng trọ` đã bị thay thế bởi sự sang trọng và hiện đại của một văn phòng giám đốc cao cấp. `Hùng`, giờ đây xuất hiện với một bộ vest cắt may tỉ mỉ, mái tóc được cắt tỉa gọn gàng, ngồi tựa lưng vào chiếc ghế da thật êm ái, ánh mắt lướt qua màn hình máy tính bảng. Trên đó là dòng tít báo lớn, chạy quảng cáo rầm rộ: “PHÁT HIỆN ĐỘT PHÁ: ĐÁ QUÝ ‘NGỌC VIỆT’ CỦA TẬP ĐOÀN HÙNG PHÁT GÂY CHẤN ĐỘNG THỊ TRƯỜNG, DOANH THU ĐẠT MỨC KỶ LỤC.”
Ông khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thỏa mãn sâu sắc. Bên cạnh `Hùng` là `tách cà phê đen` nghi ngút khói, không phải trong chiếc cốc sứt mẻ mà là một bộ tách sứ tinh xảo. Các chỉ số tài chính trên màn hình khác nhảy múa không ngừng, báo hiệu những con số lợi nhuận khổng lồ mà công ty ông vừa thu về từ sản phẩm đá quý đầu tiên mang tên “Ngọc Việt”.
Tiếng chuông điện thoại trên bàn vang lên. `Hùng` nhấc máy, giọng nói giờ đây trầm ấm, đầy uy quyền. “Alo? À, Trưởng phòng Tài chính đấy à. Báo cáo quý vừa rồi thế nào?”
Đầu dây bên kia, một giọng nữ đầy phấn khích vang lên. “Thưa sếp `Hùng`, vượt xa mọi dự kiến! ‘Ngọc Việt’ đã tạo nên một cơn sốt chưa từng có. Các đối tác đang xếp hàng dài để được ký hợp đồng phân phối. Lợi nhuận ròng… đã gấp ba lần mục tiêu ban đầu, thưa sếp!”
`Hùng` gật đầu nhẹ, ánh mắt vẫn dán vào biểu đồ tăng trưởng trên màn hình. “Tốt. Rất tốt. Chuẩn bị kế hoạch mở rộng thị trường quốc tế, và đẩy mạnh nghiên cứu sản phẩm mới. Chúng ta không thể dừng lại ở đây.”
Sau cuộc gọi, `Hùng` đứng dậy, bước đến cửa sổ kính lớn nhìn xuống thành phố. Vô số tòa nhà chọc trời, xe cộ tấp nập, tất cả đều nằm dưới tầm mắt ông. Giờ đây, ông là một trong những doanh nhân thành đạt, được giới tài chính và công chúng ngưỡng mộ. Sự khinh miệt và những lời lẽ cay độc năm xưa giờ chỉ còn là một tiếng vọng xa xăm. `Hùng` nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió nhẹ từ khe cửa. Đây mới chính là cuộc sống mà ông xứng đáng có được.
Một buổi sáng, tiếng động cơ êm ái của một chiếc xe sang trọng đột ngột xé toang sự yên bình trước cổng `căn biệt thự 10 tỷ`. Linh và Mai, đang dùng bữa sáng trong bếp, ngước lên nhìn nhau đầy ngạc nhiên. Cánh cổng sắt nặng nề từ từ mở ra, để lộ chiếc xe hơi bóng loáng dừng lại ngay ngắn. Cả hai mẹ con nín thở nhìn theo.
Cánh cửa xe sau khẽ bật mở, một người đàn ông bước xuống. `Linh` và `Mai` đồng loạt giật mình. Đó là `Hùng`, nhưng không còn là người đàn ông tiều tụy, kham khổ mà họ từng biết. `Hùng` mặc một bộ vest sẫm màu lịch lãm, mái tóc đen được chải chuốt gọn gàng. Gương mặt ông giờ đây không còn hằn lên những dấu vết của sự mệt mỏi, u uất, thay vào đó là vẻ điềm tĩnh, thậm chí là quyền uy. Ánh mắt ông, từng u buồn và chán nản, giờ đây sâu thẳm và khó đoán.
`Hùng` không lập tức tiến vào nhà. Ông đứng lặng trước `căn biệt thự 10 tỷ`, ngôi nhà mà ông đã dồn hết tâm huyết để xây dựng, ngôi nhà giờ đây thuộc về vợ cũ và con gái ông. Ông đưa mắt nhìn từ cổng vào đến từng ô cửa sổ, như đang quét qua một miền ký ức đã xa xăm. Khuôn mặt ông không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào rõ rệt, chỉ có một sự tĩnh lặng đáng sợ.
Qua khung cửa sổ bếp, `Linh` và `Mai` nhìn thấy rõ mồn một hình ảnh `Hùng` đứng đó. `Linh` siết chặt tách trà trong tay, cảm giác bất an dâng lên trong lòng. Đây là `Hùng`, nhưng không phải là `Hùng` mà cô đã ruồng bỏ. Sự thay đổi đột ngột này khiến cô rợn người. `Mai` nép sát vào mẹ, ánh mắt đầy lo lắng. Cô bé cảm nhận được một luồng không khí căng thẳng đang bao trùm. `Hùng` của ngày hôm nay hoàn toàn khác biệt, và sự xuất hiện đầy bí ẩn của ông ta khiến cả hai mẹ con không khỏi rùng mình.
Ánh mắt `Hùng` khẽ lướt qua khung cửa sổ nơi `Linh` và `Mai` đang đứng, dừng lại một thoáng như chạm phải họ, rồi lại tiếp tục nhìn về phía khu vườn. Một nụ cười nhỏ, khó nhận ra, chợt thoáng qua trên môi ông, trước khi biến mất nhanh như cách nó xuất hiện. Cả `Linh` và `Mai` đều cảm thấy như vừa có một luồng điện lạnh chạy qua người. Họ biết, sự xuất hiện của `Hùng` không chỉ đơn thuần là một cuộc ghé thăm. Có điều gì đó đang xảy ra.
Hùng xoay người, bước những bước đi dứt khoát về phía cửa chính `căn biệt thự 10 tỷ`. Linh và Mai giật mình lùi lại khỏi khung cửa sổ, tim đập thình thịch. Tiếng chuông cửa vang lên dứt khoát, mạnh mẽ. Linh do dự vài giây, hít sâu, rồi bước ra mở cửa, Mai rụt rè nép sau lưng mẹ.
Đứng trước ngưỡng cửa, `Hùng` không nói một lời nào. Ánh mắt ông sâu thẳm, quét qua gương mặt bối rối của `Linh`, rồi dừng lại ở `Mai`, không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào. `Linh` cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo tỏa ra từ ông. Cô định cất lời, nhưng `Hùng` đã nhanh hơn.
Từ trong túi áo vest sẫm màu, `Hùng` rút ra một tấm thiệp được thiết kế sang trọng, màu vàng đồng lấp lánh. Ông không nói, chỉ lặng lẽ đưa thẳng về phía `Linh`. Bàn tay ông vững chãi, hoàn toàn khác với dáng vẻ run rẩy ngày ông rời đi cùng `chiếc túi du lịch sờn cũ`.
`Linh` run rẩy đưa tay đón lấy tấm thiệp. Ngón tay cô chạm vào chất giấy láng mịn, cảm giác vừa lạ lẫm vừa bất an. Trên tấm thiệp in rõ nét dòng chữ: “Trân trọng kính mời quý khách đến dự lễ khai trương CÔNG TY TNHH ĐẠI PHÁT – Giải pháp Gỗ Công nghiệp Hàng đầu”. Dưới đó là địa chỉ cụ thể và thời gian. Cái tên “Đại Phát” như một nhát dao sắc lẹm cứa vào tâm trí `Linh` – cái tên mà `Hùng` đã từng nhắc đến trong những ngày ông còn khao khát vực dậy sự nghiệp, cái tên cô đã từng khinh miệt vì cho là viển vông, hão huyền.
Mắt `Linh` mở to, ánh mắt đầy bối rối, hoài nghi và cả một nỗi sợ hãi đang dâng trào. Cô không thể tin vào những gì mình đang thấy. `Hùng`, người đàn ông mà cô đã nghĩ là đã hoàn toàn gục ngã, giờ đây lại đứng đây, với một tấm thiệp mời khai trương công ty riêng, một công ty mang cái tên đầy tham vọng.
`Mai` đứng nép sát vào mẹ, cô bé cũng nhìn chằm chằm vào tấm thiệp trong tay `Linh`. Khuôn mặt `Mai` đầy khó hiểu, cô bé cảm nhận được sự căng thẳng tột độ giữa cha và mẹ mình, nhưng không thể lý giải được nguyên nhân của nó.
`Hùng` vẫn đứng đó, lặng thinh, đôi mắt không rời khỏi `Linh`. Ông chờ đợi phản ứng của cô, trong ánh mắt thoáng qua một tia hài lòng khó nhận ra, trước khi khuôn mặt lại trở về vẻ lạnh lùng như cũ. Tấm thiệp mỏng manh trong tay `Linh` lúc này nặng tựa ngàn cân, kéo theo vô vàn câu hỏi và nỗi sợ hãi đang dâng trào trong lòng cô, báo hiệu một cơn bão sắp ập đến.
Hùng vẫn đứng đó, lặng thinh, đôi mắt không rời khỏi Linh. Ông chờ đợi phản ứng của cô, trong ánh mắt thoáng qua một tia hài lòng khó nhận ra, trước khi khuôn mặt lại trở về vẻ lạnh lùng như cũ. Tấm thiệp mỏng manh trong tay Linh lúc này nặng tựa ngàn cân, kéo theo vô vàn câu hỏi và nỗi sợ hãi đang dâng trào trong lòng cô, báo hiệu một cơn bão sắp ập đến. Hùng không nói thêm bất kỳ lời nào, ông quay người bước đi, dáng vẻ điềm tĩnh đến đáng sợ. Cánh cửa `căn biệt thự 10 tỷ` đóng sập lại, để lại Linh và Mai chìm trong sự hoang mang tột độ.
Một tuần sau.
Dưới ánh nắng chói chang của một ngày cuối tuần, Linh và Mai đứng trước cổng một trung tâm hội nghị sang trọng bậc nhất thành phố. Cả hai đều diện những bộ trang phục tươm tất nhất, nhưng vẫn lộ rõ vẻ lúng túng, lạc lõng giữa rừng siêu xe và những doanh nhân lịch lãm đang đổ về. Linh siết chặt túi xách, tim đập thình thịch. Cô không thể tin rằng mình lại đến đây, đến buổi lễ khai trương của `Hùng`, người đàn ông mà cô đã từng khinh miệt và bỏ rơi. Mai nép sát vào mẹ, ánh mắt ngập tràn sự tò mò xen lẫn lo sợ.
Họ len lỏi vào bên trong sảnh tiệc lộng lẫy, choáng váng trước sự xa hoa, tráng lệ. Ánh đèn pha lê lấp lánh, tiếng nhạc giao hưởng du dương, những bó hoa tươi thắm trải dài. Hàng trăm vị khách quý, là những gương mặt nổi tiếng trong giới kinh doanh, đang trò chuyện rôm rả, tiếng cười nói vang vọng. Linh và Mai cảm thấy mình như những kẻ xa lạ lạc bước vào một thế giới hoàn toàn khác.
Đột nhiên, tiếng vỗ tay vang dội khắp khán phòng. Ánh đèn sân khấu bật sáng, tập trung vào một người đàn ông đang bước lên bục phát biểu. Linh và Mai chết sững. Người đàn ông đó không ai khác chính là `Hùng`. Ông diện bộ vest đen lịch lãm, mái tóc đã điểm bạc được chải gọn gàng, toát lên vẻ uy phong, trầm ổn của một vị chủ tịch. Khuôn mặt `Hùng` điềm tĩnh, ánh mắt kiên định, không còn chút dấu vết nào của người đàn ông đã từng khốn khổ rời đi cùng `chiếc túi du lịch sờn cũ`.
“Xin chân thành cảm ơn quý vị đại biểu, quý đối tác, quý khách hàng đã đến tham dự lễ khai trương Công ty TNHH Đại Phát ngày hôm nay!” Giọng `Hùng` vang lên mạnh mẽ, rõ ràng, tràn đầy sự tự tin. Cả khán phòng lại vang lên những tràng pháo tay tán thưởng. Linh và Mai đứng nép vào một góc, không thể rời mắt khỏi `Hùng`. Họ chứng kiến ông được giới doanh nhân vây quanh, nói lời chúc mừng, bắt tay và bày tỏ sự kính trọng. Từng lời tán dương, từng ánh mắt ngưỡng mộ dành cho `Hùng` như hàng ngàn mũi kim châm vào trái tim Linh và Mai.
Họ thấy rõ sự thay đổi lớn lao, không chỉ ở vẻ bề ngoài mà còn ở thần thái, khí chất của `Hùng`. Ông giờ đây là một người đàn ông thành đạt, được mọi người kính trọng, hoàn toàn khác xa với hình ảnh người chồng, người cha thất bại mà họ đã từng đối xử tệ bạc. Một cơn sóng hối hận và chua xót cuộn trào trong lòng Linh. Cô nhớ lại những lời nói cay nghiệt, những lần cô và Mai khinh thường giấc mơ “Đại Phát” của ông. Giờ đây, giấc mơ đó đã hiện hữu, sừng sững và chói sáng ngay trước mắt họ.
Khi buổi lễ bước vào phần tiệc trà, `Hùng` từ trên sân khấu bước xuống, bắt tay giao lưu cùng các vị khách quý. Ông di chuyển chậm rãi, ánh mắt sắc bén lướt qua đám đông. Bỗng nhiên, ánh mắt `Hùng` dừng lại ở một góc phòng. Ông nhìn thẳng vào Linh và Mai. Một tia sáng lướt qua đôi mắt sâu thẳm của ông, rồi một nụ cười nhẹ nhàng, gần như không thể nhận ra, nở trên môi. Đó là một nụ cười không có chút hận thù, không có sự hả hê, chỉ có một chút gì đó của sự thấu hiểu và bỏ qua, nhưng lại mang theo sức nặng ngàn cân. Sau cái liếc mắt và nụ cười thoáng qua ấy, `Hùng` lập tức quay đi, tiếp tục trò chuyện với một đối tác.
Linh và Mai đứng bất động, như bị đóng băng. Nụ cười nhẹ nhàng và ánh mắt thờ ơ của `Hùng` như một nhát dao chí mạng, cứa vào tận đáy lòng họ. Nó không phải là sự trừng phạt hay trả thù, mà là sự thờ ơ lạnh lẽo, một dấu hiệu cho thấy họ đã không còn ý nghĩa gì đối với ông. Họ nhận ra, trong cái khoảnh khắc nhìn thấy `Hùng` đứng trên đỉnh cao vinh quang và ánh mắt đó của ông, rằng mình đã mất đi điều gì đó vô cùng quý giá, không chỉ là một người chồng, một người cha, mà là cả một tương lai, một gia đình êm ấm mà họ đã tự tay phá vỡ. Sự choáng váng và hối hận tột cùng nhấn chìm hai mẹ con, khiến họ cảm thấy trống rỗng và lạc lõng hơn bao giờ hết giữa không gian xa hoa tráng lệ này.
Sau buổi lễ, Linh và Mai trở về căn biệt thự. Con đường quen thuộc giờ đây như dài hơn, nặng trĩu. Họ bước vào ngôi nhà từng tràn ngập tiếng cười, nhưng giờ chỉ còn là khoảng không trống rỗng, lạnh lẽo. Ánh đèn đường hắt qua khung cửa sổ, vẽ nên những bóng đổ dài, xiêu vẹo. Linh đặt tấm thiệp mời lên bàn, bàn tay run rẩy. Hùng đã từng là người đàn ông yếu đuối, ôm `chiếc túi du lịch sờn cũ` rời đi. Giờ đây, ông lại đứng vững vàng, uy nghi, không cần bất kỳ lời nói hay sự phô trương nào. Nụ cười nhẹ nhàng của ông, cái liếc mắt thoáng qua, như một lời đáp trả cho tất cả những khinh miệt, những cay đắng mà ông đã phải chịu đựng. Nó không mang theo thù hận, chỉ có sự bình thản đến đáng sợ của một người đã vượt qua. Mai nhìn mẹ, trong mắt cô bé không còn sự giận dỗi hay đòi hỏi, mà chỉ còn sự thấu hiểu muộn màng. Căn biệt thự 10 tỷ, biểu tượng của sự giàu sang mà họ từng kiêu hãnh giữ lại, giờ đây trở thành nhà tù của chính những nỗi hối hận. Cuộc đời vốn dĩ là những vòng xoáy không ngừng, có lúc tưởng như mất tất cả, nhưng rồi lại tìm thấy một con đường mới, một ý nghĩa mới. Có những điều, phải đánh mất đi rồi, người ta mới nhận ra giá trị thực sự của nó. Hạnh phúc không nằm ở những giá trị vật chất phù phiếm, mà ở sự trân trọng, thấu hiểu và cùng nhau vượt qua giông bão. Dù con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng có lẽ, đây chính là lúc Linh và Mai cần phải học cách đối diện với sự thật, để tìm thấy sự bình yên từ sâu thẳm tâm hồn, không còn bị cuốn vào những ảo ảnh của tiền bạc và danh vọng.

