Tôi bảo vợ rút 500 triệu của vợ trước cưới để mang về quê xây nhà cho ông bà nội vậy mà cô ấy kiên quyết không chịu. Tôi nổi đ//iên gọi ngay bố vợ đến đón con gái về d/ạy lại, sống thế này tôi ly hôn cho biết mặt…
Trưa hôm ấy, trời oi bức. Tiếng ve râm ran ngoài ban công hòa lẫn tiếng đôi vợ chồng trẻ c//ãi nhau trong căn hộ thuê vỏn vẹn 25 mét vuông.
– Em rút tiền tiết kiệm ra đi, năm trăm triệu thôi. Anh mang về quê sửa lại căn nhà cho ông bà nội. Mái dột, tường nứt hết rồi.
– Tiền đó là của em, để dành từ trước khi cưới. Em không đồng ý.
Câu nói dứt khoát của vợ khiến m//áu trong người Huy sôi lên:
– Cô nói lại xem? Tiền trong nhà này mà cô dám nói “của em”?
– Phải, của em. Vì đó là tiền em tự làm ra, không phải tiền anh.
– Cô h//ỗn vừa thôi! Vợ chồng sống với nhau phải là tiền chung chứ.
Từ ngày cưới nhau làm gì có tiền chung đâu. Tiền cưới anh cũng đưa hết cho mẹ anh. Hàng tháng anh chỉ đưa em 2 triệu còn lại lương bao nhiêu anh cũng đưa mẹ nuôi em anh ăn học hết thì lấy đâu ra tiền tiết kiệm để làm tiền chung.
Huy đ//ập bàn, giọng g//ằn từng chữ. C/ơn gi//ận làm mờ hết lý trí. Trong đầu anh chỉ nghĩ đến cha mẹ già ở quê đang sống trong căn nhà cũ nát, mưa dột gió lùa, còn mình thì bị vợ khước từ ngay cả việc “báo hiếu”.
– Cô kh/ốn n/ạn đến thế là cùng… Cô có đưa tiền cho tôi không…
– EM không đưa. Nhà anh có tới 5 anh chị em, tại sao cái gì cũng là anh đứng ra vậy? Em không chấp nhận được.
– Cô i//m m//ồm…
Huy không thể chịu đựng thêm được nữa, anh rút điện thoại, bấm số bố vợ:
– Bố qua ngay đón con gái bố về dạy lại đi, không thì con ly hôn đấy…
xem tiếp dưới bình luận…👇👇
Khoảng mươi phút sau, tiếng gõ cửa gấp gáp vang lên. Huy vẫn còn đứng đó, ngọn lửa giận bốc cao trong lòng, thì cánh cửa Căn hộ thuê mở ra. Bố vợ của Huy đứng sững sờ trước ngưỡng cửa, vẻ mặt ông đanh lại vì bối rối và lo lắng. Ông đảo mắt một vòng, thấy Vợ của Huy đang ôm mặt khóc nức nở bên ghế sofa, còn Huy thì nghiến răng, vẻ mặt tức giận tột độ, hai tay nắm chặt.
Bố vợ của Huy chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, ánh mắt ông nhìn từ con gái sang con rể. Giọng ông trầm và căng thẳng:
– Có chuyện gì mà hai đứa cãi nhau đến mức gọi cả bố đến thế này?
Huy không để Vợ của Huy kịp lên tiếng, anh lao đến, chỉ tay vào mặt Vợ của Huy, lời nói như đ//ạn bắn:
– Bố nhìn đi! Con gái bố nó khốn nạn đến thế là cùng! Nó có năm trăm triệu tiền riêng, con bảo nó đưa về xây nhà cho ông bà nội dột nát ở quê thì nó không chịu. Nó bảo tiền của nó, không phải của con! Bố xem có tức không?
Vợ của Huy vẫn cúi gằm mặt, vai cô run lên bần bật, tiếng nấc nghẹn ngào. Cô muốn thanh minh nhưng dường như không còn sức lực. Bố vợ của Huy nghe Huy nói vậy, nét mặt ông càng thêm nặng trĩu. Ông nhìn Vợ của Huy, ánh mắt vừa thất vọng vừa đau xót.
Thấy Bố vợ của Huy vẫn còn ngỡ ngàng, Huy như được đà, anh ta sấn tới, giọng điệu càng thêm phần chua chát, không ngừng đổ thêm dầu vào lửa. Anh chỉ tay vào Vợ của Huy, ánh mắt sục sôi:
– Bố xem! Ông bà nội của con già yếu, sống ở Quê trong căn nhà mái dột, tường nứt. Con là cháu đích tôn, con muốn sửa sang cho ông bà, cũng là để nở mày nở mặt với dòng họ. Ấy vậy mà con bé này nó không chịu!
Huy dừng lại, thở phì phò, mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn Vợ của Huy đang run rẩy.
– Năm trăm triệu đồng đó là tiền của nó trước khi cưới, nó giữ khư khư, không cho ai đụng vào. Bố nghĩ xem, con là chồng nó mà con nói còn không nghe. Nó bảo tiền của nó thì nó có quyền! Quyền gì mà quyền? Chẳng lẽ gia đình chồng có chuyện, nhà cửa ông bà nội xuống cấp mà nó lại trơ mắt ra nhìn sao? Đúng là vô ơn, bất hiếu! Chỉ biết nghĩ cho bản thân nó mà thôi!
Huy giơ tay chỉ thẳng vào Vợ của Huy một lần nữa, lời lẽ tuôn ra như thác lũ.
– Con nói thật, con không thể chịu nổi nữa rồi! Con bé không chịu rút 500 triệu của nó để sửa nhà cho ông bà nội, còn cãi lại con hỗn xược! Bố xem, nó có coi con ra gì không? Có coi gia đình chồng ra gì không?
Bố vợ của Huy đứng lặng, nét mặt ông chuyển từ thất vọng sang sự thinh lặng nặng nề. Ông không nói gì, chỉ nhìn đứa con rể đang cuồng loạn, rồi lại nhìn Vợ của Huy đang co ro, yếu ớt bên ghế sofa. Không khí Căn hộ thuê như đặc quánh lại bởi sự căng thẳng và tủi nhục.
Bố vợ của Huy vẫn đứng lặng, sự im lặng nặng nề bao trùm Căn hộ thuê. Vợ của Huy vẫn ngồi co ro trên ghế sofa, nước mắt không ngừng chảy. Cô nghe rõ từng lời buộc tội, từng câu chỉ trích tàn nhẫn của Huy. Sự uất ức dồn nén đến tột cùng, như một sợi dây bị kéo căng sắp đứt. Ánh mắt cô chợt lóe lên một tia sáng kiên quyết. Bàn tay run rẩy, Vợ của Huy lau vội dòng nước mắt còn chưa kịp khô. Cô ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhưng giờ đây không còn sự sợ hãi, mà thay vào đó là sự tức giận và kiên cường. Vợ của Huy nhìn thẳng vào Huy đang còn phì phò thở dốc, rồi chuyển ánh nhìn sang Bố vợ của Huy, ánh mắt cầu xin xen lẫn đau khổ.
“Bố…” Giọng Vợ của Huy khản đặc, nghẹn ngào, nhưng từng lời nói ra lại chứa đựng sức nặng và sự dứt khoát đến bất ngờ. “Huy nói đúng, con có 500 triệu đồng. Đó là tiền con tiết kiệm từ trước khi lấy Huy, tiền mồ hôi nước mắt của con.”
Huy định ngắt lời nhưng Vợ của Huy giơ tay ngăn lại, ánh mắt không rời Bố vợ của Huy.
“Bố có biết không, từ ngày con về làm dâu, Huy đã nói gì với con không? Huy bảo, tiền cưới phải đưa hết cho Mẹ của Huy để lo chuyện gia đình. Lương của Huy, con trai lớn trong nhà, cũng phải đưa hết cho Mẹ của Huy để nuôi em ăn học. Vậy nên mỗi tháng, Huy chỉ đưa con có vỏn vẹn 2 triệu đồng tiền sinh hoạt. Hai triệu đồng cho mọi chi tiêu trong cái Căn hộ thuê 25 mét vuông này, cho tiền điện nước, tiền ăn uống, tiền đi lại của cả hai vợ chồng con! Bố thử hỏi, hai triệu đồng đó có đủ để một gia đình sinh hoạt không?”
Vợ của Huy nấc lên, hai vai run run. “Con đã phải chi tiêu chắt bóp từng đồng, thậm chí có những ngày con phải nhịn ăn, phải làm thêm để có đủ tiền trang trải. Đồ đạc trong nhà hỏng, con cũng không dám sửa. Quần áo của con, từ ngày lấy Huy, con chưa dám mua thêm một bộ nào mới. Con đã hy sinh tất cả, vì con nghĩ đó là gia đình của mình, là trách nhiệm của mình.”
Cô nhìn thẳng vào Huy, ánh mắt đầy sự thất vọng và phẫn uất. “Còn 500 triệu đó? Huy bảo con đưa để sửa nhà cho Ông bà nội của Huy ở Quê, nhà mái dột, tường nứt. Vâng, con cũng muốn lo cho ông bà, nhưng đó là số tiền duy nhất con còn giữ lại được cho bản thân mình, là phao cứu sinh của con. Con đã nói với Huy bao nhiêu lần rằng con sẽ cố gắng làm thêm, sẽ cùng Huy tiết kiệm để lo cho ông bà, nhưng Huy có nghe không? Huy chỉ biết đòi hỏi, chỉ biết đổ lỗi cho con!”
Vợ của Huy hít một hơi thật sâu, nước mắt lăn dài trên má nhưng ánh mắt cô giờ đây đã hoàn toàn kiên định. Cô nhìn Bố vợ của Huy, giọng nói mạnh mẽ hơn bao giờ hết, tuyên bố như một lời thề.
“Con đã chịu đựng quá đủ rồi! Con sẽ nói hết mọi chuyện cho bố nghe!”
Vợ của Huy đã gồng mình, hít sâu một hơi, như thể cần dồn hết sức lực để nói ra sự thật đang đè nặng trong lòng. Đôi mắt đỏ hoe của cô nhìn thẳng vào Bố vợ của Huy, đầy kiên quyết, không chút nao núng.
“500 triệu đồng đó,” Vợ của Huy bắt đầu, giọng cô vẫn còn run run nhưng từng lời nói lại rõ ràng, “Đó không phải là tiền chung của vợ chồng con. Nó cũng không phải là tiền con để dành cho gia đình này.”
Huy bật cười khẩy, vẻ mặt khinh bỉ. Anh định lên tiếng chất vấn nhưng Vợ của Huy đã không cho anh cơ hội. Cô liếc nhìn Huy với ánh mắt đầy khinh thường, rồi quay lại nhìn Bố vợ của Huy.
“Trước khi lấy Huy, con đã đi làm thêm rất nhiều. Con nhận đủ mọi việc, làm freelance từ sáng sớm đến tận khuya. Con đã thức trắng bao nhiêu đêm, bỏ ăn bỏ ngủ chỉ để tích cóp từng đồng một.” Vợ của Huy nói, nước mắt lại chực trào nhưng cô cố kìm nén. “Đó là số tiền con tự làm ra, tự tiết kiệm từng chút một từ rất nhiều năm, trước khi con về làm dâu nhà mình.”
Bố vợ của Huy lắng nghe, nét mặt ông từ bối rối chuyển sang ngạc nhiên tột độ. Ông không thể ngờ con gái mình lại có một khoản tiền lớn đến vậy, và càng không thể ngờ nó có nguồn gốc như thế.
“Con biết Bố và Huy đều nghĩ con keo kiệt, ích kỷ,” Vợ của Huy tiếp tục, giọng nói nghẹn lại nhưng đầy dứt khoát. “Nhưng số tiền đó, nó là cả một ước mơ của con. Con đã luôn mơ ước sẽ mở một tiệm cà phê nhỏ của riêng mình. Một nơi nhỏ xinh, ấm cúng, nơi con có thể tự tay pha những ly cà phê, tự tay làm những chiếc bánh, và tận hưởng cuộc sống theo cách của riêng con.”
Huy vẫn đứng đó, sắc mặt từ khó chịu chuyển sang bàng hoàng. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng số tiền đó lại là “ước mơ” của Vợ của Huy, càng không nghĩ nó đã được tích cóp từ trước khi họ cưới nhau. Trong đầu Huy, Vợ của Huy chỉ là một người phụ nữ cam chịu, không có hoài bão gì lớn ngoài việc chăm lo gia đình. Anh chợt thấy một nỗi lo lắng mơ hồ dấy lên, nhưng ngay lập tức dẹp bỏ nó bằng sự giận dữ.
“Nực cười!” Huy lên tiếng, giọng đầy mỉa mai. “Cô có tiền tỷ hay tiền triệu thì cũng là tiền, đã về nhà này thì phải lo cho gia đình! Mở tiệm cà phê? Cô nghĩ cô là ai mà đòi mở tiệm cà phê? Hay cô định giấu tiền làm của riêng, còn bắt tôi phải nai lưng ra lo cho nhà tôi?”
Vợ của Huy nhìn Huy, đôi mắt đỏ hoe giờ đây không còn sự yếu đuối mà tràn đầy sự khinh bỉ. Cô quay sang Bố vợ của Huy, giọng nói như khắc vào tâm trí ông.
“Đó là tiền con tự làm ra, để dành cho ước mơ cả đời của con – một cửa hàng cà phê nhỏ! Con đã cất giữ nó cẩn thận, không dám đụng đến một đồng nào, dù cuộc sống vợ chồng con khó khăn đến mức nào đi chăng nữa.”
Bố vợ của Huy nhìn con gái, gương mặt ông đanh lại, đôi mắt hiện rõ vẻ đau lòng và cả sự tức giận đang dần bùng lên. Ông bắt đầu nhận ra sự thật đằng sau những lời lẽ cay nghiệt của Huy và sự chịu đựng bấy lâu nay của con gái mình.
Vợ của Huy nhìn thẳng vào Bố vợ của Huy, giọng cô giờ đây không còn sự run rẩy mà thay vào đó là nỗi uất ức dồn nén.
VỢ CỦA HUY
(Giọng đầy phẫn nộ)
Anh ta nói con ích kỷ, anh ta nói con không lo cho gia đình? Vậy Bố hãy hỏi anh ta xem, mỗi tháng anh ta đưa con được bao nhiêu tiền để chi tiêu, để lo cho cái gọi là “gia đình” này!
Huy lập tức cảnh giác, ánh mắt lóe lên sự khó chịu. Anh định cắt lời nhưng Vợ của Huy đã không cho anh cơ hội.
VỢ CỦA HUY
(Tiếp tục, giọng cao hơn)
Hai triệu đồng! Vâng, đúng hai triệu đồng mỗi tháng! Đó là tất cả những gì anh ta đưa cho con để xoay sở mọi chi phí sinh hoạt trong căn hộ 25 mét vuông này! Tiền thuê nhà, tiền điện nước, tiền ăn, tiền thuốc men khi ốm đau… tất cả chỉ với hai triệu đồng!
Bố vợ của Huy sững sờ. Mắt ông mở to, không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Hai triệu đồng cho mọi chi phí sinh hoạt?
Huy sầm mặt. Anh nghiến răng, vẻ mặt đỏ bừng vì giận dữ và bẽ mặt.
HUY
(Gằn giọng)
Cô nói cái gì vậy? Cô…
VỢ CỦA HUY
(Ngắt lời Huy không chút nể nang, quay phắt sang nhìn anh bằng ánh mắt rực lửa)
Anh định nói gì? Định chối cãi à? Còn toàn bộ số tiền lương của anh? Anh nói là anh đưa hết cho mẹ để nuôi em anh ăn học, đúng không? Anh nói với con như vậy từ khi mới cưới!
Huy lùi lại một bước nhỏ, nét mặt thoáng chút hoảng loạn khi bí mật của mình bị phơi bày. Anh liếc nhìn Bố vợ của Huy, người đang trừng mắt nhìn anh bằng vẻ tức giận tột độ.
VỢ CỦA HUY
(Giọng cô vang lên đầy cay đắng và phẫn uất)
Anh nói nuôi em anh ăn học? Nhưng em anh đã tốt nghiệp đại học gần hai năm rồi, và còn có công việc ổn định! Em trai/gái của Huy, người mà anh ta nói là đang “ăn học”, đã đi làm ở một công ty với mức lương không hề thấp!
Lời nói của Vợ của Huy như những nhát dao đâm thẳng vào sự thật dối trá mà Huy đã cố gắng che giấu. Bố vợ của Huy đứng lặng như trời trồng, khuôn mặt ông trắng bệch vì kinh ngạc, rồi từ từ chuyển sang đỏ bừng vì căm phẫn. Ông không chỉ đau lòng cho con gái mình, mà còn cảm thấy bị sỉ nhục bởi sự lừa dối trơ trẽn của con rể.
Huy cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng đôi tay anh đã nắm chặt thành quyền. Anh nhìn Vợ của Huy với ánh mắt như muốn thiêu đốt, nhưng cô không hề né tránh. Cô đã quyết tâm, hôm nay, mọi sự thật phải được đưa ra ánh sáng.
Bố vợ của Huy, khuôn mặt vẫn còn đỏ bừng vì căm phẫn, từ từ quay sang nhìn Huy. Ánh mắt ông không còn vẻ hiền từ thường thấy mà thay vào đó là sự lạnh lẽo, thất vọng tột độ. Ông như muốn xuyên thủng lớp vỏ bọc đạo đức giả mà Huy đã xây dựng bấy lâu.
BỐ VỢ CỦA HUY
(Giọng nói trầm đục, như tiếng sấm nén trong lồng ngực)
Huy! Con… con giải thích đi! Những lời con bé vừa nói… có đúng không? Toàn bộ số tiền lương của con… đều đưa cho mẹ con từ hai năm nay? Hai triệu đồng mỗi tháng là tất cả những gì con đưa cho vợ để lo toan nhà cửa, chi tiêu? Trong khi em con đã có việc làm ổn định?
Huy giật mình, lùi lại thêm một bước. Anh muốn phản bác, muốn chối bỏ, nhưng đôi mắt rực lửa của Bố vợ của Huy khiến anh không thốt nên lời. Anh nuốt khan, cổ họng như bị tắc nghẹn.
HUY
(Lắp bắp, cố gắng lấy lại bình tĩnh)
Bố… Bố hiểu lầm rồi! Con… con có lý do riêng. Vợ con… cô ấy đang cố tình bôi nhọ con!
Bố vợ của Huy nhếch mép khinh bỉ. Ông không cần nghe thêm lời biện minh sáo rỗng nào nữa.
BỐ VỢ CỦA HUY
(Giọng ông vang lên đầy quyền lực và sự khinh miệt)
Lý do riêng? Lý do riêng của một người chồng là bỏ mặc vợ con, để vợ phải vật lộn với hai triệu đồng mỗi tháng? Lý do riêng của một người chồng là nói dối về việc nuôi em ăn học, trong khi Em chồng con đã tự lo được cho bản thân từ lâu rồi ư?
Ông siết chặt tay, nhìn thẳng vào Huy, ánh mắt như muốn lột trần mọi sự dối trá của anh.
BỐ VỢ CỦA HUY
(Tiếp tục, giọng nói sắc lạnh như dao cắt)
Đây là cách con xây dựng gia đình à, Huy? Đây là cách con gánh vác trách nhiệm của một người đàn ông? Con nói con yêu thương vợ con? Con nói con muốn xây dựng tương lai? Nhưng những gì con làm… là lừa dối, là trốn tránh, là đẩy Vợ của Huy vào đường cùng!
Mỗi lời của Bố vợ của Huy như một đòn giáng mạnh vào Huy, khiến anh run rẩy. Anh cố gắng né tránh ánh mắt của ông, nhưng không thể. Khuôn mặt anh giờ đây không chỉ bẽ mặt mà còn lộ rõ vẻ sợ hãi. Anh biết, hôm nay, anh đã hoàn toàn mất đi sự tôn trọng của Bố vợ.
Vợ của Huy đứng nhìn cảnh tượng đó, nỗi đau và sự uất ức vẫn còn đó, nhưng trong ánh mắt cô giờ đây có thêm chút kiên định. Cô không hối hận vì đã nói ra sự thật.
Huy run rẩy, mặt tái mét vì xấu hổ và sợ hãi. Anh cảm thấy sức nặng từ ánh mắt thất vọng của Bố vợ của Huy đè nghiến lấy mình. Anh nuốt khan, cố gắng tìm bất cứ lời nào, dù mong manh đến mấy, để tự bào chữa.
HUY
(Giọng nói anh lạc đi, lắp bắp, ánh mắt láo liên tìm kiếm lối thoát)
Bố… Bố à, con… con thực sự có lý do. Con… con chỉ muốn báo hiếu cho ông bà nội, bố mẹ con ở Quê… Bố cũng thấy mà, nhà cửa ở Quê mái dột, tường nứt hết cả rồi… Họ… họ đã già yếu rồi, đó là… đó là trách nhiệm của con trai mà bố! Con… con chỉ muốn lo cho gia đình lớn của mình thôi, đó là lẽ đương nhiên!
Bố vợ của Huy không nói gì, chỉ đứng đó, nhìn thẳng vào Huy với ánh mắt lạnh lẽo, đầy rẫy sự khinh thường. Ông không cần nghe thêm lời biện minh sáo rỗng nào nữa. Từ “trách nhiệm” mà Huy thốt ra nghe thật chói tai, đầy đạo đức giả.
Vợ của Huy cũng nhìn Huy, ánh mắt cô không còn sự bùng nổ của cơn giận mà thay vào đó là sự thất vọng sâu sắc, xen lẫn một chút mệt mỏi. Cô biết, đây là bản chất thật của Huy. Tất cả những lời nói hoa mỹ trước đây, tất cả những lời hứa hẹn về tương lai, đều chỉ là lớp vỏ bọc che đậy sự ích kỷ và vô trách nhiệm của anh.
Huy cảm thấy lạnh toát sống lưng dưới những ánh mắt đó. Anh cố gắng né tránh, bàn tay siết chặt đến mức móng tay đâm vào lòng bàn tay. Lời bào chữa của anh, yếu ớt và thiếu thuyết phục đến thảm hại, chỉ càng khiến anh thêm bẽ mặt. Anh nhận ra, không ai trong căn phòng này tin anh nữa.
Bố vợ của Huy thở dài, một tiếng thở nhẹ nhưng nặng trĩu. Ông không còn nhìn Huy bằng ánh mắt lạnh lẽo nữa, mà bằng một vẻ mệt mỏi pha chút thương hại. Ông đưa tay lên xoa thái dương, như thể đang cố gắng xua đi một nỗi thất vọng quá lớn.
BỐ VỢ CỦA HUY
(Giọng ông trầm ổn, không một chút giận dữ, nhưng lại vang lên như sấm sét trong căn phòng yên lặng)
Huy à, con không cần phải lo lắng về việc báo hiếu cho ông bà nội con đâu. Thật ra, nhà ông bà nội con, bố và mẹ vợ con đã lo liệu sửa sang xong xuôi hết rồi. Con không cần phải bận tâm.
Lời nói của Bố vợ của Huy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Huy. Anh đơ người, đôi mắt trợn tròn, không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Họng anh nghẹn ứ, không tài nào thốt ra lời nào. Tất cả những lời biện minh vừa rồi, tất cả những cái cớ anh đưa ra để chiếm đoạt số tiền 500 triệu đồng, giờ đây sụp đổ tan tành, hóa thành tro bụi.
Vợ của Huy cũng bất ngờ quay sang nhìn bố. Cô không hề hay biết chuyện này. Một thoáng ngạc nhiên lướt qua trên gương mặt cô, nhưng rồi nhanh chóng nhường chỗ cho sự tủi thân và phẫn nộ. Cô nhìn Huy, ánh mắt chứa đựng sự khinh bỉ tột cùng. Anh ta đã dựng lên cả một câu chuyện dối trá để lừa dối cô, để vơ vét tiền của cô, trong khi mọi chuyện đã được bố mẹ cô lặng lẽ giải quyết từ lâu.
Huy cảm thấy cả người run lên bần bật. Cảm giác xấu hổ và nhục nhã dâng lên đến tận cổ họng, nóng rát. Anh không thể đối mặt với ánh mắt của Vợ của Huy, không dám ngẩng đầu nhìn Bố vợ của Huy. Anh chỉ muốn biến mất ngay lập tức, muốn chôn vùi mình xuống đất. Cái vỏ bọc đạo đức giả mà anh đã dày công xây dựng giờ đây đã vỡ vụn không còn gì. Anh nhận ra, mình không chỉ đánh mất vợ, mà còn đánh mất cả thể diện và lòng tự trọng.
Huy cảm thấy cả người run lên bần bật. Cảm giác xấu hổ và nhục nhã dâng lên đến tận cổ họng, nóng rát. Anh không thể đối mặt với ánh mắt của Vợ của Huy, không dám ngẩng đầu nhìn Bố vợ của Huy. Anh chỉ muốn biến mất ngay lập tức, muốn chôn vùi mình xuống đất. Cái vỏ bọc đạo đức giả mà anh đã dày công xây dựng giờ đây đã vỡ vụn không còn gì. Anh nhận ra, mình không chỉ đánh mất vợ, mà còn đánh mất cả thể diện và lòng tự trọng.
Vợ của Huy vẫn chưa hết bàng hoàng vì sự thật vừa được phơi bày, nhưng cảm giác tủi thân và phẫn nộ trong cô trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô nhìn Huy, ánh mắt sòng phẳng không còn chút yêu thương hay tôn trọng nào. Nén chặt những uất ức bị dồn nén bấy lâu, Vợ của Huy hít một hơi thật sâu, giọng nói của cô tuy nhỏ nhưng lại đầy sức nặng, vang lên đều đều trong căn phòng tĩnh lặng.
VỢ CỦA HUY
(Ánh mắt cô găm chặt vào Huy, giọng nói pha lẫn sự chua chát và khinh thường)
Được rồi, vậy là mọi chuyện đều là giả dối. Anh nói anh phải lo cho ông bà nội, lo sửa nhà dột nát, nhưng bố mẹ tôi đã lo liệu hết rồi. Vậy anh còn viện cớ gì nữa? Anh luôn miệng nói mình là con trai cả, phải gánh vác mọi chuyện. Anh luôn bảo anh phải hiếu thảo với cha mẹ, với ông bà. Nhưng thử hỏi xem, những cái trách nhiệm mà anh tự khoác lên mình ấy, rốt cuộc là vì cái gì? Vì anh muốn chứng minh điều gì, hay chỉ đơn giản là một cái cớ để anh lợi dụng lòng tốt của tôi?
Huy vẫn cúi gằm mặt, không dám đáp lời. Anh cảm nhận được từng lời nói của Vợ của Huy như những nhát dao cứa vào lòng mình.
VỢ CỦY HUY
(Giọng cô từ từ lên cao, dứt khoát và mạnh mẽ hơn)
Nhà anh có tới năm anh chị em cơ mà. Một người là bác sĩ, một người làm ngân hàng, hai người đang ở nước ngoài, người còn lại cũng làm chủ một cửa hàng lớn. Ai cũng có công ăn việc làm ổn định, cuộc sống dư dả. Tại sao họ không phải lo? Tại sao anh lại phải là người duy nhất đứng ra gánh vác mọi chuyện báo hiếu như thế? Bố mẹ anh, ông bà anh, họ không có những người con, người cháu khá giả đó ư? Hay anh nghĩ chỉ có anh là con người?
Bố vợ của Huy trầm ngâm lắng nghe. Ông không nói gì, chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt nhìn Huy đầy vẻ thất vọng. Vợ của Huy tiếp tục trút hết nỗi lòng, những ấm ức mà cô đã cố gắng kìm nén suốt thời gian qua.
VỢ CỦA HUY
Anh luôn cho mình là người có hiếu, là người đàn ông tốt. Nhưng nhìn xem, anh đối xử với tôi như thế nào? Anh lợi dụng tiền của tôi, anh đẩy mọi gánh nặng lên vai tôi trong khi những người anh em ruột thịt của anh thì ung dung hưởng thụ. Anh là con cả, là người duy nhất phải gánh vác, vậy những người kia là ai? Họ không phải con cái trong nhà anh sao? Họ đều có tiền, có điều kiện, tại sao họ lại lẩn tránh trách nhiệm báo hiếu của mình? Và tại sao anh lại phải là người duy nhất gồng gánh cho tất cả những việc đó? Rốt cuộc anh đang gánh vác cho ai? Hay anh chỉ đang bao che cho sự vô trách nhiệm của họ, để anh có thể tiếp tục diễn vở kịch ‘người con hiếu thảo’ của mình?
Vợ của Huy vừa dứt lời, cả căn phòng chìm vào sự tĩnh lặng nặng nề. Từng câu từng chữ của cô như mũi khoan xoáy sâu vào tâm trí Huy, phá vỡ lớp vỏ bọc đạo đức giả mà anh đã gắng sức dựng lên. Đầu óc Huy quay cuồng. Những hình ảnh chớp nhoáng lướt qua: mái nhà dột nát của Ông bà nội của Huy mà Bố vợ của Huy đã âm thầm cho người sửa chữa, số tiền 500 triệu đồng của Vợ của Huy mà anh đã “vô tư” dùng chi tiêu cho gia đình mình, những lời nói dối vụng về về việc “lo cho em ăn học” hay “trả nợ” mà anh vẫn thường dùng để che mắt cô.
Anh bỗng nhận ra, bấy lâu nay, anh đã sống trong một vở kịch do chính mình dàn dựng. Anh tự hào mình là trụ cột, là người con hiếu thảo duy nhất. Nhưng sự thật là anh đã bị Mẹ của Huy và những Anh chị em của Huy lợi dụng một cách trắng trợn. Họ đẩy hết trách nhiệm về phía anh, để anh gồng gánh những gánh nặng không đáng có, trong khi bản thân họ lại ung dung hưởng thụ cuộc sống giàu sang. Họ coi anh như một công cụ, một tấm bình phong để che đậy sự vô trách nhiệm của chính họ.
Nhưng điều tồi tệ hơn, đau đớn hơn, là anh đã để nỗi mặc cảm và sự cả tin biến mình thành kẻ phản bội Vợ của Huy. Anh đã giấu giếm cô, lừa dối cô, biến cô thành nạn nhân của những lời nói dối chồng chất. Căn hộ thuê 25 mét vuông của họ, nơi lẽ ra phải là tổ ấm của hạnh phúc và sự tin tưởng, giờ đây chỉ còn là đống đổ nát của những lời dối trá. Anh đã biến Vợ của Huy, người phụ nữ yêu thương và tin tưởng anh, thành một người xa lạ, một người chất chứa đầy sự tổn thương và phẫn nộ.
Huy cảm thấy một nỗi xấu hổ dâng lên tận đỉnh đầu, lan khắp cơ thể, khiến anh run rẩy không ngừng. Hối hận. Nỗi hối hận tột cùng cào xé trái tim anh. Anh đã tự tay phá hủy mọi thứ. Từ danh dự của bản thân, niềm tin của Vợ của Huy, cho đến tổ ấm nhỏ bé mà họ từng ước ao. Giờ đây, mọi thứ chỉ còn là tro tàn.
Anh vẫn cúi gằm mặt, không dám ngẩng lên nhìn Vợ của Huy. Âm thanh duy nhất trong phòng là tiếng nấc nghẹn ngào trong lồng ngực anh, cố gắng bị kìm nén. Anh thì thầm, giọng nói lí nhí, gần như không nghe thấy, như một lời thú tội muộn màng và đầy đau đớn.
HUY
(Giọng nói vỡ vụn, run rẩy, gần như không thể nghe thấy)
Anh… anh đã sai thật rồi…
HUY
(Giọng nói vỡ vụn, run rẩy, gần như không thể nghe thấy)
Anh… anh đã sai thật rồi…
BỐ VỢ CỦA HUY
(Nhìn Huy, giọng điềm tĩnh nhưng chứa đựng sự từng trải)
Huy này, con nói sai thì con đã nhận ra. Nhưng nhận ra thôi chưa đủ. Hôn nhân không phải là một trò đùa, cũng không phải là nơi để con thể hiện cái tôi, hay gánh vác những trách nhiệm không thuộc về con một cách mù quáng.
Vợ của Huy con, nó là một cô gái tốt. Từ lúc nó còn bé, bố đã dạy nó phải biết tự lập, biết yêu thương, nhưng cũng phải biết bảo vệ bản thân. Nó đã tin tưởng con, trao cho con cả tương lai, cả những gì nó tích cóp được. Con có biết không, cái số tiền 500 triệu đồng đó, không chỉ là tiền bạc, mà là mồ hôi, là niềm tin, là hy vọng của nó vào một cuộc sống mới bên con.
(Ông dừng lại, nhìn thẳng vào Huy, nhưng ánh mắt không hề trách móc, chỉ có sự điềm tĩnh)
Con đã dùng nó như thế nào? Con đã đối xử với Vợ của Huy ra sao khi con luôn giấu giếm, lừa dối nó về tình hình tài chính? Về cái cách con mang hết tiền lương, tiền cưới về cho Mẹ của Huy và những Anh chị em của Huy để họ hưởng thụ, trong khi tổ ấm của hai đứa lại chật vật trong căn hộ thuê 25 mét vuông, chỉ với 2 triệu đồng tiền sinh hoạt mỗi tháng. Con nghĩ đó là trách nhiệm của người chồng, là sự hiếu thảo sao? Hay đó là sự trốn tránh, là sự yếu đuối của con trước những đòi hỏi vô lý của gia đình mình?
(Ông hít một hơi sâu, giọng trầm xuống)
Một gia đình hạnh phúc cần sự tin tưởng, công bằng và tình yêu thương, con ạ. Con cần phải trưởng thành hơn. Trưởng thành không phải là gồng gánh tất cả mà là biết phân biệt đúng sai, biết bảo vệ gia đình nhỏ của mình trước những áp lực bên ngoài, và quan trọng nhất, là biết trân trọng người phụ nữ đã đồng hành cùng con.
(Bố vợ của Huy nhìn Vợ của Huy đang đứng lặng lẽ phía sau, rồi quay lại nhìn Huy)
Con đã để cho Mẹ của Huy và những Anh chị em của Huy lợi dụng con, biến con thành công cụ. Nhưng điều đáng nói hơn là con đã để họ phá hoại hạnh phúc của chính con, phá hoại niềm tin của Vợ của Huy. Giờ đây, con phải tự mình sửa chữa những sai lầm đó. Con phải tự mình giành lại những gì đã mất, bắt đầu từ sự chân thành, minh bạch và tình yêu thương thực sự. Con có hiểu không, Huy?
Huy ngẩng đầu lên một chút, ánh mắt đỏ hoe, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má. Anh không nói được lời nào, chỉ gật đầu thật chậm, từng nhịp một, như một lời hứa hẹn đau đáu trong sự hối hận tột cùng.
Huy vẫn cúi gằm mặt, đôi vai rung lên từng đợt. Nước mắt anh lã chã rơi xuống nền nhà lạnh lẽo. Bố vợ của Huy nhìn anh một lúc, rồi khẽ thở dài, ánh mắt chuyển sang Vợ của Huy, người vẫn đang đứng lặng lẽ phía sau.
Vợ của Huy nhìn cha mình, rồi quay sang Huy. Đôi mắt cô đã sưng đỏ nhưng giờ đây lại ánh lên một sự kiên định lạ thường, xóa nhòa đi mọi tổn thương và mệt mỏi đang chồng chất. Cô biết, đã đến lúc phải đưa ra một quyết định. Cô không thể tiếp tục ở lại, không thể tiếp tục lún sâu vào những lời nói dối và sự thiếu tôn trọng này nữa. Cuộc hôn nhân này đã trở thành một gánh nặng, một nỗi đau không thể chịu đựng thêm.
Vợ của Huy khẽ hít một hơi sâu, không nói một lời nào, cô chậm rãi bước vào căn phòng ngủ chật hẹp trong căn hộ thuê 25 mét vuông của hai người. Huy ngẩng đầu lên, hoảng hốt nhìn theo bóng cô. Anh muốn gọi, muốn giữ lại, nhưng cổ họng như nghẹn ứ, không tài nào thốt nên lời.
Trong phòng, Vợ của Huy mở chiếc vali nhỏ thường dùng để về quê, bình tĩnh thu xếp vài bộ quần áo đơn giản, một ít đồ dùng cá nhân vào bên trong. Mỗi động tác của cô đều dứt khoát, không chút do dự, như thể mọi cảm xúc đau khổ đã được cô nén chặt lại, thay vào đó là sự quyết tâm sắt đá. Tiếng kéo khóa vali vang lên khô khốc, xé tan không khí tĩnh lặng.
Huy chập chững bước vào phòng, nhìn Vợ của Huy với ánh mắt cầu xin. Bố vợ của Huy chỉ đứng ngoài cửa, lặng lẽ quan sát, không một lời can thiệp.
HUY
(Giọng khẩn khoản, run rẩy)
Em… em định làm gì vậy? Xin em… đừng đi mà… Anh xin em…
Vợ của Huy đóng vali lại, xoay người đối mặt với Huy. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt không còn giận dữ, chỉ còn sự mệt mỏi cùng cực và một nỗi đau không thể hàn gắn.
VỢ CỦA HUY
(Giọng nói bình tĩnh đến lạnh lùng, nhưng ẩn chứa sự kiên quyết)
Con sẽ về nhà bố mẹ con một thời gian. Con cần thời gian để suy nghĩ lại về tất cả.
Huy sững sờ, cố gắng nắm lấy tay Vợ của Huy, nhưng cô khéo léo né tránh. Nụ cười đau đớn thoáng qua trên môi anh, nhưng ngay lập tức bị thay thế bằng vẻ mặt tuyệt vọng. Anh biết, cô đã thực sự đi đến giới hạn của mình.
Vợ của Huy khẽ khàng nhấc chiếc vali nhỏ lên, xoay người, bước về phía cửa ra vào của căn hộ thuê 25 mét vuông. Mỗi bước chân của cô đều dứt khoát, chậm rãi, như đang bước đi trên sợi dây mong manh giữa quá khứ và tương lai. Huy dõi theo từng cử chỉ của cô, lồng ngực anh quặn thắt lại. Ánh mắt tuyệt vọng xen lẫn hối hận tột cùng hiện rõ. Anh biết, nếu cô bước ra khỏi cánh cửa ấy, mọi thứ sẽ kết thúc thật sự.
Ngay khi Vợ của Huy vừa đặt tay lên nắm đấm cửa, chuẩn bị kéo cánh cửa định mệnh ấy mở ra, Huy không kìm được nữa. Anh quỳ sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo, một tiếng thút thít xé lòng bật ra khỏi cổ họng. Nước mắt lã chã tuôn rơi, làm nhòe đi gương mặt vốn đã hốc hác vì dằn vặt. Bố vợ của Huy vẫn đứng lặng lẽ phía sau, chứng kiến tất cả.
HUY
(Giọng khản đặc, van lơn trong tuyệt vọng)
Em ơi, anh xin em! Anh sai rồi, anh xin lỗi! Đừng bỏ anh mà, anh không thể sống thiếu em! Xin em! Anh biết mình đã mất đi một người phụ nữ tuyệt vời như em! Xin em hãy cho anh một cơ hội cuối cùng! Anh hứa sẽ thay đổi! Anh sẽ sửa chữa tất cả!
Huy tiếp tục van lơn, những tiếng nấc nghẹn ngào xé lòng. Vợ của Huy đứng đó, đôi mắt đẫm lệ nhưng ánh nhìn kiên định. Khi Huy đưa tay níu lấy cô, cầu xin một cơ hội cuối cùng, Vợ của Huy nhẹ nhàng gỡ bàn tay anh, đẩy anh ra khỏi mình. Khuôn mặt cô thoáng qua nỗi đau, nhưng ý chí không hề lung lay. Vợ của Huy xoay người, bước chân dứt khoát vượt qua ngưỡng cửa của căn hộ thuê 25 mét vuông. Cánh cửa chậm rãi khép lại, tạo ra một âm thanh “cạch” rất khẽ, nhưng trong tai Huy, nó vang vọng như tiếng đổ vỡ của cả một thế giới. Huy vẫn quỳ sụp, nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi Vợ của Huy vừa đứng. Bố vợ của Huy chứng kiến tất cả, rồi quay lại nhìn đứa con rể bất động, ánh mắt lạnh lùng. Căn phòng giờ đây chỉ còn lại sự trống rỗng và lạnh lẽo, nuốt chửng lấy Huy trong sự cô độc tột cùng.
Bố vợ của Huy lặng lẽ quay lưng, bước ra khỏi căn hộ, để lại Huy một mình trong sự đổ nát của chính mình. Cánh cửa lại khép lại, lần này không có tiếng “cạch” nhẹ, chỉ có sự im lặng đến đáng sợ nuốt chửng mọi âm thanh. Huy vẫn quỳ sụp, sau đó từ từ đổ sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo, tấm lưng anh dựa vào bức tường trống rỗng. Ánh mắt anh vô hồn nhìn vào khoảng không vô định, nơi vợ anh vừa biến mất.
Những mảnh ký ức vụn vặt bắt đầu xâu chuỗi, đâm xuyên vào tâm trí Huy như những mũi dao. Anh nhớ lại những lời nói cay nghiệt mình đã thốt ra với Vợ của Huy, cái cách anh mắng mỏ cô khi cô phàn nàn về số tiền 2 triệu đồng sinh hoạt hàng tháng, hay thái độ thờ ơ của anh trước sự mệt mỏi của cô. Từng câu từng chữ anh từng nói, từng ánh mắt khinh thường anh từng dành cho cô, giờ đây vang vọng rõ mồn một trong đầu anh, sắc như lưỡi dao cắt nát lương tâm.
Rồi đến những lời dối trá của gia đình anh. Mẹ của Huy đã vẽ ra viễn cảnh tốt đẹp về việc sử dụng số tiền 500 triệu đồng của Vợ của Huy để xây nhà cho ông bà nội, nhưng thực chất chỉ để sửa chữa qua loa cái mái dột, tường nứt của căn nhà cũ ở Quê. Số tiền cưới đáng lẽ phải là của hai vợ chồng, Huy lại đưa hết cho mẹ anh. Cả lương của anh, anh cũng đưa cho mẹ để nuôi em trai/gái của Huy ăn học, mặc kệ vợ mình chật vật với số tiền ít ỏi. Anh đã tin tưởng mù quáng, đã biến mình thành công cụ cho sự ích kỷ của gia đình mà không mảy may suy nghĩ cho người phụ nữ đã đồng cam cộng khổ với mình.
Nỗi hối hận cuộn trào, dâng lên ngập tràn trong lồng ngực Huy, nặng trĩu như đá. Anh nhận ra mình đã đánh mất không chỉ một người vợ, mà là cả một trái tim, một mái ấm, và cả sự tôn trọng của chính mình. Sự cô đơn bủa vây lấy anh, một nỗi cô đơn lạnh lẽo và khủng khiếp hơn bất cứ điều gì anh từng trải qua. Huy vùi mặt vào đầu gối, cơ thể run rẩy. Anh thì thầm trong đau đớn, giọng nói nghẹn ngào, lạc đi trong tiếng nấc: “Tại sao mình lại ngốc đến thế… mình đã làm sai quá nhiều…”
Huy nằm đó, vùi mặt vào đầu gối. Tiếng nấc khô khốc dần ngưng lại, nhưng nỗi đau vẫn cuộn trào, dâng lên ngập tràn trong lồng ngực anh. Anh ở lại trên sàn nhà lạnh lẽo của căn hộ thuê, đôi mắt vô hồn nhìn vào bức tường trống. Bóng tối của sự tuyệt vọng dần bao trùm, nhưng rồi, một tia sáng nhỏ bé lóe lên trong tâm trí anh. Anh không thể để mọi chuyện kết thúc như vậy. Không thể.
Một sức mạnh vô hình từ từ đẩy Huy đứng dậy. Anh loạng choạng, tấm lưng dựa vào bức tường, rồi chậm rãi bước đến chiếc bàn cũ kỹ. Điện thoại anh vẫn nằm đó, màn hình tối đen, phản chiếu hình ảnh méo mó của một người đàn ông vừa trải qua một cơn bão lớn. Huy nắm chặt điện thoại, đôi mắt anh giờ đây không còn vô hồn nữa, mà thay vào đó là một ngọn lửa của sự quyết tâm. Anh phải thay đổi. Anh phải trở thành một người chồng tốt hơn, một người đàn ông trưởng thành hơn!
Những ngày sau đó, căn hộ 25 mét vuông của Huy chứng kiến một sự lột xác âm thầm. Anh bắt đầu gạt bỏ những thói quen cũ, những trò tiêu khiển vô bổ. Thay vào đó, bàn làm việc của anh chất đầy sách. Sách về quản lý tài chính, những cuốn dày cộp với những thuật ngữ xa lạ, anh kiên nhẫn đọc từng trang. Anh ghi chép, vẽ sơ đồ, cố gắng nắm bắt từng khái niệm về tiết kiệm, đầu tư, và cách chi tiêu hợp lý. Anh không muốn mình lại trở thành kẻ mù quáng, để người khác lợi dụng sự cả tin của mình nữa.
Bên cạnh những cuốn sách tài chính khô khan, là những tác phẩm về hôn nhân gia đình. Huy lật giở từng trang, từng lời khuyên, từng câu chuyện về sự thấu hiểu, sẻ chia và cách hàn gắn những vết rạn nứt trong tình yêu. Anh đọc đi đọc lại những đoạn nói về sự quan tâm, về trách nhiệm của người chồng, về giá trị của người vợ. Mỗi dòng chữ như một nhát dao cứa vào tim anh, nhưng cũng đồng thời là một liều thuốc quý giá, giúp anh nhìn rõ hơn những sai lầm của mình, những điều anh đã bỏ lỡ, và những điều anh cần phải làm để sửa chữa.
Buổi tối, khi mọi âm thanh xung quanh chìm vào tĩnh lặng, Huy vẫn miệt mài với những kế hoạch. Anh lập bảng chi tiêu chi tiết, tính toán lại từng khoản tiền, từng mục tiêu. Anh vạch ra một lộ trình rõ ràng để chuộc lại số tiền 500 triệu đồng của Vợ của Huy, số tiền mà anh đã vô tâm để gia đình mình chiếm đoạt. Anh hình dung ra một ngày nào đó, khi anh có thể mang trả lại tất cả, và quan trọng hơn, mang đến cho cô một cuộc sống tốt đẹp hơn, một mái ấm thực sự, không còn nước mắt và sự tổn thương.
Ánh mắt Huy kiên định nhìn vào bức tường trắng trước mặt, nơi lẽ ra là ảnh cưới của anh và Vợ của Huy. Giờ đây, chỉ còn lại một khoảng trống, nhưng trong tâm trí anh, hình ảnh cô vẫn hiện rõ. Anh biết, con đường phía trước sẽ vô cùng khó khăn, có thể sẽ không bao giờ có được sự tha thứ trọn vẹn. Nhưng điều đó không còn quan trọng bằng việc anh phải sống đúng với lương tâm mình, phải trở thành một người đàn ông xứng đáng. Anh phải làm điều đó, không chỉ vì cô, mà còn vì chính anh, vì một phiên bản tốt đẹp hơn của chính mình, một phiên bản mà anh đã đánh mất bấy lâu nay. Đó là một hành trình dài của sự trưởng thành, của những nỗ lực không ngừng nghỉ, để một ngày nào đó, dù mọi chuyện có ra sao, anh cũng có thể tự hào rằng mình đã cố gắng hết sức để sửa chữa sai lầm, để sống trọn vẹn hơn. Dù kết quả thế nào, sự thay đổi này đã là một món quà anh tự tặng cho chính mình, một sự giải thoát khỏi gông cùm của lỗi lầm và hối hận.

