Vợ hai ôm sổ 30 tỷ ra ngân hàng… cái kết gây choáng

Tôi là vợ lẽ. Vừa kết hôn được đúng một tháng thì anh phát hiện bị UT gan giai đoạn cuối. Không ai ngờ được mọi chuyện lại trôi nhanh như một cơn lũ….Biết chẳng còn sống được bao lâu, anh lặng lẽ chia hết tài sản. Tôi là người được thừa kế toàn bộ tài khoản tiết kiệm — ba mươi tỷ đồng. Các con ruột của anh, chỉ nhận vài bộ nữ trang bạc của mẹ ruột để lại.

Sau lễ cúng 49 ngày, tôi một mình cầm sổ tiết kiệm ra ngân hàng để tất toán. Tôi vẫn nghĩ đời mình sang trang kể từ đây. Nhưng khi nhân viên ngân hàng tra cứu thông tin, cô ấy ngước lên nhìn tôi — ánh mắt vừa thương hại, vừa lạnh lùng.

Toàn thân tôi lạnh toát. Ai đã lấy? Bằng cách nào? Và quan trọng nhất tại sao anh lại nói tôi là người duy nhất thừa kế?

Tôi tên là Lệ, 33 tuổi, chưa từng nghĩ mình sẽ làm “vợ hai” của một người đàn ông 60 tuổi. Nhưng cuộc đời tôi vốn chưa từng bình thường. Mẹ mất sớm, cha đánh đập, tôi rời quê vào Sài Gòn năm 19 tuổi với hai bàn tay trắng. Trải qua bao sóng gió, tôi gặp anh — ông Tuấn, chủ một doanh nghiệp gỗ ở Bình Dương, già nhưng tử tế, phong độ và đặc biệt, có một nỗi buồn trong mắt mà tôi nhìn thấy ngay từ lần đầu.

Anh goá vợ đã gần 10 năm. Có ba người con, hai gái một trai. Lúc tôi gặp anh, họ đều đã lớn, có gia đình riêng, ít khi về nhà. Anh bảo: “Anh già rồi, muốn có người bầu bạn.” Cứ thế, tôi về sống cùng anh. Đến đầu năm nay, đám cưới được tổ chức âm thầm, chỉ có vài người bạn thân của anh và tôi. Con cái anh không ai đến.

Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Sau đám cưới được đúng một tháng, anh phát hiện bụng chướng, vàng da, đi khám thì bác sĩ kết luận: ung thư gan giai đoạn cuối. Bệnh viện lắc đầu. Anh về nhà, lặng lẽ viết di chúc. Không luật sư, không công chứng. Chỉ có chữ ký và dấu vân tay anh.

Hôm đó, anh gọi tôi lại bên giường bệnh:
— Tài khoản tiết kiệm anh gửi riêng. Em cầm cuốn sổ này, giữ kỹ. Mai kia anh có mệnh hệ gì thì em ra ngân hàng, tất toán lấy tiền mà sống. Đừng tin ai, kể cả mấy đứa con anh. Tụi nó chỉ biết tiền, chẳng thèm ngó ngàng tới anh.

Tôi run tay nhận lấy cuốn sổ tiết kiệm màu đỏ. Số tiền ghi trên đó khiến tôi nghẹn lời: 30 tỷ đồng. Tôi hỏi:
— Sao anh không chia đều cho các con?
Anh thở dài:
— Tụi nó đủ cả rồi. Chúng chưa từng gọi hỏi thăm anh suốt mấy năm nay. Em là người duy nhất bên cạnh anh những ngày cuối. Anh không muốn tiền anh để lại rơi vào tay những đứa chỉ biết trách móc và tính toán.

Anh mất nhẹ nhàng sau gần hai tháng. Tôi lo hậu sự chu đáo, lễ 49 ngày cũng tổ chức đầy đủ, mời cả ba đứa con về — dù chỉ có con gái út là xuất hiện, không một lời chia buồn. Đôi mắt cô ấy nhìn tôi đầy khinh bỉ. Tôi quen rồi.

Ngày thứ 50, tôi cầm sổ tiết kiệm đến ngân hàng trung tâm quận 3. Trong đầu, tôi đã tính sẽ chuyển một phần sang đầu tư nhỏ, còn lại gửi tiết kiệm kỳ hạn dài để sống dần. Tôi không có gia đình, không con cái, chỉ cần đủ để không lệ thuộc vào ai.

Nhưng đời không như phim… Xem thêm tại bình luận

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Vợ hai ôm sổ 30 tỷ ra ngân hàng… cái kết gây choáng

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt