Từ ngày chồng đón b/ồ nh/í về, tối nào vợ cũng trang điểm lộ/ng l/ẫy ra khỏi nhà, b/ám theo s/ố/c ng/ất thấy…Từ ngày chồng đón bồ nhí về, tối nào vợ cũng trang điểm lộng lẫy ra khỏi nhà. Chồng khinh khỉnh, cười nhạt. Nhưng rồi có một tối, anh ta bám theo — và sốc đến mức đứng không vững…
Chị An lấy chồng năm hai mươi lăm tuổi. Chồng chị – anh Tùng – là một người đàn ông thành đạt, giỏi giang, bảnh bao. Những ngày đầu hôn nhân, anh yêu chiều chị như trứng mỏng. Chị hiền lành, ít nói, luôn đứng sau chồng, lo việc nhà cửa, chăm con, không bao giờ to tiếng. Một mẫu phụ nữ truyền thống, tử tế và nhẫn nhịn.
Nhưng mọi thứ thay đổi sau mười năm chung sống.
Chị phát hiện anh Tùng có người khác. Đầu tiên là những tin nhắn lén lút, rồi những cuộc gọi tắt vội, cho đến một hôm anh trắng trợn đón cô gái đó về nhà, thản nhiên giới thiệu với con trai nhỏ của mình: “Đây là cô Linh – bạn của ba, sẽ ở với chúng ta một thời gian.”
Chị An lặng người. Không khóc. Không làm ầm. Chị chỉ lặng lẽ rót nước mời cô gái kia, như thể đang tiếp khách. Tối đó, chị ngồi thừ trên ban công, gió đêm thổi lạnh buốt. Nhưng trong lòng chị, còn lạnh hơn.
Sáng hôm sau, chị dậy sớm, vẫn chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà. Nhưng khác thường, chị diện váy đẹp, trang điểm nhẹ nhàng và xức nước hoa. Cả tuần sau đó, đêm nào cũng vậy. Cứ đúng 7 giờ tối, sau bữa ăn, chị xách túi ra khỏi nhà. Vẻ ngoài chị lộng lẫy như đi dự tiệc.
Anh Tùng để ý. Ban đầu anh chẳng quan tâm. Thậm chí cười mỉa:
– Lớn tuổi rồi còn bày đặt điệu đà, chắc cũng bắt chước ai đó đi học nhảy, học hát cho qua thời gian thôi.
Cô bồ thì cười khẩy:
– Phụ nữ bị phản bội mà còn sĩ diện ấy mà.
Nhưng rồi, chị An càng lúc càng thay đổi. Nét mặt rạng rỡ. Dáng đi tự tin. Chị không còn cặm cụi lau nhà, đón đưa con như trước. Mỗi tối về, chị cười nhẹ, vào phòng ngủ riêng, không một lời than phiền.
Tối thứ bảy đó, trời mưa lâm râm, anh Tùng quyết định bám theo vợ. Anh tò mò. Làm gì mà vợ anh, người trước đây sống chỉ xoay quanh chồng con, giờ lại có thể thay đổi
Thay đổi đến mức nào chứ? Anh Tùng siết chặt vô lăng, ánh mắt dán vào chiếc taxi màu xanh lá đang khuất dần trong màn mưa. Anh vội vã khởi động xe, nhập vào dòng người tấp nập trên phố, cố gắng duy trì khoảng cách để không bị phát hiện. Chiếc xe của anh lướt đi trong đêm tối, chỉ có tiếng cần gạt nước miệt mài gạt đi những hạt mưa lất phất.
“Chị ta định đi đâu vào cái đêm mưa gió này chứ?” Anh Tùng lẩm bẩm, sự tò mò xen lẫn khó chịu khiến gương mặt anh đầy vẻ hoài nghi. Anh chưa bao giờ thấy Chị An có dáng vẻ tự tin đến thế, cũng chưa bao giờ thấy chị chủ động ra ngoài vào mỗi tối. Hình ảnh Chị An ăn diện lộng lẫy, gương mặt rạng rỡ trước khi ra khỏi nhà cứ lởn vởn trong đầu anh. Điều đó hoàn toàn trái ngược với người vợ hiền lành, an phận mà anh từng biết.
Anh Tùng càng nghĩ càng bực bội. Người phụ nữ cam chịu, suốt ngày chỉ biết cơm nước, lau dọn nhà cửa của anh đâu rồi? Giờ đây, chị ta lại dám thay đổi, dám có những bí mật riêng. Ánh đèn đường mờ ảo hắt vào khoang xe, soi rõ vẻ mặt cau có của anh. “Hay là có bồ? Hay là…?” Một ý nghĩ thoáng qua khiến anh Tùng nhíu mày. Điều đó là không thể. Chị An làm gì có ai ngoài anh. Nhưng sự thay đổi quá lớn này khiến anh không thể không nghi ngờ. Chiếc taxi phía trước rẽ vào một con phố nhỏ hơn, chìm vào bóng tối của những hàng cây cổ thụ. Anh Tùng khẽ phanh lại, bám theo, nhịp tim anh đập nhanh hơn một chút.
Chiếc taxi dừng lại sát lề đường. Chị An thanh lịch bước xuống, dáng vẻ tự tin lạ thường dưới ánh đèn đường vàng vọt. Anh Tùng vội vàng tấp xe vào một góc khuất gần đó, tắt máy và nín thở quan sát. Khu phố này không phải là trung tâm thương mại hay khu giải trí đêm mà anh thường dẫn cô Linh đến. Nó tấp nập thật đấy, nhưng là kiểu tấp nập của những con hẻm nhỏ với các cửa hàng tạp hóa, tiệm sửa xe, và những căn nhà cũ kỹ nằm san sát.
Chị An không hề tỏ ra ngạc nhiên hay bối rối. Cô bước đi dứt khoát trên vỉa hè ẩm ướt, mái tóc búi cao và chiếc váy công sở màu xanh than khiến cô trông như một nữ doanh nhân đang đi công tác. Anh Tùng dán mắt vào từng cử chỉ của vợ, lòng đầy hoài nghi. “Cô ta đang làm cái quái gì ở đây chứ? Không phải đi mua sắm, cũng chẳng phải hẹn hò ở quán bar nào.” Anh thầm nghĩ, cau mày cố gắng tìm một lời giải thích hợp lý.
Đôi mắt anh Tùng dõi theo Chị An. Cô đi thẳng vào một con hẻm nhỏ, khuất dần giữa hai tòa nhà cao tầng. Anh Tùng cảm thấy một sự khó chịu dâng lên. Sự tự tin của Chị An, địa điểm lạ lùng này, và cả những thay đổi đột ngột trong thói quen của cô, tất cả đều đang tạo thành một mớ bòng bong khiến anh không thể nào hiểu nổi. Anh siết chặt vô lăng, ánh mắt vẫn không rời khỏi con hẻm tối. Cái gì đang chờ đợi anh ở phía trước đây?
Anh Tùng không chần chừ lâu. Anh mở cửa xe, bước xuống và khóa lại, ánh mắt dò xét xuyên qua màn mưa lâm râm. Cái lạnh của đêm không làm giảm đi sự nôn nóng trong lòng anh. Anh rảo bước nhanh, theo dấu Chị An vào con hẻm nhỏ, nơi ánh đèn đường không thể chiếu tới hoàn toàn. Không khí ẩm ướt, mùi đất và rác rưởi lẩn khuất, hoàn toàn khác xa với những khu phố lung linh, náo nhiệt anh thường đến. Anh Tùng nhíu mày, cảnh giác cao độ.
Anh nhìn thấy bóng Chị An ở cuối hẻm, cô đang dừng lại trước một tòa nhà. Đó là một tòa nhà cao tầng, khá mới và có vẻ hiện đại, hoàn toàn lạc lõng giữa những căn nhà cũ kỹ xung quanh. Không có bảng hiệu quán bar rực rỡ, cũng chẳng có ánh đèn lấp lánh của nhà hàng sang trọng. Nơi đây toát lên vẻ nghiêm trang, thậm chí có phần lạnh lẽo. Anh Tùng nấp mình sau một bức tường cũ, dán mắt vào Chị An.
Chị An không hề do dự, cô bước thẳng vào sảnh tòa nhà, dáng vẻ ung dung như thể đây là nơi cô vẫn thường lui tới. Cánh cửa kính tự động khép lại sau lưng Chị An, cắt đứt tầm nhìn của Anh Tùng. Anh đứng đó, đơ người. “Đây là đâu chứ?” Anh Tùng thắc mắc, cau mày, cảm giác có điều gì đó không đúng dội lên trong lòng. Tất cả những giả định của anh về việc Chị An ngoại tình, hay đến nơi vui chơi giải trí đều sụp đổ. Sự bối rối và ngờ vực đan xen, tạo thành một mớ hỗn độn trong tâm trí Anh Tùng. Anh nhìn chằm chằm vào tòa nhà im lìm, không thể hiểu nổi mục đích của Chị An khi đến một nơi như thế này.
Anh Tùng không thể đứng yên thêm. Sự ngờ vực và tò mò như thiêu đốt anh. Anh mở cửa xe, bước xuống, cẩn thận đội chiếc mũ lưỡi trai kéo thấp che đi gương mặt. Tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, một linh cảm bất an khó tả dâng lên. Anh cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, hít thở sâu, rồi rảo bước về phía tòa nhà. Cánh cửa kính tự động lại một lần nữa mở ra, nuốt chửng Anh Tùng vào bên trong. Anh bước vào sảnh, mắt đảo nhanh một vòng. Không gian rộng rãi, sạch sẽ và tĩnh lặng, khác hẳn với những gì anh hình dung về nơi Chị An có thể đến. Một cô tiếp tân trẻ đang ngồi ở quầy lễ tân, ánh mắt lịch sự nhìn về phía anh. Anh Tùng vờ như đang tìm kiếm ai đó, bước chân rón rén tiến sâu hơn. Anh thấy Chị An đang đứng chờ thang máy ở cuối sảnh, lưng quay về phía anh. Vẻ tự tin, thản nhiên của cô càng khiến Anh Tùng thêm bối rối. Anh nấp mình sau một cột lớn, nín thở chờ đợi. Chị An bước vào thang máy, cánh cửa khép lại. Anh Tùng chờ đợi vài giây, rồi nhanh chóng lao tới, bấm nút gọi thang máy khác.
Thang máy dừng lại. Anh Tùng bước ra, mắt anh quét nhanh khắp hành lang. Cuối dãy, một cánh cửa khép hờ, và anh lờ mờ nhận ra bóng dáng Chị An đang ngồi bên trong, quay lưng lại phía anh. Anh thận trọng tiến lại gần, bước chân nhẹ bẫng, tim đập rộn ràng.
Khi đến gần hơn, ánh mắt Anh Tùng dừng lại trên một tấm biển nhỏ, màu xanh lam nhạt, dán ngay ngắn trên cánh cửa. Dòng chữ đen in đậm đập vào mắt anh, từng từ một, rõ mồn một.
**ANH TÙNG** (Nội tâm, sắc bén):
Không thể nào…
Anh Tùng chết sững tại chỗ, như bị đóng băng. Gương mặt anh tái mét, đôi mắt mở to hết cỡ, lộ rõ vẻ hoang mang tột độ. Anh lùi lại một bước, đầu lắc nhẹ, cố gắng xác nhận lại những gì mình vừa đọc.
**ANH TÙNG** (Lẩm bẩm, giọng không tin nổi):
Trung tâm tư vấn pháp luật và hỗ trợ phụ nữ ư? Pháp luật… hỗ trợ phụ nữ?
Hàng loạt câu hỏi xoáy sâu vào tâm trí anh, dội lên những làn sóng lạnh buốt. Chị An đến đây làm gì? Pháp luật? Hỗ trợ phụ nữ? Tất cả những hình ảnh về sự thay đổi của Chị An trong suốt tuần qua bỗng chốc hiện về, kết nối lại thành một chuỗi sự kiện đáng sợ, rùng rợn. Lồng ngực Anh Tùng như bị bóp nghẹt, một dự cảm cực kỳ tồi tệ, chưa từng có, ập đến. Anh nhìn chằm chằm vào tấm biển, mồ hôi lạnh túa ra sau gáy, cả người run rẩy.
Anh Tùng vẫn đứng sững, đôi mắt dán chặt vào tấm biển, mồ hôi lạnh túa ra sau gáy, cả người run rẩy. Một âm thanh mơ hồ, trầm đục lọt vào tai anh, kéo anh ra khỏi cơn choáng váng. Đó là giọng một người phụ nữ, trầm nhưng quen thuộc đến rợn người. *Chị An.*
Anh Tùng lập tức hành động, như bị một lực vô hình thúc đẩy. Anh nhẹ nhàng áp tai vào cánh cửa, ghì chặt, cố gắng nghe rõ từng lời. Hơi thở anh nghẹn lại, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Từng tiếng nói, dù chỉ là những mảnh vụn, cũng rõ mồn một lọt vào tai anh.
**CHỊ AN** (Giọng nhỏ, lọt qua khe cửa, rõ từng từ):
…muốn ly hôn… Con trai nhỏ sẽ sống với tôi…
**TƯ VẤN VIÊN** (Giọng bình tĩnh, nhỏ, lọt qua khe cửa):
…Vâng, với bằng chứng Anh Tùng ngoại tình với Cô Linh, cùng thu nhập ổn định của chị An, việc giành quyền nuôi con sẽ rất thuận lợi. Về phân chia tài sản, chúng ta sẽ dựa vào điều luật…
Lời nói của người tư vấn viên, xen kẽ với những câu khẳng định dứt khoát của Chị An, như những nhát dao đâm thẳng vào tim Anh Tùng. Anh lùi lại một bước, gương mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. *Ly hôn? Quyền nuôi con? Ngoại tình? Bằng chứng? Cô Linh?* Những từ ngữ ấy xoáy sâu vào tâm trí anh, tạo thành một cơn lốc kinh hoàng.
Anh Tùng vội vàng áp tai lại, cố gắng nghe thêm, nhưng mọi thứ đã rõ ràng hơn bao giờ hết. Chị An không chỉ thay đổi, cô ấy đang chuẩn bị cho một cuộc chiến, và anh là kẻ thù. Cảm giác bất an, khó tả bấy lâu nay bỗng chốc vỡ òa thành một nỗi sợ hãi tột cùng, nuốt chửng lấy anh. Anh Tùng cảm thấy choáng váng, cả người run bần bật, đứng không vững.
Anh Tùng vẫn còn run rẩy, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào cánh cửa đóng kín. Tiếng nói từ bên trong, như một luồng điện xẹt qua, càng lúc càng rõ ràng, khiến toàn thân anh cứng đờ. Anh ghì chặt tai vào cánh cửa gỗ, cố gắng hít thở thật sâu để trấn tĩnh, nhưng tim anh vẫn đập thình thịch như muốn xé toạc lồng ngực.
Từ bên trong, giọng Chị An vang lên, không còn chút nào vẻ yếu đuối, cam chịu mà anh vẫn thường thấy. Giọng cô kiên định, dứt khoát đến lạnh lùng.
**CHỊ AN** (giọng rõ ràng, không chút do dự, lọt qua cánh cửa):
…Vâng, tôi đã quyết định. Tôi muốn nộp đơn ly hôn đơn phương.
Anh Tùng nín thở, máu trong người như đông lại. Anh không tin vào tai mình. *Ly hôn đơn phương?*
**TƯ VẤN VIÊN** (giọng bình tĩnh, chuyên nghiệp):
Vậy thì chúng ta sẽ chuẩn bị các bằng chứng cần thiết về việc Anh Tùng ngoại tình với Cô Linh. Điều này sẽ rất có lợi cho chị trong việc yêu cầu quyền nuôi con và phân chia tài sản.
Mỗi từ ngữ như một nhát dao găm thẳng vào tim Anh Tùng. Anh lùi lại một bước nhỏ, va vào bức tường lạnh lẽo phía sau.
**CHỊ AN** (tiếp lời, giọng nói không chút nhân nhượng):
Đúng vậy. Tôi yêu cầu quyền nuôi con trai nhỏ. Thằng bé cần một môi trường tốt hơn, không có sự lừa dối. Còn về tài sản chung, tôi sẽ yêu cầu phân chia theo đúng luật pháp. Mọi thứ phải rõ ràng và minh bạch.
Giọng nói của Chị An vang vọng trong tai Anh Tùng, như tiếng chuông báo tử. Nó không phải là giọng nói của người phụ nữ hiền lành, nhẫn nhịn mà anh đã từng biết. Đây là một người phụ nữ hoàn toàn khác, mạnh mẽ và quyết đoán, đang chuẩn bị cho một cuộc chiến mà anh không hề hay biết.
Anh Tùng chết sững tại chỗ, hai chân như bị đóng đinh xuống đất. Toàn thân anh cứng đờ, đôi mắt vô hồn nhìn vào hư không. Mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo. *Thằng bé… không có sự lừa dối… phân chia tài sản…* Anh cảm thấy một nỗi kinh hoàng tột độ đang nuốt chửng lấy anh, khi nhận ra cuộc sống của mình sắp đổ vỡ tan tành. Anh Tùng đứng đó, như một pho tượng, hoàn toàn sụp đổ.
Anh Tùng lùi lại khỏi cánh cửa, chân anh như không còn sức lực. Đôi mắt anh trừng trừng nhìn vào cánh cửa vô tri, nhưng trong tâm trí anh, hình ảnh Chị An kiên quyết, sắc lạnh cứ xoáy sâu. Đầu óc anh quay cuồng như thể vừa bị một cú đấm trời giáng. Anh không thể tin được những gì mình vừa nghe. Ly hôn? Chị An? Người phụ nữ mà anh vẫn luôn coi thường, người mà anh nghĩ sẽ không bao giờ dám làm bất cứ điều gì, lại đang chuẩn bị xé bỏ cuộc hôn nhân này.
Cả người Anh Tùng run rẩy, choáng váng đến mức anh phải tựa vào bức tường lạnh lẽo để giữ thăng bằng. Anh Tùng cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực, không tài nào hít thở nổi. Từng lời của Chị An vẫn văng vẳng trong tai anh, rõ ràng và tàn nhẫn: “Quyền nuôi con trai nhỏ… phân chia tài sản… không có sự lừa dối.” Tất cả như một bản án chung thân dành cho anh. Cái cảm giác bị phản bội, bị qua mặt, dâng trào trong anh, nhưng lại bị đè nén bởi sự hoảng loạn tột độ. Anh Tùng đã hoàn toàn sụp đổ.
Anh Tùng vẫn tựa vào bức tường lạnh lẽo, từng thớ thịt trên người anh căng cứng vì hoảng loạn. Hơi thở anh hổn hển, cố gắng đẩy lùi những lời Chị An đã nói. Nhưng càng cố gắng, những ký ức khác lại càng ùa về, rõ mồn một, như những nhát dao đâm thẳng vào tâm trí anh.
Anh Tùng nhắm nghiền mắt, khuôn mặt méo mó. Trong đầu anh, khung cảnh Chị An bước ra khỏi nhà mỗi tối hiện lên sống động. Chị An trong chiếc váy đẹp, trang điểm nhẹ nhàng, xức nước hoa, thần thái rạng rỡ, dáng đi tự tin, hoàn toàn khác hẳn người phụ nữ cặm cụi lau nhà, đón đưa con mà anh từng biết.
Ký ức kéo anh về một buổi tối cách đây không lâu. Anh Tùng và Cô Linh ngồi trong phòng khách, giả vờ xem TV, nhưng thực chất là đang lén lút nhìn theo Chị An.
CHỊ AN (V.O., giọng thanh thoát, tự tin)
(Đang bước ra cửa)
Anh Tùng, em đi ra ngoài một lát. Con ngủ rồi đó.
Anh Tùng và Cô Linh liếc nhìn nhau, nụ cười khinh khỉnh nở trên môi cả hai.
CÔ LINH (V.O., giọng điệu mỉa mai, thì thầm)
Trời ơi, lớn tuổi rồi còn bày đặt điệu đà chi cho mệt vậy anh? Cứ tưởng mình còn son hả?
ANH TÙNG (V.O., cười nhạt, ánh mắt đầy sự coi thường)
Kệ cô ta. Lên chức bà rồi mà cứ làm như thiếu nữ. Chắc lại gặp mấy bà bạn già đi buôn dưa lê dưa chuột thôi. Làm gì có ai thèm dòm ngó.
Tiếng cười nhạt nhẽo của Anh Tùng và Cô Linh vang vọng trong tâm trí anh, giờ đây không còn là niềm vui chiến thắng mà là tiếng vang vọng của một lời nguyền rủa. Câu nói “Lớn tuổi rồi còn bày đặt điệu đà” đâm thẳng vào tai anh, sắc lạnh như lưỡi dao, găm sâu vào nỗi sợ hãi đang dâng trào.
Anh Tùng mở choàng mắt, mồ hôi lạnh toát ra. Anh nhớ lại nét mặt rạng rỡ, dáng đi tự tin của Chị An, không còn chút nào của người vợ cam chịu, nhẫn nhục. Anh từng nghĩ đó chỉ là màn kịch vụng về của một người đàn bà hết thời. Giờ đây, mọi sự khinh miệt, mỉa mai của anh dành cho Chị An bỗng biến thành sự hối hận tột độ, trộn lẫn với nỗi sợ hãi kinh hoàng. Anh đã sai. Sai hoàn toàn. Người phụ nữ anh coi thường kia đã thay đổi, và thay đổi một cách đáng sợ, một cách mà anh chưa từng lường trước. Anh nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến bật máu. Tất cả đều là cái giá cho sự ngu ngốc và lòng tham lam của anh.
Anh Tùng vẫn đứng đó, mồ hôi lạnh toát ra, lòng bàn tay rỉ máu vì những ngón tay siết quá chặt. Toàn thân anh run rẩy, đôi mắt dán chặt vào cánh cửa chính căn nhà, như thể nó là cánh cửa dẫn đến vực sâu. Tim anh đập thình thịch, một cảm giác lo sợ tột độ bủa vây. Anh cố gắng hít thở sâu, tự trấn an mình rằng mọi thứ chỉ là do anh tưởng tượng, nhưng tiếng cười nhạt nhẽo của anh và Cô Linh vẫn vang vọng, chế giễu sự tự mãn của anh.
BỐNG!
Cánh cửa bất ngờ bật mở. Âm thanh khô khốc xé toang không khí căng thẳng, khiến Anh Tùng giật nảy mình, tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Anh lùi lại một bước vô thức.
Từ bên trong, CHỊ AN bước ra.
Không phải dáng vẻ tiều tụy, cam chịu mà anh từng biết. CHỊ AN trong chiếc váy tối màu đơn giản nhưng lịch thiệp, mái tóc búi gọn gàng, khuôn mặt trang điểm nhẹ nhàng nhưng tinh tế. Đôi mắt chị không còn vẻ mệt mỏi mà rạng rỡ một cách lạ lùng, đầy sự tự tin và bình thản đến đáng sợ. Mỗi bước chân của CHỊ AN đều nhẹ nhàng, dứt khoát, toát lên một khí chất hoàn toàn khác biệt. Chị không hề tỏ ra vội vã hay bối rối, như thể chị đã biết trước mọi chuyện sẽ diễn ra.
CHỊ AN liếc nhìn ANH TÙNG. Anh Tùng đứng đó, sững sờ, khuôn mặt tái mét, đôi mắt mở to nhìn chị như nhìn thấy ma. Anh không thốt nên lời, mọi suy nghĩ đều hóa đá.
Nhưng CHỊ AN không hề tỏ ra bất ngờ hay sợ hãi. Ánh mắt chị lạnh lẽo quét qua ANH TÙNG, không một chút biểu cảm. Không có sự tức giận, không có sự đau khổ, chỉ là một sự dửng dưng đến ghê người. Một tia nhìn sắc lạnh, đầy kiên quyết, lướt qua đôi mắt CHỊ AN, như thể chị đang nhìn một vật cản không đáng để bận tâm, hoặc một kẻ đã bị chị đánh bại từ lâu.
Trong đầu CHỊ AN, một giọng nói thầm thì, sắc bén vang lên: “Đã đến lúc rồi.”
Chị đứng thẳng, ngẩng cao đầu, không một lời nói, không một cử chỉ thừa thãi, chỉ đơn giản là ánh mắt đó, ánh mắt hứa hẹn một sự kết thúc không thể đảo ngược.
Chị An không nói một lời. Ánh mắt lạnh lùng quét qua Anh Tùng lần cuối cùng, không một chút luyến tiếc hay giận dữ, như thể anh chỉ là một bức tượng vô tri chắn lối. Bước chân chị dứt khoát xoay người, hướng thẳng ra cửa chính. Tiếng gót giày khẽ gõ nhẹ trên nền nhà, mỗi nhịp đều như một nhát búa đóng vào lồng ngực Anh Tùng.
Anh Tùng đứng đó, sững sờ, cả người cứng đờ như bị hóa đá. Miệng anh há hốc, muốn thốt ra một tiếng gọi, nhưng cổ họng lại khô khốc, nghẹn ứ. Âm thanh cuối cùng anh nghe được là tiếng cửa đóng lại, nhẹ nhàng nhưng tuyệt vọng, cắt đứt mọi hy vọng mong manh.
Đã hết rồi. Anh Tùng đứng như trời trồng, đôi mắt dại đi nhìn chằm chằm vào cánh cửa vừa đóng sập. Chị An đã đi, không một lời giải thích, không một lời than vãn. Chỉ duy nhất ánh mắt ấy, ánh mắt đã nói lên tất cả: sự lạnh lùng của người đã buông bỏ hoàn toàn.
Cảm giác bất lực và bàng hoàng như một dòng nước lạnh băng thấm vào từng thớ thịt, từng tế bào của Anh Tùng. Anh muốn nhúc nhích, muốn đuổi theo, muốn níu kéo, nhưng toàn thân anh lại tê dại, không thể cử động. Mọi suy nghĩ như bị đóng băng, chỉ còn lại sự trống rỗng và nỗi sợ hãi tột độ khi nhận ra mình vừa đánh mất thứ quý giá nhất. Nỗi bàng hoàng biến thành một sự câm lặng đáng sợ, trói chặt anh vào chính sự bất lực của mình.
Anh Tùng vẫn đứng như trời trồng thêm vài giây nữa, rồi một lực vô hình như rút cạn mọi sức lực trong anh. Đôi chân anh khuỵu xuống, cả người đổ sụp, khuỵu gối ngay tại lối ra vào. Hai tay anh run rẩy ôm lấy cái đầu đang nặng trĩu những suy nghĩ hỗn độn. Nước mưa từ mái hiên tạt vào, thấm ướt vạt áo sơ mi, lạnh buốt thấu xương. Cái lạnh của cơn mưa đêm hoà cùng cái lạnh của nỗi sợ hãi và sự mất mát đang cào xé tâm can.
Anh Tùng nhìn trân trân ra cánh cửa đã đóng, không còn bóng dáng Chị An. Trong màn mưa lất phất, hình ảnh về Chị An của những ngày trước chợt hiện về rõ mồn một. Không còn là người phụ nữ cam chịu, cặm cụi lau nhà, đón đưa con, hay lặng lẽ vào phòng ngủ riêng mà không một lời than phiền. Chị An giờ đây đã khác, với váy đẹp, trang điểm nhẹ nhàng, xức nước hoa, nét mặt rạng rỡ, dáng đi tự tin mỗi tối. Anh từng nghĩ, chị thay đổi là vì ai đó, vì một người đàn ông khác. Nhưng giờ đây, trong khoảnh khắc tan nát này, anh mới bàng hoàng nhận ra, Chị An thay đổi không phải vì bất cứ ai, mà là vì chính cô ấy đã quyết định tự giải thoát cho mình. Chị đã tự đứng lên, tìm lại bản ngã, và bước ra khỏi cuộc đời anh mà không cần một lời níu kéo hay oán trách.
Cảm giác trống rỗng ập đến, dữ dội hơn bất kỳ cơn giận dữ nào. Nó nuốt chửng mọi thứ bên trong Anh Tùng, chỉ còn lại một hố đen vô tận. Sự hối hận trỗi dậy, cay đắng và muộn màng. Anh đã đánh mất Chị An, đánh mất gia đình này, đánh mất tất cả, bởi sự thờ ơ và phản bội của chính mình. Nước mắt anh hòa cùng nước mưa, mặn chát và lạnh lẽo, rơi lã chã xuống nền gạch ẩm ướt. Anh gục đầu giữa hai lòng bàn tay, cơ thể run lên bần bật trong nỗi tuyệt vọng tột cùng. Mọi thứ anh từng coi nhẹ, từng nghĩ là hiển nhiên, giờ đây đã tan biến như bọt biển.
Trong màn mưa lạnh buốt, tâm trí Anh Tùng chợt tua lại chuỗi ngày qua. Váy đẹp, trang điểm nhẹ nhàng, xức nước hoa. Nét mặt rạng rỡ, dáng đi tự tin. Không còn cặm cụi lau nhà, đón đưa con. Anh Tùng từng cho rằng Chị An đang làm đẹp để gặp gỡ một kẻ khác, rằng Chị An đang phản bội anh như cách anh đã phản bội. Nhưng giờ đây, từng mảnh ghép vụn vỡ chợt ráp lại thành một bức tranh tàn nhẫn và rõ ràng đến cay độc.
Không phải cho một ai khác. Mà là cho chính cô ấy. Để lấy lại sự tự tin. Để tìm lại chính mình. Để chuẩn bị cho một cuộc sống mới không có anh. Cái sự thật đó còn đau đớn hơn cả sự phản bội anh từng tưởng tượng. Anh đã nghĩ Chị An yếu đuối, cam chịu. Anh đã nghĩ Chị An sẽ mãi mãi là cái bóng của anh. Nhưng Chị An đã âm thầm, lặng lẽ lột xác, trưởng thành ngay dưới mũi anh, và anh thì quá mù quáng để nhận ra.
Mỗi lần Chị An bước ra khỏi cánh cửa đó, không phải là để đi chơi, mà là để mạnh mẽ hơn, từng bước một rời xa cuộc đời anh, rời xa tổ ấm đã mục ruỗng này. Đôi mắt Anh Tùng nhắm nghiền lại, cố gắng xua đi hình ảnh Chị An rạng rỡ bước đi, nhưng vô vọng. Mỗi bước đi của Chị An đều là một sợi dây thừng đang siết chặt trái tim anh, kéo Chị An rời xa anh mãi mãi. Anh đã tự tay phá hủy tất cả. Anh đã đánh mất người phụ nữ mình từng yêu, bằng chính sự thờ ơ và phản bội của mình. Giờ đây, Chị An đang trên đường tìm lại chính mình, và con đường đó không có anh.
Anh Tùng lảo đảo mở cánh cửa chính, bàn tay run rẩy bám chặt vào khung cửa. Cơn mưa đã tạnh nhưng lòng anh vẫn ướt đẫm một nỗi cay đắng. Từ phòng khách vọng ra tiếng cười lanh lảnh của Cô Linh, xen lẫn tiếng bi bô vui vẻ của Con trai nhỏ. Từng âm thanh ấy, lẽ ra phải là liều thuốc an ủi, giờ đây như những mũi kim châm vào tai Anh Tùng. Anh bước vào, cảnh tượng đập vào mắt khiến anh gần như nghẹt thở.
Cô Linh đang ngồi bệt dưới sàn nhà, mái tóc bới cao, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng. Cô ta đang đùa nghịch với một chiếc xe đồ chơi, mắt nhìn Con trai nhỏ đang cười khúc khích chạy quanh. Con trai nhỏ vô tư ôm lấy Cô Linh, dụi đầu vào vai cô ta như một thói quen. Cô Linh cúi xuống, hôn nhẹ lên tóc cậu bé, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai.
Nhưng trong mắt Anh Tùng, tất cả bỗng trở thành một cảnh tượng giả dối đến rợn người. Nụ cười kia không còn là sự ấm áp, mà là một màn kịch được dàn dựng hoàn hảo. Cái ôm của Cô Linh với Con trai nhỏ không phải là tình cảm, mà là sự chiếm hữu trơ trẽn. Anh nhìn thấy sự trống rỗng trong ánh mắt Cô Linh, ẩn sau vẻ bề ngoài rạng rỡ. Cô ta đang diễn, diễn một vai người mẹ hiền lành, một người phụ nữ hoàn hảo, để lấp đầy khoảng trống mà Chị An để lại.
Một cảm giác ghê tởm trào dâng trong lòng Anh Tùng, không phải chỉ với Cô Linh, mà với chính bản thân anh. Anh đã tin vào vở kịch này bao lâu nay, đã để nó phá hủy tất cả. Anh đã chọn thứ hào nhoáng, giả tạo này thay vì sự chân thành, giản dị của Chị An. Nỗi ân hận, sự tủi hổ và một nỗi buồn sâu sắc, nặng nề như đá tảng, đè nén lên lồng ngực anh, khiến anh gần như không thở nổi. Anh quay lưng lại, cố gắng giấu đi gương mặt méo mó vì hối hận của mình, cố gắng không để ai nhìn thấy sự đổ vỡ tan tành bên trong anh.
Sáng hôm sau, Anh Tùng tỉnh giấc, cảm giác nặng trĩu vẫn đè nén lồng ngực. Anh nhìn sang bên cạnh, giường trống không. Chị An đã không về phòng tối qua, hay có lẽ, đã về rồi lại đi. Anh vội vã bật dậy, cảm giác bồn chồn trỗi dậy mạnh mẽ. Anh xuống giường, đi tìm Chị An.
Anh gọi khẽ tên Chị An, rồi lớn hơn một chút, nhưng chỉ có tiếng Cô Linh ngáy nhẹ từ phòng khách và tiếng chim hót ngoài cửa sổ đáp lại. Anh lướt qua phòng khách, nhìn thấy Cô Linh vẫn say ngủ trên sofa, Con trai nhỏ nằm cuộn tròn bên cạnh. Cảnh tượng lẽ ra phải ấm áp ấy giờ đây chỉ khiến Anh Tùng thêm ghê tởm.
Anh bước vào bếp, rồi ra đến phòng ăn. Bàn ăn sạch sẽ, không có dấu vết bữa sáng, không có ly cà phê của Chị An, không có bất kỳ thứ gì quen thuộc. Bỗng, ánh mắt Anh Tùng dừng lại trên mặt bàn. Một phong bì trắng, nằm lặng lẽ, bên trên là một tờ giấy được gấp gọn gàng. Cảm giác bất an mãnh liệt ập đến.
Anh Tùng run rẩy vươn tay, nhặt tờ giấy lên. Đó là một tờ đơn ly hôn. Dòng chữ viết tay của Chị An rõ ràng đến đau lòng: “Anh Tùng, em nghĩ chúng ta nên dừng lại. Con trai nhỏ sẽ được em chăm sóc. Tài sản, anh cứ giữ lấy. Em chỉ cần sự bình yên.”
Bên dưới, chữ ký của Chị An. Gọn gàng, dứt khoát. Không một lời oán trách, không một giọt nước mắt, chỉ là sự chấm dứt.
Anh Tùng ngã quỵ xuống ghế, tờ giấy trắng nhàu nát trong tay. Nước mắt không kìm được nữa, tuôn rơi lã chã, làm nhòe đi những dòng chữ lạnh lùng. Anh nhìn quanh căn nhà của chị An và Anh Tùng, nơi từng là tổ ấm, giờ đây bỗng trở nên trống rỗng đến đáng sợ. Mọi thứ dường như đã biến mất cùng với Chị An.
“Anh đã mất em thật rồi,” Anh Tùng thì thầm, tiếng nói nghẹn lại trong cổ họng, vỡ vụn thành từng mảnh tuyệt vọng. Anh đã mất Chị An, mất đi sự chân thành, mất đi cả chính bản thân mình. Chỉ còn lại nỗi ân hận tột cùng, và một tương lai u ám không hình dung nổi.
Tiếng động sột soạt ở phòng khách kéo Anh Tùng thoát khỏi vực sâu tuyệt vọng. Cô Linh, đã tỉnh giấc, bước vào với vẻ mặt ngái ngủ nhưng lập tức biến sắc khi nhìn thấy Anh Tùng ngồi bệt dưới sàn, tay vẫn nắm chặt tờ đơn ly hôn. Ánh mắt cô ta lướt nhanh qua tờ giấy nhàu nát, rồi dừng lại trên khuôn mặt thất thần của anh.
“Ly hôn thật rồi sao?” Cô Linh hỏi, giọng không có chút xót thương nào, chỉ là một sự tò mò pha lẫn tính toán. Anh Tùng không trả lời, chỉ lắc đầu một cách vô vọng. Cô Linh không đợi câu trả lời, cô ta đảo mắt, nhận ra tình thế đã thay đổi. Mục đích của cô ta đã không còn.
Cô Linh lập tức quay người, đi thẳng vào phòng khách, lục lọi tìm kiếm túi xách và điện thoại. “Vậy thì, em nghĩ em nên đi. Chúc anh may mắn với cuộc sống mới,” cô ta nói vọng ra, một câu nói sáo rỗng không chút chân thành. Anh Tùng nghe tiếng cửa đóng sập, biết rằng mình đã bị bỏ lại một mình, hoàn toàn. Cô Linh đã rời đi, không một lời tạm biệt, không một chút luyến tiếc, giống như cách cô ta đã đến: chỉ vì lợi ích.
Căn nhà của chị An và Anh Tùng giờ đây im ắng đến rợn người. Ánh nắng ban mai nhạt nhòa lọt qua khung cửa sổ, phơi bày sự trống trải đáng sợ. Anh Tùng đứng dậy, lê bước vào phòng ngủ của mình. Chiếc giường lạnh lẽo, một nửa giường đã không còn hơi ấm của Chị An từ rất lâu rồi, nhưng bây giờ, nó còn trống trải hơn thế. Anh nhìn quanh, mọi vật dụng của Chị An đều đã biến mất, không để lại bất cứ dấu vết nào. Ngay cả mùi hương thoảng thoảng của cô ấy cũng không còn.
Anh Tùng bước đến tủ quần áo, vô thức mở cánh cửa ra. Ngăn tủ của Chị An sạch trơn, chỉ còn lại một tấm ảnh cưới cũ kỹ, được cài lỏng lẻo ở mặt trong cánh tủ. Anh Tùng gỡ bức ảnh xuống, ngón tay run rẩy lướt trên khuôn mặt rạng rỡ của Chị An trong ngày cưới. Nụ cười hạnh phúc, ánh mắt tràn đầy yêu thương, và bên cạnh là anh, Anh Tùng của mười năm trước, trẻ trung, tự tin, và cũng từng yêu thương cô ấy rất nhiều.
Một dòng nước mắt nóng hổi lăn dài trên má Anh Tùng. Anh nhớ về những kỷ niệm cũ, về những lời thề non hẹn biển, về những năm tháng cùng nhau xây dựng tổ ấm. Tất cả giờ đây đều tan vỡ, vụn vỡ như những mảnh thủy tinh sắc nhọn cứa vào tim anh. Cô Linh đã đi, Chị An đã đi, và cả Con trai nhỏ cũng sẽ không còn ở bên anh nữa. Anh đã đánh mất tất cả, bằng chính đôi tay mình.
“Mọi thứ đã kết thúc thật rồi…” Anh Tùng lẩm bẩm, tiếng nói vỡ vụn trong không gian tĩnh mịch. Trái tim anh như bị hàng ngàn mũi kim đâm xuyên, đau đớn tột cùng. Anh đã nhận ra sự mất mát vĩnh viễn của mình, nhưng mọi thứ đã quá muộn. Nỗi hối hận như một con sóng dữ dội nhấn chìm anh vào đáy sâu tuyệt vọng. Anh đã để lạc mất viên ngọc quý giá nhất trong cuộc đời mình, để rồi giờ đây chỉ còn lại là một con người trống rỗng, cô độc và chất chứa đầy lỗi lầm.
Thời gian trôi qua, Anh Tùng vẫn vật vờ trong căn nhà lớn, nó càng lúc càng trở nên lạnh lẽo và vô nghĩa. Những buổi sáng không còn tiếng nói cười, những bữa tối không còn hơi ấm gia đình. Anh sống trong sự câm lặng của chính mình, nỗi ân hận gặm nhấm tâm can từng ngày. Anh Tùng nhận ra rằng, điều anh đã đánh mất không chỉ là một người vợ, một gia đình, mà còn là một phần hồn của chính anh. Sự ích kỷ, sự vô tâm và những lựa chọn sai lầm đã biến anh thành kẻ trắng tay, kẻ phải đối diện với hậu quả của những gì mình gây ra. Anh bắt đầu nhìn nhận lại toàn bộ cuộc đời, nhận ra những giá trị đích thực mà trước đây anh đã bỏ qua vì chạy theo những phù phiếm, ảo ảnh. Có lẽ, đây là cái giá phải trả cho những sai lầm, một cái giá đắt đỏ nhưng cần thiết để anh có thể nhìn thấu bản chất của cuộc sống, của tình yêu và sự tha thứ. Dù Chị An không còn ở bên, nhưng những gì cô ấy đã làm, sự kiên cường và quyết đoán của cô ấy, đã gieo vào lòng Anh Tùng một hạt giống của sự thay đổi. Hạt giống đó, dù đau đớn đến mấy, cũng sẽ là khởi đầu cho một hành trình tìm lại chính mình, một hành trình dài để chuộc lỗi và để học cách trân trọng những điều tưởng chừng như nhỏ bé nhất trong cuộc đời. Nước mắt Anh Tùng vẫn rơi, nhưng không còn là nước mắt của sự tuyệt vọng hoàn toàn, mà là nước mắt của sự nhận thức, của một khởi đầu mới, dù muộn màng và đầy chông gai. Anh biết, con đường phía trước sẽ rất khó khăn, nhưng có lẽ, chỉ khi đối diện với sự mất mát tột cùng này, anh mới có thể thực sự trưởng thành.

