“Lương chồng 8 triệu, tôi 70 triệu, nuôi cả nhà chồng nhưng vẫn bị anh nói: “Đồ bu//ôn b//án chẳng ra gì”, 1 tháng sau tôi khiến anh ta phải h/ối hậ/n…
Tôi tên Trang, năm nay 32 tuổi, làm trưởng phòng kinh doanh cho một công ty mỹ phẩm, thu nhập trung bình mỗi tháng 70 triệu, chưa kể hoa hồng. Còn chồng tôi, anh Long, nhân viên văn phòng nhỏ, lương tháng 8 triệu. Ngay từ đầu, tôi đã biết sự chênh lệch này, nhưng lúc yêu anh rất ngọt ngào. Anh hay nói: “Em giỏi giang, anh tự hào lắm. Chỉ cần em hạnh phúc là anh vui rồi.”
Nhưng mọi chuyện không hề đẹp như tôi nghĩ. Sau cưới, tôi lo toàn bộ tiền ăn, tiền điện nước, internet, tiền thu//ốc th//ang cho bố mẹ chồng, cả tiền học thêm tiếng Anh cho em chồng. Lương anh 8 triệu, anh đưa mẹ anh 3 triệu, giữ lại 5 triệu ăn sáng, cà phê, thu///ốc l//á, và ăn trưa công ty. Một tháng, anh không bỏ ra đồng nào cho tôi.
Tôi vẫn nghĩ: “Thôi kệ, mình kiếm ra tiền, lo cho gia đình anh cũng là tích đức.” Tôi lao đầu vào làm việc, ngày ngủ 4 tiếng, bán thêm hàng online, livestream tư vấn mỹ phẩm tới khuya. Mỗi khi mệt mỏi, tôi chỉ mong anh động viên: “Cố lên vợ nhé, anh thương em.” Nhưng không, anh luôn nhìn tôi bằng ánh mắt kh/ó ch//ịu.
Có lần tôi livestream tới 1 giờ sáng, anh thức dậy đi vệ sinh, ngang qua phòng làm việc thấy tôi vẫn bán hàng. Thay vì khen tôi siêng năng, anh lư//ờm rồi nói:
“Buôn bán kiểu này thì chẳng ra gì. Người ta làm sếp, làm giám đốc, còn em suốt ngày bán hàng như ngoài chợ.”
Tim tôi nhói lên. Tôi cười gượng: “Nhưng em bán kiếm thêm cả chục triệu tháng mà anh. Tiền này để đóng học phí cho bé Thảo (em chồng) đấy.” Anh thở hắt ra, nói giọng lạnh tanh:
“Tiền em kiếm ra thì em lo hết đi. Anh không quan tâm.”
Tôi lặng im, tiếp tục công việc. Mỗi khi gia đình anh có đám giỗ, sinh nhật, mua sắm, mọi người đều nhìn tôi chờ đợi. Bố mẹ chồng cũng dần mặc định: “Có gì thì bảo con Trang.” Mới đầu tôi vui vì được tin tưởng. Sau đó tôi thấy mình như cái ví không đáy.
Một hôm, công
ty tôi có chương trình khen thưởng nhân viên xuất sắc. Tôi nhận được chuyến du lịch Singapore 4 ngày 3 đêm. Về khoe chồng, anh xẵng giọng:
“Đi mà hưởng thụ. Đi kiểu đó về lại chảnh.”
Tôi nuốt nước mắt, h//ủy chuyến đi, lao vào làm. Tôi mua xe hơi, đứng tên anh vì nghĩ anh đi làm cho đỡ mưa nắng. Vậy mà anh vẫn nói với mẹ chồng:
“Nó buôn bán mấy thứ lặt vặt, có gì mà giỏi.”
Ngày hôm đó, tôi nghe rõ câu nói ấy khi đi chợ về, đứng ngoài cửa bếp. Tôi lặng người, tay r/un r/ẩy. Tôi nuôi cả gia đình này, nhưng với anh, tôi chỉ là “đứa buôn bán vặt vãnh”. Tôi bật khóc, nước mắt chan cả khẩu trang. Tôi nhận ra, tôi không phải vợ, cũng không phải con dâu, mà chỉ là cái cây ATM đặt trong nhà này.
Đêm đó, tôi gói ghém đồ đạc. Lúc tôi xách vali ra cửa, mẹ chồng hỏi:
“Con đi đâu đấy?”
Tôi đáp nhẹ:
“Con về nhà mẹ đẻ vài hôm.”
Anh Long đang nằm trên sofa, bật dậy nói:
“Đi đâu thì đi, đừng có về đây nữa. Anh mệ/t m/ỏi lắm rồi.”
Tôi cười, nước mắt chảy dài. Tôi nhìn thẳng vào mắt anh:
“Anh yên tâm, tôi không về nữa.”
Tôi dọn về ở với mẹ ru//ột. Một tháng sau, tôi đã làm một việc khiến anh ta phải h//ối h//ận tột cùng…”
“Cô xách vali ra cửa, bước chân nặng trịch. Chiếc xe hơi cô mua cho Long vẫn đỗ ngoài sân. Cô hít một hơi sâu, nén nước mắt, rồi vẫy taxi. Chiếc xe lăn bánh, bỏ lại căn nhà đã từng là tổ ấm, bỏ lại người chồng coi cô như cái cây ATM.
Trang về đến nhà mẹ ruột. Mẹ cô thấy con gái giữa đêm khuya, xách vali hành lý thì hoảng hốt. Bà vội chạy ra, kéo con vào nhà.
“”Trời đất, con bé này làm sao thế? Sao lại về giờ này?”” Mẹ Trang ôm chầm lấy cô. Trang không kìm được nữa, bật khóc nức nở trong vòng tay mẹ. Nước mắt làm ướt đẫm vai áo bà.
Mẹ Trang dìu con vào nhà, rót cốc nước ấm. Bà ngồi cạnh, xoa lưng cho Trang, giọng đầy lo lắng: “”Nín đi con, có chuyện gì từ từ nói mẹ nghe nào.””
Trang nghẹn ngào, kể hết mọi chuyện cho mẹ nghe. Từ lúc cưới, gánh vác mọi chi tiêu, chăm lo cho cả gia đình chồng, đến thái độ khinh bỉ, những lời nói cay nghiệt của Long, và giọt nước tràn ly khi nghe anh ta nói xấu mình với mẹ chồng. Cuối cùng là câu nói tàn nhẫn khi cô dọn đi.
Mẹ Trang nghe con kể, mắt đỏ hoe vì xót xa. Bà ôm Trang chặt hơn: “”Thương con gái mẹ quá. Con đã chịu đựng nhiều rồi.””
Trang gục đầu vào vai mẹ, cảm thấy một sự nhẹ nhõm vô cùng khi trút bỏ được gánh nặng và những uất ức. Nhưng nỗi đau và sự tổn thương từ những lời nói của Long vẫn như vết dao cứa vào tim. Cô không ngờ người đàn ông mình yêu, mình hy sinh tất cả lại có thể đối xử với mình như thế.
“”Mẹ ơi, con không biết phải làm sao nữa,”” Trang thều thào.
Mẹ Trang vỗ về con: “”Về đây với mẹ. Nhà mình lúc nào cũng là nhà của con. Không phải sợ gì cả.”” Bà nhìn thẳng vào mắt Trang: “”Con đã cố gắng hết sức rồi. Không phải lỗi của con.””
Trang nằm trong vòng tay mẹ, cảm giác ấm áp lan tỏa. Cô bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về tương lai. Cô không thể sống mãi trong đau khổ và bị khinh thường. Cô phải làm gì đó. Một ý nghĩ nảy ra trong đầu Trang, một kế hoạch táo bạo và quyết liệt. Cô siết chặt bàn tay, ánh mắt dần hiện lên sự kiên định. Đã đến lúc cô phải đứng dậy, không phải để chứng minh cho ai thấy mình giỏi giang, mà là để đòi lại công bằng cho chính mình. Cô sẽ không để những người đã làm tổn thương cô được yên.
Trong đầu Trang lúc này chỉ còn một quyết tâm duy nhất: Long và gia đình anh ta sẽ phải hối hận vì những gì đã làm.”
“Một tháng sau khi Trang dọn đi, không khí tại căn nhà chồng cũ của cô đã thay đổi rõ rệt. Bố mẹ Long bắt đầu cảm nhận được sự thiếu hụt. Họ ngồi trong phòng khách, ánh mắt nhìn nhau đầy lo lắng.
“”Hết tiền mua thuốc rồi ông ạ,”” Bà mẹ chồng nói, giọng yếu ớt. “”Sáng nay tôi ra hiệu thuốc, tiền chỉ đủ mua có hai ngày thôi.””
Ông bố chồng thở dài. “”Hôm qua đi chợ, mua ít thịt cá mà cũng phải đắn đo. Cái gì cũng tăng giá, mà tiền thì chẳng thấy đâu.””
Trước đây, mọi chuyện chi tiêu trong nhà, từ tiền ăn, tiền điện nước, tiền thuốc men cho đến sửa chữa lặt vặt, đều do một tay Trang lo liệu. Họ chỉ cần nói “”Có gì thì bảo con Trang”” là mọi thứ sẽ được giải quyết. Giờ đây, không có Trang, gánh nặng tài chính đổ dồn lên vai Long, nhưng Long thì lại quen giữ lại phần lớn lương cho bản thân.
Long bước vào nhà, vẻ mặt không có gì lo lắng. Anh ta vừa đi đá bóng về.
“”Về rồi đấy à con?”” Ông bố hỏi. “”Mẹ con bảo hết tiền thuốc rồi.””
“”Hết thì mua thôi chứ sao,”” Long đáp gọn lỏn, vừa tháo giày vừa nói.
“”Nhưng tiền đâu mà mua?”” Bà mẹ chồng sốt ruột. “”Lương con được có tám triệu, đưa mẹ có ba triệu thì làm sao đủ chi tiêu cho cả nhà?””
Long nhún vai. “”Thì cứ tiêu từ từ. Hết đâu gọi đấy. Trước giờ con Trang nó nuôi, giờ không có nó thì mình tự lo thôi.”” Anh ta nghĩ thầm: *Mình còn giữ 5 triệu đây, tha hồ tiêu xài. Mấy cái lặt vặt này thì thấm vào đâu.*
Ông bố chồng cau mày. “”Tự lo là tự lo thế nào? Tiền ăn hàng ngày, tiền điện nước, tiền internet… cái gì cũng cần tiền. Con Trang nó đi, cả cái nhà này xáo trộn hết cả lên.””
“”Xáo trộn gì đâu,”” Long gắt gỏng. “”Không có cô ta thì vẫn sống được. Trước không có cô ta mình vẫn sống đấy thôi.”” Anh ta cố tình phớt lờ việc trước đây, chi tiêu gia đình chủ yếu dựa vào lương hưu ít ỏi của bố mẹ anh ta và khoản lương eo hẹp của chính anh ta, chỉ đủ cho những thứ cơ bản nhất, không dư dả như khi có Trang.
“”Nhưng mà…”” Bà mẹ chồng định nói gì đó, nhưng lại thôi. Bà nhìn vào mắt Long, thấy sự vô tâm và ích kỷ hiển hiện. Bà nhớ lại ngày Trang còn ở đây, nhà cửa luôn đủ đầy, bà và ông không phải lo lắng gì.
Những ngày sau đó, cuộc sống ở nhà Long thực sự bắt đầu đảo lộn. Bữa ăn không còn đa dạng như trước, chỉ lặp đi lặp lại vài món. Tiền thuốc men phải cắt giảm, mua loại rẻ tiền hơn. Nước rửa bát, bột giặt nhanh hết mà chưa có tiền mua bổ sung. Bà mẹ chồng bị đau lưng, muốn mua thuốc xoa bóp nhưng Long chỉ đưa cho bà vài trăm nghìn, nói “”Mẹ dùng tạm đi””.
“”Con có còn tiền không?”” Ông bố hỏi Long vào một buổi tối, khi tiền điện sắp đến hạn đóng.
Long đang lướt điện thoại, không ngẩng đầu lên. “”Còn ít. Sao đấy?””
“”Tiền điện sắp đến hạn rồi. Hết tiền rồi.””
“”Ơ, mẹ cầm hết ba triệu rồi còn gì?”” Long nhíu mày. “”Sao nhanh hết thế?”” Anh ta hoàn toàn quên mất rằng ba triệu không thể đủ cho mọi chi phí của một gia đình ba người trong một tháng, đặc biệt là khi trước đó họ đã quen với mức sống do Trang chi trả.
“”Ba triệu thì chỉ đủ tiền ăn thôi, còn tiền điện nước, tiền internet, tiền xăng xe cho con đi làm…”” Ông bố chồng nói, giọng bắt đầu có chút trách móc.
Long đứng dậy, vẻ bực bội. “”Thôi được rồi, để đấy con lo.”” Anh ta nói vậy, nhưng trong lòng vẫn không muốn đụng vào khoản 5 triệu “”quỹ đen”” của mình. Anh ta nghĩ: *Chắc sắp tới công ty có thưởng. Hoặc là… đợi vài ngày nữa xem sao.*
Anh ta tin rằng mọi chuyện sẽ ổn, rằng những khó khăn trước mắt chỉ là tạm thời. Long vẫn giữ 5 triệu trong túi, tự tin vào khả năng xoay sở của bản thân, hoàn toàn không nhận ra rằng “”khả năng xoay sở”” lớn nhất của anh ta đã rời đi cùng với Trang. Cuộc sống ở nhà chồng cũ của Trang ngày càng chật vật, nhưng Long vẫn đắm chìm trong sự tự mãn và khinh thường cũ, chưa hề nghĩ đến việc liên hệ với Trang hay xem xét lại hành động của mình.”
“Căn nhà của Long chìm trong không khí u ám cuối tháng. Trên bàn phòng khách, chồng hóa đơn điện, nước, internet, và danh sách chợ búa bà mẹ chồng vừa ghi vội nằm ngổn ngang. Hai ông bà ngồi đó, vẻ mặt nặng trĩu.
“Tiền điện tháng này cao thế nhỉ,” ông bố chồng lẩm bẩm, nhìn con số trên tờ hóa đơn. “Còn tiền nước, tiền internet nữa… rồi tiền ăn tháng này cũng đã hết rồi.”
Bà mẹ chồng thở dài, day day trán. “Đúng rồi, tiền thuốc của ông tháng này cũng nhiều hơn nữa. Tất cả cộng lại… không biết lấy đâu ra.”
Họ quen với việc chỉ cần đưa hóa đơn hay danh sách cần mua cho Trang là mọi thứ được giải quyết nhanh gọn. Giờ đây, trách nhiệm tài chính đổ hoàn toàn lên Long, người mà họ biết rõ thói quen giữ lại phần lớn lương cho bản thân.
Long đi làm về, thấy không khí trong nhà khác lạ. Anh ta vẫn còn vẻ ung dung thường ngày.
“Hai ông bà sao thế? Mặt mày ủ rũ vậy?” Long hỏi, vừa cởi áo khoác.
Ông bố chồng đặt tờ hóa đơn xuống, nhìn thẳng vào Long. “Long này, cuối tháng rồi. Mọi thứ cần chi tiêu dồn lại. Tiền điện, tiền nước, tiền mạng, rồi tiền ăn tháng này… tất cả đều hết rồi.”
Bà mẹ chồng tiếp lời, giọng điệu có phần khẩn khoản. “Đợt này giá cả cái gì cũng tăng. Tiền đi chợ cần nhiều hơn. Cả tiền thuốc của bố con nữa… Cộng lại thì cần kha khá đấy.”
Long nhíu mày. Anh ta biết cuối tháng là lúc phải chi, nhưng số tiền bố mẹ nói có vẻ vượt quá dự kiến của anh ta. Anh ta vẫn nghĩ rằng đưa 3 triệu là đủ trang trải phần nào rồi.
“Vâng, con biết rồi,” Long nói, giọng hơi chùng xuống. “Để con xem…” Anh ta mở ví ra, ngập ngừng một chút rồi lấy ra xấp tiền. “Con đưa mẹ ba triệu đây. Mẹ cứ cầm lấy mà chi tiêu trước đi.”
Bà mẹ chồng cầm lấy cọc tiền mỏng dính, đếm qua rồi nhìn Long, ánh mắt bà đầy thất vọng và lo lắng. “Ba triệu thôi sao con? Ba triệu thì làm sao đủ được? Tiền điện đã hơn một triệu rưỡi rồi, tiền nước, tiền mạng gần triệu nữa… riêng mấy cái đó đã hết ba triệu rồi. Chưa kể tiền ăn, tiền thuốc của bố con, rồi xăng xe cho con đi làm nữa.”
Ông bố chồng gật đầu phụ họa. “Đúng đấy con. Ba triệu này chỉ đủ tiền điện nước thôi, thậm chí còn không đủ hết. Cả nhà ba người, một tháng biết bao nhiêu khoản phải chi.”
Long nghe bố mẹ nói, bắt đầu cảm thấy khó chịu. Cái suy nghĩ ‘cứ tiêu từ từ, hết đâu gọi đấy’ của anh ta bỗng chốc vỡ vụn trước con số thực tế. Anh ta hoàn toàn không lường trước được chi phí sinh hoạt hàng tháng lại lớn đến vậy khi không có Trang gánh vác. Khoản 5 triệu anh ta vẫn giữ chặt giờ đây không còn vẻ “tha hồ tiêu xài” nữa, mà trông thật ít ỏi so với những gì đang cần.
“Ơ… sao lại nhanh hết thế nhỉ?” Long lẩm bẩm, vẻ mặt cau có. “Trước giờ con Trang nó chi tiêu thế nào mà đủ được ấy nhỉ?” Anh ta không nhận ra rằng trước đây Trang chi tiêu không phải chỉ với 8 triệu, mà là từ khoản thu nhập gấp gần mười lần của cô.
Áp lực tài chính bất ngờ đổ lên vai Long. Anh ta cảm thấy bức bối, vừa vì số tiền cần chi lớn hơn anh ta tưởng, vừa vì sự phụ thuộc hiển nhiên vào Trang mà anh ta vẫn luôn coi thường. Anh ta nhìn xấp hóa đơn và gương mặt lo lắng của bố mẹ, trong lòng bắt đầu dậy lên sự khó chịu tột độ.
“Thế này thì làm sao đủ sống được?” Long nói, giọng gắt gỏng, như thể đổ lỗi cho hoàn cảnh chứ không phải do sự vô tâm của mình. Anh ta đứng dậy, đi lại trong phòng, cảm thấy bí bách. Lần đầu tiên, Long cảm nhận rõ rệt sức nặng của gánh nặng tài chính, thứ mà trước đây anh ta chưa từng phải đối mặt một cách nghiêm túc.”
“Long vẫn đang đứng đó, nhìn chằm chằm vào xấp hóa đơn như thể chúng là sinh vật lạ. Ánh mắt anh ta vừa khó chịu vừa bối rối. Anh ta lẩm bẩm điều gì đó về chi phí và sự vô lý, không thể chấp nhận được thực tế phải chi tiêu nhiều như vậy.
Đúng lúc đó, Thảo đi vào nhà, nét mặt cũng không mấy vui vẻ. Cô ngồi xuống ghế sô pha, thở dài thườn thượt.
“Anh Long,” Thảo lên tiếng, giọng hơi chán nản. “Đến hạn đóng học phí tiếng Anh rồi. Em đóng nốt kỳ này là xong khóa rồi đấy.”
Long giật mình quay lại nhìn em gái. Anh ta đã quên béng chuyện này. “Hả? Học phí á?”
“Vâng, hôm trước trung tâm nhắn rồi, chiều nay là hạn cuối,” Thảo nói, nhìn anh trai đầy hy vọng. “Anh cho em mượn tạm nhé? Em đóng xong rồi đi làm thêm trả dần cho anh.”
Long nghe Thảo nói, mặt mày càng nhăn nhó. Anh ta nhìn sang xấp hóa đơn trên bàn, rồi nhìn lại ví tiền mỏng dính vừa lấy ra. Cái khoản 5 triệu mà anh ta cứ nghĩ là để “tiêu riêng” giờ đây bỗng chốc thấy thật nhỏ bé và chẳng đủ cho bất cứ thứ gì ngoài mấy tờ hóa đơn kia.
“Ơ… nhưng mà…” Long lắp bắp. “Anh… anh không còn tiền.”
Thảo ngạc nhiên. “Sao lại không còn ạ? Lương anh cao thế mà?”
Long càng thêm bực mình. Áp lực từ bố mẹ chưa xong, giờ lại đến em gái. Anh ta gắt lên. “Cao cái gì mà cao! Có 8 triệu bạc thôi chứ có phải 70 triệu như ai đâu! Em không thấy đống hóa đơn kia à? Tiền điện, tiền nước, tiền mạng… rồi tiền ăn, tiền thuốc của bố… tất cả dồn lại tháng này thiếu quá trời đây này!” Anh ta chỉ tay vào đống giấy tờ trên bàn, giọng điệu như thể đó là lỗi của Thảo hoặc của ai đó khác chứ không phải do sự tính toán kém cỏi của mình.
Thảo nhìn xấp hóa đơn, rồi nhìn vẻ mặt hằn học của anh trai. Cô cũng chưa từng thấy anh bộc lộ sự khó khăn tài chính rõ ràng như vậy. Bình thường mọi thứ cứ đâu vào đấy, cô không cần bận tâm.
Bố mẹ chồng nãy giờ ngồi im lặng theo dõi, nghe Long nói vậy thì bà mẹ chồng lập tức lên tiếng, giọng tuy than thở nhưng lại đầy ý đồ.
“Đấy, con thấy chưa Thảo? Anh con có tiền đâu mà cho con mượn. Cả cái nhà này giờ trông hết vào lương anh con 8 triệu bạc thì làm sao mà đủ sống được?” Bà day day thái dương, thở dài. “Trước đây có con Trang nó đỡ đần thì mọi thứ dễ thở hơn nhiều.”
Ông bố chồng tiếp lời, ánh mắt nhìn Long đầy ẩn ý. “Đúng đấy con. Giờ cả nhà trông vào con. Nhưng mà một mình con sao gánh vác nổi? Con… con thử liên lạc với con Trang xem sao.”
Long nghe bố mẹ nói đến Trang, lập tức nhíu mày. Cái tên đó khiến anh ta cảm thấy khó chịu xen lẫn bối rối. Anh ta vẫn còn nhớ như in lời mình đã nói khi Trang dọn đi: “Cô đi đi, đi rồi thì đừng bao giờ quay về đây nữa!”
Bà mẹ chồng thấy Long im lặng, tưởng anh ta còn do dự. Bà lại thêm lời. “Đó là trách nhiệm của nó mà con. Dù gì nó cũng là dâu con trong nhà. Nhà mình đang khó khăn thế này, nó không thể làm ngơ được. Chắc chắn nó sẽ xuống nước thôi. Con cứ gọi điện nói tình hình xem sao.”
Ông bố chồng gật gù đồng ý. “Phải đấy, con. Nó sống sung sướng một mình ngoài kia, còn nhà mình thì chật vật thế này. Cả nhà trông vào con, nhưng con cũng cần có người giúp chứ.”
Họ vẫn giữ cái suy nghĩ cố hữu rằng Trang vẫn thuộc về gia đình này, và cô có nghĩa vụ phải giúp đỡ khi họ gặp khó khăn. Họ tin rằng chỉ cần nhìn thấy hoàn cảnh sa sút của nhà chồng, Trang sẽ “”xuống nước”” mà quay về hoặc ít nhất là giúp đỡ tài chính.
Long nghe bố mẹ giục giã, trong lòng dấy lên một mâu thuẫn phức tạp. Một mặt, lòng tự trọng và lời nói nặng nề hôm trước khiến anh ta không muốn liên lạc với Trang. Nhưng mặt khác, gánh nặng tài chính bất ngờ này đè lên vai anh ta, và anh ta thấy rõ ràng mình không thể xoay sở được. Nhìn vẻ mặt mong chờ, thậm chí có phần sốt ruột của bố mẹ và Thảo, Long biết rằng việc liên lạc với Trang dường như là giải pháp duy nhất trong mắt họ lúc này. Anh ta cảm thấy nghẹt thở, giữa áp lực tài chính, lời nói của bố mẹ và cái tôi của bản thân.”
“Điện thoại của Trang đổ chuông. Cô nhìn màn hình, thấy tên “”Mẹ Long”” hiện lên. Một nụ cười thầm kín, khó tả lướt qua môi cô. Cô nhấc máy.
“”A lô, con chào mẹ,”” giọng Trang vẫn nhỏ nhẹ, bình thản như thường lệ.
Đầu dây bên kia, giọng mẹ chồng ban đầu nghe có vẻ tươi tỉnh, khách sáo. “”À, Trang đấy à con? Mẹ đây. Dạo này con sống thế nào? Có khỏe không?””
“”Dạ con vẫn bình thường ạ. Cảm ơn mẹ đã hỏi thăm,”” Trang đáp, không chút thay đổi trong giọng điệu.
Mẹ chồng chuyển tông, bắt đầu thở dài. “”Ừm, bình thường là tốt rồi con ạ. Chứ mẹ ở nhà thì… ôi thôi, đủ thứ chuyện. Dạo này nhà mình khó khăn quá con ạ.””
Trang im lặng lắng nghe. Cô biết màn ‘kể khổ’ sắp bắt đầu.
“”Con biết đấy,”” bà nói tiếp, giọng càng lúc càng bi lụy. “”Lương thằng Long thì ba cọc ba đồng. Giờ nó gánh hết cả nhà, nào tiền điện, tiền nước, tiền ăn, tiền thuốc của ông nhà… rồi cả học phí cho con Thảo nữa. Một mình nó sao mà kham nổi.””
Trang vẫn không nói gì.
“”Trước đây có con ở nhà, mọi thứ nó dễ thở hơn nhiều,”” mẹ chồng bắt đầu lái sang vấn đề chính. “”Con là người khéo léo, vun vén, lại kiếm tiền giỏi. Mọi chi tiêu trong nhà đều trông vào con cả. Giờ con đi rồi…”” Bà ngừng lại như chờ đợi sự phản ứng từ Trang.
Trang khẽ nhếch mép trong đầu. *Ồ, giờ mới thấy giá trị à?*
“”Mẹ biết con cũng vất vả làm ăn,”” bà nói tiếp, giọng như đang ban ơn hay cố gắng xoa dịu. “”Nhưng mà dù sao con cũng là dâu con trong nhà. Nhà mình đang túng quẫn thế này… con xem, con giúp đỡ gia đình như trước được không con?”” Giọng bà nhỏ dần ở cuối câu, pha lẫn chút van xin và sự hiển nhiên. “”Mẹ biết con có khả năng mà. Chỉ cần con san sẻ một ít thôi, là cả nhà được sống yên ổn rồi.””
Trang vẫn giữ vẻ bình tĩnh. Cô lắng nghe từng lời mẹ chồng nói, ghi nhận sự thay đổi rõ rệt trong thái độ và mục đích cuộc gọi. Trong lòng, cô không còn cảm thấy tức giận hay buồn bã nữa. Chỉ còn lại sự chai sạn và một chút… thích thú khi nghe họ thừa nhận sự phụ thuộc trước đây.
“”Mẹ ơi,”” Trang cuối cùng cũng lên tiếng, giọng điệu vẫn nhẹ nhàng, không nhanh không chậm. “”Con hiểu tình hình nhà mình rồi ạ.””
Mẹ chồng mừng thầm, tưởng Trang đã xiêu lòng. “”Đấy, con hiểu là tốt rồi! Con xem, tháng này…””
Trang ngắt lời bà một cách lịch sự nhưng dứt khoát. “”Vâng, con hiểu rồi ạ. Con xin phép lát nữa gọi lại cho mẹ được không? Con đang có cuộc họp gấp.””
Mẹ chồng hơi sững lại trước sự từ chối khéo léo này, nhưng không tiện ép buộc ngay. “”À… ừm… thế thế con họp đi. Xong rồi gọi lại cho mẹ nhé.”” Giọng bà vẫn đầy hy vọng.
“”Dạ vâng, con chào mẹ,”” Trang đáp lễ rồi kết thúc cuộc gọi.
Cô đặt điện thoại xuống bàn. Nụ cười thầm kín ban nãy giờ hiện rõ hơn trên môi. Cô dựa lưng vào ghế, nhìn lên trần nhà. Cơn khinh bỉ, sự coi thường mà họ dành cho công việc và thu nhập của cô ngày nào giờ đây tan biến, thay vào đó là lời cầu xin giúp đỡ. *Họ nghĩ mọi chuyện vẫn như xưa sao?* Cô thầm nghĩ, ánh mắt lóe lên một tia sắc lạnh. Cuộc chơi giờ đã khác rồi. Cô không còn là con dâu cam chịu, dễ dàng bị bóc lột như trước nữa.”
“Trang ngồi đó một lát, ánh mắt sắc lẻm. Cô không để mẹ chồng phải chờ lâu. Cô cầm điện thoại lên, tìm số của bà và gọi lại.
Đầu dây bên kia, Mẹ Long bắt máy ngay lập tức, giọng hớn hở hẳn lên, đầy mong chờ. “”À, Trang đấy à con? Mẹ cứ tưởng con quên mất!””
“”Dạ, con vừa họp xong ạ,”” Trang đáp lễ, giọng vẫn giữ sự bình thản đến lạ. “”Mẹ vừa nói chuyện nhà mình đang khó khăn ạ?””
“”Ừ, đúng rồi con,”” Mẹ Long vội vàng tiếp lời, giọng trở lại tông than vãn. “”Khó khăn lắm con ơi. Tiền nong thiếu trước hụt sau, không biết trông vào đâu cả…”” Bà dừng lại, chờ Trang ‘hiểu ý’.
Trang im lặng vài giây, đủ để Mẹ Long sốt ruột. Rồi cô hít một hơi thật khẽ. Giọng cô cất lên vẫn nhỏ nhẹ, nhưng mang một sự kiên quyết ẩn chứa mà trước đây chưa từng có.
“”Mẹ ơi, con nghe mẹ nói, con hiểu ạ,”” Trang bắt đầu. “”Trước đây, khi con còn ở nhà, con đã cố gắng làm tròn trách nhiệm làm dâu. Con làm việc từ sáng sớm đến khuya, nhiều hôm chỉ ngủ vài tiếng. Hoa hồng, lương thưởng, thu nhập từ bán hàng online… tất cả con đều dồn vào cho gia đình mình.”” Cô nhắc lại một cách khô khan, như đang liệt kê các khoản chi tiêu.
“”Con đã hủy chuyến du lịch ở Singapore, chuyến đi mà con đã mơ ước và đánh đổi bằng rất nhiều công sức, chỉ vì nhà mình nói cần tiền sửa nhà. Con mua xe cho anh Long đi làm, con lo từ cái bát, cái đũa đến những khoản tiền lớn hơn.”” Giọng Trang không trách móc, chỉ đơn thuần là kể lại sự thật.
Mẹ Long bắt đầu thấy hơi sai sai trong cuộc hội thoại. “”Thì… thì mẹ biết con vất vả mà…”” Bà ngập ngừng.
“”Nhưng con còn nhớ,”” Trang tiếp tục, giọng cô hơi trầm xuống, mang theo chút mỉa mai kín đáo. “”Có lần con nghe anh Long nói chuyện với mẹ, anh ấy nói công việc của con là ‘chỉ buôn bán vớ vẩn’, không ‘đẳng cấp’ bằng anh ấy. Anh ấy nói con không xứng đáng với anh ấy.”” Cô ngừng lại, như để lời nói đó thấm vào Mẹ Long. “”Và khi con dọn đi, anh Long đã nói rất rõ ràng với con là ‘Nếu cô bước ra khỏi cái nhà này thì đừng bao giờ quay trở lại nữa’.””
Sự im lặng bao trùm đầu dây bên kia. Mẹ Long chắc hẳn đang cứng họng.
Trang quyết định kết thúc màn dạo đầu và đi thẳng vào vấn đề cốt lõi, đúng như kế hoạch. “”Con xin lỗi mẹ,”” cô nói, giọng quay lại sự bình thản nhưng mang sức nặng ngàn cân. “”Giờ thì con xin phép được làm theo lời anh Long ạ.””
“”Làm… làm theo lời thằng Long là sao?”” Mẹ Long lắp bắp.
“”Là con đã không còn là người trong cái nhà đó nữa rồi mẹ ạ,”” Trang thẳng thừng tuyên bố. “”Và quan trọng hơn hết,”” cô nhấn mạnh từng chữ, “”con đã không còn là cây ATM trong nhà nữa rồi mẹ ạ.””
“”Con nói gì lạ thế? Con vẫn là dâu là con…”” Mẹ Long phản đối yếu ớt.
“”Mẹ ơi, con là dâu, là con, nhưng con cũng là một con người, không phải cái máy rút tiền,”” Trang đáp trả, giọng không cao nhưng đanh thép. “”Anh Long nói con đi thì đừng về nữa, vậy con xin phép không về. Và những gì trước đây con gánh vác, xin phép từ giờ bố mẹ và anh Long tự lo liệu ạ.””
Cô không cho mẹ chồng cơ hội phản bác hay năn nỉ thêm. “”Con xin phép có việc bận ạ. Con chào mẹ.””
Trước khi Mẹ Long kịp định hình lại sự việc hay kịp thốt lên lời nào nữa, Trang đã kết thúc cuộc gọi.”
“Bà Long nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại đen ngòm. Từng lời Trang nói vẫn văng vẳng trong đầu bà, đặc biệt là cụm từ “”cây ATM””. Mặt bà tái mét, không phải vì sợ hãi, mà vì tức giận và bất ngờ. Chưa bao giờ bà nghĩ con dâu mình lại dám nói những lời hỗn láo, cạn tình cạn nghĩa đến thế. Và cái thái độ bình thản, lạnh lùng đó càng khiến bà điên tiết.
“”Cái ngữ hỗn láo!”” Bà nghiến răng, tay run run tìm số điện thoại của Long. Bà cần phải báo lại cho con trai ngay lập tức. “”Để xem mày còn giữ được cái thái độ đấy bao lâu!””
Long đang ngồi vắt chân xem tivi, tay cầm điều khiển lướt kênh. Anh cảm thấy cuộc sống nhẹ nhàng hơn hẳn khi Trang không còn ở nhà. Không còn tiếng cô cằn nhằn chuyện chi tiêu, không còn cái thái độ cau có mệt mỏi của cô khi về nhà muộn. Chẳng sao cả, không có cô thì nhà này vẫn ổn. Anh nghĩ. Tiền anh có 8 triệu, tiêu 5 triệu còn dư 3 triệu, quá thoải mái. Còn chi phí chung ư? Để mẹ lo. Trước giờ bà vẫn lo được.
Điện thoại rung lên. Là mẹ gọi. Long nhấc máy, giọng hơi uể oải. “”Gì đấy mẹ? Gọi gì giờ này?””
Giọng bà Long ở đầu dây bên kia nghe như sắp khóc. “”Thằng Long ơi! Cái Trang… cái Trang nó… nó hỗn láo quá con ơi!””
Long ngồi thẳng dậy. “”Sao? Sao lại hỗn láo?””
“”Nó dám nói với mẹ là nó không phải là người trong nhà này nữa!”” Bà Long kể lại, giọng đầy kịch tính, cố gắng nhấn mạnh sự “”vô ơn”” của Trang. “”Nó còn nói… nó nói nó không phải là ‘cây ATM’ của nhà mình nữa!””
Long sững người. Cây ATM? Cô ta dám nói thế sao? Cái thứ kiếm tiền nhờ “”buôn bán vớ vẩn”” mà dám lên giọng? Sự tức giận bốc lên nghẹn ứ cổ họng anh. Bao nhiêu sự khinh thường, bao nhiêu niềm tin rằng cô ta sẽ phải quay về quỳ lạy chỉ là chuyện sớm muộn, bỗng chốc tan biến. Thay vào đó là nỗi sợ hãi mơ hồ và sự tức tối tột độ.
“”Nó còn nói gì nữa?”” Long gằn giọng.
“”Nó bảo nó làm theo lời con, là đi rồi thì đừng về nữa! Rồi nó bảo từ giờ tiền nong chi tiêu con và bố mẹ tự lo hết!”” Bà Long thêm mắm thêm muối. “”Nó dám cắt đứt hết đấy con ạ! Nó nghĩ nó kiếm được tiền rồi thì ngon lắm!””
Long đập mạnh tay xuống bàn. Tức chết anh mất! Cái cô vợ chỉ biết cắm đầu vào làm, chỉ biết kiếm tiền mà anh luôn khinh bỉ, giờ lại dám trở mặt, lại còn dùng chính lời anh để đâm ngược lại anh? Không thể chấp nhận được!
“”Được!”” Long nghiến răng. “”Nó muốn chơi à? Được thôi!””
Anh cắt máy của mẹ, không cần nói thêm lời nào. Ngay lập tức, anh mở danh bạ, tìm số của Trang và bấm gọi. Ngón tay anh siết chặt điện thoại, lồng ngực phập phồng vì giận dữ.
Điện thoại đổ chuông. Trang đang ngồi im lặng trong phòng, ánh mắt nhìn xa xăm. Cô biết, cuộc gọi này sẽ đến.
“”Alo,”” Trang nghe máy, giọng bình thản đến kinh ngạc.
“”Cô!”” Giọng Long lập tức gầm lên, tràn đầy sự tức tối và đe dọa. “”Cô tưởng cô bỏ đi là xong à?””
Trang không trả lời. Cô chỉ im lặng lắng nghe, giữ máy ngang tai.
Long không cần sự đáp lại của cô. Anh chỉ cần trút hết cơn giận dữ và sự hăm dọa của mình. “”Không có cô nhà này vẫn sống tốt! Cô đừng có ảo tưởng! Cô nghĩ cô đi rồi là trốn nợ được chắc?”” Anh gằn giọng, cố gắng làm cho lời nói của mình nghe đáng sợ nhất có thể. “”Cô liệu hồn mà về đây giải quyết chuyện tiền bạc đi! Đừng có chày bửa ra đấy! Cô nghe rõ chưa?””
Long ngừng lại, chờ đợi một lời phản kháng, một sự sợ hãi, bất cứ điều gì từ Trang.
Nhưng đầu dây bên kia vẫn chỉ là sự im lặng. Không một tiếng thở dài, không một lời biện minh, không một tiếng khóc lóc. Chỉ là sự im lặng đáng sợ.
Sự im lặng đó khiến Long càng thêm điên tiết. Anh định gầm lên thêm, định nói thêm những lời cay nghiệt hơn nữa.
Nhưng trước khi anh kịp làm điều đó, Trang đã hành động.
Một tiếng “”tút”” nhỏ vang lên. Trang đã cắt máy.
Long nhìn màn hình điện thoại, chết trân. Cô ta dám… cô ta dám cắt máy của anh? Không một lời giải thích, không một lời tranh cãi, chỉ đơn giản là kết thúc cuộc gọi.
Anh cảm thấy như mình vừa bị dội một gáo nước lạnh, nhưng lại càng bốc hỏa hơn. Long siết chặt điện thoại trong tay, khuôn mặt đỏ gay lên vì tức giận và bị bẽ mặt. Cái cảm giác bất lực khi không thể làm gì được sự im lặng và quyết định dứt khoát của Trang khiến anh gần như phát điên.
“”Được lắm, Trang!”” Anh lẩm bẩm, giọng đầy thù hằn. “”Cô được lắm!”””
“Một tháng trôi qua kể từ ngày Trang dứt áo rời đi, mang theo chiếc vali và sự im lặng đáng sợ. Cuộc gọi gằn giọng đầy đe dọa của Long sau đó đã không làm cô nao núng, chỉ càng củng cố thêm quyết tâm trong lòng. Cô không phải kiểu người chỉ biết khóc lóc, chịu đựng. Cô đã cho đi quá nhiều, đã hy sinh quá nhiều. Giờ là lúc thu lại những gì thuộc về mình.
Buổi sáng thứ Hai, Trang ngồi trong văn phòng làm việc, không khí bận rộn của công ty mỹ phẩm quen thuộc bao trùm lấy cô. Nhưng tâm trí cô không hoàn toàn đặt ở những con số hay chiến lược kinh doanh. Cô lướt qua danh bạ điện thoại, tìm một số liên lạc đã lưu từ vài tuần trước. Ngón tay cô dừng lại ở cái tên “”Luật sư Minh Anh””.
Trang hít một hơi thật sâu, rồi bấm gọi.
“”Alo, xin chào, tôi là Trang đây ạ. Tôi muốn hỏi về trường hợp của mình, tôi đã đặt lịch hẹn tư vấn rồi.””
Giọng nói chuyên nghiệp từ đầu dây bên kia đáp lại. Trang trình bày vắn tắt lại câu chuyện của mình: cuộc sống hôn nhân ngột ngạt, sự khinh thường từ phía chồng và gia đình chồng, việc cô là người chi trả hầu hết chi phí, và đặc biệt là việc cô đã bỏ tiền túi ra mua một chiếc xe hơi nhưng lại để chồng đứng tên.
“”Vâng, tôi hiểu rồi,”” giọng luật sư Minh Anh điềm tĩnh. “”Trường hợp của chị, nếu có bằng chứng chứng minh nguồn tiền mua xe là từ tài khoản của chị hoặc là tiền chị kiếm được trong thời kỳ hôn nhân (như thu nhập từ công việc, hoa hồng, bán online…), thì hoàn toàn có cơ sở pháp lý để yêu cầu chia tài sản hoặc đòi lại giá trị tương ứng. Đặc biệt là khi chị có thể chứng minh anh ấy không đóng góp đáng kể vào việc mua chiếc xe đó.””
Trang gật đầu, dù biết người bên kia không nhìn thấy. “”Tôi có đầy đủ sao kê ngân hàng, lịch sử chuyển tiền, và các bằng chứng về thu nhập của tôi trong suốt thời gian đó. Chiếc xe được mua ngay sau khi tôi nhận khoản thưởng từ công ty.””
“”Rất tốt,”” luật sư nói. “”Bước đầu tiên, chị cần có định giá chính xác về giá trị thị trường hiện tại của chiếc xe. Chị nên liên hệ một công ty định giá độc lập. Sau đó, chúng ta sẽ soạn thảo thông báo chính thức gửi cho anh Long, yêu cầu anh ấy giải quyết việc này một cách thiện chí. Nếu không có phản hồi hoặc từ chối hợp tác, chúng ta sẽ tiến hành các thủ tục pháp lý tiếp theo.””
Trang ghi lại chi tiết các bước. Cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm khi biết mình có con đường để đi, có căn cứ để đòi lại công bằng. Cuộc gọi kết thúc, Trang lập tức mở trình duyệt, tìm kiếm “”công ty định giá xe ô tô uy tín tại Hà Nội””.
Cô chọn một công ty có đánh giá tốt, gọi điện và cung cấp thông tin về chiếc xe: hãng, đời xe, biển số. Người của công ty hẹn sẽ liên hệ lại để sắp xếp việc kiểm tra và định giá trong vài ngày tới.
Ngồi một mình trong văn phòng sau giờ làm, Trang nhìn ra ngoài cửa sổ. Thành phố đã lên đèn, nhộn nhịp và hối hả. Đã một tháng. Một tháng sống yên bình tại nhà mẹ, không còn những lời phán xét, không còn gánh nặng chi tiêu cho một gia đình không coi trọng mình. Cô đã có đủ thời gian để nghỉ ngơi, để suy nghĩ, và để chuẩn bị.
Kế hoạch đã được vạch ra. Các bước đi đầu tiên đã được thực hiện. Giờ chỉ còn chờ thời điểm thích hợp để chính thức hành động. Cô biết, khi lá thư từ luật sư được gửi đi, cơn bão thật sự mới bắt đầu. Nhưng lần này, cô không còn là chiếc lá khô bị cuốn đi nữa. Cô là người chủ động tạo ra cơn bão. Và cô sẵn sàng cho mọi thứ sắp tới.”
“Buổi sáng hôm đó, Long thức dậy muộn hơn thường lệ. Anh vươn vai, uể oải bước xuống giường, đầu óc vẫn còn vương vấn cơn say đêm qua. Hôm nay là ngày làm việc đầu tuần, anh cần chiếc xe để đến cơ quan cho đúng giờ. Anh đi nhanh xuống tầng trệt, hướng ra cửa chính. Mở cửa, tầm mắt anh quét qua khoảng sân quen thuộc.
Nhưng không thấy gì cả.
Chiếc xe hơi màu đen bóng bẩy, thứ duy nhất anh cảm thấy đáng tự hào và gắn bó trong căn nhà này, đã biến mất. Long đứng sững sờ, đôi mắt trợn tròn. Đầu óc anh lùng bùng. Không thể nào! Chiếc xe vẫn còn ở đây tối qua cơ mà. Anh nhớ rõ mình đã đậu nó ở vị trí này.
Anh chạy vội ra sân, nhìn quanh quẩn như thể chiếc xe có thể tự chạy đi chơi đâu đó rồi quay lại. Không một dấu vết. Sự hoảng loạn bắt đầu xâm chiếm. Anh sờ túi quần, lục tìm chìa khóa xe. Chìa khóa vẫn còn đây. Vậy ai đã lấy xe?
Long lập tức rút điện thoại, gọi cho mẹ.
“”Alo, mẹ à! Xe của con đâu rồi?”” Giọng anh gấp gáp, lạc đi.
Đầu dây bên kia vọng lại tiếng ngái ngủ của mẹ chồng Trang. “”Xe nào? Chiếc xe hơi ấy hả? Sao con hỏi mẹ?””
“”Thì xe nó biến mất khỏi sân rồi đây này! Mẹ có biết ai lấy không?””
“”Trời ơi, sao tự nhiên biến mất được? Mẹ có thấy ai đâu! Hay con quên chỗ đậu?””
“”Quên chỗ đậu cái gì mà quên! Nó ở ngay đây, ngay sân nhà mình chứ đâu! Thảo đâu? Thảo có lấy xe đi đâu không?”” Long gần như hét vào điện thoại.
“”Thảo đi làm rồi, làm gì có xe mà đi! Con bình tĩnh xem nào.””
Long cúp máy, lòng như lửa đốt. Không thể là mẹ hay Thảo. Ai có chìa khóa thứ hai ngoài anh? Chỉ có Trang. Nhưng Trang đã dọn đi một tháng rồi, cô ta lấy xe làm gì? Hơn nữa, cô ta cũng đâu có chìa khóa.
Anh chợt nhớ ra điều gì đó. Chiếc xe này được đậu trong khuôn viên có bảo vệ. Anh nhanh chóng tìm số điện thoại của ban quản lý tòa nhà, nơi có các chú bảo vệ trông coi chung khu nhà.
“”Alo, chú bảo vệ à?”” Giọng Long run run.
“”Chào anh Long. Có gì không anh?””
“”Chú ơi, chiếc xe của cháu, chiếc xe màu đen đậu ở sân nhà D3 ấy, nó đâu rồi ạ? Chú có thấy ai đến lấy không?””
“”À, xe đấy hả anh? Sáng nay có người đến lấy rồi anh ạ.””
Long như rụng rời chân tay. “”Ai? Ai lấy ạ?””
“”Dạ, có một anh taxi, hình như là Mai Linh hay Vinasun gì đó, đến lấy xe theo ủy quyền của cô Trang ấy ạ. Cô ấy làm ủy quyền công chứng đàng hoàng, giấy tờ đầy đủ cả. Chú xem kỹ rồi mới cho đi.””
“”Ủy quyền? Của Trang?”” Long lặp lại, giọng gần như thì thầm.
“”Vâng ạ. Có cả anh của cô Trang đi cùng nữa hay sao ấy, chú không rõ mặt lắm. Họ đưa giấy tờ, chú kiểm tra đúng biển số, đúng xe, có giấy ủy quyền công chứng ghi rõ ràng, chú mới cho xe ra khỏi cổng. Chú thấy giấy tờ đàng hoàng lắm anh ạ.””
Điện thoại trên tay Long rơi xuống nền gạch. Tiếng “”tút tút”” kéo dài vang vọng trong không gian yên tĩnh. Anh đứng bất động giữa sân, ánh nắng ban mai chiếu thẳng vào mặt nhưng anh không cảm nhận được gì ngoài sự lạnh lẽo. Chiếc xe, thứ mà anh nghĩ là của mình, thứ mà Trang đã mua cho anh, giờ đây, sau một tháng cô dọn đi, đã “”không cánh mà bay””. Cô ta đã lấy lại nó. Cô ta đã ủy quyền cho người đến lấy nó đi. Không một lời báo trước. Không một cuộc gọi. Long chết lặng, đầu óc trống rỗng. Anh không thể tin nổi vào những gì vừa nghe thấy.”
“Long đứng sững sờ giữa sân. Chiếc điện thoại “”tút tút”” như chế giễu sự bất lực của anh. Cơn choáng váng ban đầu nhanh chóng nhường chỗ cho một ngọn lửa giận dữ bùng lên trong lồng ngực. Cô ta! Trang! Dám lấy lại chiếc xe? Chiếc xe mà anh đã đường hoàng sử dụng gần một năm nay? Thứ duy nhất khiến anh cảm thấy thể diện trước bạn bè?
Anh cúi xuống, nhặt chiếc điện thoại lên. Màn hình đã nứt một đường dài. Anh không quan tâm. Bàn tay run run tìm đến danh bạ, lướt nhanh đến cái tên mà chỉ vài giây trước anh còn không nghĩ tới: “”Trang””.
Ngón tay anh ấn mạnh vào nút gọi. Tiếng chuông chờ kéo dài như thách thức sự kiên nhẫn cuối cùng của anh. Anh nghe rõ tiếng máu đang dồn lên não.
“”Alo.”” Giọng Trang vang lên ở đầu dây bên kia, bình thản đến lạ lùng, như thể cô chỉ vừa nhận một cuộc gọi xã giao.
“”Cô! Cô dám làm cái trò gì thế hả?”” Long gầm lên, giọng lạc đi vì tức giận. “”Chiếc xe của tôi đâu? Cô cho ai đến lấy chiếc xe của tôi đi đâu rồi?””
“”Xe của anh?”” Giọng Trang vẫn điềm tĩnh, không chút biến động. “”Tôi nghĩ anh nhầm rồi. Đó là xe của tôi.””
“”Xe của cô? Cô nói cái gì vậy? Cô bị điên à? Chiếc xe đó cô mua cho tôi cơ mà!”” Long hét lên, gần như mất kiểm soát. Anh không thể tin nổi sự trơ trẽn này. “”Sao cô dám? Cô lấy đi không nói một lời? Cô muốn gì? Trả xe lại đây ngay!””
“”Tôi đã nói rồi, đó là tài sản của tôi,”” Trang lặp lại, mỗi từ đều dứt khoát và lạnh nhạt. “”Giấy tờ xe đứng tên tôi. Hoá đơn thanh toán đứng tên tôi. Tôi bỏ tiền ra mua nó. Bây giờ tôi không muốn cho anh dùng nữa, tôi lấy lại. Có gì sai à?””
“”Không muốn cho dùng nữa? Cô coi tôi là cái gì? Đồ dùng của cô à?”” Long cảm thấy nhục nhã và tức tối tột độ. “”Cô chơi tôi à? Cô làm thế là phạm pháp đấy! Tôi sẽ kiện cô! Tôi sẽ cho cô biết tay!””
Trang bật cười nhẹ, một tiếng cười khô khốc và sắc bén. “”Kiện? Anh lấy tư cách gì để kiện tôi? Tài sản của tôi, tôi lấy về, anh định kiện tôi tội gì? Trộm cắp tài sản của chính mình à?””
Tim Long đập thình thịch, không phải vì giận dữ nữa, mà vì một cảm giác lạnh lẽo bắt đầu len lỏi.
Trang tiếp tục, giọng nói mang đầy vẻ mỉa mai chiến thắng. “”Anh thử kiện xem. Ra toà, tôi sẽ đưa ra hết giấy tờ chứng minh chiếc xe đó hoàn toàn là tài sản riêng của tôi. Tôi sẽ chứng minh anh chưa đóng góp một đồng nào vào giá trị của nó. Anh nghĩ toà sẽ xử cho ai thắng?””
Long cứng họng. Anh chưa bao giờ nghĩ đến điều này. Trong đầu anh, chiếc xe là “”Trang mua cho Long””, có nghĩa là nó thuộc về anh. Anh chưa từng bận tâm đến việc giấy tờ đứng tên ai, hay Trang đã phải làm lụng vất vả thế nào để mua nó. Anh chỉ hưởng thụ và coi đó là điều hiển nhiên, thậm chí còn coi thường công việc của người đã mua nó cho mình.
“”Sao… sao cô lại làm thế?”” Giọng Long nhỏ dần, sự giận dữ đã bị thay thế bằng hoang mang và ngờ vực.
“”Anh tự biết rõ lý do hơn ai hết, Long,”” Trang trả lời, giọng nói trở lại vẻ bình thản lạnh lùng ban đầu. “”Anh muốn tôi đi thì đừng về nữa đúng không? Được thôi. Tôi đi. Và tôi mang theo những thứ là của tôi.””
Cô im lặng một chút, rồi nói tiếp, mỗi lời như một nhát dao cứa vào lòng Long. “”À, còn nữa. Giấy đăng ký kết hôn vẫn còn đó. Nếu anh muốn nhanh chóng dứt điểm mọi thứ, cứ chủ động nộp đơn đi. Tôi không ngại ra toà đâu. Có khi ra toà lại tiện để làm rõ một số khoản tiền tôi đã chi trả cho căn nhà và gia đình anh suốt mấy năm qua nhỉ?””
“”Cô… cô…”” Long lắp bắp, không nói nên lời. Khoản tiền? Ra toà làm rõ? Sự tự tin ngạo nghễ của anh sụp đổ hoàn toàn.
“”Thôi nhé. Tôi có việc bận rồi,”” Trang nói, không chờ Long trả lời. “”Chào anh.””
“”Khoan đã! Trang! Cô…””
Một tiếng “”tút”” dài vang lên. Trang đã cúp máy.
Long đứng chết trân giữa sân. Chiếc điện thoại rơi lần thứ hai xuống nền gạch, màn hình tối sầm lại, như tương lai mù mịt bỗng hiện ra trước mắt anh. Cơn giận dữ ban đầu đã tan biến, chỉ còn lại sự hoang mang tột độ và cảm giác bất lực nghẹn đắng. Anh không có gì trong tay. Chiếc xe không phải của anh. Giấy tờ không đứng tên anh. Anh không có lý lẽ nào để kiện Trang cả. Cô ta đã tính toán hết rồi. Cô ta đã lấy lại thứ cô ta bỏ tiền ra mua. Và cô ta hoàn toàn có quyền làm như vậy. Anh, Long, với mức lương 8 triệu và sự đóng góp gần như bằng không vào gia đình, nhận ra mình đang đứng trơ trọi, không có gì cả. Anh đã khinh thường Trang, đã nghĩ cô ta không dám làm gì, và giờ anh đang trả giá. Một nỗi sợ hãi lạnh lẽo bò dọc sống lưng.”
“Long đứng chết trân giữa sân. Chiếc điện thoại rơi lần thứ hai xuống nền gạch, màn hình tối sầm lại, như tương lai mù mịt bỗng hiện ra trước mắt anh. Cơn giận dữ ban đầu đã tan biến, chỉ còn lại sự hoang mang tột độ và cảm giác bất lực nghẹn đắng. Anh không có gì trong tay. Chiếc xe không phải của anh. Giấy tờ không đứng tên anh. Anh không có lý lẽ nào để kiện Trang cả. Cô ta đã tính toán hết rồi. Cô ta đã lấy lại thứ cô ta bỏ tiền ra mua. Và cô ta hoàn toàn có quyền làm như vậy. Anh, Long, với mức lương 8 triệu và sự đóng góp gần như bằng không vào gia đình, nhận ra mình đang đứng trơ trọi, không có gì cả. Anh đã khinh thường Trang, đã nghĩ cô ta không dám làm gì, và giờ anh đang trả giá. Một nỗi sợ hãi lạnh lẽo bò dọc sống lưng.
***
Một tháng sau. Không khí trong căn nhà vốn đã chẳng mấy vui vẻ giờ càng thêm nặng nề, ảm đạm. Bữa cơm chiều chỉ có vài món đạm bạc: đĩa rau muống luộc, bát canh cua nấu loãng và món đậu phụ sốt cà chua nhạt nhẽo. Thịt thà, cá mú gần như vắng bóng trên mâm cơm gia đình Long kể từ khi Trang đi khỏi.
Mẹ chồng Trang ho sù sụ, bà đưa tay bóp ngực, khó nhọc thở từng hơi. “”Cái thuốc hôm trước hết rồi à?”” bà hỏi Long với giọng yếu ớt.
Long cụp mắt nhìn bát cơm. “”Hết rồi mẹ ạ. Tạm thời chưa… chưa có tiền mua lại.””
Bố chồng Trang ngồi đối diện, khuôn mặt khắc khổ. Ông cũng bị bệnh xương khớp hành hạ, nhưng gói thuốc Trang mua trước đây đã hết từ lâu. Giờ chỉ còn mấy thang lá cây sắc tạm bợ, chẳng ăn thua gì. “”Sao lại không có tiền? Mấy tháng nay nó gửi về cả đống cơ mà?”” ông cằn nhằn, quên mất rằng nguồn “”cả đống”” ấy đã biến mất cùng Trang.
Long ngẩng lên, giọng khô khốc: “”Trang đi rồi. Tiền lương của con… chỉ đủ chi tiêu lặt vặt với một ít cho sinh hoạt thôi bố. Trước giờ toàn là Trang chi trả cả.””
Mẹ chồng Trang thở dài thườn thượt, tiếng ho lại vang lên. “”Thế này thì chết mất. Không có thuốc, khó chịu lắm.””
Thảo ngồi im lặng từ nãy đến giờ, chỉ gắp vài cọng rau. Khuôn mặt em đầy lo lắng. Em đang là sinh viên năm hai. Học phí đợt này sắp đến hạn nộp, mà Long vẫn chưa đưa một đồng nào. Em biết, với mức lương 8 triệu của anh trai, chỉ lo tiền ăn, tiền thuốc cho bố mẹ đã là chật vật rồi, nói gì đến tiền học của em.
“”Anh Long,”” Thảo khẽ gọi. Long ngẩng đầu nhìn em gái. “”Tiền học phí của em…””
Long nhíu mày, cảm thấy bực bội vì sự nhắc nhở đúng lúc anh đang bế tắc. “”Anh biết rồi. Nhưng giờ… anh không có.”” Anh dừng lại, rồi nói như quyết định: “”Chắc… chắc em tạm nghỉ học một thời gian đi Thảo. Đợi anh xoay sở được đã.””
Thảo nghe vậy, gương mặt tái mét. Bỏ học? Chỉ vì không có tiền đóng học phí? Ước mơ đại học của em…
“”Nghỉ học?”” Bố chồng Trang lên tiếng, giọng pha lẫn thất vọng và tức giận. “”Cái nhà này không có nó thì lại về như cũ thế này à? Tiền thuốc cũng không có, tiền học của em cũng không xong? Thế mày làm chồng làm anh kiểu gì hả Long?””
Long nghe những lời đó như bị tát. Anh cúi gằm mặt, bàn tay siết chặt. Anh là chồng, là anh. Nhưng anh đã làm được gì? Anh đã đánh mất người phụ nữ chu cấp mọi thứ cho gia đình này chỉ vì sĩ diện hão và sự khinh thường ngu ngốc. Bây giờ, khi Trang đi rồi, gánh nặng tài chính đổ sập lên vai anh, và anh nhận ra mình bất lực đến nhường nào. Mức lương 8 triệu mà anh từng khư khư giữ lại cho bản thân giờ chẳng thấm vào đâu so với núi chi phí khổng lồ mà Trang đã gánh vác suốt bao năm qua. Bệnh tình của bố mẹ, học phí của em gái, tiền ăn, tiền điện nước… Tất cả đều trông chờ vào anh, người mà trước nay chỉ biết hưởng thụ và chê bai.
Không còn chiếc xe để đi lại thể hiện, không còn tiền để vợ lo liệu mọi thứ, Long cảm thấy như mình đang chìm dần xuống một vũng lầy. Nỗi sợ hãi trong lòng anh ngày càng lớn. Anh biết, cuộc khủng hoảng này mới chỉ là bắt đầu.”
“Đã một tháng trôi qua kể từ ngày Trang rời đi. Một tháng đủ dài để Long nếm trải mùi vị của sự túng quẫn. Tiền lương ít ỏi của anh không đủ để trang trải mọi thứ. Mẹ anh vẫn ho hen, cần thuốc thang đều đặn. Bố anh lưng đau gối mỏi, cũng than vãn vì không có thuốc tốt. Tiền học phí của Thảo vẫn là một gánh nặng chưa giải quyết được. Căn nhà từng đầy đủ giờ trống vắng và thiếu thốn. Những bữa cơm đạm bạc lặp đi lặp lại khiến Long ngán ngẩm. Anh không còn tiền để tụ tập bạn bè, không còn xe để khoe mẽ. Cái tôi kiêu ngạo của anh dần bị mài mòn bởi cơm áo gạo tiền và sự bất lực. Anh nhớ đến Trang, nhớ đến những tờ hóa đơn cô thanh toán không chút đắn đo, nhớ đến sự thoải mái tài chính mà cô mang lại. Nỗi nhớ đó không xuất phát từ tình yêu, mà từ nhu cầu vật chất đang bị đe dọa. Anh biết, chỉ có một cách để thoát khỏi tình cảnh này.
Long hít một hơi thật sâu, gạt bỏ chút sĩ diện cuối cùng. Anh tìm đến nhà mẹ ruột của Trang. Cổng nhà khép hờ. Anh rón rén bước vào sân. Ngôi nhà nhỏ nhắn nhưng ấm cúng. Anh thấy Trang đang ngồi trong phòng khách, mẹ cô ngồi bên cạnh. Trái tim Long đập nhanh hơn. Anh đã chuẩn bị sẵn những lời nói sẽ thốt ra.
Anh đứng ở cửa ra vào, giọng run run gọi: “”Trang… Trang ơi.””
Trang ngẩng đầu nhìn, ánh mắt đầy ngạc nhiên rồi chuyển sang lạnh lùng. Mẹ Trang cũng quay lại, khuôn mặt không biểu cảm.
Long tiến lại gần hơn, đứng cách họ một khoảng. “”Trang à… anh đây.”” Anh cố nặn ra vẻ mặt hối lỗi nhất có thể. “”Anh… anh đến xin lỗi em.””
Trang im lặng nhìn anh, không nói một lời nào. Ánh mắt ấy như xuyên thấu tâm can Long.
Long tiếp tục, giọng cầu khẩn: “”Anh biết anh sai rồi. Sai thật rồi Trang à. Những ngày qua anh suy nghĩ rất nhiều. Anh nhận ra… anh không thể sống thiếu em.”” Anh dừng lại, rồi vội vàng chữa lời khi suýt nói ra sự thật phũ phàng: “”và tiền của em… à không, thiếu em. Thiếu em… cuộc sống của anh bế tắc quá. Bố mẹ thì ốm đau, Thảo thì sắp phải nghỉ học… Anh… anh không gánh vác nổi.””
Mẹ Trang lúc này mới lên tiếng, giọng đều đều: “”Anh đến đây làm gì? Ngày nó đi, chính anh là người nói ‘đi thì đừng về nữa’ mà?””
Long cuống quýt lắc đầu: “”Cô… cô ơi, lúc đó con nóng giận hồ đồ. Con không biết mình nói gì. Con… con thật sự hối hận. Con xin Trang… xin em quay về đi. Anh hứa… anh hứa sẽ thay đổi. Sẽ không bao giờ coi thường em nữa. Anh sẽ làm việc chăm chỉ, cùng em xây dựng gia đình. Anh sẽ chăm sóc bố mẹ, lo cho Thảo ăn học… Tất cả là lỗi của anh. Xin em cho anh một cơ hội.””
Anh nhìn Trang đầy mong chờ. Anh nghĩ rằng, với sự “”xuống nước”” này, với những lời hứa hẹn ngon ngọt, Trang sẽ mủi lòng mà quay về. Dù sao thì, cô ta vẫn là vợ anh, vẫn yêu anh. Anh tin là vậy.
Trang vẫn ngồi yên, ánh mắt không thay đổi. Mẹ Trang nhìn Long bằng ánh mắt khó hiểu.
“”Anh Long,”” Trang cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói bình tĩnh đến lạ. “”Anh nói anh không thể sống thiếu em?””
Long vội vàng gật đầu: “”Đúng vậy Trang. Anh thật sự không thể sống thiếu em.””
Trang khẽ nhếch mép. Nụ cười đó khiến Long cảm thấy lạnh gáy.
“”Ồ,”” Trang nói, giọng điệu bỗng chuyển sang mỉa mai. “”Hóa ra anh cần em đến thế cơ à? Anh không thể sống thiếu em… hay là không thể sống thiếu 70 triệu mỗi tháng của em? Không thể sống thiếu người lo hết hóa đơn, tiền thuốc thang, tiền học cho em gái anh?””
Khuôn mặt Long cứng đờ lại. Những lời Trang nói như những nhát dao đâm thẳng vào sự thật anh đang cố che giấu.
“”Trang à, không phải vậy…”” Long lắp bắp.
“”Vậy anh nói xem là gì?”” Trang cắt ngang, giọng sắc lạnh. “”Một tháng qua, anh đã sống như thế nào? Đã thấm thía chưa, cái gọi là ‘đẳng cấp’ của anh khi không có tiền của tôi? Anh nghĩ chỉ cần anh đến đây nói vài lời xin lỗi sáo rỗng, hứa hẹn hão huyền là tôi sẽ lại ngoan ngoãn quay về, tiếp tục làm con trâu con ngựa cho nhà anh à?””
Trang đứng dậy, bước về phía Long. Ánh mắt cô rực lửa. “”Nhà tôi dạy tôi biết yêu thương, biết sẻ chia, nhưng cũng dạy tôi biết giá trị của bản thân. Cái ngày anh nói ‘đi đi đừng về nữa’, tôi đã xác định sẽ không bao giờ quay lại cái nơi không coi trọng tôi. Anh muốn tôi quay về? Để tiếp tục nuôi cái thói lười biếng, sĩ diện hão của anh, hay để làm cây ATM cho gia đình anh khi anh bất lực?””
Long lùi lại một bước trước khí thế của Trang. Anh chưa từng thấy cô như vậy. Sự tự tin, mạnh mẽ tỏa ra từ cô khiến anh cảm thấy nhỏ bé và run sợ.
“”Tôi nói cho anh biết,”” Trang nói, giọng cương quyết, “”Tôi sẽ không bao giờ quay về nữa.”””
“Trang bình tĩnh nhìn Long, ánh mắt không còn chút vương vấn hay cảm xúc. Sự điềm tĩnh đáng sợ của cô khiến Long cảm thấy lúng túng.
“”Anh Long,”” Trang nói, giọng đều đều, như đang nhắc lại một câu nói đã nghe từ rất lâu. “”Anh còn nhớ không? Cái ngày tôi rời đi, anh đã nói gì với tôi?””
Long im lặng. Khuôn mặt anh vẫn còn sự bàng hoàng sau những lời Trang vừa nói.
“”Anh nói,”” Trang tiếp tục, giọng nhỏ xuống nhưng vẫn rõ ràng từng chữ, “”Anh nói ‘Đừng có về đây nữa, anh mệt mỏi lắm rồi’.””
Trang khẽ gật đầu, như tự xác nhận với chính mình. “”Vâng, anh nói đúng đấy, tôi cũng mệt rồi.””
Cô nhìn thẳng vào mắt Long, ánh mắt sắt lạnh. “”Tôi mệt mỏi với cái cuộc sống đó rồi. Cái cuộc sống phải nai lưng làm lụng để nuôi một người chồng lười biếng, vô dụng. Mệt mỏi với việc bị coi thường, bị sỉ nhục bởi chính người thân trong gia đình mình chỉ vì tôi kiếm tiền bằng cách của tôi.””
Long há miệng định nói, nhưng Trang giơ tay ngăn lại.
“”Giờ đây,”” Trang nói, giọng cao hơn một chút, “”Tôi không còn là ‘đứa buôn bán vặt vãnh’ trong mắt anh hay ‘cây ATM’ cho cả gia đình anh nữa.””
Cô dừng lại, cho Long thời gian ngấm những lời đó. Mẹ Trang ngồi bên cạnh, chỉ lặng lẽ nhìn con gái.
“”Cuộc sống của tôi giờ đây rất tốt,”” Trang nói tiếp, giọng đầy tự tin. “”Tôi được tôn trọng, được đánh giá đúng năng lực và công sức. Tôi không cần phải gồng mình gánh vác những trách nhiệm không phải của mình.””
Cô đưa ánh mắt lướt qua Long, rồi nhìn ra khoảng sân trước nhà. “”Anh nói anh không gánh vác nổi? Bố mẹ anh ốm, em gái anh sắp phải nghỉ học?””
Trang quay lại nhìn Long lần cuối. “”Đó là gia đình của anh, là trách nhiệm của anh. Tôi đã làm tròn bổn phận của mình trong suốt những năm qua, thậm chí làm nhiều hơn những gì anh và gia đình anh đáng được nhận.””
Cô hít một hơi sâu, rồi dứt khoát nói: “”Giờ tôi không còn ở đó nữa. Anh tự lo cho gia đình mình đi.””
Long đứng sững lại, hoàn toàn cứng họng. Mọi lời biện minh, mọi lời cầu xin anh đã chuẩn bị đều tan biến trước sự kiên quyết và lạnh lùng của Trang. Anh nhận ra, người phụ nữ đứng trước mặt anh không còn là người vợ cam chịu ngày xưa nữa. Cô đã thay đổi. Và anh… anh đã mất cô thật rồi.”
“Thảo ngồi trong căn phòng quen thuộc ở nhà chồng, nhưng cảm giác lại thật khác. Không còn sự đủ đầy, không còn tiếng cười nói rộn rã như trước. Kể từ khi Trang dọn đi, căn nhà như mất đi hơi thở. Bố mẹ chồng trông tiều tụy hẳn, bệnh tật thay nhau kéo đến. Long thì ngày càng cau có, cáu gắt, đồng lương ít ỏi của anh không đủ chi trả thuốc men cho bố mẹ, chưa nói đến sinh hoạt phí hàng ngày vốn đã quá quen với sự sung túc từ Trang mang lại.
Thảo nhìn cảnh đó, lòng nặng trĩu. Cô nhớ lại những ngày tháng trước đây. Trang đi làm quần quật từ sáng đến tối, thậm chí đêm về còn livestream bán hàng đến khuya. Cô ấy kiếm được rất nhiều tiền, và tiền đó đổ vào đây hết. Thảo muốn mua gì, xin chị dâu một tiếng là có. Bố mẹ muốn gì, cũng chỉ cần nói với Trang. Long không phải lo nghĩ gì về tiền bạc, thậm chí còn có cả xe hơi đi lại Trang mua cho. Tất cả cứ như hiển nhiên. Thảo chưa bao giờ thực sự thấu hiểu sự vất vả của Trang, thậm chí đôi khi còn thấy phiền khi chị dâu quá bận rộn. Cô quen với việc được giúp đỡ, được cho tiền, mà quên mất cái giá phải trả của người phụ nữ kia.
Giờ đây, khi Trang không còn ở đây nữa, gánh nặng tài chính đè lên vai Long, nhưng anh không gánh nổi. Mọi thứ đều thiếu thốn. Bố mẹ chồng cứ than vãn, trách móc đủ điều, nhưng không ai dám gọi điện cho Trang. Họ sợ. Họ biết mình đã quá sai.
Thảo mở điện thoại, nhìn vào danh bạ có lưu số của Trang. Cô lưỡng lự một lúc, rồi quyết định nhắn tin.
Ngón tay Thảo gõ chậm rãi trên màn hình, từng chữ như được đúc ra từ sự hối hận chân thành. Cô viết về tình hình gia đình hiện tại, về những khó khăn mà họ đang đối mặt. Cô không cầu xin sự giúp đỡ, chỉ đơn giản là bày tỏ cảm xúc của mình.
“”Chị Trang,”” Thảo bắt đầu. “”Em biết bây giờ chị không còn là chị dâu em nữa. Nhưng em muốn nói lời cảm ơn chân thành vì tất cả những gì chị đã làm cho gia đình em suốt thời gian qua.””
Cô dừng lại, hít một hơi sâu rồi viết tiếp. “”Trước đây em vô tâm quá. Em chỉ biết nhận sự giúp đỡ của chị mà không hiểu chị đã vất vả thế nào. Nhìn bố mẹ và anh Long bây giờ, em mới thực sự nhận ra.””
Nước mắt lưng tròng, Thảo tiếp tục gõ. “”Em xin lỗi thay cho anh Long và bố mẹ. Họ đã sai rồi. Họ đã không trân trọng chị.””
Cô đọc lại tin nhắn một lần nữa, chỉnh sửa vài từ cho bớt vụng về, rồi nhấn gửi. Chiếc điện thoại rung nhẹ báo tin nhắn đã đi. Thảo đặt điện thoại xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ. Lòng cô vừa nhẹ nhõm một chút vì đã nói ra, lại vừa nặng trĩu lo lắng không biết Trang sẽ phản ứng thế nào. Nhưng ít nhất, cô đã làm điều mà cô cảm thấy cần phải làm. Sự hối hận muộn màng đã biến thành hành động.”
“Long ngồi trong căn phòng khách lạnh lẽo. Bụi bặm đã phủ một lớp mỏng trên bàn, chiếc tivi màn hình phẳng ngày xưa Trang mua giờ chỉ là vật trang trí vô hồn vì tiền điện cũng là vấn đề. Chiếc xe hơi sáng bóng từng đậu ngoài cửa, giờ đã không còn nữa. Anh bán nó đi để có tiền trang trải thuốc men cho bố mẹ và cầm cự qua ngày, nhưng số tiền đó cũng vơi đi nhanh chóng như cách nó đến.
Anh ôm đầu, khuỷu tay chống lên đầu gối. Khuôn mặt bơ phờ, đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ và nước mắt. Căn nhà im ắng đến đáng sợ, chỉ có tiếng thở dài nặng nhọc của anh và đôi khi là tiếng ho khan vọng lại từ phòng bố mẹ. Họ vẫn bệnh, vẫn than vãn, nhưng không còn đòi hỏi những thứ xa xỉ nữa. Cái sự thiếu thốn đột ngột đã giáng cho tất cả một đòn choáng váng.
Long nhớ lại. Nhớ lại Trang. Nhớ lại cái cách cô ấy cắm mặt vào điện thoại đến tận khuya, đôi khi livestream với giọng nói khàn đặc. Anh đã cười khẩy, đã bảo cô ấy là “”con buôn””, là “”người nhà quê””, là “”chỉ biết tiền””. Anh đã khinh bỉ công việc mà cô ấy kiếm được hàng chục triệu mỗi tháng, trong khi đồng lương 8 triệu của anh thì anh giữ lại đến 5 phần để tiêu vặt.
Anh nhớ lại buổi tối cô ấy dọn đi. Cái dáng người nhỏ bé, vali không quá lớn. Anh đã đứng đó, kiêu ngạo và lạnh lùng, nói câu “”Cô đi đi, đừng về nữa.”” Anh nghĩ cô sẽ không dám đi, hoặc sẽ nhanh chóng quay về xin lỗi, cầu xin anh tha thứ. Anh nghĩ không có anh, không có cái “”gia đình”” này, cô sẽ chẳng là gì cả.
Nhưng cô ấy đã đi. Và không quay lại.
Cùng với sự ra đi của cô là sự sụp đổ tài chính. Tiền điện, tiền nước, tiền ăn, tiền thuốc, tất cả đều biến thành gánh nặng khủng khiếp. Anh chưa bao giờ phải lo những thứ này. Anh chưa bao giờ phải tính toán từng đồng. Anh luôn mặc định những thứ đó là trách nhiệm của Trang, là hiển nhiên vì cô kiếm được nhiều tiền.
Giờ đây, ngồi trong căn nhà trống hoác, anh mới thấm thía. Anh mất đi người vợ. Người vợ mà anh chưa bao giờ thực sự coi là vợ, ngoài cái danh nghĩa. Người vợ đã chăm sóc bố mẹ anh chu đáo hơn cả anh em ruột, người vợ đã không ngại vất vả làm việc ngày đêm để cả gia đình anh được sống sung túc. Người vợ mà anh đã sỉ nhục, coi thường, thậm chí còn khinh rẻ cả công sức và tình cảm của cô.
Anh gục mặt xuống bàn. Nước mắt chảy dài, nóng hổi. Anh không chỉ mất tiền, mất xe. Anh mất Trang. Mất đi cái tình nghĩa mà cô đã dành cho anh và gia đình anh. Cái sự hy sinh thầm lặng mà bấy lâu nay anh phủ nhận.
“”Trang… Trang ơi…”” Giọng anh lạc đi, nghẹn ngào. “”Anh sai rồi… Anh hối hận rồi…””
Cả thế giới của anh như sụp đổ. Tiền bạc mất đi, có thể kiếm lại. Chiếc xe mất đi, có thể mua lại. Nhưng người vợ hết lòng vì mình, cái tình nghĩa đã bị chà đạp, liệu có bao giờ quay trở lại không?
Anh nhận ra, cái giá phải trả cho sự kiêu ngạo và vô ơn của anh quá đắt. Nó không chỉ là tiền bạc, mà là sự cô độc, là sự dày vò của lương tâm, là cái nỗi ân hận tột cùng không cách nào bù đắp nổi. Anh đã đánh mất viên ngọc quý chỉ vì nghĩ nó là hòn đá ven đường. Và giờ, anh chẳng còn lại gì.”
“Một tháng đã trôi qua kể từ ngày Trang bước ra khỏi căn nhà ấy, mang theo hành lý không lớn nhưng chứa đựng cả một trái tim tan vỡ và một sự quyết tâm mới. Cô không về ngôi nhà chồng chất bụi bặm và tiếng thở dài than vãn. Cô trở về vòng tay ấm áp của mẹ ruột.
Căn nhà nhỏ của mẹ không rộng bằng nhà chồng cũ, nhưng tràn ngập tiếng cười và mùi cơm thơm. Trang dành phần lớn thời gian của mình cho công việc. Cô lao vào các dự án ở công ty mỹ phẩm với một nguồn năng lượng mới. Những buổi livestream bán hàng online trước đây từng bị Long cười khẩy, giờ đây lại là nơi cô tìm thấy sự tự tin và niềm vui. Cô nói chuyện với khách hàng, tư vấn sản phẩm, chốt đơn hàng. Mỗi thông báo “”ting ting”” về một đơn hàng mới không chỉ là tiền, mà là sự công nhận, là giá trị của chính cô. Mức thu nhập trung bình 70 triệu đồng mỗi tháng không thay đổi, nhưng ý nghĩa của nó đã khác. Nó không còn là gánh nặng để gồng gánh một gia đình không biết trân trọng, mà là thành quả xứng đáng cho nỗ lực của bản thân.
Buổi tối, Trang ngồi trên sofa cạnh mẹ, kể về công việc, về những dự định tương lai. Mẹ cô chăm chú lắng nghe, ánh mắt tràn đầy yêu thương và tự hào.
“”Con xem,”” mẹ Trang xoa nhẹ mái tóc con gái. “”Mẹ đã nói rồi, con gái mẹ giỏi giang mà. Cứ tập trung vào mình, con nhé. Hạnh phúc của con là quan trọng nhất.””
Trang gật đầu, khóe mắt hơi cay nhưng nụ cười thì thật lòng. Cô nhớ lại những đêm thức trắng, những lần gác lại chuyến đi Singapore mơ ước, những đồng tiền mồ hôi nước mắt chảy vào căn nhà không đáy và những lời nói cay nghiệt của Long. Cô đã từng nghĩ hy sinh là tất cả, là cách để giữ gìn một thứ gọi là “”gia đình””, dù cái gia đình ấy chỉ mang lại cho cô sự tổn thương và kiệt quệ.
Nhưng giờ đây, ngồi trong bình yên này, cô hiểu ra. Hạnh phúc không phải là cố gắng làm hài lòng những người không bao giờ thấy đủ, không phải là biến mình thành nô lệ cho sự vô tâm và ích kỷ của kẻ khác. Hạnh phúc là tự mình tạo ra. Là yêu thương bản thân, chăm sóc bản thân, đầu tư cho trí tuệ và sự nghiệp của bản thân. Khi tự mình tỏa sáng, những giá trị thật sự mới hiện hữu.
Trang không còn cảm thấy nuối tiếc hay hối hận về quyết định ra đi. Ngược lại, cô thấy nhẹ nhõm và biết ơn. Biến cố ấy, dù đau đớn, đã giúp cô nhìn rõ bộ mặt thật của những người cô từng hết lòng yêu thương và hy sinh. Nó đẩy cô ra khỏi vùng an toàn độc hại, buộc cô phải đứng lên bằng chính đôi chân mình, tìm lại con người mạnh mẽ và độc lập mà cô đã lãng quên bấy lâu.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang trải dài. Tương lai phía trước không còn mờ mịt hay đầy lo sợ. Nó là một trang giấy trắng, và cô là người cầm bút. Cô mỉm cười. Nụ cười ấy không chỉ là sự giải thoát, mà là lời khẳng định: cô đã chọn đúng. Cuộc đời cô, từ giờ trở đi, sẽ do cô làm chủ.
Cuộc sống không phải lúc nào cũng trải đầy hoa hồng, và những tổn thương từ quá khứ chắc chắn sẽ để lại sẹo. Nhưng quan trọng là cách ta đối diện và chữa lành. Với Trang, hành trình tìm lại chính mình không dễ dàng, nó đòi hỏi sự dũng cảm để buông bỏ những ràng buộc độc hại và đối mặt với nỗi cô đơn ban đầu. Nhưng bù lại, cô tìm thấy sự bình yên nội tại, thứ mà tiền bạc hay một danh phận “”vợ”” không thể mua được. Cô học cách lắng nghe trái tim mình, tôn trọng cảm xúc của bản thân và không còn sợ hãi khi phải đặt lợi ích của mình lên hàng đầu. Bài học về sự hy sinh mù quáng đã quá đắt giá, nhưng nó dạy cho cô giá trị thật sự của tình yêu – đó là tình yêu dành cho chính bản thân mình trước tiên. Khi một người phụ nữ biết yêu và trân trọng giá trị của mình, cô ấy sẽ không bao giờ cho phép bất kỳ ai chà đạp lên nó nữa. Trang giờ đây vững vàng hơn, tự tin hơn, và quan trọng nhất, hạnh phúc hơn. Con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng cô biết mình đã sẵn sàng bước đi, với một trái tim đã qua bão giông và một nụ cười rạng rỡ hướng về phía mặt trời.”

