Vợ đến tòa làm thủ tục l/y h//ôn nhưng lại mặc váy đỏ, tỷ phú lập tức nhận ra có điều gì đó s//ai s//ai nhưng đã quá muộn…
Long là một tỷ phú 40 tuổi, sở hữu tập đoàn xây dựng lớn nhất nhì đất nước. Cuộc sống của anh là mơ ước của bao người: biệt thự sang trọng, siêu xe, và những chuyến công tác xa hoa. Nhưng trong mắt Long, cuộc h/ôn nhân với Hạnh – người vợ đã đồng hành cùng anh từ những ngày kh/ó kh/ăn – lại trở thành gá/nh n/ặng. Anh đã thay lòng khi gặp Thảo, một cô gái trẻ trung, chỉ vừa 25 tuổi. Long muốn l/y hô/n để tự do đến với tình mới, b/ất ch/ấp Hạnh đ//au kh//ổ c//ầu xi//n anh ở lại vì con gái nhỏ của họ, bé Minh, mới 8 tuổi.
Thời gian đầu, Hạnh làm mọi cách để níu kéo Long. Cô nấu những bữa ăn anh thích, mặc những bộ đồ anh từng khen, thậm chí nhẫn nhịn khi anh công khai qua lại với Thảo. “Anh ơi, em không cần anh yêu em nữa, nhưng Minh cần một gia đình có bố mẹ. Dù chỉ là gi//ả t//ạo, em cũng chịu được,” Hạnh kh//óc, ôm chặt tay Long. Nhưng Long g//ạt đi, l/ạnh lù/ng: “Cô đừng làm trò nữa. Tôi không còn tình cảm với cô. L/y h/ôn là tốt cho cả hai.” Hạnh im lặng, nước mắt rơi, nhưng ánh mắt dần trở nên xa xăm.
Một tháng sau, điều bất ngờ xảy ra. Hạnh đột nhiên đồng ý l//y h//ôn. Cô gọi cho Long, giọng bình tĩnh: “Tôi sẽ ký đơn. Ngày mai anh đến tòa đi.” Long ngạc nhiên, nhưng không hỏi thêm. Anh nghĩ Hạnh cuối cùng cũng buông tay, và anh sắp được tự do. Nhưng khi bước vào tòa án sáng hôm đó, Long s//ững s//ờ. Hạnh xuất hiện trong một chiếc váy đỏ rực rỡ, dài thướt tha, tôn lên vẻ đẹp m//ặn m//à mà anh đã lâu không để ý. Cô trang điểm nhẹ, môi đỏ, mắt sáng, không chút dấu hiệu của một người phụ nữ vừa trải qua đa//u kh//ổ. Long nhíu mày, cảm giác b//ất a//n dâng lên: “Có gì đó s//ai s//ai.”…
Long nhíu mày, cảm giác bất an dâng lên: “Có gì đó sai sai.” Anh sải bước nhanh hơn, cố gắng bắt kịp cô tại sảnh tòa án. “Hạnh!” Long gọi, giọng có chút bối rối nhưng vẫn cố giữ vẻ tự tin vốn có của một tỷ phú. “Em… sao em lại mặc thế này? Chúng ta đến tòa giải quyết chuyện hệ trọng cơ mà.”
Hạnh dừng lại, cô không quay hẳn người lại mà chỉ khẽ liếc nhìn Long qua vai, đôi môi đỏ mọng khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy ẩn ý, khó đoán. Ánh mắt cô dừng lại trên khuôn mặt anh chỉ trong tích tắc, đủ để Long cảm thấy lạnh sống lưng. Cô không nói một lời nào, quay người lại và tiếp tục bước đi, dáng vẻ tự tin, ung dung đến lạ thường. Chiếc váy đỏ tung bay theo từng bước chân, như một lời thách thức không lời.
Long đứng sững lại, nhìn theo bóng Hạnh đang dần khuất vào phòng xử án. Anh cảm thấy khó chịu và bất an tột độ. Sự im lặng của Hạnh, nụ cười bí ẩn cùng với chiếc váy đỏ rực rỡ khiến anh có linh cảm chẳng lành. “Cô ta đang làm cái trò gì vậy?” Long thầm nghĩ, nắm chặt tay. Lẽ ra anh phải cảm thấy nhẹ nhõm khi sắp được tự do, nhưng giờ đây, anh lại thấy một mối đe dọa vô hình đang lơ lửng.
Long sải bước vào phòng xử án, từng tiếng giày da vang vọng khô khốc trên sàn gỗ. Anh tiến về phía hàng ghế dành cho nguyên đơn, ngồi xuống cạnh luật sư riêng của mình. Đối diện Long, Hạnh đã ngồi sẵn ở vị trí của bị đơn. Chiếc váy đỏ rực rỡ của cô như một đốm lửa nổi bật giữa không gian trang nghiêm, ảm đạm của tòa án. Long vẫn đinh ninh mọi chuyện sẽ diễn ra theo ý mình, với sự hậu thuẫn vững chắc từ vị luật sư uy tín bậc nhất thành phố. Anh khẽ nhếch mép, ánh mắt vẫn không rời khỏi Hạnh, như muốn tìm kiếm một chút sợ hãi, một chút dao động trong đôi mắt cô. Nhưng Hạnh chỉ nhìn thẳng về phía trước, gương mặt bình thản đến lạ thường.
Một người phụ nữ trung niên với mái tóc búi gọn gàng, bộ đồ vest đen chỉnh tề, gõ mạnh chiếc búa gỗ xuống bàn. Tiếng “cốc” vang dội, thu hút mọi ánh nhìn về phía bà.
THẨM PHÁN
(Giọng dứt khoát, chậm rãi)
Mời các bên ổn định. Phiên tòa xét xử yêu cầu ly hôn giữa ông Nguyễn Hoàng Long và bà Trần Thị Hạnh chính thức bắt đầu.
THẨM PHÁN
(Giọng dứt khoát, chậm rãi)
Mời các bên ổn định. Phiên tòa xét xử yêu cầu ly hôn giữa ông Nguyễn Hoàng Long và bà Trần Thị Hạnh chính thức bắt đầu.
(Bà Thẩm phán lướt mắt qua hai bên, rồi gật đầu về phía luật sư của Hạnh.)
Mời bên bị đơn trình bày yêu cầu.
Một người phụ nữ trung niên, tóc búi cao gọn gàng, trong bộ vest đen lịch sự đứng dậy từ phía Hạnh. Đó là luật sư của cô. Bà đặt tay lên tập hồ sơ, ánh mắt sắc sảo nhìn thẳng về phía Thẩm phán, hoàn toàn phớt lờ Long và luật sư của anh.
LUẬT SƯ CỦA HẠNH
(Giọng nói rõ ràng, dứt khoát)
Thưa quý tòa, thân chủ của tôi, bà Trần Thị Hạnh, đề nghị được toàn quyền nuôi dưỡng con gái chung là Nguyễn Ngọc Minh, tám tuổi, không cần bất kỳ sự can thiệp nào từ phía ông Nguyễn Hoàng Long trong quá trình giáo dục và chăm sóc.
Nghe đến đây, Long khẽ nhíu mày. Anh đã chuẩn bị cho việc Hạnh sẽ đòi quyền nuôi Minh, nhưng “không cần bất kỳ sự can thiệp nào” là điều anh chưa từng nghĩ đến.
LUẬT SƯ CỦA HẠNH
(Tiếp tục, giọng điệu càng trở nên mạnh mẽ hơn)
Về tài sản chung, thân chủ tôi yêu cầu phân chia 60% tổng giá trị cổ phần của Tập đoàn xây dựng lớn do ông Nguyễn Hoàng Long sở hữu, cùng toàn bộ quyền sở hữu đối với biệt thự hiện tại, cùng với toàn bộ tài sản trong tài khoản chung và các tài khoản đứng tên riêng của ông Nguyễn Hoàng Long đã được hình thành trong suốt thời kỳ hôn nhân.
Cả phòng xử án như chìm vào một khoảng lặng kinh ngạc. 60% cổ phần tập đoàn? Toàn bộ biệt thự? Long trợn tròn mắt. Anh đã dự tính sẽ “bồi thường” cho Hạnh một khoản kha khá để cô tự nguyện rời đi, nhưng những gì luật sư của Hạnh vừa trình bày hoàn toàn vượt xa mọi tưởng tượng của anh. Long cảm thấy máu trong người như dồn lên. Anh liếc nhìn Hạnh. Cô vẫn ngồi đó, thẳng lưng, gương mặt bình thản như pho tượng, chiếc váy đỏ rực rỡ lại càng khiến sự điềm tĩnh của cô trở nên đáng sợ. Long siết chặt nắm đấm dưới gầm bàn. Điều khoản này quá sức vô lý! Nó không phải là yêu cầu, mà là một sự cướp bóc trắng trợn! Anh nhíu mày, khó chịu ra mặt, ánh mắt đầy sự bất bình hướng về phía luật sư của Hạnh. Vị luật sư này đang thách thức giới hạn của Long.
LUẬT SƯ CỦA HẠNH
(Thẳng thắn, kết thúc phần trình bày)
Thưa quý tòa, đây là yêu cầu chính thức và cuối cùng từ phía thân chủ tôi.
Long không thể ngồi yên thêm được nữa. Anh bật người dậy, đập mạnh một cái vào mặt bàn, tiếng động vang lên khô khốc giữa không gian im lặng của phòng xử án. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía anh, nhưng Long hoàn toàn không bận tâm. Nụ cười nhếch mép nửa vời trên môi Hạnh khiến máu trong Long sôi lên.
LONG
(Giọng Long hơi cao, đầy phẫn nộ, anh trừng mắt nhìn thẳng vào Hạnh)
Cô đang làm trò gì vậy Hạnh? Những điều này thật phi lý! Cô nghĩ cô có thể moi móc tôi đến mức nào nữa? Yêu cầu toàn quyền nuôi con, chiếm đoạt 60% cổ phần tập đoàn, và cả biệt thự? Cô điên rồi à? Cô đang cố tình làm khó tôi phải không?
Hạnh vẫn ngồi đó, đôi mắt bình tĩnh không chút gợn sóng, chiếc váy đỏ rực trên người cô như một lời thách thức không tiếng nói. Cô không hề đáp lời Long, chỉ khẽ nhếch khóe môi. Sự điềm tĩnh đến đáng sợ của cô càng khiến Long thêm tức tối. Anh cảm thấy như mình đang bị bỡn cợt giữa tòa án. Luật sư của Long lập tức đứng dậy, cố gắng xoa dịu thân chủ.
LUẬT SƯ CỦA LONG
(Giọng nói ôn tồn, cố gắng giữ Long bình tĩnh)
Ông Long, xin hãy giữ bình tĩnh. Mọi việc cứ để pháp luật giải quyết.
Long phớt lờ luật sư của mình. Ánh mắt anh vẫn dán chặt vào Hạnh, như muốn xuyên thủng lớp mặt nạ bình thản của cô. Anh chưa từng thấy Hạnh đáng sợ đến vậy. Người phụ nữ cam chịu, yếu đuối mà anh đã từng nghĩ là mình dễ dàng vứt bỏ, giờ đây đang bày ra một bộ mặt hoàn toàn xa lạ. Một kế hoạch nào đó, một sự toan tính nào đó đang ẩn giấu đằng sau đôi mắt trong veo ấy. Long cảm thấy lạnh sống lưng.
THẨM PHÁN
(Gõ búa, giọng nghiêm nghị)
Mời ông Long ổn định chỗ ngồi. Nếu có bất kỳ phản đối nào, mời luật sư của ông trình bày đúng thủ tục.
Long siết chặt nắm đấm, anh cắn răng nhìn Hạnh. Lần đầu tiên, Long cảm thấy một sự bất an thật sự. Anh miễn cưỡng ngồi xuống, nhưng đôi mắt anh vẫn rực lửa căm phẫn, không ngừng hướng về phía người vợ cũ. Anh không thể tin Hạnh lại có thể tráo trở đến mức này. Đây không còn là một cuộc ly hôn đơn thuần, mà là một cuộc chiến, và Hạnh, với vẻ ngoài yếu ớt, lại đang là người ra đòn trước.
Long siết chặt nắm đấm dưới bàn, đôi mắt vẫn không rời khỏi Hạnh, người vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh đến lạ lùng. Anh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng khi nhận ra điều gì đó đã hoàn toàn thay đổi ở người vợ cũ.
LUẬT SƯ CỦA HẠNH
(Bình tĩnh đứng dậy, giọng nói tự tin nhưng không hề gay gắt, thu hút sự chú ý của mọi người)
Thưa Thẩm phán, kính thưa Hội đồng xét xử. Về các yêu cầu của thân chủ tôi, bà Hạnh, chúng tôi hoàn toàn có cơ sở pháp lý vững chắc để chứng minh tính chính đáng của từng điều khoản, dựa trên các quy định của pháp luật hôn nhân và gia đình, cũng như những bằng chứng cụ thể mà chúng tôi đã thu thập.
Bà luật sư nhẹ nhàng đặt một tập hồ sơ dày lên bàn, bắt đầu trình bày một cách rành mạch.
LUẬT SƯ CỦA HẠNH
Trước hết, về quyền nuôi dưỡng con gái chung, cháu Minh, hiện 8 tuổi. Trong suốt cuộc hôn nhân, bà Hạnh là người trực tiếp chăm sóc, giáo dục và dành trọn thời gian cho cháu Minh. Tất cả hồ sơ học tập của cháu, các giấy tờ khám chữa bệnh, và lời khai từ giáo viên, hàng xóm đều khẳng định bà Hạnh luôn là người ở bên cạnh cháu, vun đắp cho cháu một tuổi thơ đầy đủ về mặt tinh thần. Trong khi đó, với lịch trình làm việc bận rộn của một doanh nhân lớn, ông Long hiếm khi có mặt để thực hiện trọn vẹn vai trò làm cha. Việc giao quyền nuôi con cho bà Hạnh là vì lợi ích tốt nhất, đảm bảo sự phát triển ổn định và toàn diện của cháu Minh.
Long định bật ra tiếng cười khẩy, nhưng luật sư của anh đã nhanh chóng đặt tay lên cánh tay anh, ra hiệu im lặng. Ánh mắt Long vẫn đầy lửa căm phẫn, nhưng anh buộc phải kiềm chế.
LUẬT SƯ CỦA HẠNH
Thứ hai, về yêu cầu phân chia tài sản, cụ thể là 60% cổ phần tại Tập đoàn xây dựng lớn của ông Long, cùng với quyền sở hữu hoàn toàn căn biệt thự chung. Có thể Hội đồng xét xử và phía nguyên đơn sẽ cho rằng đây là một con số quá lớn, nhưng chúng tôi sẽ chứng minh đây là một yêu cầu hoàn toàn hợp lý và công bằng, đúng theo quy định của pháp luật về tài sản chung vợ chồng trong trường hợp ly hôn có yếu tố lỗi.
Long giật nảy mình khi nghe đến từ “yếu tố lỗi”. Anh quay phắt sang nhìn Hạnh, cô vẫn ngồi đó, đôi mắt bình thản như không hề liên quan. Luật sư của Long bắt đầu điều chỉnh cà vạt, vẻ mặt thoáng hiện sự đăm chiêu.
LUẬT SƯ CỦA HẠNH
Chúng tôi có các bằng chứng rõ ràng cho thấy bà Hạnh, dù không trực tiếp đứng tên trên các hợp đồng hay hồ sơ tài chính công khai, đã đóng góp không nhỏ vào quá trình hình thành và phát triển của Tập đoàn ngay từ những ngày đầu. Bà Hạnh không chỉ là hậu phương vững chắc, quán xuyến mọi việc nhà để ông Long yên tâm gây dựng sự nghiệp, mà còn là người trực tiếp tư vấn, hỗ trợ ông Long trong nhiều quyết sách quan trọng thời kỳ khởi nghiệp, đặc biệt là trong việc gây dựng mối quan hệ với các đối tác lớn. Các tài liệu ghi chép nội bộ, các email trao đổi, và lời khai của một số đối tác cũ đã được chúng tôi thu thập, sẽ làm rõ điều này. Bà ấy đã hy sinh sự nghiệp riêng, cống hiến tuổi xuân và trí lực để cùng ông Long xây dựng nên đế chế này.
Long cảm thấy cổ họng khô khốc. Những ký ức về những đêm Hạnh thức trắng cùng anh, những lời khuyên sắc sảo của cô mà anh đã bỏ qua, giờ đây hiện rõ mồn một. Anh đã luôn xem nhẹ những đóng góp thầm lặng ấy, chỉ coi đó là bổn phận của một người vợ.
LUẬT SƯ CỦA HẠNH
Về ngôi biệt thự, đây là tài sản được hình thành trong hôn nhân, nơi bà Hạnh đã dành trọn tâm huyết để xây dựng tổ ấm cho gia đình. Yêu cầu sở hữu hoàn toàn biệt thự này của bà Hạnh là để đảm bảo một môi trường sống ổn định cho cháu Minh, tiếp tục được sống trong ngôi nhà quen thuộc, tránh những xáo trộn tâm lý không đáng có khi bố mẹ ly hôn.
Luật sư của Hạnh kết thúc phần trình bày, đôi mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Long.
LUẬT SƯ CỦA HẠNH
Tất cả những yêu cầu trên của thân chủ tôi không phải là sự đòi hỏi phi lý, mà là sự bù đắp xứng đáng cho những mất mát, hy sinh và cống hiến của bà ấy trong suốt cuộc hôn nhân này, đồng thời đảm bảo quyền lợi tốt nhất cho con trẻ. Chúng tôi tin rằng pháp luật sẽ đứng về phía lẽ phải.
Thẩm phán gật đầu, ghi chép cẩn thận. Long quay sang luật sư của mình, nhưng luật sư của Long đang cúi đầu, cây bút lơ lửng trên cuốn sổ, vẻ mặt đăm chiêu, gần như lo lắng. Một sự im lặng nặng nề bao trùm phòng xử án. Long cảm thấy lạnh lẽo thấu xương. Hạnh đã thực sự tính toán tất cả.
Long cảm thấy lồng ngực thắt lại, như có một tảng đá đè nặng. Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra trên trán Long, thấm ướt cả gáy áo sơ mi đắt tiền. Cảm giác bất an mơ hồ ban đầu, giờ đây đã chuyển thành sự hoang mang tột độ. Hạnh đã không chỉ chuẩn bị, cô đã dàn dựng một vở kịch tỉ mỉ đến từng chi tiết, và anh, Long, chính là nạn nhân trong đó.
Long quay đầu, ánh mắt dò xét, gần như van lơn nhìn sang Hạnh. Cô vẫn ngồi đó, tấm lưng thẳng tắp, bờ vai thanh mảnh trong chiếc váy đỏ rực rỡ, đối diện với anh mà không hề một chút nao núng. Gương mặt Hạnh điềm tĩnh đến đáng sợ, khóe môi không hề cong lên một nụ cười mỉa mai, cũng chẳng biểu lộ bất kỳ sự đắc thắng nào. Cô hoàn toàn vô cảm, như một pho tượng được tạc nên để kết liễu cuộc đời anh.
Long cắn chặt môi, cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu, một vết rạn nhỏ nhất trong vẻ ngoài lạnh lùng của Hạnh. Nhưng không có gì. Anh chỉ nhìn thấy sự trống rỗng, và ẩn sâu bên trong đó là một quyết tâm sắt đá mà anh chưa từng biết Hạnh sở hữu. Anh đã quá tin tưởng vào sự yếu đuối, sự phụ thuộc của cô, để rồi giờ đây nhận ra mình đã nhầm lẫn tai hại.
“Không thể nào…” Long lẩm bẩm, giọng nói khản đặc chỉ đủ cho chính anh nghe thấy.
Luật sư của Long, vẫn cúi gằm mặt, lúc này mới ngẩng đầu lên nhìn anh bằng ánh mắt đầy lo lắng. Cây bút trên tay luật sư vẫn lơ lửng, như thể mọi lập luận, mọi kế hoạch đối phó đều đã bị nghiền nát thành tro bụi trước những gì luật sư của Hạnh vừa trình bày. Sự im lặng trong phòng xử án như kéo dài vô tận, đè nén lấy Long, làm anh cảm thấy nghẹt thở.
Từng lời nói của luật sư Hạnh vẫn văng vẳng trong đầu Long, như những chiếc đinh ghim vào não anh. “Yếu tố lỗi,” “hy sinh sự nghiệp riêng,” “cống hiến tuổi xuân và trí lực,” “tư vấn, hỗ trợ trong nhiều quyết sách quan trọng thời kỳ khởi nghiệp.” Long đã cười khẩy trước những cụm từ ấy khi Thảo nhắc đến, nhưng giờ đây, chúng lại hiện lên rõ ràng như những vết sẹo không thể xóa nhòa trong cuộc đời anh. Anh đã thực sự quên đi Hạnh đã từng là cánh tay phải đắc lực, người bạn đồng hành cùng anh gây dựng Tập đoàn từ hai bàn tay trắng. Anh đã phủ nhận tất cả. Và giờ đây, cái giá phải trả…
Anh nhìn Hạnh thêm một lần nữa, đôi mắt Long tràn ngập một nỗi sợ hãi tột cùng. Hạnh không nhìn lại anh. Cô chỉ bình thản ngước lên nhìn Thẩm phán, như thể cuộc đời anh, sự nghiệp của anh, tất cả đều chỉ là một phần nhỏ trong kế hoạch của cô, một kế hoạch đã được tính toán kỹ lưỡng đến mức không thể nào xoay chuyển. Long cảm thấy cả thế giới đang sụp đổ dưới chân. Anh không thể tin được, người phụ nữ mà anh đã từng coi thường, đã từng muốn vứt bỏ như một món đồ cũ, lại có thể trở thành ác mộng lớn nhất trong đời anh.
Sự im lặng đáng sợ kéo dài thêm vài giây, cho đến khi tiếng gõ búa dứt khoát của Thẩm phán vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn của Long.
THẨM PHÁN: (Nhìn thẳng vào Long, giọng điềm tĩnh nhưng chứa đựng sự nghiêm nghị) “Ông Long, sau khi xem xét các bằng chứng mà cả hai bên đã trình bày, đặc biệt là những lập luận và tài liệu mà luật sư của bà Hạnh vừa đưa ra, tòa án nhận thấy đây là một trường hợp phức tạp và có nhiều điểm cần được cân nhắc kỹ lưỡng.”
Long nín thở, lồng ngực anh thắt lại. Anh biết điều gì sắp đến.
THẨM PHÁN: “Bà Hạnh đã đưa ra những đề xuất rất cụ thể về việc phân chia tài sản, đặc biệt là liên quan đến Tập đoàn xây dựng lớn của ông, cũng như quyền nuôi dưỡng bé Minh. Dựa trên những gì chúng tôi vừa được nghe và xem xét, bao gồm cả những bằng chứng về sự đóng góp không nhỏ của bà Hạnh vào sự phát triển của Tập đoàn từ những ngày đầu khởi nghiệp…”
Thẩm phán dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Long, rồi khẽ gật đầu về phía Hạnh, người vẫn ngồi thẳng tắp trong chiếc váy đỏ rực.
THẨM PHÁN: “…tòa án đề nghị ông Long và luật sư của mình nghiêm túc xem xét lại các đề xuất của bà Hạnh. Việc kéo dài vụ kiện này, tôi e là sẽ không có lợi cho ông. Tòa án khuyến khích hai bên tìm kiếm một giải pháp hòa giải mang tính xây dựng, phù hợp với tình hình hiện tại và quyền lợi của bé Minh.”
Từng lời của Thẩm phán như những nhát búa giáng thẳng vào tâm trí Long, mỗi từ đều vang vọng như một lời kết tội. “Không có lợi cho ông,” “vị thế không thuận lợi.” Cảm giác bàng hoàng ban đầu nhường chỗ cho sự tức giận và tuyệt vọng dâng trào. Anh ngước nhìn Thẩm phán, đôi mắt Long như muốn phủ nhận tất cả, nhưng anh không thể thốt nên lời.
Luật sư của Long cúi đầu thì thầm vào tai anh, giọng đầy lo lắng: “Long, Thẩm phán nói đúng. Chúng ta đang ở thế yếu. Hồ sơ của họ quá chặt chẽ, đặc biệt là về những đóng góp của Hạnh trong quá trình ông gây dựng Tập đoàn. Không thể phủ nhận được nữa.”
Long không đáp lời luật sư. Anh cảm thấy như có một bức tường vô hình đang sập xuống, bao vây lấy anh từ mọi phía. Anh quay sang nhìn Hạnh, người phụ nữ mà anh từng coi là yếu đuối, phụ thuộc, giờ đây lại là người đang đẩy anh vào vực thẳm. Cô vẫn ngồi đó, vẻ mặt không chút biểu cảm, như thể mọi thứ diễn ra đều nằm trong tính toán của cô. Cô đã thành công. Long cảm thấy mình như đang bị dồn vào chân tường, không một lối thoát.
Giờ giải lao. Tiếng ồn ào nho nhỏ của những người ra vào phòng xử án, tiếng luật sư trao đổi tài liệu, nhưng trong tai Long, tất cả chỉ là một mớ hỗn độn. Anh nhìn theo bóng Hạnh, người phụ nữ vẫn giữ thái độ điềm tĩnh đến đáng sợ, sải bước về phía một góc hành lang vắng người hơn. Sự tuyệt vọng và tức giận trào dâng, Long quyết định phải nói chuyện với cô.
Anh vội vã bước theo, bắt kịp cô khi Hạnh vừa dừng lại bên cửa sổ, nhìn ra ngoài khoảng sân xanh mướt. Long hạ giọng, cố gắng ép mình giữ bình tĩnh, dù lồng ngực anh đang đập thình thịch.
LONG: (Giọng thì thầm, có chút nài nỉ nhưng vẫn ẩn chứa sự ra lệnh) “Hạnh, chúng ta cần nói chuyện riêng.”
Hạnh không quay lại ngay. Cô đứng im vài giây, như cân nhắc, rồi mới từ từ xoay người đối mặt với Long. Ánh mắt cô vẫn lạnh lùng, không một chút dao động. Chiếc váy đỏ cô mặc như một ngọn lửa, tương phản hoàn toàn với sự băng giá trong đôi mắt ấy.
LONG: (Tiến lại gần hơn một bước, hạ giọng gần như thì thào, cố gắng tạo vẻ thân mật) “Hạnh, em làm vậy là hại cả Minh. Con bé sẽ bị ảnh hưởng nếu chúng ta cứ kéo dài cuộc chiến này.”
Anh nhấn mạnh vào tên con gái, như thể đó là quân bài cuối cùng có thể lay động Hạnh. Long nhìn sâu vào đôi mắt cô, hy vọng tìm thấy dù chỉ một chút sự mềm yếu, một tia hối hận.
LONG: “Chúng ta có thể dàn xếp mà. Anh sẵn sàng… điều chỉnh một chút. Nhưng em không thể đòi hỏi mọi thứ như vậy được.”
Nụ cười nhạt nhẽo hiện lên trên môi Long, một nụ cười đầy vẻ tự mãn, tin rằng mình đã nắm được điểm yếu của cô. Anh nghĩ rằng Hạnh, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng sẽ không thể bỏ qua tương lai của con gái mình.
Nhưng Hạnh chỉ nhìn thẳng vào mắt anh, không hề chớp. Ánh mắt cô sắc như dao cạo, xuyên thấu qua vẻ tự tin giả tạo của anh. Sự bình tĩnh đến đáng sợ của cô khiến Long bất giác rụt lại.
HẠNH: (Giọng nói nhỏ nhẹ nhưng vang vọng, mỗi từ đều nặng trĩu sự căm phẫn và quyết tâm) “Anh đã cho tôi lựa chọn nào khác sao?”
Câu hỏi không phải là một câu hỏi tu từ, mà là một lời buộc tội thẳng thừng, ghim chặt Long vào tường. Long bất ngờ trước sự lạnh lùng và cứng rắn đó, không một chút nao núng nào từ Hạnh. Anh hoàn toàn không ngờ Hạnh lại có thể trả lời một cách phũ phàng như vậy. Nụ cười trên môi Long vụt tắt.
Long cứng họng. Anh nhìn cô, ánh mắt lướt qua vẻ bình thản đến đáng sợ trên khuôn mặt Hạnh. Anh cố gắng thu lại sự bối rối, thay vào đó là một vẻ hằn học.
LONG: (Giọng gằn xuống, cố tỏ ra khinh miệt) “Nực cười! Cô nghĩ mình có thể làm gì? Dù cô có cố gắng đến đâu, tập đoàn này vẫn là của tôi. Mọi thứ vẫn sẽ thuộc về tôi.”
Hạnh khẽ lắc đầu, một nụ cười gần như không thể nhận ra lướt qua khóe môi. Đó không phải là nụ cười của sự cam chịu, mà là nụ cười của kẻ nắm giữ bí mật.
HẠNH: (Thong thả, từng lời như đinh đóng cột) “Anh vẫn không hiểu sao, Long? Tôi không cần tất cả của anh. Tôi chỉ cần thứ có thể giúp tôi thoát khỏi anh… một cách công bằng.”
Long nhíu mày. Anh không thích sự tự tin thái quá này của Hạnh. Nó khiến anh cảm thấy bất an. Anh nghĩ Hạnh chỉ đang cố hù dọa mình.
LONG: “Cô nói gì vậy? Đừng có làm trò hề ở đây. Cô nghĩ mình có thể dùng vài ba tin đồn vớ vẩn để làm khó tôi ư?”
Hạnh bước một bước lại gần Long hơn, khoảng cách giữa họ chỉ còn chưa đầy một sải tay. Mùi nước hoa của cô thoang thoảng, nhưng ánh mắt cô thì lạnh hơn bất kỳ cơn gió mùa đông nào.
HẠNH: (Giọng nói đột nhiên trầm hẳn xuống, chỉ đủ cho hai người nghe thấy, nhưng lại mang theo sức nặng của một tảng băng) “Tin đồn? Anh có nhớ quỹ ‘Phát triển Năng lượng Xanh’ mà Tập đoàn xây dựng lớn của anh đã lập ra ba năm trước không?”
Mặt Long chợt biến sắc. Quỹ đó là một dự án lớn, được quảng bá rầm rộ, nhưng thực chất…
LONG: (Hơi ngập ngừng, nhưng vẫn cố giữ vẻ bất cần) “Tất nhiên. Một dự án cộng đồng thành công rực rỡ. Có vấn đề gì sao?”
HẠNH: (Ánh mắt sắc lạnh như xuyên thấu tâm can Long) “Vấn đề là, trong hồ sơ nội bộ mà tôi tình cờ thấy, có một khoản ‘hỗ trợ dự án’ trị giá gần trăm tỷ đồng được chuyển vào một công ty vỏ bọc ở nước ngoài. Công ty đó, Long à, đứng tên ai thì anh chắc chắn biết rõ hơn tôi.”
Long đứng sững người. Máu trong huyết quản anh như ngừng chảy. Trán anh lấm tấm mồ hôi lạnh. Anh chưa bao giờ nghĩ Hạnh có thể biết được chi tiết này. Đó là một trong những sai phạm tài chính lớn nhất, được che giấu kỹ càng nhất trong Tập đoàn xây dựng lớn của anh, liên quan trực tiếp đến việc “rửa” một số tiền lớn từ các dự án đen. Nếu bị phanh phui, nó không chỉ là ly hôn, mà là sụp đổ cả sự nghiệp và danh tiếng của Long.
LONG: (Giọng nói lắp bắp, khuôn mặt tái mét) “Không… Không thể nào… Cô… Cô làm sao biết được chuyện đó?”
Hạnh lùi lại một bước, nụ cười chiến thắng lạnh lẽo hiện rõ trên môi. Chiếc váy đỏ của cô dường như bùng lên rực rỡ hơn trong khoảnh khắc đó.
HẠNH: “Anh nghĩ sau bao nhiêu năm sống cùng anh, tôi chỉ là một người vợ ngây thơ, không biết gì sao? Anh đánh giá thấp tôi quá rồi, Long.”
Long cảm thấy cổ họng khô khốc. Anh nhìn Hạnh, người phụ nữ mà anh từng coi thường, giờ đây đang nắm giữ vận mệnh của anh trong tay. Sự nghiệp, danh dự, tất cả đều có thể tan biến chỉ vì một sai lầm mà anh đã nghĩ sẽ không bao giờ bị lộ ra. Anh nhận ra, trò chơi này, Hạnh mới là người cầm quân chủ động.
Long vẫn đứng sững sờ, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, từ đỉnh đầu xuống tận gót chân. Khuôn mặt Long tái mét, mọi màu sắc như đã bị rút cạn. Hạnh đứng đối diện, đôi mắt bình thản quan sát từng biến đổi nhỏ trên gương mặt Long. Chiếc váy đỏ của cô, dưới ánh đèn Tòa án, dường như trở nên rực rỡ và thách thức hơn bao giờ hết, càng làm nổi bật sự yếu ớt và hoảng loạn của Long lúc này.
Trong khoảnh khắc đó, tất cả những mảnh ghép rời rạc trong tâm trí Long đột nhiên khớp vào nhau một cách tàn nhẫn. Sự kiên nhẫn bất thường của Hạnh sau khi Long công khai Thảo, thái độ dứt khoát của cô khi đồng ý ly hôn một tháng sau khi níu kéo vô vọng, và đặc biệt là cách Hạnh xuất hiện tại Tòa án hôm nay với vẻ tự tin đến đáng sợ – tất cả không phải là sự cam chịu, mà là một màn kịch được sắp đặt tinh vi.
Long nhận ra, đây không phải là một vụ ly hôn thông thường để chia chác tài sản. Đây là một kế hoạch trả thù được Hạnh ấp ủ từ rất lâu, một cái bẫy hoàn hảo mà anh, với sự khinh thường và kiêu ngạo của mình, đã tự nguyện bước vào. Cổ họng Long khô khốc, anh muốn nói gì đó, nhưng không từ nào thoát ra khỏi đôi môi run rẩy. Hạnh không hề ngây thơ, cô đã lẳng lặng thu thập bằng chứng, từng chút một, chờ đợi đúng thời điểm để giáng đòn chí mạng.
LONG: (Giọng nói như bị ai bóp nghẹt, lí nhí) “Không… Không thể nào… Cô… Cô đã chuẩn bị từ bao giờ?”
Hạnh không trả lời trực tiếp câu hỏi của Long. Nụ cười chiến thắng vẫn vương trên môi cô, pha lẫn chút cay đắng của những tổn thương đã qua.
HẠNH: (Nhìn thẳng vào mắt Long, giọng nhẹ bẫng nhưng đầy quyền uy) “Anh nghĩ sao, Long? Một người phụ nữ bị phản bội, bị coi thường, bị đẩy đến đường cùng… sẽ làm gì?”
Sự tức giận bùng lên trong Long, xen lẫn với nỗi sợ hãi tột độ đang gặm nhấm tâm can anh. Tức giận vì bị lừa dối, bị chơi một vố đau, bị biến thành con rối trong tay người phụ nữ mà anh từng nghĩ là dễ bề thao túng. Sợ hãi vì viễn cảnh sụp đổ hiện rõ mồn một trước mắt Long: sự nghiệp, tiền bạc, danh tiếng, tất cả những gì anh đã dày công xây dựng cho Tập đoàn xây dựng lớn, nay có thể biến thành tro bụi chỉ sau một cái phẩy tay của Hạnh. Anh cảm thấy như mình đang đứng trên bờ vực thẳm, chỉ một cú đẩy nhẹ là sẽ rơi xuống vực sâu không đáy.
Long siết chặt nắm đấm, móng tay đâm vào lòng bàn tay đau điếng, nhưng anh không cảm thấy gì ngoài sự cồn cào của nỗi sợ hãi và tuyệt vọng. Hạnh đã chờ đợi khoảnh khắc này, và Long đã dâng nó cho cô trên một chiếc đĩa bạc. Anh chợt nhớ đến bé Minh, con gái 8 tuổi của mình. Nếu mọi chuyện vỡ lở, cuộc đời của con bé cũng sẽ bị ảnh hưởng. Điều đó càng khiến Long thêm hoảng loạn. Hạnh đã thắng, và Long hoàn toàn bất lực.
Hạnh không nói thêm lời nào. Cô khẽ nghiêng đầu, một cử chỉ tưởng chừng vô cùng duyên dáng nhưng ẩn chứa sự tàn nhẫn đến thấu xương. Ánh mắt Hạnh lướt qua gương mặt tái mét, hoảng loạn của Long, dừng lại ở đôi mắt đang nhìn cô đầy tuyệt vọng. Trong cái nhìn ấy, Long thấy rõ sự khinh bỉ sâu sắc, sự hả hê chiến thắng đến tột cùng, như muốn nói thẳng vào mặt Long: “Đây là cái giá anh phải trả cho sự phản bội và khinh thường của mình. Anh tưởng anh thông minh sao? Anh tưởng tôi là con ngốc sao?” Từng thớ thịt trên mặt Long như giật giật, cảm giác nhục nhã và tủi hổ dâng lên đến tận cổ họng. Anh muốn gào lên, muốn phản kháng, nhưng tất cả sức lực đều đã bị hút cạn. Trước Hạnh, người phụ nữ anh từng coi thường, từng nghĩ là có thể dễ dàng kiểm soát, Long giờ đây cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật ngu ngốc, như một con cá mắc cạn đang giãy giụa vô vọng trên bờ cát. Toàn bộ hào quang, sự kiêu ngạo của một tỷ phú bỗng chốc tan biến, chỉ còn lại một người đàn ông thất bại và thảm hại.
Long lảo đảo đứng dậy, từng bước chân nặng trĩu như thể anh đang mang trên vai cả một khối đá tảng. Gương mặt anh trắng bệch, mồ hôi lạnh toát ra như tắm, và đôi mắt vẫn còn nguyên vẻ hoảng loạn cùng nỗi sợ hãi tột cùng. Anh không thể ở lại thêm một giây phút nào trong căn phòng ngột ngạt này nữa. Long lao ra khỏi biệt thự/nhà riêng, không kịp quay đầu nhìn lại Hạnh. Anh chạy như bay, tìm đến nơi vắng vẻ nhất trong khuôn viên, đôi tay run rẩy rút điện thoại ra. Anh bấm số của trợ lý cấp cao, người mà anh tin tưởng tuyệt đối trong công việc.
“A lô… Là Long đây,” giọng Long khản đặc, như vừa trải qua một trận ốm thập tử nhất sinh. “Cậu… cậu kiểm tra gấp cho tôi cái này. Ngay lập tức!”
Đầu dây bên kia im lặng một vài giây, có lẽ trợ lý đang cố gắng nắm bắt tình hình từ giọng nói bất thường của sếp. “Vâng, sếp cứ nói ạ,” giọng trợ lý thận trọng.
“Thông tin về… về dự án khu phức hợp Hưng Thịnh,” Long nuốt khan, cố gắng giữ cho hơi thở không đứt quãng. “Hạnh nói… nói là có sai phạm lớn trong đấu thầu, và… và… có bằng chứng cô ta đang giữ. Cậu… cậu kiểm tra xem có thật không. Nguy cơ đến đâu rồi?”
Một tiếng thở dốc vang lên từ phía Long. Anh bấu chặt lấy điện thoại, các khớp ngón tay trắng bệch. Thời gian trôi qua chậm như tra tấn. Chỉ vài phút, nhưng với Long, nó dài như cả một thế kỷ. Anh nghe rõ tiếng nhịp tim mình đang đập thình thịch trong lồng ngực.
Rồi, giọng trợ lý vang lên, không còn sự thận trọng ban đầu mà thay vào đó là sự lo lắng đến tột độ. “Sếp Long… tôi… tôi vừa kiểm tra nhanh qua hồ sơ nội bộ. Tin Hạnh nói… có vẻ là thật. Chúng ta… chúng ta đang đối mặt với nguy cơ rất cao, thậm chí… thậm chí là…”
Long không còn nghe rõ lời trợ lý nói nữa. Cả thế giới như sụp đổ dưới chân anh. Anh cảm thấy một cú đấm giáng mạnh vào lồng ngực, khiến anh mất hết hơi thở. Tập đoàn xây dựng lớn mà Long đã dày công xây dựng, cả sự nghiệp và danh tiếng của anh, tất cả đều đang treo lơ lửng trên bờ vực thẳm. Anh quỵ xuống, điện thoại tuột khỏi tay, rơi bộp xuống thảm cỏ. Nỗi tuyệt vọng nhấn chìm Long, anh chỉ còn biết ôm đầu, để mặc cơ thể run rẩy từng hồi. Hóa ra, đây mới là cái giá Hạnh muốn anh phải trả. Đây mới là đòn chí mạng mà cô ta đã chuẩn bị bấy lâu nay. Long đã thua, thua một cách thảm hại.
Long quỵ xuống, điện thoại tuột khỏi tay, rơi bộp xuống thảm cỏ. Nỗi tuyệt vọng nhấn chìm Long, anh chỉ còn biết ôm đầu, để mặc cơ thể run rẩy từng hồi. Hóa ra, đây mới là cái giá Hạnh muốn anh phải trả. Đây mới là đòn chí mạng mà cô ta đã chuẩn bị bấy lâu nay. Long đã thua, thua một cách thảm hại.
Cơn tuyệt vọng dữ dội qua đi, nhường chỗ cho một cảm giác chua chát và hối hận đến tận cùng. Đầu Long ong ong, những hình ảnh tưởng chừng đã bị vùi lấp sâu thẳm trong ký ức bỗng ùa về không kiểm soát. Anh thấy Hạnh đứng trước mặt mình, không phải là người phụ nữ sắc lạnh, kiêu hãnh trong chiếc váy đỏ rực rỡ ở tòa án, mà là Hạnh của ngày nào, đôi mắt ngấn lệ, bờ vai run rẩy.
“Anh Long, anh có thể dừng lại được không? Vì Minh… xin anh đấy…” Giọng Hạnh vang vọng trong tâm trí anh, yếu ớt và đầy đau đớn. Cô ấy đã cầu xin, đã níu kéo anh biết bao nhiêu lần tại biệt thự/nhà riêng này, chỉ một tháng trước thôi, trước khi chấp nhận buông xuôi tất cả. Long nhớ rõ sự lạnh lùng tàn nhẫn của chính mình. Anh đã phớt lờ, đã quay lưng, đã coi những lời khẩn cầu đó như những tiếng muỗi kêu vo ve phiền nhiễu.
Rồi hình ảnh Minh, cô bé 8 tuổi, hiện lên. Gương mặt thơ ngây, đôi mắt to tròn, lấp lánh như sao. Anh nhớ những lúc Minh níu tay anh, cười rạng rỡ, và cả những lúc cô bé ngơ ngác nhìn bố mẹ cãi vã. Anh đã hứa sẽ bảo vệ Minh khỏi mọi tổn thương. Nhưng rồi, chính anh lại là người đã đạp đổ tất cả, đã đẩy con gái mình vào một gia đình tan vỡ.
Long nhắm chặt mắt, cố xua đi những ký ức đau đớn. Nhưng chúng cứ bám riết lấy anh, như những nhát dao cứa vào tâm can. Anh nhớ lại sự thản nhiên khi ký vào tờ đơn ly hôn, ánh mắt khinh miệt khi nhìn Hạnh vật vã níu kéo. Anh đã nghĩ mình là kẻ chiến thắng, là người làm chủ mọi cuộc chơi. Giờ đây, anh mới nhận ra mình đã sai lầm đến nhường nào. Sự giàu có, quyền lực mà anh hằng theo đuổi bỗng chốc trở nên vô nghĩa, thậm chí còn là gánh nặng khủng khiếp. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má Long, hòa lẫn với mồ hôi lạnh. Anh chưa bao giờ cảm thấy bản thân mình hèn mọn và đáng khinh đến thế.
Tòa án. Không khí tĩnh mịch như tờ. Long ngồi trên ghế, đôi mắt sưng húp, gương mặt tái nhợt. Cơn tuyệt vọng và hối hận từ đêm qua vẫn còn ám ảnh anh, bủa vây anh trong một cái kén lạnh lẽo. Anh ngước nhìn Hạnh. Cô vẫn ngồi đó, váy đỏ rực rỡ, vẻ kiêu hãnh không hề suy suyển. Nỗi bất an trong Long lại trỗi dậy, càng thêm mãnh liệt.
Thẩm phán gõ búa, âm thanh khô khốc vang vọng trong khán phòng. Toàn bộ ánh mắt đổ dồn về phía ông.
THẨM PHÁN
(Giọng trang nghiêm, dứt khoát)
…Căn cứ vào các bằng chứng được trình bày trước tòa, Hội đồng xét xử quyết định…
Long nín thở. Nhịp tim anh đập dữ dội đến mức anh có thể nghe thấy nó vang lên trong tai.
THẨM PHÁN
…Thứ nhất, về quyền nuôi dưỡng con chung: Cháu Nguyễn Thị Minh, 8 tuổi, sẽ do bà Trần Thị Hạnh trực tiếp nuôi dưỡng và chăm sóc. Ông Nguyễn Văn Long có nghĩa vụ cấp dưỡng nuôi con…
Cả người Long cứng lại. Minh… Hạnh đã giành được quyền nuôi con. Anh ngước nhìn Hạnh, ánh mắt cô ta lướt qua anh, không một chút biểu cảm nhưng Long cảm nhận được một sự chiến thắng ngấm ngầm. Nỗi đau mất con gái xé toạc lòng anh.
THẨM PHÁN
…Thứ hai, về phân chia tài sản chung: Căn cứ vào các chứng cứ về nguồn gốc tài sản và mức độ đóng góp của các bên trong suốt thời kỳ hôn nhân, Tòa án quyết định bà Trần Thị Hạnh sẽ nhận quyền sở hữu đối với biệt thự/nhà riêng tại địa chỉ X, ba căn hộ cao cấp tại khu đô thị Z, cùng với số tiền tương đương 30% tổng tài sản chung đang đứng tên ông Nguyễn Văn Long…
Long choáng váng. Biệt thự, ba căn hộ, 30% tổng tài sản? Những con số lớn đến kinh hoàng. Anh biết mình là tỷ phú, nhưng mất đi chừng ấy tài sản vẫn là một đòn giáng nặng nề. Hạnh đã tính toán kỹ lưỡng đến từng chi tiết, cô ta đã lường trước tất cả.
THẨM PHÁN
…Và cuối cùng, về các điều khoản kèm theo. Ông Nguyễn Văn Long sẽ phải chịu trách nhiệm hoàn trả toàn bộ số tiền 50 tỷ đồng phát sinh từ khoản vay không minh bạch phục vụ dự án M, được Tòa án xác định là tài sản riêng của bà Hạnh đã bị sử dụng sai mục đích. Ngoài ra, ông Long sẽ phải chịu toàn bộ chi phí phát sinh trong quá trình tố tụng…
Long nghe đến đây thì cả người run rẩy. Dự án M… Khoản vay không minh bạch… Đó là một trong những giao dịch bí mật, những sai phạm mà anh đã cố gắng che đậy bấy lâu nay. Hạnh đã biết! Cô ta đã thu thập được bằng chứng! Một nỗi sợ hãi tột độ bóp nghẹt Long. Nếu những sai phạm này bị phanh phui, không chỉ danh dự của anh, mà cả Tập đoàn xây dựng lớn mà anh đã dày công xây dựng sẽ sụp đổ. Đây chính là con át chủ bài của Hạnh, một lời cảnh báo không thể rõ ràng hơn.
THẨM PHÁN
(Nhìn về phía Long)
Ông Long, ông có chấp nhận phán quyết này không?
Long ngẩng đầu. Ánh mắt Hạnh vẫn lạnh lùng nhưng anh đọc được trong đó sự đe dọa. Cô ta đang nắm giữ vận mệnh của anh. Nếu anh kháng cáo, cô ta sẽ không ngần ngại vạch trần tất cả. Long cảm thấy bất lực cùng cực. Anh đã thua, thua một cách thảm hại, và không có đường lùi. Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán.
LONG
(Giọng khàn đặc, yếu ớt)
Tôi… tôi chấp nhận.
Lời chấp nhận của Long như một tiếng thở dài thất bại trong không gian rộng lớn của Tòa án. Thẩm phán gõ búa lần cuối, tuyên bố kết thúc phiên tòa. Hạnh đứng dậy, chiếc váy đỏ rực rỡ như ngọn lửa chiến thắng. Cô lướt qua Long, ánh mắt thoáng qua một tia hả hê khó nắm bắt. Long ngồi sụp xuống ghế, mọi sức lực trong cơ thể đã bị rút cạn. Anh đã mất tất cả: con gái, một phần tài sản khổng lồ, và cả sự kiêu hãnh của một kẻ từng cho mình là người nắm giữ mọi cuộc chơi. Điều cay đắng nhất, anh phải chấp nhận phán quyết nghiệt ngã này để những sai phạm của mình không bị vạch trần trước ánh sáng.
Long ngồi đó, tấm lưng còng xuống, cảm giác như cả thế giới vừa sụp đổ quanh anh. Tiếng gõ búa của thẩm phán vẫn còn văng vẳng trong tai, mỗi âm thanh như một vết dao cứa vào lòng Long. Anh đã mất tất cả, chỉ trong một phiên tòa. Mất Minh, đứa con gái bé bỏng anh yêu thương nhất. Mất một phần tài sản khổng lồ mà anh đã dốc sức gây dựng. Và hơn hết, Long mất đi sự kiêu hãnh, mất đi vị thế của một kẻ từng tự tin mình nắm giữ mọi thứ.
Phải mất một lúc Long mới gắng gượng đứng dậy. Đôi chân anh run rẩy, cả người nặng trĩu như mang theo xiềng xích vô hình. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt trống rỗng lướt qua hàng ghế trống. Tòa án giờ đây đã vắng lặng, chỉ còn lại những vệt ánh sáng nhạt nhòa xuyên qua ô cửa kính, chiếu rọi vào sự tàn tạ của Long.
Anh bước ra khỏi phòng xử án, cơ thể tự động di chuyển theo quán tính. Hành lang dài và lạnh lẽo trải ra trước mắt, như chính tương lai của Long lúc này. Xa xa, Long thấy một bóng hình quen thuộc. Hạnh. Cô đang bước đi, dáng vẻ thẳng tắp, đầy tự tin. Chiếc váy đỏ rực rỡ của cô như một ngọn lửa bùng cháy trong không gian tĩnh mịch của tòa nhà. Nó không còn là màu của tình yêu hay đam mê, mà là màu của quyền lực, của chiến thắng, và của sự hủy diệt đối với Long.
Long đứng chết trân, nhìn theo bóng lưng Hạnh. Mỗi bước chân của cô đều dứt khoát, mạnh mẽ, như đang giẫm nát từng chút hy vọng cuối cùng trong lòng Long. Hạnh không ngoái lại, không một cái liếc mắt, không một cử chỉ chia tay. Cô ta bước đi kiêu hãnh, mang theo tất cả những gì Long từng sở hữu, và để lại anh ta trong một khoảng trống rỗng không gì có thể lấp đầy.
Tương lai của Long bỗng chốc trở nên bấp bênh hơn bao giờ hết. Tập đoàn xây dựng lớn của anh đang đứng trước nguy cơ bị đào bới những sai phạm. Thảo, người tình mới, liệu có còn ở bên Long khi anh đã mất đi quá nhiều thứ? Còn Minh, con gái anh, bao giờ Long mới có thể gặp lại con bé? Nỗi hối tiếc cuộn trào, nhấn chìm Long trong một cơn thủy triều không lối thoát. Anh đã đánh đổi tất cả cho những sai lầm mù quáng, và giờ đây, anh phải trả giá.
Long bước ra khỏi tòa án, để lại phía sau những cánh cửa nặng nề khép kín. Ánh nắng chói chang bên ngoài cũng không thể xua đi cái lạnh lẽo trong lòng Long. Anh đứng đó, lạc lõng giữa dòng người vội vã, một tỷ phú giờ đây chỉ còn là cái bóng của chính mình, mang theo một tương lai đầy bấp bênh và nỗi hối tiếc khôn nguôi.
Long lê bước vào `Biệt thự/Nhà riêng`, cánh cửa nặng nề khép lại sau lưng anh, tạo ra một tiếng động vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Ánh đèn vàng nhạt từ phòng khách hắt ra, vẽ nên cái bóng cô độc của `Long` trên sàn đá cẩm thạch. Anh cảm thấy cơ thể rệu rã, tinh thần hoàn toàn kiệt quệ sau những gì đã diễn ra ở `Tòa án`. Mùi nước hoa thoang thoảng cùng tiếng nhạc nhẹ nhàng khiến `Long` giật mình. `Thảo` đang ngồi trên sofa, mặc một chiếc váy lụa mỏng, mái tóc xoăn nhẹ buông xõa trên vai, nở một nụ cười rạng rỡ khi thấy anh.
“Anh `Long` về rồi sao? Sao anh về muộn thế, em đợi mãi,” `Thảo` nhõng nhẽo đứng dậy, tiến lại gần, vòng tay qua cổ `Long`.
`Long` nhìn cô gái trẻ trước mặt, gương mặt xinh đẹp, đôi mắt long lanh đầy vẻ tình tứ. Nhưng thay vì cảm thấy ấm áp hay an ủi, `Long` chỉ thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai. Mọi sự hấp dẫn, mọi rung động từng khiến anh mù quáng giờ đây đã tan biến như bọt biển. Anh thấy `Thảo` như một món đồ trang sức lộng lẫy nhưng vô hồn, một minh chứng cho sai lầm đắt giá của mình. Cánh tay anh chùng xuống, không đáp lại cái ôm của cô.
“Anh sao thế?” `Thảo` nhíu mày, nhận ra sự lạnh nhạt khác thường từ `Long`. “Chuyện ly hôn… đã xong xuôi rồi chứ?” Giọng cô mang theo một sự sốt ruột khó che giấu.
`Long` gạt tay `Thảo` ra một cách nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Anh lùi lại một bước, ánh mắt trống rỗng lướt qua vẻ mặt đang dần biến sắc của `Thảo`. “Xong rồi,” `Long` đáp khẽ, giọng anh khàn đặc, đầy mệt mỏi. “Mọi thứ đã kết thúc.”
`Thảo` vẫn không hiểu hết sự thay đổi trong ánh mắt `Long`. Cô ta cười gượng, cố gắng vớt vát lại không khí. “Vậy là tốt rồi, từ nay chúng ta sẽ được ở bên nhau công khai, anh à. Anh đâu rồi, em có nấu chút đồ ăn anh thích…”
`Long` ngắt lời cô, giọng anh lạnh lùng, không chút cảm xúc. “`Thảo`, cô không hiểu sao? Tôi đã mất rất nhiều. Rất, rất nhiều. Cái giá tôi phải trả… nó quá đắt.” Anh nhìn thẳng vào `Thảo`, không còn vẻ si mê, chỉ còn sự hụt hẫng và nỗi thất vọng sâu sắc. Cuộc sống mà anh từng tưởng tượng khi có `Thảo` bên cạnh, một cuộc sống tự do, lãng mạn và không ràng buộc, giờ đây chỉ là một giấc mơ tan vỡ, thay vào đó là một thực tại phũ phàng hơn gấp bội. Anh đã đánh đổi tất cả để có được cô gái này, và giờ đây, anh nhận ra mình chẳng còn muốn gì từ cô nữa. `Thảo` không phải là bến đỗ, mà là cơn bão đã cuốn đi mọi thứ của anh.
Anh quay lưng lại, bước về phía cửa sổ lớn, nhìn ra khoảng sân vườn rộng lớn, nơi trước kia `Minh` và `Hạnh` vẫn thường đùa giỡn. `Thảo` đứng chết trân phía sau, nụ cười trên môi đã vụt tắt, gương mặt cô tái mét khi bắt đầu nhận ra sự thật khủng khiếp ẩn sau những lời nói của `Long`. Ánh mắt `Long` xa xăm, chứa đầy hối tiếc và một sự chua chát không thể diễn tả.
Gió đêm thổi hiu quạnh, mang theo cái lạnh lẽo của một cuộc đời vừa lật sang trang mới, một trang giấy trắng đầy khắc nghiệt. `Long` đứng đó, giữa căn nhà rộng lớn, nhưng cảm thấy cô độc hơn bao giờ hết. Sự hụt hẫng không chỉ đến từ việc mất đi tài sản hay địa vị, mà còn từ sự trống rỗng trong tâm hồn, khi nhận ra những thứ mình từng khao khát lại trở nên vô nghĩa, thậm chí là tai họa. Anh đã chạy theo ảo ảnh của tình yêu và tự do, để rồi đánh mất đi những giá trị thật sự. Gia đình, đứa con gái `Minh` thơ ngây, sự tôn trọng và tình yêu chân thành của `Hạnh` – tất cả những điều đó đã bị anh vứt bỏ một cách ngu xuẩn. Giờ đây, đứng trước một `Thảo` đầy tính toán và một tương lai mịt mờ, `Long` mới thấm thía cái giá phải trả cho những lựa chọn sai lầm. Nó không chỉ là tiền bạc, mà là cả một cuộc đời. Anh đã phá hủy tổ ấm của mình bằng chính đôi tay mình, và giờ đây, anh phải đối diện với sự đổ vỡ không thể hàn gắn. Có lẽ, đây là thời điểm anh phải học cách sống với hậu quả, chấp nhận sự mất mát và tìm kiếm một con đường mới, không phải trên đỉnh cao danh vọng mà trên nền đất của sự khiêm nhường và hối lỗi.

