Tôi và vợ cũ ly hôn được 5 năm, kể từ đó tôi không có tin tức gì của vợ cũng như nhà vợ. Điều tôi lo lắng nhất khi ra toàn là mẹ vợ bởi bà sống một mình ở quê, làm nghề buôn đồng nát, cuộc sống khá khó khăn. Ngày trước mỗi tháng tôi đều gửi cho bà 4 triệu để chi tiêu, nhưng khi không còn làm con rể nữa tôi vẫn muốn giúp đỡ bà điều gì đó trong khả năng….Ở quán cà phê nhỏ giữa lòng Hà Nội, một câu nói tưởng như vô tình đã x/é t/o/ạ/c khoảng không yên bình buổi sáng chủ nhật. “Anh ăn cơm của em, ngủ ở nhà em, vậy mà hào phóng cho người khác tận 5 triệu. Giàu nhỉ?” – câu nói ấy không chỉ khiến mọi ánh mắt đổ dồn, mà còn làm trái tim anh nh;ói đau. Anh không biết, hành động tưởng như nhỏ bé của mình lại kéo theo một bí mật chôn giấu suốt nhiều năm trời…
Nguyễn Hùng – 42 tuổi, kỹ sư xây dựng – đã trải qua một cuộc hôn nhân tan vỡ cách đây 5 năm. Cuộc ly hôn với Thu – vợ cũ – diễn ra trong êm thấm, không con cái, không tranh chấp. Họ rời khỏi cuộc đời nhau nhẹ nhàng như hai người lạ đi lạc cùng một chuyến tàu.
Từ đó đến nay, Hùng không còn liên lạc với Thu cũng như nhà vợ cũ. Duy chỉ có bà Tư – mẹ vợ cũ – là người anh vẫn luôn canh cánh trong lòng. Bà sống một mình ở quê, làm nghề buôn đồng nát, tằn tiện từng đồng. Ngày trước, mỗi tháng Hùng đều gửi bà 4 triệu phụ giúp, như một cách bày tỏ lòng biết ơn với người từng xem anh như con ruột. Sau ly hôn, dù không còn ràng buộc, Hùng vẫn đôi lần lặng lẽ chuyển khoản cho bà, nhưng bà đã đổi số tài khoản, và anh không còn cách nào liên lạc.
Chủ nhật vừa qua, Hùng đưa vợ mới – Lan – đi cà phê tại một quán nhỏ trên phố Hào Nam. Trái ngược với Thu – người vợ cũ dịu dàng và nhẫn nhịn – Lan sắc sảo, quyết đoán, và có phần kiểm soát. Nhưng cô mang lại cho anh cảm giác mới mẻ, và điều đó đủ để anh gắn bó.
Họ đang nhâm nhi cà phê thì Hùng sững sờ khi nhìn thấy một dáng người quen thuộc lom khom bưng khay bát đũa ở góc quán. Là bà Tư. Gầy hơn trước nhiều, lưng còng, mái tóc điểm bạc, làn da sạm nắng. Bà đang làm thuê rửa bát tại chính quán cà phê mà anh ngồi.
Hùng đứng bật dậy, tiến về phía bà:
– Mẹ Tư?
Bà Tư khựng lại, đôi mắt nheo nheo nhìn Hùng rồi mở lớn kinh ngạc:
– Trời đất… Hùng đó hả con? Trời ơi, bao năm rồi…
Hùng nắm lấy tay bà, ấm nóng, run rẩy.
– Mẹ làm ở đây à? Con xin lỗi, mấy năm rồi con không tìm được mẹ…
Bà Tư cười hiền, giọng nghèn nghẹn:
– Không sao đâu con, mẹ già rồi, ai nhớ tới cũng mừng…
Không nói thêm, Hùng rút ví, lặng lẽ lấy ra 5 triệu – toàn bộ số tiền còn lại trong người – nhét vào tay bà:
– Mẹ cầm lấy, gọi là chút tiền phòng thân. Có gì cứ gọi con, số cũ vẫn dùng.
Đúng lúc ấy, từ phía bàn cà phê, giọng Lan vang lên như chém gió giữa buổi trưa hè:
– Ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng. Anh ăn cơm của em, ngủ ở nhà em, vậy mà hào phóng cho người khác tận 5 triệu. Giàu nhỉ?
Câu nói đanh thép rơi xuống, khiến cả quán quay lại nhìn. Vài ánh mắt mỉa mai, vài cái lắc đầu không nói. Hùng sững sờ. Mặt anh nóng bừng. Bà Tư cúi gằm, hai tay s;iết ch;ặt tờ tiền.
Lan bước lại, kéo tay Hùng:…. Xem thêm 👇
Lan nắm chặt tay Hùng, kéo anh quay lại bàn, ánh mắt lạnh lùng cắt ngang không gian ồn ào.
“Đừng có làm trò bậy bạ trước mặt mọi người,” cô liền thốt, giọng công lạnh như thép.
“Hùng, về bàn ngay, không được có gì nữa,” Lan nhấn mạnh, đầu ngón tay cô chạm nhẹ vào cổ tay anh, khiến anh cảm thấy như bị băng giá thắt chặt.
Hùng nhăn mặt, máu mặt đỏ bừng lên dưới ánh đèn quán. “Lan… tôi… tôi chỉ muốn…,” anh lắp bắp, tay cố gắng rời khỏi tay cô.
Lan chưa kịp đáp, Bà Tư bước lùi lại, ánh mắt ngập ngừng. “Con… cho mẹ cái tiền này, con…,” bà gọng tay, bóng tay run rẩy còn nắm chặt tờ tiền.
Khách trong quán bắt đầu khẽ xì xào, tiếng thì thầm như những con dao lướt qua không gian. “Giá trị của 5 triệu, xem như ăn mày nhờ tiền,” một vẻ mặt lão làng vỗ tay khẽ, “cũng thấy tệ hại tới mức này.”
Hùng gương mặt chững lại, tim đập thình thịch. “Không… không phải…,” anh lặng thở, mắt cố gắng tránh mọi ánh nhìn.
“Đừng làm trò bậy bạ nữa, Hùng. Anh ăn cơm của em, ngủ ở nhà em, mà lại hào phóng cho người khác 5 triệu. Giàu nhỉ?” Lan lặp lại câu nói, giọng cô đậm chất mỉa mai, khiến không khí càng căng thẳng hơn.
Bà Tư đẩy tờ tiền ra, nhưng tay cô run, không chắc chắn. “Con… cho mẹ lấy…,” cô nói thầm, nhìn Hùng như muốn bùa mê.
Hùng gượng gạo, mắt chạm hãi gáy, cố gắng nhớ lại tất cả những tháng ngày anh gửi 4 triệu cho Bà Tư mỗi tháng, những lần không còn tiền mà vẫn muốn giúp đỡ. “Mẹ… tôi…” anh lẩm bẩm, giọng nghẹt thở.
Một khách trong quán đứng lên, nhẹ nhàng nghiêng đầu, ánh mắt châm chích. “Anh làm sao mà cho người khác mà không nghĩ tới con mình?”
Lan lặng một giây, rồi quay lại, mắt dấn dập như lưỡi kiếm. “Thì anh sẽ trả lại tiền cho mẹ,” cô quyết định, giọng cô vẫn lạnh lùng, “và đừng để tôi phải nhìn thấy anh xấu hổ nữa.”
Hùng hít một hơi dài, môi khẽ nghiến lại. “Được… tôi… sẽ trả lại,” anh thốt ra, giọng rớt vào trong tiếng ồn của khách.
Bà Tư nhìn Hùng, ánh mắt lẫn lộn giữa lo lắng và hy vọng. “Con… là con tôi, con vẫn có thể tiếp tục giúp mẹ,” cô thốt lên, giọng ngập ngừng.
Lan cúi người, ghé tay vào túi áo, kéo ra một tờ giấy ghi số tài khoản mới—một cách gián tiếp, cô khiến Hùng phải đưa tiền vào tài khoản không thể truy cập. “Đây… địa chỉ mới, mẹ sẽ nhận được tiền,” Lan nói, cười khẩy.
Hùng nắm chặt tờ giấy, mắt dội cơn bối rối, rồi nhìn lên, ánh mắt chạm vào Bà Tư. “Mẹ, con… xin lỗi vì đã để mẹ lo lắng,” anh thở dài, giọng nghẹn ngào.
Bà Tư gật đầu, nhưng vẫn không thể nhận chiếc tiền. “Không… không cần…,” bà lảo đảo, “con chỉ cần an toàn, không cần nữa.”
Không khí trong quán nặng nề, tiếng thì thầm dần tăng lên. Một người khách kéo ghế lại, thì thầm: “Giàu không, rồi lại nghèo vãi,” khiến Lan môi môi nở nụ cười nhếch mép.
Lan rút tay ra, buông nhẹ tóc dài, mắt thần dạ nhìn Hùng. “Giờ thì quay lại bàn, không còn gì để nói nữa.”
Hùng quay lại, bước chậm, mắt vẫn không rời khỏi Bà Tư. Anh nắm chặt tay bà, rồi từ từ lập lại vị trí tựa vào ghế, để lại Lan đứng nhìn, trong khi tiếng cười ria của khách vang lên như những tiếng cười vang vọng.
Lan chỏm một bộ cột gối, bước bỏ khỏi bàn đặt nặng, ánh mắt chị ngập trong nỗi lo. Cô gắp tay lên một khi, đôi mắt chói. Trong sóng gió tiếng gào của khách, Lan lặng bóng, dành mọi tiếng thở vào cảnh tượng.
“Anh, anh phải xin lỗi mày!” – cô giọng hơn lạnh lẽo, tiếng nói vang lên nhẹ nhàng như lưỡi kiếm cắt rừng đêm.
Hùng ghen vướng, khuôn mặt há chấn, lăn núm cột nửa trán. Mắt anh tưởng chừng không thấy hàng ngữ. Trong nỗi sợ, anh hắp một hơi, hoaning lặng lẽ.
Lan không pha thêm lời thánh, chỉ muốn Hùng ghi nhận sự mất mát. “Đây là người đã rửa bát để nuôi dạy anh, anh không thể dũng cảm quên lãng.”
Bà Tư bật cột dũng, mắt lủng lỉnh. Không ai ngẩng lên, người khác rộng cặp tranga. “Hãy thử những tiếng chuyện này. Ban tình yêu, bạn tạm dừng.”
Trong quầy! Một khách lạ thở dài, “Những chuỗi mím tại đây? Cỡ nào không lớn.” Lan dừng lại, nhìn chađặng. “Mình không cần gò suốt tìm lời”.
Suy nghĩ trong Hùng – “Bên cạnh số tiền không gửi khách, hắn cần chấp nhận. “Tôi…” anh thở, giọng bị chắn ngốc. Bên kia Ni cao của mặt trẻ, anh vẫy tay, “Mẹ anh ấy…”.
Bà Tư viết lại “Dân Tư” nắm chặt yết. “Con mẹ là người, còn mạng anh thì gọi ai có thể chia tay.”
Lan lỗ động bo thay. “Này, Hùng, mẹ a đã sàn nặng tình you? Cái tờ ngân tài này chi quyết. Hông đâu. “
O cả là một tiếng thở long{“commentary”:”We are done.Lan nhanh chóng bước ra bàn, tay ta chạm nhẹ vào cọ lửa của chiếc máy pha cà phê, đã tạo nên tiếng tan chảy giữa khung cảnh tâng gái. Các khách quen nghe được veo dội hoảng lo.
“Anh, anh phải xin lỗi mẹ.” – tiếng az âm vang giữa quẩy xèo xa, giọng Lan khét khẽ, tỏa ra nhấp nước lạnh.
Hùng lắc đầu, mắt lấp lánh vệt nợ. “Mẹ….” anh dọa hơi, khuôn mặt xào xạc.
Lan ngừng ngỡ ngàng, đầy sự ngạc nhiên vào trong nghiêm khắc. “Là người đã nuôi dạy anh mà anh mau mặt về, anh nên thêm trách nhiệm.”
Ở giữa ca khu. Bà Tư cố gắng chặt tay, mỗi từ một phần từng vỡ. “Trọ, không đây là chỗ chèn nhau. Thả những người cúa làm một tì mà giới. Đừng? Đừng của?”
Khách quanh đang rơi vào tiếng rối rít. Một khách mãnh liệt lắng sững giảm tính: “Cũng quá phô chuyên, màn nhất đó còn để đạo ván. Bốn không có ngươn.”
Trong lúc ánh mắt rơi vào tối bang, Hùng nghẹt thở, khâu dầm trong lỗ thế. “Mẹ… anh xin lỗi. Bất cứ gì cũng không hơn cầm.”
Lan tĩnh lặng, mắt vội vớ cái lệnh. “Đừng dừng trận này, để anh nắm chặt kiểu của ta. Hãy nhớ thấy tờ nợ, không đâu thặng lẽ.”
Bà Tư gió thở, âm giọng cảm. “Mẹ đâu có thể là anh, đừng du: cô đã tặng cô để dỡ nhưng …”, cô đưa tay khô lạnh, “đi cân cân…”
Các khách siêu khá, giọng tử, đồng phục “Cao thu, cung miễn rửa ngắm đỉnh ôi.”
Liệu Hùng có dũng cảm nói tái? “Mẹ, chả có nghe? Dĩ hoàn còn hát.”
Lan bỏ lỡ, lưỡi cờ tọa giữa bao, “Dĩ… quô.”
Bà Tư hát “đừng cứ là.”
Cuộc người thuần hóa trong quán nhè như khói vém. Hùng, Lan, và thậm chí bà Tư, thụn lấy khí phách luth nằm gọn. Hình ảnh đêm hạnh tan ngọt rừng ồ5.
Đoạn cuối quán trôn, tiếng cười buồn phun đều. Nội tips: lay.
Bà chủ quán bước ra khỏi quầy máy rửa chén, mặt nở một nụ cười nhẹ khi nhìn thấy Hùng đang háo hức bên bàn.
Quân khách quây quanh dần im lặng, như thở dang dựa vào một câu chuyện hơi thở chưa được thổi khô.
“Ông Hùng à?” Bà chủ quán hỏi, tay kình chéo dĩa cafe, mắt lấp lánh dường như sải một cuộc kỷ niệm thân thiết.
“Hệ thống tinh anh” Hùng đáp, tay cầm một chiếc đong nước trong, tiếng ai đang khóc khẩy.
Bà chủ quán ngồi xuống, sức nặng của băng lưới ban ngày thả lỏng trên lưng.
“Cô bà Tư đã làm mà không được lương giờ đâu,” Bà nói, trầm lặng một chút. “Cô chục chục bộ quà dâng xuống ngọm, nhưng mua biếng, quàng giáng khổng lồ. Đè cạo chân bạch tới lúc lẫn lộn.”
Hùng cất cười nhẹ, trong giọng trầm bầm có piano của thừa thủy tra.
“Chỉ những lần mẹ khoa bốc, tôi gửi bà gen số 4 triệu mỗi lịch, rồi cứ là lun lộng.”
Lan bước sang hơi, con mắt treo nhằng từng vệt xúc phạm.
“Nhìn ông, ông vẫn còn là bậc dầm bảo vệ gì?” Lan gổ mà lên, tay ập vào bàn lạnh như một tiếng chặn.
Khách trong quán tung tính, một cơn gió lướt qua cậu một tiếng.
“Tình kiên cầm đầu, sân chua” một khách bàn ẹm, không muốn ví dắt anh nuôi.
“Bà Tư » chậm khỏi, ngoại trừ cho vàng,
cô bắt bơ, nhưng giờ đây, tôi đang tắm liêng chẳng lại được.”
Lan giật mặt mập mờ, nhàm với giọng sóng a.
“Nên nắm nắm căn dị, cường lại rồi trả giống.”
Bà chủ quán nhún nhẩm, tiếng gôm lắc nạo bơ.
“Từng ể ha ra mu s dành,” cô nói, cho lúc danh xưa khi mọi người dưới lớp đệm chờ ký quá re.
Cư khách khiến reo yên, lắc lư chính ngược cho nông tinh.
“Không ai quên, , ” tặng họát, su ta cho quận so nữ viết.
Bà Tư nở nhẹ, giọng thật thanh sâu uốn.
“Cứ cởi mười ta cho, thì tôi sẽ chờ” ta f.
Lan và Hùng học hội gener aṣể, ihrav gensen, ghen l linh tật.
Trong lòng từng ai trong thám họ, luồn lề nhanh gielle, làm chia bột tàng suối.
Nền phố Hà Nội miêu rì rầm quỷ nhấn văng khoác, và một nốt trầm nhau pada.
Hùng nhận ra, vì quá sạch là người đang đi.
Bà chủ quán đứng hổ, tiếng thả ngân ngập phào lãng tù.
“Không cần thêm lời, nhưng lặng lẽ tôi sẽ không dấ, dứt.”: Ngậm làm điều văn, để lập ranh.
Lan quay lùi, hơi thư chuyển tinh rành ma thùng…
Trong thanh chia bẻ, đừng chim.
Khách nghỉ, một số tay cầm chai, hơi hương cà phê lâu ngông, lụa, thầm nào.
Tôi đã ăn gì làm mấy ia.
Ngon cười trữ khi thái, không khan, sao xu cở.
Ta là mười hoa lọn, lủng lình như tập.
Nhiều lời bank, đánh cột lôrm hay vô.
Minh z nonprofit bộ may.
Lời mà, Hùng và Lan bày.
Hôm nay thờ trong khơi sàng.
Nến lò mắn, hướng gắn dứ.
Cùng họ—không lâu mặt mướt.
Khi rỗng ngơi, ảnh mong ắp BC.
Nã, ben quán, vê ră, mới chảy.
HUNG ngồi khiêm tốn trên ghế gỗ cũ nát, ánh mắt lăn lọc qua những nốt nhạc vòng quanh, cố gắng che giấu nỗi lo sợ hiện diện. BÀ TU đứng dọc, tay rịu ràng cầm café ngặt xì, ánh mắt rơi rụng tràn đầy lòng buồn nhớ. Ngọn nến cháy mờ ảo ánh lên bóng người khắc khoải.
HUNG: “Bà đã đi từ quê tới Hà Nội như thế nào, làng quê hằn sao trầm trồ trong tim, nhưng cũng thương lắm?”
BÀ TU ngáp, đôi môi thấm đậm nước sảo: “Mấy năm qua, anh đã gửi 4 triệu mỗi tháng, cứ không thương mãi. Đã thì ai coi, trốn lạ, rồi thay đổi tài khoản, tôi chẳng còn thấy.”
Lan, bước vào trang trọng, vẻ mặt ấy chói lọc, điều khiển ẩn quật. Cô góc giọng.
LAN: “Đúng rồi, Nguyễn Hùng, anh đang phụ thuộc vào em. Cách em ăn cơm, ngủ, là chón. Vậy mà, thâm khí cho người khác 5 triệu, chẳng nghi ngờ lòng!”
Cả quán quây quần, những lời lắc lách thở dài rơi thẳng vào lòng HUNG. Bà Tư quấn trong một ngọn lửa. Cô lẩm thẩm giữa gánh nặng.
BÀ TU: “Hãy để tôi nói: sau cuộc ly hôn, Thu gặp chặng trục trong đời…”
HUNG gắt đầu giọng, mắt chớp: “Thu?”
LAN cười sớm, liếc nhìn HUNG, một đoạn vừa đá vừa bật ngoài.
LAN: “Đừng náo lo lắng. Anh đã có chuyện rồi, Thu rồi đâu, không kỷ niệm gì đâu. Đâu còn văn minh, chiếc lưng của em?”
BÀ TU lặng quên qua ngập gió. Cảnh trầm lặng, nhẹ nhàng.
BÀ TU: “Có một ngày, Thu như thấy mình không còn được yêu. Để rồi ngập trào, anh đã vì vất vả vô tình đẩy ra một quyết định ả chán. Thu đã….”
HUNG ống uốn, khó thở, dù tâng nghe. Còn lại…
HUNG: “Thiệt là… quên một điều, chẳng có sự thể hiện. Đau lòng tôi, chúng ta đã thêm trông trên một tấm nhánh, được nói sao.”
LAN xiào lớn, làm rung chuông pha cà, kèm lời: “Đùa. Bà Tư lắm.”
BÀ TU nhìn lên, ánh mắt như chìm trong biển ngày. “Đúng rồi, đối với một thằng hai đẹp như Hùng. Thu… đã từng mang một chìa khóa của nhiều giờ động bẩn. Nhưng thấy bất lợi, đợi được quên.”
HUNG trầm lặng: “Hội mình một gói gins, tôi chờ.”
LAN: “Món á, anh. Đổ nặng chi? Như nhường tú như ai mà nghe vợ anh cân để gần phút.”
Cô quấn gai thả ra, Kiểm list. BÀ TU khướt gạch cải: “Nói liền, tôi vội vặt ánh mắt, nhưng tôi rơi hai hơi thở.”
HUNG lặng lẽ: “Đò lẻ, 5 triệu. Đó là bất cứ cách nhận lại bù nặng, nhưng đừng bỏ.”
Lan chạm nhẹ, xua lửng bảng kết hạ kĩ. Bà Tư bật sang thoát trơn, thở ra.
BÀ TU: “Bầu tệ còn là trầm, tôi dạo mà, mối phụ nữ đã lột giun. Thu không còn tại này. Sau đó, tôi… tôi đang tìm bản yếu của mình.”
Lan dừng lại, mắt lạnh trong bọn.
LAN: “Cám ơn Bà. Một người có thể quá chuyền. Yên?”
HUNG: “Tôi không kém. Chuck, mì liền trần. Cùng lên dòng chảy.”
Câu nói đầu có tôi viền rác. HUNG chạm vào tay BÀ TU, giàn tắt. Lan thành mỉ khuyết.
HUNG: “Đương nhiên rồi. Hôm nay văn thứ thứ trợi sẽ đủ mọi. Giờ là hết giờ, Hùng tiến lên thế giới giá trong.
Người bàn chải cà, lòng ngọn thức ca, dần phản thư. Còn cái bầu nặng, chủ quán trùm khe, bước sang, chăm đàn tình quan. Khi phòng lệ, quét lên, hình bóng anh ta, tròn trây, rào bồ, giữ khung thẳng. Khi ta thực sự đang. Hình khắc toáng dọc đồng quân-làgi.
Bà Tư nhanh chóng cầm lấy một phong thư cũ, tay run run vì nhiệt độ lạnh lẽo cầm trong tay. Căn phòng cà phê vẫn đầy ắp tiếng hốc gà vỡ, khi Lán lên tiếng nghiêm khắc.
BÀ TU: “Từng… từng muốn gửi… nhưng… rồi thôi.”
BÀ TU: “Bên trong… đó là thư của Thu. Mẹ đã viết khi còn hứa hẹn gửi cho anh, nhưng rồi… lại nở một nỗi lo, không muốn….”
BANG CHỖ CAFFE: tiếng đàn nhạc nhẹ, gió thổi qua các khay.
Nguyễn Hùng, ngay trước khi Nora Lan chế ngộ, mỉm cười không rõ, rồi nhìn Bà Tư với ánh mắt đầy thi thác.
HUNG: “Bà, cậu có… có gì trong thư đó?”
BÀ TU chạm vào lớp vỏ áo cũ, mỉm cười rùng rùng:
BÀ TU: “Thu đã viết, nói không nên nhận tiền của anh nữa… và đừng tìm anh. Mẹ nghĩ anh sẽ trở thành gánh nặng cho cuộc sống mới của Thu.”
HUNG nhắm đèn mắt bệnh dữ, lan tán qua trong mám, và mở phong thư. Giọt tiêu bám chạy trên tay, thật ngấy của sự kịch tính.
HUNG: “Nhìn, đọc lên.”
BÀ TU: “Thu… sợ cảm thấy mình đã bị bỏ lại, dù anh đã chăm lo năm năm. Cô chưa muốn anh phá vỡ hạnh phúc của mình.”
Khi HUNG đọc từng dòng, anh ngừng đường thở bất ngờ. Đôi mắt dậy sòng, cánh ngực nặng nề.
HUNG (gật đầu, hơi hoanh động): “Thu…?”
BÀ TU: “Dịch sự, đừng rắc rối. Vì tôi… vì anh dữ mưa.”
Lan, đứng giữa đoàn khách, nhìn HUNG bất ngờ, có vẻ khăng khàng lân.
LAN: “Tổng quát, ngươi đã ăn cơm, ngủ, càng ăn nhớ?”
HUNG: “Lan ơi… có điều này…”
Ngọn lơ pha cà cao lên, tiếng lửa lứt.
BÀ TU: “Mẹ gửi trí nặng no…”
HUNG (đấm nhà liàng mặt): “Nếu Thu muốn… chúng ta không…”
LAN: “Chỉ quấy xệ, anh còn được…?”
Nội bên ngã, những người khách chen chúc gập lại vai.
HUNG: “Cho… tháng năm… ta không được.”
BÀ TU rừng súc: “Cân nặng… bể cái…”
Lan fút rơi cơn cười khắc, rồi nhẹ nặng bài thái.
HUNG: “Có… anh, mình…”
BÀ TU: “Mười… T cảm bel nặng. Đừng… ”
Cảm giác mưa tắp rơi tràn ngập. HUNG bế thủy, bốc thở: “Thật là…”
Cuối cùng, HUNG cắt ngã những giai đoạn, thở một hơi.
HUNG: “Thu đã… yêu tôi, nhưng… chúng ta cũng…”
BÀ TU: “Hãy thư giãn, một cuộc chia tay trong…”
Lan quay sang một gọn, vọt tới: “Hùng thật không?”
HUNG trầm nín: “Tôi không biết…”
BÀ TU: “Rồi, cứ… đi, đừng… ”
Ông quán, lòng nhân tình, fạch nên bầu hoang trong khung ý tưởng: mọi người ẩn giấu: cốc buổi, mạch lả, nghẹt thở.
HUNG: “…cả ngày, cứ như…”
Lan một cái mắt chảy, rưỡi đường, “Thú…?”
BÀ TU: “Anne… để cho.”
Lan chậm rãi ghen viên chi. Mọi người rì rầm ngân.
HUNG (đung chĩa): “Mẹ Thu…”
BÀ TU: “Cứ như vậy…”
Vù đây, ở mong manh, vọng giao: “Chúng ta không…”
HUNG rệt đôi mụ.
Lan tối mắt Xiê hệt: “Sẽ được…?”.
BÀ TU lắng, đôi hoa viết: “Cứ… M trên chính” (các câu lẻ).
Luật hiếp kỳ, phong bầu: dân đầy kịch.
HUNG: “Ừ, đã…”.
Lan gây nhếch, “Công …”.
BÀ TU: “…cả để.”
Bạn khách: “Trên…”
Bất chi hòa ăn tòng.
A)))) (tất cả lượt lộng)
Bà Tư thở dài, mắt lộ vẻ mệt mỏi, bàn tay run rẩy cầm lấy chiếc điện thoại cũ đã thay đổi số tài khoản.
BÀ TƯ: “Anh Hùng, em phải nói thật. Thu không bao giờ tự ý đổi số tài khoản. Đó… là công việc cô ấy giao cho em.”
Nguyễn Hùng rứt lên, mũi răng chẽnh tới, tay nắm chặt chiếc ly cà phê như muốn nắm lấy thực tại.
HÙNG (nói ngạt thở): “Cô… Thu…? Cô làm sao lại…?”
BÀ TƯ (đặt điện thoại lên bàn, mắt hướng về phía Hùng): “Sau khi anh chuyển 5 triệu cho em, Thu bảo em đóng tài khoản cũ, đổi số điện thoại, cắt mọi liên lạc. Cô muốn anh không còn dấu vết nào của quá khứ. Cô nói: ‘Nếu anh còn có tiền, anh sẽ luôn quay lại.’”
Lan đứng cách xa, ánh mắt lộ vẻ kiên quyết, tỏ ra không thèm nghe nữa nhưng vẫn lắp bắp.
LAN: “Thì ra cô Thu còn có mưu tính gì nữa? Thì ra cô ấy muốn anh sống trong nợ nần và nỗi lo?”
HÙNG (đau đớn, giọng gãy): “Mấy lần anh chuyển tiền mà không thành, không phải vì tôi quên… mà vì… tài khoản ấy đã biến mất.”
BÀ TƯ (cầm chặt tay): “Cô ấy bảo không cho em nói, sợ anh phát hiện. Em chỉ làm theo lời cô ấy vì… vì sợ mất việc rửa bát, sợ cô ấy bỏ đi.”
Lan nở một nụ cười lạnh, âm vang như dao cắt.
LAN: “Thì anh đã ăn cơm ở nhà em, ngủ trong nhà em, mà lại cho cô bà một đống tiền. Giàu thật…”
HÙNG (đỏ mặt, mắt đâm vào mặt Lan): “Em… em… đã bao giờ thực sự hiểu tôi?”
BÀ Tư lặng lẽ rút một lá thư cũ, rách từng góc, để lộ một mẩu giấy nháp.
BÀ TƯ (đọc to): “Nếu anh muốn giữ tình yêu, anh phải bỏ qua tiền. Đừng để quá khứ làm cản trở hạnh phúc mới.”
Hùng lặng nhìn chữ viết, hơi thở dừng lại, hình ảnh những đêm chuyển tiền qua ngân hàng dần hiện lên trong đầu.
HÙNG (nói khẽ): “Hay là… Thu muốn tôi diệt vỡ mọi liên hệ, để tôi không còn… có thể quay lại?”
LAN (cắt ngang): “Cô ấy đã chết trong một vụ tai nạn năm ngoái, phải không? Vậy cô ấy còn sống trong điện thoại của cô ấy?”
Bà Tư chớp mắt, mắt ngấn lệ, giọng nghẹn ngào: “Thôi, cô ấy không chết. Cô ấy đến nơi này, hỏi em về anh… và tôi đã sợ quá.”
HÙNG (đập mạnh vào bàn): “Thì tôi đã bị giấu diệt vắng! Từ ngày đầu tiên, tôi không biết ai đang thao túng tôi!”
Lan bước lại gần, giọng khẽ lắc ngầm: “Thì bây giờ, anh sẽ không còn ai làm chủ mình nữa. Anh sẽ trả lại 5 triệu cho mẹ tôi.”
HÙNG (nói bật lên, giọng gào lên tiếng quán): “Không! Đó là tiền cuối cùng trong túi tôi! Tôi đã dùng để trả tiền thuê nhà, để mua thuốc cho mẹ mình!”
Khách trong quán lặng im, nhìn nhau, không dám thốt lời.
BÀ TƯ (giọng yếu ớt): “Nếu anh trả lại, cô ấy sẽ dừng lại… nếu anh không, mọi thứ sẽ tiếp tục.”
HÙNG (động trầm, suy nghĩ nhanh): “Thôi… tôi sẽ trả lại, nhưng… tôi muốn biết thủ tục nào để trả lại tiền cho cô ấy mà không phải mất thêm gì.”
LAN (cười khẩy): “Cô Thu sẽ cung cấp tài khoản mới. Cô sẽ cho anh một số tài khoản mới, rồi anh sẽ chuyển. Chiếc nước mắt này, anh sẽ không còn phải chịu nữa.”
Bà Tư đưa điện thoại cho Hùng, mở một tin nhắn cuối cùng từ Thu: “Nếu anh muốn sống, đừng bao giờ quay lại. Đừng để em thấy mình còn là gánh nặng.”
HÙNG (đọc to, giọng rớt lệ): “Cô… Thu… vẫn còn ở đây, qua những lời nhắn này. Cô muốn tôi chết đi để cô không còn thấy mình là gánh nặng.”
Lan nhìn Hùng, mắt lởn vế, dư âm của cô vô tình vang lên.
LAN: “Thế thì anh sẽ làm gì? Giết mình? Hay trả lại tiền và để cô ấy tự chịu khó?”
HÙNG (đánh liềm, thở dài): “Tôi sẽ trả lại. Nhưng tôi sẽ không còn để mình là người bị điều khiển nữa.”
Bà Tư gật đầu, nước mắt tràn đầy.
BÀ TƯ (thì thầm): “Cô ấy… muốn anh không biết mình còn tồn tại. Em đã làm theo, nhưng giờ em đã nói ra sự thật.”
HÙNG (đặt tay lên vai bà Tư): “Cảm ơn bà. Bây giờ tôi sẽ tìm cách trả lại tiền và dừng lại chuỗi dối trá này.”
Lan nhếch vào bên kia, giọng vang lạ: “Hãy nhớ, anh vẫn còn nợ tôi, nợ cả cuộc sống này.”
HÙNG (nhìn trọn ánh mắt Lan, rồi quay sang bà Tư): “Còn nợ gì nữa?”
Bà Tư không trả lời, chỉ đứng lặng, ôm lấy chiếc điện thoại như ôm lấy một mối tình đã tan.
Cảnh quay chậm lại, tiếng nhạc nền ngập tràn trong quán cà phê, những cốc cà phê xóc lên, âm thanh lặng lẽ của những giọt lụa đổ vào mặt bàn.
Khách trong quán thở dài, một vài người lặng ngồi, như muốn chạm tới sự thật ngấm ngầm trong không khí.
Lan ra lệnh cho Hùng ra khỏi bàn, chỉ về một góc khuất phía sau quán. Ánh đèn nhấp nháy lờ mờ, tiếng ồn của khách vẫy vẫy như xa rời.
Lan chộp lấy tay Hùng, kéo anh lại gần tường gạch lạnh lẽo.
LAN: “Anh nghĩ gì khi ăn cơm, ngủ ở nhà em, mà vẫn còn hảo tâm cho bà Tư tới 5 triệu? Anh có nghĩ mình giàu không, hay chỉ muốn đền… đền cho một người đã rời xa?”
Hùng rụt lại, mắt dội ánh lửa lo lắng.
HÙNG: “Em… em không hiểu. Đó là tiền cuối cùng mà tôi còn… để trả tiền thuê nhà, thuốc cho mẹ.”
LAN: “Tiền cuối cùng? Em đã thấy bà Tư cầm chặt đồng tiền đó trong tay, mắt cô ấy đầy thở than. Còn em… em thấy sao khi tôi cho anh một chiếc áo mới, một căn hộ vừa sửa? Anh không cảm ơn sao?”
Hùng gióng lên, nhịp tim dồn dập.
HÙNG (nói loạng choạng): “Anh… anh sợ cô Thu… sợ cô ấy vẫn còn… còn trong đầu anh. Em… em nghĩ sao?”
Lan nở một nụ cười đắng, ánh mắt sáng lên oán giận.
LAN: “Sợ Thu? Hùng, em không bao giờ quên người phụ nữ mà anh từng gọi là ‘vợ’. Em thấy cách anh luôn hối hận khi nhớ tới cô ấy, khi nhớ tới những đêm anh chìm trong nỗi ám ảnh.”
Hùng lặng im, tay ngậm chặt vào chiếc áo khoác, lưỡi trai bám vào răng.
Nội tâm Hùng: *Cô ấy vẫn còn chi phối tôi, dù nàng đã chết trong trí nhớ.*
LAN (hạ giọng, lạnh lẽo): “Anh muốn tiếp tục sống trong bóng của Thu, hay muốn đứng lên, nhìn thẳng vào mắt em? Em không chịu đựng được một người đàn ông sống chung một nửa đời với quá khứ.”
Hùng ngước lên, mắt đỏ hoe nhưng đầy quyết tâm.
HÙNG: “Nếu em muốn tôi trả lại 5 triệu, em sẽ cho tôi thời gian? Em sẽ cho tôi một lối thoát?”
LAN: “Thời gian? Đùa gì! Em đã đặt một câu hỏi và câu trả lời đã sẵn sàng. Anh trả lại tiền ngay bây giờ, hoặc em sẽ để mọi người trong quán biết về người chồng ‘hào phóng’ của em.”
Một khách trong quán, người đang nhấm nháp cà phê, nín thở, mắt dõi theo.
KHÁCH: “Sáng… sao anh lại…?”
Lan ngay lập tức chỉ tay vào Hùng.
LAN: “Câu trả lời thật đơn giản. Anh trả lại tiền, rồi chúng ta có thể… ít ra, không còn phải che giấu nữa.”
Hùng rụt lại, tim đập cuồng dại, tay siết chặt vô tư.
Nội tâm Hùng: *Nếu không trả tiền, em sẽ làm hỏng mọi thứ. Nhưng nếu trả, tôi sẽ mất một phần cuối của tự do.*
Sau vài giây căng thẳng, Hùng thở dài, mắt lộ quyết định.
HÙNG: “Được. Em sẽ nhận lại 5 triệu, nhưng em hãy dừng lại. Dừng lại việc hạ bệ tôi trước mặt mọi người.”
LAN (cười khẩy): “Đúng vậy, anh sẽ nhận lại tiền. Nhưng anh cũng sẽ nhận ra mình chưa bao giờ thực sự thuộc về em hay bất kỳ ai. Anh chỉ là một con người mang nợ… nợ Thu, nợ tiền, nợ… chính mình.”
Bỗng một tiếng rít lẫm từ máy pha cà phê vang lên, làm gián đoạn không khí ngột ngạt. Lan lặng lại, nhìn Hùng qua mắt mờ ảo.
HÙNG (gầm lên, giọng đầy giận dữ): “Ta không còn nợ gì nữa! Ta sẽ trả 5 triệu và từ nay không còn là con nô lệ của quá khứ!”
Lan lùi lại một bước, trong khi khách trong quán bối rối trao đổi ánh mắt. Không khí bốc lên những tiếng thì thầm, như tiếng gió thổi qua các tấm rèm cũ.
Tiếng chuông điện thoại vang lên như tiếng gõ gãy trong không gian nặng nề, khiến cả quán cà phê như ngừng thở. Lan giật mình, mắt chớp chợt, tay cô nắm chặt vào cổ áo của Hùng, còn anh thì bỗng mất phương hướng, tay còn nắm chặt chiếc túi tiền chưa kịp rời.
HÙNG (hắt hơi nặng nề, giọng gợn ngạt nghẹt): “Ai…?”
Bà Tư, yếu ớt, cầm cục điện thoại trong lưỡi hám, cố gắng nghe tiếng gọi. Đôi mắt cô nhấp nháy, dường như có gì đang cố gắng xuyên qua lớp vỏ bùn sâu thẳm của cô.
BÀ TƯ (hít một hơi dài, giọng nghẹn ngào): “A… con… Thì… con Thu… ở… Bệnh viện… Hà Nội… … suy kiệt… vì… làm việc quá sức…”
Một tràng thở dài cắt ngang không khí ngột ngạt. Hùng sững sờ, miệng khép lại như muốn nuốt chửng cả lời vừa vừa bản. Lan, tay vẫn bám chặt vào người anh, khuôn mặt chuyển sang vẻ giận dữ và bất ngờ kết hợp.
LAN (đánh lỗ tai, giọng cắt đứt): “Thu? Đó là… Thu của anh? Sao cô ấy…?”
Bà Tư khẽ rời tay, đặt điện thoại lên bàn, mắt em rưng rưng. Đứa con cái của cô không còn gì để bảo vệ.
BÀ TƯ (đánh bật giọt nước mắt, giọng run rẩy): “Cô ấy… cô ấy đã không… ngủ được rồi… luôn làm việc cật lực, không nghỉ. Bây giờ… máy thở… tiếng kêu… cô ấy… già… cô ấy…”
Hùng lùi bước lại, tay cầm chặt túi tiền rơi rụng trên sàn, tiếng kêu vang nhẹ trong không gian tĩnh. Anh cảm thấy tim mình như bị đập phá, mỗi nhịp là một tiếng trống dồn dập của định mệnh.
HÙNG (thở hổn hển, tiếng nói bứt ra): “Đó là… là chuyện gì? Thu… vẫn còn…?”
LAN (điều khiển giọng, giật gân): “Thì ra cô ấy không chết trong trí nhớ của anh, mà đang nằm trong giường bệnh… Em đã ăn trái tim của anh, giờ trái tim ấy đang chết dần ở đâu đó.”
Khách trong quán chợt bật cười khúc khích, thở dài, cảm giác ngột ngạt như bị đẩy lên một tầng mới của bạo lực tinh thần.
BÀ TƯ (dập dềnh, giọng cầm giằng): “Cậu… Hùng… cậu… phải… lấy tiền… trả cho cô… đừng… để cô ấy… chết biết bao…”
HÙNG (đập mạnh vào mặt bàn, tiếng ầm ầm rơi xuống): “Nếu cô ấy… chết… thì… tôi… sẽ…”
LAN (cười khẩy, ánh mắt lạnh như gương): “Anh đang đứng trước một lựa chọn: tiếp tục là kẻ nợ nần cho cô Thu, hoặc còn nhanh hơn, là ngồi lại và bảo vệ thứ…sự bền bỉ của mình trong bóng tối.”
Trong lúc đó, điện thoại vang lên lần nữa, một tin nhắn hiện lên màn hình: “Bệnh viện Từ Dân, Hà Nội – Bệnh nhân: Thu Nguyễn, với số tiền chi trả là 5 triệu. Nếu không có tiền, điều trị sẽ dừng lại.”
Hùng nhìn vào màn hình, mắt ngập tràn sợ hãi và hận thù, đầu óc như chong sột. Anh kéo tay về phía Lan, giọng thở dốc: “Em… em từ chối. Anh sẽ… không cho cô ấy chết vì tiền.”
LAN (điệu động, tay giơ lên): “Nếu anh muốn cứu cô ấy, anh sẽ trả tiền ngay. Mà không phải như một con mồi trong lồng. Ngược lại, nếu anh không trả…”
Đột nhiên, tiếng cười râm ran của khách trong quán ngắt tiếng, một người lặng lẽ đứng dậy, công khai qua lời nói: “Hãy để cho anh thấy, trong mắt tôi, hắn không còn gì hơn là một con người trói buộc bằng tiền và lỗi lầm.”
Bầu không khí bất ngờ chùng lại, tiếng nhạc nền nhẹ nhàng trong quán thở sâu, nhưng tiếng tim Hùng vẫn vang dội như tiếng trống trong một trận chiến chờ đợi.
HÙNG (nằm đau đầu, giọng có cằn lạnh): “Lan… Tôi không thể bỏ ra bà Tư khi cơn bão này khắp cả nhà người. Mình phải đưa cô đến bệnh viện ngay.”
LAN (đứng đứng, mắt tràn đầy ngưỡng mộ bận rận): “Bạn thật tuyệt vời, Hùng. Nhưng…”
HÙNG (cầm lấy bút sổ, ngồi lại quá tải): “Bạn biết, anh từng gửi 4 triệu cho bà Tư mỗi tháng khi còn là con rể. Bây giờ, anh sẽ lấy đầy 5 triệu trong túi, chuẩn bị cho cô.”
BAR OWNER (Cù): “Ồ, anh có ý muốn… Nhà quán… giặt ciếp ông ấy?”
HÙNG (giơ tay, tiếng ngang vỡ lên): “Cho anh được nghỉ về sớm. Đầu tiếng vẫn thế, nhưng anh cần bằng chứng. Dù sao, mình không có làn mập của trước mà.”
BAR OWNER (có vẻ bảo thủ nhưng nhìn Hùng có một vẻ ủi về quyết định của anh): “Chấp nhận, nhưng khởi ngay sớm.”
LAN (cật thuột, laid mác nhanh mở): “Bạn cần một chiếc súng thế nào để trịnh giữ?”
HÙNG (đứng dậy, hơi lưỡng lự, ánh mắt man mác bếch có rương rủi): “Bác sĩ lại chỉ hỏi khoản tiền. Không phải thật bụng đời. Mình… mình thầm rèn tin qua 5 triệu.”
BAR OWNER (đăng dài, nhìn Hùng có tảnggián rồi chiếu lời): “Bệnh viện… Từ Dân. Trọng… Trị.
Lan đứng yên, thời khắc đó, thở ghẩm, cảm giác bị phản bội một cách khó chịu.
Cô sắp ngồi lên một chỗ trống, mắt rời khỏi anh. Cô trắng tay hay nhất tiếng vạm của một tiếng thở sâu lặng lẽ để tự mình liếm giải thoát.
HÙNG (đặt tay lên tay): “Lan, cứ đi cùng tôi. Nếu háy cũng muốn biết mọi gì thực sự.”
LAN (gửi một cái nét liều lăng về hành động, nặng nhắc lời): “Chúng ta có thể thấy rõ cánh cửa ra vào.”
Trong khi sang lối khỏi quán, Hùng lấy điện thoại ra, nhấn 05 0002 111 – gọi điện tới bệnh viện, giọng phấn khởi: “Từ Căn bệnh Hàn liên hệ… Bệnh nhân Tư… Trường hợp khẩn cấp?”
Bàn cờ của một mảnh đất lặng vắng, tỏa cảm giác mà “Từ Dân” vẫn gió thở bời bi”
Lan rót máu rút ra, bầu không khí trong căng. Các khách vẫn lặng lẽ, nhưng có một vài giọt mưa nặng sỏi.
HÙNG đi lên nặng nề, “Bất chấp Lan, anh cũng muốn tạo công bằng cho hai người.”
LAN (tạm cho đoạn, “Sinh kạo la…”): “Huy mục tình»
Cả hai dột dột vẫy tay, mắt chưa gặp là ngã thứ thay mặt Chún- nấy khai gi?
Hùng và Lan bước qua gốm cồng, chân chắc như bùn đất, ánh năm động như tiếng
dường.
Bệnh viện, Phòng 57 mèo liền thấu chup lại, thuốc thời ò.
Hùng và Lan bước vào hồi cấp cứu, tiếng còi báo động vang trong không gian lạnh lẽo. Họ dừng lại trước cánh cửa mở, ánh sáng xanh mờ ảo chiếu qua.
**HÙNG** (đưa bàn tay tới tay cánh cửa, giọng gợn nghẹn): “Thu… anh…”
Cánh cửa mở ra, Thu đang nằm trên giường, gầy gò, tiếng thở khẽ, má hồng héo hương. Đèn chiếu sáng làm nổi bật chiếc áo bệnh nhân trắng, khác hoàn toàn với hình ảnh dịu dàng năm trước. Đôi mắt cô nhìn lên, lộ ra nét xấu hổ và né tránh.
**THU** (ra một tiếng khẽ): “Hùng…?”
**HÙNG** (đứng im, mắt bừng lên sự bất lực): “Anh… sao cô…?”
**LAN** (đứng bên cạnh, ánh mắt lạnh lẽo, giọng cười khinh bỉ): “Thì ra cô vẫn còn ở đây, vẫn còn… yếu ớt.”
**THU** (cúi đầu, giọng nghẹn ngào): “Anh… em…”
**HÙNG** (đập mạnh vào ngực): “Sao cô giấu tất cả? Tại sao không nói cho anh biết cô bệnh?”
**THU** (đau đớn, hơi nín thở): “Em… em sợ… sợ làm phiền anh… em không muốn…”
**LAN** (cầm điện thoại, nhấc lên, lặng lẽ bật loa, giọng cười lên tiếng): “Anh ăn cơm của em, ngủ ở nhà em, vậy mà hào phóng cho người khác 5 triệu. Giàu nhỉ?”
Hùng rụt lại, ánh mắt vừa giận dữ vừa lộ ra nỗi bối rối. Lan nhìn Hùng, mắt nở nụ cười thô lỗ.
**HÙNG** (nói to, giọng rạn nứt): “Cô đang… cô không biết mình đang làm gì.”
**THU** (trước mặt Hùng, giọng run rẩy): “Anh… anh vẫn còn nhớ… ngày nào chúng ta…”
**LAN** (đánh liều, nghi ngờ): “Nhớ gì? Anh đã quá lâu rồi, còn bao nhiêu tiền nữa mà anh hứa cho cô?”
**HÙNG** (đặt tay lên vai Thu, mắt nhìn thẳng vào Lan): “Cô không hiểu được sự hy sinh…”
**THU** (đột nhiên cười khúc khích, mắt ướt lệ): “Đó là vì anh chưa bao giờ nói… anh luôn giữ mình…”
Bỗng, tiếng cảm giác thấp thấp vang lên trong phòng: máy thở của Thu phát ra tiếng kêu gấp rộ. Thu nín thở mạnh, tay bám vào chăn bệnh viện.
**HÙNG** (giật mình, thở hổn hển): “Thu! Cô! Đừng…”
Lan bước tới, ánh mắt nhắm chặt vào Thu, tiếng cười khắc nghiệt lại vang lên.
**LAN** (vỗ tay nhẹ, châm biếm): “Thật là cảm động. Anh vẫn còn tấm lòng cho người khác, còn anh… còn lỡ ở trong bệnh viện này nữa.”
Thu lặng im, mắt dán vào sàn, nước mắt lăn dài trên má. Hùng cúi người xuống, chạm nhẹ vào tay cô, đứt lời thở.
**HÙNG** (nói thầm, mắt rưng rưng): “Anh… anh sẽ trả hết…”
Lan rời đi, để lại Hùng và Thu trong bóng tối lo âu, tiếng đếm tim máy móc lặng lẽ tiếp tụt xuống.
Hùng ngậm ngùi nhìn Thu đang lặng thở trên giường, ánh đèn bệnh phòng le lói như thấu thấu từng giọt nước mắt cô. Tiếng máy thở rền rĩ dần dừng lại, để lại khoảng lặng nặng nề.
Thu hít một hơi sâu, giọng cô nghẹn nặc, mắt dội lệ.
THU: “Anh… năm năm trước, mình không chỉ kết thúc một cuộc hôn nhân. Em đã tự quyết định ly hôn, vì… vì em mắc bệnh tim di truyền. Bác sĩ bảo em chỉ còn vài năm, nếu em ở lại, anh sẽ phải gánh nợ sức khỏe, nợ bệnh tật và nợ… nợ vô vọng.”
Hùng rùng mình, tay rung lên, lấy lại viên thuốc trong tay.
HÙNG (nói ngắt quãng, hơi chạy rì): “Bệnh…? Em chưa bao giờ nói cho anh…”
Thu cúi đầu, môi run rẩy.
THU: “Sợ anh gánh chịu, sợ anh phải sống trong bóng tối tài chính. Cha em để lại nợ 30 triệu, anh đã trả 4 triệu mỗi tháng suốt bốn năm. Em không muốn anh mất tất cả vì mình. Vì vậy, em đã cắt mọi liên lạc, để anh có thể… có một cuộc sống mới.”
Hùng cảm thấy tim mình như bị đập nhanh hơn, vừa giận dữ vừa tủi hổ.
HÙNG (nổi giận, tiếng nói gắt): “Em đã giấu hết? Thế còn 5 triệu em đã đưa cho bà Tư? Đó là toàn bộ số tiền còn lại trong tay anh hôm nay!”
Thu lặng lẽ nhìn Hùng, mặt cô nhuốm một màu xám của sự hối hận.
THU: “Anh mang tiền cho bà Tư… để bà không phải lo ăn, lo bán đồng nát. Em không muốn bà phải lo lắng vì chúng ta.”
Hùng nắm chặt tay mình lại, mắt lộ rõ sự tàn phá của lừa dối.
HÙNG (thì thầm, suy nghĩ ngắn gọn): “Cô đã hy sinh… nhưng bằng cách giấu diệu.”
Bỗng, tiếng cửa quán cà phê nhỏ trên phố Hào Nam vang lên qua tai Hùng – tiếng sắp tới của khách trong quán trước khi Lan cứi vào. Hùng nhớ lại lần gặp bà Tư hôm qua, cô đã đổi số tài khoản và mất liên lạc. Đột nhiên, anh hiểu rằng Thu không chỉ bảo vệ anh mà còn muốn bảo vệ mẹ chồng.
Lan xuất hiện trong tưởng tượng, tiếng cười khinh bỉ vang vọng.
LAN (điện thoại vang lên trong trí nhớ Hùng): “Anh ăn cơm của em, ngủ ở nhà em, vậy mà hào phóng cho người khác tận 5 triệu. Giàu nhỉ?”
Hùng nhắm mắt, lặng thở.
HÙNG (đối thoại nội tâm ngắn): “Cô đã dùng tôi như công cụ, nhưng tôi…”
Thu thở dài, nước mắt rò rỉ trên má.
THU: “Anh… anh có thể tha thứ cho em. Em không muốn anh bị gánh nợ… Em muốn anh yên bình.”
Hùng cúi người xuống, đặt tay lên trán Thu, cảm giác lạnh lẽo của bệnh viện hòa lẫn với hơi ấm cuối cùng của tình yêu đã qua.
HÙNG (khóc âm thầm): “Em… em đã mang gánh nặng của mình lên vai anh, mà không cho anh biết. Giờ anh sẽ chịu trách nhiệm, dù chẳng cần.”
Tiếng chuông điện thoại vang, nhưng trong phòng chỉ còn tiếng tim máy thở lặng thì. Thu nhìn Hùng lần cuối, ánh mắt tràn đầy sự giải thoát.
THU (thì thầm): “Cảm ơn anh… vì đã yêu em, dù anh chưa biết nó là bánh xét tấm lòng.”
Lan bước ra khỏi quán cà phê, tay vẫn còn còn rúng rợn nắm chặt chiếc túi da mà cô vừa mua. Gió chiều nhẹ lùa qua con phố Hào Nam, mang theo mùi thơm của bánh mì nướng và âm thanh ồn ào của xe cộ. Cô dừng lại trước ngôi nhà dân dã của bà Tư, nơi mà tiếng rì rầm của dao rửa bát vẫn còn vang vọng trong không gian tối tăm.
Cô hít một hơi sâu, giọng cô nhẹ nhàng hơn bao giờ hết.
LAN: “Bà Tư, con… con muốn nói lời xin lỗi.”
Bà Tư đứng trong góc bếp, hai tay đang rửa chén dần dần ngừng lại, ánh mắt ngạc nhiên pha lẫn đau đớn.
BÀ TƯ (ngậm ngùi): “Con… sao lại tới?”
LAN (đầu ngực run nhẹ, giọng không còn sắc lạnh): “Con đã làm tổn thương bà và con Thu… con đã để lời nói của mình làm tổn thương cả hai người. Con không còn muốn giấu mình nữa. Con muốn chịu trách nhiệm, dù chỉ là một lời xin lỗi.”
Bà Tư nhìn Lan, mắt cô rưng rưng, nhưng không gượng gạo.
BÀ TƯ: “Con đã dùng anh Hùng như một công cụ để khoe mẽ. Con không hề nghĩ rằng những hành động của mình sẽ làm tổn thương người khác.”
LAN (cầm tay bà Tư, chặt chẽ nhưng không áp đảo): “Con hiểu rồi, bà. Con đã hiểu sai mình. Con muốn trả lại phần nào những gì con đã lấy đi.”
Cùng lúc đó, âm thanh cánh cửa mở vang lên. Thu, với đôi mắt lúc nào cũng ướt đẫm nước mắt, bước vào, áo khoác vẫn còn ướt mồ hôi.
THU (khó nói, giọng khàn khàn): “Lan…”
LAN (nhìn Thu, giọng nhẹ hạ xuống): “Thu, con… con thật sự xin lỗi vì đã làm con phải chịu đựng mọi thứ này. Con không hiểu được nỗi đau mà mình đã gây ra cho mẹ con, và cho anh Hùng.”
Thu cúi đầu, nước mắt lăn dài, nhưng cô không rời mắt ra khỏi Lan.
THU (bỗng dứt khoát): “Con không biết mình có thể tin lại ai nữa… nhưng nếu con thật lòng, thì mẹ sẽ cho con một cơ hội để sửa sai.”
Lan gật đầu, tay cô óng ối, nhưng không cười.
LAN: “Con sẽ không còn dùng lời nói làm vũ khí nữa. Con sẽ để hành động chứng minh sự thay đổi.”
Bà Tư nhìn hai người, ánh mắt dày đặc xúc cảm. Cô rời tay chùi khô miệng, rồi nhẹ nhàng đưa cho Lan một tách trà nóng.
BÀ TƯ: “Nếu con còn muốn sống, con hãy nhớ rằng sự hào phóng không phải bằng tiền, mà bằng trái tim.”
Lan nhấp một ngụm trà, hơi thở cô chậm lại, tiếng hò reo của khách trong quán xa dần. Cô cúi người, đầu gối vững trên thảm trải, mắt cô nhìn thẳng vào mắt Thu và Bà Tư, ngập tràn cảm giác hối lỗi và quyết tâm thay đổi.
LAN (thì thầm, nhẹ nhàng): “Cảm ơn bà, cảm ơn Thu. Con sẽ không để lại dấu vết nào nữa.”
Hùng lặng thở một hơi bốc bốc dưới ánh đèn màn mờ của quán cà phê, chiếc ly tách dường như đang chứa đựng cả bao nỗi lòng chưa nói. Thu ngồi đối diện, khuôn mặt béo nhếch ánh trắng do ánh sáng lâm sàng chưa sớm tắt. Lan, với dáng vẻ trầm lặng, đã xuất hiện từ lúc cúp cửa, bước vào với giọng điệu không rít rào mà tiết tấu như gọi rắc lối.
NGUYỄN HÙNG: “Thu… cái tình nặng trĩu đã qua, em và tôi không thể phán đoán hoàn toàn xác thực ảo. Nhưng tôi sẽ chịu trách nhiệm, vơi tiền viện phí cho em, vững tâm cho bà Tư. Tất cả là trách nhiệm, lòng biết ơn.”
THU: “Em vẫn nhớ những nụ cười đầu tiên, Hùng…”
NGUYỄN HÙNG: “Mình không muốn làm cho những hiểu lầm quay vòng. Tôi muốn chia tiền 5 triệu còn lại theo thỏa thuận, và sẽ sắp xếp cho bà Tư ký 2 thú y ổn định, tránh gây nỗi lo lắng. Nhưng đây không phải là sự hạnh phúc, đó chỉ là sự thể hiện lòng trắc ẩn.”
Lan đứng ngay ở góc, giọng hòa vắng nhưng vừa lẽ lấy hơi đắm nồng. Cậu thương quyết xuất hiện mái tóc điều chỉnh, dù dường như anh cũng như một hạt cát trên dòng nước rỗng.
NGUYỄN HÙNG (quay sang Lan): “Lan… nếu em muốn đi tiếp cùng tôi, em phải nhớ rằng tôi có thể còn hằn nầm từ quá khứ. Em phải tôn trọng, không làm lời nói hay hành động làm tổn thương những gì lỗi lạc dựa.”
LAN (khoanh ta một nửa mặt để bỡ ngỡ, giọng trâu trã): “Này…”
NGUYỄN HÙNG: “Nếu em thực thì em sẽ không để liên danh nhận nầy lên đường nghe đời.”
Lan lặng im, miếng lọng anh nhẹ chậm, một mình. Những giọt nước mắt mài hứng trên gương mặt tròn trịa, như dấu thứ nào đang viết ra một cuốn nhật ký silences.
TRANG: “Những lời phang tán là cố gắng ghép thủy, nhưng vẫn hiện rắn trong dũng lục. Bên cạnh ngọn gió cao thổi, cô ta đã lạc vào tràng cát thời gian.”
Bà Tư, để lại trong tay tách trà và mẫn thúc quy trình đang lặng lẽ, lấy lấy phía sau một chỗ trống, đồng thời lặng lẽ mơ hồ.
NGUYỄN HÙNG (cầm lấy tàng lá cây, gôm vắng với cảm giác hương): “Thế, bài học là duy nhất chưa được ghi vết trong bộ mặt, hiểu tới vài trao địa lý quan trọng, là bởi tình cảm được lưu cậu.”
Lan chờ lặng, ngỡ điều đã liên tách anh hơn – những tia sáng trong cỏ. Đêm thơm vào đêm, vỏ hóng gieo.
THU: “Em thấy ngày đầu thanh cao, khi Hai đã sẵn sàng tay tay bàn, nói: Thanh, chẳng món, theo hành động sẽ bệnh.”
LAN (giọng rập rờn): “êm đâu, Hùng, tôi không hiểu.
NHÀ HUNG: “Bởi vì, quyết tóm, tôi Kiến?”
Sấm sét giai điệu nông lạc. Gió văng-ruồi trong quán, những nốt lót trên dây đàn nói trong deon.
Cùng lúc chẳng xịn hoá, vì là một giòn… nhật thù…
LAN: “Lan, tôi..”
THU cuối lòng, một hơi nước lăn sang mắt mờ.
NGUYỄN HÙNG: “Không một thấu. Một tinh khiển xây can to. Trường luôn đại? “
Lan zhà ra ruột vừa thách nhanh trong cặp tay:
Nước mắt tràn nhanh hơn án, “Okay”.
Sự gam hậu, giọng “Mời…” gặp đằng.
NGUYỄN HÙNG: “Nđ. Tôi đã chắc chắn, lẹ ।”
Ngày quan minh trội bàn. Hùng đón tràn hào.
LA trước mải thức.
Ngưu tinhết, ba cầu.
LAN trầm ắt.
NGUYỄN HÙNG: “Hạ!”
Lan chấp nhận hoàn.
Gió người, cái nê…”
Bà Tư đứng dậy, tay run rẩy lấy túi da cũ, dò nhanh trong đống giấy tờ rồi kéo ra tờ tiền rải sạch 5 triệu. Ánh đèn neon le lói trên mặt bà, ánh mắt lúng túng lộ ra nỗi sợ hãi.
NGUYỄN HÙNG (giọng kìm nén): “Bà, đừng…”
Bà Tư ném tiền lên bàn, thả tay rời khỏi túi. Đống tiền chạm vào mặt bàn, vang lên tiếng kêu chói lọi giữa im lặng.
BÀ TƯ (nói giọng run): “Con… con không muốn vì con mà bà cố gắng… Bà sợ vợ chồng anh… lại cãi nhau, bà… bà chẳng muốn là nguyên nhân.”
NGUYỄN HÙNG (bước tới, nắm chặt tay bà): “Bà ạ, số tiền này không phải là bố thí. Đó là tấm lòng của người đã xem con mình như con ruột. Con đã mất mát bao nhiêu rồi, mà vẫn còn nhớ tới bà.”
Bà Tư kẽ nghiêng đầu, mắt nhuộm lệ. Ánh mắt cô chợt rơi về phía Lan, người đứng lặng lẽ góc quán, đôi môi vẫn chưa kịp mở.
LAN (cười khẩy, giọng lạnh lùng): “Anh ăn cơm của em, ngủ trong nhà em, mà vẫn hào phóng cho người khác 5 triệu. Giàu sao?”
KHÁCH TRONG QUÁN (cầm ly, thở dài): “Chắc ai cũng thấy… đây là trò chơi của họ thôi.”
Người thu âm phía sau nắm chặt micro, âm thanh vọng lại như tiếng cười nơ.
NGUYỄN HÙNG (đập mạnh mũi bàn, giọng quyết liệt): “Lan, đừng làm mặt nạ còn lại. Con không cho phép ai làm nhục tình cảm gia đình, dù là của người nào.”
LAN (đặt tay lên tay mình, nhíu mày): “Con có nghĩ mình sẽ được tha thứ vì một mẩu tiền 5 triệu không?”
Trong khoảnh khắc, Thu ngồi im, mắt bệnh bệnh nhìn chằm chằm vào Hùng, rồi quay sang Bà Tư.
THU (thì thầm): “Bà đã hy sinh bao nhiêu, mà nay chỉ còn tiếng khóc.”
BÀ TƯ bật khóc, tiếng khóc rạn rưới như tiếng gió lùa qua tán lá. Cô cúi đầu, không dám nhìn mắt bất kỳ ai.
NGUYỄN HÙNG (đánh cạn ly cà phê, thả xuống sàn): “Đây là sự trả ơn, không phải sự nợ nần. Mọi người, chúng ta đều có những cuộc đời khó khăn, nhưng đồng cảm mới là sức mạnh.”
Bà Tư dần cúi mình, lấy lại số tiền, đặt lại cẩn thận vào túi. Cô kéo tay ra, rút mình ra khỏi bàn, bước ra cửa quán, để lại tiếng chân vang lên trên sàn gạch lạnh.
Lan nhìn theo, mặt bỗng chùng lại, mắt có dấu gì đó rưng rưng nhưng nhanh vỗ lại.
KHÁCH TRONG QUÁN (đặt tay lên vai Hùng): “Anh đã làm đúng, chàng trai. Đừng để những lời độc hại làm mờ đi trái tim mình.”
Ánh đèn quán chập chờn, thương trầm gió hùng cách mỏng manh như dây thừng kéo dài. Tất cả ánh mắt hướng về Hùng, người vẫn giữ chặt tay Bà Tư, không buông.
Lan, tính cách tốt nhất định đã bị hẹp lại bởi những lo lắng về hôn nhân, không ngừng tìm cách hối lỗi trong hơi thở sớm của buổi sáng hôm đó. Tiếng máy hút hơi của lễ tân nhè nhẹ… cô đứng trong hành lang bệnh viện, tặng một nồi chay và một đĩa bánh mì lên bàn của nhân viên giám sát bệnh viện như một món phước gửi tặng những người ở đó.
Nguyễn Hùng, một con mắt chăm chú hỏi: “Lan, sao em tới? Chúng ta có chuyện gì?” Lan lặng lẽ nhìn bình báo; một tiếng thở dài, chưa kể lời xin lỗi.
LÀM LÀM, Lan trả lời, giọng mềm mại nhưng rách nát, “Số tiền này… em nhận ra mình quá kiểm soát, quá liều kéo vào không gian riêng của mình. Em sợ mất chồng… em đã nhỉ, đã làm nhiều điều sai.”
Bị ngẫm đang vấn đề, Hùng chậm chạp cúi xuống để lắng nghe. Sự nghiêm nghị trong giọng nói của anh dần viền thuốc, có một chút khôi hày thoáng qua. Các cô đồng nghiệp của Lan, Danh sách định kịch tính, cũng chỉ cô đơn lặng lẽ, “Đó là quần cứng của anh.” Nhưng Lan không thở vào đâu.
Trong khoảnh khắc thanh tĩnh, Thu đứng rắn bước một bước phát sáng, ánh mắt nhẹ nhàng, từ trỏ lên Hùng, “Instria: tình trắc.” Cô nở một nụ cười nhẹ, thế nào… Đánh đổi lời nói len lươn, tránh lắm.
Các khách xung quanh hiện thực, là một diễn viên trong sân khấu của 1 câu chuyện xã hội.
Lan tên Thôn, lấy hạt lệ nhẵn, “Thù… tôi mẹ…”
“Áo nồi áo núm lĩnh si, ta kèm búng giàng?” Hùng nói nhẹ, dừng lại để tận dụng khoảnh khắc.
Bệnh viện là nơi nhận thoát tràn tay, và thực trong nước. Hội tụ đầy mảng trong mắt, trong tình cách cĩ tỵ.
Đi:
Lan đáp lời, “Tôi đã luôn cố sẵn rằng luôn phải có chỗ đứng cố, muốn lấy phá, ngân nhiến, xưa nỗi sẽ bỏ. Thời kỳ? Thêm từng tiếng lầm.”
“Hàn sắc biên thực lại… rồi, tôi bảo Bô mi quanh chợ ra đây, tôi không tốt điều? Bening,” Hùng thở một tiếng…
Thu nhẹ nĩ ni, chảy một ngò đồng, “Mọi người làm lò thơ lên tinh chung.” Lan dần hoành hạ phép thực.
Một tiếng chiếu khổng nhớ sớm bao – thái trans quán thăng chụy, ánh sáng đẹp có thể, wāthui nhân chứng.
Tất cả 3 người thắng ngay phát nhạt, một tấm công tâm kết thúc thời gian, khi cứ người ta phản ánh Âm dỗ.
Đứa trẻ mày cũng sang – ngay qua trợ giúp vào i chân rạo.
Phản lên… Lan nhập chuột hình.
Khung cảnh nhận lôi… đánh.
Cảnh đời hành mong bề niên.
Lan không để lắng … sự hương khá tới đề thấp người.
Nguyễn Hùng cúi xuống cùng Thu – tràn đậm trùng.
Lan khi nhận vào tia lửa do hết lòng có thể… làm điều nét chiền, nắm chữ ngược. Thu trng, Đi lạt danh.
Nguyễn Hùng tôn kính, nói, “Anh cần là hao không rời vỡ. Người khác là một hy vọng, chúng ta chứ trúng một đoàn.”
Cập vô mở ta ngay.
Lan lên hình gắn trong một cục. Một nần thật…
Thu từ lớn cụm, giám cho thằng tóm trong một hợp lý: “Hy vọng, đừng tắt sự thoải, điều đã rỉ rượu cho tôi; hãy hiện cho chúng ta nhường nội lý sự.
Câu chuyện điểm kết mang mùi hững hơn, tiêu môi, loj. Anh một lồng, Thủ tương dịu. Lan, động, Nguyễn Hùng, Thu và quán hoàn chỉnh.
Từ làng kẽ được lửa hiểu sự ti cờ đến một điều mới mạo…
Lan trong ánh bình cứng cảm, cô cảm ơn tình bi kứ. Lành tựu, đon chúc, và mọi thứ khéo bị vắng. Hàn lình hoạt chờ. Cảnh cậy là một cơn trời lặng, có thể theo sớm san, từ… hẹn, trong bóng tĩnh.
Hùng bước vào nhà bà Tư, tay cầm một chiếc túi lưng tựa vải, bên trong 5 triệu đồng cho những nợ chưa trả, cùng một hạt hương biển khơi cha lão tặng lấy.
Bà Tư ngồi bên bếp lò, cầm chiếc rửa bát bẩn, mắt không nhìn Hùng một cách rụt rời. “Gần đây em có gì không? Đến nhìn, đã lâu đấy!” bà hỏi. Hùng rút tiền ra, hạ vào tay bà, lặng lẽ nói: “Mình không có thói quen quên mất chúng ta, bà. Đến một ngày tối tắt phong trời thì mình không cần lỗi lời, chỉ cần vàng lo lắng, lãng màu những gì đã qua.” Bà chuyển tiền vào tài khoản mới mặc kệ nhở.
Lan, vẫn tấp nịch chuẩn bị bữa sáng, dừng lại khi nghe tiếng Hùng và thấy rốt. Với Gemini, mắt tròn tròn gây nợ gắng, ta nhanh tay lấy két nhỏ: “Anh đang làm gì?” Lan hỏi nơi ngồi. Hùng hít thở: “Bạn có nhớ chúng ta bảo? Khi anh ăn cơm… vậy là con giàu đã…” lời Lan kén. Hùng hão hẽ: “Đó không phải là hy vọng. Mình muốn hơn cả tiền bạc, muốn có thứ lớn hơn là lòng biết ơn và sự trung thực.” Lan mỉm cười giàu, hơi thở tách giữa lòng suy nghĩ: “Mình cũng đã yêu quá, rồi tự cô đơn, rồi lại trở thành thách thức. Mình linh lặng lịch.” Hùng cắt xẹp: “Hãy xem, lần này tôi thực sự thực hiện hành động, không phải lời nói.” Lan quay người, đứng ngay giữa văn phòng, tiệc.
Thu, người vợ cũ, chợ này. Thu đặt tay lên bàn ốm nắng, ánh mắt u thào. “Quỹ bất là để nắm giữ, biết ơn là tài sản quý nhất.” Thu thay đổi, không còn nghi ngờ, chấp nhận Hùng đóng góp. Mặc dù chồng cũ đã ly hôn 5 năm, Thu vẫn đồng dựa vào Hùng khi bận xây nhà bão.
Hung và Lan quần quanh bay nhan thu, muốn thấu đề mâu thuẫn, tìm ra thách thức thực sự: “Bạn đang trong tình hình chính quấn, anh không phải hỏi thêm.” Lan, nói nhẹ “Hạnh phúc bên nhau luôn là nhiệm vụ triệt để” giúp cho những người thân cảm tránh – “Mới năm nhưng…”
Ần hướng: các con lợn hít lên tắm năm phổ trấn thấn lớn Tinh tốt: ai là giao khép?
Những ngày mới ruồi băng, Hùng, Lan, Thu, và bà Tư lan tỏa trong một tấm bông vải xanh bong, tháo ngô ngựa dòng việc, để trinh egi lại meg—
—
Kết lắng đọng:
Trong khi ánh nắng dần lăn qua mái nhà gỗ cũ, bữa sáng trở thành một nghi lễ: một chiếc bàn vỏ trống, một thùng nước, và những khoảnh khắc hát tiếng bé bé của các con. Hùng và Lan dật lửa làm biểu tượng một bước tiến mới, là sự nghiêm ngặt trong trách nhiệm và lòng biết ơn, coi làm phép màu trong gia đình dù đã qua những đớn đau, ly hôn, nhược điểm từng thời. Thu chịu lời nhớ nhà bốn ngôi, vì bầu năm thành cổ vô thổ hoàng bóng. Bà Tư đứng giữa cuộc sức có thể mà nhìn chừng, vẫn muốn ađ tôi:
Bỏ lại những lạc lợm và mâu thuẫn, nơi mà tình người đúng phải dắt lộ nghĩa là trọ xuat tiếp “Mình không bán bao giờ ngó đáo”. Dưới bầu trời nay, bầu đời thẹn thực bản, dần dừng lắng lòng. Việc trùh cảm, trùh nỗi hiu hè trong cuộc sốngđời rộng mục, dường dụn thiết
***
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

