Vờ ngủ thử chồng, vợ chết sững trước bí mật… còn khủng khiếp hơn bội bạc!

Vờ ngủ để thử lòng chồng về muộn, tôi phát hiện ra một sự thật còn kh:ủ:ng kh:i:ế:p hơn cả việc anh ta ng:o:ạ:i t:ì:nh.
Ngày chúng tôi về chung một nhà, tôi đã luôn tự hào và tin tưởng rằng mình đã tìm được một người đàn ông tử tế, một bến đỗ bình yên. Anh hiền lành, chịu khó, chưa một lần lớn tiếng hay cau mày với tôi dù cuộc sống có bộn bề đến mấy. Nụ cười của anh luôn là điều xoa dịu mọi lo toan trong tôi, và vòng tay anh luôn là nơi tôi cảm thấy an toàn nhất. Tôi tin vào tình yêu mà anh dành cho tôi, một tình yêu chân thành và không hề vụ lợi, không hề toan tính.
Những ngày đầu hôn nhân trôi qua êm đềm như một giấc mơ đẹp. Chúng tôi cùng nhau xây dựng tổ ấm nhỏ, cùng chia sẻ từng niềm vui nỗi buồn, từ chuyện bếp núc đến những kế hoạch lớn lao cho tương lai. Anh thường về nhà đúng giờ, phụ tôi chuẩn bị bữa tối, và sau đó là những buổi tối quây quần bên nhau, kể cho nhau nghe những chuyện xảy ra trong ngày. Cuộc sống giản dị nhưng ấm áp ấy khiến tôi tin rằng hạnh phúc là điều có thật, và nó đang hiện hữu ngay trong chính căn nhà của mình.
Thế nhưng, vài tháng trở lại đây, một bóng mây mờ ảo bắt đầu len lỏi vào bức tranh hạnh phúc ấy. Anh thường xuyên về muộn hơn. Từ 7 giờ, rồi 8 giờ, có khi đến tận khuya. Ban đầu, tôi cố gắng thông cảm, nghĩ rằng công việc của anh chắc chắn đang vào giai đoạn bận rộn. Nhưng khi tôi hỏi, anh chỉ trả lời cụt lủn: “Bận việc ở công ty”, ánh mắt anh thì lảng tránh, không dám nhìn thẳng vào mắt tôi. Sự thay đổi nhỏ nhặt ấy, dù không rõ ràng, vẫn đủ để gieo vào lòng tôi một hạt mầm lo lắng.
Người làm vợ nhạy cảm lắm, hơn cả những gì người ta có thể tưởng tượng. Dù anh không nói, dù anh cố gắng che giấu, tôi vẫn cảm nhận được có điều gì đó đang lặng lẽ thay đổi. Không phải là mùi nước hoa lạ phảng phất trên áo sơ mi, hay dấu son môi vô tình vương trên cổ áo – những dấu hiệu ngo:ạ:i t:ì:nh thường thấy trong phim ảnh hay những câu chuyện đời thường. Thứ tôi cảm nhận được là một sự xa cách vô hình, một khoảng trống đang dần lớn lên trong từng câu nói, từng cái chạm tay vội vã, thậm chí là trong cả những cái nhìn lướt qua nhau.
Anh vẫn ân cần như trước, nhưng sự ân cần ấy mang theo một nỗi niềm giấu kín. Những câu chuyện của anh trở nên ít đi, những nụ cười của anh không còn hồn nhiên như trước. Mỗi tối, khi tôi chuẩn bị bữa ăn, anh thường ngồi lặng lẽ, đôi mắt xa xăm nhìn ra cửa sổ. Tôi cố gắng bắt chuyện, cố gắng kéo anh lại gần, nhưng anh dường như đang đắm chìm trong một thế giới riêng mà tôi không thể chạm tới. Cảm giác bất lực và lo sợ cứ thế lớn dần trong lòng tôi, gặm nhấm sự bình yên vốn có.
Tôi đã cố gắng tự trấn an mình, rằng có lẽ anh chỉ đang mệt mỏi vì công việc, rằng tôi đang quá nhạy cảm. Nhưng trực giác của một người vợ không dễ dàng bị đánh lừa. Từng đêm, tôi nằm trằn trọc, lắng nghe tiếng xe anh về, đếm từng phút trôi qua. Có lúc, tôi đã nghĩ đến những kịch bản tồi tệ nhất, những câu chuyện về sự ph:ả:n b:ộ:i mà tôi từng nghe. Trái tim tôi thắt lại khi nghĩ đến việc anh có thể đang ở bên một người phụ nữ khác, chia sẻ những khoảnh khắc mà lẽ ra thuộc về chúng tôi.
Tối hôm ấy, nỗi lo lắng trong tôi lên đến đỉnh điểm. Đồng hồ đã điểm 12 giờ đêm, nhưng vẫn chưa thấy bóng dáng anh. Tôi không thể ngủ được, chỉ nằm quay mặt vào tường, giả vờ như đã chìm sâu vào giấc ngủ. Ánh đèn đường mờ ảo hắt qua khung cửa sổ, vẽ nên những bóng đổ dài trên sàn nhà. Tôi nghe rõ tiếng xe máy quen thuộc dừng lại trước cổng, rồi tiếng chìa khóa lách cách mở cửa. Anh lặng lẽ bước vào nhà, từng bước chân nhẹ nhàng như sợ làm tôi thức giấc.
Tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực. Tôi nín thở, lắng nghe từng cử động của anh. Anh đi thẳng vào phòng ngủ, không bật đèn, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ điện thoại anh hắt lên khuôn mặt mệt mỏi. Tôi nhắm chặt mắt, giả vờ ngủ say. Nghe tiếng bước chân nhẹ nhàng tiến lại gần mép giường, tôi nghĩ thầm: “Nếu anh làm gì mờ ám, mình sẽ biết ngay. Mình sẽ đối mặt với anh, sẽ hỏi rõ mọi chuyện.” Tôi chuẩn bị tinh thần cho một cuộc đối thoại khó khăn, cho một sự thật đau lòng có thể ập đến bất cứ lúc nào.
Anh ngồi xuống mép giường, tôi cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể anh rất gần. Nhưng thay vì chạm vào tôi một cách nhẹ nhàng như mọi khi, hay kiểm tra điện thoại như thói quen của nhiều người, anh khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu chất chứa bao nhiêu ưu tư. Rồi anh lục túi quần, lấy ra một tấm phong bì dày cộp, màu trắng, có vẻ như bên trong chứa khá nhiều tiền. Tôi giật mình, nhưng vẫn cố gắng giữ nguyên tư thế. Anh nhìn quanh một lượt, như muốn đảm bảo rằng không ai đang dõi theo, rồi lặng lẽ giấu nó vào ngăn kéo bàn làm việc của mình.
Sau đó, anh lại mở ngăn tủ nhỏ cạnh giường, nơi tôi thường để những vật dụng cá nhân. Anh lấy ra một hộp thuốc nhỏ, màu xanh lam. Anh đứng rất lâu bên cửa sổ, tay cầm hộp thuốc, ánh mắt nhìn xa xăm ra màn đêm. Dáng vẻ anh gầy gò hơn trước, bờ vai dường như nặng trĩu. Tôi thấy anh như đang đấu tranh với chính mình, một cuộc chiến nội tâm mà tôi không thể hiểu được. Anh thở dài thêm một lần nữa, rồi lại cất hộp thuốc vào chỗ cũ. Cả quá trình đó diễn ra trong im lặng, chỉ có tiếng thở dài của anh và tiếng tim tôi đập loạn xạ trong màn đêm.
Tim tôi đập thình thịch, mạnh đến nỗi tôi sợ anh có thể nghe thấy. Sự bồn chồn trong lòng tôi giờ đây đã chuyển thành một nỗi sợ hãi mơ hồ. Ngo:ạ:i t:ì:nh thì ít nhất còn có lý do để đối thoại, để níu kéo, để đấu tranh cho tình yêu của chúng tôi. Tôi có thể khóc lóc, có thể t:ứ:c gi:ậ:n, có thể van xin anh quay lại. Nhưng đây… tôi không biết mình sắp đối diện với chuyện gì. Những tấm phong bì, hộp thuốc lạ, và thái độ kỳ lạ của anh. Tất cả những mảnh ghép rời rạc ấy tạo nên một bức tranh u ám, khiến tôi cảm thấy bất an hơn bất cứ lúc nào.
ĐỌC TIẾP CÂU CHUYỆN TẠI PHẦN BÌNH LUẬN👇👇👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Vờ ngủ thử chồng, vợ chết sững trước bí mật… còn khủng khiếp hơn bội bạc!

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt