“Ngày chồng sang sống với bồ, vợ lẳng lặng mở két lấy 300 triệu rời nhà ra đi. Tới tối mịt không gọi được cho con dâu mẹ chồng vội vàng gọi điện cho con trai về. Vừa tới đầu cổng anh ta nhận tin s::ét đ::ánh….Sài Gòn đổ mưa như trút nước đúng ngày Linh kéo vali rời khỏi căn nhà mình từng gọi là “”tổ ấm””. Không một tiếng cãi vã, không một lời níu kéo. Chỉ có tiếng sấm rạch ngang bầu trời khi cánh cửa nhà khép lại phía sau lưng cô. Còn anh – Hoàng – đang ngả lưng trong vòng tay người đàn bà khác, không biết rằng, cơn giông thật sự vừa mới bắt đầu…
Linh năm nay 32 tuổi, nhân viên kế toán tại một công ty tư nhân. Từ ngày lấy Hoàng, cô lùi lại phía sau để chăm sóc gia đình. Mười năm hôn nhân, một đứa con trai 7 tuổi, tưởng rằng đã đủ để giữ chân người đàn ông từng hứa sẽ “”chở che cả đời””. Nhưng hóa ra, lời hứa của đàn ông đôi khi nhẹ hơn cả làn khói thuốc.
Hoàng là trưởng phòng kinh doanh, điển trai, nói chuyện có duyên, biết chiều phụ nữ. Lúc mới cưới, anh chăm Linh như công chúa. Nhưng từ khi công ty bắt đầu ăn nên làm ra, những buổi tiếp khách, tiệc tùng triền miên, Hoàng thay đổi.
Linh phát hiện ra anh có người khác từ ba tháng trước. Tin nhắn, nước hoa lạ trên áo, thậm chí một lần cô thấy Hoàng gọi điện, mỉm cười dịu dàng như lúc xưa anh từng nói chuyện với mình. Nhưng Linh không đánh ghen, không khóc lóc. Cô lặng im. Đau đến mức nước mắt chẳng còn để rơi.
Sáng hôm đó, khi mẹ chồng đang đi chợ, Hoàng xách vali ra khỏi nhà. Không nhìn Linh, anh chỉ nói gọn lỏn:
– Anh sẽ sống với Lan một thời gian. Đừng gọi anh.
Linh gật đầu. Không níu kéo. Sau khi Hoàng rời đi, cô lên phòng, mở két, lấy 300 triệu – khoản tiết kiệm lén để dành từ tiền chợ mẹ chồng đưa mỗi tháng. Cô chỉ mang theo vài bộ quần áo, mấy cuốn sách, và bức ảnh con trai đang cười toe toét.
Khi trời bắt đầu tối, bà Thanh – mẹ chồng cô – nấu cơm xong không thấy Linh đâu. Gọi mấy cuộc không ai bắt máy, bà bắt đầu sốt ruột. Thằng Bin – cháu nội
bà – hôm nay ở lại lớp học thêm buổi chiều. Linh không đón, bà phải tự đi. Đến khi trời mưa to, bà hoảng hốt gọi cho Hoàng:
– Con về gấp. Hình như vợ mày bỏ nhà đi rồi!
Hoàng càu nhàu trong điện thoại:
– Má gọi nhầm người rồi. Giờ cô ta đi đâu, con không q;uan t/âm…. Xem tiếp 👇”
“…tâm.
Bà Thanh như chết sững. Cái điện thoại trên tay bà rơi “”lịch bịch”” xuống sàn nhà lát gạch, vỡ tan màn hình. Khuôn mặt bà tái mét, từng đường nét nhăn nheo co lại vì sợ hãi. Bên ngoài cửa sổ, mưa vẫn trút xuống xối xả, sấm chớp liên hồi như xé toạc bầu trời Sài Gòn. Nhưng trong căn nhà lạnh lẽo, cơn giông trong lòng bà Thanh mới thật sự khủng khiếp. Con trai bà vừa nói gì vậy? Nó vừa bảo không quan tâm đến vợ con nó sao?
Bà lảo đảo lùi lại, dựa người vào tường. Cổ họng bà nghẹn ứ. Nước mắt chưa kịp rơi xuống đã đông cứng lại trong sự bàng hoàng. Bà lẩm bẩm, giọng run rẩy không thành tiếng, như nói với chính mình, như hỏi vọng vào cơn mưa ngoài kia:
“”Mày nói gì vậy Hoàng? Sao mày lại vô tình thế?””
Bà Thanh nhắm mắt lại, hình ảnh thằng Bin, đứa cháu nội 7 tuổi đang học thêm, rồi hình ảnh Linh hiền lành, tần tảo vụt qua trong tâm trí. Hai người họ đang ở đâu giữa đêm mưa gió thế này? Liệu có an toàn không? Và tại sao, tại sao con trai bà lại có thể thốt ra những lời tàn nhẫn đến vậy? Trái tim người mẹ già như bị bóp nghẹt. Bà run rẩy cúi xuống nhặt chiếc điện thoại vỡ, tay bà vẫn còn cảm giác tê dại vì cú sốc. Bà cần tìm Linh và Bin. Ngay lập tức. Bà không thể dựa vào Hoàng được nữa rồi.”
“Bà Thanh run rẩy nhặt chiếc điện thoại đã vỡ màn hình. Tay bà tê dại, không chỉ vì cú sốc mà còn vì cái lạnh đột ngột ùa đến từ cơn mưa xối xả ngoài kia. Bà cần một chiếc điện thoại khác. Vội vã đi tìm cái điện thoại bàn cũ, bà bắt đầu gọi.
Đầu tiên là nhà hàng xóm sát vách. Tiếng chuông đổ dài trong vô vọng. Không ai nhấc máy. Bà nghĩ chắc họ đã ngủ hoặc không nghe thấy tiếng chuông trong cơn mưa. Tiếp tục, bà gọi cho cô út, người em gái ở quận bên.
“”Alo, chị Thanh đấy à? Giờ này chị gọi có gì không? Mưa to quá chị nhỉ?”” Giọng cô út ngái ngủ vang lên.
“”Út à, chị đây. Em có thấy con Linh với thằng Bin nhà chị đâu không?”” Giọng bà Thanh gấp gáp, run rẩy.
“”Linh với Bin á? Sao chị lại hỏi em? Bọn nó vẫn ở nhà chị chứ?”” Cô út ngạc nhiên.
“”Không! Chị… chị không thấy chúng nó đâu cả. Thằng Hoàng vừa gọi về bảo không biết chúng nó ở đâu. Chị gọi cho Linh thì không được.”” Bà Thanh cảm thấy cổ họng khô khốc.
“”Ô hay. Lạ nhỉ? Từ chiều đến giờ em có sang nhà chị đâu. Mà Linh nó có đi đâu đêm hôm thế này bao giờ đâu chị? Chị xem kỹ lại chưa?”” Cô út vẫn chưa tin.
“”Kỹ rồi! Chị tìm khắp nhà rồi! Từ chiều đến giờ không thấy. Em có biết chúng nó có hẹn đi đâu không?”” Bà Thanh gần như hét lên vào điện thoại, nỗi sợ hãi bóp nghẹt trái tim bà.
“”Không, em không biết gì cả. Hay chị thử gọi cho mấy người bạn thân của Linh xem sao? Hay mấy người làm cùng nó ấy?”” Cô út đưa ra lời khuyên.
Bà Thanh vội vàng làm theo. Bà lục tìm danh bạ, gọi cho chị đồng nghiệp thân nhất của Linh ở công ty kế toán.
“”Alo, chị à? Cháu là mẹ chồng Linh đây ạ. Cho cháu hỏi chị có biết Linh với cháu Bin nhà cháu đang ở đâu không?”” Bà Thanh cố giữ bình tĩnh.
Đầu dây bên kia im lặng một lát, rồi giọng chị đồng nghiệp trả lời đầy vẻ lạ lẫm: “”Ơ, bà hỏi thế là sao? Cháu có biết gì đâu ạ. Từ chiều tan làm cháu có gặp Linh đâu.””
“”Thế… thế nó có nói gì với chị về việc sẽ đi đâu không? Hay có chuyện gì lạ ở công ty không ạ?”” Bà Thanh hỏi dồn.
“”Không ạ. Linh hôm nay vẫn bình thường. Chỉ có lúc chiều tan làm cháu thấy nó đi vội vã ra bãi xe. Cháu gọi với theo mà nó cứ đi thẳng, không quay lại. Cháu cứ tưởng nó có việc gấp về nhà…”” Chị đồng nghiệp ngập ngừng.
Bà Thanh cúp máy. Hai tay bà run bần bật. Vội vã gọi cho người dì ruột của Linh, người mà Linh hay tâm sự. Câu trả lời vẫn là sự ngạc nhiên và không biết gì về tung tích hai mẹ con.
Cơn mưa bên ngoài càng lúc càng nặng hạt. Gió rít qua khe cửa tạo nên âm thanh ghê rợn. Trong căn nhà rộng lớn, chỉ còn mình bà Thanh với nỗi sợ hãi tột cùng đang gặm nhấm. Bà nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm đen kịt nuốt chửng mọi thứ. Linh và Bin. Hai con người bé nhỏ ấy đang ở đâu giữa đêm giông bão này?
Không ai biết. Không một manh mối. Không một dấu vết. Cảm giác bất lực và kinh hoàng dâng lên như một cơn sóng thần. Bà Thanh lảo đảo ngồi thụp xuống sàn nhà lạnh lẽo, nước mắt cuối cùng cũng chảy ra. Bà lẩm bẩm trong tiếng nấc nghẹn:
“”Linh ơi… Bin ơi… Hai đứa đang ở đâu?””
Nỗi sợ hãi nuốt chửng lấy bà. Linh đã thực sự biến mất. Cùng với cháu nội yêu quý của bà. Biến mất không một lời từ biệt, không một lý do rõ ràng. Và người mà bà trông cậy nhất – con trai bà, Hoàng – lại hoàn toàn thờ ơ. Cái lạnh không chỉ thấm vào da thịt mà còn đóng băng cả hy vọng cuối cùng trong lòng người mẹ già.”
“Trong căn hộ sang trọng với ánh đèn dịu dàng, Hoàng đang ngồi trên sofa da, chân gác lên bàn, tay lắc nhẹ ly rượu vang đỏ. Đối diện hắn, Lan cười khúc khích trước một câu chuyện hắn vừa kể. Không khí ấm cúng, hoàn toàn trái ngược với cơn mưa giông và nỗi sợ hãi đang bao trùm căn nhà cũ của hắn. Hoàng cảm thấy nhẹ nhõm đến kỳ lạ. Hắn đã trút bỏ được gánh nặng mười năm, được ở bên người hắn muốn, sống cuộc sống hắn khao khát. Hắn nghĩ về Linh, chắc giờ cô ta đang ở đâu đó với chiếc vali và chút tiền ít ỏi. Tốt thôi, cô ta tự chọn mà.
“”Anh hôm nay tâm trạng tốt nhỉ?”” Lan vuốt nhẹ cánh tay hắn, giọng ngọt ngào.
Hoàng cười, nhấp một ngụm rượu. “”Ừ, tốt. Rất tốt.””
Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại réo vang. Màn hình hiện lên chữ “”Mẹ””. Hoàng nhíu mày. Giờ này còn gọi gì? Hắn đang có một đêm tuyệt vời.
“”Alo, con nghe đây mẹ,”” Hoàng trả lời với giọng cáu kỉnh không giấu diếm.
Đầu dây bên kia, giọng Bà Thanh run rẩy, xen lẫn tiếng nấc nghẹn. “”Hoàng… Hoàng à…””
“”Sao vậy mẹ? Có chuyện gì mà giờ này mẹ còn gọi thế? Con đang bận.”” Hoàng gắt gỏng.
“”Linh… Bin… Mẹ không tìm thấy chúng nó đâu cả con ạ!”” Bà Thanh gần như hét lên.
Hoàng bật cười. “”Gì chứ? Mẹ đùa à? Con bảo rồi, cô ta ôm vali đi rồi mà. Chắc tìm chỗ nào trú mưa ấy mà. Kệ cô ta đi.””
“”Không phải! Mẹ tìm khắp nhà rồi! Không có ai! Điện thoại của Linh thì không gọi được! Mẹ gọi cho cô út, gọi cho bạn nó, đồng nghiệp nó, không ai biết chúng nó đi đâu cả!””
Nụ cười trên môi Hoàng vụt tắt. Hắn ngồi thẳng dậy. “”Mẹ nói sao? Không tìm thấy?””
“”Đúng vậy! Từ chiều đến giờ! Mẹ gọi cho con, con bảo không biết! Mẹ cứ nghĩ chúng nó đi đâu đó lát về… nhưng giờ muộn lắm rồi! Mưa to gió lớn thế này… con ơi, mẹ sợ quá!”” Giọng Bà Thanh đứt quãng.
Hoàng cảm thấy sống lưng lạnh toát. Cái gì thế này? Cô ta đi thật à? Nhưng đi đâu giữa đêm hôm thế này? Và Bin nữa? Hắn nắm chặt điện thoại, đầu óc quay cuồng.
“”Con… con chắc chắn là lúc con về không thấy ai à mẹ?”” Hắn lắp bắp hỏi lại, cố trấn an bản thân rằng đây chỉ là hiểu lầm.
“”Chắc chắn! Con vừa về cái là mẹ đi tìm ngay rồi! Không có ai cả! Hoàng ơi, hay là… hay là có chuyện gì rồi?”” Nỗi sợ hãi tột cùng của Bà Thanh truyền qua điện thoại.
Hoàng sững sờ. Máu trong người hắn như đông cứng lại. Không tìm thấy? Linh và Bin biến mất? Giữa đêm giông bão như thế này? Hắn nhìn Lan, khuôn mặt hắn trắng bệch.
“”Con… con… sao lại thế được…”” Hoàng lẩm bẩm, đôi mắt dán chặt vào khoảng không. Cái cảm giác tự do, nhẹ nhõm ban nãy tan biến hoàn toàn, thay vào đó là sự hoảng loạn và một linh cảm chết chóc. Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy?”
“””Con… con… sao lại thế được…”” Hoàng lẩm bẩm, đôi mắt dán chặt vào khoảng không. Cái cảm giác tự do, nhẹ nhõm ban nãy tan biến hoàn toàn, thay vào đó là sự hoảng loạn và một linh cảm chết chóc. Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy?
Đầu dây bên kia, Bà Thanh tiếp tục khóc nấc. “”Không biết! Mẹ tìm không thấy gì hết! Chỉ thấy cái vali… vali của nó không còn ở chỗ cũ… trong phòng ngủ của hai đứa… rồi… rồi cái két sắt…”” Giọng bà bỗng nghẹn lại.
Hoàng nhíu mày. “”Két sắt thì sao mẹ? Cô ta lấy vàng hay gì à? Kệ đi mẹ, giờ phải tìm Bin đã!”” Hắn vẫn còn đang rối trí vì sự biến mất của con trai. Tiền bạc giờ không quan trọng bằng.
“”Không phải vàng… là tiền con ơi!”” Bà Thanh run rẩy nói. “”Mẹ… mẹ vừa mở ra xem… nó… nó trống rỗng rồi! Tiền… tiền trong đó… mất hết rồi!””
Hoàng thoáng giật mình. Tiền? Tiền nào? Hắn nhớ mang máng Linh có cái két nhỏ, tích cóp gì đó. Nhưng trống rỗng? Hắn vẫn chưa hình dung được. “”Tiền nào mẹ? Tiền của cô ta ấy hả? Bao nhiêu?””
“”Ba… ba trăm triệu con ơi! Tiền tiết kiệm của Linh… nó bảo để dành cho Bin đi học đại học… Mẹ… mẹ vừa nhìn xong… không còn một đồng nào!”” Giọng Bà Thanh vỡ òa.
Tin sét đánh giáng xuống đầu Hoàng. Ba trăm triệu? Tiền tiết kiệm của Linh? Trong cái két sắt? Cái đầu đang quay cuồng vì Bin bỗng chốc dừng lại đột ngột. Máu trong người hắn như dồn hết lên não. Ba trăm triệu? Đó là cả gia tài! Số tiền đó… hắn biết Linh tích cóp rất kỹ, không đụng đến. Hắn tưởng cô ta chỉ có vài chục triệu xoàng xĩnh trong tài khoản thôi chứ?
“”Ba… ba trăm triệu?”” Hoàng lắp bắp, giọng lạc hẳn đi. Hắn đứng bật dậy khỏi ghế sofa, làm Lan giật mình. “”Cái két… không thể nào! Làm sao mà…?”” Hắn không tin vào tai mình. Cô ta đi tay trắng? Không! Cô ta đã lấy đi một cục tiền lớn như thế ư? Tại sao? Lấy tiền đi đâu? Và Bin? Cái vali?
Mọi thứ đột nhiên kết nối lại một cách đáng sợ. Vali, quần áo, sách vở, ảnh con, và… 300 triệu biến mất cùng lúc với sự biến mất của Linh và Bin. Không phải bỏ đi trú mưa. Không phải đi tạm đâu đó. Cô ta… cô ta đã lên kế hoạch! Cô ta đã… bỏ trốn!
Hoàng cảm thấy như có ai đó vừa đấm mạnh vào bụng. Sự hả hê, nhẹ nhõm ban nãy hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một cơn giận dữ và hoảng loạn tột độ. 300 triệu! Số tiền đó… nó không phải là nhỏ! Và cô ta dám… dám mang nó đi cùng thằng bé?
Hắn siết chặt điện thoại, tay run run. “”Mẹ… mẹ chắc chắn không? Ba trăm triệu lận mà mẹ?”” Hắn vẫn cố gắng tìm một tia hy vọng nào đó rằng Bà Thanh nhìn nhầm.
“”Chắc chắn! Tờ năm trăm ngàn không còn một cọc nào! Cái két trống trơn! Hoàng ơi, tiền mất rồi! Con ơi… Linh nó… nó làm gì thế này?”” Bà Thanh vẫn nức nở.
Hoàng nghe giọng mẹ, khuôn mặt trắng bệch. Hắn không còn nghe thấy gì nữa ngoài hai tiếng “”Ba trăm triệu””. Mắt hắn đỏ ngầu. Cô ta… cô ta dám làm thế với hắn? Cô ta dám mang theo con trai hắn và cả số tiền lớn như vậy bỏ đi? Hắn đã nghĩ cô ta chỉ là một con mèo con yếu ớt, chỉ biết khóc lóc và chịu đựng. Hắn đã lầm! Cô ta không phải là mèo con! Cô ta là… là một con rắn độc!
Cơn giận dữ bùng lên dữ dội, nhấn chìm sự lo lắng ban đầu về Bin. Hắn không chấp nhận được. Không thể chấp nhận được việc bị cô ta qua mặt, bị cô ta lấy đi tiền bạc và mang theo Bin.
“”Được lắm… được lắm Linh ạ!”” Hoàng nghiến răng kèn kẹt, giọng nói đầy sự căm hận. Hắn sẽ không để yên cho cô ta! Không bao giờ!”
“Hoàng sụp xuống chiếc ghế sofa, đôi tay ôm chặt lấy đầu, khuôn mặt trắng bệch như không còn một giọt máu. Chiếc điện thoại vẫn nằm chỏng chơ trên bàn, giọng Bà Thanh nức nở vẫn vọng lại nhưng hắn không còn nghe rõ. Ba trăm triệu. Ba trăm triệu! Cái con số đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu hắn như một lời nguyền rủa. Hắn đã nghĩ đó chỉ là chút tiền lẻ Linh dành dụm, cùng lắm là vài chục triệu cho có. Nhưng ba trăm triệu? Trong cái két sắt?
Không, số tiền đó không đơn thuần chỉ là tiền tiết kiệm của cô ta nữa. Với Hoàng lúc này, nó là một khoản “”quỹ đen”” cực kỳ quan trọng, là thứ hắn đang cần GẤP để giải quyết một rắc rối lớn liên quan đến công việc. Một phi vụ làm ăn đang bấp bênh, cần một khoản tiền mặt khổng lồ để “”bôi trơn””, nếu không, hắn có nguy cơ mất chức, thậm chí là vướng vào lao lý. Khoản “”quỹ đen”” đó, hắn đã tích cóp từ những khoản tiền “”hoa hồng”” khuất tất, từ những chuyến đi công tác “”lén lút””, là hy vọng cuối cùng của hắn. Hắn đã định chờ cơ hội thuận lợi để rút nó ra, nhưng giờ đây…
Nụ cười tự mãn, hả hê vì nghĩ Linh yếu đuối bỏ đi mà không làm gì được hắn, nụ cười đó đã tắt ngấm trên môi Hoàng. Thay vào đó là vẻ mặt đầy hoảng loạn và sợ hãi. Mồ hôi lạnh bắt đầu thấm ra sau gáy. Cô ta không chỉ cướp đi đứa con trai hắn yêu quý (dù hắn chưa từng thể hiện), cô ta còn cướp đi cả tương lai sự nghiệp của hắn! Cô ta biết? Cô ta cố tình làm thế?
Hắn siết chặt thái dương, đầu đau như búa bổ. Mọi thứ xoay chuyển quá nhanh. Từ sự nhẹ nhõm, tự do, đến cơn giận dữ vì bị phản bội, và giờ là nỗi sợ hãi tột cùng khi đối diện với nguy cơ mất tất cả. Rắc rối công việc đó, nếu không có tiền giải quyết, hậu quả còn nghiêm trọng hơn việc mất vợ mất con gấp vạn lần. Cô ta… cô ta đã tính toán hết rồi sao? Con rùa rụt cổ hắn tưởng bấy lâu giờ đã biến thành một con cáo già nguy hiểm.
Lan ngồi bên cạnh, im lặng quan sát sự biến sắc của Hoàng. Cô ta chưa từng thấy hắn như vậy, xanh xao, run rẩy, hoàn toàn mất kiểm soát. Cô ta rụt rè đặt tay lên vai hắn. “”Anh Hoàng… anh sao thế? Ai gọi vậy?””
Hoàng giật mình, hất tay Lan ra như chạm phải lửa. Cái chạm đó càng khiến hắn thêm bực bội. Mọi thứ sụp đổ ngay trước mắt hắn. Hắn không có thời gian để bận tâm đến người đàn bà này nữa.
“”Cút ra!”” Hắn gằn giọng, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào khoảng không. “”Cô cút đi! Để tôi yên!”” Giọng hắn run lên vì cả giận dữ và sợ hãi. Rắc rối lần này… hắn phải làm sao đây? Số tiền đó… hắn phải tìm lại nó bằng mọi giá! Cùng với thằng bé… hắn phải tìm thấy Linh và Bin… không, phải tìm thấy Linh và tiền trước! Bin… thằng bé… hắn sẽ tính sau. Ưu tiên bây giờ là 300 triệu!”
“Hoàng không nói thêm lời nào. Như bị điện giật, hắn đột ngột bật dậy khỏi sofa, đôi mắt vằn đỏ vẫn dán vào khoảng không vô định, tâm trí chỉ còn đọng lại con số ba trăm triệu và nỗi sợ hãi tột cùng. Hắn vớ lấy chiếc áo khoác vắt trên ghế, xỏ vội vào, động tác nhanh như chạy trốn. Lan ngồi đó, chết lặng nhìn hắn, sự ngỡ ngàng hiện rõ trên khuôn mặt. Cô ta rụt rè lên tiếng: “”Anh Hoàng… có chuyện gì vậy? Anh đi đâu thế?””
Hoàng quay phắt lại, ánh mắt sắc lạnh quét qua cô ta, không chút cảm xúc hay quan tâm. “”Không có gì hết!”” Hắn gằn giọng, sự khó chịu và gấp gáp không che giấu được. “”Tôi có việc cần đi ngay.”” Giọng hắn khô khốc, xa lạ, khác hẳn với người đàn ông ngọt ngào ban nãy.
Lan cảm thấy hụt hẫng và khó hiểu tột cùng, xen lẫn chút bực tức. Hắn cứ thế bỏ đi giữa lúc này sao? Cô ta chưa kịp phản ứng thêm, Hoàng đã mở cửa, lao vội ra ngoài, để lại cô ta một mình trong căn phòng đột ngột trống trải, chỉ còn tiếng mưa xối xả bên ngoài cửa sổ.
Hoàng lao xuống phố. Những hạt mưa nặng trĩu như roi quất thẳng vào mặt hắn, lạnh buốt và dữ dội. Mái tóc hắn ướt sũng ngay lập tức, nước chảy dài xuống cằm. Hắn ngẩng mặt lên, đối diện với cơn mưa như xối vào mặt, cảm giác bất lực và căm hận Linh cuộn trào trong lồng ngực. Ba trăm triệu… và Linh… hắn phải tìm được cô ta! Bằng mọi giá!”
“Hoàng ngồi trong chiếc xe đang lao đi trong màn mưa như trút nước. Tay hắn run rẩy tìm điện thoại trong túi áo khoác còn đẫm nước. Hắn mở khóa màn hình, lướt nhanh danh bạ và dừng lại ở cái tên “”Linh””.
Hắn bấm nút gọi. Tiếng chuông “”tút… tút… tút…”” kéo dài, lạnh lùng và vô vọng. Hắn chờ đợi, tai dán chặt vào điện thoại, hy vọng nghe thấy tiếng “”Alo””. Nhưng không có gì ngoài sự im lặng. Tiếng chuông ngừng lại, rồi kết thúc bằng giọng tổng đài đều đều: “”Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau.””
“”Khốn kiếp!”” Hoàng gầm nhẹ, đấm vào vô lăng. Hắn cúp máy và gọi lại ngay lập tức. Vẫn là tiếng “”tút”” quen thuộc, vẫn là giọng tổng đài. Lần thứ ba, thứ tư, thứ năm… Cứ mỗi cuộc gọi không thành công, tim hắn lại đập nhanh hơn một nhịp, sự khó chịu ban đầu về số tiền dần biến thành nỗi sợ hãi vô hình.
Tay hắn nắm chặt vô lăng, móng tay bấu vào lớp da. Mặt hắn tái mét, đôi mắt đỏ ngầu lướt nhanh trên con đường trơn trượt. Mưa vẫn xối xả, những hạt nước đập vào kính chắn gió như những ngón tay ma quái.
Hắn điên cuồng gọi. Hết lần này đến lần khác. “”Thuê bao quý khách… Thuê bao quý khách…”” Giọng nói vô hồn kia như chế giễu hắn. Sự lo lắng giờ đây đã biến thành hoảng loạn thật sự. Linh chưa bao giờ tắt máy hay không nghe điện thoại của hắn như vậy. Điều này chưa từng xảy ra trong suốt mười năm hôn nhân của họ, kể cả những lúc cãi vã gay gắt nhất.
“”Linh! Em nghe máy đi! Làm ơn!”” Hắn hét lên vào điện thoại, giọng khản đặc. Nhưng chỉ có tiếng mưa và tiếng quạt gió điều hòa trong xe đáp lại. Đầu óc hắn quay cuồng với những suy nghĩ đáng sợ. Chuyện gì đã xảy ra? Cô ấy ở đâu? Cô ấy thật sự đã đi rồi sao?
Hoàng ném điện thoại xuống ghế phụ, ôm lấy đầu. Hình ảnh chiếc vali trong phòng, hình ảnh Linh bình thản nói lời chia tay, hình ảnh két sắt trống rỗng… Tất cả nhập nhòe với nỗi sợ mất mát, không chỉ là tiền, mà là cả sự kiểm soát, cả cái gia đình mà hắn tưởng chừng đã nắm chắc trong tay. Hắn phải tìm ra Linh. Ngay lập tức.”
“Hoàng siết chặt vô lăng, phóng xe điên cuồng qua màn mưa. Những hạt nước táp mạnh vào kính chắn gió, nhòe đi hình ảnh con đường phía trước. Hắn không còn quan tâm đến tốc độ hay sự nguy hiểm. Trong đầu hắn lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Linh. Hắn cần về nhà. Ngay lập tức.
Chiếc xe phanh gấp trước căn nhà quen thuộc. Mưa vẫn như trút nước. Hoàng không kịp dừng xe hẳn, đã vội vàng mở cửa lao ra ngoài. Từng bước chân hắn sụp sịt trong vũng nước. Hắn ngước nhìn căn nhà. Tối om. Lạnh lẽo một cách đáng sợ. Không một ánh đèn, không một tiếng động nào lọt ra ngoài, ngoại trừ tiếng mưa xối xả và tiếng gió rít.
Hắn chạy như bay lên bậc tam cấp, tra chìa khóa vào ổ một cách vội vã. Cánh cửa bật mở. Mùi ẩm mốc và không khí lạnh lẽo ập vào mặt. Hắn xông thẳng vào nhà, bật tất cả công tắc đèn trên đường đi. Ánh điện sáng lên, rọi vào không gian trống trải, im lìm đến đáng sợ. Chiếc vali đã biến mất. Mấy cuốn sách cô thường đọc trên bàn cũng không còn. Chỉ có sự trống rỗng.
“”Linh! Em đâu rồi?!”” Hắn gọi lớn, giọng lạc đi vì hoảng loạn.
Không có tiếng đáp lại. Chỉ có tiếng mưa đập vào cửa kính và tiếng vọng của chính hắn trong căn nhà rộng lớn.
“”Bin! Bin ơi! Con trai!”” Hắn chạy khắp các phòng, từ phòng khách, phòng bếp lên đến phòng ngủ, phòng của Bin.
Mỗi căn phòng đều trống rỗng, gọn gàng đến lạ. Giường chiếu phẳng phiu, đồ đạc ngăn nắp. Không có dấu hiệu của sự sống, chỉ có sự im lặng chết chóc.
“”Linh! Bin!”” Hắn gào lên trong vô vọng, chạy trở lại phòng khách. Đôi mắt hắn đảo điên, tìm kiếm một dấu hiệu, một lời giải thích.
Nhưng không có gì cả. Căn nhà trống rỗng và lạnh lẽo. Nỗi sợ hãi dâng lên tột cùng, bóp nghẹt lồng ngực hắn. Cô ấy thật sự đã đi rồi sao? Cùng với con trai? Bỏ lại hắn một mình trong căn nhà này? Tiếng mưa bên ngoài càng lúc càng như gào thét, như chế giễu sự cô độc và tuyệt vọng của hắn.”
“Hoàng khuỵu xuống sàn, đầu cúi gằm. Căn nhà rộng lớn nuốt chửng tiếng nấc nghẹn của hắn. Sự trống rỗng và lạnh lẽo bao trùm lấy hắn như một tấm chăn ướt sũng. Hắn ngồi đó, vô định, cho đến khi một tiếng động khẽ vang lên từ phía nhà bếp. Tiếng động nhỏ đến mức suýt bị tiếng mưa át đi, nhưng trong sự im lặng chết chóc này, nó như một tiếng sấm.
Hắn lập tức bật dậy, chạy vào bếp. Ánh điện nơi đây sáng yếu ớt, rọi vào góc bàn ăn. Bà Thanh đang ngồi đó, dáng vẻ thất thần. Bát đũa còn vương vãi trên bàn, bữa tối có lẽ đã không được dọn đi. Bà ngồi im lìm, đôi mắt nhìn vào khoảng không vô định, nước mắt đã khô đọng thành vệt trên gò má.
“”Mẹ!”” Hoàng gằn giọng, vừa giận dữ vừa hoảng loạn. “”Sao… sao mẹ lại để cô ấy đi?!””
Bà Thanh vẫn không nhúc nhích, chỉ chậm rãi ngước đôi mắt ngầu đỏ lên nhìn hắn. Ánh mắt đó chứa đựng sự thất vọng tột cùng, đau đớn, và một chút gì đó mệt mỏi.
“”Tại sao?! Mẹ là mẹ cô ấy cơ mà! Sao mẹ không giữ cô ấy lại?!”” Hoàng tiến đến gần, hai tay bấu chặt vào thành ghế, giọng the thé. Hắn không chấp nhận sự thật này. Hắn cần ai đó để đổ lỗi.
Bà Thanh khẽ nhếch môi, một nụ cười cay đắng hiện trên khuôn mặt nhăn nheo. Giọng bà khàn đặc, yếu ớt nhưng từng câu từng chữ như cứa vào tim gan hắn.
“”Giờ mày mới lo à?”” Bà nhìn thẳng vào mắt hắn, không né tránh. “”Lúc nó cần mày nhất… thì mày ở đâu?””
Câu hỏi như một nhát dao đâm trúng tim đen. Hoàng sững lại. Khuôn mặt hắn méo mó vì choáng váng và tức tối.
“”Con… con bận công việc! Mẹ không hiểu sao?!”” Hắn lắp bắp biện minh.
“”Công việc?”” Bà Thanh cười khẩy, tiếng cười chua chát. “”Công việc của mày là ở ngoài đường, với người đàn bà khác, đúng không?””
Hoàng như bị sét đánh ngang tai. Hắn không ngờ mẹ lại biết.
“”Mẹ… mẹ nói gì thế?!”” Hắn đánh trống lảng, lùi lại một bước.
“”Tao không già đến mức lú lẫn đâu, Hoàng!”” Bà Thanh đột ngột nâng cao giọng, sức lực dường như trở về trong khoảnh khắc. “”Tao biết hết! Biết mày làm khổ con dâu tao như thế nào! Biết mày bỏ bê vợ con ra sao!””
Nước mắt lại trào ra trên khuôn mặt bà Thanh. Bà gục đầu xuống bàn, tiếng nức nở khô khan vang lên.
“”Con dâu tao… cháu nội tao… chúng nó đi rồi… đi thật rồi…””
Hoàng đứng chết trân, nhìn mẹ khóc. Sự tức giận ban nãy biến mất, thay vào đó là một nỗi sợ hãi lạnh lẽo len lỏi khắp cơ thể. Linh thật sự đã đi. Cùng với Bin. Và mẹ hắn… mẹ hắn hoàn toàn đứng về phía Linh.
Hắn nhìn quanh căn bếp bừa bộn, nhìn bóng lưng gầy gò của mẹ đang run lên vì khóc. Căn nhà vẫn lạnh lẽo và trống trải. Bây giờ, ngay cả người mẹ luôn yêu thương, chiều chuộng hắn cũng đang quay lưng lại. Hắn cảm thấy mình hoàn toàn cô độc.
“”Mẹ… Mẹ à…”” Hắn khẽ gọi, giọng yếu ớt.
Bà Thanh không trả lời, chỉ khóc. Nước mưa vẫn xối xả bên ngoài, như đồng cảm với nỗi tuyệt vọng đang bao trùm lấy căn nhà này.”
“Hoàng vẫn đứng đó, nhìn bóng lưng gầy gò của mẹ, nỗi sợ hãi len lỏi nhưng đột nhiên, một tia suy nghĩ khác lóe lên trong đầu hắn, làm đồng tử hắn giãn ra. Một sự hoảng loạn mới, dữ dội hơn cả nỗi sợ hãi, bùng lên. Tiền. Tiền tiết kiệm!
Hắn lập tức quay người lại, không thèm nhìn mẹ thêm một giây nào. Hắn chạy ra khỏi bếp, lao như điên lên cầu thang. Từng bước chân nặng nề, dồn dập vang lên trong căn nhà tĩnh mịch. Hắn xông vào phòng ngủ, ánh mắt điên cuồng tìm kiếm. Rồi hắn nhìn thấy. Chiếc két sắt cũ kỹ, nằm ẩn sau bức tranh phong cảnh rẻ tiền treo trên tường.
Tay run rẩy, hắn vội vàng gạt bức tranh sang một bên, để lộ cánh cửa két bằng kim loại xỉn màu. Hắn hít một hơi thật sâu, ngón tay ấn nhanh dãy số quen thuộc. Tiếng lạch cạch nhỏ vang lên, rồi tiếng “”cạch”” dứt khoát báo hiệu khóa đã mở.
Với một lực mạnh, hắn giật tung cánh cửa két sắt. Ánh sáng từ đèn ngủ chiếu thẳng vào bên trong. Hắn nhìn vào. Và chết lặng.
Bên trong két sắt… trống rỗng. Hoàn toàn trống rỗng. Không một cọc tiền nào. Không một tờ giấy nào. Chỉ có không khí lạnh lẽo và bụi bẩn bám trên thành kim loại.
Hắn không tin vào mắt mình. Đưa tay vào, hắn sờ soạng khắp các ngăn nhỏ, các góc khuất. Vẫn chỉ là khoảng không vô định.
Một cảm giác choáng váng ập đến. Đầu óc hắn quay cuồng. Hắn khuỵu xuống sàn nhà lạnh ngắt, đầu gục vào cánh két mở toang. Hơi thở gấp gáp, đứt quãng.
“”Không thể nào…”” Hắn lẩm bẩm, giọng khàn đặc, không thành tiếng.
Hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào cái két rỗng như một vực sâu không đáy. Cái két đã chứa đựng hy vọng của hắn, kế hoạch thoát thân của hắn. Bây giờ, tất cả đã tan biến.
“”Không thể nào… Ba trăm triệu… thật sự không còn…””
Sự thật phũ phàng đập vào mặt hắn như một cái tát trời giáng. Không ai khác ngoài Linh có mật mã. Không ai khác ngoài Linh có thể làm việc này.
“”Cô ấy… Cô ấy lấy hết rồi…”” Hắn gằn giọng, tiếng nói bật ra từ kẽ răng, đầy uất hận và cay đắng. “”Linh… Cô ta… Cô ta dám!””
Cảm giác bị phản bội, bị tước đoạt không chỉ về mặt tình cảm mà còn về cả vật chất, bùng lên dữ dội trong lồng ngực hắn. Hắn siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Căn phòng bỗng chốc trở nên chật chội, ngột ngạt. Hắn ngồi đó, cô độc bên chiếc két rỗng, chìm trong sự tức giận và tuyệt vọng tột cùng.”
“Hắn ngồi đó, bên cạnh chiếc két sắt trống rỗng, sự tức giận và tuyệt vọng dần lắng xuống, nhường chỗ cho một cảm giác trống rỗng khác, lạnh lẽo hơn. Căn phòng ngủ giờ đây hiện ra rõ ràng trong ánh đèn tù mù: quần áo vứt vương vãi, đồ đạc xê dịch trong cơn điên loạn tìm kiếm của hắn. Giữa sự bừa bộn ấy, tâm trí Hoàng bắt đầu trôi dạt.
Hắn nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định trước mặt, hình ảnh Linh dần hiện lên. Không phải Linh của ngày hôm nay, gầy guộc và kiên quyết xách vali ra đi, mà là Linh của những năm về trước. Linh ngồi một mình bên mâm cơm nguội lạnh, đôi mắt nhìn xa xăm khi hắn báo lại bận việc, không về. Linh lẳng lặng gấp quần áo của hắn, vô tình thấy tin nhắn lạ trong điện thoại anh, bàn tay khựng lại một nhịp rồi vẫn tiếp tục công việc như không có gì. Linh thức trắng đêm chờ cửa khi hắn say khướt trở về sau những cuộc vui với đối tác (và cả với Lan). Hắn nhớ lại ánh mắt cô, chưa bao giờ trách móc gay gắt, chỉ là sự mệt mỏi, cam chịu.
“”Mình đã đối xử với cô ấy tệ bạc đến mức nào?””
Câu hỏi bật ra trong đầu hắn, không thành tiếng. Một cảm giác hối hận muộn màng dâng lên nghẹn ngào, như có thứ gì đó mắc kẹt trong cổ họng. Bên cạnh sự hối hận, một nỗi sợ hãi trỗi dậy. Sợ hãi vì mất đi không chỉ tiền bạc, mà còn là người phụ nữ đã lặng lẽ chịu đựng hắn suốt mười năm qua. Sợ hãi vì giờ đây, hắn thật sự chỉ còn lại một mình, giữa căn nhà trống vắng và mớ hỗn độn do chính hắn tạo ra. Hắn nhắm mắt lại, cố xua đi những hình ảnh ám ảnh, nhưng chúng càng hiện rõ hơn, sắc nét hơn, đâm vào tâm can hắn như những mũi dao.”
“Ở một nơi khác, cách xa căn nhà trống rỗng và sự hối hận muộn màng, Linh đang ngồi trong một căn phòng thuê nhỏ nhắn, cũ kỹ. Căn phòng chỉ vừa đủ kê một chiếc giường đơn, một chiếc bàn nhỏ và một tủ quần áo cũ. Ánh sáng chiều hắt hiu qua khung cửa sổ. Trên bàn, cạnh một vài cuốn sách và vật dụng cá nhân đơn giản, có đặt một bức ảnh Bin đang cười tươi rói trong buổi cắm trại ở trường.
Linh cầm bức ảnh lên, ngón tay khẽ miết lên khuôn mặt con trai. Đôi mắt cô vẫn còn đỏ hoe, nỗi đau và sự mệt mỏi của mười năm đè nặng vẫn chưa tan biến. Cô cảm nhận rõ rệt sự trống trải khi không có Bin bên cạnh. Nhưng kèm theo đó, một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trong lồng ngực. Cô đã cắt đứt được sợi dây trói buộc mình trong khổ đau và sự lừa dối. Số tiền ba trăm triệu, tiền tiết kiệm từ những đồng lương ít ỏi, đã được dùng một phần để thuê căn phòng này và mua sắm những thứ cần thiết ban đầu. Đó là sự đảm bảo nhỏ nhoi cho khởi đầu mới. Cô hít sâu một hơi, nhìn thẳng vào bức ảnh con. Cơn đau vẫn còn đó, âm ỉ, nhưng không còn đè bẹp cô nữa. Thay vào đó là một luồng sức mạnh mới, một quyết tâm sắt đá.
“”Đây mới là khởi đầu thực sự,”” cô thầm nhủ, giọng nói khẽ khàng nhưng ẩn chứa sự kiên định. Cô biết con đường phía trước sẽ gian nan, nhưng lần đầu tiên sau rất nhiều năm, cô cảm thấy mình đang đi đúng hướng, hướng về một tương lai nơi cô có thể tự quyết định và bảo vệ con trai mình bằng chính sức lực của bản thân. Cô đặt bức ảnh về chỗ cũ, nhìn quanh căn phòng đơn sơ nhưng giờ đây lại là nơi trú ẩn an toàn, là nền móng cho cuộc sống mới mà cô sẽ tự tay gây dựng.”
“Sáng hôm sau, Hoàng thức dậy trong căn phòng xa lạ, bên cạnh là Lan vẫn đang ngủ say. Hắn vươn tay, chiếc điện thoại rung lên trên đầu giường. Màn hình hiện tên “”Ông Tấn – Đối tác””. Hoàng chột dạ, vội vàng bắt máy.
“”Alo, em nghe đây anh Tấn,”” Hoàng cố giữ giọng bình tĩnh.
Đầu dây bên kia, giọng ông Tấn đầy vẻ giận dữ: “”Cái gì mà nghe? Cậu làm ăn kiểu gì đấy Hoàng? Tôi chuyển đủ tiền cọc 300 triệu từ chiều qua rồi, mà sáng nay bên kế toán báo không nhận được? Bên tôi sắp phải thanh toán gấp lô hàng, không có xác nhận tiền vào là hợp đồng này đổ bể đấy!””
Hoàng như bị sét đánh ngang tai. 300 triệu… Tiền cọc… Bên kế toán không nhận được? Chẳng lẽ… Hắn bỗng dưng nhớ lại cái két sắt ở nhà, nhớ lại việc Linh có chìa khóa phụ, nhớ lại thái độ khác thường của cô tối qua. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
“”Anh Tấn… có nhầm lẫn gì không ạ? Em… em kiểm tra lại ngay ạ,”” Hoàng lắp bắp, mồ hôi túa ra.
“”Kiểm tra cái gì? Bên tôi làm việc rõ ràng! Nếu trong vòng một tiếng nữa không có xác nhận từ ngân hàng của cậu, tôi hủy hợp đồng này và khởi kiện đấy! Hợp đồng nghìn tỷ, cậu liệu hồn!”” Ông Tấn gầm lên rồi dập máy.
Hoàng ngồi bất động, điện thoại rơi xuống nệm. Hắn mất hợp đồng nghìn tỷ? Bị khởi kiện? Không thể nào! Mọi công sức bấy lâu… Chỉ vì 300 triệu… 300 triệu đã biến đi đâu? Nụ cười của Linh tối qua…
Đúng lúc đó, điện thoại lại rung lên. Là tin nhắn Zalo từ Lan. Hoàng vội vàng mở ra, mong chờ một lời an ủi hay động viên. Nhưng thứ hiện ra trên màn hình khiến trái tim hắn co thắt lại.
*Lan:* Hoàng à, em nghĩ chúng ta nên dừng lại. Em biết anh đang gặp rắc rối lớn. Em không muốn vướng vào. Tạm biệt anh.
Một dòng tin nhắn ngắn gọn, lạnh lùng, kết thúc tất cả. Lan, người phụ nữ mà hắn đã vì cô ta mà phản bội vợ con, đã vì cô ta mà mạo hiểm với số tiền của Linh… giờ đây lại bỏ rơi hắn khi hắn gặp khó khăn nhất. Nàng thơ, tình yêu đích thực mà hắn ảo tưởng bấy lâu, chỉ là một kẻ đào mỏ không hơn không kém.
Hoàng ném mạnh điện thoại vào tường. Tiếng vỡ choang chát. Hắn ôm đầu gục xuống. Mất hợp đồng, mất tình nhân… Chỉ trong phút chốc, mọi thứ sụp đổ. Cú sốc này nối tiếp cú sốc khác, dồn dập và tàn nhẫn. Hắn nhận ra mình đã sai lầm đến mức nào, đã mất đi những thứ quan trọng nhất trong cuộc đời mình. Nhưng tất cả đã quá muộn. Quá muộn để quay đầu lại.”
“Hoàng vẫn quỵ trên sàn, mảnh điện thoại vỡ văng khắp nơi. Căn phòng xa lạ giờ đây chỉ còn là hiện thân cho sự sụp đổ của hắn. Mất tất cả. Hắn cắn chặt môi, vị máu tanh trong miệng cũng không át được nỗi đắng chát trong lòng. Hắn bò lồm cồm, tìm kiếm một chiếc điện thoại khác. May mắn, hắn vẫn còn một chiếc điện thoại cũ trong túi quần. Tay hắn run rẩy, lướt danh bạ. Hắn dừng lại ở cái tên “”Má Thanh””. Ngần ngừ một chút, rồi nỗi tuyệt vọng lấn át tất cả, hắn nhấn nút gọi.
Đầu dây bên kia đổ chuông thật lâu, như thể bà Thanh không muốn nghe máy. Hoàng thầm cầu nguyện. Cuối cùng, giọng nói lạnh lùng, xa cách của bà Thanh vang lên: “”Ai đấy?””
Hoàng nghe thấy giọng bà, nước mắt lập tức trào ra. Hắn nấc nghẹn, giọng run rẩy đến mức không ra lời: “”Má… Má ơi… Con… con là Hoàng đây má…””
Bà Thanh im lặng một lúc, sự lạnh lẽo trong giọng càng tăng lên: “”Cái gì? Cậu còn dám gọi cho tôi à? Cậu muốn gì nữa?””
“”Má… má ơi… con sai rồi má ơi…”” Hoàng khóc nức nở, tiếng khóc thảm hại của một kẻ trắng tay: “”Con biết con sai rồi… Sai thật rồi má ơi… Con đã làm hại Linh, làm hại cả Bin… Con là thằng khốn nạn…””
Bà Thanh vẫn không đáp lời, chỉ có tiếng thở dài đầy khinh miệt ở đầu dây bên kia.
“”Má… Má làm ơn nghe con nói… Linh đâu rồi má? Cô ấy có về nhà không má?”” Hoàng vội vàng hỏi, giọng đầy hy vọng mong manh.
“”Cô ấy không ở đây,”” bà Thanh trả lời cộc lốc. “”Cậu muốn gì thì nói nhanh đi.””
“”Má… con không thể mất Linh được má ơi…”” Hoàng cầu xin thảm thiết: “”Linh… cô ấy là tất cả của con… Con không cần gì hết… Tiền bạc, sự nghiệp, cái gì cũng được… Con chỉ cần Linh thôi má… Má làm ơn… má nói Linh về đi mà… Má nói với cô ấy… con yêu cô ấy nhiều lắm… Con cần cô ấy… Con không thể sống thiếu cô ấy được má ơi…”” Hắn lặp đi lặp lại lời cầu xin trong tuyệt vọng, như bấu víu vào sợi dây thừng cuối cùng. “”Má… Làm ơn đi má… Nói Linh về đi mà… Con không thể mất cô ấy…”””
“Bà Thanh nghe tiếng Hoàng khóc lóc thảm thiết, giọng càng thêm lạnh lùng. “”Tôi không biết cậu đang nói cái quái gì. Cô ấy đã đi rồi. Cậu đã chọn con đường của cậu. Bây giờ còn nói yêu đương cái gì? Buồn cười!”” Bà ta buông một tiếng “”hứ”” đầy khinh bỉ.
Hoàng vẫn gào thét, cầu xin. “”Má… má đừng nói vậy mà… Con biết con sai rồi… Má làm ơn… nói Linh về đi má ơi…””
Linh đang ngồi ở một góc khác trong nhà, im lặng nghe tiếng bà Thanh vọng lại từ điện thoại. Gương mặt cô không biểu lộ cảm xúc gì, hoàn toàn điềm tĩnh. Bà Thanh sau một lúc nghe Hoàng van xin, cuối cùng cũng gắt lên: “”Thôi đi! Đừng làm phiền tôi nữa! Tự làm tự chịu!”” Bà ta cúp máy cái rụp, không thèm nói thêm lời nào.
Bà Thanh ném cái điện thoại cũ xuống bàn, thở dài một tiếng đầy mệt mỏi và có cả sự tức giận. Bà quay sang Linh, người vẫn đang ngồi yên lặng như một pho tượng. Bà ta nói, giọng pha lẫn chút cay nghiệt về Hoàng nhưng cũng để Linh nghe rõ tình cảnh của hắn: “”Cái thằng trời đánh đó! Bây giờ mới biết gọi điện khóc lóc! Nó bảo mất hết rồi, sự nghiệp, tiền bạc, con Lan đó cũng bỏ nó rồi! Giờ mới van xin cô về! Khổ sở lắm, nghe đâu thảm hại lắm!”” Bà Thanh nhìn dò xét vào mặt Linh, chờ đợi một phản ứng nào đó.
Nhưng Linh chỉ khẽ nhếch mép, nụ cười nhạt nhòa, không chút xót thương. Vẻ mặt cô vẫn bình thản đến đáng sợ. Cô chậm rãi đứng dậy, đi về phía bà Thanh.
“”Má vừa nghe rồi đó,”” bà Thanh nói thêm, giọng có vẻ hơi mềm hơn một chút, như muốn thử thăm dò: “”Hoàng nó nói nó sai rồi, nó van xin cô về. Giờ nó cũng trắng tay thật rồi…””
Linh nhìn thẳng vào mắt bà Thanh, ánh mắt kiên định, không chút dao động. Cô nói từng lời, rõ ràng và dứt khoát, giọng không hề run rẩy mà chất chứa sự quyết tâm sắt đá: “”Con đã nghe. Nhưng con sẽ không về đâu, má ạ. Cuộc sống của con ở đây mới là do con tự quyết định.”” Cô quay lưng lại, bước đi nhẹ nhàng, để lại bà Thanh đứng đó, sững sờ trước sự dứt khoát lạnh lùng của cô con dâu.”
“Cô quay lưng lại, bước đi nhẹ nhàng, để lại bà Thanh đứng đó, sững sờ trước sự dứt khoát lạnh lùng của cô con dâu. Linh bước vào phòng, đóng cửa lại. Cô không khóc, không tiếc nuối. Chỉ có sự nhẹ nhõm và một chút mệt mỏi. Cô nhìn chiếc vali nhỏ đã soạn sẵn vài hôm trước, mấy bộ quần áo đơn giản, vài cuốn sách cũ, và bức ảnh Bin cười tươi. 300 triệu đồng – tất cả những gì cô có sau 10 năm hôn nhân được cất an toàn trong két sắt đặt dưới đáy tủ. Đây không phải là số tiền để cô sống sung túc, nhưng đủ để cô và con trai bắt đầu lại. Đủ để cô thuê một căn nhà nhỏ, cho Bin đi học, và tìm kiếm một công việc mới.
Trong khi Linh đang chuẩn bị cho tương lai mới, Hoàng lại đang chìm trong tăm tối. Căn phòng trọ tạm bợ của Lan lạnh lẽo và trống rỗng. Lan đã mang theo mọi thứ có giá trị và biến mất sau khi nghe tin Hoàng mất chức trưởng phòng vì những sai phạm trong công việc và dự án đầu tư thất bại. Giờ đây, hắn không chỉ mất gia đình, mà còn mất cả sự nghiệp và người tình mà hắn tin rằng sẽ mang lại hạnh phúc. Những cuộc gọi cầu xin Linh trong tuyệt vọng chỉ nhận lại sự im lặng hoặc những lời cay nghiệt từ mẹ. Hắn ngồi bệt xuống sàn, ôm đầu, cảm giác cả thế giới sụp đổ dưới chân. Nợ nần chồng chất, không tiền bạc, không ai bên cạnh. Sự phản bội của hắn cuối cùng đã quay lại cắn xé chính hắn. Hắn từng nghĩ mình là kẻ chiến thắng, có cả tiền tài, địa vị và tình nhân. Giờ đây, hắn chỉ còn lại vỏ bọc rỗng tuếch và sự cô độc đáng sợ.
Thời gian trôi đi, Linh chuyển ra ngoài. Cô thuê một căn hộ nhỏ nhắn, đủ cho hai mẹ con. Số tiền 300 triệu được cô tính toán kỹ lưỡng. Một phần đóng tiền nhà, một phần cho Bin đi học thêm để theo kịp bạn bè, phần còn lại cô dùng để đầu tư vào một khóa học nâng cao nghiệp vụ kế toán và mua sắm những vật dụng cần thiết ban đầu. Cô không trông chờ vào ai, chỉ tập trung vào bản thân và con trai. Mỗi sáng, cô dậy sớm chuẩn bị bữa sáng cho Bin, đưa con đến trường, rồi vội vàng đến lớp học thêm hoặc đi phỏng vấn xin việc. Những đêm dài, khi Bin đã ngủ say, Linh vẫn miệt mài học hành dưới ánh đèn vàng. Cô biết mình không còn trẻ, nhưng nghị lực và tình yêu dành cho Bin là động lực mạnh mẽ nhất. Cô không còn nghĩ đến Hoàng, không còn đau khổ vì sự phản bội. Cuộc sống mới, dù khó khăn, nhưng là cuộc sống do chính cô nắm giữ. Cô hiểu rằng, hạnh phúc không phải là níu giữ một người đàn ông không xứng đáng, mà là tìm thấy sự bình yên và sức mạnh từ bên trong mình.
***
Cuộc đời là một dòng chảy không ngừng, đôi khi êm đềm, đôi khi dữ dội. Có những khoảnh khắc tưởng chừng như mọi thứ đã kết thúc, nhưng đó lại là khởi đầu cho một chương mới. Linh đã đi qua giông bão, mất mát, nhưng điều cô tìm thấy không phải là sự trả thù, mà là sự giải thoát. Cô học cách tha thứ cho quá khứ, không phải vì Hoàng xứng đáng, mà vì cô xứng đáng được sống một cuộc đời nhẹ nhàng hơn. Căn hộ nhỏ của hai mẹ con luôn ngập tràn tiếng cười của Bin, tiếng Linh đọc truyện hay tiếng nhạc nhẹ nhàng. Cô không còn mơ về những thứ xa hoa, chỉ mong một cuộc sống bình dị, đủ đầy yêu thương và sự an yên. Bài học lớn nhất không phải là làm thế nào để kẻ bội bạc phải trả giá, mà là làm thế nào để chính mình tìm lại giá trị và hạnh phúc sau những tổn thương. Cuộc đời vẫn tiếp diễn, mang theo những thử thách mới, nhưng Linh tin rằng, với Bin bên cạnh và trái tim đã mạnh mẽ hơn sau bão tố, cô sẽ vượt qua tất cả.”

