“Chồng bảo đi công tác nước ngoài 1 tháng rồi đi h;/ú h;/í với b-ồ, vợ biết thừa nhưng vẫn đ-on đ-ả gửi anh chiếc vali, hạ cánh được 3 tiếng thì nhân tì-nh nhập viện gấp chỉ vì trong vali có…
Chồng cô – Tuấn – bảo đi công tác nước ngoài một tháng. Lúc đứng ở sân bay, anh vẫn đóng vai người đàn ông mẫu mực: “Anh sẽ gọi video mỗi tối, nhớ giữ sức khỏe nha vợ.” Nhưng vợ anh – Hà – chỉ mỉm cười nhẹ nhàng, tay đẩy cho anh chiếc vali màu đỏ quen thuộc, miệng nhỏ nhẹ:
“Em đã sắp đồ cho anh rồi, đầy đủ hết. Nhớ giữ gìn sức khỏe, đừng để ai chăm sóc thay em nhé!”
Tuấn nhếch mép trong đầu. Anh tưởng cô không biết gì. Thực ra, Hà đã biết hết: vé máy bay đặt cùng nhân tình, hình ảnh khách sạn trùng khớp, cả loạt tin nhắn anh lén lưu trong “thư mục riêng”. Nhưng cô không làm ầm lên. Cô chỉ lặng lẽ chờ… đúng thời điểm.
Tuấn hạ cánh, ôm eo nhân tình bước vào khách sạn 5 sao sang trọng giữa trung tâm Bangkok. Chỉ ba tiếng sau, giữa đêm, khách sạn náo loạn. Một nhân viên vừa chạy vừa la thất thanh:
“Có người c-o gi-ật trong phòng!
Hóa ra trong vali có… 👇👇…”
“Tiếng la thất thanh của nhân viên khách sạn vang vọng khắp hành lang tầng 12, xé toạc sự tĩnh lặng của màn đêm Bangkok. Tuấn như bị điện giật, gã lập tức lao về phía căn phòng sang trọng mà chỉ vài tiếng trước gã còn cười nói vui vẻ. Trái tim gã đập thình thịch trong lồng ngực, một dự cảm chẳng lành ập đến.
Vừa đẩy mạnh cánh cửa, cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt Tuấn khiến gã đông cứng. Nhân tình của gã, người phụ nữ mà gã vừa âu yếm, giờ đang nằm co giật dữ dội trên sàn nhà trải thảm nhung đỏ. Cô ta giãy giụa, đôi mắt trợn ngược, sủi bọt mép và những tiếng rên rỉ nghẹn ứ nơi cổ họng. Chiếc vali màu đỏ, mà Hà đã cẩn thận chuẩn bị cho Tuấn, giờ đây nằm mở tung, đồ đạc vương vãi. Từ bên trong, một mùi hương hắc nồng, lạ lẫm xộc thẳng vào mũi, khiến Tuấn cảm thấy cổ họng khô khốc.
“Em ơi! Em sao vậy?” Tuấn thét lên, gã quỳ sụp xuống bên cạnh nhân tình. Gã sững sờ, cố gắng hô hấp nhân tạo, áp
miệng vào môi cô ta, ép mạnh lồng ngực. Nhưng tất cả chỉ là vô vọng. Mỗi nhịp hô hấp Tuấn thực hiện, nhân tình lại co giật mạnh hơn, như thể có thứ gì đó đang giày vò cô ta từ bên trong. Nước mắt Tuấn lăn dài trên má, lẫn với mồ hôi lạnh toát. Gã gọi tên cô ta trong tuyệt vọng, nhưng đáp lại chỉ là tiếng rên rỉ yếu ớt và thân thể đang dần lạnh đi. Bên ngoài, tiếng còi xe cấp cứu đã bắt đầu vọng đến, xé tan màn đêm yên tĩnh của khách sạn 5 sao. Tuấn không biết điều gì đang xảy ra, nhưng trong sâu thẳm, gã cảm thấy một nỗi sợ hãi tột độ đang bao trùm lấy mình.”
“Tiếng còi xe cấp cứu đã gần sát, giờ đây nó gầm rú ngay dưới chân khách sạn. Chỉ vài phút sau, những bước chân hối hả và tiếng bộ đàm xé toạc hành lang tầng 12. Hai nhân viên y tế mang theo cáng và thiết bị cấp cứu xông vào phòng, theo sau là một viên Cảnh sát Thái Lan vẻ mặt nghiêm nghị và hai Nhân viên khách sạn khác.
Tuấn lùi lại, đôi mắt đỏ ngầu, thân thể run rẩy. Gã nhìn Nhân tình của mình đang được các nhân viên y tế cấp tốc đặt ống thở, tiêm thuốc. Cô ta vẫn còn co giật nhẹ, nhưng đã yếu ớt hơn, như một ngọn nến sắp tắt. Chiếc vali màu đỏ nằm chỏng chơ, vẫn phảng phất mùi hương khó chịu. Viên cảnh sát liếc qua Tuấn rồi quay sang Nhân viên khách sạn để nghe tường trình sơ bộ bằng tiếng Thái.
“Cô ấy… cô ấy bị sao vậy?” Tuấn lắp bắp hỏi một nhân viên y tế đang đặt cô lên cáng. Người đó chỉ lắc đầu, gương mặt căng thẳng.
“Tình trạng rất nguy kịch. Cần đưa đến bệnh viện ngay lập tức.” Một người nói, giọng gấp gáp.
Cái cáng được đẩy đi nhanh chóng. Tuấn như người mất hồn, chạy theo sau. Suốt hành lang dài, qua thang máy, xuống sảnh khách sạn sang trọng, những ánh mắt tò mò và lo lắng đổ dồn vào gã. Tiếng còi xe cấp cứu lại vang lên chói tai khi chiếc xe lao đi trong đêm Bangkok, Tuấn ngồi cạnh Nhân tình, hai tay nắm chặt bàn tay lạnh ngắt của cô. Gã không ngừng thì thầm tên cô, cầu xin cô tỉnh dậy.
Trong xe, mùi hóa chất khử trùng hòa lẫn với mùi lạ lẫm từ chiếc vali khiến Tuấn càng thêm khó chịu. Nỗi sợ hãi và cảm giác tội lỗi xoắn xuýt trong lòng gã. Đầu óc Tuấn quay cuồng, gã cố gắng xâu chuỗi mọi việc. Tại sao cô ấy lại co giật dữ dội đến thế? Gã nhớ lại khoảnh khắc kinh hoàng khi Nhân tình mở chiếc vali màu đỏ đó ra, rồi mọi thứ trở nên tệ hại.
“Chiếc vali… Tại sao lại là chiếc vali của Hà?” Tuấn lẩm bẩm, âm thanh nhỏ đến mức chỉ gã tự nghe thấy. Một tia chớp lạnh lẽo lóe lên trong tâm trí Tuấn. Hà… Chiếc vali đó là của Hà. Người vợ mà gã đã lừa dối, người mà gã đã bỏ lại sân bay với vẻ mặt đau khổ. Một câu hỏi đáng sợ hiện lên, khiến sống lưng Tuấn lạnh toát: “”Có phải Hà… đã làm gì đó không?”” Gã gạt phăng ý nghĩ đó đi ngay lập tức. Không thể nào. Hà không phải người như vậy. Nhưng sự nghi ngờ vẫn lẩn khuất, như một bóng ma.
Xe cấp cứu dừng lại trước cửa Bệnh viện, đèn cấp cứu đỏ chói nhấp nháy liên tục. Nhân tình nhanh chóng được đẩy vào phòng cấp cứu. Tuấn bị chặn lại ở bên ngoài, gã đứng đó, như một pho tượng đá, nhìn cánh cửa bật khép. Tiếng bước chân dồn dập, tiếng máy móc, và những câu nói y học khó hiểu vọng ra. Gã cảm thấy bất lực, tuyệt vọng. Trong sâu thẳm, Tuấn biết rằng cuộc đời gã vừa rẽ sang một ngã rẽ chết người. Gã chỉ muốn biết, điều gì đã xảy ra, và quan trọng hơn, liệu Hà có liên quan đến chuyện này không.”
“Tuấn đứng đó, thời gian như ngừng trôi. Mỗi tiếng tích tắc của đồng hồ treo tường đều gõ vào lồng ngực gã như một nhát búa. Tiếng máy monitor kêu đều đều, tiếng bước chân vội vã, và những câu nói y học khô khan lọt qua cánh cửa phòng cấp cứu, xoáy sâu vào nỗi sợ hãi đang cắn xé gã. Gã đi đi lại lại trước cửa, lòng bàn tay đẫm mồ hôi, cố gắng ép mình tin rằng Nhân tình sẽ ổn, rằng đây chỉ là một cơn ác mộng.
Cuối cùng, sau hơn một giờ đồng hồ căng thẳng, cánh cửa bật mở. Một Bác sĩ bước ra, gương mặt mệt mỏi nhưng vẫn giữ vẻ chuyên nghiệp. Ánh mắt ông ta quét qua Tuấn, dừng lại với một cái nhíu mày đầy lo ngại. Tuấn lao tới, khuôn mặt trắng bệch vì mất ngủ và lo lắng.
“Bác sĩ, cô ấy sao rồi? Cô ấy có ổn không?” Tuấn nghẹn ngào hỏi, giọng run rẩy.
Vị Bác sĩ thở dài, tháo khẩu trang. “Tình trạng của bệnh nhân đã tạm ổn định, nhưng vẫn còn rất nguy kịch. Chúng tôi đã tiến hành các xét nghiệm ban đầu.” Ông dừng lại, ánh mắt nghiêm trọng nhìn thẳng vào Tuấn. “Dựa trên các triệu chứng và kết quả, chúng tôi chẩn đoán bệnh nhân đang bị phản ứng thần kinh cấp tính.”
Tuấn chết lặng. “Phản ứng thần kinh? Là sao thưa bác sĩ?”
“Có vẻ bệnh nhân đã hít hoặc hấp thụ một chất gây kích ứng mạnh,” Bác sĩ giải thích, giọng nói trầm hẳn. “Chất này đã tác động trực tiếp đến hệ thần kinh, gây ra các cơn co giật và mất ý thức. Hiện tại, chúng tôi vẫn chưa xác định được chính xác đó là chất gì, nhưng mức độ gây hại là rất nghiêm trọng.”
Cả người Tuấn cứng đờ. “Chất gây kích ứng… mạnh?” Gã lặp lại, cố gắng tiêu hóa từng lời. Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Chiếc vali màu đỏ. Mùi hương khó chịu. Cơn co giật dữ dội của Nhân tình. Và câu hỏi kinh hoàng đã ám ảnh gã trên xe cấp cứu: “”Chiếc vali của Hà.””
Bác sĩ tiếp lời: “Chúng tôi đã lấy mẫu để phân tích độc chất. Nhưng tôi cần phải hỏi anh, có bất kỳ khả năng nào bệnh nhân đã tiếp xúc với hóa chất lạ nào không? Hay có uống, ăn phải gì bất thường không?”
Tuấn lắc đầu như điên dại, nhưng trong đầu gã, từng mảnh ghép đáng sợ đang bắt đầu khớp lại với nhau một cách tàn nhẫn. “”Không thể nào… Hà không thể nào làm chuyện đó.”” Gã cố gắng xua đi ý nghĩ tàn độc ấy, nhưng lời của Bác sĩ cứ văng vẳng bên tai, và hình ảnh chiếc vali đỏ với mùi hương lạ lùng cứ hiện rõ mồn một. Nỗi sợ hãi và sự nghi ngờ về Hà, về kế hoạch trả thù của cô, giờ đây không còn là bóng ma lẩn khuất nữa, mà đã biến thành một sự thật kinh hoàng, đang bóp nghẹt trái tim Tuấn. Gã nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng cấp cứu, trong đầu chỉ còn một suy nghĩ: “”Hà… Em đã làm gì vậy?”””
“Tuấn đứng đó, như một pho tượng đá, nỗi kinh hoàng bóp nghẹt lồng ngực gã. Đầu gã ong lên, những mảnh ghép rời rạc trong đầu đột nhiên khớp vào nhau một cách tàn nhẫn, vẽ ra một bức tranh ghê rợn. Hà… chỉ có thể là Hà. Bàn tay gã run rẩy, rút điện thoại ra, lướt tìm số của cô. Tiếng chuông reo dài như vô tận, mỗi tiếng lại gõ mạnh vào màng nhĩ gã, khiến gã càng thêm thót tim.
Cuối cùng, một giọng nói nhẹ nhàng, quen thuộc vang lên. “Em nghe đây, Tuấn.”
Giọng Hà bình thản đến đáng sợ, hoàn toàn đối lập với cơn bão đang càn quét trong lòng Tuấn. Gã nuốt khan, cố gắng trấn tĩnh nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng.
“Hà… Hà ơi, em làm gì vậy? Em đã làm gì cô ấy?” Tuấn thì thầm, giọng khản đặc, nghẹn ứ nước mắt. “Cô ấy… cô ấy đang nằm trong phòng cấp cứu, Hà à! Bác sĩ nói… cô ấy bị ngộ độc một chất kích ứng mạnh, gây co giật. Chiếc vali màu đỏ… cái mùi đó… có phải em đã bỏ gì vào trong đó không?”
Tuấn tuôn ra một tràng, không giữ nổi sự bình tĩnh, từng câu chữ đều nhuốm đầy sự sợ hãi và chất vấn. Gã đợi một tiếng thét phẫn nộ, một lời giải thích giận dữ, hay ít nhất là một tiếng khóc nức nở từ đầu dây bên kia. Nhưng không, chỉ có sự im lặng kéo dài, một sự im lặng khiến gã rợn tóc gáy.
Một lúc sau, giọng Hà cất lên, vẫn nhẹ nhàng, bình tĩnh đến bất ngờ. Không chút nao núng, không một chút cảm xúc. “Anh nhớ lời em dặn ở sân bay không?”
Câu hỏi ấy như một lưỡi dao sắc bén xuyên thẳng qua tim Tuấn. Gã đông cứng người, ký ức về buổi chia tay ở sân bay Bangkok đột ngột ùa về, rõ mồn một như mới hôm qua. Lời dặn dò của Hà, khi cô vẫn còn khoác lên mình nụ cười dịu dàng.
“Đừng để ai chăm sóc anh thay em, Tuấn à.” Hà nói tiếp, giọng cô khẽ khàng, như đang ru một đứa trẻ, nhưng mỗi từ lại mang một sức nặng của sự uy hiếp.
Tuấn bỗng rùng mình dữ dội, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng gã. Toàn thân gã cứng đờ. Dự cảm không lành đã bao trùm lấy gã từ khi chiếc vali màu đỏ xuất hiện, nay đã biến thành một sự thật kinh hoàng, đang siết chặt lấy cổ họng Tuấn. Gã cảm thấy như mình đang đứng trên bờ vực của một vực sâu thăm thẳm, và Hà, người vợ hiền lành gã từng biết, giờ đây đã biến thành một bóng ma đáng sợ, đang mỉm cười từ phía bên kia. Lời nói đó không phải là một câu hỏi, mà là một lời tuyên bố. Một lời tuyên bố chiến thắng.”
“Tuấn buông thõng điện thoại, chiếc smartphone rơi khỏi tay gã, va vào sàn nhà lạnh lẽo. Gã đứng bất động, từng thớ thịt trên cơ thể như bị đóng băng. Tiếng vọng từ đầu dây bên kia vẫn ám ảnh trong tâm trí gã, “Đừng để ai chăm sóc anh thay em, Tuấn à.” Hà, người vợ hiền lành, đã biến thành một ác quỷ trong vỏ bọc thiên thần. Một luồng khí lạnh buốt xuyên qua tận xương tủy, nỗi sợ hãi tột độ biến thành sự tê liệt.
Chưa kịp hoàn hồn, một y tá hớt hải chạy đến, gương mặt lo lắng. “Anh Tuấn, cảnh sát! Cảnh sát Thái Lan đang ở đây, họ muốn nói chuyện với anh về vụ việc của cô ấy.”
Cú sốc này nối tiếp cú sốc khác, Tuấn như người mất hồn lê bước theo y tá xuống sảnh bệnh viện. Đại sảnh bệnh viện giờ đây không còn sự ồn ào quen thuộc mà thay vào đó là không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Hai viên Cảnh sát Thái Lan, với bộ quân phục nghiêm trang, đang đứng cạnh quầy lễ tân. Ánh mắt họ sắc lạnh, lướt qua đám đông rồi dừng lại trên người Tuấn. Điều khiến gã rùng mình hơn cả là bên cạnh họ, chiếc vali màu đỏ quen thuộc nằm chỏng chơ, như một bằng chứng không thể chối cãi.
“Anh là Tuấn, người đi cùng nạn nhân phải không?” Một viên cảnh sát có cấp bậc cao hơn, với gương mặt cương nghị, lên tiếng hỏi bằng tiếng Anh lưu loát, giọng điệu dứt khoát.
Tuấn gật đầu, cổ họng khô khốc.
“Chúng tôi đã nhận được báo cáo từ khách sạn về vụ việc. Cô gái này đang trong tình trạng nguy kịch, và chúng tôi tìm thấy chiếc vali này trong phòng cô ấy. Đây có phải là hành lý của cô ấy không?” Viên cảnh sát ra hiệu về phía chiếc vali đỏ.
Tuấn nhìn chiếc vali, tim gã đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Gã biết, đó là chiếc vali của Hà, chiếc vali mà Hà đã chuẩn bị cho chuyến đi này. “”Dạ… không, thưa ngài. Đó là vali của tôi… à, của chúng tôi,”” Tuấn lắp bắp, cố gắng sửa lại câu nói của mình, nhưng càng nói càng rối.
Viên cảnh sát nhíu mày, ánh mắt nghi ngờ. “Của anh? Nhưng nhân viên khách sạn nói nó thuộc về người phụ nữ đã đăng ký phòng. Anh đã làm gì với nó trước khi cô ấy vào phòng? Có bất kỳ vật gì bất thường trong đó không?”
Viên cảnh sát ra hiệu cho đồng nghiệp. Người cảnh sát còn lại đeo găng tay, cẩn thận mở khóa chiếc vali đỏ. Từng món đồ bên trong được lấy ra một cách tỉ mỉ. Ngay khi chiếc vali được mở, một mùi hương thoang thoảng, lạ lùng, phảng phất bay ra. Mùi hương đó không nồng gắt, nhưng lại khiến Tuấn có cảm giác ớn lạnh, giống như mùi hương thoang thoảng mà gã đã ngửi thấy khi Hà trao chiếc vali cho gã ở sân bay.
“Mùi gì đây?” Viên cảnh sát ngửi thử, gương mặt càng thêm nghiêm trọng. “Anh Tuấn, anh giải thích đi. Tại sao chiếc vali này lại ở đây? Và tại sao có thứ mùi lạ này? Anh có biết cô ấy đã tiếp xúc với chất gì không?”
Tuấn đứng như trời trồng. Lời chất vấn dồn dập như búa bổ vào đầu gã. Gã muốn nói sự thật, muốn đổ lỗi cho Hà, nhưng làm sao gã có thể giải thích một kế hoạch trả thù tinh vi như vậy? Hơn nữa, liệu ai sẽ tin gã? Gã là kẻ ngoại tình, là người đã đưa chiếc vali chứa chất độc cho nhân tình. Dù là vô tình hay cố ý, gã vẫn là người có liên quan trực tiếp đến vụ việc này. Toàn thân gã run rẩy, mồ hôi lạnh toát ra. Gã cảm thấy mình đang bị dồn vào một góc, không lối thoát, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào gã như một tội phạm. Chiếc vali đỏ giờ đây không còn là một vật vô tri, nó đã trở thành bằng chứng thép, xiềng xích đang siết chặt lấy gã.”
“Viên cảnh sát đeo găng tay, với vẻ mặt đầy nghi ngờ, tiếp tục lục soát từng ngóc ngách của chiếc vali. Mỗi món đồ bên trong được lấy ra, kiểm tra cẩn thận và đặt sang một bên. Mùi hương thoang thoảng, lạ lùng ấy vẫn vương vấn, khiến Tuấn cảm thấy cổ họng khô khốc, tim đập loạn xạ. Hắn nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay cẩn trọng của viên cảnh sát, từng cử động nhỏ đều khiến nỗi sợ hãi trong hắn dâng lên.
“Khoan đã!” Viên cảnh sát đột nhiên lên tiếng, giọng nói trầm xuống, ánh mắt anh ta tập trung vào phần đáy vali. Anh ta nhẹ nhàng lật lớp vải lót màu đỏ bên trong, ngón tay khẽ miết qua. “Chất gì đây?”
Một mảng sẫm màu, hơi ướt đọng lại trên đầu găng tay. Viên cảnh sát đưa ngón tay lên ngửi nhẹ, rồi lập tức nhíu mày gay gắt. Một mùi hương đặc trưng, không quá nồng nhưng có gì đó rất khó chịu, xộc thẳng vào mũi. Tuấn cũng ngửi thấy nó, một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng gã. Chính là nó! Mùi hương này, dù nhẹ hơn nhiều, vẫn gợi cho gã cái cảm giác ghê rợn mà gã đã có khi Hà trao chiếc vali cho gã ở sân bay. Nó cũng giống hệt cái mùi gã ngửi thấy thoang thoảng trong phòng khách sạn khi Nhân tình vừa gặp nạn.
“Đây là… một loại chất lỏng nào đó.” Viên cảnh sát nhìn Tuấn, ánh mắt sắc như dao cau. “Có vẻ như lớp vải lót đã bị tẩm. Anh Tuấn, anh có giải thích gì không?”
Tuấn lùi lại một bước, toàn thân cứng đờ. Hắn nuốt khan, cố gắng tìm kiếm lời nói, nhưng đầu óc trống rỗng. Mọi thứ như sụp đổ quanh hắn. Hà đã làm điều này, Hà thật sự đã tẩm chất độc vào vali. Kế hoạch của cô ta không chỉ dừng lại ở việc khiến Nhân tình phát bệnh, mà còn là gài bẫy hắn một cách hoàn hảo. Hắn là người đưa chiếc vali, là người chứng kiến nó được mở ra. Hắn chính là nghi phạm lớn nhất.
“Chúng tôi cần gửi mẫu này đi xét nghiệm khẩn cấp,” Viên cảnh sát cao cấp hơn ra lệnh. “Anh đi cùng chúng tôi. Anh sẽ phải trả lời tất cả các câu hỏi tại đồn cảnh sát.”
Một viên cảnh sát khác nhanh chóng lấy một dụng cụ chuyên dụng, nhẹ nhàng lấy một mẫu chất lỏng từ lớp vải lót và cẩn thận đặt vào một lọ thủy tinh niêm phong. Toàn bộ quá trình diễn ra nhanh gọn và chuyên nghiệp, không để lại bất kỳ kẽ hở nào. Tuấn biết, mình không thể chối cãi được nữa. Chiếc vali màu đỏ, mùi hương lạ, và giờ là chất lỏng đáng ngờ trên lớp vải lót, tất cả đều đang tố cáo hắn. Hắn cảm thấy mình như một con cá mắc cạn, vùng vẫy trong vô vọng dưới ánh mắt dò xét của những người xung quanh. Bàn tay của viên cảnh sát đặt nhẹ lên vai Tuấn, một sự đè nén nặng nề hơn cả xiềng xích. Hắn không còn đường thoát.”
“Tuấn ngồi cứng đờ trên chiếc ghế lạnh lẽo trong một căn phòng thẩm vấn. Ánh đèn huỳnh quang chói mắt trên trần nhà càng khiến đầu óc hắn thêm quay cuồng. Thời gian như ngừng lại, mỗi giây trôi qua đều là một gánh nặng ngàn cân. Hắn cố gắng xâu chuỗi lại mọi việc, tìm kiếm một kẽ hở, một lời bào chữa, nhưng tất cả đều vô vọng. Chiếc vali màu đỏ, nụ cười bí ẩn của Hà, và giờ là chất lỏng đáng ngờ kia. Mọi thứ đang siết chặt lấy hắn.
Cánh cửa bật mở, viên Cảnh sát Thái Lan cấp cao hơn, người đã ra lệnh xét nghiệm, bước vào. Đi cùng anh ta là một nhân viên phòng thí nghiệm trong bộ đồ trắng, trên tay cầm một tập hồ sơ. Khí chất nghiêm nghị của họ khiến Tuấn càng thêm sợ hãi. Hắn nín thở, linh cảm điều tồi tệ nhất sắp xảy đến.
Viên cảnh sát ngồi xuống đối diện Tuấn, đặt tập hồ sơ xuống bàn với một tiếng “”cạch”” khô khốc. Ánh mắt anh ta nhìn thẳng vào Tuấn, không chút khoan nhượng. “Anh Tuấn, chúng tôi đã có kết quả xét nghiệm mẫu vật từ chiếc vali của anh.”
Tuấn nuốt khan. “Là… là gì vậy, thưa ngài?” Họng hắn khô rát, giọng nói run rẩy đến khó nghe.
Viên cảnh sát lật giở vài trang tài liệu, rồi dừng lại ở một trang có biểu đồ và chữ viết phức tạp. “Theo báo cáo từ phòng thí nghiệm của chúng tôi,” anh ta bắt đầu, giọng đều đều nhưng từng từ lại như những nhát búa giáng vào tim Tuấn. “Lớp vải lót bên trong chiếc vali màu đỏ của anh đã được tẩm một loại tinh dầu. Đây là tinh dầu chiết xuất từ cây Ngô Đồng.”
“”Ngô Đồng?”” Tuấn lẩm bẩm, cái tên nghe thật xa lạ nhưng đồng thời lại gợi lên một cảm giác ớn lạnh.
“Chính xác. Cây Ngô Đồng,” viên cảnh sát tiếp tục, “là một loại cây có độc tính cao. Các thành phần trong tinh dầu của nó có thể gây ra nhiều triệu chứng nghiêm trọng nếu tiếp xúc qua da hoặc đường hô hấp.” Anh ta dừng lại, nhìn thẳng vào Tuấn, cố tình nhấn mạnh từng lời. “Chúng có thể gây co giật, suy hô hấp, và đặc biệt là tổn thương thần kinh vĩnh viễn.”
Nghe đến đây, Tuấn như bị điện giật. Cơ thể hắn cứng đờ, toàn bộ máu trong huyết quản như đông lại. Co giật… tổn thương thần kinh… Những từ ngữ đó lập tức vẽ ra hình ảnh Nhân tình đang quằn quại trên sàn nhà khách sạn, miệng sùi bọt mép. Mùi hương lạ lùng mà hắn đã ngửi thấy ở sân bay, trong phòng Nhân tình, và rồi trên chiếc vali… tất cả bỗng chốc trở nên rõ ràng đến rợn người.
“Và dựa trên hồ sơ bệnh án của cô gái kia,” viên cảnh sát chỉ tay vào một tập tài liệu khác, “các triệu chứng của cô ta hoàn toàn khớp với độc tính của tinh dầu Ngô Đồng. Cô ta đã bị co giật nghiêm trọng và đang trong tình trạng hôn mê sâu do tổn thương thần kinh.”
Cả người Tuấn chao đảo. ‘Món quà’… Hà đã nói vậy. Cô ta đã trao cho hắn một chiếc vali, một “”món quà”” cho chuyến đi của hắn. Nhưng đó không phải là một món quà bình thường. Đó là một vũ khí. Một loại độc dược được ngụy trang hoàn hảo, tẩm vào lớp vải lót mà không ai nghi ngờ. Hà đã biết trước tất cả. Kế hoạch của cô ta không chỉ dừng lại ở việc khiến hắn bẽ mặt, mà còn là hủy hoại cả cuộc đời Nhân tình, và gián tiếp đẩy hắn vào vòng lao lý.
Sự bàng hoàng tột độ biến thành một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Hà không còn là người vợ hiền lành, cam chịu mà hắn từng biết. Cô ta là một con người đáng sợ, một kẻ trả thù lạnh lùng và tàn nhẫn. Hắn đã ngoại tình, hắn đã phản bội, nhưng liệu hắn có đáng phải chịu đựng một sự trừng phạt khủng khiếp đến vậy không?
Viên cảnh sát đứng dậy, nhìn Tuấn bằng ánh mắt kiên quyết. “Anh Tuấn, chúng tôi tin rằng chiếc vali này chính là nguồn lây nhiễm chất độc. Và anh là người đã mang nó đến đây.”
Tuấn ngước nhìn viên cảnh sát, gương mặt tái mét, môi run rẩy không thốt nên lời. Mọi thứ sụp đổ hoàn toàn. Hắn không thể chối cãi được nữa. ‘Món quà’ của Hà không chỉ đơn thuần là một hành động trả thù, nó là một bản án. Và hắn, kẻ ngoại tình mù quáng, đã tự tay mang bản án đó đến cho chính mình và người tình.
“”Tôi… tôi không biết…”” Tuấn yếu ớt thì thầm, nhưng lời biện hộ đó nghe thật rỗng tuếch và vô nghĩa.
Viên cảnh sát lắc đầu. “”Anh có vẻ như đã đánh giá thấp vợ mình, anh Tuấn.””
Đó là một câu nói như nhát dao xoáy sâu vào tâm can Tuấn. Đúng vậy, hắn đã đánh giá thấp Hà. Hắn đã nghĩ cô ta yếu đuối, dễ dàng bị qua mặt. Giờ đây, hắn mới nhận ra, chính Hà mới là người nắm giữ mọi quân bài, và hắn chỉ là một con rối trong trò chơi trả thù đầy rợn người của cô ta.”
“Viên cảnh sát nhìn thái độ suy sụp của Tuấn, lắc đầu ngao ngán. “Anh Tuấn, giờ anh sẽ được đưa đến bệnh viện để đối mặt với hậu quả của những hành động của mình.” Giọng anh ta lạnh tanh, không chút cảm thông.
Cả người Tuấn như bị kéo đi. Hắn không còn sức lực để phản kháng hay suy nghĩ gì nữa. Chỉ có một nỗi sợ hãi tột cùng đang gặm nhấm tâm can hắn. Hắn đã đánh giá thấp Hà, và giờ đây, cái giá phải trả không chỉ là sự bẽ mặt mà còn là cả một bản án lương tâm nặng nề.
Ít phút sau, Tuấn đứng sững trước cửa một căn phòng cấp cứu đặc biệt trong bệnh viện. Hai viên cảnh sát đứng gác bên ngoài, nhưng họ cho phép hắn bước vào. Cánh cửa chậm rãi mở ra, để lộ khung cảnh bên trong khiến Tuấn rụng rời chân tay.
Mùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc vào mũi, hòa lẫn với một mùi hương lạ lùng, hắc nhẹ, mà hắn chợt nhận ra đó là mùi quen thuộc của Ngô Đồng, dù đã được làm loãng. Trên giường bệnh, Nhân tình nằm bất động, toàn thân chằng chịt dây nhợ và máy móc. Gương mặt cô sưng húp, biến dạng đến mức khó nhận ra, một phần da đã chuyển sang màu tím bầm, hằn lên những vết loang lổ như bị axit ăn mòn. Đôi mắt nhắm nghiền, môi cô nứt nẻ, và hơi thở yếu ớt, thoi thóp.
Tuấn cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên cổ họng. Đây không còn là cô gái trẻ trung, rạng rỡ mà hắn mê đắm nữa. Đây là một hình hài đáng thương, đang vật lộn giành giật sự sống. Cảnh tượng đó như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim hắn, sắc hơn cả những lời buộc tội.
Hối hận, hối hận tột cùng. Đó là tất cả những gì Tuấn có thể cảm nhận lúc này. Hắn hối hận vì đã phản bội Hà, hối hận vì đã mù quáng chạy theo những cám dỗ phù phiếm. Nhưng hơn hết, hắn hối hận vì đã không nhận ra sự nguy hiểm ẩn chứa trong vẻ bình tĩnh đến đáng sợ của vợ mình. Hà không chỉ đơn thuần trả thù, cô ta đã hủy diệt.
Tuấn bước từng bước nặng nề đến bên giường, đôi chân như đeo chì. Hắn nhìn xuống Nhân tình, cố gắng tìm kiếm một chút hình ảnh của cô gái ngày xưa, nhưng chỉ thấy một sự tan nát.
“”Em… em không sao chứ?”” Tuấn lí nhí hỏi, giọng hắn nghẹn lại, run rẩy đến thảm hại. Câu hỏi đó nghe thật vô nghĩa, thật thừa thãi trong hoàn cảnh này.
Đúng lúc đó, một người phụ nữ trung niên, có vẻ là mẹ của Nhân tình, bước vào phòng. Vừa nhìn thấy Tuấn, gương mặt bà lập tức biến sắc, tràn đầy căm phẫn. Đôi mắt đỏ hoe của bà trợn trừng, nhìn thẳng vào Tuấn như muốn ăn tươi nuốt sống hắn.
“”Anh còn dám hỏi sao ư?”” Bà gằn giọng, mỗi lời nói như một viên đạn bắn thẳng vào Tuấn. “”Con gái tôi đang nằm đây, nửa sống nửa chết vì anh! Tất cả là tại anh! Anh đã hủy hoại cuộc đời con bé!””
Người phụ nữ lao đến, giáng một bạt tai trời giáng vào mặt Tuấn. Má hắn bỏng rát, nhưng hắn không dám phản kháng. Những lời chửi rủa, những giọt nước mắt và nỗi đau khổ tột cùng của người mẹ khiến hắn chỉ biết cúi đầu chịu trận. Hắn cảm thấy mình thật hèn hạ, thật khốn nạn. Hà đã đúng. Cái giá của sự phản bội, hắn phải trả. Và nó còn đau đớn hơn hắn tưởng rất nhiều.”
“Tuấn cúi đầu, cả người hắn run rẩy trong nỗi nhục nhã và hối hận tột cùng. Những lời mắng chửi của người mẹ như những lưỡi dao cứa vào tâm can, còn cái tát như một nhát roi quất thẳng vào lương tâm hắn. Hắn không còn biết mình đã đứng đó bao lâu, nhưng rồi một cơn choáng váng ập đến. Cả thế giới quay cuồng, và hắn dường như đổ sụp, chìm vào một khoảng tối vô định.
Hắn chìm trong một giấc ngủ chập chờn, không yên ả. Những hình ảnh rời rạc lướt qua tâm trí Tuấn, những mảnh vụn của sự phản bội, gương mặt Nhân tình biến dạng, và rồi… một nụ cười.
Trong bóng tối hư ảo, Hà từ từ hiện ra. Cô đứng đó, mái tóc dài buông xõa, gương mặt thanh tú nhưng ánh mắt lạnh như băng. Trên môi cô nở một nụ cười, không phải nụ cười dịu dàng của người vợ ngày xưa, mà là một nụ cười khinh miệt, đầy ẩn ý và chết chóc. Trong tay Hà là chiếc vali màu đỏ chói, vật mà Tuấn đã từng thấy và không mảy may nghi ngờ. Cô nhẹ nhàng lắc nhẹ chiếc vali, âm thanh lách cách nhỏ xíu vang vọng trong không gian tĩnh lặng đến rợn người.
“”Đây là món quà em dành cho anh và người tình của anh,”” giọng Hà vang lên, trầm thấp, lạnh lẽo đến thấu xương. Từng lời như nhát dao cứa thẳng vào màng nhĩ Tuấn, không phải bằng âm thanh lớn, mà bằng sự rùng rợn đến từ ý nghĩa sâu xa của chúng. Nụ cười của Hà càng lúc càng rộng, nhưng đôi mắt vẫn không hề thay đổi, vẫn đóng băng trong sự căm hận.
Tuấn rùng mình. Hắn muốn hét lên, muốn chạy trốn, nhưng cơ thể dường như bị trói chặt. Hình ảnh Hà và chiếc vali đỏ như in sâu vào đáy mắt, trở thành một nỗi ám ảnh kinh hoàng.
Đột nhiên, Tuấn giật mình tỉnh giấc. Hắn bật dậy khỏi giường, thở hổn hển. Xung quanh là căn phòng khách sạn chật chội và xa lạ mà cảnh sát đã sắp xếp cho hắn nghỉ tạm. Mồ hôi đầm đìa ướt đẫm áo, từng giọt lăn dài trên trán và thái dương. Trái tim hắn đập thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Màn đêm bao trùm căn phòng, nhưng nỗi sợ hãi trong Tuấn còn đen tối hơn cả bóng đêm.
Giấc mơ đó quá thật, quá sống động. Hắn đưa tay sờ lên má, vẫn còn cảm giác bỏng rát từ cái tát của mẹ Nhân tình. Nhưng nỗi sợ hãi mà Hà gieo rắc còn khủng khiếp hơn gấp vạn lần. Chiếc vali đỏ… món quà… Tuấn lờ mờ nhận ra rằng sự trừng phạt của Hà không chỉ dừng lại ở sự bẽ mặt hay đau khổ về thể xác. Nó là sự hủy diệt từ bên trong, là một cái bẫy tinh vi mà hắn đã tự lao vào. Hà đã không chỉ trả thù, cô ta đã biến cuộc đời hắn thành một địa ngục trần gian. Và đây, mới chỉ là sự khởi đầu. Hà đã đúng. Nỗi sợ hãi tột cùng bủa vây lấy Tuấn, bởi hắn biết, cái giá phải trả cho sự phản bội còn đáng sợ hơn những gì anh từng tưởng tượng.”
“Tuấn vẫn ngồi bất động trên giường, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không trước mặt. Nỗi kinh hoàng từ giấc mơ, từ nụ cười lạnh như băng của Hà, vẫn còn vương vấn, bóp nghẹt từng hơi thở. Hắn không biết mình nên làm gì, hay phải đối mặt với điều gì tiếp theo.
Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên ngoài hành lang, phá tan sự tĩnh lặng chết chóc. Tiếp theo là tiếng gõ cửa dồn dập, không chút kiên nhẫn. Tuấn giật mình, trái tim lại đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Hắn chưa kịp phản ứng, cánh cửa phòng khách sạn đã bị một lực mạnh đẩy bật ra.
Mẹ Nhân tình xuất hiện ở ngưỡng cửa, mái tóc bạc phơ rối bời, đôi mắt đỏ ngầu sưng húp vì khóc. Bà lao vào phòng như một con mãnh thú bị thương, theo sau là Bố Nhân tình với vẻ mặt căm phẫn tột độ. Thấy Tuấn đang co ro trên giường, bà như phát điên, lập tức xông đến.
“”Đồ khốn nạn! Anh đã làm gì con gái tôi?”” Mẹ Nhân tình gào lên, những ngón tay run rẩy túm chặt lấy cổ áo Tuấn, kéo mạnh. Nước mắt, nước mũi của bà hòa lẫn vào nhau, tạo thành một khung cảnh đau đớn và phẫn nộ. “”Anh còn dám ngồi đây ư? Con tôi đang nằm hấp hối ở bệnh viện vì anh đấy!””
Tuấn cúi gằm mặt, không dám đối diện với ánh mắt hờn giận của người mẹ. Hắn cảm thấy mình nhỏ bé, hèn mọn đến tột cùng. Hắn muốn nói, muốn giải thích, nhưng cổ họng nghẹn ứ, không tài nào thốt nên lời.
“”Anh không có gì để nói sao, Tuấn?”” Bố Nhân tình bước tới, giọng nói trầm đục nhưng đầy uy lực, khiến Tuấn rùng mình. “”Con gái chúng tôi, nó đã vì anh mà ra nông nỗi này. Anh phải chịu trách nhiệm!””
“”Trách nhiệm ư? Nó phải đền mạng!”” Mẹ Nhân tình siết chặt cổ áo Tuấn, toàn thân bà run rẩy. Hơi thở hổn hển, bà hét lên, âm thanh đầy thống khổ và căm hờn vang vọng khắp căn phòng chật hẹp. “”Anh phải đền mạng cho con tôi! Đồ tồi! Đền mạng đi!””
Cái gào thét của bà như một nhát dao nữa cứa vào tâm can Tuấn, xé nát những chút hy vọng cuối cùng. Hắn cảm thấy cả thế giới sụp đổ dưới chân mình. Đầu óc quay cuồng, mọi âm thanh xung quanh trở nên mờ nhạt. Tuấn hoàn toàn suy sụp, chìm vào một nỗi tuyệt vọng đen kịt, không lối thoát.”
“Cái gào thét của bà như một nhát dao nữa cứa vào tâm can Tuấn, xé nát những chút hy vọng cuối cùng. Hắn cảm thấy cả thế giới sụp đổ dưới chân mình. Đầu óc quay cuồng, mọi âm thanh xung quanh trở nên mờ nhạt. Tuấn hoàn toàn suy sụp, chìm vào một nỗi tuyệt vọng đen kịt, không lối thoát.
Vài ngày sau, Tuấn vẫn bị “”giữ”” lại trong căn phòng khách sạn, dưới sự giám sát ngầm của Cảnh sát Thái Lan trong khi họ tiếp tục điều tra vụ việc. Căn phòng giờ đây không còn là nơi nghỉ dưỡng sang trọng, mà là một nhà tù không song sắt, giam cầm thể xác và tâm trí hắn. Hắn không biết chuyện gì đang xảy ra bên ngoài, không dám liên lạc với ai, và chẳng còn muốn biết. Cả người hắn rệu rã, mệt mỏi và kiệt quệ.
Cho đến một buổi chiều, khi Tuấn vô tình lướt điện thoại trong cơn vô vọng, một tin tức giật gân hiện ra trên trang báo mạng mà hắn thường đọc. Dòng tít đỏ chót, lớn như muốn xé toạc màn hình: “”Vụ án bí ẩn tại Bangkok: Vợ đại gia trả thù chồng ngoại tình bằng ‘độc chiêu’ khiến nhân tình nằm viện?””. Tuấn giật mình, đôi mắt mờ đục chợt mở to. Hắn dụi mắt, không thể tin vào những gì mình đang thấy.
Tiếp theo đó là hàng loạt bài báo khác, từ các trang lá cải đến những diễn đàn mạng xã hội lớn của Việt Nam, đồng loạt đăng tải thông tin, dù chưa chính thức, nhưng đầy rẫy những lời đồn đoán. “”Sốc: Chiếc vali màu đỏ định mệnh chứa đựng bí mật động trời, nghi vấn có chất gây kích ứng?”” – một trang tin đăng tải. Hay như: “”Nghi vấn vụ ngoại tình bị đánh ghen ‘thượng đẳng’ gây chấn động giới thượng lưu, cô vợ là ai?””.
Tuấn run rẩy nhấn vào từng bài viết, từng đường link. Những bức ảnh chụp mờ ảo từ camera an ninh khách sạn, cảnh Bác sĩ và Nhân viên khách sạn vội vã đưa Nhân tình đi cấp cứu, thậm chí có cả hình ảnh chiếc vali màu đỏ quen thuộc, dù đã được làm mờ nhưng vẫn đủ để hắn nhận ra. Các bình luận trên mạng xã hội bùng nổ như một quả bom.
“”Đúng là karma! Anh chồng lăng nhăng xứng đáng bị trừng trị!””
“”Cô vợ quá cao tay! Làm thế này mới đáng đời những kẻ phá hoại hạnh phúc gia đình.””
“”Nghe đồn cô vợ là Hà, một người phụ nữ quyền lực, có học thức. Không biết còn chiêu trò gì nữa không?””
“”Chiếc vali màu đỏ đó chắc chắn là một món quà báo thù của vợ chính thất rồi!””
“”Chỉ tội cô nhân tình, dù sao cũng là nạn nhân của sự sắp đặt…””
Mỗi câu chữ, mỗi bình luận đều như một nhát dao đâm thẳng vào tim Tuấn. “”Người vợ cao tay trả thù chồng ngoại tình”” – cụm từ đó cứ lặp đi lặp lại, biến Hà từ một nạn nhân thành một “”nữ hoàng báo thù”” trong mắt công chúng, còn hắn, Tuấn, thì trở thành kẻ phản diện bị lên án không thương tiếc. Danh tiếng gây dựng bấy lâu, sự nghiệp tưởng chừng vững chắc, tất cả đang bị hủy hoại từng chút một.
Tuấn nhìn vào gương, thấy một gã đàn ông hốc hác, đôi mắt quầng thâm, khuôn mặt tái mét vì sợ hãi và nhục nhã. Hắn cố gắng liên lạc với luật sư, với các mối quan hệ nhưng mọi cuộc gọi đều không được đáp lại. Thậm chí, một vài đối tác làm ăn bắt đầu hủy hẹn, hủy hợp đồng một cách đột ngột. Điện thoại của hắn trở thành một cỗ máy phát ra những tiếng chuông khô khốc, báo hiệu sự sụp đổ không thể vãn hồi.
Hắn bỗng nhớ lại nụ cười của Hà khi cô tiễn hắn ở Sân bay. Một nụ cười ẩn chứa quá nhiều điều, quá nhiều ý nghĩa mà lúc đó hắn không hề hay biết. Hà đã không khóc, không la hét, không đánh ghen như những người phụ nữ bình thường. Cô đã chọn một cách trả thù thâm độc hơn, tàn nhẫn hơn, biến cuộc đời hắn thành một địa ngục trần gian ngay trên các trang báo và mạng xã hội.
Tuấn ngã vật xuống sàn, chiếc điện thoại trượt khỏi tay, màn hình vẫn hiển thị những dòng bình luận chửi rủa không ngớt. Hắn đã mất tất cả. Không chỉ là Nhân tình, không chỉ là gia đình, mà giờ đây là danh dự, sự nghiệp, và cả tương lai. Một cảm giác lạnh lẽo, tuyệt vọng bao trùm lấy Tuấn, hắn biết rằng đây mới chỉ là khởi đầu của chuỗi ngày tăm tối nhất cuộc đời mình.”
“Tuấn vẫn nằm vật vạ trên sàn, chiếc điện thoại trượt khỏi tay, màn hình vẫn hiển thị những dòng bình luận chửi rủa không ngớt. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh về một tương lai mịt mờ đang hiện ra trước mắt. Bỗng, một tiếng rung nhẹ làm hắn giật mình. Chiếc điện thoại lại sáng lên, một cuộc gọi đến. Hắn lờ mờ nhìn tên người gọi: “”Hà””. Trái tim Tuấn thắt lại, một cảm giác sợ hãi xen lẫn hoài nghi len lỏi. Hắn do dự một lúc, rồi run rẩy đưa tay nhấc máy.
Giọng Hà vang lên, điềm tĩnh đến đáng sợ, không một chút biểu cảm nào cho thấy sự tức giận hay đau khổ. Nó lạnh lùng và rõ ràng như thể cô đang đọc một văn bản.
“”Anh đã tận hưởng chuyến công tác của mình chưa, Tuấn?””
Câu hỏi nhẹ nhàng, nhưng lại như một mũi dao sắc nhọn đâm thẳng vào lồng ngực Tuấn. Hắn muốn đáp lời, muốn thanh minh, nhưng cổ họng lại khô khốc, không thể thốt ra bất kỳ âm thanh nào. Hắn chỉ biết im lặng lắng nghe.
“”Em đã gửi đơn ly hôn rồi. Anh về ký nhé.””
Hà tiếp tục, giọng cô vẫn đều đều, không một chút gợn sóng. Từng chữ, từng lời cô nói ra đều rõ ràng, dứt khoát, như thể cô đã lặp lại chúng hàng trăm lần trong đầu. Tuấn cảm thấy toàn thân tê dại. Hắn không thể cử động, không thể suy nghĩ. Chỉ có tiếng Hà vọng lại trong tai hắn, rõ ràng và tàn nhẫn.
“”Không cần phải nói gì đâu, Tuấn. Anh biết mà, em đã tính toán tất cả rồi.””
Giọng Hà cuối cùng cũng có một chút âm sắc khác lạ, một chút mỉa mai ẩn chứa, nhưng vẫn đầy sự kiểm soát. Tuấn nghe rõ tiếng “”cạch”” nhẹ khi cô kết thúc cuộc gọi. Điện thoại trong tay hắn rơi xuống sàn một lần nữa, màn hình tối đen. Hắn nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, nỗi tuyệt vọng giờ đây đã biến thành một sự thừa nhận cay đắng. Hà đã tính toán tất cả. Cô đã không cho hắn bất kỳ lối thoát nào, bất kỳ cơ hội nào để chống đỡ. Cuộc đời hắn, đã hoàn toàn nằm trong tay cô, và cô đã giáng xuống đòn kết liễu một cách lạnh lùng, chính xác.”
“Tuấn vẫn ngồi chết lặng, chiếc điện thoại rơi xuống sàn. Đầu óc hắn quay cuồng với những lời của Hà. Cuộc đời hắn đã hoàn toàn sụp đổ. Bỗng, chiếc điện thoại lại rung lên một hồi chuông dài, số lạ. Hắn chần chừ nhấc máy.
“”Anh Tuấn phải không ạ? Là em đây, em gái của chị… chị ấy gặp nạn rồi! Đang ở Bệnh viện Bangkok!”” Giọng cô gái bên kia đầu dây lạc đi, xen lẫn tiếng nấc nghẹn ngào.
Tuấn cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, nỗi sợ hãi tột độ bỗng chốc lấn át cả sự tuyệt vọng. “”Gặp nạn? Gặp nạn gì? Cô ấy sao rồi?”” Hắn hỏi dồn dập, trái tim đập thình thịch.
“”Chị ấy bị ngộ độc, anh ơi! Đang trong phòng cấp cứu… Bác sĩ nói… nói tình hình rất xấu…”” Tiếng khóc của cô gái càng lớn hơn.
Tuấn vội vàng mặc quần áo, lao ra khỏi khách sạn, bắt taxi đến Bệnh viện Bangkok trong vô vọng. Tới nơi, hắn thấy `Gia đình nhân tình` đang ngồi thất thần ở hành lang, vẻ mặt hoảng loạn tột độ. `Cảnh sát Thái Lan` đứng gần đó, ghi chép. Hắn vừa kịp nhìn thấy bóng dáng `Bác sĩ` bước ra từ phòng cấp cứu, gương mặt mệt mỏi và nặng trĩu.
`Bác sĩ` lắc đầu, ánh mắt đầy tiếc nuối. “”Chúng tôi đã cố gắng hết sức. Chất độc đã gây tổn thương thần kinh nghiêm trọng.””
Mẹ của `Nhân tình` bật khóc nức nở, ngã quỵ xuống ghế. Tuấn đứng chết trân.
`Bác sĩ` tiếp tục, giọng trầm buồn. “”Bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch, nhưng di chứng thần kinh rất nặng nề. Có thể phải sống thực vật vĩnh viễn, hoặc nếu hồi phục, sẽ cực kỳ chậm và khó khăn. Tổn thương do chất độc gây ra gần như không thể hồi phục hoàn toàn.””
Tuấn nghe từng lời như sét đánh ngang tai. Hắn lảo đảo lùi lại, va vào tường. Hà đã làm gì? Kế hoạch của cô ta là gì? Một sự lạnh lẽo bao trùm lấy hắn, còn hơn cả nỗi tuyệt vọng về cuộc hôn nhân của mình. Hắn nhìn vào `Nhân tình` đang nằm bất động sau lớp kính, một tương lai u tối và vô định đang chờ đợi cô ta. Và cả hắn nữa.”
“Mẹ của `Nhân tình` chợt ngẩng đầu, ánh mắt đỏ hoe trừng trừng nhìn Tuấn. “”Anh! Chính là anh! Anh đã làm gì con gái tôi?”” Bà bật khóc nấc, vùng vằng tiến tới, cố gắng xông vào túm lấy cổ áo Tuấn nhưng bị người nhà giữ lại. “”Tại sao nó lại gặp nạn khi ở cùng anh? Tại sao?””
Tuấn lùi thêm một bước, lắp bắp. “”Tôi… tôi không biết. Tôi thề!”” Hắn vẫn còn chấn động từ lời của `Bác sĩ`, giờ lại bị đổ lỗi.
`Cảnh sát Thái Lan` tiến lại gần Tuấn, vẻ mặt nghiêm nghị. “”Mời anh Tuấn theo chúng tôi về đồn cảnh sát để lấy lời khai chi tiết. Chúng tôi cần làm rõ mọi chuyện liên quan đến vụ việc này.””
Tuấn cố gắng chống chế, nhưng hắn biết mọi lời nói của mình giờ đây đều vô nghĩa. Hắn bị dẫn đi, bỏ lại sau lưng `Gia đình nhân tình` đang gào khóc và những ánh mắt căm hờn. Trong đầu hắn chỉ có hình ảnh `Hà` với nụ cười bí hiểm và chiếc vali màu đỏ.
**[Một tháng sau – TP. Hồ Chí Minh, Việt Nam]**
Tuấn trở về Việt Nam trong sự mệt mỏi cùng cực, mang theo nỗi ám ảnh về những ngày bị thẩm vấn ở đồn cảnh sát Thái Lan. Dù không có bằng chứng trực tiếp buộc tội hắn, nhưng cái nhìn của `Cảnh sát Thái Lan` và sự phẫn nộ của `Gia đình nhân tình` đã vĩnh viễn đóng dấu lên hắn một tội danh vô hình.
Vừa đặt chân xuống sân bay, điện thoại của Tuấn đổ chuông. Là số của trợ lý sếp. “”Anh Tuấn, giám đốc muốn gặp anh ngay khi anh về tới.”” Giọng điệu lạnh nhạt, cứng nhắc.
Tuấn có linh cảm chẳng lành. Hắn đến công ty, bước vào văn phòng sếp.
“”Anh Tuấn, ngồi đi.”” Sếp hắn, một người đàn ông trung niên vốn luôn trọng dụng hắn, giờ nhìn hắn bằng ánh mắt đầy thất vọng và có phần ghê tởm. “”Chuyện của anh ở Thái Lan đã lan ra rồi. Danh tiếng của công ty chúng ta không cho phép một người như anh tiếp tục ở lại.””
Tuấn há hốc miệng. “”Sếp… nhưng đó chỉ là tin đồn. Tôi không làm gì cả!””
Sếp lắc đầu, thở dài. “”Tin đồn hay sự thật không quan trọng. Quan trọng là nó đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến hình ảnh công ty. Hội đồng quản trị đã ra quyết định. Anh… bị sa thải. Ngay lập tức.””
Tuấn cảm thấy một cú đấm giáng mạnh vào lồng ngực. Mất việc! Cả sự nghiệp hắn gây dựng bao năm qua tan biến chỉ trong tích tắc.
Chưa kịp hoàn hồn, cánh cửa văn phòng mở ra, luật sư của `Hà` bước vào, tay cầm một tập hồ sơ dày cộp. “”Chào anh Tuấn. Chúng ta cần hoàn tất thủ tục ly hôn.””
Tuấn nhìn tập hồ sơ, rồi nhìn `Hà` đang đứng phía sau luật sư. Gương mặt cô lạnh lùng, xa cách, không một chút biểu cảm. Không còn là `Hà` của ngày xưa, người từng yêu hắn đến mù quáng.
“”Theo thỏa thuận đã ký, và căn cứ vào các tài sản chung, cô `Hà` sẽ nhận một nửa tài sản, bao gồm căn hộ chung cư ở quận 2 và một phần tiền mặt trong tài khoản chung,”” Luật sư của `Hà` tuyên bố rành mạch.
Tuấn nghe mà như đứng trên mây. Nửa tài sản! Hắn đã mất công việc, giờ lại mất một nửa những gì hắn sở hữu. Hắn trừng mắt nhìn `Hà`, nhưng cô chỉ quay đi, không thèm đối mặt.
Những ngày tiếp theo là chuỗi ác mộng không hồi kết. Hàng loạt lá thư, giấy triệu tập từ tòa án gửi đến, tất cả đều liên quan đến các vụ kiện từ `Gia đình nhân tình`. Họ đòi bồi thường tổn thất tinh thần, chi phí y tế khổng lồ, và thậm chí cả tiền công chu cấp cho `Nhân tình` suốt quãng đời còn lại.
Bạn bè, đối tác cũ đều quay lưng. Những cuộc gọi trước đây dồn dập, nay chỉ còn lại sự im lặng đáng sợ. Tên Tuấn gắn liền với scandal, với sự phản bội và một tương lai u ám. Không ai muốn hợp tác, không ai tin tưởng, thậm chí không ai muốn gặp mặt hắn.
Tuấn ngồi co ro trong căn hộ thuê chật hẹp, nhìn những bức tường trống trải. Căn hộ sang trọng của hắn đã bị bán để chia tài sản. Xe sang, đồng hồ đắt tiền, tất cả đã không còn. Hắn đưa tay sờ vào túi, chỉ còn vài tờ bạc lẻ. Một kẻ trắng tay, danh tiếng tan nát, bị cả xã hội ruồng bỏ.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy ánh đèn thành phố lấp lánh, nhưng trong mắt hắn chỉ là một màn đêm đen kịt. Cuộc đời hắn, đúng là đã sụp đổ không phanh. Hà đã thực sự trả thù hắn, một cách tàn nhẫn và triệt để hơn bất cứ thứ gì hắn có thể tưởng tượng.”
“Những ngày tiếp theo là chuỗi ác mộng không hồi kết. Hàng loạt lá thư, giấy triệu tập từ tòa án gửi đến, tất cả đều liên quan đến các vụ kiện từ Gia đình nhân tình. Họ đòi bồi thường tổn thất tinh thần, chi phí y tế khổng lồ, và thậm chí cả tiền công chu cấp cho Nhân tình suốt quãng đời còn lại.
Bạn bè, đối tác cũ đều quay lưng. Những cuộc gọi trước đây dồn dập, nay chỉ còn lại sự im lặng đáng sợ. Tên Tuấn gắn liền với scandal, với sự phản bội và một tương lai u ám. Không ai muốn hợp tác, không ai tin tưởng, thậm chí không ai muốn gặp mặt hắn.
Tuấn ngồi co ro trong căn hộ thuê chật hẹp, nhìn những bức tường trống trải. Căn hộ sang trọng của hắn đã bị bán để chia tài sản. Xe sang, đồng hồ đắt tiền, tất cả đã không còn. Hắn đưa tay sờ vào túi, chỉ còn vài tờ bạc lẻ. Một kẻ trắng tay, danh tiếng tan nát, bị cả xã hội ruồng bỏ.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy ánh đèn thành phố lấp lánh, nhưng trong mắt hắn chỉ là một màn đêm đen kịt. Cuộc đời hắn, đúng là đã sụp đổ không phanh. Hà đã thực sự trả thù hắn, một cách tàn nhẫn và triệt để hơn bất cứ thứ gì hắn có thể tưởng tượng.
Một buổi sáng u ám, khi Tuấn đang ngồi thất thần trước màn hình máy tính đã cũ, chiếc chuông cửa reo lên. Hắn uể oải bước ra mở. Một người đưa thư đứng đó, tay cầm một phong bì màu kem không đề địa chỉ người gửi, cũng không có tem bưu điện rõ ràng.
“Thư cho anh Tuấn,” người đưa thư nói cụt lủn rồi quay lưng đi.
Tuấn cầm phong bì, cảm thấy nó nhẹ bẫng. Ai lại gửi thư tay cho hắn vào lúc này? Hắn xé nhẹ mép phong bì. Bên trong, không có gì khác ngoài một mảnh giấy nhỏ, được gấp gọn gàng.
Tuấn mở mảnh giấy ra. Chỉ vỏn vẹn hai chữ viết tay quen thuộc, nét chữ mềm mại, sắc sảo mà hắn đã từng thấy vô số lần: “Đừng quên.”
Tim Tuấn bỗng thắt lại. Là Hà. Chắc chắn là Hà. Hắn nhìn chằm chằm vào hai chữ đó, như thể chúng đang cháy xuyên qua tâm trí hắn. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. “Đừng quên.”
Không có lời đe dọa, không có lời trách móc. Chỉ là một lời nhắc nhở lạnh lùng, tàn nhẫn. Đừng quên cái giá hắn phải trả, đừng quên bài học mà cô đã dạy cho hắn. Tất cả những gì đã xảy ra – sự nghiệp tan nát, danh tiếng sụp đổ, tài sản mất sạch, và sự ghẻ lạnh của cả xã hội – đều là kết quả của sự lựa chọn của hắn.
Tuấn ngồi sụp xuống ghế, mảnh giấy vẫn nằm giữa hai ngón tay run rẩy. Hắn nhắm mắt lại. Nụ cười bí hiểm của Hà trước khi cô rời đi, chiếc vali màu đỏ chứa đựng kế hoạch trả thù hoàn hảo của cô, và giờ là lời nhắn cuối cùng. Cô muốn hắn sống trong nỗi ám ảnh đó, sống với sự hối hận không bao giờ nguôi ngoai.
Hắn đã quên. Hắn đã quên đi giá trị của tình yêu và lòng chung thủy. Và Hà, một cách tinh vi, đã khiến hắn phải trả một cái giá quá đắt để không bao giờ quên nữa.”
“Mảnh giấy nhàu nát rơi khỏi tay Tuấn, nằm im lìm trên nền nhà lạnh lẽo. Ánh mắt hắn trống rỗng, vô hồn nhìn ra khung cửa sổ nhỏ bé, nơi duy nhất mang lại chút ánh sáng yếu ớt vào căn phòng thuê tồi tàn của mình. Tường bong tróc, đồ đạc lộn xộn, mùi ẩm mốc phảng phất – đây là hiện thực mới của hắn, một thực tại mà hắn từng khinh bỉ. Hắn đã mất tất cả. Sự nghiệp rực rỡ, tài sản kếch xù, danh tiếng lẫy lừng – tất cả đã tan biến như bọt biển, bị cuốn trôi theo cơn sóng thần mang tên Hà.
Mỗi đêm, khi màn đêm buông xuống, những ký ức kinh hoàng lại ùa về. Khuôn mặt méo mó của Nhân tình trên giường bệnh, ánh mắt căm phẫn của Gia đình nhân tình, và những tiếng xì xào, chỉ trích của đám đông. Hắn trở thành kẻ bị ruồng bỏ, một dấu vết đáng hổ thẹn trong xã hội. Tuấn, từng là người đàn ông quyền lực, nay chỉ còn là cái bóng mờ nhạt của chính mình, một kẻ lang thang giữa mê cung của sự hối hận và tủi nhục.
Hắn nhìn lại cuộc đời mình. Hắn đã từng nghĩ Hà yếu đuối, rằng cô chỉ là một người vợ cam chịu, dễ dàng bị lấn át. Hắn đã sai lầm. Cô không yếu đuối. Cô là một chiến binh thầm lặng, một kiến trúc sư của sự trả thù, từng bước, từng bước một, lật đổ đế chế mà hắn đã dày công xây dựng. Với chiếc vali màu đỏ và nụ cười bí ẩn, cô đã vẽ nên một kế hoạch hoàn hảo, không một kẽ hở, khiến hắn phải trả giá không chỉ bằng tiền bạc, danh vọng, mà còn bằng cả nhân phẩm và tương lai.
Giờ đây, khi tất cả đã kết thúc, khi bụi trần đã lắng xuống, Tuấn nhận ra một sự thật cay đắng. Trong cuộc chiến tranh lạnh này, người phụ nữ mà hắn từng khinh thường, coi nhẹ lại là người chiến thắng tuyệt đối. Cô đã dạy cho hắn một bài học nghiệt ngã, để lại trong tâm trí hắn một vết sẹo mãi mãi không thể lành. Vết sẹo của một kẻ ngoại tình đã phải trả giá đắt, một cái giá mà hắn sẽ mang theo đến tận cuối đời. Tương lai mịt mờ, không lối thoát, chỉ có bóng tối và sự cô đơn vây lấy.
Nhịp sống ngoài kia vẫn hối hả, vội vã, nhưng trong căn phòng tăm tối này, thời gian dường như ngưng đọng. Sự tĩnh lặng bao trùm, chỉ còn tiếng gió lùa qua khe cửa và nhịp thở nặng nề của Tuấn. Cuộc đời vốn dĩ là một hành trình dài của những lựa chọn, và mỗi quyết định, dù lớn hay nhỏ, đều mang theo hệ quả riêng của nó. Có những lúc, con người ta lầm tưởng mình có thể vượt qua mọi giới hạn, thách thức mọi đạo lý, để rồi khi vấp ngã, mới cay đắng nhận ra rằng, lưới nghiệp báo dệt nên tinh vi hơn bất cứ trí tuệ nào có thể tưởng tượng.
Hà, cô gái từng chịu đựng sự im lặng và tổn thương, đã tìm thấy con đường riêng để giành lại công bằng, không phải bằng những lời trách móc hay giọt nước mắt, mà bằng sự sắc sảo và ý chí kiên định. Kế hoạch của cô không chỉ là sự trả thù cá nhân, mà còn là lời cảnh tỉnh cho những ai coi thường giá trị của lòng chung thủy và sự tôn trọng. Cuối cùng, không phải ai cũng tìm thấy sự tha thứ trong tâm hồn mình, nhưng mọi vết thương đều dạy cho ta một điều gì đó. Bài học về sự mất mát, về niềm tin đổ vỡ, về cái giá của sự phản bội, sẽ còn mãi, không chỉ cho những người trong cuộc mà còn vọng lại đến những tâm hồn khác, như một lời nhắc nhở rằng, hạnh phúc đích thực không bao giờ có thể xây dựng trên nền tảng của sự dối trá và tổn thương. Có lẽ, sự bình yên thực sự chỉ đến khi ta đối diện với những lỗi lầm của mình, chấp nhận chúng và học cách sống với hậu quả, dù chúng có đau đớn đến nhường nào. Và đôi khi, chính trong những đổ vỡ tan hoang nhất, con người mới tìm thấy một tia sáng le lói của sự thức tỉnh, dù đã quá muộn màng.”

