Vợ quê bắt gặp chồng ôm bồ phố… cái kết sau cú ngất

Chồng báo tin không về quê ăn Tết, vợ lặn lội lên thành phố để đoàn tụ nhưng vừa trông thấy cảnh lạ thì ng.ất l.ịm vì s/ố/c…Chiều 26 Tết, khi mọi nhà trong xóm đã rộn ràng tiếng cười, người đàn bà ấy vẫn ngồi lặng bên mâm cơm nguội lạnh. Điện thoại vang lên chỉ một dòng tin nhắn: “Anh không về được. Công việc nhiều quá.”
Cô nhìn dòng chữ đến trân trối, rồi siết chặt chiếc điện thoại trong tay như muốn bóp nát nó. Chưa bao giờ cái Tết lại lạnh đến thế…
Năm nay là năm thứ sáu chị Trâm về làm dâu ở làng Hòa Trung – một vùng quê nghèo thuộc tỉnh Nam Định. Từ ngày lấy chồng, Tết với chị luôn là chuỗi những ngày tất bật, nhưng cũng đầy hy vọng. Hy vọng được đoàn tụ. Hy vọng cả nhà quây quần bên mâm cơm chiều 30.
Chồng chị – anh Dũng – lên Hà Nội làm công nhân xây dựng từ mấy năm trước. Từ khi có con nhỏ, chị Trâm chấp nhận ở nhà chăm con và lo nội ngoại. Dũng là trụ cột, mỗi tháng gửi tiền về đều đặn, thỉnh thoảng có gọi video cho vợ con, vẫn dịu dàng hỏi han.
Nhưng năm nay, chị cảm thấy có điều gì đó khác lạ. Kể từ đầu tháng Chạp, Dũng không gọi video nữa. Tin nhắn thưa dần. Hỏi thì bảo bận, khi thì đang ở công trình, khi thì đi công tác xa. Cũng đúng mùa cao điểm xây dựng, chị nghĩ vậy, và cố gắng không nghi ngờ.
Cho đến ngày 26 Tết. Khi chị đang chuẩn bị gói bánh chưng thì nhận được tin nhắn ấy:
“Anh không về được. Công việc nhiều quá. Em lo Tết với con nhé.”
Chị Trâm ngồi thừ ra bên hiên nhà. Không ai trong họ hàng nói gì, nhưng ánh mắt ái ngại của mẹ chồng và em gái anh Dũng khiến chị càng thêm tổn thương.
“Không về được” – nghĩa là Tết này chị và con phải đón năm mới một mình? Mâm cơm thiếu vắng người đàn ông trụ cột? Bao năm vất vả chờ đợi, giờ đây chỉ là một tin nhắn cụt lủn?
Đêm ấy, chị thức trắng. Và khi trời vừa tờ mờ sáng, chị quyết định: Lên Hà Nội tìm anh.
Ngày 27 Tết, chị để con lại cho bà nội, bắt xe khách lên Hà Nội. Trong tay chị chỉ có một tấm ảnh cũ, một địa chỉ trọ mà anh Dũng từng nhắc qua vài tháng trước, và một trái tim đang tan nát vì lo lắng và ngờ vực.
Chị lang thang gần nửa ngày trời, hỏi han từng người trong khu trọ cũ ở quận Thanh Xuân, nhưng không ai biết anh Dũng là ai. Có người bảo khu này chuyển người liên tục, anh công nhân Dũng gì đó đã chuyển đi từ đầu năm rồi.
Đúng lúc chị tuyệt vọng nhất, một cô gái bán nước gần đó thì thào:
– Chị hỏi anh Dũng à? Cao cao, hay đội mũ bảo hộ màu đỏ? Ở với một cô gái trẻ lắm. Cô đó bán online, đẹp đáo để.
Chị Trâm sững người.
– Ở đâu… em biết nhà họ ở đâu không?
Cô bán nước nhíu mày, rồi chỉ tay về phía dãy trọ phía sau chợ. Phòng số 5.
Chị bước từng bước nặng trĩu, đến trước cửa phòng trọ số 5. Cửa khép hờ. Từ trong vọng ra tiếng cười khúc khích của một người phụ nữ trẻ, và giọng đàn ông quen thuộc:
– Em ăn mặc thế này mà về quê thì cả họ xì xào mất… thôi ở lại đây với anh là được rồi.
Chị Trâm tái mặt. Đôi chân muốn khuỵu xuống. Cánh cửa hé mở hơn nữa, để lộ một cảnh tượng khiến tim chị vỡ vụn.
Dũng – chồng chị – đang ngồi trong căn phòng ấm áp, khoác áo len hàng hiệu, vòng tay ôm eo một cô gái trẻ. Trên bàn là hộp quà Tết, bánh trái, và cả… một tấm thiệp đề “Gửi người em yêu nhất mùa Xuân này.”
Chị ng;ã q;uỵ ngay trước cửa. Mọi thứ trước mắt tối sầm lại.
Chị tỉnh dậy trong bệnh viện tuyến quận. Cô bán nước là người gọi cấp cứu cho chị…. Xem thêm 👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Vợ quê bắt gặp chồng ôm bồ phố… cái kết sau cú ngất

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt