“Vợ sinh con qua 3 tháng mà vợ vẫn không chịu ch/iều chu/ộng, không kiềm chế được mình nên tôi đã kéo em lên g:iường, vừa mới đưa tay xuống thì em đã…
Tôi là Trung, 32 tuổi, sống cùng vợ – Lan – và cậu con trai 3 tuổi tên Bin ở một khu phố nhỏ tại Đà Nẵng. Chúng tôi cưới nhau đã 5 năm, từng là một cặp đôi hạnh phúc với những mơ mộng về tương lai. Nhưng từ khi sinh Bin, mọi thứ bắt đầu thay đổi. Lan, vốn là một người phụ nữ năng động, trở nên khép kín, ít nói, và luôn giữ khoảng cách với tôi. Dù đã sinh con được ba năm, cô ấy vẫn không muốn gần gũi tôi, luôn tìm lý do để tránh những khoảnh khắc thân mật.
Tôi cố gắng hiểu rằng Lan có thể mệt mỏi vì chăm con, hoặc áp lực từ việc làm mẹ lần đầu. Nhưng tôi cũng là một người đàn ông, tôi khao khát được yêu thương, được gần gũi vợ mình. Tôi đã cố gắng nhiều lần, từ việc giúp đỡ cô việc nhà, đưa cô đi chơi để thay đổi không khí, đến việc trò chuyện để hiểu tâm tư của cô. Nhưng Lan chỉ im lặng, hoặc trả lời qua loa: “Em mệt, anh thông cảm cho em.”
Dần dần, sự kiên nhẫn của tôi cạn kiệt. Tôi bắt đầu cảm thấy bực bội, tự hỏi liệu Lan có còn yêu tôi nữa không. Một tối nọ, khi Bin đã ngủ say, tôi lại cố gắng gần gũi Lan. Tôi nhẹ nhàng ôm cô từ phía sau, thì thầm: “Lan, chúng ta là vợ chồng, em đừng xa cách anh mãi thế này.” Nhưng Lan đẩy tôi ra, giọng lạnh lùng: “Em không muốn, anh để em yên.” Lời nói ấy như giọt nước làm tràn ly. Tôi không kiềm chế được, cảm giác bị từ chối khiến tôi tức giận. Tôi kéo Lan lên giường, cố gắng hôn cô, nhưng cô vùng vẫy, không đáp lại.
Khi tôi vừa đưa tay chạm vào vai cô, Lan bỗng bất động. Tôi hoảng hốt, gọi tên cô: “Lan, em sao vậy?” Nhưng cô không trả lời, hơi thở của cô ngừng lại. Tôi lay mạnh, hét lên, nhưng Lan vẫn không tỉnh. Tôi vội bế cô chạy đến bệnh viện gần nhất, lòng hoảng loạn, chỉ biết cầu mong cô không sao. Trên đường đi, tôi khóc, tự trách mình: “Mình đã làm gì thế này?” ……………………..”
“Tôi lay mạnh, hét lên,
nhưng Lan vẫn không tỉnh. Tôi vội bế cô chạy đến bệnh viện gần nhất, lòng hoảng loạn, chỉ biết cầu mong cô không sao. Trên đường đi, tôi khóc, tự trách mình: “Mình đã làm gì thế này?” ……………………..
# KẾT THÚC KỊCH BẢN PHẦN TRƯỚC #
Trung bế Lan, chạy thục mạng ra khỏi nhà. Đêm khuya tĩnh mịch của khu phố nhỏ ở Đà Nẵng bị xé toạc bởi tiếng chân anh dồn dập và tiếng thở dốc đầy sợ hãi. Lồng ngực anh như muốn nổ tung. Anh chạy ra đầu đường, vẫy tay điên cuồng về phía bất kỳ ánh đèn xe nào lướt qua. Một chiếc taxi dừng lại. Anh mở cửa sau, nhẹ nhàng đặt Lan nằm dài trên ghế, rồi ngồi xuống, kéo đầu cô tựa vào lòng mình.
“”Đi, đi nhanh lên anh ơi! Bệnh viện gần nhất!”” Anh hét lên với tài xế, giọng lạc đi vì hoảng loạn. Chiếc taxi lao đi trong đêm.
Trong xe, Trung ghì chặt Lan. Khuôn mặt cô trắng bệch, đôi môi tái nhợt, đôi mắt nhắm nghiền. Cô không hề cựa quậy, không một tiếng động. “”Lan ơi… Lan… Em làm sao thế này?”” Trung gọi tên vợ trong tuyệt vọng. Nước mắt giàn giụa làm nhòe đi hình ảnh khuôn mặt cô. Từng giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống mái tóc cô.
Anh nhìn Lan, tim anh thắt lại. Sự hối hận như hàng ngàn mũi kim đâm vào anh. Anh đã làm gì thế này? Vì sự ích kỷ, vì sự bốc đồng của mình mà anh đã đẩy cô vào tình trạng này sao? Nỗi sợ hãi tột độ bủa vây lấy anh. Nếu Lan có chuyện gì, anh phải làm sao? Bin sẽ ra sao nếu không có mẹ?
Anh liên tục lay nhẹ vai Lan, gọi tên cô hết lần này đến lần khác, nhưng chỉ nhận lại sự im lặng đáng sợ. Anh ghé sát tai cô, lắng nghe. Hơi thở… đâu rồi? Cơn hoảng loạn biến thành sự kinh hoàng tột độ. Lan dường như đã ngừng thở.
“”Lan! Lan ơi, đừng làm anh sợ! Xin em đấy, mở mắt ra nhìn anh đi Lan!”” Anh gào lên trong vô vọng, ôm chặt lấy thân thể lạnh dần của vợ. Chiếc taxi vẫn lao vun vút về phía bệnh viện, đèn đường lướt qua như những vệt sáng ma quái. Trung chỉ biết ôm Lan, khóc và cầu nguyện trong chuyến xe cấp cứu kinh hoàng ấy.”
“Chiếc taxi phanh gấp trước cổng Bệnh viện gần nhất. Cửa xe còn chưa dừng hẳn, Trung đã vội vàng mở tung, bế Lan lao ra ngoài. Anh không kịp nghĩ gì đến việc trả tiền taxi, chỉ biết chạy thẳng vào bên trong tòa nhà sáng đèn.
“”Cấp cứu! Cấp cứu! Có người cần cấp cứu!”” Anh gào lên, giọng lạc đi vì kiệt sức và hoảng sợ. Hành lang bệnh viện vắng lặng ban đêm bỗng chốc náo loạn bởi tiếng kêu tuyệt vọng của anh.
Từ phía phòng cấp cứu, các y tá và bác sĩ nhanh chóng chạy ra. Họ nhìn thấy Trung đang ôm chặt lấy một người phụ nữ với khuôn mặt trắng bệch.
“”Đặt cô ấy xuống đây! Nhanh lên!”” Một y tá hối thúc, chỉ vào chiếc băng ca vừa được đẩy tới.
Trung nhẹ nhàng đặt Lan xuống, vẫn không ngừng gọi tên cô. Các y tá nhanh chóng kiểm tra sơ bộ, khuôn mặt họ lập tức căng thẳng.
“”Ngừng tim ngừng thở!”” Một người hô lớn.
Không một giây chậm trễ, họ đẩy chiếc băng ca về phía cánh cửa phòng cấp cứu. Trung muốn đi theo nhưng bị một bác sĩ chặn lại.
“”Anh chờ ở ngoài.”” Vị bác sĩ nói nhanh, rồi cũng bước vào trong.
Cánh cửa phòng cấp cứu màu xanh khép lại, bỏ lại Trung đứng sững sờ bên ngoài. Đôi chân anh run rẩy đến nỗi suýt không đứng vững. Anh khuỵu xuống chiếc ghế băng lạnh lẽo hành lang.
Ánh đèn đỏ “”EMERGENCY”” phía trên cánh cửa nhấp nháy liên hồi, như thể chế giễu sự bất lực của anh. Từ bên trong vọng ra tiếng máy móc kêu đều đều, tiếng bước chân gấp gáp, tiếng y lệnh nhanh gọn. Những âm thanh đó hòa quyện lại thành một bản giao hưởng kinh hoàng, bóp nghẹt lồng ngực Trung. Anh cảm thấy như mình không thể thở được.
Anh nhìn chằm chằm vào cánh cửa đóng kín, nơi số phận của Lan đang được định đoạt. Hình ảnh khuôn mặt nhợt nhạt của cô, cái khoảnh khắc cô ngã xuống, tiếng gọi tên anh không thành lời cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí. Anh siết chặt bàn tay, móng tay găm vào lòng bàn tay đau điếng. Hối hận, sợ hãi, và một nỗi trống rỗng khủng khiếp tràn ngập anh. Chỉ vài phút trước, anh còn đang tức giận, còn đang cố ép buộc cô… Giờ đây, tất cả chỉ còn là sự chờ đợi đầy ám ảnh.”
“Trung vẫn ngồi đó, đôi mắt dán chặt vào cánh cửa phòng cấp cứu. Mỗi giây trôi qua dài như cả thế kỷ. Tiếng máy móc bên trong vẫn đều đều, nhưng giờ đây chúng nghe như những nhát búa gõ vào lồng ngực anh. Anh không biết bao lâu đã trôi qua, chỉ biết rằng nỗi sợ hãi đang nuốt chửng lấy anh.
Rồi, cánh cửa màu xanh bật mở. Một vị bác sĩ trung niên, khoác áo blouse trắng, bước ra với khuôn mặt nghiêm trọng. Trung lập tức bật dậy, lao tới.
“”Bác sĩ! Vợ tôi sao rồi?”” Anh hỏi dồn, giọng lạc đi vì hồi hộp.
Vị bác sĩ nhìn Trung, ánh mắt đầy sự thông cảm nhưng cũng pha lẫn lo ngại.
“”Anh là người nhà bệnh nhân Lan?””
“”Vâng! Là tôi. Vợ tôi sao rồi bác sĩ? Cô ấy không sao chứ?””
Vị bác sĩ thở dài nặng nề.
“”Tình trạng của cô ấy… rất nguy kịch.””
Như một cú đánh giáng mạnh vào Trung, anh lùi lại một bước.
“”Nguy kịch?””
“”Khi nhập viện, cô ấy có dấu hiệu ngưng tim, ngừng thở. Chúng tôi đã phải cấp cứu khẩn cấp.””
Trung như rụng rời chân tay. Ngừng tim? Ngừng thở? Chỉ vài phút trước…
“”Vậy… vậy bây giờ sao rồi bác sĩ? Tỉnh chưa? Cô ấy có ổn không?”” Anh túm lấy cánh tay bác sĩ, hỏi dồn dập, hy vọng nghe được một lời trấn an.
Vị bác sĩ khẽ gỡ tay Trung ra, lắc đầu nhè nhẹ.
“”Hiện tại chúng tôi đã ổn định được nhịp tim trở lại, nhưng cô ấy vẫn đang trong tình trạng hôn mê sâu và cần được theo dõi đặc biệt tại phòng hồi sức tích cực.””
“”Hồi sức tích cực? Nghĩa là sao? Bao giờ cô ấy tỉnh lại?”” Trung cảm thấy đầu óc quay cuồng.
“”Chúng tôi chưa thể nói trước điều gì vào lúc này, anh ạ.”” Vị bác sĩ nói khẽ. “”Tình trạng rất phức tạp. Chúng tôi… đang cố gắng hết sức.””
“”Cố gắng hết sức là sao? Khi nào tôi mới được gặp cô ấy? Bác sĩ làm ơn nói rõ hơn đi!””
Vị bác sĩ chỉ có thể nhìn anh với ánh mắt bất lực.
“”Anh cứ chờ ở đây. Khi nào có thêm thông tin, chúng tôi sẽ báo cho anh.””
Nói rồi, vị bác sĩ quay người bước đi, để lại Trung đứng sững sờ một mình giữa hành lang lạnh lẽo. Câu nói “”đang cố gắng hết sức”” như một lời tuyên án, bóp nghẹt hy vọng cuối cùng trong lòng anh. Anh ngã khuỵu xuống chiếc ghế, hai tay ôm lấy đầu, cảm thấy cả thế giới như sụp đổ.”
“Anh ngồi đó, cả cơ thể run lên bần bật. Nỗi sợ hãi và sự hối hận cùng lúc xé nát lồng ngực anh. Cái câu “”đang cố gắng hết sức”” cứ văng vẳng trong đầu. Anh chợt nhớ ra. Bố mẹ Lan. Bố mẹ anh. Họ cần phải biết.
Tay Trung run rẩy mò vào túi quần tìm điện thoại. Anh mở danh bạ, ngón tay lướt trên màn hình như đang bơi trong sương mù. Cuối cùng, anh dừng lại ở số “”Mẹ Vợ””. Anh hít một hơi sâu, cố gắng trấn tĩnh, nhưng vô ích.
Tiếng chuông điện thoại đổ dài trong thinh không tĩnh mịch của bệnh viện. Trung cảm thấy tim mình đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài.
“”Alo! Trung đấy à con? Có chuyện gì mà gọi muộn thế?”” Tiếng bà ngoại Lan vang lên, giọng đầy ngạc nhiên.
“”Mẹ… mẹ ơi…”” Giọng Trung lạc đi, lắp bắp không thành lời. Nước mắt chực trào ra.
“”Gì đấy? Sao giọng con thế? Lan đâu? Bin đâu?”” Sự lo lắng hiện rõ trong giọng bà.
“”Lan… Lan bị làm sao rồi mẹ ơi! Lan… Lan đang ở bệnh viện!”” Trung cuối cùng cũng thốt lên được, nhưng giọng nghe như một tiếng nức nở.
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi tiếng thảng thốt vang lên: “”Bệnh viện? Bị làm sao? Sao lại ở bệnh viện? Đang ở đâu? Bệnh viện nào?”” Giọng bà bắt đầu run rẩy, xen lẫn tiếng ông ngoại Lan hỏi vọng vào.
“”Ở… ở bệnh viện gần nhà… Bệnh viện… [Tên Bệnh Viện – giữ chỗ cho chi tiết cụ thể nếu có, tạm dùng chung]… Lan… Lan đang cấp cứu mẹ ơi…””
“”Cấp cứu? Sao lại cấp cứu? Mày làm ăn cái gì mà để con tao ra nông nỗi này hả Trung?!”” Tiếng ông ngoại Lan đột nhiên gằn lên, đầy trách móc và giận dữ.
“”Con… con không biết… Tự nhiên… Tự nhiên cô ấy…”” Trung lắp bắp, không dám kể lại chuyện gì đã xảy ra.
“”Không biết cái gì? Có chuyện gì xảy ra nói mau! Tình hình thế nào rồi?”” Giọng bà quay lại, gấp gáp.
“”Bác sĩ… Bác sĩ bảo… nguy kịch ạ… Đang… đang ở hồi sức tích cực…”” Trung nói, cảm giác như lưỡi mình đông cứng lại.
Đầu dây bên kia vang lên tiếng khóc nấc nghẹn của bà ngoại Lan, xen lẫn tiếng ông trấn an vợ và hỏi Trung dồn dập hơn. “”Hồi sức tích cực? Sao lại đến mức ấy? Có chuyện gì khuất tất ở đây không? Mày nói rõ cho tao nghe xem nào!””
“”Con… con xin lỗi… Con… con sẽ báo lại ngay khi có thêm tin…”” Trung không thể chịu nổi áp lực từ phía ông bà, anh muốn dập máy để có thêm thời gian suy nghĩ, để né tránh sự thật kinh hoàng.
“”Mày không được tắt máy! Nói hết…””
Trung vội vàng cắt ngang lời ông: “”Con… con phải xem tình hình thế nào đã ạ! Có gì con gọi lại ngay! Bố mẹ đến đây nhanh nhé!”” Anh nói như chạy trốn, và nhấn nút kết thúc cuộc gọi trước khi đầu dây bên kia kịp phản ứng thêm.
Anh thở hổn hển, dựa lưng vào tường hành lang lạnh lẽo. Vẫn còn bố mẹ anh. Anh lấy hết tàn lực, bấm số của mẹ mình.
“”Alo? Trung à con? Sao giờ này còn chưa ngủ?”” Tiếng mẹ Trung nhẹ nhàng vang lên.
“”Mẹ ơi… Lan… Lan đang ở bệnh viện…”” Giọng Trung vẫn run rẩy, nhưng bớt lắp bắp hơn một chút, như thể anh đã quen dần với việc nói ra lời tàn khốc này.
“”Bệnh viện? Lan làm sao? Bin đâu? Hai đứa làm sao?”” Giọng mẹ anh lập tức lo lắng.
“”Lan bị… bị nặng lắm mẹ ơi… Đang ở phòng hồi sức tích cực… Bác sĩ bảo nguy kịch…””
“”Trời đất ơi! Sao lại thế? Bị làm sao? Sao lại nguy kịch? Mày có ở đó không? Con tao đâu?”” Giọng mẹ Trung đột ngột cao lên, sự bàng hoàng hiện rõ.
“”Con ở đây mẹ ơi… Bin đang ngủ ở nhà… Con… con…”” Trung nghẹn lời.
“”Sao lại xảy ra chuyện này hả Trung? Mày… mày chăm sóc vợ con kiểu gì thế hả?”” Giọng bố Trung xen vào, trầm và đầy thất vọng.
“”Con… con xin lỗi…”” Anh chỉ có thể nói được ba từ đó.
“”Bệnh viện nào? Bệnh viện nào hả con? Mẹ bố đến ngay!”” Giọng mẹ Trung thúc giục.
“”Bệnh viện… [Tên Bệnh Viện] ạ… Mẹ bố đến đi…”” Trung trả lời, cảm thấy mình như một kẻ tội đồ.
“”Rồi rồi, bố mẹ đến ngay. Mày ở đó trông chừng, có gì phải báo lại ngay cho bố mẹ đấy!””
“”Vâng… vâng ạ…”” Trung ngắt máy, điện thoại rơi lỏng chỏng trên sàn. Anh vẫn ngồi đó, trong cơn hoảng loạn, đối mặt với sự thật nghiệt ngã và những ánh mắt trách móc vô hình từ cả hai bên gia đình. Gánh nặng trách nhiệm và tội lỗi đè lên vai anh, nặng trĩu.”
“Sáng hôm sau, ánh nắng yếu ớt len lỏi qua khe cửa sổ, chiếu lên khuôn mặt non nớt của Bin. Cậu bé cựa mình tỉnh giấc, dụi dụi mắt. Không thấy hơi ấm quen thuộc của mẹ hay vòng tay của bố, Bin ngồi dậy, đôi mắt to tròn nhìn quanh căn phòng quen thuộc. Căn phòng trống vắng lạ thường.
Bin gọi khẽ: “”Mẹ… Bố…”” Không có tiếng trả lời. Cậu bé lò dò bước xuống giường, chân trần chạm sàn nhà lạnh ngắt. Bin đi ra ngoài phòng khách, rồi vào bếp, tìm khắp nơi nhưng không thấy bố mẹ.
Trung ngồi dựa vào bức tường phòng khách, hai mắt thâm quầng vì cả đêm không ngủ, đầu óc quay cuồng với những suy nghĩ tồi tệ nhất. Anh nghe thấy tiếng con trai gọi tìm, trái tim thắt lại. Anh cố gắng nở một nụ cười gượng gạo khi Bin xuất hiện trước mặt, nét mặt đầy bỡ ngỡ.
“”Bố ơi… mẹ đâu rồi ạ?”” Bin ngước nhìn anh, giọng non nớt vang lên.
Trung cúi xuống bế con lên, ôm chặt lấy thân hình bé bỏng. “”Mẹ… mẹ đi vắng một lát thôi. Bố đưa mẹ đi.”” Giọng anh khàn đặc. Anh không dám nói dối trắng trợn, nhưng cũng không thể nói sự thật tàn khốc.
Anh đặt Bin xuống, đi ra cửa. Anh đã gọi nhờ cô hàng xóm tốt bụng sang trông Bin giúp. Cánh cửa mở ra, cô Hạnh, hàng xóm, đứng đó với nụ cười hiền.
“”Chào cháu Bin nhé! Ngoan nhé!”” Cô Hạnh niềm nở chào Bin.
“”Anh Trung, anh đi đi để tôi trông thằng bé cho. Có gì cứ gọi tôi.”” Cô Hạnh nói với Trung, thấy rõ vẻ tiều tụy trên khuôn mặt anh.
“”Vâng, em cảm ơn chị nhiều ạ. Em nhờ chị trông Bin giúp em một lát. Cháu nó ở nhà ngoan lắm.”” Trung nói, giọng biết ơn. Anh quay sang Bin, cố gắng giữ giọng bình thường nhất có thể. “”Bin ở nhà với cô Hạnh ngoan nhé. Nghe lời cô Hạnh nhé con. Bố đi một lát thôi bố về.””
Bin nắm chặt lấy vạt áo Trung, đôi mắt vẫn tìm kiếm hình bóng mẹ. “”Bố ơi… Mẹ đâu rồi ạ? Mẹ về với Bin đi.””
Câu hỏi ngây thơ, đầy mong đợi của con trai như một nhát dao cứa vào lồng ngực Trung. Mẹ con? Mẹ đang nằm giữa lằn ranh sinh tử, là do chính tay anh đã đẩy mẹ vào đó. Cảm giác tội lỗi dâng trào, nhấn chìm anh trong sự hối hận tột cùng. Anh siết chặt nắm tay, cố gắng không để nước mắt rơi trước mặt con.
“”Mẹ… Mẹ sẽ về sớm thôi con trai ạ. Con ở nhà ngoan nhé.”” Trung nói lắp bắp, rồi vội vàng buông tay con ra, quay người bước đi, như thể đang chạy trốn khỏi ánh mắt trong veo đầy thắc mắc của Bin, chạy trốn khỏi chính tội lỗi của mình. Lời hỏi “”Mẹ ơi, bố đâu rồi?”” ám ảnh tâm trí anh, mỗi bước chân đi xa hơn căn nhà càng khiến gánh nặng trên vai anh thêm trĩu nặng. Họa là do anh gây ra, và giờ đây, người gánh chịu không chỉ có anh và Lan, mà cả Bin, cậu bé vô tội.”
“Trung chạy như điên ra khỏi căn nhà, bỏ lại sau lưng ánh mắt ngây thơ của con trai và sự cảm thông của cô hàng xóm. Anh phóng xe trong vô thức, lướt qua những con phố quen thuộc của Khu phố nhỏ ở Đà Nẵng. Mỗi mét đường trôi qua là một nhát cứa vào lòng. Khuôn mặt Lan tái nhợt, hơi thở gấp gáp, ánh mắt sợ hãi của cô lúc giằng co ám ảnh anh như một cơn ác mộng.
Đến Bệnh viện gần nhất, anh lao vào khu cấp cứu, nơi anh đã bồng cô chạy đến đêm qua. Hành lang bệnh viện vẫn lạnh lẽo và đầy mùi thuốc sát trùng. Anh lại ngồi xuống chiếc ghế nhựa cứng ngắc, chờ đợi trong tuyệt vọng. Thời gian trôi chậm như rùa. Mỗi tiếng động nhỏ trong bệnh viện đều khiến anh giật mình. Anh nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng cấp cứu, rồi phòng hồi sức, rồi bất kỳ cánh cửa nào anh nghĩ Lan có thể ở trong đó.
Cuối cùng, một bác sĩ bước ra, khuôn mặt mệt mỏi. Trung bật dậy, lao tới.
“”Bác sĩ! Vợ tôi thế nào rồi ạ? Cô ấy…”” Giọng anh run rẩy.
Bác sĩ nhìn anh, giọng trầm xuống. “”Bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch tạm thời, nhưng tình hình vẫn rất nặng. Chúng tôi đã chuyển cô ấy lên phòng Hồi sức tích cực (ICU). Anh có thể vào thăm vài phút thôi, chỉ một người và giữ yên tĩnh tuyệt đối.””
Trung cảm ơn rối rít. Chân anh như đeo chì khi bước theo y tá đến khu ICU. Cánh cửa tự động mở ra, một thế giới khác hiện ra trước mắt anh. Tiếng máy móc kêu bíp bíp đều đặn, ánh đèn trắng lạnh lẽo, và những chiếc giường bệnh với những thân thể nằm bất động.
Y tá chỉ cho anh giường của Lan. Trung bước đến gần, trái tim như bị bóp nghẹt. Lan nằm đó, gầy gò và xanh xao lạ thường. Khuôn mặt cô không còn chút sức sống nào, đôi mắt nhắm nghiền. Hàng tá dây dợ chằng chịt nối cơ thể cô với đủ loại máy móc: máy thở với ống nối vào miệng, dây truyền dịch, dây theo dõi nhịp tim, huyết áp… Màn hình máy theo dõi nhấp nháy những con số và đường biểu diễn.
Đây là Lan sao? Người vợ đã cùng anh xây dựng tổ ấm 5 năm qua? Người mẹ của Bin? Người phụ nữ anh yêu… và đã làm hại?
Trung quỳ sụp xuống bên cạnh giường. Tiếng bíp bíp của máy móc như tiếng chuông báo thức về sự thật tàn khốc. Anh đưa bàn tay run rẩy ra, nhẹ nhàng chạm vào bàn tay Lan, lạnh ngắt và mỏng manh. Cảm giác tội lỗi cuộn trào như sóng dữ.
“”Lan… anh đây…”” Giọng anh nghẹn lại. Anh cúi gằm mặt xuống, nước mắt bắt đầu lăn dài, nhỏ xuống ga trải giường trắng toát. “”Anh xin lỗi… tất cả là tại anh… Tại anh hết…””
Anh thì thầm, tiếng nức nở kìm nén rung lên trong lồng ngực. Hình ảnh cuộc giằng co tối qua hiện về, sắc nét và tàn bạo. Sự ích kỷ, sự nóng giận, sự bất lực… tất cả đã biến thành tai họa này. Anh đã hủy hoại tất cả, hạnh phúc của vợ, sức khỏe của cô, tương lai của cả gia đình nhỏ. Bin… Bin sẽ thế nào nếu không có mẹ?
Trung úp mặt vào tay Lan, những lời xin lỗi vụn vỡ bật ra cùng tiếng khóc nấc. “”Xin em… xin em tỉnh lại… Anh sai rồi… Anh không thể sống nếu không có em…”” Anh ôm chặt bàn tay Lan, cảm nhận sự yếu ớt đáng sợ từ cơ thể cô. Căn phòng ICU tĩnh lặng, chỉ có tiếng máy móc và tiếng khóc nức nở, đầy ăn năn của người chồng. Gánh nặng tội lỗi đè lên vai anh, nặng hơn bao giờ hết. Anh biết, dù Lan có tỉnh lại hay không, vết sẹo trong lòng anh sẽ không bao giờ lành lặn.”
“Trung vẫn quỳ bên giường, bàn tay run rẩy nắm lấy tay Lan. Tiếng nức nở cứ thế bật ra không ngừng. Anh chỉ biết lẩm bẩm những lời xin lỗi vụn vỡ, ước gì có thể quay ngược thời gian.
Một lúc sau, y tá nhẹ nhàng chạm vào vai anh.
“”Anh Trung, bác sĩ muốn gặp anh ở phòng tư vấn.””
Trung miễn cưỡng đứng dậy, lê bước chân nặng trịch ra khỏi phòng Hồi sức tích cực. Y tá dẫn anh đến một căn phòng nhỏ gần đó, có bàn ghế đơn giản. Bác sĩ khi nãy đang ngồi đó, vẻ mặt vẫn nghiêm nghị. Trung ngồi đối diện, tim đập thình thịch.
“”Mời anh ngồi.”” Bác sĩ nói, giọng trầm. “”Chúng tôi đã làm các xét nghiệm cần thiết. Về cơ bản, không tìm thấy tổn thương thực thể nghiêm trọng nào ở tim hoặc các cơ quan nội tạng chính.””
Trung khẽ thở phào, nhưng bác sĩ tiếp tục.
“”Tuy nhiên, tình trạng của bệnh nhân rất phức động. Tim cô ấy đã ngừng đập trong một thời gian ngắn, gây nguy hiểm đến tính mạng. Dựa trên lời khai ban đầu của anh về diễn biến sự việc… và các dấu hiệu khác… chúng tôi nghi ngờ đây là một phản ứng vật lý cực đoan của cơ thể trước một cú sốc hoặc một cơn căng thẳng tột độ.””
Trung nghe như sét đánh ngang tai. Cú sốc? Căng thẳng tột độ?
Bác sĩ nhìn thẳng vào mắt anh. “”Có thể nói một cách dân dã, là ‘ngừng tim do cảm xúc mạnh’. Y học gọi là hội chứng Takotsubo hay ‘hội chứng trái tim tan vỡ’, dù đây không chỉ là do tan vỡ tình cảm. Nó xảy ra khi hệ thần kinh giao cảm phản ứng quá mức với stress cực đoan, khiến cơ tim co thắt bất thường.””
Trung cúi gằm mặt. Hội chứng trái tim tan vỡ… Nhưng anh không làm cô ấy tan vỡ, anh chỉ… chỉ là muốn gần gũi thôi mà? Hay là không phải chỉ có thế?
“”Ngoài ra,”” Bác sĩ nói tiếp, “”chúng tôi cũng nhận thấy bệnh nhân có dấu hiệu của vấn đề về tâm lý đã tích tụ bấy lâu. Cú sốc vừa rồi có thể chỉ là giọt nước tràn ly, khiến cơ thể cô ấy không chịu đựng nổi nữa.””
Giọt nước tràn ly. Câu nói đó ghim thẳng vào tim Trung. Anh chết lặng. Đúng rồi. Giọt nước tràn ly. Chính hành động của anh tối qua. Sự ích kỷ, sự ép buộc của anh. Anh đã không để tâm đến sự kháng cự, sự sợ hãi trong mắt Lan. Anh đã nghĩ cho bản thân, cho khao khát của mình, mà quên mất vợ mình đang trải qua những gì.
Anh nhớ lại khuôn mặt Lan tái nhợt, ánh mắt hoảng loạn khi anh cố ghì cô lại. Anh đã không lắng nghe, không thấu hiểu. Anh đã đẩy cô đến giới hạn cuối cùng.
Tất cả là tại anh.
Trung ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn bác sĩ. Cảm giác tội lỗi như một bàn tay lạnh lẽo siết chặt lấy cổ họng anh. Bác sĩ vẫn tiếp tục giải thích thêm vài điều về việc theo dõi và điều trị tâm lý sau này, nhưng Trung chỉ nghe loáng thoáng. Trong đầu anh chỉ còn văng vẳng câu nói: “”giọt nước tràn ly””.
Anh nhận ra, suốt 3 năm qua, anh đã chỉ thấy nỗi khổ của mình mà không thấy gánh nặng trên vai vợ. Anh đã trách móc, đã giận dữ, đã bất lực, nhưng chưa bao giờ thực sự tìm hiểu lý do đằng sau sự xa cách của Lan. Và giờ đây, cái giá phải trả quá đắt.
Bác sĩ kết thúc buổi nói chuyện, dặn dò Trung những điều cần lưu ý. Trung đứng dậy, chỉ kịp nói lời cảm ơn như người mất hồn. Anh bước ra khỏi phòng tư vấn, thế giới xung quanh dường như sụp đổ. Anh cảm thấy mình là kẻ tội đồ. Kẻ đã suýt chút nữa giết chết người vợ mình yêu thương nhất bằng sự vô tâm và bạo tàn của chính mình. Gánh nặng này, anh sẽ phải mang suốt cuộc đời.”
“Trung bước đi như vô hồn qua hành lang bệnh viện. Tiếng giày lọc cọc trên sàn đá hoa cương vang vọng trong đầu anh, nặng nề như chính gánh nặng tội lỗi đang đè nén. Anh tìm đến căng tin, một góc khuất vắng vẻ, gọi đại một ly cà phê nguội ngắt rồi ngồi sụp xuống ghế.
Đầu óc anh quay cuồng. Những lời bác sĩ vẫn văng vẳng bên tai: “”hội chứng trái tim tan vỡ””, “”vấn đề tâm lý tích tụ””, “”giọt nước tràn ly””. Trung ôm đầu, khuỷu tay chống lên bàn. Anh nhìn vào khoảng không vô định, hình ảnh Lan liên tục hiện lên.
Anh nhớ lại những đêm khuya anh trở về nhà, thấy cô ngồi thẫn thờ một mình trong bóng tối. Anh đã nghĩ cô mệt vì chăm con, vì việc nhà. Anh đã vỗ vai cô một cách hời hợt rồi đi ngủ, lòng vẫn bực dọc vì sự xa cách.
Anh nhớ những lần cô từ chối gần gũi. Không phải từ chối nhẹ nhàng, mà là né tránh đầy sợ hãi, ánh mắt lạc đi. Anh đã nghĩ cô hết yêu, nghĩ cô chán anh, nghĩ cô có ai khác. Anh đã tức giận, đã trách móc, thậm chí có lần buông lời cay nghiệt. Anh đã chỉ thấy sự khao khát bị từ chối của bản thân mà không thấy nỗi đau hay sự bất lực trong mắt cô.
Anh nhớ những lần Bin ốm, Lan thức trắng đêm. Khuôn mặt cô hốc hác, ánh mắt mệt mỏi không che giấu được. Anh đã dặn cô đi ngủ sớm, nghỉ ngơi đi, nhưng anh có bao giờ thực sự giúp cô san sẻ gánh nặng? Anh có bao giờ hỏi xem cô cảm thấy thế nào? Có bao giờ nhận ra sự mệt mỏi đó không chỉ là thể xác?
Vấn đề tâm lý sau sinh… Phải rồi. Cô ấy đã thay đổi sau khi sinh Bin. Trầm lặng hơn, ít nói cười hơn, dễ giật mình, hay cáu gắt vu vơ. Anh đã bỏ qua tất cả những dấu hiệu đó. Anh đã quá vô tâm. Anh đã tự nhủ rằng mọi phụ nữ đều mệt mỏi sau sinh, rằng cô ấy sẽ sớm trở lại bình thường. Nhưng cô ấy không trở lại bình thường. Và anh, vì sự ích kỷ và thiếu hiểu biết của mình, đã đẩy cô ngày càng xa, ngày càng chìm sâu hơn vào sự cô đơn và tuyệt vọng.
Rồi cái đêm định mệnh ấy. Ánh mắt hoảng loạn của Lan khi anh cố giữ lấy cô. Cô đã nói gì đó, một lời khẩn cầu hay phản kháng yếu ớt, mà anh đã không nghe thấy, không muốn nghe thấy? Anh chỉ nghĩ đến bản thân, đến nhu cầu của mình, đến sự bế tắc của cuộc hôn nhân không tình dục kéo dài 3 năm.
Anh đã nghĩ đó là vấn đề của anh và cô, một sự cự tuyệt có chủ đích. Nhưng có thể đó là vấn đề của chính cô, một căn bệnh vô hình đang gặm nhấm tâm hồn cô? Một vấn đề mà anh, người chồng cận kề, lại là người cuối cùng nhận ra, và lại là người gây ra “”giọt nước tràn ly””?
Cảm giác hối hận như một con thú dữ cào xé lồng ngực Trung. Anh là một kẻ tồi tệ. Một người chồng vô tâm, một người cha thiếu quan sát. Anh đã quá tập trung vào nỗi khổ của mình mà mù quáng trước nỗi đau của người vợ. Anh đã không bảo vệ cô, ngược lại còn làm tổn thương cô sâu sắc hơn.
Ly cà phê nguội ngắt trên bàn. Trung không cảm thấy vị gì. Toàn bộ giác quan của anh dường như chỉ còn cảm nhận được sức nặng khủng khiếp của sự thật: anh đã suýt chút nữa giết chết vợ mình bằng chính sự thờ ơ và sự thô bạo của mình. Ân hận trào dâng, nghẹn lại trong cổ họng. Anh ước gì có thể quay ngược thời gian, ôm lấy Lan, lắng nghe cô, chỉ đơn giản là ở bên cô, thay vì trách móc và đòi hỏi. Nhưng giờ thì quá muộn rồi. Cái giá phải trả quá đắt.”
“Trung vẫn ngồi bất động ở góc căng tin, ly cà phê nguội tanh vẫn nguyên trên bàn. Bỗng, một bóng người sầm sịch xuất hiện trước mặt anh. Trung ngẩng đầu lên, thấy bà Liên – mẹ vợ anh – đang đứng đó. Khuôn mặt bà khắc khổ hơn bao giờ hết, đôi mắt hằn lên những quầng thâm, rõ ràng là đã thức trắng hoặc khóc rất nhiều. Ánh mắt bà nhìn anh đầy phức tạp, vừa có sự xót xa cho con gái nằm kia, vừa có cả sự trách móc, giận hờn dành cho người con rể bà từng đặt hết niềm tin.
“”Lan sao rồi con?”” Giọng bà khàn đặc, như muốn vỡ òa.
Trung đứng bật dậy, lắp bắp: “”Dạ… Bác sĩ bảo qua cơn nguy kịch rồi mẹ ạ. Nhưng… còn yếu lắm ạ.”” Anh không dám nhìn thẳng vào mắt bà.
Bà Liên thở hắt ra, tay run run vịn vào lưng ghế. “”Trời ơi là trời… Con bé của tôi…”” Bà ngồi sụp xuống chiếc ghế đối diện, đưa tay quệt nước mắt. “”Sao lại ra nông nỗi này cơ chứ…”” Bà nhìn Trung lần nữa, ánh mắt chuyển hẳn sang vẻ khó hiểu pha lẫn trách cứ. “”Từ lúc sinh Bin xong, tôi thấy con bé cứ lạ lạ. Ít nói hẳn đi, hay cáu gắt vô cớ. Tôi cứ nghĩ… nghĩ nó mệt mỏi sau sinh thôi. Phụ nữ ai mà chẳng thế… Không ngờ… không ngờ lại nghiêm trọng đến mức này.””
Lời bà như những nhát dao cứa vào lòng Trung. Anh đứng lặng im, cúi gằm mặt.
“”Mẹ cứ bảo con bé nghỉ ngơi nhiều vào, bớt suy nghĩ đi… Nó cứ gầy sọp cả người. Hỏi thì nó chỉ lắc đầu, bảo không sao. Mẹ cứ nghĩ chắc chỉ là stress thôi… Ai ngờ…”” Bà nghẹn lại, không nói tiếp được.
Trung nghe từng lời bà nói, cảm giác tội lỗi càng như một khối đá tảng đè nặng lên lồng ngực. Đúng rồi, chính anh cũng đã thấy những dấu hiệu đó. Anh cũng đã tự nhủ đó là do mệt mỏi. Anh đã bỏ qua tất cả. Thậm chí còn làm cho mọi chuyện tồi tệ hơn.
“”Con bé đã chịu đựng một mình sao con?”” Bà Liên nhìn Trung, ánh mắt đầy nghi ngờ. “”Sao… sao con không để ý gì cả? Con là chồng nó mà…””
Trung nuốt khan. “”Con… con xin lỗi mẹ.”” Anh chỉ có thể nói được bấy nhiêu. Hối hận, day dứt, tự trách móc bản thân khiến anh không thể ngẩng đầu lên được. Mẹ vợ nói đúng. Anh là chồng cô, người gần gũi nhất, vậy mà lại vô tâm đến mức này. Anh đã quá chìm đắm trong sự ích kỷ và những bực dọc của bản thân mà không nhận ra vợ mình đang chìm dần trong bóng tối. Bà Liên thở dài, ánh mắt nhìn anh vừa thương vừa giận. Bà thương đứa con gái bất hạnh, và giận người con rể vô tâm đã đẩy mọi thứ đi quá xa. Căn phòng nhỏ trong căng tin bệnh viện chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng nấc nghẹn ngào của người mẹ và hơi thở nặng nhọc của người chồng đang bị tội lỗi đè bẹp.”
“Trung vẫn ngồi yên tại chỗ, hình ảnh mẹ vợ với đôi mắt đẫm lệ và lời trách móc cứ quanh quẩn trong đầu anh. Anh cảm thấy cả người nặng trĩu, sự hối hận gặm nhấm từng chút một. “”Sao con không để ý gì cả? Con là chồng nó mà…”” Câu nói ấy vang vọng như một bản án. Anh cúi gằm mặt, không dám nhìn ai.
Một lúc sau, khi không gian căng tin đã vơi bớt, và có lẽ bà Liên cũng đã quay lại phòng bệnh, Trung khẽ ngẩng đầu dậy. Đôi mắt anh đỏ hoe. Anh rút điện thoại ra, ngón tay run rẩy gõ vào thanh tìm kiếm. Anh gõ cụm từ: “”trầm cảm sau sinh””, “”triệu chứng trầm cảm sau sinh””, “”phụ nữ thay đổi sau sinh””.
Hàng loạt kết quả hiện ra. Anh bắt đầu lướt qua các bài báo, các trang diễn đàn, những câu chuyện được chia sẻ. Từng dòng chữ như cứa vào tim anh. Anh đọc về sự mệt mỏi kéo dài, mất ngủ hoặc ngủ quá nhiều, cảm giác vô vọng, không còn hứng thú với mọi thứ, dễ cáu gắt, khó tập trung, cảm giác tội lỗi, thậm chí là ý nghĩ làm hại bản thân hoặc con cái.
Đột nhiên, mọi mảnh ghép về Lan trong suốt ba năm qua như được ráp lại một cách tàn khốc. Đúng rồi, Lan đã ngủ rất ít, hay thức khuya ôm Bin. Cô ấy lúc nào cũng trông mệt mỏi, nhưng anh lại nghĩ đó là bình thường. Cô ấy ít nói hẳn đi, không còn vui vẻ, hay cười như trước. Anh lại cho rằng cô ấy thay đổi vì có con, bận rộn hơn. Cô ấy dễ cáu gắt, chỉ một chuyện nhỏ cũng khiến cô ấy bực tức, đặc biệt là với anh. Anh đã nghĩ cô ấy khó tính, hay kiếm cớ. Cô ấy hay ngồi thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt trống rỗng. Anh đã nghĩ cô ấy đang nghỉ ngơi.
Rồi anh đọc đến phần “”mất ham muốn, từ chối gần gũi chồng””. Cả người Trung như bị điện giật. Ba năm. Ba năm Lan đã từ chối anh. Cô ấy luôn tìm cách né tránh, viện đủ lý do. Anh đã cảm thấy bị tổn thương, bị từ chối, bị khao khát giày vò, và rồi anh bực tức, anh nổi giận, anh nghĩ cô ấy không còn yêu anh, không còn xem anh là chồng. Anh đã cố gắng ép buộc, để rồi mọi chuyện ra nông nỗi này.
Anh tiếp tục đọc những câu chuyện của những người phụ nữ khác, những người chồng đã vô tâm, đã không hiểu, đã trách móc, đã làm mọi thứ tồi tệ hơn. Anh thấy hình ảnh mình trong đó, rõ mồn một, đau đớn. Anh đã quá ngu ngốc, quá ích kỷ. Anh chỉ nghĩ đến cảm xúc của bản thân, đến sự thiếu thốn của mình, mà không hề dừng lại để nhìn sâu hơn vào mắt vợ, để hỏi xem cô ấy đang cảm thấy thế nào, cô ấy đang chịu đựng điều gì.
Một dòng suy nghĩ sắc như dao xẹt qua đầu Trung: *Mình đã là một người chồng tồi tệ đến mức nào vậy?* Cả thế giới như sụp đổ trước mắt anh khi anh nhận ra sự thật khủng khiếp về những gì Lan đã trải qua trong im lặng, một mình, suốt ba năm trời, dưới chính mái nhà mà anh lẽ ra phải là chỗ dựa của cô. Từng triệu chứng anh đọc được đều giống hệt Lan, như một lời buộc tội thẳng vào mặt anh.”
“Trung đứng dậy, cảm giác tội lỗi vẫn bám chặt lấy anh như một lớp bụi bẩn khó gột rửa. Anh lê bước chân nặng trĩu quay trở lại phòng bệnh. Không gian tĩnh lặng chỉ có tiếng máy móc đều đều. Mẹ Lan không có ở đây. Trung ngồi xuống chiếc ghế bên giường, khẽ nắm lấy bàn tay Lan đang đặt trên tấm chăn trắng. Tay cô lạnh ngắt. Anh áp tay Lan vào má mình, nhắm mắt lại, hàng nước mắt nóng hổi lại trực trào.
“”Anh xin lỗi, Lan… Anh xin lỗi em nhiều lắm…”” Anh thì thầm, giọng nghẹn lại. “”Anh đã tệ bạc quá… Anh đáng bị trừng phạt…””
Anh ngồi đó, chỉ nắm tay cô, hít hà mùi bệnh viện và mùi thuốc sát trùng, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nhỏ nào từ người vợ đang chìm sâu. Anh nhớ lại hình ảnh Lan tươi cười ngày xưa, khác xa với người phụ nữ mệt mỏi, u uất anh đã chung sống ba năm qua mà không hề hay biết. Nỗi ân hận quặn thắt.
Mắt Trung dán chặt vào khuôn mặt Lan, từng đường nét giờ đây nhợt nhạt và gầy gò. Anh nắm chặt hơn bàn tay cô. Đột nhiên… một cảm giác lạ lẫm truyền đến lòng bàn tay anh. Trung nín thở. Anh nhìn chằm chằm vào bàn tay Lan.
Ngón trỏ của cô… nó vừa khẽ nhúc nhích.
Trung giật mình, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh có nhìn nhầm không? Hay chỉ là anh quá khao khát một dấu hiệu nên đã tự tưởng tượng ra? Anh dán mắt vào ngón tay đó, không dám chớp mắt.
Rồi lần nữa. Rõ ràng hơn. Ngón tay Lan khẽ co lại một chút, rất nhẹ, như một cái co giật vô thức.
“”Lan…?”” Trung thốt lên khe khẽ, giọng run rẩy.
Anh lập tức nhấn nút gọi y tá khẩn cấp gắn trên đầu giường. Tiếng chuông reo lên trong hành lang yên tĩnh. Trung vẫn giữ chặt tay Lan, mắt không rời ngón tay vừa cử động. Đó không phải là tưởng tượng! Cô vẫn còn đó!
Một y tá và một bác sĩ trẻ vội vã bước vào.
“”Có chuyện gì vậy ạ?”” Y tá hỏi nhanh.
“”Bác sĩ! Bác sĩ ơi! Ngón tay cô ấy… ngón tay vợ tôi vừa cử động!”” Trung lắp bắp, chỉ vào tay Lan.
Bác sĩ và y tá nhanh chóng tiến đến giường. Bác sĩ kiểm tra sơ bộ, lật mí mắt Lan, kiểm tra máy móc. Trung đứng bên cạnh, hồi hộp đến nghẹt thở.
“”Đúng là có một phản xạ co cơ rất nhẹ, thưa anh,”” Bác sĩ nói, giọng điềm tĩnh nhưng đôi mắt ánh lên tia hy vọng nhỏ nhoi. “”Tuy chỉ là phản xạ vô thức, nhưng đây là một dấu hiệu tốt. Cho thấy hệ thần kinh của bệnh nhân vẫn đang có những hoạt động đầu tiên. Đây là lần đầu tiên chúng tôi ghi nhận được một phản xạ rõ rệt như vậy sau cấp cứu.””
Trung cảm thấy chân mình như muốn khuỵu xuống. Một phản xạ. Chỉ là một phản xạ rất nhỏ. Nhưng đối với anh lúc này, nó còn hơn cả vàng. Đó là tia sáng đầu tiên xuyên qua màn đêm u tối tưởng chừng như vĩnh cửu. Lan vẫn ở đây. Cô vẫn đang chiến đấu. Và anh, dù là một người chồng tệ bạc, sẽ không bao giờ từ bỏ cô nữa. Anh sẽ đợi. Chờ đợi cô quay trở lại. Chờ đợi để nói lời xin lỗi. Chờ đợi để sửa chữa tất cả.”
“Vài ngày sau, Lan đã được chuyển sang phòng bệnh thường. Không còn lỉnh kỉnh dây nhợ như phòng cấp cứu, nhưng cô vẫn nằm đó, bất động. Vẻ nhợt nhạt vẫn còn trên khuôn mặt cô, dù sắc môi đã hồng hơn một chút. Trung ngồi bên cạnh giường, chiếc ghế đã thành bạn đồng hành của anh suốt những đêm dài. Anh nhìn Lan, trái tim vẫn nặng trĩu nhưng xen lẫn một tia hy vọng nhỏ nhoi từ cái nhúc nhích ngón tay hôm trước.
Lan vẫn chưa tỉnh lại. Đôi lúc, mí mắt cô khẽ rung lên rất nhẹ, hoặc ngón tay cô co giật vô thức như lần đó, nhưng hoàn toàn không có phản ứng rõ ràng khi anh gọi tên, khi anh nắm tay cô. Anh đã thử nói chuyện với cô, kể cho cô nghe về Bin ở nhà nhớ mẹ thế nào, về những kỷ niệm cũ của hai người. Đáp lại chỉ là sự im lặng.
Anh áp bàn tay Lan vào má mình. Lần này, tay cô ấm hơn một chút so với lúc ở phòng cấp cứu lạnh ngắt. Anh khẽ vuốt tóc cô, mái tóc giờ đây xơ xác và không còn mùi hương quen thuộc nữa.
“”Lan à… anh vẫn ở đây,”” anh thì thầm, giọng khản đặc vì thiếu ngủ. “”Em nghe anh nói không? Xin em… hãy tỉnh lại đi mà…””
Nước mắt lại lăn dài trên gò má anh. Anh không biết phải làm gì ngoài việc chờ đợi. Cảm giác bất lực lần này khác hẳn. Không phải là bất lực vì không hiểu vợ, mà là bất lực trước số phận, trước sự mong manh của sinh mệnh. Anh ước gì có thể gánh chịu thay cô. Anh ước gì thời gian có thể quay trở lại đêm hôm đó.
Mẹ Lan thỉnh thoảng ghé qua, mang theo cháo hoặc sữa, nhìn anh với ánh mắt phức tạp – vừa lo lắng cho con gái, vừa trách móc đứa con rể đã gây ra cơ sự. Bà không nói nhiều, chỉ lặng lẽ chăm sóc Lan một lát rồi lại về lo cho Bin. Trung hiểu ánh mắt đó, và anh xứng đáng với nó.
Đêm lại buông xuống. Ánh đèn hành lang hắt hiu qua khe cửa. Trung co ro trên chiếc ghế. Cơn buồn ngủ ập đến, nhưng anh không dám chợp mắt lâu. Anh sợ, sợ nhỡ khi anh ngủ, cô sẽ tỉnh lại và không thấy anh, hoặc sợ một điều gì đó tệ hơn sẽ xảy ra. Anh chỉ chợp mắt từng chút một, mỗi khi tỉnh dậy lại nhìn ngay về phía giường Lan, kiểm tra từng hơi thở nhẹ nhàng của cô, từng chuyển động nhỏ nhất.
Cô vẫn nằm đó, giữa ranh giới của hôn mê và tỉnh táo. Ổn định, nhưng chưa trở về. Và Trung, với tất cả sự hối hận và hy vọng, vẫn ở đó, canh giữ từng khoảnh khắc.”
“Buổi sáng dần hé rạng ngoài ô cửa sổ bệnh viện. Trung vẫn ngồi gục trên chiếc ghế cạnh giường Lan, đầu gật gù vì mệt mỏi và thiếu ngủ. Ánh sáng nhạt chiếu vào căn phòng tĩnh lặng, chỉ có tiếng máy móc y tế hoạt động nhịp nhàng.
Giữa cơn mơ màng, Trung bỗng cảm thấy một cảm giác lạ. Như có ai đó đang nhìn mình. Cảm giác đó rất nhẹ, nhưng đủ khiến anh giật mình, choàng tỉnh dậy. Anh ngước mắt nhìn lên.
Tim anh như ngừng đập. Trên giường, Lan đang nằm đó, nhưng đôi mắt cô không còn nhắm nghiền hoàn toàn nữa. Mí mắt cô hé mở một cách yếu ớt, chỉ một khe nhỏ, và ánh nhìn của cô đang từ từ, rất chậm rãi, hướng về phía anh. Ánh mắt ấy vẫn còn mông lung, chưa rõ nét, nhưng chắc chắn là đang nhìn anh.
Một luồng điện chạy khắp cơ thể Trung. Từ sự mệt mỏi, anh lập tức bừng tỉnh. Sự kinh ngạc, mừng rỡ và lo sợ cùng lúc ập đến. Anh không tin vào mắt mình. Anh vội vàng cúi sát xuống giường, khuôn mặt gần kề khuôn mặt nhợt nhạt của vợ.
“”Lan ơi…”” Giọng anh run run, nghẹn lại. “”Lan ơi, anh đây… Em tỉnh rồi à? Em nghe anh nói không?”””
“Trung cúi sát xuống, nghẹn ngào nhìn đôi mắt khẽ hé mở của vợ.
“”Lan ơi… anh đây…”” Anh lặp lại, giọng run hơn lúc nãy. “”Em… em nghe anh nói không? Em thấy thế nào?””
Ánh nhìn của Lan chầm chậm di chuyển trong khe mắt hẹp. Nó dường như đang cố gắng định hình, nhưng vẫn còn mông lung, chưa thực sự tập trung vào anh. Cô không trả lời bằng lời. Thay vào đó, sau một lúc, mí mắt cô khẽ cụp xuống một chút, rồi lại hé ra. Đầu cô nghiêng nhẹ sang một bên, một động tác rất nhỏ, yếu ớt, như một cái lắc đầu gần như không đáng kể.
Trung cảm thấy một chút hụt hẫng, nhưng anh hiểu cô còn quá yếu. Anh vẫn giữ nguyên tư thế cúi người, kiên nhẫn nói tiếp.
“”Anh xin lỗi, Lan à… anh xin lỗi vì tất cả… Em có đau ở đâu không? Cần anh gọi bác sĩ không?””
Lan lại lắc đầu khẽ. Cái lắc đầu này rõ ràng hơn một chút so với cái trước, dù vẫn rất chậm và yếu ớt. Cô vẫn không nhìn thẳng vào mắt anh. Ánh mắt cô lướt qua khuôn mặt anh, trống rỗng.
Trung lặng đi một giây, tim thắt lại. Anh cố gắng nén cảm xúc, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay cô đang đặt trên chăn. Tay cô lạnh ngắt và mềm nhũn.
“”Anh ở đây với em, Lan nhé. Em không sao đâu rồi. Mọi chuyện sẽ ổn thôi.””
Anh nói những lời trấn an, nhưng chính anh cũng không biết có ổn thật không. Anh chỉ muốn nghe thấy giọng nói của cô, dù chỉ là một tiếng động nhỏ.
Trung giữ im lặng một lúc, chỉ nắm chặt tay vợ. Anh nhìn khuôn mặt xanh xao, gầy gò của cô, lòng dâng lên cảm giác tội lỗi và xót xa tột cùng.
Giữa sự tĩnh lặng đó, sau một hồi lâu dường như vô tận, môi Lan khẽ mấp máy. Một âm thanh rất nhỏ, yếu ớt thoát ra, như tiếng gió thoảng. Trung phải ghé sát tai vào miệng cô mới nghe rõ.
“”Để… em… yên…””
Giọng nói chỉ là một hơi thở, mỏng manh đến mức có thể tan biến bất cứ lúc nào. Nhưng từng chữ lại như những mũi kim đâm thẳng vào tim Trung. Yêu cầu đầu tiên, lời thì thầm đầu tiên của cô sau khi tỉnh lại, lại là muốn anh rời đi, muốn có khoảng không cho riêng mình, tránh xa anh.
Trung sững sờ lùi lại một chút. Cái nhói đau trong lồng ngực không chỉ là sự hụt hẫng, mà còn là sự nhận thức tàn khốc về khoảng cách giữa họ, về gánh nặng mà anh đã đặt lên cô, về tất cả những tổn thương chưa bao giờ lành lặn. Lời nói đó như một bản án, khiến anh hoàn toàn bất lực.”
“Trung sững sờ lùi lại một chút. Cái nhói đau trong lồng ngực không chỉ là sự hụt hẫng, mà còn là sự nhận thức tàn khốc về khoảng cách giữa họ, về gánh nặng mà anh đã đặt lên cô, về tất cả những tổn thương chưa bao giờ lành lặn. Lời nói đó như một bản án, khiến anh hoàn toàn bất lực. Nhưng rồi, nhìn khuôn mặt yếu ớt của Lan, nhìn đôi mắt nhắm nghiền lại ngay sau câu nói đó, Trung lại cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ hơn nỗi đau cá nhân: anh cần phải hiểu. Anh cần phải biết ba năm qua cô đã sống như thế nào trong chính ngôi nhà của họ, bên cạnh anh.
Anh hít sâu, cố gắng kìm lại tiếng nấc đang chực trào. Anh lại ghé sát hơn một chút, giọng nói mềm mại, khác hẳn sự tuyệt vọng vừa rồi.
“”Anh xin lỗi… Anh biết em muốn ở một mình… Nhưng anh cần nói chuyện với em, Lan à. Anh… anh không hiểu… Không hiểu chuyện gì đã xảy ra với chúng ta suốt ba năm qua…””
Lan vẫn im lặng. Trung chờ đợi. Căn phòng bệnh viện chỉ còn tiếng máy móc đều đều và tiếng thở dồn nén của anh. Sau một lúc lâu, khi Trung tưởng như cô đã ngủ thiếp đi, mí mắt Lan lại khẽ động đậy. Cô mở mắt, lần này ánh nhìn đã có vẻ tập trung hơn một chút, dù vẫn đầy mệt mỏi. Cô nhìn trần nhà trắng toát.
“”Em… mệt quá…”” Giọng cô vẫn yếu ớt, nhưng rõ hơn lúc nãy. “”Áp lực… lúc nào cũng áp lực…””
Trung gật đầu lia lịa, vội vàng nắm lấy tay cô lần nữa, nhẹ nhàng hơn. “”Áp lực gì hả em? Nói cho anh nghe đi. Anh ở đây để nghe mà.””
Lan thở dài, một tiếng thở dài đầy nặng nề. “”Mọi thứ… anh có bao giờ hiểu không? Sinh con xong… cơ thể thay đổi, đầu óc lúc nào cũng quay cuồng với Bin… rồi công việc của anh… gánh nặng tiền bạc… anh cứ đi sớm về khuya… Em một mình với con… mọi thứ đều đến tay… Nhà cửa, con cái, cơm nước…””
Trung lắng nghe, tim anh thắt lại. Anh chưa bao giờ nghĩ theo cách đó. Anh chỉ thấy mệt mỏi vì công việc, vì cố gắng kiếm tiền, và vì cảm giác bị vợ xa lánh. Anh chưa bao giờ thực sự dừng lại để nhìn xem gánh nặng trên vai cô lớn đến mức nào.
“”Em cảm thấy… bị bỏ rơi, phải không?”” Trung khẽ hỏi, giọng nghẹn lại.
Lan không trả lời trực tiếp. Cô nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài trên thái dương gầy gò. “”Em chỉ cần… được chia sẻ… được thấu hiểu… Nhưng anh thì sao? Anh chỉ…”” Cô ngập ngừng, như không muốn nói ra.
Trung biết cô định nói gì. Anh chỉ thấy nhu cầu của mình, sự khao khát, sự bất lực khi bị từ chối. Anh đã quá tập trung vào nỗi đau của bản thân mà quên mất người bên cạnh anh, người đang chịu đựng một cuộc chiến thầm lặng mỗi ngày.
“”Anh… anh ích kỷ lắm, phải không em?”” Trung nói, giọng run run. Nước mắt đã ứa ra, làm nhòe đi khuôn mặt xanh xao của Lan trong mắt anh. “”Anh chỉ nghĩ đến bản thân mình… Anh xin lỗi… Lan ơi… anh xin lỗi vì đã không nhìn thấy em… không hiểu em…””
Lời xin lỗi chân thành, đầy hối hận từ Trung dường như làm Lan chùng xuống. Cô mở mắt ra lần nữa, lần này ánh nhìn của cô hướng về phía anh, có lẽ không nhìn rõ mặt anh qua màn nước mắt của anh, nhưng đó là lần đầu tiên cô thực sự hướng về phía anh trong cuộc nói chuyện này.
“”Em… mệt lắm rồi, Trung à…”” Giọng cô yếu đi, nhưng nỗi đau trong đó lại rõ ràng hơn. “”Em chỉ muốn được yên…””
Trung biết cô cần nghỉ ngơi. Nhưng cuộc nói chuyện, dù ngắn ngủi và đau đớn, đã mở ra một cánh cửa. Anh nhận ra mình đã sai ở đâu, sai nghiêm trọng đến mức nào. Nỗi đau và sự ích kỷ của anh đã che mờ đi sự chịu đựng của vợ mình suốt ba năm qua. Anh nắm chặt tay Lan, nước mắt vẫn rơi, một sự nhận thức tàn khốc và muộn màng.”
“Trung nắm chặt tay Lan, nước mắt vẫn rơi, một sự nhận thức tàn khốc và muộn màng. Anh ngồi đó thật lâu, chỉ đơn giản là ở bên cô, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay cô, hơi ấm mà anh đã vô tình đánh mất suốt ba năm qua. Sáng hôm sau, Lan tỉnh dậy, vẫn còn rất yếu, nhưng cô đã có thể nói chuyện đôi chút với Trung. Họ không nhắc lại đêm qua, không nhắc lại những lời nói đau lòng, chỉ đơn giản là trao đổi về tình trạng sức khỏe của Lan. Trung chăm sóc cô tận tình, từng chút một, không còn sự nôn nóng hay đòi hỏi nào trong ánh mắt anh, chỉ còn sự lo lắng và ăn năn.
Khi Lan xuất viện trở về khu phố nhỏ quen thuộc ở Đà Nẵng, mọi thứ vẫn như cũ, nhưng mối quan hệ giữa họ đã thay đổi mãi mãi. Khoảng trống ba năm không thể lấp đầy ngay lập tức. Lan vẫn còn ám ảnh và mệt mỏi, cả về thể chất lẫn tinh thần. Cô cần thời gian để phục hồi, không chỉ cơ thể mà cả niềm tin vào Trung và vào chính cuộc hôn nhân này. Trung hiểu điều đó. Anh kiên nhẫn hơn bao giờ hết. Anh bắt đầu chủ động chia sẻ việc nhà, chăm sóc Bin nhiều hơn, và quan trọng nhất, anh học cách lắng nghe. Anh không còn vội vàng đưa ra giải pháp hay bày tỏ sự thất vọng khi Lan vẫn còn xa cách. Thay vào đó, anh chỉ đơn giản là ở bên, là một điểm tựa thầm lặng.
Một buổi chiều, khi Bin đang chơi đồ chơi trong phòng khách, Lan ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Trung lại gần, không ngồi sát mà ngồi cách cô một khoảng nhỏ.
“”Em thấy khá hơn chút nào không?”” Anh hỏi nhẹ nhàng.
Lan khẽ lắc đầu. “”Em… vẫn thấy nặng trĩu lắm anh à.””
Trung thở dài, nhưng không phải vì chán nản. Anh đặt tay lên vai cô, rất khẽ, như sợ làm cô sợ hãi. “”Anh biết. Anh xin lỗi. Anh biết tất cả là lỗi của anh. Anh đã không hiểu em… không ở bên em khi em cần anh nhất.””
Lan nhìn anh, ánh mắt phức tạp. Có nỗi đau, có sự mệt mỏi, nhưng lần này, Trung nhìn thấy cả một chút yếu mềm, một chút lưỡng lự.
“”Chúng ta cần giúp đỡ, Lan ạ,”” Trung nói tiếp. “”Anh đã tìm hiểu rồi. Có những chuyên gia tâm lý họ có thể giúp chúng ta gỡ bỏ những nút thắt này. Giúp em… và giúp cả anh nữa. Anh không muốn chuyện đêm đó xảy ra nữa. Không muốn em phải chịu đựng một mình nữa.””
Lan im lặng suy nghĩ. Đề nghị này không phải là đòi hỏi, không phải là ép buộc, mà là một sự thừa nhận về vấn đề và mong muốn cùng nhau tìm cách giải quyết. Đó là điều cô chưa từng nhận được từ Trung suốt ba năm qua.
“”Em… không biết nữa,”” cô nói nhỏ.
“”Không sao,”” Trung đáp ngay lập tức, giọng trấn an. “”Em cứ suy nghĩ đi. Nhưng anh hy vọng… hy vọng em sẽ cho chúng ta một cơ hội. Không phải vì anh, không phải vì em, mà vì Bin. Vì gia đình của chúng ta.””
Cánh cửa hàn gắn đã được mở ra, dù chỉ hé một chút. Họ biết con đường phía trước còn rất dài, đầy khó khăn và thách thức. Nhưng ít nhất, họ đã không còn đi ngược hướng. Trung đã học được một bài học đắt giá về sự thấu hiểu, về gánh nặng vô hình mà người phụ nữ sau sinh phải gánh chịu, về tầm quan trọng của sức khỏe tinh thần trong hôn nhân. Anh đã nhận ra rằng tình yêu không chỉ là khao khát và sự gần gũi thể xác, mà còn là sự sẻ chia, sự kiên nhẫn và sự sẵn sàng cùng nhau đối mặt với những tổn thương sâu kín nhất. Họ bắt đầu lại, không còn là “”người chồng đòi hỏi”” hay “”người vợ né tránh””, mà là hai con người cùng nhau bước đi trên con đường phục hồi và xây dựng lại tổ ấm đã suýt tan vỡ, từng bước một, vì gia đình nhỏ bé của họ.”

