Tiểu Hy ngồi thẫn thờ trên chiếc ghế sofa bọc da, ánh mắt trống rỗng hướng ra khung cửa sổ. Vườn hoa mà cô vừa tỉ mẩn chăm sóc giờ đây chỉ còn là một mảng màu lờ mờ trong màn đêm buông xuống. Nồi canh hầm bị đổ, vết xước trên trán, cảm giác lạnh lẽo từ lời nói của Châu Nghiên… tất cả như một cơn bão quật qua tâm trí cô. Sự dày vò trong mối quan hệ này đã khiến cô từ đau khổ tột cùng đến tê dại. Giờ đây, chỉ còn lại một sự quyết tâm lạnh lẽo, thôi thúc cô phải thoát ra khỏi vòng luẩn quẩn này. Cô không thể tiếp tục chịu đựng nữa. Sang năm hoa vẫn sẽ nở, nhưng không phải vì Châu Nghiên, mà vì chính cô.
Châu Nghiên về đến nhà, bước vào căn phòng khách quen thuộc. Anh sững lại khi thấy Tiểu Hy ngồi giữa vườn hoa đã tàn úa, khuôn mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt lại kiên định đến lạ. Anh bỗng nhớ ra mình đã quên mất việc cô luôn mang cơm cho anh, cũng quên mất vườn rau mà cô từng dày công vun trồng.
“Tiểu Hy… hôm nay em không đến đưa cơm cho anh à? Và rau trong vườn sao lại không trồng nữa?” Giọng anh pha lẫn chút bối rối và ngỡ ngàng.
Tiểu Hy từ từ đứng dậy, đối diện với anh. Nụ cười gượng gạo nở trên môi cô.
“Hôm qua anh chẳng phải đã nói là không cần thiết sao? Em nghĩ lại, đúng là không cần thiết thật.”
Cổ họng Châu Nghiên nghẹn lại. Anh muốn nói gì đó, muốn giải thích, nhưng những lời ấy đã quá quen thuộc, quá vô nghĩa. Tiểu Hy đã quá mệt mỏi với những lời hứa hẹn và sự thờ ơ của anh. Lần này, sự tổn thương quá lớn, nó đã tôi luyện cô thành một con người khác.
Cô quay người, bước ra khỏi nhà, để lại Châu Nghiên đứng lặng giữa căn phòng.
***
Tiểu Hy đi bộ trên con đường quen thuộc, không rõ điểm đến. Cảm giác trống rỗng bủa vây lấy cô, nhưng xen lẫn trong đó là một sự thanh thản lạ lùng. Cô đã đưa ra quyết định.
Cô bước vào một quán cà phê nhỏ, gọi một ly trà sữa và ngồi xuống. Chiếc điện thoại rung lên trong túi. Là tin nhắn từ công ty. Tiểu Hy nhanh chóng mở máy, bắt đầu xem xét các báo cáo và lên kế hoạch cho công việc kinh doanh của mình. Dù trong lòng tan nát, cô vẫn không thể bỏ bê trách nhiệm. Công ty là tâm huyết của cô, là nơi cô tìm thấy giá trị của bản thân.
Cô nhìn lại dòng trạng thái mới nhất của Yên San trên mạng xã hội. Một bức ảnh chụp bàn tay Châu Nghiên đang xoa bóp cho cô. Dòng chú thích đầy ẩn ý: “Cảm ơn anh, người bạn đời duy nhất của em.” Nụ cười tự mãn trên môi Yên San, nốt ruồi quen thuộc trên mu bàn tay Châu Nghiên… Tất cả như những nhát dao đâm vào tim Tiểu Hy. Cô đã quá ngu ngốc khi tin rằng mình có thể giành lại trái tim anh.
Đột nhiên, một ý nghĩ lóe lên trong đầu Tiểu Hy. Cô nhớ đến tờ chẩn đoán sức khỏe mà Châu Nghiên đã đưa cho cô sau vụ tai nạn. Tờ giấy mỏng manh ấy đã chứng minh sự thờ ơ của anh. Nhưng giờ đây, nó lại là một thứ vũ khí.
Cô đứng dậy, dứt khoát thanh toán hóa đơn và rời khỏi quán cà phê. Con đường phía trước vẫn còn mờ mịt, nhưng Tiểu Hy biết, cô sẽ không quay đầu lại nữa. Cô đã sẵn sàng cho một cuộc chiến mới, một cuộc chiến vì chính mình.
***
Tại bệnh viện, Châu Nghiên đang xem xét lại bệnh án của Yên San. Anh cau mày, tâm trí nặng trĩu. Bác sĩ Lý bước vào phòng làm việc của anh, vẻ mặt đầy lo lắng.
“Châu Nghiên, cậu có thấy Tiểu Hy đâu không? Sáng nay cô ấy không đến bệnh viện, điện thoại cũng không liên lạc được.”
Châu Nghiên khựng lại. Anh đã quen với sự hiện diện của Tiểu Hy, quen với việc cô chăm sóc anh. Giờ đây, sự vắng mặt đột ngột của cô khiến anh cảm thấy bất an.
“Cô ấy… cô ấy đã nói là không cần thiết nữa.” Châu Nghiên lắp bắp.
Bác sĩ Lý nhíu mày. “Không cần thiết cái gì? Cô ấy đã trải qua một tai nạn kinh hoàng, cậu không định đi tìm cô ấy sao?”
Châu Nghiên im lặng. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi có vườn hoa đã tàn úa. Giờ đây, anh mới nhận ra, mình đã đánh mất đi điều quý giá nhất. Sự vắng mặt của Tiểu Hy để lại một khoảng trống mênh mông, khiến anh nhận ra mình đã yêu cô ấy đến nhường nào. Có lẽ, đã đến lúc anh phải trả giá cho những sai lầm của mình.
Tiểu Hy thức dậy trong ánh sáng mờ ảo của buổi sớm. Châu Nghiên vẫn say ngủ, hơi thở đều đặn phả vào không khí. Cô nhìn anh, một cái nhìn thật lâu, trong đó đan xen biết bao nhiêu kỷ niệm, đan xen cả sự chua xót. Cô nhẹ nhàng rời khỏi giường, cố gắng không tạo ra bất kỳ tiếng động nào. Từng hành động đều được thực hiện một cách thận trọng, như thể đang tháo gỡ từng sợi dây ràng buộc cuối cùng. Cô cho vài món đồ cá nhân cần thiết nhất vào một chiếc túi nhỏ. Một sự nhẹ nhõm kỳ lạ len lỏi trong tâm trí, xen lẫn với nỗi buồn sâu sắc mà cô không thể gọi tên. Cô đã ở đây quá lâu, đã hy sinh quá nhiều. Giờ là lúc cô phải tìm lại chính mình.
Cô lướt qua chiếc bàn trang điểm. Tờ chẩn đoán sức khỏe mỏng manh nằm đó, một lời nhắc nhở về sự vô tâm của Châu Nghiên. Cô không lấy nó. Cô không cần bằng chứng nữa. Sự thật đã quá rõ ràng. Tiếng chuông điện thoại reo khẽ trong túi xách. Một tin nhắn. Là từ Bác sĩ Lý. “Tiểu Hy, cậu có thấy Châu Nghiên đâu không? Anh ấy đột nhiên biến mất khỏi bệnh viện sáng nay. Điện thoại không liên lạc được. Tôi hơi lo.”
Tiểu Hy đọc tin nhắn, một nụ cười mỉa mai thoáng qua. Cô gõ vội vài dòng trả lời. “Anh ấy có lẽ đang bận. Đừng lo.” Cô không giải thích thêm. Cô biết, mọi giải thích lúc này đều là thừa thãi. Cô quay lại nhìn Châu Nghiên lần cuối. Anh vẫn ngủ say, không hề hay biết cô đang chuẩn bị rời xa cuộc đời anh. Cô không còn giận. Chỉ còn lại sự trống rỗng và một quyết tâm sắt đá. Cô mở cửa phòng, bước ra ngoài.
Ánh nắng ban mai yếu ớt chiếu vào khu vườn. Vườn hoa vẫn chưa kịp nở rộ. Những nụ hoa còn e ấp, chờ đợi một bàn tay chăm sóc. Tiểu Hy dừng lại một chút, ngắm nhìn thành quả của mình. Cô đã từng hy vọng, đã từng tin rằng tình yêu có thể tưới mát những bông hoa này. Nhưng giờ đây, cô biết, tình yêu chân thật phải đến từ sự sẻ chia, từ sự quan tâm chân thành, chứ không phải từ những lời hứa suông hay những hành động mang tính nghĩa vụ. Cô hít một hơi thật sâu, mùi hương đất ẩm và lá cây quen thuộc. Cô đã sẵn sàng.
Cô bước ra khỏi nhà, không một lời từ biệt. Con đường phía trước dường như dài hơn thường lệ. Mỗi bước chân đều mang theo một gánh nặng được trút bỏ dần. Cô đi về phía sân bay. Cô đã đặt vé từ đêm qua, ngay sau khi mọi chuyện vỡ lòa. Một chiếc vé máy bay đến một thành phố xa lạ, một khởi đầu mới. Cô có công ty của mình, có những dự án dang dở cần hoàn thành. Cô sẽ không để mình gục ngã. Cô sẽ chứng minh cho mọi người thấy, cô không cần ai để có thể đứng vững.
Trên đường đi, cô nhận được một cuộc gọi từ Bác sĩ Lý. Lần này, giọng anh khẩn thiết hơn. “Tiểu Hy, anh ấy đã tìm về. Anh ấy nói anh ấy không biết mình đã đi đâu, chỉ cảm thấy mọi thứ như sụp đổ. Anh ấy cứ nhắc đến em. Em có thể về gặp anh ấy không? Chỉ một chút thôi.”
Tiểu Hy dừng bước. Cô biết, đây là khoảnh khắc thử thách cuối cùng. Trái tim cô nhói lên, nhưng lý trí vẫn tỉnh táo. Cô đã quá mệt mỏi với trò chơi cảm xúc này. Cô đã đủ mạnh mẽ để buông bỏ.
“Bác sĩ Lý,” cô nói, giọng bình tĩnh đến lạ. “Tôi đã đi rồi. Tôi sẽ không quay lại nữa.” Cô dứt khoát kết thúc cuộc gọi. Nước mắt lăn dài trên má, nhưng cô không khóc nức nở. Đó là những giọt nước mắt giải thoát. Cô nhìn lên bầu trời xanh biếc, hít thở bầu không khí trong lành. Cô đang bay lên, tìm lại chính mình, tìm lại sự bình yên vốn có.
Tiểu Hy đặt nhẹ lá thư lên mặt bàn làm việc của Châu Nghiên, cạnh chồng tài liệu và chiếc máy tính đã nguội lạnh. Tay cô khẽ run, nhưng ánh mắt lại kiên định đến lạ. Cô không còn giận, cũng không còn đau khổ. Chỉ còn lại sự giải thoát và một quyết tâm không gì lay chuyển. Cô đã cố gắng quá nhiều, chịu đựng quá nhiều. Giờ là lúc cô phải đi. Cô nhìn quanh căn phòng quen thuộc, nơi chứa đựng biết bao kỷ niệm, cả ngọt ngào lẫn cay đắng. Không có lời trách móc, không lời van xin. Chỉ một thông báo lạnh lùng: cô sẽ rời đi. Và cô yêu cầu anh không tìm kiếm.
Cô hít một hơi thật sâu, không khí trong phòng dường như đặc quánh lại. Trên bàn, ngoài lá thư, còn có một tờ chẩn đoán sức khỏe mỏng tang, bằng chứng cho sự thờ ơ của anh. Cô không buồn mang nó theo. Cô không cần nó nữa. Sự thật đã quá rõ ràng. Chiếc túi xách nhỏ chứa đựng những vật dụng cá nhân thiết yếu đã sẵn sàng. Cô quay người, bước ra khỏi căn phòng, bỏ lại đằng sau tất cả những gì đã ràng buộc cô bấy lâu nay.
Cánh cửa phòng làm việc đóng lại một cách nhẹ nhàng. Tiếng bước chân cô vọng lại trên sàn nhà, ngày càng xa dần. Cô không ngoái lại nhìn. Con đường phía trước đang chờ đợi cô. Một cuộc sống mới, một khởi đầu mới. Cô đã biết mình cần phải làm gì. Chiếc xe taxi đã đợi sẵn bên ngoài. Cô bước vào, giọng nói trầm tĩnh khi đọc địa chỉ. Chiếc xe lăn bánh, đưa cô đi xa dần khỏi ngôi nhà đó, xa dần khỏi Châu Nghiên.
Trên đường đến sân bay, điện thoại rung lên. Là Bác sĩ Lý. Giọng anh khẩn thiết. “Tiểu Hy, anh ấy đã về nhà. Anh ấy hoảng loạn, nói không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Anh ấy cứ gọi tên em. Em có thể về gặp anh ấy được không?”
Tiểu Hy im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ, những hàng cây lướt qua như thước phim quay chậm. Trái tim cô nhói lên một chút, một cơn đau thoáng qua. Nhưng lý trí cô đã quá mạnh mẽ. Cô đã đưa ra quyết định của mình.
“Bác sĩ Lý,” cô nói, giọng đều đều, “Tôi đã đi rồi. Tôi sẽ không quay lại nữa.”
Cô dứt khoát cúp máy. Nước mắt lăn dài trên má, nhưng không phải là tiếng khóc nức nở. Đó là những giọt nước mắt của sự giải thoát, của một lời chia ly chính thức. Cô nhìn lên bầu trời, một khoảng không xanh biếc bao la. Cô cảm thấy nhẹ nhõm. Cô đang bay lên, tìm lại chính mình. Cuộc hành trình mới của Tiểu Hy đã bắt đầu. Cô sẽ không nhìn lại. Cô sẽ không để bất cứ điều gì có thể níu giữ cô lại.
Tiểu Hy bước ra khỏi căn nhà quen thuộc. Cánh cửa khép lại sau lưng cô một cách dứt khoát. Cô hít thở không khí buổi sớm, cảm nhận sự tự do nhưng cũng vô cùng cô độc. Cô nhìn lại ngôi nhà một lần cuối, rồi quay bước, không ngoảnh đầu lại.
Tiếng xe taxi lăn bánh, đưa Tiểu Hy đi qua những con phố quen thuộc, giờ đây mang một màu sắc xa lạ. Trên xe, cô cố gắng không nghĩ đến bất cứ điều gì. Cô chỉ nhìn những hàng cây, những tòa nhà lướt qua như thước phim quay chậm. Điện thoại vẫn còn rung nhè nhẹ trong túi. Cô biết là Bác sĩ Lý. Cô biết anh ta sẽ nói gì. Nhưng cô không muốn nghe. Cô đã đưa ra quyết định của mình rồi.
Chiếc xe dừng lại trước sân bay. Tiểu Hy trả tiền cho tài xế, cầm lấy chiếc túi xách nhỏ. Cô bước vào sảnh sân bay, một cảm giác choáng ngợp xen lẫn bình yên. Cô đến quầy làm thủ tục, giọng nói đều đều khi đọc tên mình. Cô nhìn lại những tấm vé. Đây là vé của cô. Một hành trình mới, một khởi đầu mới.
Cô ngồi chờ ở phòng chờ, nhìn dòng người qua lại. Ai cũng có câu chuyện riêng, ai cũng có một điểm đến. Cô cũng vậy. Cô đã từng có một cuộc sống, một gia đình. Giờ đây, cô chỉ còn lại bản thân mình. Và cô tin rằng, đó là điều quan trọng nhất.
Cô đứng dậy, bước về phía cửa lên máy bay. Cô không còn vướng bận. Cô không còn đau khổ. Chỉ còn lại sự thanh thản và một niềm tin mãnh liệt vào tương lai. Cô bước lên máy bay, tìm chỗ ngồi của mình. Cô nhìn qua ô cửa sổ, bầu trời xanh thẳm đang chờ đợi. Cô mỉm cười. Cuộc hành trình mới của Tiểu Hy đã bắt đầu. Cô sẽ không nhìn lại. Cô sẽ không để bất cứ điều gì có thể níu giữ cô lại.
Châu Nghiên khẽ cựa mình, cảm giác mềm mại của chiếc giường quen thuộc chợt xa lạ. Anh mở mắt, ánh sáng ban mai lờ mờ len qua khe rèm. Căn phòng chìm trong tĩnh lặng đến đáng sợ. Anh đưa tay sờ sang bên cạnh. Trống rỗng. Chiếc gối vẫn còn hơi ấm, nhưng hơi ấm ấy đã nhanh chóng tan biến.
“Tiểu Hy?” Anh gọi khẽ, giọng còn ngái ngủ.
Không một lời đáp. Chỉ có tiếng đồng hồ tích tắc đều đặn, nhấn mạnh sự vắng lặng. Châu Nghiên ngồi bật dậy, tim bắt đầu đập nhanh hơn một chút. Anh nhìn quanh phòng khách, rồi sang phòng làm việc, rồi xuống bếp. Ngôi nhà vẫn còn nguyên vẹn, không có dấu hiệu của sự đột nhập hay xáo trộn nào. Nhưng sự im lặng đến tê người này lại là dấu hiệu rõ ràng nhất.
Trên bàn ăn, giữa mớ lộn xộn thường ngày, có một thứ hoàn toàn không thuộc về nó: một tờ giấy trắng gấp lại. Anh bước đến, cầm nó lên. Bàn tay bác sĩ quen thuộc với việc cầm dao mổ, giờ đây run lên khe khẽ. Anh mở tờ giấy ra.
Là lá thư của Tiểu Hy.
Những dòng chữ quen thuộc, nét bút thanh mảnh mà anh từng say mê ngắm nhìn. Ban đầu, anh cau mày, không hiểu ý nghĩa của hành động đột ngột này. Anh đọc lướt qua, cố gắng tìm một lời giải thích. Nhưng càng đọc, khuôn mặt anh càng biến sắc.
“Em xin lỗi…”
“Em không thể tiếp tục nữa…”
“Em cần thời gian…”
Từng câu chữ như những nhát dao cứa vào tim anh. Sự khó chịu ban đầu nhanh chóng nhường chỗ cho một cảm giác bất an dâng trào. Rồi đến lo lắng. Và cuối cùng, là sự nhận ra cay đắng. Cô ấy đã thực sự rời đi. Không phải là một chuyến đi công tác đột xuất, không phải là một buổi thăm bạn bè. Cô ấy đã ra đi, mang theo mọi thứ, để lại anh một mình trong căn nhà rộng lớn này. Một sự trống rỗng lạnh lẽo lan tỏa khắp căn phòng, như thể chính bầu không khí cũng đang nín thở.
Châu Nghiên buông tờ giấy xuống, trái tim như bị ai bóp nghẹt. Anh cố gắng gọi điện cho Tiểu Hy, nhưng màn hình điện thoại hiện lên dòng chữ lạnh lùng: “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.” Vài lần thử lại vẫn không có kết quả. Một cảm giác bất an len lỏi, dần biến thành nỗi sợ hãi không tên.
Anh vội vã lao ra ngoài, tìm kiếm trong từng ngóc ngách của ngôi nhà, hy vọng có một lời giải thích nào đó. Nhưng chỉ có sự trống rỗng và im lặng đến đáng sợ. Anh nhớ lại những lời Tiểu Hy viết trong thư: “Em xin lỗi… Em không thể tiếp tục nữa… Em cần thời gian…” Từng câu chữ như những nhát dao cứa vào tim anh. Cô ấy đã thực sự rời đi.
Châu Nghiên quay cuồng, không biết phải làm gì. Anh quyết định liên lạc với bạn bè và gia đình của Tiểu Hy.
Đầu dây bên kia là mẹ cô.
“Mẹ ơi, Tiểu Hy có về nhà mẹ không ạ?” Châu Nghiên cố nén giọng để không nghe quá hoảng loạn.
Giọng bà hơi ngập ngừng: “Không, nó không về đây. Nó có nhắn tin bảo dạo này bận nhiều việc.”
“Nhưng mẹ ơi, nó… nó đã rời đi rồi. Mẹ có biết nó đi đâu không ạ?” Anh thúc giục.
“Châu Nghiên, con đừng làm mẹ lo. Nó là người lớn rồi, nó biết mình làm gì.” Mẹ Tiểu Hy nói, giọng có chút khép nép. “À mà, nó có dặn mẹ, nếu con hỏi thì cứ nói là không biết gì hết nhé.”
Trái tim Châu Nghiên như chùng xuống. Lời dặn dò của mẹ vợ càng khiến anh thêm nghi ngờ. Anh tiếp tục gọi cho những người bạn thân nhất của Tiểu Hy.
“An Nhi, mày có biết Tiểu Hy đâu không?” Anh hỏi dồn dập khi thấy cô bạn thân của vợ bắt máy.
An Nhi im lặng một lúc lâu. “Tiểu Hy… Ừm, nó có nói với tao là nó muốn đi du lịch một mình một thời gian, để đầu óc thư giãn.”
“Du lịch? Đi đâu? Sao nó không nói với tao một lời?” Châu Nghiên cảm thấy sự tức giận bắt đầu nhen nhóm.
“Tao… tao không rõ lắm. Nó chỉ nói chung chung thôi.” An Nhi lúng túng. “À, nó có dặn tao, nếu có ai hỏi về nó thì cứ nói là không biết gì hết, và đừng nói gì với mày.”
Châu Nghiên nắm chặt điện thoại, đầu óc quay cuồng. Không ai biết cô ấy ở đâu. Mọi người đều từ chối tiết lộ thông tin, và còn dặn họ không được nói cho anh biết. Sự bất lực và tức giận dâng lên trong lòng anh. Anh cảm thấy mình như bị cô lập, bị bỏ rơi trong một vòng xoáy bí ẩn. Anh nhìn quanh căn phòng trống vắng, cảm giác bị phản bội và lạc lõng bao trùm lấy anh. Sự bực bội tăng dần, như một cơn bão đang cuộn trào trong lồng ngực.
CHÂU NGHIÊN ngồi gục trên ghế sofa, tay vẫn còn run. Căn nhà vắng lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ trên tường như đang chế giễu sự bế tắc của anh. Vài tuần trôi qua, mỗi ngày anh đều cố gắng liên lạc, tìm kiếm Tiểu Hy trong vô vọng. Mọi con đường dẫn đến cô đều đã bị cắt đứt. Điện thoại của cô tắt máy, mạng xã hội im hơi lặng tiếng, bạn bè cô đều nhất loạt “không biết”.
Châu Nghiên đưa tay lên xoa thái dương, cảm giác trống rỗng bắt đầu lan tỏa. Anh đã quá quen với sự hiện diện của Tiểu Hy, với tiếng cười của cô, với những món ăn cô nấu, với cả những lúc cô giận dỗi vu vơ. Giờ đây, sự vắng mặt của cô lại trở thành một lỗ hổng lớn, khiến cuộc sống của anh trở nên nhạt nhẽo và vô nghĩa.
Anh nhớ lại lần cuối cùng họ cãi nhau. Anh đã quá lời, đã quá kiêu ngạo, đã cho rằng mình luôn đúng. Anh đã không nhận ra rằng, đằng sau vẻ ngoài mạnh mẽ, Tiểu Hy là người luôn quan tâm, luôn vun đắp cho tổ ấm nhỏ của họ. Giờ đây, khi sự trống vắng bao trùm, anh mới thật sự nhận ra, Tiểu Hy quan trọng với anh đến nhường nào. Nhưng cái tôi kiêu ngạo vẫn còn đó, ngăn anh thừa nhận hoàn toàn. Anh tự nhủ, cô ấy chỉ đi công tác, cô ấy sẽ sớm quay về thôi. Nhưng sâu thẳm trong lòng, anh biết điều đó không còn đúng nữa.
Châu Nghiên đứng dậy, bước chân vào vườn rau nhỏ phía sau nhà. Anh nhìn những luống rau còn xanh mơn mởn, những chậu hoa vẫn đang đua nhau khoe sắc. Đây là nơi Tiểu Hy dành nhiều thời gian nhất, nơi cô chăm sóc chúng bằng tất cả tình yêu thương. Anh khẽ chạm tay vào một chiếc lá, trong lòng trào dâng một cảm giác xót xa. Anh đã từng coi những thú vui này của cô là phù phiếm, nhưng giờ đây, chúng lại là minh chứng rõ ràng nhất cho sự ra đi của cô.
Anh tự hỏi, liệu có phải anh đã đẩy cô đi? Liệu có phải sự vô tâm của anh đã khiến cô không còn tìm thấy hạnh phúc trong cuộc hôn nhân này? Nỗi hối hận bắt đầu len lỏi, bào mòn từng chút một sự kiêu ngạo còn sót lại.
Cùng lúc đó, tại một phòng khám tư nhân sang trọng, Yên San đang ngồi trước gương. Cô vuốt ve khuôn mặt mình, một nụ cười mỉm chi nở trên môi. Bên cạnh cô là chiếc điện thoại, trên màn hình đang hiển thị một bài đăng mới trên mạng xã hội. Đó là một bài viết về các phương pháp massage trị liệu, kèm theo hình ảnh một bó hoa tươi và dòng trạng thái đầy ẩn ý: “Cuộc sống vốn dĩ đã quá mệt mỏi. Đôi khi, chúng ta cần tìm đến những liệu pháp đặc biệt để cân bằng lại tâm hồn.” Bài đăng này như một lời tuyên bố ngầm, một lời thách thức. Yên San biết Châu Nghiên sẽ nhìn thấy nó. Và cô tin, anh sẽ không thể nào làm ngơ.
Trong một góc phòng làm việc tại bệnh viện, Bác sĩ Lý đang xem lại hồ sơ bệnh án của một bệnh nhân. Đồng nghiệp của anh bước vào, trên tay là một tách trà sữa.
“Này Lý, chiều nay anh có rảnh không? Bạn gái tôi gọi cho tôi, cô ấy muốn chúng ta đi ăn tối.”
Bác sĩ Lý ngẩng đầu lên, gật đầu: “Được thôi. Mà hôm nay tôi thấy anh cứ thấp thỏm thế nào ấy.”
Đồng nghiệp anh cười trừ: “Không có gì đâu, chỉ là… tình hình bên ngoài hơi phức tạp thôi.” Anh liếc nhìn về phía điện thoại, nơi có tin nhắn mới từ Yên San.
“Quan trọng là chúng ta làm tốt công việc của mình, phải không?” Bác sĩ Lý nói, giọng bình thản. Anh không biết rằng, chính những diễn biến phức tạp bên ngoài đó sẽ sớm ảnh hưởng trực tiếp đến cuộc sống của anh.
**CẢNH 1**
**NỘI DUNG:** PHÒNG LÀM VIỆC CỦA TIỂU HY – BAN NGÀY
Ánh nắng ban mai chiếu rọi qua khung cửa kính lớn, phủ lên căn phòng làm việc sang trọng của Tiểu Hy một vẻ đẹp rực rỡ. Không còn là dáng vẻ mong manh, cam chịu ngày nào, giờ đây Tiểu Hy ngồi thẳng lưng trên chiếc ghế xoay bọc da, ánh mắt sắc sảo quét qua màn hình máy tính. Xung quanh cô là những tập hồ sơ dày cộp, những biểu đồ tăng trưởng ấn tượng được dán trên tường. Căn phòng bừng sáng với vô số chậu cây xanh mướt, điểm xuyết những bình hoa tươi tắn – dấu ấn cá nhân của cô.
Tiểu Hy khẽ nhấp một ngụm trà thảo mộc nóng, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa. Tiếng gõ cửa vang lên dồn dập.
ĐỒNG NGHIỆP 1 (O.S)
(Nói vọng vào)
Tiểu Hy ơi, họp chiến lược quý 3 bắt đầu rồi!
Tiểu Hy đặt tách trà xuống, nở một nụ cười tự tin.
TIỂU HY
(Giọng điệu cương quyết)
Đến ngay đây.
Cô đứng dậy, vuốt phẳng chiếc váy công sở thanh lịch. Vóc dáng cô toát lên vẻ mạnh mẽ, tự tin. Bước chân cô vững chãi khi rời khỏi phòng làm việc.
**CẢNH 2**
**NỘI DUNG:** HÀNH LANG BỆNH VIỆN – BAN NGÀY
Châu Nghiên đang bước nhanh trên hành lang bệnh viện, tay cầm một tập hồ sơ. Anh trông có vẻ bận rộn, nhưng ánh mắt lại thoáng nét ưu tư. Anh vô tình lướt qua bảng tin, nơi có một bài báo về những phương pháp trị liệu mới. Anh dừng lại, ánh mắt nheo lại.
**CẢNH 3**
**NỘI DUNG:** PHÒNG CHỜ PHÒNG KHÁM TƯ NHÂN – BAN NGÀY
Yên San đang ngồi trong một căn phòng chờ sang trọng, mỉm cười đọc tin nhắn trên điện thoại. Cô khẽ vuốt ve chiếc vòng cổ bạc tinh xảo.
YÊN SAN
(Tự nhủ, giọng đầy ẩn ý)
Đã đến lúc mọi thứ phải thay đổi.
Cô nhấc điện thoại lên, chuẩn bị đăng tải một bức ảnh mới.
**CẢNH 4**
**NỘI DUNG:** PHÒNG ĂN NHÀ RIÊNG – BUỔI TỐI
Không khí bữa tối tại nhà riêng của Bác sĩ Lý và bạn gái có vẻ hơi gượng gạo. Bác sĩ Lý ngồi đối diện, ánh mắt xa xăm. Bạn gái anh cố gắng bắt chuyện.
BẠN GÁI BÁC SĨ LÝ
Anh hôm nay sao vậy? Cứ như đang suy nghĩ chuyện gì xa xôi lắm.
BÁC SĨ LÝ
(Lắc đầu nhẹ)
Không có gì. Chỉ là công việc có chút rắc rối.
Anh liếc nhìn sang điện thoại, nơi có một tin nhắn chưa đọc từ Yên San. Anh đột nhiên cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng.
BẠN GÁI BÁC SĨ LÝ
Rắc rối gì thế? Liên quan đến bệnh nhân à?
BÁC SĨ LÝ
(Chậm rãi)
Không hẳn. Là những thứ phức tạp hơn nhiều.
Anh đưa tay lên xoa thái dương, rõ ràng đang suy tư.
**CẢNH 5**
**NỘI DUNG:** PHÒNG LÀM VIỆC CỦA TIỂU HY – BUỔI CHIỀU
Tiểu Hy đang vỗ tay tán thưởng sau một bài thuyết trình. Những đồng nghiệp xung quanh đều dành cho cô những lời khen ngợi.
ĐỒNG NGHIỆP 2
Tiểu Hy, cách cô xử lý vấn đề này thật tuyệt vời! Đúng là không ai có thể làm tốt hơn cô.
ĐỒNG NGHIỆP 3
Nhìn cô bây giờ khác xưa quá. Mạnh mẽ và quyết đoán.
Tiểu Hy mỉm cười, ánh mắt lấp lánh niềm vui và sự tự hào. Cô biết, mình đã tìm lại được con đường của riêng mình.
TIỂU HY
Cảm ơn mọi người. Chúng ta hãy cùng nhau đưa công ty lên một tầm cao mới.
Cô quay lại bàn làm việc, bắt tay vào những công việc tiếp theo. Trên bàn cô, cạnh tách trà, là một tờ giấy ghi chú nhỏ: “Nhớ mua bánh kem và trà sữa cho buổi họp nhóm cuối tuần.” Cô mỉm cười, sự ấm áp lan tỏa.
**CẢNH 6**
**NỘI DUNG:** VƯỜN RAU NHÀ RIÊNG – HOÀNG HÔN
Châu Nghiên đứng lặng lẽ giữa vườn rau của mình. Ánh hoàng hôn nhuộm vàng khu vườn. Anh nhìn những luống rau xanh mơn mởn, những chậu hoa vẫn rực rỡ. Mọi thứ vẫn y nguyên như ngày Tiểu Hy còn ở đây. Anh khẽ chạm tay vào một luống cà chua, cảm giác trống rỗng lại ùa về.
CHÂU NGHIÊN
(Thì thầm)
Em đang ở đâu vậy, Tiểu Hy?
Anh nhìn lên bầu trời, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh. Anh thầm cầu nguyện cho một ngày nào đó, mọi thứ sẽ trở lại như xưa. Nhưng sâu thẳm trong lòng, anh biết, điều đó dường như ngày càng xa vời.
**CẢNH 7**
**NỘI DUNG:** PHÒNG KHÁM TƯ NHÂN CỦA YÊN SAN – BUỔI CHIỀU
Yên San đang nhìn chăm chú vào màn hình điện thoại, nơi hiển thị bài đăng mới nhất của mình kèm theo dòng trạng thái: “Cuộc sống vốn dĩ đã quá mệt mỏi. Đôi khi, chúng ta cần tìm đến những liệu pháp đặc biệt để cân bằng lại tâm hồn.” Nụ cười bí ẩn nở trên môi cô. Cô biết, bài đăng này chắc chắn sẽ đến tai Châu Nghiên.
YÊN SAN
(Giọng thì thầm đầy thỏa mãn)
Xem anh còn trốn tránh được bao lâu nữa.
Cô tháo chiếc găng tay y tế, ánh mắt lướm đi vẻ tự tin.
**CẢNH 8**
**NỘI DUNG:** PHÒNG LÀM VIỆC CỦA BÁC SĨ LÝ – BUỔI CHIỀU
Bác sĩ Lý đang xem lại một cuốn sách về bệnh tâm lý. Anh lật từng trang, đôi mày nhíu lại đầy suy tư.
ĐỒNG NGHIỆP CỦA BÁC SĨ LÝ
(Bước vào, giọng lo lắng)
Lý này, tôi nghe nói tình hình bên ngoài đang căng thẳng lắm. Đặc biệt là vụ của Yên San.
BÁC SĨ LÝ
(Ngẩng đầu lên, giọng bình thản)
Vậy sao? Chúng ta chỉ cần tập trung vào công việc của mình là được.
ĐỒNG NGHIỆP CỦA BÁC SĨ LÝ
Nhưng tôi lo… nếu chuyện này kéo dài, nó sẽ ảnh hưởng đến tất cả chúng ta.
Bác sĩ Lý nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt anh chợt lóe lên một tia cảnh giác. Anh biết, sự bình yên của anh sắp bị phá vỡ.
**CẢNH 9**
**NỘI DUNG:** SÂN BAY – BUỔI TỐI
Tiểu Hy đang bước đi với dáng vẻ tự tin, tay cầm một vali nhỏ. Cô không hề vội vã, bước chân vững vàng. Cô nhìn lên bảng thông báo chuyến bay, đôi mắt đầy quyết tâm. Cô đã sẵn sàng cho những thử thách mới. Một tin nhắn mới hiện lên trên điện thoại của cô: “Chúc mừng sinh nhật em. Hy vọng em có một ngày thật vui vẻ. Anh nhớ em.”
Tiểu Hy khẽ mỉm cười, nhưng nụ cười ấy không có chút xúc động nào. Cô không trả lời tin nhắn. Cô biết, hành trình của mình chỉ mới bắt đầu.
**CẢNH 1**
**NỘI DUNG:** PHÒNG LÀM VIỆC CỦA CHÂU NGHIÊN – BUỔI CHIỀU
Không khí trong phòng làm việc của Châu Nghiên đặc quánh sự mệt mỏi và áp lực. Ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo hắt lên gương mặt tiều tụy của anh. Anh đang ngồi gục đầu vào bàn, những tập hồ sơ bệnh án chất cao ngất.
Cánh cửa phòng bật mở. Yên San bước vào, trên tay cầm một hộp quà. Nụ cười dịu dàng, đầy quan tâm nở trên môi cô.
YÊN SAN
Anh yêu, anh còn làm việc à? Em đã chuẩn bị bữa tối rồi.
Châu Nghiên ngẩng đầu lên, đôi mắt thâm quầng nhìn Yên San. Lần này, trong ánh mắt anh không còn chút ấm áp, xót xa nào. Chỉ có sự thờ ơ lạnh lẽo.
YÊN SAN
(Tiến lại gần, giọng thủ thỉ)
Anh thấy không ổn à? Trông anh nhợt nhạt quá. Anh cứ dựa vào em đi, có em ở đây rồi. Em sẽ chăm sóc anh.
Yên San đưa tay định vuốt tóc Châu Nghiên, nhưng anh khẽ nghiêng đầu né tránh. Cái chạm hụt hẫng khiến nụ cười trên môi cô cứng lại.
CHÂU NGHIÊN
(Giọng đều đều, không cảm xúc)
Anh mệt rồi, Yên San. Em đừng làm phiền nữa.
Yên San sững người. Giọng nói của anh quá khác lạ, quá lạnh lùng. Nó như một nhát dao cứa vào tim cô. Cô nhìn sâu vào mắt anh, tìm kiếm chút tàn dư của tình yêu ngày xưa, nhưng chỉ thấy sự trống rỗng và xa cách.
YÊN SAN
(Giọng run run)
Anh… anh nói gì vậy? Em là Yên San mà.
CHÂU NGHIÊN
(Nhắm mắt lại, thở dài)
Đúng vậy. Em là Yên San. Nhưng anh… anh không còn đủ sức để đối mặt với bất cứ điều gì nữa. Anh cần thời gian. Một mình.
Anh quay lưng lại với cô, nhìn ra ngoài cửa sổ. Cảnh vật bên ngoài mờ ảo dưới ánh đèn đường đêm. Yên San đứng đó, món quà trên tay rơi xuống sàn vỡ tan tành. Những mảnh vỡ lấp lánh như phản chiếu sự tan vỡ trong lòng cô. Cô không còn nhận ra người đàn ông trước mặt mình. Đây không phải là Châu Nghiên mà cô từng yêu, từng tin tưởng. Đây là một người hoàn toàn xa lạ.
**CẢNH 1**
**NỘI DUNG:** NHÀ RIÊNG (VƯỜN HOA) – BUỔI TỐI
Châu Nghiên bước vào nhà. Căn biệt thự quen thuộc giờ đây trở nên lạnh lẽo và trống trải lạ thường. Anh không thấy bóng dáng Tiểu Hy đâu, cũng không nghe thấy tiếng cô í ới gọi tên mình như mọi khi. Anh chậm rãi đi ra phía vườn hoa phía sau nhà. Đáng lẽ ở đây phải là những luống rau xanh mướt mà Tiểu Hy từng tỉ mẩn chăm sóc, nhưng giờ đây, thay vào đó là những khóm hồng rực rỡ, những bụi cúc trắng muốt. Màu sắc tươi tắn của hoa lá tương phản gay gắt với sự u ám trong lòng anh.
Châu Nghiên đưa tay chạm vào một cánh hồng nhung, cảm nhận sự mềm mại của nó. Anh bất giác nhớ lại lời nói của Tiểu Hy cách đây không lâu, khi cô đang cố gắng sắp xếp lại căn bếp, chỉ vào những loại rau củ tươi ngon, và nói với giọng có chút bất lực: “Anh ơi, em thấy mình thật không cần thiết với những thứ này.” Rồi cô lại quay sang anh, ánh mắt ẩn chứa bao điều chưa nói, “Những bữa ăn em nấu, liệu anh có thật sự ăn không?”
Lời nói ấy, những bữa ăn giản dị, những luống rau xanh ấy… giờ đây bỗng nhiên hiện về rõ nét trong tâm trí anh. Anh nhớ lại cách Tiểu Hy cười khi món canh hầm của cô bị đổ, nhớ cách cô loay hoay với mớ công việc kinh doanh của mình, luôn cố gắng bù đắp cho anh bằng những điều nhỏ nhặt nhất. Anh đã từng coi đó là sự phiền toái, là thứ “không cần thiết”. Giờ đây, nhìn ngắm khu vườn đầy hoa thay cho rau, anh cảm nhận rõ ràng một sự mất mát lớn lao đang dần xâm chiếm lấy trái tim mình. Sự trống rỗng ấy, nỗi tiếc nuối ấy, còn đau đớn hơn bất kỳ vết thương nào anh từng gặp trên bàn phẫu thuật. Anh đã đánh mất thứ gì đó quý giá hơn cả sự nghiệp, hơn cả mạng sống của người khác. Anh đã đánh mất Tiểu Hy, dù cô vẫn còn ở đâu đó trong cuộc đời này, nhưng đã hoàn toàn rời xa anh.
**CẢNH 2**
**NỘI DUNG:** NHÀ RIÊNG (PHÒNG KHÁCH) – NGÀY HÔM SAU
Châu Nghiên ngồi thẫn thờ trên ghế sofa. Ánh mắt anh vô hồn nhìn ra khoảng không. Trên bàn là một đĩa bánh kem đã bị cắt dở và cốc trà sữa vẫn còn nguyên. Bữa tiệc sinh nhật đã không bao giờ diễn ra trọn vẹn. Anh nhớ lại khuôn mặt Tiểu Hy khi cô vấp ngã, nồi canh hầm bỗng chốc đổ ập xuống sàn nhà. Tiếng va chạm, tiếng nước canh bắn tung tóe, và rồi, khuôn mặt bàng hoàng, tổn thương của cô. Giọt nước mắt lăn dài trên má, phản chiếu ánh đèn vàng vọt của căn bếp.
Châu Nghiên khẽ rùng mình. Lần đầu tiên, anh thực sự cảm nhận được cái lạnh lẽo thấm vào tim. Đó không chỉ là nỗi đau thể xác từ cú ngã, mà là nỗi đau tinh thần từ sự vô tâm của chính anh. Anh nhớ lại cách anh đã gạt đi lời cô nói, sự thờ ơ khi cô cố gắng níu kéo sự chú ý của anh. Anh nhớ ánh mắt của cô khi cô nhìn anh, một nỗi buồn sâu thẳm mà anh đã không nhận ra. Anh đã quá bận rộn với công việc, với sự nghiệp, với những thứ mà anh cho là quan trọng. Anh đã quên mất rằng, bên cạnh anh, có một người phụ nữ đang âm thầm vun đắp, đang cố gắng tạo nên một gia đình ấm áp.
Giờ đây, chỉ còn lại sự im lặng, sự trống rỗng. Căn nhà rộng lớn bỗng trở nên ngột ngạt. Anh vươn tay chạm vào chiếc điện thoại trên bàn. Anh nhớ đến “Tờ chẩn đoán sức khỏe” mà anh đã từng phớt lờ, nhớ đến những lời khuyên của Bác sĩ Lý về việc cân bằng cuộc sống. Nhưng tất cả dường như đã quá muộn.
Anh nhắm mắt lại. Hình ảnh Tiểu Hy với đôi mắt ngấn lệ, khuôn mặt hằn lên nỗi tổn thương hiện lên rõ nét. Nỗi cô đơn của cô, sự tuyệt vọng của cô, tất cả đều là lỗi của anh. Anh đã đánh mất một điều gì đó vô giá, một thứ mà tiền bạc hay danh vọng không thể nào bù đắp được. Anh đã đánh mất Tiểu Hy.
**CẢNH 3**
**NỘI DUNG:** PHÒNG KHÁM BÁC SĨ TÂM LÝ – NGÀY
Châu Nghiên ngồi đối diện Bác sĩ Lý. Căn phòng với tông màu ấm áp, dịu nhẹ, khác hẳn với không khí căng thẳng thường trực ở bệnh viện. Anh nhìn chiếc bàn gỗ sờn cũ, nơi anh từng ngồi đây để nói về Yên San. Giờ đây, anh mới là người cần được lắng nghe.
CHÂU NGHIÊN
(Giọng khàn đặc)
Bác sĩ Lý, tôi… tôi cần sự giúp đỡ. Lần này không phải vì Yên San. Là vì tôi.
BÁC SĨ LÝ
(Ánh mắt đầy cảm thông, nhưng vẫn giữ sự chuyên nghiệp)
Tôi vẫn luôn ở đây, Châu Nghiên. Anh cứ nói đi.
Châu Nghiên hít một hơi thật sâu. Anh nhìn quanh, như tìm kiếm một lời giải cho mớ hỗn độn trong tâm trí.
CHÂU NGHIÊN
Tôi và Tiểu Hy… mọi thứ đang tệ đi. Tôi cảm thấy như mình đang đứng giữa hai dòng nước. Một bên là Yên San, cô ấy… cô ấy vẫn ám ảnh tôi. Tôi cảm giác có trách nhiệm với cô ấy, sau mọi chuyện đã xảy ra. Còn Tiểu Hy… cô ấy đang dần xa tôi.
Anh cúi đầu, tiếng nói nhỏ dần.
CHÂU NGHIÊN
Tôi không hiểu. Tôi luôn nghĩ mình đã cho cô ấy tất cả. Nhưng giờ đây, tôi chỉ thấy một khoảng trống. Một sự trống rỗng lớn đến đáng sợ. Tôi không biết mình đang làm gì, không biết mình muốn gì nữa.
BÁC SĨ LÝ
(Lắng nghe chăm chú, ghi chép nhanh vào sổ tay)
Cái “trách nhiệm” anh nói với Yên San, nó có biểu hiện như thế nào trong mối quan hệ với Tiểu Hy?
CHÂU NGHIÊN
Tôi… tôi hay quên những chuyện quan trọng của Tiểu Hy. Những dịp đặc biệt. Đôi khi, tôi còn không để ý khi cô ấy nói gì. Tôi cứ nghĩ cô ấy hiểu cho công việc của tôi. Nhưng giờ tôi nhận ra… tôi đã quá ích kỷ. Tôi chỉ tập trung vào mình, vào những vấn đề của mình.
Anh nhớ lại đêm sinh nhật của Tiểu Hy, chiếc bánh kem dở dang, cốc trà sữa còn nguyên.
CHÂU NGHIÊN
Đêm qua… là sinh nhật cô ấy. Tôi đã làm cô ấy tổn thương. Cô ấy đã cố gắng làm mọi thứ cho tôi, cho gia đình này. Còn tôi, tôi lại…
Anh siết chặt tay.
CHÂU NGHIÊN
Bác sĩ Lý, tôi đã sai ở đâu? Tôi đã đối xử với Tiểu Hy như thế nào?
Bác sĩ Lý nhìn thẳng vào mắt Châu Nghiên, giọng nói điềm tĩnh nhưng đầy sức nặng.
BÁC SĨ LÝ
Anh đã coi sự hy sinh của Tiểu Hy là điều hiển nhiên. Anh đã để cho công việc, cho quá khứ chi phối hiện tại, và vô tình bỏ rơi người đang ở bên cạnh anh. Anh đã xây một bức tường vô hình giữa hai người bằng sự thờ ơ và thiếu quan tâm. Anh chỉ cho cô ấy thấy anh là một bác sĩ tài giỏi, một người chồng có trách nhiệm với quá khứ, nhưng lại quên mất anh cần phải là một người chồng, một người bạn đời trọn vẹn trong hiện tại.
Những lời nói của Bác sĩ Lý như những nhát dao sắc bén, cứa vào trái tim Châu Nghiên. Anh hiểu ra, sự trống rỗng anh cảm nhận không phải do mất mát, mà là do chính anh đã tạo ra nó.
CHÂU NGHIÊN
(Thì thầm, như tự nói với chính mình)
Tôi đã làm cô ấy tổn thương… quá nhiều.
BÁC SĨ LÝ
Đã đến lúc anh phải đối diện với những gì mình đã làm, Châu Nghiên. Và quan trọng hơn, đã đến lúc anh phải quyết định mình muốn sống như thế nào, và anh thực sự yêu ai.
CHÂU NGHIÊN
(Thì thầm, như tự nói với chính mình)
Tôi đã làm cô ấy tổn thương… quá nhiều.
BÁC SĨ LÝ
Đã đến lúc anh phải đối diện với những gì mình đã làm, Châu Nghiên. Và quan trọng hơn, đã đến lúc anh phải quyết định mình muốn sống như thế nào, và anh thực sự yêu ai.
Châu Nghiên rời phòng khám của Bác sĩ Lý trong trạng thái rệu rã. Mỗi bước chân anh đi như nặng trĩu, mang theo gánh nặng tội lỗi mà anh vừa nhận ra. Anh nhìn lên bầu trời, một màu xám xịt phản chiếu tâm trạng tăm tối trong lòng. Anh đã bao biện cho mình quá lâu. Cái cớ Yên San, cái gọi là trách nhiệm với mối tình đầu, tất cả chỉ là bức màn che đậy cho sự hèn nhát và tình cảm sâu kín anh vẫn dành cho Tiểu Hy.
Anh bật cười chua chát. Anh đã lợi dụng tình yêu vô điều kiện, sự tin tưởng tuyệt đối của Tiểu Hy để làm tổn thương cô hết lần này đến lần khác. Anh nhớ lại những lần anh viện cớ bận rộn, những lần anh gạt phắt mong muốn của cô, tất cả chỉ để có thêm thời gian, hay thậm chí là lấy lý do để né tránh đối diện với chính mình, với tình cảm thật sự của mình. Cái nồi canh hầm mà Tiểu Hy tỉ mỉ chuẩn bị giờ đây như một lời nhắc nhở về sự thờ ơ của anh, còn tờ chẩn đoán sức khỏe mà cô giấu trong ví có lẽ đã chất chứa bao nỗi lo lắng mà anh không hề hay biết.
Anh dừng lại trước cửa nhà mình, nhìn khu vườn rau và hoa mà Tiểu Hy đã chăm sóc tỉ mỉ. Mỗi luống rau, mỗi bông hoa đều thấm đẫm mồ hôi và tình yêu của cô. Anh đã từng coi đó là chuyện hiển nhiên, là trách nhiệm của cô trong việc vun vén gia đình. Giờ đây, anh nhận ra đó là sự hy sinh, là cách cô âm thầm thể hiện tình yêu với anh.
Về đến nhà, không gian tĩnh lặng đến đáng sợ. Anh nhìn lướt qua bàn ăn, nơi chiếc bánh kem sinh nhật dở dang và cốc trà sữa còn nguyên vẫn còn đó. Những hình ảnh đó như cứa vào tim anh. Đó không chỉ là một bữa tiệc sinh nhật bị bỏ quên, đó là biểu tượng cho sự bỏ bê, cho sự vô tâm của anh đối với người phụ nữ đã dành cả thanh xuân và tình yêu cho mình. Anh cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên. Cái cảm giác “dày vò” mà Bác sĩ Lý nói đến giờ đây lại ùa về, mạnh mẽ và dữ dội hơn bao giờ hết. Anh nhận ra sự “dày vò” đó không phải là do hoàn cảnh, mà là do chính anh đã tạo ra nó.
Anh đi lang thang trong nhà, ánh mắt dừng lại trên giá sách. Cuốn sách về bệnh tâm lý mà anh từng lật dở để hiểu về Yên San giờ đây như một lời chế giễu. Anh đã quá tập trung vào việc chữa lành cho người khác mà quên mất mình mới là người cần được chữa lành. Anh đã bao biện cho hành động của mình bằng việc chăm sóc Yên San, nhưng thực chất, anh đang trốn chạy khỏi trách nhiệm và tình cảm với Tiểu Hy.
Trong đầu anh hiện lên hình ảnh bài đăng của Yên San trên mạng xã hội về massage, một bài đăng ngây thơ nhưng lại chứa đựng sự thao túng tinh vi. Anh đã từng tin rằng đó là lời kêu cứu của một tâm hồn mong manh, nhưng giờ đây, anh thấy rõ hơn sự tính toán phía sau. Anh đã bị mắc kẹt trong cái bẫy do chính mình và Yên San tạo ra.
Châu Nghiên cảm thấy mình giống như một kẻ cướp. Anh đã cướp đi sự bình yên, niềm vui và tuổi trẻ của Tiểu Hy. Anh đã lấy đi tình yêu của cô để lấp đầy khoảng trống trong trái tim mình, để làm hài lòng cái tôi yếu đuối và hèn nhát của bản thân. Anh xấu hổ, anh tội lỗi, và anh biết, một sự thay đổi lớn, một sự đền bù xứng đáng là điều duy nhất có thể tạm xoa dịu lương tâm đang cào xé anh.
TIỂU HY
(Trong lòng ngổn ngang trăm mối, nhưng gương mặt vẫn giữ vẻ bình thản. Cô cầm lấy phong bì dày cộp chứa giấy tờ ly hôn. Từng dòng chữ, từng điều khoản hiện lên rõ ràng, sắc lạnh. Cô đọc rất kỹ, như thể muốn ghi nhớ từng chi tiết cuối cùng của một chương đã khép lại. Một nụ cười thoáng qua trên môi, có chút châm biếm, có chút buông xuôi. Khi đã nắm rõ mọi thứ, cô đặt bút xuống bàn làm việc của Châu Nghiên, nơi ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà hắt vào. Chữ ký của cô hiện lên dứt khoát, mạnh mẽ, như một nhát dao cắt đứt mọi ràng buộc. Cảm giác nhẹ nhõm tràn ngập, như thể một gánh nặng ngàn cân vừa được trút bỏ khỏi vai. Cô gấp gọn giấy tờ, mỉm cười một cách thanh thản. Một chương mới trong cuộc đời cô chính thức bắt đầu.)
Nhiều năm đã trôi qua.
Trong một sảnh tiệc sang trọng, ánh đèn lung linh phản chiếu trên chiếc váy dạ hội lộng lẫy của Tiểu Hy. Cô giờ đây là một nữ doanh nhân thành đạt, vóc dáng thanh mảnh, khí chất rạng rỡ và nụ cười tự tin luôn thường trực. Cô đang trò chuyện vui vẻ với vài đối tác thì ánh mắt vô tình lướt qua một bóng người ở phía xa.
Một cảm giác quen thuộc đến lạ lùng khiến Tiểu Hy khựng lại. Người đàn ông đó, dù cố gắng che giấu, vẫn toát lên vẻ tiều tụy, già dặn hơn hẳn so với hình ảnh cô từng khắc ghi. Mái tóc bắt đầu có sợi bạc, đôi mắt trũng sâu hằn lên những nếp nhăn mệt mỏi. Anh ta đang đứng đó, nhìn về phía cô.
Châu Nghiên.
Trái tim Tiểu Hy khẽ nhói lên, một thoáng bất ngờ, nhưng nhanh chóng được che đậy bởi lớp vỏ bọc bình tĩnh và chuyên nghiệp. Cô thấy rõ trong ánh mắt anh là sự tiếc nuối, hối hận, như thể một lời xin lỗi không thể cất thành lời. Anh ta dường như muốn tiến lại gần, nhưng lại ngập ngừng.
Tiểu Hy không cho anh cơ hội đó. Cô chỉ khẽ gật đầu, một cái gật đầu xã giao, lạnh lùng, rồi quay người tiếp tục câu chuyện dang dở, bước đi như người vô hình, lướt qua đời anh như thể chưa từng có một quá khứ chung nào từng tồn tại. Châu Nghiên đứng lặng, nhìn theo bóng lưng ngày càng xa của cô, trong đôi mắt ánh lên nỗi chua xót và sự mất mát không thể nào bù đắp. Một kẻ thắng cuộc, một kẻ thua cuộc, định mệnh trớ trêu đã đặt họ vào hai thế giới hoàn toàn khác biệt.
TIỂU HY đứng trong khu vườn nhỏ xinh xắn của mình. Nắng sớm rải mật lên từng cánh hoa, từ hồng nhung e ấp đến vàng rực rỡ, xanh mướt của lá. Không khí trong lành mang theo hương thơm dịu ngọt của đất và hoa, xua tan đi mọi ưu phiền. Cô khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Vết sẹo mờ trên cánh tay, dấu tích của tai nạn năm xưa với nồi canh hầm, giờ đây không còn là nỗi ám ảnh. Nỗi đau từ sự phản bội của Châu Nghiên, tưởng chừng sẽ bóp nghẹt trái tim cô, giờ chỉ còn là một bài học quý giá.
Cô mỉm cười, nụ cười thanh thản, mãn nguyện. Cô đã vươn lên từ tro tàn, xây dựng lại cuộc đời mình bằng chính đôi tay và trí tuệ. Công việc kinh doanh của cô ngày càng phát triển, mang lại cho cô sự độc lập và tự tin mà cô hằng mong ước. Những tháng ngày chạy theo bóng hình ảo ảnh của tình yêu đã qua. Cô đã tìm thấy hạnh phúc thực sự, không phải trong ánh mắt si mê hay lời hứa hẹn phù phiếm, mà ngay trong chính tâm hồn mình, trong sự bình yên mà cô đã tự tạo dựng.
Tiểu Hy mở mắt, nhìn ngắm vườn hoa rực rỡ. Mỗi bông hoa là một minh chứng cho sức sống mãnh liệt, cho sự tái sinh sau những tổn thương. Cô đã học cách buông bỏ quá khứ, không oán trách, không hận thù. Cô đã tha thứ cho Châu Nghiên, không phải vì anh ta xứng đáng, mà vì chính bản thân cô cần được giải thoát. Cô đã nhìn thấy Yên San trên mạng xã hội, những bài đăng về massage và cuộc sống “bình dị” của cô ta. Thoáng chút thương hại, rồi lại thấy mọi thứ thật vô nghĩa. Những thứ đó chỉ là bề nổi, còn gốc rễ của sự bất hạnh vẫn còn đó, chỉ là chưa bộc phát.
Cô nhẹ nhàng vuốt ve một nụ hồng đang hé nở. Cô giờ đây đã hiểu, hạnh phúc không phải là thứ để tìm kiếm ở bên ngoài, mà là thứ để vun trồng từ bên trong. Cái đau năm xưa, cái bỏng từ nồi canh, những giọt nước mắt đã rơi, tất cả đều là những hạt giống. Chúng đã nảy mầm, phát triển, và giờ đây, cô đang gặt hái thành quả ngọt. Cô đã tỉnh táo lại, đã tìm thấy con đường đúng đắn cho riêng mình.
Ánh mắt cô lướt qua ban công tầng trên, nơi có những chậu rau xanh mướt. Cô nhớ về những ngày tháng cùng mẹ chăm sóc khu vườn nhỏ này. Bao nhiêu kỷ niệm ùa về, nhưng lần này, chúng mang theo một sự ấm áp dịu dàng, không còn là những nhát cứa đau đớn. Cô cảm ơn những người đã từng làm cô đau khổ. Chính họ, bằng cách nào đó, đã đẩy cô đến bờ vực để cô có thể nhìn thấy ánh sáng.
Tiểu Hy đứng đó, giữa vườn hoa rực rỡ, cảm nhận trọn vẹn sự bình yên lan tỏa trong tâm hồn. Cô đã tìm thấy chính mình, đã chữa lành những vết thương lòng, và đã sẵn sàng đón nhận tương lai với một trái tim rộng mở và tràn đầy hy vọng.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, mọi âm thanh ồn ào của thế giới bên ngoài dường như tan biến. Chỉ còn lại tiếng chim hót líu lo, tiếng gió xào xạc qua kẽ lá, và nhịp đập bình yên của chính trái tim cô. Vết bỏng trên tay là một lời nhắc nhở về sức mạnh vượt qua nghịch cảnh, về khả năng hồi phục kỳ diệu của con người. Nỗi đau từ Châu Nghiên là bài học về sự tự trọng, về việc không để bất kỳ ai định nghĩa giá trị của bản thân. Cô đã từng tìm kiếm sự an ủi trong vòng tay anh, từng tin rằng hạnh phúc sẽ đến từ tình yêu. Nhưng giờ đây, cô biết rằng, sức mạnh thực sự, sự bình yên đích thực, luôn nằm sâu thẳm trong chính mình, chờ đợi ngày được khai phá. Giống như những hạt mầm trong vườn, cần có thời gian, ánh sáng và tình yêu thương để đơm hoa kết trái, tâm hồn cô cũng vậy. Cô đã tưới tắm cho nó bằng sự kiên cường, bằng nghị lực sống, và giờ đây, khu vườn tâm hồn ấy đang nở rộ, rực rỡ và tràn đầy sức sống. Cô không còn là Tiểu Hy yếu đuối ngày xưa, mà là một người phụ nữ trưởng thành, mạnh mẽ, biết yêu thương bản thân và trân trọng những gì mình đang có. Bước ngoặt lớn nhất trong đời không phải là sự giàu có hay thành công, mà là tìm thấy sự bình yên trong chính tâm hồn mình, chấp nhận mọi khuyết điểm và yêu thương bản thân một cách trọn vẹn. Đó mới là hạnh phúc vĩnh cửu.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*