Tôi và Châu Hoài Tự kết hôn đã ba năm, bên ngoài cũng chưa từng có tin tức anh ta đã kết hôn.
Vậy mà, lúc đó, tôi còn ngây thơ nghĩ rằng, đó là sự bảo vệ của anh ta dành cho tôi.
Cho đến một lần dự tiệc, tôi nghe thấy họ nói chuyện.
Hóa ra việc tin tức kết hôn không xuất hiện chẳng qua là vì sợ “bạch nguyệt quang” của anh ta buồn.
Ngày tôi bị bạo lực mạng, anh ta và “bạch nguyệt quang” lại đang dạo chơi ở nước ngoài, leo lên hẳn hot search.
Tôi chán nản ký vào đơn ly hôn, mong muốn là được rời đi.
Sau đó, anh ta đứng dưới mưa cả đêm dưới nhà tôi, khẩn thiết cầu xin tôi.
“Nguyễn Nguyễn, đừng bỏ anh.”
Tôi từ nhà vệ sinh đi ra. Tôi nhận ra, tôi đã bị lạc trong quán bar.
Dựa vào trí nhớ, tôi mở cửa một phòng riêng và bước vào.
Vừa ngồi xuống góc tối nhất thì nhận ra không khí ở đây có gì đó không đúng.
Tôi canh đúng thời điểm, vào lúc chuẩn bị lén rời đi thì chàng trai giữa ghế sofa lên tiếng.
“Anh Tự, buổi tiệc này đặc biệt tổ chức cho anh, sao anh lại ngồi một mình uống rượu thế này?”
Giọng nói quen thuộc khiến tôi dừng lại, rồi quay đầu nhìn vào giữa phòng.
Dù ánh sáng trong phòng lờ mờ, nhưng người đó mặc một bộ đồ đen, khí chất nổi bật khiến người ta không thể bỏ qua.
Chỉ thấy anh ta đeo kính gọng vàng, tay phải cầm ly rượu vang, ngồi yên lặng trên ghế sofa không nói gì.
“Anh Tự, anh có biết Triệu Hân Nguyệt sắp trở về không?”
Tên này vừa nói ra, khí thế của Châu Hoài Tự lập tức lạnh thêm ba phần.
Tôi biết, tên Triệu Hân Nguyệt là điều cấm kỵ đối với anh ta.
“Không phải tôi nói anh, tin tức anh kết hôn đã giấu ba năm rồi. Chẳng phải là sợ cô ấy biết sẽ buồn sao, bây giờ cô ấy sắp trở về, anh tính sao đây?”
“Còn người vợ thế thân kia của anh, ai cũng nói cô ta giống Triệu Hân Nguyệt đến sáu phần, anh sẽ không chơi trò thế thân mà lại sinh tình cảm thật đấy chứ?”
Nghe vậy, cơ thể tôi cứng đờ. Người vợ thế thân mà anh ta nói chính là tôi, đây có phải là tự vả vào mặt mình không.
Châu Hoài Tự ngước mắt nhìn anh ta, chỉ một ánh mắt đã khiến anh ta im bặt.
“Anh Tự, đừng giận, với điều kiện, với gia thế của anh muốn gì mà chẳng được.”
“Còn không mau rót đầy rượu vào.”
Ánh mắt anh ta hướng về phía tôi, tôi muốn cúi đầu xuống để giảm bớt sự hiện diện của mình, không ngờ tay tôi lại bị nhét một chai rượu, bước chân không vững mà bị đẩy lên phía trước.
Tôi không biết sao lại ngồi lên đùi Châu Hoài Tự, vài giọt rượu từ miệng chai rơi lên áo sơ mi của anh ta.
Tôi hoảng loạn đứng dậy.
Trong ánh sáng mờ ảo giao, ánh mắt tôi giao với mắt anh ta.
“Cô làm gì vậy, không chút… chị dâu.”
Giọng nói mang vẻ trách mắng của người phía sau khi thấy mặt tôi liền thay đổi.
Tôi không nói gì, giả vờ như anh ta nhận nhầm người, quay đầu chạy ra khỏi phòng riêng.
Đêm khuya, khi đang chìm trong giấc ngủ, tôi bị đánh thức bởi một nụ hôn gấp gáp và nghẹt thở.
Mở mắt ra là gương mặt đẹp đến quá đáng của Châu Hoài Tự.
Tôi đưa tay cố gắng đẩy anh ta ra, nhưng lại bị anh ta giữ chặt vào đầu giường.
Mùi rượu nồng nặc quẩn quanh mũi tôi, tôi cắn rách môi anh ta, nhân cơ hội đó chạy thoát ra khỏi giường.
“Anh nhìn kỹ đi, tôi không phải là Triệu Hân Nguyệt.”
Đêm đó tôi ngủ ở phòng khách.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, cả căn nhà chỉ còn lại mình tôi.
Căn hộ này tôi đã sống ba năm, ba năm qua, số lần Châu Hoài Tự đến đây đếm trên đầu ngón tay.
Giờ Triệu Hân Nguyệt sắp trở về, tôi thực sự không nghĩ ra lý do anh ta đến đây là gì? Có lẽ là say quá mà thôi.
Tin tức nữ diễn viên nổi tiếng Triệu Hân Nguyệt về nước đã chiếm lĩnh hết hot search.
Mà việc đầu tiên cô ta làm sau khi ra khỏi sân bay không phải là về nhà, mà là ghé qua tập đoàn Châu thị.
Dưới ánh mắt của nhiều người, cô ta bước vào văn phòng Tổng giám đốc trên tầng thượng và ở lại đó suốt cả buổi chiều.
Khi bước ra, cô ta khoác một chiếc áo vest nam, chiếc kính râm lớn cũng không che được nụ cười cao ngạo trên môi cô ta.
Tin này vừa lên hot search, lập tức có cư dân mạng đào bới lại lịch sử tình cảm của hai người.
Ngay từ thời đại học, hai người đã là cặp đôi tiên đồng ngọc nữ nổi tiếng.
Chỉ là sau khi tốt nghiệp đại học, cô gái phải ra nước ngoài theo đuổi sự nghiệp diễn xuất, chàng trai thì tiếp quản tập đoàn của gia đình.
Khi đó, tin tức về việc hai người chia tay rộ lên khắp nơi, nhưng người trong cuộc chưa bao giờ chính thức lên tiếng.
Giờ đây, chuyện này như một cú tát vào những tin đồn trước đó về sự đổ vỡ tình cảm của họ.
“Ê, nhưng mà tôi nghe tin đồn nói Châu Hoài Tự đã kết hôn rồi mà.”
“Cậu ngốc à, tin đồn này mà cũng tin.”
“Nhưng mà không có lửa làm sao có khói chứ.”
“Tôi đọc tám phần là Châu Hoài Tự và Triệu Hân Nguyệt đã lén đăng ký kết hôn ở nước ngoài rồi.”
“Nhưng mà, nhà họ Triệu cũng là doanh nghiệp đứng đầu thành phố này, tổng giám đốc Châu thị kết hợp với tiểu thư nhà họ Triệu đúng là mạnh kết hợp mạnh, ngoài Triệu Hân Nguyệt ra thì thật không nghĩ ra ai xứng với gương mặt lạnh lùng của Châu Hoài Tự.”
“Đừng nghĩ nữa, dù sao cũng không phải là cậu, tiếp tục làm việc đi.”
Phòng trà lúc nào cũng là nơi các cô gái tám chuyện, tôi điềm nhiên rót một ly nước và đi ngang qua.
Nhưng họ nói không sai, cô bé lọ lem mãi mãi là cô bé lọ lem, không vì cô ta đăng ký kết hôn với hoàng tử mà thay đổi được gì.
Thứ bảy là sinh nhật lần thứ sáu mươi của bà nội Châu Hoài Tự.
Dù hôn nhân giữa tôi và Châu Hoài Tự như thế nào đi chăng nữa, thì trong ba năm qua bà nội vẫn luôn đối xử với tôi như cháu gái ruột.
Bữa tiệc sinh nhật này theo ý của bà nên không tổ chức lớn, chỉ đơn giản là một bữa ăn gia đình.
Tôi đến biệt thự khi trời còn chưa tối, bà nội vừa nắm tay tôi ngồi xuống thì trong sân vang lên tiếng còi xe.
Châu Hoài Tự chậm rãi bước vào, bên cạnh là Triệu Hân Nguyệt trong chiếc váy dài màu hồng.
Cả gia đình ngồi quanh bàn, ai nấy đều nhìn về phía chúng tôi với vẻ mặt chờ xem kịch hay.
Dù tôi đã kết hôn với Châu Hoài Tự ba năm, nhưng vào thời khắc này, tôi vẫn cảm thấy lạc lõng.
Châu Hoài Tự và Triệu Hân Nguyệt ngồi ngay trước mặt tôi, hai người không quan tâm đến ai mà gắp thức ăn, mắt qua mày lại với nhau.
Tôi cúi đầu cố gắng không để ý đến họ.
Châu Hoài Tự và Triệu Hân Nguyệt ngồi đối diện nhau, sự thân mật giữa họ khiến không khí bàn tiệc trở nên ngột ngạt. Triệu Hân Nguyệt khẽ nhếch mép, ánh mắt đắc ý quét qua Nguyễn Nguyễn rồi dừng lại trên đĩa thức ăn. Châu Hoài Tự quay sang nói gì đó với Triệu Hân Nguyệt, rồi cả hai cùng bật cười. Tiếng cười của họ vang vọng trong căn phòng vốn im lặng như tờ, mỗi âm thanh như một nhát dao cứa vào tim Nguyễn Nguyễn.
Bà nội Châu Hoài Tự cố gắng gượng cười, bà nhìn sang cháu trai, rồi lại nhìn Nguyễn Nguyễn, trong ánh mắt bà ẩn chứa một sự ái ngại khó tả. Bà nắm chặt lấy tay Nguyễn Nguyễn, như muốn truyền cho cô một chút sức mạnh. Nguyễn Nguyễn cúi gằm mặt, cố gắng giữ cho mình không bật khóc. Cô cảm nhận được vô số ánh mắt dò xét đổ dồn về phía mình, mỗi ánh mắt như một mũi kim châm chích. Cô siết chặt bàn tay, móng tay ấn sâu vào lòng bàn tay, mong chút đau đớn thể xác sẽ át đi nỗi đau tinh thần đang giày vò. Triệu Hân Nguyệt ngước nhìn lên, ánh mắt cô ta dừng lại ở Nguyễn Nguyễn, một nụ cười lạnh lẽo ẩn hiện trên môi. Cô ta đưa tay vuốt nhẹ cổ áo vest của Châu Hoài Tự, một cử chỉ thân mật, đầy khiêu khích.
Nguyễn Nguyễn cảm thấy lồng ngực mình như bị ai bóp nghẹt. Cô muốn đứng dậy, muốn bỏ chạy khỏi đây, nhưng đôi chân cô như bị đóng đinh xuống sàn nhà. Toàn bộ thế giới dường như sụp đổ dưới chân cô. Cô cố gắng hít thở sâu, nhưng không khí trong căn phòng dường như đặc quánh lại, không thể lọt vào phổi. Mắt cô mờ đi, tầm nhìn nhòe nhoẹt. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Cô cắn chặt môi, cố gắng không phát ra bất kỳ tiếng động nào. Cô biết, cô không thể để họ thấy mình yếu đuối.
Châu Hoài Tự quay lại, ánh mắt anh ta lướt qua Nguyễn Nguyễn. Một thoáng lưỡng lự, rồi anh ta quay lại nói chuyện với Triệu Hân Nguyệt, hoàn toàn phớt lờ sự hiện diện của cô. Nguyễn Nguyễn cảm thấy một cơn tuyệt vọng dâng lên. Cô đã cố gắng, đã hy vọng, nhưng tất cả đều tan thành mây khói. Cô biết, đây là dấu chấm hết. Bữa tiệc sinh nhật của bà nội đã trở thành màn kịch phơi bày tất cả.
Bà nội Châu Hoài Tự nhìn thấy không khí càng lúc càng ngột ngạt. Bà cố gắng phá tan sự im lặng chết chóc, đưa tay gắp một miếng cá vào bát của Nguyễn Nguyễn.
BÀ NỘI CHÂU HOÀI TỰ
(Giọng nhẹ nhàng nhưng kiên quyết)
Nguyễn Nguyễn, con ăn thêm món này đi, đừng để ý mấy chuyện vớ vẩn.
Ánh mắt bà hướng về phía Châu Hoài Tự và Triệu Hân Nguyệt đầy vẻ không hài lòng. Châu Hoài Tự cụp mắt, còn Triệu Hân Nguyệt chỉ nhếch mép cười, sự tự tin lộ rõ. Nguyễn Nguyễn nhận lấy bát thức ăn, lòng nặng trĩu. Cô biết bà nội đang cố gắng bảo vệ mình, nhưng lời nói của bà như càng làm nổi bật sự cô đơn của cô trong chính căn phòng này. Cả bữa tiệc dường như bị bao phủ bởi bóng tối của sự bội bạc và dối trá.
Bà nội Châu Hoài Tự nhìn thấy không khí càng lúc càng ngột ngạt. Bà cố gắng phá tan sự im lặng chết chóc, đưa tay gắp một miếng cá vào bát của Nguyễn Nguyễn.
BÀ NỘI CHÂU HOÀI TỰ
(Giọng nhẹ nhàng nhưng kiên quyết)
Nguyễn Nguyễn, con ăn thêm món này đi, đừng để ý mấy chuyện vớ vẩn.
Ánh mắt bà hướng về phía Châu Hoài Tự và Triệu Hân Nguyệt đầy vẻ không hài lòng. Châu Hoài Tự cụp mắt, còn Triệu Hân Nguyệt chỉ nhếch mép cười, sự tự tin lộ rõ. Nguyễn Nguyễn nhận lấy bát thức ăn, lòng nặng trĩu. Cô biết bà nội đang cố gắng bảo vệ mình, nhưng lời nói của bà như càng làm nổi bật sự cô đơn của cô trong chính căn phòng này. Cả bữa tiệc dường như bị bao phủ bởi bóng tối của sự bội bạc và dối trá.
Nguyễn Nguyễn không thể chịu đựng thêm nữa. Không khí trong biệt thự của bà nội Châu Hoài Tự đặc quánh sự khinh bỉ và những lời dối trá. Cái nhìn đắc thắng của Triệu Hân Nguyệt, sự im lặng đầy tội lỗi của Châu Hoài Tự, tất cả đều như những nhát dao đâm thẳng vào tim cô. Cô đặt thìa xuống bát một cách dứt khoát, âm thanh nhỏ vang lên trong không gian căng thẳng.
NGUYỄN NGUYỄN
(Giọng cố giữ bình tĩnh nhưng run rẩy)
Con xin phép bà nội và mọi người, con có việc gấp cần về trước ạ.
Cô đứng dậy, không dám nhìn thẳng vào ai, đặc biệt là Châu Hoài Tự. Toàn thân cô run lên vì nhục nhã. Bà nội Châu Hoài Tự nhìn cháu dâu với ánh mắt ái ngại, muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi, bà hiểu rằng Nguyễn Nguyễn cần một mình lúc này. Triệu Hân Nguyệt nhếch mép cười, ánh mắt lộ rõ vẻ hả hê, như thể đây là chiến thắng cuối cùng của cô ta.
Nguyễn Nguyễn quay lưng lại, sải bước nhanh về phía cửa. Cánh cửa biệt thự nặng nề đóng sập lại sau lưng cô, như một lời tuyên bố kết thúc tất cả. Vừa bước ra khỏi cổng, bước chân cô bỗng loạng choạng. Hàng nước mắt vốn cố kìm nén giờ đây tuôn rơi lã chã, blurring everything into a watery mess. Cô không quay đầu lại, chỉ cắm đầu bước đi trong màn đêm, bỏ lại phía sau sự sỉ nhục và nỗi đau tưởng chừng không thể nào gánh vác nổi. Châu Hoài Tự vẫn ngồi đó, dửng dưng như không có chuyện gì xảy ra, còn Triệu Hân Nguyệt thì đắc thắng.
Bóng đêm đặc quánh ôm lấy căn hộ nhỏ. Nguyễn Nguyễn ngồi cô độc giữa sự tĩnh lặng, từng mảnh ký ức ba năm hôn nhân tủi nhục vụn vỡ xoay quanh tâm trí. Mắt cô nhìn chằm chằm vào tờ đơn ly hôn trên bàn, nét mực đã khô như minh chứng cho một cuộc đời đầy dối trá. Nước mắt tuôn rơi, mặn chát nhưng không hề làm vơi đi ngọn lửa đang âm ỉ cháy trong lòng. Một lời thề được cất lên, thì thầm trong bóng tối: “Ba năm… tất cả chỉ là một trò đùa, một sự thay thế đáng ghét!” Cô sẽ không bao giờ để mình bị xem thường nữa. Nguyễn Nguyễn nắm chặt tờ giấy, ngón tay siết chặt đến trắng bệch.
Bên ngoài, màn đêm vẫn buông lơi, nhưng trong căn hộ này, một cơn bão đang dần hình thành. Cô đứng dậy, đôi chân vẫn còn run rẩy, nhưng ánh mắt đã bớt đi vẻ hoang mang, thay vào đó là một sự kiên định lạnh lùng. Cô đi về phía cửa sổ, nhìn ra thành phố lấp lánh ánh đèn. Mỗi ánh đèn ấy như một lời nhắc nhở về thế giới ngoài kia, một thế giới mà cô đã từng thuộc về nhưng lại bị đẩy ra rìa.
Châu Hoài Tự. Triệu Hân Nguyệt. Hai cái tên vang vọng trong đầu cô, như hai nhát dao cứa sâu vào trái tim. Ba năm qua, cô đã sống trong ảo ảnh, tin vào một tình yêu không bao giờ tồn tại. Cô đã chấp nhận làm “vợ thế thân” để đổi lấy sự bình yên, nhưng đổi lại là sự sỉ nhục và khinh bỉ. Giờ đây, ảo ảnh đã tan vỡ, sự thật trần trụi hiện ra.
Nguyễn Nguyễn khẽ mỉm cười, một nụ cười cay đắng. Cô đã quá ngây thơ khi nghĩ rằng lòng tốt của bà nội Châu Hoài Tự có thể thay đổi được sự tàn nhẫn của anh ta. Bữa tiệc sinh nhật bà nội đã trở thành giọt nước tràn ly, phơi bày tất cả sự giả dối. Triệu Hân Nguyệt với ánh mắt đắc thắng, Châu Hoài Tự với vẻ mặt dửng dưng, tất cả đều khắc sâu trong tâm trí cô.
Cô quay lại nhìn tờ đơn ly hôn, bàn tay khẽ vuốt ve từng nét chữ. Đây là tờ giấy giải thoát, cũng là khởi đầu cho một cuộc chiến mới. Nguyễn Nguyễn hít một hơi thật sâu, lấy lại sự tỉnh táo. Cô sẽ không chìm đắm trong đau khổ, cô sẽ đứng dậy và chiến đấu. Cô sẽ cho họ thấy rằng Nguyễn Nguyễn không phải là kẻ dễ dàng bị vùi dập.
Cô đi về phía bàn làm việc, nơi có một chiếc hộp nhỏ màu đen. Mở hộp ra, bên trong là một bộ trang sức lộng lẫy, món quà mà cô chưa từng dám đeo. Cô cầm chiếc vòng cổ lên, ánh bạc lấp lánh phản chiếu khuôn mặt cô. Giờ đây, cô sẽ đeo nó. Cô sẽ không còn là “vợ thế thân” yếu đuối, mà sẽ là một người phụ nữ mạnh mẽ, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Căn hộ chìm trong bóng tối, nhưng trong lòng Nguyễn Nguyễn, một ngọn lửa hy vọng và quyết tâm đang bùng cháy mãnh liệt.
Sáng sớm, ánh nắng yếu ớt len lỏi qua khe rèm, rọi xuống căn hộ trống trải. Nguyễn Nguyễn đứng trước gương, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của chính mình. Đôi mắt sưng đỏ hằn lên dấu vết của đêm dài vật vã. Nhưng đằng sau sự mệt mỏi đó, là một ngọn lửa kiên định vừa bùng lên. Cô không còn là người phụ nữ từng tin vào tình yêu của Châu Hoài Tự, không còn là “vợ thế thân” im lặng chịu đựng.
Cô cầm tờ đơn ly hôn đã ký, cảm nhận sự khô ráp của giấy dưới đầu ngón tay. Ba năm hôn nhân, ba năm dối trá. Từng kỷ niệm ngọt ngào giờ đây trở nên cay đắng như thuốc độc.
**NGUYỄN NGUYỄN (NỘI TÂM)**
Dù đau đớn, nhưng đây là con đường duy nhất để tôi tìm lại chính mình.
Cô thay bộ quần áo chỉnh tề, không còn dáng vẻ luộm thuộm của ngày thường. Chiếc vòng cổ lấp lánh cô đã đeo tối qua giờ đây càng tăng thêm vẻ sắc sảo. Dù lòng nặng trĩu, mỗi bước chân cô đi đều dứt khoát.
Cô đến Tòa án Nhân dân. Thủ tục nộp đơn diễn ra nhanh chóng, như một nghi thức cuối cùng khép lại chương buồn. Nơi đây, cô đã ký vào bản án cho cuộc hôn nhân tưởng chừng như vĩnh cửu.
Rời khỏi tòa án, Nguyễn Nguyễn không về nhà. Cô tìm một quán cà phê yên tĩnh, gọi một tách trà nóng. Sau đó, cô lấy ra một phong bì cẩn thận, bên trong là bản sao của tờ đơn ly hôn. Cô nhìn chằm chằm vào địa chỉ trên phong bì: Văn phòng Tập đoàn Châu thị.
Châu Hoài Tự. Cái tên khiến trái tim cô từng rung động giờ đây chỉ còn mang lại sự lạnh lẽo. Cô không còn muốn đối mặt trực tiếp, không muốn nghe bất kỳ lời bào chữa hay giải thích nào nữa.
Cô đứng dậy, bước đến quầy lễ tân.
**NGUYỄN NGUYỄN**
Xin gửi món quà này đến Văn phòng Tổng Giám đốc Châu Hoài Tự.
Người lễ tân lịch sự nhận lấy phong bì. Nguyễn Nguyễn nhìn theo cánh tay cô ấy đưa phong bì lên bàn, ánh mắt cô dán chặt vào đó. Một tuyên bố chấm dứt. Một lời chia tay không cần nói thành lời.
Cô quay lưng bước ra khỏi tòa nhà, hòa mình vào dòng người hối hả trên phố. Nắng sớm đã lên cao, soi rọi con đường phía trước. Con đường này không còn có bóng dáng Châu Hoài Tự, không còn Triệu Hân Nguyệt. Nó thuộc về riêng cô. Cô sẽ bước đi trên con đường ấy, bằng đôi chân của chính mình.
Căn phòng làm việc sang trọng của Châu Hoài Tự. Ánh sáng lờ mờ hắt qua tấm rèm dày. Tiếng gõ cửa vang lên khe khẽ.
THƯ KÝ
(Đứng ở cửa, giọng cung kính)
Tổng Giám đốc, đơn ly hôn.
Châu Hoài Tự ngẩng đầu lên, đôi mắt sau cặp kính gọng vàng nheo lại. Anh ta nhíu mày khi nhìn thấy tờ giấy trên tay thư ký, biểu cảm trên mặt lộ rõ vẻ khó chịu xen lẫn chút ngạc nhiên.
CHÂU HOÀI TỰ
(Giọng gằn, lạnh lùng)
Cô ta lại giở trò gì đây? Cứ để đó đi.
Thư ký đặt phong bì hồ sơ lên bàn rồi lặng lẽ lui ra, đóng cửa phòng lại.
Châu Hoài Tự nhìn chằm chằm vào tờ đơn ly hôn. Anh ta nhếch mép cười khinh bỉ, ném tờ đơn xuống bàn như thể nó là một thứ rác rưởi. Trong thâm tâm anh ta, Nguyễn Nguyễn chỉ đang “làm mình làm mẩy” để thu hút sự chú ý của anh ta. Anh ta không tin rằng cô vợ “thế thân” này lại dám làm điều gì đó thực sự. Ba năm qua, cô ta luôn như vậy, im lặng, nhẫn nhịn.
Anh ta cầm lấy ly rượu vang trên bàn, nhấp một ngụm. Vị chát đắng lan tỏa trong khoang miệng, nhưng không bằng sự khó chịu đang dâng lên trong lòng. “Nguyễn Nguyễn… Cô nghĩ cô là ai mà dám làm vậy với tôi?”
Anh ta với tay lấy chiếc điện thoại, định gọi cho ai đó để tra hỏi. Nhưng rồi anh ta dừng lại. Có lẽ, anh ta nên đợi xem cô ta sẽ làm gì tiếp theo. Sự ương bướng của cô ta có lẽ chỉ là một màn kịch nhạt nhẽo.
Châu Hoài Tự đứng dậy, bước ra ban công. Gió đêm thổi qua, mang theo hơi lạnh. Anh ta nhìn ra xa, vào màn đêm đặc quánh của thành phố. Triệu Hân Nguyệt. Cái tên ấy chợt lóe lên trong đầu anh ta. Anh ta thầm nghĩ về nụ cười của cô ta, về ánh mắt ấy.
Châu Hoài Tự thở dài, tiếng thở dài vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Anh ta quay trở lại bàn làm việc, liếc nhìn tờ đơn ly hôn một lần nữa. Dường như, anh ta đang cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu gì đó, một sự yếu đuối, một lời cầu xin. Nhưng tất cả chỉ là sự lạnh lùng, dứt khoát.
Anh ta nhặt tờ đơn lên, ném nó vào thùng rác bằng một động tác dứt khoát. “Tự làm khổ mình.”
Châu Hoài Tự ngồi xuống ghế, tay đan vào nhau. Anh ta vẫn tin rằng, mọi thứ sẽ sớm trở lại như cũ. Nguyễn Nguyễn sẽ sớm nhận ra sự vô nghĩa trong hành động của mình. Và anh ta, sẽ vẫn là Châu Hoài Tự, người đàn ông quyền lực, được bao quanh bởi sự ngưỡng mộ và những lời tung hô. Dù sao đi nữa, cô ta chỉ là một “vợ thế thân”.
Màn hình điện thoại của Nguyễn Nguyễn đột nhiên sáng lên, thông báo tin tức nóng hổi tràn ngập. Tiêu đề giật gân hiện lên rõ mồn một: “Nữ diễn viên Triệu Hân Nguyệt chính thức xác nhận hẹn hò Tổng giám đốc Châu Hoài Tự, cặp đôi ‘tiên đồng ngọc nữ’ tái hợp!”. Cùng với đó là hàng loạt bức ảnh thân mật, cười nói vui vẻ của Triệu Hân Nguyệt và Châu Hoài Tự tại một nhà hàng sang trọng.
Nguyễn Nguyễn như chết lặng. Hơi thở nghẹn lại trong lồng ngực. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình, những dòng tin tức như dao cứa vào tim. Mấy ngày nay, cô đã cố gắng tự trấn an mình rằng mọi chuyện sẽ ổn, rằng Châu Hoài Tự sẽ không làm điều gì quá đáng. Nhưng sự thật phũ phàng lại hiện hữu rõ ràng trước mắt.
Trong khi Nguyễn Nguyễn đang chìm trong cơn bàng hoàng, trên mạng xã hội, làn sóng bàn tán đã bùng nổ dữ dội. Hashtag #ChauHoaiTu TrieuHanNguyet leo thang nhanh chóng. Dưới các bài đăng, bình luận trái chiều xuất hiện dày đặc. Người tung hô sự đẹp đôi, người buông lời cay nghiệt cho Triệu Hân Nguyệt, và số khác lại cảm thông cho cô vợ bí ẩn của Châu Hoài Tự.
Cùng lúc đó, tại một phòng trà sang trọng trong tập đoàn Châu thị, không khí cũng chẳng hề yên ắng.
NGƯỜI ĐỒNG NGHIỆP 1
(Thì thầm, tay che miệng)
Trời ơi, bà có thấy tin tức vừa rồi không? Tổng Giám đốc Châu và Triệu Hân Nguyệt… đúng là không thể tin nổi!
NGƯỜI ĐỒNG NGHIỆP 2
(Mắt mở to, đầy vẻ kinh ngạc)
Tôi thấy rồi! Đúng là ‘bạch nguyệt quang’ của anh ta mà. Mấy năm trước còn hò hẹn gì đó, giờ lại tái hợp. Nhưng…
NGƯỜI ĐỒNG NGHIỆP 1
(Liếc nhìn xung quanh, hạ giọng hơn nữa)
Nhưng tôi nghe nói… anh ta có vợ rồi. Vợ anh ta trông giống hệt Triệu Hân Nguyệt.
NGƯỜI ĐỒNG NGHIỆP 3
(Vừa bước tới, chen vào cuộc trò chuyện)
À, bà đang nói về cô Nguyễn Nguyễn phải không? Tôi có quen một người bạn làm việc chung với chồng cô ấy. Cô ấy hiền lành, ít nói lắm. Cưới nhau ba năm rồi nhưng chưa bao giờ thấy anh ta công khai hay nhắc đến.
NGƯỜI ĐỒNG NGHIỆP 2
(Nhíu mày)
Vậy là… anh ta lừa dối cô ấy? Công khai mối quan hệ với Triệu Hân Nguyệt như vậy mà không chút đắn đo?
NGƯỜI ĐỒNG NGHIỆP 3
(Lắc đầu, vẻ khinh bỉ)
Cái giới này phức tạp lắm. Ai biết được. Nhưng tôi nghe nói, Triệu Hân Nguyệt vừa về nước sau chuyến đi nước ngoài. Đúng lúc đó thì chuyện này xảy ra.
Trong khi cuộc bàn tán vẫn tiếp diễn, Nguyễn Nguyễn bước vào phòng trà. Cô mặc một bộ vest thanh lịch, vẻ ngoài có phần nhợt nhạt nhưng vẫn giữ được sự điềm tĩnh. Cô đi thẳng đến quầy pha chế, yêu cầu một ly trà nóng. Những lời nói của các đồng nghiệp vô tình lọt vào tai cô. Mỗi từ ngữ như một nhát dao đâm sâu vào tim.
Cô cố gắng không để lộ biểu cảm gì, chỉ cúi đầu nhận lấy ly trà. Nhưng trong lòng cô, một cơn bão cảm xúc đang gào thét. Sự phản bội, nỗi đau, và cả sự tủi nhục dâng trào. Cô nắm chặt ly trà, những ngón tay trắng bệch. Châu Hoài Tự, anh ta thực sự đã làm vậy với cô sao? Anh ta không hề lên tiếng phủ nhận, có nghĩa là anh ta đang ngầm thừa nhận.
Nguyễn Nguyễn quay lưng bước ra khỏi phòng trà, để lại phía sau những ánh mắt tò mò và những lời bàn tán xôn xao. Cô biết, cuộc hôn nhân của mình, hay đúng hơn là màn kịch này, sắp kết thúc rồi. Và lần này, sẽ không có đường lui.
Nguyễn Nguyễn bước ra khỏi phòng trà, bước chân cô nặng trĩu. Chiếc điện thoại trong túi rung lên liên hồi, thông báo từ các nền tảng mạng xã hội cứ thế nhảy múa trên màn hình. Cô liếc nhìn, và ngay lập tức cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt.
Màn hình điện thoại hiện lên những dòng tít đao to búa lớn: “CHÂN TƯỚNG SỰ THẬT: Vợ Tổng giám đốc Châu thị – Kẻ thứ ba trong chuyện tình Châu Hoài Tự – Triệu Hân Nguyệt?”, “BẤT NGỜ: Nguyễn Nguyễn – Vợ ‘vô danh’ của Châu Hoài Tự – Bí mật đằng sau thân phận ‘vợ thế thân’?”, “ĐAO TO BÚA LỚN: Dân mạng ‘đào mộ’ quá khứ, chỉ trích Nguyễn Nguyễn ‘tham tiền’, ‘mặt dày'”.
Những từ ngữ đó như những nhát dao lạnh lùng cứa vào tim cô. Hàng loạt bình luận ác ý, cay nghiệt tràn ngập khắp các trang.
**BÌNH LUẬN MẠNG XÃ HỘI (Hiển thị trên màn hình điện thoại):**
“Con hồ ly tinh này vẫn chưa chịu buông tha Tổng giám đốc Châu sao? Giống Triệu Hân Nguyệt thật đấy, nhưng bản chất thì không thể giống được. Toàn đồ giả dối.”
“Ba năm làm vợ? Ai tin được? Chắc chỉ là cái cớ để moi tiền thôi. Nhìn mặt là biết không phải dạng vừa đâu.”
“Tham tiền thì nói đại đi, cần gì phải diễn vai vợ hiền lành. Triệu Hân Nguyệt về nước rồi, cô ta hết cửa rồi.”
“Mặt dày như bê tông thế này thì ở lại làm gì nữa. Biến đi cho nước nó trong!”
“Châu Hoài Tự đúng là ngu ngốc. Đã có Triệu Hân Nguyệt rồi còn đi cưới một kẻ ‘vợ thế thân’ giống hệt. Đúng là ảo tưởng.”
“Phụ nữ gì mà đáng khinh. Tự trọng để đâu rồi?”
Nguyễn Nguyễn run rẩy. Cô cảm thấy cả thế giới đang sụp đổ dưới chân mình. Cô bật khóc, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Cô đơn, tủi nhục, và tuyệt vọng. Cô cảm thấy mình như bị cả thế giới ruồng bỏ. Chiếc điện thoại rơi khỏi tay cô, lăn lông lốc trên sàn.
Cô ngồi sụp xuống, ôm lấy đầu. Ba năm qua, cô đã cố gắng sống một cuộc đời bình lặng, cố gắng làm một người vợ tốt, dù biết mình chỉ là “vợ thế thân”. Cô đã chịu đựng sự lạnh nhạt của Châu Hoài Tự, sự cô đơn trong chính căn hộ mà lẽ ra là tổ ấm của mình. Nhưng giờ đây, mọi thứ cô đã cố gắng gìn giữ bỗng chốc tan vỡ.
Trong khi Nguyễn Nguyễn chìm trong tuyệt vọng, tại một thành phố xa hoa ở nước ngoài, Châu Hoài Tự và Triệu Hân Nguyệt đang dạo bước trên con phố đông đúc. Triệu Hân Nguyệt khoác lên mình chiếc áo vest nam của Châu Hoài Tự, cả hai cười nói vui vẻ, hoàn toàn không hay biết về cơn bão đang đổ ập xuống đầu Nguyễn Nguyễn. Những bức ảnh họ chia sẻ lên mạng xã hội càng khiến những lời chỉ trích nhắm vào Nguyễn Nguyễn thêm phần gay gắt.
Đêm khuya, tại quán bar nơi Nguyễn Nguyễn vô tình nghe được cuộc trò chuyện về mình và Triệu Hân Nguyệt, mọi thứ vẫn nhộn nhịp. Châu Hoài Tự, với cặp kính gọng vàng quen thuộc, vẫn đang ngồi đó, nhưng ánh mắt anh ta giờ đây đã vắng lặng hơn. Anh ta nhìn chằm chằm vào ly rượu, một cảm giác tội lỗi và mệt mỏi đang xâm chiếm lấy anh ta. Nhưng liệu đó có đủ để anh ta nhìn nhận lại mọi chuyện?
Sáng hôm sau, tại căn hộ của Nguyễn Nguyễn, mọi thứ im ắng đến đáng sợ. Ánh nắng ban mai chiếu qua khung cửa sổ, nhưng không xua tan đi được không khí ảm đạm. Nguyễn Nguyễn vẫn còn ngủ say, khuôn mặt nhợt nhạt, đôi mắt sưng húp vì khóc. Trên bàn làm việc, một xấp đơn ly hôn vẫn còn đó, chờ đợi cô ký.
Trong một diễn biến khác, tại Tập đoàn Châu thị, Triệu Hân Nguyệt vừa về nước đã ghé qua. Cô ta tự tin bước vào văn phòng của Châu Hoài Tự, nụ cười rạng rỡ trên môi. Cô ta mặc một chiếc váy trắng tinh khôi, trông hệt như thiên thần. Cuộc trò chuyện của họ diễn ra trong không khí vui vẻ, xóa tan mọi nghi ngờ về mối quan hệ thực sự giữa hai người.
Tuy nhiên, một người bạn của Châu Hoài Tự, người đã tiết lộ thông tin về Triệu Hân Nguyệt và việc giấu hôn nhân tại quán bar, đang âm thầm quan sát mọi chuyện. Ánh mắt anh ta lóe lên một tia nguy hiểm. Anh ta biết, nếu để mọi chuyện tiếp tục như vậy, hậu quả sẽ rất khó lường.
Ánh mắt của bà nội Châu Hoài Tự lóe lên tia lửa giận dữ khi bà nhìn thấy những dòng tít trên điện thoại. Đám người kia dám động đến cháu dâu bé bỏng của bà? Đám người ấy không biết con bé đã phải chịu đựng những gì sao? Bà siết chặt điện thoại, hơi thở trở nên gấp gáp. Không thể để ai làm tổn thương Nguyễn Nguyễn thêm nữa.
Bà lập tức gọi cho Nguyễn Nguyễn. Tiếng chuông reo vang như một lời an ủi trong không gian tĩnh lặng. Nguyễn Nguyễn, vẫn còn chìm trong cơn tuyệt vọng, giật mình nhìn vào màn hình điện thoại. Giọng bà nội vọng đến, ấm áp và đầy sự quan tâm.
“Nguyễn Nguyễn, con đừng sợ, bà sẽ không để ai làm tổn thương con nữa!”
Giọng bà vang lên như một lời thề. Nguyễn Nguyễn bật khóc nức nở, những giọt nước mắt cuối cùng cũng có thể tuôn rơi mà không còn sợ hãi. Bà nội đã gọi, bà ấy biết và bà ấy sẽ bảo vệ cô.
“Cháu… cháu cảm ơn bà ạ…” Nguyễn Nguyễn nghẹn ngào.
Bà nội nhẹ nhàng: “Con cứ tin bà. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Bà sẽ cho người xử lý chuyện này. Những kẻ tung tin đồn thất thiệt sẽ phải trả giá. Và bà cũng sẽ tìm cách trấn an dư luận, làm sáng tỏ mọi chuyện.”
Bà tiếp lời, giọng nói giờ đây đầy uy lực và quyết đoán: “Con đừng lo lắng gì cả. Bà sẽ dùng tất cả mọi cách để bảo vệ con. Ngay cả khi cả thế giới quay lưng lại với con, bà vẫn sẽ ở đây, bên cạnh con.”
Nguyễn Nguyễn cảm thấy một tia hy vọng lóe lên trong tim. Cô không còn đơn độc nữa. Ít nhất, cô còn có bà nội.
Cùng lúc đó, tại Biệt thự của bà nội Châu Hoài Tự, không khí ngột ngạt hơn bao giờ hết. Tiệc sinh nhật lần thứ sáu mươi lẽ ra phải là một buổi tiệc ấm cúng, vui vẻ, nhưng giờ đây nó lại bị bao trùm bởi sự căng thẳng. Thông tin về Châu Hoài Tự và Triệu Hân Nguyệt đang lan truyền như cháy rừng, khiến mọi người bàn tán xôn xao. Bà nội, dù cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng ánh mắt bà vẫn thể hiện rõ sự tức giận đối với Châu Hoài Tự. Bà không thể tin được rằng cháu trai mình lại có thể hành động thiếu suy nghĩ đến vậy, làm tổn thương Nguyễn Nguyễn – người con dâu mà bà yêu quý. Bà nhìn Châu Hoài Tự, người đang đứng cạnh Triệu Hân Nguyệt, trông họ như một cặp hoàn hảo, nhưng trong mắt bà, họ lại như hai kẻ tội đồ.
Trong một góc khuất của bữa tiệc, người bạn của Châu Hoài Tự đang mỉm cười một cách đầy ẩn ý. Anh ta biết, vụ việc này sẽ không dừng lại ở đây. Mọi thứ chỉ mới bắt đầu.
Nụ cười của người bạn Châu Hoài Tự thoáng tắt. Anh ta nhìn chằm chằm vào Triệu Hân Nguyệt, ánh mắt dò xét. Đêm khuya tại quán bar, sau khi Châu Hoài Tự hôn Nguyễn Nguyễn, mọi chuyện cứ lởn vởn trong đầu anh ta. Cái hôn đó, nó quá đột ngột, quá khác với những gì anh ta thấy. Liệu Nguyễn Nguyễn có thực sự tin rằng đó là sự trừng phạt? Hay còn điều gì khác? Anh ta nhấm nháp ly rượu, suy tư.
Sáng hôm sau, tại căn hộ của Nguyễn Nguyễn. Ánh nắng ban mai yếu ớt len lỏi qua khe rèm. Căn hộ im lìm, chỉ có tiếng đồng hồ tích tắc vang lên đều đặn. Nguyễn Nguyễn khẽ cựa mình, đôi mắt sưng húp vì khóc. Cô đưa tay sờ lên môi, nơi vẫn còn vương vấn chút dư vị cay đắng của đêm qua. Châu Hoài Tự đã rời đi từ lúc nào. Giường bên cạnh trống trơn, lạnh lẽo. Lời nói của anh ta lúc rời đi như những nhát dao cứa vào tim cô: “Đừng có hiểu lầm. Đây là sự trừng phạt dành cho em.” Trừng phạt? Vì điều gì? Vì cô đã biết? Hay vì cô dám kháng cự?
Cô đứng dậy, tiến về phía bàn trang điểm. Gương mặt hốc hác, đôi mắt thâm quầng. Nhìn vào đó, cô thấy mình như một con búp bê cũ kỹ, mục nát. Ba năm hôn nhân, ba năm sống trong căn hộ này, ba năm làm cái bóng của một người phụ nữ khác. Cô đã cho đi tất cả, nhưng nhận lại là sự phản bội và tổn thương. Nước mắt lại lăn dài trên má. Nhưng lần này, chúng không còn mang theo sự tuyệt vọng nữa. Thay vào đó, là một tia lửa nhỏ bé, âm ỉ cháy.
(Nội tâm) “Đây là lúc tôi phải sống cho chính mình, không phải cái bóng của ai khác!”
Nguyễn Nguyễn siết chặt tay. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời xanh bắt đầu hiện rõ. Bà nội đã nói, bà sẽ bảo vệ cô. Lời nói của bà nội như một luồng sinh khí mới tràn vào cơ thể cô. Cô sẽ không để ai, kể cả Châu Hoài Tự, dập tắt hy vọng này.
Những ngày tiếp theo, Nguyễn Nguyễn bắt đầu thay đổi. Cô ít xuất hiện trước mặt Châu Hoài Tự, dành thời gian cho bản thân. Cô bắt đầu tập thể dục, ăn uống lành mạnh hơn. Làn da nhợt nhạt dần hồng hào trở lại. Cô tìm đọc sách về làm đẹp, học cách trang điểm, cách ăn mặc sao cho tôn lên vẻ đẹp tự nhiên của mình. Mỗi lần soi mình trong gương, cô lại thấy một phiên bản tốt hơn của chính mình hiện ra.
Đồng thời, cô cũng tìm hiểu về những kỹ năng mới. Cô đăng ký một khóa học về thiết kế đồ họa, một lĩnh vực cô luôn mơ ước nhưng chưa bao giờ có cơ hội theo đuổi. Những buổi học ban đầu khá vất vả, nhưng cô không bỏ cuộc. Cô say mê với từng đường nét, từng màu sắc. Cô cảm thấy mình đang dần tìm lại được chính mình, một Nguyễn Nguyễn mạnh mẽ và đầy khát vọng. Cô cũng âm thầm tìm kiếm một công việc đúng với đam mê, một nơi mà cô có thể tự do thể hiện bản thân mà không bị ràng buộc bởi bất kỳ ai.
Trong khi đó, Châu Hoài Tự, dường như không mấy để tâm đến sự thay đổi của Nguyễn Nguyễn. Anh ta vẫn mải mê với cuộc sống bên ngoài, với Triệu Hân Nguyệt. Vụ việc ở quán bar dường như đã khiến anh ta càng thêm chủ quan. Anh ta cho rằng Nguyễn Nguyễn sẽ mãi mãi chìm đắm trong sự tủi thân và mặc cảm.
Vài tuần sau, Nguyễn Nguyễn bước ra khỏi căn hộ với một diện mạo hoàn toàn khác. Cô mặc một bộ trang phục thanh lịch, mái tóc được tạo kiểu gọn gàng, và một nụ cười rạng rỡ trên môi. Cô không còn là cô gái yếu đuối, cam chịu ngày nào. Cô là Nguyễn Nguyễn, một phiên bản mạnh mẽ, tự tin và sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Cô hít một hơi thật sâu, bước ra thế giới, mang theo quyết tâm đã được bà nội hun đúc và ý chí của bản thân.
Căn hộ trống vắng đến lạnh người. Từng góc nhà, từng đồ vật đều gợi nhớ về Nguyễn Nguyễn. Châu Hoài Tự ngồi sụp xuống sofa, ánh mắt vô hồn nhìn về khoảng không. Anh ta đã quen với sự hiện diện ồn ào, đôi khi phiền nhiễu nhưng lại mang đến một hơi ấm lạ kỳ của cô. Giờ đây, sự im lặng này như một cái vò xé tâm can. Anh ta nhớ nụ cười vụng về của cô, nhớ cách cô tỉ mẩn chuẩn bị bữa sáng dù anh ta hiếm khi ăn ở nhà, nhớ cả những cái nhìn quan tâm thầm lặng mà anh ta từng bỏ qua.
(Nội tâm) Cô ấy… thực sự đã không còn ở bên mình nữa rồi sao?
Một cảm giác bất an dâng lên trong lòng Châu Hoài Tự. Anh ta đưa tay day day thái dương. Từ ngày Nguyễn Nguyễn rời đi, anh ta càng thấy rõ sự trống rỗng trong cuộc sống. Những cuộc gặp gỡ với Triệu Hân Nguyệt không còn mang lại cảm giác cũ. Cái “ánh trăng sáng” ngày xưa giờ chỉ còn là một ký ức xa vời. Anh ta bắt đầu nhận ra, có lẽ, thứ anh ta tìm kiếm bấy lâu nay không phải là Triệu Hân Nguyệt, mà là sự bình yên và chân thành mà Nguyễn Nguyễn đã mang lại.
Anh ta chợt nhớ đến những tin tức trên mạng xã hội mấy ngày gần đây. Nguyễn Nguyễn ngày càng tỏa sáng, cô ấy xuất hiện trên các tạp chí, tham gia các buổi triển lãm, thậm chí còn nhận được lời mời hợp tác từ các tập đoàn lớn. Cô ấy xinh đẹp hơn, tự tin hơn, và quan trọng nhất là dường như cô ấy đang sống một cuộc đời trọn vẹn mà không cần đến anh ta. Mỗi lần nhìn thấy hình ảnh của cô ấy, trong lòng Châu Hoài Tự lại trào lên một cảm giác phức tạp, vừa ngưỡng mộ, vừa tiếc nuối, và pha lẫn chút gì đó là sự tức giận.
Anh ta đứng dậy, đi đi lại lại trong căn hộ. Đâu đó trong tiềm thức, anh ta nhận ra mình đã đánh mất một thứ quý giá. Sự phản bội, sự coi thường, tất cả những gì anh ta gây ra cho Nguyễn Nguyễn giờ đây như một gánh nặng đè lên vai. Căn hộ, từng là nơi chứa đựng những kỷ niệm chung của họ, giờ đây chỉ còn là một lăng mộ cho một cuộc hôn nhân giả dối và một tình yêu đã chết. Châu Hoài Tự đưa mắt nhìn ra cửa sổ, bầu trời đêm đã bao phủ, nhưng trong lòng anh ta, một cơn bão tố vẫn đang gào thét.
Căn hộ trống vắng đến lạnh người. Từng góc nhà, từng đồ vật đều gợi nhớ về Nguyễn Nguyễn. Châu Hoài Tự ngồi sụp xuống sofa, ánh mắt vô hồn nhìn về khoảng không. Anh ta đã quen với sự hiện diện ồn ào, đôi khi phiền nhiễu nhưng lại mang đến một hơi ấm lạ kỳ của cô. Giờ đây, sự im lặng này như một cái vò xé tâm can. Anh ta nhớ nụ cười vụng về của cô, nhớ cách cô tỉ mẩn chuẩn bị bữa sáng dù anh ta hiếm khi ăn ở nhà, nhớ cả những cái nhìn quan tâm thầm lặng mà anh ta từng bỏ qua.
(Nội tâm) Cô ấy… thực sự đã không còn ở bên mình nữa rồi sao?
Một cảm giác bất an dâng lên trong lòng Châu Hoài Tự. Anh ta đưa tay day day thái dương. Từ ngày Nguyễn Nguyễn rời đi, anh ta càng thấy rõ sự trống rỗng trong cuộc sống. Những cuộc gặp gỡ với Triệu Hân Nguyệt không còn mang lại cảm giác cũ. Cái “ánh trăng sáng” ngày xưa giờ chỉ còn là một ký ức xa vời. Anh ta bắt đầu nhận ra, có lẽ, thứ anh ta tìm kiếm bấy lâu nay không phải là Triệu Hân Nguyệt, mà là sự bình yên và chân thành mà Nguyễn Nguyễn đã mang lại.
Anh ta chợt nhớ đến những tin tức trên mạng xã hội mấy ngày gần đây. Nguyễn Nguyễn ngày càng tỏa sáng, cô ấy xuất hiện trên các tạp chí, tham gia các buổi triển lãm, thậm chí còn nhận được lời mời hợp tác từ các tập đoàn lớn. Cô ấy xinh đẹp hơn, tự tin hơn, và quan trọng nhất là dường như cô ấy đang sống một cuộc đời trọn vẹn mà không cần đến anh ta. Mỗi lần nhìn thấy hình ảnh của cô ấy, trong lòng Châu Hoài Tự lại trào lên một cảm giác phức tạp, vừa ngưỡng mộ, vừa tiếc nuối, và pha lẫn chút gì đó là sự tức giận.
Anh ta đứng dậy, đi đi lại lại trong căn hộ. Đâu đó trong tiềm thức, anh ta nhận ra mình đã đánh mất một thứ quý giá. Sự phản bội, sự coi thường, tất cả những gì anh ta gây ra cho Nguyễn Nguyễn giờ đây như một gánh nặng đè lên vai. Căn hộ, từng là nơi chứa đựng những kỷ niệm chung của họ, giờ đây chỉ còn là một lăng mộ cho một cuộc hôn nhân giả dối và một tình yêu đã chết. Châu Hoài Tự đưa mắt nhìn ra cửa sổ, bầu trời đêm đã bao phủ, nhưng trong lòng anh ta, một cơn bão tố vẫn đang gào thét.
**CẢNH 2: TẬP ĐOÀN CHÂU THỊ – PHÒNG LÀM VIỆC CỦA CHÂU HOÀI TỰ – BAN NGÀY**
CHÂU HOÀI TỰ ngồi trong phòng làm việc rộng lớn, ánh mắt dán vào màn hình máy tính. Căn phòng toát lên vẻ quyền lực, nhưng anh ta lại cảm thấy một sự trống rỗng khó tả. Cửa phòng bật mở. TRIỆU HÂN NGUYỆT bước vào, nở nụ cười rạng rỡ nhưng ẩn chứa sự tính toán. Cô ta mặc một bộ váy lộng lẫy, tay cầm một tập tài liệu dày cộp.
TRIỆU HÂN NGUYỆT
(Giọng ngọt ngào)
Anh yêu, em vừa xem qua báo cáo của phòng tài vụ. Lần hợp tác với tập đoàn bên A này, lợi nhuận thu về có vẻ chưa được như kỳ vọng. Anh có chắc chúng ta đã tính toán hết các rủi ro chưa?
Châu Hoài Tự ngước lên, nhìn Triệu Hân Nguyệt. Ánh mắt anh ta thoáng qua một tia khó chịu, nhưng nhanh chóng bị che giấu.
CHÂU HOÀI TỰ
(Giọng trầm, có chút mệt mỏi)
Anh biết rồi. Sẽ có điều chỉnh.
TRIỆU HÂN NGUYỆT
(Tiến lại gần, khoác tay anh ta)
Em chỉ lo cho anh thôi. Anh dạo này quá bận rộn rồi. Cứ để em giúp anh quản lý mấy chuyện này. Dù sao, em cũng là người nhà của Châu thị mà.
Lời lẽ “người nhà” vang lên đầy ẩn ý. Châu Hoài Tự cố gắng gỡ tay Triệu Hân Nguyệt ra một cách lịch sự.
CHÂU HOÀI TỰ
Anh vẫn tự lo được.
TRIỆU HÂN NGUYỆT
(Giọng thay đổi, trở nên gay gắt hơn)
Anh à, anh nghĩ em về đây chỉ vì tình yêu sao? Còn lợi ích của gia đình tôi thì sao?! Em đã đầu tư rất nhiều vào sự nghiệp của anh, vào Châu thị. Giờ là lúc anh phải đền đáp lại cho em, cho gia đình em chứ. Đừng quên những gì em đã hy sinh.
Triệu Hân Nguyệt siết chặt tay Châu Hoài Tự, ánh mắt đầy thách thức. Châu Hoài Tự cảm thấy ngột ngạt. Anh ta chợt nhớ đến Nguyễn Nguyễn, nhớ đến sự giản dị, chân thành mà cô đã từng mang lại.
CHÂU HOÀI TỰ
(Giọng lạnh lùng)
Chuyện lợi ích của gia đình em, anh sẽ bàn bạc sau. Hiện tại, anh cần tập trung vào công việc.
TRIỆU HÂN NGUYỆT
(Cười khẩy, buông tay)
Vậy sao? Thế thì anh cứ từ từ mà tập trung. Chỉ mong là, khi anh cần đến em, em vẫn còn ở đây.
Triệu Hân Nguyệt quay lưng bỏ đi, để lại Châu Hoài Tự một mình trong sự im lặng đầy mâu thuẫn. Anh ta nhìn theo bóng lưng cô ta, trong lòng dâng lên một sự chán ghét. Hình ảnh “ánh trăng sáng” ngày xưa giờ đây đã vỡ tan tành, chỉ còn lại một người phụ nữ tham vọng và ích kỷ.
**CẢNH 3: PHÒNG TRÀ TRONG CÔNG TY – BUỔI TRƯA**
Nguyễn Nguyễn đang ngồi trong phòng trà, một tay cầm tách trà, tay kia lướt điện thoại. Cô khoác một chiếc áo vest nam Triệu Hân Nguyệt thường mặc, một chút “chiếm hữu” có chủ đích. Xung quanh, vài nữ đồng nghiệp đang thì thầm, ánh mắt họ dõi theo Nguyễn Nguyễn với vẻ tò mò và phán xét.
CÔ GÁI 1
(Giọng khe khẽ, đủ để Nguyễn Nguyễn nghe thấy)
Ôi, nhìn cô ta xem, cứ như là người chủ thực sự của Châu thị vậy.
CÔ GÁI 2
(Cười khẩy)
Chắc là sắp lên chức bà Châu rồi đấy. Giờ thì ai còn nhớ đến cái người vợ “vô danh” kia nữa chứ.
Nguyễn Nguyễn uống một ngụm trà, khóe môi nhếch lên một nụ cười khinh bỉ. Cô không hề nao núng. Cô biết rõ mọi chuyện. Cô biết Châu Hoài Tự đã từng coi cô như “vợ thế thân”, biết anh ta đã từng yêu Triệu Hân Nguyệt say đắm. Nhưng giờ đây, mọi thứ đã khác.
CÔ GÁI 1
Mà này, nghe nói bà nội Châu Hoài Tự tổ chức tiệc sinh nhật sắp tới. Chắc chắn lần này, cô ta sẽ chính thức ra mắt với gia đình chồng rồi.
CÔ GÁI 2
Đúng vậy. Nhìn cái cách cô ta diện đồ này xem, đúng là “người nhà” rồi còn gì. Chắc Triệu Hân Nguyệt cũng thấy tức lắm đây.
Nguyễn Nguyễn đặt tách trà xuống, lấy trong túi xách ra một tập giấy dày cộp. Đó là đơn ly hôn. Cô đã ký, đã chuẩn bị sẵn sàng. Cô chỉ chờ đợi thời cơ. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời xanh ngắt, tự nhủ.
(Nội tâm) Tức giận sao? Tôi sẽ cho cô ta thấy, thứ gì mới là thứ đáng để tranh giành. Tôi sẽ không để bất kỳ ai giẫm đạp lên mình nữa. Dù là tình yêu, hay là lợi ích.
**CẢNH 4: QUÁN BAR/PHÒNG RIÊNG – ĐÊM KHUYA**
Không khí trong phòng riêng của quán bar đặc quánh mùi rượu và khói thuốc. Ánh đèn mờ ảo hắt lên những gương mặt bí ẩn. CHÂU HOÀI TỰ, với chiếc kính gọng vàng quen thuộc, ngồi ở góc phòng, ánh mắt đờ đẫn nhìn ly rượu trên tay. Anh ta vừa trải qua một cuộc cãi vã nảy lửa với Triệu Hân Nguyệt. Mọi thứ đã sụp đổ, những ảo tưởng về tình yêu và sự nghiệp tan biến như bọt xà phòng.
Ở một bàn khác, VAI NGƯỜI BẠN CỦA CHÂU HOÀI TỰ đang trò chuyện rôm rả.
NGƯỜI BẠN 1
Tao nói rồi mà, Châu Hoài Tự chỉ là đang chơi đùa với con nhỏ diễn viên kia thôi. Cái loại đó thì đâu sánh được với Nguyễn Nguyễn nhà mình.
NGƯỜI BẠN 2
Đúng vậy. Mà mày có biết, mấy hôm trước tao thấy Châu Hoài Tự với Triệu Hân Nguyệt ở nước ngoài đấy. Hình như là lúc Nguyễn Nguyễn đang bị bạo lực mạng thì phải. Thật đúng là…
Lời nói của họ như những mũi kim châm vào tim Châu Hoài Tự. Anh ta cảm thấy một sự ghê tởm dâng lên với chính bản thân mình. Anh ta đã bỏ rơi Nguyễn Nguyễn, đã để cô chịu đựng một mình trong lúc khó khăn nhất, trong khi anh ta lại đang vui vẻ bên Triệu Hân Nguyệt.
CHÂU HOÀI TỰ
(Thầm thì, giọng đầy cay đắng)
Tất cả là lỗi của tôi… Tôi đã sai rồi…
Anh ta đứng bật dậy, lảo đảo bước ra khỏi phòng riêng, bỏ lại phía sau những lời bàn tán và sự trống rỗng của chính mình. Anh ta cần phải làm gì đó, cần phải sửa chữa, nhưng tâm trí anh ta giờ đây chỉ còn là một mớ hỗn độn.
**CẢNH 5: CĂN HỘ CỦA NGUYỄN NGUYỄN – SÁNG HÔM SAU**
Nắng sớm len lỏi qua khung cửa sổ, chiếu rọi vào căn hộ. Nguyễn Nguyễn thức dậy trên chiếc giường rộng lớn. Cô nhìn quanh, căn phòng vẫn yên tĩnh như mọi khi. Châu Hoài Tự đã không còn ở đây nữa. Không có lời tạm biệt, không có một lời giải thích. Chỉ còn lại sự im lặng lạnh lẽo.
Nguyễn Nguyễn ngồi bật dậy, ánh mắt cô nhìn về phía tủ quần áo. Nơi đó vẫn còn những bộ quần áo của Châu Hoài Tự, những kỷ vật về một cuộc hôn nhân giả dối. Cô đã quá mệt mỏi với tất cả. Cô không muốn tiếp tục chịu đựng sự phản bội và khinh thường này nữa.
Cô bước vào phòng tắm, soi mình trong gương. Khuôn mặt cô vẫn xinh đẹp, nhưng ánh mắt lại lộ rõ sự kiên quyết. Cô đã đưa ra quyết định của mình.
Cô quay lại phòng ngủ, lấy ra một tập đơn ly hôn đã ký sẵn, đặt nó lên bàn trang điểm. Dưới ánh sáng ban mai, đơn ly hôn ấy như một lời tuyên án cho mối quan hệ đã chết.
(Nội tâm) Tôi sẽ không quay đầu lại nữa. Anh đã có Triệu Hân Nguyệt, còn tôi, tôi sẽ tìm thấy con đường của riêng mình. Anh sẽ phải hối hận vì đã đánh mất tôi.
Cô mặc lên mình bộ vest Triệu Hân Nguyệt đã từng khoác lên vai Châu Hoài Tự trong một buổi tiệc, một cách cố tình. Cô biết, hành động này sẽ chạm vào lòng tự tôn của cả hai người đàn ông trong cuộc đời cô. Cô bước ra khỏi căn hộ, để lại phía sau những kỷ niệm và một tương lai mà cô sẽ tự mình kiến tạo.
**CẢNH 6: BIỆT THỰ CỦA BÀ NỘI CHÂU HOÀI TỰ – BUỔI CHIỀU NGÀY THỨ BẢY**
Không khí trong biệt thự của Bà nội Châu Hoài Tự rộn ràng tiếng cười nói, vang vọng tiếng nhạc du dương. Buổi tiệc sinh nhật lần thứ sáu mươi của bà đang diễn ra. Gia đình và bạn bè thân thiết đều có mặt.
Châu Hoài Tự đứng cạnh Triệu Hân Nguyệt, hai người đang trò chuyện với một nhóm khách mời. Triệu Hân Nguyệt nở nụ cười rạng rỡ, ánh mắt cô ta lướt qua đám đông, dường như đang chờ đợi một điều gì đó.
BÀ NỘI CHÂU HOÀI TỰ
(Giọng vui vẻ, hướng về phía mọi người)
Cảm ơn mọi người đã đến chung vui với tôi ngày hôm nay. Đặc biệt, tôi muốn giới thiệu với mọi người, người sẽ trở thành cháu dâu của tôi…
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía bà. Châu Hoài Tự siết chặt tay Triệu Hân Nguyệt.
BÀ NỘI CHÂU HOÀI TỰ
… Cháu dâu yêu quý của tôi, Nguyễn Nguyễn!
Lời nói của bà nội như một tiếng sét đánh ngang tai. Mọi người sững sờ. Châu Hoài Tự và Triệu Hân Nguyệt quay phắt lại, ánh mắt đầy hoang mang và tức giận.
Nguyễn Nguyễn bước đi giữa đám đông, dáng vẻ ung dung, tự tin. Cô mặc một bộ váy thanh lịch, ánh mắt đối diện trực diện với Châu Hoài Tự. Trên tay cô, cô cầm một tập tài liệu.
CHÂU HOÀI TỰ
(Giọng run rẩy, nhìn Nguyễn Nguyễn)
Nguyễn Nguyễn… Em… em làm gì ở đây?
Nguyễn Nguyễn mỉm cười, một nụ cười không hề có sự vui vẻ.
NGUYỄN NGUYỄN
(Giọng lạnh lùng, dứt khoát)
Em đến để kết thúc mọi chuyện, Châu Hoài Tự. Anh không bao giờ hiểu tôi như Nguyễn Nguyễn đã từng! Nhưng giờ đây, tôi là Nguyễn Nguyễn. Và tôi đến để lấy lại những gì thuộc về mình.
Cô giơ tập tài liệu trên tay lên. Đó là đơn ly hôn đã được ký.
NGUYỄN NGUYỄN
(Nhìn Châu Hoài Tự, rồi nhìn Triệu Hân Nguyệt)
Và đây là bằng chứng. Anh đã chọn sai người rồi. Anh ta không xứng đáng với tình cảm của tôi.
Triệu Hân Nguyệt tức giận, định lên tiếng nhưng bị bà nội ngăn lại.
BÀ NỘI CHÂU HOÀI TỰ
(Giọng nghiêm khắc)
Triệu Hân Nguyệt, cô không có quyền lên tiếng ở đây. Và Châu Hoài Tự, con đã làm ta thất vọng quá nhiều rồi.
Không khí trong biệt thự trở nên căng thẳng cực độ. Tiếng nhạc ngừng bặt, chỉ còn lại sự im lặng đầy mỉa mai. Nguyễn Nguyễn nhìn Châu Hoài Tự với ánh mắt đầy thất vọng, rồi quay lưng bước đi, để lại anh ta giữa mớ hỗn độn của chính mình.
**CẢNH 7: TRIỂN LÃM NGHỆ THUẬT – NGÀY**
Ánh đèn rực rỡ chiếu sáng không gian sang trọng của một buổi triển lãm nghệ thuật đương đại. Các tác phẩm độc đáo, đầy tính biểu tượng được trưng bày khắp nơi, thu hút sự chú ý của đông đảo khách mời. Giữa khung cảnh đó, NGUYỄN NGUYỄN xuất hiện như một nữ hoàng. Cô khoác lên mình một bộ trang phục thiết kế tinh tế, tôn lên vẻ đẹp thanh thoát và khí chất kiêu sa. Nụ cười rạng rỡ, ánh mắt tự tin, cô sải bước nhẹ nhàng giữa đám đông, thỉnh thoảng dừng lại trò chuyện với những người ngưỡng mộ.
Báo chí, truyền thông có mặt đông đủ, các phóng viên vây quanh cô, mong muốn có được câu trả lời từ nữ nghệ sĩ tài năng vừa tạo nên một cơn sốt trong giới nghệ thuật.
PHÓNG VIÊN 1
Nguyễn Nguyễn, chúng tôi thật sự kinh ngạc trước thành công phi thường của cô. Cô có thể chia sẻ cảm xúc của mình lúc này không?
NGUYỄN NGUYỄN
(Giọng nói trong trẻo, vang vọng nhưng đầy sự khiêm nhường)
Tôi rất hạnh phúc. Hạnh phúc vì được theo đuổi đam mê, hạnh phúc vì được là chính mình, không còn là cái bóng của bất kỳ ai. Những tác phẩm này là cả tâm huyết của tôi, là sự tái sinh sau những tổn thương.
Ánh mắt cô lướt qua đám đông, vô tình bắt gặp CHÂU HOÀI TỰ và TRIỆU HÂN NGUYỆT đang đứng từ xa, ánh mắt họ dõi theo cô với vẻ sững sờ, pha lẫn chút kinh ngạc và tiếc nuối. Châu Hoài Tự mặc bộ vest lịch lãm, nhưng vẻ mặt anh ta lại đầy ưu tư, khác hẳn với phong thái thường thấy. Triệu Hân Nguyệt, dù vẫn xinh đẹp, nhưng nụ cười trên môi cô ta gượng gạo, ánh mắt không giấu được sự ganh tị và bất lực.
PHÓNG VIÊN 2
Đúng vậy, chúng tôi đều biết những gì cô đã trải qua. Từ một người vợ bị phản bội, chịu đựng bạo lực mạng, giờ đây cô đã trở thành một biểu tượng thành công. Bí quyết của cô là gì?
NGUYỄN NGUYỄN
(Mắt vẫn hướng về phía Châu Hoài Tự, giọng nói vang lên đầy kiêu hãnh)
Bí quyết ư? Đó là sự buông bỏ. Buông bỏ những gì đã không còn thuộc về mình, để nhường chỗ cho những điều xứng đáng hơn. Đừng bao giờ để ai đó định nghĩa giá trị của bạn. Hãy tự mình tỏa sáng.
Lời nói của cô như một nhát dao sắc bén, chạm thẳng vào tâm can của Châu Hoài Tự. Anh ta siết chặt tay, cảm thấy hối hận tột cùng. Triệu Hân Nguyệt ghé sát vào tai anh ta, thì thầm điều gì đó, nhưng anh ta dường như không nghe thấy. Ánh mắt anh ta chỉ còn lại hình ảnh Nguyễn Nguyễn, rạng rỡ, độc lập, và hoàn toàn thuộc về chính cô.
BÀ NỘI CHÂU HOÀI TỰ, người cũng có mặt tại buổi triển lãm, tiến lại gần Nguyễn Nguyễn, ôm chầm lấy cô.
BÀ NỘI CHÂU HOÀI TỰ
Cháu gái yêu của bà! Bà luôn tin cháu sẽ làm được!
Nguyễn Nguyễn mỉm cười ấm áp với bà nội, rồi lại đưa mắt nhìn Châu Hoài Tự. Lần này, ánh mắt cô không còn sự giận dữ hay tổn thương, chỉ còn lại sự bình thản và một chút thương hại.
NGUYỄN NGUYỄN
(Thầm nghĩ)
Anh đã đánh mất một viên ngọc quý. Và giờ đây, anh chỉ còn là một kẻ đứng nhìn từ xa, tiếc nuối thứ không bao giờ có thể với tới.
Cô quay lại với đám đông, tiếp tục trả lời phỏng vấn, tỏa sáng rạng rỡ như một ngôi sao vừa được khai phá. Phía xa, Châu Hoài Tự và Triệu Hân Nguyệt đứng lặng lẽ, trở thành những kẻ ngoài cuộc trong chính câu chuyện của mình.
MƯA LỚN RẤT TO, GIỐNG NHƯ BA NĂM TRƯỚC.
GIỌNG NÓI CỦA NGUYỄN NGUYỄN VỌNG LẠI TỪ TIẾNG MƯA SẮM SẮP. CHÂU HOÀI TỰ ĐỨNG DƯỚI CƠN MƯA, ÔNG TA CỐ GẮNG CHE CHẮN CHO TRIỆU HÂN NGUYỆT BẰNG CHIẾC ÁO VEST CỦA MÌNH. NHƯNG TRIỆU HÂN NGUYỆT CHỈ NHÌN ANH TA MỘT CÁCH THỜ Ơ, RỒI CHẬM RÃI RÚT TAY RA, NGHĨ ĐẾN VIỆC CHẠY VÀO TRONG XE.
CHÂU HOÀI TỰ NHÌN TRIỆU HÂN NGUYỆT VỚI VẺ KHÓ HIỂU, ANH TA KHÔNG HIỂU TẠI SAO CÔ TA KHÔNG THỂ CÙNG ANH TA ĐỐI MẶT VỚI CƠN MƯA. ANH TA KHÔNG NHẬN RA RẰNG NGAY LÚC NÀY, CƠN MƯA LÀ MỘT BIỂU TƯỢNG CHO SỰ HỐI HẬN CỦA ANH TA, CHO BÀI HỌC MÀ ANH TA ĐÃ TỪNG CHỨNG KIẾN VÀO BA NĂM TRƯỚC.
ANH TA ĐỨNG CHẾT TRÂN GIỮA CƠN MƯA LỚN, NHỮNG GIỌT NƯỚC LẠNH LẼO RƠI XUỐNG MẶT, NHƯ MUỐN RỬA TRÔI HẾT NHỮNG THỨ SAI LẦM MÀ ANH TA ĐÃ GÂY RA. TRONG ĐẦU ANH TA CHỈ CÒN LẠI HÌNH ẢNH CỦA NGUYỄN NGUYỄN, NỤ CƯỜI RẠNG RỠ, TIẾNG NÓI ÓNG ÁNH, KHÍ CHẤT KIÊU SA CỦA CÔ VÀO BA NĂM TRƯỚC, KHI CÔ LẦN ĐẦU TIÊN RỜI ĐI VỚI CHIẾC ĐƠN LY HÔN TRONG TAY.
CHÂU HOÀI TỰ NGẨN NGƯỜI NHÌN TRƯỚC MẶT, TRONG ĐẦU ANH TA CHỈ CÒN LẠI MỘT Ý NGHĨ DUY NHẤT: NGUYỄN NGUYỄN.
CẢNH MƯA LỚN VẪN TIẾP DIỄN.
CHÂU HOÀI TỰ BƯỚC ĐẾN TRƯỚC CỬA CĂN HỘ CỦA NGUYỄN NGUYỄN. ANH TA NGỒI XỔM XUỐNG, KHÔNG CẦN BIẾT NGƯỜI TA NHÌN THẤY HAY KHÔNG, QUỲ GỐI GIỮA ĐƯỜNG. ANH TA NGÂNG CAO ĐẦU, KHÔNG NGẠI NHỮNG GIỌT MƯA LẠNH CÓNG RƠI XUỐNG MẶT.
CHÂU HOÀI TỰ
(Giọng khản đặc, đứt quãng)
Nguyễn Nguyễn… Anh sai rồi! Anh sai thật rồi! Anh hối hận! Xin em… xin em hãy tha thứ cho anh!
ANH TA NGẨN NGƯỜI, THẤY NGUYỄN NGUYỄN HIỆN RA TRƯỚC MẶT. CÔ VẪN VẬY, VẪN XINH ĐẸP, VẪN DUYÊN DÁNG, NHƯNG KHÔNG CÒN LÀ BÓNG DÁNG LÊN SÓNG KHỔ ĐAU NHƯ TRƯỚC. LÀ MỘT NỮ THẦN BÊN CẠNH BAO NHIÊU NGƯỜI CHỜ ĐỢI.
NGUYỄN NGUYỄN
(Giọng nói trong trẻo, nhưng không chút cảm xúc)
Châu Hoài Tự. Anh đến đây làm gì?
CHÂU HOÀI TỰ
(Vội vàng níu lấy tay cô, nước mắt hòa lẫn với nước mưa)
Anh… anh không thể sống thiếu em! Anh không biết mình đã làm những gì! Em là cả thế giới của anh! Xin em… hãy cho anh một cơ hội nữa. Anh yêu em! Anh yêu em rất nhiều!
NGUYỄN NGUYỄN NHÌN ANH TA MỘT CÁCH THỜ Ơ, VÔ TÌNH RÚT TAY RA, VÀ BƯỚC LÊN CẦU THANG.
CHÂU HOÀI TỰ
(Hoảng loạn, bám lấy chân cô)
Nguyễn Nguyễn! Làm ơn! Anh không muốn mất em! Anh không thể sống thiếu em! Anh sai rồi! Anh sai thật rồi! Xin em… hãy cho anh một cơ hội thứ hai! Anh sẽ làm tất cả mọi thứ… tất cả mọi thứ để bù đắp cho em!
NGUYỄN NGUYỄN DỪNG LẠI, QUAY ĐẦU LẠI, ĐÔI MẮT CÔ NHÌN THẲNG VÀO MẮT CHÂU HOÀI TỰ.
NGUYỄN NGUYỄN
(Giọng nói vẫn đều đều, không chút rung động)
Châu Hoài Tự, anh biết không? Thứ anh đang cầu xin tôi, không còn tồn tại nữa rồi.
CÔ KHẼ CHỐNG CHÂN LÊN, TỪ TỪ ĐẨY ANH TA RA, VÀ BƯỚC VÀO TRONG CĂN HỘ CỦA MÌNH, KHÔNG HỀ NHÌN LẠI.
CỬA CĂN HỘ ĐÓNG SẬP LẠI, CHỈ CÒN LẠI MÌNH CHÂU HOÀI TỰ ĐỨNG GIỮA CƠN MƯA LỚN, TRÔNG NHƯ MỘT KẺ BỊ BỎ RƠI. ANH TA NGẬM NGÙI NHÌN LÊN CỬA CĂN HỘ ĐANG ĐÓNG KÍN, CẢ THẾ GIỚI NHƯ SỤP ĐỔ.
MƯA VẪN RƠI XUỐNG TỐI TĂM, TẠO THÀNH MỘT TẤM MÀN NƯỚC LẠNH LẼO. CHÂU HOÀI TỰ ĐỨNG TRÊN ĐƯỜNG, ĐẦU NGẬM NGÙI NHÌN LÊN CỬA CĂN HỘ CỦA NGUYỄN NGUYỄN. GIỌNG NÓI ĐỨT QUÃNG CỦA ANH TA TRƯỚC ĐÓ DƯỜNG NHƯ VẪN CÒN VANG VỌNG TRONG KHÔNG KHÍ LẠNH LẼO. NGAY LÚC NÀY, NGUYỄN NGUYỄN ĐỨNG SAU CÁNH CỬA GỖ DÀY, BÓNG DÁNG CÔ HIỆN LÊN DƯỚI ÁNH ĐÈN MỜ.
CHÂU HOÀI TỰ CÓ THỂ CẢM NHẬN ĐƯỢC SỰ HIỆN DIỆN CỦA CÔ, NHƯNG CÔ VẪN CHƯA MỞ CỬA. ANH TA THẤY NGUYỄN NGUYỄN NGẨN NGƯỜI NHÌN VỀ PHÍA MÌNH. NỤ CƯỜI TRÊN MÔI ANH TA BẬT CƯỜI MỘT CÁCH TUYỆT VỌNG, SAU ĐÓ NHANH CHÓNG BIẾN MẤT.
CHÂU HOÀI TỰ NGẤNG NGƯỜI NHÌN NGUYỄN NGUYỄN VỚI ÁNH MẮT TRONG TRẺO, KHÔNG CÒN ĐAU ĐỚN HAY RUNG ĐỘNG NỮA. CÔ BÌNH THẢN KHÔNG MỘT CHÚT XAO ĐỘNG, KHÔNG CÒN LÀ BÓNG DÁNG CÔ BÉ NGÂY THƠ NGÀY NÀO.
NGUYỄN NGUYỄN
(Giọng nói đều đều, lạnh lùng)
Anh Tự, anh muốn gì?
CHÂU HOÀI TỰ
(Giọng khản đặc, cố gắng kiềm chế cảm xúc)
Nguyễn Nguyễn… anh… anh không thể chịu được nữa. Anh xin lỗi. Anh thực sự xin lỗi em. Anh đã sai lầm quá lớn. Xin em, hãy tha thứ cho anh.
NGUYỄN NGUYỄN
(Nhếch mép cười khẩy, một nụ cười không hề có ý nghĩa)
Tha thứ? Anh nói tha thứ cho anh sao?
CÔ BƯỚC RA KHỎI CỬA, ĐỨNG TRƯỚC MẶT CHÂU HOÀI TỰ. CƠN MƯA VẪN CỨ RƠI TRÊN TÓC VÀ QUẦN ÁO CỦA CÔ, NHƯNG CÔ KHÔNG HỀ CÓ Ý ĐỊNH LÙI BƯỚC.
NGUYỄN NGUYỄN
Anh nghĩ tôi là ai? Là Triệu Hân Nguyệt sao? Để anh có thể đến đây, cầu xin tôi tha thứ, khi anh đã phá hủy cuộc đời tôi?
CHÂU HOÀI TỰ
(Hoảng loạn)
Không, không phải vậy. Anh yêu em. Anh chỉ yêu mình em. Triệu Hân Nguyệt cô ta… cô ta chỉ là một sai lầm.
NGUYỄN NGUYỄN
(Cười lớn)
Sai lầm? Anh nói Triệu Hân Nguyệt là sai lầm sao? Vậy còn tôi thì sao? Anh đã đối xử với tôi như thế nào suốt ba năm qua? Anh đã bao giờ xem tôi là vợ của anh chưa?
CHÂU HOÀI TỰ
(Giọng run run)
Anh… anh biết anh đã sai. Anh hối hận lắm. Xin em, cho anh một cơ hội. Anh sẽ làm tất cả để chứng minh tình yêu của mình.
NGUYỄN NGUYỄN
(Nhìn thẳng vào mắt anh ta, ánh mắt sắc lạnh)
Châu Hoài Tự, tôi không còn là Nguyễn Nguyễn của ngày xưa nữa. Tôi đã tìm thấy hạnh phúc và giá trị của riêng mình. Tôi không muốn quay lại với quá khứ đau buồn đó.
CÔ QUAY LƯNG LẠI, BƯỚC ĐI MẠNH MẼ. CƠN MƯA DƯỜNG NHƯ ĐÃ GỘ RỬA HẾT NHỮNG NỖI BUỒN, CHỈ CÒN LẠI SỰ ĐỘC LẬP VÀ KIÊN CƯỜNG.
NGUYỄN NGUYỄN
Tôi chúc anh hạnh phúc.
CHÂU HOÀI TỰ ĐỨNG SỮNG LẠI TRONG CƠN MƯA, NHÌN BÓNG LƯNG NGÀY CÀNG XA CỦA NGUYỄN NGUYỄN. ANH TA CHỈ CÒN LẠI SỰ HỐI HẬN VÀ TIẾC THƯƠNG. THẾ GIỚI CỦA ANH TA NHƯ SỤP ĐỔ, CHỈ CÒN LẠI TIẾNG MƯA RƠI KHÔNG NGỪNG, NHƯ CHÍNH BÀI HÁT THỐNG THIẾT CỦA TÂM HỒN.
CƠN MƯA VẪN CHƯA DỨT. NHỮNG GIỌT NƯỚC LẠNH LẼO RƠI XUỐNG MẶT CHÂU HOÀI TỰ, NHƯ MUỐN RỬA TRÔI ĐI TẤT CẢ NHỮNG LỖI LẦM TRONG QUÁ KHỨ. NHƯNG CHÍNH BÀI HỌC NÀY LẠI ĐẾN QUÁ MUỘN MÀNG. ANH TA NHÌN THẲNG VÀO CÕI KHÔNG, TAI VẪN VỌNG LẠI LỜI NÓI CỦA NGUYỄN NGUYỄN VÀ TIẾNG CỬA ĐÓNG LẠI. MỘT LẦN NỮA, CUỘC SỐNG CỦA ANH TA LẠI CÓ SỰ THAY ĐỔI LỚN.
NHƯNG KHÔNG PHẢI LÀ SỰ THAY ĐỔI NHƯ ANH TA TỪNG MONG MUỐN. SAU TẤT CẢ, ANH TA ĐÃ HIỂU, CÓ NHỮNG THỨ MẤT ĐI LÀ KHÔNG BAO GIỜ CÓ THỂ TÌM LẠI ĐƯỢC NỮA. NHƯ MỘT CHIẾC GƯƠNG BỊ VỠ, CHO DÙ CÓ CỐ GẮNG GHÉP LẠI, NHỮNG VẾT NỨT VẪN SẼ HIỆN HỮU MÃI MÃI. VÀ NHỮNG NỖI ĐAU MÀ ANH TA GÂY RA CHO NGƯỜI KHÁC CŨNG NHƯ VẬY.
NƠI CHÂU HOÀI TỰ ĐỨNG LÀ MỘT VÙNG QUANH HIU VẮNG, CHỈ CÓ TIẾNG MƯA LÀM BAN NỔ NHẠC NỀN CHO SỰ BI THẢM. ANH TA CÓ THỂ NHÌN THẤY NHỮNG TIN TỨC TRÊN MẠNG XÃ HỘI, NHỮNG HÌNH ẢNH CỦA TRIỆU HÂN NGUYỆT VÀ NHỮNG LỜI BÌNH LUẬN CỦA MỌI NGƯỜI. ĐÓ LÀ MỘT THẾ GIỚI MÀ ANH TA CÓ THỂ CHỌN, NHƯNG KHÔNG PHẢI LÀ THẾ GIỚI MÀ ANH TA THỰC SỰ MUỐN. SAU CÙNG, NGUYỄN NGUYỄN CHÍNH LÀ TRIỆU HÂN NGUYỆT CỦA ANH TA, NHƯNG GIỜ ĐÂY THÌ ĐÃ QUÁ MUỘN.
ANH TA ĐỨNG ĐÓ, MỘT LÚC LÂU. TRONG ĐẦU CHỈ CÒN LẠI TIẾNG MƯA VÀ SỰ THẤM THÍA. ANH TA TỪ TỪ NÂNG CÀ HỘT LÊN, HƠI TAY VÀO CHỖ CỔ CỦA MÌNH. CÓ LẼ, ĐÂY LÀ TẤT CẢ NHỮNG GÌ ANH TA CÓ THỂ LÀM ĐƯỢC VÀO LÚC NÀY.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

