Yêu nhau bốn năm, kết hôn ba năm, chồng tôi đã thay lòng đổi dạ với cấp dưới.
Chắc chắn là Thẩm Chiêu nghĩ rằng mình che giấu rất giỏi. Nhưng thực ra, mọi thứ đều đã để lại dấu vết và không thể qua được con mắt của tôi.
Đầu tiên là thời gian tan làm đột nhiên trở nên không đều đặn, mỗi lần gọi điện thoại thì anh ta đều nói đang phải tăng ca. Sau đó, anh ta lại thường xuyên bất giác mỉm cười với điện thoại, nhưng ngay khi tôi đến gần thì ngay lập tức tắt màn hình.
Khi đang ăn cơm và nói chuyện với tôi, anh ta thường hay lơ đãng.
Anh ta sẽ đột nhiên có thêm những sở thích mới, có thêm phong cách nói chuyện, rồi cả món đồ ăn yêu thích mới lạ và một số thứ liên quan đến các quan điểm khác.
Anh ta mất đi sự nhiệt tình lúc trước và quên đi những điều chúng tôi đã cùng nhau hứa hẹn. Và sau những lần tăng ca dài trong một khoảng thời gian, anh ta lại liên tục mang hoa và món quà nhỏ tặng tôi mặc dù anh ta vốn không phải là người lãng mạn gì cả.
Có lẽ vì để che giấu đi mọi chuyện, Thẩm Chiêu trở nên dịu dàng và quấn quýt với tôi hơn trong một số chuyện như trở lại năm mười tám tuổi yêu đương cuồng nhiệt.
Nhưng thực ra tất cả đều để qua mắt đánh lừa tôi.
Anh ta đã thích một người phụ nữ khác. Là bạn gái cũ của anh trai, một người phụ nữ hoàn toàn khác tôi, tươi tắn và đầy năng lượng – Hà Mẫn.
2.
Tôi cũng không xa lạ gì với Hà Mẫn.
Lần đầu tiên cô ta xuất hiện trong cuộc sống của tôi là khi cô ta mang thân phận là bạn gái của Giang Tịch – một kẻ đào hoa chưa bao giờ đưa phụ nữ đến gặp bạn bè – nhưng lại lần đầu tiên dẫn cô ta đến, chính thức giới thiệu cho chúng tôi.
Cô ta là một người phụ nữ đặc biệt nếu không thì sau khi chia tay, Giang Tịch – một tay chơi cũng sẽ không vì cô ta mà say rượu hàng đêm.
Gặp lại cô ta lần nữa là khi đó ở trong văn phòng của Thẩm Chiêu. Cô ta đã vào làm việc trong công ty của Thẩm Chiêu.
Với lý lịch xuất sắc và năng lực của bản thân, cô ta từng bước đến gần Thẩm Chiêu rồi trở thành trợ lý đắc lực của anh ấy.
Không lâu sau đó, hôn nhân của tôi liền xuất hiện dấu hiệu tan vỡ.
Sáng sớm có mưa.
Trước khi Thẩm Chiêu đi làm, tôi đã cố gắng từ chiếc giường ấm áp bò dậy. Khi đang thắt cà vạt cho anh ta, tôi vẫn còn ngáp liên tục.
Anh ta cười, đưa tay giúp tôi lau nước mắt nơi khóe mắt: “Nếu mệt thì ngủ tiếp đi.”
Tôi chỉnh lại cổ áo của anh ta, sát lại gần ôm và làm nũng: “Chỉ muốn ôm anh thôi, mấy ngày rồi chúng ta không cùng nhau ăn cơm.”
Thẩm Chiêu nhẹ nhàng hôn lên mặt tôi: “Đợi anh hoàn thành xong dự án này thì sẽ cùng em đi nghỉ mát.”
“Không cần đi nghỉ.” Tôi chạm vào cằm anh ta, “Tối nay về ăn cơm với em được không?”
“Tối nay…” Anh ta mở tay nhìn lịch trình, “Tối nay có một bữa tiệc, anh sẽ cố gắng kết thúc sớm để về với em.”
“Được rồi.”
Nhưng anh ta vẫn thất hứa, đây không phải lần đầu gần đây.
Tôi ngồi trong nhà hàng, gọi điện cho Thẩm Chiêu.
Lần đầu tiên anh ta nghe máy, giọng anh ta thấp và mang vài phần áy náy: “Tửu Tửu, anh có thể cần thêm một chút thời gian.”
“Được thôi, em đợi anh.”
Lại thêm một giờ nữa trôi qua.
Tin nhắn gửi đi không có hồi âm, một lúc sau, Thẩm Chiêu gọi lại cho tôi.
“Xin lỗi Tửu Tửu, có thể muộn thêm chút nữa được không?”
Bàn bên cạnh đã thay đổi hết đợt khách này đến đợt khách khác.
Có một đạo lý là, việc gì cũng không nên quá ba lần.
Tôi nhẹ nhàng hỏi lại: “Thật sự không thể về được sao?”
Giọng anh ta mang vài phần say nhưng vẫn cố thấp giọng dỗ dành tôi: “Còn một chút việc phải xử lý, anh sẽ nhanh chóng.”
“Thôi được rồi.” Tôi thở dài thất vọng, dịu dàng nói, “Chỉ là một bữa ăn mà thôi, cũng không quan trọng lắm, anh uống ít rượu và về sớm nhé.”
Thẩm Chiêu cảm thấy có lỗi: “Ngày mai anh không đi làm, anh sẽ dành thời gian cho em.”
Tôi đáp lại một cách thờ ơ: “Ừ, nghe theo anh sắp xếp.”
Hà Mẫn có một tài khoản Weibo với hàng triệu lượt người theo dõi.
Cô ấy vừa đăng một trạng thái mới, một bức ảnh chụp một mình, người đẹp cầm ly rượu, vẻ mặt lười biếng đối diện với ống kính.
Chú thích viết: “Người phụ nữ thông minh thì sẽ hiểu rằng, đàn ông không phải là con chó bị xích ở bên cạnh mình.”
Bên dưới là hàng loạt lời khen ngợi.
Tôi cười khẩy.
Thẩm Chiêu đã nói dối tôi. Rõ ràng là Hà Mẫn vừa mang về một hợp đồng lớn cho công ty nên tối nay họ đang tổ chức ăn mừng.
Anh ta có thể chọn giải thích với tôi, cũng có thể đưa tôi tới cùng tham gia. Nhưng Thẩm Chiêu lại không chọn cái nào.
Anh ta chắc vẫn nghĩ tôi không biết, nhưng từ khi anh ta bắt đầu có những biểu hiện khác lạ thì tất cả hành động của anh ta, tôi đều nắm rõ trong tay.
Hôm nay là sinh nhật của tôi thì tất nhiên là không nên trôi qua một cách buồn bã như vậy.
Tôi lật tìm trong danh bạ WeChat rồi gửi một tin nhắn: “Em bé, nhận đơn đi.”
Đối phương trả lời ngay: “Có luôn, chị ơi.”
Tôi rời khỏi nhà hàng và gửi vị trí hiện tại: “Đi ăn cùng chị nhé, tiện thể mang theo một chiếc bánh kem.”
“Có mấy người ăn bánh?”
Tôi nói: “Chị và em, hôm nay là sinh nhật chị.”
Nửa tiếng sau, Linh Dương Chi đã tới nơi, mang theo một chiếc bánh kem nhỏ và một bó hoa rực rỡ.
Anh ấy có một khuôn mặt tuấn tú nổi bật, chỉ cần đứng đó thôi cũng dễ dàng thu hút ánh nhìn của mọi người.
Tôi đứng trong bóng tối vẫy tay: “Chị ở đây!”
Linh Dương Chi ôm bó hoa và cầm bánh kem nhanh chóng bước tới, khi đưa bó hoa anh ấy nói với giọng vui vẻ: “Hy vọng em không đến trễ, chúc mừng sinh nhật chị!”
Tôi mỉm cười rồi nhận lấy: “Cảm ơn em.”
Anh ấy còn gọi thêm trái cây và đồ ăn.
Khi mọi thứ đã đến đủ, Linh Dương Chi cẩn thận bày biện một bàn tiệc và cắm nến lên bánh kem.
“Chúc mừng sinh nhật, chị của em!”
Tôi chụp một tấm ảnh và đăng lên WeChat với dòng trạng thái: “Chúc mừng sinh nhật, Trình An Tửu.”
Sau đó tôi thổi tắt ngọn nến mà Linh Dương Chi vừa thắp.
Anh ấy ngẩn người ra, vội vàng nói: “Chưa kịp ước gì cả!”
“Ước gì chứ.” Tôi chấm chút kem lên mặt anh ấy, cười nói, “Những gì mình muốn phải dựa vào chính mình, không trộm không cướp, cũng không mơ tưởng nhờ vào trời.”
Mặt anh ấy đỏ lên, gật đầu: “Chị nói đúng.”
Giữa vợ chồng thì tất nhiên là phải cần có sự công bằng. Anh ta đã ở bên người phụ nữ khác vào ngày sinh nhật của tôi, tất nhiên cũng sẽ có người khác thay anh ta ở bên tôi vào đêm nay rồi.
5.
Linh Dương Chi là trợ lý trong phòng vẽ của chị tôi.
Cậu ấy là một thanh niên mới bước vào đời, mang một khuôn mặt đẹp và tính cách vui tươi, cởi mở.
Chị tôi có đánh giá về cậu là: chu đáo, tận tâm, có suy nghĩ, là người đáng tin cậy và thực tế. Dù điều cuối cùng còn cần kiểm chứng. Nhưng không thể phủ nhận rằng tôi thấy cậu ấy là một chàng trai dễ mến.
Ngày phát hiện Thẩm Chiêu và Hà Mẫn có gì đó, tôi ở một mình trên sân thượng của phòng vẽ rất lâu.
Linh Dương Chi mang lên hai chai rượu, đưa tôi một chai: “Chị đang phiền chuyện gì vậy?”
Tôi mở nắp, uống một ngụm rượu: “Phiền chồng đang muốn ngoại tình.”
Cậu ấy ngồi xuống bên cạnh, ngạc nhiên đến mức nói lắp: “Thật, thật sao?”
“Giả đấy.” Tôi chạm ly với cậu ấy, hỏi một cách thản nhiên: “Cậu có phiền muộn gì không?
Linh Dương Chi im lặng một lúc, rồi nói đùa: “Tất nhiên là có, phiền vì không có tiền.”
Tôi cười không để tâm, cậu ấy mang đôi giày thể thao phiên bản giới hạn, tiền cũng không mua được.
Sau đó, khi hành vi của Thẩm Chiêu ngày càng quá đáng, một ngày nọ sau khi uống rượu, tôi thử thăm dò Linh Dương Chi: “Thỏa thuận một giao dịch nhé?”
Cậu ấy đồng ý còn nhanh hơn tôi tưởng tượng.
Trình An Tửu ngồi đối diện Linh Dương Chi trong một quán cà phê sang trọng, ánh đèn vàng dịu nhẹ hắt lên gương mặt họ. Bàn tay Trình An Tửu gõ nhẹ lên mặt bàn, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào Linh Dương Chi.
TRÌNH AN TỬU
(Giọng đều đều nhưng ẩn chứa sự quyết đoán)
Cậu có nhớ tôi đã nói gì với cậu ngày hôm đó không?
Linh Dương Chi, vốn đang nghịch một chiếc tăm, ngẩng đầu lên, ánh mắt hơi bối rối.
LINH DƯƠNG CHI
(Ngập ngừng)
Chị… chị nói về chuyện “thỏa thuận” ạ?
TRÌNH AN TỬU
Đúng vậy. Một thỏa thuận. Một giao dịch. Giờ là lúc chúng ta bàn chi tiết.
Cô dừng lại, rót thêm một chút nước vào ly của Linh Dương Chi.
TRÌNH AN TỬU
Thẩm Chiêu… anh ta đã làm tôi tổn thương quá nhiều. Tôi muốn anh ta phải nếm trải cảm giác bị phản bội. Cảm giác bất lực khi nhìn người mình yêu thương thuộc về người khác.
Linh Dương Chi lắng nghe, đôi mày khẽ nhíu lại, có vẻ bắt đầu hiểu ra ý đồ của Trình An Tửu.
LINH DƯƠNG CHI
Ý chị là…
TRÌNH AN TỬU
Tôi muốn công khai mối quan hệ “giả” của chúng ta. Chúng ta sẽ giả vờ là một cặp.
Linh Dương Chi trợn tròn mắt, hoàn toàn bất ngờ.
LINH DƯƠNG CHI
Giả vờ… làm sao ạ?
TRÌNH AN TỬU
(Ánh mắt kiên định)
Anh ta đã đi cùng Hà Mẫn vào ngày sinh nhật tôi. Anh ta đã nói dối tôi. Bây giờ, tôi muốn anh ta phải trả giá cho những gì đã làm. Và em, Linh Dương Chi, sẽ là một phần của cái giá đó.
Linh Dương Chi nhìn sâu vào mắt Trình An Tửu, cảm nhận được sự đau đớn và cả một ý chí sắt đá ẩn sâu bên trong. Cậu vốn là một người trẻ tuổi, có chút băn khoăn về đạo đức của kế hoạch này. Nhưng nhìn vào ánh mắt của Trình An Tửu, nhìn vào cách cô nắm chặt tay, Linh Dương Chi cảm thấy mình không thể từ chối. Cậu muốn giúp cô, muốn thấy cô tìm lại được công bằng.
LINH DƯƠNG CHI
(Sau một thoáng im lặng, giọng nhỏ hơn nhưng kiên quyết)
Em… em hiểu rồi. Chị nói đi, em sẽ làm theo.
Trình An Tửu khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt nhưng đầy mưu tính hiện lên trên môi.
TRÌNH AN TỬU
Tốt. Chúng ta sẽ làm cho Thẩm Chiêu phải hối hận vì đã từng nhìn xuống tôi.
Ánh mắt của Trình An Tửu nhìn xa xăm, như đang nhìn thấy trước cảnh Thẩm Chiêu đau khổ. Linh Dương Chi nhìn theo hướng mắt cô, lòng dâng lên một cảm giác vừa hồi hộp, vừa có chút thương cảm cho người đàn ông kia, nhưng trên hết là sự sẵn sàng đồng hành cùng Trình An Tửu.
TRÌNH AN TỬU đứng đối diện Linh Dương Chi tại một quán cà phê sang trọng. Ánh đèn vàng dịu nhẹ hắt lên gương mặt họ. Tay Trình An Tửu gõ nhẹ lên mặt bàn, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào Linh Dương Chi.
TRÌNH AN TỬU
(Giọng đều đều nhưng ẩn chứa sự quyết đoán)
Cậu có nhớ tôi đã nói gì với cậu ngày hôm đó không?
Linh Dương Chi, vốn đang nghịch một chiếc tăm, ngẩng đầu lên, ánh mắt hơi bối rối.
LINH DƯƠNG CHI
(Ngập ngừng)
Chị… chị nói về chuyện “thỏa thuận” ạ?
TRÌNH AN TỬU
Đúng vậy. Một thỏa thuận. Một giao dịch. Giờ là lúc chúng ta bàn chi tiết.
Cô dừng lại, rót thêm một chút nước vào ly của Linh Dương Chi.
TRÌNH AN TỬU
Thẩm Chiêu… anh ta đã làm tôi tổn thương quá nhiều. Tôi muốn anh ta phải nếm trải cảm giác bị phản bội. Cảm giác bất lực khi nhìn người mình yêu thương thuộc về người khác.
Linh Dương Chi lắng nghe, đôi mày khẽ nhíu lại, có vẻ bắt đầu hiểu ra ý đồ của Trình An Tửu.
LINH DƯƠNG CHI
Ý chị là…
TRÌNH AN TỬU
Tôi muốn công khai mối quan hệ “giả” của chúng ta. Chúng ta sẽ giả vờ là một cặp.
Linh Dương Chi trợn tròn mắt, hoàn toàn bất ngờ.
LINH DƯƠNG CHI
Giả vờ… làm sao ạ?
TRÌNH AN TỬU
(Ánh mắt kiên định)
Anh ta đã đi cùng Hà Mẫn vào ngày sinh nhật tôi. Anh ta đã nói dối tôi. Bây giờ, tôi muốn anh ta phải trả giá cho những gì đã làm. Và em, Linh Dương Chi, sẽ là một phần của cái giá đó.
Linh Dương Chi nhìn sâu vào mắt Trình An Tửu, cảm nhận được sự đau đớn và cả một ý chí sắt đá ẩn sâu bên trong. Cậu vốn là một người trẻ tuổi, có chút băn khoăn về đạo đức của kế hoạch này. Nhưng nhìn vào ánh mắt của Trình An Tửu, nhìn vào cách cô nắm chặt tay, Linh Dương Chi cảm thấy mình không thể từ chối. Cậu muốn giúp cô, muốn thấy cô tìm lại được công bằng.
LINH DƯƠNG CHI
(Sau một thoáng im lặng, giọng nhỏ hơn nhưng kiên quyết)
Em… em hiểu rồi. Chị nói đi, em sẽ làm theo.
Trình An Tửu khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt nhưng đầy mưu tính hiện lên trên môi.
TRÌNH AN TỬU
Tốt. Chúng ta sẽ làm cho Thẩm Chiêu phải hối hận vì đã từng nhìn xuống tôi.
Ánh mắt của Trình An Tửu nhìn xa xăm, như đang nhìn thấy trước cảnh Thẩm Chiêu đau khổ. Linh Dương Chi nhìn theo hướng mắt cô, lòng dâng lên một cảm giác vừa hồi hộp, vừa có chút thương cảm cho người đàn ông kia, nhưng trên hết là sự sẵn sàng đồng hành cùng Trình An Tửu.
***
Một tháng sau.
Không khí tại một buổi tiệc tối trang trọng tràn ngập tiếng nhạc du dương và tiếng cười nói. Trình An Tửu xuất hiện trong bộ váy dạ hội lộng lẫy, tay cô khoác nhẹ lấy cánh tay của Linh Dương Chi. Anh ta mặc vest lịch lãm, nụ cười rạng rỡ luôn thường trực trên môi. Họ bước đi như một cặp đôi hoàn hảo, thu hút mọi ánh nhìn.
Đám đông xì xào bàn tán. Ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn tò mò đổ dồn về phía họ. Trình An Tửu cố tình đi chậm lại, tìm kiếm một bóng hình quen thuộc.
Đúng như dự đoán, ở một góc phòng, Thẩm Chiêu đang đứng trò chuyện cùng Hà Mẫn. Hà Mẫn khoác tay anh ta, trông vô cùng thân mật. Khi Thẩm Chiêu vô tình liếc nhìn về phía Trình An Tửu, ánh mắt anh ta chợt khựng lại, lộ rõ vẻ kinh ngạc và bối rối.
Trình An Tửu cảm nhận được ánh mắt của chồng cũ. Cô nhếch mép cười, siết nhẹ lấy cánh tay Linh Dương Chi.
TRÌNH AN TỬU
(Giọng thì thầm đủ để Linh Dương Chi nghe thấy, nhưng ánh mắt hướng thẳng về phía Thẩm Chiêu)
Cứ để anh ta thấy cảm giác đó.
Cô và Linh Dương Chi tiếp tục bước đi, để lại phía sau ánh mắt đầy khó hiểu và chút cay đắng của Thẩm Chiêu.
***
Vài ngày sau.
Một buổi chiều cuối tuần, Trình An Tửu và Linh Dương Chi tình cờ gặp Thẩm Chiêu và Hà Mẫn tại một quán cà phê sang trọng khác. Bàn của họ chỉ cách nhau vài mét.
Trình An Tửu đang nhàn nhã nhấm nháp ly cà phê, Linh Dương Chi ngồi đối diện, chăm chú lắng nghe cô nói. Bỗng, cánh cửa quán mở ra, Thẩm Chiêu và Hà Mẫn bước vào. Họ không ngờ lại chạm mặt ở đây.
Hà Mẫn nhìn thấy Trình An Tửu, nụ cười trên môi cô ta hơi cứng lại. Thẩm Chiêu thì lộ rõ vẻ ngạc nhiên.
Trình An Tửu thấy họ, cô không hề tỏ ra khó xử. Ngược lại, cô mỉm cười rạng rỡ, rồi chủ động đứng dậy. Cô bước nhanh đến bên Linh Dương Chi, không ngần ngại khoác tay anh ta.
TRÌNH AN TỬU
(Với giọng ngọt ngào, nhìn thẳng vào Thẩm Chiêu)
Ôi, thật tình cờ quá! Anh cũng ở đây à?
Ánh mắt cô quét qua Hà Mẫn một cách hờ hững, rồi lại quay về phía Thẩm Chiêu. Trong ánh mắt ấy, có sự khiêu khích, có sự hả hê và cả một lời thách thức không lời.
Thẩm Chiêu nhìn cảnh tượng trước mắt, cổ họng anh ta nghẹn lại. Anh ta nhìn bàn tay Trình An Tửu đặt trên cánh tay Linh Dương Chi, nhìn nụ cười tự tin và đầy sức sống trên gương mặt cô, thứ mà anh ta đã không còn thấy trong suốt thời gian qua.
Hà Mẫn đứng cạnh Thẩm Chiêu, cô ta cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng bàn tay cô ta siết chặt lấy cánh tay anh ta.
TRÌNH AN TỬU
(Tiếp tục, giọng vẫn ngọt ngào nhưng pha chút mỉa mai)
Em đang có buổi hẹn tuyệt vời với Linh. Hôm nay anh có vẻ bận rộn nhỉ?
Cô cố tình nhấn mạnh từ “Linh”, và cái khoác tay càng thêm chặt. Linh Dương Chi, dù hơi bối rối trước tình huống bất ngờ, nhưng vẫn diễn tròn vai. Cậu mỉm cười nhẹ nhàng với Thẩm Chiêu, như một lời chào xã giao lịch thiệp.
Trình An Tửu cảm nhận rõ sự sững sờ và có chút đau đớn trong mắt chồng cũ. Cô thầm nghĩ: “Cứ để anh ta thấy cảm giác đó”. Cảm giác bất lực khi nhìn người phụ nữ mình từng coi thường lại đang hạnh phúc bên người đàn ông khác, một cách công khai. Nụ cười trên môi cô càng thêm sâu.
Vài ngày sau.
Một buổi chiều cuối tuần, Trình An Tửu và Linh Dương Chi tình cờ gặp Thẩm Chiêu và Hà Mẫn tại một quán cà phê sang trọng khác. Bàn của họ chỉ cách nhau vài mét.
Trình An Tửu đang nhàn nhã nhấm nháp ly cà phê, Linh Dương Chi ngồi đối diện, chăm chú lắng nghe cô nói. Bỗng, cánh cửa quán mở ra, Thẩm Chiêu và Hà Mẫn bước vào. Họ không ngờ lại chạm mặt ở đây.
Hà Mẫn nhìn thấy Trình An Tửu, nụ cười trên môi cô ta hơi cứng lại. Thẩm Chiêu thì lộ rõ vẻ ngạc nhiên.
Trình An Tửu thấy họ, cô không hề tỏ ra khó xử. Ngược lại, cô mỉm cười rạng rỡ, rồi chủ động đứng dậy. Cô bước nhanh đến bên Linh Dương Chi, không ngần ngại khoác tay anh ta.
TRÌNH AN TỬU
(Với giọng ngọt ngào, nhìn thẳng vào Thẩm Chiêu)
Ôi, thật tình cờ quá! Anh cũng ở đây à?
Ánh mắt cô quét qua Hà Mẫn một cách hờ hững, rồi lại quay về phía Thẩm Chiêu. Trong ánh mắt ấy, có sự khiêu khích, có sự hả hê và cả một lời thách thức không lời.
Thẩm Chiêu nhìn cảnh tượng trước mắt, cổ họng anh ta nghẹn lại. Anh ta nhìn bàn tay Trình An Tửu đặt trên cánh tay Linh Dương Chi, nhìn nụ cười tự tin và đầy sức sống trên gương mặt cô, thứ mà anh ta đã không còn thấy trong suốt thời gian qua.
Hà Mẫn đứng cạnh Thẩm Chiêu, cô ta cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng bàn tay cô ta siết chặt lấy cánh tay anh ta.
TRÌNH AN TỬU
(Tiếp tục, giọng vẫn ngọt ngào nhưng pha chút mỉa mai)
Em đang có buổi hẹn tuyệt vời với Linh. Hôm nay anh có vẻ bận rộn nhỉ?
Cô cố tình nhấn mạnh từ “Linh”, và cái khoác tay càng thêm chặt. Linh Dương Chi, dù hơi bối rối trước tình huống bất ngờ, nhưng vẫn diễn tròn vai. Cậu mỉm cười nhẹ nhàng với Thẩm Chiêu, như một lời chào xã giao lịch thiệp.
Trình An Tửu cảm nhận rõ sự sững sờ và có chút đau đớn trong mắt chồng cũ. Cô thầm nghĩ: “Cứ để anh ta thấy cảm giác đó”. Cảm giác bất lực khi nhìn người phụ nữ mình từng coi thường lại đang hạnh phúc bên người đàn ông khác, một cách công khai. Nụ cười trên môi cô càng thêm sâu.
Cùng lúc đó, tại văn phòng của Thẩm Chiêu, không khí căng thẳng bao trùm. Một vài nhân viên xì xào bàn tán, ánh mắt họ thỉnh thoảng liếc về phía bàn làm việc của Thẩm Chiêu, rồi lại nhìn sang Hà Mẫn. Hà Mẫn ngồi ở bàn làm việc của mình, cố gắng tập trung vào công việc, nhưng những lời đồn đại đã len lỏi đến tai cô ta. Cô ta cau mày, có chút khó chịu.
Một nữ nhân viên khác, tên Mai, cố tình đi ngang qua bàn Hà Mẫn, buông một câu bóng gió.
MAI
Nghe nói Trình tiểu thư giờ thân thiết với cậu trợ lý mới lắm nhỉ? Trông họ tình cảm lắm luôn.
Hà Mẫn khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lùng quét qua Mai.
HÀ MẪN
(Giọng sắc lạnh)
Cậu lo chuyện của mình đi.
Mai giật mình, vội vàng cúi đầu rồi lủi thủi đi. Hà Mẫn quay lại với công việc, nhưng trong lòng cô ta dấy lên một dự cảm không lành. Cô ta biết Thẩm Chiêu đang ngày càng khó chịu với những tin đồn này.
Thẩm Chiêu trở về văn phòng sau cuộc chạm trán với Trình An Tửu. Anh ta ngồi phịch xuống ghế, gương mặt đanh lại. Anh ta lấy điện thoại ra, nhìn vào danh bạ. Tay anh ta chần chừ rồi lại gạt bỏ. Anh ta không muốn gọi cho Trình An Tửu, không muốn cho cô thấy anh ta đang bận tâm.
Anh ta nhớ lại hình ảnh Trình An Tửu khoác tay Linh Dương Chi, nụ cười rạng rỡ trên môi cô. Một cảm giác bứt rứt, ghen tuông len lỏi trong lòng anh ta. Anh ta chưa từng nghĩ mình sẽ trải qua cảm giác này, đặc biệt là với Trình An Tửu.
THẨM CHIÊU
(Tự nhủ, giọng đầy tức tối và bất an)
Không thể nào… Tửu Tửu không thể làm như vậy! Cô ta… cô ta đang cố tình trả thù mình.
Anh ta siết chặt tay lại, cảm thấy cơn giận bùng lên. Anh ta biết mình đã sai khi bỏ bê Trình An Tửu, nhưng anh ta chưa bao giờ nghĩ cô sẽ phản ứng mạnh mẽ như vậy. Anh ta nhìn sang Hà Mẫn, người đang cố gắng giữ vẻ chuyên nghiệp.
THẨM CHIÊU
(Giọng gằn lên)
Hà Mẫn, cô nghe thấy gì rồi chứ?
Hà Mẫn ngẩng đầu lên, gương mặt cô ta có chút bối rối.
HÀ MẪN
Em… em nghe nói chút ít ạ.
THẨM CHIÊU
Cô nghĩ sao về những tin đồn đó?
Hà Mẫn cố gắng suy nghĩ, cô ta biết đây là cơ hội để khẳng định vị trí của mình.
HÀ MẪN
Em nghĩ… em nghĩ đó chỉ là những lời đồn thổi thôi ạ. Trình tiểu thư có lẽ đang muốn làm anh chú ý.
Thẩm Chiêu nhìn Hà Mẫn, anh ta biết cô ta đang cố gắng trấn an mình. Nhưng sâu thẳm trong lòng, anh ta cảm thấy bất an. Những lời xì xào từ đồng nghiệp và bạn bè cứ vang vọng trong đầu anh ta. Anh ta cảm thấy mình đang mất kiểm soát.
Thẩm Chiêu về nhà sớm hơn thường lệ. Không khí trong căn nhà riêng yên ắng đến lạ thường, khác xa với sự ồn ào, náo nhiệt anh ta vừa trải qua. Anh ta bước vào phòng khách, ánh mắt quét một lượt rồi dừng lại ở bóng dáng Trình An Tửu đang ngồi đọc sách trên sofa. Cô trông thật thanh thản, như thể không có chuyện gì xảy ra.
THẨM CHIÊU
(Giọng gằn lên, đầy tức giận)
Em và thằng nhóc đó có chuyện gì? Em đang làm cái trò gì vậy?
Trình An Tửu từ từ gấp cuốn sách lại, đặt sang một bên. Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt bình thản nhìn thẳng vào chồng. Trên môi cô khẽ nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý.
TRÌNH AN TỬU
Anh nghĩ tôi đang làm gì? Chẳng phải anh cũng đang vui vẻ với người khác sao?
Cô nhìn thấy sự bối rối, rồi nhanh chóng chuyển sang giận dữ trong mắt Thẩm Chiêu. Cái nhìn ấy khiến Trình An Tửu cảm thấy một sự hả hê khó tả len lỏi trong lòng. Cô chờ đợi, chờ đợi phản ứng tiếp theo của anh ta. Căn phòng như nín thở, chỉ còn lại tiếng tim đập thình thịch của hai người. Thẩm Chiêu siết chặt nắm đấm, sự kiềm chế lộ rõ trên gương mặt đang dần biến sắc.
Thẩm Chiêu siết chặt nắm đấm, sự kiềm chế lộ rõ trên gương mặt đang dần biến sắc. Anh ta bước đến gần Trình An Tửu, ánh mắt trừng trừng.
THẨM CHIÊU
(Giọng khàn đặc, đầy đe dọa)
Em đừng có lắm lời. Tôi cảnh cáo em, đừng có làm những chuyện điên rồ.
Trình An Tửu chỉ mỉm cười đáp lại, một nụ cười như không có gì, nhưng trong mắt lại ánh lên sự chế giễu. Cô biết Thẩm Chiêu đang sợ hãi. Sợ cái bí mật của anh ta sẽ bị phơi bày.
TRÌNH AN TỬU
Điên rồ? Anh mới là người đang làm những chuyện điên rồ đấy, Thẩm Chiêu. Anh nghĩ tôi không biết gì sao? Anh nghĩ tôi vẫn là con ngốc Trình An Tửu ngày xưa à?
Khoảng lặng kéo dài. Thẩm Chiêu nhìn chằm chằm vào vợ, như đang cố tìm kiếm một sơ hở nào đó trong lời nói của cô. Nhưng Trình An Tửu vẫn giữ nguyên vẻ bình tĩnh đến đáng sợ.
Cùng lúc đó, tại một nhà hàng sang trọng bậc nhất thành phố, Hà Mẫn đang ngồi đối diện Linh Dương Chi. Ánh đèn lung linh hắt lên khuôn mặt cô ta, khiến vẻ ngoài càng thêm phần quyến rũ. Tuy nhiên, trong mắt cô ta lại ẩn chứa một sự lo lắng không thể che giấu. Tin đồn về Trình An Tửu và người đàn ông bí ẩn ngày càng lan rộng trong văn phòng. Hà Mẫn cảm thấy bất an, sợ rằng mối quan hệ mờ ám của cô ta với Thẩm Chiêu sẽ bị phát hiện.
LINH DƯƠNG CHI
(Vẻ mặt rạng rỡ, đôi mắt lấp lánh)
Chị Hà Mẫn, hôm nay trông chị hơi khác ạ. Có chuyện gì à?
Hà Mẫn giật mình, vội vàng điều chỉnh lại tâm trạng.
HÀ MẪN
(Cố nở nụ cười)
Không có gì đâu em. Chị chỉ hơi mệt một chút thôi.
Linh Dương Chi gật đầu, nhưng ánh mắt cậu vẫn giữ một chút nghi ngờ. Cậu liếc nhìn ra cửa sổ, nơi ánh đèn đường lấp lánh.
HÀ MẪN
(Nhìn Linh Dương Chi, giọng đầy thăm dò)
Mà này, em… có hay gặp chị Trình An Tửu không? Dạo này chị ấy thế nào rồi?
LINH DƯƠNG CHI
(Thản nhiên)
À, thỉnh thoảng thôi ạ. Chị ấy vẫn vậy, vẫn vui vẻ và hoạt bát. Hôm qua em còn gặp chị ấy đi ăn trưa với ai đó.
Hà Mẫn nhíu mày, tim cô ta đập thình thịch.
HÀ MẪN
(Giọng có chút run rẩy)
Đi ăn trưa với ai cơ? Em có thấy rõ không?
LINH DƯƠNG CHI
(Ngập ngừng, rồi nói)
Em cũng không rõ lắm, chỉ thấy là một người đàn ông. Nhưng… hôm nay em lại tình cờ thấy chị Trình An Tửu đi cùng một người khác.
Hà Mẫn cảm thấy cả người như bị rút cạn sinh lực. Cô ta nhìn Linh Dương Chi với ánh mắt đầy cầu khẩn.
HÀ MẪN
(Hét lên trong lòng, cố giữ giọng bình thường)
Ai vậy em?
LINH DƯƠNG CHI
(Nhìn thẳng vào Hà Mẫn, giọng đầy quả quyết)
Là anh Thẩm Chiêu ạ. Em thấy hai người cùng bước ra từ một nhà hàng sang trọng. Trông họ rất thân mật.
Hà Mẫn cảm thấy thế giới xung quanh mình sụp đổ. Nụ cười trên môi cô ta cứng lại. Chẳng lẽ cô ta đã nhìn lầm? Chẳng lẽ Trình An Tửu và Thẩm Chiêu… ?
Một suy nghĩ tồi tệ chợt lóe lên trong đầu Hà Mẫn. Cô ta nhìn Linh Dương Chi, ánh mắt đầy nghi ngờ và cả ghen tỵ.
HÀ MẪN
(Lẩm bẩm, tự hỏi)
Chẳng lẽ cô ta thật sự… ?
Cô ta cảm thấy một cơn bất an dâng cao, như thể mọi thứ đang vượt ra khỏi tầm kiểm soát của mình.
Hà Mẫn quay cuồng. Những lời Linh Dương Chi nói như những nhát dao đâm thẳng vào tim cô ta. Thẩm Chiêu và Trình An Tửu? Cô ta đã nghĩ mình đã có tất cả, nhưng giờ đây, cả thế giới của Hà Mẫn dường như đang sụp đổ trước mắt. Cô ta nhìn Linh Dương Chi, đôi mắt ngấn nước, một sự tuyệt vọng bao trùm.
HÀ MẪN
(Giọng lạc đi, gần như thều thào)
Không thể nào… Anh ấy… anh ấy không thể nào…
Linh Dương Chi nhìn Hà Mẫn, không nói gì, nhưng ánh mắt lại thể hiện rõ sự khinh bỉ. Cậu biết mình đã thành công trong việc gieo rắc sự nghi ngờ và đau khổ vào lòng Hà Mẫn. Kế hoạch của Trình An Tửu đang dần đi đúng hướng.
Cùng lúc đó, trong một góc khuất tại buổi tiệc của công ty, Trình An Tửu đang đứng cạnh Linh Dương Chi, quan sát mọi thứ với vẻ bình tĩnh lạ thường. Ánh mắt cô lướt qua Thẩm Chiêu và Hà Mẫn, bắt gặp ánh mắt bối rối và tức giận của chồng mình. Cô biết, đây mới chỉ là sự khởi đầu.
Bỗng nhiên, Linh Dương Chi kéo tay Trình An Tửu, kéo cô đi về phía có Thẩm Chiêu và Hà Mẫn. Trình An Tửu hơi giật mình, nhưng rồi cô hiểu ý Linh Dương Chi. Cậu trợ lý trẻ tuổi, với nụ cười ranh mãnh, đang sẵn sàng nhập vai.
Họ bước tới chỗ hai người đàn ông đang đứng cách đó không xa, trong đó có Thẩm Chiêu và một vài đồng nghiệp khác. Hà Mẫn cũng đang tiến lại gần, gương mặt cố nặn ra nụ cười xã giao.
Linh Dương Chi bỗng nhiên lên tiếng, giọng hơi cao, đầy vẻ trách móc, hướng về phía Trình An Tửu:
LINH DƯƠNG CHI
Chị này! Lại nhìn anh ta nữa à?
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Linh Dương Chi và Trình An Tửu. Thẩm Chiêu khựng lại, gương mặt tái mét. Hà Mẫn đứng sững, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Trình An Tửu giả vờ ngạc nhiên, nhìn Linh Dương Chi với vẻ khó hiểu.
TRÌNH AN TỬU
Em nói gì vậy, Linh?
LINH DƯƠNG CHI
(Cố tình làm vẻ mặt hờn dỗi, bước tới gần Trình An Tửu, kéo cô ra một góc khuất hơn trong tầm mắt của Thẩm Chiêu)
Chị còn quan tâm đến người đàn ông đó làm gì nữa? Anh ta đã làm gì với chị trong suốt bao năm qua, chị quên hết rồi sao? Chị cứ nhìn anh ta thế này, em thấy tức thay chị!
Giọng Linh Dương Chi lớn dần, đầy kịch tính, thu hút sự chú ý của đám đông. Thẩm Chiêu nhìn cảnh tượng đó, đôi mắt anh ta mở to, không tin vào những gì mình đang thấy. Anh ta thấy vợ mình, người phụ nữ anh ta luôn cho là yếu đuối, giờ đây lại đang bị người khác chất vấn một cách gay gắt vì “anh ta” – chính là anh ta.
Hà Mẫn đứng đó, chứng kiến toàn bộ sự việc. Cô ta cảm thấy như bị bỏ rơi, bị sỉ nhục. Cô ta nhìn Thẩm Chiêu, thấy gương mặt anh ta đỏ bừng, đôi mắt đầy tức giận và bẽ mặt. Anh ta cảm thấy như bị chính vợ mình phản bội ngay trước mắt mọi người, và Hà Mẫn, người tình bí mật của anh ta, cũng đang ở đó, chứng kiến tất cả.
Thẩm Chiêu siết chặt tay, cơn giận dữ bùng lên dữ dội. Anh ta cảm thấy mình như đang bị đẩy vào một trò đùa tàn nhẫn. Lời nói của Linh Dương Chi, cái nhìn của Trình An Tửu, và sự hiện diện của Hà Mẫn, tất cả tạo nên một bức tranh hoàn hảo của sự phản bội.
Thẩm Chiêu gầm lên, giọng đầy uy hiếp:
THẨM CHIÊU
(Bước nhanh về phía Trình An Tửu và Linh Dương Chi)
Đủ rồi!
Anh ta kéo mạnh cánh tay Trình An Tửu, gương mặt đỏ bừng vì tức giận. Mọi người xung quanh đều nín thở quan sát.
THẨM CHIÊU
(Nghiến răng)
Em đang làm cái quái gì vậy, Trình An Tửu?!
anh ta kéo mạnh cánh tay Trình An Tửu, gương mặt đỏ bừng vì tức giận. Mọi người xung quanh đều nín thở quan sát.
THẨM CHIÊU
(Nghiến răng)
Em đang làm cái quái gì vậy, Trình An Tửu?!
Trình An Tửu hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén sự run rẩy trong giọng nói. Cô nhìn thẳng vào mắt Thẩm Chiêu, ánh mắt đầy thách thức.
TRÌNH AN TỬU
Anh nghĩ tôi đang làm gì? Anh đã làm gì với tôi trong suốt mấy năm nay, anh có biết không?
Linh Dương Chi đứng cạnh, ánh mắt lướm đi sự hả hê, nhưng vẫn giữ vẻ mặt lo lắng cho Trình An Tửu. Cậu biết đây là thời điểm quan trọng nhất.
Hà Mẫn đứng sững, đôi mắt cô ta nhìn chằm chằm vào Thẩm Chiêu, rồi lại nhìn Trình An Tửu, sự bối rối dần biến thành kinh hoàng. Cô ta không hiểu tại sao Linh Dương Chi lại biết về mối quan hệ của Thẩm Chiêu và Trình An Tửu. Hay là… Linh Dương Chi đang lừa dối cô ta? Nhưng tại sao?
THẨM CHIÊU
(Giọng càng thêm gay gắt)
Em ăn nói hồ đồ cái gì vậy? Hà Mẫn là cấp dưới của tôi, cô ấy chỉ là bạn cũ của Giang Tịch!
TRÌNH AN TỬU
(Cười khẩy)
Cấp dưới? Bạn cũ? Anh nghĩ tôi là kẻ ngốc sao, Thẩm Chiêu? Tôi biết hết rồi. Tôi biết anh đã lừa dối tôi như thế nào. Tôi biết anh và cô ta đã qua lại bao lâu rồi!
Mọi người trong buổi tiệc nhao nhao bàn tán. Hà Mẫn cảm thấy như có ai đó dùng búa đập mạnh vào đầu mình. Cô ta quay sang nhìn Thẩm Chiêu, đôi mắt cầu khẩn.
HÀ MẪN
(Lắp bắp)
Thẩm Chiêu… Anh…
Thẩm Chiêu hoàn toàn mất kiểm soát. Anh ta cảm thấy mình đang bị tất cả mọi người nhìn vào như một kẻ tội đồ. Cơn tức giận và sự bẽ mặt khiến anh ta không còn suy nghĩ được gì nữa.
THẨM CHIÊU
(Vứt bỏ mọi liêm sỉ)
Đủ rồi! Tôi không muốn nghe những lời dối trá này nữa! Tôi không có thời gian để đôi co với em ở đây!
Anh ta kéo mạnh Trình An Tửu ra khỏi đám đông, hướng về phía cửa ra. Trình An Tửu cố gắng vùng vẫy, nhưng sức cô không thể địch lại Thẩm Chiêu trong cơn giận dữ.
LINH DƯƠNG CHI
(Hét lên, cố gắng đuổi theo)
Thả chị Trình An Tửu ra! Anh làm gì vậy?!
Cùng lúc đó, bên ngoài phòng tiệc, Trình An Tửu đã được Thẩm Chiêu đẩy mạnh vào xe. Cô va vào ghế, đau điếng. Thẩm Chiêu ngồi vào ghế lái, gương mặt lạnh như tiền.
THẨM CHIÊU
Về nhà! Chúng ta sẽ nói chuyện rõ ràng!
Trình An Tửu nhìn Thẩm Chiêu, trong mắt cô không còn sự sợ hãi, chỉ còn sự lạnh lẽo và quyết tâm. Cô thầm nghĩ, đây chính là lúc cô đã chờ đợi. Anh ta không thể chối cãi được nữa.
Sau khi Trình An Tửu và Thẩm Chiêu rời đi, Linh Dương Chi nhanh chóng lẻn ra ngoài. Cậu biết kế hoạch của Trình An Tửu chỉ mới bắt đầu. Cậu phải làm cho Hà Mẫn hiểu rõ hơn nữa mọi chuyện. Cậu nhìn về phía Hà Mẫn, người vẫn còn đang đứng sững sờ giữa đám đông, gương mặt trắng bệch.
**CẢNH NGÀY HÔM SAU – NHÀ RIÊNG CỦA TRÌNH AN TỬU VÀ THẨM CHIÊU**
Không khí trong nhà căng như dây đàn. Trình An Tửu ngồi đối diện Thẩm Chiêu, gương mặt cô bình tĩnh đến lạ thường. Thẩm Chiêu thì nóng nảy, đi đi lại lại.
THẨM CHIÊU
Em làm vậy là quá đáng lắm rồi đấy! Sao em có thể vu khống tôi như vậy trước mặt mọi người?
Trình An Tửu không nói gì, chỉ đưa tay lấy điện thoại. Cô mở ra một thư mục.
TRÌNH AN TỬU
Vu khống? Anh gọi những tin nhắn này là vu khống sao, Thẩm Chiêu?
Cô đặt điện thoại lên bàn, chỉ vào màn hình. Đó là những tin nhắn mùi mẫn giữa Thẩm Chiêu và Hà Mẫn, kèm theo những bức ảnh thân mật. Thẩm Chiêu nhìn vào điện thoại, mặt hắn biến sắc.
THẨM CHIÊU
(Lắp bắp)
Em… Em lấy điện thoại của tôi lúc nào?
TRÌNH AN TỬU
Anh đã quá chủ quan rồi. Anh nghĩ tôi sẽ không bao giờ kiểm tra sao? Tôi đã âm thầm làm điều đó từ lâu rồi. Những “tăng ca” giả mạo, những buổi gặp mặt bí mật… tất cả đều có bằng chứng.
Cô tiếp tục lướt qua các tệp tin, chỉ ra những lịch trình giả, những hóa đơn nhà nghỉ. Thẩm Chiêu đứng chết trân, hoàn toàn bị dồn vào đường cùng. Hắn nhìn Trình An Tửu, lần đầu tiên cảm thấy sợ hãi trước sự bình tĩnh của cô.
TRÌNH AN TỬU
Giờ thì anh không thể chối cãi được nữa rồi, Thẩm Chiêu. Mọi thứ đã quá rõ ràng.
Cô nhìn hắn, ánh mắt lạnh như băng. Cô đã có tất cả.
TRÌNH AN TỬU nhìn Thẩm Chiêu, sự lạnh lẽo trong mắt cô càng làm hắn thêm bất an. Cô hít một hơi thật sâu, không phải vì sợ hãi, mà là để gom góp sức mạnh cho những gì sắp tới. Cô giơ điện thoại lên, không phải để anh ta nhìn nữa, mà là để chiếu lên một màn hình lớn hơn.
TRÌNH AN TỬU
Nhưng anh không chỉ dừng lại ở đó, phải không? Anh còn có cả một “hồ sơ” khác.
Cô nhấn vào một thư mục khác trên điện thoại. Màn hình lớn giờ đây hiển thị những bài đăng trên mạng xã hội. Đó là những dòng trạng thái đầy ẩn ý, những bức ảnh chụp lén Thẩm Chiêu và Hà Mẫn ở những địa điểm thân mật, kèm theo những chú thích mùi mẫn, có vẻ như là của Hà Mẫn. Từng dòng chữ, từng bức ảnh như một nhát dao cứa vào tim Trình An Tửu, nhưng giờ đây, nó chỉ còn là bằng chứng.
TRÌNH AN TỬU
Những lời lẽ này, anh ta cũng dùng để lừa dối tôi sao? Cô ta cũng biết anh ta có vợ, đúng không? Cô ta cũng biết anh ta đang diễn vở kịch này?
Thẩm Chiêu nhìn những hình ảnh đó, gương mặt trắng bệch. Hắn biết những thứ này không thể chối cãi. Hà Mẫn đã quá liều lĩnh.
TRÌNH AN TỬU
Anh nghĩ tôi sẽ không bao giờ tìm ra sao? Anh nghĩ tôi cứ mãi chìm trong sự đau khổ và ngu ngốc này sao?
Cô lướt qua những bức ảnh, dừng lại ở một bức Hà Mẫn chụp cùng Giang Tịch, kèm theo chú thích “Người yêu cũ đáng nhớ”. Một nụ cười cay đắng nở trên môi Trình An Tửu. Sự thật luôn trớ trêu.
TRÌNH AN TỬU
Tôi đã thu thập tất cả. Tin nhắn, ảnh, lịch trình, hóa đơn… Thậm chí cả những bài đăng tưởng chừng vô hại của cô ta trên mạng. Mọi thứ đều nằm trong tay tôi.
Cô cầm lấy một tập tài liệu dày cộp đặt trên bàn. Đó là bản in đầy đủ các bằng chứng.
TRÌNH AN TỬU
Anh đã phản bội tôi. Anh đã lừa dối tôi. Anh đã cùng cô ta xem tôi như một trò đùa. Giờ thì, mọi chuyện sẽ kết thúc.
Ánh mắt Trình An Tửu kiên định nhìn thẳng vào Thẩm Chiêu. Không còn sự yếu đuối, chỉ còn sự lạnh lùng và quyết tâm đã được tôi luyện qua đau khổ. Cô nhìn vào gương, thấy chính mình phản chiếu trong đó.
TRÌNH AN TỬU
(Thì thầm với chính mình, ánh mắt không dao động)
Hôm nay, mọi thứ sẽ kết thúc.
Cô quay lại đối mặt với Thẩm Chiêu, tay nắm chặt tập tài liệu. Đã đến lúc phải đưa mọi chuyện ra ánh sáng.
INT. NHÀ RIÊNG CỦA TRÌNH AN TỬU VÀ THẨM CHIÊU – BAN NGÀY
Trình An Tửu đứng thẳng người, nhìn Thẩm Chiêu. Cô biết mình không còn gì để mất, nhưng lại có tất cả mọi thứ để đòi lại.
TRÌNH AN TỬU
Tôi sẽ không để anh trốn tránh nữa. Tôi sẽ không để anh tiếp tục sống trong sự giả dối này.
Cô tiến về phía cửa, tay vẫn ôm chặt tập tài liệu. Thẩm Chiêu vội vàng ngăn cản.
THẨM CHIÊU
Em định làm gì? Em muốn hủy hoại tôi sao?
TRÌNH AN TỬU
Không, Thẩm Chiêu. Anh tự hủy hoại mình rồi. Tôi chỉ là người đưa mọi thứ ra công lý thôi.
Cô bước ra khỏi nhà, để lại Thẩm Chiêu bơ vơ trong căn phòng đầy bằng chứng. Cô hít thở không khí trong lành, cảm nhận sự giải thoát len lỏi trong từng mạch máu. Cuộc chiến của cô, giờ mới thực sự bắt đầu.
INT. QUÁN CÀ PHÊ VẮNG VẺ – BAN NGÀY
Không khí trong quán cà phê đặc quánh sự căng thẳng. Ánh nắng yếu ớt xuyên qua lớp kính bám bụi, chỉ đủ soi rõ những chiếc bàn trống trải. TRÌNH AN TỬU ngồi đối diện THẨM CHIÊU, dáng vẻ điềm tĩnh nhưng ánh mắt sắc như dao cạo. Bộ hồ sơ bằng chứng dày cộp nằm im lìm giữa hai người, là chứng nhân cho tội lỗi của Thẩm Chiêu.
Trình An Tửu đặt tay lên bộ hồ sơ, tiếng sột soạt của giấy vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng. Cô nhìn thẳng vào Thẩm Chiêu, giọng nói lạnh như băng, không chút cảm xúc thừa thãi.
TRÌNH AN TỬU
Chúng ta cần nói chuyện nghiêm túc về cuộc hôn nhân của mình.
Thẩm Chiêu giật mình. Cái nhìn của Trình An Tửu, cái cách cô đặt tập tài liệu kia lên bàn, tất cả đều khiến hắn cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Sự tức giận và hoài nghi ban đầu trên gương mặt hắn giờ đây bị thay thế bởi một nỗi sợ hãi mơ hồ, một cảm giác bất an dâng lên ngày càng mạnh mẽ. Hắn liếc nhìn tập hồ sơ, rồi lại nhìn vào mắt Trình An Tửu, cố gắng tìm kiếm một kẽ hở, một chút do dự. Nhưng không có gì cả. Chỉ có sự kiên định lạnh lùng.
THẨM CHIÊU
(Giọng hơi run, cố giữ vẻ bình tĩnh)
Trình An Tửu, em đang làm gì vậy? Chúng ta đã nói chuyện này ở nhà rồi cơ mà.
Trình An Tửu mỉm cười nhạt. Nụ cười không chạm đến mắt, chỉ là một biểu hiện vô cảm. Cô biết Thẩm Chiêu đang cố gắng kéo dài thời gian, hoặc hy vọng cô sẽ mềm lòng. Nhưng hôm nay, cô không cho phép điều đó xảy ra.
TRÌNH AN TỬU
Đúng vậy, chúng ta đã nói chuyện. Nhưng anh đã nói dối. Anh đã lừa dối tôi. Và anh nghĩ tôi sẽ dễ dàng bỏ qua mọi chuyện sao?
Cô đẩy mạnh tập hồ sơ về phía hắn. Những bức ảnh, những tin nhắn, những bản ghi chép chi tiết về từng lần Thẩm Chiêu và Hà Mẫn gặp gỡ, tất cả đều phơi bày trước mắt hắn. Máu trên gương mặt Thẩm Chiêu dường như đông lại. Hắn thoáng thấy một bức ảnh Hà Mẫn chụp cùng Giang Tịch, một ký ức đau đớn chợt ùa về.
THẨM CHIÊU
(Nhìn chằm chằm vào tập hồ sơ, giọng nghẹn lại)
Em… làm sao em có được những thứ này?
TRÌNH AN TỬU
Anh không cần quan tâm tôi có được chúng bằng cách nào. Điều quan trọng là, chúng là sự thật. Anh đã phản bội tôi, Thẩm Chiêu. Anh đã cùng cô ta xem cuộc hôn nhân này như một trò đùa rẻ tiền. Anh đã làm tổn thương tôi.
Cô nhặt một bức ảnh lên, chỉ vào hình ảnh Thẩm Chiêu và Hà Mẫn đang cười nói thân mật tại một nhà hàng.
TRÌNH AN TỬU
Thậm chí vào ngày sinh nhật của tôi, anh đã ở đây, với cô ta. Phải không?
Thẩm Chiêu im lặng, không thể chối cãi. Hắn nhìn những bằng chứng trước mắt, cảm giác sợ hãi bắt đầu lan tỏa khắp cơ thể. Hắn nhận ra, mình đã đi quá xa, và Trình An Tửu cũng không còn là người phụ nữ dễ dàng bị lừa dối nữa. Ánh mắt cô giờ đây mang một vẻ uy lực, một sự quyết tâm khiến hắn run sợ.
Trình An Tửu khép lại tập hồ sơ, ánh mắt dán chặt vào Thẩm Chiêu.
TRÌNH AN TỬU
Cuộc hôn nhân này của chúng ta, nó đã chết rồi. Và giờ là lúc anh phải đối mặt với hậu quả.
Cô đứng dậy, bỏ lại Thẩm Chiêu một mình với sự hoảng loạn và những bằng chứng không thể chối cãi. Tiếng chuông cửa vang lên khi cô bước ra khỏi quán cà phê, mang theo sự giải thoát và khởi đầu cho một cuộc đối đầu mới.
# KẾT THÚC KỊCH BẢN PHẦN 10 #
INT. QUÁN CÀ PHÊ VẮNG VẺ – BAN NGÀY
Trình An Tửu đứng dậy, bỏ lại Thẩm Chiêu trong sự câm lặng và tuyệt vọng. Ánh mắt cô giờ đây lạnh lẽo, không còn một chút cảm xúc nào. Tiếng chuông cửa vang lên khi cô bước ra khỏi quán. Thẩm Chiêu vẫn ngồi đó, mặt tái mét, đôi mắt nhìn chằm chằm vào tập hồ sơ dày cộp, những bằng chứng không thể chối cãi. Hắn cảm thấy như bị vùi dập bởi chính những lời nói dối của mình.
Ngay sau đó, Trình An Tửu bước vào một quán ăn nhỏ gần đó. LINH DƯƠNG CHI đã đợi sẵn, một nụ cười tươi tắn trên môi. Anh ta đứng dậy ngay khi thấy cô.
LINH DƯƠNG CHI
Chị Trình An Tửu, em xin lỗi vì đã để chị đợi. Chị đã ăn gì chưa ạ?
Trình An Tửu mỉm cười nhẹ, một nụ cười thật lòng hơn, dù vẫn còn chút ưu phiền.
TRÌNH AN TỬU
Chưa. Chúng ta cùng ăn. Anh gọi món đi.
Họ ngồi xuống, không khí bớt căng thẳng hơn. Linh Dương Chi nhanh chóng gọi món. Trình An Tửu nhìn anh ta, ánh mắt đầy biết ơn.
TRÌNH AN TỬU
Cảm ơn em vì tất cả. Nếu không có em…
LINH DƯƠNG CHI
Chị đừng nói vậy. Em chỉ làm những gì một người bạn nên làm thôi ạ. Hơn nữa, chị Hà Mẫn đó… em cũng thấy không ưa rồi.
Trình An Tửu khẽ gật đầu. Lời nói của Linh Dương Chi như một liều thuốc an ủi. Cô bắt đầu lật lại tập hồ sơ, không phải để xem lại, mà để tìm kiếm một thứ gì đó khác. Bằng chứng Thẩm Chiêu ngoại tình với Hà Mẫn. Nhưng bên cạnh đó, còn có những dòng tin nhắn, những đoạn ghi âm cô đã thu thập được từ trợ lý cũ của Thẩm Chiêu.
Trình An Tửu nhìn vào màn hình điện thoại, những tin nhắn mùi mẫn giữa Thẩm Chiêu và Hà Mẫn hiện lên. “Anh yêu em, Hà Mẫn.” “Hẹn anh buổi tối nhé, anh yêu.” Những lời lẽ đó khiến cô cảm thấy buồn nôn. Rồi đến lịch trình “tăng ca” của Thẩm Chiêu, trùng khớp hoàn hảo với những bức ảnh check-in của Hà Mẫn ở các địa điểm sang trọng, những món quà đắt tiền mà Thẩm Chiêu đã mua cho cô ta. Thẩm Chiêu đã nghĩ rằng anh ta che giấu mọi thứ thật tài tình.
Trình An Tửu đưa tập hồ sơ cho Linh Dương Chi xem.
TRÌNH AN TỬU
Đây là những gì tôi tìm được.
Linh Dương Chi cầm lấy, đôi mắt trẻ trung của anh ta lướt nhanh qua từng trang giấy. Nụ cười trên môi anh ta vụt tắt, thay vào đó là vẻ nghiêm túc.
LINH DƯƠNG CHI
Chị ơi… cái này…
Trình An Tửu nhìn thẳng vào mắt Linh Dương Chi, giọng nói trầm xuống, đầy đau đớn nhưng cũng phảng phất sự quyết tâm.
TRÌNH AN TỬU
Thẩm Chiêu đã nói dối tôi. Anh ta đã phản bội tôi. Anh ta nghĩ tôi không biết gì sao? Anh ta nghĩ tôi mù quáng đến mức nào?
Cô dừng lại, hít một hơi thật sâu. Cảm giác bị lừa dối quá lớn, quá đau đớn. Mọi lời biện minh giờ đây đều trở nên vô nghĩa trước những bằng chứng không thể chối cãi. Cô cảm thấy mình như một kẻ ngu ngốc.
TRÌNH AN TỬU
Tôi đã yêu anh ta 4 năm, kết hôn 3 năm. Tôi đã tin tưởng anh ta tuyệt đối. Và đây là cách anh ta trả ơn.
Linh Dương Chi nhìn Trình An Tửu, anh ta thấy được sự tan vỡ trong mắt cô, nhưng cũng thấy một ngọn lửa giận dữ đang bùng cháy.
LINH DƯƠNG CHI
Chị… chị sẽ làm gì tiếp theo?
Trình An Tửu siết chặt tay, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh chiều tà đang dần buông xuống.
TRÌNH AN TỬU
Tôi sẽ cho anh ta thấy, sự mù quáng có cái giá của nó.
Cô gấp tập hồ sơ lại, ánh mắt nhìn về phía trước, đầy quyết liệt. Mọi thứ đã thay đổi. Trình An Tửu không còn là người phụ nữ yếu đuối, dễ dàng bị tổn thương nữa. Cô đã trở nên mạnh mẽ hơn, bởi vì cô buộc phải như vậy.
FADE OUT.
INT. NHÀ RIÊNG – PHÒNG KHÁCH – BUỔI TỐI
Trình An Tửu và Thẩm Chiêu đứng đối mặt nhau. Ánh mắt cô lạnh lẽo, sắc như dao. Thẩm Chiêu, mặt cắt không còn giọt máu, run rẩy.
THẨM CHIÊU
(Giọng khản đặc)
An Tửu… anh… anh có thể giải thích. Tất cả chỉ là hiểu lầm thôi. Chuyện công việc… cô Hà Mẫn chỉ là…
Trình An Tửu cười khẩy, một nụ cười đầy cay đắng.
TRÌNH AN TỬU
Hiểu lầm? Chuyện công việc? Anh nghĩ tôi là một đứa trẻ lên ba sao, Thẩm Chiêu? Anh quên mất tôi còn có Hà Mẫn làm “bạn gái cũ của anh trai tôi” sao? Cô ta không phải là người thông minh duy nhất ở đây đâu.
Thẩm Chiêu chết lặng. Anh ta nhớ lại bài đăng của Hà Mẫn trên Weibo về “người phụ nữ thông minh”. Anh ta đã quá chủ quan, quá tự mãn.
TRÌNH AN TỬU
Cô ta từng nói, người phụ nữ thông minh biết đâu là giới hạn của mình. Có lẽ, cô ta đã quá quen với việc thao túng người khác, giống như anh vậy. Anh nghĩ tôi không biết gì hết? Anh nghĩ tôi sẽ tin vào những lời biện minh rẻ tiền đó sao?
Giọng Trình An Tửu càng lúc càng sắc bén. Từng lời nói như những nhát dao cứa vào tim Thẩm Chiêu. Anh ta cảm nhận rõ sự sụp đổ của mình. Toàn bộ thế giới của anh ta dường như đang sụp đổ dưới chân Trình An Tửu.
THẨM CHIÊU
(Lắp bắp)
Không… không phải vậy…
TRÌNH AN TỬU
Vậy là sao? Là anh yêu cô ta, hay là anh chỉ coi tôi như một phương tiện để đạt được điều gì đó? Bốn năm yêu nhau, ba năm kết hôn. Tôi đã trao tất cả cho anh, Thẩm Chiêu. Và anh đã dẫm đạp lên nó như thế nào?
Trình An Tửu nhìn Thẩm Chiêu, ánh mắt cô chứa đựng sự khinh bỉ tột cùng. Cô đã quá ảo tưởng về tình yêu, về người đàn ông mình từng nghĩ là tất cả. Giờ đây, anh ta chỉ là một kẻ hèn hạ, lừa dối.
TRÌNH AN TỬU
Anh nói đi, Thẩm Chiêu. Anh muốn tôi tin điều gì? Rằng anh say nắng? Rằng anh bị cô ta cám dỗ? Hay là, anh vốn dĩ đã là kẻ như vậy?
Thẩm Chiêu cuối cùng cũng không thể nói được lời nào. Anh ta hoàn toàn sụp đổ, nhận ra mình đã bị vợ mình, Trình An Tửu, vượt mặt một cách ngoạn mục. Mọi kế hoạch, mọi lời nói dối của anh ta đều trở nên vô nghĩa trước sự thông minh và quyết đoán của cô.
Trình An Tửu quay lưng lại, ánh mắt hướng về phía cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố lấp lánh. Nước mắt cô rơi xuống, nhưng lần này, đó là nước mắt của sự giải thoát, của một sự khởi đầu mới.
FADE OUT.
INT. NHÀ RIÊNG – PHÒNG KHÁCH – NGÀY NAY
Trình An Tửu đứng đó, ánh mắt không còn nhìn Thẩm Chiêu nữa mà hướng về khoảng không vô định. Thẩm Chiêu nhìn vợ, tim anh ta đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Lời giải thích của anh ta nghẹn lại nơi cổ họng.
TRÌNH AN TỬU
(Giọng đều đều, không chút cảm xúc)
Đã ký rồi.
Cô cầm trên tay một tập tài liệu. Từng trang giấy trắng tinh nổi bật trong không khí ngột ngạt. Cô đặt mạnh tập tài liệu xuống bàn kính. Thẩm Chiêu khẽ rùng mình.
TRÌNH AN TỬU
Bốn năm yêu nhau, ba năm kết hôn. Chừng ấy thời gian đủ để hiểu một người, hay đủ để lừa dối một người, anh Thẩm Chiêu? Tôi nghĩ, hôm nay chúng ta sẽ giải quyết dứt điểm.
Cô đẩy tập tài liệu về phía Thẩm Chiêu. Anh ta do dự, rồi chậm rãi đưa tay cầm lấy. Mắt anh ta lướt qua từng dòng chữ. Khuôn mặt dần biến sắc.
TRÌNH AN TỬU
Tài sản chung sẽ chia đôi. Căn nhà này, anh giữ. Tôi sẽ chuyển ra ngoài. Quỹ tiết kiệm anh đứng tên, tôi rút ra một nửa. Số cổ phần anh có ở công ty, tôi không động vào. Tôi chỉ muốn rời đi, một cách yên ổn.
Thẩm Chiêu ngẩng phắt đầu lên. Anh ta lắc đầu lia lịa, đôi mắt cầu khẩn.
THẨM CHIÊU
Không… An Tửu, em không thể làm vậy. Anh xin em… anh xin em đừng ký. Tất cả là lỗi của anh. Anh sai rồi. Anh thật sự sai rồi. Anh xin lỗi. Anh hứa, anh sẽ thay đổi. Anh sẽ không bao giờ làm em tổn thương nữa. Anh vẫn yêu em, An Tửu. Anh vẫn yêu em rất nhiều.
Anh ta cố gắng nắm lấy tay Trình An Tửu, nhưng cô rụt lại một cách dứt khoát. Nụ cười buồn bã xuất hiện trên môi cô, một nụ cười mang theo sự chua xót.
TRÌNH AN TỬU
(Chậm rãi, giọng đầy tiếc nuối nhưng kiên quyết)
Mọi thứ đã quá muộn rồi, Thẩm Chiêu. Anh đã bỏ lỡ cơ hội của mình.
Cô nhìn anh ta, ánh mắt chứa đựng sự thông suốt và một nỗi buồn vô hạn.
TRÌNH AN TỬU
Lúc anh đang tay trong tay với Hà Mẫn vào sinh nhật tôi, lúc anh để tôi một mình ở nhà hàng chờ đợi vô vọng, anh đã vứt bỏ tất cả rồi. Anh nghĩ tôi sẽ ở đây mãi để đợi một lời xin lỗi sao? Tình yêu cần sự vun đắp, cần sự chân thành. Anh đã không làm được điều đó.
Cô quay lưng đi, bóng dáng cô đổ dài trên sàn nhà. Thẩm Chiêu nhìn theo, tuyệt vọng.
TRÌNH AN TỬU
Hãy sống tốt với lựa chọn của anh đi, Thẩm Chiêu. Và tôi cũng vậy.
Trình An Tửu bước ra khỏi phòng, để lại Thẩm Chiêu đứng một mình giữa căn phòng rộng lớn, tay vẫn còn run rẩy cầm tập đơn ly hôn.
FADE OUT.
INT. VĂN PHÒNG THẨM CHIÊU – NGÀY HÔM SAU
Không khí trong văn phòng Thẩm Chiêu như đặc quánh lại. Những ánh mắt tò mò, soi mói thi nhau dõi theo từng bước chân của Hà Mẫn. Tiếng thì thầm, xì xào nổi lên như một cơn sóng ngầm.
NHÂN VIÊN A
(Thì thầm với đồng nghiệp)
Nghe nói cô ta là người thứ ba, phá hoại hạnh phúc gia đình người ta.
NHÂN VIÊN B
(Nhếch mép)
Còn là bạn gái cũ của anh trai cô vợ nữa chứ. Đúng là không còn gì để nói.
Hà Mẫn bước đi, đầu ngẩng cao, cố gắng không để những lời đàm tiếu ảnh hưởng đến mình. Tuy nhiên, sự khinh bỉ và phẫn nộ trong từng ánh mắt là không thể phủ nhận. Cô biết, sự nghiệp và danh tiếng của mình đã bị hủy hoại hoàn toàn.
Giữa lúc đó, điện thoại Hà Mẫn rung lên. Là một tin nhắn ẩn danh: “Chẳng bao lâu nữa, mày sẽ không còn ngồi vững ở cái ghế này đâu, con hồ ly tinh.” Nắm tay cô siết lại. Sự sợ hãi bắt đầu len lỏi trong tâm trí.
Trong một căn phòng họp khác, Thẩm Chiêu ngồi đó, đối mặt với ban giám đốc. Khuôn mặt anh ta xanh xao, lời nói lắp bắp. Uy tín anh gây dựng bao năm nay giờ tan thành mây khói.
TRƯỞNG BAN GIÁM ĐỐC
Hành vi của anh là không thể chấp nhận được, Thẩm Chiêu. Nó ảnh hưởng nghiêm trọng đến hình ảnh của công ty. Chúng tôi không thể tiếp tục hợp tác với một người thiếu đạo đức như vậy.
Thẩm Chiêu chỉ biết cúi đầu, chấp nhận lời phán quyết. Anh ta biết, đây là cái giá phải trả cho những sai lầm ngu xuẩn của mình.
Cùng lúc đó, tại một quán cà phê nhỏ, Hà Mẫn đang ngồi một mình. Cô nhìn chằm chằm vào tách cà phê nguội ngắt, tâm trí quay cuồng. Những lời đe dọa, ánh mắt khinh miệt, và cảm giác cô độc bao trùm lấy cô. Cô nhận ra, cái giá mà cô phải trả cho mối quan hệ sai trái này còn đắt hơn gấp vạn lần so với những gì cô từng tưởng tượng. Nước mắt rơi lã chã.
HÀ MẪN
(Thì thầm với chính mình, giọng run rẩy)
Tại sao… tại sao lại thành ra thế này?
FADE OUT.
INT. NHÀ HÀNG – CHIỀU
Không khí trong nhà hàng sang trọng, nhưng yên tĩnh, hoàn toàn trái ngược với những gì đã xảy ra với Trình An Tửu trước đó. Cô ngồi đối diện với Linh Dương Chi. Món ăn đã được dọn ra, nhưng sự tập trung của hai người không đặt vào đó.
Linh Dương Chi nhìn Trình An Tửu với ánh mắt chân thành, ánh mắt của cô gái trẻ toát lên sự ngưỡng mộ và có chút gì đó luyến tiếc.
LINH DƯƠNG CHI
Chị An Tửu ơi… Em… em thật sự không biết nói gì hơn. Nhờ có chị mà em mới… mới thoát khỏi mớ hỗn độn đó.
Giọng cô hơi run, nhưng ánh mắt thì kiên định.
LINH DƯƠNG CHI (tiếp)
Những ngày qua thật sự rất khó khăn, nhưng nhờ có chị… mọi chuyện đã lắng xuống. Em… em thật sự ngưỡng mộ chị. Và em… em luôn ở đây nếu chị cần.
Một tia cảm xúc chân thật, vượt xa cái gọi là “thỏa thuận ban đầu”, lướt qua ánh mắt của Trình An Tửu. Đó không còn là sự đồng cảm hay thương hại đơn thuần. Đó là một sợi dây kết nối, một sự thấu hiểu sâu sắc. Gánh nặng đè nén trái tim cô suốt bao ngày qua như được nhẹ bớt. Một nụ cười mỏng manh, nhưng đầy nhẹ nhõm, nở trên môi Trình An Tửu. Như thể một tảng đá lớn đã được lấy ra khỏi lồng ngực, cho phép trái tim cô, tưởng chừng đã nguội lạnh, có thể dần hồi sinh.
TRÌNH AN TỬU
Cảm ơn em, Dương Chi. Chị… chị rất biết ơn.
Ánh mắt họ chạm nhau. Trong khoảnh khắc đó, mọi tổn thương, mọi dối trá dường như tan biến. Chỉ còn lại sự bình yên và một khởi đầu mới, mong manh nhưng tràn đầy hy vọng.
FADE OUT.
INT. NHÀ RIÊNG – NGÀY
Ánh nắng ban mai dịu nhẹ rọi qua khung cửa sổ lớn, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng vàng ấm áp. Trình An Tửu đứng đó, nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Không khí trong lành mang theo mùi hương thoang thoảng của hoa nhài từ ban công nhỏ tràn vào lồng ngực, xoa dịu những góc khuất còn sót lại. Cô không còn là Trình An Tửu ngày xưa, người phụ nữ yếu đuối, gục ngã trong nỗi đau của sự phản bội. Giờ đây, cô là một phiên bản mạnh mẽ hơn, độc lập hơn.
Trên bàn làm việc gỗ sồi cạnh cửa sổ là những bản phác thảo, những bức tranh dang dở. Phòng vẽ của cô, trước đây từng là không gian chung của hai người, giờ đây hoàn toàn thuộc về cô. Từng nét cọ, từng mảng màu đều là tâm huyết, là sự khẳng định bản thân. Cô lật giở một bức vẽ chân dung. Đó là chính cô, đôi mắt ánh lên sự kiên cường, nụ cười mỉm nhẹ nhàng. Vết sẹo vô hình trên trái tim dường như đã khép miệng, nhường chỗ cho một sức sống mới.
Điện thoại rung nhẹ trên bàn. Trình An Tửu mở mắt. Màn hình hiển thị một tin nhắn từ Linh Dương Chi: “Chị ơi, em vừa tìm được một nguồn cung cấp màu vẽ mới, chất lượng cực tốt ạ. Chị xem ảnh em gửi nhé.” Kèm theo đó là những bức ảnh cận cảnh những tuýp màu rực rỡ, đa dạng. Trình An Tửu mỉm cười. Cô biết, sự hỗ trợ của Linh Dương Chi không chỉ dừng lại ở công việc. Cô gái trẻ ấy, bằng sự chân thành và vui tươi của mình, đã trở thành một điểm tựa vững chắc.
Trình An Tửu chậm rãi soạn tin nhắn trả lời: “Tuyệt lắm Dương Chi. Chiều nay em qua văn phòng nhé, chúng ta cùng xem.” Cảm giác về một cuộc sống mới, một sự cân bằng đang dần hình thành. Cô đã chọn cách bảo vệ chính mình, không để bóng ma của Thẩm Chiêu và Hà Mẫn ám ảnh. Quá khứ là bài học, còn tương lai là trang giấy trắng chờ cô tô điểm.
Cô quay lại nhìn ra cửa sổ. Thành phố bên ngoài đã thức giấc, nhộn nhịp và hối hả. Nhưng trong căn phòng này, Trình An Tửu cảm nhận được sự tĩnh lặng và bình yên tuyệt đối. Cô đã tìm thấy con đường của riêng mình, con đường dẫn đến hạnh phúc đích thực. Cô mỉm cười, một nụ cười tự tin và rạng rỡ. Chương mới của cuộc đời đã bắt đầu.
FADE OUT.
INT. NHÀ RIÊNG – NGÀY
Trình An Tửu đứng đó, ánh mắt lướt qua những bản thiết kế trên bàn làm việc. Nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cô, một nụ cười không còn chút vương vấn của quá khứ. Cô đã trở lại, mạnh mẽ và độc lập hơn bao giờ hết. Những lời mời hợp tác không ngừng tìm đến, những dự án nghệ thuật mang đậm dấu ấn cá nhân của cô dần thành hình. Trình An Tửu đã trở thành một biểu tượng, minh chứng cho sức mạnh của người phụ nữ dám đối mặt với mọi thử thách.
Cùng lúc đó, tại một nơi khác, không khí hoàn toàn trái ngược.
INT. VĂN PHÒNG THẨM CHIÊU – NGÀY
Thẩm Chiêu ngồi lặng lẽ sau bàn làm việc, những tập tài liệu ngổn ngang trước mặt. Nhan sắc Hà Mẫn vẫn mặn mà, nhưng trong mắt cô ta giờ đây là sự lo lắng và hoảng loạn. Danh tiếng của cả hai đã bị hủy hoại, sự nghiệp lao dốc không phanh. Những lời đàm tiếu, những ánh mắt khinh miệt từ đồng nghiệp, đối tác khiến họ ngày càng chìm sâu vào vũng lầy tuyệt vọng.
Thẩm Chiêu khẽ thở dài. Anh nhớ về ngày xưa, khi mọi thứ còn chưa đổ vỡ, khi Trình An Tửu vẫn còn tin tưởng anh. Giờ đây, tất cả chỉ còn là tro tàn.
EXT. NHÀ HÀNG SANG TRỌNG – BUỔI TỐI
Ánh đèn lung linh, tiếng nhạc du dương. Trình An Tửu ngồi đối diện Linh Dương Chi, ánh mắt cô nhìn xa xăm. Tối nay là sinh nhật của cô, nhưng Thẩm Chiêu đã thất hứa và đi cùng Hà Mẫn. Cô không còn cảm thấy đau đớn, chỉ là một sự bình thản đến lạ thường. Linh Dương Chi, với nụ cười tươi tắn, kể cho cô nghe về những kế hoạch tương lai của phòng vẽ.
LINH DƯƠNG CHI
(Hào hứng)
Chị ơi, em vừa tìm được một nguồn cung cấp màu vẽ mới, chất lượng cực tốt ạ. Em nghĩ chị sẽ thích lắm.
Trình An Tửu mỉm cười, đưa tay xoa nhẹ đầu Linh Dương Chi.
TRÌNH AN TỬU
(Ấm áp)
Chị tin em. Với sự giúp đỡ của em, mọi thứ sẽ ngày càng tốt hơn.
Cô nhìn Linh Dương Chi, cô gái trẻ trung, nhiệt huyết. Trình An Tửu biết ơn vì có Linh Dương Chi ở bên. Cô đã tìm thấy một người bạn, một người đồng hành đáng tin cậy.
INT. NHÀ RIÊNG – PHÒNG VẼ – ĐÊM
Trình An Tửu ngồi trên sân thượng phòng vẽ, ngắm nhìn thành phố về đêm. Những ánh đèn lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự bình yên lan tỏa trong lòng. Quá khứ đã khép lại, những tổn thương dường như đã được chữa lành. Cô không còn hận thù, chỉ có sự thanh thản và một niềm tin mãnh liệt vào tương lai tươi sáng đang chờ đợi.
Cô nhớ lại cuộc đời mình. Bốn năm yêu nhau, ba năm hôn nhân với Thẩm Chiêu. Hà Mẫn, người từng là bạn gái cũ của anh trai cô, Giang Tịch, đã xen vào cuộc đời họ. Những ngày tháng đó thật tăm tối, đầy rẫy sự lừa dối và phản bội. Nhưng giờ đây, Trình An Tửu đã vượt qua tất cả. Cô đã chứng minh cho cả thế giới thấy, một người phụ nữ mạnh mẽ có thể đứng dậy từ đống tro tàn như thế nào.
Cô mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện. Cuộc đời như một bức tranh, và Trình An Tửu đã chọn cách tự mình tô điểm nó bằng những màu sắc rực rỡ nhất. Tương lai không còn là nỗi sợ hãi, mà là một lời hứa hẹn. Cô tin vào chính mình, tin vào những gì mình đã và đang xây dựng.
FADE OUT.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

