Chồng cứ đi công tác về là lại thấy vợ cặm cụi giặt ga giường, anh l-/én lắ-p ca;/m trong phòng ngủ thì bẽ bàng phát hiện ra mỗi tối…
Từ ngày được thăng chức, chồng cô – anh Hưng – thường xuyên phải đi công tác. Ban đầu là vài ngày, sau dần là cả tuần, thậm chí nửa tháng. Cô vợ trẻ tên Lan vẫn luôn tiễn chồng bằng nụ cười nhẹ và cái ôm dịu dàng nơi hiên nhà, chẳng bao giờ than phiền. Nhưng có một điều khiến Hưng dần thấy bất an…
Lần nào trở về, anh cũng thấy vợ đang lúi húi giặt ga giường, dù giường trông vẫn phẳng phiu, thơm tho. Mỗi lần hỏi, cô chỉ bảo:
“Em khó ngủ nên hay thay ga cho dễ chịu, với lại ga hơi… bẩ-n.”
B;ẩ/n? Anh nhớ rõ mình đâu có nằm trên đó suốt một tuần. Vậy thì ai?
Sự ng-hi ng-ờ dần lớn lên. Đêm nọ, anh giả vờ ngủ rồi âm thầm lắp một chiếc ca-mera nhỏ trên kệ sách, quay thẳng vào giường. Anh bảo với vợ rằng lần này anh sẽ đi công tác tận 10 ngày, nhưng thật ra, chỉ rời nhà một đêm rồi quay lại, lặng lẽ trốn trong phòng trọ gần đó để theo dõi mọi thứ qua điện thoại.
Đêm thứ hai, anh mở camera lên xem, tay run run.
22h30. Căn phòng tối om. Rồi… cánh cửa phòng ngủ mở khẽ…
Cánh cửa phòng ngủ mở khẽ, một bóng người thấp thoáng xuất hiện. Hưng trong căn phòng trọ tối om, nín thở, đôi mắt dán chặt vào màn hình điện thoại. Anh nhận ra đó là Lan, vợ anh. Bóng Lan chầm chậm bước vào phòng, khẽ khàng đóng cửa lại.
Trái tim Hưng đập thình thịch trong lồng ngực, tiếng đập dồn dập như muốn nhảy khỏi lồng xương sườn. Anh siết chặt chiếc điện thoại, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh. Hưng căng thẳng đến mức cảm thấy khó thở, mọi giác quan đều dồn vào hình ảnh mờ ảo trên màn hình.
Lan không bật đèn. Cô chỉ đứng im một lát giữa căn phòng tối, dáng vẻ có chút kỳ lạ. Ánh trăng mỏng manh hắt qua khung cửa sổ, chỉ đủ để Hưng nhìn thấy bóng dáng cô di chuyển. Lan nhẹ nhàng tiến về phía chiếc giường, nơi Hưng đã lắp đặt camera. Cô không hề hay biết ánh mắt của chồng đang dõi theo từng cử chỉ. Hưng muốn hét lên, muốn xông về nhà ngay lập tức, nhưng anh cố ghì chặt bản thân lại. Cứ như thế này, từng giây phút trôi qua tựa một thế kỷ. Anh biết, thứ anh sắp chứng kiến có thể sẽ thay đổi cuộc đời anh mãi mãi.
Lan không bật đèn. Ánh sáng lờ mờ từ hành lang hắt vào, đủ để Hưng nhận ra chính xác đó là Lan, vợ mình. Trái tim Hưng như thắt lại. Cô bước đi thẳng về phía chiếc giường, từng bước chân nặng nề, dường như không muốn chạm đất. Khuôn mặt Lan hiện rõ vẻ đượm buồn, mệt mỏi đến rã rời, một sự mệt mỏi không chỉ về thể xác mà còn về tinh thần. Hưng bỗng thấy lạnh sống lưng. Không phải là sự giận dữ hay ghen tuông bùng lên ngay lập tức, mà là một nỗi lo sợ mơ hồ, một dự cảm chẳng lành. Lan chưa bao giờ trở về nhà với dáng vẻ suy sụp đến vậy. Hưng nín thở, đôi mắt không rời khỏi màn hình. Anh chờ đợi, với một nỗi sợ hãi ngày càng lớn dần, rằng điều anh sắp chứng kiến sẽ khủng khiếp hơn bất cứ điều gì anh từng tưởng tượng.
Lan bước đến mép giường, không thèm bật đèn. Cô khẽ khàng thả mình xuống, tấm lưng dựa hờ hững vào thành giường lạnh lẽo. Ánh sáng mờ ảo từ hành lang chỉ đủ để Hưng nhìn thấy rõ bóng dáng cô co ro. Anh thấy Lan đưa hai bàn tay gầy gò lên che kín mặt, một tiếng thở dài như trút bỏ mọi gánh nặng cuộc đời thoát ra khỏi lồng ngực cô. Hưng giật mình. Từ góc camera nhỏ gắn trong phòng ngủ, anh thấy rõ vai Lan khẽ run lên bần bật. Cô đang khóc thầm. Không thành tiếng, nhưng những chuyển động nhỏ bé đó đã tố cáo nỗi đau đang cào xé tâm can cô.
Hưng như bị ai đó bóp nghẹt trái tim. Cảnh tượng này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của anh. Anh đã chuẩn bị tinh thần cho sự giận dữ, cho nỗi ghen tuông bùng cháy khi phát hiện ra một sự thật tày trời nào đó, nhưng không phải là cảnh Lan khóc. Nỗi đau của cô như một mũi dao sắc nhọn đâm thẳng vào lồng ngực Hưng, khiến anh thở dốc. Mọi nghi ngờ, mọi phán đoán độc địa trong tâm trí Hưng bỗng chốc tan biến. Thay vào đó là sự hỗn loạn, là nỗi xót xa khôn tả. Hưng đưa tay lên che miệng, cố gắng không phát ra tiếng động nào, nhưng bờ môi anh vẫn mấp máy vô thức gọi tên cô. “Lan… Lan ơi…”
Hưng vẫn còn chìm trong mớ cảm xúc hỗn độn khi Lan bất ngờ cử động. Cô từ từ đứng dậy, đôi chân trần chạm xuống sàn nhà lạnh lẽo, rồi bước đến bên chiếc tủ đầu giường quen thuộc. Hưng nín thở, đôi mắt dán chặt vào màn hình điện thoại đang phát trực tiếp hình ảnh từ “Phòng ngủ”. Lan khẽ mở ngăn tủ, lấy ra một cuốn sổ nhỏ màu xanh đậm và một cây bút bi. Động tác của cô chậm rãi, như thể đang cố gắng không gây ra bất kỳ tiếng động nào trong căn nhà đã chìm vào tĩnh lặng.
Cô quay lại mép giường, không bật đèn, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ màn hình điện thoại di động mà cô đang cầm trên tay soi chiếu lên trang giấy trắng. Lan bắt đầu viết. Những ngón tay gầy gò lướt nhẹ trên mặt giấy, từng nét chữ dần hiện ra trong vệt sáng mờ ảo. Hưng, từ “Phòng trọ gần nhà”, cảm thấy một sự thôi thúc không thể cưỡng lại. Anh điên cuồng vuốt màn hình, cố gắng “zoom” ảnh lên hết cỡ. Từng pixel vỡ vụn, những nét chữ mờ nhòe, lấp lóa dưới ánh sáng điện thoại, nhưng dù Hưng có cố gắng đến mấy, anh vẫn không thể đọc được bất cứ từ nào. Cảm giác bất lực và tò mò trộn lẫn, tạo thành một cục nghẹn nơi cổ họng anh. Lan vẫn chăm chú viết, hoàn toàn không biết rằng mọi hành động của cô đang bị một đôi mắt khác dõi theo trong đêm.
Lan viết xong, ngón tay cô dừng lại trên trang giấy. Hưng ở “Phòng trọ gần nhà” nín thở, chờ đợi. Lan khẽ gấp cuốn sổ màu xanh đậm lại, động tác nhẹ nhàng như sợ làm vỡ tan một thứ gì đó vô hình. Cô đặt cuốn sổ trở lại ngăn kéo tủ đầu giường, không một tiếng động.
Ánh sáng yếu ớt từ màn hình điện thoại trong tay Lan vẫn soi rọi khuôn mặt cô. Hưng thấy cô từ từ ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua khắp “Phòng ngủ” một lượt. Từ chiếc tủ quần áo đến bàn trang điểm, từ những bức ảnh cưới trên tường đến chiếc đèn ngủ. Mọi thứ dường như đều bị cuốn vào cái nhìn đượm buồn và trống trải đến lạ của Lan. Trái tim Hưng như bị siết chặt. Cô đang nghĩ gì? Tại sao lại nhìn căn phòng của chính mình bằng ánh mắt đó?
Rồi Lan chậm rãi quay về phía cửa sổ. Cô bước tới, kéo tấm rèm cửa dày cộm ra. Ánh trăng mờ nhạt bên ngoài như lọt vào một khe hở nhỏ, vừa đủ để Hưng thoáng thấy bóng đêm tĩnh mịch. Nhưng chỉ trong tích tắc, Lan lại buông tay, để tấm rèm sập xuống, che kín mọi thứ. Một hành động dứt khoát, như thể cô muốn cắt đứt mọi kết nối với thế giới bên ngoài, hoặc che giấu một điều gì đó khỏi chính mình. Hưng cau mày, cảm thấy sự bất an dâng lên trong lòng. Lan đang có điều gì giấu giếm?
Lan buông rèm, căn phòng lại chìm vào sự u tịch đến đáng sợ. Hưng nheo mắt nhìn qua màn hình điện thoại trong “Phòng trọ gần nhà”, cố gắng đọc vị cảm xúc trên gương mặt Lan. Nhưng cô chỉ đứng đó một lúc, lưng quay về phía anh, như một pho tượng bị bỏ quên.
Rồi Lan chậm rãi quay người lại, ánh mắt cô vẫn còn đọng lại vẻ trống trải khi lướt qua “Phòng ngủ” lần nữa. Hưng thấy cô tiến đến tủ quần áo, động tác hờ hững. Cô mở cánh tủ, bàn tay lướt qua những bộ trang phục được treo gọn gàng. Hưng nín thở. Lan đang tìm gì?
Cuối cùng, cô rút ra một chiếc áo ngủ màu trắng. Tim Hưng chợt thắt lại. Đó là chiếc áo anh từng rất thích, chiếc áo mà anh vẫn thường gợi ý Lan mặc mỗi khi họ bên nhau. Anh nhớ như in cái vẻ ngại ngùng nhưng cũng đầy quyến rũ của Lan trong chiếc áo đó. Nhưng giờ đây, nó lại được Lan cầm theo một cách xa lạ đến vậy.
Cô ôm chặt chiếc áo vào lòng, từng ngón tay siết nhẹ lấy chất vải mềm mại. Rồi, như một phản xạ vô thức, Lan cúi mặt xuống, vùi mình vào chiếc áo, hít hà một mùi hương nào đó. Hưng thấy rõ bờ vai cô khẽ rung lên. Là nhớ nhung? Hay là một điều gì khác? Một nỗi bất an ghê gớm dâng lên trong lòng Hưng. Mùi hương cô đang tìm kiếm là của ai? Hay chỉ là nỗi cô đơn khi không có anh bên cạnh?
Bờ vai Lan khẽ rung lên, một nỗi bất an ghê gớm dâng lên trong lòng Hưng. Mùi hương cô đang tìm kiếm là của ai? Hay chỉ là nỗi cô đơn khi không có anh bên cạnh? Cô vẫn đứng đó một lúc, ôm chặt chiếc áo ngủ vào lòng, gương mặt vùi sâu vào lớp vải mềm mại.
Rồi, như chợt tỉnh khỏi cơn mê, Lan từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn còn đỏ hoe. Cô không quay về phía tủ quần áo, mà lại lững thững bước về phía chân giường. Hưng nín thở. Chuyện gì đang xảy ra?
Lan khẽ khàng quỳ xuống, bàn tay cô dò dẫm dưới gầm giường, rồi kéo ra một chiếc rương gỗ cũ kỹ. Chiếc rương trông đã nhuốm màu thời gian, những hoa văn chạm khắc trên nó giờ đây đã mờ nhạt. Lan mở nắp rương, tiếng kẽo kẹt vang lên giữa không gian tĩnh mịch của “Phòng ngủ”, càng khiến Hưng thêm sốt ruột.
Bên trong chiếc rương là một thế giới ký ức. Tay Lan lướt qua những món đồ cũ, dừng lại ở một chiếc hộp nhỏ bằng nhung màu đỏ sẫm. Đó là chiếc hộp đựng kỷ vật cưới của hai vợ chồng. Cô nâng niu nó, như thể chạm vào một báu vật dễ vỡ. Hưng, qua màn hình điện thoại trong “Phòng trọ gần nhà”, cảm thấy tim mình thắt lại.
Lan chậm rãi mở chiếc hộp. Mở ra là một tấm ảnh cưới cũ, màu đã úa vàng theo năm tháng, nhưng nụ cười của Lan và Hưng trong đó vẫn rạng rỡ, ngập tràn hạnh phúc. Lan lấy tấm ảnh ra, vuốt ve nhẹ nhàng lên gương mặt Hưng trong bức hình. Ánh mắt cô đượm một nỗi buồn khó tả. Hưng có thể thấy rõ những ngón tay cô run rẩy. Nụ cười hạnh phúc của họ ngày nào, giờ đây lại mang đến cho anh một dự cảm chẳng lành. Lan đang nhớ anh, hay đang tiếc nuối một điều gì đã mất? Anh cố gắng nắm bắt từng chuyển động, từng nét mặt của cô.
Lan lấy tấm ảnh ra, vuốt ve nhẹ nhàng lên gương mặt Hưng trong bức hình. Ánh mắt cô đượm một nỗi buồn khó tả. Hưng có thể thấy rõ những ngón tay cô run rẩy. Nụ cười hạnh phúc của họ ngày nào, giờ đây lại mang đến cho anh một dự cảm chẳng lành. Lan đang nhớ anh, hay đang tiếc nuối một điều gì đã mất? Hưng cố gắng nắm bắt từng chuyển động, từng nét mặt của cô. Lan từ từ đặt tấm ảnh cưới đã úa màu lên ngực, hai tay ôm chặt như thể giữ lấy một phần ký ức đang vỡ vụn. Cô khẽ khàng cuộn tròn người lại trên chiếc giường trong “Phòng ngủ”, úp mặt sâu vào chiếc gối mềm mại.
Lần này, tiếng nức nở của Lan không còn là những tiếng thở dài kìm nén nữa, mà là những âm thanh rõ ràng, xé lòng, vọng thẳng vào tai Hưng qua màn hình điện thoại trong “Phòng trọ gần nhà”. Từng tiếng khóc nấc nghẹn ngào như một nhát dao đâm thấu tim anh. Hưng cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt, một cơn đau buốt lan tỏa khắp lồng ngực. Anh siết chặt chiếc điện thoại, đôi mắt dán chặt vào hình ảnh vợ đang gục ngã. Ý định quay về ngay lập tức càng trở nên mãnh liệt, thôi thúc anh rời khỏi căn “Phòng trọ gần nhà” này và chạy về bên Lan ngay lập khắc.
Hưng nuốt khan, ý định tắt điện thoại, quyết định quay về ngay lập tức để ôm Lan vào lòng càng lúc càng mạnh mẽ. Anh đưa ngón tay cái lên màn hình, chuẩn bị vuốt để tắt ứng dụng theo dõi. Nhưng đúng khoảnh khắc đó, tiếng nức nở của Lan trong “Phòng ngủ” bỗng nhiên ngừng bặt. Cô không còn nằm cuộn mình nữa. Lan đột ngột ngồi bật dậy, đôi mắt đỏ hoe vì khóc nhưng ánh nhìn lại sắc như dao cạo. Cô không nhìn quanh phòng, mà lại nhìn thẳng vào một điểm cố định. Đó chính là vị trí chiếc “camera nhỏ” mà Hưng đã bí mật lắp đặt. Ánh mắt Lan xuyên thẳng qua màn hình điện thoại trong “Phòng trọ gần nhà”, như thể cô biết chính xác Hưng đang ở đâu, đang nhìn cô. Hưng giật mình mạnh, hơi thở anh nghẹn lại, lồng ngực như bị nén chặt. Chiếc điện thoại trên tay Hưng run bắn, gần như tuột khỏi tầm kiểm soát. Một cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng Hưng.
Một cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng Hưng. Anh vẫn chết lặng nhìn vào màn hình điện thoại. Trong “Phòng ngủ” u tối, Lan từ từ, chậm rãi đứng dậy khỏi giường. Mỗi cử động của cô đều như một nhát dao cứa vào thần kinh Hưng. Đôi chân trần của Lan khẽ chạm sàn nhà lạnh lẽo, cô bước đi như một cái bóng, không phát ra tiếng động nào. Ánh mắt cô vẫn cố định, xuyên thẳng về phía chiếc kệ sách, nơi Hưng đã giấu “camera nhỏ” một cách tinh vi. Hưng nuốt khan, cổ họng anh khô khốc. Anh tự hỏi liệu Lan có thực sự biết hay chỉ là một sự trùng hợp quái ác? Trái tim Hưng đập thình thịch, như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực. Lan đã đến gần chiếc kệ. Cô vươn tay lên, những ngón tay thon dài của cô run rẩy trong ánh sáng lờ mờ. Hưng nín thở, hai mắt dán chặt vào màn hình, không dám chớp. Khoảnh khắc đó kéo dài như vô tận. Đầu ngón tay của Lan khẽ chạm vào ống kính của “camera nhỏ”. Một cái chạm nhẹ, nhưng lại như một tiếng sét đánh ngang tai Hưng, khiến anh giật bắn mình. Anh nghĩ, bí mật của mình đã bị bại lộ.
Lan nhẹ nhàng khép lại những ngón tay thon dài, bao trọn “camera nhỏ” vào lòng bàn tay. Cô không ném, không đập vỡ, mà chậm rãi hạ cánh tay xuống. Ánh mắt cô vẫn dán chặt vào thiết bị nhỏ bé kia, như thể nó là một vật thể sống, chất chứa toàn bộ bí mật của cuộc đời cô. Hưng nín thở dõi theo qua màn hình điện thoại trong “Phòng trọ gần nhà”, trái tim anh thắt lại. Anh chờ đợi một cơn thịnh nộ, một tiếng gào thét, hoặc ít nhất là một biểu cảm kinh hoàng. Nhưng không, gương mặt Lan phẳng lặng một cách đáng sợ.
Khóe môi cô hơi trĩu xuống, một nỗi buồn sâu thẳm như vực thẳm hiện rõ trong đôi mắt vốn đã mệt mỏi. Không có giận dữ, không có sự bàng hoàng của người bị phản bội. Chỉ có một sự cam chịu đến đau lòng, như thể cô đã biết điều này sẽ xảy ra, hoặc đã đoán trước được từ rất lâu. Lan nghiêng đầu, nhìn thẳng vào ống kính của chiếc camera, rồi đến bản thân mình phản chiếu lờ mờ trên đó. Một giọt nước mắt lăn dài trên gò má, nhưng lại không có tiếng khóc. Nó trôi xuống như một dòng sông cạn, mang theo tất cả những gì không thể nói thành lời.
Hưng chứng kiến tất cả. Một cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng anh, không phải là sợ hãi bị phát hiện, mà là sự trống rỗng, vô vọng khi đối mặt với nỗi buồn không thể gọi tên của vợ mình. Anh chưa bao giờ thấy Lan như vậy. Tim anh đập dồn, một dự cảm chẳng lành len lỏi. Lan vẫn đứng đó, bất động, cầm chặt chiếc camera, bóng tối nuốt chửng một nửa gương mặt cô.
Lan vẫn đứng đó, bất động, cầm chặt chiếc camera, bóng tối nuốt chửng một nửa gương mặt cô.
Lan không ném, không đập vỡ, cũng không cố gắng tắt chiếc camera. Ngón tay cô vuốt nhẹ lên ống kính một cách khó hiểu, rồi chậm rãi, như thể đang đặt xuống một vật thể mỏng manh dễ vỡ, cô hạ nó xuống chiếc bàn cạnh giường trong Phòng ngủ. Ánh sáng từ màn hình điện thoại của Hưng trong Phòng trọ gần nhà vẫn chiếu rõ mồn một hình ảnh Lan, nhưng giờ đây, cô đã thoát khỏi tầm nhìn trực tiếp, chỉ còn bóng lưng quay lại.
Hưng hoàn toàn sững sờ. Anh đã chuẩn bị cho một cảnh tượng bùng nổ, một cuộc đối chất, hay ít nhất là một tiếng khóc nức nở. Nhưng Lan chỉ nhẹ nhàng đặt camera xuống? Cô định làm gì? Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Hưng. Ý đồ này còn đáng sợ hơn bất kỳ cơn giận dữ nào.
Lan quay lưng lại với chiếc bàn, nơi chiếc camera nhỏ vẫn đang âm thầm ghi hình. Cô bước đến chiếc rương gỗ cũ kỹ đặt dưới chân giường, thứ đã theo cô từ những ngày về làm dâu. Tiếng bản lề kẽo kẹt vang lên khi cô mở nắp rương. Hưng căng mắt nhìn vào màn hình. Trong lòng anh, sự bối rối đã lên đến tột độ, trộn lẫn với một nỗi sợ hãi mơ hồ.
Từ bên trong chiếc rương, Lan nhẹ nhàng lấy ra một túi đồ y tế nhỏ. Nó không phải là loại túi cứu thương thông thường, mà là một chiếc túi vải thô, bạc màu, bên trong lấp ló vài vật dụng y tế đơn giản. Hưng nhíu mày. Cô cần túi y tế để làm gì vào giờ này? Toàn bộ suy đoán của anh về việc cô phản bội, về “ga giường” và những lời nói dối, giờ đây như một tấm màn bị gió cuốn phăng, để lộ ra một khoảng trống vô định. Hưng không thể hiểu nổi ý định của vợ mình. Cái quái gì đang diễn ra vậy?
Lan khẽ mở túi đồ y tế. Từ bên trong, cô cẩn thận lấy ra một bộ xét nghiệm nhanh. Gương mặt Lan vẫn không có biểu cảm, nhưng ánh mắt cô trĩu nặng. Cô chậm rãi đứng dậy, cầm bộ xét nghiệm, rồi bước thẳng vào nhà tắm nhỏ nằm trong Phòng ngủ. Cánh cửa gỗ kẽo kẹt đóng lại, nhưng không khóa chặt.
Trong Phòng trọ gần nhà, Hưng dán mắt vào màn hình điện thoại. Anh nghe rõ tiếng lách cách khi Lan đặt đồ xuống, rồi tiếng nước chảy róc rách trong nhà tắm. Cứ mỗi tiếng động, tim Hưng lại đập mạnh hơn một nhịp, trộn lẫn giữa sự tò mò và một dự cảm chẳng lành.
Bỗng nhiên, qua kẽ hở nhỏ dưới cánh cửa nhà tắm, Hưng thấy một dòng nước chảy ra. Tim anh thắt lại. Đó không phải là nước trong suốt. Dòng nước màu hồng nhạt, như thể có gì đó đã hòa tan vào trong. Hưng cố gắng nhìn rõ hơn. Anh tua lại cảnh quay vài giây. Qua kẽ cửa, Hưng thấy Lan đang quỳ gối trên nền nhà tắm, hai tay cô đang vò vò một vật gì đó. Và thứ cô đang giặt, chính là chiếc ga giường. Dòng nước xả ra từ tay Lan, thấm vào chiếc ga, rồi chảy xuống sàn, vẫn một màu hồng nhợt nhạt đáng sợ.
Hưng chết lặng. Toàn thân anh như bị đóng băng. Mọi suy đoán, mọi sự nghi ngờ bấy lâu nay, tất cả đều tan biến, thay vào đó là một sự thật trần trụi, lạnh lẽo, và kinh hoàng tột độ. Ga giường… màu hồng nhạt… Điều đó nghĩa là gì? Anh không dám nghĩ tiếp. Điện thoại trên tay Hưng run lên bần bật, nhưng anh không còn sức để giữ chặt nó nữa.
Hưng vẫn còn run rẩy, điện thoại trên tay chực rơi xuống nền phòng trọ. Anh nhìn chằm chằm vào màn hình, nơi cảnh quay Lan đang giặt chiếc ga giường màu hồng nhạt vẫn còn hiển hiện. Từng tế bào trong cơ thể Hưng như ngừng hoạt động, nhưng bộ não anh lại quay cuồng với tốc độ chóng mặt, xâu chuỗi mọi mảnh ghép rời rạc bấy lâu nay.
Không phải người đàn ông khác. Không hề có kẻ thứ ba nào cả.
Một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng Hưng. Anh nhớ lại những đêm Lan trằn trọc, ánh mắt vô định nhìn ra ngoài cửa sổ. Anh nhớ những lần cô nói “Em khó ngủ lắm”, “Em thấy cô đơn quá”. Anh nhớ những bộ ga giường được giặt liên tục, phơi khô một cách gấp gáp, như thể cô đang cố gắng che giấu điều gì đó. Và bây giờ, dòng nước hồng nhạt kia, chiếc ga giường ướt đẫm… Tất cả đều chỉ về một sự thật duy nhất, tàn nhẫn và đau đớn đến tận cùng.
Đó là một căn bệnh. Một căn bệnh thầm kín nào đó mà Lan đã cố gắng giấu kín, một mình chịu đựng. Nỗi khó ngủ không phải là sự chờ đợi một người tình, mà là nỗi đau thể xác và tinh thần. Sự cô đơn không phải vì Hưng vắng nhà, mà là vì cô phải đối mặt với bệnh tật một mình, không dám chia sẻ.
Hưng nuốt khan. Cổ họng anh nghẹn ứ. Anh đã nghi ngờ Lan, đã lắp camera, đã dày vò cô bằng những ánh mắt phán xét, bằng sự lạnh nhạt của chính mình. Anh đã biến sự yếu đuối của cô thành bằng chứng cho sự phản bội. Anh đã là một người chồng tồi tệ.
“Khó ngủ…” Hưng lẩm bẩm, giọng nói lạc đi trong cổ họng, đầy đau đớn và hối hận. Nước mắt bắt đầu chảy dài trên gò má anh, hòa lẫn với mồ hôi lạnh. Anh chỉ muốn lao về nhà, ôm lấy Lan, hỏi cô mọi chuyện, nhưng giờ đây, anh biết, mọi thứ đã quá muộn. Hình ảnh Lan quỳ trên nền nhà tắm, lặng lẽ giặt đi vết tích của bệnh tật cứ ám ảnh tâm trí Hưng, ghim chặt vào tim anh như một lưỡi dao sắc bén.
Hưng vẫn nhìn Lan qua màn hình điện thoại. Cảnh Lan cúi mình trên nền nhà tắm, đôi vai gầy run rẩy, giặt chiếc ga giường dính máu vẫn đập thẳng vào mắt Hưng, từng nhát, từng nhát một.
Nước mắt Hưng rơi lã chã, không thể kiểm soát. Anh thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình trong màn hình lờ mờ, một kẻ tồi tệ, hèn hạ. Làm sao anh có thể nghi ngờ Lan? Làm sao anh có thể gán cho cô những tội lỗi không tưởng? Tất cả chỉ vì sự ích kỷ và thiếu tin tưởng của anh. “Lan ơi, anh xin lỗi,” Hưng thầm thì, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng, méo mó.
Hối hận như một mũi khoan sắc nhọn, khoét sâu vào lồng ngực Hưng. Anh dằn vặt chính mình, từng tế bào trong cơ thể đều đang lên án anh. Anh đã đối xử với cô như thế nào suốt thời gian qua? Những lời nói cay nghiệt, những ánh mắt lạnh nhạt, những khoảng cách anh tự tạo ra. Lan đã chịu đựng tất cả một mình, im lặng chịu đựng căn bệnh quái ác, trong khi Hưng, người chồng đầu gối tay ấp, lại biến thành kẻ thẩm vấn, kẻ hành hạ tinh thần cô.
Anh không thể chịu đựng thêm nữa. Trái tim Hưng như bị siết chặt đến không thở nổi, mỗi nhịp đập là một nhát dao cứa vào tận xương tủy. Anh muốn hét lên, muốn đập phá mọi thứ, muốn quay ngược thời gian để sửa chữa lỗi lầm tày trời của mình. Nhưng tất cả những gì anh làm được chỉ là gục đầu xuống, hai tay ôm lấy khuôn mặt đẫm nước mắt, khóc nấc lên trong nỗi thống khổ tột cùng. Tiếng nức nở của Hưng xé tan sự tĩnh lặng của căn phòng trọ nhỏ hẹp, hòa cùng tiếng mưa đêm đang rơi ngoài cửa sổ, như một bản nhạc ai oán cho chính lương tâm mục ruỗng của anh. Anh biết, anh không thể tiếp tục đứng nhìn cô chịu đựng một mình, không thể tiếp tục dày vò chính mình bằng sự nghi ngờ mù quáng này nữa. Một quyết định, dù đau đớn đến mấy, cũng phải được đưa ra.
Hưng trỗi dậy khỏi ghế, ánh mắt vẫn dán vào màn hình điện thoại. Đó là cảnh tượng cuối cùng anh sẽ tự hành hạ mình bằng sự nghi ngờ. Lan đang lặng lẽ gấp chiếc ga giường đã giặt sạch, đôi tay cô run rẩy như chạm vào một kỷ vật mong manh. Chiếc ga trắng tinh, giờ không còn vết máu, nằm gọn gàng trên giường. Hưng nhìn cô, và rồi, như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào tâm can, anh thấy Lan khuỵu xuống, úp mặt vào chiếc ga, khóc nức nở một mình trong căn phòng tối, ánh sáng từ ngọn đèn ngủ yếu ớt hắt ra, đủ để Hưng nhìn rõ bờ vai gầy guộc của vợ đang run lên từng hồi. Cô không chỉ chịu đựng nỗi đau thể xác, mà còn gánh chịu sự lạnh nhạt, sự nghi ngờ tột cùng từ chính người chồng mình.
Không thể chờ đợi thêm một giây phút nào nữa, Hưng vội vã tắt điện thoại, ném phăng xuống giường. Anh bật dậy, lao ra khỏi căn phòng trọ nhỏ hẹp mà anh đã dùng để theo dõi vợ, để biến mình thành một kẻ hèn hạ. Chiếc xe lao đi trong màn đêm, xé tan tĩnh lặng của con phố. Từng vòng quay của bánh xe như nhịp đập gấp gáp của trái tim Hưng, mỗi nhịp đập là một lời cầu xin, một sự hối lỗi chất chồng. Anh đạp ga hết cỡ, cố gắng rút ngắn khoảng cách giữa anh và Lan, giữa sự tăm tối của nghi ngờ và ánh sáng mong manh của sự thật. Gió đêm lướt qua cửa kính xe, mang theo cái lạnh cắt da, nhưng Hưng không hề cảm thấy. Trong đầu anh chỉ có hình ảnh Lan, cô đơn và đau khổ. Anh muốn ôm lấy cô, muốn nói lời xin lỗi, muốn gánh vác mọi nỗi đau mà cô đang chịu đựng. Chiếc xe rẽ vào con ngõ quen thuộc, rồi dừng sịch trước cửa nhà.
Hưng tắt máy, nhưng vẫn ngồi yên trong xe vài phút, hít thở sâu, cố trấn tĩnh trái tim đang đập thình thịch trong lồng ngực. Màn đêm tĩnh mịch bao trùm căn nhà thân thuộc, nhưng trong lòng Hưng, một cơn bão cảm xúc đang cuộn trào. Anh bước xuống xe, mở cửa khẽ khàng, không muốn tạo ra tiếng động nào làm xáo trộn giấc ngủ của Lan, hay có lẽ, xáo trộn thêm vết thương lòng đang rỉ máu trong cô. Ánh đèn phòng ngủ vẫn hắt ra yếu ớt qua khe cửa. Hưng nhẹ nhàng tiến lại gần, trái tim anh thắt lại khi nghe thấy tiếng nấc nghẹn ngào vẫn còn vương vấn đâu đó trong không gian tĩnh lặng. Anh biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, không chỉ là con đường chữa lành bệnh tật cho Lan, mà còn là con đường hàn gắn lại niềm tin đã vỡ vụn, xây dựng lại tình yêu đã bị anh làm hoen ố bằng sự mù quáng của chính mình. Sự hối hận không phải là điểm dừng, mà là khởi đầu cho một hành trình sám hối và chuộc lỗi. Có lẽ, những gì đã xảy ra là một bài học đắt giá mà cuộc đời dành cho Hưng, để anh hiểu rằng tình yêu không chỉ cần sự nồng nhiệt, mà còn cần sự tin tưởng tuyệt đối, sự thấu hiểu và lòng bao dung vô bờ bến. Anh sẽ không bao giờ để Lan một mình gánh chịu nỗi đau nào nữa. Dù có phải đối mặt với bất cứ điều gì, anh cũng sẽ cùng cô vượt qua. Hưng đưa tay lên, nhẹ nhàng gõ cửa.

