Vớ tượng Phật dưới biển, dân làng tranh giữ rồi chuốc họa kinh hoàng…

Nhặt được tượng Phật dưới biển, dân làng ᴛʀᴀɴʜ ɴʜᴀᴜ ɢɪữ tưởng là lộc trời… 3 ngày sau xảy ra chuyện không ai ngờ…
“Đừng kéo lên! ᴄắᴛ lưới đi!”
Tiếng ʜéᴛ của lão Năm vang lên giữa biển, ɢấᴘ ɢáᴘ đến mức khiến cả thuyền ᴋʜựɴɢ ʟạɪ. Nhưng đã ᴍᴜộɴ. ᴛấᴍ ʟướɪ ᴄăɴɢ ᴄứɴɢ, ɴʜư ᴍắᴄ ᴠàᴏ ᴛʜứ ɢì đó ɴặɴɢ ᴋʜủɴɢ ᴋʜɪếᴘ dưới đáy.
Anh Hưng – người cầm lái – ǫᴜáᴛ ʟớɴ:
“ᴄắᴛ ɢì ᴍà ᴄắᴛ! ʙɪếᴛ đâᴜ ᴛʀúɴɢ ᴍẻ ʟớɴ!”
Ba người đàn ông ᴅồɴ sứᴄ ᴋéᴏ. Mặt nước ᴛáᴄʜ ʀᴀ, ʙọᴛ ᴛʀắɴɢ ɴổɪ ʟêɴ, rồi một khối đá đᴇɴ ᴛừ ᴛừ ᴛʀồɪ ʟêɴ khỏi mặt biển.
Khi nhìn rõ thứ nằm trong lưới… tất cả ᴄʜếᴛ ʟặɴɢ.
Một pho tượng Phật.
Tượng không lớn, chỉ khoảng hơn nửa mét, nhưng ɴặɴɢ ʙấᴛ ᴛʜườɴɢ. Lớp đá đen phủ rong rêu, vài chỗ bám đầy vỏ hàu. Gương mặt tượng hiền, mắt nhắm hờ, hai tay đặt trước bụng.
Nhìn qua, không có gì đáng s.ợ.
Nhưng lão Năm ʟùɪ ʟạɪ, ɢɪọɴɢ ʀᴜɴ:
“Thả xuống đi… đừng mang về.”
Hưng ᴄᴀᴜ ᴍàʏ:
“Ông ᴍê ᴛíɴ vừa thôi. Tượng Phật thì s.ợ cái gì?”
Lão Năm ʟắᴄ đầᴜ:
“Phật không ai vứt xuống biển cả. Nếu nó ở dưới đó… là có lý do.”
Không ai nghe.
Chiếc thuyền ǫᴜᴀʏ đầᴜ.
Đến trưa, tượng được đặt giữa sân nhà văn hóa làng. Tin lan nhanh, người ᴋéᴏ đếɴ xᴇᴍ đôɴɢ ɴɢʜịᴛ.
Một người trong đáᴍ đôɴɢ ɴóɪ ɴʜỏ:
“Đá này nhìn lạ… chắc đồ cổ.”
Người khác chen vào:
“ʙáɴ đɪ ᴄʜắᴄ ᴄả ᴛỷ.”
Không ai nhắc lại lời lão Năm nữa.
Chỉ có một chi tiết nhỏ mà ít người để ý: dưới chân tượng, nền xi măng lúc nào cũng ẩᴍ, ᴅù ᴛʀờɪ ɴắɴɢ ɢắᴛ.
Chiều hôm đó, cán bộ xã gọi điện lên huyện. Họ bảo sáng mai sẽ có người xuống kiểm tra.
Tối đến, tượng vẫn được để nguyên trong nhà văn hóa, khóa cửa lại.
Anh Hưng là người giữ chìa khóa.
Khoảng gần 1 giờ sáng, Hưng ᴛỉɴʜ ɢɪấᴄ.
Anh không biết vì sao mình dậy. Chỉ thấy trong đầᴜ ᴄó ᴄảᴍ ɢɪáᴄ ʀấᴛ ʟạ… như có ai đó vừa gọi tên mình.
Anh ngồi dậy, nhìn ra cửa.
Ngoài sân ᴛốɪ đᴇɴ.
Sáng hôm sau, cửa vẫn khóa.
Niêm phong còn nguyên.
Nhưng khi mở ra, vị trí tượng đã lệch đi một chút.
Không nhiều, chỉ khoảng vài centimet.
Mọi người nghĩ đơn giản:
“Chắc hôm qua đặt chưa chắc.”
Chỉ có lão Năm đứng ngoài, không bước vào.
Ông hỏi một câu:
“Đêm qua… có ai mơ thấy gì không?”
Không ai trả lời.
Đến trưa, đoàn khảo cổ về.
Người dẫn đầu là một người đàn ông tên Phúc. Ông cúi xuống xem tượng rất lâu, đặc biệt chú ý phần đáy.
Một lúc sau, ông hỏi:
“Ai là người kéo tượng lên?”
Hưng giơ tay.
Phúc gật đầu:
“Anh còn nhớ chính xác vị trí kéo lên không?”
Hưng nghĩ một lúc:
“Gần khu vực đá ngầm phía Đông… chỗ ít ai đáɴʜ ʟướɪ.”
Phúc im lặng vài giây, rồi nói:
“Ở khu đó… trước đây có một ngôi chùa ven biển bị sạt lở, chìm xuống nước cách đây hơn 40 năm.”
Cả đáᴍ xôɴ xᴀᴏ.
Một người hỏi:
“Vậy tượng này là của chùa đó à?”
Phúc lắc đầu:
“Không chắc. Nhưng có một đɪểᴍ ʟạ…”
Ông chỉ vào đáy tượng.
“Đây không phải tượng thờ bình thường. Phần đế có ᴅấᴜ ʙị ᴄắᴛ ʀờɪ, không phải đặt trên bệ.”
Hưng ᴄᴀᴜ ᴍàʏ:
“Ý ông là sao?”
Phúc nhìn quanh, rồi nói chậm:
“Có khả năng… nó không phải tượng đặt trong chùa. Mà là tượng từng được… ᴄʜôɴ.”…. mời quý độc giả đọc tiếp: https://chuyenthienha.com/s2lh

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Vớ tượng Phật dưới biển, dân làng tranh giữ rồi chuốc họa kinh hoàng…

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt