Năm 19 tuổi, tại nhà của chàng trai mà cô thầm thương trộm nhớ từ lâu, cô đã trao đi lần đầu tiên trong đời. Nhu cầu của anh không hề nhỏ, suốt nhưng năm tháng tuổi thanh xuân, ngoại trừ những ngày cố định mỗi tháng, anh không bao giờ bỏ lỡ cơ hội.
Đến năm 25 tuổi, anh đã trở thành nhân vật nổi tiếng trong giới kinh doanh. Vì trách nhiệm, vào năm thứ sáu ở bên nhau, anh đã cầu hôn cô. Cô vui sướng đến phát cuồng, bỏ qua công việc và cuộc sống, toàn tâm toàn ý đóng vai người vợ hoàn hảo của nhà giàu. Bạn bè đều nói, cô sẽ không bao giờ rời xa anh. Cô cũng nghĩ vậy.
Cho đến hôm nay, cô phát hiện ra chiếc điện thoại thứ hai của anh. Trong lúc anh đang tắm, có một cô gái nhắn tin đến kèm theo một bức ảnh selfie.
“Anh Lục, cảm ơn anh về món quà sinh nhật.”
Đó là một cô gái rất trẻ, gương mặt thanh tú nhưng mặc bộ trang phục đắt tiền không hợp với tuổi, nên trông hơi gượng gạo. Cô nhìn lâu đến mức mắt đỏ hoe. Cô luôn biết bên cạnh Lục Vũ Mặc có một người, chỉ là không ngờ đó lại là một cô gái như vậy. Ngoài nỗi đau lòng, cô cũng ngạc nhiên về sở thích của chồng mình. Cô nghĩ một chút lại cảm thấy có lỗi vì đã thấy bí mật của Lục Vũ Mặc.
Phía sau truyền đến tiếng cửa phòng tắm mở ra. Một lát sau, Lục Vũ Mặc bước ra, người vẫn còn ướt, áo choàng tắm màu trắng bọc lấy cơ bắp rõ ràng và lồng ngực săn chắc, trông anh vừa đẹp trai vừa quyến rũ.
“Nhìn đủ chưa?”
Anh rút điện thoại khỏi tay Tô Điềm, liếc cô một cái rồi bắt đầu mặc quần áo. Trên khuôn mặt anh không có một chút xấu hổ vì bị vợ phát hiện. Tô Điềm hiểu, anh tự tin vì tiền bạc, vì cô được anh nuôi trong nhà, dù trước khi kết hôn cô cũng từng là một nghệ sĩ vĩ cầm nổi tiếng trong nước.
Tô Điềm không tranh cãi với anh về bức ảnh đó, cô cũng không dám tranh cãi. Nhận thấy anh sắp ra ngoài, cô vội nói: “Lục Vũ Mặc, em có chuyện muốn nói với anh.”
Anh chậm rãi cài thắt lưng, nhìn vợ, có lẽ nhớ đến dáng vẻ yếu đuối của cô trên giường lúc nãy, không khỏi cười khẩy: “Lại muốn nữa à?”
Nhưng sự thân mật này chỉ là trò chơi. Anh chưa bao giờ đặt cô vợ này vào lòng. Chỉ vì một sự cố ngoài ý muốn mà anh phải lấy cô. Lục Vũ Mặc thu lại ánh nhìn, lấy chiếc đồng hồ Patek Philippe trên tủ đầu giường đeo vào cổ tay, giọng thản nhiên: “Anh còn năm phút, tài xế đang đợi dưới nhà.”
Tô Điềm đoán được anh đi đâu, ánh mắt tối lại: “Lục Vũ Mặc, em muốn ra ngoài làm việc.”
Ra ngoài làm việc?
Lục Vũ Mặc cài đồng hồ xong, quay sang nhìn cô, nhìn một lúc lâu, rồi rút một tấm séc trong túi áo ra, viết một con số và đưa cho cô: “Làm bà nội trợ ở nhà không tốt sao? Làm việc không hợp với em.”
Nói xong, anh định đi. Tô Điềm đuổi theo, hạ mình: “Em không sợ khổ! Em muốn ra ngoài làm việc… Em biết chơi vĩ cầm…”
Anh không kiên nhẫn nghe tiếp. Trong lòng anh, Tô Điềm giống như một cây tơ hồng yếu ớt bám vào người khác, không thích hợp để ra ngoài làm việc và chịu khổ.
Lục Vũ Mặc nhìn đồng hồ: “Hết giờ rồi!”
Anh rời đi không luyến tiếc, Tô Điềm không thể giữ anh lại, chỉ kịp hỏi: “Thứ Bảy là sinh nhật bố em, anh có thời gian không?”
Bước chân Lục Vũ Mặc chững lại: “Để xem!”
Cánh cửa nhẹ nhàng khép lại, một lát sau tiếng xe dưới lầu khởi động, càng lúc càng xa. Vài phút sau, người giúp việc lên lầu.
Họ biết tình cảm giữa ông chủ và bà chủ không tốt, nên trở thành người truyền tin: “Ông chủ phải đi H thành vài ngày, nói là có việc quan trọng. Ngoài ra, vừa nãy công ty gửi đến một loạt quần áo thay cho ông chủ, bà chủ, là chúng tôi đem đi giặt hay bà tự tay giặt và là ạ?”
Tô Điềm quỳ ngồi trên ghế sofa. Một lúc sau cô mới hoàn hồn, nhẹ giọng nói: “Tôi tự giặt.”
Vì Lục Vũ Mặc không thích mùi dung môi giặt khô, nên tất cả quần áo của anh, bao gồm cả vest, áo khoác, hầu như đều do Tô Điềm tự tay giặt và là.
Ngoài việc này, yêu cầu của Lục Vũ Mặc cũng rất cao. Anh không thích ăn thức ăn ngoài, không thích phòng ngủ có chút lộn xộn nào. Tô Điềm đã học nấu ăn, dọn dẹp, cắm hoa… cô dần trở thành một bà nội trợ hoàn hảo.
Cuộc sống của cô, hầu như chỉ còn lại Lục Vũ Mặc. Nhưng Lục Vũ Mặc vẫn không yêu cô. Tô Điềm cúi đầu, nhìn chằm chằm vào tờ séc.
Năm ngoái nhà mẹ đẻ cô phá sản, anh trai bị buộc tội và đang bị giam giữ, bố cô đột ngột mắc bệnh phải chi tiêu hàng tháng không dưới mười vạn, mỗi lần về nhà dì Thẩm đều phàn nàn cô lấy được quá ít từ Lục Vũ Mặc.
“Anh ta là tổng giám đốc tập đoàn Dược Lục Thị, tài sản hàng tỷ… Tô Điềm, cô và anh ta là vợ chồng, chẳng lẽ của anh ta không phải của cô sao?”
Tô Điềm cười khổ. Làm sao tài sản của Lục Vũ Mặc có thể là của cô? Lục Vũ Mặc không yêu cô, bình thường rất lạnh nhạt với cô, hôn nhân của họ chỉ có tình dục không có tình yêu, anh thậm chí không cho phép cô sinh con của anh, mỗi lần quan hệ anh đều nhắc cô uống thuốc.
Đúng rồi, cô phải uống thuốc. Tô Điềm mò mẫm tìm lọ thuốc, đổ ra một viên nuốt xuống. Uống xong thuốc, cô nhẹ nhàng kéo một ngăn kéo nhỏ, bên trong là một cuốn nhật ký dày, mở ra toàn là tình yêu của Tô Điềm 18 tuổi dành cho Lục Vũ Mặc——
Sáu năm, cô đã yêu anh suốt sáu năm!
Tô Điềm nhắm mắt lại. …
Tô Điềm không đợi được Lục Vũ Mặc về, tối thứ Sáu, nhà họ Tô xảy ra chuyện lớn. Có tin truyền ra, con trai cả nhà họ Tô——Tô Thời Yến, vì vụ án kinh tế của tập đoàn Tô Thị, có thể bị kết án mười năm.
Sàn nhà lạnh lẽo thấm qua lớp vải mỏng của chiếc váy. Tô Điềm quỳ đó, hơi thở gấp gáp, nước mắt tuôn rơi không ngừng. Tin dữ từ tối qua vẫn còn văng vẳng bên tai: anh trai cô, Tô Thời Yến, có thể phải ngồi tù mười năm vì vụ án kinh tế của tập đoàn Tô Thị. Căn biệt thự xa hoa của Lục Vũ Mặc bỗng chốc trở nên u ám, lạnh lẽo đến đáng sợ. Mọi thứ cô từng có, từng là, giờ đây vụn vỡ tan hoang.
“Không thể nào… Không thể nào…” Cô lẩm bẩm, giọng nói nghẹn lại. Căn bệnh của bố, gánh nặng tài chính, giờ thêm cú sốc này. Cô cảm thấy mình hoàn toàn bất lực. Lục Vũ Mặc, người chồng giàu có của cô, liệu có thể giúp gì không? Nhưng anh ta, với thế giới của những giao dịch và bí mật, liệu có quan tâm đến nỗi đau của cô, hay chỉ đơn giản coi đó là một gánh nặng phiền toái?
Cô nhìn chằm chằm vào tờ séc mà Lục Vũ Mặc đã đưa cho cô trước khi rời đi. Một con số vô cảm, dùng để “mua” sự yên lặng và sự phục tùng của cô. Cô nhớ lại lời Dì Thẩm luôn cằn nhằn về việc cô nhận quá ít tiền từ Lục Vũ Mặc, một tỷ phú điều hành tập đoàn Dược Lục Thị. “Anh ta là tổng giám đốc tập đoàn Dược Lục Thị, tài sản hàng tỷ… Tô Điềm, cô và anh ta là vợ chồng, chẳng lẽ của anh ta không phải của cô sao?” Lời nói đó giờ đây càng thêm châm chích.
Bàn tay Tô Điềm run rẩy với lấy cuốn nhật ký từ ngăn kéo. Sáu năm. Cô đã yêu Lục Vũ Mặc suốt sáu năm, từ năm mười tám tuổi. Tình yêu đơn phương ấy đã dẫn cô đến cuộc hôn nhân này, đến cuộc sống giả tạo này. Nhưng giờ đây, khi anh trai cô lâm vào cảnh khốn cùng, liệu tình yêu đó có còn ý nghĩa gì nữa không?
Một tiếng chuông điện thoại vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Tô Điềm. Là điện thoại thứ hai của Lục Vũ Mặc. Cô đã từng nhìn thấy những tin nhắn từ một cô gái trẻ, gương mặt thanh tú nhưng ăn mặc hớ hênh, gọi anh là “Anh Lục” và cảm ơn vì “món quà sinh nhật”. Anh ta đã không giấu giếm sự thật đó, chỉ đơn giản là cho rằng cô không có quyền phản ứng.
“Giờ mình phải làm gì để cứu anh ấy đây?” Câu hỏi đó vang vọng trong tâm trí cô, tuyệt vọng và hoang mang. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mặt trời yếu ớt cố gắng xuyên qua màn mây. Có lẽ, đã đến lúc cô phải tìm kiếm một con đường khác, một con đường mà cô không còn phải dựa dẫm vào Lục Vũ Mặc nữa. Có lẽ, tiếng vĩ cầm đã từng làm nên tên tuổi của cô, giờ đây sẽ là chìa khóa để cứu lấy gia đình mình.
Căn biệt thự của Lục Vũ Mặc chìm trong sự tĩnh lặng đến ngột ngạt. Tô Điềm ngồi co ro trên sàn phòng khách lạnh lẽo, tiếng khóc nấc nghẹn ngào. Chiếc điện thoại trên tay cô rung lên bần bật. Một hy vọng mong manh lóe lên. Cô vội vàng bắt máy, giọng nói run rẩy: “Anh Lục! Anh có thể giúp em không?”
Đầu dây bên kia, giọng nói của thư ký Lục Vũ Mặc vang lên, lạnh lùng và vô cảm: “Tổng giám đốc đang bận công tác ở H thành. Ông ấy không tiện nghe máy lúc này.”
“Nhưng mà…” Tô Điềm chưa kịp nói hết câu, đầu dây đã bị cắt ngang. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại đen ngòm, cảm giác bất lực và cô đơn dâng lên mạnh mẽ. Lục Vũ Mặc, người chồng của cô, người có thể giải quyết mọi vấn đề, giờ đây lại xa vời như một vì sao.
Cô liếc nhìn tờ séc vẫn còn nằm trên bàn. Những con số vô hồn, món quà của sự thờ ơ. Dì Thẩm vẫn luôn mỉa mai: “Anh ta là tổng giám đốc tập đoàn Dược Lục Thị, tài sản hàng tỷ… Tô Điềm, cô và anh ta là vợ chồng, chẳng lẽ của anh ta không phải của cô sao?” Lời nói đó giờ đây càng thêm cay đắng.
Tô Điềm run rẩy cầm lấy điện thoại thứ hai của Lục Vũ Mặc. Cô nhớ lại những tin nhắn mờ ám, những cuộc trò chuyện bí mật mà cô từng vô tình nhìn thấy. Cô gái trẻ đó, với những lời lẽ thân mật, “Anh Lục, em nhớ anh.” Lục Vũ Mặc chưa bao giờ giấu cô điều đó, anh ta chỉ đơn giản là không quan tâm đến cảm xúc của cô.
Nước mắt lại trào ra. Bố cô đang bệnh nặng, anh trai cô sắp phải ngồi tù mười năm, còn cô thì mắc kẹt trong cuộc hôn nhân với một người chồng xa lạ. Cô cảm thấy mình như một con búp bê bị bỏ rơi trong chiếc lồng son. Tuyệt vọng, cô ôm chặt lấy cuốn nhật ký cũ, nơi ghi lại tình yêu đơn phương kéo dài sáu năm. Sáu năm từ khi cô mười tám tuổi, trao đi lần đầu tiên cho anh. Giờ đây, tình yêu đó có còn ý nghĩa gì nữa không?
Cô đứng dậy, bước ra ban công. Gió đêm thổi mạnh, mang theo hơi lạnh. Ánh mắt cô nhìn về phía xa xăm, nơi có gia đình cô đang gặp biến cố. Lục Vũ Mặc, anh ta có thể giải quyết mọi thứ, nhưng anh ta lại là người đàn ông lạnh lùng nhất mà cô từng biết. Có lẽ, đã đến lúc cô phải tự mình đứng lên. Tiếng vĩ cầm từng làm nên tên tuổi của Tô Điềm, giờ đây có lẽ sẽ là con đường duy nhất để cô cứu lấy gia đình mình.
Tô Điềm gạt những giọt nước mắt còn vương trên má, hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại. Căn biệt thự rộng lớn giờ đây như một nhà tù, giam cầm cô trong sự tuyệt vọng. Cô biết mình không thể gục ngã. Anh trai Tô Thời Yến đang cần cô. Bố cô cũng cần cô.
Cô quay trở lại phòng làm việc của Lục Vũ Mặc, nơi mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn như khi cô rời đi vội vã tối hôm qua. Không gian ngột ngạt bởi mùi thuốc lá cao cấp và sự xa hoa lạnh lẽo. Tô Điềm bắt đầu lục lọi trong đống giấy tờ trên bàn làm việc của chồng. Những hồ sơ công việc, những bản hợp đồng trị giá hàng tỷ đô la của Tập đoàn Dược Lục Thị. Cô không tìm thấy thứ mình cần.
Tiếp đó, cô lục tìm trong ngăn kéo. Những chiếc bút ký đắt tiền, những tấm danh thiếp lấp lánh. Bất chợt, tay cô chạm vào một tập hồ sơ cũ, có vẻ bị thất lạc. Cô lôi nó ra. Những giấy tờ luật sư, những biên bản điều tra vụ án của Tô Thời Yến. Đây rồi.
Tô Điềm vội vàng mở điện thoại, tìm kiếm trong danh bạ những cái tên luật sư mà gia đình cô từng quen biết. Có vẻ như sau biến cố phá sản của nhà họ Tô, những mối quan hệ đó đã dần phai nhạt. Cô bắt đầu gọi.
“Alo, luật sư Minh phải không ạ? Em là Tô Điềm, con gái ông Tô Hùng.”
Giọng nói đầu dây bên kia có vẻ ngập ngừng: “À, chào cô Tô. Lâu quá không gặp. Có việc gì không?”
“Anh trai em, Tô Thời Yến, anh ấy gặp chuyện rồi… Anh ấy bị kết tội trong vụ án kinh tế. Em muốn nhờ luật sư xem giúp hồ sơ, tìm cách kháng cáo.” Tô Điềm cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
“Ôi chao, vụ án đó… Nghe nói phức tạp lắm. Cô Tô à, tôi e là… tôi đang bận một vài vụ án lớn, không có thời gian đâu.”
“Nhưng mà…”
Chưa kịp nói hết câu, Tô Điềm đã nghe tiếng tút tút dồn dập. Cô nhắm mắt lại.
Cô thử gọi cho một luật sư khác. Lại là một lời từ chối tương tự, với những lý do mơ hồ về “vướng bận”, “bận dự án”. Cô gọi điện thoại thứ ba, thứ tư. Kết quả vẫn không thay đổi. Họ tỏ ra e ngại, né tránh. Cái tên Lục Vũ Mặc và sự giàu có của anh ta dường như đã tạo ra một bức tường vô hình, khiến những người từng là bạn bè của gia đình giờ đây không dám bén mảng.
Tô Điềm cảm thấy một luồng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Sự sợ hãi bắt đầu bao trùm lấy cô. Anh trai cô sẽ phải đối mặt với mười năm tù giam. Bố cô đang bệnh nặng. Cô thì bị mắc kẹt trong cuộc hôn nhân không tình yêu. Lục Vũ Mặc, người chồng giàu có của cô, lại đang ở H thành, không thể liên lạc.
Cô siết chặt tập hồ sơ trong tay. Đôi mắt đỏ hoe nhìn quanh căn phòng sang trọng. Cái đồng hồ Patek Philippe trên tường lấp lánh. Chiếc điện thoại thứ hai của Lục Vũ Mặc vẫn nằm đó, chứa đựng những bí mật mà cô không muốn đối mặt. Cô nhớ lại lời Dì Thẩm, luôn mỉa mai về việc cô không “kiếm” được nhiều tiền từ Lục Vũ Mặc.
Tô Điềm buông thõng vai. Nhưng rồi, trong ánh mắt cô bỗng ánh lên một tia quyết tâm. Một tia lửa nhỏ bé, nhưng đủ để xua đi phần nào bóng tối.
“Không. Mình không thể bỏ cuộc,” cô thì thầm. “Phải có cách nào chứ?”
Cô nhìn vào tập hồ sơ một lần nữa. Cái nghề nghiệp cũ của cô – nghệ sĩ vĩ cầm nổi tiếng – dường như đang dần hiện ra. Cô đã từng dùng tài năng của mình để khiến mọi người ngưỡng mộ. Liệu nó có thể giúp cô cứu gia đình mình không? Cô cần tìm ra một con đường. Bất kỳ con đường nào.
Tô Điềm nhìn chằm chằm vào tập hồ sơ vụ án kinh tế của anh trai. Những dòng chữ lạnh lùng trên giấy tờ như cứa vào tim cô. Tiếng mưa rơi tí tách ngoài cửa sổ càng làm tăng thêm vẻ u ám. Cô biết mình không thể ngồi yên trong sự sang trọng giả tạo này.
Cô rời khỏi phòng làm việc, bước ra sảnh chính. Người giúp việc đang lau dọn sàn nhà bóng loáng.
“Tôi muốn ra ngoài một lát,” Tô Điềm nói, giọng hơi run.
Người giúp việc ngước lên, rồi lại cúi xuống, lẩm bẩm: “Cô chủ muốn đi đâu ạ? Thiếu gia dặn không được ra ngoài một mình.”
Tô Điềm không trả lời, cô xỏ vội đôi giày cao gót và bước ra cửa. Chiếc xe của Lục Vũ Mặc vẫn đậu trước biệt thự. Tài xế đứng bên cạnh, vẻ mặt khó xử.
“Tôi muốn đến trại giam,” Tô Điềm nói dứt khoát.
Tài xế lưỡng lự: “Nhưng mà… thiếu gia không cho phép.”
“Tôi không quan tâm Lục Vũ Mặc nói gì,” Tô Điềm siết chặt nắm tay. “Anh trai tôi đang ở trong đó. Bố tôi đang bệnh. Tôi không thể chỉ ngồi chờ.”
Tài xế nhìn vẻ kiên quyết của Tô Điềm, rồi thở dài. Anh ta mở cửa xe.
Đoạn đường đến trại giam dài đằng đẵng, xen lẫn tiếng mưa và tiếng sụt sịt nén lại của Tô Điềm. Khi xe dừng lại, cô bước ra, chiếc váy mỏng manh gần như ướt sũng.
Bên trong phòng thăm nuôi, không khí ẩm thấp và ngột ngạt. Tô Điềm nhìn thấy Tô Thời Yến ngồi đối diện, qua lớp kính dày. Anh tiều tụy hơn nhiều so với trí nhớ của cô, khuôn mặt xanh xao, đôi mắt trũng sâu.
“Anh ơi…” Tô Điềm nghẹn ngào gọi.
Tô Thời Yến ngước lên, đôi mắt anh ánh lên tia hy vọng mỏng manh. Anh cố gắng nở một nụ cười, nhưng nó trông thật gượng gạo.
Tô Điềm đặt tay lên mặt kính, áp sát vào chỗ anh trai. “Anh đừng lo. Em ở đây rồi.”
“Điềm à…” Tô Thời Yến cũng đưa tay lên, đặt lên mặt kính, chạm vào nơi bàn tay em gái đang đặt. “Em sao lại đến đây? Nguy hiểm lắm.”
“Em không sợ gì cả,” Tô Điềm nhìn thẳng vào mắt anh trai. Nước mắt cô lại tuôn rơi, nhưng lần này, chúng là nước mắt của sự quyết tâm. “Anh đừng bỏ cuộc, anh nghe em nói này. Em sẽ tìm mọi cách cứu anh ra khỏi đây. Dù có phải làm gì đi nữa. Anh đừng từ bỏ hy vọng!”
Tô Thời Yến nhìn em gái, trái tim anh thắt lại. Anh thấy được sự kiên cường trong đôi mắt cô, điều mà anh đã luôn tin tưởng ở cô, ngay cả khi mọi chuyện sụp đổ. Anh gật đầu, nén chặt cảm xúc.
“Anh tin em,” Tô Thời Yến nói, giọng khản đặc.
Hai anh em nhìn nhau qua tấm kính, lời hứa của Tô Điềm như một sợi dây neo giữ họ lại với nhau trong cơn bão tố.
Tô Điềm rời khỏi phòng thăm nuôi trại giam, không khí lạnh lẽo bên ngoài như muốn đóng băng sự quyết tâm vừa nhen nhóm trong lòng cô. Trời đã ngớt mưa, nhưng mặt đường vẫn còn loang lổ những vũng nước phản chiếu ánh đèn đường vàng vọt. Chiếc xe của Lục Vũ Mặc đợi sẵn. Tài xế mở cửa xe, nhìn cô với vẻ dè dặt.
“Về biệt thự,” Tô Điềm nói, giọng khàn đặc. Cô không còn để tâm đến việc Lục Vũ Mặc có biết cô đã đi đâu hay không.
Về đến căn biệt thự xa hoa, Tô Điềm bước vào sảnh chính. Người giúp việc vẫn đang lau dọn, vẻ mặt thờ ơ. Bầu không khí trong nhà vẫn yên ắng đến ngột ngạt, đối lập hoàn toàn với cơn bão tố đang giày xéo gia đình cô.
Bỗng, tiếng mở cửa xe quen thuộc vang lên từ bên ngoài. Lục Vũ Mặc đã trở về. Anh bước vào nhà, dáng vẻ vẫn điển trai và phong độ như thường lệ, khoác trên mình bộ vest đắt tiền, phong thái ung dung.
Tô Điềm vội vã chạy ra đón anh, tay chân luống cuống. Cô cố gắng kìm nén sự hoảng loạn, dồn hết hy vọng vào cuộc nói chuyện này.
“Anh… anh đã về rồi,” Tô Điềm lắp bắp. “Anh, có chuyện rồi. Gia đình em… bố em bệnh rất nặng, còn anh trai em thì…”
Cô chưa kịp nói hết lời, Lục Vũ Mặc đã đưa mắt liếc nhìn cô một cái. Ánh mắt anh lạnh lẽo, dường như không chút bận tâm.
“Anh đã nói anh không có thời gian cho những chuyện nhỏ nhặt đó,” Lục Vũ Mặc cắt ngang lời cô, giọng điệu dứt khoát, lạnh lùng. Anh nhìn thẳng vào cô, ánh mắt như đóng băng mọi hy vọng. “Anh bận lắm.”
Trái tim Tô Điềm như bị ai đó bóp nghẹt. Lời nói của Lục Vũ Mặc như một nhát dao sắc bén cứa vào lòng tự tôn và tình yêu đơn phương mà cô đã ủ giữ bấy lâu. Cô ngước nhìn anh, đôi mắt đỏ hoe ngấn nước, nhưng lời nói ra lại mang một sự kiên cường lạ lùng.
“Những chuyện nhỏ nhặt?” Tô Điềm lặp lại, giọng cô run rẩy nhưng không còn chút van xin nào. “Anh trai tôi bị oan, bố tôi đang nguy kịch, còn anh gọi đó là chuyện nhỏ nhặt sao, Lục Vũ Mặc?”
Lục Vũ Mặc chỉ nhếch mép cười, một nụ cười khinh khỉnh. “Tô Điềm, em nên nhớ vị trí của mình. Em sống trong nhà anh, ăn trên giường anh. Đừng ảo tưởng mình là ai.”
Lời nói tàn nhẫn của anh khiến Tô Điềm run lên. Cô nhận ra, trong mắt anh, cô chỉ là một món đồ có giá, một sự sắp đặt mà anh không hề xem trọng. Nước mắt tuôn rơi, nhưng lần này, chúng không phải là nước mắt của sự yếu đuối, mà là nước mắt của sự giác ngộ.
Cô lùi lại một bước, cố gắng lấy lại bình tĩnh. “Được. Em hiểu rồi. Em sẽ tự mình giải quyết.”
Nói rồi, Tô Điềm quay người, bước thẳng lên cầu thang, bỏ lại Lục Vũ Mặc đứng đó với vẻ mặt lạnh lùng quen thuộc. Cánh cửa phòng cô đóng sầm lại, tiếng vang vọng trong căn biệt thự rộng lớn, như một lời tuyên chiến ngầm. Cô biết, mình không thể dựa vào anh ta nữa.
Tô Điềm đứng sững ở đó, trái tim như bị đông cứng. Lục Vũ Mặc từ trên cầu thang bước xuống, tay anh cầm một tập tài liệu dày, ánh mắt không thèm nhìn cô. Anh đi thẳng đến chiếc bàn làm việc lớn, đặt tập tài liệu xuống.
“Em nói xong rồi chứ?” Giọng Lục Vũ Mặc lạnh như băng. Anh không ngẩng đầu lên.
Tô Điềm hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy. “Bố tôi bệnh nặng lắm. Anh trai tôi thì… anh trai tôi bị oan. Mẹ tôi… họ đang gặp khó khăn lớn.” Cô cố gắng liệt kê mọi thứ, từng chút một, mong anh có thể mảy may động lòng.
Lục Vũ Mặc cuối cùng cũng ngẩng đầu lên. Anh nhìn cô, ánh mắt quét qua khuôn mặt đầy nước mắt của cô với vẻ chán ghét rõ rệt. Anh lẳng lặng đi đến một ngăn kéo nhỏ trên bàn, mở ra. Từ trong đó, anh rút ra một tờ séc màu xanh lá cây.
Anh dùng cây bút máy Patek Philippe đắt tiền của mình, cẩn thận ký vào tờ séc. Sau đó, anh rút ra một cây bút khác, cắm vào một ngăn kéo khác, và bắt đầu viết. Tiếng bút sột soạt trên giấy vang lên rõ mồn một trong căn biệt thự im lặng. Tô Điềm nhìn chằm chằm vào bàn tay anh, trái tim đập thình thịch.
Lục Vũ Mặc viết xong, anh dùng lực mạnh, giật mạnh tờ séc ra khỏi tập giấy. Anh bước về phía Tô Điềm, tờ séc trên tay. Anh không trao nó cho cô một cách nhẹ nhàng. Anh nắm lấy cổ tay cô, dùng lực ép tờ séc vào lòng bàn tay cô, rồi buông tay ra.
“Đừng làm phiền anh nữa,” Lục Vũ Mặc nói, giọng nói vang lên đầy khinh miệt. “Cầm lấy số tiền này. Tự lo liệu chuyện gia đình cô đi.”
Tô Điềm nhìn xuống tờ séc trong tay. Con số trên đó thật sự rất lớn, đủ để gia đình cô xoay sở trong một thời gian. Nhưng nó không phải là sự giúp đỡ. Nó là một sự sỉ nhục. Anh đang dùng tiền để đuổi cô đi, để mua sự im lặng của cô.
Trong mắt cô, Lục Vũ Mặc từ người chồng mà cô yêu đơn phương, giờ đây chỉ còn là một kẻ lạnh lùng, tàn nhẫn. Anh ta đang dùng tiền để chứng minh rằng cô không có giá trị gì ngoài việc làm một “bóng ma” trong căn biệt thự của anh ta.
Nước mắt Tô Điềm tuôn rơi, không còn là giọt nước mắt cho hoàn cảnh của gia đình, mà là giọt nước mắt cho chính bản thân mình. Sự tủi nhục dâng lên nghẹn đắng nơi cổ họng. Cô ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Lục Vũ Mặc, ánh mắt giờ đây không còn chút yêu thương hay hy vọng. Chỉ còn là sự căm ghét và một ý chí sắt đá.
“Anh… anh hối hận vì đã cho tôi tiền sao?” Tô Điềm hỏi, giọng cô run rẩy nhưng chứa đựng một sự thách thức. Cô ghì chặt tờ séc trong tay, từng ngón tay siết lại. Cô sẽ không cầm lấy tờ séc này, không chấp nhận sự bố thí hèn hạ này.
Tô Điềm siết chặt tờ séc, từng ngón tay in sâu vào lớp giấy. Cô ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Lục Vũ Mặc. Đôi mắt cô giờ đây không còn là sự van xin hay đau khổ, mà là một ngọn lửa lạnh lẽo, thiêu đốt cả niềm tin và hy vọng đã từng có.
“Anh… anh hối hận vì đã cho tôi tiền sao?” Tô Điềm hỏi, giọng cô run rẩy nhưng ẩn chứa sự thách thức.
Lục Vũ Mặc nhếch mép cười khẩy, một nụ cười không có chút ấm áp nào. “Nực cười. Tôi chỉ không muốn nhìn thấy cảnh cô và cả cái nhà họ Tô các người lại làm phiền tôi nữa.” Anh ta nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt vẫn không rời khỏi Tô Điềm, như đang quan sát một con côn trùng dưới kính hiển vi.
Tô Điềm nhìn tờ séc trên tay, con số khổng lồ như một lời tuyên án. Tuyên án cho chính cuộc đời cô, tuyên án cho những tháng ngày cô đã từng ngây ngốc tin vào tình yêu. Anh ta dùng tiền để chôn vùi cô, để mua sự yên lặng, để cô đừng bao giờ dám mơ tưởng đến việc đòi hỏi bất cứ điều gì từ anh ta nữa.
“Tiền?” Tô Điềm lặp lại, giọng cô trở nên sắc như dao. “Anh tưởng anh mua được tất cả mọi thứ bằng tiền sao, Lục Vũ Mặc?” Cô cười, một nụ cười méo mó, đầy chua chát. “Anh mua được sự im lặng của tôi, mua được sự khuất phục của tôi, nhưng anh không bao giờ mua được sự tôn trọng của tôi.”
Cô nhìn chằm chằm vào Lục Vũ Mặc, rồi với một động tác dứt khoát, cô xé toạc tờ séc. Tiếng giấy rách vang lên khô khốc trong không gian tĩnh lặng. Cô xé tiếp, xé nữa, những mảnh giấy nhỏ bay lả tả trên sàn nhà như những cánh hoa tàn.
Lục Vũ Mặc cau mày, ánh mắt lóe lên sự khó chịu. “Cô đang làm cái quái gì vậy?”
Tô Điềm không trả lời. Cô tiếp tục xé, tiếng xé giấy ngày càng mạnh mẽ hơn, như tiếng búa tạ đang đập vỡ mọi xiềng xích trói buộc cô. Trong lòng cô, một ngọn lửa quyết tâm mạnh mẽ bùng cháy. Lời nói của chính mình vang vọng trong tâm trí cô: “Mình không thể sống mãi như thế này, mình phải tự cứu mình!”
Cô thả những mảnh giấy vụn rơi xuống sàn. Cô không nhặt chúng lên, không cần phải giữ lại bất cứ thứ gì liên quan đến gã đàn ông này nữa.
“Tô Điềm,” Lục Vũ Mặc gằn giọng, đứng dậy khỏi ghế. “Cô có biết mình đang làm gì không?”
Tô Điềm ngẩng đầu, nhìn thẳng vào anh ta. Nước mắt đã khô, thay vào đó là một ánh nhìn kiên định, lạnh lùng. “Tôi biết. Tôi biết mình cần phải làm gì.” Cô hít một hơi thật sâu, thanh lọc lồng ngực mình khỏi bầu không khí ngột ngạt này. “Từ giờ trở đi, tôi sẽ không bao giờ dựa dẫm vào anh nữa, Lục Vũ Mặc.”
Cô quay lưng lại với anh ta, bước về phía cửa. Mỗi bước chân của cô đều mang một âm hưởng của sự giải thoát. Cô sẽ không còn là cái bóng vô hình trong căn biệt thự này nữa. Cô sẽ tìm lại con đường của mình, con đường mà cô đã từng từ bỏ vì anh ta.
“Cô đi đi,” Lục Vũ Mặc lạnh lùng nói, nhưng trong giọng nói anh ta có một chút gì đó như sự bất ngờ. “Tôi xem cô có thể sống được bao lâu ngoài kia.”
Tô Điềm dừng lại ở ngưỡng cửa. Cô không quay đầu lại. “Tôi sẽ không bao giờ hối hận về quyết định này,” cô nói, giọng nói vang lên rõ ràng và mạnh mẽ. Sau đó, cô mở cửa và bước ra ngoài, để lại phía sau Lục Vũ Mặc và căn biệt thự lạnh lẽo, bước vào một cuộc đời mới, một cuộc đời thuộc về chính mình.
Tô Điềm bước ra khỏi căn biệt thự xa hoa, không một chút ngoảnh lại. Không khí buổi sáng sớm có chút se lạnh, nhưng không thể làm nguội đi ngọn lửa đang bùng cháy trong lòng cô. Cô đã từ bỏ tất cả, từ bỏ sự giàu sang giả tạo, từ bỏ người đàn ông đã từng là cả thế giới của mình, để tìm lại chính mình.
Cô bắt một chuyến xe buýt công cộng, ngồi ở băng ghế cuối, nhìn ra cửa sổ. Những tòa nhà cao tầng lướt qua, những con phố nhộn nhịp quen thuộc ngày nào giờ đây trông thật xa lạ. Cô lục tìm trong chiếc túi xách đã sờn cũ, lấy ra một chiếc điện thoại cũ đã tắt nguồn từ lâu. Vài ngày trước, khi dọn dẹp đồ đạc, cô đã tìm thấy nó. Chiếc điện thoại chứa đựng những ký ức về một thời huy hoàng, về những năm tháng cô là nghệ sĩ vĩ cầm nổi tiếng, được tung hô trên sân khấu.
Cô bật máy, màn hình mờ ảo hiện lên. Hàng loạt thông báo tin nhắn và cuộc gọi nhỡ từ những số lạ. Cô hít một hơi sâu, bắt đầu lướt qua danh bạ, tìm kiếm những cái tên đã cũ kỹ nhưng vẫn còn in đậm trong tâm trí. “Trình Giám đốc”, “Thu Hoài”, “Khánh Phong”. Những người đồng nghiệp, những người bạn thân thiết ngày xưa.
Tay cô run run, ngập ngừng bấm gọi cho Trình Giám đốc. Căn phòng nhỏ nơi cô đang ở tạm giờ đây thật im lặng, chỉ có tiếng tim đập thình thịch của chính cô.
“A lô? Ai đó?” Giọng nói hơi khàn khàn của Trình Giám đốc vang lên.
Tô Điềm nuốt khan. “Dạ… em là Tô Điềm ạ.”
Đầu dây bên kia im lặng trong vài giây, rồi một tiếng “Ôi trời!” thốt lên. “Tô Điềm? Là em đấy ư? Trời ơi, sao giờ em mới gọi cho anh?”
“Dạ… em xin lỗi. Em… em có chút chuyện muốn nhờ anh.” Giọng Tô Điềm nhỏ dần, cô cảm thấy sự ngượng ngùng và cả nỗi sợ hãi xâm chiếm. “Dạo này anh có… có biết chỗ nào đang cần người dạy nhạc không ạ? Hoặc là… có chương trình biểu diễn nào không?”
Trình Giám đốc im lặng một lúc lâu, có vẻ đang suy nghĩ. Tô Điềm chờ đợi trong hồi hộp, từng giây phút trôi qua như dài cả tiếng đồng hồ.
“Thật ra thì…” Trình Giám đốc thở dài. “Dạo này thị trường cũng khó khăn lắm em ạ. Mấy trung tâm dạy nhạc thì họ ưu tiên người trẻ, có tiếng trên mạng hơn. Còn các buổi biểu diễn thì… đa số là các nghệ sĩ trẻ, tên tuổi lớn. Ngay cả anh cũng đang chật vật đây.”
“Vậy sao ạ…” Tô Điềm cảm thấy mọi hy vọng vụt tắt.
“Nhưng mà…” Trình Giám đốc tiếp lời, giọng anh ta trở nên nghiêm túc hơn. “Anh có quen một ông thầy cũ, ông ấy đang mở một lớp nhạc nhỏ cho trẻ em ở ngoại ô. Lớp học cũng không lớn lắm, nhưng ông ấy có vẻ rất cần người phụ. Em có muốn thử không? Em là Tô Điềm cơ mà, tài năng của em ai cũng biết. Chắc chắn ông ấy sẽ rất vui khi có em.”
Nước mắt Tô Điềm lưng tròng. Cô cảm ơn Trình Giám đốc rối rít, ghi lại địa chỉ lớp học và số điện thoại của vị giáo sư già. Sau khi cúp máy, cô nhìn chằm chằm vào danh bạ, rồi lại ngập ngừng gọi cho Thu Hoài, một người bạn thân khác.
“Tô Điềm, giọng điệu sao yếu ớt thế? Ai bắt nạt cậu à?” Giọng Thu Hoài đầy quan tâm vang lên.
“Không… chị không sao.” Tô Điềm cố gắng giữ giọng bình thường. “Chị hỏi thăm chút thôi… giờ có… có ai hay tổ chức các buổi biểu diễn nhỏ lẻ không? Em muốn thử xem sao.”
Thu Hoài im lặng một lúc. “Em muốn đi làm lại sao, Điềm? Em cần gì phải vội thế? Vũ Mặc của em không đủ cho em sống sao?”
Câu hỏi của Thu Hoài như một nhát dao. Tô Điềm vội vàng ngắt lời. “Em muốn tự mình kiếm tiền. Em… em không muốn dựa dẫm nữa.” Cô cảm thấy hơi thở dồn dập. “Chị có biết chỗ nào không? Chỉ cần một cơ hội nhỏ nhất thôi cũng được.”
Thu Hoài thở dài. “Thật lòng thì, bây giờ không dễ dàng gì đâu em. Nhiều nơi họ tìm kiếm những cái tên mới, những người có sức hút trên mạng xã hội. Nhưng em đừng nản. Nếu có gì, chị sẽ báo cho em ngay.”
Cúp máy, Tô Điềm đặt tay lên ngực. Cảm giác trống rỗng và bất lực bao trùm lấy cô. Cô đã quá lâu không còn ở trong giới này, cô đã lạc hậu mất rồi. Cô muốn quay lại, nhưng con đường lại quá xa vời và đầy chông gai. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm. Cô biết, hành trình sắp tới sẽ vô cùng khó khăn, nhưng cô tuyệt đối không được bỏ cuộc. Cô phải tự mình đứng dậy, phải chứng minh cho Lục Vũ Mặc thấy cô không phải là món đồ chơi có thể mua bằng tiền.
Tô Điềm bước ra khỏi tòa nhà, cảm giác thất bại bám lấy cô như một đám mây u ám. Cô đã chuẩn bị rất kỹ cho cuộc phỏng vấn tại một trung tâm âm nhạc danh tiếng, nơi cô từng mơ ước được đứng dạy khi còn là sinh viên. Nhưng đáp lại cô chỉ là những ánh mắt dò xét và một lời từ chối thẳng thừng.
“Cô Tô Điềm, chúng tôi rất tiếc,” Giám đốc trung tâm, một người đàn ông trung niên với cặp kính dày cộp, nói với giọng điệu đều đều. “Thành tích của cô trên sân khấu là không thể phủ nhận, nhưng đó đã là chuyện của bao nhiêu năm về trước rồi.”
Tô Điềm cố gắng giữ bình tĩnh, giọng cô run run: “Tôi đã dành cả tuổi trẻ của mình cho âm nhạc. Tôi tin mình vẫn còn khả năng truyền dạy.”
“Khả năng thì có thể còn đó,” ông ta nhếch mép cười, nụ cười ẩn chứa sự khinh miệt. “Nhưng liệu cô còn ‘chơi’ được không? Cô đã rời xa sân khấu quá lâu. Khán giả bây giờ thích những gương mặt mới, những nghệ sĩ trẻ có sức hút trên mạng xã hội. Họ không còn mặn mà với những cái tên cũ kỹ như cô nữa đâu.”
Lời nói như những nhát dao đâm vào tim Tô Điềm. Cô cảm thấy nghẹn lại. “Nhưng tôi vẫn yêu nhạc…”
“Yêu nhạc không nuôi sống được ai cả, cô Tô à,” ông ta ngắt lời. “Chúng tôi cần những người có thể mang lại doanh thu cho trung tâm. Cô hiểu ý tôi chứ?”
Cô nhìn thẳng vào mắt ông ta, một sự tức giận xen lẫn tủi thân dâng lên. “Tôi hiểu. Cảm ơn vì đã cho tôi một buổi nói chuyện.”
Tô Điềm quay người bước ra, bước chân nặng trĩu. Cô bước dọc theo con phố đông đúc, tiếng xe cộ ồn ào như vỡ òa trong đầu cô. Cô đã từng là nữ hoàng của những đêm nhạc, là niềm tự hào của gia đình, là ước mơ của biết bao cô gái trẻ. Giờ đây, cô lại phải đối mặt với những lời lẽ cay nghiệt, những ánh mắt nghi ngờ.
Cô ghé vào một quán cà phê nhỏ, gọi một ly nước lọc. Chiếc điện thoại cũ trong túi rung lên bần bật. Là tin nhắn từ Dì Thẩm.
*“Điềm à, sinh nhật bố con sắp tới rồi. Tiền thuốc thang đắt lắm. Dạo này con có gửi gì về cho ông bà không? Đừng có lấy cớ bận rộn mà quên nghĩa vụ làm con đấy nhé. Lấy được Lục Vũ Mặc, tưởng con cũng sung sướng lắm, hóa ra vẫn nghèo rớt mồng tơi.”*
Tô Điềm siết chặt ly nước. Đúng là Dì Thẩm, lúc nào cũng chỉ biết tiền. Cô đã nói với bà ta bao lần, cô và Lục Vũ Mặc đã ly hôn. Nhưng bà ta vẫn một mực cho rằng cô đang sống trong nhung lụa.
Cô mở danh bạ, ngập ngừng gọi cho anh trai. “Tô Thời Yến, anh à… anh đang ở đâu vậy?”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu, rồi một giọng nói lạnh lùng vang lên: “Tô Điềm. Cô còn nhớ có một người anh trai tên là Tô Thời Yến sao?”
Trái tim Tô Điềm thắt lại. “Anh… anh khỏe không?”
“Khỏe lắm,” Tô Thời Yến đáp lại bằng một giọng mỉa mai. “Nhờ có em, tôi có thời gian rảnh rỗi để suy ngẫm về cuộc đời trong này.”
“Anh… anh đã bị kết án mười năm vì vụ án kinh tế tập đoàn Tô Thị. Em…” Tô Điềm nghẹn ngào. “Em biết mọi chuyện là do em không đủ năng lực để giúp anh. Em xin lỗi.”
“Cô nói cô xin lỗi?” Tô Thời Yến cười phá lên. “Ai cần lời xin lỗi của cô chứ? Cô đã bán mình cho Lục Vũ Mặc để đổi lấy cuộc sống giàu sang, để anh trai mình phải gánh chịu tất cả. Giờ thì cô lại muốn đóng vai người mẹ hiền, người chị tốt?”
Nước mắt Tô Điềm tuôn rơi. “Em không hề… Em đã cố gắng. Em đã rời bỏ tất cả để tìm lại chính mình.”
“Tìm lại chính mình?” Tô Thời Yến gằn giọng. “Cô nghĩ cô là ai? Cô là Tô Điềm, kẻ phản bội. Đừng bao giờ gọi cho tôi nữa.”
Cúp máy, Tô Điềm gục đầu xuống bàn. Cô cảm thấy thế giới xung quanh sụp đổ. Mất đi sự nghiệp, bị người thân ruồng bỏ, bị quá khứ đeo bám. Cô nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại cũ. Lục Vũ Mặc, anh có biết tôi đang khổ sở thế nào không? Anh có biết tôi đã đánh đổi tất cả để thoát khỏi anh không?
Cô nhớ lại lời nói của Lục Vũ Mặc trước đây, cái cách anh ta đối xử với cô như một món đồ chơi. Cô siết chặt nắm tay. Cô không thể bỏ cuộc. Cô phải đứng dậy, phải chứng minh cho mọi người thấy, Tô Điềm không phải là kẻ yếu đuối mà họ nghĩ. Cô sẽ tìm lại vị trí của mình, bằng chính đôi tay của mình.
Mặt trời đã ngả bóng, nhuộm vàng con đường về căn biệt thự xa hoa. Tô Điềm bước vào nhà, đôi vai trĩu nặng những tâm tư. Cô vừa trải qua một ngày dài đầy thất vọng, từ lời từ chối phũ phàng ở trung tâm âm nhạc cho đến cuộc gọi đầy cay đắng với anh trai.
Khi cánh cửa căn biệt thự vừa khép lại, một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau.
LỤC VŨ MẶC
(Đứng dựa vào khung cửa, ánh mắt sắc như dao găm)
Cô vừa đi đâu về?
Tô Điềm giật mình quay lại. Lục Vũ Mặc đứng đó, bộ vest đắt tiền là phẳng phiu, gương mặt không biểu lộ chút cảm xúc nào, chỉ có ánh mắt như xoáy sâu vào tâm can cô.
TÔ ĐIỀM
(Giọng run run)
Em… em đi dạo một chút.
LỤC VŨ MẶC
(Tiến đến, giọng càng thêm gay gắt)
Dạo? Hay là đi làm? Tôi nghe người giúp việc nói, cô vừa dạy nhạc ở một nhà nào đó.
Tô Điềm lập tức hiểu ra. Cô cố gắng giữ bình tĩnh.
TÔ ĐIỀM
Vâng. Đó là một gia đình khá giả, họ muốn con cái học vĩ cầm. Em chỉ giúp họ một buổi thôi.
Sự bình tĩnh của Tô Điềm như đổ thêm dầu vào lửa. Lục Vũ Mặc sầm mặt, tiến thẳng về phía cô. Đôi tay anh siết lại thành nắm đấm.
LỤC VŨ MẶC
(Gầm lên, giọng đầy tức giận)
Giúp? Cô tưởng cô đang làm gì vậy hả? Tôi đã nói rõ ràng, cô không được phép làm cái nghề này! Cô không hợp với việc đi làm! Về nhà ngay! Tôi không muốn vợ mình ra ngoài làm trò cười cho thiên hạ!
Nói rồi, Lục Vũ Mặc vớ lấy chiếc túi đựng vĩ cầm mà Tô Điềm vừa đặt xuống sàn. Anh ta quăng mạnh nó về phía cô. Chiếc vĩ cầm rơi xuống đất, tiếng va chạm chói tai vang lên. Cây đàn quý giá lăn lóc, một vài dây đàn bị đứt lìa.
Tô Điềm kinh hoàng nhìn cảnh tượng trước mắt. Nước mắt cô tuôn rơi.
TÔ ĐIỀM
(Giọng nghẹn ngào, thê lương)
Anh… sao anh lại làm vậy?
LỤC VŨ MẶC
(Nhếch mép cười khinh bỉ)
Sao tôi lại làm vậy? Cô còn dám hỏi tôi sao? Cô tưởng cô là ai? Là nghệ sĩ vĩ cầm nổi tiếng ngày xưa sao? Đã bao nhiêu năm rồi cô rời xa nó? Cô tưởng ai cũng muốn nghe tiếng đàn của một kẻ thất bại như cô à?
Anh ta tiến lại gần hơn, ghé sát vào tai Tô Điềm, giọng nói như độc địa.
LỤC VŨ MẶC
Nhìn lại mình đi. Cô giờ là ai? Là vợ của Lục Vũ Mặc. Là người phụ nữ của tôi. Cô chỉ cần ở nhà, tiêu tiền, và làm vui lòng tôi là đủ. Cô hiểu chưa? Đừng bao giờ nghĩ đến việc bước chân ra ngoài làm cái trò hề này nữa!
Tô Điềm ôm chặt cây vĩ cầm đã vỡ nát, cơ thể run rẩy. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy đau đớn và tuyệt vọng nhìn Lục Vũ Mặc. Mối quan hệ của họ, dù đã từng có những khoảnh khắc tưởng chừng là tình yêu, giờ đây chỉ còn là một chiếc lồng son vàng rực, giam cầm cô trong nỗi khổ đau.
Tô Điềm ôm chặt cây vĩ cầm đã vỡ nát, cơ thể run rẩy. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy đau đớn và tuyệt vọng nhìn Lục Vũ Mặc. Nước mắt lăn dài trên má, nhưng lần này, nó không còn là giọt nước mắt của sự yếu đuối, mà là lửa giận âm ỉ. Cô đứng thẳng người, giọng nói tuy còn run rẩy nhưng lại vang lên một cách kiên quyết, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
TÔ ĐIỀM
(Gào lên, giọng đầy đau đớn và phẫn nộ)
Anh có thể lấy đi tất cả, tiền bạc, danh vọng, nhưng anh không thể lấy đi cuộc đời và sự tự do của tôi! Anh không có quyền! Anh không có cái quyền đó!
Lục Vũ Mặc sững sờ trước sự thay đổi đột ngột của Tô Điềm. Vẻ kiêu ngạo trên mặt anh ta dần biến mất, thay vào đó là sự ngạc nhiên pha lẫn chút khó chịu. Anh ta tiến lại gần hơn, định túm lấy vai cô.
LỤC VŨ MẶC
(Giọng trầm xuống, cố gắng lấy lại quyền uy)
Tô Điềm, cô đang nói cái gì vậy? Đừng có làm quá lên. Cô là vợ của tôi, cô hiểu chứ?
TÔ ĐIỀM
(Lùi lại, tránh xa bàn tay đang chực chờ vươn tới)
Vợ anh? Vợ anh là ai? Là một con búp bê chỉ biết im lặng và nghe lời anh sao? Là một cái máy chỉ biết tiêu tiền và làm anh hài lòng thôi sao?
Nước mắt cô tuôn rơi, nhưng giọng nói vẫn gào lên như muốn xé toạc không gian.
TÔ ĐIỀM
Tôi đã từng yêu anh! Tôi đã từng nghĩ anh là tất cả của tôi! Nhưng anh đã vùi dập nó rồi! Anh đã bẻ gãy nó rồi! Anh đã làm tôi mất đi tất cả, từ ước mơ, sự nghiệp, đến cả gia đình tôi! Anh trai tôi đang ở trong tù vì những gì anh làm! Bố tôi đang bệnh nặng vì áp lực gia đình tan nát! Còn anh thì sao? Anh vẫn tiếp tục đẩy tôi vào vực sâu!
Cô chỉ tay vào chiếc điện thoại đang rung lên trên bàn. Ánh mắt sắc lạnh của cô nhìn Lục Vũ Mặc.
TÔ ĐIỀM
Tôi biết rồi. Tôi biết hết rồi. Cô gái kia là ai? Anh muốn gì ở tôi đây? Anh muốn tôi làm gì nữa? Anh muốn tôi cam chịu nhìn anh phản bội, nhìn anh hủy hoại tôi sao?
Lục Vũ Mặc nhìn cô, ánh mắt bỗng trở nên phức tạp. Hắn ta có vẻ bối rối, nhưng sự tức giận vẫn ẩn sâu bên trong.
LỤC VŨ MẶC
(Giọng trầm thấp, có chút cảnh cáo)
Tô Điềm, cô nên biết mình đang nói gì. Đừng để tôi phải làm những việc mà sau này cô sẽ hối hận.
TÔ ĐIỀM
(Cười chua chát, tiếng cười nghe như tiếng khóc)
Hối hận? Tôi còn gì để hối hận nữa đây, Lục Vũ Mặc? Anh đã lấy đi tất cả rồi. Nhưng anh nhớ cho kỹ, anh không có quyền lấy đi ý chí của tôi! Anh không có quyền lấy đi sự thật rằng tôi vẫn là Tô Điềm! Tôi sẽ không bao giờ để anh có quyền đó!
Cô quay lưng lại, bước đi về phía cửa. Đằng sau cô, Lục Vũ Mặc đứng sững sờ, ánh mắt nhìn theo bóng lưng cô đầy vẻ giận dữ và khó hiểu. Chiếc điện thoại trên bàn vẫn tiếp tục rung lên, như một lời nhắc nhở về những bí mật chưa được phơi bày.
Tô Điềm bước ra khỏi căn biệt thự của Lục Vũ Mặc, không mang theo gì ngoài một chiếc túi xách nhỏ và sự trống rỗng đến cùng cực. Cánh cửa đóng sập lại sau lưng cô, như một dấu chấm hết cho tất cả. Cô hít một hơi thật sâu không khí trong lành, cố gắng gạt bỏ mùi hương đắt tiền ám ảnh từ căn nhà ngột ngạt ấy. Bước chân cô trĩu nặng, nhưng ý chí thì lại kiên định một cách lạ lùng. Cô soạn sẵn đơn ly hôn trong chiếc túi xách, tờ giấy mỏng manh giờ đây trở thành vũ khí tối thượng.
Cô dừng lại bên lề đường, chờ đợi. Ánh mắt cô lướt qua cánh cửa kính của chiếc xe sang trọng đang đỗ trước cổng biệt thự. Chiếc xe đó, biểu tượng cho cuộc sống xa hoa mà cô từng mơ ước, giờ đây chỉ còn là một kỷ niệm cay đắng. Tiếng động cơ xe nổ giòn tan, Lục Vũ Mặc bước ra, vẻ mặt vẫn còn sự khó chịu sau trận cãi vã. Hắn ta nhìn Tô Điềm với ánh mắt dò xét, như thể đang tự hỏi cô sẽ làm gì tiếp theo.
TÔ ĐIỀM
(Bước lại gần, giọng nói trầm ổn, không chút dao động)
Chúng ta ly hôn đi. Cuộc hôn nhân này đã kết thúc rồi.
Cô đặt tờ đơn ly hôn lên nắp ca-pô chiếc xe đắt tiền của Lục Vũ Mặc. Tờ giấy mỏng manh nằm đó, như một lời tuyên án cho mối quan hệ mục ruỗng. Lục Vũ Mặc nhìn tờ giấy, rồi ngước lên nhìn Tô Điềm. Trên gương mặt hắn thoáng chút ngạc nhiên xen lẫn khinh thường.
LỤC VŨ MẶC
(Nhếch mép cười, giọng đầy mỉa mai)
Ly hôn? Cô nghĩ cô có quyền yêu cầu điều đó sao? Cô là ai mà đòi ly hôn với Lục Vũ Mặc này?
TÔ ĐIỀM
(Đôi mắt nhìn thẳng vào Lục Vũ Mặc, không né tránh)
Tôi không phải là con búp bê anh có thể điều khiển. Anh đã lấy đi quá nhiều thứ của tôi. Giờ là lúc tôi lấy lại những gì thuộc về mình.
Cô không đợi Lục Vũ Mặc trả lời, quay người bước về phía con đường phía trước. Cô biết, sau lưng cô, Lục Vũ Mặc sẽ có hàng tá cách để gây khó dễ, nhưng cô đã quyết tâm. Cô phải tự mình đứng dậy, tìm lại cuộc đời đã mất. Bố cô đang bệnh nặng, anh trai cô đang ở trong tù, và cô không thể gục ngã thêm lần nào nữa. Cô sẽ không để Lục Vũ Mặc có cơ hội giẫm đạp lên cô thêm một lần nào nữa. Dù con đường phía trước có khó khăn đến đâu, cô cũng sẽ đi.
Tô Điềm sải bước trên con đường lát đá quen thuộc của khu biệt thự, trái tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Mỗi bước chân của cô đều nặng trĩu nỗi uất hận và quyết tâm. Cô biết Lục Vũ Mặc sẽ không dễ dàng buông tha. Hắn ta là một con quái vật của thế giới tài chính, luôn thích thú với việc thao túng và hủy diệt.
Tại văn phòng làm việc xa hoa của mình, Lục Vũ Mặc ngồi sau chiếc bàn gỗ mun bóng loáng. Ánh mắt hắn lạnh lẽo nhìn vào màn hình máy tính, những dòng tin nhắn hiển thị rõ ràng. Cô gái trẻ, với những lời lẽ ngọt ngào và đòi hỏi, đang chiếm lấy sự chú ý của hắn. Hắn nhếch mép cười, một nụ cười đầy tính toán.
LỤC VŨ MẶC
(Nói với giọng kiêu ngạo)
Luật sư đâu?
Một người đàn ông mặc vest lịch lãm, vóc dáng cao gầy, bước vào. Đó là luật sư riêng của Lục Vũ Mặc, người đã quen thuộc với những vụ kiện tranh chấp tài sản phức tạp.
LUẬT SƯ
Tôi đây, tổng giám đốc.
LỤC VŨ MẶC
Tô Điềm muốn ly hôn. Cô ta tưởng mình là ai mà dám đòi ly hôn với Lục Vũ Mặc này? Cô ta sẽ mất tất cả. Dùng mọi quyền lực và mối quan hệ của tôi để gây khó dễ cho cô ta. Tước đoạt mọi thứ cô ta có. Đảm bảo rằng cái tên Tô Điềm sẽ không còn tồn tại trong giới kinh doanh và xã hội nữa.
Hắn dừng lại, nhấp một ngụm rượu whisky đắt tiền, ánh mắt đầy thù địch.
LỤC VŨ MẶC
Cô nghĩ cô có thể thoát khỏi tôi dễ dàng như vậy sao? Cô sẽ mất tất cả!
Bên ngoài, Tô Điềm gọi một chiếc taxi. Cô nhìn lại căn biệt thự xa hoa, nơi đã từng là mái ấm nhưng giờ đây lại là một nhà tù. Cô không còn gì để mất. Bố cô đang bệnh nặng ở nhà mẹ đẻ, trong khi anh trai cô, Tô Thời Yến, đang thụ án tù mười năm vì vụ án kinh tế của tập đoàn Tô Thị. Cô phải mạnh mẽ.
TÔ ĐIỀM
(Nói với tài xế, giọng dứt khoát)
Đến Cục Dân sự.
Chiếc taxi lăn bánh, bỏ lại sau lưng Lục Vũ Mặc và căn biệt thự giam cầm cô. Tô Điềm siết chặt chiếc túi xách nhỏ, bên trong là đơn ly hôn và một quyết tâm không gì lay chuyển. Cuộc chiến thực sự vừa mới bắt đầu.
Chiếc taxi lăn bánh, bỏ lại sau lưng Lục Vũ Mặc và căn biệt thự giam cầm cô. Tô Điềm siết chặt chiếc túi xách nhỏ, bên trong là đơn ly hôn và một quyết tâm không gì lay chuyển. Cuộc chiến thực sự vừa mới bắt đầu.
Cục Dân sự đông đúc, ồn ào. Tô Điềm bước vào, dáng vẻ kiên cường nhưng ẩn chứa sự mệt mỏi hằn sâu. Cô đứng đó, một mình giữa dòng người qua lại, cảm giác cô độc bao trùm.
Giữa những giấy tờ, thủ tục, Tô Điềm ký tên vào đơn ly hôn. Chữ ký của cô run nhẹ, nhưng dứt khoát. Cuộc hôn nhân với Lục Vũ Mặc, thứ mà cô từng mơ ước, giờ đây chỉ còn là một tờ giấy. Cô giao đơn cho nhân viên tiếp nhận, lòng nặng trĩu.
Vài tuần sau, cuộc sống của Tô Điềm như bước sang một trang mới. Cô trở lại với cây vĩ cầm, thứ đã từng là tất cả của mình. Tại một sảnh hòa nhạc nhỏ, ánh đèn sân khấu vụt tắt, chỉ còn ánh sáng dịu nhẹ chiếu vào cô.
Tô Điềm đứng đó, mặc một bộ váy đen đơn giản nhưng thanh lịch. Cô đặt cây vĩ cầm lên vai, nhắm mắt lại. Tiếng vĩ cầm cất lên, đầu tiên là một nốt nhạc run rẩy, sau đó bùng nổ. Nó vẽ nên một bức tranh âm thanh đầy cảm xúc: nỗi đau, sự mất mát, sự cô đơn, nhưng trên hết là sức mạnh và khát vọng sống.
Âm nhạc vang vọng khắp căn phòng, chạm đến từng trái tim khán giả. Họ im lặng lắng nghe, bị cuốn hút bởi từng nốt nhạc, từng cung bậc cảm xúc mà Tô Điềm truyền tải.
Khi bản nhạc kết thúc, cả khán phòng chìm trong giây lát tĩnh lặng, rồi bùng nổ trong tiếng vỗ tay vang dội. Tô Điềm mở mắt, ánh đèn phản chiếu trên những giọt nước mắt đang lăn dài trên má cô. Đó không phải là nước mắt của sự tuyệt vọng, mà là nước mắt của hạnh phúc và sự giải thoát. Cô cảm nhận được giá trị của bản thân đã trở lại, một giá trị không phụ thuộc vào bất kỳ ai.
Tô Điềm khẽ mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ và đầy tự tin.
TÔ ĐIỀM
(Thì thầm với chính mình, giọng xúc động)
Đây mới là cuộc sống của mình!
Căn biệt thự rộng lớn của Lục Vũ Mặc, giờ đây trở nên lạnh lẽo và trống trải hơn bao giờ hết. Lục Vũ Mặc ngồi trên chiếc ghế sofa bọc da sang trọng, tay cầm chiếc điều khiển TV. Ánh mắt anh dán chặt vào màn hình, nơi một bóng dáng quen thuộc đang tỏa sáng.
Trên sân khấu, Tô Điềm đang biểu diễn. Cô mặc một bộ váy đỏ rực, tôn lên vóc dáng thanh thoát và mái tóc dài óng ả. Cây vĩ cầm như hòa quyện vào từng chuyển động của cô, tạo nên một bản nhạc du dương nhưng đầy mãnh liệt. Khán phòng vang lên những tiếng vỗ tay không ngớt. Tô Điềm ngẩng đầu lên, mỉm cười rạng rỡ, ánh mắt kiên cường và đầy tự tin.
Lục Vũ Mặc sững sờ. Đây là Tô Điềm sao? Người phụ nữ mà anh từng nghĩ rằng chỉ biết dựa dẫm, chỉ biết sống trong sự bao bọc của anh, giờ đây lại trở nên mạnh mẽ và tài năng đến vậy. Anh nhớ lại những ngày tháng Tô Điềm còn là nghệ sĩ vĩ cầm nổi tiếng, rồi quãng thời gian cô giam mình trong căn biệt thự, chấp nhận những tờ séc và những viên thuốc tránh thai mà anh đưa ra.
Lục Vũ Mặc nhếch mép cười, một nụ cười pha lẫn sự ngạc nhiên và một chút gì đó giống như hối tiếc.
LỤC VŨ MẶC
(Lẩm bẩm một mình)
Cô ấy… đã thay đổi rồi.
Ánh mắt anh nhìn theo hình ảnh Tô Điềm trên màn hình, một cảm giác phức tạp trào dâng trong lòng. Anh day trán, cố gắng xua đi những suy nghĩ rối ren.
Bỗng nhiên, điện thoại trên bàn rung lên. Là một tin nhắn từ “Cô gái trẻ”.
ĐIỆN THOẠI CỦA LỤC VŨ MẶC (HIỂN THỊ)
[Cô gái trẻ]: Anh ơi, khi nào anh về? Em nhớ anh lắm…
Lục Vũ Mặc nhìn tin nhắn, rồi lại nhìn sang màn hình TV. Hình ảnh Tô Điềm vẫn rạng rỡ như vậy. Anh thở dài. Vụ án của Tô Thời Yến, bệnh tình của Bố Tô Điềm, và bây giờ là sự nghiệp đang lên của Tô Điềm. Mọi thứ dường như đang diễn ra theo một chiều hướng mà anh không thể kiểm soát.
Anh tắt TV, không muốn nhìn thêm nữa. Nhưng hình ảnh Tô Điềm trên sân khấu, với nụ cười đầy sức sống, vẫn ám ảnh trong tâm trí anh. Cô đã hoàn toàn thoát khỏi sự kiểm soát của anh. Và điều đó khiến anh cảm thấy một cảm giác khó chịu, một cảm giác thất bại.
LỤC VŨ MẶC
(Thì thầm, giọng đầy quyền lực nhưng pha lẫn sự hoang mang)
Dù sao đi nữa, cô ta cũng không thể thoát khỏi tầm mắt của tôi.
Lục Vũ Mặc ngả người ra sau ghế, ánh mắt vẫn không rời khỏi màn hình TV đã tắt. Hình ảnh Tô Điềm rạng rỡ trên sân khấu giờ đây như một thước phim tua chậm trong tâm trí anh. Cô ấy đã thực sự thay đổi. Mạnh mẽ, tự tin, và hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát của anh. Cảm giác bất lực lẫn một chút hối tiếc len lỏi trong từng tế bào.
Điện thoại của anh lại rung lên. Dòng tin nhắn từ “Cô gái trẻ” hiện lên, như một lời nhắc nhở về sự phức tạp trong cuộc sống mà anh đang cố gắng trốn tránh. Anh thở dài. Vụ án của Tô Thời Yến, bệnh tình của Bố Tô Điềm, và giờ là sự nghiệp âm nhạc đang thăng hoa của Tô Điềm. Mọi thứ dường như đang trôi theo một dòng chảy mà anh không còn sức để điều khiển.
Một âm thanh quen thuộc vang lên từ xa. Tiếng xe ô tô sang trọng dừng lại trước biệt thự. Lục Vũ Mặc đứng dậy, chậm rãi bước về phía cửa sổ. Chiếc Rolls-Royce Phantom màu đen bóng loáng dừng lại. Cửa xe mở ra, và một người phụ nữ bước xuống.
Đó là Tô Điềm.
Cô ấy mặc một bộ trang phục đơn giản nhưng tinh tế, mái tóc dài buông xõa tự nhiên. Khác hẳn với hình ảnh rực rỡ trên sân khấu, giờ đây, cô toát lên một vẻ đẹp đĩnh đạc và thanh thoát. Cô ngước nhìn lên căn biệt thự rộng lớn, nơi từng là nhà của mình.
Lục Vũ Mặc đứng sững người. Anh không ngờ cô sẽ quay lại đây. Ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào bóng dáng cô, như cố gắng tìm lại chút gì đó quen thuộc. Anh mở cửa, bước ra ngoài.
“Tô Điềm?” Giọng anh vang lên, vừa ngạc nhiên, vừa có chút gì đó dè dặt.
Tô Điềm quay lại. Khi ánh mắt cô chạm vào Lục Vũ Mặc, một thoáng ngỡ ngàng lướt qua. Rồi, một nụ cười nhẹ nhàng, thanh tao nở trên môi cô. Đó không phải là nụ cười hớn hở của một cô gái đang yêu, cũng không phải nụ cười cam chịu ngày xưa. Đó là nụ cười của sự chấp nhận, của sự trưởng thành, và của sự bình yên.
“Chào anh, Lục Vũ Mặc.” Giọng cô dịu dàng, nhưng mang một âm hưởng kiên quyết.
Lục Vũ Mặc tiến lại gần hơn. Anh muốn nói gì đó, muốn giải thích, muốn níu kéo. Nhưng lời nói cứ nghẹn lại trong cổ họng. Anh nhìn sâu vào mắt cô, cố gắng đọc vị. Nhưng tất cả những gì anh thấy là sự chân thành và một quá khứ đã khép lại.
“Em… em đến đây có việc gì không?” Anh hỏi, cố giữ giọng bình thường.
Tô Điềm lắc đầu nhẹ. “Không có gì. Chỉ là tình cờ đi ngang qua.” Cô nhìn quanh một lượt, ánh mắt lướt qua khu vườn rộng lớn, rồi dừng lại ở cánh cửa biệt thự. “Mọi thứ vẫn vậy nhỉ.”
“Anh… anh vẫn sống ở đây.” Lục Vũ Mặc trả lời một cách ngượng ngùng.
Một khoảng lặng ngắn ngủi bao trùm lấy họ. Tiếng gió khẽ luồn qua kẽ lá, mang theo mùi hương của cỏ cây. Tô Điềm khẽ mỉm cười.
“Em không còn thuộc về nơi này nữa, Lục Vũ Mặc.” Cô nói, giọng đều đều. “Cuộc sống của em bây giờ là của riêng em.”
Cô quay người, bước chậm rãi về phía con đường phía trước. Mỗi bước chân cô đi đều dứt khoát, không một chút chần chừ. Lục Vũ Mặc đứng đó, nhìn theo bóng lưng cô khuất dần. Anh muốn gọi cô lại, muốn níu giữ một chút gì đó còn sót lại, nhưng cổ họng anh như bị ai đó bóp nghẹt.
Anh nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi cô vừa đứng. Lục Vũ Mặc, một tỷ phú quyền lực, đứng đó, cô đơn, nhìn theo bóng hình người phụ nữ anh từng nghĩ mình có thể dễ dàng kiểm soát, giờ đây đã hoàn toàn tự do, bước đi trên con đường riêng của mình, bỏ lại sau lưng tất cả những gì từng ràng buộc. Trong ánh mắt anh thoáng hiện lên một nỗi mất mát không thể gọi tên, một sự trống rỗng ngự trị. Anh đã mất đi không chỉ người vợ, mà còn là một phần của chính mình.
Nhiều năm trôi qua, thành phố H, nay đã là một trung tâm sầm uất, nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Tòa nhà chọc trời của Tập đoàn Dược Lục Thị sừng sững giữa trung tâm thành phố, biểu tượng cho quyền lực và sự giàu có. Lục Vũ Mặc, với mái tóc đã điểm bạc đôi chút, vẫn giữ vững vị thế của mình. Tuy nhiên, trong ánh mắt anh ẩn chứa một nét u buồn khó tả, một sự tĩnh lặng khác xa với vẻ ngạo nghễ trước kia. Anh đã có được tất cả danh vọng, tiền tài, nhưng lại đánh mất đi điều quý giá nhất – sự bình yên trong tâm hồn.
Bên ngoài, cuộc sống vẫn tiếp diễn. Âm nhạc vẫn vang lên khắp nơi. Trên một sân khấu nhỏ trong một quán cà phê ấm cúng, Tô Điềm đang say sưa biểu diễn bản nhạc vĩ cầm quen thuộc. Nụ cười trên môi cô rạng rỡ, ánh mắt lấp lánh niềm hạnh phúc. Âm nhạc của cô giờ đây không còn là tiếng lòng đơn phương của một cô gái si tình, mà là lời ca của một tâm hồn đã tìm thấy chính mình, đã chữa lành mọi vết thương. Cô sống một cuộc đời độc lập, mạnh mẽ, và trọn vẹn. Cô đã trả lại món nợ ân tình, đã giải oan cho anh trai, đã cùng gia đình vượt qua giông bão. Sự nghiệp âm nhạc của cô ngày càng nở rộ, chinh phục trái tim của biết bao người.
Một ngày nọ, khi Tô Điềm đang rời khỏi buổi biểu diễn, trong dòng người tấp nập, cô bất chợt khựng lại. Ở phía đối diện đường, dưới ánh đèn đường vàng vọt, cô nhìn thấy một bóng hình quen thuộc. Đó là Lục Vũ Mặc. Anh đang đứng đó, nhìn về phía cô, ánh mắt đầy những cảm xúc phức tạp, những điều anh chưa bao giờ có thể nói ra.
Tim Tô Điềm khẽ rung động, nhưng không hề có sự hoảng loạn hay bối rối như xưa. Cô nhìn anh, một nụ cười nhẹ nhàng, thanh thoát lại nở trên môi. Lục Vũ Mặc đưa tay lên, như muốn tiến về phía cô, muốn nói một điều gì đó. Nhưng Tô Điềm chỉ khẽ lắc đầu, một cái lắc đầu rất nhẹ, biểu thị sự từ chối, sự chấp nhận, và sự bình yên. Cô không còn là người con gái năm xưa từng chìm đắm trong tình yêu đơn phương hay oán hận. Cô đã chọn con đường của mình.
Cô quay người, bước chậm rãi về phía trước, hòa vào dòng người. Từng bước chân cô đều vững vàng, tự tin. Tiếng vĩ cầm trong lòng cô vẫn vang lên, giai điệu của một cuộc đời đã được viết lại, một chương mới đã mở ra. Lục Vũ Mặc đứng đó, chỉ biết nhìn theo bóng dáng cô nhỏ dần, nhỏ dần, cho đến khi hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt. Anh biết, đã đến lúc anh phải chấp nhận rằng, cô ấy không còn thuộc về anh nữa. Cô ấy đã tìm thấy tự do, và anh, chỉ còn lại một mình với những hồi ức và sự tiếc nuối. Cuộc đời của Tô Điềm, từ nay, đã thuộc về chính cô, bay cao, bay xa, trên đôi cánh của âm nhạc và sự tự do.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

