Ba năm kết hôn, vậy mà bụng tôi vẫn mãi chẳng có động tĩnh gì. Tôi bắt đầu lo lắng thực sự.
Không ngờ rằng, sau một lần kiểm tra sức khỏe định kỳ, tôi lại nhận được kết quả chẩn đoán: ung thư tử cung, giai đoạn trung kỳ.
Khi cầm tờ kết quả trên tay, một đồng nghiệp trong bệnh viện bước tới an ủi:
“Đừng quá hoang mang. Bác sĩ Thẩm là chuyên gia trong lĩnh vực này, anh ấy nhất định sẽ biết cách hỗ trợ. Có cần tôi gọi anh ấy đến để nói chuyện với cô không?”
Gọi Thẩm Trí Viễn sao?
Người ấy còn chẳng tự chăm sóc nổi cho bản thân, vừa mới đây đã vội vã đi đâu mất dạng.
Tôi lắc đầu, siết chặt tờ kết quả trong tay, khẽ nói:
“Chị có thể giúp tôi đóng hồ sơ lại được không? Tôi muốn về nhà, tự mình nói chuyện với anh ấy.”
Tôi cầm điện thoại lên, bất giác nhớ đến cha mẹ và chị gái – họ đã cùng nhau ra nước ngoài từ ba năm trước.
Dù trong ký ức, sự ấm áp từ họ dành cho tôi gần như là điều hiếm hoi.
Nhưng khi đứng trước tin dữ, tôi lại thấy mình khao khát được nghe giọng của họ biết bao.
Vừa mở điện thoại, tôi phát hiện ứng dụng WeChat chưa thoát hoàn toàn. Giao diện vẫn hiện trạng thái cuối cùng: một bức ảnh thân mật giữa Thẩm Trí Viễn và… chị gái tôi, kèm dòng chữ: “Hôm nay trở về nước.”
Trái tim tôi bỗng như khựng lại một nhịp.
Chị ấy về nước hôm nay sao?
Người ra đón ở sân bay là chồng tôi – em rể của chị – còn tôi, đứa em ruột duy nhất, lại hoàn toàn không hề hay biết gì.
Đầu óc rối tung, tôi lập tức gọi điện cho Thẩm Trí Viễn, nhưng chỉ nghe thấy tiếng ngắt máy.
Tôi gọi lại lần nữa – điện thoại đã tắt.
Tôi đứng lặng một lúc trong hành lang bệnh viện, rồi thất thần quay về nhà sớm hơn thường lệ.
Thẩm Trí Viễn đâu phải thân thiết gì với chị tôi ngoài một lần gặp gỡ ngắn ngủi?
Vì sao lại nghỉ cả việc để đi đón chị ấy?
Tôi ngồi bất động hàng tiếng đồng hồ, tay vẫn siết chặt kết quả kiểm tra, nhưng điện thoại vẫn im lặng. Không một cuộc gọi, không một tin nhắn – từ cả anh lẫn chị tôi.
Linh cảm chẳng lành khiến tôi vào lại trang cá nhân WeChat của họ.
Trước đây, tôi từng thấy WeChat của chị chỉ hiện một dòng trạng thái trống rỗng, nhưng không hiểu sao giờ tôi lại xem được toàn bộ hình ảnh và bài đăng.
Những bộ quần áo quen thuộc, phong cách trang điểm như in… Tôi bỗng bật dậy, lao vào nhà vệ sinh, nhìn chằm chằm vào hình ảnh phản chiếu trong gương.
Tôi cầm những lọ mỹ phẩm trên bồn rửa, ném thẳng vào tấm gương đã bắt đầu mờ hơi nước.
Thì ra suốt ba năm qua, mọi hành động chăm sóc tỉ mỉ của Thẩm Trí Viễn – từ chọn quần áo, kiểu tóc, đến cách tôi trang điểm – tất cả chỉ để biến tôi thành một phiên bản khác của chị gái tôi.
Cuộc hôn nhân mà tôi từng cho là hạnh phúc… hóa ra chỉ là một màn kịch của tình yêu thay thế.
Và người mà tôi đang bị so sánh, chính là chị gái ruột – người mà tôi đã nhường nhịn từ bé đến lớn.
Tôi câm lặng, trong lòng chỉ còn lại một cảm giác – cay đắng đến tận xương tủy.
Cánh cửa mở ra, giọng anh vang lên phía sau:
“Sao em chưa ngủ?”
Tôi quay lại, bắt gặp trên gương mặt anh một nụ cười rạng rỡ – thứ cảm xúc chưa từng xuất hiện trong suốt ba năm chúng tôi làm vợ chồng.
Nhưng tôi biết rõ, nụ cười đó… không dành cho tôi.
Mà là dành cho chị gái tôi.
Tôi mím môi, cầm chặt bản báo cáo trong tay, bước lại gần anh:
“Em đang đợi anh.”
Tôi còn trẻ. Tôi không muốn chết.
Chồng tôi là bác sĩ chuyên khoa ung bướu, và tôi đã từng gửi trọn hy vọng vào anh.
Ung thư tử cung, giai đoạn giữa – không phải là một bản án tử, nhưng cũng không còn nhiều thời gian để do dự.
Với vai trò là một y tá, tôi hiểu rất rõ: nếu chậm trễ, phương án điều trị khả dĩ nhất là phẫu thuật cắt bỏ tử cung. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc, tôi có thể vĩnh viễn mất đi cơ hội làm mẹ.
Khi Thẩm Trí Viễn bước vào nhà, vẫn với dáng vẻ như thường lệ đưa áo khoác cho tôi, ánh mắt tôi lướt qua một vết son mờ còn vương trên vạt áo anh.
“Em ăn trước rồi mà, đúng không? Anh uống hơi nhiều… vào phòng tắm một lát đã.”
Anh ôm tôi một cái như mọi ngày, rồi nhanh chóng quay người đi vào nhà vệ sinh.
Tờ kết quả khám bệnh rơi khỏi tay tôi, bay là là xuống sàn.
Nhưng Thẩm Trí Viễn không quay đầu lại. Không một ánh nhìn, không một cử chỉ quan tâm.
Tôi đứng im lặng như tượng, trái tim lạnh buốt, nhận ra rằng suốt bao năm qua, tôi đã bị ràng buộc bởi những điều tưởng như tình yêu – nhưng hóa ra lại là sự áp đặt lặng lẽ.
Anh muốn tôi trở thành phiên bản khác của chị gái mình, từ cử chỉ, sở thích, đến cả cách ăn mặc… và tôi đã vô thức làm theo, như một con rối không biết phản kháng.
Tôi về phòng, nằm xuống giường. Một lát sau, khi anh bước ra từ phòng tắm, vẫn là thói quen cũ – anh vòng tay ôm lấy tôi từ phía sau.
“Lúc nãy, em định nói gì với anh vậy?”
Giọng anh trầm thấp, lạnh lùng, như thể mọi thứ đều nằm trong kiểm soát của anh – kể cả cảm xúc của tôi.
Tôi khẽ đáp: “Chị gái… chị ấy đã trở về rồi, đúng không?”
Thân người Thẩm Trí Viễn chững lại. Anh nới lỏng vòng tay, buông tôi ra.
Cái ôm vừa chớm ấm áp ấy, trong phút chốc tan biến.
“Tiểu Vy, anh không muốn em hỏi thêm về chuyện này nữa. Cứ tiếp tục sống như thế này… được không?”
Sống như thế này? Ý anh là gì? Là sự tồn tại của ba người trong mối quan hệ vốn dĩ nên là của hai?
Tôi siết chặt bàn tay đặt lên vùng bụng đang âm ỉ đau. Những lời khẩn cầu của tôi trước đây – cầu mong một gia đình trọn vẹn, một tình yêu được đáp lại – bỗng chốc trở thành trò đùa tàn nhẫn.
Thứ anh dành cho tôi chưa bao giờ là yêu thương. Đó là sự sở hữu, là kỳ vọng về một hình bóng thay thế.
Và tôi, chỉ là một con búp bê biết nghe lời.
Búp bê thì không có suy nghĩ, không có phản kháng, cũng chẳng được quyền lựa chọn.
“Ngủ đi.”
Cách để đọc full truyện ( Chắc chắn đọc được ạ )
Bước 1 : Lai bài viết
Bước 2 : Để lại một lời nhận xét góp ý , sau đó tìm tất cả các bình luận sẽ thấy linh đọc ạ
Lời nói lạnh lùng của Thẩm Trí Viễn vẫn còn văng vẳng bên tai, Tiểu Vy nằm đó, nước mắt chảy dài trên gối. Hơi ấm từ cái ôm giả dối của anh ta đã hoàn toàn tan biến, để lại trong cô chỉ là sự lạnh lẽo đến thấu xương. Trái tim Tiểu Vy vỡ vụn, không chỉ đau đớn vì căn bệnh ung thư tử cung đang gặm nhấm cơ thể, mà còn căm phẫn đến tột cùng khi nhận ra mình đã bị Thẩm Trí Viễn và chị gái ruột phản bội một cách tàn nhẫn.
Ba năm qua, Tiểu Vy đã sống như một con búp bê vô tri, để anh ta định hình từ mái tóc, bộ quần áo đến từng nụ cười. Cô đã tin tưởng, đã yêu thương, đã đặt tất cả hy vọng vào người chồng là bác sĩ ung bướu của mình. Vậy mà, tất cả chỉ là một màn kịch lừa dối, một trò chơi tình ái thay thế đầy bệnh hoạn.
Tiểu Vy siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Không! Cô không thể chấp nhận số phận này. Cô không thể cứ thế mà sống một cuộc đời vô nghĩa, chờ đợi cái chết đến cùng với sự phản bội tàn nhẫn. Cô không phải là con búp bê không có suy nghĩ, không có cảm xúc, càng không phải là vật thay thế cho bất kỳ ai. Một ngọn lửa căm hờn bùng lên trong lòng Tiểu Vy, thiêu cháy đi nỗi đau và sự yếu đuối. Cô sẽ không để mình bị hủy hoại như thế này. Không bao giờ nữa.
Sáng hôm sau, khi Thẩm Trí Viễn đã rời khỏi nhà để đến bệnh viện, căn phòng chìm vào sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Tiểu Vy từ từ bước vào phòng tắm, đứng trước tấm gương lớn. Hình ảnh phản chiếu của cô hiện lên với đôi mắt sưng húp, làn da nhợt nhạt, và một kiểu tóc, một phong cách mà cô chưa bao giờ thực sự yêu thích. Đây không phải là Tiểu Vy mà cô từng biết. Đây là một phiên bản được đẽo gọt, một “bản sao” mờ nhạt của chị gái cô, được Thẩm Trí Viễn kỳ công tạo dựng.
Cô khẽ chạm vào mái tóc mình, từng lọn xoăn nhẹ nhàng, màu nâu hạt dẻ, giống hệt mái tóc chị gái. Kệ mỹ phẩm chất đầy những món đồ mà anh ta đã chọn, từ màu son nude cho đến loại phấn nền tiệp màu da “tự nhiên” mà anh luôn khen ngợi. Từng bộ quần áo treo trong tủ, những chiếc váy nhã nhặn, kín đáo, hoàn toàn đối lập với phong cách năng động, cá tính của Tiểu Vy trước đây. Tất cả đều là những mảnh ghép của một con búp bê vô tri.
Một luồng uất hận trào dâng, thiêu đốt trong lòng Tiểu Vy. Cô không thể tiếp tục sống như thế này, không thể làm một cái bóng của người khác, đặc biệt là bóng của người chị đã phản bội cô. Cầm chiếc lược trên tay, cô đưa mắt nhìn quanh phòng, rồi ánh mắt dừng lại ở cây kéo nhỏ trong hộp dụng cụ làm móng. Một ý nghĩ điên rồ lóe lên.
Không một chút do dự, Tiểu Vy giơ kéo lên, đưa sát vào mái tóc đang buông dài. “Bản sao” này phải chết. Cô cắn chặt môi, mắt rực lửa, rồi “xoẹt” một tiếng, một lọn tóc dài rơi xuống lavabo. Từng nhát kéo dứt khoát, cắt phăng đi những lọn tóc đã từng được Thẩm Trí Viễn chăm chút. Tóc ngắn đến ngang vai, lởm chởm, không chút kiểu cách, nhưng lại mang đến một cảm giác giải thoát kỳ lạ.
Sau đó, cô quay sang kệ mỹ phẩm. Toàn bộ son môi màu nude, phấn nền, phấn mắt màu trung tính… tất cả những thứ mà Thẩm Trí Viễn đã chọn đều bị cô quét thẳng vào thùng rác. Rồi cô mở tủ quần áo. Từng chiếc váy lụa, áo blouse mềm mại, những bộ đồ “thanh lịch” mà anh ta đã mua cho cô, tất cả đều bị vứt ra sàn nhà không chút thương tiếc. Tiểu Vy nhặt lên một chiếc váy quen thuộc, chất liệu vải mềm mại như một lời chế giễu. Cô siết chặt nó trong tay, cảm nhận sự căm hận cuộn trào. Cô sẽ không mặc những thứ này nữa. Cô sẽ không là bất kỳ ai khác ngoài chính mình.
Tiểu Vy đứng giữa căn phòng bừa bộn, mái tóc cắt xén lởm chởm, hơi thở hổn hển. Dù gương mặt vẫn còn nét mệt mỏi, nhưng đôi mắt cô đã không còn vẻ yếu đuối của ngày hôm qua. Thay vào đó là ngọn lửa của sự quyết tâm, của một ý chí sắt đá. Cô sẽ tìm lại chính mình, không chỉ để sống, mà để chứng minh rằng cô không phải là con búp bê dễ dàng bị vứt bỏ. Cuộc chơi này, cô sẽ không để mình thua cuộc.
Sau khi trút bỏ mọi thứ Thẩm Trí Viễn đã áp đặt, Tiểu Vy nhìn lại căn phòng, rồi nhìn vào chính mình trong gương. Mái tóc lởm chởm, gương mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt rực lửa. Quyết tâm đã nhen nhóm thành ngọn lửa bùng cháy. Cô không thể để mình chết trong sự kiểm soát của anh ta.
Tiểu Vy nhanh chóng thay một bộ quần áo đơn giản, thứ duy nhất còn sót lại của “Tiểu Vy cũ” trong tủ. Cô lấy ví, giấy tờ, rồi rời khỏi nhà, không ngoảnh đầu lại. Bước chân cô dứt khoát hướng về phía cổng. Cô biết mình cần phải hành động, ngay lập tức.
Cô bắt một chiếc taxi, đưa địa chỉ một bệnh viện khác, không phải nơi Thẩm Trí Viễn làm việc. Trên đường đi, đôi mắt Tiểu Vy nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố lướt qua trong một mớ bòng bong. Cô vẫn cảm thấy một sự cô độc ghê gớm, nhưng lần này không còn là sự yếu đuối mà là một sự mạnh mẽ, tự chủ đến lạ. Đây là cuộc chiến của riêng cô, và cô sẽ tự mình giành lấy quyền kiểm soát.
Đến bệnh viện, Tiểu Vy bước thẳng vào quầy đăng ký. Cô xin được khám gấp với một bác sĩ chuyên khoa ung bướu khác, trình bày sơ bộ về tình trạng của mình. Chẳng bao lâu sau, Tiểu Vy được đưa vào phòng khám của Bác sĩ Mai Anh, một nữ bác sĩ có vẻ ngoài điềm tĩnh, ánh mắt sắc sảo.
Bác sĩ Mai Anh lật xem kết quả xét nghiệm và chẩn đoán mà Tiểu Vy mang theo. Gương mặt cô đanh lại, đôi khi gật gù. Tiểu Vy ngồi đối diện, tay siết chặt vạt áo, cố gắng kìm nén sự lo lắng đang dâng trào.
“Tiểu Vy,” Bác sĩ Mai Anh cuối cùng ngẩng đầu lên, đặt xấp giấy xuống bàn. “Tình trạng của cô là ung thư tử cung, giai đoạn trung kỳ. Đúng như chẩn đoán ban đầu.”
Tiểu Vy nuốt khan, trái tim đập thình thịch. “Vậy… còn cơ hội nào không ạ, thưa bác sĩ?”
Bác sĩ Mai Anh nhìn thẳng vào mắt Tiểu Vy, giọng nói vừa nghiêm túc vừa mang theo sự động viên. “Vẫn còn cơ hội, Tiểu Vy. Nhưng cô cần phải quyết đoán và tìm sự hỗ trợ đúng đắn. Giai đoạn này rất quan trọng, đòi hỏi phác đồ điều trị tích cực và một tinh thần vững vàng.”
Tiểu Vy cảm thấy một tia hy vọng lóe lên trong bóng tối. “Quyết đoán… và hỗ trợ đúng đắn…” Cô lẩm bẩm, rồi ngẩng cao đầu. “Tôi sẽ làm tất cả những gì có thể, thưa bác sĩ.”
Ánh mắt Bác sĩ Mai Anh ánh lên sự hài lòng. “Tốt. Chúng ta sẽ bắt đầu với một số xét nghiệm chuyên sâu hơn để đánh giá chính xác mức độ di căn, sau đó tôi sẽ lên phác đồ điều trị cụ thể cho cô.”
Khi rời khỏi phòng khám, Tiểu Vy cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút. Cánh cửa hy vọng đã mở ra, dù chỉ là một khe nhỏ. Cô hít thở thật sâu, cảm nhận không khí bệnh viện, mùi thuốc sát trùng quen thuộc. Cô vẫn cô độc, nhưng không còn cảm giác bị bỏ rơi. Trong khoảnh khắc này, Tiểu Vy đã tìm lại được chính mình, tìm lại được ý chí chiến đấu. Cô sẽ không gục ngã. Cuộc chiến này, cô sẽ tự mình định đoạt.
Tiểu Vy bước ra khỏi bệnh viện, làn gió lạnh buổi chiều lùa qua mái tóc lởm chởm. Cô bắt một chiếc taxi khác, nhưng lần này điểm đến là chính căn nhà mà cô từng nghĩ là tổ ấm. Ngồi trong xe, Tiểu Vy siết chặt tay, quyết tâm giờ đây đã không còn là ngọn lửa đơn độc mà được nung nấu bởi nỗi đau và sự phẫn nộ. Cô phải tìm bằng chứng. Cô phải đối mặt với sự thật, dù nó có tàn nhẫn đến đâu.
Chiếc taxi dừng lại trước cổng. Tiểu Vy bước xuống, ánh mắt quét qua ngôi nhà quen thuộc. Không có xe của Thẩm Trí Viễn. Anh ta chắc chắn vẫn còn ở bệnh viện hoặc đã đi đâu đó. Đây là cơ hội của cô. Cô mở cửa, căn nhà im ắng đến đáng sợ.
Đèn phòng khách bật sáng, Tiểu Vy đi thẳng vào phòng ngủ của hai vợ chồng. Hơi thở cô nặng nề khi nhìn quanh. Căn phòng này, từng tràn ngập kỷ niệm, giờ đây chỉ còn là một nhà tù không khí. Cô bắt đầu tìm kiếm. Đầu tiên là điện thoại của Thẩm Trí Viễn. Anh ta thường để nó sạc trên tủ đầu giường khi về nhà. Tiểu Vy nhìn thấy nó, nằm yên vị. Trái tim cô đập thình thịch.
Cô cầm chiếc điện thoại lên, ngón tay run rẩy gõ mật khẩu. Thẩm Trí Viễn không bao giờ đổi mật khẩu. Màn hình bật sáng. Tiểu Vy hít một hơi thật sâu, mở ứng dụng WeChat. Cô lướt qua các cuộc trò chuyện, nhưng không có gì đáng ngờ. Anh ta quá cẩn thận. Cô nhớ lại, Thẩm Trí Viễn có một thư mục ẩn trên điện thoại. Cô vào mục cài đặt, tìm kiếm, rồi một thư mục mang tên “Kỷ Niệm” hiện ra.
Tiểu Vy nhấn vào. Hàng loạt tin nhắn cũ hiện lên, những tin nhắn mật ngọt không phải dành cho cô. Tên người gửi là “Thiên Thần của Anh”. Cô biết đó là ai. Chị gái của Tiểu Vy. Những dòng chữ tình tứ, những kế hoạch gặp gỡ bí mật, và rồi, hàng loạt bức ảnh. Ảnh chụp chung của Thẩm Trí Viễn và chị gái cô, ở nhiều địa điểm khác nhau, từ ba năm trước, khi chị ấy vừa ra nước ngoài, cho đến những bức ảnh gần đây nhất, chỉ vài tháng trước. Họ ôm nhau, hôn nhau, nụ cười hạnh phúc rạng rỡ trên môi.
Mắt Tiểu Vy nhòe đi. Cô kéo lướt, kéo lướt, những bức ảnh như những nhát dao đâm vào lồng ngực cô. Từng khung hình đều là bằng chứng cho một mối tình vụng trộm kéo dài, sâu đậm. Cô thấy những chiếc nhẫn đôi, những buổi hẹn hò dưới ánh hoàng hôn mà Thẩm Trí Viễn nói là anh phải đi công tác. Mọi thứ sụp đổ.
Tiểu Vy buông điện thoại xuống, nước mắt chảy thành dòng. Toàn thân cô run bần bật. Cô cúi xuống, bắt đầu lục tung ngăn kéo tủ đầu giường của Thẩm Trí Viễn, nơi anh ta luôn khóa kín. Cô nhớ đã từng thấy anh ta để chìa khóa ở đâu đó. Cô tìm thấy một chiếc chìa khóa nhỏ, cũ kỹ, nằm sâu dưới đáy hộp đựng đồng hồ.
“Cạch.” Ổ khóa bật mở. Bên trong là một hộp gỗ nhỏ, trang trí tỉ mỉ. Tiểu Vy mở ra. Bên trong là một chiếc dây chuyền bạc có mặt khắc chữ “T&C” (Trí & Chi), một lá thư tay đã ngả màu ố vàng, và một đóa hoa hồng khô. Cô cầm lá thư lên, nét chữ mềm mại của chị gái cô hiện rõ: “Gửi Trí yêu dấu, em luôn mong ngày chúng ta được ở bên nhau mãi mãi. Em sẽ đợi anh.” Ngày tháng ghi dưới thư là bốn năm về trước.
Bốn năm. Tức là trước cả khi Thẩm Trí Viễn gặp và cưới cô. Anh ta đã yêu chị gái cô từ rất lâu, và mối tình này chưa bao giờ kết thúc. Tiểu Vy gục xuống sàn, nước mắt lăn dài trên gò má. Cô cảm thấy ghê tởm, không chỉ với Thẩm Trí Viễn và chị gái, mà còn với chính bản thân mình, vì đã quá mù quáng. Từng mảnh ghép của sự phản bội đang dần kết nối thành một bức tranh hoàn chỉnh, một bức tranh nhuốm màu dối trá và lừa lọc. Anh ta cưới cô, biến cô thành bản sao của chị gái cô, trong khi trái tim anh ta vẫn thuộc về người phụ nữ kia. Cô đã bị lợi dụng, bị biến thành một con rối, một vật thay thế. Sự thật đau đớn này còn tàn nhẫn hơn cả căn bệnh ung thư đang gặm nhấm cơ thể cô. Nhưng cùng với nỗi đau tột cùng, một ngọn lửa hận thù cũng bắt đầu bùng cháy dữ dội trong lòng Tiểu Vy. Cô sẽ không để mọi chuyện kết thúc như vậy.
Tiểu Vy đứng dậy, ánh mắt lạnh lẽo quét qua những bằng chứng tội lỗi nằm rải rác trên sàn. Nỗi đau đã biến thành một dòng nước đá chảy trong huyết quản, đóng băng mọi cảm xúc mềm yếu. Cô không còn khóc. Giờ đây, trong tâm trí cô chỉ còn là ngọn lửa hận thù và khao khát báo thù mãnh liệt. Cô sẽ không để những kẻ đã phản bội mình được sống yên ổn. Đặc biệt là chị gái cô, người mà cô luôn tin tưởng và yêu quý.
Cô nhặt điện thoại lên, ngón tay lướt đến danh bạ. Tìm thấy tên “Chị Yêu”. Một nụ cười mỏng manh, đầy sự khinh bỉ nở trên môi Tiểu Vy. Cô nhấn gọi. Chuông đổ vài hồi trước khi giọng nói ngọt ngào, quen thuộc vang lên.
“Alo, Vy à? Em gọi chị có gì không? Chị vừa hạ cánh xong, đang đợi Trí Viễn đến đón đây.”
Tiểu Vy hít một hơi thật sâu, giọng nói cô trầm tĩnh đến đáng sợ, không một chút run rẩy. “Chị gái, chúng ta cần gặp nhau. Ngay bây giờ. Em có chuyện quan trọng muốn nói với chị.”
Có một khoảng lặng ở đầu dây bên kia. “Gấp vậy sao em? Chị vừa về đến nơi mà. Chuyện gì mà không thể nói qua điện thoại?”
“Không thể. Chuyện này chỉ có thể nói trực tiếp,” Tiểu Vy nhấn mạnh từng chữ, “Chị muốn gặp ở đâu? Em sẽ đến đó.”
Giọng chị gái có vẻ ngập ngừng, xen lẫn chút khó chịu. “Uhm… vậy để chị xem. Chị muốn đến quán cà phê X, quán nhỏ ở cuối đường Y ấy. Chỗ đó ít người qua lại, tiện nói chuyện.”
“Được. Em sẽ có mặt trong hai mươi phút nữa,” Tiểu Vy nói, không đợi chị gái trả lời đã cúp máy.
Cô nhìn vào gương, khuôn mặt nhợt nhạt, nhưng đôi mắt lại sáng rực lên một cách bất thường, đầy vẻ kiên quyết và nguy hiểm. Tiểu Vy khoác chiếc áo khoác mỏng, bước ra khỏi nhà. Cô bắt một chiếc taxi. Trên đường đi, cô cố gắng gạt bỏ mọi cảm xúc, chỉ tập trung vào một điều duy nhất: đối mặt.
Khi Tiểu Vy bước vào quán cà phê, chị gái cô đã ngồi đó, nhấp một ngụm trà. Dáng vẻ vẫn thanh lịch, kiêu sa như ngày nào. Vừa thấy Tiểu Vy, chị gái cô nở nụ cười, vẫy tay.
“Vy! Lâu lắm rồi mới gặp em,” Chị gái nói, giọng điệu vẫn thân thiết như không có chuyện gì xảy ra.
Tiểu Vy bước đến, kéo ghế đối diện. Cô nhìn thẳng vào mắt chị gái mình, ánh mắt lạnh như băng. Nụ cười trên môi chị gái cô dần tắt.
“Chào chị,” Tiểu Vy đáp, giọng khô khốc. Cô đẩy một tập tài liệu nhỏ trên bàn. “Em đến đây không phải để hàn huyên.”
Chị gái Tiểu Vy nhíu mày. “Có chuyện gì vậy em? Trông em có vẻ không vui.”
“Em không vui,” Tiểu Vy lặp lại, “Thật ra là rất không vui. Em muốn nghe chính miệng chị nói ra sự thật. Tất cả sự thật.”
Chị gái Tiểu Vy khẽ nhấp môi trà, đôi mắt liếc nhìn tập tài liệu, một nụ cười gượng gạo. “Sự thật gì chứ, Vy? Em đang nói chuyện gì vậy?”
Tiểu Vy không trả lời câu hỏi vòng vo của chị gái. Thay vào đó, cô nhìn thẳng vào đôi mắt đang cố tránh né của chị ta, giọng nói không chút ấm áp. “Chị và Thẩm Trí Viễn, hai người rốt cuộc có quan hệ gì?”
Ngay lập tức, nét mặt chị gái Tiểu Vy cứng lại. Chiếc cốc trà trên tay cô ta hơi rung, khẽ va vào đĩa. “Vy, em đang nói gì vậy? Sao em lại hỏi một câu hỏi vô lý như thế? Chị và Trí Viễn, chúng ta là… là người nhà mà.” Cô ta cố gắng nở một nụ cười trấn an, nhưng đôi mắt lại lộ rõ vẻ hoảng loạn.
“Người nhà?” Tiểu Vy nhếch mép, giọng điệu đầy khinh bỉ. “Người nhà mà anh ta ra sân bay đón chị? Người nhà mà trong điện thoại của anh ta có ảnh chị ôm anh ta đầy thân mật, ngay trong phòng ngủ của chúng ta?”
Vừa nói dứt lời, Tiểu Vy rút điện thoại ra, không chút do dự trượt màn hình, mở bức ảnh đã tìm thấy trong ứng dụng WeChat của Thẩm Trí Viễn. Cô xoay màn hình điện thoại về phía chị gái. Bức ảnh chụp chị gái Tiểu Vy đang tựa đầu vào vai Thẩm Trí Viễn, nụ cười hạnh phúc, và anh ta đang vòng tay ôm lấy eo cô ta một cách tự nhiên. Phông nền mờ ảo phía sau rõ ràng là căn phòng ngủ quen thuộc của Tiểu Vy.
Khuôn mặt chị gái Tiểu Vy lập tức tái mét, máu huyết như ngừng lại. Cô ta nhìn chằm chằm vào bức ảnh, rồi ngẩng lên nhìn Tiểu Vy, đôi môi run rẩy muốn nói nhưng không thành lời. Nụ cười trên môi đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự sợ hãi và bàng hoàng tột độ.
“Không… không phải vậy đâu, Vy. Em… em hiểu lầm rồi,” Chị gái lắp bắp, giọng nói yếu ớt, cố gắng vớ váp một lời bao biện. “Đây là… đây là ảnh cũ, từ lâu lắm rồi. Chị và Trí Viễn chỉ là bạn bè thân thiết thôi, em biết đấy…”
“Bạn bè thân thiết?” Tiểu Vy cười lạnh lùng, tiếng cười nghe như mảnh băng vỡ vụn. “Bạn bè thân thiết đến mức biến em thành bản sao của chị? Thay đổi quần áo, kiểu tóc, cách trang điểm của em, tất cả chỉ để giống chị? Ngay cả vết son trên áo của chồng em cũng là son của chị, đúng không?”
Chị gái Tiểu Vy hoàn toàn chết lặng. Mọi lời nói dối đều tan biến trước những bằng chứng không thể chối cãi. Cô ta cúi gằm mặt, hai tay siết chặt lấy nhau dưới bàn, không dám đối diện với ánh mắt sắc như dao của Tiểu Vy.
Tiểu Vy từ từ đứng dậy, đôi mắt đỏ ngầu nhưng không một giọt nước mắt, chỉ còn lại sự căm hờn tột cùng. “Chị gái, chị đã cướp đi tất cả của em. Cả danh dự và tình yêu… và cả em trai của em.” Cô thì thầm, từng chữ như mũi dao đâm thẳng vào tim người đối diện, chứa đựng một nỗi đau và sự phản bội không thể dung thứ.
Đêm đó, ánh đèn vàng vọt từ chiếc đèn bàn hắt xuống, tạo nên những cái bóng loang lổ trong căn phòng khách của Tiểu Vy. Tiểu Vy ngồi trên sofa, tấm lưng thẳng băng, đôi mắt đỏ hoe nhưng không còn giọt lệ nào. Trên chiếc bàn trà trước mặt cô, bức ảnh thân mật của Thẩm Trí Viễn và chị gái cô đặt chỏng chơ bên cạnh vết son mờ trên vạt áo anh, cùng vài hình ảnh cô đã chụp lại từ ứng dụng WeChat của anh. Cô đã đợi.
Cánh cửa mở ra, Thẩm Trí Viễn bước vào, dáng vẻ mệt mỏi sau một ngày làm việc. Anh vừa định cởi áo khoác thì khựng lại, đôi mắt nheo lại khi nhìn thấy Tiểu Vy đang ngồi đó, và đặc biệt là những thứ trên bàn trà. Một sự im lặng nặng nề bao trùm căn phòng, chỉ có tiếng gió lùa khe cửa.
“Anh về rồi à?” Tiểu Vy lên tiếng, giọng nói lạnh lùng đến lạ lùng.
Thẩm Trí Viễn nuốt khan, bước đến gần hơn, ánh mắt quét qua những bằng chứng không thể chối cãi. Khuôn mặt anh ta thoạt tiên biến sắc, một tia hoảng loạn lướt qua. “Vy… em… chuyện này là sao?”
Tiểu Vy đứng dậy, đối diện với anh, đôi mắt cô nhìn thẳng vào anh như một mũi khoan sắc bén. “Anh không cần giả vờ nữa, Thẩm Trí Viễn. Tất cả ở đây rồi. Bây giờ, tôi cần anh giải thích.”
Anh ta nhìn chằm chằm vào những bức ảnh, rồi liếc sang vết son trên chiếc áo hôm qua anh vẫn mặc. Nét hoảng loạn ban đầu nhanh chóng biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt lạnh lùng, gần như thờ ơ. Anh ta hít một hơi sâu, đôi môi nhếch lên thành một nụ cười nhạt nhẽo, đầy vẻ mỉa mai.
“Giải thích?” Thẩm Trí Viễn lặp lại, giọng nói trầm và chậm rãi, từng chữ như dao cứa vào không khí. “Em muốn anh giải thích điều gì? Là chuyện anh và chị gái em đã yêu nhau trước khi anh gặp em? Hay là chuyện em chỉ là người thay thế? Là cái bóng của cô ấy mà thôi.” Anh ta nói một cách trơ trẽn, ánh mắt không hề dao động, thậm chí còn ánh lên vẻ thách thức. “Anh đã yêu cô ấy từ rất lâu rồi, Tiểu Vy.”
Trái tim Tiểu Vy như ngừng đập. Toàn thân cô lạnh toát, nỗi đau thể xác vì bệnh tật giờ đây không là gì so với sự thấu xương từ lời nói của Thẩm Trí Viễn. Cô lùi lại một bước, giọng nói run rẩy, gần như không thể tin vào tai mình. “Người thay thế? Cái bóng? Anh nói cái gì vậy?”
Thẩm Trí Viễn ném cái nhìn khinh miệt về phía những bức ảnh. “Em muốn nghe hết phải không? Được thôi.” Anh ta thở dài, như thể Tiểu Vy đang làm anh ta mất thời gian. “Ba năm trước, khi cha mẹ Tiểu Vy và chị gái của em ra nước ngoài, anh và cô ấy đã có một khoảng thời gian đẹp đẽ. Anh yêu cô ấy, tình yêu của anh không phải trò đùa. Nhưng cô ấy muốn đi, muốn có một cuộc sống khác, và cô ấy rời đi.”
Anh ta dừng lại, nhìn thẳng vào đôi mắt sững sờ của Tiểu Vy. “Khi gặp em, anh đã sốc. Em giống cô ấy đến lạ lùng, từ ánh mắt, nụ cười, cho đến từng cử chỉ nhỏ nhặt. Anh cứ ngỡ, đó là một cơ hội thứ hai.” Thẩm Trí Viễn nhếch mép, bước đến gần hơn, giọng nói như thì thầm một bí mật tàn nhẫn. “Anh đã cưới em, Tiểu Vy, không phải vì anh yêu em, mà vì em là bản sao hoàn hảo của chị gái em. Một cách để giữ hình bóng của cô ấy ở bên cạnh anh. Để anh không bao giờ cảm thấy cô đơn.”
Mỗi lời anh ta nói ra như một lưỡi dao sắc bén, cứa nát từng mảnh trong trái tim Tiểu Vy. Cô cảm thấy mọi thứ sụp đổ quanh mình. Căn phòng bỗng chốc quay cuồng, bệnh tật bỗng trở nên vô nghĩa trước sự phản bội tàn nhẫn này. Hóa ra, Thẩm Trí Viễn không phải là người cứu rỗi mà cô từng tin tưởng, anh ta là ác quỷ, đã biến cô thành một con rối, một vật thay thế. Cô sững sờ nhìn anh ta, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây chứa đầy sự kinh hoàng và tuyệt vọng. Cả cơ thể cô run lên bần bật, cảm giác như có ai đó vừa xé toạc trái tim cô ra thành từng mảnh vụn.
Cả cơ thể Tiểu Vy run lên bần bật, cảm giác như có ai đó vừa xé toạc trái tim cô ra thành từng mảnh vụn. Nhưng rồi, giữa đống đổ nát của sự phản bội, một ngọn lửa lạnh lẽo bỗng bùng lên trong cô. Nỗi tuyệt vọng tan biến, nhường chỗ cho sự căm hờn và một ý chí sắt đá. Cô ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ngầu không còn sự hoảng loạn mà thay vào đó là sự kiên quyết đến đáng sợ.
“Được thôi.” Giọng Tiểu Vy khàn đặc nhưng rõ ràng đến từng tiếng một, vang vọng trong căn phòng chết chóc. “Vậy thì kết thúc tất cả đi.” Cô bước lùi lại, giữ một khoảng cách an toàn với người đàn ông mà cô từng yêu hơn cả sinh mạng mình. “Tôi, Tiểu Vy, sẽ ly hôn anh, Thẩm Trí Viễn, ngay lập tức.”
Thẩm Trí Viễn nhướng mày, không có chút bất ngờ nào trong ánh mắt anh ta, chỉ là một sự thờ ơ đến ghê người. Anh ta khoanh tay trước ngực, dáng vẻ thoải mái như thể đang nghe một câu chuyện tầm phào.
“Anh nghĩ tôi sẽ chết mòn trong đau khổ sao?” Tiểu Vy cười khẩy, nụ cười méo mó ẩn chứa sự phẫn uất tột cùng. “Anh lầm rồi. Bệnh tật này, cuộc sống này, tôi sẽ tự mình chiến đấu. Không có anh, không có bất cứ ai. Tôi sẽ tự mình giành lại cuộc đời mình.”
Thẩm Trí Viễn chỉ khẽ nhếch môi, ánh mắt anh ta lướt qua Tiểu Vy như thể cô chỉ là một vật cản vô hình. Một cái thở dài nhẹ bẫng thoát ra, anh ta thậm chí còn lộ rõ vẻ nhẹ nhõm, như thể cuối cùng cũng được giải thoát khỏi một gánh nặng đã đeo bám bấy lâu. Anh ta không nói gì, chỉ quay lưng bước về phía sofa, ngồi xuống, hoàn toàn bỏ qua sự tồn tại của Tiểu Vy.
Sự thờ ơ đó còn đau đớn hơn vạn lời nói cay nghiệt. Tim Tiểu Vy quặn thắt, nỗi đau vì bị coi thường, bị vứt bỏ như một món đồ cũ khiến cô như muốn nghẹt thở. Anh ta thực sự không quan tâm, không một chút hối hận hay tiếc nuối. Thế nhưng, chính sự lạnh lùng đến tàn nhẫn ấy lại giúp Tiểu Vy nhìn rõ hơn bộ mặt thật của cuộc hôn nhân này. Nó là một gánh nặng, một xiềng xích cảm xúc được tạo nên từ sự giả dối, từ một tình yêu không hề tồn tại. Giờ đây, khi tất cả vỡ tan, một cảm giác giải thoát kỳ lạ len lỏi trong trái tim tan nát của cô. Cô đã tự do.
Tiểu Vy hít một hơi thật sâu, nắm chặt bàn tay đến mức móng tay găm vào da thịt. Cô quay gót, không buồn nhìn lại người đàn ông đang ngồi trên ghế, đôi vai anh ta thanh thoát đến lạ, đúng như vẻ ngoài của một người vừa trút bỏ được gánh nặng. Cô sẽ không để anh ta nhìn thấy bất kỳ giọt nước mắt nào nữa. Cô sẽ chiến đấu, một mình.
Tiểu Vy bước ra khỏi căn phòng như thể vừa trút bỏ được một gánh nặng, nhưng đồng thời lại mang theo hàng ngàn mũi kim châm vào tim. Cô đi thẳng vào phòng ngủ, nơi từng là tổ ấm, giờ chỉ còn là một nhà tù cảm xúc. Đôi mắt cô lướt qua những món đồ quen thuộc, những bức ảnh cưới, tất cả giờ đây đều nhuốm màu giả dối. Một cảm giác trống rỗng đến cùng cực ập đến, nhưng bên trong, ngọn lửa căm hờn vẫn âm ỉ cháy.
Bàn tay Tiểu Vy run rẩy tìm đến chiếc điện thoại. Cô do dự một lúc, hít một hơi thật sâu rồi nhấn số. Đó là số của cha mẹ cô. Đã bao lâu rồi cô chưa thực sự nói chuyện riêng với họ, từ khi họ cùng chị gái ra nước ngoài? Ba năm. Ba năm cô đơn trong cuộc hôn nhân đầy dối trá này.
Tiếng chuông điện thoại đổ dài, từng nhịp như đánh thẳng vào lồng ngực Tiểu Vy. Cuối cùng, một giọng nói quen thuộc vang lên, pha chút ngạc nhiên: “Vy đó à? Con gọi về có chuyện gì không con? Bên đây mẹ đang bận chút.”
Nghe tiếng mẹ, bao nhiêu kìm nén trong Tiểu Vy bỗng vỡ òa. Cô cắn chặt môi, cố gắng ổn định giọng nói nhưng nước mắt đã lăn dài. “Mẹ… cha… con có chuyện muốn nói.” Giọng cô nghẹn lại, đứt quãng.
Đầu dây bên kia, cha Tiểu Vy đã kịp nghe thấy sự bất ổn trong giọng con gái. Giọng ông lập tức trở nên căng thẳng: “Tiểu Vy, con sao vậy? Xảy ra chuyện gì à? Nói cho cha mẹ nghe đi con.”
Tiểu Vy nhắm mắt, như thể đang dồn hết can đảm. Cô kể, từng lời một, giọng càng lúc càng khàn đặc. Cô kể về cái ngày định mệnh ở bệnh viện, về tờ giấy chẩn đoán ung thư tử cung giai đoạn trung kỳ, về cái cảm giác trời đất sụp đổ dưới chân. Rồi cô kể về Thẩm Trí Viễn, người chồng mà cô từng tin tưởng hơn ai hết, đã phản bội cô ngay trong khoảnh khắc yếu đuối nhất. Và cuối cùng, cô kể về bức ảnh trên WeChat, về vết son mờ trên vạt áo, về sự thật kinh hoàng rằng chị gái ruột của cô chính là người tình của chồng mình, rằng cô chỉ là một bản sao đáng thương bị Thẩm Trí Viễn tạo ra để lấp đầy bóng hình chị gái.
Đầu dây bên kia, sự im lặng chết chóc bao trùm. Tiểu Vy có thể cảm nhận được sự bàng hoàng, kinh hãi từ cha mẹ mình, dù họ ở cách xa nửa vòng trái đất. Một tiếng nấc nghẹn ngào vang lên, là của mẹ cô.
“Vy… con ơi…” Giọng mẹ cô run rẩy, đầy đớn đau và hối hận. “Cha mẹ… cha mẹ xin lỗi con. Cha mẹ đã quá vô tâm… đã bỏ rơi con một mình. Cha mẹ không biết… không biết mọi chuyện lại tồi tệ đến mức này.”
“Con… con đã phải trải qua tất cả một mình, phải không con?” Giọng cha cô cũng khản đặc, như thể ông đang cố kìm nén tiếng khóc. “Chúng ta đã sai rồi, Tiểu Vy. Đã sai khi để con ở lại, đã sai khi tin tưởng bọn chúng mà không một lần nhìn lại con.”
Nỗi uất ức kìm nén bấy lâu trong Tiểu Vy bỗng trào dâng. Cô bật khóc nức nở, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. “Con mệt mỏi lắm, cha mẹ ơi… Con không biết phải làm gì nữa.”
“Không, con yêu. Con không một mình đâu!” Giọng mẹ cô vang lên dứt khoát, dù vẫn còn nghẹn ngào. “Cha mẹ sẽ về! Ngay lập tức! Cha mẹ sẽ hủy bỏ tất cả mọi thứ ở đây. Cha mẹ sẽ quay về Việt Nam ngay để ở bên con, chăm sóc con. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua. Không có bất cứ ai có thể bắt nạt con gái của cha mẹ nữa.”
“Đúng vậy, Tiểu Vy!” Giọng cha cô mạnh mẽ hẳn lên, chứa đựng sự quyết tâm và tình yêu thương vô bờ. “Cha mẹ sẽ không để con một mình nữa. Con không việc gì phải sợ hãi hay đối mặt với chúng một mình cả. Chúng ta là gia đình. Cha mẹ sẽ sắp xếp vé máy bay ngay bây giờ. Con cứ yên tâm, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Con không còn cô đơn nữa.”
Những lời hứa hẹn từ cha mẹ như một liều thuốc an thần, nhưng cũng là một gáo nước lạnh tạt vào sự kiên cường gượng ép của Tiểu Vy. Cả cơ thể cô thả lỏng, sự mệt mỏi và tổn thương ùa về. Nhưng kèm theo đó là một tia hy vọng mỏng manh, một cảm giác được che chở mà cô đã đánh mất từ rất lâu. Cuối cùng, cô không còn đơn độc nữa. Cô đã có cha mẹ ở bên.
Tiểu Vy cúp máy. Nước mắt đã ngừng rơi, nhưng lồng ngực cô vẫn còn run rẩy vì những tiếng nức nở vừa qua. Cả cơ thể cô thả lỏng, sự mệt mỏi và tổn thương ùa về, nhưng kèm theo đó là một tia hy vọng mỏng manh, một cảm giác được che chở mà cô đã đánh mất từ rất lâu. Cuối cùng, cô không còn đơn độc nữa. Cô đã có cha mẹ ở bên.
Chỉ vài ngày sau, cha mẹ Tiểu Vy đã có mặt tại Việt Nam. Không một lời oán trách, không một câu hỏi thêm về Thẩm Trí Viễn hay chị gái, họ chỉ ôm Tiểu Vy thật chặt, như thể muốn bù đắp cho ba năm cô đơn của con gái. Trong vòng tay của cha và mẹ, Tiểu Vy cảm thấy mình nhỏ bé trở lại, nhưng không phải sự nhỏ bé yếu đuối, mà là sự nhỏ bé được bao bọc, được yêu thương vô điều kiện. Một vài người bạn thân thiết của Tiểu Vy cũng đến thăm, mang theo những lời động viên chân thành và những món quà nhỏ để cổ vũ tinh thần cô. Họ ngồi bên giường, trò chuyện, kể những câu chuyện vui, cố gắng xua đi không khí nặng nề.
Tại bệnh viện, Tiểu Vy đối mặt với phác đồ điều trị mà bác sĩ đưa ra. Hóa trị, xạ trị, và một cuộc chiến dài phía trước. Nhưng lần này, Tiểu Vy không còn run sợ. Cô đã có cả một hậu phương vững chắc.
Ngày định mệnh ấy, Tiểu Vy bước vào một căn phòng nhỏ trong bệnh viện. Cha mẹ cô và hai người bạn thân nhất đứng ở cửa, ánh mắt đầy lo lắng nhưng cũng tràn ngập yêu thương. Tiểu Vy ngồi xuống ghế, đưa tay chạm vào mái tóc dài, mềm mại của mình lần cuối. Đó là mái tóc mà Thẩm Trí Viễn từng khen đẹp, là thứ anh ta muốn cô giữ nguyên để giống chị gái cô. Giờ đây, nó chỉ còn là gánh nặng.
Tiểu Vy gật đầu ra hiệu. Tiếng kéo lạch cạch vang lên. Từng lọn tóc rơi xuống sàn, như trút bỏ một phần quá khứ đầy dối trá và đau khổ. Khi mái tóc đã hoàn toàn biến mất, để lại một cái đầu trọc lóc, Tiểu Vy ngước nhìn lên, không còn là ánh mắt của sự mất mát, mà là của sự giải thoát. Cô đứng dậy, tiến về phía cha mẹ và bạn bè, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Cô đã sẵn sàng.
Những ngày sau đó, Tiểu Vy bắt đầu quá trình hóa trị. Mỗi buổi truyền hóa chất là một trận chiến cam go, cơ thể cô mệt mỏi rã rời, buồn nôn, đau nhức. Nhưng mỗi khi nhìn thấy ánh mắt kiên định của cha, sự ân cần của mẹ, hay những lời động viên qua tin nhắn từ bạn bè, Tiểu Vy lại siết chặt tay, nhủ thầm phải cố gắng. Cô không còn khóc than hay tự ti. Cô đón nhận từng đợt hóa trị như một chiến binh đón nhận từng trận đánh.
Một buổi tối, khi đã về nhà sau đợt hóa trị, Tiểu Vy đứng trước gương phòng ngủ. Ánh đèn hắt lên mái đầu trọc lóc, lên khuôn mặt gầy gò nhưng đôi mắt lại sáng rực lên một ngọn lửa không thể dập tắt. Cô nhìn chằm chằm vào hình ảnh phản chiếu của chính mình, như đang đối thoại với một con người hoàn toàn mới.
“Tiểu Vy,” cô thì thầm, giọng nói khàn đặc nhưng mạnh mẽ, “mày đã chịu đựng quá đủ rồi.” Cô hít một hơi thật sâu, đôi mắt ánh lên sự kiên cường đến tột cùng.
“Tôi sẽ sống vì chính mình, không phải vì ai khác, và tôi sẽ chiến thắng.” Lời tuyên bố vang vọng trong căn phòng, không phải chỉ là lời nói, mà là một lời thề son sắt.
Tiểu Vy không lãng phí thêm một giây nào cho quá khứ. Lời tuyên bố về việc sống cho chính mình đã trở thành kim chỉ nam cho mọi hành động của cô. Ngay sáng hôm sau, cô liên hệ luật sư. Cha mẹ cô luôn ở bên, lặng lẽ ủng hộ, như hai ngọn hải đăng vững chãi trong giông bão.
Vài ngày sau, Tiểu Vy ngồi trước mặt một nữ luật sư đầy kinh nghiệm. Bản đơn ly hôn đã được soạn thảo kỹ lưỡng, từng câu chữ đều sắc bén và dứt khoát. Cô cầm bút, ký tên mình, nét chữ không chút do dự, như thể đang đóng lại một cánh cửa đầy đau khổ và mở ra một chương mới.
Thẩm Trí Viễn nhận được đơn ly hôn. Anh ta không hề phản đối. Có lẽ, sự thật đã phơi bày khiến anh ta không còn lý do gì để níu kéo, hoặc có lẽ anh ta đã quá mệt mỏi với mọi chuyện.
Một buổi chiều tại văn phòng luật sư, Tiểu Vy và Thẩm Trí Viễn đối mặt nhau lần cuối trên danh nghĩa vợ chồng. Không khí căng như dây đàn, nhưng gương mặt Thẩm Trí Viễn lại vô cảm đến lạ, không một chút dao động hay hối lỗi. Anh ta ngồi đó, một bức tượng sống không cảm xúc.
“Anh Thẩm Trí Viễn, anh có ý kiến gì về việc phân chia tài sản không?” Luật sư của Tiểu Vy hỏi, giọng điệu chuyên nghiệp.
Thẩm Trí Viễn liếc nhìn Tiểu Vy rồi quay đi, ánh mắt trống rỗng. “Không. Tôi không tranh chấp gì cả.” Anh ta đáp cụt lủn, như muốn kết thúc mọi chuyện càng nhanh càng tốt.
Tiểu Vy nhìn anh ta, trong lòng không còn một chút căm ghét hay phẫn nộ. Chỉ còn sự trống rỗng và một quyết tâm dứt khoát. Cô không cần gì từ anh ta, ngoài sự tự do. Quá trình ly hôn diễn ra nhanh chóng đến không ngờ, mọi thủ tục được hoàn tất êm đẹp, không một chút sóng gió hay tranh cãi. Cô đã chính thức trở thành người tự do.
Sau khi mọi chuyện đã xong xuôi, Tiểu Vy mở điện thoại. Cô vào danh bạ, tìm tên “Chị gái”. Mọi tin nhắn cũ, mọi cuộc gọi lỡ, giờ đây chỉ còn là những vết cứa. Cô không ngần ngại nhấn nút chặn, sau đó xóa số. Không một lời từ biệt, không một cơ hội giải thích hay tha thứ. Mối quan hệ chị em đã từng là tất cả đối với cô, giờ đây đã tan vỡ không thể hàn gắn. “Kết thúc rồi,” Tiểu Vy thầm nghĩ, một nỗi chua xót dâng lên nhưng cũng kèm theo sự giải thoát.
Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể Tiểu Vy, nhưng nó không thể xoa dịu hoàn toàn những vết sẹo sâu hoắm trong lòng. Cô đã thoát khỏi chiếc lồng mạ vàng, nhưng cái giá phải trả là quá lớn. Cô nhìn ra cửa sổ, nắng chiều hắt vào căn phòng. Cuộc sống mới đang chờ đợi, nhưng con đường phía trước vẫn còn dài và đầy thách thức. Cô đã mất đi quá nhiều, nhưng cô đã tìm lại được chính mình.
Nhiều tháng trôi qua. Tiểu Vy đã trải qua một hành trình điều trị đầy gian nan, nhưng cũng đầy nghị lực. Sự kiên trì và quyết tâm đã mang lại những tín hiệu tích cực rõ rệt. Gương mặt Tiểu Vy không còn xanh xao, mệt mỏi như trước, thay vào đó là vẻ hồng hào, rạng rỡ đầy sức sống. Mái tóc cô, dù vẫn còn ngắn, đã bắt đầu mọc dày hơn, đánh dấu một sự hồi sinh mạnh mẽ. Cô không chỉ hồi phục về thể chất mà tinh thần cũng trở nên vững vàng hơn bao giờ hết.
Một buổi chiều tại Bệnh viện, nơi từng là nỗi ám ảnh, giờ đây lại là nơi Tiểu Vy tìm thấy ý nghĩa mới. Cô không còn mặc chiếc áo bệnh nhân, mà thay vào đó là bộ trang phục thanh lịch, tự tin. Cô bước vào một phòng sinh hoạt cộng đồng, nơi tập hợp những bệnh nhân ung thư khác đang trong quá trình điều trị. Ánh mắt họ dõi theo cô đầy tò mò và cả sự tuyệt vọng.
Tiểu Vy mỉm cười ấm áp, nhìn từng gương mặt quen thuộc. Cô hiểu cảm giác của họ hơn ai hết.
**TIỂU VY**
Chào mọi người. Tôi là Tiểu Vy. Tôi cũng từng là một bệnh nhân ở đây, cũng từng đối mặt với căn bệnh ung thư tử cung, giai đoạn trung kỳ… Cảm giác sợ hãi, tuyệt vọng, tôi đã trải qua tất cả.
Một cụ bà ngồi ở hàng ghế đầu khẽ thở dài, đôi mắt mờ đục nhìn Tiểu Vy.
**CỤ BÀ**
Khó lắm con ạ… Chống chọi từng ngày.
Tiểu Vy gật đầu đồng cảm. Cô bắt đầu chia sẻ câu chuyện của mình, từ những ngày đầu nhận tin dữ, những biến cố trong cuộc sống cá nhân, cho đến hành trình điều trị và tìm lại chính mình. Cô không né tránh những nỗi đau, nhưng cách cô kể lại khiến mỗi từ ngữ đều mang theo sức mạnh của sự kiên cường và lòng dũng cảm. Cô kể về cách cô học được cách buông bỏ quá khứ, cách cô chọn sống cho hiện tại và tương lai.
**TIỂU VY**
Có những lúc tôi chỉ muốn bỏ cuộc. Nhưng rồi tôi nhận ra, cuộc sống không chỉ là những gì chúng ta mất đi, mà còn là những gì chúng ta có thể tạo ra. Mỗi chúng ta đều là một câu chuyện. Và câu chuyện của tôi, của các bạn, không nên kết thúc ở đây. Chúng ta có thể cùng nhau viết tiếp nó, bằng hy vọng, bằng tình yêu thương và bằng chính sự kiên cường của mình.
Cô dừng lại, nhìn quanh căn phòng. Ánh mắt của những bệnh nhân dần thay đổi, từ sự hoang mang chuyển sang một tia sáng hy vọng. Một vài người bắt đầu đặt câu hỏi, một vài người khác khẽ lau nước mắt. Tiểu Vy kiên nhẫn lắng nghe và chia sẻ kinh nghiệm, động viên họ hãy tin tưởng vào y học, vào bản thân và vào những điều tốt đẹp đang chờ đợi. Cô nói về tầm quan trọng của việc duy trì tinh thần lạc quan, của việc tìm thấy niềm vui trong những điều nhỏ bé.
Sau buổi chia sẻ, nhiều bệnh nhân nán lại để trò chuyện riêng với Tiểu Vy. Cô lắng nghe những tâm sự, những nỗi sợ hãi của họ, và bằng chính câu chuyện của mình, cô thắp lên ngọn lửa hy vọng trong lòng họ.
Tiểu Vy ra về, bước đi trên hành lang Bệnh viện. Nắng chiều hắt qua khung cửa sổ, nhuộm vàng lối đi. Cô cảm thấy một sự bình yên sâu sắc trong tâm hồn. Việc được chia sẻ, được giúp đỡ những người cùng cảnh ngộ đã mang lại cho Tiểu Vy một ý nghĩa sống mới, một mục đích cao cả hơn. Cô không còn chỉ sống cho riêng mình, mà còn sống để là một nguồn cảm hứng, một biểu tượng của sự kiên cường, lan tỏa yêu thương và niềm tin vào cuộc sống. Con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng Tiểu Vy biết mình đang đi đúng hướng, hướng về một tương lai mà cô tự tay định nghĩa.
Trong lúc Tiểu Vy đang sống những ngày tháng ý nghĩa và bình yên, cuộc sống của Thẩm Trí Viễn và chị gái của Tiểu Vy lại chìm trong một mớ bòng bong của những chỉ trích và dằn vặt. Họ đã kết hôn, một đám cưới diễn ra vội vã, thiếu vắng sự chúc phúc từ nhiều phía. Cha mẹ Tiểu Vy, sau khi biết toàn bộ sự thật phũ phàng, đã không thể chấp nhận được mối quan hệ loạn luân này. Họ vẫn ở nước ngoài, cắt đứt gần như mọi liên lạc với người chị gái, và từ chối nói chuyện với Thẩm Trí Viễn.
Thẩm Trí Viễn cố gắng gượng giữ nụ cười trên môi trong ngày cưới, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt anh là sự mệt mỏi và nỗi bất an khó che giấu. Chị gái của Tiểu Vy, trong bộ váy cưới trắng tinh, cũng không thể nào rạng rỡ như một cô dâu thực sự. Những lời xì xầm to nhỏ từ vài người thân ít ỏi tham dự, cùng với ánh mắt phán xét từ xã hội qua những tin đồn lan truyền, biến ngày trọng đại của họ thành một gánh nặng tâm lý.
Cuộc hôn nhân của họ chẳng hề lãng mạn như Thẩm Trí Viễn từng vẽ ra. Ngay sau đám cưới, những vết rạn đã bắt đầu lộ rõ. Chị gái của Tiểu Vy không còn là “hình mẫu hoàn hảo” trong mắt Thẩm Trí Viễn nữa. Cô ấy trở nên cáu kỉnh, thường xuyên trách móc anh về sự lạnh nhạt của gia đình, về những ánh mắt dò xét mà cô phải chịu đựng mỗi khi ra ngoài. Thẩm Trí Viễn, sau tất cả, cũng bắt đầu cảm thấy ngột ngạt. Anh nhận ra mình đã đánh đổi quá nhiều để có được người phụ nữ anh từng tôn thờ, nhưng cái giá phải trả lại là một cuộc sống mà anh không hề mong muốn.
Một tối nọ, tại căn nhà mà Thẩm Trí Viễn từng sống với Tiểu Vy, giờ đây lại là tổ ấm lạnh lẽo của anh và chị gái.
**CHỊ GÁI CỦA TIỂU VY**
(Giọng điệu cay nghiệt)
Anh xem đi! Cha mẹ còn không thèm gọi một cuộc điện thoại. Tất cả là vì anh! Vì cái thứ tình cảm sai trái này của chúng ta!
Thẩm Trí Viễn đặt mạnh chiếc thìa xuống bàn ăn, tiếng kim loại va vào đĩa sứ khô khốc.
**THẨM TRÍ VIỄN**
(Nhíu mày, lạnh lùng)
Cô nói gì vậy? Em là người chủ động quyến rũ tôi, không phải sao? Giờ em lại đổ lỗi cho tôi?
Chị gái của Tiểu Vy đứng phắt dậy, đôi mắt đỏ hoe.
**CHỊ GÁI CỦA TIỂU VY**
Quyến rũ? Anh là người đàn ông đã có vợ! Anh biến em gái tôi thành cái bóng của tôi, và anh nghĩ tôi không nhận ra sao? Anh chỉ yêu hình ảnh của tôi, không phải con người tôi!
Lời nói của chị gái của Tiểu Vy như một mũi dao đâm thẳng vào tim Thẩm Trí Viễn. Anh ngẩng đầu nhìn cô, trong ánh mắt đầy vẻ thất vọng và chán chường. Anh nhận ra, lời nói đó là sự thật đau đớn nhất. Anh đã cố gắng tìm kiếm hình bóng người cũ trong Tiểu Vy, và giờ đây, ngay cả khi có được “bản gốc”, anh vẫn không tìm thấy hạnh phúc. Hai người họ cứ thế dằn vặt nhau bằng những lời lẽ tổn thương, những sự thật trần trụi và cay đắng về mối quan hệ của họ, không một ngày nào bình yên.
Trong khi đó, Tiểu Vy, giờ đây đã là một diễn giả đầy nhiệt huyết, thường xuyên xuất hiện tại các buổi hội thảo về sức khỏe và tinh thần. Cô chia sẻ câu chuyện của mình với hàng trăm người, trở thành nguồn cảm hứng mạnh mẽ. Cô không còn mặc cảm về mái tóc ngắn, hay những vết sẹo trên cơ thể. Thay vào đó, chúng trở thành minh chứng cho nghị lực phi thường của cô.
Một lần, khi đang pha trà trong căn bếp nhỏ của mình, Tiểu Vy vô tình nghe được một đoạn tin tức trên radio. Người dẫn chương trình đang đề cập đến một câu chuyện tình gây tranh cãi của một bác sĩ nổi tiếng và người chị vợ, ám chỉ đến Thẩm Trí Viễn và chị gái của Tiểu Vy. Cụm từ “bị gia đình từ mặt”, “cuộc hôn nhân không hạnh phúc” lướt qua tai cô. Tiểu Vy khẽ nhấp một ngụm trà nóng, ánh mắt nhìn ra khung cửa sổ nơi những cành hoa giấy đang khoe sắc. Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi Tiểu Vy. Cô không còn cảm thấy chút đau lòng hay tức giận nào. Những chuyện đó giờ đây đã quá xa vời, không còn chút ảnh hưởng nào đến cô. Tâm trí cô chỉ còn chỗ cho sự bình yên, cho những kế hoạch tương lai mà cô tự mình vun đắp. Cô đã tìm thấy sự tự do thực sự, không phải trong sự trả thù, mà trong sự buông bỏ.
Vài năm sau, tại một khoa điều trị đặc biệt trong Bệnh viện, Tiểu Vy giờ đây là một y tá trưởng đầy kinh nghiệm. Mái tóc ngắn cá tính nay đã dài hơn đôi chút, được búi gọn gàng, nhưng vẫn giữ nét năng động, mạnh mẽ. Vết sẹo mờ trên cổ tay trái không còn là nỗi ám ảnh, mà là một phần câu chuyện về sự tái sinh của cô. Cô mặc bộ đồng phục y tá trắng tinh, nụ cười nhẹ nhàng và ánh mắt tràn đầy sự thấu hiểu.
**TIỂU VY**
(Đặt nhẹ tay lên vai một bệnh nhân nữ trẻ đang tuyệt vọng)
Chị biết em đang sợ hãi, nhưng em không đơn độc đâu. Điều quan trọng nhất là phải yêu thương bản thân mình trước đã. Cơ thể này, cuộc đời này, là của riêng em. Đừng để bất cứ ai định đoạt giá trị của em.
Cô gái ngước nhìn Tiểu Vy, ánh mắt dần có thêm tia hy vọng. Tiểu Vy tiếp tục, giọng điệu ấm áp nhưng kiên định.
**TIỂU VY**
Có những lúc chị tưởng mình đã mất tất cả. Mất sức khỏe, mất niềm tin, mất cả chính mình. Nhưng rồi chị nhận ra, thứ duy nhất mình không thể đánh mất, và cũng không nên đánh mất, chính là bản thân mình. Tình yêu thương mà em dành cho chính mình, đó là sức mạnh lớn nhất.
Một nữ Đồng nghiệp trong bệnh viện đi ngang qua, mỉm cười nhìn Tiểu Vy và bệnh nhân.
**ĐỒNG NGHIỆP TRONG BỆNH VIỆN**
(Thì thầm với Tiểu Vy khi cô đứng dậy)
Vy lại truyền cảm hứng nữa rồi. Bệnh nhân nào cũng yêu quý cô y tá trưởng Tiểu Vy của chúng ta.
Tiểu Vy khẽ gật đầu, nở một nụ cười rạng rỡ. Ánh nắng chiều len lỏi qua ô cửa kính, hắt lên mái tóc cô, khiến cô trông như một thiên thần. Cô đi dọc hành lang bệnh viện, mỗi bước chân đều vững vàng, tự tin. Nhìn ngắm những bức tranh treo tường, những đứa trẻ đang chơi đùa ở sảnh chờ, một cảm giác bình yên dâng trào trong lòng Tiểu Vy. Cô hít sâu một hơi, cảm nhận sự sống đang chảy tràn trong huyết quản.
Ngày hôm đó, khi tan ca, Tiểu Vy lái chiếc xe nhỏ của mình về căn hộ ấm cúng. Cô tự tay chuẩn bị bữa tối, vừa nghe nhạc vừa ngân nga theo điệu nhạc. Không còn những bữa ăn một mình trong nước mắt, không còn những đêm dài trằn trọc vì tổn thương. Giờ đây, mỗi khoảnh khắc cô dành cho bản thân đều là sự trân trọng.
Cô ngồi xuống, nhìn món ăn tự mình chuẩn bị.
**TIỂU VY**
(Khẽ cười, nói với chính mình)
Cuộc đời này đúng là một hành trình dài. Và bài học lớn nhất… là được tự do làm chủ cuộc đời mình. Không ràng buộc, không ai định đoạt. Chỉ có mình và con đường mình chọn.
Ánh đèn trong căn hộ ấm áp hắt lên khuôn mặt rạng rỡ của Tiểu Vy, người phụ nữ độc lập, mạnh mẽ, tìm thấy hạnh phúc trong chính nội tại của mình.
Sau bữa tối đơn giản nhưng đầy đủ, Tiểu Vy ngắm nhìn thành phố lên đèn từ ban công căn hộ. Một cảm giác thôi thúc nhẹ nhàng kéo cô ra khỏi sự bình yên thường nhật. Cô khoác chiếc áo khoác mỏng, lái xe men theo con đường ven biển quen thuộc. Mặt trời đã bắt đầu khuất dạng, nhuộm tím cả một vùng trời rộng lớn.
Tiểu Vy bước xuống xe, chân trần dẫm lên cát mịn màng, cảm nhận từng hạt cát mát lạnh dưới lòng bàn chân. Gió biển thổi lồng lộng, mang theo hơi mặn của đại dương và cuốn đi những vướng bận còn sót lại trong tâm hồn. Cô hít sâu một hơi, lồng ngực căng tràn không khí trong lành, cảm nhận từng tế bào trong cơ thể đang sống dậy, đang reo vui. Cuộc đời này, vẫn còn đó bao nhiêu vẻ đẹp, bao nhiêu sự diệu kỳ mà cô đã từng bỏ lỡ.
Tiểu Vy khẽ nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng sóng vỗ rì rào, tựa như một bản tình ca của biển cả. Hình ảnh một cô gái từng chìm trong nỗi đau, tuyệt vọng và mất mát hiện lên trong tâm trí cô, nhưng giờ đây, hình ảnh đó đã tan biến, thay vào đó là một Tiểu Vy mạnh mẽ, kiên cường. Nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cô, không còn chút gượng ép hay đau khổ. Cô mỉm cười, cảm thấy bình yên đến lạ lùng, và biết ơn cuộc sống đã hào phóng trao cho cô một cơ hội thứ hai.
Không, cô không còn là con búp bê vô tri bị Thẩm Trí Viễn và chị gái điều khiển nữa. Cô không còn là cái bóng mờ nhạt của bất kỳ ai. Giờ đây, Tiểu Vy là một người phụ nữ tự do, một cá thể độc lập, mạnh mẽ, với đôi chân vững vàng và trái tim không ngừng đập những nhịp đập của sự sống. Cô đứng đó, giữa mênh mông biển trời, sẵn sàng đón nhận mọi điều tốt đẹp của tương lai, một tương lai do chính cô viết nên, không có bất kỳ ràng buộc hay định đoạt nào từ người khác.
Ánh hoàng hôn cuối cùng trải dài trên mặt biển, lấp lánh như triệu vạn viên kim cương. Tiểu Vy dõi mắt về phía chân trời, nơi mặt trời đã hoàn toàn lặn xuống, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Đó không phải là sự kết thúc, mà là khởi đầu của một điều gì đó mới mẻ, bí ẩn nhưng đầy hứa hẹn. Cô biết, hành trình của mình vẫn còn dài, nhưng cô không còn sợ hãi. Mỗi vết sẹo, mỗi giọt nước mắt, mỗi lần vấp ngã đều đã biến thành bài học quý giá, thành sức mạnh và sự trưởng thành.
Giờ đây, cô không tìm kiếm tình yêu từ người khác, bởi cô đã tìm thấy nó trong chính mình. Tình yêu thương bản thân, sự tự trọng và lòng biết ơn đối với cuộc đời là những viên gạch vững chắc xây nên hạnh phúc của cô. Những người đã từng làm tổn thương cô, giờ đây chỉ còn là những ký ức mờ nhạt, một phần của quá khứ mà cô đã học cách tha thứ và buông bỏ. Không phải tha thứ cho họ, mà là tha thứ cho chính mình, giải thoát bản thân khỏi gánh nặng của thù hận và oán trách. Tiểu Vy tin rằng, đôi khi, sự im lặng và bình yên là cách trả thù ngọt ngào nhất, bởi nó chứng minh rằng những tổn thương đó đã không thể phá hủy được cô, mà ngược lại, đã tôi luyện cô trở thành phiên bản tốt đẹp nhất của chính mình.

