Chồng é/p vợ bệ//nh n/ặng kí đơn ly hôn ngay trước mặt nh/ân t/ình. Mẹ chồng b/ất ng/ờ xuất hiện làm chuyện ki//nh ho//àng…
Trên giư//ờng, Mai – người vợ vừa trải qua đợt h//óa tr//ị thứ ba – g/ầy y/ếu, d/a xa/nh x/ao, tay vẫn còn cắ/m ki/m ti/êm. Bên cạnh, Hưng, chồng cô, cầm tờ giấy trắng, giọng lạnh lùng: Ký đi. Coi như giải thoát cho cả hai. Tôi không thể sống mãi với người bệ//nh như cô được.
Mai run rẩy, đôi mắt đỏ hoe:/Anh nói gì thế, Hưng? Khi cưới, anh từng thề dù ố/m đ/au cũng không rời nhau mà?
Hưng cười nhạt, quay sang người phụ nữ đang đứng ở cửa – Trang, nhân tình của anh – rồi nói như gi/ễu c/ợt:/Lúc đó tôi còn trẻ, chưa hiểu đời. Giờ tôi biết mình cần gì rồi. Trang mới là người tôi muốn sống cùng. Cô ký đi, để tôi còn lo thủ tục.
Mai nhìn sang, thấy ả nhân tình đứng chống nạnh, sơn móng đỏ chói, miệng cười nhếch mép:/Chị ký đi, anh Hưng thương hại chị nên mới đến đây nói tử tế. Chứ thật ra, anh ấy đã dọn đồ về ở với tôi rồi.
Giọng Mai nghẹn lại, tay ru/n cầm bút nhưng không thể viết nổi.
– Anh… anh thật sự nỡ sao?
Hưng lạnh lùng gạt tay cô: Ký nhanh lên, tôi không có thời gian.
Đúng lúc ấy, cửa phòng bật mở. Một người phụ nữ tóc bạc, mặc áo mưa ướt sũng bước vào…
xem tiếp dưới bình luận….👇👇
Đúng lúc ấy, cửa phòng bật mở. Một người phụ nữ tóc bạc, mặc áo mưa ướt sũng bước vào. Đó là mẹ chồng của Mai. Ánh mắt sắc như dao găm của bà quét qua Hưng và Trang, khiến cả hai chết sững, đứng im như tượng. Hưng lắp bắp định nói gì đó nhưng không thốt nên lời. Trang tự mãn nụ cười trên môi cũng chợt tắt ngấm, lùi lại một bước như bị điện giật.
Mẹ chồng không nói một lời nào. Bà chỉ nhìn chằm chằm vào Hưng và Trang, ánh mắt chất chứa sự thất vọng và giận dữ, như muốn xuyên thủng lớp da thịt của họ. Không khí trong căn phòng bỗng đặc quánh lại, căng như dây đàn chực đứt. Tiếng tích tắc của đồng hồ treo tường trở nên rõ ràng đến đáng sợ.
Mai trên giường bệnh ngỡ ngàng nhìn mẹ chồng. Cô không thể tin vào mắt mình. Suốt bao nhiêu năm, mẹ chồng vẫn luôn là người hiền lành, ít nói, chưa bao giờ thể hiện cảm xúc mạnh mẽ đến vậy. Giờ đây, khuôn mặt bà lạnh băng, đôi mắt sâu hoắm như vực thẳm. Mai cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, nhưng sâu trong lòng, một tia hy vọng yếu ớt vừa le lói.
Mẹ chồng không nói thêm lời nào, đôi mắt bà vẫn rực lửa giận dữ. Bà sải bước dài, chiếc áo mưa ướt sũng khẽ vẫy theo từng chuyển động. Bà tiến thẳng đến mép giường, nơi Mai đang nằm co ro, gầy yếu. Ánh mắt bà dừng lại trên gương mặt xanh xao của Mai, trên cánh tay cô đang cắm kim truyền dịch. Một sự xót xa, đau đớn đến thấu tâm can hiện rõ trong đáy mắt sâu thẳm của người mẹ chồng. Mai thấy sống mũi mình cay xè, một giọt nước mắt lăn dài trên má. Mẹ chồng khẽ chạm nhẹ vào mái tóc đã rụng gần hết của Mai, bàn tay bà run run.
Rồi, như chợt bừng tỉnh khỏi cơn đau lòng, bà quay phắt sang Hưng. Ánh mắt giận dữ lại bùng lên mãnh liệt hơn. Tay Hưng vẫn còn run rẩy cầm tờ giấy ly hôn nhàu nát. Mẹ chồng vươn tay giật phắt lấy tờ giấy, những ngón tay bà siết chặt, nhăn nhó. Bà nhìn chằm chằm vào dòng chữ “ĐƠN XIN LY HÔN” in đậm, rồi ánh mắt lại khóa chặt vào Hưng, giọng bà lạnh băng, vang vọng khắp căn phòng, át đi cả tiếng thở hổn hển của Mai và sự sợ hãi của Trang.
“Thằng khốn nạn này,” Mẹ chồng gằn từng tiếng, “mày cầm cái gì đấy? Mày dám ép con dâu của tao ký cái thứ này ư?”
Hưng giật mình, cả người run lên bần bật. Cậu ta muốn lùi lại nhưng đôi chân như bị đóng băng. Trang đứng phía sau cũng tái mét mặt, không dám nhúc nhích. Căn phòng chìm vào sự căng thẳng tột độ, mỗi nhịp thở đều trở nên nặng nề.
Hưng tái mặt, ánh mắt sợ hãi nhìn tờ đơn ly hôn nhàu nát trong tay mẹ chồng, rồi lại vội vã đưa về phía bà. Cậu ta run rẩy đến nỗi chiếc áo sơ mi dính đầy mồ hôi. Đôi môi Hưng mấp máy, cố gắng thốt lên lời biện minh.
“Mẹ… Mẹ ơi, con… con… con không có…” Hưng lắp bắp, giọng nghẹn lại trong cổ họng. Cậu ta đưa mắt cầu cứu về phía Trang.
Trang, vẫn đứng bất động phía sau Hưng, khẽ liếc nhìn Mẹ chồng rồi nhanh chóng đưa mắt ra hiệu cho Hưng. Ánh mắt cô ta sắc lạnh, ra dấu cho Hưng hãy đổ lỗi cho Mai, hãy nói về gánh nặng mà Mai tạo ra. Hưng nhìn thấy tín hiệu đó, như tìm được một chiếc phao cứu sinh trong cơn tuyệt vọng.
Cậu ta hít một hơi thật sâu, nước mắt chợt ứa ra, cố nặn thành vẻ đáng thương. “Mẹ ơi, con… con không thể chịu đựng được nữa, cô ấy bệnh nặng quá…” Hưng nức nở, đưa tay quệt ngang khóe mắt, cố tình để lộ sự mệt mỏi, kiệt quệ trên gương mặt. “Căn bệnh của Mai… nó đã hút cạn sức lực của con rồi mẹ ạ. Cả ngày lẫn đêm, con… con quá áp lực.”
“Căn bệnh của Mai… nó đã hút cạn sức lực của con rồi mẹ ạ. Cả ngày lẫn đêm, con… con quá áp lực.”
Chưa kịp để Hưng nói thêm bất kỳ lời ngụy biện nào, bàn tay Mẹ chồng vung lên. Một tiếng “CHÁT” khô khốc vang vọng trong căn phòng bệnh nặng mùi thuốc sát trùng. Cái tát trời giáng mạnh đến nỗi Hưng loạng choạng, mất thăng bằng, cả người cậu ta lảo đảo suýt ngã về phía sau. Vết hằn đỏ ửng lập tức hiện rõ trên má Hưng, nóng rát. Cậu ta ôm má, đôi mắt ngấn nước vì đau đớn và bàng hoàng.
Ánh mắt Mẹ chồng như lưỡi dao, sắc lạnh và đầy khinh bỉ. Bà không thèm nhìn Hưng thêm một giây, quay phắt sang Trang. Giọng bà như gầm lên, xé tan không khí yên tĩnh:
“Mày câm đi! Đồ súc sinh!”
Trang giật mình, lùi lại một bước. Khuôn mặt cô ta tái mét, không còn vẻ kiêu ngạo thường thấy. Mẹ chồng bước thêm một bước, ánh mắt tóe lửa nhìn xoáy vào Trang.
“Còn cô, con hồ ly tinh này, mày cút ra khỏi nhà tao ngay!”
Trang giật mình, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ mặt bất cần, cố gắng phản bác. Cô ta ngẩng cao đầu, nhìn thẳng vào Mẹ chồng.
“Bác gái, sao bác lại nói cháu như vậy? Cháu và anh Hưng yêu nhau thật lòng mà!”
Ánh mắt Mẹ chồng sắc lạnh như băng, không chút dao động. Bà nhìn Trang như nhìn một thứ rác rưởi, không thèm đáp lời Trang mà quay sang Hưng, rồi lại trừng mắt nhìn Trang.
“Yêu? Mày biết yêu là gì không hả con ranh?”
Dù run sợ trước khí thế của Mẹ chồng, Trang vẫn cố nói lớn, chỉ tay về phía Mai đang nằm trên giường bệnh, giọng đầy vẻ khinh miệt.
“Bác gái, cô ấy bệnh tật không lo được cho anh Hưng, cháu…”
Giọng nói của Mẹ chồng như một luồng điện xẹt ngang, át đi mọi tiếng động khác trong căn phòng. Bà tiến thêm một bước, đôi mắt tóe lửa nhìn xoáy vào Trang.
“Im ngay! Mày không có tư cách nói! Người vợ của con trai tao, dù có ra sao, cũng không đến lượt một đứa lăng loàn như mày phán xét!”
Mẹ chồng không đợi Trang hay Hưng kịp phản ứng. Bà nhìn thấy tờ đơn ly hôn trên tay Hưng, đôi mắt tóe lửa. Nhanh như cắt, bà giật phắt tờ giấy trắng từ tay Hưng, trước sự ngỡ ngàng của cả hai. Hưng chưa kịp định thần, tờ giấy đã nằm gọn trong tay mẹ anh.
“Đơn ly hôn ư?” Bà lặp lại, giọng đầy vẻ khinh bỉ. Bà không nói nhiều, dùng lực xé toạc tờ giấy thành nhiều mảnh vụn, cứ như thể đang xé nát hy vọng cuối cùng của Hưng và Trang. Những mảnh giấy vụn bay lả tả trong không khí, rơi xuống sàn nhà lạnh lẽo. Bà không dừng lại ở đó. Với ánh mắt căm ghét tột độ, Mẹ chồng giơ tay, hất thẳng những mảnh giấy vừa xé vào mặt Hưng và Trang. Chúng vương vãi trên tóc, trên áo, và rơi xuống chân họ.
Khuôn mặt Trang trắng bệch, cô ta lùi lại một bước, không thể tin vào những gì vừa xảy ra. Hưng thì đứng chết trân, gương mặt tái mét vì sợ hãi và tức giận. Mẹ chồng nhìn thẳng vào mắt Hưng, giọng bà đanh thép, vang vọng khắp căn phòng, át đi mọi tiếng động, mọi suy nghĩ khác.
“Đơn ly hôn ư? Mày mơ đi! Chừng nào tao còn sống, mày đừng hòng bỏ con Mai!”
Mẹ chồng vừa dứt lời, gương mặt bà vẫn hằn sự căm phẫn. Bà không thèm liếc nhìn Hưng và Trang thêm một lần nào nữa. Ánh mắt bà dịu lại ngay lập tức khi quay về phía Mai, người vợ bệnh nặng đang nằm yếu ớt trên giường, đôi tay gầy gò còn cắm kim tiêm truyền dịch. Tóc Mai thưa thớt hơn sau những đợt hóa trị, mái tóc mỏng xơ xác. Mẹ chồng bước nhanh đến bên giường, nhẹ nhàng ngồi xuống mép giường, đưa tay ôm lấy Mai vào lòng. Bà vuốt ve mái tóc mỏng của Mai, động tác vô cùng trìu mến và xót xa. Mai, từ nãy đến giờ vẫn run rẩy chứng kiến mọi chuyện, giờ đây được ôm vào lòng mẹ chồng, nước mắt bất giác trào ra. Cô tựa đầu vào vai bà, cảm nhận hơi ấm và sự chở che hiếm hoi.
Mẹ chồng khẽ vỗ về lưng Mai vài cái, rồi bà ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lạnh như dao, quét thẳng qua Hưng và Trang. Toàn bộ sự dịu dàng vừa rồi biến mất, thay vào đó là sự kiên quyết đến rợn người. Giọng bà vang lên đanh thép, không cho phép bất kỳ sự phản kháng nào.
“Nghe cho rõ đây!” Mẹ chồng nói, từng chữ như đập vào mặt Hưng và Trang. “Mai là con dâu của tao, là vợ mày. Kể từ giờ phút này, ai dám động vào nó, tao sẽ không tha. Dù chỉ là một sợi tóc, một lời nói làm tổn thương nó, tao cũng sẽ cho trả giá gấp trăm lần.”
Bà hít một hơi thật sâu, ánh mắt dừng lại ở Trang, rồi chuyển sang Hưng, chất chứa đầy sự khinh miệt và tức giận.
“Còn hai đứa bây…” Bà chỉ tay thẳng vào mặt họ, giọng bà tràn đầy uy quyền và ghê tởm. “Cút khỏi đây ngay! Cút khỏi nhà này, khỏi cuộc đời của Mai! Tao không muốn nhìn thấy mặt hai đứa bây ở đây một giây phút nào nữa. Đừng để tao phải dùng đến biện pháp mạnh!”
Hưng và Trang vẫn đứng chết trân, gương mặt trắng bệch vì sợ hãi. Lời nói của Mẹ chồng như một án tử, khiến họ không dám hé răng phản bác.
Hưng và Trang vẫn đứng chết trân, gương mặt trắng bệch vì sợ hãi. Ánh mắt Mẹ chồng như ngọn lửa đang thiêu đốt, không hề nao núng. Hưng khẽ quay sang nhìn Trang, đôi mắt tràn đầy sự oán trách và bất lực, như thể muốn đổ lỗi cho cô ta về mọi chuyện. Trang đáp lại bằng một cái nhìn hoảng loạn, nhưng cũng không kém phần cứng đầu, không chấp nhận việc mình là người chịu trách nhiệm duy nhất. Sự im lặng bao trùm căn phòng, nặng nề đến nghẹt thở.
Mẹ chồng vẫn giữ nguyên tư thế, ánh mắt lạnh lẽo và giận dữ nhìn chằm chằm vào hai kẻ phản bội. Bà không thèm nói thêm một lời nào, chỉ có sự kiên quyết tột cùng trong từng thớ thịt. Rồi, ánh mắt của Mai, người vợ bệnh nặng đang nằm yếu ớt trên giường, cũng quét qua Hưng và Trang. Khác với vẻ cam chịu thường thấy, lúc này trong đôi mắt trũng sâu của Mai là một sự khinh miệt rõ ràng, lạnh lẽo như băng giá. Dù cơ thể gầy yếu, tay còn cắm kim tiêm, ánh nhìn đó lại sắc bén đến lạ, như một nhát dao cứa thẳng vào lòng tự trọng cuối cùng của họ.
Sự nhục nhã tột cùng ập đến, đè nặng lên vai Hưng và Trang. Họ nhận ra, không còn con đường nào để biện minh, không còn lời nào để nói. Dưới ánh mắt phẫn nộ của Mẹ chồng và sự khinh bỉ của Mai, họ cảm thấy mình bé nhỏ và hèn hạ đến tột cùng.
Hưng là người đầu tiên khẽ động đậy, toàn thân run rẩy. Anh ta cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào ai, từng bước chân nặng nề, lảo đảo tiến về phía cửa. Trang, với vẻ mặt tái mét và đôi mắt đỏ hoe, cũng vội vàng bước theo, không một lời từ biệt, không một lời hối lỗi. Sự hối tiếc và cay đắng hiện rõ trên gương mặt họ. Cả hai rời khỏi phòng, mang theo sự nhục nhã tột cùng, bỏ lại phía sau tiếng thở dài thườn thượt của Mẹ chồng và ánh mắt trống rỗng của Mai. Cánh cửa phòng nhẹ nhàng khép lại, cắt đứt hoàn toàn sự hiện diện của hai kẻ phản bội trong căn phòng bệnh nghiệt ngã.
Cánh cửa phòng khép lại, để lại Mẹ chồng và Mai trong căn phòng đầy ám ảnh. Mẹ chồng đứng bất động một lúc, hơi thở nặng nề vẫn còn phảng phất sự giận dữ, nhưng rồi ánh mắt bà từ từ chuyển hướng, rơi vào thân hình gầy yếu của Mai trên giường bệnh. Vẻ cương nghị, lạnh lùng trên gương mặt bà tan biến, nhường chỗ cho nỗi xót xa vô hạn. Bà chậm rãi bước đến bên giường, nơi Mai vẫn nằm bất động, đôi mắt vô hồn nhìn trần nhà, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má xanh xao.
Mẹ chồng nhẹ nhàng ngồi xuống mép giường, đưa tay vuốt ve mái tóc mỏng của Mai. Bà rút một chiếc khăn tay từ trong túi áo mưa còn ẩm ướt, dịu dàng lau đi những giọt nước mắt nóng hổi trên khuôn mặt Mai. Bàn tay bà run rẩy, nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự ấm áp, yêu thương mà Mai đã lâu không cảm nhận được.
“Con đừng sợ, có mẹ ở đây rồi,” Mẹ chồng thì thầm, giọng nói nghẹn ngào, “Mẹ sẽ không để ai làm hại con nữa. Con cứ yên tâm mà chữa bệnh.”
Những lời nói chân thành, chất chứa tình yêu thương ấy như một dòng suối mát lành, xoa dịu vết thương lòng đang rỉ máu của Mai. Mai ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn Mẹ chồng, rồi không kìm nén được nữa, cô bật khóc nức nở. Toàn thân Mai run rẩy, cô yếu ớt vùi mặt vào lòng Mẹ chồng, nước mắt ướt đẫm cả vạt áo bà. Mẹ chồng ôm chặt lấy Mai, vỗ về tấm lưng gầy guộc của con dâu, những giọt nước mắt cũng lăn dài trên gương mặt phúc hậu của bà. Nỗi đau và sự tủi hờn mà Mai phải chịu đựng đã biến thành những tiếng nấc nghẹn ngào, hòa cùng tình yêu thương vô bờ bến của Mẹ chồng, tạo nên một khoảnh khắc thiêng liêng và đau đớn trong căn phòng bệnh nghiệt ngã.
Mai vẫn vùi mặt vào lòng Mẹ chồng, tiếng nấc mỗi lúc một thưa dần, chỉ còn lại những hơi thở nặng nhọc. Mẹ chồng nhẹ nhàng vỗ về lưng Mai, ánh mắt bà nhìn xa xăm, chất chứa bao nỗi niềm.
“Mai à,” Mẹ chồng khe khẽ gọi tên Mai, giọng bà hơi run, “Con đừng nghĩ con yếu đuối hay ngu ngốc. Mẹ biết hết rồi.”
Mai ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe, sưng húp vì khóc ngạc nhiên nhìn Mẹ chồng. Một tia hy vọng le lói trong lòng cô. “Con biết gì cơ ạ?” Mai khó nhọc hỏi, giọng còn khản đặc.
Mẹ chồng thở dài một tiếng, đôi tay siết chặt vòng tay ôm Mai hơn. “Mẹ biết hết chuyện của thằng Hưng và con Trang. Mẹ biết chúng nó qua lại với nhau từ lâu rồi.”
Mai sững sờ, thân hình gầy yếu trên giường bệnh khẽ run lên bần bật. Cô không thể tin vào tai mình. Nước mắt lại chực trào ra, nhưng lần này là vì một cảm xúc khác lạ, lẫn lộn giữa bất ngờ và tủi thân.
“Mẹ đã theo dõi thằng Hưng lâu rồi, từ khi con bắt đầu đổ bệnh nặng hơn,” Mẹ chồng tiếp lời, giọng nói bà pha lẫn sự thất vọng và chua chát. “Mẹ cứ nghĩ nó sẽ biết ăn năn hối cải, sẽ nhận ra tấm lòng hi sinh của con. Mẹ đã cho nó cơ hội, cho nó thời gian để tự mình nhìn nhận lỗi lầm. Mẹ vẫn cố gắng bao dung, vì không muốn gia đình tan nát, vì muốn giữ cho con một mái ấm trọn vẹn khi đang chống chọi với bệnh tật.”
Mặt Mẹ chồng đanh lại, đôi mắt bà đỏ hoe nhưng đầy kiên nghị. Sự đau lòng hiện rõ trong từng lời nói. “Nhưng mẹ không ngờ nó lại đốn mạt đến mức này. Nó không chỉ lừa dối con mà còn ngang nhiên mang nhân tình về đây, ép con ký đơn ly hôn khi con đang cận kề cái chết.”
Mai nghe những lời đó mà lòng đau như cắt, nhưng cũng vỡ òa trong sự thấu hiểu. Bấy lâu nay, cô cứ nghĩ Mẹ chồng vô tâm, nghĩ bà đứng về phía Hưng. Giờ đây, mọi khúc mắc trong lòng Mai được gỡ bỏ. Tấm lòng bao dung, vị tha nhưng cũng đầy kiên cường của Mẹ chồng hiện rõ mồn một trước mắt cô. Mai ôm chặt lấy Mẹ chồng, những giọt nước mắt lăn dài trên má không còn là sự tủi hờn mà là sự cảm động tột cùng, là lòng biết ơn sâu sắc. Cô chưa bao giờ cảm thấy ấm áp và được che chở đến vậy.
Mai vùi mặt vào vai Mẹ chồng, nghẹn ngào. Từng tiếng nấc bật ra, không còn là những tiếng khóc tủi hờn mà là sự vỡ òa của lòng biết ơn và sự hối lỗi. Cô siết chặt lấy vòng tay gầy guộc của Mẹ chồng, như thể sợ rằng bà sẽ biến mất. Nước mắt lã chã rơi ướt đẫm vai áo bà.
“Mẹ ơi,” Mai thều thào, giọng đứt quãng vì khóc, “con cảm ơn mẹ… Con cảm ơn mẹ vì tất cả…”
Mẹ chồng nhẹ nhàng vuốt tóc Mai, đôi mắt bà đượm buồn nhưng cũng đầy yêu thương và thấu hiểu. Bà biết Mai đang trải qua những cảm xúc hỗn độn, nhưng quan trọng hơn, bà cảm nhận được sự kết nối sâu sắc giữa hai người phụ nữ trong khoảnh khắc này.
Mai nấc lên một tiếng nữa, rồi ngẩng mặt nhìn Mẹ chồng, đôi mắt đỏ hoe nhưng giờ đây đã ánh lên tia sáng của sự thanh thản và một chút ngượng ngùng. “Con xin lỗi mẹ… con xin lỗi vì đã làm mẹ phải lo lắng, vì những chuyện rắc rối của gia đình con, đã để mẹ phải phiền lòng.”
Mẹ chồng khẽ lắc đầu, bà ôm chặt lấy Mai hơn. “Ngốc ạ… Con không có lỗi gì hết. Lỗi là do nó, do thằng Hưng bất hiếu.”
Giọng bà trầm ấm, an ủi, xoa dịu đi nỗi đau và sự day dứt trong lòng Mai. Mai cảm thấy một luồng hơi ấm chạy dọc cơ thể gầy yếu của mình, như một dòng suối mát lành rửa trôi đi những vết thương lòng bấy lâu nay. Cô cảm nhận được tình yêu thương vô điều kiện mà bấy lâu nay cô lầm tưởng là sự lạnh nhạt. Những giọt nước mắt lại trào ra, lần này là của sự nhẹ nhõm và biết ơn vô bờ bến.
Mai dựa vào người Mẹ chồng, đôi mắt sưng húp nhưng tâm hồn lại vỡ òa một sự nhẹ nhõm, biết ơn. Mẹ chồng vỗ nhẹ vào lưng Mai thêm vài cái, rồi bà từ từ đẩy Mai ra một chút, khuôn mặt đượm vẻ xót xa cho Mai nhưng ngay lậpức chuyển sang ánh nhìn lạnh lùng, sắc như dao cau khi quay về phía Hưng và Trang. Hai kẻ ngoại tình vẫn đứng trơ tráo ở giữa phòng, Hưng vẻ mặt bối rối, còn Trang thì sầm mặt, khó chịu ra mặt khi bị lờ đi.
“Thằng Hưng!” Mẹ chồng cất tiếng, giọng bà trầm đục nhưng vang vọng, cắt ngang không khí căng như dây đàn. Bà không gọi con trai là “con” nữa, mà chỉ là “thằng Hưng”, đầy sự khinh miệt. “Mày có nghe rõ những gì mẹ vừa nói không?”
Hưng giật mình, lúng túng nhìn mẹ. “Dạ… con… con nghe rõ.”
Mẹ chồng tiến lại gần Hưng một bước, ánh mắt bà rực lên ngọn lửa giận dữ mà Hưng chưa từng thấy. “Mày nhìn đi! Nhìn cái bộ dạng của Mai đi! Nó đang phải vật lộn với tử thần, còn mày thì làm gì? Đem đơn ly hôn đến, còn dẫn theo cả con nhân tình trơ trẽn này đến sỉ nhục nó?”
Trang lập tức muốn lên tiếng phản bác, nhưng Mẹ chồng trừng mắt nhìn ả, một cái nhìn đủ để khiến Trang cứng họng, không dám hó hé nửa lời.
“Hưng,” Mẹ chồng tiếp tục, giọng bà càng thêm kiên quyết, “mẹ nói cho mày biết. Mẹ không cần thằng con bất hiếu, bạc bẽo như mày. Mẹ chỉ cần Mai khỏe mạnh, bình an. Nó đã chịu đựng đủ rồi!”
Bà quay đầu nhìn Mai, ánh mắt dịu lại đầy yêu thương. Mai, vẫn còn yếu ớt, cố gắng mỉm cười với bà.
“Mày nghe cho rõ đây,” Mẹ chồng dứt khoát quay lại nhìn thẳng vào mắt Hưng, “nếu mày không thực sự hối cải, không thực sự biết ăn năn và chứng minh được tấm lòng của mình, thì đừng hòng bước chân vào cái nhà này nữa. Mẹ sẽ từ mặt mày!”
Cả căn phòng im bặt. Trang há hốc miệng, không thể tin vào tai mình. Hưng đứng chết trân, gương mặt tái mét. Anh ta chưa bao giờ nghĩ rằng mẹ mình lại có thể nói ra những lời cay độc đến vậy, lại có thể kiên quyết đến mức từ bỏ chính đứa con trai ruột thịt của bà.
Mẹ chồng nhìn Hưng lần cuối, ánh mắt không còn tia hi vọng, chỉ còn sự thất vọng sâu sắc. Bà chậm rãi tiến về phía Mai, nắm lấy bàn tay gầy yếu của Mai đang cắm kim tiêm. “Con cứ yên tâm mà chữa bệnh. Mọi chuyện ở đây, mẹ sẽ lo. Không ai có thể làm hại con được nữa.”
Mẹ chồng siết nhẹ tay Mai, như một lời cam đoan chắc nịch. Bà quay đầu, ánh mắt sắc lạnh như băng quét qua Hưng và Trang đang đứng chết trân giữa phòng.
“Hai đứa còn đứng đấy làm gì? Cút ra khỏi mắt mẹ!” Giọng bà đanh thép, không chút nể nang.
Trang run rẩy, lập tức kéo tay Hưng. Hưng vẫn còn choáng váng, nhưng ánh mắt của mẹ anh ta quá đáng sợ. Không nói thêm lời nào, hai kẻ ngoại tình lầm lũi quay lưng, nhanh chóng bước ra khỏi Phòng của Mai. Tiếng cánh cửa khép lại nghe khô khốc, đoạn tuyệt.
Mẹ chồng thở hắt ra một tiếng. Bà quay lại nhìn Mai, ánh mắt đã dịu đi, nhưng vẫn còn vương nỗi lo âu. Mai gầy yếu, da xanh xao, tay còn cắm kim tiêm, trông như một đóa hoa tàn úa. Mẹ chồng cởi chiếc áo mưa ướt sũng, vắt lên thành ghế. Bà vội vàng rửa tay, rồi nhẹ nhàng ngồi xuống bên giường Mai.
“Con có thấy mệt lắm không?” Bà hỏi, giọng đầy xót xa. Mai khẽ lắc đầu, yếu ớt mỉm cười.
Mẹ chồng nhìn chiếc cặp lồng đặt trên bàn. Bà mở ra, bên trong là bát cháo trắng còn hơi ấm. Bà cẩn thận múc từng muỗng nhỏ, thổi nguội rồi đưa đến sát môi Mai.
“Ăn chút cháo cho lại sức con ạ. Mẹ biết con đang hóa trị đợt thứ ba, phải ăn uống thì mới có sức mà chống chọi.”
Mai nhìn bát cháo nóng hổi, rồi nhìn khuôn mặt khắc khổ của mẹ chồng. Nước mắt cô chợt trào ra. Cô không nghĩ rằng vào giây phút yếu đuối nhất này, người bên cạnh lại là mẹ chồng – người mà trước đây cô vẫn luôn giữ một khoảng cách nhất định, nay lại dành cho cô sự chăm sóc tận tình đến vậy.
Mẹ chồng nhẹ nhàng lau nước mắt cho Mai, bàn tay bà chai sần nhưng ấm áp. “Đừng khóc. Khóc nhiều lại mệt. Ngoan, ăn đi.”
Mai ngoan ngoãn há miệng đón nhận từng muỗng cháo. Mẹ chồng kiên nhẫn đút cho Mai ăn hết gần nửa bát cháo, rồi bà lại cẩn thận lấy thuốc, pha nước ấm và đưa cho Mai uống. Từng cử chỉ của bà đều tỉ mỉ, nhẹ nhàng, thể hiện một tình yêu thương vô bờ bến mà Mai chưa từng nghĩ sẽ nhận được từ bà.
Mai cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, không chỉ từ bát cháo, viên thuốc mà còn từ chính trái tim của Mẹ chồng. Một cảm giác bình yên lạ thường vây lấy cô, xoa dịu đi những đau đớn thể xác và cả những vết thương lòng. Cô nhắm mắt lại, cảm thấy được chở che. Đây là điều cô chưa từng có, một mái ấm thực sự, một chỗ dựa vững chắc. Mẹ chồng ở đó, không rời đi, như một bức tường thành kiên cố bảo vệ cô.
Ngoài hành lang bệnh viện, Hưng đứng chết lặng. Trang vẫn nắm chặt tay anh ta, nhưng Hưng không còn cảm nhận được sự hiện diện của cô ta nữa. Qua khe cửa hé mở của Phòng của Mai, những lời nói dịu dàng, đầy xót xa của Mẹ chồng vọng ra, rõ mồn một. Anh ta nghe thấy tiếng thì thầm yếu ớt của Mai, và rồi lại là giọng nói kiên quyết của mẹ anh.
“Ăn chút cháo cho lại sức con ạ. Mẹ biết con đang hóa trị đợt thứ ba, phải ăn uống thì mới có sức mà chống chọi.”
Hưng rùng mình. Đợt hóa trị thứ ba. Anh ta đã quên mất Mai đang trải qua địa ngục đó. Những lời của mẹ anh ta, những hành động chăm sóc tỉ mỉ của bà, như hàng ngàn mũi dao đâm thẳng vào trái tim Hưng. Anh ta ghét bỏ chính mình.
Mắt Hưng lướt qua Trang, người đang bặm môi, vẻ mặt khó chịu. Cô ta đang thầm thì điều gì đó, nhưng Hưng không nghe lọt tai. Tâm trí anh ta bị kéo về quá khứ, về những tháng ngày hạnh phúc bên Mai. Mai của ngày xưa, xinh đẹp rạng rỡ, nụ cười tươi như nắng. Mai của ngày xưa, khỏe mạnh, tràn đầy sức sống. Mai của ngày xưa, luôn nhìn anh bằng ánh mắt yêu thương, tin tưởng tuyệt đối.
Hưng nhớ lại lần đầu tiên Mai nấu bữa tối cho anh, món canh chua cá lóc vụng về nhưng cô đã cố gắng hết sức. Anh nhớ nụ hôn đầu tiên dưới hàng cây phượng vĩ. Anh nhớ những đêm thức trắng cùng Mai mơ về một ngôi nhà nhỏ, những đứa con. Mọi kỷ niệm đẹp đẽ ấy giờ đây như những mảnh vỡ thủy tinh sắc nhọn, cứa vào lòng anh, khiến Hưng đau đớn tột độ.
Anh ta nhìn lại cảnh tượng trong phòng qua khe cửa: Mai gầy yếu, da xanh xao, tay còn cắm kim tiêm, đang dựa vào vòng tay Mẹ chồng, đón nhận từng muỗng cháo một cách yếu ớt. Hình ảnh đó đối lập hoàn toàn với Mai trong ký ức của anh.
Hưng cảm thấy một luồng hối hận cuộn trào, thiêu đốt anh ta. Nó không chỉ là sự hối hận, mà là sự tự khinh bỉ ghê gớm.
“Mình đã làm gì thế này?” Anh ta tự nhủ, giọng khàn đặc, chỉ đủ để chính mình nghe thấy. “Tại sao mình lại đối xử với Mai như vậy?”
Trang thấy Hưng run rẩy, ánh mắt thất thần nhìn vào phòng. Cô ta kéo tay Hưng mạnh hơn, vẻ mặt càng lúc càng bực tức.
“Anh Hưng, anh sao vậy? Chúng ta đi thôi.” Trang thì thầm, nôn nóng.
Nhưng Hưng vẫn đứng đó, như một pho tượng. Sự kiên quyết của mẹ anh, sự đau khổ cùng cực của Mai, và những kỷ niệm hạnh phúc vụt sáng trong tâm trí anh, đã tạo nên một cơn bão trong lòng Hưng. Anh ta nhận ra, mình đã đánh mất điều gì đó quý giá vô cùng. Và có lẽ, đã quá muộn để cứu vãn.
Trang kéo mạnh tay Hưng thêm lần nữa. Cô ta nhìn anh với ánh mắt vừa bực tức vừa khó hiểu.
“Anh Hưng! Anh còn đứng ngây ra đó làm gì? Đi thôi!”
Nhưng Hưng không nhúc nhích. Anh ta nhìn thẳng vào mắt Trang, ánh nhìn lạnh như băng khiến cô ta rụt cổ lại. Một sự quyết tâm sắt đá hiện rõ trong đôi mắt Hưng, dập tắt hoàn toàn sự yếu mềm vừa rồi.
“Không đi đâu cả.” Giọng Hưng khàn đặc, nhưng rõ ràng và dứt khoát đến bất ngờ. Anh ta mạnh mẽ giật tay ra khỏi Trang, như thể vừa chạm phải thứ gì đó bẩn thỉu. “Chuyện của chúng ta… kết thúc rồi.”
Trang trợn tròn mắt. Cô ta không thể tin vào tai mình. “Anh nói gì?”
“Tôi nói, kết thúc rồi!” Hưng lặp lại, giọng điệu kiên quyết hơn. Anh ta quay lưng lại với Trang, không thèm nhìn cô ta thêm một giây nào nữa. Bóng lưng anh ta cứng cỏi, không một chút do dự. “Cô về đi.”
Trang đứng chết trân, khuôn mặt xinh đẹp méo mó vì tức giận và tủi hổ. Cô ta há miệng định nói điều gì đó, nhưng Hưng đã bước nhanh về phía thang máy, không một lời từ biệt.
Hưng lao ra khỏi bệnh viện, cảm giác như trút được một gánh nặng khổng lồ, nhưng cùng lúc đó, sự hối hận lại cuộn trào dữ dội hơn. Anh ta cần phải làm gì đó. Ngay lập tức. Anh ta rút điện thoại ra, ngón tay run rẩy tìm kiếm số của Mẹ chồng.
Điện thoại đổ chuông vài hồi rồi có người nhấc máy.
“Mẹ ơi…” Giọng Hưng vỡ òa, nghẹn ngào. Anh ta không kìm được nước mắt. “Con… con sai rồi, mẹ ơi.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu, chỉ có tiếng thở dài nặng nề của Mẹ chồng.
“Con biết con đã sai rất nhiều. Con xin mẹ… con xin Mai… cho con một cơ hội để sửa chữa. Con muốn được chăm sóc Mai. Con muốn được bù đắp.” Hưng thốt ra từng lời, như một kẻ sắp chết đuối vớ được phao. “Con muốn được trở về, mẹ ơi. Con xin mẹ và Mai cho con một cơ hội để sửa chữa.”
Im lặng vẫn bao trùm. Hưng nghe thấy tiếng sụt sịt yếu ớt của mình, tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực. Anh ta đợi, từng giây phút trôi qua như cả thế kỷ. Một tia hy vọng mong manh, cùng với nỗi sợ hãi bị từ chối, len lỏi trong lòng. Anh ta biết mình không xứng đáng, nhưng anh ta khao khát được chuộc lỗi hơn bao giờ hết.
Mẹ chồng thở dài một hơi thật sâu, tiếng thở nghe nặng trĩu qua điện thoại. Cuối cùng, bà cũng lên tiếng, giọng nói tuy mệt mỏi nhưng không còn sự lạnh lùng hay giận dữ.
“Con về đây đi. Về mà nhìn xem Mai nó khổ thế nào.” Bà nói, nhưng không phải là một lời từ chối, mà là một sự chấp thuận ngầm, một cơ hội. “Chuyện của con với Mai… Mẹ không thể quyết định thay Mai được. Nhưng con muốn chuộc lỗi, thì cứ chuộc đi.”
Cả người Hưng nhẹ bẫng đi. Anh ta cảm giác như mình vừa được kéo lên từ đáy vực sâu. “Vâng! Con về ngay đây, mẹ ơi!”
Hưng cúp máy, không kịp chờ Mẹ chồng nói thêm. Anh ta quay lại bệnh viện, lao đi như một cơn gió, bỏ lại phía sau mọi sự dằn vặt của bản thân. Anh ta phải đối mặt với Mai, phải đối mặt với sai lầm của chính mình, nhưng lần này, anh ta không còn sợ hãi. Anh ta muốn sửa chữa.
Khi Hưng bước vào Phòng của Mai, cảnh tượng trước mắt khiến trái tim anh ta thắt lại. Mai nằm đó, gầy yếu, xanh xao, tay còn cắm kim tiêm, mái tóc lưa thưa vì hóa trị. Mẹ chồng đang ngồi bên giường, ân cần vuốt ve mái tóc Mai, ánh mắt tràn đầy yêu thương và xót xa. Bà quay đầu lại nhìn Hưng, ánh mắt phức tạp, nhưng không còn sự căm ghét.
“Mẹ…” Hưng khẽ gọi, đứng khựng lại ở ngưỡng cửa. Anh ta cảm thấy mình thật nhỏ bé và đáng xấu hổ.
Mẹ chồng chỉ gật đầu nhẹ. “Vào đi con.” Bà quay sang Mai. “Mai à, Hưng đến thăm con đây.”
Mai chậm rãi mở mắt. Cô nhìn Hưng, đôi mắt trũng sâu không giấu nổi sự mệt mỏi và tổn thương. Ánh mắt đó khiến Hưng cảm thấy tội lỗi dâng trào. Anh ta tiến đến bên giường, quỳ xuống, nắm lấy bàn tay gầy guộc của Mai, nơi vẫn còn hằn vết kim tiêm.
“Mai… anh xin lỗi.” Giọng Hưng run rẩy, nước mắt lại chực trào. Anh ta ghì chặt bàn tay cô, như thể sợ hãi cô sẽ biến mất. “Anh biết anh đã sai rất nhiều. Anh đã khiến em phải chịu đựng quá nhiều. Xin em… hãy cho anh một cơ hội để bù đắp.”
Mai không nói gì, chỉ nhìn Hưng, ánh mắt phức tạp. Cô đã trải qua quá nhiều đau khổ, quá nhiều thất vọng. Nhưng trong ánh mắt Hưng lúc này, cô nhìn thấy một sự chân thành hiếm hoi, một sự hối lỗi thật sự mà trước đây cô chưa bao giờ thấy.
Mẹ chồng khẽ đặt tay lên vai Hưng. “Hưng nó biết lỗi rồi, Mai ạ. Con cho nó một cơ hội đi con.” Giọng bà nhẹ nhàng, nhưng đầy sự động viên.
Mai từ từ rút tay ra khỏi Hưng, khiến anh ta thoáng giật mình. Nhưng sau đó, cô lại khẽ đưa tay lên, chạm nhẹ vào má anh ta, lau đi giọt nước mắt đang lăn dài. Một nụ cười mệt mỏi, nhưng đầy bao dung, nở trên môi Mai.
“Anh… đừng khóc nữa.” Giọng Mai yếu ớt, nhưng ấm áp. “Em… em mệt rồi.”
Hưng ngẩng đầu lên, nhìn Mai. Anh ta thấy sự tha thứ trong đôi mắt cô, dù cô chưa nói ra. Anh ta ôm lấy Mai một cách nhẹ nhàng nhất có thể, sợ làm cô đau. Mẹ chồng đứng đó, khẽ mỉm cười, nước mắt rưng rưng.
Từ ngày hôm đó, Phòng của Mai không còn là một nơi cô đơn, u ám. Hưng và Mẹ chồng thay phiên nhau chăm sóc cô. Hưng không còn là người chồng vô tâm ngày xưa. Anh ta học cách pha thuốc, đút cháo, xoa bóp cho Mai. Anh ta kể những câu chuyện vui, đọc sách cho cô nghe, cố gắng làm mọi thứ để Mai không cảm thấy buồn chán. Mẹ chồng ân cần chuẩn bị những bữa ăn bổ dưỡng, chăm lo từng giấc ngủ, từng hơi thở của Mai.
Dần dần, tinh thần Mai lạc quan hơn rất nhiều. Cô vẫn phải chống chọi với đợt hóa trị thứ ba đầy đau đớn, cơ thể vẫn gầy yếu và xanh xao. Nhưng mỗi khi nhìn thấy Hưng kiên nhẫn bón từng thìa cháo, hay Mẹ chồng dịu dàng lau mồ hôi trên trán, Mai lại cảm thấy một sức mạnh mới trỗi dậy. Cô không còn cảm thấy mình là gánh nặng, mà là một phần không thể thiếu của gia đình. Tình yêu thương mà cô tưởng đã mất, nay lại hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết. Mỗi ngày trôi qua, nụ cười trên môi Mai lại rạng rỡ thêm một chút. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng bình minh len lỏi qua rèm cửa, chiếu vào căn phòng, sưởi ấm tâm hồn cô. Mai nhắm mắt lại, hít thở thật sâu, cảm nhận sự sống đang chảy trong huyết quản. Cô không còn sợ hãi, không còn cô độc. Cô đã tìm thấy một niềm an ủi to lớn từ những người thân yêu.
Một buổi chiều, khi Hưng đang ngồi đọc truyện cho Mai nghe, Mẹ chồng thì đang gọt trái cây, Mai khẽ cựa mình. Cô nhìn Mẹ chồng rồi nhìn Hưng, ánh mắt lấp lánh sự quyết tâm. Hưng và Mẹ chồng nhìn cô, chờ đợi.
“Mẹ, anh…” Mai khẽ nói, giọng vẫn yếu ớt nhưng chứa đựng một sự kiên cường lạ thường. “Con sẽ cố gắng, vì mẹ, và vì cả anh nữa.”
Nụ cười rạng rỡ của Mai như một tia nắng xua tan đi mọi bóng tối. Đó không chỉ là lời hứa, mà là sự khẳng định về một bình minh mới, về một tương lai không còn cô đơn, nơi tình yêu và sự tha thứ đã chữa lành những vết thương sâu thẳm nhất. Mai biết rằng chặng đường phía trước vẫn còn dài và đầy chông gai, nhưng giờ đây, cô không còn chiến đấu một mình. Bên cạnh cô là Mẹ chồng với mái tóc bạc phơ đầy tình yêu thương và Hưng, người chồng đã tìm thấy con đường trở về sau bao lầm lỡ. Cuộc sống vẫn luôn là một hành trình không ngừng nghỉ, với những thử thách và cả những món quà bất ngờ. Bài học về sự tha thứ, về giá trị của gia đình, và về sức mạnh của tình yêu thương đã được khắc sâu trong trái tim mỗi người. Dù kết quả cuối cùng ra sao, Mai đã tìm thấy bình yên trong tâm hồn, và đó chính là chiến thắng lớn nhất của cô. Hy vọng về một ngày mai tươi sáng hơn, nơi không còn những giọt nước mắt buồn bã, mà chỉ còn nụ cười của hạnh phúc và sự gắn kết.

