“Bà Xinh dậy từ khi trời còn chưa kịp rạng. Bà quen với nhịp sống ấy từ ngày nhận việc giúp việc cho nhà ông bà Hào – gia đình giàu có nhất khu biệt thự ven hồ. Biệt thự rộng tới ba tầng, tường phủ dây leo, sân trước trồng toàn hoa ngoại, phòng khách bày đầy đồ châu Âu, đi đâu cũng nghe tiếng máy lạnh vù vù cùng mùi nước hoa Pháp thoang thoảng.
Bà Xinh làm không than một lời. Nấu ăn, giặt giũ, lau dọn, thậm chí nhiều hôm còn phải lên phòng cậu quý tử Khôi – con trai ông bà Hào – để thu dọn đống giày thể thao h:ô:i rì;nh và bát mì úp m;ốc m:e;o dưới gầm giường.
Bà không than. Chỉ im lặng làm. Đã quen rồi.
Thế nhưng hôm đó là lần đầu bà thấy đôi mắt bà chủ trừng lên như h:ổ v:-ồ m-ồi.
“Cái… gì cơ? Không thấy đồng hồ đâu á?”
Ông Hào nói trong lúc bấm mã mở tủ kính trưng bày: “Cái Rolex vàng 24K tôi để đây, hôm qua còn ngắm nó mà… Hôm nay tìm lại thì không thấy.”
Khôi từ trên tầng đi xuống, tay còn cầm cốc cà phê đá xay: “T:r-ộ:m đấy bố. Nhà mình ai vào được đâu, ngoài người nhà với… b:à gi-úp việ-c!”
Ánh mắt bà Hào lập tức chuyển hướng, đanh như thép nguội. “Bà Xinh! Bà lại đây tôi hỏi!”
Bà Xinh đang rửa rau dưới bếp, giật mình bước lên. “Dạ?”
“Bà dọn phòng mấy hôm nay phải không?”
“Dạ, đúng.”
“Thế cái đồng hồ ông nhà tôi để trong tủ kính ở phòng đọc sách, bà có thấy không?”
“Dạ… tôi có lau chùi tủ, nhưng đồng hồ thì tôi không động vào.”
“Không động vào mà lại m-ất? Hay bà nh=:ắm vào cái Rolex mấy trăm triệu đấy rồi? Bao nhiêu năm giú:p v:i:ệc, giờ già rồi lại si:nh lò:ng tha:-m?”
Bà Xinh đứng lặng. Bà nhìn sang ông Hào – người đàn ông vẫn thường gật gù hài lòng khi ăn món cá kho bà làm – lúc này chỉ lặng lẽ lảng tránh ánh mắt.
Bà Xinh nói thật chậm: “Tôi không lấy. Nếu ông bà không tin, tôi xin nghỉ việc. Nhưng xin đừng x:-ú-c p-h-:ạm nhân cách tôi.”
Bà Hào gằn giọng: “Vậy thì đi đi! Lập tức! Loại giú-p v-iệ-c ăn c:-ắ-p-p, tôi không thiếu để giữ lại!”
Trời đổ cơn mưa nhỏ khi bà Xinh kéo vali ra khỏi cổng. Không ai tiễn. Không ai
thắc mắc. Cánh cổng tự động khép lại phía sau lưng, như chưa từng có ai tên Xinh tồn tại trong căn biệt thự đó.
Năm ngày sau.
Cư dân khu biệt thự ven hồ bắt đầu bàn tán khi thấy một chiếc xe hơi đen bóng đỗ ngay trước cửa nhà ông bà Hào. Một người đàn ông mặc vest, tay cầm tập hồ sơ bước xuống.
“Xin lỗi, đây có phải gia đình ông bà Hào thuê biệt thự số 8?”…………………”
““Xin lỗi, đây có phải gia đình ông bà Hào thuê biệt thự số 8?” người đàn ông mặc vest lịch sự hỏi.
Ông Hào và bà Hào đang đứng ở sân trước, vừa định lên xe đi đánh golf. Nghe câu hỏi, cả hai đều ngạc nhiên nhìn người lạ. Ông Hào khẽ nhíu mày.
“Anh hỏi ai? Đây là nhà chúng tôi. Số 8. Nhưng chúng tôi là chủ nhà, không phải người thuê.” Ông Hào đáp, giọng pha chút khó chịu. Mấy ngày nay đã đủ mệt mỏi với chuyện cái đồng hồ rồi.
Người đàn ông mỉm cười, một nụ cười hơi xã giao nhưng đôi mắt lại sắc lạnh. “Tôi là luật sư Hoàng, từ văn phòng luật Á Châu.” Anh ta giơ tấm danh thiếp lên. “Tôi đang tìm hiểu một chút thông tin liên quan đến những người từng sinh sống hoặc làm việc tại đây trong thời gian gần đây. Cụ thể là gia đình ông bà Hào, những người đã thuê căn biệt thự này khoảng… 5 ngày trước.”
Bà Hào nghe đến đây thì không giữ được vẻ bình tĩnh. “Gì cơ? Thuê? Anh nhầm lẫn rồi! Chúng tôi là chủ sở hữu căn biệt thự này hơn mười năm nay. Chưa từng cho ai thuê cả!” Bà nói, giọng hơi cao lên, trong lòng dấy lên cảm giác bất an khó tả. Chuyện gì đây? Tại sao luật sư lại tìm đến? Liên quan đến người ở đây?
Ông Hào cũng tiến lại gần hơn, nhìn chằm chằm vào người luật sư. “Đúng vậy. Anh nhầm địa chỉ rồi. Hay nhầm người? Chúng tôi là Hào đây, nhưng không thuê. Chúng tôi là chủ nhà.” Ông nhấn mạnh.
Luật sư Hoàng nhìn quanh căn biệt thự nguy nga, ánh mắt dừng lại ở cổng vào một thoáng. “Vậy sao? Rất lạ. Hồ sơ của tôi ghi rõ căn biệt thự số 8 này được một gia đình tên Hào thuê lại từ người chủ ban đầu. Có vẻ có sự nhầm lẫn lớn ở đây.” Anh ta dừng lại, quan sát phản ứng của hai vợ chồng. “Ông bà là chủ sở hữu, đúng không? Xin lỗi vì sự đường đột này. Nhưng ông bà có thể xác nhận lại một chút về danh tính và thời gian sống ở đây không? Chỉ là thủ tục thôi.”
Sự nghi ngờ hiện rõ trên khuôn mặt ông bà Hào. Người này là ai? Tại sao lại có thông tin sai lệch như vậy? Và tại sao lại đến tận đây hỏi? Có liên quan gì đến chuyện cái đồng hồ hay không? Bà Hào thầm nghĩ, cảm giác đề phòng dâng lên trong lòng.”
“Luật sư Hoàng cất danh thiếp vào túi áo vest một cách dứt khoát. Đôi mắt anh ta nhìn thẳng vào ông Hào, không còn vẻ xã giao ban nãy.
“Thưa ông bà Hào, tôi hiểu sự nhầm lẫn về việc thuê nhà có thể gây khó chịu,” Luật sư Hoàng nói, giọng trở nên nghiêm túc hơn. “Nhưng thực tế là, tôi được ủy quyền bởi một người có liên quan trực tiếp đến vụ việc mất trộm tài sản giá trị tại đây cách đây vài ngày.”
Ông Hào và bà Hào giật mình. Mất trộm? Người này biết chuyện cái đồng hồ?
“Anh… anh nói gì cơ? Vụ mất trộm nào?” Ông Hào cố giữ vẻ bình tĩnh, dù trong lòng đang cuộn sóng.
“Vụ chiếc đồng hồ Rolex vàng 24K, trị giá vài trăm triệu,” Luật sư Hoàng chậm rãi nói, như thể đang thăm dò. “Tôi có thông tin quan trọng liên quan đến vụ việc này, và cả về người đã bị nghi ngờ.”
Bà Hào lập tức nhớ đến bà Xinh. Lẽ nào… lẽ nào người này đến vì bà ta? Khuôn mặt bà Hào biến sắc.
“Anh có thông tin gì? Ai ủy quyền cho anh?” Ông Hào hỏi dồn, sự cảnh giác xen lẫn tò mò.
“Danh tính người ủy quyền, tôi sẽ tiết lộ sau khi chúng ta vào trong và nói chuyện riêng tư,” Luật sư Hoàng đáp. “Thông tin tôi mang đến rất quan trọng, có thể giúp ông bà nhìn rõ hơn về sự việc. Việc trao đổi tại đây, giữa trời nắng và trước cổng, không tiện lắm.”
Ông Hào nhìn vợ, rồi nhìn người luật sư. Trực giác mách bảo ông rằng người này không đơn giản, và thông tin anh ta có thật sự liên quan đến cái đồng hồ bị mất. Nhưng tại sao lại là một luật sư? Và ai là người đứng sau? Ông Hào lưỡng lự. Vừa muốn biết sự thật, vừa không muốn cho người lạ vào nhà. Đặc biệt là một người có những thông tin kỳ lạ như thế.
Bà Hào tiến lại gần ông, khẽ nói thầm: “Ông ơi, lỡ người này là… lỡ có liên quan đến bà ta thì sao? Có nên cho vào không?”
Ông Hào suy nghĩ nhanh chóng. Nếu thật sự có thông tin về vụ mất trộm, đặc biệt là liên quan đến bà Xinh, thì ông cần phải biết. Cái đồng hồ mấy trăm triệu không phải là nhỏ. Hơn nữa, sự xuất hiện của luật sư này quá bí ẩn, khiến ông tò mò đến mức không thể từ chối.
Ông Hào quay sang Luật sư Hoàng, cuối cùng đưa ra quyết định. “Được rồi. Mời anh vào trong. Chúng ta nói chuyện ở phòng khách.” Ông nói, giọng vẫn còn chút e dè nhưng đã quyết đoán hơn. Ông mở cổng, mời Luật sư Hoàng bước vào trong khuôn viên biệt thự. Bà Hào đi theo sau, lòng đầy nặng trĩu và lo lắng. Chuyện gì sắp xảy ra đây?”
“Ông Hào mở cổng, dẫn Người đàn ông mặc vest bước vào trong. Bà Hào đi theo sau, ánh mắt đầy vẻ bất an nhìn vị khách lạ. Họ đi qua khu vườn rộng, vào sảnh chính lộng lẫy rồi tiến thẳng đến phòng khách. Căn phòng rộng rãi, bài trí xa hoa với sofa da đắt tiền, tranh treo tường và đồ trang trí cầu kỳ, toát lên vẻ giàu có của chủ nhân. Ông Hào và bà Hào mời người đàn ông ngồi xuống bộ sofa chính. Ông Hào ngồi đối diện, còn bà Hào ngồi cạnh chồng, nét mặt vẫn căng thẳng.
Người đàn ông mặc vest không vòng vo. Anh ta đặt chiếc cặp lên bàn kính giữa phòng, mở khóa, lấy ra một tập tài liệu. Anh ta rút từ trong đó một tờ giấy in, có vẻ như là bản sao của một báo cáo hoặc một bản ghi chép, kèm theo một tấm ảnh nhỏ. Tấm ảnh dường như được chụp từ camera an ninh, có góc nhìn từ hành lang hoặc khu vực nào đó trong nhà, với dấu thời gian hiển thị rõ ràng ở góc.
“Thưa ông bà Hào,” Người đàn ông mặc vest nói, giọng điềm tĩnh nhưng dứt khoát. Anh ta đưa tấm ảnh và tờ giấy về phía họ. “Đây là một số thông tin ban đầu mà tôi có được.”
Ông Hào và bà Hào cùng nhìn vào tấm ảnh. Dù không rõ ràng lắm, nhưng họ nhận ra một góc hành lang quen thuộc trong nhà mình, và cái dấu thời gian kia… tim họ thắt lại.
“Vào ngày xảy ra vụ việc chiếc đồng hồ Rolex bị mất, ngày X tháng Y năm Z,” Người đàn ông mặc vest nói tiếp, nhấn mạnh vào ngày. “Xin hỏi, vào khoảng thời gian này, những ai có mặt trong căn nhà này?”
Ông Hào và bà Hào ngước lên, khuôn mặt họ biến sắc. Câu hỏi quá trực tiếp, và tấm ảnh kia như một nhát dao khoét sâu vào sự thật họ đang muốn che đậy. Cái ngày đó… cái ngày bà Xinh bị đuổi… họ nhớ rất rõ. Và những người có mặt…”
“Ông Hào và bà Hào nhìn nhau, ánh mắt họ giao nhau đầy vẻ lo lắng. Sự thật mà họ đang cố gắng chôn vùi giờ đây như đang bị đào bới lên bởi người đàn ông lạ mặt này.
“Ngày đó… là ngày… năm ngày trước,” Ông Hào lắp bắp, giọng hơi run. “Vào khoảng thời gian này… trong nhà có… có chúng tôi… bà Hào, tôi… và Khôi.” Ông ta cố tình dừng lại, né tránh nhắc đến cái tên mà cả hai đều nghĩ tới.
Người đàn ông mặc vest gật đầu, ghi chép nhanh vào sổ tay. “Vâng. Chỉ có ba người trong gia đình.” Anh ta ngước lên, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào họ. “Nhưng theo lời khai ban đầu, chỉ có ông bà ở nhà vào thời điểm đó, còn cậu Khôi đi học thêm. Lời khai này mâu thuẫn với dấu thời gian trên bức ảnh camera an ninh mà tôi có.”
Bà Hào giật mình. Bà nhớ rõ đã dặn Khôi tuyệt đối không được hé răng về việc nó ở nhà vào buổi sáng đó. Khôi đã hứa rồi mà? Hay có chuyện gì khác?
“Có lẽ… có lẽ chúng tôi nhớ nhầm,” Bà Hào vội vàng chữa lời, nụ cười gượng gạo trên môi. “Khôi… à, đúng rồi, thằng bé buổi sáng hôm đó hơi mệt nên có về sớm hơn bình thường một chút.” Bà liếc nhìn Ông Hào, cầu cứu sự đồng tình.
Ông Hào gật đầu lia lịa, mặt tái đi. “Đúng thế. Thằng bé về sớm… về ngay trước khi… trước khi xảy ra chuyện.”
Người đàn ông mặc vest không biểu lộ cảm xúc gì, chỉ lật sang một trang tài liệu khác. “Vâng, có thể lắm chứ. Nhưng đây không phải là điểm bất thường duy nhất.” Anh ta đặt một tấm ảnh khác lên bàn. Đó là cận cảnh khung cửa sổ phòng ngủ chính, nơi được cho là bị cạy phá.
“Theo báo cáo hiện trường, cửa sổ này có dấu hiệu bị cạy từ bên ngoài,” Anh ta nói, ngón tay chỉ vào một vết xước nhỏ trên khung cửa. “Tuy nhiên, các vết xước này khá nông và không có dấu hiệu sử dụng công cụ chuyên nghiệp như xà beng hay kìm cắt. Hơn nữa, không có dấu chân hay bất kỳ dấu vết nào khác quanh khu vực cửa sổ cho thấy có người đã đột nhập từ bên ngoài. Cỏ vẫn nguyên vẹn, lớp bụi mỏng trên bệ cửa sổ cũng không bị xáo trộn.”
Ông Hào và bà Hào lại nhìn nhau. Họ chưa bao giờ để ý kỹ đến những chi tiết nhỏ nhặt đó. Họ chỉ nghe theo suy đoán ban đầu của cảnh sát rằng có kẻ đột nhập từ bên ngoài.
“Nếu kẻ trộm đột nhập từ bên ngoài,” Người đàn ông mặc vest tiếp tục, giọng điềm tĩnh nhưng đầy sức nặng. “Vậy thì tại sao không có bất kỳ dấu vết nào để lại? Và tại sao chỉ duy nhất chiếc đồng hồ Rolex bị mất? Một tên trộm chuyên nghiệp sẽ biết giá trị của những món đồ khác trong căn biệt thự này.”
Bà Hào cảm thấy cổ họng khô khốc. Những lập luận của người đàn ông này đang từng chút một phá vỡ câu chuyện mà họ đã cố gắng dựng nên.
“Hơn nữa,” Anh ta hạ giọng, ánh mắt dán chặt vào Bà Hào. “Vị trí chiếc đồng hồ bị mất… nó nằm trong tủ đầu giường, được cho là đã khóa. Nhưng ổ khóa hoàn toàn không có dấu hiệu bị phá. Điều này cho thấy, chiếc tủ đã được mở bằng chìa khóa… hoặc bởi người biết rõ vị trí của nó.”
Không khí trong phòng đột ngột trở nên căng thẳng đến nghẹt thở. Ông Hào và bà Hào hoàn toàn chết lặng, không biết nói gì để phản bác. Mọi điểm bất thường mà người đàn ông này đưa ra đều chỉ về một khả năng duy nhất… khả năng mà họ đã cố gắng đổ lỗi cho người khác để che đậy. Sự thật kinh khủng mà họ muốn giấu kín đang dần bị phơi bày.”
“Không khí trong phòng đột ngột trở nên căng thẳng đến nghẹt thở. Ông Hào và bà Hào hoàn toàn chết lặng, không biết nói gì để phản bác. Mọi điểm bất thường mà người đàn ông này đưa ra đều chỉ về một khả năng duy nhất… khả năng mà họ đã cố gắng đổ lỗi cho người khác để che đậy. Sự thật kinh khủng mà họ muốn giấu kín đang dần bị phơi bày. Ánh mắt họ vô thức liếc về phía cuối phòng khách, nơi Khôi đang ngồi vắt vẻo trên ghế sofa, dán mắt vào màn hình điện thoại. Thằng bé dường như không để ý đến cuộc nói chuyện căng thẳng của người lớn. Nó chỉ lướt, lướt và thi thoảng nhếch mép cười vì thứ gì đó trên mạng xã hội.
Giữa lúc sự im lặng nghẹt thở bao trùm, Khôi bỗng nhiên ngẩng đầu lên. Ánh mắt cậu va phải cái nhìn đầy dò xét, xen lẫn chút hoảng sợ và nghi ngờ của bố mẹ. Nụ cười trên môi Khôi tắt ngấm. Vẻ mặt cậu lập tức biến đổi, từ thờ ơ sang khó chịu và căng thẳng tột độ. Cậu siết chặt chiếc điện thoại trong tay.”
“Khôi siết chặt điện thoại, ánh mắt lướt nhanh giữa khuôn mặt tái nhợt của bố mẹ và người đàn ông lạ mặt. Có gì đó đang diễn ra, điều gì đó rất tồi tệ mà cậu chưa hiểu hết.
Người đàn ông mặc vest không bỏ sót bất kỳ phản ứng nào trong căn phòng. Ánh mắt anh ta dừng lại thoáng qua Khôi, rồi quay về phía Ông Hào và Bà Hào. Anh ta hít một hơi thật sâu, giọng nói vẫn bình tĩnh nhưng mang theo sức nặng của sự thật không thể chối cãi.
“”Được rồi,”” anh ta nói, “”có lẽ mọi người đang nghĩ về khả năng khác. Khả năng bà Xinh đã giả vờ làm mất để che đậy điều gì đó, hoặc cố tình vu oan ngược lại cho mọi người.””
Ông Hào và Bà Hào nhìn anh ta chằm chằm, hy vọng mong manh vụt tắt.
“”Nhưng tiếc là không có khả năng đó,”” người đàn ông tiếp tục, “”chúng tôi đã kiểm tra rất kỹ lưỡng.”” Anh ta lấy ra một chiếc máy tính bảng mỏng từ cặp tài liệu. Ngón tay anh ta lướt nhanh trên màn hình. “”Theo yêu cầu của bà Xinh, chúng tôi đã tập trung điều tra vào chính xác thời điểm chiếc đồng hồ ‘biến mất’.””
Anh ta ngước lên nhìn hai người chủ nhà, đôi mắt sắc lạnh. “”Ông bà khai là khoảng 2 giờ 15 phút chiều ngày hôm đó, phải không? Thời điểm đó, bà Xinh đang dọn dẹp ở tầng 1, gần phòng khách.””
Ông Hào gật đầu chậm rãi, cổ họng khô khốc.
“”Tuyệt vời,”” người đàn ông nhếch mép. “”Và đây là dữ liệu định vị từ chiếc điện thoại mà bà Xinh vẫn sử dụng. Chiếc điện thoại rẻ tiền, nhưng nó có chức năng định vị.”” Anh ta xoay màn hình máy tính bảng về phía họ.
“”Vào đúng 2 giờ 17 phút chiều ngày hôm đó,”” anh ta chỉ vào biểu đồ trên màn hình, “”dữ liệu cho thấy bà ấy đang ở cách đây 15 cây số.””
Một luồng điện chạy dọc sống lưng Ông Hào và Bà Hào. Mười lăm cây số? Không thể nào!
“”Đúng vậy,”” người đàn ông nói như đọc được suy nghĩ của họ, “”tại một siêu thị Lotte Mart trên đường X.”” Anh ta lướt sang một hình ảnh khác. “”Và đây là hóa đơn mua hàng của bà ấy tại siêu thị đó, có dấu thời gian chính xác là 2 giờ 21 phút chiều. Bà ấy mua một túi gạo nhỏ và vài món đồ lặt vặt khác.””
Giọng anh ta trở nên dứt khoát. “”Nói cách khác, vào đúng thời điểm chiếc đồng hồ Rolex vàng 24K của ông bà ‘biến mất’ một cách bí ẩn, bà Xinh đang ở rất xa biệt thự này. Bà ấy không thể nào có mặt ở đây để thực hiện vụ trộm.””
Không khí trong phòng như ngưng đọng. Ông Hào và Bà Hào hoàn toàn sụp đổ. Khuôn mặt họ biến sắc, từ căng thẳng chuyển sang sợ hãi tột độ. Mọi lời bào chữa, mọi sự đổ lỗi đều tan thành mây khói trước bằng chứng không thể chối cãi này.
Cuối phòng, Khôi bất ngờ đánh rơi điện thoại. Cậu bé ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt mở to đầy kinh hoàng nhìn bố mẹ. Cậu bắt đầu hiểu ra điều gì đó. Điều gì đó khủng khiếp.”
“Ông Hào cố nuốt nước bọt, khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy. Bà Hào bên cạnh cũng run rẩy không kém, ánh mắt đảo liên tục, vô hồn. Họ nhìn nhau một cách tuyệt vọng, mọi sự ngạo mạn và tự tin trước đó tan biến hết.
“”Không… không thể nào…”” Ông Hào lắp bắp, giọng khô khốc. “”Cái… cái định vị đó… chắc chắn là sai. Hoặc… hoặc con nhỏ đó nó… nó biết cách làm giả!””
Người đàn ông mặc vest khẽ nhếch mày, sự bình tĩnh của anh ta càng làm tăng thêm sự hoảng loạn của hai người chủ nhà. “”Ông Hào, đây là dữ liệu từ nhà mạng. Rất khó để làm giả một cách chính xác đến từng phút như vậy. Chưa kể còn có hóa đơn kèm theo. Bà ấy đã dùng tiền mặt để mua hàng, camera siêu thị cũng ghi lại hình ảnh bà ấy đang thanh toán.””
Anh ta nhấn mạnh từng lời, găm thẳng vào sự chối cãi yếu ớt của họ. “”Bà Xinh không thể ở hai nơi cùng một lúc, thưa ông bà. Bà ấy đang ở siêu thị Lotte Mart cách đây 15km, vào đúng thời điểm chiếc đồng hồ ‘biến mất’ tại biệt thự này.””
“”Nhưng… nhưng con nhỏ đó nó gian xảo lắm!”” Bà Hào đột ngột xen vào, giọng the thé đầy vẻ cố chấp. Bà nắm lấy tay chồng, móng tay bấm sâu vào da thịt ông Hào. “”Nó giả vờ ngây thơ vậy thôi! Chắc chắn nó biết chuyện gì đó! Hoặc nó… nó nhờ ai đó làm giúp rồi dàn dựng mọi thứ để trả thù!””
“”Trả thù?”” Người đàn ông lặp lại, ánh mắt sắc lạnh. “”Trả thù vì điều gì, thưa bà Hào? Vì bị đuổi việc sau mười năm cống hiến? Hay vì bị vu khống ăn trộm một tài sản có giá trị bằng cả đời lương của bà ấy?””
Bà Hào cứng họng, không thể đáp lại. Lời lẽ của bà trở nên lúng túng, chỉ còn là những câu buộc tội vô căn cứ. “”Tôi… tôi không biết! Chỉ biết nó… nó không phải dạng vừa đâu! Luật sư… anh… anh đừng vội tin nó!””
“”Tôi không tin ai một cách mù quáng cả,”” người đàn ông đáp lại, giọng điềm tĩnh như không khí trước bão. “”Tôi tin vào bằng chứng. Và bằng chứng đang rất rõ ràng: Bà Xinh không ở đây khi chiếc đồng hồ của ông bà ‘biến mất’.”” Anh ta dừng lại, quét ánh mắt qua hai người chủ nhà đang run rẩy. “”Vậy, ai đã ở đây? Ai là người có mặt trong biệt thự này vào chiều hôm đó và có khả năng tiếp cận chiếc đồng hồ?””
Câu hỏi của anh ta như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt Ông Hào và Bà Hào. Họ không dám nhìn thẳng vào mắt anh ta, ánh mắt lạc đi, đầy tội lỗi và sợ hãi. Mọi cố gắng lái câu chuyện sang hướng bà Xinh ‘gian xảo’ hay ‘dàn dựng’ đều đổ bể trước logic và bằng chứng. Họ đang bị dồn vào chân tường.
Cuối phòng, Khôi đứng chết trân. Cậu bé nhìn bố mẹ với sự kinh hoàng ngày càng lớn trong đôi mắt. Cậu đã nghe tất cả. Nghe những lời lắp bắp, những cố gắng biện hộ yếu ớt. Cậu bé bắt đầu hiểu, không phải bà Xinh, mà chính bố mẹ cậu… họ đã làm gì đó. Điều gì đó rất tồi tệ.”
“Người đàn ông mặc vest từ từ quay người, ánh mắt sắc lạnh dừng lại trên Khôi, người đang đứng sững sờ ở cuối phòng. Ông Hào và Bà Hào nhìn theo ánh mắt đó, vẻ mặt thêm phần hoảng hốt.
“”Cậu bé, lại đây một chút,”” giọng anh ta vẫn điềm tĩnh nhưng mang sức nặng không thể kháng cự.
Khôi giật mình, cảm giác như mọi ánh mắt đổ dồn vào mình. Cậu miễn cưỡng bước tới, tim đập thình thịch.
“”Cậu tên là Khôi, phải không?”” Người đàn ông hỏi, tay lật lật cuốn sổ. “”Là con trai của ông bà Hào?””
Khôi gật đầu cộc lốc, mắt nhìn xuống sàn.
“”Hôm đó, chiều ngày xảy ra vụ việc… tức là năm ngày trước,”” anh ta tiếp tục, “”cậu đã ở đâu? Cậu đã làm gì trong khoảng thời gian từ 2 giờ đến 4 giờ chiều?””
Câu hỏi vừa dứt, Khôi như bùng nổ. Cậu ngẩng phắt dậy, đôi mắt đỏ ngầu.
“”Tại sao lại hỏi tôi?! Liên quan gì đến tôi?!”” Cậu gào lên, giọng đầy uất ức và tức giận, không còn vẻ rụt rè ban nãy. “”Tôi… tôi không biết gì hết! Tôi ở trong phòng! Suốt buổi chiều tôi chỉ ở trong phòng!””
Ông Hào và Bà Hào giật mình trước phản ứng dữ dội của con trai. Họ chưa từng thấy Khôi như vậy.
“”Trong phòng?”” Người đàn ông vẫn giữ vẻ bình tĩnh đáng sợ. “”Cậu chắc chứ? Cậu có ra ngoài không? Gặp ai không? Hoặc có ai vào phòng cậu không?””
“”Tôi nói là tôi ở trong phòng!”” Khôi hét lớn hơn, nắm chặt tay đến trắng bệch. “”Tôi không đi đâu hết! Không gặp ai hết! Không có ai vào phòng tôi hết! Sao cứ gặng hỏi tôi mãi thế?!””
Cậu lùi lại một bước, như muốn thoát khỏi căn phòng đầy áp lực này. “”Tôi không cần trả lời mấy người! Tôi không phải tội phạm! Tôi đi đây!””
“”Khoan đã, Khôi!”” Ông Hào vội vàng lên tiếng, nhưng giọng ông run rẩy.
Khôi không nghe, cậu quay người định bỏ chạy ra ngoài.
“”Cậu Khôi,”” giọng người đàn ông vang lên, lạnh lùng và dứt khoát, khiến Khôi phải khựng lại. “”Đây là cuộc điều tra. Cậu có trách nhiệm hợp tác. Nếu có điều gì cần che giấu…””
“”Tôi không có gì để che giấu hết!”” Khôi cắt lời, quay phắt lại, mặt đối mặt với người đàn ông. Cậu chỉ thẳng vào mặt anh ta, ánh mắt đầy căm phẫn. “”Các người mới là người có gì đó! Các người… các người đổ tội cho Bà Xinh!””
“”Khôi! Con nói gì vậy!”” Bà Hào hét lên, vẻ mặt vừa sợ hãi vừa tức giận.
“”Mẹ im đi!”” Khôi gầm lên, chưa bao giờ cậu nói chuyện với bố mẹ bằng giọng điệu đó. “”Con nghe thấy hết rồi! Bằng chứng… bằng chứng nói Bà Xinh ở siêu thị! Bà ấy không thể ăn trộm!””
Cậu quay sang người đàn ông mặc vest, giọng lạc đi vì xúc động. “”Bà ấy bị oan! Tại sao các người không tin bà ấy?! Sao cứ ép bà ấy?!””
Người đàn ông không đáp lời cậu, chỉ nhìn thẳng vào mắt cậu, sự bình tĩnh đáng sợ trong ánh mắt anh ta càng làm Khôi thêm phần kích động. Cậu cảm thấy bị dồn nén, bị nghi ngờ.
“”Tôi không nói gì hết!”” Khôi hét lên lần cuối, đôi mắt đảo loạn, tràn đầy nước mắt. “”Tôi không biết! Tôi không làm gì hết! Tôi… tôi đi!””
Lần này, cậu thật sự quay lưng và lao ra khỏi phòng như một mũi tên. Ông Hào và Bà Hào đứng chết trân, không kịp giữ con lại. Họ nhìn cánh cửa phòng khách đóng sập, rồi nhìn nhau, ánh mắt đầy hoang mang và tuyệt vọng. Sự bùng nổ của Khôi là điều cuối cùng họ ngờ tới. Và nó đang khiến mọi thứ càng trở nên rối ren hơn.”
“Ông Hào và Bà Hào nhìn cánh cửa đóng sập, người chết lặng. Không khí trong phòng đặc quánh sự căng thẳng và hoang mang sau cơn bùng nổ của Khôi. Người đàn ông mặc vest vẫn đứng đó, ánh mắt dõi theo hướng Khôi vừa lao ra, nhưng rồi nhanh chóng quay trở lại nhìn cặp vợ chồng. Vẻ điềm tĩnh trên gương mặt anh ta càng làm tăng thêm áp lực.
“”Cậu bé có vẻ khá kích động,”” anh ta nói, giọng vẫn trầm và không biểu cảm. “”Phản ứng này… đôi khi nó nói lên nhiều điều.””
Bà Hào run rẩy lên tiếng: “”Không… không thể nào. Thằng bé… nó chỉ tức giận vì bị nghi ngờ thôi.””
Ông Hào gật đầu lia lịa, cố gắng lấy lại bình tĩnh: “”Đúng vậy. Khôi nó nhạy cảm. Nó thương Bà Xinh… Nó không liên quan gì đến chuyện này hết.””
Người đàn ông không tranh cãi. Anh ta chỉ nhìn họ một lát rồi chậm rãi đi về phía chiếc bàn trà, nơi có mấy quyển sổ và tài liệu của anh ta. Anh ta lật mở một trang trong cuốn sổ tay.
“”Chúng ta hãy quay lại vấn đề chính,”” anh ta nói, giọng chuyên nghiệp trở lại. “”Chiếc đồng hồ Rolex vàng 24K. Theo lời khai ban đầu của ông bà, nó thường được cất trong két sắt ở phòng làm việc của ông Hào, hoặc đôi khi để tạm trên bàn cạnh giường ngủ, phải không ạ?””
Ông Hào gật đầu. “”Đúng rồi. Chủ yếu là trong két sắt.””
“”Vâng,”” người đàn ông tiếp tục, mắt vẫn dán vào cuốn sổ. “”Tuy nhiên, nguồn tin của chúng tôi cho biết, vào chiều hôm xảy ra vụ việc, tức là năm ngày trước, chiếc đồng hồ lại không được cất ở những vị trí quen thuộc đó.””
Ông Hào và Bà Hào nhìn nhau khó hiểu.
“”Ý anh là sao?”” Ông Hào hỏi.
Người đàn ông ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt ông bà. “”Ý tôi là… nó được cất ở một nơi khác. Một nơi mà chỉ những người rất thân cận, hoặc tình cờ chứng kiến, mới có thể biết.””
Anh ta dừng lại một chút, như để lời nói có thêm sức nặng. Ông Hào và Bà Hào nín thở chờ đợi.
“”Chiếc đồng hồ trị giá mấy trăm triệu đó,”” anh ta nói rành rọt, “”vào chiều hôm ấy, đã được cất ở bên trong cuốn sách ‘Chiến Tranh Và Hòa Bình’ – cuốn sách bìa da màu xanh cũ kỹ – nằm trên kệ sách thứ ba, tính từ bên trái sang, trong phòng làm việc của ông Hào.””
Một sự im lặng chết chóc bao trùm căn phòng. Ông Hào và Bà Hào như bị đóng băng tại chỗ. Khuôn mặt họ từ ngạc nhiên chuyển sang sững sờ, rồi trắng bệch đi trông thấy.
Ông Hào lắp bắp: “”Sao… sao anh biết điều đó?””
“”Thông tin từ một nguồn đáng tin cậy,”” người đàn ông đáp, giọng vẫn bình thản đến đáng sợ. “”Quan trọng là… chỉ có ông và bà, và có lẽ là Khôi, mới có thể biết ông để chiếc đồng hồ ở vị trí đặc biệt đó vào chiều hôm ấy, đúng không ạ?””
Bà Hào ôm chặt lấy ngực, đôi mắt mở to kinh hoàng. Ông Hào như không còn đứng vững. Họ nhìn nhau, sự thật cay đắng và khó tin đang dần hiện rõ trong tâm trí họ. Vị trí cất giấu đó… Bà Xinh làm sao biết được? Bà ấy chưa bao giờ vào phòng làm việc của ông vào buổi chiều. Chỉ có…
Chi tiết nhỏ bé nhưng đắt giá này, một bí mật về thói quen cất đồ bất chợt của chủ nhà, đã giáng một đòn mạnh vào mọi suy đoán trước đó. Nếu Bà Xinh không thể biết chiếc đồng hồ ở đó, vậy ai đã lấy nó? Ánh mắt của Ông Hào và Bà Hào lại vô thức hướng về phía cánh cửa nơi Khôi vừa bỏ đi. Sự sững sờ và hoảng loạn tột độ chiếm lấy họ. Mọi thứ đang vượt ra ngoài tầm kiểm soát của họ, theo một hướng mà họ chưa từng dám nghĩ tới.”
“Ông Hào và Bà Hào vẫn còn choáng váng. Cặp mắt họ nhìn chằm chằm vào người đàn ông mặc vest, nhưng dường như không thực sự nhìn thấy anh ta. Chi tiết về cuốn sách và vị trí cất giấu chiếc đồng hồ như một lưỡi dao sắc bén cứa vào mọi niềm tin và suy đoán của họ.
Bà Hào, người lấy lại được một chút bình tĩnh sau cơn sốc ban đầu, siết chặt tay chồng. Bà nhìn thẳng vào người đàn ông, giọng run run nhưng cố tỏ ra kiên quyết.
“”Nói cho chúng tôi biết đi,”” Bà Hào hỏi, đôi mắt đầy nghi hoặc. “”Ai đã thuê anh? Ai đã đưa cho anh cái thông tin chi tiết đến rợn người đó?””
Ông Hào cũng gật đầu lia lịa, ánh mắt nài nỉ. “”Đúng vậy. Chúng tôi cần biết. Ai… ai lại quan tâm đến chuyện này như thế?””
Người đàn ông mặc vest vẫn giữ vẻ bình thản đến khó hiểu. Anh ta chậm rãi khép lại cuốn sổ tay, đặt nó xuống bàn. Ánh mắt anh ta lướt qua khuôn mặt trắng bệch của hai vợ chồng.
“”Danh tính người ủy thác cho tôi… tôi không thể tiết lộ,”” anh ta nói, giọng trầm và dứt khoát.
Một tia hy vọng mong manh lóe lên trong mắt Ông Hào. Ông vội vàng hỏi dồn: “”Có phải là… là Bà Xinh không? Bà ấy… bà ấy thuê anh để… để chứng minh bà ấy vô tội à?””
Bà Hào cũng dán mắt vào anh ta, chờ đợi câu trả lời. Suy nghĩ này chợt đến như một tia sáng trong màn đêm hỗn loạn. Có lẽ nào? Bà Xinh bị oan, và bà ấy đã tìm cách minh oan cho mình bằng cách này?
Người đàn ông mặc vest nhìn họ một lát, rồi khẽ lắc đầu, không trả lời thẳng vào câu hỏi. Anh ta chỉ nhếch mép một nụ cười rất nhẹ, khó nhận ra, và nói một cách bí ẩn:
“”Tôi chỉ hành động theo yêu cầu của một người… một người rất quan tâm đến sự thật đằng sau vụ mất cắp này.””
Sự im lặng lại bao trùm. Câu trả lời lấp lửng của anh ta không những không giải đáp được thắc mắc, mà còn đẩy Ông Hào và Bà Hào vào một mê cung suy đoán mới. “”Một người quan tâm đến sự thật””? Là ai? Nếu không phải Bà Xinh, thì còn ai khác lại có thể biết được những chi tiết bí ẩn về nơi cất giấu chiếc đồng hồ, và lại muốn làm rõ chuyện này đến cùng? Ánh mắt họ lại vô thức hướng về phía cánh cửa phòng khách, nơi Khôi vừa bỏ đi trong sự giận dữ tột cùng. Một suy nghĩ lạnh lẽo, ghê rợn bắt đầu hình thành trong tâm trí hai vợ chồng chủ nhà.”
“””Một người quan tâm đến sự thật””? Ông Hào và Bà Hào nhìn nhau, trong đầu cuộn lên những suy đoán điên rồ. Ánh mắt họ lại vô thức hướng về phía cánh cửa phòng khách, nơi Khôi vừa bỏ đi. Không lẽ… không thể nào?
Người đàn ông mặc vest quan sát biểu cảm của họ. Anh ta biết suy nghĩ gì đang chạy trong đầu hai vợ chồng chủ nhà. Anh ta không vội vàng giải thích, chỉ chờ đợi sự im lặng lắng xuống.
“”Tôi hiểu sự bối rối của hai ông bà,”” anh ta nói, giọng bình tĩnh. “”Thông tin về cuốn sách chỉ là một mảnh ghép nhỏ. Để hiểu toàn bộ bức tranh, chúng ta cần xem xét lại một cách có hệ thống.””
Bà Hào nghe vậy, lập tức phản ứng. “”Kiểm tra lại? Chúng tôi đã lật tung cả căn nhà này lên rồi!””
“”Chính vì đã ‘lật tung’ nên có thể hai ông bà đã vô tình bỏ sót những chi tiết nhỏ nhất,”” người đàn ông đáp. “”Đôi khi, vật bị mất lại nằm ở nơi mà người ta ít ngờ tới nhất, hoặc lẫn vào những thứ tưởng chừng không liên quan.””
Ông Hào ngập ngừng một lát, ánh mắt đầy sự nghi ngại nhưng cũng pha lẫn một tia hy vọng mong manh. “”Vậy… anh muốn kiểm tra cái gì?””
Người đàn ông đứng dậy, chậm rãi bước về phía lối ra phòng khách, nơi dẫn lên cầu thang và các phòng trên lầu. “”Tôi muốn xem lại phòng làm việc của ông Hào… và bất cứ nơi nào mà hai ông bà cho là đã kiểm tra kỹ nhất, nhưng lại có một điểm mù.””
Ông Hào và Bà Hào ngơ ngác nhìn theo. Phòng làm việc là nơi đầu tiên họ kiểm tra, kiểm tra rất kỹ! Nhưng câu nói về “”điểm mù”” của anh ta khiến họ băn khoăn. Họ miễn cưỡng dẫn đường cho người đàn ông lên tầng hai, trái tim vẫn còn nặng trĩu những câu hỏi chưa lời đáp và một nỗi sợ hãi mơ hồ bắt đầu len lỏi.
Họ bước vào phòng làm việc rộng lớn của Ông Hào. Căn phòng đã bị lục tung một lần, giờ đây có vẻ hơi bừa bộn. Người đàn ông mặc vest không vội vàng tìm kiếm. Anh ta điềm đạm lướt mắt khắp căn phòng, dừng lại ở những góc khuất, những vật dụng tưởng chừng vô hại. Ông Hào và Bà Hào đứng nép bên cạnh, sốt ruột quan sát từng cử chỉ của anh ta.
Anh ta đi đến giá sách, chạm nhẹ vào gáy của vài cuốn sách, đúng nơi đã đề cập trước đó, như để xác nhận lại thông tin. Rồi anh ta chuyển sang bàn làm việc, kiểm tra các ngăn kéo, hộc tủ. Mọi thứ đều trống rỗng. Bà Hào thở dài, bà đã nói rồi mà.
Nhưng người đàn ông không dừng lại. Ánh mắt anh ta dừng lại ở một chiếc hộp gỗ cũ nằm trên nóc tủ sách cao nhất, gần trần nhà. Chiếc hộp phủ một lớp bụi dày.
“”Ông bà có thể lấy giúp tôi chiếc hộp đó xuống được không?”” anh ta yêu cầu.
Ông Hào hơi ngạc nhiên. Chiếc hộp đó chứa vài kỷ vật cũ của gia đình, không liên quan gì đến chiếc đồng hồ. Ông miễn cưỡng bắc thang, với tay lấy chiếc hộp xuống. Nó khá nặng.
Người đàn ông nhận lấy chiếc hộp, cẩn thận lau bụi. Ông Hào và Bà Hào đứng nhìn, không hiểu anh ta đang làm gì. Anh ta mở nắp hộp. Bên trong là những lá thư cũ, vài tấm ảnh phai màu, và… một lớp vải nhung màu đỏ sẫm đã bạc màu.
Người đàn ông chậm rãi nhấc lớp vải nhung lên. Dưới lớp vải, nằm khuất trong góc hộp, thứ ánh sáng vàng chói lòa lập tức đập vào mắt họ.
Đó là chiếc Đồng hồ Rolex vàng 24K. Nó nằm im lìm ở đó, nguyên vẹn, như chưa từng rời đi.
Ông Hào và Bà Hào sững sờ, mắt mở to không dám tin vào cảnh tượng trước mặt. Chiếc đồng hồ… nó ở đây? Trong cái hộp kỷ vật cũ kỹ trên nóc tủ? Tại sao họ lại không tìm thấy? Tại sao nó lại ở một nơi vô lý như vậy? Và… ai đã đặt nó vào đây?
Khuôn mặt Bà Hào tái nhợt đi trông thấy. Bà lảo đảo lùi lại một bước, vịn tay vào tường. Ông Hào cũng đứng như trời trồng, mọi suy đoán trước đó vụn vỡ tan tành. Chiếc đồng hồ không bị trộm. Nó chỉ bị di chuyển. Nhưng ai? Và vì mục đích gì?
Người đàn ông mặc vest vẫn giữ vẻ bình thản, cầm chiếc đồng hồ lên, đưa cho Ông Hào. Ánh mắt anh ta sâu xa, nhìn thẳng vào Ông Hào và Bà Hào, dường như chờ đợi một điều gì đó.
Sự thật vừa được phơi bày lại mở ra một vực thẳm bí ẩn còn đáng sợ hơn. Nếu không phải Bà Xinh trộm… vậy thì là ai đã lấy chiếc đồng hồ, giấu nó ở đây, rồi để mọi chuyện diễn ra như vậy?
Một ý nghĩ lạnh lẽo chạy dọc sống lưng hai vợ chồng. Cái hộp này… những kỷ vật này…
Chiếc Đồng hồ Rolex vàng 24K lấp lánh trên tay Ông Hào, trở thành bằng chứng câm lặng, tố cáo một sự thật tàn khốc và không thể tin nổi.”
“Ông Hào và Bà Hào vẫn chưa hết sững sờ, nhìn chằm chằm vào chiếc Đồng hồ Rolex vàng 24K lấp lánh trên tay Ông Hào. Mọi lời buộc tội Bà Xinh như nghẹn lại trong cổ họng họ, thay vào đó là sự hoang mang tột độ. Chiếc đồng hồ không bị trộm. Nó chỉ bị giấu. Nhưng giấu ở đâu? Trong chính cái hộp kỷ vật cũ kỹ của gia đình, trên nóc tủ sách cao ngất, nơi ít ai để ý. Ai biết về cái hộp đó? Ai có thể đặt nó ở đó?
Người đàn ông mặc vest vẫn đứng đó, ánh mắt sắc như dao cạo lướt qua khuôn mặt tái nhợt của hai vợ chồng. Anh ta không nói gì, chỉ im lặng chờ đợi. Ông Hào siết chặt chiếc đồng hồ trong tay, cảm giác lạnh lẽo lan tỏa từ kim loại quý. Bà Hào run rẩy, ký ức về ánh mắt Khôi lúc nãy bỗng quay về ám ảnh. Cái hộp này… những thứ bên trong… chỉ có những người thân thiết nhất trong gia đình mới biết đến.
“”Không thể nào…”” Bà Hào lắp bắp, giọng run run. “”Không thể nào là…””
Bà không dám nói hết câu. Ông Hào cũng cúi gằm mặt, lảng tránh ánh mắt của người đàn ông. Sự thật hiển nhiên nhưng lại tàn khốc đến mức họ không dám đối diện. Cái cảm giác nghi ngờ đối với con trai mình, vốn chỉ là một tia chớp thoáng qua ở phần trước, giờ đây bùng lên thành một ngọn lửa thiêu đốt.
“”Ông bà đã nghĩ tới rồi đúng không?”” Người đàn ông mặc vest nhẹ nhàng lên tiếng, phá tan bầu không khí tĩnh lặng đáng sợ. Giọng anh ta bình tĩnh nhưng lại mang một sức nặng khủng khiếp. “”Ai là người cuối cùng nhìn thấy chiếc đồng hồ trước khi nó ‘biến mất’? Ai có lý do để muốn người khác bị nghi ngờ? Và quan trọng nhất… ai biết rõ căn nhà này, biết rõ từng góc khuất, biết rõ về những kỷ vật trong chiếc hộp trên nóc tủ kia?””
Ông Hào và Bà Hào không đáp, chỉ nhìn nhau bằng ánh mắt tuyệt vọng. Họ biết câu trả lời. Nó đau đớn hơn bất cứ sự thật nào họ từng phải chấp nhận.
“”Khôi…”” Bà Hào thì thầm tên con trai, như một lời thú nhận.
“”Tôi nghĩ… chúng ta nên nói chuyện thẳng thắn với cậu ấy,”” Ông Hào nói, giọng khản đặc. Ông không còn lựa chọn nào khác. Sự thật đã quá rõ ràng, quá tàn nhẫn.
Bà Hào gật đầu, nước mắt lưng tròng. Bà bước nhanh ra khỏi phòng làm việc, gọi to tên con trai. Vài giây sau, Khôi xuất hiện ở cửa, vẻ mặt khó hiểu.
“”Có chuyện gì vậy mẹ? Sao mặt bố mẹ trông…”” Cậu ta đang nói thì khựng lại, ánh mắt chạm phải chiếc đồng hồ trên tay Ông Hào.
Khôi đứng chết trân tại chỗ. Khuôn mặt cậu ta lập tức biến sắc, từ khó hiểu sang hoảng loạn rồi nhanh chóng chuyển sang tức giận. Cậu ta liếc nhìn chiếc đồng hồ, rồi nhìn sang người đàn ông mặc vest, ánh mắt đầy cảnh giác và thù địch.
“”Cái gì đây?!”” Khôi gắt gỏng, giọng run rẩy. “”Sao chiếc đồng hồ lại ở đây? Mấy người… mấy người làm gì vậy?””
Ông Hào tiến lại gần con trai, ánh mắt đau khổ. “”Khôi à… Chiếc đồng hồ này… chúng ta tìm thấy nó trong chiếc hộp gỗ trên nóc tủ sách.””
Khôi lùi lại một bước, vấp vào khung cửa. “”Cái hộp nào? Bố nói gì lạ vậy? Con không biết!””
“”Đừng giả vờ nữa Khôi!”” Bà Hào bật khóc. “”Con biết rõ chiếc hộp đó mà! Đó là hộp chứa kỷ vật gia đình, của cả bố mẹ và con! Chỉ có những người trong nhà mới biết nó ở đâu!””
Người đàn ông mặc vest vẫn đứng im lặng quan sát. Sự bình tĩnh của anh ta càng khiến Khôi thêm mất bình tĩnh. Cậu ta cảm thấy như mình đang bị dồn vào chân tường.
“”Con đã nói là con không biết!”” Khôi hét lên, giọng lạc đi. “”Tại sao mọi người lại nhìn con như vậy?! Có phải mấy người nghĩ là con đã lấy nó không?! Nực cười! Con lấy đồng hồ của bố để làm gì?!””
“”Vậy tại sao nó lại ở đó, Khôi?”” Ông Hào hỏi, giọng đầy xót xa. “”Tại sao nó lại nằm trong chiếc hộp mà con biết rất rõ?””
“”Con… con không biết!”” Khôi lắp bắp, ánh mắt đảo liên tục. Cậu ta bắt đầu thở dốc. “”Có thể… có thể ai đó đã đặt nó vào đó để hại con thì sao?!””
“”Hại con?”” Bà Hào nghẹn ngào. “”Ai muốn hại con chứ Khôi? Ai có thể đột nhập vào đây, biết rõ về cái hộp đó, lấy chiếc đồng hồ rồi đặt vào đó, tất cả chỉ để hại con?””
“”Con… con không biết!”” Khôi gào lên, vung tay đấm mạnh vào bức tường bên cạnh. Cậu ta quay phắt lại nhìn bố mẹ, đôi mắt đỏ ngầu. “”Được! Mấy người nghĩ là con làm đúng không?! Phải! Là con làm đấy! Thì sao?! Cái đồng hồ đó… nó là của bố! Bố có mọi thứ! Con thì sao?! Bố lúc nào cũng chỉ quan tâm đến mấy cái thứ chết tiệt đó hơn là con! Con chỉ muốn… muốn bố mẹ chú ý đến con một chút thôi! Con chỉ muốn cho bố thấy… à không…””
Cậu ta đột ngột dừng lại, khuôn mặt tái mét khi nhận ra mình đã nói lỡ lời. Chi tiết cuối cùng, về việc muốn ‘cho bố thấy’, không nằm trong kế hoạch ban đầu là chỉ để ‘chú ý’. Kế hoạch là để bố mẹ nghi ngờ Bà Xinh, không phải để ‘cho bố thấy’ điều gì đó cụ thể.
Ông Hào và Bà Hào đứng sững người, nhìn Khôi với ánh mắt kinh hoàng tột độ. Lời thú nhận trong cơn tuyệt vọng, và cả chi tiết lỡ lời kia, đã đập tan mọi nghi ngờ còn sót lại. Cái đồng hồ không phải bị trộm. Nó được sử dụng như một công cụ trong một kế hoạch bệnh hoạn của chính con trai họ. Kế hoạch để đổ tội cho Bà Xinh, để gây sự chú ý, để… trừng phạt họ?
Người đàn ông mặc vest khẽ nhếch mép. Anh ta đã đúng. Vụ việc này không đơn giản là trộm cắp. Nó phức tạp hơn nhiều, và hung thủ…
Khôi nhìn bố mẹ, nhìn người đàn ông lạ mặt, nhìn chiếc đồng hồ lấp lánh trong tay Ông Hào. Cậu ta biết mình đã không còn đường lui. Sự hoảng loạn lên đến đỉnh điểm.”
“Cậu ta đột ngột dừng lại, khuôn mặt tái mét khi nhận ra mình đã nói lỡ lời. Chi tiết cuối cùng, về việc muốn ‘cho bố thấy’, không nằm trong kế hoạch ban đầu là chỉ để ‘chú ý’. Kế hoạch là để bố mẹ nghi ngờ Bà Xinh, không phải để ‘cho bố thấy’ điều gì đó cụ thể.
Ông Hào và Bà Hào đứng sững người, nhìn Khôi với ánh mắt kinh hoàng tột độ. Lời thú nhận trong cơn tuyệt vọng, và cả chi tiết lỡ lời kia, đã đập tan mọi nghi ngờ còn sót lại. Cái đồng hồ không phải bị trộm. Nó được sử dụng như một công cụ trong một kế hoạch bệnh hoạn của chính con trai họ. Kế hoạch để đổ tội cho Bà Xinh, để gây sự chú ý, để… trừng phạt họ?
Người đàn ông mặc vest khẽ nhếch mép. Anh ta đã đúng. Vụ việc này không đơn giản là trộm cắp. Nó phức tạp hơn nhiều, và hung thủ…
Khôi nhìn bố mẹ, nhìn người đàn ông lạ mặt, nhìn chiếc đồng hồ lấp lánh trong tay Ông Hào. Cậu ta biết mình đã không còn đường lui. Sự hoảng loạn lên đến đỉnh điểm. Cậu ta thở hổn hển, lùi lại, vấp vào chính chân mình.
“”Khôi… con nói gì vậy?”” Bà Hào thì thầm, như không tin vào tai mình. Trái tim bà tan nát. Con trai bà… vì muốn sự chú ý, vì ích kỷ, đã làm điều này? Đã sẵn sàng đẩy một người giúp việc trung thành vào tù?
Ông Hào run rẩy, chiếc đồng hồ nặng trĩu trong tay. Ông nhìn con trai, người mà ông đã đặt mọi kỳ vọng. Cái cảm giác bị phản bội không đến từ một kẻ trộm lạ mặt, mà từ chính máu mủ ruột rà, còn đau đớn hơn gấp vạn lần.
“”Tại sao, Khôi?”” Ông Hào hỏi, giọng lạc đi. “”Tại sao con lại làm vậy? Vì tiền? Con đang nợ nần gì à?””
Khôi lắc đầu lia lịa, nước mắt giàn giụa. “”Không! Không phải vì tiền! Con… con chỉ là… bố lúc nào cũng chỉ có công việc, chỉ có mấy cái thứ đắt tiền đó! Con muốn bố nhìn con! Muốn bố biết con tồn tại!”” Cậu ta gục xuống sàn, ôm đầu nức nở. “”Con sai rồi… Con xin lỗi… Nhưng con không cố ý đổ tội cho bà ta… Con chỉ nghĩ… con chỉ nghĩ bố mẹ sẽ…””
“”Nghĩ bố mẹ sẽ đuổi việc một người đã phục vụ gia đình hơn chục năm chỉ vì lời nói vô căn cứ của con à?”” Người đàn ông mặc vest lên tiếng, giọng lạnh lùng. Anh ta tiến lại gần, ánh mắt nhìn Khôi không chút cảm xúc. “”Cậu không chỉ muốn sự chú ý. Cậu còn muốn trả thù. Trả thù sự ‘bỏ bê’ mà cậu cho là mình phải chịu đựng.””
Khôi ngẩng đầu lên, đôi mắt sưng húp nhìn người đàn ông lạ. Sự cáo buộc thẳng thừng khiến cậu ta run rẩy. Đúng vậy. Có lẽ sâu thẳm bên trong, cậu ta muốn bố mẹ phải trả giá vì đã không quan tâm đến cậu ta đủ.
Ông Hào và Bà Hào nhìn con trai quằn quại trên sàn, rồi nhìn nhau. Khuôn mặt họ tái nhợt, không còn giọt máu. Không phải chỉ là sự thật về vụ trộm, mà là sự thật về tâm hồn méo mó của con trai mình. Họ đã quá tập trung vào tiền bạc, vào sự nghiệp, đến mức không nhận ra đứa con đang dần lạc lõng trong chính ngôi nhà xa hoa này. Cảm giác xấu hổ, tội lỗi, và sự thất vọng đè nặng lên vai họ.
Người đàn ông mặc vest quay sang nhìn hai vợ chồng Ông Hào. “”Vụ việc đã rõ. Hung thủ không phải người ngoài, mà là người trong nhà. Cái giá của sự thiếu quan tâm… thật đắt, phải không?””
Ông bà Hào không đáp, chỉ cúi gằm mặt. Họ không thể đối diện với ánh mắt của người đàn ông, không thể đối diện với sự thật tàn khốc đang bày ra trước mắt. Chiếc đồng hồ Rolex lấp lánh trên tay Ông Hào bỗng trở nên vô nghĩa, chỉ còn là biểu tượng của một gia đình tan vỡ.”
“Khôi vẫn gục đầu trên sàn, tiếng nấc nghẹn ngào vang vọng trong không gian tĩnh lặng đến đáng sợ của phòng khách. Chiếc đồng hồ Rolex vẫn nằm trên tay ông Hào, lấp lánh một cách vô nghĩa dưới ánh đèn.
“”Con… con không biết nữa,”” Khôi nói đứt quãng giữa những tiếng khóc. “”Con chỉ thấy… mọi thứ thật vô nghĩa. Bố lúc nào cũng bận. Mẹ lúc nào cũng chỉ lo mua sắm. Căn nhà này to lớn, tiện nghi, nhưng con thấy trống rỗng. Con làm gì, con nghĩ gì, bố mẹ có bao giờ thực sự quan tâm đâu?””
Cậu ta ngẩng mặt lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn thẳng vào ông Hào và bà Hào, ánh nhìn đầy sự trách móc và tuyệt vọng. “”Con lấy cái đồng hồ… ban đầu chỉ là nhất thời. Con thấy nó ở trong két, bố ít đeo. Con nghĩ, nếu nó mất đi, chắc bố sẽ để ý… ít nhất là bố sẽ lo lắng, sẽ hỏi han… sẽ khác đi.””
“”Nhưng tại sao… tại sao con lại nghĩ đến bà Xinh?”” Bà Hào thì thầm, giọng run rẩy. Sự đau khổ hiện rõ trên khuôn mặt bà.
Khôi cúi đầu xuống lần nữa, như không dám đối diện. “”Con… con thấy bà ấy làm ở đây lâu rồi. Con nghĩ… nếu bà ấy bị tình nghi, bố mẹ sẽ phải xử lý, sẽ phải quan tâm đến việc này… Và con… con biết sẽ khó có ai nghi ngờ con.”” Cậu ta ngừng lại, hít một hơi run rẩy. “”Con… con đã cố tình để lại một vài dấu vết nhỏ… những thứ mà con nghĩ sẽ dẫn hướng nghi ngờ về phía bà ấy. Con đã thấy bà ấy chạm vào cái bàn, cái tủ gần đó. Con nghĩ, chỉ cần một chút thôi… bố mẹ sẽ nghĩ đến bà ấy đầu tiên.””
Lời thú tội trần trụi, chi tiết, đập mạnh vào tai ông Hào và bà Hào như một gáo nước lạnh. Không phải sự nhầm lẫn, không phải vô tình. Con trai họ đã có ý định, đã lên kế hoạch, dù là trong cơn bốc đồng hay sự điên rồ nhất thời, để đẩy một người vô tội vào vòng lao lý.
Ông Hào cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Sự tức giận và đau đớn trộn lẫn. “”Con… con nghĩ gì vậy? Con có biết con đang làm gì không? Con suýt chút nữa đã hủy hoại cuộc đời của bà ấy!””
“”Con… con biết con sai rồi!”” Khôi gào lên, đấm tay xuống sàn. “”Con xin lỗi! Lúc đó con không nghĩ được nhiều! Con chỉ thấy mọi thứ bế tắc! Con muốn bố mẹ nhìn con! Nhìn con đi mà!””
Người đàn ông mặc vest vẫn đứng đó, im lặng quan sát. Đôi mắt anh ta sắc lạnh, như đang phân tích từng lời, từng cử chỉ của Khôi. Anh ta không nói thêm lời buộc tội nào, nhưng sự hiện diện của anh ta đã đủ áp lực.
“”Cậu muốn chúng tôi nhìn cậu,”” Người đàn ông mặc vest cuối cùng cũng lên tiếng, giọng điệu không thay đổi. “”Và cậu chọn cách đẩy một người khác xuống bùn để đạt được điều đó? Đó không phải là khao khát sự chú ý đơn thuần. Đó là sự ích kỷ tột cùng.””
Khôi không phản bác được lời nào. Sự thật phũ phàng được nói thẳng ra khiến cậu ta càng thêm quằn quại trong nỗi xấu hổ và tuyệt vọng. Cậu ta đã làm gì thế này? Vì sự nông nổi, vì cảm giác bị bỏ rơi của bản thân, cậu ta suýt chút nữa đã biến cuộc đời của bà Xinh thành địa ngục.
Ông Hào và bà Hào nhìn con trai. Hình ảnh đứa con bé bỏng ngày xưa tan biến, thay vào đó là một người trẻ ích kỷ, bệnh hoạn với suy nghĩ. Họ đã sai ở đâu? Tiền bạc, danh vọng, những thứ họ cố gắng xây dựng có ý nghĩa gì khi chính con trai họ lại trở nên như thế này? Cảm giác hối hận dâng trào. Họ đã quá mải mê, quá vô tâm, để cho đến khi sự việc kinh hoàng này xảy ra, họ mới giật mình nhận ra khoảng cách giữa mình và con trai đã xa đến thế nào.
Căn phòng ngập tràn bầu không khí nặng nề, u ám. Tiếng nức nở của Khôi, sự im lặng chết chóc của ông bà Hào, và ánh mắt thăm dò của Người đàn ông mặc vest hòa quyện, tạo nên một bức tranh bi kịch về sự đổ vỡ trong một gia đình tưởng chừng hoàn hảo. Chiếc đồng hồ Rolex giờ đây không còn là biểu tượng của sự giàu có, mà là vật chứng của một sai lầm tày trời và một lời thú tội đầy nước mắt.”
“Khôi vẫn gục đầu trên sàn, tiếng nấc nghẹn ngào vang vọng trong không gian tĩnh lặng đến đáng sợ của phòng khách. Chiếc đồng hồ Rolex vẫn nằm trên tay ông Hào, lấp lánh một cách vô nghĩa dưới ánh đèn. Khôi vừa dứt lời thú tội, không khí càng thêm đặc quánh sự căng thẳng.
Người đàn ông mặc vest bước tới gần hơn một chút, ánh mắt vẫn lạnh lùng nhìn xuống Khôi rồi liếc sang ông Hào và bà Hào. Giọng anh ta vang lên, không chứa một chút cảm thông nào, chỉ có sự rõ ràng đến tàn nhẫn.
“”Những lời cậu vừa nói sẽ được ghi nhận,”” anh ta bắt đầu, giọng đều đều như đang đọc một bản cáo trạng. “”Hành vi của cậu Khôi không chỉ đơn thuần là trộm cắp tài sản. Cậu ấy đã cố tình dàn dựng bằng chứng, cố tình đẩy nghi ngờ về phía bà Xinh với mục đích rõ ràng là làm hại danh dự và cuộc sống của bà ấy. Đó là hành vi vu khống có chủ đích.””
Ông Hào ngẩng phắt dậy, khuôn mặt trắng bệch. “”Vu khống…?””
“”Đúng vậy, thưa ông Hào,”” Người đàn ông mặc vest xác nhận. “”Cậu Khôi vừa thừa nhận đã cố tình để lại ‘những dấu vết nhỏ’ để dẫn hướng nghi ngờ về phía bà ấy. Việc này, kết hợp với việc gia đình ông đã đuổi việc bà Xinh dựa trên sự tình nghi đó, đã gây ra hậu quả nghiêm trọng cho bà ấy.””
Bà Hào đưa tay ôm ngực, giọng run run: “”Nhưng… chúng tôi không biết. Chúng tôi nghĩ là thật…””
“”Việc ông bà tin hay không tin không làm thay đổi hành vi của cậu Khôi,”” Người đàn ông mặc vest ngắt lời một cách dứt khoát. “”Và việc ông bà hành động dựa trên sự nghi ngờ đó mà không có bằng chứng xác thực, lại còn là bằng chứng bị dàn dựng, đã trực tiếp gây tổn hại cho bà Xinh.””
“”Bà Xinh đã mất việc,”” anh ta tiếp tục, liệt kê từng điểm một như đang ghim chặt trách nhiệm. “”Mất thu nhập. Mất uy tín. Trong giới giúp việc, một khi bị ‘mang tiếng’ trộm cắp, cuộc sống của họ gần như bị hủy hoại. Ai sẽ thuê một người bị nghi ngờ như vậy? Đây là tổn thất về vật chất và tinh thần không hề nhỏ.””
Ông Hào cảm thấy cổ họng khô khốc. Ông bà chỉ nghĩ đơn giản là tìm lại đồng hồ, đuổi người giúp việc. Họ chưa từng nghĩ xa hơn về hậu quả cho bà Xinh. Và càng không nghĩ đến việc con trai mình lại là người gây ra tất cả.
“”Về phía pháp luật,”” Người đàn ông mặc vest chuyển sang một tông giọng nghiêm trọng hơn. “”Hành vi của cậu Khôi, nếu bị kiện, có thể cấu thành tội vu khống hoặc thậm chí là tội trộm cắp tài sản. Riêng tội vu khống, mức độ nghiêm trọng sẽ tùy thuộc vào hậu quả gây ra cho người bị vu khống.””
Bà Hào hoảng hốt: “”Kiện sao? Không thể nào… chúng tôi… chúng tôi sẽ bồi thường cho bà ấy! Bao nhiêu cũng được!””
“”Bồi thường là một phần, nhưng danh dự và cuộc sống bị hủy hoại thì không phải cứ tiền là giải quyết được,”” Người đàn ông mặc vest đáp lại, ánh mắt sắc như dao cạo. “”Và đó là phía bà Xinh. Còn hành vi của cậu Khôi. Trộm cắp tài sản trị giá hàng trăm triệu đồng, cộng với việc cố tình làm sai lệch sự thật để đổ tội cho người khác… Đây không còn là chuyện gia đình tự giải quyết được nữa.””
“”Vậy… vậy ý anh là sao?”” Ông Hào lắp bắp hỏi.
“”Ý tôi là bà Xinh hoàn toàn có quyền khởi kiện cậu Khôi và gia đình ông bà về hành vi vu khống và gây tổn hại nghiêm trọng,”” Người đàn ông mặc vest nói rõ. “”Đồng thời, với lời thú tội này và vật chứng đã được tìm thấy, tôi e rằng phía cảnh sát sẽ cần vào cuộc điều tra chính thức về hành vi trộm cắp và vu khống của cậu Khôi.””
Lời nói của anh ta như sét đánh ngang tai. Ông Hào và bà Hào sững sờ. Họ chưa bao giờ tưởng tượng được sự việc lại có thể đi xa đến mức này. Vào tù? Bị kiện? Danh dự gia đình? Mọi thứ họ cố gắng che đậy, cố gắng giữ gìn giờ đây có nguy cơ tan thành mây khói chỉ vì sự nông nổi, ích kỷ của con trai họ.
Khôi nghe vậy, cơ thể co rúm lại. Nỗi sợ hãi thực sự bắt đầu len lỏi. Cậu ta chỉ muốn bố mẹ chú ý, nhưng hậu quả lại kinh hoàng đến vậy.
“”Ngoài ra,”” Người đàn ông mặc vest nói thêm, giọng có chút nhấn nhá, “”tôi đại diện cho một bên quan tâm đặc biệt đến sự việc này và muốn đảm bảo công lý được thực thi cho bà Xinh. Chúng tôi sẽ theo sát vụ việc. Và nếu bà Xinh quyết định theo đuổi vụ kiện đến cùng, phía chúng tôi sẵn sàng hỗ trợ bà ấy về mặt pháp lý.””
Ông Hào và bà Hào nhìn nhau, ánh mắt tràn ngập sự sợ hãi và tuyệt vọng. Người đàn ông này không phải chỉ đến để tìm đồng hồ hay hòa giải. Anh ta đến để đòi lại công bằng cho bà Xinh, và anh ta có đủ khả năng để làm điều đó. Hậu quả nhãn tiền đã bắt đầu hiện rõ, và nó không chỉ là mất vài trăm triệu đồng, mà là sự sụp đổ của cả một gia đình dưới sức nặng của sự ích kỷ và vô tâm.”
“Ông Hào và bà Hào nhìn nhau, ánh mắt tràn ngập sự sợ hãi và tuyệt vọng. Người đàn ông này không phải chỉ đến để tìm đồng hồ hay hòa giải. Anh ta đến để đòi lại công bằng cho bà Xinh, và anh ta có đủ khả năng để làm điều đó. Hậu quả nhãn tiền đã bắt đầu hiện rõ, và nó không chỉ là mất vài trăm triệu đồng, mà là sự sụp đổ của cả một gia đình dưới sức nặng của sự ích kỷ và vô tâm.
Khôi nghe vậy, cơ thể co rúm lại. Nỗi sợ hãi thực sự bắt đầu len lỏi. Cậu ta chỉ muốn bố mẹ chú ý, nhưng hậu quả lại kinh hoàng đến vậy.
“”Ngoài ra,”” Người đàn ông mặc vest nói thêm, giọng có chút nhấn nhá, “”tôi đại diện cho một bên quan tâm đặc biệt đến sự việc này và muốn đảm bảo công lý được thực thi cho bà Xinh. Chúng tôi sẽ theo sát vụ việc. Và nếu bà Xinh quyết định theo đuổi vụ kiện đến cùng, phía chúng tôi sẵn sàng hỗ trợ bà ấy về mặt pháp lý.””
Ông Hào và bà Hào nhìn nhau, ánh mắt tràn ngập sự sợ hãi và tuyệt vọng. Người đàn ông này không phải chỉ đến để tìm đồng hồ hay hòa giải. Anh ta đến để đòi lại công bằng cho bà Xinh, và anh ta có đủ khả năng để làm điều đó. Hậu quả nhãn tiền đã bắt đầu hiện rõ, và nó không chỉ là mất vài trăm triệu đồng, mà là sự sụp đổ của cả một gia đình dưới sức nặng của sự ích kỷ và vô tâm.
Bà Hào lảo đảo, phải bám vào ghế sofa để giữ thăng bằng. Khuôn mặt bà giờ đây không còn vẻ tức giận hay khinh thường, chỉ còn sự choáng váng và một nỗi ân hận muộn màng. Bà nhớ lại cách mình đã nói những lời cay nghiệt, đuổi bà Xinh đi không một chút đắn đo, mặc kệ sự cầu xin của bà ấy. Bà đã hủy hoại cuộc đời một con người chỉ vì một sự nghi ngờ dựa trên lời nói dối của chính con trai mình.
“”Chúng tôi… chúng tôi thật sự đã sai rồi,”” ông Hào thì thầm, giọng lạc đi. Ông nhìn Khôi đang run rẩy, nhìn chiếc đồng hồ lấp lánh trên tay mình. Cái giá của sự giàu có, của vật chất vô tri này giờ đây sao lại đắt đến thế? Không phải chỉ là tiền, mà là danh dự, là tương lai của con trai, và cả mạng sống, cuộc đời của một người phụ nữ lương thiện mà họ đã giày vò.
“”Bà Xinh…”” bà Hào đột nhiên lên tiếng, giọng đứt quãng vì nghẹn. “”Bà ấy… bà ấy không đáng bị như vậy.”” Bà nhận ra, trong suốt những năm tháng bà Xinh làm việc ở đây, bà ấy chưa từng làm điều gì sai. Bà ấy chăm chỉ, thật thà, và luôn đối xử tử tế với gia đình này, kể cả khi họ lạnh nhạt, khó tính. Họ đã đối xử với bà Xinh như một món đồ dùng một lần, dễ dàng vứt bỏ khi không cần thiết, và giờ đây, chính sự tàn nhẫn đó quay lại ám ảnh họ.
Người đàn ông mặc vest im lặng quan sát. Ánh mắt anh ta quét qua từng khuôn mặt đang đầy rẫy sự ăn năn và sợ hãi. Cuộc đời vốn công bằng theo cách của nó. Những hành động gieo rắc sai trái, dù có che đậy kỹ đến đâu, cuối cùng cũng sẽ bị phơi bày dưới ánh sáng sự thật. Và khi sự thật được phơi bày, những kẻ gây ra nó sẽ phải đối mặt với hậu quả do chính tay mình tạo ra.
Anh ta khẽ gật đầu, như đã đạt được mục đích của mình. “”Sự thật, dù có bị chôn vùi bao lâu, cuối cùng cũng sẽ được phơi bày,”” anh ta nói, giọng trầm và dứt khoát, như một lời tuyên án cuối cùng. “”Và sự công bằng… sẽ luôn tìm được đường đi của nó.””
Nói rồi, người đàn ông mặc vest quay bước, để lại biệt thự ven hồ trong không khí đặc quánh của sự nuối tiếc và sợ hãi. Chiếc đồng hồ Rolex vàng 24K vẫn nằm đó, vật chứng im lặng cho sự thật tàn khốc vừa được phơi bày. Ông Hào và bà Hào ngồi sụp xuống, nhìn con trai mình. Sự giàu có mà họ hằng tự hào bỗng trở nên vô nghĩa. Họ đã có tất cả, trừ sự thấu hiểu và lòng nhân ái. Bài học về lòng người và sự công bằng đã đến, theo một cách đau đớn và đắt giá nhất. Cái giá của sự vô tâm, của việc khinh rẻ người khác giờ đây hiện hữu rõ ràng, không thể chối bỏ. Có những thứ, dù có bao nhiêu tiền cũng không thể mua lại được: danh dự đã mất, lòng tin bị đánh cắp, và sự bình yên trong tâm hồn. Biệt thự ven hồ, từng là biểu tượng của sự thành đạt, giờ đây như một lồng kính giam cầm ba con người đang chìm trong hối hận và nỗi sợ hãi về tương lai bất định. Họ đã tự tay đập vỡ hạnh phúc của mình, chỉ vì không nhìn thấy giá trị thật sự của con người, thay vì chỉ chạy theo những giá trị vật chất phù phiếm.”

