Ngay sau khi chồng tôi ch;/ết, gia đình anh ấy đã đến và lấy đi tất cả những gì trong nhà chúng tôi có, sau đó đuổi tôi ra khỏi nhà cho đến khi luật sư đọc di chúc b-í m;/ật của anh được lập trong lúc mới bị bệ;/nh, họ bẽ bàng bỏ đi trong sự x-ấu hổ chỉ vì…
Chồng tôi – anh Hòa – mất sau ba tháng chố;/ng chọ;/i với bệnh. Anh đi bất ngờ đến mức tôi còn chưa kịp lau khô nước mắt.
Nhưng nỗi đau chưa lên đến đỉnh thì nhà chồng đã kéo đến.
1. Đêm chồng vừa m-ất – họ tới “dọn sạch”
Mẹ chồng chỉ tay vào mặt tôi:
“Cô không còn là con trong nhà này nữa. Ra khỏi đây ngay!”
Tôi ch;/ết lặng:
“Mẹ… ít ra cũng để con lo cho anh ấy xong t–ang sự—”
Em chồng hất tay tôi, đẩy tôi ngã xuống nền:
“Đây là nhà của anh Hòa. Anh ấy chế;/t rồi, đồ đạc thuộc về gia đình, không phải của cô.”
Họ lục tung nhà.
Két sắt bị phá.
Trang sức cưới, tiền tiết kiệm, sổ đỏ – tất cả bị gom vào một túi lớn.
Tôi vừa khóc vừa quỳ xuống, van:
“Xin mọi người… ít nhất để tôi giữ lại tấm ảnh cưới…”
Mẹ chồng nghiến răng:👇👇👇
Mẹ chồng nghiến răng:
“Cô còn mặt mũi gì mà đòi ảnh cưới? Cút ngay khỏi đây!”
Lời nói của Mẹ chồng như lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào tim Người vợ. Cả người Người vợ sụp đổ, gục xuống sàn. Cô không thể tin được người phụ nữ từng coi cô là con dâu giờ đây lại buông những lời lẽ cay nghiệt đến vậy. Nước mắt lăn dài trên gương mặt tái nhợt, nhưng không phải vì yếu đuối, mà vì nỗi đau bị chà đạp, bị coi thường không còn là con người. Người vợ cảm thấy mình như một kẻ xa lạ, một đồ vật vô tri vừa bị vứt bỏ, không chút giá trị.
Em chồng thấy Người vợ còn quỳ đó, hằn học:
“Còn lì lợm ở đây làm gì? Đã bảo cút thì cút! Anh tôi chết rồi, cô không còn là gì của cái nhà này nữa!”
Nó vung tay định hất Người vợ ra nhưng Mẹ chồng liền ngăn lại, ánh mắt sắc như dao cau vẫn găm chặt vào Người vợ.
Người vợ cố gượng dậy, từng thớ thịt trên cơ thể như bị rút cạn sức lực. Căn nhà từng chứa đầy ắp tiếng cười, giờ đây trống hoác và lạnh lẽo, chỉ còn vương vãi sự tham lam và tàn nhẫn. Cô nhìn trân trân vào khoảng không, nơi tấm ảnh cưới của cô và Anh Hòa từng được treo trang trọng, giờ chỉ còn là một bức tường trắng toát, trống rỗng. Mọi thứ đã bị lấy đi, và giờ đây, ngay cả một kỷ niệm cuối cùng cũng không được phép giữ lại. Người vợ siết chặt bàn tay, cảm thấy tuyệt vọng đến tận cùng. Cô bị đối xử như người ngoài trong chính ngôi nhà của mình, một kẻ không có chút quyền được than khóc hay giữ lại chút gì của người chồng đã mất.
Mẹ chồng nhìn Người vợ bằng ánh mắt khinh miệt, gằn giọng một lần nữa, như muốn đóng đinh vào trái tim Người vợ:
“Cô còn mặt mũi gì mà đòi ảnh cưới? Cút ngay!”
Người vợ không nói một lời, cô xoay người bước đi. Mỗi bước chân là một nhát cứa vào tâm can. Tiếng cửa gỗ nặng nề đóng sập lại sau lưng Người vợ, vang vọng như tiếng đoạn tuyệt cuối cùng với quá khứ, với hạnh phúc đã tan vỡ. Cô bước vào màn đêm lạnh lẽo, mang theo nỗi đau đớn và sự tuyệt vọng không thể diễn tả.
Người vợ không nói một lời, cô xoay người bước đi. Mỗi bước chân là một nhát cứa vào tâm can. Tiếng cửa gỗ nặng nề khẽ kêu kẽo kẹt khi Người vợ đưa tay nắm lấy, bước qua ngưỡng cửa, nhưng rồi cô khựng lại. Ánh mắt Người vợ tuyệt vọng lướt qua căn nhà trống hoác, như muốn khắc ghi hình ảnh cuối cùng của nơi từng là tổ ấm.
Em chồng đứng sừng sững bên trong, ánh mắt vẫn hằn học. Thấy Người vợ còn chần chừ, nó lập tức gằn giọng.
“Đã bảo cút đi mà còn lề mề gì nữa? Cô còn muốn cái gì ở đây?”
Không đợi Người vợ kịp phản ứng hay thốt lên một lời nào, Em chồng không chút do dự, vung tay hất mạnh vào người Người vợ, dùng sức đẩy cô ngã đau đớn ra khỏi ngưỡng cửa. Người vợ mất thăng bằng, đổ sụp xuống nền đá lạnh lẽo bên ngoài, một tiếng rên khe khẽ bật ra từ cổ họng.
Cánh cửa gỗ nặng nề đóng SẦM lại trước mặt Người vợ, một âm thanh chói tai vang vọng, như nhốt lại tất cả kỷ niệm, tất cả hạnh phúc, và toàn bộ tài sản của cô ở phía bên trong. Người vợ nằm gục, thân thể rã rời, từng thớ thịt như bị xé toạc bởi cú ngã và nỗi đau thấu tim. Nước mắt nóng hổi chảy dài trên gò má tái mét, không chỉ vì vết thương thể xác, mà còn vì sự tan nát của tâm hồn, của một cuộc đời vừa bị cướp đi không thương tiếc. Cô bị vứt bỏ, không khác gì một món đồ cũ, vô giá trị.
Người vợ cố gắng chống tay đứng dậy, thân thể run rẩy vì lạnh và đau đớn. Nền đá dưới lòng bàn tay buốt giá, như báo hiệu một tương lai mịt mờ không kém. Cô chậm rãi lê bước ra khỏi cổng, ánh mắt vô định nhìn vào màn đêm đen kịt. Gió lạnh quất vào mặt, từng đợt như hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt, nhưng không đau đằng nỗi đau trong trái tim cô lúc này.
Đêm đã về khuya, những con phố vắng tanh, chỉ có ánh đèn đường vàng vọt hắt hiu rọi xuống. Người vợ ôm chặt lấy chính mình, đôi vai gầy run lên bần bật. Cô không biết phải đi đâu, về đâu. Gia đình chồng đã tước đi tất cả, không chỉ là tài sản mà còn là cả mái nhà, cả hy vọng. Nước mắt lại trào ra, lăn dài trên gò má tái nhợt. Cô không còn khóc vì đau thể xác nữa, mà là vì nỗi tuyệt vọng xâm chiếm.
Trong tâm trí Người vợ, hình ảnh Anh Hòa hiện về rõ mồn một. Anh đã chống chọi với bệnh tật suốt ba tháng, và rồi ra đi đột ngột. Ba tháng ấy, cô đã một lòng chăm sóc, bỏ bê mọi thứ. Nhưng giờ đây, anh đi rồi, để lại cô một mình đối mặt với sự tàn nhẫn của Mẹ chồng và Em chồng. Cô nhớ lại ánh mắt lạnh lùng, những lời lẽ cay nghiệt của họ. Di chúc bí mật, mọi thứ như một âm mưu được sắp đặt từ trước. Két sắt, trang sức cưới, tiền tiết kiệm, sổ đỏ – tất cả đã bị lấy đi không chút xót thương.
“Anh Hòa ơi… tại sao anh lại bỏ em đi như vậy?” Người vợ thầm thì trong gió, giọng lạc đi vì nghẹn ngào. “Em phải làm gì bây giờ? Tương lai của em… sẽ về đâu?” Cô ngước nhìn bầu trời đêm đầy sao nhưng không thấy một tia hy vọng nào. Cô cảm thấy mình trơ trọi giữa thế gian, một con người không nhà, không cửa, không còn gì cả ngoài nỗi đau và sự mất mát. Mỗi bước chân cô đi trong đêm tối lạnh lẽo ấy, đều là những bước chân vô định, chẳng biết sẽ dẫn cô đến đâu. Cái lạnh từ bên ngoài thấm vào đến tận xương tủy, nhưng cái lạnh trong lòng cô còn buốt giá hơn ngàn lần.
Người vợ vẫn lê bước vô định, từng tiếng nấc nghẹn khô khốc trong cổ họng. Đôi chân rã rời, cái lạnh thấm vào từng thớ thịt. Cô tuyệt vọng, cảm giác như mình đã mất đi tất cả, không còn bất kỳ lối thoát nào. Bất chợt, một tia sáng vụt qua trong tâm trí Người vợ, như một cú điện giật nhỏ bé nhưng mạnh mẽ.
Cô đột ngột khựng lại.
*Anh Hòa…* Hình ảnh Anh Hòa hiện về, không phải trong cơn bệnh tật, mà là vào một buổi chiều yên bình, khi hai người ngồi cạnh nhau trong phòng khách. Anh Hòa đã nhìn cô thật nghiêm túc, như thể muốn khắc sâu từng lời vào tâm trí cô.
“Nếu có chuyện gì xảy ra… dù là bất cứ điều gì, em hãy tìm luật sư này,” giọng Anh Hòa vang vọng trong ký ức Người vợ, rõ ràng như thể anh vừa nói bên tai cô. “Anh ấy là người đáng tin cậy nhất mà anh từng biết. Tên anh ấy là… [tên Luật sư].” (Người vợ thầm gọi tên vị luật sư đó trong đầu, dù câu chuyện không tiết lộ) “Hãy nhớ kỹ số điện thoại này, em phải giữ nó cẩn thận.”
Người vợ choáng váng. Tại sao cô lại có thể quên đi điều quan trọng này? Nỗi tuyệt vọng tan biến dần, thay vào đó là một tia hy vọng mỏng manh nhưng đủ sức sưởi ấm tâm hồn cô. Luật sư! Phải rồi! Anh Hòa đã chuẩn bị cho việc này.
Cô vội vã lục tìm trong túi áo khoác đã sờn cũ, nơi cô thường cất chiếc điện thoại di động đơn giản của mình. May mắn thay, nó vẫn còn ở đó. Bàn tay Người vợ run rẩy gõ từng con số, cố gắng nhớ lại dãy số điện thoại Anh Hòa đã dặn dò. Mỗi con số như một viên gạch lát đường, dẫn cô ra khỏi vũng lầy. Cô thầm cầu nguyện, hy vọng số điện thoại đó vẫn còn liên lạc được, hy vọng vị luật sư đó vẫn có thể giúp cô. Dù không chắc liệu có thay đổi được gì không, nhưng đây là tia sáng duy nhất giữa màn đêm tăm tối, là cơ hội cuối cùng để cô giành lại công bằng. Cô hít một hơi thật sâu, ngón tay đặt lên nút gọi.
Ngón tay Người vợ run rẩy chạm vào nút gọi. Một tiếng “tút tút” kéo dài như vô tận, mỗi nhịp đập của nó lại gieo vào lòng cô một hy vọng mong manh. Tim cô đập thình thịch, lo sợ cuộc gọi sẽ không được kết nối. Rồi một giọng nói trầm ổn, chuyên nghiệp vang lên từ đầu dây bên kia: “Vâng, tôi nghe. Luật sư [tên Luật sư] đây ạ.”
Người vợ gần như bật khóc. Cô vội vàng nói trong hơi thở gấp gáp, cố gắng kìm nén sự xúc động: “Anh… anh là luật sư [tên Luật sư] phải không? Tôi… tôi là vợ của Anh Hòa.”
Đầu dây bên kia im lặng một chút, rồi giọng luật sư trở nên nghiêm túc hơn: “À, cô… Người vợ phải không? Anh Hòa đã có nhắc đến cô. Chuyện gì vậy? Hiện tại anh ấy sao rồi?”
Người vợ nghẹn ngào, không giữ được nữa. Những lời nói tuôn ra trong tiếng nấc: “Anh Hòa… Anh Hòa mất rồi, luật sư ạ… Anh ấy mất được ba tháng rồi.”
Luật sư dường như cũng bất ngờ, ông ấy im lặng hồi lâu. Sau đó, giọng ông đầy vẻ tiếc nuối: “Tôi xin chia buồn cùng cô. Thật sự là một tin buồn. Anh Hòa là một người bạn tốt của tôi.”
Người vợ tiếp tục kể, giọng nói đứt quãng vì những giọt nước mắt: “Nhưng… nhưng bây giờ tôi không biết phải làm sao cả. Họ… gia đình Anh Hòa đã đuổi tôi ra khỏi nhà. Họ lấy đi hết tất cả, luật sư ạ! Két sắt, trang sức cưới, tiền tiết kiệm, cả sổ đỏ ngôi nhà của chúng tôi nữa… Họ nói tôi không có quyền gì cả, nói tôi chỉ là một kẻ tay trắng.”
Luật sư lắng nghe từng lời Người vợ nói, giọng nói của ông đầy sự đồng cảm: “Cô bình tĩnh, Người vợ. Tôi hiểu sự mất mát và cả những gì cô đang phải chịu đựng. Hãy đến văn phòng của tôi ngay khi cô có thể. Chúng ta cần nói chuyện trực tiếp.”
Bằng một chút sức lực còn lại, Người vợ tìm đường đến văn phòng luật sư. Cô ngồi đối diện với vị luật sư, đôi mắt sưng húp và gương mặt phờ phạc. Luật sư đưa cho cô cốc nước ấm và kiên nhẫn lắng nghe toàn bộ câu chuyện, từ ngày Anh Hòa đổ bệnh, ba tháng chống chọi với tử thần, cho đến đêm định mệnh Anh Hòa ra đi, và rồi cảnh Mẹ chồng cùng Em chồng xông vào nhà cướp đoạt tài sản, đuổi cô ra khỏi tổ ấm.
Người vợ kể lại trong tiếng nấc nghẹn, từng chi tiết đau đớn như cứa vào lòng. Luật sư gật đầu, thỉnh thoảng ghi chép lại. Sau khi Người vợ kết thúc, ông thở dài, nhìn cô với ánh mắt thương cảm sâu sắc.
“Cô Người vợ, tôi rất tiếc khi cô phải trải qua những điều này,” luật sư nói, giọng trầm ấm. “Anh Hòa là một người rất cẩn trọng. Và đúng như cô nghĩ, anh ấy đã có sự chuẩn bị. Sau khi bệnh trở nặng, anh ấy đã liên hệ với tôi để lập một bản di chúc mới.”
Người vợ ngước lên, đôi mắt lóe lên một tia hy vọng.
Luật sư cầm một tập tài liệu trên bàn, ánh mắt ông nhìn thẳng vào Người vợ. “Di chúc mới của Anh Hòa… Tôi e rằng gia đình anh ấy sẽ không thích đâu.”
Luật sư rời khỏi bàn làm việc, cầm điện thoại lên. Ông ta biết cuộc gọi này sẽ không hề dễ chịu. Tìm thấy số liên lạc, ông ta nhấn nút gọi. Tiếng chuông kéo dài, rồi một giọng phụ nữ cộc cằn vang lên: “Ai đấy?”
“Chào bà,” Luật sư nói với giọng điệu chuyên nghiệp, “Tôi là luật sư [Tên Luật sư], luật sư của Anh Hòa. Tôi cần nói chuyện với bà về một vấn đề pháp lý quan trọng.”
Đầu dây bên kia im lặng một thoáng, rồi tiếng Mẹ chồng đầy vẻ khó chịu vang lên. “Luật sư ư? Luật sư gì mà giờ này còn gọi? Anh Hòa chết rồi thì còn gì mà lo nữa?” Giọng Mẹ chồng đầy vẻ coi thường. Bên cạnh đó, có tiếng Em chồng vọng vào, nghe rõ vẻ khinh khỉnh: “Hay lại đòi nợ gì của cái thằng chết tiệt ấy à, mẹ?”
Luật sư vẫn giữ giọng điệu bình tĩnh nhưng kiên quyết. “Tôi gọi để thông báo về buổi đọc di chúc của Anh Hòa. Đây là thủ tục pháp lý bắt buộc.”
“Di chúc ư?” Mẹ chồng cười khẩy. “Di chúc nào nữa? Nó có gì đâu mà di với chúc? Tài sản của nó, của nhà này, thì chúng tôi đã lo hết rồi. Có cần gì đến cái buổi đọc di chúc nhảm nhí của ông.”
Em chồng tiếp lời, giọng càng thêm chế nhạo: “Hay là cái bà Người vợ đó lại xúi giục gì chứ? Đừng hòng mà moi móc thêm được cái gì!”
Luật sư vẫn không nao núng. “Thưa bà, di chúc này được lập hợp pháp và có đầy đủ giá trị pháp lý. Sự hiện diện của các thành viên gia đình trực hệ là bắt buộc theo quy định của pháp luật. Nếu bà và Em chồng không tham dự, tôi buộc lòng phải tiến hành các bước pháp lý cần thiết, và điều đó có thể gây rắc rối không mong muốn cho gia đình bà.” Ông nhấn mạnh từ “rắc rối”.
Tiếng im lặng ở đầu dây bên kia kéo dài hơn, rồi Mẹ chồng cằn nhằn đầy bực dọc: “Rắc rối cái gì mà rắc rối! Được rồi, ông muốn đọc thì đọc! Nhưng tôi nói trước, di chúc ư? Có gì mà phải đọc?”
Em chồng bên cạnh thì thầm gì đó, rồi Mẹ chồng nói lớn hơn, giọng điệu hống hách vẫn không đổi: “Vậy thì ngày nào? Giờ nào? Nói nhanh đi để chúng tôi còn lo chuyện khác, chứ không rảnh mà nghe mấy cái chuyện vớ vẩn này.”
Luật sư thở phào nhẹ nhõm, ít nhất là họ đã đồng ý. “Thưa bà, buổi đọc di chúc sẽ diễn ra vào sáng ngày mai, tại văn phòng luật của tôi. Tôi sẽ gửi địa chỉ và thời gian cụ thể qua tin nhắn cho bà.”
“Rồi rồi,” Mẹ chồng trả lời cụt lủn, rồi cúp máy cái rụp mà không một lời chào. Luật sư đặt điện thoại xuống, một nụ cười ẩn hiện trên môi. Cuộc chiến thực sự mới chỉ bắt đầu.
Sáng hôm sau, văn phòng luật sư [Tên Luật sư] yên ắng lạ thường. Ánh nắng yếu ớt từ cửa sổ hắt vào, chiếu lên tấm thảm trải sàn tối màu. Người vợ đã đến từ sớm, ngồi một mình trên chiếc ghế đối diện bàn làm việc của Luật sư. Cô mặc bộ đồ giản dị, tay siết chặt túi xách, cố gắng kìm nén sự run rẩy. Tim Người vợ đập thình thịch, mỗi tiếng gõ cửa hay tiếng bước chân đều khiến cô giật mình. Nỗi lo lắng bủa vây, nhưng sâu thẳm bên trong, một tia hy vọng mong manh vẫn le lói, về một phép màu nào đó.
Cánh cửa bật mở, Mẹ chồng và Em chồng bước vào. Khác hẳn với sự dè dặt của Người vợ, cả hai sải bước đầy tự tin, trên môi nở nụ cười đắc thắng. Mẹ chồng khoác tay Em chồng, ánh mắt liếc qua Người vợ như nhìn một vật thể vô hình. Bà ta nhếch mép, khinh khỉnh. Em chồng cũng cười khẩy, cố tình hắng giọng thật lớn khi đi ngang qua Người vợ.
Họ không thèm nhìn Người vợ lấy một cái, đi thẳng đến hai chiếc ghế sofa đơn được xếp đối diện với chiếc ghế của Người vợ, nhưng hơi lệch sang một bên, tạo thành một khoảng cách rõ rệt. Mẹ chồng và Em chồng ngồi xuống, bắt chéo chân một cách điệu đà, vẻ mặt như thể đang dự một buổi tiệc sang trọng chứ không phải một buổi đọc di chúc. Họ thì thầm với nhau, thỉnh thoảng lại phá lên cười khúc khích, cố tình làm Người vợ phải nghe thấy.
Người vợ cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng. Cô cảm thấy nóng ran cả mặt, nhưng không thể phản ứng. Cô biết, trong mắt họ, mình chỉ là kẻ thua cuộc, kẻ đang chờ đợi bị phán quyết. Tiếng cười và những lời thì thầm của Mẹ chồng và Em chồng như mũi kim châm vào trái tim Người vợ, khoét sâu thêm nỗi đau và sự tủi nhục. “Mọi thứ đã nằm trong tay mình,” Mẹ chồng thầm nghĩ, nụ cười trên môi càng thêm mãn nguyện. Em chồng gật gù phụ họa, ánh mắt tràn đầy sự khinh bỉ.
Luật sư bước ra từ phòng trong, trên tay cầm một tập hồ sơ dày cộp. Ông nhìn lướt qua ba người phụ nữ, ánh mắt dừng lại một chút ở Người vợ, rồi khẽ gật đầu, ra hiệu trấn an. Ông ngồi xuống bàn làm việc, đặt tập hồ sơ xuống trước mặt, không khí trong phòng chùng xuống. “Chúng ta bắt đầu thôi,” Luật sư nói, giọng đều đều nhưng đầy uy lực.
Luật sư đeo kính, mở tập hồ sơ dày cộp. Ông hắng giọng một tiếng, ánh mắt quét qua ba người phụ nữ trước mặt, rồi dừng lại ở Người vợ, ra hiệu nhẹ nhàng.
“Tôi xin bắt đầu đọc bản di chúc của ông Anh Hòa,” Luật sư nói, giọng trầm ấm.
Cả phòng im phăng phắc. Mẹ chồng và Em chồng ghé sát vào nhau, chờ đợi một phán quyết. Người vợ nuốt khan, tim đập thình thịch.
Luật sư bắt đầu đọc, từng câu chữ vang lên rõ ràng:
“Gửi Người vợ yêu dấu của anh,
Nếu em đang nghe những lời này, có nghĩa là anh đã không còn ở bên em nữa. Anh biết, em đang rất đau khổ. Anh xin lỗi vì đã bỏ lại em một mình giữa cuộc đời này. Em là ánh sáng của cuộc đời anh, là người đã cho anh một gia đình trọn vẹn, là người đã cùng anh vượt qua mọi giông bão mà không một lời than vãn. Mỗi khoảnh khắc bên em đều là báu vật. Anh luôn biết ơn sự hy sinh, tình yêu và lòng kiên nhẫn vô bờ bến của em. Anh chưa bao giờ hối hận khi chọn em làm vợ, làm bạn đời…”
Từng lời của Anh Hòa như những mũi tên xuyên thẳng vào trái tim Người vợ. Cô nhớ lại những kỷ niệm đẹp đẽ, nhớ vòng tay ấm áp của chồng. Mắt Người vợ nhoè đi, nước mắt bắt đầu tuôn rơi lã chã. Cô cắn chặt môi, cố gắng không bật ra tiếng nấc, hai tay siết chặt túi xách, run rẩy.
Mẹ chồng và Em chồng ngồi đối diện, nụ cười đắc thắng ban nãy đã vụt tắt. Họ đưa mắt liếc nhau đầy khó chịu. Sự ngọt ngào, trìu mến trong di chúc của Anh Hòa dành cho Người vợ khiến họ bừng bừng tức giận.
“Thật là lố bịch!” Mẹ chồng khẽ bĩu môi, ánh mắt đầy khinh bỉ nhìn Người vợ đang sụt sùi.
Em chồng cũng nhếch mép, liếc xéo Người vợ với vẻ mặt coi thường. Cô ta thầm nghĩ, *Đúng là diễn kịch!*
Luật sư không để tâm đến thái độ của họ, ông tiếp tục đọc, giọng vẫn đều đều, không chút biểu cảm:
“Anh biết, sau khi anh ra đi, em sẽ phải đối mặt với nhiều khó khăn. Nhưng anh tin em đủ mạnh mẽ để vượt qua tất cả. Em xứng đáng có được một cuộc sống bình yên và hạnh phúc. Tất cả những gì anh muốn là em được sống an toàn, không phải chịu bất kỳ thiệt thòi hay ấm ức nào…”
Người vợ ngẩng đầu lên, ánh mắt đẫm lệ nhìn Luật sư. Cô không hiểu những lời này có ý nghĩa gì, nhưng cảm giác được chồng yêu thương, che chở vẫn còn nguyên vẹn, như thể Anh Hòa vẫn đang ở bên cạnh cô. Lời di chúc của Anh Hòa tiếp tục.
Luật sư lật sang trang tiếp theo, giọng ông bỗng trở nên rành mạch và dứt khoát hơn hẳn. Mẹ chồng và Em chồng bất giác nín thở, hai bà đưa mắt nhìn Người vợ với vẻ mặt khinh khỉnh, chờ đợi những lời cay nghiệt hay điều khoản bất lợi sẽ giáng xuống cô. Người vợ cũng căng thẳng, cô xiết chặt tay, linh cảm một điều gì đó sắp xảy ra.
Luật sư cất tiếng, từng chữ như đóng đinh vào không khí:
“Và bây giờ, về phần phân chia tài sản…”
Mẹ chồng và Em chồng nở một nụ cười ranh mãnh. Họ tin chắc rằng Người vợ sẽ chẳng nhận được gì, hoặc cùng lắm là một phần nhỏ nhoi không đáng kể. Ánh mắt họ sáng lên vẻ đắc thắng, chờ đợi màn bẽ mặt của Người vợ.
Nhưng rồi, lời nói tiếp theo của Luật sư đã khiến tất cả như đóng băng:
“Anh Hòa đã ghi rõ trong di chúc này: ‘Tất cả tài sản hiện có của tôi, bao gồm nhà cửa đang ở tại địa chỉ số…, toàn bộ sổ đỏ các mảnh đất đứng tên tôi, tiền tiết kiệm trong tất cả các tài khoản ngân hàng, toàn bộ cổ phần công ty A và các công ty liên kết khác…’ ”
Luật sư dừng lại một chút, như cố tình nhấn mạnh, rồi ông nhìn thẳng vào Người vợ, giọng nói vang lên đanh thép, rõ ràng từng chữ:
“…tôi xin để lại toàn bộ cho vợ tôi là Người vợ.”
Thời gian như ngừng lại.
Người vợ tròn mắt, môi hé mở, không tin vào tai mình. Cô cố gắng xử lý từng câu chữ mà Luật sư vừa đọc. “Tất cả tài sản… cho vợ tôi là Người vợ?” Cô lắc đầu nhẹ, nghĩ rằng mình đã nghe nhầm.
Mẹ chồng và Em chồng đang chuẩn bị cười phá lên thì nụ cười tắt ngúm trên môi. Vẻ mặt ngạo mạn, khinh khỉnh ban nãy lập tức chuyển thành tái mét, bàng hoàng. Họ sững sờ, trân trối nhìn Luật sư, rồi nhìn sang Người vợ.
“Cái gì cơ?” Mẹ chồng lắp bắp, giọng lạc đi.
Em chồng đứng bật dậy, khuôn mặt trắng bệch, ánh mắt lộ rõ sự hoảng loạn. “Không thể nào! Ông ấy nói gì cơ?”
Luật sư vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, ông nhẹ nhàng gập tập di chúc lại, đặt xuống bàn.
“Di chúc đã ghi rõ ràng, không có bất kỳ điều khoản phụ hay hạn chế nào,” Luật sư nói, giọng lạnh lùng. “Tất cả tài sản của ông Anh Hòa đều thuộc về Người vợ.”
Người vợ vẫn không thể tin nổi. Nước mắt lại trào ra, nhưng lần này là những giọt nước mắt của sự ngỡ ngàng xen lẫn một niềm hy vọng mong manh. Cô nhìn chằm chằm vào bản di chúc, rồi nhìn sang gương mặt trắng bệch của Mẹ chồng và Em chồng.
Sự im lặng bao trùm căn phòng, chỉ còn tiếng tim đập thình thịch và hơi thở nặng nề của những người có mặt.
Luật sư không để sự im lặng kéo dài quá lâu. Ông khẽ hắng giọng, lại lật một trang khác của bản di chúc, trang cuối cùng. Mẹ chồng và Em chồng ngay lập tức dồn mọi ánh mắt vào đó, một tia hy vọng mong manh lóe lên trong lòng họ. Có lẽ nào, sau tất cả, vẫn còn một điều khoản bí mật nào đó, một sự sửa đổi, một phần nhỏ nhoi dành cho họ? Người vợ cũng quay sang nhìn, cảm giác lo lắng lại trỗi dậy.
“Và cuối cùng,” Luật sư cất tiếng, giọng nói đều đều, “Anh Hòa cũng đã đề cập đến Mẹ và Em gái của mình trong di chúc này.”
Mẹ chồng và Em chồng nín thở. Khuôn mặt họ từ tái mét đã chuyển sang căng thẳng tột độ, hai đôi mắt mở to, chờ đợi từng lời của Luật sư. Họ đã từng tin tưởng tuyệt đối vào việc tài sản sẽ về tay mình, nhưng cú sốc vừa rồi đã khiến họ không còn dám chắc bất cứ điều gì.
“Anh Hòa đã viết rằng…” Luật sư chậm rãi đọc, “…’Đối với Mẹ tôi, tôi xin dành tặng một khoản tiền tượng trưng là một triệu đồng, như một lời cảm ơn vì đã sinh thành và nuôi dưỡng tôi. Và đối với Em gái tôi, tôi cũng xin tặng một khoản tương tự là một triệu đồng, kèm lời nhắn nhủ hãy sống lương thiện, tự lập, và tránh xa những toan tính vật chất.'”
Từng lời của Luật sư như những mũi dao găm thẳng vào tim Mẹ chồng và Em chồng. Một triệu đồng? Một khoản tiền tượng trưng? So với hàng chục tỷ đồng, với nhà cửa, đất đai, cổ phần công ty mà họ vừa mất đi, một triệu đồng chỉ như một sự sỉ nhục trắng trợn. Lời nhắn nhủ “sống lương thiện, tự lập, và tránh xa những toan tính vật chất” càng khiến họ cảm thấy bị vạch trần và bẽ bàng đến tận cùng.
Mẹ chồng tái mặt, đôi mắt trợn ngược, tức giận đến mức toàn thân run rẩy. Bà ta không giữ được bình tĩnh nữa. Bàn tay run rẩy siết chặt, bà đập mạnh xuống bàn một tiếng “RẦM!” chói tai, vang vọng khắp căn phòng.
“CÁI GÌ?! NÓ DÁM LÀM THẾ Ư?!” Tiếng hét của Mẹ chồng xé toạc sự im lặng, vang lên đầy căm phẫn và thất kinh.
Luật sư không bị tiếng hét thất kinh của Mẹ chồng làm cho nao núng. Ông vẫn giữ nguyên vẻ mặt điềm tĩnh, chỉ khẽ nhíu mày, chờ đợi bà ta bình tĩnh trở lại. Khi Mẹ chồng và Em chồng vẫn còn đang trợn mắt nhìn ông với vẻ căm phẫn tột độ, Luật sư chậm rãi lên tiếng, giọng nói dứt khoát như để dập tắt mọi sự phản kháng.
“Và đây là phần giải thích lý do vì sao Anh Hòa lại lập bản di chúc này, cũng như những điều anh ấy muốn nhắn nhủ…” Luật sư tiếp tục, ánh mắt quét qua Mẹ chồng và Em chồng, rồi dừng lại ở Người vợ.
Anh Hòa đã viết: “…`Tôi biết rằng, sau khi tôi không còn trên cõi đời này, sẽ có những âm mưu và toan tính nhằm chiếm đoạt tài sản mà tôi đã dày công xây dựng. Đặc biệt là những người thân trong gia đình tôi, họ có thể sẽ không ngần ngại làm tổn thương Người vợ của tôi để đạt được mục đích. Người vợ đã cùng tôi trải qua bao sóng gió, cô ấy xứng đáng được hưởng tất cả và được sống yên bình. Di chúc này là tâm huyết cuối cùng của tôi, không chỉ để phân chia tài sản, mà còn là để bảo vệ Người vợ, để đảm bảo rằng cô ấy sẽ không phải chịu bất kỳ sự đau khổ hay bất công nào sau khi tôi khuất núi.`”
Từng lời của Anh Hòa như một tiếng sét đánh ngang tai Mẹ chồng và Em chồng. Họ chết lặng, mọi sự giận dữ ban nãy bỗng biến thành nỗi bẽ bàng và xấu hổ tột cùng. Anh Hòa đã nhìn thấu tất cả, đã lường trước được mọi hành vi xấu xa của họ. Sự thật bị vạch trần một cách trần trụi, không thể chối cãi.
Trong khi đó, Người vợ ngồi đó, toàn thân run rẩy. Cô cúi gằm mặt, những giọt nước mắt nóng hổi lặng lẽ lăn dài trên má, rơi xuống bàn. Đó không phải là nước mắt của sự tủi hờn hay đau khổ, mà là nước mắt của sự thấu hiểu, của tình yêu thương sâu sắc mà Anh Hòa đã dành trọn cho cô đến tận hơi thở cuối cùng. Anh đã yêu cô nhiều đến mức có thể lường trước được tất cả để bảo vệ cô, ngay cả khi anh không còn nữa. Trái tim Người vợ như bị bóp nghẹt bởi tình cảm thiêng liêng ấy. Cô cảm nhận được hơi ấm của chồng mình vẫn còn đây, bên cạnh cô, che chở cho cô.
Sự bẽ bàng và xấu hổ chỉ tồn tại trong giây lát trước khi Mẹ chồng và Em chồng bùng nổ. Em chồng là người đầu tiên bật dậy, chiếc ghế đổ rầm ra phía sau, tạo nên một âm thanh chói tai. Gương mặt cô ta đỏ bừng, đôi mắt long sòng sọc đầy căm phẫn.
“Không thể nào! Di chúc này là giả mạo! Anh Hòa không bao giờ viết những lời như vậy!” Em chồng gào lên, chỉ thẳng tay vào Luật sư.
Mẹ chồng cũng đứng phắt dậy, đôi mắt trợn ngược, run rẩy vì giận dữ. Bà ta vung tay lia lịa, chỉ trỏ vào Luật sư và Người vợ, giọng the thé đến lạc cả đi.
“Vô lý! Di chúc này là giả! Hoàn toàn là giả! Anh ta bị ép buộc! Anh ta bị cô lừa gạt!” Mẹ chồng hướng những lời lẽ cay nghiệt nhất vào Người vợ, như muốn đổ hết mọi tội lỗi lên đầu cô. “Luật sư! Ông đừng hòng dùng bản di chúc bịa đặt này để chiếm đoạt tài sản của gia đình tôi! Tôi sẽ kiện ông! Tôi sẽ làm cho ra nhẽ!”
Luật sư vẫn giữ thái độ bình tĩnh đáng kinh ngạc. Ông tháo kính, lau nhẹ rồi đeo lại, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào Mẹ chồng và Em chồng. Giọng ông vang lên rõ ràng, dứt khoát, cắt ngang tiếng la hét của họ.
“Xin quý vị giữ trật tự. Đây là văn phòng luật sư, không phải là nơi để quý vị gây rối.” Luật sư nói, nhấn mạnh từng chữ. “Bản di chúc này hoàn toàn hợp pháp, được lập với sự chứng kiến của tôi và công chứng viên. Mọi thủ tục đều minh bạch và đúng pháp luật.”
Nhưng Mẹ chồng không nghe lọt tai bất cứ lời nào. Cơn thịnh nộ đã làm lu mờ lý trí của bà ta. Bà ta bước thẳng tới bàn, vung tay định giằng lấy bản di chúc từ tay Luật sư.
“Vô lý! Di chúc này là giả!” Bà ta gào lên, một tiếng thét xé không khí.
Luật sư nhanh nhẹn lách người, tránh được cú vung tay của Mẹ chồng. Ông giữ chặt bản di chúc trong tay, ánh mắt vẫn điềm tĩnh nhưng kiên quyết.
“Quý vị muốn nói di chúc này là giả?” Luật sư hỏi, giọng ông bình thản đến lạ thường, như thể ông đang đối thoại với những đứa trẻ bướng bỉnh. Ông khẽ nhếch mép, một nụ cười gần như không thể nhận ra lướt qua. “Vậy thì, xin mời quý vị xem đây.”
Ông chậm rãi đặt bản di chúc lên bàn, nhẹ nhàng xoay nó lại để Mẹ chồng và Em chồng có thể nhìn rõ. Ngón tay ông lướt qua một vị trí trên tờ giấy. “Đây là chữ ký của Anh Hòa, được công chứng bởi văn phòng công chứng nhà nước X. Quý vị có thể kiểm tra. Mọi chi tiết đều hợp lệ.”
Mẹ chồng và Em chồng liếc nhìn, nhưng cơn giận vẫn chưa nguôi. “Công chứng giả! Tất cả là giả mạo!” Em chồng vẫn cố chấp gào lên, đôi mắt hằn học.
Luật sư không tranh cãi. Ông rút từ chiếc cặp da một chiếc máy ghi âm nhỏ, đặt nó xuống bàn và nhấn nút phát. Một giọng nói yếu ớt nhưng rõ ràng vang lên, đó là giọng của Anh Hòa.
*“Anh Hòa… Anh biết, em và con sẽ phải chịu khổ nhiều sau này. Mẹ và em anh… họ luôn coi thường em, luôn muốn chiếm đoạt mọi thứ. Anh không còn nhiều thời gian. Anh muốn em và con được bình an, có một cuộc sống ổn định. Toàn bộ tài sản của anh, căn nhà này, số tiền tiết kiệm, trang sức cưới, sổ đỏ… tất cả đều thuộc về Người vợ và con chúng ta. Anh đã nhờ Luật sư Hùng lập di chúc này, để không ai có thể lấy đi của em và con bất cứ thứ gì. Hãy sống tốt, Người vợ của anh…”*
Giọng Anh Hòa run rẩy, ngắt quãng, đầy sự đau đớn và yêu thương. Bản ghi âm kết thúc, để lại một không gian tĩnh lặng đến đáng sợ. Mẹ chồng và Em chồng như chết đứng. Khuôn mặt họ từ đỏ bừng vì giận dữ dần chuyển sang tái mét. Đôi mắt họ dán chặt vào chiếc máy ghi âm, rồi chuyển sang Luật sư, rồi lại sang Người vợ, như muốn tìm kiếm một lời giải thích, một sự chối bỏ.
Luật sư thu chiếc máy ghi âm về, ánh mắt sắc bén quét qua hai người. “Đó là lời trăn trối của Anh Hòa, được ghi lại vài ngày trước khi anh ấy qua đời, với sự chứng kiến của tôi và một số người khác, những người sẵn sàng ra làm chứng nếu cần.”
Mẹ chồng và Em chồng không còn lời nào để nói. Sự tức giận cuồng nộ vừa rồi giờ đã biến thành nỗi bẽ bàng và thẫn thờ tột độ. Họ đứng bất động, như những pho tượng bị hóa đá, đôi môi mím chặt, ánh mắt vô hồn nhìn vào hư không. Mọi lời biện minh, mọi sự chối cãi đều tan biến trước những bằng chứng không thể chối cãi ấy. Người vợ nhìn họ, lòng cô dâng lên một cảm xúc phức tạp, pha lẫn chút nhẹ nhõm và nỗi đau đớn cho số phận của Anh Hòa.
Không gian trong căn nhà của Người vợ và Anh Hòa dường như đặc quánh lại bởi sự im lặng chết chóc. Từng lời của Anh Hòa trong bản ghi âm vẫn còn văng vẳng, như những nhát dao cứa vào tâm can Mẹ chồng và Em chồng. Đôi mắt họ từ vô hồn bắt đầu dao động, tìm kiếm một điểm tựa vô vọng trong căn phòng chất chứa những tội lỗi của chính họ. Khuôn mặt Em chồng từ tái mét chuyển sang trắng bệch, môi run rẩy. Mẹ chồng, người phụ nữ quyền uy thường ngày, giờ chỉ còn là một cái bóng lẩy bẩy.
Ánh mắt Mẹ chồng chợt dừng lại ở cánh cửa phòng ngủ, nơi Người vợ đã bị họ đuổi đi một cách không thương tiếc. Ký ức ùa về như một cơn thủy triều dữ dội. Bà nhớ lại cái đêm đen tối, ngay sau khi Anh Hòa vừa mất, khi cái chết còn chưa kịp nguôi ngoai, họ đã xông vào như những kẻ cướp. Hình ảnh họ vội vàng phá két sắt, lục lọi từng ngóc ngách, cướp đi chiếc trang sức cưới quý giá mà Anh Hòa đã tặng Người vợ. Tiền tiết kiệm, sổ đỏ, tất cả đều bị vơ vét không chút đắn đo. Và rồi, cái khoảnh khắc tàn nhẫn nhất: họ đẩy Người vợ ra khỏi chính ngôi nhà của mình, của Anh Hòa, vào màn đêm lạnh giá, không một chút thương xót.
Những hành động ấy, từng chút một, hiện rõ mồn một trong tâm trí họ, giờ đây được soi rọi bởi những lời trăng trối đầy yêu thương và xót xa của Anh Hòa. Họ đã không chỉ cướp đi tài sản, mà còn giày xéo lên tình yêu, lên sự bình yên của Người vợ, và tàn nhẫn với cả người đã khuất. Đó không chỉ là mất mát về vật chất, mà còn là sự băng hoại của đạo đức, của tình thân, của nhân cách. Họ đã trở thành những kẻ đáng khinh bỉ nhất, chính trong mắt của người con, người anh của mình.
Luật sư chỉ lặng lẽ quan sát, ánh mắt sắc lẹm như xuyên thấu qua lớp vỏ bọc tham lam của họ, giờ chỉ còn trơ trọi sự trần trụi của xấu hổ. Người vợ đứng đó, cảm nhận được cái cảm giác cay đắng nhưng cũng đầy nhẹ nhõm khi sự thật cuối cùng cũng được phơi bày.
Mẹ chồng đột nhiên run rẩy, đôi môi khô khốc lắp bắp, giọng nói như bị bóp nghẹt bởi một nỗi xấu hổ tột cùng: “Sao… sao có thể…?” Bà ngã khụy xuống chiếc ghế gần đó, úp mặt vào lòng bàn tay, bờ vai gầy guộc run lên bần bật, những giọt nước mắt muộn màng bắt đầu lăn dài qua kẽ tay. Em chồng đứng chết lặng, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, dường như cũng đang vật lộn với những mảnh vỡ của lương tâm bị chôn vùi bấy lâu.
Mẹ chồng vẫn úp mặt vào lòng bàn tay, những tiếng nức nở nhỏ dần rồi tắt hẳn, chỉ còn lại sự run rẩy vô lực trên bờ vai gầy guộc. Bà không còn dám ngẩng đầu đối diện với bất kỳ ai, đặc biệt là Người vợ. Em chồng, đôi mắt vẫn vô hồn nhìn về phía trước, dường như vừa trở về từ một cơn ác mộng kinh hoàng. Lời của Anh Hòa vẫn còn vọng trong đầu cô ta, khắc sâu vào tâm trí về sự tàn nhẫn và tham lam mà họ đã trút xuống Người vợ.
Luật sư, sau khi trao đổi vài lời ngắn gọn về các bước tiếp theo của việc thi hành di chúc mà không nhận được bất kỳ phản hồi nào, chỉ lặng lẽ đứng dậy. Ông mở cánh cửa văn phòng, một động tác lịch sự nhưng ngầm ý thúc giục họ rời đi.
Mẹ chồng từ từ ngẩng mặt, đôi mắt sưng húp và đỏ hoe. Nơi ánh nhìn bà chạm tới là khuôn mặt của Người vợ. Không có sự thù hận, chỉ còn lại vẻ bẽ bàng đến tột cùng, một cảm giác nhục nhã thiêu đốt. Bà đứng dậy một cách nặng nề, từng bước chân lảo đảo, run rẩy. Em chồng cũng cất bước, như một cái bóng vật vờ theo sau. Cả hai người họ, không nói thêm một lời nào, không một lời biện minh hay van xin, chỉ cúi gằm mặt, lủi thủi bước qua ngưỡng cửa văn phòng luật sư.
Cánh cửa đóng lại sau lưng họ, khép lại một màn kịch đầy bi kịch và nhục nhã. Không còn vẻ ngạo mạn, hung hăng như lúc mới đến, giờ đây chỉ là hai thân hình khom lưng, gánh theo nỗi xấu hổ và thất bại nặng nề. Người vợ đứng đó, nhìn theo bóng họ khuất dần sau hành lang vắng lặng. Một cảm giác hả hê dâng lên trong lòng, khi sự thật cuối cùng cũng được phơi bày và công lý phần nào được thực thi. Nhưng ngay sau đó, một nỗi đau xót lạnh lẽo ập đến. Đau cho Anh Hòa, đau cho tình yêu của họ đã bị những kẻ tham lam này giày xéo, và đau cho chính cô, người đã mất đi tất cả trừ danh dự.
Luật sư khẽ khép cánh cửa văn phòng. Ông quay lại nhìn Người vợ, ánh mắt chứa đầy sự cảm thông nhưng cũng có chút bất lực trước bi kịch của cuộc đời. Người vợ không để ý đến ông, đôi mắt cô vẫn dán vào cánh cửa vừa đóng lại, nơi bóng Mẹ chồng và Em chồng vừa biến mất. Cảm giác hả hê nhanh chóng tan biến, nhường chỗ cho một khoảng trống lạnh lẽo, một nỗi đau âm ỉ. Tay Người vợ, vẫn run run, từ từ nâng bản di chúc lên ngang tầm mắt. Từng dòng chữ của Anh Hòa hiện rõ mồn một, như một lời thì thầm từ thế giới bên kia, gói ghém tất cả tình yêu thương và sự bảo vệ mà anh đã dành cho cô đến hơi thở cuối cùng.
Cô nhìn bản di chúc, rồi lại nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đã bắt đầu ngả vàng. Anh Hòa đã cố gắng đến mức nào để viết những dòng này khi bản thân đang chống chọi với bệnh tật, để đảm bảo Người vợ không bị tổn thương, không bị tước đoạt. Nước mắt Người vợ lặng lẽ chảy dài, không phải vì tủi hờn hay căm phẫn, mà vì sự biết ơn sâu sắc và nỗi đau mất mát không gì bù đắp được. Anh đã làm tất cả những gì có thể, nhưng anh đã không còn ở đây để che chở cho cô khỏi những lời cay nghiệt, khỏi những ánh mắt phán xét, khỏi sự tham lam tàn nhẫn của chính gia đình anh. Cô siết chặt bản di chúc vào lòng, như thể đó là phần còn lại duy nhất của anh, là lời hứa anh đã giữ trọn vẹn.
NGƯỜI VỢ
(Thì thầm, nghẹn ngào)
Anh Hòa…
Tiếng thì thầm của Người vợ tan vào không gian tĩnh lặng của văn phòng luật sư, mang theo nỗi niềm của một tình yêu vĩnh cửu và một bi kịch quá lớn. Luật sư chỉ im lặng nhìn cô, thấu hiểu rằng có những vết thương không lời nào có thể xoa dịu được, và thời gian, dù có là liều thuốc hữu hiệu nhất, cũng cần sự kiên nhẫn vô bờ. Người vợ không còn nhìn thấy những gì đã mất, cũng không còn bận tâm đến những kẻ đã cố gắng giày xéo cô. Trước mắt cô lúc này chỉ còn là hình bóng của Anh Hòa, người đã yêu cô bằng một tình yêu không vụ lợi, người đã dùng hơi thở cuối cùng để bảo vệ cô khỏi bão tố.
Cuộc đời vốn dĩ là một hành trình đầy rẫy những thử thách và bất ngờ, nơi mỗi người phải tự tìm cho mình một lẽ sống, một niềm tin để vượt qua giông bão. Đối với Người vợ, nỗi đau này, dẫu lớn đến đâu, cũng không thể che mờ đi ánh sáng của tình yêu mà Anh Hòa đã để lại. Đó là một bài học đắt giá về sự tham lam, về lòng người dễ đổi thay, nhưng cũng là minh chứng cho sức mạnh của sự kiên cường và tình yêu chân thành. Người vợ hiểu rằng, tha thứ không phải là quên đi tất cả, mà là giải thoát bản thân khỏi gánh nặng của thù hận, để tâm hồn được thanh thản, để có thể tiếp tục sống một cuộc đời ý nghĩa, đúng như mong muốn của Anh Hòa. Dẫu hành trình phía trước còn nhiều gian nan, nhưng với tình yêu làm kim chỉ nam và sự thật đã được phơi bày, cô tin rằng mình sẽ tìm thấy bình yên, và cuộc đời rồi sẽ nở hoa trở lại, mang theo những giá trị vĩnh cửu mà không tiền bạc hay quyền lực nào có thể đánh đổi được.

