Đưa con bay hơn ngàn cây số về quê nghỉ lễ, vừa về đến nhà thấy mâm cơm mẹ chồng bưng ra, tôi lập tức dắt con quay lại thànha phố ngay trong đêm vì qu/á số/c… Tôi tên Lan, 32 tuổi, làm kế toán ở Sài Gòn. Chồng tôi, anh Hùng, là con một, nên mỗi lần Lễ Tết, mẹ chồng tôi ở tận tận tận Nghệ An lại gọi điện hấp: “Về với mẹ kẻo mẹ mong”. Anh hùng rộn ràng công nước ngoài thông suốt, lần này Tết Dương lịch dài ngày, anh bảo: “Em cố đưa cu Bin về thăm bà nội một chuyến, anh về không kịp”. Thế là tôi thu xếp, ôm cu Bin 5 tuổi lên xe khách, hơn 500 cây số, từ cuối đến tận 11 giờ đêm mới l;/ết được về tới cái làng ven sông Lam. Xe dừng ở đầu làng, tôi gọi xe ôm mẹ con về nhà. Cổng mở, đèn sáng trong nhà. Tôi nghĩ bụng: chắc mẹ chồng thức chờ. Vừa bước vào sân, mùi thức ăn ngọt ngào bay ra. Bà nội nghe tiếng, niệm chạy ra ôm cu Bin, nước mắt rưng rưng: “hồi bà về rồi! Bà dạy cả ngày nay đây!”. Tôi lười biếng nhừ người, chỉ cười sảng khoái, định đặt balô xuống rửa tay đã. Bà bưng mâm cơm từ bếp ra đặt lên bà//n th;/ờ trước, rồi mới quay sang mẹ con tôi, giọng hào hứng: Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận 👇👇👇
Mẹ chồng xoay người về phía Lan và Cu Bin, khuôn mặt rạng rỡ với nụ cười hiền hậu, mời hai mẹ con vào mâm.
MẸ CHỒNG
Lan ơi, Bin ơi, mẹ đã chuẩn bị xong rồi, lại đây ăn cơm cho nóng nào! Mẹ chờ từ chiều đó con.
Nụ cười của mẹ chồng làm Lan hơi ấm lòng. Mới nãy còn ngỡ ngàng vì cái lý do cô suýt chút nữa quay xe bỏ về, giờ đây sự chào đón nồng nhiệt ấy khiến cô cảm thấy có chút lỗi. Cu Bin dụi mắt, ngơ ngác nhìn bà nội, cái mệt mỏi sau chuyến đi dài vẫn còn vương trên khuôn mặt non nớt.
Lan nhìn mâm cơm thịnh soạn bày biện trên chiếc bàn gỗ đã cũ. Từng món ăn đều toát lên sự tỉ mỉ, công phu, rõ ràng là mẹ chồng đã dành cả ngày để chuẩn bị. Nào là gà luộc vàng óng, canh măng khô ninh xương, dưa hành muối giòn tan, và cả bát nem rán béo ngậy. Mọi thứ đều tỏa ra mùi thơm quyến rũ.
LAN
(Cố nặn ra nụ cười)
Dạ con chào mẹ. Mẹ vất vả quá rồi.
Lan nhẹ nhàng đặt túi xách xuống sàn, định tiến lại rửa tay. Cô biết, chỉ cần cô ngồi xuống, mẹ chồng sẽ không để cô làm gì nữa. Bà sẽ gắp thức ăn cho cô, cho Cu Bin, rồi lại hỏi han đủ điều.
Nhưng đúng lúc đó, ánh mắt Lan vô tình quét qua một góc phòng. Trái tim cô như bị siết chặt lại. Trên chiếc tủ gỗ nhỏ, cạnh mấy bức ảnh gia đình cũ kỹ, là một vật gì đó lấp lánh dưới ánh đèn vàng.
LAN
(Nuốt nước bọt, giọng hơi run)
Mẹ ơi… cái đó là…
Mẹ chồng chưa kịp định thần, đã thấy Lan đứng sững lại, ánh mắt dán chặt vào chiếc tủ. Bà nhìn theo hướng tay con dâu chỉ, rồi nụ cười trên môi chợt tắt. Sự vui vẻ ban nãy biến mất, thay vào đó là một vẻ cứng đờ khó hiểu.
MẸ CHỒNG
(Giọng nhỏ dần)
Cái gì con?
Lan bước chân lại gần chiếc tủ, từng bước chân nặng trĩu. Cu Bin tò mò bám lấy váy mẹ. Trước mắt Lan lúc này là một chiếc dây chuyền bạc sáng lấp lánh, trên mặt dây chuyền có khắc một hình trái tim nhỏ, bên trong là hai chữ “H & L” lồng vào nhau. Dây chuyền này, cô nhận ra ngay, nó… giống hệt chiếc mà Anh Hùng đã tặng cô vào dịp kỷ niệm 3 năm ngày cưới. Chỉ khác là, chiếc của cô giờ đây đã nằm trong hộp trang sức cất kỹ, vì cô sợ nó quá giá trị, sợ nó sẽ thu hút những ánh nhìn không tốt.
LAN
(Chỉ vào sợi dây chuyền, giọng đầy run rẩy)
Mẹ ơi… cái này… sao lại ở đây ạ?
Mẹ chồng nhìn sợi dây chuyền, rồi nhìn Lan, ánh mắt bà thoáng hiện lên một tia gì đó… tội lỗi, xen lẫn sự tuyệt vọng. Bà lắp bắp:
MẸ CHỒNG
Đó… đó là… đồ cũ của bà… bà giữ làm kỷ niệm thôi…
Lan lắc đầu. Cô biết mẹ chồng nói dối. Cái kiểu dáng này, cái khắc chữ này, hoàn toàn là của Anh Hùng. Tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Một cảm giác bất an lạnh lẽo bắt đầu len lỏi. Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Lan tiến lại gần bàn thờ, ánh mắt lướt qua mâm cơm giản dị được đặt ngay ngắn trước bát hương. Cô nhìn kỹ từng món ăn. Không có lời thoại, chỉ nghe tiếng nuốt khan của Lan. Lan đột ngột cảm thấy lạnh người, nụ cười trên môi tắt hẳn, một cảm giác sốc và khó hiểu bao trùm lấy cô khi nhìn thấy các món ăn.
Trong mâm cơm thịnh soạn, cạnh bát canh măng khô và đĩa nem rán vàng ruộm, là một đĩa nhỏ bày biện những lát thịt luộc trông quen thuộc đến lạ. Không phải là thịt lợn, cũng chẳng phải thịt bò. Lan nheo mắt nhìn kỹ hơn, dạ dày cô bắt đầu quặn lại. Màu sắc, thớ thịt… tất cả đều khiến cô sởn gai ốc. Đó là những lát thịt được thái mỏng tang, xếp lớp chồng lên nhau. Mùi thơm thoang thoảng, không phải mùi thịt đặc trưng mà cô quen thuộc. Mùi hương ấy dường như ám ảnh, gợi lên một ký ức kinh hoàng mà Lan đã cố gắng chôn vùi bấy lâu.
Lan cảm thấy hơi thở mình nghẹn lại. Cô đưa tay lên bịt miệng, cố gắng ngăn lại tiếng nấc. Cu Bin, vẫn còn ngơ ngác vì sự thay đổi thái độ đột ngột của mẹ, kéo nhẹ vạt áo Lan.
CU BIN
(Giọng non nớt)
Mẹ ơi, sao mẹ không ăn?
Lan khẽ lắc đầu, mắt không rời đĩa thịt. Cô nhìn mẹ chồng, người đang ngồi đối diện, tay chắp sau lưng, với vẻ mặt dường như đang chờ đợi một lời khen nào đó. Nụ cười trên môi bà đã trở lại, nhưng lần này, nó lại khiến Lan thấy ghê sợ hơn. Bà đang chờ đợi cô thưởng thức “thành quả” của mình.
Bàn tay Lan run rẩy đưa lên, chạm vào một lát thịt. Nó mềm nhũn, trơn tuột dưới đầu ngón tay. Ánh mắt Lan chợt dừng lại ở một chi tiết nhỏ trên lát thịt: một sợi lông tơ màu đen, mảnh khảnh. Cô lập tức rụt tay lại, như thể vừa chạm phải một thứ gì đó bẩn thỉu.
Lan nhớ lại. Cách đây vài năm, khi Anh Hùng vẫn còn vui vẻ, anh đã từng dẫn cô về quê cũ của gia đình để thăm họ hàng. Có một lần, hai mẹ con họ cùng nhau đi ăn ở một nhà hàng trong làng. Lan đã gọi một món đặc sản địa phương. Khi món ăn được dọn ra, cô đã không khỏi kinh hãi khi nhận ra đó là món cháo lòng, với đầy đủ lòng, tiết canh, và đặc biệt là những miếng thịt… lợn sữa còn nguyên lông. Lúc đó, mẹ chồng cô đã cười khẩy, bảo rằng đó là món ăn “bổ dưỡng”, và cô chỉ là “phụ nữ thành phố yếu đuối”.
Giờ đây, nhìn những lát thịt trên đĩa, Lan biết chắc chắn. Mẹ chồng cô đã cố tình chuẩn bị món này. Nhưng vì sao? Vì ghét bỏ cô? Vì muốn trả thù? Hay vì một lý do nào khác còn tồi tệ hơn thế?
Nước mắt bắt đầu tuôn rơi trên gò má Lan. Không phải vì tủi thân hay buồn bã, mà là sự kinh tởm và hoang mang tột độ. Cô nhìn mẹ chồng, rồi nhìn mâm cơm, và cuối cùng là nhìn Cu Bin đang ngơ ngác nhìn mình.
LAN
(Giọng run rẩy, gần như thì thầm)
Mẹ… cái này… là thịt gì vậy mẹ?
Mẹ chồng hơi nghiêng đầu, ánh mắt bà lướt qua đĩa thịt. Nụ cười trên môi bà hơi cứng lại, nhưng rồi bà nhanh chóng lấy lại vẻ tự nhiên.
MẸ CHỒNG
À, cái này hả con? Đây là đặc sản quê mình làm đó con. Mẹ biết con thích ăn nên mới cất công chuẩn bị. Nếm thử đi, ngon lắm.
Bà cầm lấy đũa, gắp một miếng thịt đưa lên phía Lan. Lan lùi lại một bước. Cô cảm thấy như mình đang đứng giữa một màn kịch bệnh hoạn. Sự đón tiếp nồng hậu ban nãy giờ đây biến thành một thứ gì đó đáng sợ. Cô nhìn chằm chằm vào mẹ chồng, cố gắng đọc vị bà qua ánh mắt. Nhưng tất cả những gì cô thấy là sự lạnh lùng và một tia sáng khó dò xét.
Cảm giác lạnh người không còn là do không khí se lạnh của đêm ở Nghệ An nữa. Nó đến từ bên trong, từ sự nhận thức kinh hoàng về những gì đang diễn ra. Lan quay người, vội vã ôm lấy Cu Bin, tim cô đập loạn xạ. Cô biết mình phải ra khỏi đây. Ngay lập tức.
LAN ôm chặt lấy Cu Bin, bước lùi ra sau. Cô không còn nhìn mẹ chồng nữa, chỉ cố gắng giữ cho mình bình tĩnh. Tiếng nấc nghẹn lại trong cổ họng. Mâm cơm tanh tưởi giờ đây hiện lên trong tâm trí cô như một cơn ác mộng.
MẸ CHỒNG
Sao vậy con? Không khỏe ở đâu à? Hay do đi đường xa quá, chưa quen đồ ăn quê?
Giọng mẹ chồng vẫn đều đều, nhưng ẩn chứa một sự thách thức khó tả. Bà nhìn Lan, ánh mắt quét qua từ đầu đến chân. Nụ cười trên môi bà giờ đây không còn là sự chào đón nữa, mà giống như một nhếch mép đầy ẩn ý.
LAN
(Hít một hơi sâu, cố gắng kìm nén sự hoảng loạn)
Không… không phải. Con chỉ… hơi bất ngờ thôi ạ.
Bất ngờ về cái mâm cơm đạm bạc này, hay bất ngờ về thứ thịt ghê tởm trên đĩa? Lan tự hỏi. Cô nhìn xung quanh, cố gắng tìm một lối thoát. Căn nhà nhỏ, bài trí đơn sơ, có lẽ là nơi mẹ chồng cô đã sống cả đời. Nhưng giờ đây, nó như một cái bẫy.
CU BIN
(Vẫn trong vòng tay Lan, giọng hơi sợ sệt)
Mẹ… Bin đói…
Lời nói ngây thơ của con trai như nhát dao cứa vào tim Lan. Cô không thể để con mình ở đây. Cô không thể chấp nhận cái không khí này.
LAN
Mẹ ơi, có lẽ con và Cu Bin nên về phòng nghỉ trước. Con mệt quá. Mai chúng con sẽ ăn sau ạ.
Lan không đợi mẹ chồng trả lời, cô vội vã bế Cu Bin chạy về phía căn phòng nhỏ được mẹ chồng chỉ cho lúc nãy. Cô đóng sập cửa lại, tựa lưng vào cánh cửa gỗ lạnh lẽo. Tiếng thở dốc vang lên trong không gian tĩnh lặng.
Cu Bin dụi đầu vào vai mẹ, dường như cảm nhận được sự căng thẳng của cô.
CU BIN
Mẹ sao vậy mẹ? Mẹ khóc à?
LAN
(Cố gắng nặn một nụ cười, giọng run run)
Không có gì đâu con trai. Mẹ chỉ hơi… nhớ nhà thôi.
Cô ôm chặt lấy con, cảm giác bất lực trào dâng. Hơn 500 cây số, quãng đường mệt mỏi, tất cả chỉ để đối mặt với sự khinh miệt và những hành động bệnh hoạn này sao? Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm đặc quánh ôm trọn lấy làng quê ven sông Lam. Nơi này, có lẽ còn ẩn chứa nhiều bí mật hơn cô tưởng. Sự hoài nghi về mẹ chồng giờ đây đã biến thành nỗi sợ hãi thực sự. Cái mâm cơm đó, không phải là sự đạm bạc, mà là một thông điệp. Một thông điệp rõ ràng và tàn nhẫn. Lan biết, cô không thể ở lại đây lâu hơn nữa.
Lan ngồi bệt xuống sàn nhà lạnh lẽo, bế Cu Bin vào lòng. Con trai bé bỏng dụi đầu vào vai mẹ, hơi thở đều đều. Bên ngoài, tiếng côn trùng rả rích vang vọng trong màn đêm tĩnh mịch của làng ven sông Lam. Lan nhắm mắt lại, cố gắng gạt bỏ hình ảnh đáng sợ về mâm cơm vừa rồi. Sự hoảng loạn ban đầu dần nhường chỗ cho sự phẫn nộ âm ỉ. Cô cảm thấy nghẹn đắng, không phải vì món ăn, mà vì sự sỉ nhục.
Bỗng cánh cửa phòng bật mở. Mẹ chồng đứng đó, tay vẫn cầm bát canh rau đay, nụ cười quen thuộc trên môi. Nhưng lần này, nụ cười ấy lại mang một vẻ gì đó rợn người.
MẸ CHỒNG
Sao lại ngồi dưới sàn thế này? Con bé này, sức khỏe quan trọng hơn mà. Mẹ mới hái mấy lá rau đay tươi ngon ở vườn, nấu cho con bát canh giải nhiệt. Còn đây là cà muối mẹ tự tay làm, giòn tan. Mẹ rang thêm cả tóp mỡ, Bin thích ăn lắm đúng không con?
Mẹ chồng bước vào, đặt bát canh và đĩa cà muối lên chiếc bàn gỗ nhỏ trong phòng. Bà không hề nhận ra sự thay đổi trong nét mặt Lan, hay cố tình phớt lờ. Bà vẫn hồ hởi, vẫn nhấn mạnh từng món ăn là “tự tay làm”, là “đặc sản quê hương”. Ánh mắt bà quét qua Lan, rồi dừng lại trên khuôn mặt đang cố gắng gượng cười của cô.
LAN
(Giọng nhỏ, cố gắng giữ bình tĩnh)
Dạ… con cảm ơn mẹ. Nhưng con với Cu Bin… mệt quá. Mai chúng con ăn sau được không ạ?
Mẹ chồng hơi khựng lại, ánh mắt bà nheo lại đầy dò xét. Bà nhìn chằm chằm vào Lan, như đang cố gắng đọc vị. Sự im lặng kéo dài, chỉ còn tiếng kim đồng hồ tích tắc vang lên.
MẸ CHỒNG
(Giọng hơi trầm xuống)
Sao vậy con? Món ăn không hợp khẩu vị à? Hay là… con có chuyện gì không vui?
Bà cười khẽ, một nụ cười mà Lan không thể nào lý giải nổi. Nó có vẻ gì đó khinh khỉnh, pha lẫn chút hài lòng. Lan cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình đều đang run lên vì sợ hãi và ghê tởm.
CU BIN
(Ngước nhìn mẹ, giọng ngái ngủ)
Mẹ ơi… Bin muốn ăn tóp mỡ…
Lời nói ngây thơ của con trai vô tình khiến Lan cảm thấy tim mình thắt lại. Cô biết, cô không thể để con trai mình phải chứng kiến hay dính líu vào bất cứ chuyện gì liên quan đến mẹ chồng.
LAN
(Nhìn mẹ chồng, giọng kiên quyết hơn)
Mẹ ơi, con thật sự mệt. Con với Cu Bin xin phép vào nghỉ. Mai sẽ xuống chào hỏi mẹ sau.
Lan không đợi bà trả lời. Cô ôm chặt lấy Cu Bin, đứng dậy và bước về phía cửa. Mỗi bước chân của cô như nặng trĩu. Cô cảm thấy mình đang bỏ chạy, bỏ chạy khỏi một nơi đầy rẫy những ám ảnh và sự thù địch ngầm. Khi cánh cửa phòng đóng sập lại, chỉ còn lại tiếng thở dốc của Lan trong bóng tối. Cô biết, cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.
Lan đứng dựa vào cánh cửa gỗ đã đóng chặt, hơi thở vẫn còn hổn hển. Cô ôm chặt lấy Cu Bin, cảm nhận nhịp tim con đập đều đặn trên ngực mình. Ánh đèn vàng vọt từ chiếc đèn bàn cũ kỹ hắt lên khuôn mặt mẹ chồng đang nheo mắt nhìn mình, khiến bà trông càng thêm kỳ dị.
MẸ CHỒNG
(Giọng mỉa mai, pha chút đe dọa)
Sao vậy con? Lạ nước lạ cái nên ăn không ngon miệng à? Hay là… ở Sài Gòn quen ăn sơn hào hải vị rồi, về quê mẹ không hầu hạ nổi?
Lan nuốt nước bọt khan, cố gắng giữ cho giọng nói mình không run rẩy. Cô biết, mẹ chồng đang cố tình khích bác, muốn đẩy cô vào thế bí. Nhưng cô không thể để điều đó xảy ra. Không thể.
LAN
(Lạnh lùng)
Mẹ hiểu lầm rồi ạ. Con chỉ là mệt vì đi đường xa, lại thêm thời tiết này. Sáng mai, con với Bin sẽ xuống chào hỏi mẹ và ăn bữa sáng tử tế. Bây giờ, chúng con xin phép lên nghỉ ạ.
Cô né tránh ánh mắt dò xét của mẹ chồng, xoay người lại, ôm Cu Bin vào lòng và bước nhanh về phía cầu thang. Mỗi bước chân của cô đều vang lên những âm thanh nặng nề trong căn nhà tĩnh mịch. Cô cảm nhận rõ ràng sự tức giận đang cuộn trào trong ánh mắt mẹ chồng, nhưng cô không dám quay lại nhìn. Cô chỉ muốn đưa con trai về phòng, khóa chặt cửa và thở phào nhẹ nhõm.
Anh Hùng, chồng cô, có lẽ vẫn đang đi với đám bạn bên ngoài, hoặc đã say giấc nồng vì mệt mỏi. Cô biết, anh sẽ không hiểu được sự căng thẳng ngầm đang diễn ra giữa cô và mẹ anh. Anh là con một, được nuông chiều từ bé, làm sao có thể hiểu được những uẩn khúc, những áp lực mà cô đang phải gánh chịu?
Vừa đặt chân lên bậc thang cuối cùng, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía dưới.
MẸ CHỒNG
(Giọng cao vút, đầy vẻ ra lệnh)
Khoan đã! Cửa phòng ngày xưa của thằng Hùng là phòng nào con còn nhớ không? Mẹ đã cho người dọn dẹp sạch sẽ rồi đấy. Hai mẹ con cứ về đó mà nghỉ. Phòng này… không tiện.
Lan khựng lại. Trái tim cô như bị ai bóp nghẹt. Cô hiểu ý mẹ chồng. Bà đang muốn chia cắt cô và con trai, muốn đẩy cô ra khỏi căn phòng mà cô và Anh Hùng từng chia sẻ, giờ đây có lẽ bà đã cho người tình hay ai đó khác vào ở. Sự phẫn nộ dâng lên trong lòng cô, hòa lẫn với nỗi sợ hãi. Cô siết chặt lấy Cu Bin, đôi mắt lướt nhanh về phía mẹ chồng với một ánh nhìn đầy thách thức. Cô biết, đây không chỉ là một bữa cơm từ chối, đây là sự khởi đầu của một cuộc chiến.
Lan khựng lại. Trái tim cô như bị ai bóp nghẹt. Cô hiểu ý mẹ chồng. Bà đang muốn chia cắt cô và con trai, muốn đẩy cô ra khỏi căn phòng mà cô và Anh Hùng từng chia sẻ, giờ đây có lẽ bà đã cho người tình hay ai đó khác vào ở. Sự phẫn nộ dâng lên trong lòng cô, hòa lẫn với nỗi sợ hãi. Cô siết chặt lấy Cu Bin, đôi mắt lướt nhanh về phía mẹ chồng với một ánh nhìn đầy thách thức. Cô biết, đây không chỉ là một bữa cơm từ chối, đây là sự khởi đầu của một cuộc chiến.
MỘT CĂN PHÒNG KHÁC, LÀNG VEN SÔNG LAM – ĐÊM
Lan dắt Cu Bin vào một căn phòng nhỏ, tối om. Ánh đèn pin trên điện thoại rọi lên những bức tường ẩm mốc, mạng nhện giăng đầy góc nhà. Mùi ẩm cũ xộc vào mũi, khiến Lan nhăn mặt. Cô nhìn Cu Bin đang rúc đầu vào lòng mình, đôi mắt ngơ ngác. Lòng cô se lại.
MẸ CHỒNG (VỌNG LẠI TỪ DƯỚI NHÀ)
Mẹ đã chuẩn bị sẵn đồ ăn rồi đấy! Món cá kho tộ mẹ tự tay làm, đặc sản quê mình đấy. Ra đây ăn với mẹ đi con, đừng ngại.
Lan đóng sập cửa phòng, tiếng vang khô khốc vọng lại trong căn nhà tĩnh mịch. Cô bật đèn pin, chiếu vào chiếc giường nhỏ trải chiếu cói cũ kỹ. Lòng cô trĩu nặng. Cô nhớ căn phòng ấm áp ở Sài Gòn, nhớ mùi nước xả vải quen thuộc, nhớ cả chiếc gối mềm mại. Nhưng ở đây, cô chỉ có sự lạnh lẽo và cái nhìn dò xét của mẹ chồng.
LAN
(Vuốt tóc Cu Bin)
Con yêu, mẹ xin lỗi con. Lần này mẹ không thể cho con ăn bữa tối ngon lành được. Chắc con đói lắm đúng không?
Cu Bin gật đầu, dụi dụi mắt. Lan cảm thấy nghèn nghẹn. Cô mở chiếc túi xách, lục lọi tìm kiếm thứ gì đó có thể lót dạ cho con. Vài chiếc bánh quy mua vội ở trạm dừng chân, đã hơi mềm.
LAN
(Cười gượng)
Thôi thì ăn tạm cái này con nhé. Sáng mai mẹ sẽ làm cho con món ngon.
Cu Bin nhận lấy chiếc bánh, nhấm nháp một cách yếu ớt. Ánh mắt Lan nhìn ra ngoài cửa sổ tối đen, cố gắng xua đi hình ảnh mẹ chồng đang ngồi đợi dưới nhà, tay bưng bát cơm nóng hổi, ánh mắt đầy vẻ mong chờ xen lẫn uất hận. Cô biết, sự từ chối này đã làm bà tổn thương sâu sắc. Nhưng cô không còn lựa chọn nào khác. Cô không thể để mẹ chồng lợi dụng tình yêu thương của mình, không thể để bà tiếp tục ghim sâu cái mác “dâu láo toét” vào lòng mọi người trong làng.
MỘT LÚC SAU, DƯỚI NHÀ
Mẹ chồng ngồi một mình trên chiếc bàn ăn bày biện tươm tất. Bát cá kho tộ tỏa ra mùi thơm nức mũi, nhưng bà chỉ nhìn nó, tay bưng chén cơm, đưa lên rồi lại đặt xuống. Gương mặt bà đanh lại, đôi mắt nheo lại nhìn chằm chằm vào khoảng không. Làn khói mỏng từ bát cơm dần tan biến, để lại sự lạnh lẽo bao trùm căn phòng. Bà nắm chặt tay, móng tay ấn sâu vào lòng bàn tay.
MẸ CHỒNG
(Lẩm bẩm một mình, giọng cay đắng)
Không ăn thì thôi. Mẹ nấu cho ai thì mẹ ăn. Nhưng đừng trách mẹ không cho cô biết thế nào là “thứ nữ” của đất Nghệ An này. Cái đất này, có cái miếng ăn là quý nhất. Cô dám khinh, mẹ sẽ cho cô nếm mùi.
Bà liếc nhanh sang cánh cửa cầu thang, rồi quay lại nhìn thẳng vào Di ảnh Anh Hùng đặt trên bàn thờ. Gương mặt bà lộ rõ vẻ thù hận.
MẸ CHỒNG
(Nói với Di ảnh)
Con trai à, mẹ biết con không muốn mẹ khổ. Nhưng cái con dâu này, nó không xứng với con. Mẹ sẽ không để nó làm khổ con nữa. Con chờ xem.
LAN DƯỚI NHÀ – TIẾP THEO
Mâm cơm bày biện vẫn còn nguyên. Bát cá kho tộ bốc hơi nghi ngút, giờ đây chỉ còn lại lớp khói mỏng tan vào không khí lạnh lẽo của căn nhà. Mẹ chồng Lan ngồi đó, ánh mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không, bàn tay nắm chặt đến nỗi móng tay cắm sâu vào da thịt. Bà lẩm bẩm, giọng cay đắng:
MẸ CHỒNG
(Lẩm bẩm)
Không ăn thì thôi. Mẹ nấu cho ai thì mẹ ăn. Nhưng đừng trách mẹ không cho cô biết thế nào là “thứ nữ” của đất Nghệ An này. Cái đất này, có cái miếng ăn là quý nhất. Cô dám khinh, mẹ sẽ cho cô nếm mùi.
Bà liếc nhanh sang cánh cửa cầu thang tối om, rồi đưa mắt nhìn thẳng vào Di ảnh Anh Hùng đặt trên bàn thờ. Gương mặt bà lộ rõ vẻ thù hận.
MẸ CHỒNG
(Nói với Di ảnh)
Con trai à, mẹ biết con không muốn mẹ khổ. Nhưng cái con dâu này, nó không xứng với con. Mẹ sẽ không để nó làm khổ con nữa. Con chờ xem.
ĐỘT NHIÊN, tiếng động lạ vang lên từ trên tầng. Mẹ chồng giật mình, quay phắt đầu về phía cầu thang. Bà đứng bật dậy, bước chân khẩn trương hướng về phía đó. Cùng lúc đó, Lan xuất hiện ở đỉnh cầu thang, tay dắt chặt Cu Bin. Ánh mắt cô quét nhanh xuống dưới, bắt gặp ánh nhìn dò xét, đầy nguy hiểm của mẹ chồng. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Lan. Cô nhìn mâm cơm nguội lạnh, nhìn mẹ chồng đang cau có, rồi nhìn đứa con trai đang co ro trong vòng tay mình. Lan hít một hơi thật sâu.
LAN
(Giọng nói kiên quyết, nhưng có chút run rẩy)
Thôi mẹ ạ, có lẽ con phải đưa Bin về lại Sài Gòn ngay trong đêm nay. Con có việc gấp sáng mai ở công ty, không thể ở lại được.
Lời nói của Lan như một tiếng sét đánh ngang tai mẹ chồng. Bà sững sờ, đôi mắt mở to, nhìn Lan không chớp. Khuôn mặt vốn đã đanh lại càng thêm phần dữ tợn.
MẸ CHỒNG
(Giọng gằn lên)
Về? Về Sài Gòn á? Đêm hôm khuya khoắt thế này, hơn 500 cây số, cô muốn đưa thằng bé đi đâu? Sáng mai có việc gấp ở công ty kế toán gì đó của cô đúng không?
Lan siết chặt tay Cu Bin hơn. Cô biết, đây là thời điểm quyết định. Dù bà mẹ chồng có cố gắng níu kéo, dù có giăng bẫy gì đi chăng nữa, cô cũng phải rời đi.
LAN
(Chất giọng đã trở lại bình tĩnh, nhưng vẫn giữ sự kiên quyết)
Đúng vậy mẹ ạ. Sáng mai con có cuộc họp quan trọng. Cháu Bin thì lại không quen với khí hậu ngoài này. Con xin lỗi mẹ, con không thể nán lại thêm được.
Mẹ chồng nhìn Lan, ánh mắt dường như xuyên thủng cô. Bà cười khẩy, một nụ cười đầy mỉa mai và khinh bỉ.
MẸ CHỒNG
(Cười khẩy)
Cô giỏi lắm. Lần trước thì đòi về Sài Gòn ngay sau đám cưới, giờ thì lại “việc gấp” với con nhỏ. Con trai tôi, nó có bao giờ phải chạy theo cái công ty của cô đâu chứ? Chắc là cô muốn bỏ lại nó ở đây để rảnh rang đi với “ai đó” ở Sài Gòn đúng không?
Lan khẽ rùng mình trước lời buộc tội cay nghiệt của mẹ chồng. Cô giữ chặt ánh mắt, không cho phép mình biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào.
LAN
(Giọng lạnh lùng)
Mẹ nói gì lạ vậy ạ? Con là mẹ nó, con chỉ muốn điều tốt nhất cho cháu thôi. Mẹ đừng suy diễn.
MẸ CHỒNG
(Bước tới gần Lan, ánh mắt nheo lại)
Suy diễn? Cô nghĩ tôi là người mù à? Đừng có ở đây diễn kịch. Cô dám khinh thường mâm cơm mẹ nấu, dám khinh thường tình nghĩa quê nhà, thì cô cũng dám bỏ lại con mình để theo “sự nghiệp” đó thôi.
Lan lắc đầu, tim đập thình thịch. Cô đã dự đoán được phản ứng này, nhưng vẫn cảm thấy choáng váng. Cô nhìn Cu Bin đang sợ hãi nép vào chân mình.
LAN
(Giọng nghẹn lại)
Mẹ hiểu lầm rồi. Con xin phép.
Nói rồi, Lan không đợi mẹ chồng trả lời, cô quay người, nhanh chóng dắt Cu Bin xuống nhà, hướng thẳng ra cửa. Tiếng cô gọi xe taxi từ xa vọng lại, mang theo sự vội vã và quyết liệt. Mẹ chồng đứng sững lại giữa nhà, khuôn mặt biến sắc từ tức giận sang hoang mang tột độ. Bà nhìn theo bóng lưng Lan và Cu Bin khuất dần.
CÙNG LÚC ĐÓ, TRONG XE TAXI ĐANG CHẠY VỀ HƯỚNG SÀI GÒN.
Chiếc taxi lao vun vút trên đường, ánh đèn pha rọi sáng màn đêm dày đặc. Lan ngồi ở ghế sau, hai tay ôm chặt lấy Cu Bin đang ngủ gật trong lòng. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, hình ảnh quê nhà, hình ảnh mẹ chồng cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí. Cô thở phào nhẹ nhõm vì đã thoát khỏi không khí ngột ngạt ấy, nhưng trong lòng lại dấy lên một nỗi lo âu mơ hồ. Cái quyết định đột ngột này, liệu có phải là bước đi đúng đắn? Cô biết, mẹ chồng cô không phải là người dễ bỏ qua. Và chuyện này, chắc chắn chưa kết thúc ở đây. Ánh đèn thành phố bắt đầu hiện ra xa xa, báo hiệu sự trở về Sài Gòn. Cô ước gì có thể quên hết mọi chuyện đã xảy ra ở mảnh đất này, quên đi ánh mắt thù địch của mẹ chồng, quên đi những lời lẽ cay nghiệt. Nhưng sâu thẳm, cô biết, mọi thứ chỉ mới bắt đầu.
CẢNH TRONG XE TAXI – ĐÊM
Chiếc taxi lao đi trên quốc lộ vắng vẻ, ánh đèn pha rọi sáng màn đêm đặc quánh. Lan siết chặt lấy Cu Bin đang cuộn tròn ngủ say trong vòng tay. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, bóng tối nuốt chửng khung cảnh làng quê Nghệ An phía sau. Hình ảnh mẹ chồng với ánh mắt đầy thù địch và những lời lẽ cay nghiệt cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí cô. Một cảm giác nhẹ nhõm xen lẫn lo âu dâng lên. Cô đã thoát ra, nhưng cái giá phải trả và những gì đang chờ đợi phía trước vẫn là một ẩn số.
LAN
(Thầm nghĩ)
Mẹ ơi, mẹ hiểu lầm con rồi. Con chỉ muốn Bin được an toàn.
Xa xa, những ánh đèn thành phố bắt đầu hiện ra, báo hiệu sự trở về với Sài Gòn đầy bộn bề. Lan khẽ thở dài, ước gì có thể xóa đi tất cả những gì đã xảy ra, quên đi cái không khí ngột ngạt và cái nhìn đầy ám ảnh của mẹ chồng. Nhưng sâu thẳm, cô biết, mọi thứ chỉ mới bắt đầu.
MẸ CHỒNG (V.O.)
(Giọng mỉa mai, vang vọng trong tâm trí Lan)
Cô giỏi lắm. Cô dám khinh thường mâm cơm mẹ nấu, dám khinh thường tình nghĩa quê nhà, thì cô cũng dám bỏ lại con mình để theo “sự nghiệp” đó thôi.
Lan rùng mình. Cô biết, cuộc chiến này chưa bao giờ kết thúc.
CẮT.
CẢNH TRONG NHÀ MẸ CHỒNG – ĐÊM
Cánh cửa gỗ nặng nề đóng sập lại, tiếng vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Lan siết chặt tay Cu Bin, tim đập thình thịch. Cô ngước nhìn lên, thấy mẹ chồng đang đứng đó, dáng vẻ tiều tụy, đôi mắt trũng sâu nhìn xoáy vào cô. Không gian đặc quánh sự im lặng, chỉ còn tiếng nức nở khe khẽ của người mẹ.
MẸ CHỒNG
(Giọng run run, đầy van xin)
Lan ơi… con ở lại với mẹ đêm nay thôi cũng được mà con. Bin mới về thôi mà, mẹ mong cháu về lắm. Cả mấy tháng nay mẹ nhớ cháu quay quắt, có Bin về mẹ vui lắm. Mẹ không muốn con đi ngay đâu.
Bà đưa tay lên quệt vội những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Hình ảnh người mẹ chồng đau khổ, khắc khoải khiến trái tim Lan se lại. Cô nhớ mẹ mình, nhớ những ngày tháng êm đềm bên gia đình. Nhưng rồi, bóng dáng bà nội với ánh mắt căm ghét và những lời lẽ cay nghiệt chợt lướt qua tâm trí, nhắc nhở cô về lý do cô phải rời đi. Lan hít một hơi sâu, cố gắng kìm nén cảm xúc đang dâng trào.
Bên cạnh Lan, Cu Bin cảm nhận được sự căng thẳng bao trùm. Đôi mắt to tròn ngơ ngác nhìn mẹ, rồi lại nhìn bà nội. Thấy mẹ mình đang cố nén khóc, cu cậu bắt đầu mếu máo, đôi vai bé nhỏ rung lên.
CU BIN
(Giọng ngọng nghịu)
Mẹ… Bin khóc…
Lan cúi xuống, ôm chặt lấy con trai. Cô biết, quyết định này không hề dễ dàng, và nó sẽ còn kéo theo nhiều hệ lụy.
LAN
(Thầm nghĩ)
Con xin lỗi mẹ. Nhưng con không thể ở lại.
Mẹ chồng nhìn hai mẹ con Lan, nỗi tuyệt vọng bao trùm lấy bà. Bà vươn tay ra, như muốn níu giữ điều gì đó, nhưng rồi lại rụt lại. Không khí càng lúc càng trở nên ngột ngạt.
CẮT.
Lan không nói thêm lời nào. Cô nhanh chóng đi vào phòng khách, vơ lấy chiếc ba lô và túi xách đã đặt sẵn từ trước, chuẩn bị rời đi.
LAN
(Giọng dứt khoát, cố tỏ ra bình thường)
Bin ngoan, mình đi về nhé con. Mình có việc gấp.
Cô cố gắng tránh ánh mắt của mẹ chồng, dù trong lòng đang dậy sóng dằn vặt và cả sự tức giận âm ỉ. Mỗi bước chân cô đi như nặng thêm một tấn. Cu Bin, với đôi mắt tròn xoe, bám chặt lấy tay mẹ, cảm nhận được sự vội vã và lo lắng trong từng hành động của Lan.
MẸ CHỒNG
(Giọng nghẹn lại)
Lan ơi… con đi đâu vội thế? Đêm hôm rồi. Bin mới về, mẹ còn muốn giữ hai mẹ con ở lại chơi thêm…
Bà tiến lại gần, nhưng Lan đã nhanh chân bước ra cửa, tay kéo theo Cu Bin.
LAN
(Quay đầu lại, nhìn mẹ chồng thoáng qua)
Con xin lỗi mẹ. Thật sự có việc gấp không thể trì hoãn được. Anh Hùng cũng đang đợi.
Lời nói đó như một nhát dao cứa vào tim bà. Bà nhìn theo bóng hai mẹ con khuất dần trong màn đêm, nỗi bất lực và tuyệt vọng dâng trào. Làng ven sông Lam giờ đây chỉ còn lại bóng tối và tiếng thở dài não nề của người mẹ già.
Trong xe, Lan vặn chìa khóa, tiếng động cơ nổ máy vang lên như một sự giải thoát. Cô liếc nhìn Cu Bin đang dụi mắt ngủ gật ở ghế sau. Màn đêm Sài Gòn mịt mùng bao trùm lấy chiếc xe, nhưng dường như nó không thể che lấp được sự hỗn loạn trong tâm trí Lan. Hơn 500 cây số phía trước, một hành trình đầy mệt mỏi và có lẽ là cả những rắc rối chưa thể đoán trước. Cô siết chặt tay lái, đôi mắt nhìn thẳng về phía trước, nơi có lẽ là sự bắt đầu của một câu chuyện mới, hoặc có thể là sự tiếp nối của một bi kịch đã được định sẵn.
CẮT.
TIẾNG XE VỌNG LẠI XA DẦN. Màn đêm đặc quánh nuốt trọn chiếc xe. Lan ngồi sau vô lăng, hơi thở gấp gáp. Cô liếc nhìn Cu Bin đang ngủ say sưa trên ghế sau, mái tóc mềm xõa xuống gò má bé nhỏ. Giờ phút này, mọi thứ xung quanh dường như chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Sự nhẹ nhõm ban đầu nhanh chóng nhường chỗ cho nỗi lo âu mơ hồ. Cô đang bỏ lại đằng sau cái gì? Và liệu cô có thể tìm thấy câu trả lời mà mình kiếm tìm ở phía trước?
Xe lăn bánh trên con đường vắng. Những ánh đèn đường lập lòe như những đốm lửa ma quái trong bóng tối. Hơn 500 cây số. Một chặng đường dài, đằng đẵng. Cô nghĩ về anh Hùng. Anh đang ở đâu? Anh có thật sự đang đợi cô, hay đây chỉ là một lời nói dối để cô có cớ rời đi? Nỗi nghi ngờ âm ỉ bóp nghẹt lấy tâm trí cô.
Trong một căn nhà nhỏ ở làng ven sông Lam, mẹ chồng Lan ngồi chết lặng trên bậc thềm. Ánh đèn hiên hắt ra một vệt sáng yếu ớt, không đủ xua tan màn đêm u tịch. Bà nhìn theo bóng chiếc xe khuất hẳn, đôi mắt hoe đỏ, nước mắt trào ra không ngừng. “Sao lại thế này… sao lại thế này chứ…” Tiếng thì thầm của bà lạc giữa không gian tĩnh mịch, đầy tuyệt vọng. Bà nắm chặt hai tay, những ngón tay chai sần vì làm đồng áng ruộng giờ đây run rẩy. Chẳng lẽ tình nghĩa vợ chồng, nghĩa mẹ con lại dễ dàng tan vỡ đến vậy? Hay bà đã làm gì sai? Bà không hiểu. Mọi thứ bỗng chốc trở nên quá sức chịu đựng, quá đột ngột.
Lan nhấn ga, chiếc xe lao đi vun vút, như muốn thoát khỏi mọi ám ảnh. Sài Gòn về đêm nhộn nhịp, nhưng trong mắt cô giờ đây chỉ có con đường phía trước và bóng tối mịt mùng. Cuộc hành trình của hai mẹ con bắt đầu, một hành trình đầy bất trắc, trên con đường tìm kiếm sự thật hoặc có thể là tìm lại chính mình.
CẮT.
MÀN ĐÊM BAO TRÙM CHIẾC XE MÁY ĐANG CHẠY VỚI TỐC ĐỘ CAO. Cu Bin, ngồi phía trước xe, bỗng nhiên bật khóc nức nở. Tiếng khóc xé lòng của cậu bé vang lên giữa màn đêm tĩnh mịch.
CU BIN
(Khóc nấc)
Mẹ ơi… sao mình không ở lại với bà nội? Bà nội buồn mẹ ơi! Con muốn chơi với bà!
Cậu bé co ro, đôi mắt nhòe lệ nhìn mẹ. Sự sợ hãi và bối rối thể hiện rõ trên khuôn mặt non nớt. Lan, phía sau tay lái, cảm thấy trái tim mình như bị kim châm. Tiếng khóc của con trai như một lưỡi dao cứa vào lòng cô, dằn vặt, day dứt. Nhưng Lan cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, cố gắng không để con trai thấy sự bất an trong mắt mình. Cô biết mình phải mạnh mẽ, vì cả hai mẹ con.
LAN
(Giọng cố gắng kiên cường)
Bin à, mình về Sài Gòn thôi con. Mẹ và con còn nhiều việc phải làm ở đó. Bà nội sẽ ổn thôi.
Cu Bin lắc đầu quầy quậy, nước mắt chảy dài trên má. Cậu bé không hiểu tại sao đột nhiên họ phải rời xa bà nội, rời xa nơi đã từng là nhà của mình. Mẹ Lan chỉ vỗ về con, cố gắng trấn an nhưng trong lòng cô là một mớ hỗn độn. Cô nhìn về phía trước, con đường mịt mùng như chính tương lai của mình. Hơn 500 cây số đã ở lại phía sau, nhưng những câu hỏi và nỗi ám ảnh vẫn bám riết lấy cô. Anh Hùng, chồng cô, liệu có thật sự chờ đợi cô ở cuối con đường này, hay tất cả chỉ là một màn kịch khác?
TIẾNG KHÓC CỦA CU BIN DẦN NHỎ LẠI, NHƯNG KHÔNG TẮT HẲN. LAN ÉP CHẶT MÌNH, TẬP TRUNG VÀO CON ĐƯỜNG, CỐ GẮNG LẤN ÁT ĐI TIẾNG NẤC NGHẸN CỦA CON TRAI VÀ TIẾNG QUẠT CỦA TRÁI TIM MÌNH.
Lan ôm chặt Cu Bin vào lòng, vỗ về tấm lưng bé nhỏ đang còn run lên. Tiếng khóc của con dần nhỏ lại, nhưng sự thắc mắc vẫn còn hằn trên đôi mắt to tròn. Lan cố gắng giữ giọng thật nhẹ nhàng, pha chút giả vờ vui vẻ.
LAN
(Vỗ về)
Ngoan nào Bin, mẹ có việc gấp ở công ty. Sáng mai mẹ phải có mặt ở Sài Gòn ngay. Hết việc mẹ sẽ đưa Bin về thăm bà nội nữa nha.
Cu Bin ngước nhìn mẹ, đôi mắt vẫn còn đẫm lệ. Cậu bé cố gắng tiêu hóa lời mẹ nói, nhưng dường như vẫn còn chưa hiểu hết.
CU BIN
(Giọng còn ngắt quãng)
Nhưng… sao lại gấp vậy mẹ? Bà nội có buồn không?
Lan cảm thấy mình thật tồi tệ. Lời nói dối tuôn ra như một dòng nước đã quen, nhưng lần này, nó lại xoáy sâu vào tim cô. Cô biết Cu Bin ngoan và dễ hiểu, nhưng chính sự ngây thơ của con lại càng khiến cô thêm phần dằn vặt. Cô ép mình mỉm cười, cố gắng che giấu đi sự rối bời trong ánh mắt.
LAN
(Giọng trấn an)
Bà nội hiểu mà con. Bà nội thương Bin lắm. Giờ mình về Sài Gòn, mẹ con mình còn nhiều chuyện phải làm.
Cô siết chặt hơn vòng tay ôm con, dường như muốn dùng hơi ấm của mình để xoa dịu nỗi bất an trong lòng cả hai mẹ con. Tiếng động cơ xe máy vẫn đều đều, đưa họ đi xa dần khỏi làng ven sông Lam, xa dần khỏi bóng dáng bà nội đang lặng lẽ nhìn theo. Lan nhìn về phía trước, con đường phía trước vẫn còn rất dài, và màn đêm vẫn còn bao trùm. Cô tự hỏi, liệu khi đến Sài Gòn, mọi chuyện có thực sự như cô đã nói, hay tất cả chỉ là bắt đầu cho một cuộc chiến khác? Cu Bin tựa đầu vào vai mẹ, hơi thở dần đều lại, nhưng những câu hỏi trong đầu cậu bé vẫn chưa được giải đáp.
[CẢNH BẮT ĐẦU]**EXT. QUỐC LỘ – ĐÊM**
Xe khách lao đi vun vút trên đường quốc lộ, màn đêm đặc quánh bao trùm mọi thứ. LAN ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, ánh mắt đờ đẫn nhìn ra ngoài. Những vệt đèn xe lướt qua như những dòng ký ức vội vã. Cô siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, cố gắng xua đi cảm giác lạnh lẽo đang lan tỏa khắp cơ thể.
Hình ảnh mâm cơm chiều nay cứ luẩn quẩn trong đầu cô. Một mâm cơm đạm bạc, đơn sơ đến mức nóc, đến mức khiến cô sững sờ, cảm giác như bị ai đó tạt gáo nước lạnh vào mặt. Một mâm cơm chỉ có vài món rau luộc, một đĩa đậu phụ kho và một bát canh cà. Không có gì gọi là “thịt”, “cá”, thứ mà một người con xa xứ trở về, sau bao tháng ngày mong ngóng, xứng đáng được nhận.
Lan tự hỏi, phải chăng mẹ chồng cô không biết cô đã xa nhà bao lâu? Phải chăng bà không hề mong chờ sự trở về của con dâu và cháu đích tôn? Hay đây là một lời “nhắc nhở” tinh tế về vị trí của cô, về sự khác biệt giữa hai thế giới, giữa thành phố hào nhoáng và quê nhà giản dị?
Cô cảm thấy một sự trống rỗng, một nỗi cô đơn bao trùm. Lẽ ra cô nên ở lại. Lẽ ra cô nên kiên nhẫn hơn. Quyết định về quê ngay lập tức, mang theo con, bỏ lại công việc, liệu có phải là một hành động quá vội vàng, quá tàn nhẫn với chính mình và với gia đình chồng?
Mắt Lan cay xè. Cô nhìn sang bên cạnh, nơi CU BIN đang say giấc trên ghế. Đôi môi chúm chím, khuôn mặt bầu bĩnh, hơi thở đều đều. Cậu bé là lý do duy nhất khiến cô phải mạnh mẽ. Nhưng chính cậu bé cũng là gánh nặng, là sự ràng buộc khiến cô đôi khi cảm thấy nghẹt thở.
Liệu con có hiểu được những gì đang xảy ra? Liệu con có bị tổn thương bởi sự thờ ơ của bà nội? Những câu hỏi cứ xoáy sâu vào tâm trí Lan, xé toạc sự bình yên giả tạo mà cô đang cố tạo dựng.
Màn đêm ngoài kia vẫn đen kịt, u ám như chính tâm trạng của cô. Chuyến xe khách vẫn lăn bánh, đưa cô về lại Sài Gòn, về lại cuộc sống bộn bề, nơi có lẽ cô thuộc về. Nhưng trong lòng Lan, một cuộc chiến mới vừa bắt đầu. Cuộc chiến giữa lý trí và tình cảm, giữa thực tại phũ phàng và những kỳ vọng tan vỡ.
[CẢNH KẾT THÚC]**INT. XE KHÁCH – ĐÊM**
Không gian chật hẹp, mùi điều hòa hòa lẫn mùi mồ hôi và nước hoa rẻ tiền. Lan ngồi ngay ngắn, mắt vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ đen kịt. Cô siết chặt điện thoại trong tay, từng khớp ngón tay trắng bệch. Bên cạnh, Cu Bin vẫn say ngủ, hơi thở đều đều phả vào vai cô.
Hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại sự run rẩy trong giọng nói, Lan nhấn nút gọi. Tiếng chuông reo dài, mỗi hồi đều như đâm vào tim cô. Mẹ chồng cô, người phụ nữ mà cô luôn cố gắng làm hài lòng, nay lại là nguồn cơn của sự bất an tột độ.
Đầu dây bên kia bắt máy, giọng Anh Hùng vang lên, có chút mệt mỏi:
“Alo, em nghe đây.”
Lan cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh nhất có thể, nhưng sự căng thẳng vẫn lộ rõ:
“Anh ơi, em và Bin đang trên đường quay lại Sài Gòn rồi.”
Một khoảng lặng im lặng đến đáng sợ kéo dài. Lan có thể tưởng tượng ra gương mặt Anh Hùng lúc này, có lẽ là sự ngạc nhiên, rồi đến cau mày. Cô cảm thấy tim mình đập thình thịch trong lồng ngực, mỗi nhịp đều như muốn nhảy ra ngoài.
“Sao vậy em? Có chuyện gì à?” Giọng Anh Hùng có chút lo lắng.
Lan cắn môi, suy nghĩ xem nên nói gì tiếp theo. Cô biết, dù có giải thích thế nào đi nữa, Anh Hùng cũng sẽ khó lòng hiểu được hết sự tủi thân và thất vọng mà cô vừa trải qua. Nhưng cô không thể giấu được. Chuyến đi này, sự đối xử của mẹ chồng, tất cả sẽ trở thành một vết sẹo khó lành nếu không được giải tỏa.
“Không có gì đâu anh,” Lan nói nhỏ, “chỉ là… em thấy ở quê không hợp với hai mẹ con lúc này thôi.” Cô cố gắng tìm một lời giải thích hợp lý nhất, tránh đi vào chi tiết gây thêm mâu thuẫn. “Xe chạy hơn 500 cây số, chắc 11 giờ đêm mới tới nơi. Anh nhớ chuẩn bị cơm nước cho hai mẹ con nha.”
Đầu dây bên kia lại im lặng. Lần này, Lan cảm thấy rõ ràng hơn sự khó xử trong giọng nói của chồng. Là anh đã quá quen với sự hiếu thảo và cam chịu của cô? Hay anh đã mặc định rằng cô phải chấp nhận mọi thứ?
“Rồi rồi, em cứ về đi,” Anh Hùng đáp, giọng có chút gượng gạo. “Em về tới nơi thì gọi cho anh.”
Lan khẽ gật đầu, dù Anh Hùng không thể nhìn thấy. Cô biết, cuộc nói chuyện này chỉ là khởi đầu. Phản ứng của Anh Hùng, thái độ của mẹ chồng cô khi cô trở về Sài Gòn, tất cả đều là những ẩn số đáng sợ. Cô cảm thấy mình đang đứng trên một con đường đầy chông gai, và chỉ mới bắt đầu bước đi.
**INT. XE KHÁCH – ĐÊM**
Tiếng nhạc xập xình từ chiếc điện thoại của Anh Hùng vọng ra, át cả tiếng động cơ xe. Lan siết chặt tay trên đầu gối, cố gắng không để những cảm xúc hỗn loạn dâng lên. Cu Bin vẫn say ngủ, đầu gục trên vai cô. Cô liếc nhìn đồng hồ, sắp sửa đến giờ hai mẹ con chạm mặt Anh Hùng.
Bỗng, điện thoại của Anh Hùng rung lên liên hồi. Anh ta cau mày, liếc nhìn màn hình rồi nhấc máy. Giọng nói đầu dây bên kia vang lên, gắt gỏng và đầy vẻ mất kiên nhẫn.
“Alo.” Anh Hùng cộc lốc.
Lan nghe rõ giọng mẹ mình, bà Lan, đang nói rất to, xen lẫn tiếng khóc nức nở. Cô có thể hình dung ra cảnh tượng ở quê: mẹ cô đang ôm lấy điện thoại, nước mắt tuôn rơi.
“Anh Hùng à… con Lan nó… nó bỏ về rồi!” Giọng bà Lan run rẩy.
Anh Hùng bật dậy khỏi ghế, chiếc điện thoại suýt nữa tuột khỏi tay.
“Cái gì? Bỏ về là sao? Mới về đến nhà mẹ mà đã bỏ đi là sao?” Anh ta gầm lên, âm lượng đủ khiến Lan giật mình. “Em nói cái gì? Em bị điên à?”
Trái tim Lan như bị bóp nghẹt. Cô biết chồng mình sẽ phản ứng thế này, nhưng nghe trực tiếp vẫn đau đớn gấp bội. Cô thấy tủi thân, thấy oan ức. Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này?
“Sao con lại bỏ về được? Có chuyện gì mà con không nói với mẹ?” Giọng bà Lan vẫn đầy vẻ lo lắng cho con dâu.
“Con… con không thể chịu đựng thêm nữa!” Giọng Lan bất ngờ vang lên, xen ngang cuộc nói chuyện của chồng và mẹ chồng. Cô đã không còn muốn giấu giếm hay nhẫn nhịn nữa. “Mẹ ơi, con không muốn làm mẹ buồn, nhưng con không thể sống trong cảnh này. Bị mẹ chồng khinh rẻ, bị coi như người dưng nước lã, con không làm được!”
Anh Hùng quay ngoắt lại, nhìn chằm chằm vào Lan, ánh mắt đầy vẻ ngạc nhiên và tức giận.
“Em đang nói cái quái gì vậy Lan?” Anh ta quát lên qua điện thoại. “Mẹ anh không có làm gì em hết! Anh biết mẹ anh có hơi khó tính, nhưng em làm gì mà phản ứng thái quá vậy?”
“Thái quá à?” Lan bật cười chua chát. Nước mắt bắt đầu trào ra. “Anh Hùng, anh đã bao giờ đứng về phía em chưa? Anh đã bao giờ hỏi xem em cảm thấy thế nào khi mẹ anh nói em không xứng đáng với anh, khi bà coi con trai bà là báu vật còn em chỉ là cái bóng? Anh có biết em đã phải nuốt bao nhiêu ấm ức vào lòng để giữ yên nhà mình không? Bà muốn em từ bỏ công việc, bà muốn em sinh thêm con để bà giữ cháu, bà đòi hỏi đủ thứ… còn anh thì sao? Anh chỉ đứng nhìn!”
“Đủ rồi!” Anh Hùng quát lớn, giọng anh ta giờ đây đã chuyển sang gằn giọng. “Em đừng có lôi chuyện đó ra đây để biện minh cho sự nông nổi của em! Em không có quyền tự ý quyết định như vậy! Em làm mẹ rồi, em phải có trách nhiệm!”
“Trách nhiệm của em là bảo vệ con mình, là bảo vệ chính bản thân mình khỏi những lời lẽ tổn thương, khỏi những ánh mắt khinh miệt!” Lan đáp trả, giọng cô run rẩy nhưng đầy kiên quyết. “Xe chạy hơn 500 cây số, mẹ em có muốn em đi hay không thì con cũng phải đưa Bin về Sài Gòn. Con không thể để con mình chứng kiến cảnh mẹ nó bị đối xử như thế này!”
Cu Bin tỉnh giấc, dụi mắt nhìn mẹ. Cậu bé thấy mẹ đang khóc, liền nắm chặt lấy tay cô.
Anh Hùng im lặng, rõ ràng là đang bị dồn vào đường cùng. Lan thấy một chút hả hê len lỏi trong lòng, nhưng nó nhanh chóng bị át đi bởi sự mệt mỏi và nỗi buồn vô hạn. Cô không muốn cãi nhau, cô chỉ muốn được tôn trọng.
“Anh… anh biết rồi.” Giọng Anh Hùng nhỏ lại, mang theo một chút sự bất lực và giận dữ âm ỉ. “Em về đi. Tới nơi thì gọi cho anh.”
Anh ta cúp máy cái rụp. Tiếng tút tút kéo dài khiến Lan cảm thấy trống rỗng. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, những ánh đèn đường lướt qua nhanh chóng. Màn đêm Sài Gòn đang dần hiện ra, nhưng trong lòng cô, một cơn bão cảm xúc vẫn đang gào thét. Cô biết, cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.

