“Thằng bé đạp xe rạc cả chân vẫn cố đuổi theo chiếc xe bus sắp rẽ vào cao tốc, gọi khàn giọng tài xế cũng không chịu dừng và rồi 10 phút sau tất cả người trên chiếc xe đều…
Trưa hè oi ả, thằng bé Hào mới 12 tu-ổi, chân đất, người gầy rộc, mặt đỏ bừng vì chạy nắng. Nó đang đạp chiếc xe đạp cũ mèm, xích kêu lạch cạch, bám đuổi theo chiếc xe buýt tuyến 43 – chuyến cuối cùng rời bến lúc trưa – đang từ từ rẽ vào đường cao tốc.
Nó gào lên trong hơi thở đứt quãng:
– Dừng lại! Bác ơi, chờ cháu với! Trên xe…
Không ai nghe.
Tài xế vẫn nhìn thẳng. Hành khách bên trong ngoái lại nhìn cậu bé nhỏ thó qua cửa kính, ánh mắt tò mò rồi thờ ơ quay đi. Một cô gái rút điện thoại ra quay clip cười cợt:
– Tội nghiệp, chắc chạy nhầm tuyến.
Rồi xe buýt rẽ ngoặt, biến mất sau khúc cua cao tốc.
Hào ngã khuỵu bên vệ đường, chân trầy xước, mồ hôi chảy dài. Nó gào lên một lần cuối. Nào ngờ đâu 10 phút sau cả xóm nhỏ rú-ng độ;/ng khi nghe tin…👇👇”
Hào nằm vật vã bên vệ đường lởm chởm đá, cơ thể rã rời, đau nhức từ những vết trầy xước rướm máu trên đầu gối và khuỷu tay. Hơi thở của nó dồn dập, nóng hổi như khí trời trưa hè oi ả. Nó ngước nhìn theo bóng chiếc xe buýt tuyến 43 khuất dần sau khúc cua cao tốc, chỉ còn là một chấm nhỏ rồi biến mất hoàn toàn. Cảm giác bất lực như có một tảng đá nặng trịch đè lên lồng ngực mỏng manh. Nước mắt nóng hổi trào ra, hòa lẫn với mồ hôi nhễ nhại trên gò má gầy gò. Tiếng nấc nghẹn lại trong cổ họng, khô khốc và đau đớn. Cậu bé 12 tuổi cảm thấy như mình đã thất bại hoàn toàn. Nó đã không thể cảnh báo họ. Không ai tin nó. Không ai dừng lại. Bây giờ thì… mọi thứ đã quá muộn. Nó gục đầu xuống mặt đất nóng bỏng, những tiếng nấc run rẩy xé tan sự tĩnh lặng đáng sợ của con đường vắng.
“Hào nằm vật vã bên vệ đường lởm chởm đá, cơ thể rã rời, đau nhức từ những vết trầy xước rướm máu trên đầu gối và khuỷu tay. Hơi thở của nó dồn dập, nóng hổi như khí trời trưa hè oi ả. Nó ngước nhìn theo bóng chiếc xe buýt tuyến 43 khuất dần sau khúc cua
cao tốc, chỉ còn là một chấm nhỏ rồi biến mất hoàn toàn. Cảm giác bất lực như có một tảng đá nặng trịch đè lên lồng ngực mỏng manh. Nước mắt nóng hổi trào ra, hòa lẫn với mồ hôi nhễ nhại trên gò má gầy gò. Tiếng nấc nghẹn lại trong cổ họng, khô khốc và đau đớn. Cậu bé 12 tuổi cảm thấy như mình đã thất bại hoàn toàn. Nó đã không thể cảnh báo họ. Không ai tin nó. Không ai dừng lại. Bây giờ thì… mọi thứ đã quá muộn. Nó gục đầu xuống mặt đất nóng bỏng, những tiếng nấc run rẩy xé tan sự tĩnh lặng đáng sợ của con đường vắng.
Trong khoảnh khắc tuyệt vọng ấy, tâm trí Hào chợt bừng sáng, tái hiện lại hình ảnh ám ảnh ngay trước khi chiếc xe buýt tuyến 43 lăn bánh. Nó thấy rõ mồn một cảnh lúc chiếc xe còn đậu ở bến, Tài xế đang kiểm tra lốp, Hành khách vội vã lên xuống. Mắt Hào lướt qua những khung cửa sổ đang lấp loáng nắng trưa gay gắt. Và rồi nó nhìn thấy. Ở một cửa sổ phía sau, thoáng qua như một cái chớp mắt. Một bàn tay. Không phải là một bàn tay vẫy chào, mà là một bàn tay sáp vào mặt kính, lòng bàn tay áp chặt vào cửa sổ như muốn bám víu lấy thứ gì đó bên ngoài. Những ngón tay dường như khẽ cào vào lớp kính bụi bặm, một chuyển động rất nhỏ, rất gấp gáp, và đầy vẻ tuyệt vọng. Rồi nhanh như cắt, bàn tay đó biến mất, như chưa từng tồn tại.
Khoảnh khắc ngắn ngủi đó, vẻ mặt hoảng loạn thoáng qua sau lớp kính, chính là điều Hào đã thấy. Cái dấu hiệu bất thường, lạc lõng giữa cảnh tượng bình yên giả tạo của chuyến xe cuối cùng buổi trưa hè. Không ai khác chú ý. Hành khách vẫn chen lấn, Cô gái quay clip vẫn đang lướt điện thoại, Tài xế đóng cửa xe vô cảm. Chỉ mình Hào, đứng cách đó không xa bên chiếc xe đạp cũ mèm, đã kịp nhìn thấy. Một cảnh tượng khiến trái tim cậu bé 12 tuổi thắt lại, trực giác mách bảo có điều cực kỳ tồi tệ đang xảy ra trên chuyến xe đó. Chính hình ảnh ám ảnh này đã thôi thúc nó, không đắn đo, không sợ nguy hiểm, lao theo chiếc xe buýt. Nhưng giờ đây, khi chiếc xe đã biến mất vào con đường cao tốc, hình ảnh bàn tay tuyệt vọng kia lại hiện về, như một lời buộc tội. Cậu bé đã thấy. Đã biết. Nhưng đã không thể làm gì để ngăn chặn. Tiếng nấc của Hào càng thêm xé lòng, hòa cùng cái nóng bỏng rát từ mặt đường.”
“Hào nằm đó, cơ thể đau rát, tiếng nấc run rẩy. Trong mớ ký ức hỗn độn trào dâng cùng nỗi tuyệt vọng, một khoảnh khắc khác chợt hiện lên rõ nét. Đó là lúc chiếc xe buýt tuyến 43 bắt đầu tăng tốc, chuẩn bị rẽ vào con đường cao tốc nóng bỏng. Nó đã dồn hết sức lực còn lại, sức lực từ đôi chân rã rời vì đạp xe và lồng ngực bỏng rát vì tiếng thở dốc, để gào lên.
Tiếng gào xé nát sự tĩnh lặng chói chang của buổi trưa hè. Cổ họng khô khốc khiến âm thanh trở nên khàn đặc và đứt quãng.
“”Dừng lại! Bác ơi, chờ cháu với!”” Hào vừa đạp xe, vừa thét lên, cố gắng bám theo. Chiếc xe đạp cũ mèm kêu lạch cạch như muốn rã rời.
Nhưng chiếc xe vẫn cứ đi. Nó thấy bóng dáng Tài xế xe buýt qua ô kính, đầu hơi ngoảnh về phía trước, hoàn toàn phớt lờ tiếng kêu yếu ớt từ phía sau. Một vài Hành khách trên xe quay đầu lại nhìn, ánh mắt tò mò lướt qua hình ảnh cậu bé 12 tuổi gầy gò vật vã trên chiếc xe đạp. Họ nhíu mày, rồi quay đi, xem như không có chuyện gì. Thậm chí, Hào thoáng thấy Cô gái quay clip bật cười khinh khỉnh, đưa điện thoại lên quay lại cảnh nó đang khổ sở.
“”Trên xe… trên xe có chuyện… Dừng lại!””
Hào gào lên lần cuối, âm thanh yếu ớt bị gió và tiếng động cơ nuốt chửng. Nó cố gắng nói rõ hơn, cố gắng truyền đạt sự nguy hiểm mà nó cảm nhận được “”trên xe””. Nhưng lời nói chỉ còn là những tiếng thở hổn hển xen lẫn tuyệt vọng. Cái từ “”trên xe”” dường như bị lạc lõng trong không khí nóng bức, không đủ sức len lỏi vào tai bất kỳ ai.
Chiếc xe buýt không dừng lại. Không một chút do dự, nó thẳng tiến rẽ vào con đường cao tốc, bỏ lại phía sau cậu bé và chiếc xe đạp cũ mèm. Hào cảm thấy sức lực cuối cùng cạn kiệt. Đôi chân như nhũn ra, nó đổ vật xuống vệ đường lởm chởm đá, nhìn theo chiếc xe biến mất.
Ký ức đó, về khoảnh khắc nỗ lực cuối cùng không thành, giờ đây càng làm tăng thêm nỗi đau đớn và bất lực. Hào gục đầu xuống, những tiếng nấc lại bật ra, xé lòng hơn bao giờ hết. Nó đã cố gắng. Nó đã cảnh báo. Nhưng không ai nghe. Không ai tin. Và giờ thì, mối nguy hiểm “”trên xe”” đó… không biết đã xảy ra chuyện gì rồi.”
“Khoảng mười phút sau khi chiếc xe buýt cuối cùng của buổi trưa khuất dạng nơi chân trời, bỏ lại Hào nằm sõng soài trên vệ đường, sự yên bình tĩnh mịch của Xóm nhỏ bị xé toạc một cách đột ngột. Cái nắng gắt như đổ lửa xuống những mái nhà lợp ngói cũ kỹ, tạo nên một bầu không khí lười biếng, nơi hầu hết Người dân xóm nhỏ đang lim dim nghỉ trưa hoặc chìm sâu vào giấc ngủ.
Bỗng, từ phía con đường dẫn vào xóm, tiếng động cơ xe máy gầm rú tiến lại gần một cách gấp gáp, sau đó là tiếng phanh ken két chói tai. Chưa kịp định hình chuyện gì, một giọng đàn ông thất thanh, khản đặc vang vọng khắp xóm.
“”Trời ơi! Bà con ơi! Dậy hết đi! Dậy mau!””
Một người đàn ông trung niên, bộ dạng quần áo xốc xếch, khuôn mặt cắt không còn giọt máu, phóng xe máy vào giữa khoảng sân chung của xóm rồi quăng vội chiếc xe, loạng choạng chạy bộ, miệng vẫn gào thét trong sợ hãi.
“”Tai nạn! Tai nạn khủng khiếp quá rồi!””
Tiếng kêu của ông như tiếng sét đánh giữa trưa hè, lập tức đánh tan sự tĩnh lặng. Cửa nhà bật mở loạt xoạt. Những Người dân xóm nhỏ, còn đang ngái ngủ, hốt hoảng ló đầu ra, khuôn mặt đầy vẻ khó hiểu và lo lắng.
“”Cái gì đấy ông Hải?”” một người đàn ông hỏi vọng ra.
Người đàn ông tên Hải run rẩy chỉ tay ra phía ngoài xóm, về hướng con đường dẫn tới Đường cao tốc. Nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt đã tái mét.
“”Chiếc xe buýt… cái chuyến cuối cùng… vừa đi được một đoạn trên cao tốc…”” Ông lắp bắp, lời nói đứt quãng, nuốt khan trong cổ họng. “”Tai nạn rồi… nổ tung… không… không còn gì hết…””
“”Xe buýt nào? Chuyến nào?”” Những người khác nhao nhao hỏi, cảm giác bất an dâng lên dữ dội.
“”Chuyến 43! Chuyến vừa nãy! Trời ơi… Tôi vừa chạy qua đấy… Cảnh tượng… không thể tin được… Không ai… không một ai còn sống!”” Ông Hải gục xuống, hai tay ôm đầu, tiếng khóc nấc nghẹn ngào.
Sân xóm chợt lặng đi trong giây lát, chỉ còn tiếng thở dốc và tiếng ông Hải khóc. Sau đó, sự tĩnh lặng bị phá vỡ bởi hàng loạt tiếng kêu kinh hoàng, tiếng đổ vỡ và tiếng chân người vội vã. Những Người dân xóm nhỏ, vừa nghe tin sét đánh, mặt mũi biến sắc, vội vã lao ra khỏi nhà, chạy về phía người đưa tin kinh khủng. Cái tin tức khủng khiếp ấy, về chiếc xe buýt tuyến 43, đã khiến cả xóm nhỏ bàng hoàng bật dậy khỏi giấc nghỉ trưa oi ả.”
“Những Người dân xóm nhỏ lao ra, quần áo xộc xệch, khuôn mặt còn in rõ vẻ ngái ngủ nhưng lập tức chuyển sang kinh hoàng. Họ vây quanh ông Hải, chen lấn xô đẩy để nghe rõ hơn, để xác nhận cái tin sét đánh ấy. Tiếng la hét, tiếng khóc bắt đầu nổi lên đây đó.
“”Ông Hải! Ông nói gì thế? Xe buýt nào cơ?””
“”Chuyến 43 á? Chuyến trưa nay ấy hả? Vừa đi đây mà!””
“”Không thể nào! Không thể nào có chuyện đấy được!””
“”Ông nhìn nhầm không? Có chắc không?””
Những câu hỏi tới tấp tuôn ra, chồng chéo lên nhau, giọng điệu ngày càng gấp gáp và run rẩy. Ai cũng cố gắng bám víu vào một tia hy vọng mong manh rằng đó chỉ là một sự nhầm lẫn khủng khiếp.
Ông Hải ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe, khuôn mặt đầm đìa nước mắt và mồ hôi. Ông lắc đầu quầy quậy, sự đau đớn và ám ảnh hiện rõ trong từng cử chỉ.
“”Không… không nhầm được! Tôi thấy tận mắt… thấy khói bốc lên ngùn ngụt… thấy lửa… Cả chiếc xe… nát bươm hết rồi… không còn hình dạng gì nữa…”” Giọng ông nấc nghẹn, đứt quãng. “”Cái cảnh tượng… ghê rợn lắm! Không ai… thực sự không còn ai sống sót cả!””
Lời xác nhận tàn khốc từ ông Hải như bóp nghẹt trái tim những người đang đứng đó. Một vài người phụ nữ gục xuống đất, bật khóc nức nở. Những người đàn ông mặt tái mét, chân đứng không vững. Họ nhìn nhau, ánh mắt tràn ngập sự kinh hoàng và không thể tin nổi.
Cái nắng trưa gay gắt đột nhiên như không còn cảm giác. Không khí yên bình thường ngày của Xóm nhỏ đã tan biến, nhường chỗ cho sự hoang mang tột độ và nỗi sợ hãi đông cứng. Họ vừa nghe tin về thảm kịch của chính chiếc xe buýt mà chỉ ít phút trước còn chạy qua xóm mình, mang theo những người quen, những người thân có thể đang trên đó. Họ không thể nào chấp nhận được sự thật khủng khiếp này. Cả xóm nhỏ chìm trong tiếng khóc, tiếng than vãn và nỗi bàng hoàng đến tột cùng.”
“Tiếng khóc nức nở, tiếng than vãn xé tan sự tĩnh lặng còn sót lại của trưa hè. Người dân Xóm nhỏ, giờ đây khuôn mặt ai nấy đều bợt bạt, thất thần, không còn chút sức sống nào dưới cái nắng chang chang. Họ đứng đó, co ro lại thành một khối người run rẩy, cố gắng tiêu hóa cái tin kinh hoàng vừa ập đến. Bỗng, giữa đám đông hỗn loạn ấy, một tiếng hét thất thanh vang lên.
“”Trời ơi! Con… con chị Lan!””
Một người phụ nữ trung niên, tay run rẩy cầm chiếc điện thoại, khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy. Chiếc điện thoại rơi xuống đất, màn hình nứt vỡ. Bà ta quỵ xuống, đôi mắt trợn trừng nhìn vào hư không, không thể thốt nên lời. Những người xung quanh lập tức xúm lại, hỏi han dồn dập.
“”Chị sao thế? Ai? Con chị Lan làm sao?””
“”Có tin gì nữa hả chị?””
Bà ta khó nhọc nuốt nước bọt, giọng nói lạc đi vì sợ hãi.
“”Vừa… vừa có tin… từ chỗ người quen làm bên cứu hộ…”” Bà run rẩy chỉ tay về phía đường cao tốc. “”Chiếc xe… đúng là chuyến cuối cùng của tuyến 43… Nó… nó đâm vào dải phân cách… lật nhiều vòng… rồi bốc cháy…”” Nước mắt bà lại trào ra như suối. “”Người ta nói… nói là…””
Bà nghẹn lại, không thể nói tiếp. Một người đàn ông vội đỡ lấy bà, lay nhẹ.
“”Chị nói đi! Nói cho hết đi!””
“”Người ta nói… không còn ai nguyên vẹn cả…”” Bà thì thào, giọng đầy ám ảnh. “”Tất cả… cháy thành than hết rồi… Xác người… không còn nhận dạng được nữa…””
Cả đám đông chết lặng. Không khí như đông đặc lại. Tiếng khóc trước đó giờ đây trở nên nhỏ bé, nhường chỗ cho sự câm nín kinh hoàng. Họ nhìn nhau, ánh mắt không còn là sự nghi ngờ hay bàng hoàng nữa, mà là nỗi sợ hãi tột cùng và sự chấp nhận cay đắng về một thảm kịch không thể đảo ngược.
Chiếc xe buýt tuyến 43. Chuyến cuối cùng lúc trưa. Cái chuyến xe mà chỉ vài chục phút trước còn chạy ngang Xóm nhỏ, mang theo những gương mặt thân quen, những nụ cười, những câu chào vội vàng. Giờ đây, nó chỉ còn là đống sắt vụn cháy đen trên Đường cao tốc, chôn vùi tất cả những hy vọng và sinh mạng trên đó. Nỗi đau và sự mất mát ập đến bất ngờ, nghiền nát trái tim những người dân nghèo này. Họ đứng đó, dưới cái nắng gắt như thiêu như đốt, cảm giác như cả thế giới đang sụp đổ.
Một bà cụ run rẩy lẩm bẩm: “”Trời ơi… linh ứng rồi… linh ứng rồi… Thằng bé Hào… nó nói đúng rồi…””
Nhưng giữa nỗi kinh hoàng đó, không ai còn tâm trí để nghĩ đến lời cảnh báo của Hào nữa. Tất cả chỉ còn lại sự tuyệt vọng và nỗi đau không thể gọi tên. Xóm nhỏ chìm trong tang tóc.”
“Cả đám đông chết lặng. Sự câm nín kinh hoàng đè nặng lên Xóm nhỏ dưới cái nắng gay gắt. Họ nhìn nhau, ánh mắt trống rỗng, không còn hy vọng.
Bỗng, một người phụ nữ trung niên khác, giọng run run phá tan bầu không khí tĩnh mịch.
“”Thế… thế bây giờ biết ai ở trên đó?”” Bà nhìn quanh quẩn, ánh mắt đầy hoang mang. “”Có… có danh sách nào không? Phải biết chính xác chứ!””
Ý nghĩ đó như một tia điện xẹt qua đám đông đang tê liệt. Đúng rồi! Danh sách! Họ cần biết ai đã đi trên chuyến xe định mệnh ấy.
“”Đúng! Phải tìm danh sách! Có ai biết ai làm ở bến xe không? Hay… hay liên lạc với ai ở đó?””
Cả xóm nhỏ như bừng tỉnh khỏi cơn mê. Từ sự bàng hoàng, họ chuyển sang một sự cuống cuồng mới, một cuộc đua tuyệt vọng với thời gian và hy vọng mong manh. Ai đó vội vã chạy vào nhà, lục tìm điện thoại. Người khác gọi với sang hàng xóm, xem có ai có tin tức gì không.
“”Chú Ba ơi, có biết ai ở bến xe không chú? Xe tuyến 43 đó chú!””
“”Cô Tư ơi, có tin gì mới không cô? Có danh sách khách đi chuyến cuối không cô?””
Những tiếng gọi thất thanh vang lên khắp xóm. Ai cũng vội vã, khuôn mặt tái nhợt.
Rồi, tin tức bắt đầu nhỏ giọt. Một thanh niên, tay run run cầm chiếc điện thoại, cố gắng đọc lướt qua một bức ảnh chụp vội.
“”Đây… đây là danh sách ban đầu… người ta gửi qua…”” Giọng anh lạc đi. “”Có… có mấy tên rồi…””
Cả đám đông xúm lại, chen chúc nhau nhìn vào màn hình điện thoại bé tí. Từng cái tên được đọc lên như những nhát dao cứa vào tim họ.
“”Nguyễn Thị Mai… Ôi trời ơi! Cô Mai hàng xóm!”” Một bà cụ bật khóc nức nở. “”Bà ấy đi thăm con gái ở thành phố mà…””
“”Lê Văn Bình… Thằng Bình ‘cụt’ à?”” Một người đàn ông lắp bắp. “”Nó… nó đi khám bệnh sao…””
“”Trần Thị Lan Anh… Trời ơi! Con bé An! Con bé An nhà chị Lan đó!”” Chính là người phụ nữ đã nhận tin đầu tiên. Bà lại quỵ xuống, tiếng khóc xé ruột gan.
Mỗi cái tên đọc lên là một tiếng thét, một tiếng nấc nghẹn, một khuôn mặt vụn vỡ. Họ nhận ra những người quen, những người hàng xóm thân thiết, những người bạn hàng ngày vẫn gặp mặt.
Tiếng chuông điện thoại reo lên ở đâu đó. Một người phụ nữ vội vàng bắt máy, khuôn mặt đầy hy vọng mong manh.
“”Alo? Anh Ba đó hả? Anh có đi chuyến xe 43 trưa nay không anh?… Anh ơi?… Nghe rõ không anh?… Anh ơi!!!””
Giọng bà chuyển từ hy vọng sang tuyệt vọng. Cuộc gọi đột ngột bị ngắt kết nối. Bà nhấn gọi lại, nhưng chỉ còn tiếng thuê bao không liên lạc được.
Một người đàn ông khác, tay run run quay số.
“”Con trai… con trai ơi… bố đây… con nghe máy đi con… Con có đi chuyến xe buýt 43 đó không?”” Ông chờ đợi trong căng thẳng tột độ. Rồi, vai ông sụp xuống. Ông buông thõng điện thoại.
“”Tổng đài… tổng đài nói… số máy tạm thời không liên lạc được…”” Giọng ông khô khốc, vô hồn. Ông không khóc, chỉ đứng đó, như pho tượng đá, đôi mắt nhìn về phía đường cao tốc, nơi chỉ còn là tàn tích.
Sự thật khủng khiếp ập đến như một con sóng thần. Không chỉ là một tai nạn thương tâm, mà là một thảm kịch đã cướp đi những người thân yêu nhất của họ, những người đã cùng họ chia sẻ nắng mưa, cùng lớn lên ở cái Xóm nhỏ nghèo khó này. Nỗi kinh hoàng biến thành nỗi đau riêng, xé nát từng gia đình.
Ai đó lại đọc tiếp danh sách, giọng run bần bật.
“”Phạm Văn Nam… Bác Năm đạp xích lô…””
“”Hoàng Thị Hoa… Cô Hoa bán xôi đầu ngõ…””
“”Đoàn Văn Thắng… Thằng Thắng con ông cụ Quý…””
Những cái tên cứ thế nối dài, khắc sâu vào tâm trí những người đang đứng đây, như bản cáo phó của cả một thế hệ trong xóm. Họ không chỉ mất đi những cá nhân, họ mất đi một phần của chính cộng đồng mình. Không khí tang tóc bao trùm, nặng nề và ngạt thở. Nước mắt đã khô cạn, chỉ còn lại sự trống rỗng đến cùng cực.”
“Sự im lặng lại kéo đến, lần này còn nặng nề hơn. Những khuôn mặt thất thần cúi xuống, nước mắt đã không còn rơi. Họ chỉ đứng đó, như những gốc cây khô héo dưới cái nắng như thiêu đốt của Xóm nhỏ. Tiếng gió lùa qua những mái nhà tạm bợ nghe như tiếng nấc nghẹn.
Trong khoảnh khắc tê dại ấy, hình ảnh gì đó vụt qua tâm trí một vài người. Nó lạc lõng giữa nỗi đau kinh hoàng. Một người phụ nữ trung niên ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn xa xăm như đang cố lục lại một mảnh ghép ký ức.
“”Khoan đã…”” Bà lắp bắp, giọng lạc đi. “”Có ai nhớ không… buổi trưa nay… cái thằng bé Hào ấy…””
Những người xung quanh từ từ hướng ánh mắt về phía bà. Hào? Thằng bé 12 tuổi gầy nhom ấy? Nó thì liên quan gì đến chuyện này?
“”Thằng Hào làm sao?”” Một người đàn ông hỏi cộc cằn, sự kiên nhẫn đã cạn kiệt trước bi kịch.
“”Tôi… tôi thấy nó…”” Người phụ nữ nói, giọng run rẩy hơn. “”Buổi trưa ấy… lúc cái xe buýt 43 cuối cùng chạy qua…””
Một vài người khác cũng chợt nhớ ra. Cái trưa hè oi ả, mồ hôi nhễ nhại, và một hình ảnh bất thường.
“”Đúng rồi! Tôi cũng thấy!”” Một người khác xen vào. “”Thằng Hào! Nó đạp cái xe đạp cũ mèm ấy… đuổi theo cái xe buýt!””
Ký ức ùa về rõ hơn trong tâm trí họ. Cái xe đạp lọc cọc, thằng bé Hào nhỏ thó, gầy gò, lưng ướt đẫm mồ hôi, hai chân đạp như điên trên con đường bụi bặm. Nó đuổi theo chiếc xe buýt tuyến 43 màu vàng đang lao đi.
“”Nó… nó còn gào thét gì đó nữa!”” Một bà cụ lên tiếng, vẻ mặt bàng hoàng. “”Tôi tưởng nó nghịch ngợm… hay nó quên đồ gì trên xe…””
Họ nhớ lại cảnh tượng kỳ lạ đó. Chiếc xe buýt chạy nhanh dần, rẽ vào con đường dẫn lên cao tốc, bỏ lại phía sau bóng dáng bé nhỏ của Hào vẫn cố sức đuổi theo. Họ đã thấy. Nhưng họ chỉ thờ ơ. Chỉ nghĩ đó là trò trẻ con, hoặc một việc vặt vãnh nào đó. Thậm chí, có người còn thấy cô gái trẻ trên xe buýt lấy điện thoại ra quay, cười chế giễu bóng lưng Hào đang lướt đi trên vệ đường rồi khuất dần.
Một ý nghĩ lạnh toát chạy dọc sống lưng những người đang đứng đó. Buổi trưa. Chuyến xe 43 cuối cùng. Thằng bé Hào đạp xe đuổi theo. Gào thét. Tuyệt vọng.
“”Nó… nó gào gì?”” Một người đàn ông lẩm bẩm, ánh mắt dán vào khoảng không nơi con đường dẫn ra cao tốc.
Sự thật khủng khiếp từ từ hiện ra, đè bẹp họ dưới sức nặng của nó. Thằng bé Hào. Cái thằng bé mà họ vẫn thường bỏ qua, coi thường, giờ phút này, họ chợt hiểu. Thằng bé đã nhìn thấy gì đó. Nó đã biết. Và nó đã cố gắng cảnh báo.
Nó không đuổi theo xe buýt để đòi lại món đồ. Nó không nghịch ngợm. Nó đã cố gắng cứu những người trên chuyến xe đó. Cái chuyến xe định mệnh vừa biến thành đống sắt vụn cách đây chỉ vài phút.
Hào. Cái tên ấy giờ đây vang lên trong tâm trí họ không còn là sự thương hại hay coi thường, mà là sự day dứt tột cùng. Họ đã bỏ lỡ một tín hiệu. Một cơ hội. Cái thằng bé 12 tuổi, gầy gò, mồ hôi nhễ nhại, đạp xe đuổi theo tử thần để gào thét một lời cảnh báo, đã bị họ phớt lờ. Bị chế giễu.
Nỗi đau vì mất mát hòa lẫn với sự ân hận muộn màng, tạo nên một sự câm lặng còn tàn khốc hơn cả tiếng khóc. Họ nhìn nhau, ánh mắt chỉ còn sự tuyệt vọng và một câu hỏi không lời: Thằng Hào, nó đã nhìn thấy gì? Nó đã biết điều gì?”
“””Nó gào gì?””
Người đàn ông hỏi lại, giọng run rẩy. Những người khác im lặng, cố gắng đào bới ký ức từ buổi trưa định mệnh ấy. Nắng vẫn gay gắt, nhưng cảm giác lạnh lẽo bắt đầu lan tỏa.
Một bà cụ khác, khuôn mặt nhăn nheo chợt biến sắc. Bà đưa tay ôm ngực, thở dốc.
“”Tôi… tôi nghe thấy…”” Bà khó khăn nói, giọng run rẩy như sắp vỡ. “”Nó… nó cứ gào… ‘Dừng lại đi! Dừng lại!'””
Những người khác gật đầu, một vài người cũng nhớ lại tiếng gào thất thanh đó. Đúng, nó đã gào “”Dừng lại!””. Nhưng dừng lại làm gì?
“”Rồi sao nữa?”” Người phụ nữ trung niên lúc nãy thúc giục, đôi mắt đỏ hoe tràn đầy khao khát muốn hiểu.
Sự im lặng lại bao trùm, chỉ còn tiếng gió rít. Họ cố gắng bóc tách từng âm thanh trong mớ ký ức hỗn độn. Tiếng xe đạp lọc cọc, tiếng động cơ xe buýt, và tiếng gào non nớt của thằng bé 12 tuổi.
Bỗng, một người đàn ông trẻ tuổi, khuôn mặt tái nhợt như tờ, lùi lại một bước. Anh ta lắp bắp, ánh mắt mở to kinh hoàng.
“”Tôi… tôi nghe rõ mà…”” Anh ta thì thầm, như nói với chính mình. “”Tôi… tôi thấy thằng Hào ngã xuống vệ đường khi cái xe rẽ vào cao tốc… Nó vẫn cố ngẩng đầu lên… gào theo…””
Anh ta ngừng lại, nuốt khan. Những người khác nín thở chờ đợi.
“”Nó gào…”” Anh ta lắp bắp lại, “”Nó gào… ‘TRÊN XE!…'””
Máu như đông lại trong huyết quản tất cả mọi người. “”Trên xe…””? Thằng bé Hào gào “”Trên xe…””?
Sao lại là “”Trên xe…””?
Họ nhìn nhau, những khuôn mặt thất thần giờ đây đầy rẫy sự sợ hãi. Cái lạnh buốt không phải từ gió, mà từ một ý nghĩ kinh hoàng đang nảy nở.
Hào không đuổi theo xe để đòi đồ.
Hào không đuổi theo xe vì nghịch ngợm.
Nó gào “”Dừng lại!”” không phải vì muốn lên xe.
Nó gào “”Dừng lại! Trên xe…”” vì nó thấy điều gì đó. Thấy một mối nguy hiểm. Ngay trên cái chuyến xe buýt tuyến 43, chuyến cuối cùng buổi trưa. Cái chuyến xe vừa biến thành đống sắt vụn trên đường cao tốc cách đây chỉ vài phút.
Thằng bé 12 tuổi gầy gò, lưng ướt đẫm mồ hôi, đã cố gắng cảnh báo họ. Cảnh báo những người thân yêu của họ. Cảnh báo những người mà sự sống của họ sắp kết thúc một cách bi thảm.
Và họ đã phớt lờ. Coi thường. Thậm chí là chế giễu.
Người phụ nữ quay clip cười cợt trên xe buýt đó. Cô ta cười khi thằng bé gào lên lời cảnh báo chết chóc.
Ý nghĩ ấy như một nhát dao cứa vào tâm can họ. Ân hận, sợ hãi, và một sự thật lạnh lẽo hơn cả cái chết: Họ đã có cơ hội. Thằng bé Hào đã đưa cho họ một cơ hội. Nhưng sự thờ ơ, sự ích kỷ, và sự thiếu niềm tin vào một thằng bé “”nghịch ngợm”” đã khiến họ bỏ lỡ.
Họ nhìn ra xa, nơi cột khói đen vẫn đang bốc lên từ con đường cao tốc. Khung cảnh của địa ngục trần gian.
Và tất cả chỉ vì một lời gào “”Trên xe…”” đã bị bỏ qua.”
“Họ không chần chừ thêm một giây nào nữa. Vài người đàn ông khỏe mạnh nhất trong xóm, với khuôn mặt còn in đậm vẻ kinh hoàng từ sự thật vừa vỡ lẽ, vội vã lao ra đường. Họ chạy như bay, hướng về phía con đường cao tốc nơi cột khói đen vẫn đang cuộn lên, nơi đống đổ nát kia là dấu chấm hết cho biết bao sinh mạng.
Chạy qua những bụi cây ven đường, băng qua con mương cạn, cuối cùng họ cũng tiếp cận được khu vực lề đường dẫn vào cao tốc. Cảnh tượng trước mắt khiến họ sững sờ. Không phải xác xe hay lực lượng cứu hộ, mà là hình ảnh quen thuộc của thằng bé Hào.
Hào vẫn ngồi đó, ngay cạnh lề đường, nơi cách điểm rẽ vào cao tốc không xa. Cái xe đạp cũ mèm đổ chỏng chơ bên cạnh. Thân hình nhỏ bé của thằng bé dường như còn gầy gò hơn thường lệ, co ro lại. Quần áo nó lấm lem bụi đất, mái tóc bết lại, khuôn mặt nhăn nhúm, bẩn thỉu. Đôi mắt nó đỏ hoe, sưng húp, cho thấy nó đã khóc rất lâu. Nó ngồi thẫn thờ, như một pho tượng đá, hoàn toàn không để ý đến thế giới xung quanh.
Những người đàn ông từ xóm nhỏ chạy lại gần, gọi tên nó khẽ khàng. Hào giật mình, từ từ ngẩng đầu lên. Đôi mắt sưng húp đó nhìn thấy khuôn mặt bàng hoàng, đầy ân hận và xót xa của những người lớn. Trong ánh mắt họ không còn sự bực bội, khó chịu vì bị làm phiền hay coi thường như buổi trưa. Chỉ còn lại nỗi đau và sự thật tàn khốc.
Nhìn thấy vẻ mặt đó, nỗi kìm nén trong Hào vỡ tung. Thằng bé 12 tuổi tội nghiệp lại òa lên khóc. Tiếng khóc nức nở, nghẹn ngào, hòa lẫn với tiếng gió và tiếng còi xe cứu thương từ xa vọng lại. Nó khóc không thành tiếng, chỉ có những tiếng nấc khô khốc và nước mắt trào ra như suối. Nó cố gắng nói điều gì đó, nhưng cổ họng nghẹn lại, chỉ phát ra những âm thanh đứt quãng, không thể hiểu được.
Những người đàn ông đứng nhìn, lòng quặn thắt. Họ thấy thằng bé trước mặt, một nhân chứng sống, một người đã cố gắng đưa ra lời cảnh báo nhưng bị bỏ quên. Sự im lặng của Hào lúc này còn đau đớn hơn bất kỳ lời buộc tội nào.”
“Một trong những người đàn ông, khuôn mặt khắc khổ vì nắng gió nhưng giờ đầy vẻ dịu dàng, từ từ quỳ xuống bên cạnh Hào. Ông nhẹ nhàng đặt tay lên vai thằng bé đang run lên bần bật.
“”Hào ơi… con nín đi con… Nói cho chú nghe… Con thấy gì? Con… con muốn nói gì lúc nãy?”” Giọng ông run run, nghẹn lại.
Hào vẫn nấc, tiếng khóc xé lòng hòa vào không khí nóng bức của trưa hè. Thằng bé cố gắng hít một hơi thật sâu, hơi run rẩy. Đôi mắt đỏ hoe, sưng mọng nhìn người đàn ông. Nước mắt lại trào ra. Nó lại nấc mạnh hơn, tiếng động khô khốc phát ra từ cổ họng như muốn xé rách lồng ngực.
Nó lắp bắp, từng tiếng đứt quãng, khó khăn vô cùng, “”Cái… cái xe… Chú ơi… cái xe…””
Những người đàn ông khác tiến lại gần hơn, nín thở lắng nghe. Lòng họ nóng như lửa đốt.
Hào nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc đau rát. Nó lại cố gắng. “”…Lúc… lúc nó… nó dừng… ở đầu đường… con thấy… thấy… cái máy… nó… nó kêu… lạ lắm…””
Một người đàn ông khẽ giật mình. Cái máy kêu lạ?
Hào lại tiếp tục, tay nhỏ bé run rẩy chỉ về phía con đường cao tốc tàn khốc, “”Nó… nó kêu… rẹt rẹt… rẹt rẹt… Như… như cái gì… muốn rụng ra vậy… Con… con thấy… thấy cái miếng… sắt… chỗ cái bánh… bánh sau á chú… nó… nó long long…””
Long long? Miếng sắt chỗ bánh sau? Tim những người đàn ông đập thình thịch. Họ nhớ lại thái độ của họ, của những Hành khách xe buýt trên Xe buýt tuyến 43, của gã Tài xế xe buýt, của Cô gái quay clip. Họ đã thấy Hào chỉ trỏ, họ đã nghe nó la hét. Nhưng họ đã coi thường, đã bỏ qua.
Hào nói tiếp, giọng yếu ớt nhưng đầy sự tuyệt vọng lúc đó, “”Con… con tính… tính nói… nói cho chú… chú tài xế… Với… với mấy cô chú trên xe… Nhưng mà… nhưng mà không ai… không ai nghe con hết…””
Tiếng nấc lại ùa về, mạnh hơn. Thằng bé gục đầu xuống, tay nhỏ bé nắm chặt lấy vạt áo lấm lem. “”Họ… họ chửi con… đuổi con đi… Họ cười con… Chú ơi… họ cười con…””
Nước mắt và nước mũi hòa lẫn trên khuôn mặt nhỏ bé. Sự thật tàn khốc, sự thật mà một đứa trẻ 12 tuổi đã nhìn thấy bằng đôi mắt tinh tường và tấm lòng chân thành, nhưng bị những người lớn vội vã và thờ ơ bỏ qua, giờ đây được hé lộ trong tiếng nấc nghẹn ngào bên Vệ đường dẫn vào Đường cao tốc định mệnh.
Những người đàn ông đứng chết lặng. Khuôn mặt họ tái mét đi vì hối hận, vì đau đớn. Một cái long, một tiếng kêu lạ… chỉ vì một chút khinh suất, một chút không lắng nghe, một chút coi thường trẻ con… mà đã phải trả giá bằng mạng người. Họ nhìn Hào, nhìn đống đổ nát xa xa, thấy sự tàn khốc của sự thật và sự vô tâm của chính họ.”
“Đôi mắt của những người đàn ông chợt mở to. Họ nhớ lại. Nhớ lại cái khoảnh khắc chiếc Xe buýt tuyến 43 dừng khựng lại ở ngã rẽ vào Đường cao tốc, cái khoảnh khắc thằng bé Hào lao tới bằng chiếc Xe đạp cũ mèm, gào thét, chỉ trỏ. Giờ đây, những tiếng rẹt rẹt lạ lùng, cái miếng sắt long long ở bánh sau hiện lên trong tâm trí họ, rõ mồn một. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Hào tiếp tục nói, giọng nhỏ dần vì kiệt sức và nỗi đau, nhưng hình ảnh những gì đã xảy ra lại hiện lên sống động như thước phim tua chậm. Nó thấy lại cảnh mình cố gắng bám theo xe, thấy chú Tài xế xe buýt cau có, vẫy tay xua đuổi. Nó thấy những khuôn mặt lạ lẫm, tò mò nhưng rồi lại quay đi của các Hành khách xe buýt trên xe. Và rõ nhất, là khuôn mặt của Cô gái quay clip.
Cô gái ngồi gần cửa sổ, mái tóc nhuộm vàng hoe, tay cầm chiếc điện thoại đời mới. Khi thấy Hào cố gắng nói điều gì đó, thấy vẻ mặt hoảng hốt của thằng bé, cô không hề lắng nghe. Ngược lại, một nụ cười cợt nhả nở trên môi. Cô giơ điện thoại lên, quay thẳng vào khuôn mặt lấm lem, đầy mồ hôi và nước mắt của Hào, như thể đang ghi lại một trò tiêu khiển lạ mắt. Tiếng cười khanh khách của cô ta lọt vào tai Hào, lạnh lẽo và vô tâm đến đáng sợ. Cô ta thậm chí còn quay sang nói gì đó với người bên cạnh, rồi cả hai cùng khúc khích cười, chỉ trỏ vào Hào. “”Nhìn thằng nhóc kia kìa,”” giọng cô ta vang vọng trong ký ức Hào, “”như thằng điên ấy nhỉ? Chắc lại bày trò gì đây.””
Những lời đó, những nụ cười đó, như hàng nghìn mũi kim đâm vào trái tim Hào lúc ấy. Thằng bé gào lên, cố gắng nói rõ hơn về cái bánh xe, về tiếng kêu lạ, nhưng giọng nói khàn đặc vì mệt và sợ hãi của nó bị át đi bởi tiếng cười, tiếng nói chuyện trên xe, và tiếng động cơ xe buýt bắt đầu khởi động lại. Chú Tài xế xe buýt đóng sầm cửa, mặc cho Hào đập tay vào thành xe, mặc cho nó cố gắng hét lên lần cuối. Xe buýt lăn bánh, bỏ lại Hào lại một mình bên Vệ đường, với nỗi tuyệt vọng dâng trào.
Nó đã nhìn theo chiếc xe khuất dần, lòng nặng trĩu linh cảm chẳng lành. Nó đã khóc, khóc vì không ai tin mình, khóc vì bất lực. Và rồi, khoảng 10 phút sau, tiếng động kinh hoàng từ Đường cao tốc vang tới.
Giờ đây, những người đàn ông nghe Hào kể lại, từng lời, từng chi tiết. Họ thấy lại cảnh tượng ấy qua lời kể của thằng bé, thấy sự khác biệt giữa đôi mắt non nớt nhìn thấy nguy hiểm cận kề và sự dửng dưng, thậm chí là chế giễu của những người lớn trên chuyến Xe buýt tuyến 43 định mệnh. Khuôn mặt Cô gái quay clip, với nụ cười cợt nhả và chiếc điện thoại giơ cao, hiện lên rõ mồn một trong tâm trí họ, trở thành biểu tượng tàn khốc cho sự vô cảm đã góp phần gây ra thảm kịch. Họ đã bỏ qua, đã khinh thường một lời cảnh báo chân thành từ một đứa trẻ chỉ vì vẻ ngoài lam lũ, giọng nói khàn đặc, và tuổi đời non nớt của nó. Giá như họ chịu dừng lại, giá như họ chịu lắng nghe… Sự hối hận cắn xé tâm can.”
“Sự hối hận cắn xé tâm can những người đàn ông. Họ nhìn Hào, nhìn khuôn mặt non nớt lấm lem, nhìn đôi mắt đầy ám ảnh. Cái lạnh lẽo của sự thật bắt đầu thấm vào da thịt. Họ đã đứng đó, chỉ cách đứa bé vài bước chân, nhưng không một ai can thiệp, không một ai thực sự lắng nghe.
“”Rồi… rồi sao nữa cháu?”” một người đàn ông lắp bắp hỏi.
Hào nuốt nước bọt, cổ họng vẫn còn đau rát. “”Rồi… rồi cháu nghe tiếng động… lớn lắm… Từ phía cao tốc…””
Hào không cần phải nói thêm. Những người đàn ông đã biết. Tiếng động lớn đó không phải là tiếng động cơ bình thường. Đó là tiếng va chạm, tiếng sắt thép bóp méo, tiếng đổ vỡ của một thảm kịch. Chỉ 10 phút. Chỉ 10 phút sau khi chiếc Xe buýt tuyến 43 rẽ vào Đường cao tốc, sau khi họ bỏ mặc Hào lại Vệ đường.
Những tin tức bắt đầu lan nhanh trong Xóm nhỏ nghèo. Thoạt đầu chỉ là những lời xì xầm, rồi đến tiếng loa phường, những chiếc xe cấp cứu hú còi vang vọng từ xa. Tai nạn giao thông nghiêm trọng trên cao tốc. Xe buýt tuyến 43 gặp nạn.
Những gương mặt bàng hoàng xuất hiện khắp nơi. Tiếng khóc bắt đầu vẳng lên từ một vài ngôi nhà quen thuộc. Bà Ba, người bán rau đầu ngõ, ngã quỵ khi nghe tin con gái út đi khám bệnh trên thành phố đã đi chuyến xe đó. Chú Tư sửa xe, người đàn ông vui tính hay cho Hào kẹo, cũng có vợ là Hành khách xe buýt trên chuyến xe định mệnh ấy. Cả gia đình ông Sáu mù lòa, chỉ có cô con dâu đi làm công nhân ở khu công nghiệp, cũng đi chuyến xe trưa cuối cùng đó…
Những cái tên thân quen, những số phận gắn bó với Xóm nhỏ, giờ đây hoặc đã mãi ra đi, hoặc đang phải vật lộn với ranh giới sinh tử. Những người dân Xóm nhỏ nhìn nhau, ánh mắt tràn ngập nỗi sợ hãi và mất mát. Thảm kịch không còn là tin tức xa lạ trên báo đài, nó đã ập đến ngay ngưỡng cửa nhà họ.
Và rồi, những lời kể của Hào bắt đầu được nối kết với thảm kịch kinh hoàng. Những người đàn ông vừa nghe Hào kể chuyện, giờ đây chạy khắp xóm, kể lại câu chuyện về lời cảnh báo của thằng bé. Về tiếng rẹt rẹt lạ lùng, về miếng sắt long long, về khuôn mặt hoảng hốt của Hào, và về sự thờ ơ, lạnh nhạt của những người trên xe buýt.
Tiếng khóc hòa lẫn với tiếng gào thét phẫn nộ. Họ đã bỏ qua. Họ đã không tin một đứa trẻ. Những sinh mạng ấy, những đau thương tột cùng ấy, có thể đã không xảy ra nếu ai đó trên chiếc xe buýt định mệnh đó, dù chỉ một người thôi, chịu lắng nghe Hào.
Khuôn mặt của Cô gái quay clip với nụ cười chế giễu và chiếc điện thoại trên tay, giờ đây không còn là hình ảnh xa lạ trong ký ức của Hào nữa, mà trở thành biểu tượng cho sự vô cảm đã góp phần vào bi kịch này. Một nụ cười, một sự thờ ơ, đổi lấy máu và nước mắt. Cái giá phải trả thật quá đắt. Những người dân Xóm nhỏ bắt đầu hiểu ra, và sự hối hận biến thành một ngọn lửa giận dữ âm ỉ. Ai đó đã ra đi oan uổng, bởi sự vô tâm của chính những người lớn lẽ ra phải bảo vệ họ.”
“Những người dân Xóm nhỏ đứng lặng. Tiếng khóc, tiếng gào thét từ xa vẫn vẳng tới, như những nhát dao cứa vào lương tâm họ. Họ nhìn Hào, đứa bé đứng đó, nhỏ bé và lạc lõng giữa sự hỗn loạn cảm xúc của người lớn. Đôi mắt ám ảnh của Hào, khuôn mặt lấm lem, và cả chiếc Xe đạp cũ mèm dựng tạm bên gốc cây, tất cả giờ đây như một lời buộc tội không lời.
Họ nhìn nhau. Trong mỗi ánh mắt, không còn là sự nghi ngờ, sự thờ ơ ban đầu. Thay vào đó là một nỗi đau tột cùng, pha lẫn với sự hối hận và tội lỗi. Sao họ lại mù quáng đến thế? Sao họ lại dễ dàng gạt bỏ lời nói chân thật ấy chỉ vì đó là của một đứa trẻ?
“”Cháu… cháu đã nói rồi mà…”” Một người phụ nữ nức nở, giọng nghẹn lại. “”Thằng bé đã cố gắng… cố gắng lắm rồi…””
Ông giáo già, người ít nói nhất trong xóm, khẽ lắc đầu, đôi mắt đỏ hoe. “”Chúng ta… chúng ta đã không tin nó. Chúng ta đã để mặc nó…””
Ông Tài, người thợ hồ vạm vỡ, nắm chặt tay. Những gân xanh nổi lên trên cánh tay rám nắng. Sự giận dữ với chính mình còn lớn hơn sự giận dữ với những người trên Xe buýt tuyến 43. Chính sự vô tâm của họ ở đây, tại Vệ đường này, đã đặt dấu chấm hết cho hy vọng cuối cùng.
Họ nhớ lại hình ảnh Hào gồng mình đạp chiếc xe cà tàng, cố gắng đuổi theo chiếc xe buýt. Nhớ lại tiếng kêu gọi tuyệt vọng của thằng bé. Nhớ lại cách họ quay lưng đi, coi đó chỉ là trò đùa, là sự phá phách của một đứa trẻ nghịch ngợm.
Và giờ đây, cái giá phải trả là quá đắt. Là những sinh mạng đã nằm xuống, là những gia đình tan nát. Nỗi ân hận muộn màng như một con thú dữ, bắt đầu gặm nhấm sâu vào từng thớ thịt, từng suy nghĩ của họ. Nó không chỉ là sự tiếc nuối, mà là sự giày vò. Cái cảm giác mình đã có thể ngăn chặn tai họa, nhưng đã không làm.
Họ nhìn Hào một lần nữa. Đứa trẻ ấy đã thấy trước thảm kịch. Đứa trẻ ấy đã cố gắng cảnh báo. Nhưng chính những người lớn ‘tỉnh táo’ này đã phớt lờ. Khuôn mặt Cô gái quay clip và nụ cười chế giễu của cô ta trên Xe buýt giờ đây trở thành hình ảnh phản chiếu của sự vô cảm lan tràn, không chỉ ở những người lạ trên xe, mà còn ở chính họ, những người dân Xóm nhỏ. Họ đã góp phần vào bi kịch này, bằng sự im lặng, bằng sự thờ ơ ngay tại ngưỡng cửa nhà mình.”
“Hào đứng đó, cảm nhận những ánh mắt của Người dân xóm nhỏ đổ dồn vào mình. Không còn là ánh nhìn khinh miệt hay tò mò như trước, mà là sự trộn lẫn của xót xa, hối hận và một điều gì đó giống như sự… đổ lỗi, dù mơ hồ. Họ nhìn cậu bé 12 tuổi với chiếc Xe đạp cũ mèm, nhỏ bé giữa sự hỗn loạn, và gánh nặng của những gì đã xảy ra như thể đang đè lên đôi vai non nớt của cậu.
Cậu đã cố gắng. Cậu đã đạp xe hết sức mình dưới cái nắng Trưa hè oi ả. Cậu đã hét lên, đã cầu xin Tài xế xe buýt dừng lại, đã cố gắng cảnh báo những Hành khách xe buýt thờ ơ Trên xe buýt tuyến 43. Cậu đã làm tất cả những gì một đứa trẻ có thể làm. Nhưng không đủ.
Tiếng còi xe cấp cứu, tiếng gào khóc từ phía Đường cao tốc, tất cả như dội vào tâm trí Hào. Đó là những sinh mạng mà cậu đã thấy trước định mệnh khủng khiếp của họ, chỉ mười phút sau khi chiếc xe buýt Chuyến cuối cùng lúc trưa đó rẽ vào cao tốc. Cậu đã có cơ hội. Cậu đã gần như thành công. Nhưng cuối cùng, cậu lại bị bỏ lại ở Vệ đường, bất lực nhìn chiếc xe mang theo tai họa khuất dạng.
Nỗi đau mất mát quá lớn, không chỉ của những người trên xe, mà còn là nỗi đau của sự thất bại cá nhân, của nỗ lực tuyệt vọng không thành. Nó hòa quyện với một cảm giác tội lỗi khó tả. Lỗi không phải do cậu – cậu biết điều đó. Nhưng cảm giác mình đã không thể cứu họ, cảm giác sức lực nhỏ bé của mình không đủ để chống lại sự vô tâm của người lớn, cứ gặm nhấm lấy tâm hồn cậu bé. Cậu đã thấy khuôn mặt chế giễu của Cô gái quay clip, đã thấy sự thờ ơ của những Hành khách xe buýt khác. Và giờ, cậu thấy sự hối hận trên khuôn mặt những Người dân xóm nhỏ.
Tất cả, tất cả như đang buộc tội cậu vì đã không đủ mạnh mẽ, không đủ nhanh nhẹn để thay đổi số phận nghiệt ngã đó. Gánh nặng ấy quá sức chịu đựng đối với một đứa trẻ. Hào khẽ run lên. Đôi mắt cậu, đã chứng kiến quá nhiều trong ngày hôm đó, giờ đây như vô hồn, nhìn thẳng về phía xa, nơi thảm kịch vừa xảy ra. Cậu bé lảo đảo, tưởng chừng như sắp ngã quỵ dưới sức nặng vô hình đang đè lên mình.”
“Cậu bé lảo đảo, tưởng chừng như sắp ngã quỵ dưới sức nặng vô hình đang đè lên mình. Một người phụ nữ lớn tuổi trong đám Người dân xóm nhỏ, khuôn mặt khắc khổ giờ nhòa đi vì nước mắt, lập tức bước tới, đỡ lấy vai Hào. Đám đông xao động. Tiếng rì rầm vang lên, không còn là lời bàn tán vô nghĩa, mà là những câu thốt lên đầy tiếc nuối, tự trách.
“”Trời đất ơi… Thằng bé nói thật à?””
“”Sao lúc đó mình không tin chứ?””
“”Nhìn nó chạy theo, cố gắng như vậy…””
Một người đàn ông trẻ hơn từ phía sau đám đông chạy bổ tới, thở hổn hển. Khuôn mặt anh tái mét, ánh mắt hoảng loạn. Anh vừa nghe tin tức qua điện thoại.
“”Mọi người ơi… Tai nạn thật rồi!”” anh hét lên, giọng lạc đi. “”Xe buýt… tuyến 43… ở ngay đoạn đường cao tốc mới rẽ vào… thiệt hại nặng lắm!””
Tin tức như một cú đấm giáng thẳng vào sự tỉnh táo còn sót lại của đám đông. Vẻ hối hận trên khuôn mặt Người dân xóm nhỏ càng đậm nét. Họ nhìn Hào, đứa trẻ 12 tuổi với chiếc Xe đạp cũ mèm, người duy nhất đã thấy trước thảm kịch và cố gắng ngăn cản nó, nhưng lại bị chính họ, những người lớn, những người “”khôn ngoan”” hơn, bỏ ngoài tai.
Hào không nghe rõ người đàn ông nói gì. Mọi âm thanh như bị bóp méo. Cậu chỉ thấy khuôn mặt của họ, những khuôn mặt giờ đây tràn ngập sự hối hận, trộn lẫn với nỗi sợ hãi mơ hồ về hậu quả của sự vô tâm. Cậu thấy họ nhìn cậu như thể cậu là nhân chứng sống, là lời buộc tội cho sự thờ ơ của họ. Cậu bé khẽ lắc đầu, đôi mắt vẫn vô hồn nhìn về phía Đường cao tốc. Tiếng còi xe cứu thương vẫn vọng lại, giờ nghe bi ai hơn gấp bội. Đó là âm thanh của những sinh mạng đã bị mất đi, cái giá phải trả cho sự vô cảm.
Trên chiếc xe buýt đã định mệnh đó, cái sự thờ ơ, thậm chí là chế giễu của Tài xế xe buýt, của Hành khách xe buýt, đặc biệt là Cô gái quay clip, giờ hiện về như một cơn ác mộng đối với những người còn lại trong xóm nhỏ. Họ nhận ra, mình cũng không khác gì họ trên chuyến Chuyến cuối cùng lúc trưa đó. Họ đã bỏ lại Hào ở Vệ đường, không tin lời cảnh báo của cậu bé. Và giờ, họ phải đối mặt với sự thật khủng khiếp đã xảy ra 10 phút sau đó.
Một bài học xương máu. Không chỉ là câu chuyện về Hào, về chiếc Xe buýt tuyến 43, mà là bài học về cả cộng đồng. Về việc con người hiện đại dễ dàng lướt qua những tín hiệu cảnh báo nhỏ nhoi từ cuộc sống, từ những người yếu thế. Về việc sự thờ ơ, cái “”mặc kệ”” của một khoảnh khắc có thể dẫn đến hậu quả khôn lường. Cái chết không chỉ đến với những người trên xe buýt, mà còn giết chết đi một phần nhân tính trong lòng những người ở lại.
Những ngày sau đó, xóm nhỏ chìm trong một không khí u ám. Tai nạn trên Đường cao tốc trở thành chủ đề ám ảnh. Từng câu chuyện nhỏ về những người trên chuyến xe định mệnh được truyền đi, càng làm sâu sắc thêm nỗi đau và sự hối hận của Người dân xóm nhỏ. Họ nhìn Hào bằng ánh mắt khác. Không còn là sự khinh thường hay tò mò, mà là sự tôn trọng lẫn xót xa. Câu chuyện về cậu bé 12 tuổi đạp Xe đạp cũ mèm dưới nắng Trưa hè oi ả để cảnh báo, nhưng bị bỏ lại, trở thành một truyền thuyết buồn, một lời nhắc nhở khắc nghiệt về cái giá của sự vô cảm.
Cuộc sống ở Xóm nhỏ vẫn tiếp diễn, nhưng không bao giờ còn như trước nữa. Những tiếng cười đùa bên hiên nhà thưa vắng dần, thay vào đó là những ánh mắt nhìn nhau đầy suy tư. Họ học cách lắng nghe, học cách quan tâm đến những tín hiệu nhỏ nhất, đặc biệt là từ những đứa trẻ, những người dường như yếu đuối nhưng đôi khi lại nhìn thấy sự thật rõ ràng hơn cả người lớn. Hào vẫn là Hào, vẫn đạp chiếc xe cũ trên con đường quen thuộc, nhưng gánh nặng trong lòng cậu có lẽ sẽ còn đó mãi. Tuy nhiên, câu chuyện của cậu đã gieo mầm một sự thay đổi. Sự thay đổi bắt nguồn từ nỗi đau tột cùng, từ một bài học được viết bằng máu và nước mắt trên Đường cao tốc. Nó nhắc nhở họ rằng, trong cuộc sống này, không có gì đáng sợ hơn sự vô cảm, và đôi khi, chỉ một hành động nhỏ bé, một lời tin tưởng đúng lúc, cũng có thể thay đổi cả một số phận. Xóm nhỏ đã học được bài học đó, một cách đau đớn nhất.”

