“Giữa lúc đưa ta;/ng cho người phụ nữ m;/ ất trẻ, xe chở qu;;an t//ài bỗng phát ra tiếng gõ liên hồi, tài xế tái mặt dừng xe, người nhà xúm vào mở nắp ra thì phát hiện… 👇👇
Chiếc xe ta//ng từ từ lăn bánh trên con đường làng nhỏ hẹp, chậm rãi và nặng nề như nỗi buồn trĩu xuống vai từng người đưa tiễn.
Người mất là Mai — cô gái tr;;ẻ đ//ẹp nhất làng, mới 26 tu//ổi, vừa đính hô//n chưa kịp tổ chức lễ cưới thì đột ngột qua đời do “”t;ai n//ạn bất ngờ”” theo lời báo tin vội vã của gia đình.
Đám t;an/g đông nghẹt, không chỉ vì tiếc thương, mà còn vì dân làng không ngớt xì xào: “”Cô Mai này kỳ l;;ạ lắm, mấy hôm trước còn thấy đi chợ cười nói…””.
Đang đi thì chiếc xe tang đột nhiên rung lắc mạnh.
Tài xế xanh mặt, chưa kịp hiểu chuyện gì thì âm thanh lộc cộc liên hồi vang lên từ cốp xe, nơi đặt qua;;n tà;;i.
Mặt mày người nhà tái mét.
Tiếng gõ mỗi lúc một dữ dội.
Một vài bà già hét toáng lên:
— “”Mau dừng lại! Mau mở ra xem có chuyện gì!””
Chiếc xe thắng gấp. Mấy thanh niên hốt hoảng chạy tới, tay run rẩy tháo nắp qu/an// tài.
Nắp bật ra. Cả đoàn người nín thở.
Bên trong thật không thể tin nổi.
-”
“Cả đoàn người nín thở, nhìn chằm chằm vào khoang gỗ vừa được bật nắp.
Không phải là khuôn mặt Mai nằm đó, bình yên trong tấm liệm trắng như mọi người vẫn hình dung về một người đã khuất.
Bên trong chiếc quan tài không phải là thi thể, mà là một cảnh tượng hoàn toàn không thể tin nổi, khiến mọi tiếng xì xào, khóc than lập tức tắt lịm.
Chiếc quan tài chất đầy những thứ lộn xộn: nào là quần áo cũ vò nhàu, nào là giấy báo vo viên lấp đầy khoảng trống. Nằm chơ vơ trên cùng, giữa đống bùi nhùi ấy, là một chiếc loa nhỏ màu đen, thứ vừa phát ra tiếng gõ ‘lộc cộc’ kinh hoàng. Chiếc loa vẫn còn hơi ấm, có lẽ vừa được tắt đi vội vã khi xe dừng lại.
Sự thật trần trụi, tàn nhẫn hơn bất cứ lời đồn ác ý nào, đập vào mắt từng người.
Mấy thanh niên vừa mở nắp đứng sững, tay vẫn còn giữ
mép gỗ, mặt trắng bệch như vôi.
Vài bà già không kìm được tiếng hét kinh hãi, ôm ngực lùi lại như gặp ma.
Người nhà Mai, lúc nãy còn tái mét vì lo sợ linh hồn người chết đòi hỏi, giờ lại sững sờ đến mức hóa đá. Họ nhìn nhau, nhìn vào cái quan tài rỗng tuếch chứa đầy rác rưởi và một chiếc loa, không thốt nên lời. Nỗi buồn bỗng chốc nhường chỗ cho sự bàng hoàng, lẫn lộn cả tức giận và xấu hổ khó tả.
Tài xế xe tang như thoát khỏi cơn ác mộng, nhưng lại rơi vào một cơn ác mộng khác, đứng dựa vào thành xe, lắp bắp: “”Cái… cái gì thế này?””
Cả con đường làng im lặng như tờ, chỉ còn nghe tiếng gió heo may thổi qua, và tiếng thở gấp gáp, nặng nề của những người chứng kiến.
Cái quan tài rỗng không kia, với đống đổ nát bên trong và chiếc loa im lìm, là lời giải thích cho tiếng gõ kỳ lạ, đồng thời là dấu chấm hỏi khổng lồ cho số phận của Mai.
Nếu Mai không ở đây… vậy Mai đang ở đâu?”
“Cả con đường làng im lặng như tờ, chỉ còn nghe tiếng gió heo may thổi qua, và tiếng thở gấp gáp, nặng nề của những người chứng kiến. Cái quan tài rỗng không kia, với đống đổ nát bên trong và chiếc loa im lìm, là lời giải thích cho tiếng gõ kỳ lạ, đồng thời là dấu chấm hỏi khổng lồ cho số phận của Mai. Nếu Mai không ở đây… vậy Mai đang ở đâu?
Đúng lúc sự bàng hoàng đạt đến đỉnh điểm, một âm thanh khẽ khàng, yếu ớt vang lên, lạc lõng trong không gian chết chóc. Một tiếng rên.
“”Ư… ư…””
Mọi ánh mắt đang dán vào cái quan tài rỗng chợt chệch hướng. Họ nhìn quanh, tìm xem tiếng động phát ra từ đâu. Rồi một chi tiết nhỏ bé nhưng không thể bỏ qua lọt vào tầm mắt của Tài xế xe tang, người vẫn đang tựa vào xe, mặt tái mét. Một ngón tay. Trên tấm phản gỗ đặt ngay bên cạnh chiếc quan tài rỗng tuếch kia, nơi Mai được cho là đã nằm yên chờ chôn cất trước khi được đưa vào quan tài, một ngón tay chợt khẽ nhúc nhích dưới tấm vải trắng.
“”Kia… kia kìa!”” Tài xế lắp bắp, run rẩy chỉ tay.
Như một làn sóng điện chạy qua, mọi ánh mắt đổ dồn về phía tấm phản. Họ căng mắt nhìn, không dám tin vào điều mình đang thấy. Lại một tiếng rên nữa, rõ hơn một chút. Rồi ngón tay kia lại nhúc nhích, lần này mạnh hơn. Thậm chí, cả bàn tay dưới tấm vải trắng cũng khẽ co lại.
Là Mai!
Không thể nào! Mai đã chết cơ mà? Đã nằm yên bất động suốt từ hôm qua? Bác sĩ đã xác nhận?
Sự thật tàn khốc về chiếc quan tài rỗng chưa kịp tiêu hóa, giờ lại bị nghiền nát bởi cảnh tượng không thể tin nổi này. Cô gái 26 tuổi, được báo là đã tử nạn trong “”tai nạn bất ngờ””, người mà cả làng đang đưa tiễn ra đồng, lại đang có dấu hiệu của sự sống, nằm vật vã ngay bên cạnh chiếc quan tài giả mạo của mình!
Cả đám tang như vỡ òa. Tiếng la hét kinh hoàng hòa lẫn tiếng kinh ngạc, hoảng loạn. Vài bà già lúc nãy đã sợ hãi giờ lại kêu thất thanh, có người ngã khụy. Mấy thanh niên đang đứng sững bên quan tài rỗng cũng giật bắn mình, vội vã chạy lại chỗ Mai. Người nhà Mai, nét mặt từ bàng hoàng chuyển sang sửng sốt tột độ, rồi vội vã chạy lại, không tin nổi vào mắt mình.
Họ vây quanh Mai, cuống quýt vén tấm vải trắng lên. Khuôn mặt Mai nhợt nhạt, đôi mắt nhắm nghiền, nhưng ngực cô khẽ phập phồng. Cô vẫn đang thở!
“”Mai! Mai ơi!”” Tiếng gọi run rẩy vang lên.
Giữa con đường làng đầy bụi đất, với chiếc xe tang án ngữ và chiếc quan tài rỗng trơ trọi, Mai nằm đó, mong manh nhưng có sự sống, trong vòng vây của sự hỗn loạn, kinh hoàng, và một loạt câu hỏi khủng khiếp treo lơ lửng trong không khí.”
“Người nhà Mai, nãy giờ vẫn đứng như trời trồng, giờ đây như bừng tỉnh sau giấc mộng kinh hoàng. Họ không tin vào mắt mình. Cô con gái, người thân yêu được cho là đã chết, lại đang nằm đây, sống động? Vài người già lảo đảo, chân mềm nhũn suýt ngã, phải vịn vào người bên cạnh. Một vài người khác, như bị một lực vô hình thúc đẩy, đột ngột lao về phía Mai, ánh mắt long lên.
Họ quỳ sụp xuống bên cạnh Mai, những bàn tay run rẩy vội vã vén tấm vải trắng đã che khuất cô suốt từ sáng. Khuôn mặt Mai nhợt nhạt, đôi môi khô khốc, nhưng hơi thở yếu ớt vẫn thoát ra, làm ngực cô phập phồng.
“”Mai! Mai ơi!”” Một người phụ nữ trung niên, có lẽ là mẹ Mai, kêu lên thất thanh, giọng đứt quãng vì nghẹn ngào. Bà đưa tay run rẩy chạm nhẹ vào má con gái, nước mắt giàn giụa. “”Con ơi! Con còn sống! Ôi trời ơi!””
Người cha, nét mặt đầy kinh ngạc và hạnh phúc tột độ, cũng cúi xuống, tay đặt lên trán Mai. Ông lắp bắp không nói nên lời, chỉ có tiếng nấc nghẹn bật ra từ cổ họng.
“”Mai… là Mai thật sao?”” Một người dì thốt lên, vẫn còn chưa hết bàng hoàng. Bà vừa mừng rỡ vì cháu còn sống, vừa run sợ không hiểu điều gì đang xảy ra. “”Chuyện gì thế này? Tại sao… tại sao con lại nằm ở đây?””
Những tiếng khóc nấc nghẹn ngào, tiếng gọi tên Mai run rẩy, hòa lẫn vào sự hỗn loạn của đám đông. Người nhà Mai vây kín lấy cô, vừa cố gắng lay gọi con gái tỉnh dậy, vừa nhìn nhau đầy hoang mang, không thể lý giải nổi cảnh tượng khó tin này. Niềm vui vỡ òa khi người thân yêu được tìm thấy còn sống trộn lẫn với nỗi sợ hãi khôn tả về âm mưu đứng sau cái chết giả và chiếc quan tài rỗng.”
“Giữa đám đông, tiếng xì xào bàn tán càng lúc càng lớn, át dần cả tiếng khóc nấc nghẹn ngào của gia đình Mai. Những ngón tay chỉ trỏ, những ánh mắt soi mói đổ dồn về phía chiếc quan tài và cô gái đang nằm đó.
“”Thấy chưa, tôi đã nói rồi mà!”” Một bà già có vẻ cay nghiệt lên tiếng, giọng đầy ẩn ý. “”Cái giống gì mà chết đi sống lại thế kia? Chắc chắn không phải người thường!””
Bà khác tiếp lời, khuôn mặt nhăn nhó đầy nghi kỵ. “”Tai nạn bất ngờ ư? Nực cười! Chết rồi người ta chôn, đằng này… tại sao lại có tiếng động? Tại sao nó lại nằm trong quan tài?””
Mấy thanh niên, vừa nãy còn đang ngơ ngác, giờ tụ lại thành nhóm nhỏ, thì thầm.
“”Có khi nào… không phải chết thật không?”” Một người nói, giọng rụt rè.
“”Không chết sao lại chôn?”” Người khác bác bỏ ngay. “”Chắc chắn là có uẩn khúc gì đó. Ai làm chuyện này? Ai muốn chôn sống cô ta?””
Tiếng bàn tán lan nhanh như cháy rừng. Từ sự ngạc nhiên ban đầu, cảm xúc của Dân làng nhanh chóng chuyển sang hoài nghi và phẫn nộ. Họ nhìn Người nhà Mai với ánh mắt dò xét. Tại sao họ lại đồng ý chôn cất nhanh như vậy? Có phải họ biết chuyện?
“”Lẽ nào… cô Mai có thù oán gì với ai?”” Một giọng khác vang lên. “”Hay là do chuyện tình cảm?””
Những lời đồn thổi, những câu hỏi tu từ đầy hàm ý lan đi. Sự kiện kỳ lạ này không chỉ là một tai nạn sống sót, nó lập tức biến thành một bí ẩn kinh hoàng cần được giải mã. Sự nghi ngờ về cái chết “”được báo cáo”” của Mai và lý do thực sự cô bị chôn sống bỗng trở thành tâm điểm, đẩy không khí đám tang từ bi thương sang căng thẳng tột độ. Mọi con mắt đều đổ dồn vào Mai, vào chiếc quan tài rỗng và vào gia đình cô, đòi hỏi một lời giải thích.”
“Từ sự ngạc nhiên ban đầu, cảm xúc của Dân làng nhanh chóng chuyển sang hoài nghi và phẫn nộ. Họ nhìn Người nhà Mai với ánh mắt dò xét. Tại sao họ lại đồng ý chôn cất nhanh như vậy? Có phải họ biết chuyện?
“”Lẽ nào… cô Mai có thù oán gì với ai?”” Một giọng khác vang lên. “”Hay là do chuyện tình cảm?””
Những lời đồn thổi, những câu hỏi tu từ đầy hàm ý lan đi. Sự kiện kỳ lạ này không chỉ là một tai nạn sống sót, nó lập tức biến thành một bí ẩn kinh hoàng cần được giải mã. Sự nghi ngờ về cái chết “”được báo cáo”” của Mai và lý do thực sự cô bị chôn sống bỗng trở thành tâm điểm, đẩy không khí đám tang từ bi thương sang căng thẳng tột độ. Mọi con mắt đều đổ dồn vào Mai, vào chiếc quan tài rỗng và vào gia đình cô, đòi hỏi một lời giải thích.
Giữa lúc đám đông đang sục sôi bởi những lời đồn đoán và nghi kỵ, một bóng người đột ngột lao tới phía Mai. Đó là Huy, người yêu chưa cưới của cô. Khuôn mặt anh tái nhợt vì kinh hoàng và lo lắng, nhưng đôi mắt lại rực lên một tia hy vọng và quyết tâm mãnh liệt. Anh gạt phăng những lời xì xào xung quanh, quỳ xuống cạnh Mai.
“”Mai! Mai ơi!”” Anh khẽ gọi, bàn tay run rẩy chạm vào má cô. Cảm nhận hơi ấm yếu ớt từ làn da cô, trái tim anh như vỡ òa.
Anh bật dậy, quay về phía đám đông đang chen chúc, giọng nói đầy khẩn thiết vang lên, át cả tiếng ồn ào: “”Cô ấy còn sống! Mọi người! Cô ấy còn sống!””
Những lời nói của Huy như một cú sốc điện, khiến đám đông chợt im bặt trong giây lát. Nhưng rồi, tiếng xì xào lại nổi lên, kèm theo cả sự hoài nghi.
“”Sống sao được? Vừa nãy còn…””
“”Thật không vậy?””
“”Mau đưa cô ấy ra! Ngay lập tức!”” Huy không đôi co. Anh quay lại, cùng với vài thanh niên vừa nãy đã giúp mở nắp quan tài, họ nhanh chóng và cẩn thận đỡ Mai dậy. Họ nhẹ nhàng đặt cô nằm xuống chiếc chiếu trải tạm trên mặt đất, cố gắng không gây thêm tổn thương nào.
Huy nhìn quanh, khuôn mặt đầy lo lắng và ra lệnh dứt khoát: “”Gọi bác sĩ! Mau gọi bác sĩ đến đây! Và gọi cả công an nữa! Phải làm rõ chuyện này!””
Những người xung quanh, ban đầu còn ngơ ngác và sợ hãi, giờ đây như bừng tỉnh. Một vài người chạy vội đi tìm điện thoại, số khác thì vẫn đứng nhìn đầy sửng sốt, chứng kiến cảnh tượng khó tin đang diễn ra ngay trước mắt họ. Không khí căng thẳng ban nãy vẫn còn đó, nhưng đã thêm vào sự gấp gáp và hoảng loạn trước tình thế bất ngờ. Mai nằm đó, yếu ớt, giữa vòng vây của sự sống và cái chết, còn Huy và những người giúp anh đang chạy đua với thời gian.”
“Mai nằm đó, trên chiếc chiếu tạm bợ. Làn da cô trắng bệch, gần như trong suốt dưới ánh nắng gay gắt buổi trưa. Môi cô khô khốc, nứt nẻ. Đôi mắt, vừa mở ra sau cơn hôn mê kinh hoàng, vẫn còn lờ đờ, vô hồn nhìn chằm chằm lên bầu trời như thể cô chưa thực sự trở về với thế giới này. Huy quỳ xuống bên cạnh, cẩn thận đỡ đầu cô lên một chút. Anh run rẩy đưa tay chạm vào trán cô, nóng rát.
“”Mai… em thấy thế nào? Nói anh nghe đi, Mai?”” Giọng Huy lạc đi vì xúc động.
Mai khẽ chớp mắt, chậm chạp. Ánh nhìn vô định của cô lướt qua khuôn mặt Huy, qua những khuôn mặt xa lạ đang cúi xuống nhìn cô với đủ loại biểu cảm – từ sợ hãi, kinh ngạc đến tò mò, dò xét. Cô cố gắng cử động đôi môi, phát ra âm thanh.
“”Ư… ư…””
Chỉ là tiếng rên rất khẽ, yếu ớt, gần như không nghe rõ. Cô lại cố gắng thêm lần nữa, cổ họng khô rát như bị xé toạc.
“”N… nướ…””
Tiếng nói chỉ như hơi thở. Cô dường như muốn nói gì đó, một lời giải thích, một câu hỏi, nhưng cơ thể kiệt quệ và tâm trí còn đang choáng váng không cho phép. Nước mắt từ khóe mắt cô lặng lẽ trào ra, lăn xuống thái dương, thấm vào chiếu. Chúng không phải là nước mắt của sự hiểu biết hay đau khổ tột cùng, mà là nước mắt của sự bàng hoàng, lạc lõng, và cả nỗi sợ hãi nguyên thủy. Khuôn mặt cô vẫn biểu lộ sự trống rỗng, như thể linh hồn chưa kịp hoàn hồn về với thể xác.
Những Dân làng đứng xung quanh xì xào. Vài Bà già run rẩy lùi lại, niệm Phật. Mấy Thanh niên vừa giúp đỡ cũng nhìn nhau đầy lo lắng.
“”Cô ấy… cô ấy vẫn chưa tỉnh táo hẳn…”” Một người lẩm bẩm.
“”Nhìn kìa… tội quá…”” Một người khác thì thầm, ánh mắt xen lẫn thương hại và sợ hãi.
Huy nhìn tình trạng của Mai, ruột gan thắt lại. Cô yếu ớt đến mức không thể tự mình ngồi dậy, không thể nói một câu trọn vẹn. Đây không chỉ là cú sốc về thể chất mà còn là tổn thương tâm lý khủng khiếp. Anh quay sang đám đông, giọng nói lại vang lên, lần này bình tĩnh và quyết liệt hơn:
“”Nước! Có ai lấy cho tôi ít nước không? Cô ấy cần nước!””
Một vài người vội vã chạy đi. Không khí vẫn đặc quánh sự căng thẳng, nhưng đã pha thêm sự thương cảm cho nạn nhân. Tuy nhiên, phía xa hơn, những ánh mắt dò xét vẫn hướng về phía Người nhà Mai. Bí ẩn về việc cô bị chôn sống vẫn chưa được giải đáp, và sự yếu đuối, hoang mang của Mai lúc này chỉ càng làm tăng thêm sự nghi ngờ và phẫn nộ của đám đông.”
“Một vài người vội vã chạy đi. Không khí vẫn đặc quánh sự căng thẳng, nhưng đã pha thêm sự thương cảm cho nạn nhân. Tuy nhiên, phía xa hơn, những ánh mắt dò xét vẫn hướng về phía Người nhà Mai. Bí ẩn về việc cô bị chôn sống vẫn chưa được giải đáp, và sự yếu đuối, hoang mang của Mai lúc này chỉ càng làm tăng thêm sự nghi ngờ và phẫn nộ của đám đông.
Huy cẩn thận hơn, nhẹ nhàng điều chỉnh tư thế cho Mai để cô nằm thoải mái hơn một chút trong lúc chờ nước. Anh đỡ lấy vai cô, tay kia luồn dưới lưng cô. Lúc đó, ngón tay anh lướt qua cổ tay Mai. Anh khựng lại. Có thứ gì đó không ổn. Anh cúi xuống nhìn kỹ, gạt nhẹ vạt áo để lộ cổ tay cô.
Dưới ánh mặt trời gay gắt, một vệt bầm tím sẫm màu hiện rõ trên cổ tay trắng bệch của Mai, kéo dài như một đường lằn. Vết bầm không phải là kiểu do va đập thông thường, mà là một đường hằn sâu, sắc nét, trông giống như dấu vết của một vật gì đó siết chặt, cực mạnh. Huy nhíu mày. Cổ tay bên kia cũng có một vết tương tự, mờ hơn nhưng vẫn đủ để nhận ra. Anh vội vàng lật vạt áo lên cao hơn một chút, kiểm tra cánh tay trên. Phía bắp tay, gần khuỷu tay, lại có thêm những vết bầm tròn, nhỏ, rải rác, như thể bị vật gì đó nhọn, cứng ấn vào.
Huy thoáng rùng mình. Đây không giống vết thương do tai nạn giao thông nào cả. Xe lật? Văng ra? Va đập? Những vết này không khớp. Chúng trông giống… giống bị khống chế, bị trói buộc hơn.
Một trong Mấy Thanh niên đang đứng gần đó, chú ý đến biểu hiện của Huy, liền lên tiếng hỏi:
“”Anh Huy, cô ấy sao vậy ạ?””
Huy không trả lời ngay. Anh vẫn nhìn chằm chằm vào những vết bầm trên người Mai, khuôn mặt đanh lại. Nghi ngờ ban đầu của anh, về một âm mưu nào đó đằng sau cái chết được báo cáo là “”tai nạn””, bỗng chốc được củng cố bởi những bằng chứng vật lý này. Chúng nói lên một câu chuyện khác hẳn.
“”Nhìn này,”” Huy trầm giọng nói, chỉ vào cổ tay Mai. Giọng anh chứa đầy sự cảnh giác và cả tức giận đang nhen nhóm. “”Đây không phải là tai nạn.””
Mấy Thanh niên cúi xuống nhìn, mắt họ mở to khi thấy những vết bầm đáng ngờ. Những người khác nghe thấy, cũng xúm lại gần hơn, cố gắng chen chân để nhìn rõ. Tiếng xì xào lại nổi lên, lần này không chỉ là sợ hãi hay thương cảm, mà là sự kinh hãi và tức giận xen lẫn.
“”Vết gì thế kia?””
“”Giống bị trói…””
“”Trời ơi, cô ấy bị trói ư?””
Vài Bà già ban nãy còn niệm Phật giờ run rẩy chỉ trỏ, nét mặt đầy kinh hoàng.
“”Tôi biết ngay mà… làm gì có chuyện trùng hợp…””
“”Đây không phải tai nạn rồi…””
Đám đông bắt đầu sôi sục. Ánh mắt đổ dồn về phía Người nhà Mai đang đứng cách đó không xa, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh một cách khó khăn. Sự thật kinh hoàng đang dần hé lộ, không phải qua lời nói, mà qua những dấu vết câm lặng trên cơ thể người con gái vừa thoát khỏi nấm mồ. Sự nghi ngờ đã biến thành bằng chứng.”
“Sự nghi ngờ đã biến thành bằng chứng.
Tiếng xì xào lúc này đã khác hẳn, không còn là những lời thương xót hay kinh hãi thuần túy, mà xen lẫn sự phẫn nộ ngùn ngụt. Hàng chục cặp mắt từ đám đông đang sôi sục lập tức xoay về phía nhóm Người nhà Mai. Họ đứng cách đó không xa, vẻ mặt cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng dưới ánh mắt thiêu đốt của hàng chục người, sự giả tạo ấy nhanh chóng tan biến.
Trong nhóm Người nhà ấy, một người đàn ông trung niên, có vẻ là anh trai của Mai, người ban nãy còn lớn tiếng kêu gọi đưa tang cho kịp giờ. Ánh mắt kinh hãi và buộc tội của đám đông đổ dồn vào ông ta.
Khuôn mặt ông ta thoạt tiên còn giữ được nét bàng hoàng, nhưng khi nhận ra hàng trăm con mắt đang nhìn chằm chằm vào mình với đầy sự buộc tội, sắc mặt ông ta bỗng tái mét lại, không còn một giọt máu. Đôi mắt láo liên, đảo qua đảo lại như muốn tìm đường trốn thoát, nhưng tứ phía đều là những khuôn mặt giận dữ, căm ghét. Ông ta run rẩy, không kiểm soát được. Mồ hôi túa ra trên trán, nhỏ giọt xuống gò má hốc hác. Lồng ngực phập phồng dồn dập.
Huy, với đôi mắt sắc lạnh, cũng khóa chặt ánh nhìn vào người đàn ông đó. Anh đã thấy đủ. Ánh mắt ông ta, sự run rẩy sợ hãi tột độ kia, chính là bằng chứng sống động nhất. Chắc chắn có điều gì đó mờ ám liên quan đến cái chết của Mai, và người này… người này biết tất cả, hoặc thậm chí là kẻ chủ mưu.
“”Ông ta… Ông ta là người đầu tiên báo tin con bé chết…”” Một Bà già lên tiếng run rẩy, giọng chỉ trỏ. “”Bảo là tai nạn… Tai nạn gì mà bầm tím khắp người như thế này?””
“”Thằng khốn nạn!”” Một Thanh niên khác không kìm được giận dữ, bước lên phía trước một bước. “”Ông biết gì về chuyện này đúng không?””
Cả nhóm Người nhà lập tức lùi lại một bước, co rúm vào nhau. Người đàn ông kia thì như đứng chôn chân tại chỗ, chân tay run lẩy bẩy, muốn nói gì đó nhưng cổ họng nghẹn ứ lại. Khuôn mặt ông ta giờ phút này, dưới ánh nắng gay gắt của buổi trưa hè, lộ rõ sự sợ hãi tột cùng, như thể đang đối diện với chính bản án của mình ngay giữa đường làng.”
“Huy nhìn thẳng vào mắt người đàn ông đang run rẩy. Giờ phút này, không cần bất kỳ lời nói nào nữa. Cái chết của Mai… không phải là tai nạn. Anh biết chắc chắn điều đó.
“”Ông… ông nói rõ đi! Chuyện này là sao?”” Một Bà già khác, khuôn mặt nhăn nheo đầy căm phẫn, giọng the thé vang lên giữa đám đông im lặng. “”Tại sao con bé nằm trong quan tài lại còn sống? Tai nạn gì mà ra nông nỗi này hả?””
Người đàn ông ngẩng đầu lên, đôi mắt hoảng loạn quét một vòng. Lời buộc tội từ mọi phía như những nhát dao đâm thẳng vào ông ta. Ông ta mở miệng, cố gắng nói điều gì đó, nhưng chỉ phát ra những tiếng lắp bắp không thành lời.
“”Nói đi! Đừng có ậm ừ!”” Một Thanh niên khác tiến sát hơn, nắm chặt hai bàn tay, gân xanh nổi lên. “”Ông che giấu cái gì? Mai chết vì cái gì?””
Những người còn lại trong nhóm Người nhà, bao gồm cả vợ và con của người đàn ông, cũng đang tái mét mặt mày. Họ co rúm lại phía sau ông ta, không dám ngẩng đầu lên. Họ cũng biết gì đó? Hay chỉ đang sợ hãi lây?
“”Không… không phải…”” Người đàn ông cuối cùng cũng nặn ra được vài tiếng, giọng khô khốc như vỏ cây. “”Tai nạn thật… đúng là tai nạn…””
“”Tai nạn à?”” Bà già ban nãy cười khẩy, tiếng cười chua chát vang vọng. “”Vậy cái vết bầm này là sao? Cái tiếng gõ này là sao? Ông nghĩ chúng tôi ngu à?””
Huy bước tới, đứng đối diện người đàn ông, ánh mắt sắc như dao cạo. “”Ông nói dối,”” Huy chậm rãi, từng chữ một như đóng đinh vào không khí. “”Mai không chết vì tai nạn. Nói sự thật đi! Chuyện gì đã xảy ra với Mai?””
Khuôn mặt người đàn ông xám ngoét lại. Ông ta nhìn Huy, nhìn đám đông đang gầm ghè xung quanh, rồi lại nhìn xuống quan tài nơi thi thể… không, nơi Mai vẫn còn đang thở yếu ớt. Dường như mọi đường lui đều bị cắt đứt. Ông ta nuốt nước bọt khan.
“”Không phải tại tôi… Không phải tại tôi…”” Ông ta lẩm bẩm, rồi đột nhiên như tìm thấy lối thoát, ngón tay run rẩy chỉ vào Tài xế đang đứng nép mình ở góc. “”Tại nó! Nó lái xe ẩu! Nó… nó làm con bé ra nông nỗi này!””
Tài xế giật mình, ngẩng phắt dậy. “”Ông nói gì vậy? Tôi… tôi chỉ lái xe thôi mà!””
Đám đông lại xôn xao. Sự chú ý tạm thời chuyển sang Tài xế. Nhưng Huy vẫn giữ ánh mắt kiên định trên người đàn ông. Kẻ này đang cố gắng đổ lỗi. Mọi chuyện chắc chắn phức tạp hơn nhiều so với một vụ tai nạn giao thông đơn thuần. Cái chết được báo trước, sự bầm tím bất thường, và bây giờ là tiếng gõ từ bên trong quan tài…”
“””Đủ rồi!”” Huy gằn giọng, cắt ngang lời biện hộ yếu ớt của người đàn ông. “”Đừng vòng vo nữa! Tôi hỏi ông, tại sao Mai nằm trong quan tài lại còn sống? Tại sao thi thể con bé lại có vết bầm như bị đánh đập? Nói thật đi!””
Đám đông lại càng thêm phẫn nộ. Những lời lẩm bẩm giận dữ vang lên. Vài Bà già nhào tới gần hơn, khuôn mặt đỏ gay. Mấy Thanh niên siết chặt nắm đấm, sẵn sàng lao vào.
“”Nói đi! Ông đã làm gì con bé?””
“”Sự thật là gì?””
Người đàn ông run rẩy bần bật. Ánh mắt tuyệt vọng liếc nhìn vợ con đang cúi gằm mặt sau lưng, rồi nhìn những khuôn mặt đầy giận dữ đang vây lấy ông ta. Hơi thở của ông ta gấp gáp. Tiếng gõ yếu ớt từ trong quan tài như những nhát búa gõ vào lương tâm, càng khiến ông ta thêm hoảng loạn.
“”Không… không phải tai nạn…”” Cuối cùng, ông ta bật ra, giọng run rẩy không thể kiểm soát. “”Là… là dàn dựng…””
Cả đám đông chết lặng. Tiếng ồn ào lắng xuống đột ngột, chỉ còn tiếng gió xào xạc và tiếng thở dốc của chính họ.
Huy siết chặt tay. “”Dàn dựng?”” Anh lập lại, giọng lạnh như băng. “”Tại sao? Tại sao lại phải dàn dựng cái chết của Mai?””
Người đàn ông gục xuống, hai tay ôm đầu, nước mắt giàn giụa. “”Tiền… là vì tiền… Nợ nần chồng chất… Chúng tôi… chúng tôi nghĩ chỉ cần con bé biến mất một thời gian… để làm bảo hiểm… để thoát nợ…””
Một Bà già kêu lên the thé: “”Bảo hiểm? Mày dám làm vậy với cháu mình chỉ vì tiền sao? Đồ súc vật!””
“”Không… không phải tôi… không chỉ mình tôi…”” Người đàn ông ngẩng mặt lên, khuôn mặt nhăn nhó vì sợ hãi và hối hận. “”Còn… còn có người khác… Họ nói chỉ cần đưa con bé đi xa… một thời gian… Họ hứa sẽ lo hết… không ngờ… không ngờ lại ra nông nỗi này…”” Ông ta lắp bắp, ánh mắt hoảng loạn chuyển hướng sang nhóm Người nhà đang đứng nép mình. “”Họ… họ biết… Họ cũng tham gia…””
Những Người nhà kia đồng loạt giật mình, khuôn mặt trắng bệch. Họ cố gắng lùi lại, muốn trốn khỏi tầm mắt của đám đông.
“”Ai? Ai nữa?”” Huy lao tới, túm lấy cổ áo người đàn ông. “”Nói hết đi! Kẻ nào đã hãm hại Mai?””
Người đàn ông bị túm, nghẹt thở, chỉ vào một người trong nhóm Người nhà, giọng đứt quãng: “”Ông… ông ta… là người lên kế hoạch chính…””
Cả đám đông quay phắt lại nhìn theo hướng ông ta chỉ. Một người đàn ông trung niên khác trong nhóm Người nhà, nãy giờ vẫn im lặng, bỗng tái mét, cố gắng chen qua đám đông để bỏ chạy.”
“Người đàn ông trung niên kia, khuôn mặt trắng bệch như không còn giọt máu, hoảng loạn chen qua đám đông. Mấy Thanh niên lập tức hiểu ý, không nói lời nào, lao theo chặn đường.
“”Đứng lại!””
“”Không cho nó chạy!””
Đám đông xôn xao hẳn lên, nhiều người thốt lên kinh ngạc, chỉ trỏ. Vài Bà già miệng lẩm bẩm những lời cay nghiệt, ánh mắt tóe lửa.
Người đàn ông chạy như bay, vấp váp trên con Đường làng gồ ghề. Nhưng Mấy Thanh niên còn nhanh hơn, họ vây lấy ông ta chỉ trong vài giây, khống chế chặt.
“”Buông ra! Các người làm gì vậy?”” Ông ta hét lên, vùng vẫy tuyệt vọng.
Huy tiến đến, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào mặt ông ta. Người đàn ông vừa thú tội lúc nãy run rẩy chỉ tay về phía ông ta, giọng lạc đi: “”Là ông ta… Ông ta nói… nói chỉ cần làm theo lời ông ta… đưa con bé đi… sẽ có tiền trả nợ…””
“”Đưa đi đâu? Làm gì?”” Huy gằn giọng, quay lại nhìn ông ta, người đang bị Mấy Thanh niên giữ chặt.
Người đàn ông bị giữ im bặt, cố gắng tránh ánh mắt của Huy và đám đông. Khuôn mặt ông ta vặn vẹo.
“”Nói đi! Kế hoạch của mày là gì?”” Một Thanh niên tức giận lắc mạnh vai ông ta.
“”Không… không có gì…”” Ông ta lắp bắp.
“”Không có gì mà Mai lại nằm trong quan tài còn sống thế này sao?”” Huy hét lớn. “”Nói hết đi! Các người đã làm gì con bé?””
Trước áp lực từ Huy và sự giận dữ bủa vây của đám đông, cùng với lời khai run rẩy của người đàn ông đầu tiên, sự kháng cự của ông ta tan vỡ. Ông ta quỵ xuống, miệng lẩm bẩm những lời đứt quãng.
“”Là… là tôi… Tôi nói với ông ta…”” Ông ta chỉ vào người vừa thú tội. “”…rằng Mai có bảo hiểm nhân thọ giá trị lớn… Nếu con bé chết đi, tôi sẽ được thừa kế một khoản… đủ để trả nợ cho cả hai gia đình… và còn dư ra…””
Cả đám đông như nín thở. Tiếng gõ yếu ớt từ trong quan tài lại vang lên, như một lời tố cáo đau đớn.
“”Vậy là vì tiền?”” Một Bà già uất nghẹn. “”Mày vì tiền mà giết hại cháu mình sao? Đồ cầm thú!””
“”Không! Không phải giết!”” Ông ta vội vàng thanh minh, giọng nghèn nghẹn. “”Tôi không định giết… chỉ là… chỉ là muốn con bé biến mất một thời gian thôi…”” Ông ta ngẩng mặt lên, ánh mắt đầy tội lỗi. “”Tôi đã tính toán… Nếu tạo ra một vụ tai nạn… con bé sẽ chết… Bảo hiểm sẽ chi trả… Nhưng tôi lại không muốn mang tiếng giết người…””
“”Vậy nên mày dàn dựng?”” Huy hỏi, giọng run lên vì căm phẫn.
“”Đúng vậy…”” Ông ta cúi gằm mặt. “”Tôi đã chuốc thuốc mê Mai… khi con bé đến nhà… rồi đưa con bé lên xe… làm giả một vụ tai nạn giao thông… Báo cáo lại là Mai đã tử vong ngay tại chỗ…””
“”Nhưng tại sao lại đưa vào quan tài khi con bé còn sống?”” Huy không thể tin vào tai mình.
Ông ta run rẩy giải thích: “”Tôi… tôi nghĩ… thuốc mê sẽ tác dụng lâu… Hơn nữa… tôi nghĩ… đưa vào quan tài… rồi chôn đi… sẽ không ai phát hiện ra… cho đến khi tôi giải quyết xong mọi chuyện… Tôi dự định… sẽ đưa con bé ra… sau một thời gian… khi tiền bảo hiểm đã được chi trả… và mọi chuyện đã lắng xuống…”” Ông ta nghẹn ngào. “”Tôi không ngờ… thuốc mê lại hết tác dụng nhanh như vậy… Con bé tỉnh dậy…””
Lời thú tội kinh hoàng như một nhát dao đâm vào tim mỗi người. Tiếng gõ từ quan tài như minh chứng rõ ràng nhất cho sự tàn độc của kế hoạch này. Đám đông bàng hoàng, rồi sự bàng hoàng chuyển thành sự giận dữ tột độ.
“”Chôn sống?””
“”Chúng mày dám chôn sống cháu tao?””
“”Đồ độc ác!””
Vài Bà già lao tới, muốn xé xác hai người đàn ông ra. Mấy Thanh niên phải vất vả giữ họ lại.
Huy nhìn hai người đàn ông quỵ lụy trên đất, ánh mắt tóe lửa căm hận. Anh quay sang quan tài, nơi Mai đang vật lộn để sống sót. Anh biết, câu chuyện kinh hoàng này mới chỉ là sự khởi đầu.”
“Đám đông như vỡ òa. Sự bàng hoàng phút chốc bị cơn thịnh nộ thay thế. Những tiếng thì thầm kinh ngạc ban đầu biến thành tiếng gầm gừ, rồi những lời chửi rủa vang vọng khắp Đường làng.
“”Đồ khốn nạn!””
“”Giết nó đi!””
“”Vì tiền mà mày dám làm thế à?””
Vài Bà già, nước mắt lăn dài nhưng ánh mắt đầy lửa giận, cố gắng thoát khỏi vòng tay cản trở của Mấy Thanh niên để lao vào cấu xé hai người đàn ông đang run rẩy trên đất.
“”Trời ơi là trời! Cháu tôi… mày dám chôn sống cháu tao!”” Một Bà già gào lên, giọng lạc đi vì phẫn uất. Bà chỉ tay về phía hai người đàn ông, ngón tay run bần bật. “”Cái giống cầm thú! Không bằng con vật!””
“”Tôi không cố ý… Tôi không muốn chết…”” Người đàn ông vừa thú tội lắp bắp, khuôn mặt co rúm lại vì sợ hãi trước cơn cuồng nộ của đám đông.
Người đàn ông còn lại, Tài xế, cũng trắng bệch, cúi gằm mặt, không dám đối diện với ánh mắt tóe lửa của Dân làng.
“”Không chết? Mày nhốt con bé vào đấy, rồi tính chôn xuống đất mà bảo là không muốn chết sao?”” Một Thanh niên quát lớn, siết chặt tay giữ lấy Tài xế. “”Mày nghĩ con bé sẽ sống được bao lâu trong cái hộp gỗ mục này?””
Tiếng gõ yếu ớt, đều đặn từ bên trong quan tài vẫn tiếp tục vang lên, âm thanh đó giờ đây không chỉ là tín hiệu cầu cứu, mà còn là lời tố cáo đanh thép nhất, xoáy sâu vào lương tâm (nếu còn) của những kẻ gây tội.
Người nhà Mai, những người trước đó còn đang chìm trong đau buồn, giờ đây hoàn toàn suy sụp. Họ không khóc nữa, mà chỉ biết đứng trơ ra nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt, sự phản bội tàn nhẫn mà họ vừa nghe khiến họ tê dại. Một Người nhà run rẩy tiến lại gần Huy, giọng run run: “”Huy… đó là sự thật sao? Thật sự là… vì tiền…?””
Huy không trả lời, ánh mắt anh vẫn dán chặt vào hai kẻ thủ ác. Anh siết chặt nắm đấm, cảm giác bất lực và giận dữ bủa vây. Căm phẫn thay cho Mai, căm phẫn thay cho những người dân chất phác bị lừa dối.
Không khí đám tang đã hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho sự căm ghét và đau đớn. Những vòng hoa tang tóc, những chiếc khăn tang trắng giờ đây như càng làm nổi bật thêm sự tàn khốc của tội ác. Dân làng không còn giữ kẽ, họ xô đẩy, chỉ trỏ, lời nói như những viên đá ném thẳng vào mặt hai kẻ thủ ác.
“”Nhốt nó vào đấy cho chết đói đi!””
“”Cho nó nếm mùi bị chôn sống đi!””
“”Đồ súc vật!””
Mấy Thanh niên phải rất vất vả để ngăn cản Vài Bà già và những người khác xông vào đánh đập hai người đàn ông. Họ biết rằng cần giữ hai kẻ này lại để làm rõ mọi chuyện.
Trong khi đó, tiếng gõ từ bên trong quan tài ngày càng yếu dần, nhưng vẫn kiên trì vang lên trong cơn bão giận dữ của Dân làng. Mỗi tiếng gõ như một nhát dao khứa vào trái tim những người chứng kiến, thúc giục họ phải hành động.”
“Những tiếng la hét, chửi rủa của Dân làng bỗng bị át đi bởi âm thanh chói tai, vọng lại từ phía đầu Đường làng. Tiếng còi xe công an ngày càng rõ, xé tan không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Chỉ vài giây sau, một chiếc xe công an lao tới, dừng lại cách đám đông không xa.
Hai người cảnh sát bước nhanh xuống xe, lập tức đối diện với cảnh tượng hỗn loạn: một đám đông đầy phẫn nộ, hai người đàn ông đang bị Mấy Thanh niên ghì chặt dưới đất, và chiếc quan tài đặt ngay giữa đường, từ bên trong vẫn văng vẳng tiếng gõ yếu ớt.
“”Chuyện gì đang xảy ra ở đây?”” một người cảnh sát hỏi to, giọng dứt khoát.
Huy, hoặc một trong Mấy Thanh niên, lập tức chạy đến, giọng nói run run vì vừa giận dữ vừa xúc động, tường trình lại mọi chuyện một cách vội vã: “”Thưa chú, hai người này… chúng nó định chôn sống Mai! Con bé còn sống trong quan tài! Chính thằng này vừa khai ra!”” Anh chỉ tay về phía người đàn ông vừa thú tội.
Người cảnh sát còn lại tiến lại gần quan tài, lắng nghe tiếng gõ. Ánh mắt anh ta lập tức thay đổi, trở nên nghiêm nghị. Ông quay lại, nhìn thẳng vào hai kẻ đang run rẩy dưới đất.
“”Giải thích!”” Người cảnh sát ra lệnh.
Nhưng hai kẻ thủ ác chỉ cúi gằm mặt, thân hình run lên bần bật. Họ không dám đối diện với ánh mắt sắc lạnh của người thi hành pháp luật và sự căm ghét tột độ của Dân làng.
Nhận thấy tình hình khẩn cấp và bằng chứng rõ ràng (tiếng gõ từ quan tài, lời khai ban đầu), người cảnh sát lập tức ra quyết định.
“”Còng tay chúng lại!””
Đồng chí còn lại nhanh chóng rút còng số 8, tiến tới ghì chặt hai kẻ thủ ác. Dân làng giãn ra, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào cảnh tượng. Hai người đàn ông không chống cự, chỉ cúi gằm mặt, đôi vai co lại, như muốn tan biến vào không khí. Họ đã không còn là những kẻ kiêu ngạo hay mưu mô, mà chỉ là những thân xác tội lỗi, run rẩy trước vành móng ngựa lương tâm và pháp luật.
Trước sự chứng kiến của tất cả mọi người, hai kẻ thủ ác bị còng tay, đứng co ro giữa Đường làng. Tiếng gõ từ quan tài bỗng như vang vọng hơn, như một lời phán quyết cuối cùng dành cho những kẻ đã định cướp đi mạng sống của nó. Sự phẫn nộ của Dân làng dịu đi một chút, nhường chỗ cho sự chờ đợi công lý.”
“Người cảnh sát vừa ra lệnh còng tay, người còn lại đã nhanh chóng thực hiện. Lúc này, Mấy Thanh niên vội vã chạy tới chiếc quan tài. Họ không chờ lệnh thêm, chỉ nhìn nhau, ánh mắt quyết tâm. “”Mở ra!”” một người hô vang.
Dân làng dạt ra, nín thở theo dõi. Mấy Thanh niên cùng vài người đàn ông khỏe mạnh trong đám đông lập tức xúm vào, dùng hết sức lực nhấc nắp quan tài. Chiếc nắp nặng nề được nâng lên, hé lộ cảnh tượng bên trong.
Ánh sáng ban ngày chiếu vào, mọi người đồng loạt rùng mình. Mai nằm co ro trong quan tài, bộ quần áo tang trắng lấm lem, gương mặt tái nhợt không còn giọt máu, đôi mắt mở to đầy kinh hoàng. Cơ thể cô run lên bần bật, miệng hé mở như đang cố gắng hít lấy từng ngụm không khí. Tiếng gõ đã dừng hẳn, thay vào đó là những tiếng thều thào, yếu ớt phát ra từ lồng ngực cô.
“”Mai! Trời ơi, Mai ơi!”” Tiếng kêu thất thanh của Người nhà vang lên. Mẹ Mai lao tới, suýt ngất xỉu. Dân làng ùa lên, xô đẩy muốn nhìn rõ.
“”Tránh ra! Tránh ra hết!”” người cảnh sát thứ nhất lập tức hét lên, giữ trật tự. “”Để không khí! Cô ấy cần không khí!””
Trong lúc đó, một chiếc xe cứu thương màu trắng với đèn nháy lập lòe lao tới, dừng lại ngay phía sau xe công an. Hai nhân viên y tế, một nam một nữ, nhanh chóng bước xuống, mang theo túi cứu thương và cáng. Họ đã nhận được thông báo khẩn cấp từ lực lượng công an.
Nhân viên y tế nữ quỳ xuống bên cạnh quan tài, nhẹ nhàng kiểm tra mạch và hơi thở của Mai. “”Còn mạch, rất yếu,”” cô nói nhanh. Nhân viên y tế nam đặt một bình oxy mini cạnh mũi Mai.
Mai thở hổn hển, cố gắng quay đầu nhìn xung quanh. Đôi mắt sợ hãi dán vào những khuôn mặt quen thuộc của Người nhà và Dân làng, rồi lại nhìn sang hai kẻ đang bị còng tay đứng gần đó. Một tiếng nấc nghẹn ngào bật ra từ cổ họng cô.
“”Bình tĩnh nào cô gái,”” nhân viên y tế nam nói nhỏ nhẹ. “”Chúng tôi sẽ đưa cô đến bệnh viện.””
Họ cẩn thận đỡ Mai dậy. Cơ thể cô mềm nhũn, gần như không còn sức lực. Mấy Thanh niên và vài người đàn ông giúp họ đưa Mai ra khỏi quan tài, nhẹ nhàng đặt lên cáng. Người nhà vây quanh, khóc lóc và gọi tên Mai.
“”Để chúng tôi làm việc,”” người cảnh sát nói, vừa giúp đẩy đám đông ra. “”Các cô chú, bác ở đây bình tĩnh. Chúng tôi sẽ đưa cháu đi cấp cứu. Còn ở đây, chúng tôi sẽ xử lý.”” Anh chỉ tay về phía hai kẻ thủ ác đang cúi gằm mặt.
Nhân viên y tế nhanh chóng đẩy cáng về phía xe cứu thương. Mai nằm trên cáng, đôi mắt vẫn chưa hết sợ hãi, nhìn trân trân lên bầu trời xanh ngắt. Sau bao nhiêu thời gian ở trong bóng tối, ánh sáng mặt trời dường như chói lóa đến nhức nhối.
Tiếng còi xe cứu thương vang lên, xé tan không khí. Chiếc xe lăn bánh, chở theo Mai – người tưởng chừng đã chết – lao đi trên Đường làng, hướng về phía bệnh viện. Đám đông đứng lặng nhìn theo, vẫn còn chưa hết bàng hoàng trước sự việc vừa xảy ra. Hai kẻ tội lỗi đứng đó, bị còng tay, là minh chứng sống cho tội ác tày trời suýt thành sự thật.”
“Đám đông đứng lặng nhìn theo chiếc xe cứu thương khuất dần trên Đường làng, sự bàng hoàng vẫn còn nguyên trên khuôn mặt mỗi người. Cảnh tượng Mai sống lại từ quan tài, rồi được đưa đi cấp cứu, ám ảnh tâm trí họ. Hai kẻ thủ ác, bị còng tay, đứng đó như tượng đá, cúi gằm mặt dưới ánh nhìn phẫn nộ và kinh tởm của Dân làng.
“”Trời đất quỷ thần ơi! Thật không thể tin được!”” Một bà lão trong Vài bà già thốt lên, tay run run chỉ vào chiếc quan tài trống rỗng vẫn còn nằm chỏng chơ trên đường. “”Nó… nó sống lại thật!””
“”Còn hơn thế, bà ơi!”” Mấy thanh niên, những người vừa trực tiếp mở nắp quan tài, vẫn còn run rẩy. “”Cô Mai… cô ấy bị nhốt trong đó! Có người hãm hại cô ấy!””
Tin tức lan đi với tốc độ chóng mặt, nhanh hơn cả gió. Từ Đường làng, nó chạy vào từng ngõ nhỏ, từng nhà trong thôn. Chỉ trong chốc lát, cả làng đều hay tin. Người đang làm đồng bỏ cuốc, người đang nấu ăn bỏ dở nồi cơm, tất cả đều đổ xô ra, vừa đi vừa hỏi han, xác nhận.
“”Nghe nói con Mai nhà ông Sáu… nó sống lại hả?””
“”Không phải sống lại, nó chưa chết! Bị ai đó nhốt trong đó!””
“”Trời ơi, ai mà ác thế? Cái con bé hiền lành như thế mà…””
Tiếng bàn tán xôn xao khắp nơi. Những cuộc tụ tập nhỏ nhanh chóng hình thành ở đầu ngõ, dưới gốc cây đa, bên giếng nước. Dân làng, với đôi mắt mở to đầy kinh ngạc và sợ hãi, vừa kể lại những gì họ nghe được, vừa thêm thắt những chi tiết suy đoán.
Vài bà già ngồi thành vòng tròn, nhai trầu bỏm bẻm, liên tục lắc đầu. “”Tôi đã bảo mà! Cái đám cưới này có gì đó không ổn! Số con bé này khổ quá!”” Một bà xuýt xoa. “”Thương nó quá đi mất thôi! Bị chôn sống như thế thì còn gì là người nữa!””
Mấy thanh niên thì sôi sục hơn. Họ kể đi kể lại cảnh tượng kinh hoàng lúc mở nắp quan tài, giọng đầy căm phẫn. “”Nhìn cô ấy kìa! Tái nhợt, run rẩy… Ai mà làm thế này xứng đáng bị trời tru đất diệt!””
Những người khác thì tập trung vào câu hỏi: “”Ai? Ai là kẻ độc ác đó?”” Họ nhìn về phía hai kẻ bị còng tay đang đứng gần xe công an, đôi mắt rực lửa giận dữ. Cơn thịnh nộ của Dân làng dường như muốn thiêu đốt cả hai kẻ đó.
Người nhà Mai, sau cơn sốc ban đầu, giờ đây chỉ còn lại nỗi đau xót và sự phẫn nộ tột cùng. Họ khóc ngất, vừa vì thương Mai, vừa vì căm hận những kẻ đã suýt chút nữa cướp đi mạng sống của con cháu họ.
Cả làng quê yên bình giờ đây như bị một cơn địa chấn quét qua. Câu chuyện về Mai sống lại từ quan tài, về âm mưu tàn độc đằng sau đó, trở thành tâm điểm của mọi cuộc nói chuyện. Sự sợ hãi, căm phẫn, và lòng thương xót trộn lẫn vào nhau, tạo nên một bầu không khí căng thẳng bao trùm lấy Đường làng và cả những ngõ nhỏ sâu hun hút. Mọi người đều biết rằng, câu chuyện này chỉ mới là bắt đầu. Sự thật kinh hoàng nhất vẫn còn ở phía trước.”
“Tại bệnh viện, Mai nằm trên giường trắng toát, cơ thể gầy gò đến đáng thương. Mấy ngày sau vụ việc kinh hoàng, cô vẫn còn yếu lắm. Khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt trũng sâu đầy sợ hãi. Người nhà Mai thay phiên nhau túc trực, ánh mắt đầy lo lắng và xót xa nhìn cô. Họ không dám rời đi dù chỉ một bước, sợ hãi những cơn ác mộng vẫn đang ám ảnh Mai ngay cả khi tỉnh táo.
“”Con gái ơi, con không sao rồi, không sao rồi,”” mẹ Mai thều thào, nắm chặt bàn tay gầy guộc của cô. Mai chỉ khẽ nhúc nhích ngón tay, không nói nên lời. Ánh mắt cô nhìn xa xăm, như thể tâm hồn vẫn còn mắc kẹt trong bóng tối lạnh lẽo của chiếc quan tài gỗ. Những âm thanh ghê rợn, mùi ẩm mốc, và nỗi tuyệt vọng tột cùng vẫn luẩn quẩn trong tâm trí cô.
Bên ngoài phòng bệnh, tin tức về vụ án nhanh chóng được làm rõ. Kẻ thủ ác chính là người chồng sắp cưới và cô bạn thân nhất của Mai, những kẻ đã cấu kết với nhau vì tiền và sự ghen ghét đố kỵ. Họ đã bỏ thuốc mê vào đồ uống của Mai trong đêm trước đám cưới, đợi cô ngất lịm rồi dàn dựng hiện trường giả một vụ tai nạn. Kế hoạch của chúng là đưa Mai vào quan tài sớm, chờ đến khi chôn cất xong thì mọi dấu vết sẽ bị xóa sạch. Nhưng chúng không ngờ, Mai, bằng một ý chí sinh tồn phi thường, đã tỉnh lại trong giờ phút cận kề cái chết và gõ cửa tìm sự sống.
Phiên tòa diễn ra nhanh chóng. Trước những bằng chứng không thể chối cãi và lời khai của các nhân chứng (là những Người nhà, Dân làng và Mấy thanh niên trực tiếp cứu Mai), cả hai kẻ thủ ác đã phải cúi đầu nhận tội. Ánh mắt căm hận của Dân làng và sự phẫn nộ tột cùng của Người nhà hướng về chúng trong suốt phiên xử. Bản án thích đáng được tuyên, trả lại sự công bằng cho Mai và gieo nỗi kinh hoàng cho những kẻ dám coi rẻ mạng sống con người.
Vụ án khép lại, nhưng cuộc đời Mai thì như vừa mới bắt đầu lại từ đống tro tàn. Cô xuất viện, về nhà, nhưng ngôi nhà thân thuộc giờ đây lại chất chứa những ký ức đau thương. Hình ảnh chiếc quan tài, khuôn mặt ghê tởm của kẻ hãm hại, sự lạnh lẽo của lòng đất… tất cả bám riết lấy cô. Mai thu mình lại, sợ hãi thế giới bên ngoài. Cô sợ tiếng động lớn, sợ bóng tối, sợ cả những ánh mắt hiếu kỳ lẫn thương hại của Dân làng. Đôi khi, cô cảm thấy như mình vẫn còn ngửi thấy mùi gỗ mục và đất ẩm. Người nhà kiên nhẫn chăm sóc, động viên, nhưng dường như khoảng cách giữa Mai và thế giới thực ngày càng rộng ra.
Những ngày trôi qua thật chậm chạp. Mai dành phần lớn thời gian nằm trên giường, nhìn trân trối lên trần nhà. Cả thể chất và tinh thần cô đều bị tàn phá nặng nề. Có những lúc, cô nghĩ rằng chết đi còn dễ dàng hơn là đối mặt với nỗi đau này. Nhưng rồi, hình ảnh Người nhà yêu thương, khuôn mặt bàng hoàng của những Mấy thanh niên đã cứu mình, và sự công bằng đã được thực thi lại kéo cô về. Cô nhận ra, mình đã chiến đấu để sống sót, không thể bỏ cuộc dễ dàng như vậy.
Người nhà tìm đủ mọi cách để giúp Mai hồi phục. Họ dẫn cô đi gặp bác sĩ tâm lý. Những buổi trị liệu ban đầu thật khó khăn. Mai rất ít nói, chỉ ngồi lặng lẽ hoặc khóc. Nhưng dần dần, dưới sự hướng dẫn của bác sĩ và tình yêu thương vô điều kiện của Người nhà, Mai bắt đầu mở lòng. Cô học cách đối diện với nỗi sợ hãi, học cách gọi tên những cảm xúc tiêu cực đang dày vò mình. Hành trình này không hề dễ dàng, mỗi bước tiến đều là một cuộc chiến đấu nội tâm dữ dội. Cô vẫn giật mình mỗi khi nghe tiếng gõ cửa, vẫn ám ảnh bởi những cơn ác mộng, nhưng những khoảnh khắc bình yên đã bắt đầu xuất hiện.
Mai bắt đầu tập đi bộ nhẹ nhàng trong vườn. Ánh nắng mặt trời, tiếng chim hót, mùi hương của đất… những điều tưởng chừng như rất đỗi bình thường giờ đây lại trở thành liều thuốc xoa dịu tâm hồn cô. Cô nhận ra thế giới vẫn còn tươi đẹp, dù đã có lúc cô tưởng mình sẽ không bao giờ thấy ánh sáng nữa. Cô bắt đầu nói chuyện nhiều hơn với Người nhà, cùng họ chuẩn bị bữa ăn, cùng họ xem tivi. Những hoạt động đơn giản đó giúp cô cảm thấy mình vẫn còn là một phần của cuộc sống, không bị tách biệt.
Một ngày nọ, Mai quyết định đi ra ngoài. Lần đầu tiên sau vụ việc, cô bước chân ra khỏi cổng nhà. Dân làng nhìn cô với ánh mắt khác xưa – không còn chỉ là sự hiếu kỳ hay thương hại, mà còn là sự ngưỡng mộ dành cho nghị lực phi thường của cô. Vài bà già ngồi dưới gốc cây đa nhìn theo, lắc đầu khẽ khàng, nhưng ánh mắt không còn vẻ tiêu cực hay đồn đoán, chỉ còn sự cảm thông và cầu mong bình an cho cô gái trẻ. Mấy thanh niên từng cứu cô tiến lại gần, ngập ngừng hỏi thăm. Mai mỉm cười nhẹ nhàng, một nụ cười yếu ớt nhưng chân thành. Cô biết, mình không thể trốn tránh quá khứ, nhưng cô có thể chọn cách đối mặt với nó và bước tiếp.
Cuộc đời Mai đã rẽ sang một hướng hoàn toàn mới. Đám cưới đã không diễn ra, tương lai mà cô từng vẽ ra đã sụp đổ hoàn toàn. Nhưng thay vào đó, cô tìm thấy một con đường khác, chậm rãi hơn, nhưng chắc chắn hơn. Cô không còn vội vã tìm kiếm hạnh phúc bên ngoài, mà học cách hàn gắn và yêu thương bản thân. Cô tìm đến một nhóm hỗ trợ dành cho những người sống sót sau chấn thương tâm lý, ở đó cô gặp gỡ những người có câu chuyện tương tự, tìm thấy sự đồng cảm và sức mạnh. Mai bắt đầu viết, ghi lại những suy nghĩ, cảm xúc của mình. Việc trút bỏ gánh nặng lên trang giấy giúp cô giải tỏa phần nào nỗi đau.
Đã lâu lắm rồi, Mai mới cảm nhận được sự bình yên trong tâm hồn. Nó không phải là sự quên lãng, mà là sự chấp nhận. Chấp nhận rằng những điều tồi tệ đã xảy ra, chấp nhận rằng vết sẹo tinh thần sẽ còn đó, nhưng nó không định nghĩa con người cô. Mai biết, hành trình tìm lại niềm tin vào cuộc sống vẫn còn dài, vẫn còn nhiều thử thách. Nhưng cô không còn đơn độc. Bên cạnh cô là Người nhà yêu thương, là những người bạn mới thấu hiểu, và quan trọng nhất, là chính bản thân cô – mạnh mẽ hơn bao giờ hết sau khi đã vượt qua cánh cửa sinh tử. Cô nhìn về phía trước, không còn sợ hãi, mà bằng ánh mắt tràn đầy hy vọng. Cô tin rằng, sau cơn bão tố, cầu vồng sẽ xuất hiện, và cuộc đời, dù có gập ghềnh đến đâu, vẫn xứng đáng để sống và yêu thương.”

