Tôi phải lòng cô em gái xinh nhất làng nhưng lại trót dại làm chị gái cô ấy có bầu, tôi định bảo cô chị bỏ đi để chạy theo tình yêu của đời mình thì nào ngờ đâu đúng ngày đi vào viện…
Tôi phải lòng cô em gái xinh nhất làng, người con gái khiến cả đám trai trong vùng ngẩn ngơ. Nhưng trong một phút trót dại, tôi lại khiến chị gái cô ấy mang b-ầu.
Nhiều đêm nằm trằn trọc, tôi tự nhủ phải lựa chọn. Trái tim tôi khao khát được bên em gái, còn trách nhiệm lại trói chặt với chị gái. Cuối cùng, tôi hèn nhát đưa ra quyết định tàn nhẫn: khuyên cô chị bỏ đi, để tôi có thể chạy theo tình yêu đời mình.
Nào ngờ đúng ngày tôi chuẩn bị đưa chị vào viện, tim tôi đập loạn, mồ hôi túa ra như tắm, thì cửa phòng cấp cứu bật mở… Bác sĩ bước ra thông báo 👇👇
Cửa phòng cấp cứu bật mở. Một Bác sĩ bước ra, vẻ mặt tiều tụy, đôi mắt đỏ hoe ngấn lệ. Ánh nhìn nặng trĩu của anh ta dừng lại trên Chàng trai, người đang đứng như trời trồng, toàn thân run rẩy.
Chàng trai không nói nên lời, cổ họng như bị thắt chặt.
Bác sĩ hít một hơi sâu, giọng nói nghẹn ngào, khó nhọc:
“Xin chia buồn… Chúng tôi đã cố gắng hết sức…”
Mỗi lời nói của Bác sĩ như một nhát dao cứa vào tim Chàng trai. Lồng ngực anh đau thắt.
Bác sĩ cúi đầu, tránh ánh mắt của Chàng trai, tiếp tục bằng giọng thì thào:
“…nhưng thai phụ đã mất rất nhiều máu và…”
Chàng trai sững sờ. Tim anh như ngừng đập. Anh đứng bất động, mọi âm thanh xung quanh bỗng chốc trở nên vô nghĩa, không thể tin vào những gì mình vừa nghe.
Chàng trai chết lặng, cảm giác như có hàng ngàn mũi kim đâm vào lồng ngực. Bác sĩ thấy rõ sự bàng hoàng trên gương mặt anh, nhưng ánh mắt đau đáu vẫn không giấu được sự chua chát khi tiếp tục câu chuyện.
Bác sĩ hít thở sâu, giọng nói lại run rẩy, khàn đặc:
“Cô ấy… có một biến chứng thai kỳ cực kỳ hiếm gặp, chưa ai từng biết đến. Một dị tật bẩm sinh về mạch máu ẩn sâu bên trong cơ thể.”
Đầu Chàng trai quay cuồng, những từ ngữ của Bác sĩ vang vọng như tiếng chuông báo tử.
Bác sĩ nhìn thẳng vào Chàng trai, ánh mắt như muốn xuyên thủng tâm can anh.
“Việc cố gắng… bỏ thai trong tình trạng đó đã đẩy mọi thứ đến bờ vực. Tác động vào tử cung đã gây ra xuất huyết ồ ạt… Không thể cầm máu được…”
Chàng trai cảm thấy như một cú đấm giáng mạnh vào bụng. Mọi thứ trước mắt anh chao đảo. Toàn thân anh mất hết sức lực. Anh lảo đảo, rồi khuỵu gối xuống nền hành lang lạnh lẽo của Bệnh viện.
Một cảm giác tội lỗi ghê gớm, tột cùng nhấn chìm Chàng trai. Hối hận. Nỗi hối hận giày vò, thiêu đốt trái tim anh. Anh biết, chính anh đã đẩy Cô chị gái vào cõi chết, vì sự ích kỷ, vì tình yêu mù quáng của mình. Tiếng khóc nghẹn ngào bật ra khỏi cổ họng, hòa vào không gian im lặng đến rợn người.
Chàng trai vẫn đang khuỵu gối, nước mắt giàn giụa, tiếng nấc nghẹn ngào xé toạc sự tĩnh lặng của hành lang Bệnh viện. Nỗi hối hận và sự kinh hoàng bóp nghẹt anh, khi ý thức về cái chết của Cô chị gái, và vai trò của anh trong đó, giáng xuống như một gáo nước lạnh.
Đột nhiên, từ phía xa hành lang, một bóng dáng nhỏ bé hớt hải lao tới. Đó là Cô em gái. Cô bé chạy như bay, mái tóc xõa tung, đôi mắt đỏ hoe sưng húp vì khóc. Khi nhìn thấy Chàng trai đang gục xuống và nghe loáng thoáng những lời thì thầm xung quanh về một mất mát, Cô em gái dừng phắt lại, khuôn mặt cô bé trắng bệch, đôi môi run rẩy.
Cô em gái lảo đảo bước đến gần, nhìn Chàng trai với ánh mắt vừa đau khổ tột cùng, vừa chất vấn đầy căm hờn. Giọng cô bé vỡ òa, lạc đi trong nước mắt:
“Tại sao anh lại ở đây? Anh đã làm gì chị con? Chị con mất thật rồi sao?”
Chàng trai ngẩng đầu lên. Ánh mắt tuyệt vọng của Cô em gái như hàng ngàn mũi kim đâm thẳng vào tim anh. Anh sững sờ, không thể thốt nên lời. Anh muốn giải thích, muốn phủ nhận, nhưng mọi từ ngữ đều mắc kẹt trong cổ họng. Khuôn mặt anh tái mét, sự hoảng loạn tột độ hiện rõ. Làm sao anh có thể đối mặt với ánh mắt đầy đau đớn và lời chất vấn đau đáu ấy của người con gái mà anh yêu? Anh chỉ biết cúi gằm mặt xuống, toàn thân run rẩy, bất lực chìm trong biển cảm giác tội lỗi. Cô em gái đứng đó, nước mắt vẫn tuôn rơi, đôi mắt không rời khỏi dáng vẻ khốn khổ của Chàng trai, như thể đang chờ đợi một câu trả lời, một lời thú tội, hay ít nhất là một lời giải thích cho thảm kịch kinh hoàng vừa ập đến.
Một tiếng thét xé lòng vang lên, cắt ngang sự tĩnh lặng đầy ám ảnh. Người phụ nữ lớn tuổi, gương mặt hằn sâu những nếp nhăn của thời gian và nỗi đau, lao đến như một mũi tên. Bà không nhìn Chàng trai, mà lập tức ôm chầm lấy Cô em gái, siết chặt cô bé vào lòng, tiếng nấc nghẹn ngào vỡ òa.
“Con ơi, sao lại thế này? Chị con… chị con thật sự bỏ mẹ rồi sao?” Bà run rẩy vuốt tóc Cô em gái, nước mắt bà hòa lẫn vào dòng nước mắt của con gái, tạo thành một dòng thác bi thương.
Sau khoảnh khắc đau đớn ấy, ánh mắt Người phụ nữ lớn tuổi chợt chạm vào Chàng trai. Gương mặt bà bỗng méo mó đi vì căm hờn, như thể vừa nhìn thấy một con quỷ. Bà đẩy Cô em gái ra, đứng thẳng dậy, đôi mắt đỏ ngầu ghim chặt vào Chàng trai. Từng lời bà thốt ra như những nhát dao đâm thẳng vào lòng anh.
“Mày… thằng khốn nạn! Mày dám làm chị mày có bầu rồi hại chết nó sao? Mày không biết nó là chị em ruột thịt của mày à?”
Lời nói của Người phụ nữ lớn tuổi như một tiếng sét đánh ngang tai Chàng trai. Anh chết lặng, toàn thân đông cứng tại chỗ, máu trong người như ngừng chảy. Anh không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Chị em ruột thịt? Cái gì cơ? Khung cảnh xung quanh như vỡ vụn, mọi âm thanh đều biến mất, chỉ còn lại tiếng vọng của câu nói kinh hoàng đó. Anh nhớ lại những lời Bác sĩ đã nói về cái thai.
“Không thể nào… không thể nào…” Chàng trai lẩm bẩm, đôi môi tái nhợt run rẩy, cố gắng phản bác một sự thật quá đỗi tàn nhẫn.
Cô em gái, vừa gượng dậy sau nỗi đau mất chị, nghe được lời Người phụ nữ lớn tuổi, cũng như bị rút hết sinh khí. Đôi mắt cô bé mở to kinh hoàng, nhìn chằm chằm vào Chàng trai rồi đến Người phụ nữ lớn tuổi. Khuôn mặt cô bé trắng bệch như tờ giấy, đôi chân không còn sức lực, ngã quỵ xuống sàn Bệnh viện lạnh lẽo, một tiếng thét nghẹn ngào tắc ở cổ họng, không thể thoát ra. Mọi thứ sụp đổ trong khoảnh khắc.
‘Người phụ nữ lớn tuổi’ nhìn ‘Cô em gái’ đang ngã quỵ, rồi lại trừng mắt nhìn ‘Chàng trai’, nỗi đau và sự phẫn uất dường như xé toạc bà ra. Nước mắt lã chã rơi, giọng bà nghẹn ngào nhưng đầy căm hờn.
“Mày không tin ư? Mày nghĩ tao nói dối để đổ tội cho mày sao?” ‘Người phụ nữ lớn tuổi’ thét lên, từng tiếng như cắt vào không khí. “Cha con… ông ấy đã có con với người phụ nữ khác trước khi cưới mẹ con. Ba đứa bây là anh em ruột!”
Câu nói cuối cùng như một lưỡi dao sắc lạnh đâm xuyên qua tim ‘Chàng trai’. Toàn bộ thế giới quan của anh, những ký ức về tình yêu, về những khoảnh khắc ngọt ngào với ‘Cô em gái’ đều bị thiêu rụi thành tro bụi. Anh cảm thấy một cơn buồn nôn kinh hoàng trào lên. Mọi thứ trở nên mờ ảo, quay cuồng. Anh lùi lại, va vào bức tường lạnh lẽo phía sau, cố gắng tìm điểm tựa trong cơn chấn động tột cùng. ‘Chàng trai’ không thể nào chấp nhận được sự thật này.
“Không… không thể nào…” ‘Chàng trai’ lẩm bẩm, môi anh tái nhợt, khô khốc. Tình yêu anh dành cho ‘Cô em gái’, thứ tình cảm anh từng nghĩ là thiêng liêng và bất diệt, giờ đây biến thành nỗi kinh hoàng ghê tởm, một tội lỗi tày trời. Hình ảnh ‘Cô em gái’ với nụ cười rạng rỡ, đôi mắt trong veo bỗng méo mó đi trong tâm trí anh, biến thành một bóng ma ám ảnh.
‘Người phụ nữ lớn tuổi’ quỵ xuống bên ‘Cô em gái’, ôm chặt cô bé vào lòng, tiếng nấc xé lòng. “Mẹ xin lỗi, con gái. Mẹ xin lỗi vì đã giấu giếm các con. Mẹ chỉ muốn bảo vệ các con khỏi sự thật nghiệt ngã này…” Bà vuốt ve mái tóc rối bù của ‘Cô em gái’, nước mắt bà làm ướt đẫm vai cô bé. “Cha con, ông ấy muốn giữ kín bí mật này để các con được lớn lên trong bình yên. Để các con không phải chịu đựng gánh nặng của quá khứ.”
‘Cô em gái’ nằm bất động trong vòng tay của mẹ, đôi mắt mở to nhìn trần nhà trắng toát của Bệnh viện. Nước mắt không ngừng chảy thành dòng trên gương mặt trắng bệch. Trái tim cô bé tan nát, không chỉ vì mất chị, mà còn vì sự thật kinh hoàng vừa được hé lộ. Cô cảm thấy ghê tởm chính bản thân mình, ghê tởm tình yêu ngang trái mà cô đã dành cho ‘Chàng trai’. Mọi thứ, tất cả những giấc mơ, những hy vọng tươi đẹp đều bị nghiền nát dưới chân sự thật tàn nhẫn này. ‘Chàng trai’ và cô là anh em ruột. Anh và ‘Cô chị gái’… là anh em ruột. Cô bé rùng mình, cố gắng hét lên, nhưng âm thanh vẫn bị mắc kẹt nơi cổ họng, chỉ còn những tiếng nấc nghẹn ngào và hơi thở đứt quãng.
Không gian tại Bệnh viện chìm trong sự im lặng đáng sợ, nặng trĩu bởi những lời thú tội kinh hoàng. ‘Chàng trai’ đứng như pho tượng, tâm trí anh quay cuồng trong cơn ác mộng hiện thực, còn ‘Cô em gái’ thì bất động trong vòng tay ‘Người phụ nữ lớn tuổi’, cả hai đều bị nghiền nát bởi sự thật tàn khốc. Ngay lúc nỗi bàng hoàng lên đến đỉnh điểm, cánh cửa Phòng cấp cứu lại khe khẽ mở. ‘Bác sĩ’ bước ra một lần nữa, gương mặt ông vẫn còn hằn rõ sự mệt mỏi nhưng ánh mắt lại ẩn chứa một tia hy vọng mong manh.
“Còn một điều nữa…” Giọng ‘Bác sĩ’ yếu ớt, khản đặc, như thể ông đã dốc cạn sức lực. “Chúng tôi… chúng tôi đã cố gắng cứu đứa bé…”
Lời nói của ‘Bác sĩ’ như một tiếng sét đánh ngang tai. ‘Chàng trai’ ngẩng phắt dậy, đôi mắt đỏ ngầu, sưng húp. ‘Cô em gái’ cũng khẽ giật mình, một tia khó hiểu lướt qua vẻ mặt đau khổ của cô bé.
Ngay sau đó, một y tá đẩy ra một chiếc lồng ấp nhỏ, di chuyển nhẹ nhàng. Bên trong lớp kính trong suốt là một bé sơ sinh bé xíu, non yếu, thân hình đỏ hỏn đang ngủ vùi, hơi thở nhè nhẹ theo nhịp máy hỗ trợ. Sự sống mỏng manh ấy hiện hữu ngay trước mắt mọi người.
‘Bác sĩ’ tiến lại gần chiếc lồng ấp, ông khẽ cúi đầu nhìn đứa bé, một nụ cười mệt mỏi nhưng ấm áp nở trên môi. “Thật may mắn, đứa bé đã được cứu sống. Dù sinh non nhưng cháu khá khỏe mạnh. Rất kiên cường.”
Cả hành lang Bệnh viện như ngừng thở. ‘Chàng trai’ chậm rãi bước tới, từng bước chân nặng trĩu. Anh nhìn chằm chằm vào đứa bé trong lồng ấp, gương mặt nhỏ nhắn, đôi bàn tay tí hon nắm chặt. Hình ảnh ấy như một nhát dao nữa cứa sâu vào trái tim anh, khiến toàn bộ cơ thể anh run rẩy. Giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt vốn đã trắng bệch, ướt đẫm những tàn tro của sự thật.
Đó là con của anh và ‘Cô chị gái’… Cũng là con của anh và chị ruột mình. Một sinh linh vô tội, kết quả của tội lỗi ghê tởm, của sự lầm lỡ tày trời đã xé nát cả gia đình. ‘Chàng trai’ ngã quỵ xuống cạnh lồng ấp, tiếng nấc nghẹn ngào vỡ òa, hòa cùng sự hối hận và ghê tởm bản thân. Mọi thứ đã quá muộn để quay đầu lại.
Chàng trai vẫn quỳ sụp bên lồng ấp, tiếng nấc nghẹn ngào vẫn không ngừng. Anh ngước đôi mắt đỏ hoe lên, nhìn xoáy vào sinh linh bé bỏng đang say ngủ. Sự sống mỏng manh ấy, kết quả của tội lỗi tày đình của anh, giờ đây lại là tia sáng duy nhất trong màn đêm tuyệt vọng.
‘Bác sĩ’ lặng lẽ tiến đến, đặt tay lên vai ‘Chàng trai’. “Anh… anh có muốn ẵm cháu không? Dù sinh non, nhưng cháu rất cần hơi ấm.”
‘Chàng trai’ ngẩng đầu, ánh mắt đầy bàng hoàng. Anh nhìn ‘Bác sĩ’, rồi lại nhìn đứa bé. Một cảm xúc phức tạp dâng trào, vừa sợ hãi, vừa hối hận, nhưng cũng có một chút gì đó rất mới mẻ, rất thiêng liêng. Anh gật đầu nhẹ, bàn tay run rẩy đưa ra.
Y tá cẩn thận mở lồng ấp, giúp ‘Chàng trai’ đỡ lấy đứa bé. Khoảnh khắc da thịt chạm vào da thịt, một luồng điện xẹt qua người anh. Sinh linh bé nhỏ nằm gọn trong vòng tay ‘Chàng trai’, ấm nóng và mềm mại. Mùi hương đặc trưng của trẻ sơ sinh xộc vào cánh mũi, đánh thức bản năng làm cha sâu thẳm trong anh.
‘Chàng trai’ ôm chặt đứa bé vào lòng, như thể sợ hãi nó sẽ tan biến mất. Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên mái tóc tơ mềm mại. Nước mắt anh lại tuôn rơi, nhưng lần này không chỉ có nỗi đau, mà còn có cả sự ăn năn, quyết tâm và một tình yêu thương vừa mới chớm nở, mạnh mẽ đến lạ thường.
Anh khẽ thì thầm, giọng nói khản đặc, nghẹn ngào nhưng đầy dứt khoát: “Tôi… tôi xin lỗi. Con trai của cha. Mẹ con đã không còn, nhưng cha sẽ không bao giờ bỏ rơi con.” Anh ngẩng mặt lên, nhìn ‘Người phụ nữ lớn tuổi’ và ‘Cô em gái’ đang đứng phía xa, ánh mắt đầy sự cầu xin và kiên định. “Tôi sẽ nuôi dạy đứa bé này. Tôi sẽ là người cha tốt nhất cho con. Tôi sẽ chịu trách nhiệm cho tất cả.”
Cả hành lang Bệnh viện lại chìm vào sự im lặng. Lời thề của ‘Chàng trai’ vang vọng, đanh thép, mang theo sức nặng của một lời hứa được sinh ra từ bi kịch và sự hối hận tột cùng. Trong vòng tay anh, đứa bé khẽ cựa quậy, như một lời đáp lại cho tình yêu muộn màng nhưng chân thành của người cha.
Đứa bé khẽ cựa quậy trong vòng tay ‘Chàng trai’, như một lời đáp lại cho tình yêu muộn màng nhưng chân thành của người cha. Anh cúi đầu, hôn nhẹ lên trán con, cảm nhận sự sống mỏng manh ấy.
Đúng lúc đó, một tiếng rên khe khẽ vang lên từ băng ca nơi ‘Cô em gái’ đang nằm. Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía cô. ‘Chàng trai’ ngẩng phắt dậy, trái tim đập thình thịch. ‘Người phụ nữ lớn tuổi’ vội vàng chạy đến bên giường, nắm lấy tay ‘Cô em gái’.
Đôi mắt ‘Cô em gái’ từ từ mở ra, vô định nhìn trần nhà trắng toát của ‘Bệnh viện’. Ánh mắt cô dần có tiêu cự, lướt qua gương mặt lo lắng của ‘Người phụ nữ lớn tuổi’, rồi dừng lại, như bị đóng băng, trên hình ảnh ‘Chàng trai’ đang ôm đứa bé.
Đôi mắt cô ban đầu trống rỗng, nhưng chỉ trong tích tắc, chúng lóe lên một tia sáng sắc lạnh, rồi nhanh chóng bị bao phủ bởi sự căm thù tột độ. Cô không tin vào cảnh tượng trước mắt. Hình ảnh ‘Chàng trai’ với đứa bé, kết quả của sự phản bội, như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim đang rướm máu của cô. Sự thật kinh hoàng này vượt quá sức chịu đựng của một người con gái vừa trải qua cú sốc sinh tử.
Cả người ‘Cô em gái’ run lên bần bật. Cô vùng vẫy muốn thoát khỏi sự kìm kẹp của ‘Người phụ nữ lớn tuổi’, đôi mắt đỏ ngầu ghim chặt vào ‘Chàng trai’. Một tiếng gào thét xé lòng vang vọng khắp hành lang ‘Bệnh viện’, mang theo tất cả sự đau khổ, uất hận và căm phẫn chất chứa:
“Đồ khốn nạn! Anh đã giết chị con… và anh… anh không xứng đáng làm cha!”
Lời buộc tội như lưỡi dao sắc bén cứa vào không khí. ‘Chàng trai’ sững sờ, ôm chặt đứa bé vào lòng. Tình yêu, sự day dứt, tất cả những cảm xúc hỗn loạn trong anh đột ngột bị đóng băng bởi ánh mắt rực lửa căm thù của ‘Cô em gái’. Cô lại gào lên, tiếng khóc nghẹn trong cuống họng, mỗi lời như cố gắng xé toạc linh hồn anh: “Tôi hận anh! Tôi hận anh!”
Những lời ấy, như một lời nguyền rủa, đóng sầm cánh cửa cuối cùng của hy vọng giữa họ. Tình yêu trước đây, thứ đã từng thắp sáng cả ngôi ‘Làng’, giờ đây đã biến thành một ngọn lửa oán hận cháy rực, sẵn sàng thiêu rụi tất cả.
Sau những lời nguyền rủa xé lòng từ ‘Cô em gái’, ‘Chàng trai’ như một cái bóng vật vờ rời khỏi ‘Bệnh viện’, ôm chặt đứa bé sơ sinh vào lòng. Mấy ngày sau, tin tức về bi kịch tại ‘Bệnh viện’ cùng những lời đồn thổi ác ý về sự loạn luân và cái chết của ‘Cô chị gái’ đã lan truyền khắp ‘Làng’ nhanh như cháy rừng.
Khi ‘Chàng trai’ bước chân về lại ngôi ‘Làng’ thân thuộc, nơi từng là tổ ấm, giờ đây biến thành một địa ngục trần gian. Không còn những ánh mắt hiền hòa, thay vào đó là sự lạnh lẽo, ghê tởm và căm thù. Anh nhìn thấy những cánh cửa đóng sập khi anh đi qua, những bóng người lẩn nhanh vào trong nhà, như thể anh mang theo một thứ bệnh dịch.
Xa xa, những tiếng xì xào, bàn tán như kim châm đâm vào tai ‘Chàng trai’.
“Kìa, thằng cha đó về rồi!”
“Ghê tởm thật! Loạn luân còn hại chết chị mình!”
“Đồ súc vật! Không xứng đáng làm người!”
“Con của quỷ dữ!”
Một đám phụ nữ lớn tuổi, tay chống nạnh, không thèm giấu giếm ánh mắt khinh bỉ. ‘Chàng trai’ nghe rõ mồn một từng lời, từng câu, như những nhát dao cứa vào tận tâm can. Cả ‘Làng’, từ những người quen biết đến những người xa lạ, đều biến anh thành kẻ tội đồ, là nguyên nhân của mọi tai ương. Anh cảm thấy một sự cô độc tột cùng, bị xã hội phỉ báng, bị chính những người từng sống chung dưới một mái ‘Làng’ quay lưng.
‘Chàng trai’ cúi gằm mặt, bước đi nặng nề, nhưng vòng tay ôm đứa bé thì lại siết chặt hơn. Hơi ấm nhỏ bé của con là thứ duy nhất giữ anh lại với thực tại, là bằng chứng duy nhất cho một phần sự thật mà không ai muốn tin. Đứa bé vô tội cựa quậy nhẹ nhàng trong tấm chăn cũ, dường như cảm nhận được sự bất an của người cha. Anh thì thầm vào mái tóc mềm mại của con: “Ba sẽ bảo vệ con… Ba sẽ không để ai làm hại con đâu.”
Dù mọi thứ sụp đổ, dù anh bị cả thế giới quay lưng, anh vẫn kiên cường, ôm con vào lòng, đối diện với những lời lẽ tàn nhẫn và những ánh mắt phán xét không ngừng. Cuộc chiến của anh, giờ đây, mới chỉ bắt đầu.
Ánh nắng chói chang đổ xuống con đường đất quen thuộc. Mấy năm đã trôi qua kể từ ngày định mệnh ấy, nhưng vết sẹo trong lòng ‘Chàng trai’ chưa bao giờ lành. Mái tóc anh đã lấm tấm vài sợi bạc, gương mặt hằn rõ những nếp nhăn của sự lo toan và thiếu ngủ. Anh không còn là chàng trai phơi phới ngày xưa, mà là một người đàn ông gánh trên vai cả một thế giới.
‘Chàng trai’ đang còng lưng kéo chiếc xe ba gác chất đầy rau củ quả, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Dù thời gian trôi đi, những ánh mắt dò xét, ghẻ lạnh của người làng vẫn không buông tha anh. Khi anh đi ngang qua, những lời xì xào lại nổi lên, như những mũi kim châm vào da thịt.
“Vẫn còn mặt mũi ở cái làng này sao?”
“Cứ nghĩ loạn luân rồi chết tiệt đi cho rồi!”
“Thằng bé lớn lên y hệt nó, tội nghiệp!”
‘Chàng trai’ giả vờ như không nghe thấy, nhưng mỗi câu nói đều khắc sâu vào tâm trí anh. Anh chỉ biết cúi gằm mặt, bước chân nặng nhọc hơn, như thể mỗi bước đi đều kéo lê cả một tảng đá vô hình. Anh đã làm đủ mọi nghề: từ phu khuân vác, làm thuê ngoài đồng, cho đến chạy xe ôm trong thị trấn nhỏ. Miễn là có tiền, anh đều làm, không nề hà bất cứ việc gì.
Mỗi tối, khi ánh đèn dầu leo lét thắp sáng căn nhà tranh vách đất, ‘Chàng trai’ lại ngồi bên cạnh đứa con thơ dại đang say giấc. Anh ngắm nhìn gương mặt bé bỏng, miêu tả từng nét, từng nụ cười vô tư của con. Dù cuộc sống có khắc nghiệt đến mấy, nụ cười ấy là nguồn sống, là động lực duy nhất giúp anh vượt qua mọi giông bão.
Một buổi chiều mưa tầm tã, ‘Chàng trai’ về nhà với bộ quần áo ướt sũng, cả người lạnh cóng. Đứa bé, giờ đã lớn hơn một chút, chạy ra ôm chặt lấy chân anh.
“Cha ơi, cha có mệt không?” đứa bé ngây thơ hỏi.
‘Chàng trai’ cố nặn ra một nụ cười, xoa đầu con.
“Cha không mệt đâu con. Cha làm gì cũng được, miễn là con có cơm ăn áo mặc, có sách vở đi học.”
Đứa bé nhìn anh bằng đôi mắt to tròn, lo lắng.
“Có phải vì con mà cha vất vả không?”
‘Chàng trai’ quỳ xuống, ôm con vào lòng thật chặt, giấu đi ánh mắt mệt mỏi đã hằn sâu dưới vành mắt. Anh cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại, nhưng vẫn cố gắng trấn an con bằng giọng nói ấm áp nhất.
“Con đừng lo, dù thế nào đi nữa, cha cũng sẽ không bao giờ bỏ rơi con. Cha sẽ luôn ở bên cạnh con, bảo vệ con. Con là tất cả của cha.”
Anh giữ chặt con trong vòng tay, cảm nhận hơi ấm nhỏ bé ấy sưởi ấm tâm hồn chai sạn của mình. Đôi vai anh run lên, không phải vì lạnh, mà vì một nỗi đau âm ỉ không thể gọi tên. Sự mệt mỏi đã bám riết lấy anh từng ngày, từng giờ, nhưng mỗi khi nhìn vào đôi mắt trong veo của con, ‘Chàng trai’ lại tìm thấy sức mạnh để đứng dậy, để tiếp tục cuộc chiến đơn độc của mình. Ánh mắt anh, dù hằn lên sự khắc khổ, vẫn rực cháy một ngọn lửa yêu thương và quyết tâm không gì có thể dập tắt được. Anh sẽ làm tất cả, chỉ để đứa con này có một cuộc đời khác, tốt đẹp hơn.
Một buổi chiều tà, khi ‘Chàng trai’ đang cặm cụi sửa lại hàng rào tre xiêu vẹo trước nhà, tiếng cười nói lạ tai bỗng vang lên từ con đường làng. Anh ngẩng đầu. Tim anh như ngừng đập. Trên con đường đất đỏ quen thuộc, một dáng người mảnh mai, quen thuộc đến đau lòng đang bước đi. Đó là ‘Cô em gái’.
Cô đã thay đổi rất nhiều. Không còn là cô thôn nữ rụt rè ngày nào, ‘Cô em gái’ giờ đây toát lên vẻ trưởng thành, đài các của một người phụ nữ thành đạt. Cô mặc bộ váy thanh lịch, mái tóc dài được búi gọn gàng. Nhưng điều khiến ‘Chàng trai’ chấn động nhất là người đàn ông bên cạnh cô. Một người đàn ông lạ, cao ráo, lịch thiệp đang nắm tay cô. Và bên cạnh họ, một đứa bé trai kháu khỉnh, đôi mắt tròn xoe, đang bi bô gọi “mẹ”.
‘Chàng trai’ đứng sững, tay vẫn cầm chiếc búa, mắt dán chặt vào bóng hình ấy. Đôi mắt anh rực lên nỗi đau tột cùng, pha lẫn kinh ngạc và một chút gì đó đã mục nát từ lâu. ‘Cô em gái’ cũng nhìn thấy anh. Nụ cười trên môi cô vụt tắt, thay vào đó là ánh mắt phức tạp, vừa bối rối vừa tiếc nuối. Cô khẽ buông tay người đàn ông kia ra, bước về phía ‘Chàng trai’.
Người đàn ông lạ nhìn theo ánh mắt ‘Cô em gái’, rồi liếc sang ‘Chàng trai’ với vẻ thăm dò. Đứa bé ngây thơ không hiểu chuyện, vẫn nắm chặt tay bố, nhìn chằm chằm vào người đàn ông xa lạ đang đứng bất động trước nhà.
“Anh ‘Chàng trai’…” ‘Cô em gái’ cất tiếng, giọng cô vẫn dịu dàng nhưng đã chất chứa nhiều ưu tư của người phụ nữ trưởng thành.
‘Chàng trai’ vẫn im lặng, anh không biết phải nói gì. Cổ họng anh nghẹn ứ. Anh chỉ biết nhìn cô, nhìn người đàn ông và đứa trẻ. Một gia đình trọn vẹn.
“Đã lâu rồi không gặp anh.” ‘Cô em gái’ mỉm cười gượng gạo. “Em… em về thăm mộ chị ấy.”
‘Chàng trai’ cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim châm vào tim. Mộ ‘Cô chị gái’. Cái tên ấy, vết thương ấy, chưa bao giờ ngừng rỉ máu trong anh. Anh nhìn vào đôi mắt cô, tìm kiếm một chút gì đó của quá khứ, nhưng chỉ thấy sự xa cách.
“Em… đã lập gia đình rồi anh ạ.” ‘Cô em gái’ khẽ nói, ánh mắt lảng tránh. Cô đưa tay về phía người đàn ông và đứa trẻ. “Đây là chồng em, và đây là con trai em.”
Một lời nói, nhưng như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim ‘Chàng trai’. Mọi hy vọng, mọi ảo ảnh về một tương lai xa xăm nào đó với ‘Cô em gái’ đều tan biến thành tro bụi. Anh gục đầu xuống, che đi ánh mắt xót xa, cay đắng. Anh đã từng là tất cả đối với cô, giờ đây anh chỉ là một cái bóng của quá khứ, một vết sẹo đáng quên trong cuộc đời cô. Anh là kẻ hủy hoại cuộc đời của ‘Cô chị gái’, là kẻ mang nỗi ô nhục cho chính mình và đứa con thơ, còn cô em gái của tình yêu ngang trái ấy thì đang hạnh phúc trọn vẹn bên một người đàn ông khác.
Người đàn ông lạ khẽ gật đầu chào ‘Chàng trai’ bằng một nụ cười xã giao. Đứa bé vẫn nhìn anh đầy tò mò.
‘Chàng trai’ cố gắng nặn ra một nụ cười, nhưng đôi môi anh run rẩy. “Chúc mừng em… ‘Cô em gái’.” Giọng anh khản đặc, như bị kẹt lại ở cổ họng. Anh không dám nhìn thẳng vào mắt cô, sợ rằng tất cả nỗi đau khổ, sự day dứt của anh sẽ lộ ra. Anh chỉ cảm thấy cả thế giới đang sụp đổ, chôn vùi anh trong bi kịch của chính mình, trong khi hạnh phúc của cô lại rực rỡ đến vậy.
Sau lời chúc mừng gượng gạo của ‘Chàng trai’, không khí trở nên căng thẳng. ‘Cô em gái’ nhìn anh một lúc, rồi khẽ nói với chồng. “Anh đưa cháu đi dạo gần đây nhé, em muốn thăm mộ chị ấy một lát.” Người đàn ông gật đầu, dẫn đứa trẻ đi về phía bờ ao cách đó không xa. ‘Cô em gái’ quay sang ‘Chàng trai’, ánh mắt cô chất chứa một sự nặng nề mà anh không thể lý giải. “Anh đi với em chứ?”
‘Chàng trai’ không nói gì, chỉ lặng lẽ gật đầu. Anh vẫn chưa hoàn hồn sau cú sốc khi thấy cô có gia đình. Họ cùng bước trên con đường mòn quen thuộc dẫn vào khu mộ. Dưới ánh nắng chiều tà, khu mộ yên tĩnh đến lạ. Mộ ‘Cô chị gái’ nằm khuất dưới tán cây cổ thụ, rêu phong đã phủ kín tấm bia đá đơn sơ.
‘Cô em gái’ quỳ xuống, nhẹ nhàng đặt bó hoa cúc trắng tinh khiết lên mộ. Khói hương trầm mặc bay lên, quyện vào không khí tĩnh lặng. ‘Chàng trai’ đứng cách đó vài bước, nhìn bóng lưng cô, lòng anh nặng trĩu. Anh vẫn không hiểu tại sao cô lại muốn anh đi cùng.
‘Cô em gái’ vuốt nhẹ tấm bia, rồi từ từ đứng dậy, quay người đối mặt với ‘Chàng trai’. Ánh mắt cô phức tạp, chất chứa nỗi đau đáu mà ‘Chàng trai’ chưa từng thấy. Tim anh như thắt lại.
“Anh ‘Chàng trai’,” ‘Cô em gái’ cất giọng, nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng, “có lẽ anh sẽ ghét em khi nghe điều này.” Cô hít sâu, đôi mắt dán chặt vào anh. “Em biết… em biết anh yêu em.”
‘Chàng trai’ sững người, anh không thể thốt nên lời. Lời thú nhận bất ngờ như một cú sốc điện, đánh thẳng vào tâm trí anh. Bao nhiêu năm che giấu, bao nhiêu năm dằn vặt, giờ đây bị phơi bày.
‘Cô em gái’ tiếp tục, giọng nói run rẩy nhưng kiên quyết. “Em biết từ rất lâu rồi. Em thấy cách anh nhìn em, cách anh chăm sóc em. Anh nghĩ em không biết sao?” Một nụ cười chua chát hiện lên trên môi cô. “Em cũng… yêu anh. Nhưng chúng ta là anh em. Điều đó… không thể chấp nhận được.”
‘Chàng trai’ cảm thấy như có một bức tường vô hình sụp đổ. Anh muốn phản bác, muốn hỏi tại sao cô lại bỏ đi, tại sao lại để anh một mình đối mặt với tất cả.
“Em đã cố gắng rất nhiều,” ‘Cô em gái’ nói, giọng cô run rẩy nhưng kiên quyết. “Em đã hy vọng chị sẽ thay thế vị trí đó, để anh quên em đi.” Lời nói như lưỡi dao sắc lạnh, xé toạc lớp màn bí ẩn bao nhiêu năm. “Em đã nhìn thấy cách anh và chị đến với nhau, em đã nghĩ… đó là lối thoát cho tất cả.”
‘Chàng trai’ đứng chết lặng, như thể một tảng đá vừa đổ sập xuống. Mọi mảnh ghép rời rạc trong tâm trí anh, từ thái độ xa cách, những lời khuyên kỳ lạ, cho đến việc cô đột ngột biến mất, tất cả bỗng chốc hợp thành một bức tranh khủng khiếp. Cô biết! Cô đã biết về tình cảm sai trái của anh, và cô đã dùng ‘Cô chị gái’ như một tấm lá chắn, một giải pháp cho sự bế tắc của họ. Nỗi đau đớn dâng trào khi anh nhận ra sự hy sinh thầm lặng, đau đớn của cô em gái, nhưng xen lẫn vào đó là nỗi cay đắng tột cùng. Anh chỉ là con cờ trong vở kịch giải thoát của cô. ‘Chàng trai’ cảm thấy bị phản bội, bị lợi dụng, và bị chôn vùi trong bi kịch mà cô đã gián tiếp sắp đặt. Anh siết chặt nắm đấm, không thể thốt nên lời nào. Chỉ có tiếng gió vi vu qua kẽ lá, mang theo mùi hương của đất và sự thật tàn khốc.
Chàng trai vẫn đứng đó, nắm đấm siết chặt, đôi mắt dán chặt vào Cô em gái, chứa đầy sự phẫn nộ, đau đớn và cả một nỗi mất mát không thể gọi tên. Anh muốn gào lên, muốn hỏi cô tại sao, nhưng cổ họng anh nghẹn ứ.
Cô em gái nhìn vẻ mặt tan nát của Chàng trai, tim cô thắt lại. Cô biết, lời nói của mình đã xé toạc mọi thứ. Ánh mắt cô dịu lại, pha lẫn sự xót xa không thể giấu giếm, rồi khẽ liếc về phía bờ ao, nơi chồng cô đang bế đứa bé của Chàng trai đi dạo. Đứa bé vô tư cười đùa trong vòng tay người đàn ông khác, không hề hay biết rằng mình chính là minh chứng sống động cho bi kịch không lối thoát của gia đình này, cho định mệnh nghiệt ngã đã chia cắt những trái tim.
“Anh Chàng trai,” Cô em gái cất giọng, nhỏ nhẹ nhưng mang theo sự nặng trĩu của hàng vạn gánh nặng. “Anh hãy… sống tốt với con.”
Chàng trai ngẩng phắt dậy, đôi mắt đỏ ngầu nhìn cô, không hiểu. Sống tốt với con? Điều đó có nghĩa là gì? Anh đã mất tất cả rồi.
Cô em gái tiến lại gần hơn một bước, ánh mắt cô trực tiếp nhìn vào anh, chất chứa sự chia lìa vĩnh viễn. Giọng cô trầm buồn, gần như thì thầm, nhưng mỗi từ đều như một nhát dao khứa vào lòng Chàng trai. “Đó là điều duy nhất anh có thể làm bây giờ, anh ạ. Đó là tất cả những gì còn lại.”
Nước mắt Cô em gái lăn dài trên má. Không phải là nước mắt của sự hận thù, cũng không phải nước mắt của sự nuối tiếc cho tình yêu đã mất, mà là nước mắt của sự bất lực trước một định mệnh quá đỗi khắc nghiệt. Cô quay lưng, không muốn anh nhìn thấy sự yếu đuối của mình, cũng không muốn anh níu kéo thêm bất cứ điều gì. Mỗi bước chân cô rời đi đều là một nhát cắt, đoạn tuyệt mọi sợi dây liên kết giữa họ, không phải vì lỗi lầm nào đó, mà vì sự sắp đặt tàn nhẫn của số phận.
Chàng trai đứng đó, bất động. Lời nói của Cô em gái vang vọng trong tâm trí anh, “Đó là điều duy nhất anh có thể làm bây giờ.” Anh nhìn theo bóng lưng cô khuất dần trên con đường mòn, rồi lại nhìn về phía đứa bé đang bi bô cười. Một nỗi trống rỗng ghê gớm nuốt chửng lấy anh. Tất cả đã kết thúc, theo một cách tàn nhẫn nhất mà anh không bao giờ tưởng tượng được. Anh không còn cô, không còn tình yêu, chỉ còn lại một sinh linh bé bỏng, kết quả của một sai lầm, và một lời nhắn gửi đầy xót xa.
Thời gian cứ thế trôi đi, cuốn theo những mảnh vỡ của một tình yêu ngang trái và sự mất mát không thể hàn gắn. Chàng trai không còn là người thanh niên sôi nổi ngày nào, anh trở thành một người đàn ông kiệm lời, ánh mắt lúc nào cũng ẩn chứa một nỗi u hoài sâu thẳm. Anh ở lại Làng, sống lặng lẽ cùng đứa con thơ. Cuộc sống của anh giờ đây chỉ xoay quanh tiếng cười, tiếng khóc của đứa bé và công việc mưu sinh vất vả. Mỗi bình minh ló dạng, Chàng trai lại bắt đầu ngày mới với gánh nặng trên vai, gánh nặng của trách nhiệm và cả gánh nặng của quá khứ.
Anh chăm sóc đứa bé cẩn thận, từng bữa ăn, từng giấc ngủ, từng vết trầy xước nhỏ. Anh học cách thay tã, pha sữa, ru con ngủ, những điều mà trước đây anh chưa bao giờ tưởng tượng mình sẽ làm. Đứa bé lớn lên khỏe mạnh, bụ bẫm, mang một phần nào đó của Chàng trai, nhưng cũng mang trong mình một bi kịch mà nó không hề hay biết.
Dù có con bên cạnh, Chàng trai không bao giờ tìm được hạnh phúc trọn vẹn. Nụ cười của anh chỉ là những cái mỉm nhẹ, thoáng qua, không thể che giấu đi sự trống rỗng bên trong. Mỗi khi nhìn con ngủ say, bàn tay nhỏ xíu nắm chặt ngón tay mình, một nỗi day dứt không nguôi lại trào dâng. Anh cúi xuống, mái tóc đã lấm tấm vài sợi bạc sớm hơn tuổi, thì thầm vào tai con, giọng nói nghẹn ngào như tiếng gió luồn qua khe cửa cũ: “Con à, cha xin lỗi vì tất cả. Cha chỉ mong con có một cuộc đời bình yên hơn.”
Lời xin lỗi ấy không chỉ nói ra một lần. Nó trở thành một điệp khúc buồn bã, vang vọng trong những đêm khuya thanh vắng, trong những buổi chiều tà buồn bã, và trong cả những khoảnh khắc Chàng trai cảm thấy mình yếu lòng nhất. Cuộc đời anh từ đó trở đi là một chuỗi ngày hy sinh thầm lặng, một bản án anh tự nguyện gánh chịu để chuộc lỗi lầm đã gây ra. Anh hiểu rằng, đây là tất cả những gì anh có thể làm, là con đường duy nhất để anh sống tiếp, dù không có hạnh phúc trọn vẹn, nhưng ít nhất, anh có thể mang lại một sự bình yên nào đó cho sinh linh bé bỏng này.
CẢNH 1
NGOÀI HIÊN NHÀ – ĐÊM – NHIỀU NĂM SAU
Một buổi tối trăng thanh, gió hiu hiu thổi qua những rặng tre của Làng. Cậu bé, giờ đã là một thanh niên nhỏ, ngồi tựa vào lòng Chàng trai. Ánh mắt non tơ ngước nhìn lên khuôn mặt cha, nơi những vết chân chim đã hằn sâu theo năm tháng.
ĐỨA CON
(Giọng trong trẻo, mang sự tò mò ngây thơ)
Cha ơi, mẹ con đâu rồi ạ? Con không có mẹ như các bạn sao?
Chàng trai cứng người. Cả lồng ngực anh như bị bóp nghẹt. Anh biết câu hỏi này sẽ đến, nhưng chưa bao giờ sẵn sàng. Những mảnh vỡ ký ức đau khổ tức thì ùa về, dữ dội như một cơn sóng thần cuốn phăng mọi thứ. Hình ảnh Cô chị gái nằm trong bệnh viện, tiếng Bác sĩ thông báo, và cả gương mặt Cô em gái ám ảnh anh. Tất cả hiện lên rõ mồn một, sắc nét đến nhói lòng.
Anh siết chặt tay con, cố gắng kìm nén dòng nước mắt đang chực trào. Lòng anh quặn thắt, nỗi đau tưởng chừng đã ngủ yên bao năm nay lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Đây là lúc anh phải đối mặt. Đối mặt với sự thật tàn nhẫn và gánh nặng của quá khứ mà anh đã tự nguyện gánh chịu.
Chàng trai hít một hơi thật sâu, đôi mắt mở to, nhìn sâu vào ánh mắt trong veo của con. Anh không thể nói dối đứa trẻ. Anh phải kể lại, dù biết điều đó sẽ xé nát trái tim anh thêm một lần nữa.
CHÀNG TRAI
(Giọng nghẹn ngào, từng chữ như bị mắc kẹt lại)
Mẹ con… là một người phụ nữ… rất tốt. Bà ấy… rất yêu thương con. Nhưng định mệnh… đã quá nghiệt ngã với bà và cha.
Đứa con vẫn im lặng nhìn cha, đôi mắt mở to, ngây thơ không hiểu hết được sự nặng nề trong từng lời nói. Chàng trai ôm chặt con vào lòng, cố gắng truyền đi tất cả tình yêu thương và sự hối lỗi mà anh dành cho cả đứa bé và người phụ nữ đã khuất. Anh hiểu rằng, đây mới chỉ là khởi đầu của một câu chuyện dài, đau đớn mà anh phải kể lại từng chút một, khi con đủ lớn để hiểu được bi kịch của cuộc đời họ. Nhưng đêm nay, chỉ lời giải thích chân thật, nghiệt ngã ấy thôi cũng đủ để làm tan vỡ trái tim anh thành ngàn mảnh.
CẢNH 1
NGOÀI HIÊN NHÀ – ĐÊM – NHIỀU NĂM SAU (TIẾP NỐI)
Chàng trai ôm chặt con, lòng anh trĩu nặng như mang cả một tảng đá. Anh nhắm mắt lại, những thước phim ký ức đau đớn tua lại trong tâm trí anh, rõ ràng đến từng chi tiết nhỏ.
CHÀNG TRAI
(Giọng run rẩy, kể lại như đang sống lại từng khoảnh khắc)
Ngày xưa, cha đã yêu… yêu một người con gái. Cô ấy đẹp nhất Làng, nụ cười của cô ấy khiến cả những bông hoa cũng phải ghen tị. Đó là… Cô em gái. Cha đã nghĩ, cha và cô ấy sẽ có một tương lai thật đẹp. Nhưng rồi… cha đã phạm một sai lầm khủng khiếp. Một đêm mưa gió, trong lúc yếu lòng, cha đã… làm Cô chị gái mang bầu.
Đứa con khẽ cựa mình, mắt vẫn nhìn cha đầy bối rối. Chàng trai nuốt khan, anh cảm thấy như lưỡi mình bị nghẹn lại bởi chính những lời mình nói.
CHÀNG TRAI
(Tiếp tục, giọng thì thầm như một lời thú tội)
Khi biết Cô chị gái mang thai, cha đã hoảng sợ. Cha đã ích kỷ, chỉ nghĩ đến tình yêu của mình với Cô em gái. Cha đã nghĩ… phải làm mọi cách để không vướng bận. Cha đã ép Cô chị gái… bỏ đi cái thai. Cha đã đưa Cô chị gái đến Bệnh viện. Cha đã đứng chờ bên ngoài Phòng cấp cứu, trái tim cha đầy sự dằn vặt, nhưng lại còn hơn cả sự ích kỷ.
Ký ức về đêm định mệnh ấy lại ùa về. Tiếng mưa rơi tầm tã, ánh đèn Bệnh viện lạnh lẽo, và gương mặt tiều tụy của Cô chị gái. Rồi cánh cửa Phòng cấp cứu mở ra, Bác sĩ bước ra với vẻ mặt nặng nề, định mệnh của họ đã được định đoạt.
CHÀNG TRAI
(Giọng anh vỡ òa, nước mắt trào ra)
Bác sĩ nói… Bác sĩ nói Cô chị gái không qua khỏi… Bà ấy đã mất… vì biến chứng. Nhưng… may mắn thay… con… con đã được sinh ra. Con đã sống sót… trong cái chết của mẹ con. Cha… cha đã gây ra bi kịch đó. Cha đã giết chết mẹ con… để rồi chính con lại là bằng chứng sống của tội lỗi cha.
Đứa con giờ đây đã không còn ngây thơ như trước. Dù còn nhỏ, nhưng thằng bé cảm nhận được nỗi đau tột cùng của cha mình, và một sự thật khủng khiếp vừa được hé lộ. Khuôn mặt nó nhăn lại, bắt đầu hiểu lờ mờ về cái giá quá đắt của sự sống mà nó đang mang. Chàng trai ôm ghì con vào lòng, vùi mặt vào mái tóc đứa trẻ, để những giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm vai con.
***
Sau bi kịch định mệnh ấy, câu chuyện về Chàng trai, về tình yêu oan trái và sự ích kỷ của anh, đã trở thành một lời nhắc nhở đau lòng lan truyền khắp Làng. Người ta bàn tán, xì xào, về số phận nghiệt ngã của Cô chị gái, về tình cảnh đáng thương của Chàng trai khi phải một mình gánh chịu hậu quả từ sai lầm của chính mình. Họ vừa lên án, vừa thương hại, nhưng trên tất cả, đó là một bài học đắt giá về những lựa chọn sai lầm và hậu quả khôn lường của nó. Cuộc sống của Chàng trai kể từ đó, là những chuỗi ngày đằng đẵng của sự hối lỗi và chuộc lỗi. Anh chấp nhận mọi lời dị nghị, mọi ánh mắt phán xét. Anh một mình tần tảo nuôi con, cố gắng bù đắp cho đứa trẻ những gì mà nó đã mất. Mỗi buổi tối, khi Làng chìm vào giấc ngủ, Chàng trai vẫn ngồi lặng lẽ dưới hiên nhà, ngắm nhìn ánh trăng vằng vặc, nỗi đau và sự hối hận về định mệnh vẫn luôn ám ảnh tâm trí anh như một bóng ma dai dẳng. Anh không bao giờ tìm kiếm hạnh phúc riêng cho mình nữa, bởi anh tin rằng anh không xứng đáng. Cuộc đời anh, dù có trải qua bao nhiêu năm tháng bình yên từ việc chuộc lỗi, vẫn không thể nào xóa nhòa được vết sẹo sâu thẳm trong tim. Ước nguyện duy nhất của Chàng trai, là nhìn thấy con mình lớn lên, có một tương lai tươi sáng, không bị vướng bận bởi quá khứ nghiệt ngã này, không phải mang gánh nặng của bi kịch mà cha nó đã tạo ra. Anh muốn con mình được sống, một cuộc đời thật sự trọn vẹn và hạnh phúc, điều mà mẹ nó và chính anh đã không thể có được.

