10 mâm cơm nghèo nàn ngày ra mắt… sự thật nhà chồng gây sốc

Là gái Miền Tây nên khi cả họ biết tôi chuẩn bị lấy chồng ngoài Bắc thì phản đối k-ịch liệ;/t vì gia trưởng lại còn tiết kiệm, tôi luôn để ngoài tai cho đến ngày về nhà anh ở Thái Bình, cả nhà gái c;h-ết lặng trước sân khi nhìn thấy 10 mâm cơm đãi khách chỉ toàn là…Là gái Miền Tây nên khi cả họ biết tôi chuẩn bị lấy chồng ngoài Bắc thì phản đối kịch liệt: “Con gái như m;ày mà về đó là khổ cả đời!”, “Gi;a tr;ưởng lắm!”, “Lạnh lùng, khô khan, tiết kiệm, sống không tình cảm như người miền mình đâu!”… Tôi cười xòa, bỏ ngoài tai mọi lời can ngăn. Nhưng đến ngày về Thái Bình, cả nhà gái đứng ch/ết lặng trước sân khi nhìn thấy 10 mâm cơm đãi khách chỉ toàn là…

Tôi tên là Diễm, 26 tuổi, sinh ra và lớn lên ở Cần Thơ – con gái Miền Tây chính hiệu, miệng nói tay làm, tính tình xuề xòa, vui vẻ, ưa nồng hậu. Học Đại học Sài Gòn, rồi làm kế toán tại một công ty xây dựng, tôi tình cờ quen anh – Hưng, kỹ sư cầu đường người Thái Bình – trong một dự án ở Long An.

Tôi mê anh từ nụ cười mộc mạc, cái giọng Bắc trầm ấm mà nhiều người bảo là “lạnh tanh”. Nhưng không, Hưng với tôi là một chàng trai tử tế, kiệm lời nhưng hành động luôn chu đáo. Khi quen nhau, anh nhường tôi từng phần ăn, che ô giữa trời mưa, dắt tôi về quê chơi vào dịp Tết năm trước, tôi thấy thương người đàn ông xa quê, lam lũ, giỏi chịu đựng.

Tôi kể với ba má chuyện cưới xin sau gần 2 năm yêu nhau. Cả nhà tôi, từ bà ngoại tới dì Út, đều nhảy dựng:

– “Lấy chồng ngoài đó, mày ăn rau muống luộc cả đời à?”
– “Người ta tiết kiệm cực độ, có cái gì cũng không dám xài!”
– “Người Bắc gia trưởng lắm, về đó làm dâu là khóc mấy mùa trăng.”

Tôi chạnh lòng, nhưng tôi tin vào Hưng. Anh chưa từng quát mắng tôi câu nào, chưa từng so đo từng đồng. Tôi nghĩ người ta kỳ thị vì chưa hiểu nhau.

Cuối cùng, sau nhiều lần tranh cãi, gia đình tôi cũng miễn cưỡng đồng ý với điều kiện: trước đám hỏi, cả nhà tôi – gồm ba má, bà ngoại, hai dì và chị hai – sẽ ra Thái Bình ra mắt. Tôi gật đầu, lòng đầy tin tưởng.

Chuyến xe khách đưa chúng tôi đến nhà anh vào một ngày nắng nhạt. Nhà anh là nhà cấp bốn, khang trang, gọn gàng, có sân vườn rộng. Mẹ anh – người phụ nữ gầy gò nhưng ánh mắt sắc lạnh – đứng đón trước cổng cùng hai bác họ.

Tôi chạy lại lễ phép chào hỏi, lòng rộn ràng. Nhưng sau màn chào hỏi gượng gạo, ánh mắt của mọi người trong nhà anh như lướt qua gia đình tôi với sự soi xét. Tôi nghe một bác thì thầm: “Con gái miền trong, ăn nói nghe ngọt xớt quá.”

Đến trưa, mẹ anh nói:
– “Nhà có chuẩn bị 10 mâm cơm đãi khách cho bên nhà gái.”
Tôi thở phào. “Mẹ chồng tương lai cũng chu đáo chứ!”

Nhưng đến khi những chiếc bàn tròn được dọn ra giữa sân, nắp mâm cơm được mở, cả nhà tôi đứng lặng người. Trên mâm là những món ăn… đơn giản đến nghèo nàn:
– Đĩa đậu phụ luộc chấm mắm.
– Chén cà pháo.
– Mấy lát thịt luộc.
– Canh rau ngót loãng.
– Một đĩa tép rang.

10 mâm – như một. Không món nào hơn món nào. Không một miếng gà, không lát thịt kho, không bánh trái. Mẹ tôi lí nhí hỏi:
– “Dạ… nhà mình có chuẩn bị gì khác không ạ?”

Mẹ anh lạnh lùng …. Xem tiếp 👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

10 mâm cơm nghèo nàn ngày ra mắt… sự thật nhà chồng gây sốc

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt