Mẹ chồng và con dâu cùng mang thai… sự thật đằng sau gây sốc

Con dâu đi siêu âm thì tình cờ gặp mẹ chồng đang khám cùng khoa sản – cả hai đều g-iấu chồng, cho đến khi bác sĩ gọi tên người giám hộ ra thì 2 mẹ con ch-ế;t lặng nhìn nhau… Con dâu đi siêu âm thì tình cờ gặp mẹ chồng đang khám cùng khoa sản – cả hai đều g-iấu chồng, cho đến khi bác sĩ gọi tên người giám hộ ra thì 2 mẹ con ch-ế;t lặng nhìn nhau…

Tiếng loa phòng khám vang lên, rõ ràng từng chữ một: “Mời người giám hộ của bệnh nhân Nguyễn Thị Minh Tuyết vào phòng khám.”

Tuyết nắm chặt tờ phiếu siêu âm, toàn thân khựng lại. Cô không muốn ngẩng đầu lên, nhưng một ánh mắt quen thuộc đang đốt cháy gáy mình.

Bà Hiền – mẹ chồng cô – cũng đang đứng đó. Cả hai người phụ nữ, một người là mẹ, một người là con dâu, đồng thời quay mặt nhìn nhau.

Không ai nói một lời. Cái nhìn ấy sắc hơn mọi lời giải thích.

Cả hai… đang giấu cùng một người đàn ông – cùng một người chồng – và đang khám cùng một khoa: khoa sản.

Nguyễn Thị Minh Tuyết bước ra khỏi nhà từ sớm, viện cớ đi chợ mua hải sản tươi cho bữa cơm chiều. Trong túi xách không có gì ngoài phiếu hẹn tái khám và sổ y bạ mang tên cô. Tuyết mới mang thai được hơn tám tuần. Cô chưa nói với chồng – Hưng – vì muốn chắc chắn mọi thứ ổn định đã.

Lạ thay, cái thai này đến với cô không dễ dàng. Hai năm về làm dâu, từng đợt uống thuốc kích trứng, từng lần tiêm hormone và cả những đêm khóc trong nhà vệ sinh khi thử que thất bại… tất cả Tuyết đều âm thầm chịu đựng. Bà Hiền – mẹ chồng cô – chưa một lần thúc ép gay gắt, nhưng cái nhìn soi mói và tiếng thở dài trong bữa cơm thì Tuyết không thể nào quên.

Khi tin mình có thai, cô đã bật khóc. Cảm giác đó không chỉ là hạnh phúc, mà còn là sự giải thoát. Hưng sẽ vui. Mẹ chồng chắc chắn cũng hài lòng. Cô nghĩ đến những ngày được yêu thương hơn, được làm mẹ thực sự… Và rồi, đến ngày hẹn siêu âm quan trọng, cô quyết định đi một mình – không phải vì Hưng bận, mà vì cô sợ. Sợ nhỡ có chuyện gì xấu, sợ hy vọng lại vỡ tan.

Tại phòng khám, sau khi nộp sổ, cô được hẹn chờ 15 phút. Phòng đông người, Tuyết ngồi nép trong góc, đeo khẩu trang kín mặt. Mắt cô nhìn chăm chăm vào cửa phòng khám, không để ý xung quanh.

Một phụ nữ tầm ngoài 50 tuổi bước vào, mặc áo dài tay, khẩu trang và đội nón rộng vành. Có vẻ bà ta cũng đang cố che giấu điều gì đó. Tuyết chỉ lướt qua, nhưng lại thấy dáng người đó quen quen… Cho đến khi y tá gọi tên:

“Nguyễn Thị Minh Tuyết – chuẩn bị vào khám nhé!”

Rồi sau đó một phút, giọng loa khác vang lên:

“Bệnh nhân Trần Thị Hiền – mời người giám hộ vào phòng khám.”

Tuyết nghe tiếng gọi mà tim thắt lại. Trần Thị Hiền – mẹ chồng cô.

Cô không tin vào tai mình. Quay sang nhìn, người phụ nữ đó cũng đang quay lại – ánh mắt đầy hoảng hốt.

Cả hai người chết lặng.

Trong một góc hành lang, Tuyết và bà Hiền đứng đối diện nhau, không ai nói câu gì. Không khí đặc quánh. Cuối cùng, bà Hiền là người lên tiếng trước:

– Con… cũng… đến khám sản à?

Tuyết nuốt nước bọt. Môi khẽ run:

– Vâng… Con có thai… khoảng hai tháng rồi ạ.

Câu trả lời khiến bà Hiền nhắm mắt lại. Không phải vì vui mừng. Mà như một nỗi gì đó vừa trào lên, không kịp che giấu.

– Còn mẹ…?

Bà Hiền thở dài, rồi quay mặt đi:

– Mẹ… chỉ kiểm tra sức khỏe thôi.

Tuyết nhìn tờ phiếu siêu âm trong tay bà, có dòng chữ “Siêu âm thai kỳ – 11 tuần”.

Im lặng. Nặng nề. Rồi như không chịu được nữa, Tuyết buột miệng:

– Là của ai?

Câu hỏi như lưỡi dao. Bà Hiền nhắm mắt. Tay run lên, môi mím chặt. Rồi bà thì thầm:

– Con không cần biết. Chuyện của mẹ, mẹ tự chịu trách nhiệm…. Xem tiếp 👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Mẹ chồng và con dâu cùng mang thai… sự thật đằng sau gây sốc

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt