Suốt 10 năm đi làm nghề đồ tể heo, tiền bạc tôi chẳng thiếu, nuôi cả chồng con ăn học nhưng toàn bị chồng ch-ê không sạch sẽ, bỗng 1 ngày về nhà tôi chết lặng khi thấy âm thanh lạ trong phòng ngủ, chạy vào bên trong thì phát hiện ra…
Suốt mười năm trời tôi quen với mùi ti-ết, mùi lợn, quen với bàn tay luôn dính dầu mỡ, ruột gan ai nhìn vào đều nhăn mặt. Nghề đồ tể không cho tôi hào quang, chỉ cho tôi tiền nuôi con, cho con được đi học, cho chồng có mồm ăn cơm no — nhưng đổi lại là những câu m;/a m;/ai: “Vợ tao làm nghề b;/ẩn”, “mặc đồ như thế mà dám ra phố”… Chồng tôi, mắt sáng miệng sắc, miệng lúc nào cũng có lời chê bai, bảo tôi không biết giữ gìn, chẳng sạch sẽ, thậm chí nhiều lúc anh còn tỏ thái độ khinh bỉ khi có khách đến nhà.
Tôi im lặng, cắm đầu làm, vì tiền mà tôi chịu được mọi nh;/ ục. Đứa con lớn dần nên tôi càng cố gắng. Và chính vì thế, mỗi đồng bạc tôi để lại là kết tinh của mồ hô-i, là bữa trưa lạt và bữa tối ăn vội trong xe tải đưa heo về chợ…
Một buổi chiều cuối tuần sau ca sớm về, tôi nằm vật trên chiếc ghế bành, định chợp mắt một lúc trước khi vác bếp ra nấu cơm tối. Đang lim dim, tôi nghe một âm thanh lạ — không phải tiếng tivi, không phải tiếng nước chảy. Là tiếng rì rầm như tiếng quạt nhỏ, tiếng lạo xạo của túi nilon, và có tiếng nói thì thầm rất khẽ. Tim tôi nhíu lại vì linh tính. Tôi cố đứng dậy, đi nhẹ tới cửa phòng ngủ.
Cánh cửa hé hờ. Tôi đẩy rộng.
Cảnh tượng ở trong khiến tôi chế;/t đứng… 👇👇
Người vợ đẩy rộng cánh cửa. Toàn thân cô như đóng băng, đôi mắt mở to nhìn thẳng vào trong. Trên chiếc giường quen thuộc của hai vợ chồng, Chồng đang quấn quýt bên một Người phụ nữ lạ. Tấm lưng trần của anh ta di chuyển nhịp nhàng, mái tóc dài xoã của ả nhân tình lướt nhẹ trên gối. Căn phòng ngập tràn thứ mùi lạ, không phải mùi mỡ heo, không phải mùi tiết tanh, mà là mùi nước hoa nồng nặc và sự phản bội thối rữa. Người vợ cảm thấy một cú sốc điện chạy dọc sống lưng, đau đớn đến tận xương tủy. Cả thế giới của cô như sụp đổ trong khoảnh khắc. Bàn tay Người vợ vẫn còn dính những vệt mỡ lợn lờ mờ, run rẩy buông thõng. Một tiếng thốt nhẹ, đau đớn thoát ra từ cổ họng khô khốc của cô.
Người vợ lùi lại, va vào khung cửa.
“Không thể nào…” Người vợ thì thầm, giọng khản đặc, mắt vẫn dán chặt vào cảnh tượng kinh tởm trước mặt.
Tiếng va chạm khẽ của Người vợ vào khung cửa như một tia sét đánh thẳng vào tai Chồng. Anh ta lập tức giật mình, một phản xạ hoảng loạn khiến tấm lưng trần giật nảy. Đôi mắt Chồng trợn tròn kinh hãi, xoay ngoắt lại, va phải ánh nhìn chết sững của Người vợ. Cảnh tượng trước mắt anh ta như một cơn ác mộng: Người vợ đứng đó, gương mặt trắng bệch, đôi mắt vô hồn nhìn thẳng vào sự thật trần trụi.
Bên cạnh Chồng, Người phụ nữ lạ cũng cảm nhận được sự thay đổi không khí. Ả ta rụt người lại, vội vàng túm lấy chiếc chăn mỏng manh, kéo lên che kín lấy thân mình, gương mặt tái mét không kém Chồng.
Chồng, lúc này đã hoàn toàn tỉnh táo nhưng bị nỗi sợ hãi tột cùng chiếm lấy, cố gắng thốt lên thành lời. Giọng anh ta lắp bắp, run rẩy, khô khốc đến khó nghe.
“Em… em về khi nào?” Chồng nói, mỗi chữ như một sự tra tấn, gương mặt anh ta trắng bệch, không còn một giọt máu.
Người vợ không đáp lại. Cô đứng đó, cơ thể run rẩy từng hồi, đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào Chồng và Người phụ nữ lạ. Mỗi bước chân Người vợ tiến vào Phòng ngủ đều nặng trĩu, như muốn xé toạc không khí vốn đã đặc quánh sự ngột ngạt. Mùi phấn son nồng nặc của Người phụ nữ lạ hòa quyện với mùi cơ thể của Chồng, cùng sự ẩm ướt, tanh tưởi còn vương trên quần áo Người vợ, tạo nên một sự tương phản ghê tởm.
Chồng vẫn ú ớ, bàn tay run rẩy đưa lên, định giải thích nhưng cổ họng anh ta nghẹn ứ, không thể thốt nên lời. Người phụ nữ lạ rúc sâu hơn vào lớp chăn, cố gắng thu mình lại như muốn tan biến vào không khí.
Người vợ dừng lại cách giường vài bước chân, đôi môi cô run rẩy, mở ra rồi khép lại, như muốn thốt lên điều gì đó nhưng bị nỗi đau bóp nghẹt. Cuối cùng, giọng cô vỡ òa, đầy uất hận và cả sự đau đớn không thể tin nổi.
NGƯỜI VỢ
(Gằn từng chữ, nước mắt đã bắt đầu chảy dài)
Anh dám… Anh dám làm điều này sau tất cả những gì em đã làm cho anh và các con ư? Bao nhiêu năm em lăn lộn ở Chợ, mùi tiết, mùi lợn, đôi bàn tay này… tất cả vì ai?
Nước mắt Người vợ tuôn ra như suối, không chỉ là những giọt nước mắt tủi hờn mà là sự đổ vỡ của cả một cuộc đời hy sinh, đổ xuống gương mặt trắng bệch vì sốc và đau đớn. Chồng nhìn Người vợ, gương mặt anh ta trắng bệch không còn một giọt máu, không thể thốt nên lời. Anh ta chỉ biết run rẩy, ánh mắt cầu xin, nhưng nỗi kinh hoàng trong mắt Người vợ đã đóng sập mọi lối thoát.
Chồng vẫn đứng đó, gương mặt trắng bệch không còn một giọt máu, không thể thốt nên lời. Anh ta chỉ biết run rẩy, ánh mắt cầu xin, nhưng nỗi kinh hoàng trong mắt Người vợ đã đóng sập mọi lối thoát. Như bừng tỉnh khỏi cơn mê, Chồng vội vàng quay lưng, luống cuống với mớ quần áo vứt dưới sàn, cố gắng mặc cho thật nhanh. Từng động tác của anh ta đều run rẩy, vụng về, không thể che giấu sự hoảng loạn tột cùng.
Anh ta xoay người lại, quần áo còn xộc xệch, vạt áo chưa kịp cài nút. Gương mặt tái mét, mồ hôi lấm tấm, Chồng đưa bàn tay run rẩy về phía Người vợ, cố gắng nắm lấy tay cô nhưng lại chùng xuống giữa chừng. Ánh mắt anh ta lảng tránh, không dám đối diện với ánh nhìn đau đớn và phẫn nộ của cô.
CHỒNG
(Giọng nói gấp gáp, lắp bắp, từng từ như bị nén ép)
Em… em hiểu lầm rồi! Không… không phải như em nghĩ đâu! Chỉ… chỉ là bạn bè thôi mà!
Chồng tiến lên một bước, cố gắng kéo lấy cánh tay đang buông thõng của Người vợ, nhưng cô rụt lại như chạm phải lửa. Mùi phấn son rẻ tiền từ Người phụ nữ lạ, giờ đây hòa cùng mùi mồ hôi và sự lúng túng của Chồng, càng khiến Người vợ thấy ghê tởm. Lời giải thích yếu ớt, lộ liễu của anh ta chỉ như đổ thêm dầu vào ngọn lửa đang cháy rực trong lòng cô. Cô nhìn thẳng vào anh ta, ánh mắt như mũi dao xuyên thấu.
Người vợ nhìn thẳng vào Chồng, ánh mắt như mũi dao xuyên thấu. Cô không nói thêm lời nào với anh ta, mà chậm rãi quay đầu, ánh mắt sắc như dao găm xoáy thẳng vào Người phụ nữ lạ đang co ro trên giường. Ban đầu, Người phụ nữ lạ có vẻ co rúm, đôi mắt mở to vì bất ngờ, nhưng chỉ trong tích tắc, nét hoảng sợ trên gương mặt cô ta dần tan biến. Một sự lạnh lùng khó tả bắt đầu thế chỗ. Cô ta từ từ ngồi thẳng dậy, kéo vạt chăn che hờ phần ngực, nhưng động tác đó không phải vì ngượng ngùng, mà như một sự thách thức.
Cô ta nhìn thẳng vào Người vợ, ánh mắt không còn chút e ngại nào, thay vào đó là sự trơ trẽn đến ghê tởm. Một nụ cười mỉm đầy ẩn ý, nửa khinh miệt nửa chiến thắng, vẽ lên đôi môi được tô son đỏ chói. Không một lời nói nào được thốt ra, nhưng ánh mắt và nụ cười đó như ngàn lời khẳng định vị thế của cô ta trong căn phòng này, trong cuộc đời của Chồng. Bàn tay Người phụ nữ lạ khẽ vuốt ve tấm ga trải giường lụa, một động tác chậm rãi, đầy vẻ sở hữu. Chồng đứng bất động giữa phòng, gương mặt vẫn trắng bệch, anh ta chết lặng chứng kiến cuộc đối đầu không tiếng súng giữa hai người phụ nữ.
`Người vợ` không thèm nhìn `Người phụ nữ lạ` thêm nữa, đôi mắt đỏ hoe như muốn cháy sém quay phắt về phía `Chồng`. Khi `Chồng` vẫn còn chết lặng, bàn tay anh ta khẽ run rẩy như muốn đưa ra níu kéo, `Người vợ` không chút do dự gạt phắt tay anh ra. Một tiếng “chát” khô khốc vang lên trong căn phòng im ắng, không phải là cái tát, mà là sự đoạn tuyệt của một chạm xúc. Nước mắt lưng tròng, lăn dài trên gương mặt lấm lem nhưng giọng `Người vợ` lại vang lên đầy phẫn nộ, mỗi từ như một nhát dao.
“Anh định nói gì đây? Hay anh định che đậy cái gì nữa?” `Người vợ` nghẹn ngào, hơi thở dồn dập, nhưng ánh mắt cô rực lửa. “Anh nhìn xem, nhìn cái cảnh tượng này đi! Nhìn cái bộ mặt trơ trẽn của con ả kia kìa!” Cô chỉ tay về phía `Người phụ nữ lạ`, dù không nhìn thẳng nhưng sự khinh bỉ vẫn hiện rõ. “Mười năm! Mười năm trời, em còng lưng ra làm lụng ở chợ, chịu đựng mùi hôi tanh, mùi tiết heo dính đầy trên quần áo, trên bàn tay này! Chịu đựng những lời anh mỉa mai, những ánh mắt khinh bỉ vì cái nghề đồ tể dơ bẩn của em!” `Người vợ` siết chặt nắm đấm, nước mắt tuôn như suối. “Em làm tất cả, nuốt tủi nhục vào trong, chỉ để cái gia đình này được yên ấm, để `Con cái` được ăn học đàng hoàng, để anh được vỗ ngực tự hào là ‘chủ gia đình’, là ‘người đàn ông thành đạt’!” Giọng `Người vợ` vỡ òa trong tiếng nức nở, nhưng sự uất hận vẫn át đi tất cả. “Tất cả những gì em đánh đổi, chỉ để đổi lấy cảnh tượng này sao? Đổi lấy cái sự phản bội trơ trẽn ngay trên chính chiếc giường của vợ chồng mình sao?”
Người vợ dứt lời, lồng ngực phập phồng, hơi thở dồn dập. Cô nhìn Chồng, đôi mắt đỏ hoe như muốn xé toạc màn đêm, chờ đợi một sự ăn năn, một lời xin lỗi. Nhưng Chồng không đáp lại điều gì. Khuôn mặt anh ta từ trắng bệch, lúng túng, dần dần chuyển sang một vẻ lạnh lùng đến tàn nhẫn. Ánh mắt anh ta như đóng băng, những giọt nước mắt vô hình của sự hối lỗi ban nãy tan biến không dấu vết. Anh ta hít một hơi sâu, kéo chiếc áo sơ mi đã xộc xệch xuống, như thể để lấy lại sự kiểm soát.
“Cô nói đủ rồi chứ?” Chồng lên tiếng, giọng anh ta không còn run rẩy mà trở nên khô khốc, sắc lạnh, từng từ như xiên thẳng vào tim Người vợ. Người phụ nữ lạ phía sau khẽ giật mình, rụt rè nép vào góc giường. “Tôi cũng… không chịu nổi cái cảnh này nữa đâu.” Anh ta bước một bước về phía trước, ánh mắt đầy sự khinh miệt không che giấu. “Cô thử nhìn lại mình đi! Cô nghĩ cô còn là gì?” Chồng cười khẩy, nụ cười méo mó đầy cay nghiệt. “Toàn mùi hôi tanh của heo, cả người lúc nào cũng dính dầu mỡ, làm sao tôi chịu nổi!” Anh ta lùi lại một bước, khoanh tay trước ngực, ánh mắt thách thức. “Sạch sẽ đâu? Hấp dẫn đâu? Cô thử nhìn lại mình đi!”
Người vợ đứng sững sờ, đôi mắt trống rỗng nhìn Chồng. Những lời anh ta vừa thốt ra như những nhát dao lạnh lẽo đâm thẳng vào tim cô, xé toạc từng mảnh niềm tin, sự hy sinh mà cô đã vun đắp suốt mười năm qua. Mùi hôi tanh? Dầu mỡ? Đó là mùi của mồ hôi, của những đêm thức trắng, của những đồng tiền cô đổi bằng cả sức lực và danh dự để nuôi anh, nuôi con. Tất cả tan vỡ trong một khoảnh khắc. Toàn bộ sự hy sinh, tình yêu và lòng chung thủy của cô đều bị chà đạp một cách tàn nhẫn, không thương tiếc. Người vợ cảm thấy toàn thân đông cứng, không khí trong phòng như đặc quánh lại, bóp nghẹt lồng ngực cô. Cô không thể tin nổi người đàn ông mình đã từng yêu thương, tin tưởng lại có thể nói ra những lời tàn độc đến vậy.
Người vợ gắng gượng hít một hơi, giọng nói cô run rẩy đến nỗi tưởng chừng như sắp đứt đoạn, từng từ thoát ra mang theo sự tan nát của cả một trái tim.
“Anh… anh nói gì?”
Đôi mắt Người vợ đỏ ngầu, không còn là giận dữ mà là một sự tuyệt vọng tột cùng. Cô nhìn thẳng vào Chồng, khuôn mặt anh ta giờ đây chỉ còn lại sự lạnh lùng và khinh miệt, không một chút dấu vết của sự hối lỗi hay tình nghĩa. Ngay cả Người phụ nữ lạ, nép mình vào góc giường, cũng không dám nhìn thẳng vào đôi mắt Người vợ. Cả căn Phòng ngủ chìm trong sự im lặng đáng sợ, chỉ có tiếng nức nở vô hình từ trái tim Người vợ đang vỡ vụn.
Sự im lặng đáng sợ vẫn bao trùm căn Phòng ngủ, nặng trĩu. Trái tim Người vợ như hàng ngàn mảnh thủy tinh vỡ vụn, tiếng nức nở chỉ vang vọng trong tâm trí cô. Đôi mắt đỏ ngầu, trống rỗng.
Người phụ nữ lạ không bỏ lỡ khoảnh khắc đó. Cô ta nhanh chóng thoát khỏi góc giường, bước nhẹ nhàng nhưng đầy tự tin về phía Chồng. Tựa như một con rắn độc đang bò đến con mồi bị thương. Cô ta vòng tay ôm lấy cánh tay Chồng, dựa sát vào người anh ta, một hành động như muốn công khai chủ quyền. Đôi mắt cô ta liếc nhìn Người vợ, ánh mắt ấy chứa đựng một sự đắc thắng đến ghê tởm, một nụ cười nửa miệng đầy thách thức, như muốn khẳng định vị thế của kẻ chiến thắng.
“Chị xem lại mình đi,” Người phụ nữ lạ cất giọng, chất giọng ngọt ngào nhưng lại thấm đẫm sự khinh miệt, “anh ấy cũng cần một người phụ nữ biết chăm sóc bản thân chứ.”
Người phụ nữ lạ nhìn Người vợ với ánh mắt đắc thắng, câu nói của cô ta như một nhát dao sắc lẹm đâm thẳng vào tâm can. Nhưng lạ thay, nhát dao ấy không làm Người vợ gục ngã thêm nữa. Trái lại, nó như một dòng điện giật, thức tỉnh cô khỏi cơn mê muội của nỗi đau.
Đôi mắt Người vợ từ đỏ ngầu, trống rỗng bỗng chốc trở nên lạnh như băng. Giọt nước mắt cuối cùng lăn dài trên má rồi khô lại, không còn rơi nữa. Cô không còn run rẩy. Bàn tay từng siết chặt nắm cửa giờ buông thõng, nhưng không phải vì bất lực, mà vì đã tìm thấy sự kiên cường.
Người vợ ngẩng cao đầu, ánh mắt sắc như dao cau nhìn thẳng vào Người phụ nữ lạ, rồi chuyển sang Chồng, kẻ đang né tránh ánh nhìn của cô. Không một chút dao động, không một tia yếu đuối.
“Đúng vậy,” Người vợ cất tiếng, giọng nói không còn run rẩy hay yếu ớt, mà trầm và rõ, chứa đựng sự quyết đoán đến ghê người, “anh ấy cần một người phụ nữ biết chăm sóc bản thân, và tôi… tôi đã quên mất mình là ai vì cái gia đình này.”
Người phụ nữ lạ và Chồng thoáng giật mình trước sự thay đổi đột ngột của Người vợ. Nụ cười trên môi Người phụ nữ lạ tắt hẳn, thay vào đó là chút bối rối. Chồng thì vẫn cúi gằm mặt, không dám đối diện.
“Vậy thì…” Người vợ tiếp tục, từng lời như được khắc vào không khí, “chúng ta sẽ kết thúc tất cả ngay bây giờ!”
Cô tuyên bố mạnh mẽ, dứt khoát, không cho phép bất kỳ sự phản đối hay do dự nào. Cả căn Phòng ngủ như đóng băng. Sự tĩnh lặng trở lại, nhưng lần này là sự tĩnh lặng của một cuộc chiến vừa bùng nổ, không phải của sự tan vỡ đơn thuần.
Người phụ nữ lạ tái mặt, nụ cười kiêu ngạo hoàn toàn biến mất. Đôi mắt cô ta mở to, nhìn Người vợ như thể đang đối diện với một con thú dữ vừa thoát khỏi lồng. Chồng, vẫn cúi gằm mặt, bất giác run rẩy. Anh ta cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo tỏa ra từ Người vợ, một thứ mà anh ta chưa từng thấy trong suốt mười năm chung sống.
Người vợ không nói thêm lời nào, nhưng hành động của cô còn mạnh mẽ hơn vạn lời nói. Bàn tay chai sạn, từng ngày bám mùi tiết lợn và dầu mỡ, giờ đây rút chiếc điện thoại cũ kỹ trong túi quần ra. Ánh sáng màn hình lập tức chiếu rọi vào không gian mờ ảo của căn Phòng ngủ.
Chồng giật mình ngẩng lên, đôi mắt anh ta tràn ngập sự hoảng loạn. Người phụ nữ lạ lập tức tìm cách che chắn khuôn mặt, nhưng đã quá muộn.
“Tách!”
Tiếng màn trập vang lên khô khốc, xé tan sự im lặng. Ánh đèn flash lóe sáng, như tia sét giáng xuống, chụp lại toàn bộ cảnh tượng trần trụi, nhơ bẩn trong Phòng ngủ – Chồng đang ôm chặt Người phụ nữ lạ trên giường, tấm chăn mỏng manh không đủ che giấu sự thật kinh tởm.
“Tách! Tách!”
Người vợ chụp thêm vài tấm nữa, mỗi lần đèn flash sáng lên là một lần Chồng và Người phụ nữ lạ giật bắn mình. Trong từng bức ảnh là bằng chứng không thể chối cãi, là sự thật mà Chồng đã cố gắng che giấu bấy lâu nay.
Người vợ hạ điện thoại xuống, ánh mắt cô lạnh lùng như băng. Nỗi đau đã biến thành sự căm hờn, và sự căm hờn đó giờ đây được nung chảy thành ý chí trả thù mạnh mẽ. Cô nhìn thẳng vào Chồng, không một chút thương xót hay dao động.
“Đừng hòng mà che giấu!” Người vợ gằn giọng, từng chữ thốt ra như những viên đạn, “Anh sẽ phải trả giá cho những gì anh đã làm!”
Lời tuyên bố của Người vợ vang vọng khắp căn Phòng ngủ, như một lời nguyền rủa định đoạt số phận của Chồng. Khuôn mặt anh ta trắng bệch, toàn thân run bắn. Người phụ nữ lạ nằm co ro, sợ hãi, như muốn tan biến vào chiếc đệm. Họ biết, cuộc đời của họ, kể từ khoảnh khắc này, sẽ không bao giờ còn yên ổn nữa.
Chồng, với khuôn mặt trắng bệch không còn một giọt máu, lập tức bật dậy như một cái lò xo bị nén. Sự hoảng loạn tột độ khiến anh ta quên cả việc che chắn thân thể trần truồng của mình. Anh ta lao vội về phía Người vợ, đôi mắt vẫn còn nguyên vẻ hãi hùng khi những tia flash ban nãy vẫn còn ám ảnh trong tâm trí.
“Đừng mà em! Anh xin em!” Chồng gào lên, giọng nói khản đặc vì sợ hãi, cố gắng giằng lấy chiếc điện thoại cũ kỹ trong tay Người vợ. Bàn tay anh ta run rẩy chạm vào những ngón tay chai sạn của cô. “Em làm thế thì anh còn mặt mũi nào nữa! Anh xin em đấy, đừng làm lớn chuyện!”
Người vợ né người sang một bên, giữ chặt chiếc điện thoại như bảo vật. Bàn tay dính dầu mỡ và mùi tiết lợn của cô không hề nao núng trước sự yếu ớt và van xin của Chồng. Ánh mắt cô vẫn lạnh lùng, không chút dao động.
“Mặt mũi?” Người vợ gằn giọng, từng lời như cứa vào tim Chồng. “Anh còn có mặt mũi sao? Khi anh phản bội tôi, anh có nghĩ đến mặt mũi của tôi không? Khi anh khinh thường nghề đồ tể của tôi, anh có nghĩ đến mặt mũi của Con cái không?”
Chồng cúi gằm mặt, nước mắt bắt đầu chực trào. Anh ta không dám nhìn thẳng vào Người vợ, cũng không dám nhìn về phía Người phụ nữ lạ đang cuộn tròn trên giường, sợ hãi đến phát run. Anh ta biết, những lời van xin của mình giờ đây chỉ như gió thoảng mây bay.
“Con cái sẽ nghĩ sao!” Chồng tiếp tục, bấu víu vào hy vọng mong manh. “Em làm thế thì danh dự của anh, sự nghiệp của anh… tất cả sẽ tan tành! Anh xin em, vì Con cái mà giữ thể diện cho anh!”
Người vợ bật cười khẩy, một nụ cười đầy cay đắng và khinh miệt. “Thể diện? Anh đã chà đạp lên thể diện của tôi từ rất lâu rồi, Chồng à.” Cô vẫn giữ chặt điện thoại, ánh mắt sắc lạnh như dao, không một chút lung lay. “Và bây giờ, anh sẽ phải nếm trải cảm giác đó.”
Trong khi Chồng vẫn đang chết lặng, đôi mắt Người vợ lia qua Người phụ nữ lạ đang co ro trên giường. Người phụ nữ lạ lập tức giật mình, gương mặt đã trắng bệch từ bao giờ, nay càng thêm tái nhợt. Cô ta cố gắng giữ vẻ cứng rắn, siết chặt mép chăn che đi phần thân dưới, ánh mắt vừa sợ hãi tột độ lại vừa xen lẫn sự căm ghét trơ trẽn hướng về phía Người vợ. Những lời nói chua chát của Người vợ vẫn văng vẳng trong tai, nhưng Người phụ nữ lạ không dám hé môi, chỉ có thể nén chặt hơi thở, mong muốn mình trở nên vô hình. Mồ hôi lạnh bắt đầu thấm ướt lưng áo. Cô ta biết, một lời thốt ra lúc này cũng chỉ như đổ thêm dầu vào lửa, và cô ta tuyệt đối không muốn mình bị kéo vào cơn bão tố đang chực chờ bùng nổ.
Chồng như vừa bừng tỉnh, giật mình khỏi cơn chết lặng, vội vàng lao tới, chặn đường Người vợ. Anh ta nắm chặt cánh tay Người vợ, đôi mắt hoảng loạn cầu xin.
CHỒNG
(Giọng van lơn, run rẩy)
Em ơi, đừng đi mà! Anh xin em! Em đừng đi!
Người vợ không một chút nao núng. Ánh mắt cô sắc lạnh, dứt khoát không để một giọt nước mắt nào rơi xuống. Bàn tay từng ngày cầm dao, mổ heo, giờ đây mạnh mẽ rút khỏi vòng kiềm tỏa của Chồng. Cô biết, đây là khoảnh khắc cô phải mạnh mẽ nhất, không phải cho riêng mình, mà cho cả tương lai của Con cái. Trong đầu Người vợ chỉ văng vẳng một ý nghĩ: cô sẽ phải tự đấu tranh, tự giành lấy công bằng và một cuộc sống mới cho mẹ con cô. Cô sẽ không để Chồng nhìn thấy sự yếu đuối, sự tổn thương.
Chồng vẫn cố níu kéo, nhưng Người vợ chỉ lẳng lặng gạt tay anh ta ra. Cô không thốt thêm một lời nào. Mỗi bước chân của Người vợ giờ đây không còn nặng nề hay run rẩy nữa, mà tràn đầy quyết tâm. Cô quay lưng bước đi thẳng tắp, bỏ lại Chồng đang đứng chết trân trong Phòng ngủ cùng Người phụ nữ lạ đang co ro trên giường.
Người vợ ra khỏi phòng, băng qua hành lang im ắng của Nhà. Khi ra đến cửa chính, Người vợ không ngoảnh đầu lại. Cô đưa tay nắm lấy tay nắm cửa, rồi khẽ đẩy cánh cửa gỗ nặng nề, dứt khoát đóng sầm lại. TIẾNG “RẦM” LỚN vang vọng khắp ngôi Nhà, như một hồi kết cho mọi thứ đã từng có, và cũng là một khởi đầu đầy gai góc cho cuộc chiến sắp tới của Người vợ.
TIẾNG “RẦM” LỚN của cánh cửa phòng ngủ vang vọng, ném một sự im lặng chết chóc xuống căn phòng. Chồng đứng chết trân tại chỗ, bàn tay vẫn còn lơ lửng trong không trung như vừa cố níu giữ một thứ gì đó vô vọng. Đôi mắt anh ta trợn tròn, nhìn chằm chằm vào khoảng trống mà Người vợ vừa rời đi.
Trên giường, Người phụ nữ lạ khẽ rùng mình, cô ta co người lại hơn, như một con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng. Khuôn mặt cô ta tái nhợt, sự hoảng loạn hiện rõ trong từng nét mặt. Mái tóc rối bời, chiếc áo ngủ xộc xệch càng làm tăng vẻ thảm hại.
Chồng từ từ quay đầu lại, ánh mắt chạm phải Người phụ nữ lạ. Trong khoảnh khắc đó, mọi dục vọng, mọi sự say đắm dường như tan biến hết, chỉ còn lại sự trơ trọi, sợ hãi và một nỗi ân hận cuộn trào. Ánh mắt anh ta trống rỗng, vô định.
NGƯỜI PHỤ NỮ LẠ
(Giọng thì thầm, run rẩy, gần như không nghe thấy)
Anh… anh ơi…
Chồng không trả lời. Anh ta chỉ đứng đó, nhìn Người phụ nữ lạ, rồi lại nhìn ra cánh cửa đã đóng sập. Tương lai bỗng chốc trở thành một vực thẳm đen kịt không lối thoát. Anh ta nhận ra, với cú “RẦM” vừa rồi, cánh cửa không chỉ đóng lại, mà còn sập xuống toàn bộ cuộc đời mà anh ta đã từng có. Mùi tiết, mùi lợn, bàn tay dính dầu mỡ của Người vợ bỗng hiện về rõ mồn một trong tâm trí anh ta, như một lời kết tội không nói thành lời. Anh ta đã khinh bỉ chính người đã nuôi sống gia đình mình, và giờ đây, cái giá phải trả quá đắt.
NGƯỜI PHỤ NỮ LẠ
(Giọng khẽ hơn một chút, đầy tuyệt vọng)
Bây giờ… mình phải làm sao đây anh?
Câu hỏi của Người phụ nữ lạ như một nhát dao xoáy sâu vào sự bế tắc của Chồng. Anh ta chỉ lắc đầu, một cái lắc đầu nặng nề, chậm chạp, không nói nên lời. Cả hai nhìn nhau, những đôi mắt tràn ngập nỗi sợ hãi, sự hoang mang tột độ về những gì đang chờ đợi họ phía trước. Căn phòng ngủ, nơi từng là chốn của những lời thề non hẹn biển, nay trở thành nhà tù của sự hối hận và tương lai mịt mù.
Tiếng “RẦM” chói tai của cánh cửa đóng sập như một hồi chuông báo tử cho cuộc hôn nhân. Bên ngoài, Người vợ vẫn đứng đó, lưng tựa vào bức tường lạnh lẽo, những tiếng thở hổn hển cố gắng hít lấy không khí trong lồng ngực đang quặn thắt. Nước mắt vẫn tuôn rơi như mưa, ướt đẫm gò má, nhưng lần này không phải là nước mắt của sự yếu đuối hay tuyệt vọng. Cô dùng mu bàn tay dính mùi heo, mùi dầu mỡ, nhẹ nhàng lau đi những dòng lệ nóng hổi. Đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định trước mặt, không còn ánh nhìn hoảng loạn, thay vào đó là sự lạnh lẽo và kiên định đến đáng sợ.
Mỗi nhịp thở sâu là một lần cô nuốt xuống nỗi đau, nuốt xuống sự tủi nhục bấy lâu nay. Mùi tiết heo, mùi lợn quen thuộc trên người cô, mà Chồng từng khinh bỉ, giờ đây lại như một tấm khiên bảo vệ, nhắc nhở cô về giá trị của bản thân, về mồ hôi và nước mắt cô đã đổ ra để duy trì gia đình này. Một sự giải thoát lạ lùng dâng lên trong lòng cô, như thể một gánh nặng khổng lồ vừa được trút bỏ.
NGƯỜI VỢ
(Giọng khẽ, đầy quyết tâm, như tự nói với chính mình)
Tôi sẽ không bao giờ để mình bị chà đạp thêm lần nữa.
Câu nói đó như một lời thề son sắt, vang vọng trong tâm trí Người vợ. Con đường phía trước mịt mờ, nhưng không còn là vực thẳm. Nó là một con đường mới, do chính cô tự tay vẽ ra, không còn bóng dáng của sự phản bội và khinh miệt. Cô đã sống mười năm trong nghề đồ tể, bàn tay chai sạn vì những nhát dao, đôi vai mỏi mệt vì gánh nặng miếng cơm manh áo. Cô đã từng nghĩ, tình yêu thương và sự hy sinh của mình là đủ để giữ chặt một gia đình, một mái ấm. Nhưng hôm nay, cánh cửa khép lại không chỉ là kết thúc của một cuộc hôn nhân, mà còn là sự khai sinh của một con người mới – một Người vợ mạnh mẽ hơn, độc lập hơn.
Cô ngước nhìn bầu trời chiều đã bắt đầu ngả sang sắc tím, nhớ về những đứa Con cái. Chúng là lẽ sống, là động lực để cô vươn lên. Chúng xứng đáng có một người mẹ kiên cường, một cuộc sống không phải chứng kiến sự giả dối, sự thiếu tôn trọng. Tiền bạc cô kiếm được không thiếu thốn, đủ để cô tự chủ, đủ để cô nuôi dạy các Con cái khôn lớn thành người. Mùi tiết, mùi lợn trên người cô, có thể không thơm tho như những thứ giả dối mà Chồng tìm kiếm, nhưng đó là mùi của lao động chân chính, của sự tử tế và tình yêu thương vô điều kiện. Đó là mùi của sự thật.
Với một quyết tâm sắt đá, Người vợ bước đi, bỏ lại phía sau căn nhà đầy vết xước của quá khứ. Bóng cô đổ dài trên con đường vắng, một bóng hình tuy nhỏ bé nhưng ẩn chứa sức mạnh phi thường. Cô không cần sự tha thứ của ai, cũng không còn tìm kiếm sự chấp nhận từ những kẻ đã khinh rẻ cô. Điều cô cần là sự bình yên trong tâm hồn và một tương lai tươi sáng cho những đứa Con cái. Cô sẽ học cách chữa lành vết thương, học cách yêu thương bản thân, và sống một cuộc đời trọn vẹn, không còn phải nhìn lại phía sau nữa. Cuộc sống, dù có giông bão đến đâu, cuối cùng cũng sẽ tìm thấy cầu vồng của riêng mình. Và cô biết, cầu vồng của cô đang chờ đợi ở phía trước.

