Suốt 10 năm đi làm nghề đồ tể heo, tiền bạc tôi chẳng thiếu, nuôi cả chồng con ăn học nhưng toàn bị chồng ch-ê không sạch sẽ, bỗng 1 ngày về nhà tôi chết lặng khi thấy âm thanh lạ trong phòng ngủ, chạy vào bên trong thì phát hiện ra…
Suốt mười năm trời tôi quen với mùi ti-ết, mùi lợn, quen với bàn tay luôn dính dầu mỡ, ruột gan ai nhìn vào đều nhăn mặt. Nghề đồ tể không cho tôi hào quang, chỉ cho tôi tiền nuôi con, cho con được đi học, cho chồng có mồm ăn cơm no — nhưng đổi lại là những câu m;/a m;/ai: “Vợ tao làm nghề b;/ẩn”, “mặc đồ như thế mà dám ra phố”… Chồng tôi, mắt sáng miệng sắc, miệng lúc nào cũng có lời chê bai, bảo tôi không biết giữ gìn, chẳng sạch sẽ, thậm chí nhiều lúc anh còn tỏ thái độ khinh bỉ khi có khách đến nhà.
Tôi im lặng, cắm đầu làm, vì tiền mà tôi chịu được mọi nh;/ ục. Đứa con lớn dần nên tôi càng cố gắng. Và chính vì thế, mỗi đồng bạc tôi để lại là kết tinh của mồ hô-i, là bữa trưa lạt và bữa tối ăn vội trong xe tải đưa heo về chợ…
Một buổi chiều cuối tuần sau ca sớm về, tôi nằm vật trên chiếc ghế bành, định chợp mắt một lúc trước khi vác bếp ra nấu cơm tối. Đang lim dim, tôi nghe một âm thanh lạ — không phải tiếng tivi, không phải tiếng nước chảy. Là tiếng rì rầm như tiếng quạt nhỏ, tiếng lạo xạo của túi nilon, và có tiếng nói thì thầm rất khẽ. Tim tôi nhíu lại vì linh tính. Tôi cố đứng dậy, đi nhẹ tới cửa phòng ngủ.
Cánh cửa hé hờ. Tôi đẩy rộng.
Cảnh tượng ở trong khiến tôi chế;/t đứng… 👇👇
Người vợ vừa đẩy rộng cánh cửa phòng ngủ. Ánh mắt Người vợ sững sờ, chết lặng. Trên sàn nhà, Người chồng đang ngồi bệt, giữa một đống tiền mặt được bó thành cọc, những tờ giấy chi chít chữ và số vương vãi khắp nơi. Bên cạnh anh ta là một người đàn ông lạ mặt, dáng vẻ bặm trợn, đôi mắt xếch và hình xăm lấp ló dưới cổ áo. Cả hai đang ghé sát vào nhau thì thầm to nhỏ, ánh mắt liên tục đảo quanh đầy cảnh giác, tựa như đang thực hiện một giao dịch bí mật nào đó. Trái tim Người vợ như ngừng đập, lồng ngực cô thắt lại vì cú sốc tột độ. Hoang mang và sợ hãi dâng lên, bóp nghẹt lấy từng hơi thở của Người vợ. Cô lùi lại một bước, bàn tay vô thức che miệng, cố gắng không phát ra bất cứ tiếng động nào.
Người vợ lùi lại một bước, bàn tay vô thức che miệng, cố gắng không phát ra bất cứ tiếng động nào. Nhưng rồi, như một sự trớ trêu của định mệnh, gót chân cô vô tình quẹt nhẹ vào cạnh khung cửa gỗ cũ kỹ. Một tiếng “khẽ cạch” nhỏ xíu vang lên, đủ để phá tan sự tĩnh lặng chết chóc trong căn phòng.
Ngay lập tức, cả Người chồng và người đàn ông lạ mặt đang cúi đầu thì thầm đều giật bắn mình. Hai ánh mắt sắc lạnh, đầy cảnh giác như chim ưng cùng lúc quay phắt về phía cánh cửa. Họ nhìn thấy Người vợ đang đứng đó, như một bóng ma hiện hình.
Khuôn mặt Người chồng thoáng chốc trắng bệch, đôi mắt anh ta mở to vì kinh hãi. Sự hoảng loạn nhanh chóng được thay thế bằng một vẻ mặt tái mét, đầy tức giận pha lẫn sợ hãi đến tột cùng. Anh ta không ngờ Người vợ lại xuất hiện vào lúc này, và chứng kiến tất cả. Miệng Người chồng há hốc, lắp bắp, giọng nói khô khốc và run rẩy: “Em… em về khi nào… sao không nói tiếng nào?”
“Em… em về khi nào… sao không nói tiếng nào?”
Lời Người chồng vừa dứt, anh ta như bị chích điện. Toàn bộ thân thể giật bắn lên, vội vàng co chân, khuỵu gối rạp người xuống. Đôi tay anh ta thoăn thoắt gom, dùng cả thân mình và cánh tay rộng lớn che chắn thật kỹ những cọc tiền dày cộp và các xấp giấy tờ đang nằm la liệt trên sàn nhà lạnh lẽo. Anh ta hành động một cách luống cuống nhưng đầy bản năng, như thể mạng sống mình đang bị đe dọa.
Khuôn mặt Người chồng đỏ bừng lên, vừa tái mét vì sợ hãi bị bắt quả tang, vừa bối rối tột độ, nhưng ẩn sâu trong đó là một ngọn lửa căm tức đang bùng cháy. Anh ta không rời mắt khỏi Người vợ một giây nào, đồng thời liên tục nháy mắt, gật đầu lia lịa, ra hiệu một cách khẩn cấp và đầy ám chỉ về phía người đàn ông lạ mặt đang đứng sững sờ bên cạnh. Ánh mắt Người chồng gần như van lơn, thúc giục người đàn ông lạ mặt phải hành động hoặc ít nhất là giữ im lặng.
Người vợ đứng bất động ở ngưỡng cửa, đôi mắt cô mở to nhìn chằm chằm vào cảnh tượng đang diễn ra. Mùi tiền mới trộn lẫn với mùi lạ của không khí căng thẳng bao trùm lấy cô, khiến dạ dày cô quặn thắt. Cô thấy rõ ràng sự hoảng loạn, bẽ bàng và cả cơn thịnh nộ đang trỗi dậy trong ánh mắt Người chồng.
Người vợ vẫn đứng như trời trồng, cảm giác buồn nôn trỗi dậy khi mùi hỗn tạp của sự sợ hãi và tiền bạc xộc thẳng vào khứu giác cô. Ánh mắt Người vợ dán chặt vào người đàn ông lạ mặt. Hắn ta không nói một lời, nhưng cái liếc nhìn sắc lạnh, đầy dò xét và cảnh giác của hắn quét qua cô như một luồng gió lạnh. Hắn ta nhanh chóng đưa mắt tìm kiếm, rồi vươn tay vơ vội chiếc túi đen nằm trên giường. Chiếc túi nặng trịch, phát ra tiếng lạo xạo nhỏ khi bị hắn siết chặt trong tay. Sau đó, hắn ta gật đầu nhẹ với Người chồng, một cái gật đầu kín đáo như một tín hiệu đã được định trước. Không một giây chần chừ, hắn lách người qua Người vợ, đôi vai lướt nhẹ qua vai cô. Hắn lao ra khỏi phòng một cách vội vã, không hề ngoảnh đầu lại nhìn cô dù chỉ một cái. Căn phòng bỗng chốc trở nên trống rỗng hơn, nhưng sự căng thẳng thì vẫn còn nguyên, thậm chí còn nặng nề hơn. Người vợ vẫn đứng đó, đôi mắt dõi theo bóng lưng khuất dần của người đàn ông bí ẩn, trong đầu cô một loạt câu hỏi không lời đang xoáy sâu.
Người chồng đứng dậy, đôi chân anh ta loạng choạng như vừa trải qua một cơn sốc. Gương mặt anh ta tái mét, lộ rõ vẻ bối rối tột độ, nhưng anh ta vẫn cố gắng trấn tĩnh bản thân, hít thở một hơi thật sâu. Anh ta quay sang nhìn Người vợ, ánh mắt đầy lo lắng pha lẫn sự khó chịu, như thể chính cô mới là người đã làm hỏng chuyện. Người vợ vẫn đứng im thin thít, hai bàn tay cô siết chặt vào nhau, chờ đợi một lời giải thích rõ ràng. Căn phòng im phăng phắc, chỉ còn tiếng tim cô đập thình thịch trong lồng ngực.
“Em… em về sớm vậy…”, Người chồng lắp bắp, giọng nói yếu ớt đến lạ thường. Anh ta nuốt khan, cố gắng điều chỉnh lại âm sắc, “có chuyện gì đâu, chỉ là… bạn anh ghé qua có chút việc riêng thôi mà.”
Người vợ không đáp. Ánh mắt cô từ gương mặt tái mét của Người chồng, chầm chậm trượt xuống sàn nhà. Đống tiền mặt cuộn tròn, nằm ngổn ngang cạnh tờ giấy trắng. Cô nhìn chúng, rồi lại ngước lên, ánh mắt sắc như dao găm vào Người chồng. Trong đầu Người vợ, những lời khinh miệt của anh ta về nghề đồ tể của cô như một đoạn băng cũ, tua đi tua lại. “Đồ bẩn thỉu, lúc nào cũng dính mùi tiết lợn, mùi dầu mỡ, không sạch sẽ một chút nào!” Anh ta từng nói thế, với vẻ mặt ghê tởm, khi cô vừa về đến nhà sau một ngày dài ở chợ. Mười năm. Mười năm Người vợ vất vả, mồ hôi và cả những giọt nước mắt thầm lặng, đổi lấy những đồng tiền nuôi sống gia đình, đổi lấy căn nhà này, đổi lấy cả những bộ quần áo tươm tất cho con. Tất cả như bị chà đạp tàn nhẫn bởi chính Người chồng, kẻ luôn miệng chê bai công việc của cô, công việc đã mang lại tất cả.
Người vợ cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt, một nỗi đau thấu tận xương tủy dâng lên. Mười năm hy sinh, mười năm chịu đựng sự khinh miệt của Người chồng, chỉ để giờ đây phát hiện ra sự thật cay đắng này. Kiệt sức và thất vọng tột độ, hai mắt Người vợ đỏ hoe, nhưng không một giọt nước mắt nào rơi. Cô sẽ không khóc. Không phải lúc này, không phải trước mặt Người chồng hèn hạ này. Người vợ hít một hơi thật sâu, cố gắng dồn nén tất cả cảm xúc hỗn độn vào sâu bên trong. Một sự lạnh lẽo đáng sợ bao trùm lấy cô, thay thế cho nỗi đau. Đã đến lúc đối mặt. Đã đến lúc chấm dứt.
Người vợ tiến lại gần hơn, mỗi bước chân Người vợ mang theo một sự lạnh lẽo đến đáng sợ. Ánh mắt Người vợ, đỏ hoe vì kiệt sức nhưng giờ đây sắc lạnh như băng, xoáy sâu vào Người chồng. Người chồng, vẫn còn ngây dại sau cú sốc bị phát hiện, bất giác lùi lại một bước, cảm nhận được luồng khí lạnh toát ra từ Người vợ. Bàn tay Người vợ run rẩy chỉ thẳng vào đống tiền và các giấy tờ đang nằm ngổn ngang trên sàn nhà, một nỗi tổn thương và thất vọng sâu sắc hằn rõ trên khuôn mặt Người vợ. Giọng Người vợ gằn từng chữ, trầm đục và khô khốc, như tiếng kim loại va chạm, xuyên thẳng vào màng nhĩ Người chồng: “Đây là cái “sạch sẽ” mà anh luôn miệng nói sao? Tiền của anh sao “sạch” hơn tiền mồ hôi xương máu của tôi?”
Người chồng, gương mặt vốn trắng bệch giờ lại đỏ gay vì giận dữ, ánh mắt anh ta lóe lên vẻ khinh bỉ quen thuộc. Nó không chỉ là sự giận dữ, mà còn là nỗi căm ghét sâu sắc, như thể Người vợ vừa chạm vào một bí mật bẩn thỉu nhất của anh ta. Anh ta lùi thêm một bước, đưa mắt nhìn Người vợ từ đầu đến chân với vẻ khinh miệt không che giấu. Những lời lẽ cay nghiệt như những nhát dao vô hình, đâm thẳng vào trái tim đang rỉ máu của Người vợ. Người chồng gắt lên, giọng nói đầy sự coi thường: “Cô thì biết cái gì! Tiền này cũng là tiền, miễn nó không có mùi lợn, mùi tiết là được! Cô lúc nào cũng chỉ biết tiền… đúng là đồ bẩn!”
Người vợ ngước nhìn Người chồng, đôi mắt cô nhòe đi vì nước mắt và sự tủi hổ, nhưng anh ta đã quay lưng, bước thẳng ra khỏi Phòng ngủ, để lại phía sau một không khí đặc quánh sự khinh bỉ. Căn phòng bừa bộn vẫn còn vương vãi những tờ giấy lộn xộn từ cuộc tìm kiếm của Người chồng, cùng với mùi ẩm mốc và chút gì đó là lạ. Người vợ không thể di chuyển, cô vẫn đứng bất động, từng lời nói của anh ta như những mũi kim đâm vào tim.
Khi đôi mắt cô vô định quét qua sàn nhà, giữa những mớ giấy tờ vứt bừa bãi, một mảnh giấy nhỏ, gấp vội, chợt lọt vào tầm nhìn của Người vợ. Nó không giống những tờ giấy bình thường mà Người chồng hay dùng cho công việc. Cô chậm rãi bước tới, cúi xuống nhặt lên. Tay Người vợ run rẩy khi mở mảnh giấy ra.
Từng nét chữ nguệch ngoạc trên đó, như những con dao lạnh ngắt, cứa vào tâm trí Người vợ. Trên mảnh giấy ghi rõ một số tiền khổng lồ, bên cạnh là những ký hiệu loằng ngoằng, quen thuộc của các trò cờ bạc – hình lá bài, con xúc xắc vẽ vội. Máu trong Người vợ như đông lại. Mọi nghi ngờ bấy lâu nay, về những đêm Người chồng vắng nhà, về những lần anh ta về với đôi mắt thâm quầng và vẻ mặt thất thần, về thái độ khó hiểu mỗi khi cô hỏi han, tất cả bỗng chốc được giải đáp một cách tàn nhẫn và rõ ràng.
Cơn đau từ những lời sỉ vả ban nãy chưa kịp nguôi, giờ đã biến thành một ngọn lửa phẫn uất tột cùng. Cô siết chặt mảnh giấy trong tay, từng đốt ngón tay trắng bệch. Một tiếng rên khẽ thoát ra khỏi cổ họng, không phải vì đau, mà vì sự giận dữ, sự phản bội, và cảm giác bị lừa dối bấy lâu nay. Người vợ nhìn chằm chằm vào mảnh giấy, không còn một giọt nước mắt nào để rơi, chỉ còn lại sự căm hờn đang cuộn trào dữ dội.
Như bị một luồng điện giật mạnh, Người vợ chợt ngước lên. Ngoài ngưỡng cửa Phòng ngủ, Người chồng vẫn đứng đó, dáng vẻ thờ ơ và bất cần, như thể lời sỉ vả ban nãy vẫn chưa đủ. Cơn phẫn uất bùng lên, thôi thúc Người vợ hành động. Cô bước tới, không một tiếng động, ánh mắt như xuyên thấu màn đêm. Không nói thêm một lời nào, Người vợ ném mạnh mảnh giấy ghi nợ cờ bạc xuống ngay dưới chân Người chồng. Mảnh giấy mỏng manh xoay tít vài vòng rồi nằm im lìm trên nền gạch lạnh lẽo, như một lời tố cáo không thành tiếng.
Người chồng giật mình, cúi xuống nhìn. Khi anh ta ngước lên, ánh mắt Người vợ nhìn anh ta đầy sự ghê tởm và coi thường, sâu thẳm đến mức có thể thiêu đốt. Tất cả những hy vọng về một gia đình hạnh phúc, về sự tôn trọng mà Người vợ từng mong mỏi, về một mái ấm dẫu vất vả nhưng có tình nghĩa, tất cả đều tan biến thành tro bụi trong khoảnh khắc đó. Với Người vợ, Người chồng không còn là người đàn ông mà cô từng yêu thương hay thậm chí là kính trọng. Anh ta chỉ là một kẻ khinh bỉ, một con nợ cờ bạc, và một gánh nặng.
Người vợ không nói thêm một lời nào, đôi mắt ráo hoảnh, quay lưng. Căn Phòng ngủ, nơi từng chứa đựng bao giấc mơ về hạnh phúc, giờ đây chỉ còn là một bức tường câm lặng chứng kiến sự sụp đổ. Mỗi bước chân của Người vợ dứt khoát, không một chút do dự, gót chân như gõ vang lên nhịp điệu của sự giải thoát và nỗi thất vọng tột cùng. Cô không muốn ở lại thêm một giây phút nào trong căn Nhà đã từng là tổ ấm, nay chỉ còn là nơi của sự dối trá và khinh bỉ. Người vợ bước qua ngưỡng cửa Phòng ngủ, không thèm quay lại nhìn. Phía sau cô, Người chồng vẫn đứng đó, bất động như một bức tượng. Người vợ tiếp tục bước đi, tiếng giày lẹp kẹp trên nền gạch như một lời tuyên bố không cần nói. Cánh cửa chính của căn Nhà khép lại sau lưng cô, một tiếng “cạch” khô khốc vang lên, dứt khoát cắt đứt mọi liên kết còn sót lại.
Người vợ vừa bước ra khỏi cánh cửa, tiếng “cạch” khô khốc còn chưa kịp tan trong không khí thì cánh cửa bật mở trở lại. Người chồng như một cái bóng đổ sầm ra sân. Hoảng loạn, anh ta lao theo Người vợ, vươn tay níu lấy cánh tay cô, cố gắng giữ lại chút gì đó đang tuột khỏi tầm tay mình.
NGƯỜI CHỒNG
(Giọng run rẩy, đầy vẻ cầu xin nhưng pha lẫn sự sợ hãi)
Em! Đừng đi! Anh xin lỗi! Anh hứa sẽ bỏ hết! Vì các con, em ở lại đi!
Người vợ khựng lại. Cô quay đầu. Đôi mắt Người vợ lạnh lùng, không chút dao động, như hai viên đá buốt giá. Người chồng nhìn thấy sự trống rỗng và dứt khoát trong đó, không còn chút tình cảm nào, chỉ có sự mệt mỏi và khinh bỉ. Giọng nói cầu xin của Người chồng bỗng chốc trở nên lạc lõng, lộ rõ sự giả dối và nỗi sợ hãi tột cùng đang gặm nhấm anh ta. Tay anh ta vẫn siết chặt cánh tay cô, nhưng lực níu kéo dường như vô vọng trước sự kiên quyết của Người vợ.
Người vợ hất mạnh tay Người chồng ra. Lực mạnh đến nỗi Người chồng lảo đảo lùi về sau, sự níu kéo vô vọng của anh ta bị cắt đứt phũ phàng. Đôi mắt Người vợ kiên định, không còn chút dao động nào. Cô không còn cảm thấy bất kỳ sự mềm yếu nào trước hình ảnh tiều tụy, run rẩy của anh ta. Giờ đây, trong ánh mắt cô chỉ còn lại sự đau đớn âm ỉ và quyết tâm cho một cuộc sống mới, một cuộc sống không có sự khinh bỉ và dối trá. Cô biết mình cần phải chấm dứt mọi thứ, ngay tại đây và ngay bây giờ.
NGƯỜI VỢ
(Giọng cô lạnh như băng, từng từ như những nhát dao cứa vào không khí)
Anh à, cả đời tôi đã chịu đựng đủ rồi. Mùi bẩn của tôi nuôi sống gia đình, còn “sự sạch sẽ” của anh chỉ mang đến dối trá và nợ nần. Chúng ta hãy kết thúc tại đây.
Người vợ nói xong, quay lưng bước đi, mỗi bước chân như ghim sâu quyết định của mình xuống nền đất lạnh. Người chồng đứng chết trân tại chỗ, đôi mắt anh ta dán chặt vào bóng lưng vợ, tuyệt vọng và hối hận trộn lẫn thành một khối nặng trĩu. Cả căn Nhà bỗng trở nên lạnh lẽo, im ắng đến đáng sợ.
Người vợ không một lần ngoảnh đầu lại. Bóng chiều đã ngả dài, nhuộm đỏ một phần bầu trời qua khung cửa sổ, hắt lên vạt áo cô. Trong lòng Người vợ, những lo lắng về tương lai của các con vẫn đang ngổn ngang như một mớ bòng bong không lối thoát. Cô biết rằng quyết định này sẽ mang đến vô vàn khó khăn, nhưng cô cũng tin rằng đó là con đường duy nhất để giải thoát bản thân và các con khỏi sự ngột ngạt này. Một cảm giác trống rỗng đến cùng cực tràn ngập tâm trí Người vợ, nhưng đâu đó, trong sâu thẳm, cô cảm nhận được một luồng năng lượng mới, báo hiệu một khởi đầu đầy bão tố nhưng cũng không kém phần mạnh mẽ. Cô mở cửa, bước ra khỏi căn Nhà đã từng là tổ ấm, giờ chỉ còn là một nhà tù.
Người vợ bước đi trên con đường quen thuộc dẫn về phía Chợ, nơi cô đã đi về sau mỗi ca làm đồ tể suốt mười năm ròng. Từng bước chân dứt khoát trên nền đá lạnh như muốn chôn vùi quá khứ. Lần này, không còn mùi tiết, mùi lợn, mùi dầu mỡ bám víu lấy cô như chiếc bóng, thay vào đó là mùi hương của màn đêm sắp buông, mùi ẩm ướt của đất sau cơn mưa. Nhưng sâu thẳm trong Người vợ, lại là một nỗi đau nhói, một vết thương lòng rỉ máu mà Người chồng đã vô tình hay cố ý xát muối suốt bao năm qua. Cùng với nỗi đau đó là một ý chí sắt đá, một lời thề im lặng được khắc sâu vào tận xương tủy.
Người vợ ngẩng đầu nhìn những vì sao lấp lánh vừa kịp hé mình trên nền trời đen thẫm. Cô tự nhủ, từ nay, cô sẽ sống vì bản thân, vì hai đứa con thơ dại của mình. Cô sẽ không bao giờ để ai có quyền khinh bỉ, lợi dụng hay coi thường những nỗ lực thầm lặng của cô thêm một lần nào nữa. Mười năm làm nghề đồ tể, mười năm cặm cụi, mười năm chịu đựng, đã đến lúc tất cả phải chấm dứt.
Bước chân Người vợ vẫn đều đều trên con đường quen thuộc, nhưng tâm hồn cô không còn nặng trĩu như những chuyến đi về trước. Mười năm qua, cô đã quen với mùi của Chợ, mùi của máu và mồ hôi, mùi của sự tủi nhục. Giờ đây, những mùi đó dường như đã lùi lại, nhường chỗ cho hương đất, hương đêm mát lành. Người vợ hít thở sâu, cảm nhận từng luồng không khí đi qua lồng ngực, như muốn rũ bỏ tất cả những gánh nặng đã đeo đẳng bấy lâu. Con đường này, đã chứng kiến biết bao giọt nước mắt thầm lặng, biết bao lời tự an ủi trong đêm tối. Nhưng hôm nay, nó chứng kiến một Người vợ khác, một Người vợ đã tìm thấy tiếng nói của mình, đã chạm vào sức mạnh tiềm ẩn bấy lâu. Cô không còn cảm thấy cô độc. Những đứa con của cô, chính là nguồn động lực lớn nhất, là lý do để cô đứng lên, để làm lại từ đầu. Tương lai phía trước có thể còn nhiều chông gai, nhiều thử thách, nhưng Người vợ tin rằng, với ý chí này, cô sẽ vượt qua tất cả. Không phải vì thù hận, mà vì một cuộc sống xứng đáng hơn, một tình yêu thương trọn vẹn hơn dành cho những đứa con của mình, và cho chính bản thân cô. Bình minh của một cuộc đời mới, dù bão tố hay yên bình, đang chờ đợi Người vợ ở phía cuối con đường này.

