Tính từ lúc ta xuyên thư đến nay là đã mười năm.
Phu quân ta đăng cơ xưng đế, lấy lý do đang chuẩn bị một điều bất ngờ dành cho ta để ngăn cản ta nhập cung.
Và rồi chàng lại quay lưng lập nữ chính làm hoàng hậu.
Khi chuyện bại lộ, chàng giải thích với ta, nhưng cũng như đang dẫm đạp ta dưới bàn tay quyền thế của chàng:
“Nàng xuất thân thấp kém, không xứng làm hoàng hậu của Trẫm!”
Ta bị chàng giam cầm trong lãnh cung, không được bước ra khỏi cửa nửa bước.
Cho đến khi lãnh cung bốc cháy dữ dội. Ta và hoàng hậu cùng lúc bị mắc kẹt trong ngọn lửa hung thần.
Chàng ngay lập tức lao đến hoàng hậu, mặc kệ ta bị lửa lớn nuốt chửng.
Trong lúc tuyệt vọng, trước mắt ta hiện ra một hàng chữ: 【Muốn về nhà không?】
Trước khi bóng tối ập đến, ta nặng nề gật đầu. Ta muốn về nhà.
Thế nhưng ta vậy mà lại không chết được. Ta hôn mê suốt bảy ngày, cuối cùng cũng mở mắt ra.
Hoàng đế Phí Huyền với khuôn mặt đầy vui mừng, vội vàng nắm lấy tay ta.
“Thanh Hòa, nàng cuối cùng cũng tỉnh lại rồi.”
Trên mặt ta không chút biểu hiện khác thường nào, chỉ rút tay về, miễn cưỡng kéo khóe miệng.
Suốt mười năm bên nhau, ta đã tưởng mình đối với chàng là điều khác biệt. Nhưng kể từ khi nữ chính xuất hiện, mọi thứ đã dần dần thay đổi.
Ta cùng chàng bắt đầu từ những ngày ăn gió nằm sương, từng bước từng bước đi đến ngày đăng cơ xưng đế.
Nhưng chàng lại tự biên tự diễn một vở kịch, lấy lý do chuẩn bị sự bất ngờ cho ta, sau đó phong nữ chính làm hoàng hậu.
Lý do chàng làm như vậy càng buồn cười hơn:
“Nàng xuất thân thấp kém hèn mọn, không xứng làm hoàng hậu của Trẫm.”
“Giang sơn chưa yên, Trẫm cần một nữ nhi thế gia để giữ vững thể diện.”
Chàng nói một cách chắc nịch, quả quyết không cho phép ta từ chối. Quả thực là bất ngờ lớn dành cho ta.
Ngay cả khi lãnh cung bốc cháy dữ dội hôm đó, ta chỉ đứng cách chàng một bước chân. Nhưng chàng lại để ta bị lửa lớn nuốt chửng, ưu tiên cứu hoàng hậu trước.
Cũng giống như bây giờ.
“Thanh Hòa, nàng cứu hoàng hậu có được không?”
“Chúng ta quen biết đã mười năm, dung mạo của nàng vẫn không hề thay đổi, quốc sư nói nàng có thiên phú dị bẩm, chỉ có máu đầu tim của nàng mới cứu được mạng sống của Trữ Trữ.”
Chàng nói với vẻ mặt đầy khẩn thiết.
Lãnh cung bốc cháy, hoàng hậu là người bị thương nhẹ nhất nhưng lại bị chứng ho khan, ngày càng gầy yếu. Cần gấp máu đầu tim của ta để cứu mạng nàng.
Ta khẽ cười.
“Vậy nếu ta nói không thì sao?”
Phí Huyền nghiêng người lại, giữ chặt lấy đôi vai của ta, giọng nói đầy khẩn cầu.
“A tỷ, coi như tỷ giúp ta một lần này, gia tộc của hoàng hậu thế lực hùng mạnh, Trẫm nhất định phải cứu nàng ấy.”
“A tỷ chẳng phải từng nói rằng, chỉ cần Trẫm muốn, dù phải liều cả mạng sống cũng sẽ tìm về cho ta sao!”
Chàng luôn biết cách đánh tráo khái niệm.
Hai chữ “A tỷ” khiến ta thoáng chốc ngẩn ngơ.
Mười năm qua, chỉ những lúc hai ta quấn quýt trên giường, Phí Huyền mới gọi ta như thế, còn không chỉ gọi một lần. Chàng nói đây là niềm vui giữa phu thê.
Nhưng giờ đây, cái danh xưng bí mật ấy lại trở thành lưỡi dao sắc nhọn chàng dùng để lấy lòng kẻ khác. Nó đâm thẳng vào tim ta, sau đó chàng không chút lưu tình mà rút nó ra, để lại lỗ hổng đầy đau thương.
Bỗng nhiên, ở một nơi góc khuất chàng không thể thấy. Một dòng chữ lại hiện ra:
【Đếm ngược ba ngày để về nhà!】
Ta thở ra một hơi dài, cuối cùng cũng sắp rời khỏi nơi khiến ta ngạt thở này rồi.
Ta và hoàng hậu Vân Sở Sở không hề có quan hệ huyết thống. Máu của ta, e rằng không thể cứu được mạng nàng ấy.
Ta từng chút từng chút gỡ từng ngón tay của chàng ra, giọng nói kiên định mà dịu dàng: “Ta không muốn.”
Đến giữa trưa, hoàng hậu sai người truyền ta đến.
Vừa bước vào cửa thì một bóng đen từ đâu bay tới. Ta không kịp tránh nên bị nó sượt qua mặt, để lại một vết tthương dài đang chảy máu.
Ta theo phản xạ ôm lấy mặt ngăn không cho máu chảy thêm nữa, bàn tay áp vào chỗ vết thương khiến ta phát ra một tiếng rên đau đớn.
Lúc đó ta mới nghe thấy tiếng nàng ta nói chuyện:
“Tô Thanh Hòa, ngươi không phải vẫn còn ngây thơ nghĩ rằng, dựa vào chút tình cảm còn sót lại giữa ngươi và bệ hạ là có thể tái đắc ân sủng sao?”
Nàng ta nhướng mày, ánh mắt đầy cay nghiệt và khinh thường.
Ta kinh ngạc nhìn nàng một cái, mím môi nhìn về phía phong thư vừa mới ném về phía ta. Chỉ cần nhìn qua, ta liền nhận ra đó là bức thư ta đã viết cho Hoàng đế cách đây nửa tháng. Thậm chí ta đã dùng cây trâm bạc duy nhất có giá trị trên người để nhờ một thái giám chuyển đi. Chỉ đến khi nhận được lời hứa từ đối phương, ta mới yên tâm rằng nó sẽ được giao đến tay Hoàng đế.
Nhưng ta hoàn toàn không ngờ, nó lại rơi vào tay Vân Sở Sở.
“Hoàng hậu nương nương đã xem qua chưa?”
Ta đột nhiên lên tiếng. Vân Sở Sở nheo mắt, cười lạnh lùng.
“Bản cung dù không đọc cũng biết ngươi nhất định đã viết những lời quyến rũ Hoàng đế.”
“Không phải.”
“Không phải cái gì?”
Nàng nhíu mày.
Ta nhẹ nhàng đáp: “Ta chưa bao giờ nghĩ đến việc tranh sủng, chỉ muốn xin Hoàng thượng cho ta hòa ly.”
Dù sao thì khắp thiên hạ này ai ai cũng biết, ta là người mà Hoàng đế đương triều đã bái đường thành thân, cưới hỏi đàng hoàng.
Nghe ta nói như vậy, gương mặt nàng lập tức trở nên u ám. Sau đó nàng cười nhạt vài tiếng.
“Ngươi quả thực đã tiến bộ, học được cách dùng chiêu ‘muốn bắt phải thả’.”
Ta ngạc nhiên không thôi, ta cũng chẳng còn hơi sức đâu mà đi dùng tâm trí của mình vào việc mà ta biết chắc nó sẽ gây đau đớn và tổn thương cho mình lần nữa.
Sắc mặt nàng đột nhiên trở nên dữ tợn, nàng đổi giọng âm trầm:
“Ngươi và Hoàng đế đã bên nhau mười năm, bản cung không dám đánh cược vào tình cảm của bệ hạ dành cho ngươi nhiều hay ít, cho nên…”
Nàng ngừng lại một lúc, rồi nhẹ nhàng nói: “Chỉ có khi ngươi chết, bản cung mới có thể an tâm.”
Ta khẽ cười: “Vậy nên đây là lý do Hoàng hậu phóng hỏa không thành, lại muốn lấy huyết tâm của ta sao?”
Sắc mặt nàng ta hồng hào, đâu có chút nào giống bệnh nặng.
Vân Sở Sở nhếch môi cười đắc chí. Nàng nhìn ta như thể đang nhìn con mồi đã rơi vào miệng, đầy tự tin rằng mình nắm chắc phần thắng.
Đêm đó, Phí Huyền liền giẫm lên ánh trăng vàng, giận dữ xông vào lãnh cung. Không nói một lời đã giơ tay tát ta ngã xuống đất.
“Tô Thanh Hòa, ngươi không muốn cứu Sở Sở, Trẫm không ép ngươi, nhưng tại sao ngươi lại độc ác như vậy.”
Ta ngồi dưới đất, chớp chớp mắt. Nước mắt không kìm được mà rơi xuống.
Chàng ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào ta, giọng nói đầy thất vọng.
“Dù ngươi là chính thê đi chăng nữa nhưng thân phận cuối cùng cũng thấp kém, Sở Sở bị ngươi làm nhục, không cẩn thận động đến thai khí.”
“Đây là điều ngươi nợ nàng, cho nên ngươi không thể trách ta.”
Ta vừa khóc vừa cười lớn.
“Vậy còn những gì bệ hạ nợ ta thì sao? Phải trả thế nào?”
Phí Huyền mím môi, khó xử nhìn sang hướng khác.
Phí Huyền cứng người, ánh mắt chợt lóe lên sự bối rối, tránh né. Hắn không trả lời câu hỏi của Tô Thanh Hòa, chỉ im lặng nhìn xuống sàn lãnh cung, cố tình không đối diện với nàng. Sự im lặng kéo dài, nặng nề như chính cái không khí ngột ngạt bao trùm nơi giam cầm này. Tô Thanh Hòa cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, trái tim như bị bóp nghẹt. Nàng nhìn vào đôi mắt Phí Huyền, không tìm thấy chút gì ngoài sự né tránh và dằn vặt. Hy vọng cuối cùng trong lòng nàng vụn vỡ.
“Những gì ta nợ người…” Phí Huyền lẩm bẩm, giọng nói như bị bóp nghẹt. Hắn quay mặt đi, bờ vai cứng đờ. “Thanh Hòa, nàng không thể ép ta…”
Tô Thanh Hòa bật cười, một tiếng cười khan đắng, mặn chát. Nàng nhìn hắn, ánh mắt quét qua từng đường nét trên gương mặt từng là tất cả của mình, giờ đây lại trở nên xa lạ và tàn nhẫn. Sự tuyệt vọng dâng lên, nhấn chìm mọi thứ. Mười năm. Mười năm hy sinh, mười năm yêu thương, tất cả giờ đây chỉ còn là một vở kịch bi hài. Nàng biết, tình cảm này, sự níu kéo này, đã đi vào ngõ cụt. Lãnh cung này, cuộc đời này, đều là một lời giam cầm.
“Vậy là không có gì cả.” Tô Thanh Hòa thì thầm, giọng nói run run. Nàng cảm thấy một sự trống rỗng ghê gớm lan tỏa trong lồng ngực. Nàng đã từng tin rằng mình là điều khác biệt, là tia sáng duy nhất trong mắt Phí Huyền. Nhưng giờ đây, nàng nhận ra mình chỉ là một quân cờ đã hết giá trị, một sai lầm cần được xóa bỏ. Vân Sở Sở mang thai, gia tộc hùng mạnh, còn nàng, chỉ là một kẻ thấp kém, một món nợ không thể trả.
Phí Huyền vẫn im lặng, nỗi khổ sở hiện rõ trên từng nét mặt. Hắn muốn nói gì đó, nhưng lời nói như mắc kẹt trong cổ họng. Hắn biết mình đã sai, biết mình đã làm tổn thương Tô Thanh Hòa đến tận cùng, nhưng sự thật phũ phàng rằng hắn cần Vân Sở Sở, cần sự hậu thuẫn của gia tộc nàng ta, đã khiến hắn không thể lựa chọn. Hắn nhìn Tô Thanh Hòa, ánh mắt đầy tiếc nuối, nhưng cũng ẩn chứa một sự quyết tâm lạnh lẽo.
“Thanh Hòa…”
Chưa kịp để Phí Huyền nói hết câu, Tô Thanh Hòa đã quay lưng bước đi. Từng bước chân của nàng nặng trĩu, mỗi bước đi như kéo theo cả một bầu trời u ám. Nàng không muốn nghe thêm bất kỳ lời bào chữa nào nữa. Nàng chỉ muốn rời đi, rời khỏi nơi này, rời khỏi Phí Huyền, rời khỏi cái gọi là tình yêu đã khiến nàng đau khổ quá nhiều. Tiếng bước chân của nàng xa dần, bỏ lại Phí Huyền đứng trơ trọi giữa lãnh cung vắng lặng, nơi chỉ còn vang vọng tiếng gió rít qua những bức tường đổ nát.
Tô Thanh Hòa đứng dậy, phủi lớp bụi mỏng trên tà áo, đôi vai gầy giờ đây không còn run rẩy mà trở nên thẳng tắp. Ánh mắt nàng quét qua khung cảnh lãnh cung tiêu điều, nơi từng là nhà tù giam cầm linh hồn nàng suốt mười năm dài đằng đẵng. Trong tâm trí, dòng chữ đếm ngược “Đếm ngược ba ngày để về nhà!” hiện lên rõ nét hơn bao giờ hết, như một ngọn lửa thôi thúc, đốt cháy mọi tơ vương còn sót lại. Nàng quay lại, đối diện với Phí Huyền. Gương mặt hắn, từng in sâu trong tim nàng, giờ đây chỉ còn là một hình bóng xa lạ, lạnh lẽo. Không một chút tình cảm, không một chút tiếc nuối, đôi mắt Tô Thanh Hòa chỉ còn lại sự quyết tâm sắt đá.
“Người còn muốn gì nữa sao?” Giọng Tô Thanh Hòa vang lên, đều đều, không một chút cảm xúc.
Phí Huyền sững người, ánh mắt vô hồn quét qua dung nhan của nàng. Hắn nhận ra sự thay đổi quá lớn, một bức tường vô hình đã dựng lên giữa hai người, kiên cố và không thể phá vỡ.
“Thanh Hòa, ta…” Phí Huyền lắp bắp, lời nói nghẹn lại nơi cổ họng. Hắn cảm nhận được sự lạnh nhạt tỏa ra từ nàng, thứ lạnh lẽo còn hơn cả gió đông lùa qua những khe nứt trên tường lãnh cung.
Tô Thanh Hòa mỉm cười nhẹ, một nụ cười thoáng qua như cánh bướm bay. Nụ cười ấy không mang theo chút vui vẻ, chỉ là sự chấp nhận một sự thật phũ phàng. “Mười năm qua, ta đã nợ người quá nhiều. Giờ thì, ta không còn gì để cho người nữa.”
Nàng bước đi, từng bước chân nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Không quay đầu lại nhìn Phí Huyền, không để cho bất kỳ lời nói nào của hắn có thể níu giữ. Con đường phía trước, dù mờ mịt, dù hiểm nguy, cũng tốt hơn là tiếp tục mắc kẹt trong cái gọi là tình yêu đã mục ruỗng này. Dòng chữ đếm ngược trong tâm trí vẫn nhấp nháy, thúc giục nàng đi về phía đích đến duy nhất: ‘nhà’.
Lãnh cung dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho con đường lát đá quen thuộc dẫn vào Hoàng cung. Dù vẫn là nơi quen thuộc, Tô Thanh Hòa giờ đây nhìn nó bằng một ánh mắt hoàn toàn khác. Không còn sự ràng buộc, không còn sự lệ thuộc, chỉ còn mục tiêu duy nhất. Nàng siết chặt bàn tay, cảm nhận hơi ấm dần lan tỏa từ “năng lực bí ẩn” đang thức tỉnh bên trong. Ba ngày. Ba ngày nữa, nàng sẽ rời xa nơi này mãi mãi.
Phí Huyền sững sờ nhìn bóng lưng Tô Thanh Hòa khuất dần. Sự lạnh nhạt trong đôi mắt nàng như một lưỡi dao sắc bén, cắt đứt mọi sợi dây tình cảm từng ràng buộc họ. Hắn cảm nhận rõ sự tuyệt vọng đang bủa vây. “Không còn gì để cho ta nữa sao?” Lời nói của nàng như một lời tuyên án.
Chàng bước nhanh, chặn lấy lối đi của nàng. Dù biết nàng đã thay đổi, biết nàng đã không còn là Tô Thanh Hòa ngày xưa, Phí Huyền vẫn không cam tâm. “Thanh Hòa, nàng nói gì vậy?” Giọng chàng pha lẫn sự hối hả và tuyệt vọng. “Mười năm nay, ta… ta đã chịu đựng rất nhiều. Nàng không thể cứ bỏ đi như vậy.”
Tô Thanh Hòa dừng lại, quay đầu nhìn Phí Huyền. Nàng không còn thấy sự đau khổ hay tức giận trong mắt mình, chỉ còn một sự bình tĩnh lạ lùng. “Chịu đựng sao?” Nàng nhếch mép cười khẩy. “Vậy những năm tháng ta bị giam cầm trong lãnh cung, những nỗi tủi nhục mà ta đã gánh chịu, đó không phải là chịu đựng sao? Người nói ta không thể bỏ đi, vậy còn người, người đã bao giờ nghĩ đến việc thả ta đi chưa?”
Phí Huyền cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Hắn nhìn sâu vào mắt Tô Thanh Hòa, cố gắng tìm lại chút tình cảm xưa kia, nhưng chỉ thấy sự trống rỗng lạnh lẽo. “Thanh Hòa, nàng hiểu cho ta mà. Lúc đó, ta không có lựa chọn nào khác. Vân Sở Sở… nàng ta lúc đó thế này, ta không thể để nàng ta xảy ra chuyện gì.” Phí Huyền cố gắng dùng những lời lẽ mềm mỏng nhất, pha lẫn sự trách móc ngầm. “Và hơn nữa, về mối tình của chúng ta… mười năm qua, ta luôn nhớ về nàng. Nàng quên hết rồi sao?”
Tô Thanh Hòa nhìn chằm chằm vào Phí Huyền, một thoáng thương hại lướt qua trong đáy mắt. Nàng thừa nhận Phí Huyền nói đúng, hắn luôn biết cách thao túng cảm xúc người khác. Nhưng lần này, chiêu bài cũ đã không còn tác dụng. “Nhớ về ta sao?” Nàng lặp lại, giọng nói đều đều đến rợn người. “Vậy ta hỏi người, khi ta bị ném vào lãnh cung, người đã nhớ về ta chưa? Khi ta bị muỗi độc cắn, người có nhớ về ta không? Khi ta mang thai, tưởng chừng như chết đi sống lại, người có nhớ về ta chưa?”
Nàng bước tới gần Phí Huyền, ánh mắt đầy thách thức. “Người nói ta hãy hiểu cho hoàn cảnh của người. Vậy ai sẽ hiểu cho hoàn cảnh của ta? Ai sẽ hiểu cho những đêm ta khóc một mình, ai sẽ hiểu cho sự tuyệt vọng của một người mẹ không thể bảo vệ con mình? Người chỉ biết đến bản thân, đến vị trí của mình. Mười năm, tôi đã cho người quá nhiều rồi, Phí Huyền. Giờ thì, đến lúc tôi phải sống cho chính mình.”
Nàng quay lưng đi, không cho Phí Huyền bất kỳ cơ hội nào để níu kéo thêm nữa. Từng bước chân của Tô Thanh Hòa giờ đây dứt khoát và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Phía trước là Hoàng cung rộng lớn, đầy rẫy hiểm nguy, nhưng trái tim nàng đã hoàn toàn buông bỏ. Hệ thống trong tâm trí nàng vẫn nhấp nháy đều đặn, ba ngày nữa, ba ngày nữa nàng sẽ thực sự tự do.
Tô Thanh Hòa không quay đầu lại. Nàng bước đi, bỏ lại sau lưng tiếng thở dốc tuyệt vọng của Phí Huyền. Hoàng cung rộng lớn, từng là nhà tù của nàng suốt mười năm, giờ đây lại là con đường dẫn đến tự do. Mỗi bước chân của nàng giờ đây đều chứa đựng sự quyết tâm. Nàng không còn là Tô Thanh Hòa yếu đuối, cam chịu nữa. Nàng đã trải qua đủ sự phản bội, đủ nỗi đau từ kẻ đã từng đầu gối tay ấp.
Thái giám vội vã chạy tới, cúi rạp người: “Nương nương, điện hạ đang đợi người ở Ngự thư phòng.”
Tô Thanh Hòa khẽ gật đầu, bước chân không hề chậm lại. Trong đầu nàng, hệ thống vẫn liên tục nhấp nháy: “Ba ngày nữa. Ba ngày nữa là về nhà.” Lời nhắc nhở ấy như một liều thuốc, tiếp thêm sức mạnh cho nàng.
Trước Ngự thư phòng, Phí Huyền đã đứng đợi sẵn, gương mặt hắn vẫn còn sự bàng hoàng và pha chút giận dữ. Ánh mắt hắn nhìn nàng, không còn vẻ van xin mà thay vào đó là sự thôi thúc.
“Thanh Hòa,” Phí Huyền gọi, giọng nói pha lẫn sự nghiêm khắc. “Ngươi nói sẽ không hy sinh cho bất kỳ ai. Vậy lời hứa với ta mười năm trước thì sao? Ngươi không định thực hiện sao?”
Tô Thanh Hòa dừng lại, quay đầu nhìn Phí Huyền. Ánh mắt nàng lạnh lẽo, không chút dao động. Nụ cười khẩy lại xuất hiện trên môi. “Lời hứa mười năm trước? Người nói về lời hứa nào? Lời hứa về sự chung thủy hay lời hứa về một gia đình hạnh phúc mà người tự tay đạp đổ?”
Nàng bước tới gần Phí Huyền, khoảng cách giữa họ giờ đây chỉ còn là sự khinh miệt. “Phí Huyền, ngươi gọi đó là lời hứa sao? Ta gọi đó là những xiềng xích. Mười năm qua, ta đã trả giá quá nhiều cho những ‘lời hứa’ ấy. Giờ đây, ta không nợ ngươi bất cứ điều gì.”
Phí Huyền siết chặt tay, cố gắng kiềm chế cơn giận đang bùng cháy. “Ngươi dám nói vậy với ta sao? Ta là Hoàng đế, là phu quân của ngươi!”
“Hoàng đế?” Tô Thanh Hòa cười lớn, âm thanh vang vọng trong không gian tĩnh lặng. “Phu quân? Ngươi là kẻ đã ném ta vào lãnh cung, kẻ đã bỏ mặc ta chết đói, kẻ đã không hề đoái hoài đến khi ta mang thai đứa con của ngươi và thập tử nhất thân. Ngươi gọi đó là tình nghĩa phu thê sao? Ta không cần!”
Nàng đưa tay chỉ thẳng vào mặt Phí Huyền, ánh mắt sắc lạnh như dao. “Ta sẽ không bao giờ hy sinh vì ngươi, vì Vân Sở Sở hay bất kỳ kẻ nào đã từng làm tổn thương ta. Ta sẽ không bao giờ cho phép bản thân mình trở thành con tốt thí nữa. Ngươi muốn ta hiến máu để cứu Vân Sở Sở? Ngươi mơ đi!”
Nàng quay lưng, bước thẳng vào Ngự thư phòng. “Nếu ngươi muốn ta làm điều gì đó, thì hãy chuẩn bị thứ ta cần. Còn không, đừng phí lời.”
Phí Huyền đứng sững sờ, đôi mắt nhìn theo bóng lưng dứt khoát của Tô Thanh Hòa. Lần đầu tiên, hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng thực sự. Nàng đã hoàn toàn thay đổi, không còn là người phụ nữ yếu đuối mà hắn có thể tùy ý thao túng. Nàng đã trở nên mạnh mẽ, lạnh lùng, và dường như, nàng không còn yêu hắn nữa. Điều đó khiến hắn sợ hãi.
Phí Huyền đứng sững sờ, đôi mắt nhìn theo bóng lưng dứt khoát của Tô Thanh Hòa. Lần đầu tiên, hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng thực sự. Nàng đã hoàn toàn thay đổi, không còn là người phụ nữ yếu đuối mà hắn có thể tùy ý thao túng. Nàng đã trở nên mạnh mẽ, lạnh lùng, và dường như, nàng không còn yêu hắn nữa. Điều đó khiến hắn sợ hãi.
Hắn bước nhanh, đuổi theo nàng vào Ngự thư phòng.
BÊN TRONG NGỰ THƯ PHÒNG
Căn phòng lộng lẫy nhưng giờ đây lại bao trùm một bầu không khí ngột ngạt. Tô Thanh Hòa đứng quay lưng lại với Phí Huyền, ánh mắt dán chặt vào tấm bản đồ thiên văn trải rộng trên bàn.
PHÍ HUYỀN
(Giọng trầm, cố nén giận)
Tô Thanh Hòa! Ngươi nghĩ ngươi đang làm gì vậy? Lời ta nói không có trọng lượng với ngươi nữa sao?
Tô Thanh Hòa không hề quay đầu. Nàng chỉ chậm rãi đưa tay lướt trên các chòm sao.
TÔ THANH HÒA
(Giọng đều đều, không cảm xúc)
Trọng lượng ư? Chàng đã từng cho ta thấy trọng lượng của lời nói đó khi ném ta vào lãnh cung. Khi ta sinh con trong cô độc và sinh tử. Khi ta suýt chết vì đói.
Phí Huyền tiến đến gần hơn, nắm chặt tay thành quyền. Gân xanh nổi lên trên mu bàn tay hắn.
PHÍ HUYỀN
Đừng nhắc lại chuyện đó! Ngươi biết rõ hoàn cảnh lúc ấy! Và giờ, Vân Sở Sở đang nguy kịch. Nàng ta đang mang cốt nhục của ta!
TÔ THANH HÒA
(Khẽ cười khẩy, vẫn không quay lại)
Cốt nhục của chàng? Hay là cốt nhục của kẻ khác mà chàng cho là của mình? Chàng thật sự nghĩ ta là kẻ ngu ngốc sao, Phí Huyền?
Nụ cười trên môi Phí Huyền cứng lại. Hắn cảm nhận được một sự đe dọa ngầm trong câu nói của nàng, một thứ gì đó mà hắn không thể nắm bắt.
PHÍ HUYỀN
Ngươi đang nói gì vậy? Đừng có ăn nói càn rỡ! Ta là Hoàng đế, là phu quân của ngươi!
TÔ THANH HÒA
Phu quân? Chàng nhớ chứ? Mười năm làm vợ chồng, ta chưa từng thấy bất kỳ sự tôn trọng hay tình yêu nào từ chàng. Chỉ có sự lạnh nhạt, sự coi thường, và sau cùng là sự ruồng bỏ. Giờ đây, khi Vân Sở Sở lâm nguy, chàng lại chạy đến cầu xin ta. Chàng ảo tưởng điều gì?
Nàng cuối cùng cũng quay lại. Đôi mắt nàng không còn là vẻ tuyệt vọng hay buồn bã của người phụ nữ bị bỏ rơi, mà là sự sắc lạnh, đầy tính toán. Phí Huyền cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
TÔ THANH HÒA
Ngươi muốn ta hiến máu cứu tình địch của mình? Ngươi nghĩ ta còn ngu ngốc đến mức đó sao? Nàng ta giả bệnh để ép ta. Và chàng, cũng là kẻ đồng lõa.
PHÍ HUYỀN
(Gầm lên, không kìm nén được nữa)
Ngươi dám vu khống Hoàng hậu sao? Tô Thanh Hòa, ta cảnh cáo ngươi! Nếu ngươi không nghe lời, ta sẽ khiến cuộc sống của ngươi còn tệ hơn cả lãnh cung. Ngươi sẽ phải hối hận vì đã sinh ra ở thế giới này!
Hắn bước tới, bàn tay giơ lên như muốn đánh Tô Thanh Hòa. Nhưng rồi, hắn khựng lại. Có một luồng khí mạnh mẽ tỏa ra từ nàng, khiến hắn không dám tiến thêm.
TÔ THANH HÒA
(Nhếch mép cười)
Tệ hơn cả lãnh cung? Chàng đang dùng quyền lực của Hoàng đế để uy hiếp ta đó sao? Hay là chàng đang sợ hãi? Sợ hãi rằng ta không còn là Tô Thanh Hòa của mười năm trước, dễ dàng bị chàng thao túng?
Nàng lùi lại một bước, ánh mắt quét qua Phí Huyền đầy khinh miệt.
TÔ THANH HÒA
Nghe cho rõ đây, Phí Huyền. Ta sẽ không hiến máu cho bất kỳ ai. Đặc biệt là những kẻ đã đẩy ta vào bước đường cùng. Nếu chàng muốn ta giúp, hãy chuẩn bị thứ ta cần. Còn không, cút ra khỏi đây. Thời gian của ta rất quý báu. Ba ngày nữa… ta sẽ về nhà.
Nàng quay người, trở lại với tấm bản đồ thiên văn, bỏ lại Phí Huyền đứng đó, hoàn toàn choáng váng và tức giận. Hắn đã mất kiểm soát. Lời đe dọa của hắn không còn khiến nàng sợ hãi, mà ngược lại, dường như càng củng cố thêm ý chí của nàng.
TÔ THANH HÒA
(Cười phá lên, tiếng cười vang vọng trong Ngự thư phòng, nhưng ánh mắt nàng lại ánh lên vẻ bi thương và mỉa mai sâu sắc.)
Phí Huyền… chàng nghĩ gì vậy? Chàng thực sự tin rằng một Hoàng hậu giả bệnh lại có thể khiến ta hiến dâng thứ quý giá nhất của mình cho nàng ta sao?
Phí Huyền sững sờ. Nụ cười của Thanh Hòa hoàn toàn khác với mọi lần hắn từng thấy. Nó không phải là nụ cười của sự cam chịu hay van xin, mà là một sự chế giễu lạnh lùng.
TÔ THANH HÒA
Ta gặp Vân Sở Sở rồi. Nàng ta khỏe mạnh, hồng hào. Chỉ là đôi vai hơi run rẩy vì sợ hãi, chứ không hề có chút dấu hiệu của một người sắp sinh nở hay nguy kịch. Chàng có biết điều gì là hợp lý khi một người mang thai mà cần máu đầu tim không, Phí Huyền?
Nàng lùi lại, đưa tay chỉ vào tấm bản đồ thiên văn.
TÔ THANH HÒA
Ngay cả những kiến thức y thuật sơ đẳng nhất cũng nói rằng “thai khí” cần máu thịt của người mẹ, không phải máu đầu tim của người khác. Chàng nghĩ ta là kẻ ngu ngốc đến mức nào khi tin vào lời nói dối trắng trợn ấy?
Phí Huyền tiến lại gần, cố gắng giữ bình tĩnh nhưng giọng nói vẫn pha lẫn sự tức giận và bối rối.
PHÍ HUYỀN
Ngươi… ngươi đang ăn nói càn rỡ! Vân Sở Sở đang mang cốt nhục của ta. Quốc sư đã dự đoán. Nàng ta chỉ yếu đuối vì mang thai.
TÔ THANH HÒA
(Nhếch mép cười khẩy)
Quốc sư ư? Chàng vẫn tin vào những lời sấm truyền đó sao? Chẳng lẽ chàng quên Quốc sư từng tiên đoán về thiên phú của ta, về tương lai của chàng? Rồi tất cả những điều đó đều tan thành mây khói khi chàng gặp Vân Sở Sở? Ta không trách chàng ngu muội, ta chỉ thương hại cho sự ảo tưởng của chàng.
Ánh mắt Thanh Hòa quét qua Phí Huyền đầy khinh miệt.
TÔ THANH HÒA
Sự giả dối của Vân Sở Sở đã bị ta vạch trần. Nàng ta muốn ta hiến máu, không phải để cứu một sinh linh, mà để lấy đi thứ duy nhất có thể giúp ta sống sót khỏi cái thế giới tàn khốc này, để củng cố vị trí của mình. Còn chàng, chàng đang bị nàng ta thao túng. Chàng đang bị ép buộc phải tin vào những điều không có thật.
Nàng bước đến bên bàn, lấy một chiếc khăn lụa lau nhẹ lên tấm bản đồ.
TÔ THANH HÒA
Ta không sợ lời đe dọa của chàng, Phí Huyền. Lãnh cung đã dạy ta thế nào là sợ hãi. Những ngày tháng khốn cùng đã tôi luyện ta. Ta đã sống đủ lâu trong thế giới này, đủ lâu để nhìn thấu mọi dối trá.
Nàng quay lại, đối diện trực tiếp với Phí Huyền, đôi mắt sáng rực một tia thách thức.
TÔ THANH HÒA
Ta sẽ không hiến máu cho Vân Sở Sở. Ta sẽ không để bất kỳ ai lợi dụng ta nữa. Nếu chàng muốn ta giúp, hãy chứng minh bằng hành động thực tế, thứ gì đó có giá trị. Còn không, đừng lãng phí thời gian của ta. Ba ngày nữa… ta sẽ về nhà. Chàng không còn quyền can thiệp vào cuộc đời ta nữa đâu.
Nàng quay lưng lại, tiếp tục nghiên cứu tấm bản đồ thiên văn, bỏ lại Phí Huyền đứng đó, hoàn toàn bàng hoàng trước sự thay đổi của nàng. Lời đe dọa của hắn dường như vô hiệu, thậm chí còn khơi dậy sự phản kháng mạnh mẽ hơn trong Tô Thanh Hòa.
PHÍ HUYỀN
(Vẻ mặt biến đổi dữ dội, sự tức giận xen lẫn chút hoang mang. Lời nói của Tô Thanh Hòa như nhát dao đâm thẳng vào lòng tự tôn của hắn, làm xé toạc bức màn ảo tưởng mà hắn đã tự dựng nên. Hắn muốn phản bác, muốn hét lên rằng nàng sai rồi, nhưng cổ họng như bị nghẹn lại, không phát ra được âm thanh nào. Không khí trong Ngự thư phòng trở nên đặc quánh, ngột ngạt, như thể sắp sửa vỡ tung.)
TÔ THANH HÒA
Chàng vẫn còn ở đây sao, Phí Huyền? Hay là lại muốn đến để nghe ta khóc lóc cầu xin sự thương hại? Chàng đã thấy ta nói hết lời rồi. Chàng đã thấy sự thật rồi. Thứ máu đầu tim này, không phải là thứ có thể dễ dàng ban phát. Nó đã từng cứu mạng chàng, nhưng giờ đây, nó sẽ không còn là công cụ để bất kỳ ai lợi dụng nữa.
(Thanh Hòa quay lưng lại, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ nơi hoàng hôn đang nhuộm đỏ bầu trời. Nàng siết chặt bàn tay, đôi tay từng nâng niu, từng đau khổ, giờ đây lại trở nên chai sạn và mạnh mẽ hơn bao giờ hết.)
TÔ THANH HÒA
Ta không còn là Tô Thanh Hòa yếu đuối ngày nào nữa, kẻ suốt mười năm trời cam chịu mọi tủi nhục vì tình yêu mù quáng. Lãnh cung đã dạy ta nhiều điều, cái chết cận kề đã cho ta thấy giá trị của mạng sống. Ba ngày nữa thôi. Chàng có thể giữ chức Hoàng đế của mình, giữ lấy Vân Sở Sở. Ta chỉ cần sự bình yên của bản thân.
(Nàng quay lại, ánh mắt lạnh như băng, quét qua gương mặt Phí Huyền đang biến sắc. Sự bất lực của hắn càng khiến nàng thêm mạnh mẽ.)
TÔ THANH HÒA
Ngươi muốn ta hiến máu? Hãy trả giá cho điều đó. Một cái giá mà ngươi không bao giờ có thể trả được. Chàng không có thứ gì đủ quý giá để đổi lấy nó. Lời tiên đoán của Quốc sư, sự mang thai của Hoàng hậu… tất cả chỉ là màn kịch rẻ tiền. Vân Sở Sở không cần máu của ta. Nàng ta cần thứ khác. Và chàng, Phí Huyền, chỉ là một con rối trên tay nàng ta.
(Nàng nhếch mép cười khẩy, một nụ cười đầy chua chát và quyết liệt. Nàng bước về phía cửa, không thèm ngoái đầu nhìn Phí Huyền lần nào nữa.)
TÔ THANH HÒA
Lưu lại đây và suy ngẫm đi, Hoàng đế của ta. Ba ngày nữa, mọi thứ sẽ kết thúc. Ta sẽ trở về nơi ta thuộc về. Và chàng, sẽ mãi mãi bị giam cầm trong cái cung điện lộng lẫy nhưng đầy dối trá này.
PHÍ HUYỀN
(Vẻ mặt biến đổi dữ dội, sự tức giận xen lẫn chút hoang mang. Lời nói của Tô Thanh Hòa như nhát dao đâm thẳng vào lòng tự tôn của hắn, làm xé toạc bức màn ảo tưởng mà hắn đã tự dựng nên. Hắn muốn phản bác, muốn hét lên rằng nàng sai rồi, nhưng cổ họng như bị nghẹn lại, không phát ra được âm thanh nào. Không khí trong Ngự thư phòng trở nên đặc quánh, ngột ngạt, như thể sắp sửa vỡ tung.)
TÔ THANH HÒA
Chàng vẫn còn ở đây sao, Phí Huyền? Hay là lại muốn đến để nghe ta khóc lóc cầu xin sự thương hại? Chàng đã thấy ta nói hết lời rồi. Chàng đã thấy sự thật rồi. Thứ máu đầu tim này, không phải là thứ có thể dễ dàng ban phát. Nó đã từng cứu mạng chàng, nhưng giờ đây, nó sẽ không còn là công cụ để bất kỳ ai lợi dụng nữa.
(Thanh Hòa quay lưng lại, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ nơi hoàng hôn đang nhuộm đỏ bầu trời. Nàng siết chặt bàn tay, đôi tay từng nâng niu, từng đau khổ, giờ đây lại trở nên chai sạn và mạnh mẽ hơn bao giờ hết.)
TÔ THANH HÒA
Ta không còn là Tô Thanh Hòa yếu đuối ngày nào nữa, kẻ suốt mười năm trời cam chịu mọi tủi nhục vì tình yêu mù quáng. Lãnh cung đã dạy ta nhiều điều, cái chết cận kề đã cho ta thấy giá trị của mạng sống. Ba ngày nữa thôi. Chàng có thể giữ chức Hoàng đế của mình, giữ lấy Vân Sở Sở. Ta chỉ cần sự bình yên của bản thân.
(Nàng quay lại, ánh mắt lạnh như băng, quét qua gương mặt Phí Huyền đang biến sắc. Sự bất lực của hắn càng khiến nàng thêm mạnh mẽ.)
TÔ THANH HÒA
Ngươi muốn ta hiến máu? Hãy trả giá cho điều đó. Một cái giá mà ngươi không bao giờ có thể trả được. Chàng không có thứ gì đủ quý giá để đổi lấy nó. Lời tiên đoán của Quốc sư, sự mang thai của Hoàng hậu… tất cả chỉ là màn kịch rẻ tiền. Vân Sở Sở không cần máu của ta. Nàng ta cần thứ khác. Và chàng, Phí Huyền, chỉ là một con rối trên tay nàng ta.
(Nàng nhếch mép cười khẩy, một nụ cười đầy chua chát và quyết liệt. Nàng bước về phía cửa, không thèm ngoái đầu nhìn Phí Huyền lần nào nữa.)
TÔ THANH HÒA
Lưu lại đây và suy ngẫm đi, Hoàng đế của ta. Ba ngày nữa, mọi thứ sẽ kết thúc. Ta sẽ trở về nơi ta thuộc về. Và chàng, sẽ mãi mãi bị giam cầm trong cái cung điện lộng lẫy nhưng đầy dối trá này.
PHÍ HUYỀN
(Cơn thịnh nộ bùng phát. Hắn muốn giữ nàng lại, muốn quát tháo, muốn đập phá mọi thứ xung quanh. Nhưng bước chân của Tô Thanh Hòa quá nhanh, quá dứt khoát. Tiếng giày gõ mạnh xuống nền đá lạnh lẽo của Lãnh cung, mỗi tiếng vọng lại như một nhát búa nện vào trái tim tan vỡ của Phí Huyền. Hắn đứng chết trân, nhìn theo bóng lưng xa dần của nàng, sự bất lực và tuyệt vọng bao trùm lấy hắn. Mùi hương phai nhạt của nàng vẫn còn thoang thoảng trong không khí, càng làm tăng thêm nỗi đau mất mát.)
PHÍ HUYỀN
(Thầm rủa bản thân)
Thật ngu xuẩn! Ta đã làm gì thế này?
(Hắn đưa tay ôm lấy ngực, nơi trái tim đang đập điên cuồng. Hình ảnh Tô Thanh Hòa lạnh lùng, quyết tuyệt cứ xoáy sâu vào tâm trí hắn. Hắn đã từng có tất cả, nhưng giờ đây, hắn cảm thấy như mình đang mất đi tất cả. Ánh mắt hắn quét qua khung cửa hoang tàn của Lãnh cung, nơi Tô Thanh Hòa vừa bước ra. Hắn biết, cuộc chiến này, hắn đã thua. Mà kẻ chiến thắng, không phải là hắn, mà là Vân Sở Sở.)
(Trong lòng hắn dấy lên một dự cảm bất an. Nàng nói Vân Sở Sở cần thứ khác. Thứ gì? Và Phí Huyền, thực sự chỉ là một con rối? Ý nghĩ đó khiến hắn rùng mình. Hắn quay người lại, nhìn quanh không gian Lãnh cung tiêu điều. Nơi đây từng là chốn giam cầm Tô Thanh Hòa, nhưng giờ đây, nó dường như lại trở thành nơi phơi bày tất cả những dối trá, thủ đoạn của Hoàng cung này.)
(Hắn bắt đầu bước đi, từng bước chân nặng nề, vô định. Tiếng bước chân của Phí Huyền vang vọng trong không gian tĩnh lặng, hòa lẫn với tiếng gió rít qua những bức tường đổ nát. Mỗi bước đi là một sự suy ngẫm, một sự day dứt. Hắn nhìn lên bầu trời đã sẫm màu, cảm thấy một nỗi cô đơn cùng cực bủa vây. Ba ngày nữa. Chuyện gì sẽ xảy ra trong ba ngày tới? Hắn không biết. Nhưng hắn biết một điều chắc chắn, đó là mọi thứ sẽ không bao giờ còn như trước nữa.)
TÔ THANH HÒA
(Cô ngồi sụp xuống nền đất lạnh lẽo của Lãnh cung, hơi thở hổn hển. Cả người run rẩy, nhưng không phải vì sợ hãi. Đó là sự run rẩy của một tâm hồn vừa thoát khỏi xiềng xích, lẫn với nỗi đau thấu xương khi chấp nhận sự thật. Nàng ngước nhìn lên bầu trời đêm qua ô cửa sổ bụi bặm, ánh mắt kiên định quét qua dòng chữ đỏ rực treo lơ lửng giữa không trung: “Đếm ngược ba ngày để về nhà!”. Đó là tia hy vọng duy nhất, là lý do duy nhất để nàng tiếp tục tồn tại trong thế giới ngột ngạt này.)
(Nàng đưa tay chạm vào bức tường rêu phong, nơi từng là nơi giam cầm nàng suốt mười năm dài đằng đẵng. Mười năm thanh xuân trôi qua trong vô vọng, mười năm yêu thương mù quáng dâng hết cho một kẻ không xứng đáng. Giờ đây, mọi thứ đã chấm dứt. Phí Huyền, Hoàng đế của nàng, kẻ đã từng ruồng bỏ nàng, đã đứng trước mặt nàng, chứng kiến sự quyết liệt của nàng. Hắn đã thấy sự thật về Hoàng hậu Vân Sở Sở, thấy rõ âm mưu độc ác đằng sau lời tiên đoán của Quốc sư và sự giả bệnh của Vân Sở Sở.)
(Nàng nhớ lại những lời Phí Huyền thốt ra trong sự tức giận và bàng hoàng. Hắn đã từng tưởng nàng yếu đuối, dễ dàng bị thao túng. Hắn đã từng nghĩ nàng sẽ van xin, cầu xin sự thương hại. Nhưng hắn đã sai. Lãnh cung đã tôi luyện nàng thành một con người khác, một người phụ nữ hiểu rõ giá trị của bản thân, hiểu rõ hơn ai hết rằng thứ máu đầu tim quý giá của mình không thể bị lợi dụng.)
TÔ THANH HÒA
(Thở ra một hơi dài, nhắm mắt lại, cố gắng gạt bỏ những ký ức đau buồn. Nàng đã làm tất cả những gì có thể để Phí Huyền nhìn thấy. Nàng đã phơi bày sự thật, đã cho hắn thấy bộ mặt thật của Vân Sở Sở. Giờ đây, nàng chỉ còn chờ đợi.)
(Ánh mắt nàng lại hướng về dòng chữ đếm ngược. Ba ngày. Chỉ ba ngày nữa thôi. Nàng tin vào hệ thống bí ẩn đã trao cho nàng cơ hội này. Nàng tin rằng mình sẽ trở về nơi mình thuộc về. Một thế giới không có những âm mưu thâm độc, không có sự phản bội, không có những kẻ đội lốt người để làm hại người khác.)
(Bên ngoài Lãnh cung, Phí Huyền vẫn đứng đó, bóng lưng cô độc dưới ánh trăng. Hắn đang suy ngẫm về những lời Thanh Hòa nói. Hắn chợt nhận ra mình đã bị Vân Sở Sở thao túng như thế nào. Hắn đã mù quáng tin vào nàng ta, tin vào lời nói dối ngọt ngào, trong khi bỏ rơi người phụ nữ đã từng yêu mình sâu đậm. Sự hối hận và ân hận bắt đầu gặm nhấm tâm can hắn. Hắn biết, hành trình của Thanh Hòa sắp kết thúc, còn hành trình của hắn thì mới bắt đầu. Hành trình chuộc lại lỗi lầm, hành trình đối mặt với hậu quả.)
(Tiếng gió đêm rít qua những bức tường đổ nát của Lãnh cung, mang theo một cảm giác lạnh lẽo và cô đơn. Tô Thanh Hòa khẽ nhếch mép cười, một nụ cười không chút vui vẻ, chỉ là sự chấp nhận cay đắng. Nàng biết, cuộc chiến này đã kết thúc đối với nàng, nhưng với Phí Huyền và Vân Sở Sở, mọi thứ chỉ mới bắt đầu. Ba ngày nữa, họ sẽ phải trả giá cho những gì đã gây ra.)
TRONG HOÀNG CUNG – PHÒNG HOÀNG HẬU – NGÀY
NẮNG chiếu xiên qua những tấm rèm the, nhuộm vàng một góc phòng sang trọng. Vân Sở Sở ngồi trên ghế lười, tay nâng tách trà quý, đôi môi cong lên một nụ cười đắc thắng. Ánh mắt bà lấp lánh nhìn bóng dáng uể oải của một đám thái giám đang cúi đầu.
THÁI GIÁM
(Giọng run rẩy)
Tâu Nương Nương, Phí Huyền điện hạ đã về. Ngài ấy đã không thuyết phục được Tô Thanh Hòa…
Vân Sở Sở bật cười khúc khích, một tiếng cười ảm đạm vang vọng trong phòng. Bà nhấp một ngụm trà lớn, đôi mắt hướng về phía ánh nắng.
VÂN SỞ SỞ
(Giọng khinh bỉ)
Thất bại? Hữu dụng ít ỏi! Tô Thanh Hòa… ngươi nghĩ mình hay ho lắm sao? Cứ ở đó mà cố thủ đi. Ba ngày à? Ha! Nhanh thôi, máu của ngươi sẽ chảy xuống tay ta.
Bà đặt tách trà xuống bàn, đứng dậy. Chiếc bụng ngày một to rõ ràng. Bà từ từ vuốt ve nó, một biểu cảm bảo vệ xen lẫn sự tham lam hiện hữu trên khuôn mặt.
VÂN SỞ SỞ
(Thầm thì với bản thân)
Đứa con này… phải sống. Kế hoạch ban đầu quá chậm. Cần một cái gì đó… ác hơn.
Bà quay sang đám thái giám và cung nữ đang đứng im như tượng.
VÂN SỞ SỞ
Chuẩn bị cho ta. Một kế hoạch mới. Lần này, chúng ta sẽ không nương tay nữa. Tô Thanh Hòa phải hiến máu cho ta trước khi nàng ta kịp rời đi. Hoặc là trước khi nàng ta gây thêm rắc rối. Ta muốn cả huyết tương quý giá lẫn lời tuyên thệ của Quốc sư phải nằm gọn trong tay ta.
Bà mỉm cười, một nụ cười vô cùng độc ác. Đám người hầu run sợ, nhanh chóng thi hành mệnh lệnh. Trong bóng tối của hậu cung, một âm mưu còn tàn độc hơn nữa đang dần được dệt nên.
CHUYỂN CẢNH.
TRONG LÃNH CUNG – BUỔI CHIỀU
Không khí trong Lãnh cung đặc quánh sự ngột ngạt, như thể chính những bức tường cũ kỹ cũng đang thở dốc. Tô Thanh Hòa ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, ánh mắt xa xăm dõi theo đám mây trôi lững lờ. Mười năm. Mười năm sống trong cái bóng của một cuộc đời không thuộc về mình. Ba ngày nữa. Chỉ còn ba ngày nữa thôi, cô sẽ được trở về.
Bỗng, tiếng chân dồn dập vang lên từ xa, ngày một gần. Một thị vệ với khuôn mặt thất sắc, thở hồng hộc, xông thẳng vào phòng.
THỊ VỆ
(Hụt hơi, giọng lạc đi)
Tô cô nương! Tô cô nương!
Tô Thanh Hòa giật mình, quay phắt lại nhìn. Trái tim cô thắt lại khi thấy vẻ hoảng loạn tột độ trên gương mặt vị thị vệ.
TÔ THANH HÒA
Có chuyện gì vậy? Sao lại vội vàng thế?
THỊ VỆ
(Ngập ngừng, cố gắng lấy lại bình tĩnh)
Là… là Hoàng hậu Nương Nương!
Tô Thanh Hòa chau mày. Nhắc đến Vân Sở Sở, trong lòng cô dấy lên một dự cảm không lành.
TÔ THANH HÒA
Hoàng hậu thì sao? Nàng ta lại giở trò gì nữa?
THỊ VỆ
Nàng… Nàng đã chuyển dạ! Sớm hơn dự kiến rất nhiều! Tình trạng cực kỳ nguy hiểm, Nương Nương! Tứ chi lạnh toát, hơi thở yếu ớt…
Tô Thanh Hòa sững sờ. Vân Sở Sở mang thai, cô đã biết. Nhưng chuyển dạ sớm? Nguy hiểm?
THỊ VỆ
(Tiếp lời, giọng khẩn thiết)
Y viện đã bó tay! Chỉ còn một cách duy nhất… cần máu của ngài… máu đầu tim của ngài! Chỉ có máu của Tô cô nương mới có thể cứu được Hoàng hậu và đứa bé!
Tai Tô Thanh Hòa ù đi. Máu của cô? Cứu Vân Sở Sở? Sao có thể? Lời nói của thị vệ vang vọng trong đầu cô, nhưng lý trí mách bảo có điều gì đó không ổn. Vân Sở Sở luôn tìm cách hãm hại cô. Tại sao giờ lại cần máu của cô để cứu mạng mình? Đây là một cái bẫy khác, hay là một sự thật trớ trêu đến nghẹt thở? Cô nhìn thẳng vào mắt vị thị vệ, dò xét. Ánh mắt anh ta đầy sự tuyệt vọng, nhưng ẩn sâu bên trong là một chút gì đó lảng tránh. Sự nghi ngờ trong lòng Tô Thanh Hòa càng lớn dần.
TÔ THANH HÒA
(Cố nén run rẩy)
Ta không có máu đầu tim. Hoàng hậu chỉ là giả bệnh thôi.
Thị vệ chết sững. Anh ta nhìn chằm chằm vào Tô Thanh Hòa, dường như không thể tin vào tai mình.
THỊ VỆ
(Giọng tuyệt vọng)
Không! Nương nương, người không thể nói vậy! Hoàng hậu Nương Nương đang nguy kịch! Phu quân… Hoàng đế sẽ không tha cho người đâu!
Bỗng, cánh cửa Lãnh cung bật mở. Một toán lính vũ trang, trang bị đầy đủ, xông vào. Họ không nói một lời, tiến thẳng về phía Tô Thanh Hòa. Nàng giật mình lùi lại, tay bám chặt lấy mép bàn.
TÔ THANH HÒA
(Hoảng hốt)
Các ngươi làm gì vậy? Buông ta ra!
Nàng chống cự yếu ớt. Một tên lính túm lấy cánh tay nàng, kéo mạnh. Nàng vấp ngã, đau đớn. Hai tên khác xông tới, khống chế nàng, ép nàng đứng dậy.
TÔ THANH HÒA
(Gào lên)
Thả ta ra! Ta là Tô cô nương!
Bọn lính mặc kệ, chỉ biết thực hiện mệnh lệnh. Họ kéo lê nàng ra khỏi phòng, bước nhanh về phía hành lang dài hun hút. Dọc đường đi, những ngọn đèn lồng cũ kỹ vẫn còn đó, nhưng giờ đây, ánh sáng lập lòe của chúng như chế giễu nàng.
Tô Thanh Hòa cố gắng ngẩng đầu, liếc nhìn xung quanh. Trong khoảnh khắc thoáng qua, mắt nàng bỗng dừng lại ở một tấm biển lớn treo trên tường, nơi mà trước đây nàng chưa từng để ý. Trên đó, những con số đỏ rực nhấp nháy liên hồi.
ĐẾM NGƯỢC: CÒN HAI NGÀY!
Hai ngày. Chỉ còn hai ngày nữa thôi là cô sẽ được về nhà. Nhưng giờ đây, nàng đang bị kéo đi như một phạm nhân. Vân Sở Sở, ngươi còn muốn làm gì ta nữa?
Bọn lính kéo lê Tô Thanh Hòa qua những hành lang dài, lạnh lẽo. Ánh đèn lồng lập lòe hắt lên khuôn mặt tái mét, hoảng loạn của nàng. Nàng cố gắng trụ vững, đôi mắt tìm kiếm một lối thoát vô vọng. Đám lính đẩy mạnh nàng vào một căn phòng.
Không khí trong phòng đặc quánh mùi thuốc men và sự tuyệt vọng. Căn phòng tối om, chỉ có ánh nến leo lét hắt bóng lên những bức tường ẩm thấp. Trên chiếc giường lớn giữa phòng, Vân Sở Sở nằm đó, khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy, hơi thở yếu ớt, từng cơn rên rỉ đau đớn phát ra từ cổ họng.
Phí Huyền đứng bên cạnh giường, đôi mắt đỏ hoe, nét mặt đầy lo lắng và cầu xin. Hắn nhìn chằm chằm vào Tô Thanh Hòa, giọng run run:
PHÍ HUYỀN
(Khan giọng)
Thanh Hòa… Cầu xin nàng… Cứu nàng ấy.
Tô Thanh Hòa nhìn Vân Sở Sở với ánh mắt khinh miệt. Nàng biết rõ chiêu trò của Hoàng hậu. Nhưng nhìn Phí Huyền van nài, một chút mủi lòng dâng lên, nhanh chóng bị sự oán giận che lấp.
TÔ THANH HÒA
Hoàng hậu đang giả bệnh. Máu của ta không thể cứu người, chỉ là giọt máu đầu tim, thứ mà chỉ khi người ta yêu thương thật lòng mới có thể cho đi.
Một thái y tiến lại gần Tô Thanh Hòa, trên tay là một lưỡi dao nhỏ, sáng loáng. Vài người khác đã chuẩn bị sẵn chén nhỏ và vải gạc.
THÁI Y
(Giọng lạnh lùng)
Tô cô nương, xin đừng kháng cự. Đây là mệnh lệnh của Hoàng đế.
Tô Thanh Hòa lùi lại, cảnh giác. Nàng không sợ đau, nàng sợ bị ép buộc. Nàng nhìn Phí Huyền, giọng sắc bén:
TÔ THANH HÒA
Nếu điện hạ thật lòng yêu Hoàng hậu, hãy để nàng ấy tự chữa bệnh. Đừng dùng máu của ta để che đậy sự yếu kém của người.
Phí Huyền ngước nhìn Tô Thanh Hòa, đôi mắt đầy sự giằng xé. Vân Sở Sở khẽ rên lên, bàn tay yếu ớt đưa về phía Phí Huyền.
VÂN SỞ SỞ
(Yếu ớt)
Huynh… Huynh cứu thiếp… Nàng ta… Nàng ta độc ác…
Tô Thanh Hòa quay lưng lại, nàng không muốn nhìn thấy cảnh tượng này nữa. Nàng nhìn những con số đỏ rực nhấp nháy trên hệ thống, chỉ còn hai ngày. Hai ngày nữa nàng sẽ được tự do. Nhưng trước khi rời đi, nàng sẽ không để ai có thể thao túng mình nữa.
TÔ THANH HÒA
(Lạnh lùng)
Ta không có nghĩa vụ phải hiến máu cho kẻ thù của mình. Nếu các người muốn, hãy tự lấy đi.
Nàng giơ tay lên, chỉ vào cổ tay mình, đôi mắt thách thức nhìn thẳng vào thái y và đám lính đang xông tới.
Bọn lính lao tới. Tô Thanh Hòa không lùi bước. Nàng đứng thẳng, ánh mắt kiêu hãnh quét qua đám người. Thái y với lưỡi dao sáng loáng tiến đến gần, nhưng khi hắn chuẩn bị rạch vào cổ tay Tô Thanh Hòa, nàng lên tiếng, giọng nói vang vọng, đanh thép.
TÔ THANH HÒA
Dừng tay!
Âm thanh của nàng đột ngột khiến tất cả khựng lại. Phí Huyền quay đầu, vẻ mặt ngạc nhiên. Vân Sở Sở trên giường cố gắng ngồi dậy, ánh mắt lộ rõ sự khó chịu.
TÔ THANH HÒA
(Nhìn thẳng vào Phí Huyền và Vân Sở Sở, giọng đầy cảnh báo)
Máu của ta, thứ máu đầu tim này, sẽ không thể cứu được ai đâu. Nếu hai người cố chấp, nó sẽ chỉ mang đến tai ương.
Nàng nhếch mép cười, một nụ cười lạnh lẽo.
TÔ THANH HÒA
Các ngươi nhớ cho kỹ lời ta nói. Thứ máu này không dành cho kẻ không xứng đáng. Kẻ bội ơn, kẻ mưu mô. Dù ta có ban tặng, nó cũng chẳng mang lại điều tốt đẹp gì. Chỉ là một sự ban ơn thừa thãi cho những kẻ chỉ biết tham lam.
Vân Sở Sở cố gắng gượng dậy, giọng đầy vẻ đe dọa pha lẫn cầu xin.
VÂN SỞ SỞ
Ngươi… Ngươi đang nói gì vậy? Đừng có điên rồ nữa! Huynh mau bảo nàng ta…
PHÍ HUYỀN
(Cắt ngang, nhìn Tô Thanh Hòa với sự giằng xé sâu sắc)
Thanh Hòa, ta biết nàng có oán hận. Nhưng lúc này không phải lúc để tính toán. Hoàng hậu thực sự rất yếu.
TÔ THANH HÒA
(Cười lớn, âm thanh vang vọng khắp phòng)
Yếu? Hay là muốn đổ lỗi cho người khác? Các người luôn như vậy. Luôn muốn lợi dụng người khác để che đậy sự bất tài và vô ơn của mình. Mười năm ta ở bên điện hạ, chưa bao giờ ta thấy điện hạ thực lòng yêu thương ai ngoài bản thân và những kẻ xu nịnh. Còn Hoàng hậu, bà ta luôn nhìn ta bằng ánh mắt đó, thèm khát, ganh ghét, rồi giờ đây giả bệnh để đạt được thứ mình muốn.
Nàng hất hàm về phía Vân Sở Sở.
TÔ THANH HÒA
Bà ta đang mang trong mình giọt máu của điện hạ. Nếu bà ta thực sự yếu, đó là trách nhiệm của điện hạ. Còn ta, ta không có nghĩa vụ phải trả nợ cho những sai lầm của các người.
Ánh mắt nàng chuyển sang Phí Huyền, đầy sự lạnh lùng và quyết tâm.
TÔ THANH HÒA
Chỉ còn ba ngày nữa. Ba ngày thôi. Ta sẽ không để bất cứ ai cản đường ta về nhà. Và ta cũng sẽ không cho phép mình bị các người vấy bẩn thêm một lần nào nữa.
Bọn lính nhìn nhau, lúng túng không biết nên tiến hay lùi. Phí Huyền nhìn Tô Thanh Hòa, trong mắt hắn là sự bối rối và một tia hối tiếc mờ nhạt. Vân Sở Sở thở dốc, gương mặt tái xanh, sự phẫn nộ rõ ràng hiện lên.
Bọn lính đứng sững, tay cầm binh khí lăm lăm. Không khí căng như dây đàn. Thái y run rẩy, ánh mắt dán chặt vào Vân Sở Sở đang thở dốc trên giường. Tô Thanh Hòa vẫn đứng thẳng, ánh mắt sắc lạnh quét qua gương mặt đầy sợ hãi của thái y, rồi dừng lại ở Phí Huyền và Vân Sở Sở. Nàng nhìn thấy sự bất lực hằn sâu trong mắt Phí Huyền, cùng với sự quằn quại giả tạo của Vân Sở Sở.
Đúng lúc này, một tiếng sét xé toạc màn đêm. Ánh chớp lóe lên, chiếu rọi căn phòng trong giây lát. Ngay sau đó, một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, dường như ngay trên đầu. Mái nhà rung chuyển dữ dội. Một cơn gió lạnh lẽo, bất thường ùa vào từ đâu đó, quét sạch ánh sáng của những ngọn nến đang leo lét, khiến căn phòng chìm vào bóng tối đặc quánh.
Tiếng la hét kinh hoàng của đám thị nữ và cung nữ vang lên, trộn lẫn với tiếng rên rỉ đau đớn. Trong bóng tối, tiếng quát tháo hoảng loạn của Vân Sở Sở vọng lại:
VÂN SỞ SỞ
Aaa! Đau quá! Không! Cứu ta với!
Bỗng, từ phía giường, một tiếng động mạnh vang lên, như có vật gì đó rơi xuống sàn. Tô Thanh Hòa không khỏi giật mình. Tiếng kim loại lạch cạch. Trong màn đêm tối mịt, nàng cảm nhận được một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Rồi, một tiếng hét thảm thiết khác vang lên, lần này là của Vân Sở Sở, nhưng nó khác hẳn sự cầu xin hay giả vờ lúc nãy.
VÂN SỞ SỞ
Máu! Aaa! Sao lại có máu!
Một mùi tanh nồng xộc vào mũi Tô Thanh Hòa. Nàng căng mắt nhìn về phía giường, cố gắng định hình trong bóng tối. Lần này, sự quằn quại của Vân Sở Sở là thật. Một vài ngọn nến còn sót lại trong góc phòng đột nhiên bùng lên, nhờ luồng gió thổi qua khe cửa. Ánh sáng yếu ớt hắt lên gương mặt trắng bệch như tờ giấy của Vân Sở Sở. Nàng ta đang ôm chặt bụng, đôi mắt mở to đầy kinh hoàng.
Từ bên dưới váy của nàng, một dòng máu đỏ sẫm đang từ từ lan ra, thấm vào ga giường trắng.
PHÍ HUYỀN
(Hoảng hốt)
Sở Sở! Sao lại… sao lại có máu?
Thái y vội vàng tiến lên, nhưng run rẩy không dám chạm vào. Hắn lúng túng nhìn xung quanh.
TÔ THANH HÒA
(Giọng nói vang lên từ góc phòng, trầm tĩnh đến lạ thường, xen lẫn một chút mỉa mai)
Ta đã nói rồi mà. Máu của ta sẽ không cứu được ai. Còn máu của kẻ bội ơn, thì chỉ mang lại tai ương. Xem ra, lời cảnh báo của ta đã trở thành hiện thực.
Nàng khẽ cười, tiếng cười vang vọng trong căn phòng chìm trong bóng tối và sự hỗn loạn. Phí Huyền nhìn về phía Tô Thanh Hòa, ánh mắt pha trộn giữa sự kinh ngạc, sợ hãi và một tia hiểu ra. Vân Sở Sở, trong cơn đau đớn và hoảng loạn tột độ, chỉ còn biết rên rỉ. Cả căn phòng chìm trong tiếng khóc than và sự bất lực.
Sự hỗn loạn bao trùm căn phòng. Tiếng la hét, tiếng khóc nức nở, tiếng quát tháo lẫn lộn. Phí Huyền, gương mặt đầy hoang mang, vội vàng chạy đến bên giường, cố gắng giữ lấy tay Vân Sở Sở đang co giật. Các thái y luống cuống, người thì muốn băng bó, người thì muốn tìm thứ gì đó để cầm máu, nhưng tất cả đều trong tình trạng bất lực. Mùi máu tanh nồng xộc lên mũi, càng làm tăng thêm không khí ngột ngạt.
Tô Thanh Hòa đứng lặng lẽ trong góc tối, ánh mắt quét qua khung cảnh đổ nát trước mắt. Nàng không cảm thấy một chút thương cảm nào, chỉ có sự thanh thản đến lạ. Lời nói của nàng vừa rồi vang vọng trong đầu Phí Huyền, như một lời tiên tri tàn khốc đã ứng nghiệm. Vẻ mặt Phí Huyền giờ đây đầy giằng xé, giữa sự đau khổ vì Vân Sở Sở và sự chất vấn chính mình về những gì đã làm với Tô Thanh Hòa.
Bỗng, giữa lúc tiếng khóc than và sự tuyệt vọng lên đến đỉnh điểm, một luồng sáng ấm áp dịu nhẹ bao trùm lấy Tô Thanh Hòa. Ánh sáng ấy không chói chang, không gây bỏng rát, mà mang lại cảm giác bình yên đến lạ kỳ, như vòng tay của người thân yêu. Dây trói vô hình bám trên người nàng từ bao giờ bỗng tự động đứt rời. Trước mắt nàng, một dòng chữ rực rỡ hiện lên trong không trung, lấp lánh như vì sao: “Đếm ngược: 00:00:00 – Về nhà!”.
Một luồng năng lượng mạnh mẽ, dường như đến từ chính cõi hư vô, bắt đầu kéo Tô Thanh Hòa đi. Nàng nhắm mắt lại, cảm nhận được sức hút ngày càng mạnh. Phí Huyền, trong cơn hỗn loạn, chợt ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt Tô Thanh Hòa một lần cuối. Trong đôi mắt nàng giờ đây không còn chút đau khổ, oán giận hay sợ hãi nào, chỉ còn lại sự giải thoát và một nụ cười bí ẩn. Phí Huyền muốn gọi tên nàng, muốn giữ nàng lại, nhưng tất cả chỉ còn là sự bất lực.
Cơ thể Tô Thanh Hòa như tan biến vào không khí, hòa vào luồng sáng kỳ diệu. Lãnh cung, Hoàng cung, những ký ức về sự phản bội, sự đau khổ, tất cả dần lùi xa. Nàng cảm thấy mình đang được kéo đi, rời khỏi nơi đầy đọa đày và lừa dối này, hướng về một nơi mà nàng gọi là nhà. Một cảm giác mong chờ, một hy vọng mới bắt đầu nhen nhóm trong lòng nàng.
Chỉ còn lại tiếng khóc nức nở của Vân Sở Sở, tiếng hoảng loạn của Phí Huyền và sự bất lực của đám thái y, trong căn phòng giờ đây đã bắt đầu nguội lạnh. Tô Thanh Hòa đã ra đi, mang theo bí ẩn và lời cảnh báo của mình, bỏ lại phía sau một câu chuyện dang dở và những hậu quả khôn lường. Nàng đã tìm thấy con đường trở về, bỏ lại phía sau những gì đã từng gắn bó, giờ chỉ còn là tro bụi của sự dối trá và phản bội. Con đường về nhà, cuối cùng cũng đã mở ra trước mắt nàng, sau mười năm rong ruổi trong một thế giới xa lạ, giờ đây đã đến lúc phải khép lại chương này. Thế giới này, nơi nàng đã từng bị giam cầm trong nỗi đau và sự khinh miệt, giờ đây chỉ còn là một giấc mơ mờ ảo, một quá khứ mà nàng quyết tâm không bao giờ ngoái lại.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

