Vào đêm tân hôn, chồng tôi ôm tấm ảnh của mối tình đầu, khóc như một đứa trẻ.
Tôi đã quay lại cảnh anh ta khi say xỉn, trực tiếp gửi vào nhóm gia đình và nhóm bạn học.
Ngay lập tức, tin nhắn WeChat của tôi gần như nổ tung.
Không phải yêu mối tình đầu lắm sao, được thôi, chị đây sẽ để anh yêu cho thoả thích.
Hôm nay là ngày cưới của tôi và Hạng Thiên Quân.
Tối nay, sau khi uống rượu mừng, anh ta lại kéo nhóm bạn học cấp ba uống hết ly này đến ly khác.
Uống đến mức mất kiểm soát, ngồi bệt xuống đất mà âm thầm khóc.
Mấy người phù rể thấy tình hình không ổn, liền dìu anh ta vào phòng của chúng tôi.
Thấy tôi ngồi đó, họ đặt anh ta xuống rồi vội vàng rời đi.
Hạng Thiên Quân miệng lẩm bẩm gọi tên ai đó: “Phong Nhã, Phong Nhã.”
Thấy có điều gì đó không đúng, tôi vội lấy điện thoại ra quay video.
Quả nhiên, những lời tiếp theo còn sốc hơn.
“Phong Nhã, anh rất nhớ em.
Phong Nhã, tại sao em lại bỏ anh?
Nếu người kết hôn với anh là em thì tốt biết bao.
Anh hoàn toàn không thích người phụ nữ đó.
Anh sẽ thực hiện tốt kế hoạch của chúng ta, em nhất định, nhất định đừng rời bỏ anh.”
Anh ta nằm trên sàn, khóc lóc, nước mắt nước mũi tèm lem.
Hôm nay lại là một ngày cực kỳ nóng.
Anh ta chạy qua chạy lại nên mùi mồ hôi bốc lên nồng nặc khiến tôi không dám lại gần.
Đoạn video đó, tôi đã trực tiếp tải lên nhóm gia đình và nhóm bạn học.
Tin nhắn WeChat cá nhân của tôi gần như nổ tung.
Ba tôi là người đầu tiên gọi video tới.
Phía đầu dây bên kia, cả ba và mẹ tôi đều mang gương mặt giận dữ:
“Con gái yêu, ba mẹ sẽ đến ngay, nhà mình không thể chấp nhận nổi, bảo cái tên Hạng Thiên Quân khốn kiếp đó cuốn xéo.”
Tôi cười và đáp lại một tiếng đồng ý, rồi cúp máy.
Mẹ chồng cũng gọi điện tới, biểu cảm của bà có chút méo mó.
Sự không hài lòng của bà đối với tôi gần như tràn ra khỏi màn hình.
“Con bé này sao lại vô ý tứ như vậy, Thiên Quân nhà ta đâu có làm gì có lỗi với con, nó và Phong Nhã hai người trong sạch.
Còn con, gửi đoạn video đó vào nhóm làm mất mặt Thiên Quân. Con đang nghĩ gì, có phải muốn đẩy cả nhà ta vào đường cùng không?”
Thấy bà ta vừa phun nước bọt vừa giận dữ, tôi chỉ muốn bật cười:
“Có phải tôi dí dao vào cổ bắt anh ta nói đâu. Nếu anh ta thích Từ Phong Nhã, thì sao còn cưới tôi?
Bà già này đúng là không biết xấu hổ, còn nói tôi không biết giữ lòng đàn ông.
Bà nghĩ bà là ai mà dám dạy tôi?
Nhà bà không có giáo dục không có nghĩa nhà tôi cũng thế. Bà già khốn nạn, cút đi!”
Tôi làm vẻ mặt giả bộ, đáp lại bà ta bằng giọng điệu khinh bỉ.
Không đợi bà ta mở miệng, tôi lập tức cúp máy.
Chỉ nghĩ đến cảnh bà ta tức giận đến bốc khói, tôi đã muốn cười.
Bà ta không ít lần gây khó dễ cho tôi, nhưng tôi đều phớt lờ, thế nên bà ta chẳng thích tôi.
Tôi cũng rất muốn cãi nhau một trận với bà ta, tiếc là trước giờ chưa có cơ hội.
Hôm nay xem như đã được “phun” thoả thích.
Tin nhắn từ bạn bè tôi còn chưa kịp trả lời, ba mẹ tôi đã gõ cửa nhà.
Đúng vậy, căn hộ tân hôn của tôi và Hạng Thiên Quân nằm cùng khu với nhà ba mẹ tôi.
Và căn hộ này cũng là ba mẹ mua cho tôi trước khi cưới.
Ba tôi thấy ai đó nằm trên sàn, say xỉn không ra hồn người, miệng lảm nhảm cái tên Phong Nhã, ông liền nổi giận, kéo anh ta ra ngoài hành lang.
Mẹ tôi chưa hả giận, trực tiếp đá anh ta một cú, làm anh ta lăn xuống cả mười một bậc cầu thang.
Nhìn Hạng Thiên Quân nằm sõng soài trên sàn, sống chết không rõ, tôi chỉ khẽ mím môi.
Nói không đau lòng thì không đúng, dù sao tôi cũng từng mong đợi vào cuộc hôn nhân này.
Dù tôi biết anh ta không yêu tôi, nhưng khi nghe tận tai, vẫn cảm thấy khó chịu.
Trong suốt hơn nửa năm sống chung, tôi chưa từng thấy anh ta mất kiểm soát như vậy.
Thế mà giờ lại chứng kiến ngay trong đêm tân hôn.
Tôi cũng không quá buồn, có lẽ sự thù hận còn mạnh hơn nỗi đau.
Hạng Thiên Quân lúc đi học không phải rất sĩ diện sao?
Lần này tôi đã khiến anh ta mất mặt hoàn toàn.
Nửa đời còn lại sẽ bị mọi người cười chê.
Xem như đây là cái giá anh ta phải trả cho việc phá hoại ước mơ tình yêu của tôi.
Ba tôi bước vào nhà, xé hết mấy tấm chữ Hỷ đỏ dán khắp nơi, rồi đóng cửa lại:
“Hôm nay cả nhà mình sẽ ngủ ở đây, ai dám làm loạn, tôi sẽ xé xác nó ra.”
WeChat lại có tin nhắn mới, một cái tên quen thuộc hiện lên – “Từ Phong Nhã.”
Cô ấy nhắn tin cho tôi với giọng điệu tử tế:
“Xin lỗi Tiểu Nhược, đã gây ra nhiều rắc rối cho cô.
Tôi và Thiên Quân không có quan hệ gì cả.
Lần cuối tôi nói với anh ấy rằng chúng tôi sẽ không ở bên nhau, thì ngay sau đó anh ấy bắt đầu hẹn hò với cô.
Chúng tôi đã lâu không liên lạc rồi.”
Những lời này nghe có vẻ rất đáng ngờ, đúng là kiểu “trà xanh” cao tay có khác.
Cô ta nói rằng chỉ sau khi cô ấy và Hạng Thiên Quân hoàn toàn chia tay, Hạng Thiên Quân mới bắt đầu hẹn hò với tôi.
Nhớ lại thời điểm đầu khi mới quen nhau, anh ta lúc nào cũng hờ hững, nhưng bỗng một ngày lại bắt đầu theo đuổi tôi điên cuồng.
Bên ngoài bỗng vang lên tiếng gõ cửa, tiếng chửi bới và cả tiếng khóc than.
“Thiên Quân của tôi sao lại nằm đây? Cả nhà họ Lưu các người là loại người gì vậy!”
Quả nhiên, mẹ chồng tôi dẫn theo chị em của bà đến đây để chửi bới.
“Đúng là vô giáo dục, chẳng phải người trong một nhà thì sao lại vào cùng một cửa!
Thiên Quân nhà tôi từ nhỏ đã là báu vật của gia đình, các người dám đối xử với nó như vậy, tôi nhất định không để các người yên.”
Ba tôi mở cửa, mang theo một cái ghế ra ngồi ngay trước cửa, tay cầm một con dao lớn.
Ông vung một nhát dao lên bậc thang bê tông, tạo ra một vết khuyết trên đó.
Ba của Hạng Thiên Quân đã mất sớm, mẹ anh ta nhìn thấy ba tôi với khí thế đó cũng cảm thấy e sợ, lẩm bẩm vài câu rồi đưa con trai vào bệnh viện.
Còn về tin nhắn của Từ Phong Nhã, tôi giả vờ như không thấy.
Những chiêu trò của cô ta chẳng có tác dụng gì với tôi.
Bởi vì tôi không hề thích Hạng Thiên Quân.
Tiểu Nhược ngồi lặng lẽ trong phòng khách, ánh mắt nhìn xa xăm. Tiếng mẹ chồng cùng đám chị em bà ta gào thét bên ngoài vọng vào, nhưng không còn tác động gì đến cô nữa. Nụ cười chua chát nở trên môi Tiểu Nhược. Cô không hề thích Hạng Thiên Quân. Cô chưa bao giờ thích anh ta. Vậy tại sao cô lại đồng ý cuộc hôn nhân này?
Hơn nửa năm sống chung, Hạng Thiên Quân luôn giữ một khoảng cách nhất định với Tiểu Nhược. Anh ta hờ hững, lạnh nhạt, đôi khi còn có phần xa cách. Tiểu Nhược biết, anh ta chưa bao giờ nhìn cô. Anh ta luôn nhìn về một người khác, một người mà anh ta gọi tên trong cơn say, Từ Phong Nhã.
Tiểu Nhược nhớ lại buổi gặp mặt đầu tiên với Hạng Thiên Quân. Anh ta lịch thiệp, thành đạt, nhưng ánh mắt anh ta lại trống rỗng khi nhìn cô. Mẹ cô, bà Lưu, đã từng khuyên can. Bà đã nghi ngờ về cuộc hôn nhân này ngay từ đầu. Nhưng ba cô, ông Lưu, lại có lý do riêng.
Ông Lưu từng nợ Hạng Thiên Quân một món nợ ân tình rất lớn. Hạng Thiên Quân đã từng giúp đỡ gia đình họ vượt qua một giai đoạn khó khăn tưởng chừng như sụp đổ. Khi Hạng Thiên Quân ngỏ lời cầu hôn Tiểu Nhược, ông Lưu đã cảm thấy mình phải đáp lại. Ông nghĩ, đây là cách để đền ơn.
Tiểu Nhược thở dài. Cô hiểu lý do ba mình đồng ý. Nhưng cô không thể chấp nhận việc cả đời mình sẽ bị trói buộc với một người đàn ông chưa bao giờ yêu mình. Cô không thể chấp nhận việc trở thành một vật thế thân, một công cụ để ba cô trả ơn.
Và rồi, cô nhìn thấy tấm ảnh của Từ Phong Nhã trong tay Hạng Thiên Quân đêm nay. Cô nghe thấy những lời anh ta nói trong cơn say. Mọi thứ đã quá đủ.
Tiểu Nhược không hề có ý định làm tổn thương Hạng Thiên Quân. Cô chỉ đơn giản là muốn thoát khỏi cuộc hôn nhân này, thoát khỏi cái bóng của Từ Phong Nhã. Cô muốn sống cuộc đời của riêng mình, không bị ràng buộc bởi những món nợ ân tình hay những tình yêu dang dở.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi có ánh đèn bệnh viện lập lòe. Hạng Thiên Quân đã được đưa đi. Mẹ chồng cô cùng đám người nhà đã rời đi. Căn hộ tân hôn giờ đây chỉ còn lại sự im lặng đáng sợ.
Tiểu Nhược biết, đây mới chỉ là sự khởi đầu. Cuộc chiến giữa cô và mẹ chồng, giữa cô và Từ Phong Nhã, vẫn còn ở phía trước. Nhưng cô không còn sợ hãi nữa. Cô đã có bằng chứng, cô đã có sự hậu thuẫn từ gia đình, và quan trọng nhất, cô đã quyết tâm giành lại cuộc đời mình.
Cô nhớ lại lời ba mình nói: “Nhà mình không thể chấp nhận nổi, bảo cái tên Hạng Thiên Quân khốn kiếp đó cuốn xéo.” Cô mỉm cười. Ba mẹ cô sẽ luôn là chỗ dựa vững chắc nhất cho cô.
Tiểu Nhược đứng dậy, đi về phía ban công. Đêm nay thật tĩnh lặng, nhưng trong lòng cô, một kế hoạch lớn hơn đang dần hình thành. Kế hoạch để thoát khỏi cái bẫy hôn nhân này, kế hoạch để trả lại sự trong sạch cho bản thân và kế hoạch để tự mình định đoạt tương lai. Cô sẽ dùng mọi cách để đạt được điều đó, dù có phải dùng đến thủ đoạn nào đi chăng nữa. Bởi vì, đây không chỉ là cuộc chiến vì tình yêu, mà còn là cuộc chiến vì danh dự và tự do của chính cô.
Căn hộ tân hôn im lặng đến đáng sợ. Tiểu Nhược đứng tựa vào khung cửa ban công, nhìn ra bầu trời đêm tĩnh mịch. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, quá dữ dội. Một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi cô. Đúng, cô đã có kế hoạch. Kế hoạch bắt đầu từ hơn nửa năm trước, khi Hạng Thiên Quân bỗng dưng thay đổi thái độ một cách kỳ lạ.
Nhớ lại thời điểm ấy, Tiểu Nhược không khỏi rùng mình. Sau khi “chia tay” Từ Phong Nhã, Hạng Thiên Quân bắt đầu theo đuổi cô điên cuồng. Anh ta bỗng chốc trở nên lãng mạn, ga lăng đến mức phi lý. Những món quà đắt tiền, những lời yêu có cánh sáo rỗng, tất cả đều như một vở kịch được dàn dựng cẩu thả. Tiểu Nhược không phải kẻ ngốc. Cô nhận ra sự bất thường trong hành động của Hạng Thiên Quân. Anh ta đang cố gắng lấp đầy khoảng trống nào đó trong lòng mình, một khoảng trống mang tên Từ Phong Nhã.
“Anh ta nghĩ tôi ngây thơ đến mức không nhận ra kịch bản này sao?” Tiểu Nhược thầm nghĩ, giọng nói nội tâm đầy vẻ mỉa mai. Cô đã nhìn thấu trò kịch của Hạng Thiên Quân. Anh ta lợi dụng tình cảm của ba cô, lợi dụng sự đáp trả ân tình để có được cô. Nhưng Tiểu Nhược không phải là nạn nhân yếu đuối. Cô chấp nhận cuộc hôn nhân này không phải vì yêu, mà là vì một mục đích riêng. Cô đã chờ đợi thời cơ để vạch trần bộ mặt thật của Hạng Thiên Quân và Từ Phong Nhã, để giải thoát cho chính mình và trả lại sự trong sạch cho gia đình.
Ánh mắt Tiểu Nhược giờ đây trở nên kiên định lạ thường. Cô sẽ không để mình bị lợi dụng thêm nữa. Cô sẽ dùng chính kế hoạch của Hạng Thiên Quân để chống lại anh ta. Màn kịch này sẽ sớm đi đến hồi kết, và cô sẽ là người quyết định kết cục. Cô đã sẵn sàng cho cuộc chiến.
Trong căn hộ tân hôn lộng lẫy nhưng giờ đây ngột ngạt, ba mẹ Tiểu Nhược ngồi đối diện cô. Gương mặt họ vẫn hằn sâu vẻ tức giận, nhưng ánh mắt đã chuyển sang lo lắng cho con gái. Vừa rồi, cảnh tượng Hạng Thiên Quân bị kéo ra khỏi sảnh cưới, tiếng la hét, tiếng đổ vỡ, tất cả vẫn còn ám ảnh. Ba Tiểu Nhược, với bàn tay vẫn còn run rẩy vì tức giận, nhìn thẳng vào mắt con gái.
BA TIỂU NHƯỢC
(Giọng kiên quyết, pha lẫn sự xót xa)
Con gái không thể chịu thiệt thòi. Ba sẽ lo liệu mọi thứ. Vụ hôn nhân này… phải hủy bỏ ngay lập tức.
Mẹ Tiểu Nhược nhẹ nhàng đặt tay lên cánh tay chồng, ánh mắt hướng về Tiểu Nhược. Bà nhìn thấy sự mạnh mẽ nhưng ẩn chứa nỗi đau trong đôi mắt con gái.
MẸ TIỂU NHƯỢC
(Giọng dịu dàng, động viên)
Con gái à, con đã rất dũng cảm. Giờ là lúc chúng ta phải đứng lên bảo vệ chính mình. Nhà họ Hạng tưởng rằng họ có thể thao túng tất cả, nhưng họ đã lầm.
Tiểu Nhược nhìn ba mẹ, một giọt nước mắt khẽ lăn dài trên má. Cô biết, đây là thời điểm cô cần sự hậu thuẫn vững chắc nhất.
TIỂU NHƯỢC
(Giọng hơi nghẹn lại nhưng đầy quyết tâm)
Con đã chuẩn bị sẵn rồi ạ. Những gì xảy ra hôm nay chỉ là khởi đầu. Hạng Thiên Quân và Từ Phong Nhã, họ sẽ phải trả giá.
Ba Tiểu Nhược gật đầu. Ông đứng dậy, tiến đến chiếc bàn trang trí đám cưới vẫn còn dính đầy chữ Hỷ đỏ. Bằng một động tác dứt khoát, ông giật phăng những dải lụa, xé toạc những biểu tượng của một cuộc hôn nhân không còn ý nghĩa. Trong tay ông, lấp ló một con dao lớn dùng để cắt bánh cưới.
BA TIỂU NHƯỢC
(Nhìn thẳng vào Hạng Thiên Quân, dù anh ta không có ở đây, giọng đầy uy lực)
Ta sẽ không để con gái ta bị bất kỳ ai làm tổn thương. Kể cả gia đình giàu có hay danh tiếng lẫy lừng, tất cả đều phải quy phục trước pháp luật và lẽ phải.
Mẹ Tiểu Nhược nhìn theo hành động của chồng, rồi quay sang con gái.
MẸ TIỂU NHƯỢC
Chúng ta sẽ liên hệ với luật sư ngay sáng mai. Mọi bằng chứng con có, hãy chuẩn bị sẵn sàng. Nhà họ Hạng sẽ không ngờ tới một đòn phản công mạnh mẽ đến vậy.
Tiểu Nhược siết chặt tay. Cô đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho màn kịch này. Từ những tin nhắn, những cuộc gọi mờ ám, đến bức ảnh cũ kỹ của Từ Phong Nhã, tất cả sẽ được phơi bày. Cô không chỉ muốn hủy hôn, cô muốn xóa sổ hoàn toàn bộ mặt thật của những kẻ đã hại đời cô. Từng bước đi tiếp theo, cô đã tính toán đến tận cùng.
Trong căn hộ tân hôn ngột ngạt, điện thoại của Tiểu Nhược bỗng rung lên liên hồi, màn hình WeChat sáng rực. Cô cầm lấy máy, lướt qua từng dòng tin nhắn. Sự phẫn nộ, sốc, giận dữ và cả những lời an ủi, bênh vực từ bạn bè, người thân, đồng nghiệp lướt qua mắt cô như một cơn bão. Một số tin nhắn gửi đến còn chứa đựng những bình luận cay nghiệt, đầy ác ý về Hạng Thiên Quân.
TIỂU NHƯỢC
(Nhếch mép cười khẩy)
Phản ứng dữ dội thật đấy.
Trong lòng cô dâng lên một cảm giác hả hê khó tả. Kế hoạch ban đầu đã thành công ngoài mong đợi. Cô nhấn mạnh vào một nhóm chat chung, nơi những tin nhắn tiêu cực về Hạng Thiên Quân đang tràn lan.
NGƯỜI BẠN 1 (WECHAT)
Trời ơi, không thể tin được Hạng Thiên Quân lại là loại người như vậy!
NGƯỜI BẠN 2 (WECHAT)
Tiểu Nhược thật đáng thương. May mà cô ấy phát hiện ra sớm.
NGƯỜI BẠN 3 (WECHAT)
Từ Phong Nhã đúng là hạng trà xanh chính hiệu! Đáng khinh!
Tiểu Nhược thầm nghĩ, sự hả hê ấy không chỉ đến từ việc Hạng Thiên Quân bị vạch trần, mà còn từ việc cô đã chủ động nắm quyền kiểm soát. Cô gửi một tin nhắn ngắn gọn vào nhóm chat gia đình và nhóm bạn học cũ.
TIỂU NHƯỢC (WECHAT)
Mọi người đừng lo. Mọi chuyện sẽ có lời giải thích.
Cô biết, video cô đăng tải trên WeChat sẽ sớm lan truyền như cháy rừng. Màn kịch hạ màn cho Hạng Thiên Quân và Từ Phong Nhã đã chính thức bắt đầu. Cô mở lại đoạn video quay cảnh Hạng Thiên Quân ôm tấm ảnh của Từ Phong Nhã và khóc. Gương mặt anh ta giờ đây trông thật đáng thương, nhưng trong mắt cô chỉ còn sự khinh bỉ.
BA TIỂU NHƯỢC
(Từ đằng sau, giọng trầm ấm nhưng đầy uy lực)
Con gái à, con đã làm rất tốt. Bây giờ, chúng ta sẽ tiếp tục cho họ thấy hậu quả.
Mẹ Tiểu Nhược nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô.
MẸ TIỂU NHƯỢC
Mọi chuyện đã đi quá xa. Chúng ta không thể để họ yên. Con đã chuẩn bị xong hết rồi chứ?
Tiểu Nhược gật đầu, ánh mắt kiên định. Cô liếc nhìn tấm ảnh cũ của Từ Phong Nhã đặt trên bàn.
TIỂU NHƯỢC
Đã sẵn sàng. Hạng Thiên Quân và Từ Phong Nhã sẽ phải trả giá đắt. Tôi sẽ cho cả thế giới biết bộ mặt thật của họ.
Cô bắt đầu soạn một tin nhắn dài gửi đến những người bạn thân thiết nhất. Tin nhắn ấy không chỉ là lời thông báo, mà còn là một lời tuyên chiến. Căn hộ tân hôn bỗng trở nên tĩnh lặng, nhưng bên trong Tiểu Nhược là một cơn bão đang gầm thét. Cô đã chờ đợi giây phút này quá lâu.
Sáng hôm sau, Hạng Thiên Quân từ từ mở mắt. Đầu anh ta đau nhói như búa bổ, từng cơn nhức buốt lan tỏa khắp thái dương. Anh ta lờ mờ nhận ra mình đang nằm trong một căn phòng xa lạ, mùi thuốc khử trùng thoang thoảng trong không khí. Bên cạnh giường, mẹ anh ta, bà Từ, ngồi đó, gương mặt bà tái mét, đôi mắt đỏ hoe hằn sâu những quầng thâm mệt mỏi.
HẠNG THIÊN QUÂN
(Giọng khàn đặc)
Mẹ… con…
Bà Từ lập tức đưa tay nắm chặt lấy tay con trai, bàn tay run rẩy.
MẸ HẠNG THIÊN QUÂN (BÀ TỪ)
(Giọng nghẹn ngào)
Thiên Quân con… con tỉnh rồi…
Bà ôm chầm lấy con, nước mắt tuôn rơi. Hạng Thiên Quân mơ màng nhìn xung quanh, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ký ức rời rạc. Tiếng gào thét, tiếng xô đẩy, rồi một cú đá mạnh mẽ hất tung anh ta xuống cầu thang…
HẠNG THIÊN QUÂN
Chuyện gì… đã xảy ra vậy mẹ? Đêm qua…
Bà Từ buông con trai ra, ánh mắt nhìn anh ta đầy trách móc và đau đớn.
MẸ HẠNG THIÊN QUÂN (BÀ TỪ)
Chuyện gì đã xảy ra ư? Chính con đã làm gì vậy, Thiên Quân? Con có biết chuyện gì đang xảy ra bên ngoài không?
Bà lấy điện thoại ra, mở một video clip. Hình ảnh Hạng Thiên Quân với dáng vẻ tiều tụy, ôm chặt tấm ảnh của Từ Phong Nhã và khóc nức nở hiện lên rõ mồn một. Video này, mà ai đó đã bí mật quay lại, đang lan truyền với tốc độ chóng mặt trên mạng xã hội, trong các nhóm chat gia đình, nhóm bạn bè, đồng nghiệp. Lời lẽ chỉ trích, khinh bỉ, chế giễu đổ ập xuống anh ta và cả danh dự gia đình.
MẸ HẠNG THIÊN QUÂN (BÀ TỪ)
(Gào lên, giọng run rẩy vì tức giận và đau khổ)
Con đã làm gì vậy, Thiên Quân! Con đã hủy hoại tất cả! Danh dự cả gia đình mình, danh dự của nhà họ Hạng giờ đây bị con vùi dập không còn gì! Tiểu Nhược… con bé đã tung hết tất cả lên mạng rồi! Tất cả mọi người đều biết con là loại người gì!
Bà sụp xuống bên giường, nức nở. Hạng Thiên Quân nhìn gương mặt mẹ mình, cảm giác tội lỗi và hoang mang dâng lên tột cùng. Anh ta thực sự đã đẩy mọi chuyện đi quá xa. Mọi thứ sụp đổ chỉ trong một đêm.
BÀ MẸ CHỒNG (BÀ TỪ)
(Giọng run rẩy, pha lẫn sự hoảng loạn và tức giận)
Tiểu Nhược! Con bé đó! Con có biết nó đã làm gì không? Nó tung hết clip lên mạng rồi! Ai ai cũng biết con là thứ đàn ông bỏ đi! Nhà họ Hạng chúng ta còn mặt mũi nào nữa!
Đột nhiên, điện thoại của bà Từ nhận được một cuộc gọi đến. Bà vội vàng bắt máy, gương mặt từ tái mét càng thêm căng thẳng.
BÀ MẸ CHỒNG (BÀ TỪ)
(Nói vào điện thoại, giọng đe dọa)
Ai đó? Ai dám làm thế này với con trai tôi! Cô Tiểu Nhược phải không? Cô đã làm gì con trai tôi? Tôi nói cho cô biết, tôi sẽ kiện cô ra tòa! Tôi sẽ cho cả gia đình cô phải trả giá vì dám làm nhục con trai tôi! Đám cưới chưa kịp nguội, cô đã mang họa đến rồi!
Giọng nói bên kia đầu dây, Tiểu Nhược, vang lên một cách bình tĩnh nhưng đầy uy lực.
TIỂU NHƯỢC
(Giọng điềm tĩnh, sắc bén)
Kiện tôi? Bà nên dạy con trai bà trước khi muốn đe dọa người khác! Chính Hạng Thiên Quân đã tự vùi dập danh dự của mình, không phải tôi. Tôi chỉ là người phơi bày sự thật mà thôi. Bà nghĩ tôi không biết nó đã làm gì sau lưng tôi suốt bấy lâu nay sao? Bà nghĩ bà có thể che giấu nó mãi mãi à?
Bà Từ cứng họng, không thể nói nên lời. Bà cảm thấy như có ai đó đang bóp nghẹt trái tim mình.
TIỂU NHƯỢC
(Tiếp tục, giọng mỉa mai)
Và nếu bà muốn nói về việc con trai bà “mất mặt”, thì chính bà và gia đình bà mới là người khiến nó trở thành con người như ngày hôm nay. Cái cách bà nuông chiều và bao che cho những lỗi lầm của nó, chính là thứ độc dược hủy hoại nó. Hãy xem lại cách dạy con của bà đi, trước khi bà định nhúng tay vào chuyện nhà tôi.
Tiểu Nhược dập máy. Bà Từ đứng sững sờ, tay vẫn còn đặt trên điện thoại, gương mặt đỏ bừng vì tức giận và xấu hổ. Hạng Thiên Quân trên giường bệnh, nghe loáng thoáng cuộc gọi, ánh mắt anh ta dần hiện lên một tia sợ hãi.
BÀ MẸ CHỒNG (BÀ TỪ)
(Mặt xanh mét, run rẩy)
Tiểu Nhược! Cô… cô đã làm gì con trai tôi vậy?
Bà Từ sụp sụm xuống ghế. Nét mặt bà ta giờ đây không còn chút tức giận nào, chỉ còn lại sự hoang mang và sợ hãi tột độ.
MỘT NGƯỜI PHỤ NỮ TRUNG NIÊN KHÁC (CHỊ GÁI MẸ CHỒNG)
(Vội vã chạy đến đỡ bà Từ, giọng lo lắng)
Chị hai, chị sao vậy? Ai mà làm gì chị?
TIỂU NHƯỢC
(Xuất hiện từ xa, bước đi thanh thoát, ánh mắt sắc lạnh hướng về phía mẹ chồng)
Không cần phải làm gì cả. Chính Hạng Thiên Quân đã tự tay mình phá hủy tất cả.
Ba Tiểu Nhược đi bên cạnh con gái, ánh mắt kiên quyết. Ông nhìn thẳng vào mẹ chồng Hạng Thiên Quân, không một chút e dè.
BA CỦA TIỂU NHƯỢC
(Giọng trầm, dứt khoát)
Tôi đến đây không phải để đôi co. Tôi muốn giải quyết mọi chuyện cho dứt điểm.
MẸ CHỒNG
(Ngẩng đầu lên, giọng run run)
Ông… ông muốn gì?
BA CỦA TIỂU NHƯỢC
(Không thèm nhìn bà ta, hướng mắt về phía Tiểu Nhược, sau đó lại nhìn thẳng vào mẹ chồng)
Tôi chỉ muốn hai đứa chấm dứt hôn nhân. Và tôi muốn một lời giải thích, kèm theo sự bồi thường thỏa đáng cho những gì con gái tôi phải chịu đựng.
MẸ CHỒNG
(Sững sờ, lắp bắp)
Bồi thường? Ông… ông nói cái gì vậy?
BA CỦA TIỂU NHƯỢC
(Nhếch mép, giọng lạnh lùng)
Đừng có giả vờ ngây thơ nữa. Chuyện xảy ra đêm tân hôn, tôi đã nghe Tiểu Nhược kể hết rồi. Cô có biết con rể quý hóa của cô đã làm gì không? Nó đã biến đêm trọng đại nhất đời con gái tôi thành một cơn ác mộng!
Mẹ chồng Hạng Thiên Quân càng thêm tái mặt, không dám đối chất. Bà ta chỉ biết cúi gằm mặt xuống, tay siết chặt lấy tà áo.
TIỂU NHƯỢC
(Bước tới, đứng đối diện mẹ chồng, giọng điềm tĩnh nhưng đầy sức nặng)
Ba tôi nói đúng. Tôi không muốn nhìn thấy mặt Hạng Thiên Quân nữa. Tôi muốn ly hôn. Và tôi muốn sự tổn thất về tinh thần, danh dự của mình được đền bù.
MỘT NGƯỜI PHỤ NỮ TRUNG NIÊN KHÁC (CHỊ GÁI MẸ CHỒNG)
(Không kìm được nữa, lên tiếng)
Cô đang nói cái gì vậy? Con trai tôi chỉ say xỉn thôi mà! Sao cô lại làm quá lên như vậy? Cô cố tình muốn hại gia đình tôi phải không?
BA CỦA TIỂU NHƯỢC
(Quay phắt lại, ánh mắt sắc như dao găm)
Câm miệng! Cô là cái thá gì mà dám giáo huấn tôi? Đây là chuyện nhà tôi, chuyện con gái tôi. Cô tốt nhất nên im lặng.
Người phụ nữ đó giật mình lùi lại, sợ hãi.
BA CỦA TIỂU NHƯỢC
(Quay lại đối diện mẹ chồng)
Đừng nghĩ rằng gia đình các người có thể chối bỏ trách nhiệm. Tôi sẽ không bao giờ nhân nhượng. Nếu các người không đưa ra được một đề nghị bồi thường hợp lý, tôi sẽ không ngại đi đến cùng. Tôi thậm chí còn có thể công khai hết mọi thứ, không chỉ trên mạng xã hội mà còn trước tòa nữa.
Mẹ chồng Hạng Thiên Quân run lẩy bẩy, nhìn bà chị gái bên cạnh cầu cứu. Bà chị gái cũng chỉ biết lắc đầu ngao ngán.
TIỂU NHƯỢC
(Nhìn Hạng Thiên Quân đang được băng bó trên giường bệnh, ánh mắt cô không còn chút tình cảm nào)
Hãy nhớ lấy, Hạng Thiên Quân. Đêm nay là lời chia tay cuối cùng của chúng ta. Và mọi thứ sau này, sẽ do ba mẹ anh và ba mẹ tôi giải quyết.
Tiểu Nhược nắm lấy tay ba, quay lưng bước đi, bỏ lại phía sau là sự sụp đổ của gia đình chồng.
NGOẠI CẢNH. CĂN HỘ TÂN HÔN – BAN NGÀY
Tiếng gõ cửa dồn dập vang lên. Cánh cửa bật mở. Ba của Tiểu Nhược bước vào, vẻ mặt giận dữ. Mẹ của Hạng Thiên Quân và chị gái bà ta đứng sững sờ.
MẸ CHỒNG
(Giọng run rẩy)
Ông… ông muốn gì nữa?
Ba của Tiểu Nhược tiến thẳng vào phòng khách. Ông quét mắt nhìn quanh, rồi dừng lại ở Hạng Thiên Quân đang ngồi thất thần trên ghế sofa.
BA CỦA TIỂU NHƯỢC
(Giọng lạnh lùng)
Tôi muốn giải quyết chuyện này một cách dứt điểm. Cô biết hậu quả của việc con trai cô đã làm với con gái tôi chứ?
MẸ CHỒNG
(Mặt tái mét)
Tôi… tôi xin lỗi. Thiên Quân nó say quá…
BA CỦA TIỂU NHƯỢC
(Cắt ngang, cười khẩy)
Say? Đó là cái cớ để nó làm nhục con gái tôi đêm tân hôn sao? Hạng Thiên Quân! Anh có nghe rõ không? Cuộc hôn nhân này chấm dứt tại đây.
Hạng Thiên Quân ngước nhìn ba của Tiểu Nhược, rồi nhìn sang Tiểu Nhược đứng cạnh ông. Ánh mắt anh ta đầy tuyệt vọng.
HẠNG THIÊN QUÂN
(Giọng lạc đi)
Tiểu Nhược…
TIỂU NHƯỢC
(Lạnh lùng)
Tôi không muốn nghe bất cứ lời giải thích nào từ anh nữa.
Ba của Tiểu Nhược rút điện thoại ra. Ông mở một ứng dụng tin tức.
BA CỦA TIỂU NHƯỢC
Thứ lỗi cho tôi, tôi không muốn chuyện này đi xa. Nhưng nếu gia đình cô không hợp tác, tôi sẽ không ngại công khai tất cả. Tôi có đủ bằng chứng để hủy hoại danh tiếng và sự nghiệp của Hạng Thiên Quân.
MẸ CHỒNG
(Hoảng hốt)
Ông… ông đừng làm vậy!
BA CỦA TIỂU NHƯỢC
Vậy thì, đưa ra một lời đề nghị bồi thường thỏa đáng. Nếu không, tôi sẽ làm đến cùng.
Mẹ của Hạng Thiên Quân nhìn bà chị gái, rồi nhìn Hạng Thiên Quân đang sụp đổ. Bà ta biết mình không còn lựa chọn nào khác.
CÙNG LÚC, NGOẠI CẢNH. CÁC TRANG TIN TỨC VÀ MẠNG XÃ HỘI – NGÀY
Màn hình điện thoại rung lên liên tục. Hàng loạt thông báo hiện lên.
“Vụ ly hôn ồn ào của thiếu gia Hạng Thiên Quân và tiểu thư Tiểu Nhược gây chấn động.”
“Bằng chứng ngoại tình gây sốc: Hạng Thiên Quân và ‘trà xanh’ Từ Phong Nhã.”
“Tiểu Nhược: ‘Tôi không bao giờ tha thứ cho phản bội’.”
Các bài báo, bài đăng trên mạng xã hội thi nhau lan truyền với tốc độ chóng mặt. Những lời chỉ trích, mạt sát nhắm thẳng vào Hạng Thiên Quân. Các đối tác làm ăn bắt đầu hủy hợp đồng. Biểu tượng “Chữ Hỷ đỏ” trên trang cá nhân của Hạng Thiên Quân giờ đây trở nên trớ trêu.
NGOẠI CẢNH. MỘT VĂN PHÒNG HIỆN ĐẠI – NGÀY
Hạng Thiên Quân ngồi cô độc trong căn phòng rộng lớn. Điện thoại anh ta liên tục đổ chuông nhưng anh ta không buồn nghe máy. Màn hình điện thoại hiện lên tấm ảnh của Từ Phong Nhã.
HẠNG THIÊN QUÂN
(Thì thầm, giọng run rẩy)
Tại sao mọi chuyện lại ra nông nỗi này?
Anh ta ôm mặt, bật khóc nức nở. Sự nghiệp sụp đổ, danh tiếng tan nát, tình yêu tan vỡ. Tất cả ập đến cùng lúc, khiến anh ta hoàn toàn suy sụp. Anh ta nhìn chằm chằm vào tấm ảnh của Từ Phong Nhã, rồi vứt mạnh nó xuống sàn.
HẠNG THIÊN QUÂN
(Gào lên trong tuyệt vọng)
Mọi chuyện… đều là lỗi của cô!
NGOẠI CẢNH. CÁC TRANG TIN TỨC VÀ MẠNG XÃ HỘI – NGÀY
Màn hình điện thoại của Tiểu Nhược rung lên liên tục. Hàng loạt thông báo mới nối nhau hiện lên, cập nhật những diễn biến mới nhất.
“Từ Phong Nhã xuất hiện: ‘Tôi và Hạng Thiên Quân hoàn toàn trong sạch!'”
“Hotgirl Từ Phong Nhã livestream phản bác tin đồn ngoại tình, tố ngược Tiểu Nhược.”
“Tình cũ Hạng Thiên Quân: ‘Thiên Quân chỉ yêu mình tôi, cô không xứng!'”
Các trang tin tức và diễn đàn mạng xã hội bỗng chốc bùng nổ. Hình ảnh Từ Phong Nhã xuất hiện đầy tự tin trên màn hình điện thoại, gương mặt xinh đẹp nhưng ẩn chứa sự thách thức. Cô ta, trong một căn phòng sang trọng, cố gắng “minh oan” cho bản thân và Hạng Thiên Quân. Giọng điệu cô ta vừa mềm mỏng vừa gay gắt, vừa như đang kể lại chuyện cũ, vừa như đang tung ra những bằng chứng mới.
TỪ PHONG NHÃ (TRÊN LIVESTREAM)
(Giọng ngọt ngào nhưng ẩn ý mỉa mai)
Mọi người ơi, mình biết mọi người đang rất hoang mang. Mình xuất hiện hôm nay để nói rõ mọi chuyện. Những tin đồn về mình và Thiên Quân hoàn toàn là sự hiểu lầm. Chúng mình chỉ là bạn bè cũ, mọi thứ đã kết thúc từ rất lâu rồi. Tiểu Nhược có lẽ đã quá nhạy cảm nên đã nhìn nhận mọi thứ sai lệch.
Cô ta nở một nụ cười tự tin, ánh mắt quét qua màn hình. Những bình luận bắt đầu tràn ngập.
“Sao lại ‘hiểu lầm’ mà Thiên Quân vẫn ôm ảnh cô ta khóc?”
“Livestream ‘minh oan’ mà nhìn như đang khiêu khích.”
“Coi chừng cái bẫy ‘trà xanh’ đó!”
Đúng lúc này, một đoạn clip ngắn được chia sẻ với tốc độ chóng mặt. Clip quay lén Từ Phong Nhã đang nói chuyện điện thoại với một người nào đó. Giọng cô ta thay đổi hẳn, trở nên đe dọa và khinh khỉnh.
TỪ PHONG NHÃ (TRÊN CLIP)
(Giọng lạnh lùng, đầy mỉa mai)
Cô nghĩ cô là ai mà dám chen chân vào cuộc đời Thiên Quân? Thiên Quân chỉ yêu mình tôi thôi! Cô không xứng để đứng cạnh anh ấy. Đừng có mà ảo tưởng nữa, nhóc ạ. Sớm muộn gì cô ta cũng sẽ bị đá thôi.
Đoạn clip nhanh chóng lan truyền trên khắp các nền tảng. Vẻ mặt “ngây thơ” của Từ Phong Nhã trên livestream hoàn toàn trái ngược với giọng điệu tàn nhẫn trong đoạn clip. Sự thật về bản chất “trà xanh” của cô ta càng lúc càng lộ rõ.
Cùng lúc đó, điện thoại của Tiểu Nhược nhận được một tin nhắn mới. Người gửi là Từ Phong Nhã.
TIN NHẮN TỪ TỪ PHONG NHÃ:
“Thiên Quân chỉ yêu mình tôi, cô không xứng!”
Tiểu Nhược nhìn chằm chằm vào màn hình, đôi mắt ánh lên vẻ kiên định. Cô không còn sợ hãi nữa, chỉ còn lại sự tức giận và quyết tâm.
NGOẠI CẢNH. PHÒNG TÂN HÔN – NGÀY
Ba của Tiểu Nhược, sau khi chứng kiến tất cả những gì diễn ra, tiến lại chỗ Tiểu Nhược. Ông đặt tay lên vai cô, ánh mắt trìu mến.
BA CỦA TIỂU NHƯỢC
(Giọng ấm áp)
Con gái, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Đừng để những kẻ như vậy làm con tổn thương. Bố mẹ sẽ luôn ở bên con.
Mẹ của Tiểu Nhược cũng gật đầu đồng tình, ôm chầm lấy con gái. Bà lau đi những giọt nước mắt còn vương trên má Tiểu Nhược.
MẸ CỦA TIỂU NHƯỢC
Đúng vậy, Tiểu Nhược. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt.
Sự xuất hiện của Từ Phong Nhã không những không “minh oan” được cho cô ta mà còn khiến mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn. Bản chất “trà xanh” thực sự đã bị phơi bày trước mắt tất cả mọi người. Câu chuyện vẫn chưa kết thúc, màn kịch của Từ Phong Nhã mới chỉ bắt đầu hé lộ.
NGOẠI CẢNH. PHÒNG TÂN HÔN – NGÀY
Tiểu Nhược đứng đó, ánh mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Đoạn clip lan truyền chóng mặt, từng lời nói của Từ Phong Nhã như lưỡi dao cứa vào tim cô, nhưng giờ đây, chúng lại trở thành vũ khí tối thượng. Cô đã dự liệu được Từ Phong Nhã sẽ không ngồi yên. Cái màn kịch “bị hiểu lầm” của ả sẽ sớm kết thúc.
Ba của Tiểu Nhược đứng bên cạnh, tay đặt lên vai cô, ánh mắt đầy sự động viên. Mẹ cô thì ôm chặt lấy con gái, cảm nhận sự vững vàng mà cô đang tỏa ra.
BA CỦA TIỂU NHƯỢC
(Giọng ấm áp, kiên định)
Con gái, bố tin con. Những gì con đang làm là đúng.
Tiểu Nhược gật đầu, một nụ cười khẩy xuất hiện trên môi. Cô không cần sự thương hại, chỉ cần sự thật được phơi bày. Cô lướt nhanh qua những dòng tin tức đang cập nhật liên tục. Từ Phong Nhã đã tự chôn vùi mình.
Hạng Thiên Quân, trong bộ vest chú rể lịch lãm, đã biến mất. Anh ta đã bị kéo ra khỏi phòng khách và biến mất vào hành lang ồn ào.
Tiểu Nhược hít một hơi sâu, rồi mở ứng dụng nhắn tin. Cô nhìn vào danh sách bạn bè, mắt dừng lại ở nhóm “Gia đình và Bạn học”. Cô đã giữ những thứ này đủ lâu rồi.
MẸ CỦA TIỂU NHƯỢC
(Nhìn điện thoại Tiểu Nhược, giọng hơi run)
Con định làm gì?
TIỂU NHƯỢC
(Giọng bình tĩnh nhưng ẩn chứa sức mạnh)
Con sẽ cho mọi người thấy bộ mặt thật của cô ta.
Cô nhấn vào biểu tượng “Gửi tệp”. Cô chọn ra một loạt các đoạn tin nhắn cũ, những cuộc trao đổi giữa Từ Phong Nhã và Hạng Thiên Quân. Những tin nhắn ấy không chỉ là lời lẽ yêu đương sướt mướt, mà còn là những kế hoạch chi tiết về việc “loại bỏ” Tiểu Nhược, về cách làm sao để Hạng Thiên Quân có thể “quay về” với tình cũ mà không bị gia đình và dư luận phản đối.
Rồi cô chọn một video khác, một video mà cô đã bí mật quay lại Hạng Thiên Quân cách đây vài tuần, khi anh ta say rượu và thú nhận mọi chuyện với cô, giọng đầy hối hận và sự đe dọa dành cho Từ Phong Nhã.
TIỂU NHƯỢC
(Nhìn vào màn hình, giọng như đang nói với chính mình)
Kế hoạch của các người… thật nông cạn.
Cô gửi tất cả những thứ đó vào nhóm. Tin nhắn nổ tung ngay lập tức. Bình luận và phản ứng tràn ngập. Những bức ảnh thân mật của Hạng Thiên Quân và Từ Phong Nhã, những đoạn ghi âm giọng nói của Hạng Thiên Quân, những lời lẽ ám chỉ về một “kế hoạch” đã được vạch ra từ hơn nửa năm trước, khi Tiểu Nhược và Hạng Thiên Quân mới bắt đầu hẹn hò.
Từ Phong Nhã, với vẻ mặt ngây thơ trên livestream, giờ đây hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một khuôn mặt đầy sự ghê tởm trong mắt công chúng. Cái gọi là “tình yêu trong sáng” của cô ta giờ đây hiện nguyên hình là sự tham vọng và âm mưu.
Trên màn hình điện thoại của Tiểu Nhược, những dòng tin tức mới bắt đầu xuất hiện:
“HOA HẬU TRÀ XANH TỪ PHONG NHÃ: KẾ HOẠCH ĐỔI CHỒNG THẤT BẠI?”
“BẰNG CHỨNG VỀ ÂM MƯU CỦA TỪ PHONG NHÃ VÀ HẠNG THIÊN QUÂN: BAO LÂU NAY CHỈ LÀ MÀN KỊCH?”
“TIỂU NHƯỢC VẠCH TRẦN BỘ MẶT THẬT CỦA KẺ THỨ BA TRƯỚC ĐÁM CƯỚI.”
Từ Phong Nhã, bị dồn vào chân tường, cố gắng tiếp tục livestream, giọng lắp bắp, chối bỏ tất cả. Nhưng mọi lời nói của cô ta lúc này đều trở nên vô nghĩa. Những bằng chứng hiển nhiên quá rõ ràng.
Tiểu Nhược khẽ cười khẩy. Cô nhìn ba mẹ mình, những người đã luôn ở bên cô.
TIỂU NHƯỢC
(Giọng trầm xuống, đầy thỏa mãn)
Cuối cùng thì… vở kịch đã kết thúc.
Cô cảm nhận được một luồng sức mạnh chảy trong huyết quản. Sự trả thù này, ngọt ngào hơn cô tưởng. Mẹ chồng và các chị em của bà ta, những người đã khinh bỉ cô, giờ đây chắc chắn đang run sợ. Hạng Thiên Quân, người đàn ông cô đã từng yêu, giờ đây chỉ là một kẻ thất bại đáng thương.
Cô nhìn ra ngoài hành lang, nơi âm thanh náo loạn vẫn còn văng vẳng. Có lẽ Hạng Thiên Quân đang nhận lấy bài học đầu tiên cho sự phản bội của mình. Tiểu Nhược biết, mọi chuyện vẫn chưa kết thúc, nhưng cuộc chiến này, cô đã nắm chắc phần thắng.
NGOẠI CẢNH. HÀNH LANG CHUNG CƯ – ĐÊM
Hạng Thiên Quân bị kéo xềnh xệch ra khỏi phòng tân hôn bởi hai người đàn ông lực lưỡng, tay chân vùng vẫy tuyệt vọng. Tiếng giày da lướt trên sàn gạch vang vọng, át đi tiếng khóc nức nở của anh ta. Mẹ chồng và các chị em của bà ta đứng dựa vào tường hành lang, ánh mắt đắc thắng nhìn cảnh Hạng Thiên Quân bị đối xử như một món đồ thừa.
HẠNG THIÊN QUÂN
(Hét lên thất thanh)
Buông tôi ra! Tiểu Nhược! Tiểu Nhược ơi! Em làm ơn nghe anh nói đi!
Anh ta cố gắng hết sức để nhìn về phía căn phòng tân hôn, nơi ánh đèn vẫn còn sáng. Nỗi sợ hãi dâng lên trong mắt Hạng Thiên Quân, nhưng thứ lấn át tất cả là sự tuyệt vọng. Anh ta bám víu vào mọi tia hy vọng mong manh.
HẠNG THIÊN QUÂN
(Vọng lại)
Anh xin lỗi! Anh sai rồi! Anh yêu em! Anh chỉ yêu mình em thôi! Cô ta chỉ là một cơn say nắng nhất thời! Anh sẽ làm lại! Anh hứa sẽ thay đổi! Anh sẽ đền bù tất cả! Tiểu Nhược!
Tiểu Nhược đứng ngay ngưỡng cửa phòng, vai kề vai với ba cô. Cô nhìn Hạng Thiên Quân bằng ánh mắt lạnh lẽo, không một chút xao động. Sự xót thương mà cô từng dành cho anh ta đã cạn kiệt từ lâu, thay vào đó là một sự ghê tởm.
TIỂU NHƯỢC
(Giọng đều đều, như đang nói chuyện với người lạ)
Anh đã có cơ hội, nhưng anh đã chọn phá hủy nó.
Ba của Tiểu Nhược siết chặt tay cô, nhìn Hạng Thiên Quân với ánh mắt khinh bỉ.
BA CỦA TIỂU NHƯỢC
(Giọng đầy uy lực)
Cút xéo khỏi đây! Đừng để tôi nhìn thấy cái mặt anh nữa!
Một trong hai người đàn ông kéo Hạng Thiên Quân đi xa hơn. Anh ta ngã sõng soài trên sàn nhà lạnh lẽo. Nước mắt, mồ hôi hòa lẫn với bụi bẩn trên bộ vest chú rể đắt tiền.
HẠNG THIÊN QUÂN
(Ôm lấy tấm ảnh của Từ Phong Nhã, giọng nức nở)
Từ Phong Nhã… em có thể giúp anh không?
Từ Phong Nhã, kẻ đã gieo rắc mọi chuyện, giờ đây không hề xuất hiện. Cô ta đã biến mất khỏi hiện trường, để lại Hạng Thiên Quân một mình đối mặt với hậu quả.
Hạng Thiên Quân tuyệt vọng nhìn lên Tiểu Nhược lần cuối. Cô vẫn đứng đó, ánh mắt không hề lay chuyển, chỉ có sự khinh bỉ ngày càng sâu sắc. Mẹ chồng và các chị em của bà ta thì cười hả hê, như thể đang chứng kiến một vở hài kịch rẻ tiền.
Hai người đàn ông kéo Hạng Thiên Quân đến gần cầu thang. Anh ta cố gắng bám víu vào tay vịn, nhưng sức lực đã cạn kiệt.
HẠNG THIÊN QUÂN
(Thét lên trong tuyệt vọng)
TIỂU NHƯỢC! XIN EM!
Nhưng mọi lời van xin của anh ta đều chìm trong tiếng cười và sự khinh bỉ. Cánh cửa phòng tân hôn đóng sập lại, cắt đứt mọi liên lạc. Hạng Thiên Quân nhìn chằm chằm vào cánh cửa đang khép dần, rồi anh ta bị đẩy mạnh, lăn xuống cầu thang như một con búp bê rách. Tiếng va chạm và tiếng kêu đau đớn vọng lại.
NGOẠI CẢNH. CẦU THANG CHUNG CƯ – ĐÊM
Mẹ chồng và các chị em của bà ta nhìn xuống hành lang dưới chân cầu thang, nơi Hạng Thiên Quân đang nằm bất động. Tiếng xe cấp cứu bắt đầu vang lên từ xa.
MẸ CHỒNG
(Giọng đầy đắc thắng)
Đấy là bài học cho những kẻ phản bội!
Một người chị của mẹ chồng khinh khỉnh:
CHỊ GÁI MẸ CHỒNG
Đúng vậy. Để xem ai còn dám giở trò với Tiểu Nhược nữa.
Họ liếc nhìn cánh cửa phòng tân hôn một lần nữa rồi quay đi, để lại hiện trường cho sự điều tra và phán xét của công lý.
NGOẠI CẢNH. BỆNH VIỆN – ĐÊM
Hạng Thiên Quân nằm trên giường bệnh, băng bó chằng chịt. Ánh mắt anh ta vô hồn nhìn lên trần nhà. Cuộc đời anh ta, sự nghiệp, danh dự, tất cả đã tan vỡ trong một đêm.
HẠNG THIÊN QUÂN
(Lẩm bẩm, giọng yếu ớt)
Tiểu Nhược… anh xin lỗi…
Anh ta cố gắng đưa tay lên sờ lên ngực, nơi anh ta vẫn còn cảm thấy tấm ảnh của Từ Phong Nhã. Nhưng bàn tay anh ta chỉ còn là một khối băng dày đặc, không còn cảm giác.
Từ Phong Nhã, kẻ đã gieo rắc mầm mống, giờ đây đang ở một nơi xa nào đó, có lẽ đang chuẩn bị cho màn kịch tiếp theo, hoặc đang ẩn mình chờ thời cơ. Nhưng với Hạng Thiên Quân, màn kịch của anh ta đã kết thúc, để lại chỉ là nỗi đau và sự hối tiếc vô tận.
Trong căn phòng bệnh viện lạnh lẽo, Hạng Thiên Quân chỉ còn lại một mình với những bằng chứng mà Tiểu Nhược đã tung ra, và một tương lai mờ mịt phía trước.
NGOẠI CẢNH. PHÒNG TÒA ÁN – BAN NGÀY
Ánh nắng gay gắt chiếu qua ô cửa sổ lớn, rọi xuống sàn nhà lát gạch men trắng bóng loáng của phòng xử án. Không khí căng như dây đàn. Tiểu Nhược, mặc một bộ vest đen lịch lãm, bước vào với vẻ điềm tĩnh đến lạ. Mái tóc đen dài được búi gọn gàng, khuôn mặt trang điểm nhẹ nhàng nhưng toát lên sự kiên định. Ánh mắt cô lướt qua Hạng Thiên Quân đang ngồi ở hàng ghế đối diện, đôi mắt anh ta sưng húp, nét mặt phờ phạc. Bên cạnh Tiểu Nhược là ba và mẹ cô, hai người nhìn cô với ánh mắt đầy tự hào và tin tưởng.
Ngồi phía bên kia là Hạng Thiên Quân, với khuôn mặt bầm tím và băng bó chằng chịt. Mẹ chồng của Tiểu Nhược, với vẻ mặt đầy căm ghét, ngồi cạnh anh ta, thỉnh thoảng lại ghé vào tai anh ta thì thầm điều gì đó. Các chị em của mẹ chồng ngồi phía sau, ánh mắt sắc lẻm quét qua Tiểu Nhược.
Thẩm phán bắt đầu phiên tòa.
THẨM PHÁN
(Giọng uy nghiêm)
Bắt đầu phiên xét xử vụ ly hôn giữa nguyên đơn Tiểu Nhược và bị đơn Hạng Thiên Quân.
Luật sư của Tiểu Nhược, một người đàn ông trung niên với vẻ ngoài điềm đạm, bắt đầu trình bày.
LUẬT SƯ TIỂU NHƯỢC
(Giọng rõ ràng, chắc chắn)
Kính thưa quý tòa, chúng tôi có đầy đủ bằng chứng chứng minh hành vi ngoại tình và vi phạm nghiêm trọng nghĩa vụ hôn nhân của bị đơn Hạng Thiên Quân. Video quay lại cảnh Hạng Thiên Quân cùng người tình Từ Phong Nhã trong phòng khách sạn, tin nhắn qua lại, và cả lời khai của nhân chứng đều cho thấy rõ ràng.
Ông ta đặt một chiếc USB lên bàn.
LUẬT SƯ TIỂU NHƯỢC
Chúng tôi xin trình chiếu video làm bằng chứng.
Màn hình lớn phía sau hội đồng xét xử bật lên. Hình ảnh Hạng Thiên Quân say xỉn, ôm chầm lấy Từ Phong Nhã, thốt ra những lời lẽ nhơ nhuốc về Tiểu Nhược, hiện lên rõ mồn một. Cả phòng xử án như nín thở. Mẹ chồng của Tiểu Nhược cố gắng che mặt con trai, nhưng đã quá muộn. Hạng Thiên Quân cúi gằm mặt, không dám nhìn bất kỳ ai.
THẨM PHÁN
(Nhìn Hạng Thiên Quân)
Bị đơn, anh có lời gì để biện minh không?
Hạng Thiên Quân run rẩy, cố gắng cất lời nhưng chỉ phát ra những tiếng lắp bắp.
HẠNG THIÊN QUÂN
(Giọng yếu ớt, tuyệt vọng)
Tôi… tôi… tôi đã sai…
Mẹ chồng của anh ta lập tức lên tiếng.
MẸ CHỒNG
(Giọng the thé, đầy thách thức)
Đó là chiêu trò của Tiểu Nhược! Cô ta gài bẫy con trai tôi!
Ba của Tiểu Nhược đứng dậy, ánh mắt nhìn mẹ chồng với vẻ khinh bỉ.
BA CỦA TIỂU NHƯỢC
(Giọng vang vọng, đầy uy lực)
Bà còn dám nói láo sao? Video này là bằng chứng rõ ràng nhất! Gia đình tôi không có nghĩa vụ phải chịu đựng một kẻ phản bội như con trai bà!
Mẹ của Tiểu Nhược tiến lên phía trước, đặt tay lên vai Tiểu Nhược.
MẸ CỦA TIỂU NHƯỢC
(Giọng nhẹ nhàng nhưng kiên quyết)
Chúng tôi chỉ muốn công lý được thực thi. Tiểu Nhược đã chịu đựng quá nhiều rồi.
Sau khi xem xét toàn bộ bằng chứng, thẩm phán đưa ra phán quyết.
THẨM PHÁN
(Giọng dứt khoát)
Căn cứ vào các bằng chứng được trình bày, tòa tuyên bố Hạng Thiên Quân có hành vi vi phạm pháp luật hôn nhân và gia đình nghiêm trọng. Phán quyết ly hôn được chấp thuận. Toàn bộ tài sản của hai vợ chồng, bao gồm căn hộ tân hôn do gia đình nguyên đơn hỗ trợ, sẽ thuộc về nguyên đơn Tiểu Nhược. Bị đơn Hạng Thiên Quân phải chịu trách nhiệm bồi thường thiệt hại danh dự và tinh thần cho nguyên đơn.
Hạng Thiên Quân như sụp đổ. Anh ta nhìn Tiểu Nhược với ánh mắt cầu xin, nhưng cô vẫn giữ vẻ mặt bình thản.
HẠNG THIÊN QUÂN
(Thều thào)
Tiểu Nhược… xin em…
Tiểu Nhược không đáp lại. Cô chỉ khẽ gật đầu với luật sư của mình.
LUẬT SƯ TIỂU NHƯỢC
(Đối với Tiểu Nhược)
Mọi việc đã xong rồi.
Tiểu Nhược khẽ mỉm cười, một nụ cười giải thoát, xen lẫn chút đắng cay. Cô quay lưng lại với Hạng Thiên Quân, bước ra khỏi phòng xử án. Phía sau cô là tiếng khóc nức nở của Hạng Thiên Quân, tiếng mắng nhiếc của mẹ chồng, và tiếng cười hả hê của những người chứng kiến.
Ba mẹ Tiểu Nhược nắm chặt tay cô, dẫn cô ra ngoài. Ánh nắng ban ngày vẫn rực rỡ, nhưng giờ đây, nó mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Tiểu Nhược đã giành lại cuộc đời mình, và đó là một chiến thắng thầm lặng nhưng vô cùng ngọt ngào.
NGOẠI CẢNH. ĐƯỜNG PHỐ – BAN NGÀY
Tiểu Nhược bước ra khỏi tòa án, hít một hơi thật sâu. Mùi hương của sự tự do bao trùm lấy cô. Cô nhìn lên bầu trời xanh ngắt, cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể. Nỗi đau, sự phản bội, tất cả giờ đây đã trở thành quá khứ. Cô đã vượt qua, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Mẹ của Tiểu Nhược ôm chầm lấy con gái.
MẸ CỦA TIỂU NHƯỢC
Con gái mẹ giỏi lắm.
Ba của Tiểu Nhược vỗ vai cô, ánh mắt rạng ngời niềm tự hào.
BA CỦA TIỂU NHƯỢC
Từ giờ con sẽ sống cho mình, nghe chưa?
Tiểu Nhược mỉm cười, gật đầu. Cô biết rằng hành trình phía trước còn dài, nhưng cô không còn sợ hãi nữa. Cô đã sẵn sàng đối mặt với mọi thứ.
Phía xa, một chiếc taxi màu vàng lao vút qua. Trên màn hình quảng cáo của tòa nhà cao tầng gần đó, gương mặt tươi tắn của Từ Phong Nhã đang mỉm cười. Cô ta đã thoát khỏi mọi rắc rối, để lại Hạng Thiên Quân gánh chịu mọi hậu quả. Nhưng với Tiểu Nhược, tất cả đã là quá khứ.
Cô bước đi, ánh mắt hướng về phía trước, về một tương lai không có Hạng Thiên Quân và Từ Phong Nhã. Đó là một tương lai thuộc về cô.
NGOẠI CẢNH. ĐƯỜNG PHỐ – BAN NGÀY
Chiếc taxi màu vàng khuất dần sau khúc cua. Tiểu Nhược vẫn đứng đó, bàn tay siết chặt lấy chiếc túi xách. Không còn giọt nước mắt nào trên má, chỉ còn sự tĩnh lặng đáng sợ. Ba mẹ cô đứng cạnh, ánh mắt vẫn còn vương sự xót xa nhưng cũng đầy tự hào.
Mẹ của Tiểu Nhược khẽ lên tiếng, giọng hơi run.
MẸ CỦA TIỂU NHƯỢC
Con gái, chúng ta về nhà thôi.
Ba của Tiểu Nhược gật đầu, vỗ nhẹ vào lưng con gái.
BA CỦA TIỂU NHƯỢC
Đúng vậy. Đã đến lúc con phải sống cho mình, xây dựng lại cuộc đời.
Tiểu Nhược mỉm cười, một nụ cười gượng gạo nhưng chân thành. Cô biết, chiến thắng này là của cô, nhưng cái giá phải trả không hề nhỏ. Cô nhìn lại tòa án một lần nữa, nơi Hạng Thiên Quân đã phải đối mặt với hậu quả của mình.
CÙNG LÚC. BỆNH VIỆN – PHÒNG CHỜ
Ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo chiếu xuống hành lang. Mẹ chồng của Tiểu Nhược ngồi đó, vẻ mặt tiều tụy và hoang mang. Những chị em của bà ta ngồi xung quanh, vẻ mặt đầy lo lắng, nhưng cũng ẩn chứa sự tức giận. Họ vừa nghe tin về vụ ly hôn, về sự sụp đổ của danh tiếng gia đình.
Một người chị của mẹ chồng lên tiếng, giọng đầy trách móc.
CHỊ GÁI CỦA MẸ CHỒNG
Chị xem, chị đã làm gì chưa? Chồng mình thì nát bét, danh dự gia đình thì tan nát. Tất cả chỉ vì cái thói dung túng con trai của chị!
Mẹ chồng của Tiểu Nhược khóc nấc lên, nước mắt tuôn rơi lã chã.
MẸ CHỒNG
(Giọng thảm thiết)
Tôi… tôi biết tôi sai rồi… Nhưng tôi chỉ muốn tốt cho nó…
Một người chị khác chen vào, giọng gay gắt hơn.
CHỊ GÁI THỨ HAI CỦA MẸ CHỒNG
Tốt cho nó? Tốt cho nó đến nỗi nó phải ra nông nỗi này sao? Con bé Tiểu Nhược nó đã nhân nhượng quá nhiều rồi. Lẽ ra chị phải nhìn nhận sự việc sớm hơn, thay vì cứ bao che cho những sai lầm của Hạng Thiên Quân.
Sự chỉ trích cứ dồn dập. Mẹ chồng của Tiểu Nhược cảm thấy như bị cả thế giới quay lưng lại. Những người bạn bè thân thiết trước đây giờ đây nhìn bà ta với ánh mắt khinh bỉ hoặc thương hại. Tiếng xì xào bàn tán xung quanh bà ta như những mũi dao đâm vào tim. Bà ta cảm thấy cô đơn, tủi nhục. Mọi thứ mà bà ta từng tự hào, giờ đây đều đã sụp đổ.
Ngoại cảnh. Căn hộ của Tiểu Nhược – Ban ngày
Tiểu Nhược bước vào căn hộ mới của mình. Nó không quá lớn, nhưng ấm cúng và tràn ngập ánh sáng. Đây là món quà mà ba mẹ cô dành cho cô, một khởi đầu mới. Cô đi quanh căn phòng, chạm nhẹ vào những món đồ trang trí.
Mẹ của Tiểu Nhược đi theo sau, mỉm cười dịu dàng.
MẸ CỦA TIỂU NHƯỢC
Con xem, đây là phòng khách. Ba con đã chọn bộ sofa này cho con đấy.
Tiểu Nhược mỉm cười, cảm động.
TIỂU NHƯỢC
Con cảm ơn ba mẹ nhiều lắm.
Ba của Tiểu Nhược đặt tay lên vai cô.
BA CỦA TIỂU NHƯỢC
Con gái của ba. Hãy quên hết những chuyện đã qua đi. Giờ là lúc con sống cho bản thân.
Tiểu Nhược gật đầu. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy bầu trời trong xanh. Cô biết, con đường phía trước còn nhiều thử thách, nhưng cô không còn sợ hãi nữa. Sự hối hận và tủi nhục của mẹ chồng Hạng Thiên Quân giờ đây không còn ảnh hưởng đến cô nữa. Bà ta đã phải trả giá cho những hành động của mình, một cái giá quá đắt.
TIỂU NHƯỢC
Con sẽ làm được. Con sẽ sống thật tốt.
Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng sinh khí mới tràn đầy trong lồng ngực. Quá khứ đã khép lại. Tương lai đang chờ đợi cô, tươi sáng và hứa hẹn.
NGOẠI CẢNH. MẠNG XÃ HỘI – BAN NGÀY
Dòng trạng thái của Tiểu Nhược như một quả bom được kích hoạt. Hàng loạt bình luận tiêu cực, phẫn nộ đổ về Từ Phong Nhã.
BÌNH LUẬN 1
Thật không thể tin nổi! Cái con “trà xanh” này sao mặt dày thế không biết!
BÌNH LUẬN 2
Xem clip xong mà tức điên. Đã là vợ người ta rồi còn làm trò bẩn thỉu vậy?
BÌNH LUẬN 3
Hạng Thiên Quân cũng thật đáng thương. Sao lại để một người như Từ Phong Nhã thao túng?
BÌNH LUẬN 4
Nhìn cái mặt Từ Phong Nhã là biết loại người gì rồi. Ghê tởm!
BÌNH LUẬN 5
Ly hôn là đúng. Cả hai đều đáng bị chỉ trích. Nhưng Từ Phong Nhã thì xứng đáng bị lên án hơn.
Màn hình điện thoại của Từ Phong Nhã nhấp nháy liên hồi với những thông báo. Cô ta hoảng loạn, cố gắng gỡ bỏ bài đăng, nhưng mọi thứ đã đi quá xa. Các hội nhóm bạn bè, đồng nghiệp, thậm chí là các trang tin tức giải trí nhỏ lẻ cũng bắt đầu bàn tán. Hình ảnh cô ta tràn ngập trên mạng với những lời lẽ miệt thị.
NỘI CẢNH. CĂN HỘ TÂN HÔN – BUỔI CHIỀU
Tiểu Nhược ngồi trên sofa, đọc những bình luận trên mạng. Cô không hề có cảm giác hả hê, chỉ thấy một sự trống rỗng. Ba mẹ cô ngồi cạnh, ánh mắt đầy lo lắng.
MẸ CỦA TIỂU NHƯỢC
Con không sao chứ?
TIỂU NHƯỢC
Con ổn ạ. Con chỉ thấy… mọi chuyện kết thúc rồi.
BA CỦA TIỂU NHƯỢC
Con đã làm rất tốt. Đôi khi, sự thật cần phải được phơi bày.
Tiểu Nhược gật đầu, nhưng trong lòng cô vẫn còn một gợn sóng. Cô biết, cuộc chiến của mình đã kết thúc, nhưng hậu quả của nó lại đang giáng xuống Từ Phong Nhã.
NGOẠI CẢNH. CĂN HỘ CỦA TỪ PHONG NHÃ – BUỔI CHIỀU
Từ Phong Nhã ngồi sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo. Điện thoại cô ta rung lên bần bật với những cuộc gọi nhỡ từ bạn bè, người thân. Cô ta biết, mọi cánh cửa đã đóng sập trước mặt mình. Những mối quan hệ xã giao, những lời mời tiệc tùng, tất cả đều biến mất. Cô ta nhìn quanh căn phòng sang trọng, giờ đây chỉ còn lại sự cô đơn và trống vắng.
TỪ PHONG NHÃ
(Lẩm bẩm, giọng cay đắng)
Tiểu Nhược… Mày sẽ phải trả giá cho chuyện này!
Cô ta siết chặt nắm tay, đôi mắt ánh lên vẻ căm hận. Hình ảnh Tiểu Nhược cười tươi trong đám cưới hiện lên trong tâm trí cô ta, như một lời chế giễu. Từ Phong Nhã thề sẽ không để yên cho cô ta.
NỘI CẢNH. CĂN HỘ TÂN HÔN – BUỔI CHIỀU
Tiểu Nhược đứng bên cửa sổ, nhìn ra bầu trời. Cô khẽ thở dài.
TIỂU NHƯỢC
Con hy vọng cô ấy sẽ tìm được cách để sửa chữa sai lầm của mình.
Ba mẹ cô nhìn cô, biết rằng con gái mình đã trưởng thành hơn rất nhiều. Họ nắm chặt tay cô, tiếp thêm sức mạnh.
BA CỦA TIỂU NHƯỢC
Chúng ta luôn ở đây vì con.
Tiểu Nhược mỉm cười, một nụ cười đầy hy vọng cho một tương lai mới, không còn bóng dáng của hận thù và dối trá.
NỘI CẢNH. CĂN HỘ CỦA TIỂU NHƯỢC – BUỔI CHIỀU
Tiểu Nhược đứng trước cửa sổ căn hộ mới. Ánh nắng ban mai chiếu rọi, làm bừng sáng căn phòng. Mọi thứ ở đây đều là của cô, không có bất kỳ dấu vết nào của Hạng Thiên Quân hay những ngày tháng tăm tối đã qua. Cô nhìn ra bầu trời xanh ngắt, cảm nhận sự tự do lan tỏa trong lồng ngực. Chiếc nhẫn cưới trên tay cô giờ chỉ còn là một kỷ vật lạnh lẽo, và cô quyết định sẽ tháo nó ra.
Mẹ của Tiểu Nhược bước vào, trên tay là một tách trà nóng. Bà nhìn con gái, ánh mắt trìu mến.
MẸ CỦA TIỂU NHƯỢC
Sao con đứng đây lâu vậy? Ra ngoài ban công hít thở không khí đi, ba mẹ đã chuẩn bị đồ đạc của con rồi.
Tiểu Nhược gật đầu, nhưng vẫn đứng yên. Cô lấy điện thoại ra, lướt qua danh bạ. Đầu tiên là tên Hạng Thiên Quân. Cô nhấn giữ, rồi chọn “Xóa liên hệ”. Tiếp theo là một loạt các nhóm chat liên quan đến gia đình chồng, bạn bè của Hạng Thiên Quân. Mỗi lần nhấn “Rời nhóm”, cô cảm thấy một gánh nặng được trút bỏ. Cô xóa hết tất cả ảnh chụp chung, tin nhắn, và bất cứ thứ gì có thể gợi nhớ về cuộc hôn nhân tan vỡ.
TIỂU NHƯỢC
(Lời thoại nội tâm)
Cuối cùng thì tôi cũng được sống cho chính mình.
Cô quay lại nhìn mẹ, nở một nụ cười rạng rỡ.
TIỂU NHƯỢC
Con ổn mẹ ạ. Con cảm thấy nhẹ nhõm hơn bao giờ hết.
Ba của Tiểu Nhược bước vào, trên tay là một chiếc hộp. Ông mở ra, bên trong là những món đồ trang sức mà ông đã dành dụm mua tặng con gái nhân dịp đặc biệt.
BA CỦA TIỂU NHƯỢC
Cái này, ba mẹ tặng con. Coi như là món quà mừng con tìm lại được chính mình.
Tiểu Nhược xúc động nhận lấy. Cô nhìn vào đôi mắt đầy yêu thương của ba mẹ, cảm ơn vì họ đã luôn là điểm tựa vững chắc cho mình.
TIỂU NHƯỢC
Con cảm ơn ba mẹ. Con yêu ba mẹ nhiều lắm.
NỘI CẢNH. CĂN HỘ CỦA TIỂU NHƯỢC – BUỔI TRƯA
Tiểu Nhược bắt đầu sắp xếp lại đồ đạc trong căn hộ. Cô tìm thấy một tấm ảnh cũ, là ảnh cô và Hạng Thiên Quân lúc mới yêu. Cô khẽ mỉm cười, rồi cất nó vào một chiếc hộp nhỏ. Cô không muốn xóa bỏ hoàn toàn quá khứ, nhưng cô cũng biết, mình cần phải bước tiếp. Cô quyết định sẽ dùng căn hộ này làm nơi bắt đầu cho một cuộc sống mới, tràn đầy hy vọng và những điều tốt đẹp. Cô ngắm nhìn lại căn phòng, cảm thấy lòng mình thật nhẹ nhàng và thanh thản.
NỘI CẢNH. CĂN HỘ CỦA TIỂU NHƯỢC – BUỔI TRƯA
Tiểu Nhược hoàn tất việc sắp xếp đồ đạc. Căn hộ giờ đây tràn ngập không khí mới, sạch sẽ và gọn gàng. Chiếc nhẫn cưới trên tay cô được tháo ra, nằm gọn trong chiếc hộp gỗ nhỏ. Cô lướt qua một tấm ảnh cũ chụp cùng Hạng Thiên Quân thời còn mặn nồng. Một nụ cười thoáng qua trên môi cô, không còn là nụ cười hạnh phúc mà là sự chấp nhận. Cô cẩn thận cất tấm ảnh vào chiếc hộp ấy, đóng nắp lại. Quá khứ là một phần của cô, nhưng nó sẽ không định nghĩa tương lai.
Cô bước ra ban công, hít thật sâu bầu không khí trong lành. Ánh nắng chiều dát vàng lên cảnh vật, mang theo hơi ấm và sự sống. Cô nhớ lại hành trình trả thù của mình. Từng bước từng bước, cô đã vạch trần bộ mặt thật của Hạng Thiên Quân và Từ Phong Nhã. Cảm giác hả hê ban đầu giờ đã lắng đọng lại, nhường chỗ cho một sự bình yên sâu sắc. Cô đã không còn là cô gái yếu đuối ngày nào, dễ dàng bị tổn thương.
Tiểu Nhược nhìn xuống bàn tay mình. Cô đã tự mình chiến đấu, tự mình đứng lên. Cô đã học được cách yêu bản thân, cách bảo vệ chính mình. Cô sẽ không bao giờ cho phép bất kỳ ai làm tổn thương mình nữa.
Đoạn văn sau đây nên là đoạn kết lắng đọng:
TIỂU NHƯỢC
(Lời thoại nội tâm)
Trả thù không mang lại hạnh phúc vĩnh cửu, nhưng nó đã dạy tôi cách sống. Cách đứng vững trên đôi chân của mình, cách trân trọng giá trị bản thân. Hạng Thiên Quân, Từ Phong Nhã, các người đã lấy đi của tôi rất nhiều thứ, nhưng các người cũng cho tôi một bài học vô giá. Tôi không còn là kẻ yếu đuối chìm đắm trong hận thù nữa. Tôi đã tìm lại được chính mình, một Tiểu Nhược mạnh mẽ và kiên cường hơn.
Ánh mắt cô hướng về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lặn xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng không. Cô tin rằng, dù hành trình phía trước còn nhiều thử thách, nhưng cô đã sẵn sàng đối mặt. Và quan trọng hơn hết, cô tin vào tương lai. Một ngày nào đó, cô sẽ tìm thấy một tình yêu thực sự, một tình yêu không vụ lợi, không tính toán, không có bóng dáng của sự trả đũa. Một tình yêu mang đến sự bình yên và hạnh phúc trọn vẹn, giống như ánh nắng ấm áp đang xua tan đi những tàn dư cuối cùng của màn đêm trong lòng cô. Căn hộ này, thành quả của sự cố gắng và cả những giọt nước mắt, sẽ là khởi đầu cho một chương mới. Một chương của sự trưởng thành, của niềm tin và của hy vọng, nơi cô hoàn toàn làm chủ cuộc đời mình.
HẾT PHẦN 17
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

