Tôi đã ᴛʜắᴛ ốɴɢ ᴅẫɴ ᴛɪɴʜ suốt 14 năm, vậy mà vợ tôi vẫn ᴍᴀɴɢ ᴛʜᴀɪ. Tôi chọn im lặng. Đến khi đứᴀ ᴛʀẻ ᴄʜàᴏ đờɪ, kết quả ɢɪáᴍ địɴʜ ᴀᴅɴ ᴋʜɪếɴ ᴛôɪ ᴄʜếᴛ ʟặɴɢ!..
Tôi tên Trần Quốc Nam, 𝟹𝟿 ᴛᴜổɪ, ʟàᴍ kỹ thuật điện cho một nhà thầu ở TP.HCM. Mười bốn năm trước, tôi ᴛʜắᴛ ốɴɢ ᴅẫɴ ᴛɪɴʜ ở một phòng khám tư gần cầu chữ Y. Lý do thì đơɴ ɢɪảɴ ᴠà íᴄʜ ᴋỷ: tôi s.ợ ɴɢʜèᴏ. Khi đó tôi vừa ᴛʀả xᴏɴɢ ᴋʜᴏảɴ ɴợ ᴠì đợᴛ ʟàᴍ ăɴ ᴛʜᴜᴀ ʟỗ của bố vợ, lại chứng kiến mấy người bạn đ.ẻ ᴅồɴ ᴅậᴘ ʀồɪ ᴠỡ ᴛʀậɴ. Tôi và vợ tôi, Nguyễn Thị Lan, thống nhất “kế hoạch lâu dài” cho nhẹ đầu. Bác sĩ bảo chỉ là ᴛʜủ ᴛʜᴜậᴛ ɴʜỏ, vài ngày là ổn. Tôi ᴄầᴍ ɢɪấʏ xáᴄ ɴʜậɴ, ᴄấᴛ ᴠàᴏ ɴɢăɴ ᴛủ ɴʜư ᴄấᴛ một cái khóa cửa.
Từ đó đến nay, hai vợ chồng sốɴɢ ʏêɴ. ʟᴀɴ ᴍở ᴛɪệᴍ ʟàᴍ ᴛóᴄ ɴʜỏ ở ǫᴜậɴ 𝟾. ᴄòɴ ᴛôɪ ᴄứ ᴄʜạʏ ᴄôɴɢ ᴛʀìɴʜ. Chúng tôi từng nói về chuyện có con, rồi thôi. Lan không ép, chỉ thỉnh thoảng nhìn ᴛʀẻ ᴄᴏɴ hàng xóm mà im lặng. Tôi nghĩ sự ɪᴍ ʟặɴɢ đó ʟà đồɴɢ ᴛʜᴜậɴ.
Cho đến tối hôm Lan đặᴛ ǫᴜᴇ ᴛʜử ᴛʜᴀɪ ʟêɴ ʙàɴ, ʜᴀɪ ᴠạᴄʜ đỏ ɴʜư ᴠếᴛ ᴅᴀᴏ.
Lan nói rất nhẹ: “Em có ʙầᴜ rồi anh.”
Tôi đứng như bị ai ɢɪậᴛ ᴍấᴛ ᴛʀọɴɢ ʟựᴄ. Mười bốn năm, cái “khóa cửa” kia vẫn nằm trong tủ. Tôi mở tủ, lôi tờ giấy ra, chữ ký bác sĩ còn rõ. Tôi muốn hỏi, ᴍᴜốɴ ɢàᴏ, ᴍᴜốɴ ʜấᴛ đổ ᴄả ᴄăɴ ʙếᴘ… nhưng ᴄổ ʜọɴɢ ᴛôɪ ᴄʜỉ ʙậᴛ ʀᴀ đượᴄ ᴍộᴛ ᴄâᴜ ᴠô ʜồɴ: “Ừ… ᴠậʏ ʜả.”
Từ hôm đó tôi chọn im lặng. Tôi đưa Lan đɪ ᴋʜáᴍ, ɢậᴛ đầᴜ nghe ʙáᴄ sĩ ᴅặɴ, ᴍᴜᴀ sữᴀ ʙầᴜ, xᴏᴀ ʟưɴɢ ᴋʜɪ ʟᴀɴ ɴɢʜéɴ. Ai chúc mừng, tôi cười. Ai hỏi sao giờ mới có, tôi đùa: “Duyên tới muộn.” Nhưng đêm nào tôi cũng nằm quay mặt vào tường, đếm những giả định như đếm tiếng mưa: Lan đã quen ai? Từ khi nào? Mình ɴɢᴜ đếɴ ᴍứᴄ nào?
Ngày Lan sɪɴʜ, ᴛôɪ đứɴɢ ɴɢᴏàɪ ᴘʜòɴɢ ᴍổ, ᴛᴀʏ ướᴛ ᴍồ ʜôɪ. Khi y tá ʙế đứᴀ ʙé ʀᴀ, ɴó đỏ ʜỏɴ, ᴍắᴛ ɴʜắᴍ ɴɢʜɪềɴ, ᴋʜóᴄ ᴋʜàɴ. Lan nhìn tôi, mắt ươɴ ướᴛ: “ᴄᴏɴ ᴍìɴʜ đó ᴀɴʜ.”
Tôi vẫn ɢậᴛ. ɴʜưɴɢ ᴛʀᴏɴɢ đầᴜ ᴛôɪ, ᴍộᴛ ᴋế ʜᴏạᴄʜ ʟạɴʜ ᴛᴀɴʜ đã ᴄʜạʏ xᴏɴɢ: ɢɪáᴍ địɴʜ ᴀᴅɴ.
Một tuần sau, tôi nhận phong bì kết quả. Tôi mở ra, đọc dòng chữ in đậm. ᴛɪᴍ ᴛôɪ đậᴘ ʜụᴛ ᴍộᴛ ɴʜịᴘ ʀồɪ ʀơɪ ᴛʜẳɴɢ xᴜốɴɢ ʙụɴɢ.
…..Quý độc giả xem thêm tại bình luận 👇
Lan đặt chén rượu xuống, mắt cô lấp ló ánh lo âu.
— “Em có bạu rồi anh.” — cô nói nhẹ nhàng như thể đang bình luận thời tiết.
Trần Quốc Nam ngập ngừng, tim dừng một nhịp, tay chạm vào ruột bùa bối rối.
— “…Ừ… vậy hả.” — anh đáp dở, giọng nghẹt lại bởi sự bất ngờ.
Không gian bếp tối dần, ánh đèn neon hắt hờ trên khuôn mặt hai người.
Lan nhìn vào mắt anh, không còn là ánh mắt vờn vờ của những năm chồng chồng, mà là ánh mắt quyết đoán.
— “Anh muốn biết từ khi nào?” — cô hỏi, giọng cô đè nặng một lời đòi.
Trần Quốc Nam bật một nụ cười kiềm chế, cố nén cảm xúc rơi rụng.
— “Tôi… tôi không biết. Chỉ biết hôm qua khi bác sĩ cho tôi thủ thuật.” — anh mò mò, cố bào chữa.
— “Thủ thuật gì?” — Lan gắt gỏng, tay cô chạm vào khay gạch nóng, như muốn nắm lấy sự thật.
Tiếng chuông điện thoại vang lên, y tá của bệnh viện nơi Lan sinh ra tiếng gọi.
— “Đợi đã,” Trần Quốc Nam hy sinh, nhanh chóng nhấc máy, “Chào bác sĩ, con vừa mới nhận tin…”.
— “Bác sĩ, kết quả xét nghiệm không có dấu hiệu gì bất thường. Tất cả đều ổn,” — tiếng y tá trả lời, giọng điệu lạnh lùng nhưng lịch sự.
Trần Quốc Nam lặng lẽ nghe, mắt anh tròn xoe như đang xem một bộ phim kinh dị.
Sau khi máy tắt, Lan đập mạnh tay lên bàn, tiếng gõ vang lên như tiếng đồng hồ đếm ngược.
— “Thế thì tại sao bạu lại xuất hiện hôm nay? Từ lúc nào chúng ta lại vô tình làm sai?” — cô thốt lên, giọng có lẽ đang gào thét trong tâm hồn.
Trần Quốc Nam rửa tay gối, lặng im thất thảo.
— “Có lẽ… chúng ta đã đánh mất gì rồi.” — anh lẩm bẩm, tiếng cười khô khan thoát ra.
Lan đứng dậy, bước tới gần hơn, tay cô run rẩy vỗ lên cánh tay chồng.
— “Anh sẽ không để mình lại như thế này nữa.” — cô thốt lên, ánh mắt bừng lên tia quyết tâm.
— “Anh……đừng lo.” — Trần Quốc Nam thở dài, cố nắm lấy tay Lan, nhưng vai anh run lên vì sợ hãi.
Trong khoảnh khắc, tiếng búa điện thoại gửi tin nhắn từ bác sĩ tới điện thoại của Trần Quốc Nam hiện lên, “Hãy đến bệnh viện sớm nhất để kiểm tra chi tiết”.
— “Được,” Trần Quốc Nam gật đầu, âm thanh trong phòng biến thành tiếng thở hổn hển.
Lan ngậm nghẹt, thở dài, rồi chợt cười khúc khích.
— “Thì mình sẽ cùng nhau đến, không còn gì phải giấu nữa.” — cô nói, ánh mắt cô như lòe sáng trong đêm đen.
Cả hai đứng nguyên trong bếp, ánh đèn neon nhấp nháy, như bản giao hưởng của một dấu chấm hỏi chưa có lời đáp.
Trần Quốc Nam lặng lẽ rời bếp, bước qua hành lang tối sầm, ánh sáng le lói từ đèn hành lang chiếu lên cánh cửa tủ áo cũ. Anh dừng lại trước tủ, tay run nhẹ khi kéo ngạnh tủ mở. Bên trong, một lớp vải mỏng bụi phủ kín, nhưng một góc giấy dày màu trắng hiện ra.
— “Cái này… gì vậy?” — anh thầm thì, giọng nghẹn ngào.
Anh lấy tờ giấy ra, mở nó cẩn thận. Đó là báo cáo khám thai mà y tá đã gửi, đã bị giấu trong tủ từ ba tháng trước. Mắt anh lướt qua các chỉ số, lời kết “không có dấu hiệu bất thường”. Đột nhiên, chữ ký của bác sĩ hiện ra ở cuối trang, chữ viết gãy gọn, có dấu chấm lặng bất thường.
– “Ừ… vây hà.” – anh lẩm bẩm trong đầu, sợ hãi dồn lên từng nhịp tim.
Lan đứng trong khóc lặng ở cửa, ánh mắt cô hừng hực lo âu.
— “Anh… có gì không ổn sao?” — cô hỏi, giọng kêu vang trong không gian ngột ngạt.
Trần Quốc Nam không trả lời ngay, mắt vẫn dán vào chữ ký.
— “Bác sĩ này… tôi từng biết,” — anh rít lên, giọng giật, “cùng với y tá ở bệnh viện nơi Lan sinh.”
Lan cúi xuống, tay chạm vào bức tường lạnh, không thể tin vào những gì đang mở ra.
— “Anh đã… giấu gì với tôi?” — cô thì thầm, nước mắt lăn dài trên má.
Trần Quốc Nam nhanh chóng đóng tủ lại, đặt giấy lên bàn, mắt dán vào ngón tay.
— “Tôi… không muốn em lo,” — anh đáp, giọng run rẩy, “nhưng… có chuyện tôi chưa kể được.”
Một tiếng chuông điện thoại vang lên, màn hình hiển thị tin nhắn của bác sĩ: “Có việc gấp, đến bệnh viện ngay.”
— “Đó là… lời mời gặp lại?” — Lan hỏi, giọng ngắt quãng.
— “Hoặc là… một lời cảnh báo.” — Trần Quốc Nam lặng im, thở hổn hển, “Chúng ta phải đi, ngay bây giờ.”
Anh nắm chặt tay Lan, mắt nhìn thẳng vào tủ, như muốn tìm câu trả lời trong bóng tối.
Trần Quốc Nam nín thở, mắt dính vào ánh đèn hành lang nhạt màu vàng. Anh cảm nhận trái tim đập rít như tiếng trống trong một trận chiến nội tâm. Cái bùa mê của sự thật vướng vào cổ họng, nhưng anh nén lại, để tiếng im lặng chiếm ưu thế.
“Được rồi, mình sẽ làm,” anh thốt lên, giọng thấp và chắc chắn, rồi gật đầu nhẹ như một lời đồng ý vô hình.
Lan ngước nhìn, đôi mắt tràn đầy hoang mang, nhưng rồi ánh mắt cô chợt nheo lại, như muốn đọc bất kỳ dấu hiệu nào trong khuôn mặt chồng. “Anh… thật sự có thể?” cô hỏi, giọng rung rinh.
“Có,” Trần Quốc Nam đáp, mắt vẫn dán vào tủ, tay vẫn nắm chặt tay Lan. “Mình sẽ tới bệnh viện, gặp bác sĩ, rồi sẽ giải quyết mọi chuyện.”
Lan thở dài, nước mắt lăn dài trên má. “Nếu… nếu mọi thứ không như mình mong đợi…” cô sụp lại, tiếng nghẹn trong.
“Đừng lo,” Trần Quốc Nam thầm nghĩ, “không ai được biết tôi đã che giấu gì cả.” Anh thả một nụ cười gượng gạo, cố gắng trấn an cô.
Cả hai nhanh chóng chuyển sang vọng đường ra khỏi căn bếp. Trần Quốc Nam nắm lấy chìa khóa xe, bật đèn pha, chiếc xe cũ kỹ trượt vào con phố tối.
Trong lúc lái xe, anh không dám thở dài. Mỗi làn đường ánh đèn đỏ, mỗi tiếng còi hú, như một tiếng gọi của quá khứ. Anh lắp lại câu nói “đã biết” trong đầu, rồi giấu nó bằng một nụ cười ngắn.
Lan nhìn ra cửa sổ, tay nắm chặt vô vọng. “Nếu bác sĩ thật sự biết gì, nếu y tá…?” cô hỏi, giọng rạn rầm.
“Người nào cũng có lỗi của mình,” Trần Quốc Nam đáp, giọng khô cằn, “cái gì đã xảy ra, đã xảy ra.”
Xe dừng lại trước cổng bệnh viện nơi Lan sinh. Hai người bước ra, đầu óc đầy rẫy những hình ảnh hỗn loạn – tờ giấy báo cáo, chữ ký gãy gọn, tin nhắn gấp gáp. Trần Quốc Nam nhắm mắt lại một hồi, rồi mở mắt, nở một nụ cười lạnh lẽo.
“Đến đây, chúng ta sẽ giải quyết mọi thứ,” anh nói, giọng vang lên trong hậu trường thanh lạnh của bệnh viện. Lan chỉ gật đầu, mắt lưng mắt cúi, tựa vào sự quyết tâm cứng rắn của chồng.
Họ bước vào thang máy, âm thanh đồng hồ điện tử vang lên 1-2-3… Cửa thang máy mở rộng, ánh sáng trắng lạnh lẽo chào đón họ vào một hành trình mới, nơi bí mật và sự thật sẽ chạm trán nhau.
Trong thang máy, ánh sáng lạnh lẽo vẫn hiện ra qua các khung kính, tiếng kẹt của cơ chế còn vang lên. Trần Quốc Nam vừa đặt tay lên tay nắm, vừa lắng nghe tiếng chuông điện thoại rung lên trong túi áo khoác.
Anh rút điện thoại ra, màn hình hiển thị số “Bác sĩ”. Không chần chừ, anh nhấn trả lời.
“Alô, bác sĩ, tôi đang ở bệnh viện,” Trần Quốc Nam nói, giọng hơi run nhưng cố giữ bình tĩnh.
Giọng bác sĩ vang lên qua tai nghe, ấm áp nhưng đầy lo lắng. “Chào anh Quốc Nam, tôi đã kiểm tra kết quả xét nghiệm và thấy có dấu hiệu thiếu canxi. Anh nên uống sữa tươi mỗi ngày, ít nhất hai ly, và nghỉ ngơi đầy đủ. Đừng để công việc nữa làm quá sức.”
Trần Quốc Nam thở dài, mắt lướt nhìn Lan đang đứng im im bên cạnh, ánh mắt cô ngập tràn lo lắng. “Cảm ơn bác sĩ, tôi sẽ làm đúng hướng dẫn,” anh đáp lại, giọng nhẹ nhõm nhưng trong tim vẫn còn một nỗi băn khoăn.
Bác sĩ tiếp tục, “Nếu có bất kỳ biểu hiện nào như chóng mặt, tim yếu, hãy gọi ngay cho tôi. Đừng tự ý dùng thuốc giảm đau khác.”
“Dạ, tôi hiểu. Cảm ơn bác sĩ,” Trần Quốc Nam nhắc lại, rồi cúp máy.
Anh gập điện thoại vào túi, quay sang Lan. “Bác sĩ bảo uống sữa, nghỉ ngơi. Chúng ta sẽ mua sữa tươi hôm nay và anh sẽ về nhà sớm hơn.”
Lan mỉm cười yếu ớt, nhấc tay nhẹ chạm vào vai anh. “Cảm ơn anh đã nghe lời bác sĩ. Em sợ anh lại quá mệt.”
Trần Quốc Nam nhìn vào mắt cô, nụ cười mất dần thành một cái gật đầu quyết đoán. “Anh sẽ không để mình gục ngã. Chúng ta sẽ cùng vượt qua.”
Họ rời thang máy, bước vào hành lang bệnh viện, tiếng bước chân vang lên trong không gian vắng. Trần Quốc Nam bám chặt tay Lan, cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa, nhưng một phần lo âu vẫn lẩn khuất trong lồng ngực.
Khi họ tới quầy thuốc, y tá đang sắp xếp các lọ sữa tươi. “Chào anh, đây là sữa tươi nguyên kem, bác sĩ khuyên dùng,” y tá nói, giọng điệu chuyên nghiệp.
“Cảm ơn,” Trần Quốc Nam trả lời nhanh gọn, nhận gói sữa rồi quay lại nhìn Lan. “Bây giờ, về nhà và nghỉ ngơi. Em yên tâm nhé.”
Lan gật đầu, mắt cô lấp lánh hy vọng. Hai người rời bệnh viện, xe cũ kỹ lăn bánh trên con phố, ánh đèn đường lấp lánh như những tia hy vọng giữa đêm tối. Trần Quốc Nam cảm thấy hơi thở nhẹ bớt, nhưng vẫn không thể gạt bỏ nỗi lo lâu ngày dồn nén.
Trần Quốc Nam dừng chiếc xe cũ phía trước ngôi nhà nhỏ thuộc khu phố cũ của Lan, nắp xe văng ra tiếng kêu rít khi gạt bụi. Anh kéo chìa khóa, mở cửa, rồi bước vào trong bóng tối.
Ánh đèn ngủ yếu ớt chỉ le lói qua khung cửa sổ, vẽ lên tường những vệt sáng lặng lẽ. Trần Quốc Nam rụt rè gạt rèm, để cho bóng đêm bao trùm. Anh lặng lẽ tháo giày, để lại dấu chân thối trên thảm.
Trong phòng ngủ, chiếc giường đã được gập gọn gọn gàng, mặt nệm vẫn còn phủ một lớp ga nhạt. Trần Quốc Nam cất không gian xuống, tựa lưng vào tựa đầu, mắt dán chặt vào trần nhà.
– **Làn suy nghĩ nhanh, dứt khoát:** “Lan có người khác?”
– **Tiếng thở dài không lời:** anh hít một hơi sâu, rồi thở ra kéo dài tới khi không còn hơi.
Mỗi giây phút trôi qua, anh nhấp nhô giữa những giả định: “Có phải cô ấy đã chán chê công việc của tôi? Hay có người khác đã cấy sâu vào trái tim cô?” Anh cảm nhận từng nhịp tim đập, mỗi nhịp là một tiếng chuông vang dội trong không gian yên tĩnh.
Đôi mắt anh dõi qua bức ảnh đen trắng treo trên tường, ngày sinh của Lan được khắc khắc khác biệt. Một lời nhắc nhở về 14 năm trước, ngày Lan thông báo mang thai – khoảnh khắc hạnh phúc dường như vừa mới qua.
– **Suy nghĩ ngắn gọn, cương quyết:** “Nếu có người khác, tôi sẽ không để mình mất mặt.”
Đèn ngủ chợt nhấp nháy, như muốn phá vỡ im lặng. Trần Quốc Nam nhắm mắt lại, để cho tiếng tim mình vang lên trong không gian vô tận của đêm.
Một tiếng đồng hồ cũ kỹ trên tường vang lên từng tiếng đếm, mỗi tiếng là một đêm kéo dài, một lời nhắc rằng thời gian không chờ đợi.
– **Suy nghĩ ngắn, quyết liệt:** “Phải hành động ngay, trước khi mọi thứ tan biến.”
Trần Quốc Nam vẫn ngồi yên, không nói lời nào, chỉ để cho những suy nghĩ vô tận trôi qua, như những con sóng âm thanh không dứt trong đêm tối.
Trần Quốc Nam đứng lặng im bên giường bệnh, ánh sáng mờ ảo của đèn phòng chiếu vào khuôn mặt mệt mỏi của y tá.
Y Tá (cầm bé trong tay, tiếng khóc rên rỉ): “Ba, con đã ra rồi, anh ơi…”
Trần Quốc Nam (giọng rung lên, mắt ngấn lệ): “…Con mình đó anh.”
Bé ngước lên, mắt xanh ngơ ngác nhìn người cha vừa mới xuất hiện, tiếng khóc dừng lại trong khoảnh khắc.
Bác sĩ (đi vào, tay cầm tờ hồ sơ): “Đang công bố kết quả, cô Lan đã sinh con khỏe mạnh. Anh Quốc Nam, đây là kết quả chỉ số sinh lý và tình trạng mẹ và bé.”
Trần Quốc Nam (cầm tờ giấy, tay run run): “Cô…đã…đúng ngày sinh của Lan rồi.”
Bác sĩ (gật đầu, giọng lạnh lùng): “Đúng. Ngày này, 14 năm trước là ngày Lan thông báo mang thai. Hôm nay, cô ấy sinh con, nhưng…”
Y Tá (đặt bé vào nôi, tiếng khóc bùng phát): “Con ơi, con sẽ được chăm sóc, con sẽ không cô đơn.”
Trần Quốc Nam (hít một hơi dài, suy nghĩ ngắn gọn): “Phải bảo vệ con, bất chấp mọi thứ.”
Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên.
Y Tá (bắt máy, giọng ngắt quãng): “Alo…? … ừ, tôi đang ở phòng sinh… ồ, cô Lan vừa ra viện rồi, vẫn đang trong tình trạng… ừ, ổn.”
Trần Quốc Nam (giọng cứng cỏi, nắm chặt tay): “Cô Lan…?”
Y Tá (cười mệt mỏi): “Cô ấy muốn gặp anh ngay bây giờ, ở nhà bố cô ấy. Đang chờ xe đưa.”
Trần Quốc Nam (đánh tháo tờ giấy, bước về phía cửa): “Hãy đưa bé tới phòng hồi sức, tôi phải đi ngay.”
Bác sĩ (đánh dấu trên tờ giấy): “Đừng quên ký giấy đồng ý chuyển bệnh.”
Trần Quốc Nam (đặt tay lên vai bác sĩ, mắt vẫn không rời bé): “Cảm ơn, bác sĩ.”
Anh lặng lẽ rúc vào hành lang, tiếng bước chân vang dội, mỗi bước như một tiếng trống dồn dập trong đầu.
Trong lúc đó, y tá nhẹ nhàng vỗ bé, tiếng khóc dần dịu lại, bé chìm vào giấc ngủ tưởng chừng nào đã không còn.
Trần Quốc Nam (đứng trước cánh cửa, nhìn ra bóng tối của hành lang bệnh viện): “Con sẽ được bảo vệ, dù có bao nhiêu giông bão.”
Cửa tự động mở, ánh sáng ban ngày chiếu vào, và anh bước ra, quyết tâm không để lại bất cứ dấu vết nào của sự bất an.
Trần Quốc Nam bước vào căn nhà bố Lan, tiếng gạch ướt dưới giày vang lặng. Bố Lan ngồi trên ghế bập bênh, tay cầm tờ giấy báo cáo khám thai năm ngoái, ánh mắt lội lê.
Bố Lan (đưa phong bì màu xanh): “Con nhận được rồi, thằng con trai. Mày còn nhớ ngày này 14 năm trước không?”
Trần Quốc Nam (cầm phong bì, tay run nhẹ): “Có… nhớ.”
Anh mở nắp phong bì, rút ra tờ giấy dày, các chữ in đậm lở ra dưới ánh đèn trần: **MÌNH KHÔNG THỂ TIN ĐƯỢC**.
Trần Quốc Nam (cằm chạm vào tay, giọng khẽ lắc lợi): “Mình không thể tin được.”
Bố Lan nheo mắt, lặng im một giây, rồi thở dài: “Đó là kết quả xét nghiệm mà bác sĩ hẹn… của Lan.”
Trần Quốc Nam (đọc nhanh nhanh các số liệu, mắt dãn to): “Số chỉ số… nhiễm nồng độ ký sinh trùng… quá cao. Lan… đã bị…”
Y tá (đi vào, giọng cứng ngắt): “Kết quả đã được xác nhận, bệnh truyền nhiễm cấp tính. Nếu không điều trị ngay, sẽ ảnh hưởng tới sức khỏe của mẹ và bé.”
Trần Quốc Nam (đánh rơi phong bì, đứng ngỡ ngàng, tim đập nhanh): “Cái gì? Cái gì đang xảy ra?”
Bố Lan (giữ vai Trần Quốc Nam, giọng trầm): “Con phải đưa Lan tới bệnh viện ngay, không được chờ đợi.”
Trần Quốc Nam (nhíu mày, suy nghĩ ngắn gọn): “Phải hành động ngay.”
Anh nhanh chóng xách balô, chạy ra khỏi nhà, để lại tiếng gió thổi qua cửa sổ mở. Đường phố náo nhiệt, điện thoại vang lên trong tay anh.
Điện thoại (hiển thị tên “Lan”): “Quốc Nam, mình… mình vừa nhận được tin…”
Trần Quốc Nam (cầm chặt điện thoại, tiếng nói run rẩy): “Lan ơi, mình đang trên đường tới bệnh viện. Đừng lo, mình sẽ ở bên cạnh.”
Lan (âm thanh yếu ớt, khóc thở): “Con… con ơi… mình sợ…”
Trần Quốc Nam (đánh thẳng vào mic, giọng quyết tâm): “Không có gì sợ cả. Mình sẽ bảo vệ con và bé, dù có bao nhiêu giông bão.”
Xe taxi lăn bánh, anh lao nhanh qua những con phố đông đúc, tim dồn dập như tiếng tim của con mới sinh. Hình ảnh phong bì, dòng chữ đậm “Mình không thể tin được” quay lại trong đầu, khiến mỗi nhịp tim thêm nặng trùng.
Sau một quãng đường dài, anh dừng lại trước cổng bệnh viện nơi Lan đang chờ, mắt cô đỏ hoe, tay cầm phong bì vẫn chưa mở. Trái tim anh đập mạnh, quyết định lúc này đã rõ ràng: không để bất kỳ điều gì chiếm lấy niềm tin và hy vọng của họ.
Trần Quốc Nam đẩy cánh cửa sổ bệnh viện dày, bước vào hành lang lạnh lẽo, ánh sáng neon phản chiếu trên tấm thảm nhám. Lan ngồi trên ghế gấp, tay ôm chặt chiếc bao giấy màu xanh mà bác sĩ đã giao, đôi mắt mờ nước.
“Quốc Nam,” Lan khẽ thở, giọng rã rời. “Mình sợ… sợ không biết mình có đủ sức cho con.”
Trần Quốc Nam ngậm hơi, gạt tay qua mái tóc ướt mồ hôi của cô, rồi ngồi xuống bên cạnh, để tiếng thở dài của mình hòa vào tiếng máy móc vang vọng. “Chúng ta sẽ không để con phải thiếu thốn,” anh nói, giọng thẳng thừng, ánh mắt dõi quanh những mảnh giấy tài chính đang chồng chất trên quầy lễ tân.
Nhân viên y tá đưa một tờ mẫu chi phí sơ sinh, các con số đỏ rực lấp lánh: tiền phòng sinh, phí bác sĩ, chi phí bết sống sơ khai. Lan nhìn chằm chằm, miệng khép hẹp.
“Ba triệu, ba trăm nghìn,” Trần Quốc Nam lẩm bẩm, ghi nhanh vào cuốn sổ tay cũ. “Cứ tính tới các khoản phụ trội, khoảng bốn triệu.”
Lan bật khóc một tiếng, ngón tay gãi lên cuốn sổ, giọt nước mắt đọng trên bìa. “Mình không thể… mình không có tiền…”
“Mở sổ ngân hàng ngay bây giờ,” Trần Quốc Nam cúi đầu, lấy điện thoại ra, gõ nhanh số hotline ngân hàng địa phương. “Anh sẽ mở tài khoản tiết kiệm có lãi cao, để tiền sinh con được tích lũy nhanh.”
Tiếng máy quay lại, âm thanh “bíp bíp” báo xác nhận. “Chúng ta sẽ lập kế hoạch chi tiêu chi tiết,” Trần Quốc Nam nói, mắt sáng lên. “Thứ nhất, chúng ta cắt giảm tiêu dùng không cần thiết. Đừng mua đồ sang, không đi du lịch xa. Thứ hai, mỗi tháng chúng ta sẽ chuyển ít nhất ba trăm ngàn vào tài khoản này.”
Lan nghe, thở dài nhưng có vẻ nhẹ nhõm hơn. “Bạn nghĩ chúng ta có thể trả tiền cho lớp học chuẩn bị sinh nở không?”
“Có,” Trần Quốc Nam đáp, giọng cứng rắn. “Chúng ta sẽ dùng tiền dự phòng để trả tiền lớp học, còn phần còn lại sẽ để dành cho chi phí sinh làm và giáo dục sớm.”
Đột nhiên, tiếng gọi của bác sĩ vọng lên, “Cô Lan, tôi cần kiểm tra lại chỉ số sinh học, hãy đi theo tôi.”
Hai người đứng dậy, Trần Quốc Nam nắm chặt tay Lan. “Chúng ta phải lên kế hoạch,” anh nhắc lại, tiếng nói vang vọng trong hành lang. “Không có gì quan trọng hơn an toàn cho con và cho chúng ta.”
Điện thoại của Trần Quốc Nam rung lên giữa tiếng ồn ào của phòng chờ. Anh nhanh chóng mở, giọng vẫn giữ độ bình tĩnh dù con tim đang nở rộ.
“Chào con, con trai của con gái tôi, mình là bố của Lan.” Giọng người đàn ông vang lên âm trầm, ngập đầy độ nghiêm khắc.
“Cháu ạ, sao cứ gọi vào giờ này?” Trần Quốc Nam nhíu mày, cố gắng lắng nghe mà không để lộ lo lắng.
“Con biết con đang lo lắng về chi phí sinh con, mình đang suy nghĩ xem có thể hỗ trợ một khoản tiền không.” Bố vợ ngắt lời, giọng dày dặn “có thể”.
Trần Quốc Nam thở dài, mắt hướng về Lan đang ngồi bên cạnh, tay nắm chặt giấy tờ tài chính. “Cảm ơn bố, nhưng chúng tôi muốn tự lo. Chúng tôi đã lập kế hoạch, sẽ cắt giảm chi tiêu và mở tài khoản tiết kiệm.”
“Còn gì nữa, tôi không muốn con phải chịu áp lực quá mức. Nếu con cần gì, cứ gọi cho bố.” Bố vợ dừng lại, âm thanh như một đòn búa nặng trịch.
“Họp lại với Lan rồi, chúng tôi đã tính toán chi phí, không cần tiền của gia đình.” Trần Quốc Nam ngắn gọn, ánh mắt quyết đoán không hề lung lay.
“Đừng vội quyết định. Đừng quên rằng chúng tôi có thể giúp con trong giai đoạn khó khăn này.” Lời đề nghị vang lên, nhưng trong giọng ông vẫn ẩn một giai điệu thách thức.
Trần Quốc Nam đứng thẳng, mặt không hề thay đổi. “Con sẽ không nhận. Nếu có gì cần, chúng tôi sẽ nói với gia đình sau khi con sinh bé.” Anh nói, giọng rùng rợn, như muốn nhấn mạnh rằng họ không phải là những người dễ bị lợi dụng.
“Thế thì… nếu thấy khó khăn, đừng ngại gọi mình. Đó là lời hứa của bố.” Bố vợ dừng lại một lúc, rồi gác lại.
Trần Quốc Nam cúp máy, đầu gối chạm vào sàn lạnh. Anh quay lại nhìn Lan, ánh mắt vang lên tia quyết tâm. “Chúng ta sẽ tự lo. Không để ai can thiệp vào con đường của mình.”
Lan nở một nụ cười mỏng manh, nước mắt lặng lẽ rơi xuống má. “Cảm ơn anh, anh luôn mạnh mẽ.” Cô nắm chặt tay anh, cùng nhau bước ra khỏi phòng chờ, hướng về phòng sinh, nơi định mệnh đang chờ.
Lan nghiêng người lại, ánh mắt lộ chút quyết tâm. “Mình sẽ làm thêm để giảm gánh nặng,” cô thì thầm, giọng nhẹ nhưng đầy sức mạnh.
“Làm thêm?” Trần Quốc Nam ngẩng lên, lưỡi không kịp xúc động. “Bạn nghĩ sao, mình có đủ sức không?”
Lan nắm chặt tay chồng, ngón tay run nhẹ. “Tôi có thể làm việc bán thời gian ở phòng khám tư gần cầu chữ Y. Đó là công việc nhẹ, chỉ cần hỗ trợ kỹ thuật điện cho máy móc. Bạn sẽ không lo gì.”
Trần Quốc Nam nhìn vào mắt vợ, cảm giác tự hào dâng lên, nhưng lo lắng đang dồn dập. “Nếu chúng ta thừa nhận mình không đủ, ai sẽ chịu trách nhiệm cho đứa trẻ?”
Lan nghiêng đầu, ánh mắt lấp lánh quyết tâm. “Chúng ta sẽ chịu trách nhiệm cho chính mình. Tôi không muốn phụ thuộc vào bố của tôi nữa.”
“Bạn có chắc?” anh hỏi, giọng dày dặn, như muốn thắt chặt lời nói.
Lan gật mạnh. “Chắc. Tôi cũng đã tính toán chi phí bảo hiểm và lương phụ. Đêm vừa qua, y tá tại bệnh viện nơi sinh đã nói rằng nếu chúng ta sẵn sàng, họ sẽ hỗ trợ mọi thủ tục. Tôi sẽ không để bất kỳ điều gì cản trở.”
Trần Quốc Nam thở dài, rồi nở một nụ cười mỏng manh, vừa tự hào vừa lo lắng. “Nếu mình phải làm thêm, chúng ta sẽ phải lên lịch chăm sóc con, còn tôi thì phải làm ca đêm ở nơi làm việc hiện tại.”
Lan cười nhẹ, nắm chặt tay anh hơn. “Chúng ta sẽ chia ca. Tôi sẽ bắt đầu việc vào sáng sớm, còn anh sẽ làm việc về đêm. Chúng ta sẽ xoay vòng, không ai phải gánh một mình.”
Trần Quốc Nam dừng lại, nhìn quanh phòng chờ, nơi tiếng ồn máy móc và lời thì thầm của bệnh nhân vang vọng. “Nếu chúng ta làm như vậy, chi phí sẽ giảm bao nhiêu?” anh hỏi, giọng vang lên trong không gian tĩnh lặng.
Lan trả lời nhanh gọn. “Khoảng 30% so với chi phí hiện tại. Bây giờ, chúng ta sẽ có tiền dành cho những thứ thiết yếu cho con – tã, sữa, và một khoản dự phòng cho các chi phí y tế bất ngờ.”
“Được,” Trần Quốc Nam thốt lên, âm thanh phá tan bầu không khí nặng nề. “Thế thì… chúng ta sẽ lên kế hoạch chi tiết ngay bây giờ.”
Hai người nhanh chóng rút ra sổ tay, bắt đầu lập danh sách công việc, thời gian làm việc và ngân sách. Cô Lan ghi chú: “Bắt đầu làm thêm tại phòng khám – 8h-12h. Dự trù tiền lương 5 triệu/tháng.” Anh Quốc Nam ghi: “Ca đêm 22h-6h – 7 triệu/tháng, dùng để trả tiền thuê nhà và chi phí sinh hoạt.”
Trong khi họ viết, y tá đến gần, đưa một mẫu đồng phục cho Lan. “Đây là đồng phục cho công việc hỗ trợ kỹ thuật. Bạn sẽ không phải làm việc quá sức, chỉ hỗ trợ khi cần,” y tá nói, giọng nhẹ nhàng.
Lan nhận đồng phục, cảm giác nóng rực trong tay. “Cảm ơn cô,” cô đáp, ánh mắt ánh lên hy vọng.
Trần Quốc Nam lặng lẽ quan sát, lòng đầy tự hào. “Chúng ta sẽ vượt qua.”
Lan nhìn vào mắt chồng, nở nụ cười trọn vẹn. “Cùng nhau.”
Trần Quốc Nam vội vã rời khỏi quán cà phê, chân bước nặng nề trên vỉa hè ẩm ướt của TP.HCM. Khi đến công trường, tiếng ầm ĩ của máy khoan và tiếng tiếng gong vang dội khiến không gian trở nên ngột ngạt. Anh đậu xe trên bãi đậu bừa bối, dưới mưa rào nhẹ, và cúi đầu nhìn vào tờ công việc mới được dán lên tấm bảng kim loại.
“Anh Quốc Nam, có việc gấp,” giọng cằn nhằn của sếp vang lên khi người quản lý dự án, ông Trần Văn Hùng, tiến lại gần, tay cầm một bộ hồ sơ dày cộp. “Dự án nhà máy khu công nghiệp phía Đông phải đưa vào vận hành trong ba tuần. Nhân lực hiện tại chưa đủ, anh phải dẫn đầu đội thi công ban đêm.”
Trần Quốc Nam hít một hơi dài, cảm giác mệt mỏi từ buổi tối qua bám vào vai. “Tôi sẽ hoàn thành,” anh thốt ra, giọng dày dặn nhưng âm vang đầy quyết tâm. Đôi mắt anh chớp lấp lánh một tia lo âu, như thấu suốt mọi rủi ro.
“Đây là bản vẽ chi tiết, và danh sách vật liệu còn thiếu,” ông Hùng đẩy tập hồ sơ vào tay anh. “Nếu không xong, chúng ta sẽ mất hợp đồng lớn, công ty sẽ chịu án phạt nặng.” Tiếng gõ mạnh của bàn làm việc vang lên khi ông gõ nhẹ vào giấy.
“Hiểu rồi,” Trần Quốc Nam gạt tờ giấy, tay chân run nhẹ. Anh quay sang nhìn các công nhân đang làm việc dưới ánh đèn mờ của máy phát điện. “Mọi người, chúng ta phải làm việc liên tục, không nghỉ, không sai sót.”
“Thưa sếp,” một công nhân trẻ, Lê Minh, lên tiếng, giọng đầy sợ hãi. “Nếu chúng tôi làm quá sức, sức khỏe sẽ suy giảm. Đã có người bị ngã hôm qua.”
Trần Quốc Nam nở một nụ cười gượng gạo, mắt nhìn thẳng vào Lê Minh. “Đúng, nhưng nếu không xong, chúng ta sẽ không còn việc làm nữa. Tôi cũng đã thảo luận với vợ, sẽ chuyển công việc phụ trợ sang buổi sáng tại phòng khám. Tôi sẽ làm ca đêm tới khi dự án xong.”
Một tiếng còi báo nguy hiểm vang lên, báo hiệu máy đào gặp trục trặc. “Dừng lại ngay!” Trưởng nhóm Ký, người chịu trách nhiệm máy móc, hét lên. “Máy cắt không hoạt động, dây điện bị đứt!”
Trần Quốc Nam lao tới, nhanh tay tháo vỏ bảo hộ, kiểm tra các đầu nối. “Ai cắt dây này?” anh hỏi, giọng cắt ngang tiếng ồn. “Ông Tấn, đưa cho tôi bộ công cụ cản cháy.”
Tiếng ầm rầm của máy quay lại, tiếng thép cắt chạm nhau vang lên. Trần Quốc Nam kéo dây điện vừa mới sửa, gió lạnh của đêm thổi qua áo khoác dày, làm cho tay anh run rẩy.
“Sau giờ này, chúng ta sẽ không có thời gian nghỉ,” ông Hùng lệnh lên, mắt sáng rực. “Mọi người, tăng tốc. Nếu có ai không thể, báo cho tôi ngay, tôi sẽ sắp xếp bổ sung.”
Trần Quốc Nam thở dài, cảm giác mệt mỏi lan tỏa đến từng cơ bắp. Hắn nhớ lại lời hứa với Lan, hình ảnh cô cầm đồng phục mới, nụ cười quyết tâm. “Cứ như vậy,” anh tự nhủ trong đầu, “sẽ có ngày này chấm dứt.”
Khi đồng hồ công trường chỉ 03:45 sáng, anh vẫn đang điều chỉnh dây điện, ánh sáng le lói từ lò sưởi diệu dị chiếu lên khuôn mặt chai sạn. Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên, tiếng rung nhẹ vang lên trong tai người nghe.
“Cháu,” giọng của bác sĩ qua tin nhắn, “báo cáo thai kỳ đã ổn định, nhưng stress cao có thể ảnh hưởng tới em bé. Hãy cố gắng nghỉ ngơi, nếu không, tôi sẽ can thiệp.”
Trần Quốc Nam dừng tay, nhìn vào màn hình, mắt mở to. Anh nhìn lên đôi mắt cô đồng nghiệp đang chuẩn bị rời vị trí, rồi quay quay lại công việc. “Mình sẽ không bỏ cuộc,” anh thầm, vỗ mạnh vào mái tóc ướt đẫm mồ hôi. “Cứ tiếp tục, dù mệt mỏi.”
Trần Quốc Nam gập tay lại vào bó hồ sơ, ánh đèn công trường vẫn còn chập chờn. Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên ở trong ô tô của anh, âm thanh vang ầm ầm dội vào tai như lời gọi cuối cùng của đêm dài.
Anh nhấc máy, giọng gà gật: “Đông, mình đang ở đâu, báo cáo nhanh.”
Mất một giây, tiếng thở dốc của Lan xuất hiện qua đường dây. “Anh, mình tới phòng khám rồi. Bác sĩ vừa gọi tên mình, nói…”
“Gì vậy?” Trần Quốc Nam thấy tim đập mạnh hơn tiếng máy khoan.
“Thai đủ tháng, sức khỏe tốt,” Lan thốt lên, giọng thở phào nhẹ nhàng. “Mình an toàn.”
“Thở phào,” Trần Quốc Nam thở dài, tiếng thở vang lên trong ngực như tiếng thở của một người vừa thoát khỏi bầu trời bão. “Cảm ơn, Lan. Giữ gìn mình nhé.”
Lan cười qua tin nhắn, tiếng cười vang lên trong không gian yên lặng của phòng khám. “Anh, mình sẽ về sớm. Hãy chăm sóc công trường, không để mình lo lắng.”
“Hôm nay mình… sẽ không để chuyện này làm phiền nữa,” Trần Quốc Nam đáp, giọng dày dặn nhưng quyết tâm. “Công trường sẽ ổn, mình cũng sẽ ổn.”
Đầu dây chuyền y tá phía sau bàn, cô y tá nhẹ nhàng đưa tờ giấy kết quả cho bác sĩ. Bác sĩ gật đầu, mắt nhìn qua màn hình máy tính, rồi quay lại nhìn Lan. “Chúng ta sẽ chuẩn bị sắp sinh, nhưng hiện tại mọi thứ đều ổn. Hãy tiếp tục giữ chế độ nghỉ ngơi, tránh căng thẳng.”
Lan gật đầu, tay lau nhẹ miệng, ánh mắt lấp lánh quyết tâm. “Cảm ơn bác sĩ, cảm ơn y tá. Chúng tôi sẽ làm theo đúng chỉ dẫn.”
Trong lúc Lan quay sang cánh cửa, điện thoại của cô lại vang lên—là tin nhắn từ Trần Quốc Nam: “Mình đang ở chỗ công trường, nhưng suy nghĩ luôn ở nhà. Yêu em.”
Lan bật cười, lặng thở một lúc rồi trả lời: “Mình cũng yêu anh. Hãy về sớm, anh nhé.”
Bác sĩ nhấp nháy mắt, nhìn đồng hồ. “Bạn có thể lên lại xe, nhưng hãy lái cẩn thận. Thành phố vẫn còn mưa nhẹ.”
Lan dậm chân, gập áo khoác nhẹ, bước ra khỏi phòng khám. Cô đẩy cửa ra, không khí mưa nhẹ vẫn còn ướt đẫm trên đường phố TP.HCM, nhưng trong tim cô, trời đã sáng. Trần Quốc Nam, bên công trường, nghe tin nhẹ nhàng ấy, cảm thấy sức mạnh mới tràn ngập trong từng nhịp tim, sẵn sàng đối mặt với những tiếng vang của máy khoan cũng như những tiếng gọi của tương lai.
Trần Quốc Nam lặng lẽ ngồi trong xe, mắt dán vào vô lăng như nhìn vào một khoảng không vô hình. Đèn giao thông phía trước nhấp nháy, ánh sáng le lói qua kính mờ, phản chiếu lên khuôn mặt đã nhăn nheo vì mệt mỏi. Anh chầm chậm thở, tay trái siết chặt vô lăng, tay phải vẫn còn nắm chặt chiếc điện thoại đã ngừng rung.
Trong khoảnh khắc yên tĩnh, suy nghĩ bốc lên như cơn gió lùa qua từng kẽ hở: “Mình có xứng đáng làm cha không?” Câu hỏi vang lên trong đầu, đứt quãng như tiếng chuông trống rỗng. Anh nhớ lại giây phút Lan thở nhẹ trong phòng khám, tiếng bác sĩ an ủi, và ánh mắt lo lắng của y tá. Mọi khoảnh khắc ấy xoáy lại, tạo thành một vòng tròn nặng nề trên ngực anh.
Mùi mỡ dầu và thân xe nặng nề làm cho tâm trí Trần Quốc Nam cứ lắc lư giữa sự bối rối và trách nhiệm. Anh tưởng tượng mình đứng bên giường bệnh, âm thầm thì thầm lời hứa, nhưng xe vẫn tiếp tục lăn bánh trên con phố ẩm ướt, tiếng mưa rơi tách tách trên mái xe như nhịp tim đang đập không ngừng. Cảm giác lo âu như một lưới vô hình kéo anh sâu vào trong chính mình, không cho phép bất kỳ lời an ủi nào thẩm thấu.
Mọi ánh sáng bên ngoài dường như nhạt nhòa, chỉ còn lại một mình Trần Quốc Nam, một người đàn ông đang vật lộn với nỗi sợ hãi vô hình, chờ đợi một quyết định có thể thay đổi cả cuộc đời.
Trần Quốc Nam dừng xe trước cửa kính của cửa hàng đồ trẻ em, tay còn chắt chiu chìa khóa. Anh hắt hắt hơi, ánh mắt lướt qua tủ kệ đầy những chiếc xe đẩy, áo li lửng và bỉm.
Lan bước ra, nụ cười vừa ngây ngất vừa đẫm lo âu. “Chúng ta cuối cùng đã đến đây.”
Trần Quốc Nam nắm chặt tay cô, cảm giác ấm áp xen lẫn hồi hộp lan tỏa. “Cuối cùng… nguyện ước này sẽ không mất phí.”
Nhân viên bán hàng, một cô gái trẻ, nhìn hai người rồi đề nghị: “Các anh, chị muốn thử mẫu nào trước ạ?”
Lan chỉ vào một bộ áo li lửng màu xanh pastel. “Cho bé gái, màu này nhẹ nhàng.”
Trần Quốc Nam gật đầu, nhưng ánh mắt dừng lại ở những chiếc bỉm cao cấp. “Cái này có bảo hiểm hỏng không?” anh hỏi, giọng hơi trầm.
Cô bán hàng cười đắc. “Đảm bảo không rò rỉ, thậm chí còn có lớp thấm kháng vi khuẩn.”
Lan rút lại một lá thư tờ rơi về lớp học chuẩn bị cho mẹ bầu, vừa lật vừa đọc to: “Buổi tập thở… giúp giảm đau sinh.”
Trần Quốc Nam lặng im một lúc, rồi đáp: “Chúng ta sẽ tham gia, phải không? Nếu… nếu cô ấy… không chịu.”
Lan bèn chạm nhẹ vào vai anh. “Anh, mình đã đi qua 14 năm, qua bao nhiêu lần gian nan. Này, lần này chỉ có một mục tiêu: đưa con ra đời an toàn.”
Ánh đèn neon phía trên phản chiếu trên xuân gió, làm lộ những giọt mồ hôi trên trán của Trần Quốc Nam. “Mình sợ… sợ mình không đủ sức.”
Lan nắm chặt hơn, mắt chớp lên ngọn lửa quyết tâm. “Sợ gì? Anh đã lo cho mình suốt 39 năm rồi. Bây giờ là thời khắc anh chứng tỏ mình là người cha.”
Tiếng chuông cửa vang lên, nhân viên mở cửa kho giao nhận, mang vào một thùng bìa đầy đồ dùng bầu. “Thêm bộ bỉm thay thế cho em nhé, cô bảo đã đặt trước.”
Trần Quốc Nam mở nắp thùng, một loạt bỉm và khăn ủng sặc sỡ rải ra mặt bàn. “Giờ này, ta chưa có gì… chỉ còn một khoảnh khắc để làm chủ.”
Lan cười, tiếng cười vang như tiếng chuông sinh nhật. “Chúng ta sẽ làm được, Quốc Nam. Hãy tin vào chính mình.”
Họ bắt đầu xếp hàng đồ, mỗi món đồ như một lời hứa, mỗi tiếng cười như một lời thề. Trên mạng xã hội, một người lạ nhắn tin vào tin nhắn cá nhân của Trần Quốc Nam: “Chúc mừng sắp làm cha, đừng quên giữ lời hứa của mình.”
Trần Quốc Nam nhìn điện thoại, mỉm cười gượng gạo, rồi đưa tay cho Lan chọn một chiếc ghế ngồi trên sàn. “Cứ ngồi đây, em. Mình sẽ lo mọi thứ.”
Lan ngồi, đặt tay lên bụng, mắt nhắm lại, thở dài. “Mình thấy con đã sẵn sàng.”
Trần Quốc Nam đứng dậy, tiến tới tủ lạnh để lấy một chai nước trái cây. Anh đặt ly lên bàn, nhìn vào mắt Lan: “Chúng ta sẽ chờ tới ngày ấy, cùng nhau.”
Tiếng máy thanh toán vang lên, bàn tính hiện số tiền cuối cùng. “Đừng lo, chúng ta đã đầu tư đủ. Bây giờ, chỉ còn một nửa mình phải vượt qua – ngày sinh.”
Lan nắm chặt tay anh một lần nữa, ánh mắt lấp lánh quyết tâm. “Và chúng ta sẽ không để bất kỳ thứ gì ngăn cản.”
Cửa hàng đóng cửa, ánh đèn mờ dần. Hai người rời đi, tay trong tay, bước về phía bệnh viện, nơi thời gian sắp đếm ngược cho một cuộc đời mới.
Trong hành lang bệnh viện, Trần Quốc Nam nắm chặt tay Nguyễn Thị Lan, ánh đèn trắng lạnh lẽo phản chiếu lên khuôn mặt mệt mỏi nhưng quyết tâm của họ. Họ bước vào phòng sinh, nơi một chiếc giường bệnh được bọc bạc màu, xung quanh là các thiết bị y tế reo lên tiếng kêu cảnh báo.
Bác sĩ – người đã theo dõi quá trình mang thai suốt ba tháng – đứng bên cạnh một chiếc bàn đầy thuốc và dụng cụ. “Cô Lan, chúng ta đã sẵn sàng. Hãy thở sâu hơn,” ông nói, giọng trầm nhưng đầy sức mạnh.
Lan thở dài, nắm chặt tay chồng, mắt nhắm lại, tiếng rên rỉ vang lên trong ngực. “Mình… mình sắp…”
Y tá, đang chuẩn bị bình oxy, bất ngờ la hét: “Mẹ ơi, con đã ra!” Tiếng hét vang dội, cắt đứt mọi tiếng ồn xung quanh, khiến không khí ngắn ngủi trở nên căng thẳng.
Trần Quốc Nam cảm thấy tim mình như bị đập dội trong lồng ngực, nước mắt dâng trào, anh nhìn lên khuôn mặt y tá, rồi quay sang Lan. “Con đã ra, con đã ra rồi!” anh thốt lên, giọng nghẹn ngào.
Lan, mắt mở to, nước mắt rơi thành dòng chảy, cô vỗ nhẹ vào bụng, như ôm lấy một sinh linh mới. “Cảm ơn, cảm ơn…,” cô thốt lên, tiếng thở dốc nhẹ nhàng hơn.
Bác sĩ nhanh chóng đưa tay vào ống lọc và cầm chiếc bọc tinh tế. “Đây là bé,” ông nói, đưa bé ra, ánh mắt tròn xoe ngạc nhiên và xúc động.
Y tá đỡ bé lên tay, tiếng cười nhẹ vang lên trong không gian: “Mẹ ơi, con đã ra!” Cô quay sang Trần Quốc Nam, mắt lấp lánh. “Con mình thật đấy, chúc mừng ông bố!”
Trần Quốc Nam không kìm nén được cảm xúc, anh gấp người, đưa tay lên gò cổ Lan, ôm chặt lấy cô như muốn bảo vệ cả thế giới. “Anh… anh đã khóc thầm suốt cả đêm, nhưng bây giờ… anh chỉ muốn giữ chặt tay em và bé này mãi mãi,” anh lẩm bẩm, giọng run rẩy.
Lan gật đầu, giọng xao động nhưng đầy hạnh phúc: “Cảm ơn anh, cảm ơn… Anh đã không bỏ lỡ khoảnh khắc này.”
Bác sĩ cười nhẹ, rút rìa khẩu trang, nhìn cả ba người: “Công việc của tôi kết thúc ở đây. Các ông sẽ là những người cha, người mẹ, và người bảo hộ đầu tiên cho đứa trẻ này.”
Trong khoảnh khắc yên tĩnh, tiếng tim bé thở nhẹ vọng vang lên, hòa lẫn với tiếng tiếng thở của Lan và tiếng thở nhẹ của y tá. Trần Quốc Nam khẽ đặt tay lên ngực con, cảm nhận hơi ấm lan tỏa. “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua mọi khó khăn,” anh thầm nghĩ, ánh mắt ngập tràn niềm tin.
Cảnh kết thúc bằng tiếng cười hạnh phúc của Lan, tiếng cười vang lên của y tá, và tiếng thở đều đều của bé sơ sinh, như một bản giao hưởng mới khởi đầu cho một cuộc đời.
Trần Quốc Nam rón nhẹ tay lên cổ Lan, mắt anh ngầu nhìn vào mắt cô, sâu thẳm như muốn khoác trọn mọi nỗi lo.
“Lan, chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua,” anh thốt lên, giọng rung có chứa cả lời thề và niềm tin.
Lan gật đầu, nước mắt rơi lặng lẽ trên má, nhưng nụ cười nở rộ như bình minh sau đêm dài. “Anh ạ, mình sẽ mạnh mẽ hơn, vì bé.”
Bác sĩ lùi lại, đưa tay chào tạm biệt, ánh mắt tràn đầy sự an ủi. “Chúc mừng hai người. Hãy bảo vệ lấy con bé, vậy là nhiệm vụ của tôi đã hoàn thành.”
Y tá đứng bên cạnh, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Lan. “Mẹ ơi, con đã ra rồi. Cha sẽ là người bảo vệ mạnh mẽ nhất.”
Trần Quốc Nam nắm chặt tay Lan, cảm nhận nhịp tim bé nhẹ nhàng đập trong lòng. “Mình sẽ không để bất kỳ điều gì làm chúng ta gục ngã.”
Cả ba người đứng trong không gian yên lặng, tiếng thở của bé hòa quyện với tiếng máy móc còn vang vọng. Bối cảnh sáng sớm dần lọt vào qua cửa sổ, ánh nắng nhạt nhẹ nhàng chiếu vào, như mở ra một chương mới cho gia đình.
—
Trong giây phút ấy, Trần Quốc Nam nhớ lại những năm tháng khó khăn, những lần bám vào giấc mơ của mình khi còn là kỹ thuật viên điện 39 tuổi, những đêm Lan thông báo mang thai, và những lời hứa đã thầm thì khi báo cáo thai kỳ. Tình yêu của họ đã trải qua bao sóng gió, từ cơn bão tài chính đến những lo âu bệnh tật, và giờ đây, dưới ánh sáng ấm áp của phòng sinh, họ đứng trên bờ của một tương lai mới, với con thơ trong tay.
Mỗi nhịp tim của bé là một lời hứa về niềm hy vọng; mỗi nụ cười của Lan là bằng chứng cho sức mạnh của sự kiên cường; và mỗi lời thề của Trần Quốc Nam là ngọn lửa bảo vệ cho cả gia đình. Họ hiểu rằng hạnh phúc không phải là một trạng thái tạm thời mà là sự quyết tâm kiên định, dù gian khó, vượt qua mọi rào cản để giữ lấy những gì thực sự quý giá.
Giờ đây, họ nhìn nhau, không chỉ là vợ chồng mà là đồng đội, người đồng hành trên hành trình mới. Niềm tin và hi vọng lan tỏa trong không khí, như một bản giao hưởng nhẹ nhàng, khắc sâu vào tim người xem thông điệp: hạnh phúc thật sự được xây dựng từ những quyết tâm không ngừng, từ tình yêu chân thành và từ việc luôn sẵn sàng cùng nhau dấn bước qua mọi khó khăn.
Và khi tiếng cười của Lan, tiếng reo vui của y tá và tiếng thở êm ái của bé hòa quyện, họ đã không chỉ chào đón một sinh linh mới, mà còn chào đón một khởi đầu mới cho chính mình—một cuộc đời tràn đầy yêu thương, tha thứ và bình yên sau những cơn bão đã qua.

